Hangar Của gunship

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • gunship
    Bạn Vàng
    • Dec 2012
    • 563

    #1

    Hangar Của gunship



    Tuyển tập thơ Sợ Vợ


    1. Vợ - phụ nữ là ai?

    - Vừa sinh ra, họ đuợc xếp ngay vào "phái đẹp", chẳng cần chờ ban giám khảo các cuộc thi hoa hậu cân đo, săm soi gì hết, rõ sướng ! Họ khoái sắm đồ đẹp, thích đi mỹ viện, sửa đi, sửa lại, độn cái này vô, lấy cái kia ra cũng đuợc cho qua, bởi họ là phái đẹp. Còn đàn ông mà làm như vậy dư luận lại chộn rộn : rõ là đồ pêđê, bóng lại cái …

    - Thử hỏi ở phòng khám béo phì có bao nhiêu bà, bao nhiêu cô bụng to cỡ "thùng nước lèo", hông bự cỡ "võ sĩ sumô". Ấy vậy mà nếu đàn ông bụng to đi chữa mập thì bị các bà, các cô nhòm nhòm, ngó ngó rồi ghé vào tai nhau : "Bụng bia, uống cho lắm vào mới vậy !".

    - Họ đựơc phép quyến rũ ta bằng các chiêu: ánh mắt, nụ cười, giọng nói .. khiến cánh đàn ông được gọi là phái mạnh bỗng yếu xìu: làm theo mong muốn của họ. Thế rồi dư luận cũng lên tiếng chê bai chúng ta mất đạo đức, làm bại hoại gia phong, tan nát gia đình. Họ lại còn rất khôn: Thích được người khác ôm, chứ nhất định không chịu bỏ tiền ra "ôm" ai

    2.Cụ thể hơn,Vợ là gì?


    Vợ là mẹ các con ta
    Thường kêu bà xã, hiệu là phu nhân
    Vợ là tổng hợp: bạn thân
    Thủ trưởng, bảo mẫu, tình nhân, mẹ hiên.........
    Vợ là ngân khố, kho tiền
    Gửi vào nhanh gọn, hơi phiền rút ra
    Vợ là biển cả bao la
    Đôi khi nổi nóng khiến ta chìm phà
    Vợ là âm nhạc, thi ca
    Vừa là cô giáo, vừa là luật sư
    Cả gan đấu khẩu vợ ư?????????
    Cá ươn không muối, chồng hư cãi vờ (vợ)
    Chồng ơi đừng có dại khờ
    không vợ, đố biết cậy nhờ tay ai?????
    Vợ là phước lộc thọ tài ...........
    Thuộc trăm định nghĩa, trả bài vợ khen .......

    Vợ là thượng cấp chỉ huy
    Là người lãnh đạo, bảo gì, chồng vâng !
    Vợ là bà .....mẫu, ông .........thân
    Sớm hôm hiếu thảo, ân cần dám quên
    Vợ là cảnh sat ven bien
    Chồng mà "đi lạc", bắt liền, điều tra !
    Vợ là nội tướng trong nhà
    Đồng hồ luôn kiểm, giúp ta đúng giờ
    Vợ là chủ nợ ngây thơ
    Cho chồng tháng tháng ngon ơ, nộp tiền
    Vợ là thư ký rất siêng
    Thư từ, ngăn kéo toàn quyền moi ra
    Vơ còn đại diện quan toà
    Bắt tội phải nhận, bảo tha được nhờ
    Vợ là bà chủ căn cơ
    Quen mồm sai vặt, con thơ ngại bồng ( điều này không có à nha)
    Vợ còn là những cơn giông
    Thổi chồng ra ngủ sa lông là thường
    Vợ là cung cách đế vương
    Áo quần sang trong,đúng đường văn minh
    Vợ với táo chẳng thân tình
    Chồng bèn 1 phép, mình bà quyền uy
    Pha't thanh đài vợ rất chì
    Cằn nhằn trăm chuyện phát đi đêm ngày
    Vợ là võ sĩ cao tay
    Ngón quyền, môn cước nàng hay thử ....chồng
    Vợ là ...... đủ thứ biết không ?
    Ba ngày định cũng không xong nghĩa nàng


    3.Lợi ích của thanh niên khi lấy vợ sớm :


    1/ Vợ dậy cho ta tính phục thiện (sẵn sàng nhận lỗi tuy mình không làm gì sai cả).

    2/ Vợ dậy cho ta tính kiên nhẫn, chờ đợi không biết mệt (để vợ sửa soạn đi lễ hay đi sắm đồ).

    3/ Vợ cho ta sức khỏe (không hút thuốc lá, uống bia, đi chơi khuya với mấy thằng bạn cô hồn).

    4/ Vợ dậy cho ta sự tế nhị (không bao giờ chê bai dù cơm khét, canh mặn).

    5/ Vợ dậy cho ta sự lễ phép (đi thưa, về trình).

    6/ Vợ dậy cho ta sự rộng lượng (kiếm được bao nhiêu tiền, tặng vợ hết)

    7/ Vợ là huấn luyện viên thể dục tại gia của ta ( làm vườn, cắt cỏ, đổ rác, giặt quần áo, lau dọn nhà cửa, mang vác khi theo nàng ra phố)

    8/ Vợ dạy cho ta tính gọn gàng, trật tự ( chỉ được bày biện của riêng trong một góc tủ vợ cho).

    9/ Vợ dạy cho ta sự công chính ( ra đường cứ thẳng một đàng mà đi, không nhìn ngang liếc dọc, nhất là ở chỗ có nhiều phụ nữ).

    10/ Vợ giúp cho ta trở thành người cha gương mẫu ( thay tã, tắm rửa, cho con bú, ru con ngủ..vv..)

    11/ Vợ dạy cho ta biết giá trị của hai chữ Tự Do (nay không còn nữa).

    12/ Vợ dạy cho ta biết phấn đấu với nghịch cảnh ( muốn chết nhưng cứ sống chơi).


