Chuyện phiếm VUI - TAM73F

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • TAM73F
    Super Moderator
    • Apr 2009
    • 2321

    #121
    Định nghĩa: Vợ là gì?
    Huỳnh Bọng
    ***

    *
    Vợ là người chẳng họ hàng
    Thế mà giờ đẹp lại sang nhà mình
    Ngày đầu trông thật là xinh
    Môi tươi, mắt thắm đến đình cũng xiêu
    *
    Vợ là đáng nể , đáng yêu
    “Kính Vợ đắc thọ” là điều nhắc nhau
    Nhớ vòng chung kết toàn cầu
    Nhì trời, nhất Vợ đứng đầu bảng A
    *
    Vợ là Mẹ các con ta
    Thường kêu “Bà xã”, hiệu là “Phu nhân”
    Vợ là tổng hợp : Bạn thân,
    Thủ trưởng, bảo mẫu, tình nhân, mẹ hiền.
    *
    Vợ là ngân khố, kho tiền
    Gửi vào nhanh, gọn- rất phiền rút ra
    Vợ là Vua các loài hoa
    Toả hương thơm ngát, đậm đà, ngất ngây
    *
    Vợ là quả ớt chín cây
    Đỏ tươi ngoài vỏ, nhưng cay trong lòng
    Vợ là một đoá hoa hồng
    Vợ là Sư tử Hà Đông trong nhà


    *
    Khi vui, nàng đẹp như hoa
    Đến khi tức giận, cả nhà thất kinh
    Khi chiến tranh, lúc hoà bình
    Vợ là thám tử luôn rình rập ta
    *
    Vợ là một vị quan toà
    Thăng đường xử án, toàn là án treo
    Vợ là rượu ngọt tình yêu
    Không uống thì khát, uống nhiều thì say
    *
    Vợ là thùng thuốc súng đầy
    Cơn ghen ập đến nổ bay trần nhà
    Vợ là nắng gắt, mưa sa
    Vợ là giông tố, phong ba, bão bùng
    *
    Nhiều người nhờ Vợ lên ông
    Nhiều anh vì Vợ mất không cơ đồ
    Vợ là cả những vần thơ
    Vợ như là những giấc mơ vơi đầy
    *
    Vợ là một chất men say
    Là nước hoa ngoại làm ngây ngất lòng
    Vợ là một áng mây hồng
    Vợ là hoa hậu để chồng mê say
    *
    Vợ là khối óc, bàn tay
    Vợ là bác sỹ tháng ngày chăm ta
    Vợ là nụ, Vợ là hoa
    Vợ là chồi biếc, Vợ là mùa xuân


    *
    Vợ là tín dụng nhân dân
    Vợ là kế toán giải ngân trong nhà
    Vợ là âm nhạc, thi ca
    Vợ là cô giáo, Vợ là luật sư
    *
    Cả gan đấu khẩu Vợ ư ?
    Cá không ăn muối coi như đời mờ
    Vợ là điểm hẹn, bến chờ
    Không Vợ đố biết cậy nhờ tay ai
    *
    Vợ là phúc, thọ, lộc, tài
    Chồng ngoan chăm chỉ nộp bài Vợ khen
    Vợ là tổng quản, Thanh Thiên
    Vợ là khoá sắt, xích xiềng cột chân
    *
    Vợ là dòng suối mùa xuân
    Ngọt ngào, xanh mát, trong ngần, yêu thương
    Vợ là két sắt, tủ tường
    Muốn mở phải nhả lời thương ngọc ngà
    *
    Vợ là một đôi thùng loa
    Mỗi khi chập mạch cả nhà nổi giông
    Âm thanh tựa sư tử gầm
    Cha, con lấm lét mà không dám cười
    *
    Vợ còn xếp trước cả Trời
    Vợ là duyên, nợ cả đời của ta
    Vợ là biển rộng bao la
    Vợ là hương lúa đậm đà tình quê


    *
    Vợ là gió mát trưa hè
    Vợ là hơi ấm thổi về đêm đông
    Vợ là chỗ dựa của Chồng
    Nhiều anh dám bảo “Vợ không là gì !”
    *
    Khoan khoan hãy tỉnh rượu đi
    Vợ quan trọng lắm chẳng gì sánh đâu
    Việc nhà Vợ có công đầu
    Nấu cơm, đi chợ, nhặt rau, pha trà
    *
    Vợ là máy giặt trong nhà
    Vợ là cassette, Vợ là ti vi
    Nhiều đêm Vợ hát Chồng nghe
    Lời ru xưa lại vọng về quanh ta
    *
    Vợ là làn điệu dân ca
    Vợ là bà chủ, Vợ là Ô-sin
    Vợ là cái máy đếm tiền
    Vợ là nội lực làm nên cơ đồ
    *
    Vợ là thủ quĩ, thủ kho
    Vợ là hạnh phúc, ấm no trong nhà
    Vợ là vũ trụ bao la
    Nhiều điều bí ẩn mà ta chưa tường
    *
    Khi nào giận, lúc nào thương
    Sớm mưa, chiều nắng chẳng lường được đâu
    Vợ là một khúc sông sâu
    Vợ như là cả một bầu trời xanh


    *
    Vợ là khúc nhạc tâm tình
    Vợ là cây trúc bên đình làm duyên
    Vợ là cô Tấm thảo hiền
    Vợ là cô Cám hám tiền, ham chơi
    *
    Vợ là con Vẹt lắm lời
    Thích đem so sánh Chồng người, Chồng ta
    Vợ là bến đỗ, sân ga
    Vợ là tổ ấm cho ta đi về
    *
    Vợ là “Khúc hát sông quê”
    Nốt thương, nốt nhớ tràn về đầy, vơi
    Vợ là đồ cổ lâu đời
    Ai mua chẳng bán, tứ thời nâng niu
    *
    Vắng vợ có một buổi chiều
    Cha con chống chếnh như diều đứt dây
    Uớc gì có vợ về ngay
    Để mang tiếng hát làm say cả nhà!
    *
    Vợ là cảnh sát hạng siêu
    Răn đe, truy sát sớm, chiều, nơi nơi
    Vợ là con Phật, cháu Trời
    Rẽ mây giáng xuống làm người trần gian.

    Huỳnh Bọng

    -----------------000000------------------

    Số đào hoa

    Hôm qua đi chơi với Thư
    Tối về mới biết tương tư em Hồng
    Tiếc thay Hương đã có chồng
    Còn Tuyết tay bế tay bồng hai con
    Cầm phone định gọi cho Loan
    Mới quay một số thì Đoan đến tìm
    Nhớ hôm dạo mát ôm Bình
    Thấy Nga xinh đẹp thình lình muốn hôn
    Dáng Thu làm anh hết hồn
    Xuân cười e thẹn nghe xôn xao lòng
    Nắng Hạ đi với em Bông
    Ôm Đào ngủ suốt mùa đông lạnh dài
    Nhớ Dung trong chiếc áo dài
    Thương Vân bởi dáng trang đài liêu trai
    Yêu Nhung vì đôi mắt nai
    Riêng Thuỷ có mái tóc dài khó quên
    Yến Nhi thì mới biết tên
    Bích Ngọc nũng nịu làm duyên trao tình
    Thư Mai gởi tặng tấm hình
    Email Trinh bảo nhớ mình Hạnh thôi
    Bên Loan ngồi ngắm sao trời
    Nhìn trăng nhớ Liểu một thời mê Ngân
    Mây bay chợt nhớ đến Hân
    Nghe dòng suối chảy tiếc thầm em Hoa
    Thúy Ái tiếng đồn gần xa
    Mi thì diễm lệ riêng Hà hát hay
    Thanh Trúc ngã trong vòng tay
    Phượng buồn rũ rượi Châu dài tuôn rơi
    Lấy vợ mẹ bảo chọn Tươi
    Còn Bố thì thích cô Mười bún riêu
    Huệ được bà nội mến yêu
    Ông nội nói Thúy sanh nhiều cháu con
    Lấy Soan ngoại tặng hột xoàn
    Ông ngoại nghĩ Lệ chu toàn ngoài trong
    Đính hôn với Doanh bên sông
    Còn in thiệp cưới thì lồng tên Lan
    Số tôi sao lắm nhiều nàng
    Nhìn đi ngó lại đôi bàn tay không
    Tình có nhưng rồi lại không
    Ngần ấy (cô) không ai chọn chồng là tôi.

