Đôi Bạn Ân Tình
CHAT
11:02 PM ngk: Hi Ánh Huyền. Còn đó không? H, à, hôm nay you ra sao rồi? hy vọng là bạn vẫn khoẻ mạnh, cười vui suốt ngày. Đọc bài thơ bạn, lòng dạ mình xốn xang, nhưng tâm không an, nên Kh cũng chẳng làm thơ được, thông cảm cho lúc có nhiều chuyện bận rộn, tâm trạng rối tung theo, cho nên ý tứ chữ nghĩa theo gió theo mây bay mất hết.
Huyền có gì vui, có điều gì buồn phiền? gia đình? hạnh phúc? hay lo âu chuyện gì, mà tâm không an? kể cho tôi nghe với nhe. Bình thường bạn đau bên ngực trái là đau TIM, là đúng rồi...
Đau từng đêm… và nghe nhói từng cơn.
Ta cũng như người… nhưng ai đau hơn?
Ta mãi đau khi người còn biền biệt.
Nước mắt rơi dài, vắn tủi hờn... (*)
Mong thư bạn. Chúc vui mỗi ngày: từ lúc thức dậy cho tới lúc đi ngủ nha.
11:15 PM me: Ui trời! Khang đó sao? khỏe không Kh ơi!
11:17 PM ngk: Mừng lắm khi gặp bạn ở đây. Kh vào check mail, thấy bạn online, H có mặt đây, cũng mừng, nên vội nói đôi lời. Chao ơi, sao mà lẹ vậy, vừa thấy –“người xưa”- ở đây, nên vội gõ ít chữ cho Ánh Huyền. Khang có gởi thư cho You đó, vậy mà Me vẫn gởi chậm sau H mấy giây ha. Cũng mừng khi thấy You PM cho mình liền liền, (khi vừa thấy mình xuất hiện). Chứng tỏ bạn vẫn còn nhớ đến mình, dù đã lâu không gặp. Rất cảm động, thật lòng mà nói vậy. Chân thành cám ơn -người bạn thơ năm cũ của Khang. Chúc H vui và nhiều sức khoẻ.
11:19 PM me: Huyền cũng vậy, Kh bị đau nặng mà thức khuya ha? Đi ngủ đi nhe.
11:20 PM ngk: Cám ơn H có lời thăm hỏi sức khỏe, cảm động lắm, tôi mới đọc e-mail của bạn xong. Còn sức khỏe của Huyền, như H nói thì chắc là đau cơ, đau bắp thịt (muscle) thôi, có lẽ do tư thế lúc nằm, từ từ sẽ hết. Nhiều khi nằm ngủ một mình... cũng bị đau nữa đó, hi hi, chớ không phải đau trong tim vì ai đâu. H nói: “...nên càng nhớ ai” hơn là là… “ai nhớ”? chắc có một điều là không phải nhớ tôi rồi! Chúc H mau bình phục, để khỏi vô bệnh viện nằm đó trằn trọc, trông mong, đợi chờ tâm trí càng mệt thêm. Vậy đó, bạn thấy không? thấy mình có nhớ chuyện xưa không? Thật là cảm động khi you giữ gìn và nhớ những gì me viết vào những ngày xa đó.
11:22 PM me: Bây giờ bớt đau chưa? hồi nãy, thấy You ở trong khung chát nè, Me giựt mình và ngạc nhiên chút. Đặc biệt do chỉ có một mình Y (you) lồng hình vào trong đó, còn những người khác trong chat không có. Y giỏi ha.
11:29 PM ngk: Sức khỏe không khả quan lắm, nhưng đời sẽ còn dài... sao mà Y giựt mình hở H?
11:30 PM me: Anh ở vùng nào trong trái đất nầy thế? Giựt mình là tôi không open chat, mà tự nhiên có hình của Y nhảy vào nè.
11:32 PM ngk: Ở Vũng Tàu. Ngạc nhiên gì vậy bạn hiền? Oh vậy à? có thấy cái hình tôi đội mũ không? … Bạn đâu mất tiêu rồi, tôi không thấy nữa!!!