    Lợi ích do vợ đem lại nhiều khôn xiết kể. Ai không tin, cứ thử rồi biết.

    4.Tuy nhiên lấy vợ thì cũng xuất hiện 1 hiện tượng, đó là hội chứng sợ vợ. Vậy hội chứng Sợ Vợ là gì?

    "Sợ vợ" là chứng nan y
    Cố công,chạy chữa thuốc gì cũng toi!
    Cái này lệ thuộc giống nòi
    Di truyền trong máu phải coi kỹ càng
    Xin đừng hụt hẫn,hoang mang
    Nên đi xét nghiệm..chớ than,chớ sầu!
    5.Tại sao phải sợ vợ?

    Dù không sinh đẻ ra ta
    Nhưng công nuôi dưỡng thật là lớn lao
    Khi ta đau ốm xanh xao
    Vợ lo chăm soc hồng hào khoẻ ngay
    Sợ ta đi trật đường rầy
    Vợ liền theo dõi kéo ngay về nhà
    Khi ta tán tỉnh ba hoa
    Vợ liền "quát nạt "để mà răn đe
    Lời vợ dạy phải lắng nghe
    Mai sau "khôn lớn "mà khoe mọi người
    Nói ra xin hãy chớ cười
    Vợ ta ta sợ ! Vợ người ... còn lâu !
    6.Sợ Vợ được lợi gì?



    Lợi thứ nhất:
    Tôi đây thích sợ vợ nhà ,
    Thì đâu có sợ mọi người cười chê
    Vợ tui tui sợ kê tui
    Miễn tui không sợ vợ ai được rùi
    Người xưa thường bảo với tui
    Vợ mày mày sợ thế là mày khôn
    Chớ không mày đã không còn
    Công ơn vợ dưỡng nên mày hôm này
    Là người phải biết nghỉ dài
    Mai sao già yếu vẫn còn vợ nuôi ...
    Sợ vợ, đôi chữ nghe thanh
    Thời nay sợ vợ, mới danh... anh hùng
    Người ta cứ bảo tui khùng
    Đường đường quân tử, nhưng chùn hồng nhan
    Thời nay sợ vợ mới sang
    Chớ hong sợ vợ, có màn ra hiên ....


    Lợi thứ hai:


    Kính vợ đắc thọ
    Sợ vợ sống lâu
    Nể vợ bớt ưu sầu
    Để vợ lên đầu là trường sinh bất tử...

    Đánh vợ nhừ tử là đại nghịch bất đạo.
    Vợ hỏi mà nói xạo là trời đất bất dung.
    Chê vợ lung tung là ngậm máu phun người
    Gặp vợ mà không cười Là có mắt không tròng

    Để vợ phiền lòng là chu di tam tộc
    Vợ sai mà hằn hộc là trời đánh thánh đâm
    Vợ gọi mà ngậm câm là long lang dạ sói
    Để vợ nhịn đói là tội nhân thiên cổ

    Để vợ chịu khổ là bất tài vô dụng
    Trốn vợ đi "ăn vụng" là ngũ mã phanh thây
    Vợ hát mà khen hay là anh hùng thức thời
    Khen vợ hết lời là thuận theo ý trời...

    7.Ông trời nghĩ gì về vấn đề này?

    Bắc Thang lên Hỏi Ông Trời

    Bắc thang lên hỏi ông trời
    Ðời con đau khổ đã nhiều ... thấu chăng?
    Ông trời cúi mặt than rằng
    Tao đây cũng khổ, cắn răng chịu đòn!

    Bắc thang lên hỏi ông trời
    Vợ con nó quá dữ như bà chằng
    Ông Trời ổng trả lời rằng
    Vợ tao còn dữ gấp trăm vợ mày

    Bắc thang lên hỏi ông trời
    Kiếp này con có bỏ nàng được không?
    Ông Trời ổng trả lời rằng
    Tao còn chưa được xá chi là mày

    Bắc thang lên hỏi ông trời
    Vợ con dữ quá, con xin bỏ nàng
    Ông Trời ngó xuống trả lời
    Mày bỏ được nó thì tao con mày.

    Bắc thang lên hỏi ông trời
    Thuốc thang, rượu bổ ... chẳng nào tới đâu
    Ông trời vẻ mặt rầu rầu
    Thôi mày xuống tóc cạo đầu đi tu!

    Bắc thang lên hỏi ông trời
    Vào chùa sư nữ trù trì được chăng ?
    Ông trời nháy mắt cười rằng
    Chờ tao một tí tao theo với mày!



    8.Vậy làm cách nào để Sợ Vợ đúng cách?

    Phải khắc cốt ghi tâm 4 điều
    Thứ nhất :


    Vợ ta - Vợ người

    Vợ ta thì nạt thì đe
    Vợ người thì cứ... lăm le ... nhìn hoai`
    Vợ ta thì chẳng đoái hoai`
    Vợ người khen đẹp... dài dài quanh năm
    Vợ ta chê mắt... lá răm
    Vợ người trông tợ trăng rằm tiên nga

    Vợ ta nói mãi chẳng tha
    Mèo tơ e ấp, nết na dịu dàng
    Vợ ta đi tướng hai hàng
    Mèo tơ đi tướng sàng sàng thấy mê
    Vợ ta hay mắng hay chê
    Mèo tơ âu yếm cận kề sáng hôm

    Vợ mình, mình sợ mới khôn
    Vợ người mà sợ có hôm què giò !
    Vợ ta, ta sợ chẳng lo
    Vợ người mà sợ , đồ bò đồ trâu !!