    KD Giặc Lái

    Comment

    • TAM73F
      Super Moderator
      • Apr 2009
      • 2321

      #122
      TITANIC FILM MỚI !!! MAKE LOVE, NOT WAR
      GIÀN KHOANG HD 981 ANH LẠI TRAO CHO EM !!!



      Anh Tập làm..khiến em Lú..ú ớ !!!
      Last edited by TAM73F; 05-05-2015, 08:20 PM.

      Comment

      • TAM73F
        Super Moderator
        • Apr 2009
        • 2321

        #123
        Money has different names .

        NO MONEY !!! no wife ???



        Money has different names :

        In temple or church, it's called donation

        In school, it's fee .

        In marriage, it's called dowry .

        In divorce, called alimony.

        When you owe someone, it's debt .

        When you pay the government, it's tax.

        In court, it's fines.

        Civil servant retirees, it's pension.

        Employer to workers, it's salary.

        Master to subordinates, it's wages.

        To children, it's allowance.

        When you borrow from bank, it's loan .

        When you offer after a good service. it's tips.

        To kidnappers, it's ransom.

        Illegally received in the name of service, it's bribe.

        The question is, "When a husband gives to his wife, what do we call it?"

        ANSWER:
        Money given to your wife is called DUTY ,
        and every man has to do his duty because wives are not DUTY FREE .
        Last edited by TAM73F; 09-28-2015, 12:24 AM.

        Comment

        • TAM73F
          Super Moderator
          • Apr 2009
          • 2321

          #124
          Gia tài của Vợ (nhạc chế)

          Một nghìn năm nô lệ vợ nhà,
          Một nghìn năm nô lệ vợ ta.
          Hai mươi năm rửa chén chùi nhà,
          Gia tài của vợ để lại cho ta,
          Gia tài của vợ là một khối việc nhà.

          Một nghìn năm ta sợ đàn bà,
          Một trăm năm ta sợ vợ ta.
          Hai mươi năm làm hết việc nhà,
          Ôi còn gì là một đời trai tơ,
          Chỉ còn lại là một kiếp chồng khờ.

          Nàng dạy ta biết nấu thịt bò,
          Nàng dạy ta biết kho thịt kho.
          Ta biết kho thịt kho, cho thật ngon

          Nàng dạy ta rửa chén chùi nhà,
          Nàng dạy ta biết mua đồ sale
          Ôi biết bao là ơn, ơn vợ nhà

          Một nghìn năm đi làm người chồng,
          Một nghìn năm trong đời xiềng gông.
          Hai mươi năm làm kiếp lòng thòng,
          Ôi còn lại gì ngoài bộ xương teo,
          Chỉ còn lại là một kiếp bọt bèo.

          Đời đàn ông như vậy là thường,
          Đời đàn ông nghĩ lại mà thương,
          Con, con ơi hãy cố noi gương,
          Hễ làm việc nhà thì đừng bê tha,
          Cho dù sợ bà thì cũng bà nhà.

          dạy cho con khi phải chùi nhà,
          dạy cho con biết ơn người ta.
          Con biết ơn người ta, không rền la.

          dạy cho con biết quý đàn bà,
          dạy cho con biết như người cha
          Con biết như người cha, vui việc nhà.


          Comment

          • TAM73F
            Super Moderator
            • Apr 2009
            • 2321

            #125
            LẦN ĐẦU TIÊN TRONG ĐỜI !

            chuyện vui,hảy đọc cho hết !

            Đây là lần đầu tiên của em. Em nằm xuống, các cơ bắp căng cứng. Em đẩy anh ấy ra và cố tìm một câu xin lỗi, nhưng anh không chịu . Anh ấy hỏi em có sợ không và em lắc đầu một cách dũng cảm.
            Anh ấy đúng là người đàn ông đầy kinh nghiệm. Ngay cú đầu tiên ngón tay anh ấy đã đưa đến chạm đúng điểm cần thiết. Anh ấy tiến sâu hơn và em run rẩy toàn thân. Cơ thể em căng thẳng chờ đợi nhưng anh ấy rất dịu dàng như đã hứa với em.
            Anh nhìn thẳng vào mắt và nói em hãy tin tưởng vì đã làm như thế nhiều lần trước đây rồi . Nụ cười dễ thương của anh ấy làm em bớt căng thẳng ,và rồi em mở ra cho anh ấy có thể cho vào một cách dễ dàng.
            Em năn nỉ anh ấy lẹ hơn nhưng anh ấy vẫn cứ từ từ và giải thích làm vậy để cho em ít bị đau nhất. Thế rồi anh tiến vào gần hơn, sâu hơn... và em cảm thấy sự đau đớn lâng lâng dâng tràn và chạy rần rần khắp thân thể.
            Anh ấy nhìn em lo lắng và hỏi có đau lắm không? Mắt em rưng rưng nhưng lắc đầu và nói anh cứ tiếp tục , em chịu được.
            Anh ấy lắc lắc, kéo ra ấn vào với sự chuẩn xác của bao nhiêu năm kinh nghiệm. Nhưng lúc này em đã tê liệt hoàn toàn để có thể cảm thấy bất cứ cái gì bên trong em.. Sau một vài giây phút tê liệt em cảm thấy có cái gì đó cháy bỏng bùng lên và anh ấy lấy cái của nợ đó ra ngoài.
            Em nằm thở hổn hển, nhẹ cả người vì đã xong.
            Anh ấy nhìn em với một nụ cười ấm áp và nói với em rằng em thật là ngoan cường từ trước đến nay hiếm thấy.

            Em mỉm cười và cảm ơn anh nha sĩ. Đây là lần đầu tiên em đi nhổ răng !!!

            Tây mũi lõ có câu "Honni soit qui mal y pense" (Xấu hổ cho kẻ nào nghĩ bậy)

            -----------000------------

            Comment

            • TAM73F
              Super Moderator
              • Apr 2009
              • 2321

              #126
              Vợ ngộ sát chồng

              Trong phiên toà xử, vợ ngộ sát chồng.
              Ông chánh án hỏi:
              - Này cô kia, sao cô lại giết chồng ?
              Người phụ nữ trả lời:
              - Dạ tối qua hai vợ chồng con lên giường nằm, con thì đã ngủ rồi nhưng anh ấy còn bật đèn.
              Cứ ba phút một lần, anh ý lại thò tay vào chỗ đó của con, ngoáy ngoáy .
              Chánh án khép đùi, hỏi:
              - Rồi sao nữa ?
              Người phụ nữ nói tiếp:
              - Được chừng mươi phút, con hết chịu nổi quay lại hỏi chồng " Mình yêu nhau anh nhé ? ".
              Anh ta trả lời con: "Hôm nay anh lái công nông mệt rồi, cho anh đọc nốt quyển sách này đã, để mai đi em ạ".
              Chánh án hơi nhổm dậy :
              - Rồi sao nữa ?
              - Rồi con hỏi anh ta: "Thế sao anh còn cho tay vô đó làm gì ?"
              - Anh ta đã nói sao ?
              - Anh nói rằng anh thấm nước lật trang sách , thưa toà, nếu ngài ở vào địa vị của tôi thì ngài có điên lên và bóp cổ anh ý không cơ chứ ???

              ---------------oooo---------------

              " D M C S "
              Một nhóm người bị bắt đưa vào đồn. Họ đều có điểm chung là mặc áo, đội mũ hoặc cầm bảng với dòng chữ #DMCS
              CA yêu cầu từng người giải thích ý nghĩa của 4 chữ viết tắt đó là gì :
              - Đổi Mới Cuộc Sống
              - Đi Mua Cơm Sườn
              - Đang Mò Con Sò
              - Đá Mạnh Cho Sướng
              - Địt Mà Cũng Sợ
              - ...
              Tay anh cầm tờ giấy xem qua 1 lượt rồi quát lên :
              - Chúng mày nhất định không khai hử ?
              - Khai cái gì ?
              - Ý nghĩa thật sự cúa nó là gì ?
              - Thế ông muốn chúng tôi khai như nào ?
              - Chúng mày nghĩ tao không biết thật ư ?
              - Thế nó là gì ?
              - Là "Địt Mẹ Cộng Sản", là chúng mày muốn chống Đảng, muốn nói xấu chế độ mà cứ vờ vịt à ?
              Một cô gái không nhịn được cười, bụm miệng :
              - À, thì ra thế... Ủa nhưng mà Cộng sản là chế độ tàn ác và sai lầm mà cả Đông Âu và thế giới đã từ bỏ, ở Mỹ còn xây dựng cả Đài tưởng niệm nạn nhân của CNCS... thì chửi "Địt Mẹ Cộng Sản" có gì là ghê gớm hả ?

