Tôi hoàn toàn đồng ý với chủ trương của CT việc không nên viết bất cứ gì có liên quan đến chuyện xấu tốt của cấp chỉ huy trước
Chuyện xấu tốt của Ông Kỳ hãy để lịch sử phê phán .
NHT
Chuyện xấu tốt của Ông Kỳ hãy để lịch sử phê phán .
NHT
(Trích báo Người Viễn Xứ)
23/11/2004 (GMT+7)
Gặp Gỡ Ông Nguyễn Cao Kỳ !!!
Nhân chuyến về thăm quê hương lần thứ hai của ông Nguyễn Cao Kỳ vào những ngày đầu tháng 11 vừa qua, phóng viên Người Viễn Xứ đã có cuộc gặp gỡ và trao đổi xoay quanh tâm tư, tình cảm của ông đối với đất nước.
Chào ông, mục đích của chuyến về thăm Việt Nam lần này của ông là gì, thưa ông?
Lần này tôi về Việt Nam có hai lý do. Do lần về nước trước đây tôi chưa có dịp thăm hết quê hương. Lần này tôi tiếp tục dự định của mình. Đồng thời, tôi muốn thuyết phục các nhà đầu tư nước ngoài đầu tư ở Việt Nam. Chuyến về thăm quê hương lần này, tôi có mời hai nhà đầu tư người Mỹ cùng về. Đó là chuyên viên kiến trúc sân golf. Ông này là một trong “tứ đại gia” về xây cất sân golf ở nước Mỹ. Và vị khách thứ hai là chuyên gia xây cất những khách sạn nổi tiếng ở Mỹ. Đây là dịp để tôi có thể giới thiệu đất nước mình cho người nước ngoài biết đến. Họ rất chú trọng đến du lịch Việt Nam. Theo tôi biết, xu thế làm du lịch hiện nay, thì các khu du lịch phải hấp dẫn du khách không chỉ bởi phong cảnh, dịch vụ, nhà hàng, khách sạn… mà bên cạnh đó còn cần phải chú trọng đến sân golf và các loại hình dịch vụ khác nhằm bổ sung, hỗ trợ lẫn nhau.
Tôi đã gặp một số vị ở các Tổng Công ty xây dựng trong nước, tôi thấy nơi nào cũng mở mang xây dựng đẹp hơn, khang trang hơn rất nhiều, nếu tôi đóng góp được gì thì tôi sẽ đóng góp. Phú Quốc không chỉ là cảnh quan đẹp hiếm hoi của đất nước mà còn là nơi có thể phát triển du lịch có tầm quốc tế. Theo ý kiến của cá nhân tôi, Chính phủ nên có chương trình phát triển Phú Quốc để có thể biến Phú Quốc không chỉ là Trung tâm du lịch mà còn là Trung tâm Tài chính quốc tế. Tôi quen nhiều người ở nước ngoài nên muốn giới thiệu họ với Việt Nam. Tôi sẽ cố gắng kêu gọi một số nhà doanh nghiệp nước ngoài mà tôi quen biết đầu tư vào Việt Nam.
Thái độ của cộng đồng người Việt tại Mỹ thế nào, khi biết ông về thăm quê hương lần này?
Sự phản ứng mạnh mẽ của một số người trước khi tôi về Việt Nam của chuyến thăm lần trước và trong lúc tôi đang ở thăm Việt Nam. Thậm chí, họ còn tham gia biểu tình. Khi tôi về lại bên Mỹ thì không hề có sự phản ứng nào nữa. Để giải thích hiện tượng đó, tôi nghĩ rằng trước khi tôi đi, hoặc khi tôi còn đang ở Việt Nam, một số người ở hải ngoại không biết tôi về VN làm gì, tôi nói gì và tôi đi đứng làm sao, tôi gặp những ai… vì thế họ phải “đánh phủ đầu” trước. Họ chưa biết chuyện gì, họ đã biểu tình và viết những chuyện không đúng sự thật. Phần lớn họ viết những chuyện gán ghép với những việc tôi không làm và tôi không nói nhằm mục đích thông tin sai lệch. Sau khi tôi về VN, tôi làm gì, nói gì, đều công khai cả, báo chí trong nước và quốc tế đều đăng hết. Mọi chuyện đã rõ ràng rồi, họ mới thấy chuyến đi của tôi thật sự là muốn về thăm quê hương, đất nước. Nếu như không có lợi nhiều, thì chắc chắn cũng không có gì hại cả. Đa số những người trầm lặng, bình thường nhưng tử tế thì họ cũng nhìn thấy tôi chẳng làm điều gì sai quấy. Và khi họ đã thấy rõ như vậy thì không có lý do gì để làm ồn ào, đi đến cực đoan chống đối.