    Thứ hai :

    VỢ LÀ TRỜI

    Hình dáng của vợ là Thiên Tướng
    Gia đình bên vợ là Thiên Triều
    Bạn bè của vợ là Thiên Sứ
    Lệnh của vợ là Thiên Mệnh
    Phòng ngủ của vợ là Thiên Cung
    Con đường vợ đi shopping là Thiên đàng
    Khi vợ nổi giận là Thiên Lôi
    Khi vợ cất tiếng hát là Thiên Ca
    Đi chơi với Dì Ba mà vợ biết được là Thiên Tai
    Con riêng của vợ là Thiên Tử
    Em gái vợ là Thiên Nga
    Em trai vợ là Thiên La

    Tiền lương đưa hết cho vợ là Thiên Thu


    Thứ ba :

    Sợ vợ tập III

    Ngồi buồn kiếm chuyện nói chơi,
    Nhất vợ nhì trời... là chuyện tự nhiên.
    Ðàn ông sợ vợ thì sang,
    Ðàn ông đánh vợ tan hoang cửa nhà.

    Ðàn ông không biết thờ "bà"
    Cuộc đời lận đận kể là vứt đi.
    Ðàn ông sợ vợ ai khi,
    Vợ mình, mình sợ sá gì thế gian!!!

    Ðàn ông khí phách ngang tàng,
    Nghe lời vợ dạy là hàng "trượng phu."
    Ðàn ông đánh vợ là ngu,
    Tốn tiền cơm nước, ở tù như chơi.

    Lấy nàng từ thuở mười nhăm,
    Ðến khi mười chín tôi đà năm con.
    Nàng thì trông hãy còn son,
    Tôi thì đinh ốc, bù lon rã rời.

    Nắng mưa là chuyện của trời,
    Tề gia nội trợ có tôi bao thầu.
    Suốt ngày cày cấy như trâu,
    Chiều về rửa chén cũng "ngầu" như ai.

    Nấu cơm, đi chợ hàng ngày,
    Bồng con, thay tã tôi đây vẹn toàn.
    Lau nhà, lau cửa chẳng màng,
    Ôi thời oanh liệt ngang tàng còn đâu.

    Nhiều khi muốn hộc xì dầu,
    Xin nàng nghỉ phép, nàng chau đôi mày.
    Nàng đòi thi đấu võ đài,
    Tung ra một chưởng, chén bay ào ào.

    Nhớ xưa mình mới quen nhau,
    Em ăn, em nói ngọt ngào dễ thương.
    Cho nên tôi mới bị lường,
    Mang thân ngà ngọc cậy nương nơi nàng.

    Than ôi thực tế phũ phàng,
    Mày râu một kiếp thôi đành đi đoong.
    Một lòng thờ dzợ sắc son,
    Còn non còn nước thì tôi còn... thờ.
    Ra đường sợ nhất công nông
    Về nhà sợ nhất vợ ko nói gì
    Đàn ông nể vợ là sang
    Ngồi nghe vợ dạy là hạng trượng phu
    Đàn ông đánh vợ là ngu
    Vừa mất tiền thuốc vừa tù chung thân

    Thứ tư :

    Lấy vợ là bất khả kháng

    Vợ Xấu là Bất Tài
    Vợ Ðẹp là Bất Hạnh
    Vợ Bỏ là Bất Lực
    Ế Vợ là Bất Trí
    Có Vợ Bé là Bất Nhân
    Giựt Vợ người khác là Bất Lương
    Bị Vợ ly dị là Bất Cẩn
    Còn ly dị Vợ là Bất Lợi
    Vợ Ghen mà làm thinh là Bất Chấp
    Vợ Chồng bên nhau mãi mãi là Bất Tử
    Vợ Chồng cãi lộn là Bất Hòa
    Vợ giận không nói là Bất Hợp Tác
    Vợ Chồng giận nhau là Án Binh Bất Ðộng
    Vợ Chồng đánh nhau là Bất Phân Thắng Bại
    Bị Vợ đánh mỗi ngày mà không sợ là Bất Khuất
    Ý Vợ nói là Bất Di Bất Dịch
    Áo Vợ mặc là Bất Luận
    Cơm Vợ nấu là Bất Kiến
    Ðồ đạc của Vợ là Bất Ðộng Sản
    Em gái của Vợ là Bất Khả Xâm Phạm
    Khen gái đẹp trước mặt Vợ là Bất Tiện
    Vợ được người ta khen nhiều là Bất Ổn
    Vợ không cho lại gần là Bất Thường
    Vợ không cho ngũ chung là Bất Mãn
    Léng phéng mà vợ bỏ qua cho thì Bất Quá Tam
    Vợ bắt được quả tang (với em) thì Thiên Bất Dung Tha
    Vì Vợ mà thi rớt là Bất Ðạt
    Vì Vợ mà bỏ bạn là Bất Tin
    Vì bạn mà không thương Vợ là Bất Công
    Vì Vợ mà bỏ cha mẹ là Bất Hiếu
    Vì cha mẹ mà phụ Vợ là Bất Nghĩa
    Vì tiền mà xem thường cha mẹ Vợ là Bất Kính
    Lương đưa hết cho Vợ là Luật Bất Thành Văn
    Tiền đưa cho Vợ với tiền của Vợ là Bất Ðẳng Thức
    Nói Chung , Lấy Vợ là Chuyện Bất Ðắt Dĩ ,
    Nhưng Lại Là Chuyện Bất Khả Kháng


    Thứ năm :

    Sự khác nhau giữa vợ và bồ
    Bồ là phở nóng tuyệt vời.
    Vợ là cơm nguội đáy nồi hẩm hiu.
    Bồ là nơi tỏ lời yêu.
    Vợ là nơi trút bao nhiêu bực mình.

    Bồ là rượu ngọt trong bình.
    Vợ là nước ở ao đình nhạt pheo,
    Nhìn bồ đôi mắt trong veo
    Trông vợ đôi mắt trong veo gườm gườm,

    Bồ tiêu thì chẳng tiếc tiền
    Vợ tiêu một cắc thì liền kêu hoang
    Bồ dỗi thì phải xuống thang
    Vợ giận bị mắng, bị phang thêm liền

    Một khi túi hãy còn tiền
    Thì bồ thắm thiết kề liền bên anh
    Một mai hết sạch sành sanh
    Bồ đi, vợ lại đón anh về nhà

    Bồ là lều, vợ là nhà
    Gió lớn, lều sụp, mái nhà còn kia
    Vợ là cơm nguội của ta
    Nhưng là đặc sản của mấy thằng cha láng giềng


    9.Hãy nghĩ kĩ lại xem,bạn được lợi nhiều hơn là Sơ vợ đấy……..