              -------------ooooo-------------
              Last edited by TAM73F; 10-31-2015, 10:35 PM.

              Comment

              • TAM73F
                Super Moderator
                • Apr 2009
                • 2321

                #127
                Ông hàng xóm đã qua đời.

                Có 2 vợ chồng sinh được 1 đứa con trai rất kháu khỉnh. Tuy nhiên đến tận 2 tuổi nó vẫn chưa biết nói.
                Dù cả nhà cố gắng tập cho nó nói nhưng thằng bé cũng chỉ kêu vài tiếng ú ớ.
                Rồi đến năm 3 tuôi... rồi 4 tuổi... nó vẫn chẳng nói được câu nào.
                Phải đến lần sinh nhật thứ 5 thằng bé mới nói được 1 câu: "Ông Ngoại"!.
                Khỏi phải nói cả gia đình sướng đến phát điên, mở tiệc ăn mừng tưng bừng. Nhưng đến ngày hôm sau thì ông ngoại thằng bé qua đời...
                Thế rồi nó lại rơi vào im lặng suốt 1 tháng.
                Sau 1 tháng đó thằng bé lại bật ra được 1 câu nữa: "Bà Ngoại".
                Sáng hôm sau bà ngoại thằng bé qua đời.
                Rồi nó lại rơi vào im lặng. Cả nhà bắt đầu thấy lo sợ...
                Thế rồi ngày đó cũng đến, thằng bé cất tiếng gọi: “Bố ơi!”.
                Người bố buồn chán, ăn một bữa cơm ngon cuối cùng trong đời rồi lên giường nằm chờ trời sáng, đợi cái chết. Đợi lâu quá ông ta ngủ quên mất.
                Sáng sớm hôm sau ông ta bị đánh thức bởi tiếng kêu khóc thảm thiết từ bên nhà hàng xóm.
                ...Ông hàng xóm đã qua đời.

                -----------------

                Qúy bà chữa bệnh ngáy cho chồng.
                Trong buổi họp thân hữu hội “Ve Chai”. trong khi quý “đần ông”say sưa, bù khú, cụng ly cụng tách dzô... dzô, thì quý vị phu nhâncũng túm tụm lại để tâm sự, trao đổi với nhau những kinh nghiệm “bắt nạt” chồng.
                Bà A than thở:
                - Chồng tôi cái gì cũng được cả, chăm chỉ, biết chiều vợ thương con, tính tình hòa nhã, dễ thương, chỉ bị mỗi cái tật ngáy . . . ngáy quá! . . . ngáy như bò rống! . . . nhiều đêm tôi giật mình thức dậy rồi thức trắng luôn đến sáng, không tài nào ngủ được.
                Bà B lên giọng chỉ bảo:
                - Tôi đã nói với mấy chị rồi, kinh nghiệm của tôi đấy, cứ mua cái núm “vú Giả” của con nít, đêm ngủ nhét vào miệng cho mấy ông ấy ngậm là êm chuyện.
                Bà C phản đối:
                - Chị làm như dễ lắm ấy! tôi có thử nhiều lần rồi, chỉ được hai ba đêm đầu thôi bà ơi! . . . Mấy bữa sau mấy ông ấy cũng biết, ngậm được vài ba phút cũng lại nhằn nhằn rồi lè ra . . . ngáy tiếp . . . Mấy chị biết không? bực mình, sau cùng tôi nhét đại “vú thật” vào miệng cho mà ngậm, thế là êm chuyện, từ đó đến nay quen cái tật cứ ngậm vú là ngủ suốt đêm, nhưng được cái hết ngáy.
                Bà A thở dài:
                - Mấy chị xúi dại, em cũng đã thử cách của chị rồi, ông chồng em đâu phải chỉ ngáy không thôi đâu! . . . ông ấy còn nghiến răng nữa !!!

                ----------///-------------
                Last edited by TAM73F; 10-31-2015, 10:13 PM.

                Comment

                • TAM73F
                  Super Moderator
                  • Apr 2009
                  • 2321

                  #128
                  [QUOTE=TAM73F;50477]Vợ ngộ sát chồng

                  Trong phiên toà xử, vợ ngộ sát chồng.
                  Ông chánh án hỏi:
                  - Này cô kia, sao cô lại giết chồng ?
                  Người phụ nữ trả lời:
                  - Dạ tối qua hai vợ chồng con lên giường nằm, con thì đã ngủ rồi nhưng anh ấy còn bật đèn.
                  Cứ ba phút một lần, anh ý lại thò tay vào chỗ đó của con, ngoáy ngoáy .
                  Chánh án khép đùi, hỏi:
                  - Rồi sao nữa ?
                  Người phụ nữ nói tiếp:
                  - Được chừng mươi phút, con hết chịu nổi quay lại hỏi chồng " Mình yêu nhau anh nhé ? ".
                  Anh ta trả lời con: "Hôm nay anh lái công nông mệt rồi, cho anh đọc nốt quyển sách này đã, để mai đi em ạ".
                  Chánh án hơi nhổm dậy :
                  - Rồi sao nữa ?
                  - Rồi con hỏi anh ta: "Thế sao anh còn cho tay vô đó làm gì ?"
                  - Anh ta đã nói sao ?
                  - Anh nói rằng anh thấm nước lật trang sách , thưa toà, nếu ngài ở vào địa vị của tôi thì ngài có điên lên và bóp cổ anh ý không cơ chứ ???

                  ---------------oooo--------------


                  Chuyện Vui

                  https://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=bOa6vVJtG-M

                  Last edited by TAM73F; 11-01-2015, 08:09 AM.

                  Comment

                  • TAM73F
                    Super Moderator
                    • Apr 2009
                    • 2321

                    #129
                    Thơ Nguyễn Bảo Sinh

                    Nguyễn Bảo Sinh, Đồng Đức Bốn cùng Bùi Giáng rất xứng đáng với danh hiệu mà người đọc xưng tụng: “Nhà thơ dân gian”. Điểm chung của thơ các ông là sự thông thoáng, thuần khiết, vần điệu, và đặc biệt là chứa đựng yếu tố triết lý mộc mạc và sâu sắc. Trước thời các ông, có lẽ chỉ có thơ Nguyễn Bính là có được thành công này. Nhiều bài thơ của các ông sáng tác còn bị nhầm là ca dao, có lẽ cũng là do tính thuần khiết và trí tuệ của chúng.

                    Vợ là cửa cái, Bạn gái là cửa sổ.

                    Càng nhiều cửa sổ, càng sang,
                    Cửa cái anh vẫn đàng hoàng vào ra.
                    Vợ là cửa cái nhà ta,
                    Lại là cửa sổ... thằng cha láng giềng.

                    Vuông tròn
                    Ngày xưa tuong trái đất vuông ,
                    Cho nên đi đứng trên đường thẳng hơn;
                    Bây giờ trái đất hình tròn,
                    Cho nên bao kẻ... lom khom định bò.

                    Tu
                    Tự trói thì gọi là tu
                    Bị trói thì gọi là tù mọt gông!

                    Mê ngộ
                    Khi mê bùn chỉ là bùn
                    Ngộ ra mới biết trong bùn có sen
                    Khi mê tiền chỉ là tiền
                    Ngộ ra mới biết trong tiền có tâm
                    Khi mê dâm chỉ là dâm
                    Ngộ ra mới biết trong dâm có tình
                    Khi mê tình chỉ là tình
                    Ngộ ra mới biết trong tình có dâm!
                    Khi yêu cái xích dưới chân
                    Thì xiềng xích ấy là thần Tự do!


                    Mê là mê theo cách mê của người
                    Ngộ là mê theo cách mê của mình.

                    Tự do
                    Tự do sướng nhất trên đời
                    Tự lừa lại sướng hơn mười tự do!

                    Tại sao?
                    Trẻ thơ mở trí nhìn đời
                    Cho nên luôn hỏi những lời: Tại sao?
                    Người lớn nhắm mắt ra vào,
                    Nhờ người dắt hộ, “Tại sao” không cần!

                    Bịt tai
                    Muốn bịt hết miệng trần ai
                    Hãy bịt ngay chính lỗ tai của mình.