11:34 PM me: Thưa ông tướng, có tôi đây. Kỳ lạ, vừa thấy hình Y nhưng chớp mắt, là nó biến hết toàn bộ inbox của tôi nè: Chỗ khung chat của Y bên phía trái cũng mất, với toàn bộ inbox bạn bè anh em, đều biến hết rồi. Còn ở dưới khung nầy, bên phải, dưới cùng, thì nó RE: thư của Y đề chữ “bình an”, ấy là thư đã viết cách đây mấy hôm, khi Y ở trong bệnh viện mới về. Khang đâu rồi!? Hình cũ của Y cũng mất tiêu rồi, mất hết bên khung gần invite a friend đó. Nó đề như vầy nè: “ngk is off online. Messages you send will be delivered when ngk comes online”. Hổng biết, H bắt đền Y, H dốt về comp mù trớt rồi.
11:42 PM ngk: Trời! tôi có làm gì đâu? H coi lại laptop của bạn đó. Gì mà kỳ zậy? thư tôi gởi hôm đó, bây giờ bạn mới nhận? Nó đề câu đó, vì internet tự dưng bị mất (drop). Còn hình tôi bị mất trong comp của H, thì không hiểu? vì tôi thấy hình của mình vẫn còn ở trong khung chat của tôi mà. Nếu biến mất, thì chắc tại bạn click vô cái gì đó, bởi data của máy bạn, thì chỉ một mình Huyền set nó mà thôi, người khác không làm mất data của bạn được. Bây giờ H làm theo tôi chỉ nha: - H nhìn bên trái thấy theo thứ tự có Inbox, starred, chat... dưới cùng là Trash, dưới Trash sẽ là chữ Contact; đúng không? - dưới contact là tên Ánh Huyền, đúng không? - trước Ánh Huyền có mũi tên, đúng không?
11:58 PM me: đúng hết. Gì mà quái lạ thế không biết. Chắc là có con ma nó chọc mình đó, Khang á.
12:00 AM ngk: click vô mũi tên đi - được chưa? - Tại Ánh Huyền táy máy đó thôi (tay chân táy máy) thì mới mất, chứ ma quỷ nào dám chọc. Huyền click vô đó, nên nó disappear. Bởi vì không có ai có thể thay đổi dữ liệu của mình hết, nhớ cho như vậy nhe. Chỉ do Huyền click vô nó mới vậy. Không tin bây giờ dưới chữ: contact, sẽ thấy chữ Chat. Nếu Huyền click vô mũi tên chỉ xuống kế bên chữ chat, thì sẽ mất, như hồi nãy. Ánh Huyền làm thử đi.
12:12 AM me: Nhưng mà, còn câu messages dưới chữ tên ngk nó vẫn hiện lên đó, Y chỉ dùm tôi dập tắt nó đi, ghét quá hà. Í dà, Kh nói tôi tay chân táy máy há. Vậy chứ không phải vì Y gởi cái hình đội mũ, thì Thư, chat, Thơ của tôi bay với gió mà mất theo cái mũ sao, còn đỗ thừa hả. Bây giờ dưới chữ ngk vẫn có RE: “bình an” đó kìa. Vậy là Y nhảy dô bên máy của tui mà phá dàng trời mây khói, chứ còn ai vô đây? Thôi. You ngủ đi.
12:55 AM ngk: Trời! Sao cứ bắt người ta đi ngủ hoài zậy?
1:07 AM me: Ô hô! Nó đã xuất hiện bài thơ của Y nè. Cám ơn Y bài thơ vừa gởi đến me. Tuyệt vời. Ui Trời ơi! Giờ nầy Y còn thức đó sao? Làm ơn đi ngủ dùm nhe. Ngk có nghe tôi nói không? Bây giờ là 2g46' rồi. Giờ nầy mà Khang còn mò mò cái gì ở đây vậy?