    Bởi khi sợ vợ là khôn
    Nếu không sợ vợ có ngày ra sân
    Ra sân thì chẵn được vào
    Lai thêm bị đói khóc rào ai nghe ...


    Vợ mình mình sợ không sai
    Lở làm nó giận nó đài mình sao
    Thà mình nhẩn nhục lao đao
    Còn hơn bị đủi ra sau hè nằm

    Muốn tròn tình nghĩa trăm năm
    Thì sợ vợ có ăn nhằm gì đâu
    Bang ngày bị vợ đè đầu
    Bang đêm 2 đứa đè nhau cũng huề


    10. Cuối cùng,hãy tự giác Sợ Vợ
    trước khi gặp phải tình cảnh dù không muốn cũng phải Sợ Vợ

    Ra đường sợ nhất công nông
    Về nhà sợ nhất vợ không mặc gì.

    gunship sưu tầm
    12-26-2012
    Last edited by chimtroi; 12-27-2012, 08:38 PM.
  • gunship
    Bạn Vàng
    • Dec 2012
    • 563

    #2
    Sao đành xa em



    Last edited by chimtroi; 12-27-2012, 08:37 PM.

    Comment

    • DnThuy
      Bạn Vàng
      • Jul 2012
      • 370

      #3
      Chồng là Thiên Tử .

      VỢ LÀ TRỜI

      Hình dáng của vợ là Thiên Tướng
      Gia đình bên vợ là Thiên Triều
      Bạn bè của vợ là Thiên Sứ
      Lệnh của vợ là Thiên Mệnh
      Phòng ngủ của vợ là Thiên Cung
      Con đường vợ đi shopping là Thiên đàng
      Khi vợ nổi giận là Thiên Lôi
      Khi vợ cất tiếng hát là Thiên Ca
      Đi chơi với Dì Ba mà vợ biết được là Thiên Tai
      Con riêng của vợ là Thiên Tử
      Em gái vợ là Thiên Nga
      Em trai vợ là Thiên La

      Tiền lương đưa hết cho vợ là Thiên Thu

      ****************

      Chồng là Thiên Tử . ( Vua )

      Bồ nhí của chồng: Thiên Thần
      Mưu kế của chồng: Thiên biến vạn hóa .
      Vợ có giấu chìa khóa xe cũng vô ích vì chồng có :
      “ Thiên binh vạn mã “
      Một nơi chổ bí mật an toàn để hú hí với bồ nhí : Thiên An .
      Nói láo hơn Vẹm đó là : Thiên bẩm .
      Tội lỗi giấu kỹ thà chết không khai : Thiên cơ bất khả lậu .
      Tốt số đào hoa , có nhiều cô thương gọi là : Thiên định .
      Em của bồ nhí là : Thiên hương Quốc sắc .
      Bạn bè của bồ nhí là : Thiên khách .
      Chị của bồ nhí : Thiên kim tiểu thơ .
      Bồ nhí có bầu gọi là : Thiên thai .
      Tía của bồ nhí gọi là : Thiên Thượng .
      Chổ tía bồ nhí nằm nghỉ trưa gọi là : Thiên võng .
      Ngày tàn của chồng gọi là : Thiên tru địa diệt

      Thủy Tiên .

      Comment

      • gunship
        Bạn Vàng
        • Dec 2012
        • 563

        #4
        Thơ Con Gái 3 Miền

        Việt Nữ 3 Miền ! - Thơ con gái ba miền .




        Việt Nữ 3 Miền !

        Nam,Trung ,Bắc nữ ; gái Lạc Hồng ,
        Ngôn , Hạnh,công , dung ; văn, võ thông .
        Quán xuyến việc nhà ,lo việc nước ,
        Ngàn năm nổi tiếng, nữ anh hùng .

        HongHai .
        ****************





        Thơ: Con gái 3 miền

        *CON GÁI BẮC*



        Con gái Bắc rất chịu chơi
        Ta dân Nam bộ ngỏ lời cầu hôn
        Chịu chơi vì lắm hồi môn
        Chẳng hạn răng khểnh, má tròn, đồng xu
        Chưa kể con mắt tiểu thư
        Dáng đi công chúa, lời ru thiên thần
        Ta thì dễ động lòng trần
        Thấy con gái đẹp manh tâm ngó hoài
        Các em mình hạc xương mai
        Thấp – cao vẫn nhớ, mập – gầy vẫn thương
        Chanh chua vẫn ngọt như đường
        Nói xạo cách mấy vẫn tương tư hoài
        Nhớ nhau “lồi hết vành tai
        Lõm hai con mắt, lồi mười ngón chân”
        Em tên Bích, Thảo, Phụng, Dung
        Loan, Oanh, Thu, Yến… đã từng chịu chơi
        Từng yêu khi mới chào đời
        Đêm nay tao gọi các em ơi, ta buồn.
        Hà Nội băm sáu phố phường
        Ngó môi em hết nhớ đường về ********Nam********…

        *CON GÁI TRUNG*



        Con gái Huế rất khó chơi
        Ta dân Nam bộ thốt lời vũ phu
        Khó chơi vì hát như ru
        Nói như chim hót, bước như rắn trườn
        Cộng lại thì thành văn chương
        Trừ ra thì dễ bất thường động tâm
        “Sơn bất cao, thuỷ bất thâm”
        Lên núi Ngự mới ớn thầm sông Thương
        Ta từ xưa thích du dương
        Ưa trèo núi, khoái bơi xuồng, lội sông
        Chưa hay một phút yếu lòng
        Kêu lên hai tiếng mặn nồng: Huế ơi!
        Dù các em rất khó chơi
        Nhưng ta cũng thử ngỏ lời bướm ong
        Các cô gái Huế nghe không
        Kêu thêm tiểu muội đến bồng ta đi…