                    Yêu
                    Yêu là nhớ ít tưởng nhiều
                    Yêu là chẳng biết mình yêu cái gì
                    Yêu nhau đâu bởi hàng mi
                    Đắm say đâu phải chỉ vì đôi môi
                    Yêu là ..yêu, có thế thôi…!!

                    Nợ
                    Nợ tiền trả hết là xong,
                    Nợ tình càng trả, càng phong lưu tình.

                    Đời người
                    Đời người như tốt qua sông
                    Tiến ngang, tiến dọc chứ không được lùi.

                    Sang, về ?
                    Cùng chung một chuyến đò ngang
                    Kẻ thì sang bến,người đang trở về
                    Lái đò lái mãi thành mê
                    Sang về chẳng biết mình về hay sang

                    Tu
                    Trốn chợ lên đỉnh núi tu,
                    Họ bê cả núi hoang vu về phường.
                    Tiếng chuông vào phố lạc đường,
                    Sư già khất thực, luôn mồm “Thanh-kiu”

                    Nhân Cảnh
                    Ngồi nhìn non bộ đứng im,
                    Ngắm cá trong chậu, xem chim trong lồng.
                    Cây si bẻ quặt uốn cong,
                    Còn mình tự nhốt vào trong lẽ đời.

                    Ly thân
                    Vì yêu tha thiết con người,
                    Cho nên mới lánh về nơi không người.
                    Quạnh hiu ngay giữa đất trời,
                    Còn hơn hiu quạnh giữa người thân thương.
                    Con ta không phải của ta
                    Tai họa của nó mới là của ta
                    Của chìm của nổi trong nhà
                    Của ta rồi sẽ lại là của con
                    Vợ là thánh chỉ vua ban
                    Có sao dùng vậy không bàn đúng sai!

                    Làm thơ anh chỉ nghiệp dư
                    Hội thơ chuyên nghiệp họ chưa cho vào
                    Yêu em anh cũng nghiệp dư
                    Hội yêu chuyên nghiệp họ chưa cho vào!

                    Độc thân
                    Những người quyết chẳng lấy ai
                    Là người chỉ quyết một hai lấy mình
                    Tương tư trong mọi mối tình
                    Là tương tư chính bóng hình của ta.

                    Tự hiểu
                    Nếu mình tự hiểu được mình,
                    Trương Chi đâu có thất tình Mỵ Nương.
                    Nếu mình tự hiểu quê hương,
                    Thì Từ Thức chẳng lạc đường trần gian.

                    Tình đầu
                    Tình nào cũng mối tình đầu,
                    Không ai đến được nơi đâu hai lần.
                    Không gì cũ như mùa xuân,
                    Mỗi khi xuân đến vẫn lần đầu tiên.
                    Gần chùa gọi bụt bằng anh,
                    Anh hùng nhìn mãi cũng thành thường thôi.
                    Tiên nữ cũng chỉ là người,
                    Từ Thức yêu chán bỏ trời về quê

                    Tri âm
                    Mới yêu nhìn đã tri âm,
                    Lâu dần tiếng Việt nghe nhầm tiếng Tây.
                    Nói toàn ngoại ngữ với nhau,
                    Không người phiên dịch, ngẫm đau nhân tình.
                    Mình ngu nhiều kẻ ngu hơn
                    Cho nên được gọi là khôn hơn người
                    Em xinh đâu bởi nụ cười
                    Em xinh là bởi... nhiều người xấu hơn.

                    -----------------ooooooooooooooo---------------------

                    Comment

                    • TAM73F
                      Super Moderator
                      • Apr 2009
                      • 2321

                      #130
                      Giấy chứng nhận làm người
                      Trên đoàn tàu, cô soát vé hết sức xinh đẹp cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông lớn tuổi đi làm thuê.
                      – Soát vé
                      Người đàn ông lớn tuổi lục khắp người từ trên xuống dưới một thôi một hồi, cuối cùng tìm thấy vé, nhưng cứ cầm trong tay không muốn chìa ra.
                      Cô soát vé liếc nhìn vào tay anh, cười trách móc :
                      – Ðây là vé trẻ em.
                      Người đàn ông đứng tuổi đỏ bừng mặt, nhỏ nhẹ đáp :
                      – Vé trẻ em chẳng phải ngang giá vé người tàn tật hay sao ?
                      Giá vé trẻ em và người tàn tật đều bằng một nửa vé, đương nhiên cô soát vé biết. Cô nhìn kỹ người đàn ông một lúc rồi hỏi :
                      – Anh là người tàn tật ?
                      – Vâng, tôi là người tàn tật.
                      – Vậy anh cho tôi xem giấy chứng nhận tàn tật
                      Người đàn ông tỏ ra căng thẳng. Anh đáp :
                      – Tôi… không có giấy tờ. Khi mua vé cô bán vé bảo tôi đưa giấy chứng nhận tàn tật, không biết làm thế nào, tôi đã mua vé trẻ em.
                      Cô soát vé cười gằn :
                      – Không có giấy chứng nhận tàn tật, làm sao chứng minh được anh là người tàn tật ?
                      Người đàn ông đứng tuổi im lặng, khe khẽ tháo giầy, rồi vén ống quần lên
                      – Anh chỉ còn một nửa bàn chân.
                      Cô soát vé liếc nhìn, bảo :
                      – Tôi cần xem chứng từ, tức là quyển sổ có in mấy chữ “Giấy chứng nhận tàn tật”, có đóng con dấu bằng thép của Hội người tàn tật !
                      Người đàn ông đứng tuổi có khuôn mặt quả dưa đắng, giải thích :
                      – Tôi không có tờ khai gia đình của địa phương, người ta không cấp sổ tàn tật cho tôi. Hơn nữa, tôi làm việc trên công trường của tư nhân.
                      Sau khi xảy ra tai nạn ông chủ bỏ chạy, tôi cũng không có tiền đến bệnh viện giám định…
                      Trưởng tàu nghe tin, đến hỏi tình hình.
                      Người đàn ông đứng tuổi một lần nữa trình bày với trưởng tàu, mình là người tàn tật, đã mua một chiếc vé có giá trị bằng vé của người tàn tật…
                      Trưởng tàu cũng hỏi :
                      – Giấy chứng nhận tàn tật của anh đâu ?
                      Người đàn ông đứng tuổi trả lời anh không có giấy chứng nhận tàn tật, sau đó anh cho trưởng tàu xem nửa bàn chân của mình .
                      Trưởng tàu ngay đến nhìn cũng không thèm nhìn, cứ nhất quyết nói :
                      – Chúng tôi chỉ xem giấy chứng nhận, không xem người. Có giấy chứng nhận tàn tật chính là người tàn tật, có giấy chứng nhận tàn tật mới được hưởng chế độ ưu đãi vé người tàn tật. Anh mau mau mua vé bổ sung.
                      Người đứng tuổi bỗng thẫn thờ. Anh lục khắp lượt các túi trên người và hành lý, chỉ có hơn 50 ngàn đồng, hoàn toàn không đủ mua vé bổ sung. Anh nhăn nhó và nói với trưởng tàu như khóc :
                      – Sau khi bàn chân tôi bị máy cán đứt một nửa, không bao giờ còn đi làm được nữa. Không có tiền, ngay đến về quê cũng không về nổi. Nửa vé này cũng do bà con đồng hương góp mỗi người một ít để mua giùm, xin ông mở lượng hải hà, giơ cao đánh khẽ, nương bàn tay cao quý, tha cho tôi.
                      Trưởng tàu nói kiên quyết :
                      – Không được.
                      Thừa dịp, cô soát vé nói với Trưởng tàu :
                      – Bắt anh ta lên đầu tàu xúc than, coi như làm lao động nghĩa vụ.
                      Nghĩ một lát, trưởng tàu đồng ý :
                      – Cũng được.
                      Một đồng chí lão thành ngồi đối diện với người đàn ông đứng tuổi tỏ ra chướng tai gai mắt, đứng phắt lên nhìn chằm chằm vào mắt vị trưởng tàu, hỏi :
                      – Anh có phải đàn ông không ?
                      Vị trưởng tàu không hiểu, hỏi lại :
                      – Chuyện này có liên quan gì đến tôi có là đàn ông hay không ?
                      – Anh hãy trả lời tôi, anh có phải đàn ông hay không ?
                      – Ðương nhiên tôi là đàn ông !
                      – Anh dùng cái gì để chứng minh anh là đàn ông ?
                      Anh đưa giấy chứng nhận đàn ông của mình cho mọi người xem xem ?
                      Mọi người chung quanh cười rộ lên.
                      Thừ người ra một lát, vị truởng tàu nói :
                      – Một người đàn ông to lớn như tôi đang đứng đây, lẽ nào lại là đàn ông giả ?
                      Ðồng chí lão thành lắc lắc đầu, nói :
                      – Tôi cũng giống anh chị, chỉ xem chứng từ, không xem người, có giấy chứng nhận đàn ông sẽ là đàn ông, không có giấy chứng nhận đàn ông không phải đàn ông.
                      Vị trưởng tàu tịt ngóp, ngay một lúc không biết ứng phó ra sao. Cô soát vé đứng ra giải vây cho Trưởng tàu. Cô nói với đồng chí lão thành :
                      – Tôi không phải đàn ông, có chuyện gì ông cứ nói với tôi.
                      Đồng chí lão thành chỉ vào mặt chị ta, nói thẳng thừng :
                      – Cô hoàn toàn không phải người ! Cô soát vé bỗng nổi cơn tam bành, nói the thé :
                      – Ông ăn nói sạch sẽ một chút. Tôi không là người thì là gì ?
                      Đồng chí lão thành vẫn bình tĩnh, cười ranh mãnh, ông nói:
                      – Cô là người ư? Cô đưa giấy chứng nhận “người” của cô ra xem nào…
                      Mọi hành khách chung quanh lại cười ầm lên một lần nữa.
                      Chỉ có một người không cười. Ðó là người đàn ông trung niên bị cụt chân. Anh cứ nhìn trân trân vào mọi thứ trước mặt. Không biết tự bao giờ, mắt anh đẫm lệ, không rõ anh tủi thân, xúc động, hay thù hận./.