1:17 AM ngk: Trời! Ánh Huyền lại xuất hiện... mới trả lời e-mail cho "cô thơ" đó, cô hỏi một hơi, mình trả lời ná thở luôn á à. Có “mò" gì đâu… trời...
1:18 AM me: Ná thở cái gì, vì You đau nặng, cần đi ngủ. You bớt đau tí nào không? Tức quá mà, tôi đã đi ngủ rồi, nhưng không biết tại sao, đã dậy, vào đây gởi thư cho cháu, lại thấy Y. Ở VN tôi có một cháu trai đang đau nặng. H không ngủ được, vì đang lo lắng cho người đau ốm. Đọc THƠ nầy xong, bây giờ Y đi ngủ chưa nào?
1:20 AM ngk: Cứ lần nào Huyền vô đây, “để gặp cháu”, thì cũng gặp luôn “CHÁU” này, hi hi... Không khỏe, thì “mới wo.a” lại đó.
1:21 AM me: Hổng dám đâu, lần trước H vô mail cho cháu gái ở Đà Lạt. Lần nầy là cháu trai ở Phan Rang. You không phải là cháu của tôi. Đừng có viết hoa chữ “cháu” như vậy nhe.
1:23 AM ngk: Thì nói chung cũng là CHÁU. Mùa này đổi lại một giờ, thấy còn sớm, nên chắc người thơ không ngủ được? nhớ ai chăng? NHỚ AI ai nhớ, bây giờ NHỚ AI!? Huyền đang lo cho cháu trai đau ốm đó hở? Cháu kêu bạn bằng gì?
1:25 AM me: Lo. Phải. Cháu năm nay 52t, cháu bệnh rất nặng có lẽ cháu không thoát khỏi tử thần. Cháu ở bệnh viện Sùng Chinh cũ. Nhà ở Phan Rang, cháu vô Sài Gòn điều trị ngoài 10 ngày rồi, tốn hơn 15 triệu VN, (là mấy tiền USD vậy? H không biết). Cháu mới về nhà hôm qua vì ung thư phổi, cháu bị móc hết hai mắt, bị lũng ruột, 2 lần mỗ ruột, (do hồi xưa cháu đi lính Nhảy Dù nhiều lần bị thương. Cháu đẹp trai vui tính và hiền lắm). Cháu kêu Me bằng dì ruột. Y có hút thuốc không?
1:27 AM ngk: Nè cho hỏi chút nha, Ánh Huyền có cháu tới 52t kêu bằng dì? Vậy chắc là dì Út? chắc Dì hơn cháu ít tuổi ha. Tôi à? không hút thuốc đã 20 năm nay, không uống rượu, (bia thì thỉnh thoảng có “nhâm nhi” chút chút khi tiệc tùng) ít uống cafe'. Không biết nhậu, cờ bạc cũng không... yêu đương thì me chẳng có ai ưa! Phải chi cũng có "Ai Ưa Me"! Rốt cuộc tôi khổ trăm bề dật dờ rung rinh... 15 triệu là khoảng $900 USD ở thời điểm 2005 nầy.
1:29 AM me: Phải, tôi còn có vài ba đứa cháu còn lớn tuổi hơn mình nữa, hoặc bằng tuổi tôi. Huyền là con út. Tôi mất hết song thân từ hơn 25 năm nay. Vậy, Y có từng yêu chưa mà hỏi! Dám nói xạo là “chưa” lắm à. (Xì... Khang đừng xạo câu: “yêu đương thì chẳng có ai ưa” nhe). Y người Bắc, người Trung, hay người Nam vậy? Phần tôi là người Đà Lạt hiền lành, chân thật, xấu xí và già nua, nhưng vui tính và lẩm cẩm yêu… (suỵt suỵt) Thơ… thẩn.
1:30 AM ngk: Xin chia nỗi buồn mất mẹ cha của bạn, thật lòng nói vậy. Huumm!!! Thấy chưa, me đoán biết Ánh Huyền là Út mà. Tôi ở Vũng tàu – còn Mẹ, (có phước là còn mẹ), mất Cha. Bây giờ tôi “tép tẹp”, ha ha. Huyền là con gái Đà Lạt! thì tôi đoán đúng vậy từ khuya rồi há! Tôi có đọc truyện ngắn của H (yêu ông “võ bí” nào đó? Nhưng... lại im lìm lìa xa… chi đó)!