        *CON GÁI NAM*



        Con gái Nam rất hay cười
        Ta dùng ngôn ngữ cao bồi biểu dương
        Hay cười đến lúc lên giường
        Thì em xuống giọng cải lương rất mùi
        Sáng đèn em nhớ tối thui
        Giàu sang em nhớ khoai lùi dính tro
        Các em như miếng cá kho
        Ngó vô thấy “đã”, cắn vô thấy… bà
        Cắn vô xương gỡ không ra
        Trừ khi trình diện bà già của em
        Lên Đồng Nai, xuống Long Xuyên
        Các em má lúm đồng tiền bắt ham
        Chỉ người điên mới không ham
        Ta tỉnh táo muốn gỡ làm vốn riêng
        Kệ “đồng tiền” trắng hay đen
        Ngày ta bỏ túi, đêm ta bỏ mùng
        Các em mới liếc… đã khùng
        Hèn chi thi sỹ, anh hùng phải tiêu
        Mỹ nhân nghĩ thiệt trớ trêu
        Xưa nay danh tướng biết điều dưới “cơ”
        Vòng Bến Tre, bọc Cần Thơ
        Ở đâu ta cũng choán giờ cơ quan
        Nước dừa em tắm thả dàn
        Ta vốn đàng hoàng cũng lén rình coi
        Rình coi con quạ kêu rồi
        Quạ kêu “nam đáo” nữ ơi, đề phòng
        Phải không cô gái má hồng
        Ta trai khác họ đem lòng nhớ thương.Tình gái Trung

        (Không biết tác giả)



        Tình gái ****Nam****
        Ý chèng ui
        Hổng được đâu
        Cái mặt ngầu
        Tui ớn lạnh
        Ngồi bên cạnh
        Rục rịch hoài
        Lỡ gặp ai
        Kỳ qúa hà
        Thôi dzô trỏng
        Cho thỏa lòng
        Đồ qủy sứ
        Để từ từ
        Nè cha nội



        Tình gái Trung
        Dị kể chi
        Răng làm rứa
        Người chi mô
        Nhột thấy mồ
        Anh bên nớ
        Tui bên ni
        Răng cớ gì
        Ưa lấn đất
        Đừng lật đật
        Mạ ra chừ
        Mang tiếng hư
        Nói nhỏ nì
        Tối nay hỉ

        Tình gái Bắc
        Em chả đâu
        Ngượng lắm đấy
        Ai lại thế
        Cứ như ranh
        Tí tẹo thôi
        Nhớ đấy nhé
        Mặt dầy tợn
        Chỉ nghịch ngợm
        Không ai bằng
        Cứ hung hăng
        Như ăn cướp
        Thôi cũng được
        Phải giao trước
        Cấm chạy làng
        Hễ lang bang
        Em xẻo trước

        * *

        --

        Luận (Melbourne)

        Comment

        • gunship
          Bạn Vàng
          • Dec 2012
          • 563

          #5
          Tuyết Trắng



          Hái hoa trời cho em

          Last edited by hung45qs; 12-28-2012, 06:39 AM.

          Comment

          • gunship
            Bạn Vàng
            • Dec 2012
            • 563

            #6
            Trên Đỉnh Mùa Đông



            Last edited by hung45qs; 12-28-2012, 06:38 AM.

            Comment

            • gunship
              Bạn Vàng
              • Dec 2012
              • 563

              #7
              Chuyện Vui Cao Niên Hải Ngoại

              Chuyện Vui Cao Niên Hải Ngoại: Không Ăn Thì Lỗ Còn Ăn Thì Lại Khổ




              Gửi các bô lão trên 6 bó

              Chuyện Vui Cao Niên Hải Ngoại: Không Ăn Thì Lỗ Còn Ăn Thì Lại Khổ

              Tác giả : Nguyễn Thượng Chánh & Nguyễn Ngọc Lan


              Xuân đến, Xuân đi, Xuân lại về…
              Chúng ta hiện đang bước dần vào mùa lễ lộc... Thôi thì tiệc tùng lu bù liên miên, ăn uống mệt nghỉ!

              Tiệc cuối năm trong cơ quan, trong sở, trong hãng; tiệc khao mừng xếp lớn xếp nhỏ; tiệc gây quỹ của hội đoàn; tiệc ái hữu, tiệc từ thiện, tiệc cứu trợ; thêm tiệc họp mặt bạn bè ta hát ta nghe ta vỗ tay hay tiệc gia đình, v.v...

              Nhưng cũng còn đỡ hơn ngày xưa, mỗi năm bị mời đi 2-3 cái đám cưới ứ hự, giá bạn bè thân thích là 200$ cho cả hai vợ chồng coi mới được. Cho 100$ cũng được nhưng có vẻ hơi kẹo kéo quá xá. Thà từ chối quách đi cho rồi thì còn hay hơn.

              Lúc rày không còn thấy đám cưới đâu hết, cũng đỡ, chỉ còn thỉnh thoảng phải đi viếng đám tang bạn bè mà thôi nên…ít tốn tiền hơn xưa.

              Tiệc tùng là dịp để chúng ta gặp gỡ bạn bè, đấu láo, thăm hỏi đẩy đưa những câu đầu môi chót lưỡi, toàn chuyện huề vốn thí dụ như lúc rày có khỏe mạnh không? có bệnh hoạn gì không? có về Việt Nam chơi không? con cái lúc nầy ra sao? có cháu nội ngoại gì chưa? có tính đi du lịch đâu không? có đi Trung Quốc hay có đi cruise gì chưa?

              Hoặc chuyện thằng cha nầy con mẹ nọ, vân vân và vân vân.

              Hỏi tới tấp chẳng khác gì công an bên nhà hỏi…tội.

              Toàn là chuyện hỉ nộ ái ố hoặc chuyện trên trời dưới đất không hà!