                      Comment

                      • TAM73F
                        Super Moderator
                        • Apr 2009
                        • 2321

                        #131
                        ---------------------/////---------------------

                        Chuyện Chúng Mìnḥ - Viết bằng tên các bản nhạc

                        Nguyễn Hữu Huấn

                        Anh là người LÍNH TRẬN MIỀN XA và là NGƯỜI XA THÀNH PHỐ . Anh vẫn sống cuộc đời BỀNH BỒNG như con NGỰA HOANG vào một BUỔI SÁNG MÙA XUÂN bôn ba trên BỐN VÙNG CHIẾN THUẬT . Anh vẫn NHƯ CÁNH VẠC BAY theo bóng CON THUYỀN KHÔNG BẾN, hòa với CÁT BỤI TÌNH XA trong ĐÔI MẮT NGƯỜI XƯA, để nhìn MÂY LANG THANG như kẻ MỘNG DU theo VẾT CHIM BAY và khóc cho TUỔI ĐÁ BUỒN.

                        Sau 24 GIỜ PHÉP trở về với TIẾNG MƯA ĐÊM của CHIỀU PHI TRƯỜNG hoang vắng , anh với CON TIM THẬT THÀ hằng nguyện cầu LẠY TRỜI CHO CON ĐƯỢC BÌNH YÊN, để anh sẽ được RU EM TRỜI MƯA THÁNG TÁM. Anh hằng ao ước XIN MỘT NGÀY MAI CÓ NHAU để ANH VỀ VỚI EM trong một ĐÁM CƯỚI NHÀ BINH, một ĐÁM CƯỚI NGHÈO nhưng thắm đậm tình DUYÊN QUÊ, và để em ĐỪNG TRÁCH LÍNH VÔ TÌNH ...

                        Ròng rã BẢY NGÀY CHỜ MONG, anh đã nhận được LÁ THƯ GỞI NGƯỜI CHIẾN TUYẾN em viết cho anh. Em bảo em BUỒN bởi vì anh vẫn SAO CHƯA THẤY HỒI ÂM và bỏ mặc NGƯỜI YÊU CÔ ĐƠN lang thang ôm NIỀM ĐAU CỦA CÁT trong những chiều MƯA TRÊN BIỂN VẮNG. Em trách anh thích chạy theo những HẠNH PHÚC LANG THANG mà chỉ dành cho em một thứ HẠNH PHÚC NỬA VỜI và còn dọa sẽ GẶP NHAU LÀM NGƠ nữa...

                        Này NGƯỜI YÊU VĂN KHOA của anh ơi ! Anh là LÍNH MÀ EM, nhưng là một NGƯỜI LÍNH CHUNG TÌNH, chúng
                        bao giờ biết ĐỂ QUÊN CON TIM nơi TRƯNG VƯƠNG KHUNG CỬA MÙA THU nào đó ! Anh vốn là CHÀNG TRAI THẾ HỆ trong buổi loạn ly, và trên suốt CON ĐƯỜNG MANG TÊN EM anh vẫn chưa đi hết nổi NỬA BƯỚC ĐƯỜNG TÌNH, nhưng vẫn muốn có gì tạm gọi là CHÚT QUÀ CHO QUÊ HƯƠNG. Cho dù MÙA ĐÔNG CỦA ANH có TUYẾT RƠI buốt giá, nhưng NIỀM THƯƠNG NHỚ ấy vẫn là CHÚT VẤN VƯƠNG TRONG TIM, và anh xin giữ lại những HOÀI CẢM ấy như một chút HẠNH PHÚC DỊU DÀNG trong những chiều NẮNG HẠ êm đềm.

                        NẾU TA ĐỪNG QUEN NHAU thì em nào phải BÂNG KHUÂNG CHIỀU NỘI TRÚ với những GIỌT NẮNG BÊN THỀM. Vậy thì em HÃY CỨ VUI NHƯ MỌI NGÀY và HÃY YÊU NHƯ CHƯA YÊU LẦN NÀO nghe em, bởi vì KHÔNG PHẢI TẠI CHÚNG MÌNH đâu em nhé !

                        Trong MỘT CHUYẾN BAY ĐÊM cùng với những CHUYẾN TÀU HOÀNG HÔN, tàu anh bay cao như CUỐN THEO CHIỀU GIÓ, bỏ lại THÀNH PHỐ SAU LƯNG để đi tìm NGƯỜI Ở LẠI CHARLIE trong khu RỪNG XƯA ĐÃ KHÉP. Anh bay trong vùng TUYẾT TRẮNG vây quanh, như những VẾT CHIM BAY trên giòng SUỐI TÓC em chạy dài trên
                        TÀ ÁO XANH trong một ngày CHỦ NHẬT TƯƠI HỒNG.

                        Anh đã GỢI GIẤC MƠ XƯA để nhìn thấy MƯA TRONG MẮT EM và nghe được TIẾNG HÁT NỬA VỜI. Những NỖI NHỚ MỊT MÙ ấy phải chăng là một thứ tình MONG MANH trong MỘT GIẤC MƠ HOA, mà qua NHỮNG CON MẮT TRẦN GIAN người ta vẫn bảo là TÌNH ĐẾN RỒI ĐI, nhưng anh lại gọi đó là TÌNH LÍNH .

                        Còn EM TÔI, em là NGƯỜI CON GÁI VIỆT NAM DA VÀNG, em duyên dáng hơn NÀNG TRUNG HOA XINH ĐẸP, em ngát thơm hơn cả CÁNH HỒNG TRUNG QUỐC trổ hương, vì em chính là CÔ BẮC KỲ NHO NHỎ trong THUNG LŨNG MÀU HỒNG với HUYỀN THOẠI CỦA MỘT NGƯỜI CON GÁI.

                        Nào ngờ, TA ĐÃ YÊU EM LẦM LỠ vì trời bắt em mang một PHẬN GÁI THUYỀN QUYÊN như NGƯỜI TÌNH ELISÉE đa đoan đang chớm bước vào TUỔI BIẾT BUỒN. Em thích sống trong KIẾP ĐAM MÊ của một NGÀY MAI CHIỀU TỐI VỘI VÀNG và đắm chìm trong những CƠN LỐC CỦA TÌNH YÊU.