1:32 AM me: Cám ơn Kh, mấy hôm nay sao không thấy bóng dáng Kh, bị ốm yếu hay trở bệnh nặng, hở? vết thương thế nào? nói mau mau mà đi ngủ á. "tịnh khẩu" rồi phải không? bại liệt tay, không gõ được nữa phải không nào?
1:33 AM ngk: Không mấy khỏe, kém vui, mệt muốn nhắm mắt mấy hôm nay, H à.
1:33 AM me: Hãy cố gắng vươn lên, thì sẽ vui. Ồ! Khang đau trở lại hay sao? Tôi là út, nên thích có em trai (em như Khang nè) hay tôi muốn có em gái lắm.
1:34 AM ngk: Thằng em trai này cũng rất muốn có "CHị" lắm đây.
1:34 AM me: OK, gụt gụt ve ry gụt! Vậy nhé. Nhưng... “em” phải nghe lời… không thì bị “chị” mắng cho, xấu hổ á. Em nhớ uống thuốc, ăn uống điều độ, ngủ nghỉ đúng giờ, nhen em.
1:35 AM ngk: Hớ… Ngày xưa khi tôi còn mài đũng quần trong trường Anh ngữ tại quân trường huấn luyện Không-quân Nha Trang, ngày ngày tôi chăm lo rèn luyện sách đèn, không hề biết mỏi mệt. Hôm ấy có phép xuất trường, tôi nhẩn nha tà tà ung dung đi dạo phố với mấy bạn, thì tình cờ tôi thấy một cô gái tươi như hoa, xinh như mộng óng ả duyên dáng ghê lắm! Cô ấy học trường Couvent... tu viện những con chim trên Đà Lạt đó. Sao cô ta không đi tu luôn, cho tôi nhờ, cho tôi rãnh… mắt! mà cô ta còn muốn “bay-nhảy theo chim” mò mò tìm xuống vùng biển Nha Trang (“nóng bỏng” như trái tim chàng trai lãng tử phiêu bồng nầy) làm chi, để bắt hồn thằng sinh viên sĩ quan cà? Tôi mê cô gái tóc demi garcon ở Đà Lạt xuống dạo chơi biển Nha Trang liền, mê tít thò lò.
Thế là tôi bèn theo cô bén gót vui tươi liếc mắt đưa tình để làm quen ráo riết. Thật thú vị là đôi mắt cô đã tình cờ dừng lại bất động trong giếng mắt bờ mi tôi. Chúng tôi có vẽ tâm đầu ý hợp ngay từ “thuở ban đầu lưu luyến ấy”. Tôi vui vẻ dung dăng dung dẻ lượn bước theo mái tóc chou chou. Sau khi ân cần trao cho nhau địa chỉ, mỗi người đi một nẽo. Trên Đà Lạt ngày nào cô cũng biên thư sụt sùi nhớ nhung như khung trời Đà Lạt mưa dầm! Hai người: Một người xứ nóng miền cát biển có gió mát trăng treo trên đầu, một người xứ lạnh thơ mộng diễm tình mà buốt giá sương sa theo đồi thông triền miên reo vi vu: Chúng tôi cùng nhau thắm thiết, hiền hòa, ấm áp, thoải mái trao đổi tâm tình khắng khít, nhờ những con… “Des Oiseaux” mang thư bay lên bay xuống đều đặn khá lâu. Ồ… "em yêu" đã gởi cho tôi một lá thư đẫm nước mắt: (câu này tại hạ đây có chết cũng còn nhớ: “Em sẽ yêu anh đến cuối đời, có bị đánh gần chết vẫn còn yêu anh, không hề xa anh”).