              Tiệc tùng là dịp để chúng ta cùng nhau nhậu nhẹt, cụng ly ngất ngư con tàu đi, rồi sẵn đó còn bàn tính chuyện kinh bang tế thế thí dụ như chuyện làm từ thiện bên nhà, chuyện TT. Obama thắng cử, chuyện xã hội Hoa Kỳ không hiểu nỗi với những vụ nổ súng bừa bãi vào trẻ em vô tội, vân vân; chuyện tập thiền hay tập tài chi hoặc tập dưỡng sinh; chuyện sex của người già yamaha; chuyện ước nguyện sau khi chết thí dụ như chết nên chôn hay đốt, nếu chôn thì chôn ở đâu, còn đốt thì tro để chỗ nào, trong chùa hay rãi sông biển, vân vân.



              Chỉ riêng chuyện cát bụi ta trở về với cát bụi không thôi mà cũng gây ra nhiều tranh cãi mất thì giờ nhiều nhất. Chuyện tro hỏa táng đưa vô chùa hoặc vô từ lăng columbarium cất giữ là chuyện xưa rồi diễm, tốn kém từ 500$ đến 2000$ vô ích, uổng tiền quá...Theo nhà văn Song Thao cho biết, hiện nay cái mode đem rải tro trên núi hay ngoài biển rất thịnh hành, vừa tiết kiệm được tiền lại vừa hợp vệ sinh và môi sinh. Không thể đem tro về nhà vì ghê quá. Vậy cho nên sau khi chết hổng biết tro hỏa thiêu của mình đem lên núi Mont Royal (Montréal) để dưới gốc cây cho nó theo gió bay đi làm phân bón cỏ cây, hay nên đem thả xuống sông St-Laurent cho linh hồn được mát mẻ…Lo quá!

              Các nhà quàn bây giờ đều có cả dịch vụ bao trọn gói về vấn đề nầy.

              Các bạn có thấy toàn là chuyện tào lao hay không?

              Hỏi cho vui, cho đã cái miệng móm mém, cho xả bớt cái xú bắp đang đầy ắp, vậy thôi!

              Và câu trả trả lời hợp tình hợp cảnh là “anh sao tui vậy” cho nó huề vốn và cho vui vẻ cả làng! Còn trả lời lạng quạng theo kiểu kên-xì-po mốc họng hay kiểu hách-xì-xằng thì chẳng những bị thiên hạ ghét, mà còn chửi là già rồi mà còn làm phách, chết tới nơi mà hổng lo (chả hiểu lo cái gì?).

              Cũng dễ hiểu và cũng nên thông cảm cho bọn senior chúng tôi. Ở nhà hổng có dịp bàn luận mấy cái chuyện bá vơ tào lao nầy với bà xã được vì sẽ bị mấy bả nẹt liền, hết hứng.

              Nói thiệt với các bạn, nếu được ngồi chung một bàn toàn dân đực rựa không thì đã biết mấy.Tự do, tha hồ mà đấu láo bất cứ chuyện gì cũng được mà hổng sợ bị mấy bả kiểm duyệt bắt lỗi bắt phải nầy nọ khó chịu lắm...

              Cũng có mấy cha hay mấy mẹ mắc phải bệnh than mãn tính. Bệnh nầy hay lây lắm. Ngồi gần mà phải nghe than suốt cả buổi làm mình cũng phát chán đời theo luôn. Bộ trên đời nầy chỉ có một mình mình độc quyền có problem nầy nọ hay sao vậy kìa?

              Tiệc tùng cũng là cơ hội để các bà chị có dịp ăn diện thời trang, áo dài thật đẹp, thật à la mode hết xẩy, toàn là đồ xịn may bên VN không hà. Đi tới đi lui, xề qua bàn nầy, xẹt qua bàn nọ, làm điệu làm dáng, ẹo qua ẹo lại, ỏn a ỏn ẻn, tưởng mình còn như là con gái đôi mươi nhân ba hay bốn gì đó, cho bà con thiên hạ nhìn ngắm cho đã con mắt, cho đã thèm, ai tức ráng chịu, ai biểu dòm!

              Mà đẹp thiệt, nhờ son phấn, nhờ chích botox, nhờ đội thêm tóc giả, nhuộm hoe hoe như đầm thứ thiệt nên thấy có bà nhìn cũng còn mướt con mắt lắm chớ chẳng phải chơi đâu. Có bà mới đi làm tóc, đầu còn mới tinh cứng ngắt chẳng khác gì đầu cô dâu trong buổi tiệc cưới!

              Nghe thiên hạ nói có nhiều bà chị nhân chuyến về VN thăm nhà và làm từ thiện, sẵn dịp tân trang lại nhan sắc mùa thu lá bay hay mùa đông băng giá gì đó, mục đích làm cho ông xã đã xệ của mình lé con mắt để có thể tìm lại cảm xúc tưởng chừng như đã tắt lịm tự bao giờ...Nghe nói bên đó có lắm bác sĩ tài ba khéo tay lắm mà lại tính hô nô re rẻ rề!



              Còn các ông thì gọi nhau ơi ới, rượu vào lời ra, dô dô tới tấp, múa tay múa chân, mặt mày đỏ gay như trái gấc, thường hay thích kể chuyện tiếu lâm, chuyện miệt dưới càng mặn càng tốt, rồi nhe răng giả trắng hếu cười hô hố, nghe rần rần như cái chợ cá Trần Quốc Toản Sài Gòn năm xưa vậy đó.

              Đồng ke! Các bà cũng ráng lắng tai nghe, nhưng sau đó nếu thấm ý thì chửi là thứ đồ mắc dịch, mắc toi, già dịch, hay già hổng nên nết (có nết gì đâu mà nên), đồ tầm xàm bá láp gì đâu không

              hà... Làm mấy cha cụt hứng, tiu nghỉu, bị đứt dây xìu hết!

              Ai muốn hát thì cứ việc lên hát, ai muốn nói chuyện thì cứ nói, hổng ai phiền ai gì ráo trọi!

              Không khí quá ư là…tự do ồn ào, y như là cái chợ cá không sai! Vui lắm các bạn ơi!