                        Em thường khát khao những GIÂY PHÚT THẦN TIÊN để mong được NGẤT SAY MEN TÌNH với những
                        BƯỚC TÌNH HỒNG của chuỗi ngày TÌNH HÈ RỰC NẮNG. Và cũng chính em là NGƯỜI ĐI TRONG ĐÊM
                        nên chỉ nhìn thấy mảnh MẶT TRỜI ĐEN với những cuộc TÌNH NHƯ BÓNG MA . Ấy thế mà em vẫn TẠ ƠN ĐỜI, chỉ vì em đã LẦM mà tưởng rằng đời đã ĐƯA EM VÀO HẠ. Rồi NHƯ ĐÁ NGÂY NGÔ chơ vơ TRÊN ĐỈNH MÙA
                        ĐÔNG vào một lần ANH ĐI CHIẾN DỊCH, nhờ ĐÓM MẮT HỎA CHÂU soi sáng thay cho những ÁNH ĐÈN MÀU
                        trong một ĐÊM BUỒN TỈNH LẺ, anh đã XIN TỰ HỎI MÌNH để viết cho em một BỨC TÂM THƯ được trích ra từ trường khúc TÌNH THƯ CỦA LÍNH.

                        Đó là những LỜI BUỒN THÁNH mà loài người đã phổ thành tấu khúc MỘT LẦN MIÊN VIỄN XÓT XA.Đó là những LỜI CUỐI của một CHIỀU KHÚC mà anh ước ao MỘT LẦN NÀO CHO TÔI GẶP LẠI EM. Và BÀI THÁNH CA BUỒN ấy đã ghi lại những DẤU VẾT TÌNH TA, để trong anh MỘT NGÀY NHƯ MỌI NGÀY vẫn NHƯ CHIẾC QUE DIÊM chợt lóe lên những NỖI NHỚ MONG MANH của cả MỘT ĐỜI TAN VỠ, tan theo từng GIỌT NƯỚC MẮT NGÀ chứa chan trong VŨNG LẦY CỦA CHÚNG TA .

                        THƯỞ ẤY CÓ EM, ta đã TẶNG NHAU ĐÓA HỒNG của những ngày TÌNH CÒN LẤT PHẤT MƯA BAY. Anh vẫn thường gọi em là QUỲNH HƯƠNG, là BÉ YÊU và EM NHƯ MỘT NỤ HỒNG thơm ngát. NGÀY ẤY MÌNH QUEN NHAU, ngày ấy EM HIỀN NHƯ MA-SƠ, trong trắng với TRÁI TIM CÒN TRINH, và chúng ta đã dìu nhau đến chốn THIÊN ĐÀNG TÌNH ÁI. LÀM SAO TÔI QUÊN ĐƯỢC ngày EM ĐẾN THĂM ANH MỘT CHIỀU MƯA khi anh đang ngụp lặn với những NIỀM VUI CÔ ĐƠN trong một CĂN NHÀ NGOẠI Ô hẻo lánh.

                        EM ĐẸP NHƯ MƠ bềnh bồng trong chiếc ÁO LỤA HÀ ĐÔNG, miệng khẽ nói: nào là VẪN MÃI YÊU ANH, nào là MỘT ĐỜI YÊU ANH và còn ghé sát bên anh thì thầm ...ANH LÀ TẤT CẢ. Anh đã như ngụp lặn trong CƠN MƯA HỒNG của một mùa THU QUYẾN RŨ giăng giăng LÁ ĐỔ MUÔN CHIỀU, để rồi anh cũng cất cao tiếng hát…VÀ
                        TÔI CŨNG YÊU EM .

                        Ôi ! Những TÌNH KHÚC CHIỀU MƯA vang vang trong cơn MƯA CHIỀU KỶ NIỆM , để hồn anh GỞI GIÓ CHO MÂY NGÀN BAY và để em chẳng còn biết BÂY GIỜ THÁNG MẤY. Lúc ấy MÀU MẮT NHUNG của em khép kín, để cho
                        anh mân mê VÒNG TRÒN TRÊN BÃI CÁT ÊM bên cạnh khu RỪNG XƯA LÁ THẤP, nép thân dưới hai đỉnh HOA
                        VÀNG thơm mùi sữa mẹ.

                        Anh đã XIN THỜI GIAN NGỪNG TRÔI để được đổ tràn trong em những giọt CUỐI CÙNG CHO MỘT TÌNH YÊU . Em đã QUÊN CẢ LỐI VỀ và nằm im lìm NHƯ GIẤC CHIÊM BAO để uống cạn hết NỖI ĐAU DỊU DÀNG này... Kể từ ngày TÌNH NỒNG TRAO ANH mà không MỘT CHÚT SUY TƯ ấy, em đã trở thành ĐÀN BÀ, hay nói đúng hơn là NGƯỜI ĐÀN BÀ TRONG TÌNH YÊU. Cũng từ đó ÁO ANH SỨT CHỈ ĐƯỜNG TÀ và anh cũng đã trở thành ĐÀN ÔNG, tưởng mình đã nắm chắc được chùm CHÌA KHÓA TÌNH YÊU trong tay, rồi DỪNG BƯỚC GIANG HỒ và nghêu ngao GỌI NGƯỜI YÊU DẤU. Nào ngờ đâu, kể từ ngày MÁU NHUỘM BÃI THƯỢNG HẢI với VẾT THƯƠNG CUỐI CÙNG ấy, bỗng nhiên BIỆT KINH KỲ !!!

                        Bây giờ đây, anh chỉ biết xin được CẢM ƠN EM YÊU DẤU đã cho anh những PHÚT NGÂY THƯỜNG TRONG ĐÊM vào một MÙA HÈ VÔ TẬN với NGƯỜI TÌNH TRĂM NĂM đã mất. Anh đã gọi đó là TÌNH NGHỆ SĨ, là BÃO TÌNH, là TÌNH SỬ ROMÉO-JULIETTE và vẫn thầm nguyện XIN CÒN GỌI TÊN NHAU mãi mãi .

                        Nhưng rồi NHỮNG NGÀY YÊU NHAU trên suốt cả CON ĐƯỜNG TÌNH TA ĐI bỗng mang dấu vết của một GIẤC MƠ KHÔNG ĐẾN HAI LẦN. Ai ngờ đâu, lần TIỄN EM NƠI PHI TRƯỜNG hôm ấy lại là LẦN TIỄN ĐƯA CUỐI CÙNG. Anh LÊN XE TIỄN EM ĐI mà lòng thầm muốn TRÁCH NGƯỜI ĐI. Em đã SANG NGANG với NHỮNG BƯỚC CHÂN ÂM THẦM khi MÙA ĐÔNG SẮP ĐẾN, và em đã LẠNH LÙNG nỡ lòng DỨT ĐƯỜNG TƠ để con tàu CHUYỂN BẾN, cuốn trôi đi giòng NƯỚC MẮT CỦA MỘT LINH HỒN. Và rồi, EM CÒN NHỚ HAY ĐÃ QUÊN một ĐÊM BUỒN XÓT XA dạo ấy,

                        NGHẸN NGÀO em đã hỏi anh :
                        - AI BUỒN HƠN AI ?
                        Lúc đó anh vẫn còn MƠ KHÚC TƯƠNG PHÙNG của MỘNG BAN ĐẦU cho dù chất chứa TRĂM NHỚ NGÀN
                        THƯƠNG, và anh đã trả lời rằng :
                        - Hỡi NGƯỜI TÌNH LARA của anh, anh vẫn YÊU EM DÀI LÂU, anh vẫn mãi YÊU EM BẰNG TRÁI TIM ANH !
                        Và TRƯỚC GIỜ TẠM BIỆT em còn hứa với anh rằng NGÀN NĂM VẪN ĐỢI !!!

                        Thế là EM ĐÃ ĐI RỒI, mang theo cả NHỮNG LỜI RU CUỐI của một MÙA THU CHẾT. Còn anh , anh là NGƯỜI XA VỀ THÀNH PHỐ với NỬA HỒN THƯƠNG ĐAU, thất thểu như NGƯỜI CHẾT TRỞ VỀ trong CHIỀU MỘT MÌNH QUA PHỐ và ôm trọn lấy CHUYỆN PHIM BUỒN của một DUYÊN KIẾP phũ phàng.

                        Anh đã lê những BƯỚC CHÂN CHIỀU CHỦ NHẬT trong CƠN MƯA PHÙN vào một CHIỀU TRÊN PHÁ TAM GIANG, một buổi CHIỀU mà anh nghĩ CHƯA CHIỀU NÀO BUỒN BẰNG CHIỀU NAY. Anh đi vội qua phía GIÁO ĐƯỜNG IN BÓNG, miệng lâm râm GỌI EM NHƯ ĐÓA HOA SẦU và khấn nguyện rằng : "LẠY CHÚA CON LÀ NGƯỜI NGOẠI ĐẠO, nhưng con xin mãi được THEO DẤU CHÂN NGƯỜI ...".