Có những người chống đối việc tôi về nước, nhưng tôi biết họ cũng đã về quê hương nhiều lần. Ngay cả những anh em cựu quân nhân trong quân đội trước đây cũng thế, họ cũng đã về quê hương và khi gặp tôi họ đều kể rằng: “Bây giờ về quê hương thích lắm, ông à. Gần như bây giờ hàng năm, cứ mỗi lần nghỉ hè, có rất nhiều người về Việt Nam đấy”.
Phải nhìn nhận một yếu tố là mười mấy năm nay, số Việt kiều về thăm quê hương ngày càng đông, có những người cũng đã về nước đầu tư. Số tiền ở hải ngoại gửi về quê hương giúp đỡ người thân, đầu tư làm ăn mỗi năm cũng đã tăng lên đến 4 – 5 tỷ đồng. Tất cả những người đó có khi họ còn hiểu chuyện đất nước hơn tôi nữa đấy chứ.
Dựa trên những chuyện đó, chúng ta sẽ hiểu rằng người Việt ở hải ngoại đã nghĩ gì? Còn nếu như chỉ lấy hiện tượng một hai ông Việt kiều hay một hai nhóm ở Mỹ, ở Úc, ở Pháp… lên tiếng chống đối, hay chửi bới mà nói đó là ý kiến của người Việt ở hải ngoại thì tôi nghĩ là không đúng.
Tôi đã từng trao đổi với các vị lãnh đạo trong nước. Những người có trách nhiệm với đất nước cũng hiểu, sớm muộn gì thì đất nước chúng ta cũng sẽ hòa nhập với quốc tế, hòa nhịp với sự tiến triển của nhân loại. Hơn nữa chúng ta cũng thấy rằng cả thế giới thay đổi. Tất cả đều hiểu, đất nước chúng ta cũng phải hòa nhập quốc tế. Đất nước một khi đã thịnh vượng, người dân được cơm no áo ấm, thì phải nhìn nhận thực tế là xã hội đang phát triển theo chiều hướng tốt đẹp, Việt kiều cũng phải thay đổi quan điểm của mình.
Điều gì đã khiến ông suy nghĩ như vậy?
Tại sao tôi phải giấu tâm tư của tôi. Hơn nữa, tôi biết chắc rằng một cái tâm hướng về đất nước cũng như ánh mặt trời soi rọi bóng đêm, làm sao bóng đêm có thể che ánh nắng mặt trời được. Tôi có thể nói lại cái thời chiến chia đôi đất nước. Tôi không bao giờ muốn đất nước chia đôi. Đất nước và dân tộc ta phải nói là đã trải qua thời kỳ quốc nạn bị những thế lực bên ngoài cạnh tranh chia rẽ đất nước chúng ta. Trên phương diện lịch sử, có một người dân VN yêu nước nào muốn chia rẽ đất nước làm đôi, làm ba, làm bốn không? Trên phương diện con người, có ai muốn rằng người VN muốn chém giết lẫn nhau không? Khi nhìn lại lịch sử chúng ta thấy rằng, người dân Việt luôn luôn muốn có một Việt Nam thống nhất.
Và bây giờ khi đã chấm dứt sự phân chia Nam Bắc rồi, chấm dứt sự tương tàn rồi, nếu còn lại cái gì thì chỉ còn hướng về tương lai thôi. Một số Việt kiều ở hải ngoại cứ nói những hận thù dĩ vãng. Sự hận thù đó sẽ kéo dài đến bao giờ? Chúng ta phải nhìn nhận rằng, sớm muộn rồi thì sự hận thù cũng sẽ chấm dứt. Tại sao mình không chứng tỏ là mình có trí tuệ và biết yêu nước. Tại sao cứ nói mãi sự hận thù để rồi đến một ngày nào đó mang xuống tuyền đài và biết chắc rằng sự hận thù giữa người cùng dân tộc sẽ không còn nữa. Tôi nghĩ, trước sau gì người Việt trong nước và người Việt ở nước ngoài cũng sẽ bắt tay với nhau thôi.
Ông thấy Việt Nam hiện nay thế nào, trong chuyến thăm lần này, thưa ông?
Tôi đã từng là phi công, nên tôi nhìn đất nước từ trên cao rất rõ. Trước 1975, khi bay trên cao tôi nhìn thấy khắp nơi lồi lõm những hố bom cày xới, đó là bộ mặt của sự chết chóc. Còn bây giờ tôi thấy những xa lộ, đường cao tốc, tỉnh lộ rộng lớn, những con đường nối liền ở nơi này và nơi kia. Nhiều nhà cao tầng đua nhau mọc lên, nhìn rất thích mắt.