              Có ông anh ngồi thừ ra, nét mặt trầm tư mặc tưởng. Chắc có lẽ mới bị bà chị…đì!

              Ông khác thì có vẻ như ngủ gà ngủ gật, lim dim mơ màng trên bàn tiệc như đang thiền vào cõi nào đâu, giao khoán hết mọi việc cho bà nhà muốn nói gì hay làm gì thì cứ tự tiện...

              Ờ, còn chuyện nầy nữa. Bạn có khi nào để ý hầu như trong những buổi tiệc ở nhà hàng Tàu mấy bà hay có cái lệ hay bảo phổ-ky đem thêm cho mấy cặp dao nĩa nữa, không biết để lấy đồ ăn cho dễ hay để ăn cho nó có vẻ lịch sự noble như đầm?

              Ăn riết tại mấy cái tiệm Tàu thì cũng có bấy nhiêu món đó mà thôi, thí dụ như tổ chim đồ biển, mực xào nấm đông cô, thịt bò xào gai lan, vân vân, khó gắp bằng đũa thấy mẹ, và toàn là mỡ là dầu là bột ngọt, thấy mà phát ngán phát sợ luôn!

              Có bàn ăn không hết, nhà hàng đem hộp ra cho ai muốn đem thức ăn dư về nhà thì cứ tự nhiên, đừng có ngại ngùng, đừng có mắc cỡ gì hết...Tiền đã trả rồi, thời buổi khó khăn, gạo châu củi quế, bỏ phí uổng lắm và cũng tội chết đi!

              Mà có phải rẻ gì đâu. Cách nay 5 năm, tại Montréal, trung bình vừa ăn, vừa nghe ca sĩ cây nhà lá vườn hát, vừa vợ ai nấy ôm nhảy nhót loạn xạ, ban tổ chức chỉ lấy tượng trưng thôi, nhưng từ vài năm nay giá vé đã nhảy vọt lên lối gấp đôi gấp ba. Rồi còn vé ủng hộ, vé VIP, vé mạnh thường quân nữa...Hình như bên Mỹ người ta tính rẻ hơn.

              Đó là chưa kể chuyện ủng hộ ngoài lề (mua vé số, bỏ thêm chút đỉnh vô bao thơ để giúp từ thiện, bán đấu giá mấy bức tranh, ép mua báo xuân, v.v...).

              Kẹt một nỗi là phần đông chúng ta đều lớn tuổi cả rồi. Đến dự để gặp gỡ bạn bè cho vui vậy thôi chớ còn ăn uống thì có bao nhiêu đâu, vì phải kiêng cữ nầy nọ đủ thứ.

              Tiền hưu, tiền già cũng hạn chế, nên mỗi lần đi cũng đắn đo, cũng hao tài lắm chớ bộ!

              Ngoài ra, ai nấy cũng đều có ít nhiều vấn đề sức khỏe nầy nọ!

              Đầu óc thì khi nhớ khi quên, thứ mình cần xài thì lần lần mất đi. Còn những thứ khác cần nó giảm đi thì nó lại tăng lên hoài chẳng hạn như đường cao, máu cao, đau lưng nhức mỏi kinh niên.

              Mắt mũi thì lèm nhèm, hay lãng tai, quên trước nhớ sau, hay nói đi nói lại hoài nên đôi khi làm con cháu bực mình bực mẫy quá trời quá đất, sinh ra đổ quạu!

              Hỏi thăm nhau, người nào người nấy cũng ít nhiều đều giống nhau hết!

              Trăm cái khổ của tuổi già nên ăn uống cũng phải cẩn thận tốp tốp bớt lại, kiêng cái nầy, cữ cái kia, rất phiền phức chớ không được thoải mái tự nhiên như hồi còn trẻ đâu.

              Đôi khi nhìn thực đơn, thấy ngon, thích ngó bằng mắt hơn là thích ăn bằng miệng!

              Mấy năm trước, trong bàn tiệc, vợ chồng tác giả thấy có vài cụ niên trưởng lúc ăn đến món thịt, rút cây kéo nhỏ thủ sẵn ra, cắt xơ xơ rồi mới ăn được, ăn uống đổ tháo tùm lum. Sao mà thê thảm quá vậy. Nay thì phần đông các cụ nầy đã quy Tiên ráo trọi rồi!

              Bây giờ là lớp của người gõ tấn lên thế dần vào lớp bô lão đó. Kẻ trước người sau mà thôi!

              Cười người hôm trước, hôm sau người cười! Đúng quá xá!

              Thiệt khổ cho cái thân già mà còn đèo bồng. Ai biểu già mà ham làm chi!

              Không ăn thì lỗ, còn ăn thì lại khổ!

              Nhưng, thôi thì thà chịu khổ, vì một năm chỉ gặp lại bạn bè đôi ba lần cũng là một điều hữu ích cho sức khỏe…tâm thần của chúng ta vậy!

              gunship sưu tầm
              12-28-2012

              Comment

              • gunship
                Bạn Vàng
                • Dec 2012
                • 563

                #8
                Vùng Trời Ngày Cũ



                Last edited by chimtroi; 12-29-2012, 04:05 PM.

                Comment

                • gunship
                  Bạn Vàng
                  • Dec 2012
                  • 563

                  #9
                  Một Chuyến Bay Đêm



                  Last edited by chimtroi; 12-29-2012, 04:06 PM.

                  Comment

                  • gunship
                    Bạn Vàng
                    • Dec 2012
                    • 563

                    #10
                    Mắt Lệ Cho Người



                    Mắt Lệ Cho Người

                    Từ Công Phụng

                    Mưa soi dấu chân em qua cầu
                    Theo những cánh rong trôi mang niềm đau
                    Đời em đã khép đi vội vàng
                    Tình ta cũng lấp lối thiên đàng
                    Như cánh chim khuất ngàn, như cánh chim khuất ngàn
                    Còn mong còn ngóng chi ngày yêu dấu.