                        Rồi như BÁNH XE LÃNG TỬ đẩy đưa sau những ĐÊM DÀI CHIẾN TUYẾN , anh đã GIÃ TỪ VŨ KHÍ để cùng với NGƯỜI BẠN THÂN TÊN BUỒN thừa lúc TRĂNG RỤNG XUỐNG CẦU trong một ĐÊM CHÔN DẦU VƯỢT BIỂN, đã cùng nhau thề nguyền THÀ CHẾT TRÊN BIỂN ĐÔNG , ra đi trên CON THUYỀN VIỄN XỨ . Anh quyết XÓA TÊN NGƯỜI TÌNH và bỏ lại SÀI GÒN NIỀM NHỚ KHÔNG TÊN trên một CHUYẾN ĐÒ VĨ TUYẾN, đi theo LỜi GỌI CHÂN MÂY, theo đám hải âu BAY ĐI CÁNH CHIM BIỂN muôn trùng.

                        Anh đã GIÃ BIỆT SÀI GÒN để trở thành NGƯỜI DI TẢN BUỒN, mà trong tim vẫn ấp ủ một GIẤC MƠ HỒI HƯƠNG...
                        Rồi cứ thế, MỘT NGÀY TRÊN BI ĐÔNG ngồi đếm từng cánh HOA BIỂN là một ngày anh đã KHÓC CHO MỘT
                        THÀNH PHỐ MẤT TÊN, thương cho CHUYỆN MỘT CHIẾC CẦU ĐÃ GẪY năm xưa và nuối tiếc CUỘC TÌNH THOÁNG BAY của chúng mình hôm nào.
                        Mai sau nếu có AI TRỞ VỀ XỨ VIỆT, xin gởi dùm tôi câu HÁT CHO NGƯỜI Ở LẠI, xin nhờ ĐÀN CHIM
                        THA PHƯƠNG gửi trả về NGƯỜI TÌNH VIỆT NAM cuộc TÌNH LẦM LỠ năm xưa.

                        Từ đây, TÔI VỚI TRỜI BƠ VƠ như người LỮ KHÁCH TRONG MƯA giữa HAI KHUNG TRỜi CÁCH BIỆT, mà thẫn thờ ĐI TÌM THƯƠNG YÊU. Nhiều lúc TƯỞNG RẰNG ĐÃ QUÊN, nhưng sao vẫn quá NGẬM NGÙI và đắng cay như những GIỌT CÀ PHÊ, cũng chỉ vì TÌNH ĐẦU VẪN KHÓ PHAI. Nếu NGÀY MAI KHI TÔI CHẾT ĐI, ai sẽ tìm lại cho tôi CÂY ĐÀN BỎ QUÊN của MÙA HÈ NĂM ẤY ?

                        Ai dám nói TÌNH CHỈ ĐẸP KHI CÒN DANG DỞ ? Ai còn nhớ cho CHUYỆN TÌNH CỦA NGƯỜI TRINH NỮ TÊN
                        THI ? Bây giờ QUÊ HƯƠNG BỎ LẠI và trong anh CHỈ CÓ EM giữa một GIÒNG SÔNG KỶ NIỆM . Cho dù đã
                        quá MUỘN MÀNG nhưng anh cũng xin TRẢ LẠI EM YÊU cuộc tình SI MÊ của một lần LẦM LỠ .

                        SÀI GÒN BÂY GIỜ BUỒN KHÔNG EM ? hay em vẫn RONG CHƠI DƯỚI TRỜI QUÊN LÃNG, để anh ôm trọn TRÁI
                        TIM NGỤC TÙ của MỘT THỜI ĐỂ YÊU VÀ MỘT THỜI ĐỂ CHẾT ? MƯA SÀI GÒN CÓ BUỒN KHÔNG EM và em có BAO GIỜ BIẾT TƯƠNG TƯ trong những chiều MƯA QUA THÀNH PHỐ vào MẤY ĐỘ THU VỀ ?
                        Hay em đã mang TÌNH YÊU TRẢ LẠI TRĂNG SAO và đã vội QUÊN ĐI TÌNH YÊU CŨ, để anh ngồi đây BÊN CẦU BIÊN GIỚI mà KHÓC MỘT GIÒNG SÔNG với BIỂN NHỚ muôn trùng ?
                        MƯA SÀI GÒN MƯA HÀ NỘI có làm ƯỚT MI của ĐÔI MẮT NGƯỜI SƠN TÂY, có làm NGƯỜI YÊU TÔI KHÓC trong những chiều SÀI GÒN THỨ BẢY ? CÒN TUỔI NÀO CHO EM giữa những MỘNG PHÙ DU cám dỗ vây quanh ?
                        Bên này, anh vẫn NHÌN NHỮNG MÙA THU ĐI để mãi trách trời SAO VẪN CÒN MƯA RƠI, vẫn mãi lang thang trên con ĐƯỜNG XA ƯỚT MƯA rồi tự hỏi MÌNH MẤT NHAU BAO GIỜ ?

                        THÔI ĐỪNG NHẮC CHUYỆN ĐÃ QUA làm gì nữa, cho DÙ TÌNH YÊU ĐÃ MẤT bởi vì TÌNH NGHĨA ĐÔI TA
                        CÓ THẾ THÔI.

                        Bây giờ NGƯỜI TÌNH TRĂM NĂM đã biến thành TÌNH LỠ TRĂM NĂM và TÌNH KHÔNG SUY TƯ nay chỉ còn là một thứ TÌNH THIÊN THU, là TÌNH BƠ VƠ, là TÌNH GIAN DỐI. Cho dù NGƯỜI CÒN ĐÓ TA CÒN ĐÂY nhưng cũng chỉ là TÌNH CÓ NHƯ KHÔNG và YÊU ĐƯƠNG CHỈ LÀ THẾ phải không em ?

                        Anh xin TRẢ LẠI EM YÊU tất cả những gì của MƯỜI NĂM TÌNH CŨ và cho dù TÌNH VỖ CÁNH BAY rồi, nhưng anh cũng vẫn xin làm BÀI THƠ CUỐI CÙNG như một NIỆM KHÚC CUỐI cho những NGÀY ĐÁ ĐƠM BÔNG của HAI MƯƠI NĂM TÌNH CŨ xa xưa.

                        THÔI ! Tất cả đã trở thành DĨ VÃNG rồi, hãy CHO TÔI ĐƯỢC MỘT LẦN can đảm để GIẾT NGƯỜI TRONG MỘNG, để mong sao quên đi THÚ ĐAU THƯƠNG này, và CON TIM SẼ VUI TRỞ LẠI không chừng ! Hãy cho tôi thành những GIỌT MƯA TRÊN LÁ để ấp ủ mãi LỜI NGUYỆN TRONG TÙ hôm xưa trong GIẤC NGỦ CÔ ĐƠN hôm nay. Tôi muốn mình THÀ NHƯ GIỌT MƯA rơi tơi tả trên những CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG, cầu mong tưới mát NHỮNG ĐỒI HOA SIM cho người .

                        Tôi cũng XIN LÀM CHIM RỪNG NÚI để mong chờ ngày TUNG CÁNH CHIM TÌM VỀ TỔ ẤM, để được bay trên cánh ĐỒNG XANH bao la, bay mãi tận VỀ NƠI ĐẤT HỨA xa xăm, rồi cất tiếng kêu HẸN EM SÀI GÒN.
                        Tôi cũng sẽ rong ca BÀI CUỐI CHO NGƯỜI TÌNH như một KỶ VẬT CHO EM biết ngày nào trao. Hãy cố nén cơn đau và cất tiếng BUỒN ƠI XIN HÃY QUÊN, hãy mạnh dạn nói rằng BUỒN ƠI TA CHÀO MI, rồi thu hết can đảm mà OẲN TÙ TÌ với cuộc đời còn lại, và sau cùng sẽ tự nhủ mình rằng : SỨC MẤY MÀ BUỒN, BỎ ĐI TÁM...

                        NGUYỄN HỮU HUẤN

                        Comment

                        • TAM73F
                          Super Moderator
                          • Apr 2009
                          • 2321

                          #132
                          -------------0000000000-------------
                          Ông già tà dâm


                          ____________

                          HAI CÁCH NHÌN. HAI SỰ LỰA CHỌN...



                          ____________



                          _____________

                          Last edited by TAM73F; 12-03-2015, 10:32 PM.