Khoảng cách giữa các quốc gia ngày nay ngày càng thu nhỏ. Tôi không biết ngày xưa ai đã chủ trương “thế giới đại đồng”, ngày hôm nay đã là “làng toàn cầu hóa”, là sự phát triển kinh tế. Ở thế kỷ XXI này theo tôi, sẽ chủ yếu là phát triển kinh tế, đem lại đời sống tốt đẹp hơn cho nhân loại. Việt Nam chúng ta cũng sẽ phải đi vào con đường đó, tất nhiên VN đi sau họ thiếu cả tiền bạc, chất xám thì phải gặp khó khăn. Tôi đã từng trả lời một ông nhà báo Việt kiều ở đài BBC, ông ấy hỏi tôi ”Ông lạc quan hay bi quan?”. Tôi trả lời rằng: “Tôi lạc quan chứ, khi nhìn về tương lai đất nước của mình mà anh bi quan thì anh nghĩ đến chuyện đất nước này trở thành một “Giao Chỉ quận” nữa à?”. Nói như thế cho dù ở giai đoạn khó khăn nào thì rồi đến lúc chúng ta cũng phải ngang vai với những “con rồng” ở Á Châu.
Thời gian vừa qua ông đã có dịp đi nhiều nơi trong nước, chắc là ông cũng có đôi điều nhận xét về thế mạnh trong phát triển kinh tế của Việt Nam?
Thế mạnh kinh tế của Việt Nam đó là du lịch. Việt Nam có hơn 1.000 cây số bờ biển trải dài từ Nam đến Bắc. Nơi nào Việt Nam có bờ biển là nơi đó có thể là điểm phát triển du lịch quốc tế. Ở miền Bắc có Hạ Long, Tuần Châu… chúng ta sẽ thu hút du khách từ các nước láng giềng: Nhật Bản , Hàn Quốc, Trung Quốc, Đài Loan. Ở phía Nam, thu hút được các nước lân cận như Nam Dương, Mã Lai, Thái Lan. Ở miền Trung có thể thu hút nhiều nước khác đến và thu hút ở cả hai miền Nam Bắc. Chúng ta có cả hàng trăm khu du lịch. Vì vậy, lần này, tôi ra Bắc để thăm đảo Tuần Châu và vịnh Hạ Long – khu du lịch quốc tế của Việt Nam và cũng là kỳ quan thứ 8 của thế giới.
Một phần nữa, tôi muốn làm sao giới thiệu, thuyết phục những doanh nhân tầm cỡ ở bên ngoài họ chấp nhận đầu tư trong nước để tiếp tay trong việc chấn hưng kinh tế đất nước. Lần này có mấy người bạn Mỹ cùng về, tôi chú trọng đến ngành du lịch. Theo kinh nghiệm của các nước, ở nước ngoài khi họ mới mở mang, ngành du lịch là ngành bỏ ít vốn nhưng thu lại tiền mặt rất lớn. Bên cạnh đó, nếu mình mở mang du lịch hấp dẫn thì cũng là dịp giới thiệu đất nước mình, cho người ta biết tới.
Có thông tin cho rằng: Chị Nguyễn Cao Kỳ Duyên - ái nữ của ông được Hãng phim Việt kiều mời tham gia đóng phim tại Việt Nam?
Trước hết, tôi bảo bây giờ những đứa như Kỳ Duyên đã “đủ lông, đủ cánh” thì nó cứ muốn làm những gì nó thích. Nó không muốn làm luật sư mà muốn làm diễn viên thì tại sao không? Ngay mới đây thôi cũng có nhóm làm phim trong nước đặt vấn đề làm phim về cuộc đời của tôi. Để xem như thế nào, tùy theo khả năng của đạo diễn thực hiện bộ phim đó ra sao, nếu làm phim chững chạc cũng có thể thành công trên phương diện tài chính. Tôi biết được rằng cuộc đời tôi cũng có nhiều người chưa hiểu hoặc hiểu lầm, nếu bây giờ có một ông đạo diễn nào hiểu về cuộc đời tôi và làm phim thì tôi sẵn lòng thôi. Diễn viên Hongkong Lữ Lương Vỹ đã đặt vấn đề với tôi: “Nếu có ai làm phim về ông và tôi được đóng vai của ông thì tôi rất hân hạnh”. Lữ Lương Vỹ là người gốc Chợ Lớn, rất nổi tiếng ở HongKong
Chắc là việc tham gia vào bộ phim ấy của chị Kỳ Duyên nhận được sự hoan nghênh của bà con Việt kiều tại Mỹ?
Cũng có những phản ứng khác nhau - người ủng hộ kẻ phản đối… Mới đầu tôi cũng coi sự phản đối đó là nặng, nhưng bây giờ thì thấy rất buồn cười.