                    Mưa soi dấu chân em qua cầu
                    Theo những cánh rong trôi mang niềm đau
                    Lời nào yêu hết trái tim buồn, lời nào yêu hết trái tim buồn
                    Xin giữ trong mắt lệ, xin giữ trong mắt lệ
                    Nhòa theo từng gót chân người trông vời.

                    Mưa âm thầm buổi chiều thổn thức
                    Sẽ nhạt nhòa từ ngàn năm nữa
                    Như em khóc hồn nhiên
                    Nỗi muộn phiền ngày tàn hơi thở
                    Em thấy không cõi đời vô vọng.

                    Xin em hãy cho tôi tạ tình
                    Khi em đã đi qua khoảng đời tôi
                    Dù một khoảng khắc sớm phai tàn
                    Và lệ em rớt trên môi nhạt
                    Đôi mắt em rất buồn, đôi chúng ta rất buồn
                    Vạn câu tình cũ, xin gửi cho đời.

                    Đêm qua ta nằm mộng thấy em

                    Comment

                    • gunship
                      Bạn Vàng
                      • Dec 2012
                      • 563

                      #11
                      Chuyện Buồn Ngày Xuân

                      Chuyện Buồn Ngày Xuân



                      Last edited by gunship; 01-03-2013, 07:34 PM.

                      Comment

                      • gunship
                        Bạn Vàng
                        • Dec 2012
                        • 563

                        #12
                        Vùng Trời Ngày Đó

                        http://hoiquanphidung.com/uploadhinh...1357266990.mp3[MUSIC][/MUSIC]

                        Comment

                        • gunship
                          Bạn Vàng
                          • Dec 2012
                          • 563

                          #13
                          Mùa Hoa Pensêe





                          Riêng tặng một người , bên kia bờ biển Đông

                          Comment

                          • gunship
                            Bạn Vàng
                            • Dec 2012
                            • 563

                            #14
                            Tình Lở



                            Comment

                            • gunship
                              Bạn Vàng
                              • Dec 2012
                              • 563

                              #15
                              Thơ Vui -Tình Việt kiều

                              THƠ VUI !







                              Việt kiều khứa lão ...sáu mươi !

                              Thăm quê nhớ lại một thời xa xưa

                              Lão ngỡ mình là trai tơ

                              Các em xúm lại...xưng hô rất...mùi

                              "Anh" ơi! sao trẻ quá trời.

                              Làm lão tít mắt cười tươi ...nghĩ thầm :

                              "Thế mà bà lão chết bầm

                              Dám chê mình chẳng nên cơm cháo gì ..."

                              Thôi thì ta cứ ...yêu đi ,

                              Trông em mơn mởn dậy thì thấy mê.

                              Cơm nhà ăn riết chán chê,

                              Đổi qua món phở là phê tức thì.

                              Quê hương đổi mới... lạ kỳ,

                              Ngành nghề phục vụ không gì sánh hơn.

                              Nhổ râu em nhổ bằng mồm,

                              Ngoáy tai ép sát em chồm em khươi!

                              Em day hai quả đào tươi

                              Lão nằm ngây ngất cả người ...cứng đơ.

                              Massage em ấn em rơ,

                              Bằng môi, bằng ngực ...ô hô tuyệt vời.

                              Thỏ thẻ em ngỏ đôi lời,

                              Anh mà có thích em mời tắm tiên.

                              Lão như Từ Thức lên tiên,

                              Trời mây, non nước, thiên nhiên một tòa

                              Tay run con mắt muốn lòa

                              Tiên kỳ, tiên cọ, Lão xoa...quả bồng.

                              Thẹn thò hai má tiên hồng,

                              Anh à kỳ chết về phòng đi nha!

                              Tiên cười tươi thắm như hoa,

                              “Ngàn vàng em giữ giờ là của anh!”

                              Thì ra em gái nhà lành,

                              Cha già mẹ yếu nên đành sa cơ.

                              Tuy làm công việc nhuốc nhơ,

                              Tắm tiên thôi, chẳng bao giờ bán thân.

                              (Lão Việt kiều thật quá đần,

                              Đời nay may vá màn trinh chuyện thường)

                              Lão xung như thưở thanh xuân,

                              Anh hùng người đẹp đêm xuân tình nồng.

                              Lão bà bên Mỹ biết không ?

                              Chồng bà đã mất, Lão ông đổi đời.

                              Nếu đem so sánh hai nơi,

                              Vợ thì cẳn nhẳn, em thời ngọt ngon.

                              Vợ ù úc núc béo tròn,

                              Em thon em mướt, lưng thon chân dài.

                              Vợ luôn sai bảo tác oai,

                              Em chiều, em chuộng, đêm ngày cúc cung.

                              Trời ơi chỉ có thằng khùng

                              Mới không biết chọn ở cùng với ai.

                              Thôi thôi tài sản chia hai,

                              Bà theo con cái, Lão bay...lên trời.

                              Lâu nay sống phí cuộc đời,

                              Từ nay phải hưởng với người...trẻ ngoan.

                              Mặc cho con cháu can ngăn

                              Lão làm bảo lãnh đưa nàng qua luôn.

                              Chuyện đời ai dại ai khôn ??

                              Qua sông nàng đá ngay ông ...chồng già !

                              Tiền của chia với lão bà .

                              Nàng cuỗm hết sạch chẳng chừa ...một xu !

                              Giật mình mới thấy mình ngu !

                              Cuộc đời còn lại lu khu một mình.

                              Bây giờ nửa tỉnh nửa điên,

                              Gia tài mất hết cả thiên hạ cười.

                              Bắc thang lên hỏi ông trời ,

                              Tiền cho gái...điếm có đòi được không?

                              Bà con cô bác rủa thầm,

                              Già chơi trống bỏi còn than nỗi gì ?

                              Những ai còn muốn mê ly

                              Bài học của lão hãy ghi vào lòng

                              Tình Việt kiều có như.. không !!

                              Huy Hoàng một phút là xong ...cuộc đời !! >>

                              >>(không rõ tác giả)

                              Comment

                              Working...