                          Comment

                          • TAM73F
                            Super Moderator
                            • Apr 2009
                            • 2321

                            #133
                            Việt Kiều



                            TAM73F sưu-tầm

                            -------------///-------------

                            Thất thập

                            Bao nhiêu tuổi là già?

                            Thất thập xưa khó tìm ra,
                            Ngày nay thất thập mỗi nhà đều đông.
                            Ngày xưa thất thập ngồi không,
                            Ngày nay thất thập còn mong đi làm.
                            Ngày xưa thất thập lão làng,
                            Ngày nay thất thập là chàng thanh niên.
                            Thất thập về nước liên miên,
                            Các cháu gái nhỏ luân phiên chào mời:
                            "Mừng anh thăm nước nhà chơi,
                            Mời anh cắt tóc, thảnh thơi gội đầu,
                            Mời anh trẻ đẹp sang giàu
                            Đón em qua Mỹ, em hầu hạ anh.."
                            Các bà bảy chục xuân xanh,
                            Tóc đen, má phấn, xâm viền vành môi.
                            Bà nào cũng đẹp, cũng tươi,
                            Lả lướt sàn nhảy, nói cười thật duyên.
                            Các bà dáng dấp dịu hiền,
                            Các ông say đắm nghiêng nghiêng mắt nhìn.
                            Bây giờ tôi vững niềm tin
                            Trả lời câu hỏi linh tinh ban đầu:
                            "Tuổi già khởi sự từ đâu?
                            Tuổi già khởi sự khi nào ta quên:
                            Quên chồng, quên vợ, quên tên,
                            Quên cười, quên bạn, quên mình là ai?"

                            Nguyễn Duy Ngọc
                            Last edited by TAM73F; 12-16-2015, 09:08 PM.

                            Comment

                            • TAM73F
                              Super Moderator
                              • Apr 2009
                              • 2321

                              #134
                              Tiếng Việt từng miền của Việt Nam : Dzui ơi là dzui nè !

                              Sau trận mưa đêm tầm tả, ông ba Lú lẹt đẹt đi thăm ruộng sớm. Sau gần tiếng đồng hồ thăm nom lúa má, ông dìa nhà. Chân dính bùn đất be bét nên ông đi vòng ra sau nhà để rửa chân. Đang múc nước xối, ông thấy cô con dâu đang ngồi giặt đồ trên sàn nước gần đó nên hỏi :
                              - Dzú mầy đâu ?
                              Cô con dâu người Bắc mới cưới về ba bữa nay, dừng tay ngơ ngác nhìn ông. Thấy con nhỏ cứ nín thinh ngó mình, ông đổ quạu, gằn giọng :
                              - Tao hỏi dzú mầy đâu ?
                              Cô con dâu hoảng hồn, cởi áo chìa vú bên phải về phía ông ba Lú. Tá hỏa tam tinh, ông hét :
                              - Hổng phải dzú đó … dzú kia kìa …..
                              Cô vội vàng chìa ngực trái cho ông. Ông còn hoảng vía hơn vội gầm lên :
                              - Chời ơi ... tao muốn hỏi là má mầy đâu ??
                              Cô con dâu vội nói :
                              -Thưa bố, mẹ đang quét nhà ở nhà trên .
                              Tức mình, ông liệng cái gáo múc nước vô lu rồi "lom khom" đi vô nhà. Vừa đi ông vừa lầu bầu :
                              - Mịa, hỏi dzú mà nó đưa dzú thiệt, hỏi má mà nó trả lời mẹ. Con này chắc tui phải đi lom khom chừng vài chục bận mới dạy nó hiểu hết tiếng ở dưới guộng này quá !!!

                              TAM73F sưu tầm
                              -------------------------

                              Comment

                              • TAM73F
                                Super Moderator
                                • Apr 2009
                                • 2321

                                #135
                                BỐ...LẠY MÀY !!!



                                Bố mày vất vả gian nan
                                Xin ông bà ngoại để mang mẹ về
                                Cánh hoa xinh xắn đồng quê
                                Bố luôn chăm bón mân mê nhẹ nhàng
                                Bây giờ mày đã chen ngang
                                Bố, mày chia sẻ... mỏ vàng xài chung
                                Ưu tiên số một mày dùng
                                Còn bố thi thoảng tiệc tùng tí thôi
                                Trời ơi! Bố dặn dùng môi
                                Sao mày cắn chặt mà lôi thế này
                                Nhiều khi quá chén đang say
                                Bố chỉ mơn trớn nhẹ tay cơ mà
                                Bố lạy mày thả ngay ra
                                Mày nghịch như thế có mà tiêu luôn
                                Nhìn mà quặn thắt trong lòng
                                Còn đâu nét đẹp màu hồng ngày xưa./.

                                ST

                                ---------------------/////////////--------------------

                                Nên Tránh những nguời như vầy :

                                Trên đường đời, chắc hẳn, bạn sẽ gặp gỡ được rất nhiều ngườì. Người xưa nói rằng, có một ít cần thân thiết, một số nên xã giao nhưng cũng có một vài người phải tránh xa tuyệt đối.

                                1. Người tham sang phụ khó

                                Bạn sẽ đi tông thời gian, công sức khi kết bạn với loại người này. Họ là những người chuyên nhìn mặt mà bắt hình dong, nhìn gia cảnh mà đối xử với chủ nhân của khối tài sản đó. Lúc bạn giàu thì ngày ngày lui tới, nhưng tới khi bạn khó thì mất tích ở cõi nào. Nếu không muốn cuộc đời cô đơn trong những lúc khó khăn thì hãy nghe người xưa tránh xa kiểu bạn này.

                                2. Người chuyên nịnh nọt

                                Chỉ cần thấy là cứ việc cho họ vào “danh sách đen”. Miệng lưỡi dẻo nẹo, lúc nào cũng nịnh hót bạn cả nhưng chẳng có lời nào là thật lòng. Cái gì cũng khen tấm tắc nhưng sau lưng lại nói xấu kinh hồn. Người không thật ở trong tâm thì chơi làm gì cho mệt.

                                3. Người nhiều chuyện quá mức

                                Đây là người đúng chất “tám”, “tám” mọi lúc mọi nơi, “tám” xuyên biên giới, “tám” từ Việt Nam sang đến Mỹ. “Tám” mà biết giữ bí mật còn được, còn vui, có thể chơi chứ tám mà nói hoạch tẹt mọi thứ của bạn ra thì quá đà rồi!

                                Họ sẽ là những người khiến bạn gặp phải nhiều thị phi vì những câu chuyện chưa rõ thực hư, và có khi còn làm bạn mắc công đi giải quyết.

                                4. Người bất hiếu

                                Đến cha mẹ là người sinh ra họ mà còn không thể đối xử tốt thì thử hỏi bạn có nằm trong số đó không? Trừ trường hợp bị cha mẹ ruồng bỏ hoặc đối xử tàn tệ thì bất hiếu là một bằng chứng về nhân cách rất lớn.

                                5. Người thất hứa

                                Nếu họ thật sự quan tâm đến bạn thì họ sẽ không bao giờ thất hứa. Người lúc nào cũng đem lời nói ra giễu cợt, làm trò tiêu khiển đùa vui quả đúng là một người không đáng tin cậy để kết thân, vì chỉ khiến bạn vướng thêm nhiều phiền phức và chẳng biết khi nào mình bị cho leo cây.

                                6. Người nham hiểm

                                Bất cứ làm việc gì, khi đã muốn, họ sẽ làm mọi cách kể cả những việc không chân chính. Loại này tốt nhất là không nên chơi bởi họ quá thâm sâu, thường xuyên khó đoán và ai biết được lỡ một ngày nào đó họ sẽ hại mình.

                                Đấy là những loại người mà người xưa bảo tuyệt đối không nên kết thân. Có lẽ sẽ rất khó phát hiện những đức tính này trong người của họ nếu không có sơ hở. Nhưng lỡ có một ngày nào đó bạn nhận ra thì hãy suy nghĩ thật kỹ về tình bạn này xem chúng có đáng để chúng ta tiếp tục hay không? Vì bạn thân rất quan trọng, bên cạnh gia đình thì họ cũng là một nguồn động viên rất lớn cho cuộc sống của chúng ta.

                                Chắc hẳn sẽ còn những loại người nguy hiểm khác, nếu các bạn biết thì chia sẻ luôn ở đây để mọi người cùng tránh nghen.

                                TAM73F
                                Last edited by TAM73F; 03-29-2016, 10:48 PM.

                                Comment

                                Working...