Những chuyện chống đối của họ không có chính nghĩa đâu, có gì mà chúng ta phải sợ họ. Cứ tin tôi đi, nếu vậy tôi cứ bảo Kỳ Duyên đóng phim đi và không có người nào dám chống lại đâu. Miễn sao nội dung phim hay, Kỳ Duyên diễn tốt, người ta đi xem đông là được. Những chuyện như thế mà chống đối, nhất là đối với lĩnh vực nghệ thuật thì còn gì gọi là tự do ở một quốc gia như nước Mỹ nữa. Sự chống đối đó là gì? Nó đã trở thành trò chơi tiền sử rồi. Ở một quốc gia lúc nào cũng vỗ ngực xưng mình chiến đấu cho tự do, mà lại đi cấm những người khác không được tự do thì họ là gì? Họ còn độc tài hơn những gì họ chống đối. Nếu Kỳ Duyên sợ chuyện đó, thì khi tôi về tôi sẽ bảo “con cứ làm đi, đừng sợ gì cả và phải nhập vai sao cho thật tốt”.
Ngay bây giờ nếu Kỳ Duyên có được mời đóng vai nữ cán bộ cộng sản thời trước 1975 mà đóng cho thật hay thì tôi cũng sẽ OK. Người nghệ sĩ đóng phim tại sao chỉ đóng mỗi vai công chúa? Nghệ thuật mà còn chưa hiểu vấn đề tự do của nghệ thuật, thì còn nói chuyện chính trị lăng nhăng làm gì. Điều quan trọng là chất lượng bộ phim đó sẽ như thế nào, vốn đầu tư cho bộ phim và phương tiện làm phim ra sao?
Ở nước ngoài cũng khá lâu, chắc là ông hiểu nhiều về người Việt Nam sống xa xứ, cụ thể là bà con ở Mỹ?
Tôi nghĩ rằng, Việt kiều đã trở thành công dân của một đất nước xa lạ, thì dù có yêu nước cũng không thể xem như người Việt trong nước được. Bởi vì họ đã sống trong một môi trường khác hẳn với người Việt trong nước, được hưởng nền giáo dục khác. Thực tế cuộc sống ở Mỹ hiện nay, một Bác sĩ phần lớn ở nhà một triệu, hai triệu USD trở lên, nhưng không phải trả bằng tiền mặt. Tôi vẫn gọi đó là những anh gác-dan bởi vì họ phải trả đến 30 năm mới hết nợ tiền mua nhà. Một ngày nào đó bị mất việc làm mà không đủ tiền trả thì mọi thứ bị lấy lại hết.
Đối với người Việt ở hải ngoại, làm sao Chính phủ Việt Nam chứng tỏ được đường lối phát triển kinh tế trong nước hiện nay là đúng. Để tùy từng người có thể đóng góp xây dựng. Về chính trị, nếu bớt đi sự chống đối của người Việt ở hải ngoại thì sẽ tốt đẹp hơn thôi. Điều đó, chính những người thuộc chính quyền Mỹ đã từng nói với tôi trước đây: “Làm sao ông có thể giúp chúng tôi, để họ (Việt kiều) bớt đi sự chống đối ồn ào, để chúng tôi có thể được yên ổn, suông sẻ trong việc điều hành và cũng nhằm giúp chính quyền Mỹ có thể sớm giao thương bắt tay với Việt Nam”.
Ông có nghĩ rằng một ngày nào đó, ông sẽ về ở hẳn tại Việt Nam không, thưa ông?
Tôi nghĩ sắp tới, những Việt kiều có nhiều định kiến cũng sẽ về Việt Nam. Sau chuyến về Việt Nam của tôi lần trước, có nhiều anh em đã nói với tôi: Nếu ông về như vậy thì một ngày nào đó chúng tôi cũng sẽ về Việt Nam. Nói thật, các cụ già bên Mỹ khổ lắm. Khi về già, các cụ phải vô viện dưỡng lão. Thật ra, không phải con cái bất hiếu với mình, nhưng chúng nó có cuộc sống riêng của nó. Không thể nào như ở Việt Nam, bà con anh em, chòm xóm có thể quan tâm đến nhau. Khi nhiều Việt kiều nghe nói tôi sẽ về, họ vẫn chưa tin. Nhưng họ nói nếu tôi về sống ở Việt Nam thì họ cũng sẽ về.
Tôi rất mong một ngày nào đó, tôi được về sống ở Việt Nam, tại sao không? Ở đâu trên đất nước Việt Nam, tôi cũng đều có cảm tưởng là quê hương của tôi cả. Tôi đã từng tâm sự với mấy anh em ở Việt Nam: một ngày nào có được đường xe lửa thật sự cao tốc như Nhật, như Pháp chạy tốc độ cao mấy trăm cây số giờ thì rất là sung sướng. Tôi hết sức lạc quan và tin tưởng, nhất là khi gặp những anh em trong nước có trách nhiệm trong việc mở mang phát triển kinh tế đất nước, với sự hiểu biết, trí tuệ như vậy thì kinh tế của đất nước trong tương lai sẽ phát triển.
Xin cảm ơn ông.

41
Comment