Ánh Huyền à, nhưng rồi ngày tháng chóng qua, thì tình đã MẤT THIỆT! Lúc đó tôi cũng chẳng biết mình là ai. Hồi đó tôi thấy “ẻm" thần tượng lắm, cái gì cũng hay, cũng đẹp. Cho nên tôi bị gục ngã trước thần tượng lúc nào, hổng hay. Tới khi yêu say đắm tưởng không thể rời nhau, tôi càng thấy ẻm là số 1. Tôi mơ mình phải đi Khu-trục mới OAI với Em… là đủ rồi, tôi nhớ bóng dáng yêu kiều của ẻm vô vàn. Nhưng… ở đời thường có những cái bất ngờ! Lẽ là sau khi học hết Tú Tài II, cô ấy từ Đà Lạt vô Sài Gòn học năm thứ nhất Văn-khoa, thì tình em và tôi như lá me ly ti, như hoa sao bay bay lả tả trên đường Duy Tân... sợi tơ nhện đứt phựt... Buồn tình quá... Buồn thiệt! Một hôm, từ Nha Trang đi phép về Sài Gòn, tôi tình cờ gặp lại..."ẻm".
Thật bất ngờ! Có lẽ do định mệnh an bài sắp đặt cho cuộc trùng phùng tình cờ nầy chăng? Chẳng hiểu sao bỗng dưng bàng hoàng mà không do dự, “cố nhân và thằng nhỏ” thảng thốt nhìn nhau… say đắm và trìu mến. Rồi như chẳng đặng đừng, không thể cưỡng lại lòng thiết tha ấp ủ nhớ thương bấy lâu hằng mong đợi, nhìn “dung nhan tình yêu trong mối tình đầu của hai đứa", chúng tôi tự động ôm chầm lấy nhau lúc nào chẳng rõ. Hai đứa hân hoan tha thiết say đắm và hạnh phúc dung dăng ráo riết nối lại tình xưa. Ấy thế mà… tình qua nhanh chỉ được năm bảy con trăng gì đó, bỗng nhiên chúng tôi lại tan đàn rẻ nghé, tình đứt nhẹ nhàng... dù tình đẹp như bài thơ, bồng bềnh như sợi tơ trời... Hai chúng tôi cố bước nhẹ mấy, cũng đứt... lại vĩnh viễn lìa xa nhau. Sau đó “thằng em nầy” học địa-huấn ở trường bay, rồi bị đì đi học Trực-thăng bay thấp lè tè dưới đất...
2:41 AM me: Vậy à!? Tại sao cả hai người không tìm cách “NỐI lại tình xưa” hỉ? Bây giờ You lớn rồi, tôi nghĩ Y không còn bay bướm như hồi trẻ con ấy nữa, ha.
2:45 AM ngk: Úi Trời! Huyền bảo tôi “nối lại” sợi dây dừa, hay sợi dây lòi tói à? Mỗi người đã có một đời riêng! Nhưng có lẽ tôi mãi ghi canh cánh bên lòng & luôn nhớ lại “trong đời tôi từng có lần đã yêu một người… nhớ hoài nhớ mãi mối tình đầu cho tận đến cuối ngỏ đời.
CHỊ à! Chị ơi! Chị đâu rồi? Mai đây, biết đâu cái cầu vồng bảy màu cong cong đó nó không cong nữa, mà thành đường thẳng bảy màu, thì chắc có ngày THẰNG EM chạy một mạch tới thăm CHỊ... Út nhe.
2:50 AM me: Hứ! không dám đâu em trai. Tôi đã có “quốc doanh”. Như “cậu em Khang” đã nói Quốc= nước, doanh= bán, tức là tôi đã có ông “Bán Nước Đá” đó. Ha ha! Hôm nay bạn không bị đau và mệt hay sao, mà có hứng kể chuyện dông dài, nghe cảm động, hay quá vậy?
2:55 AM ngk: Tại do EM cũng tâm trạng với CHỊ Út mà, hi hi... vì Chị Út nói chị là CHỊ... thì cứ làm chị em đi... biết đâu có lúc chị sẽ khóc vì thằng em già nua mà xí xọn này!!
3:00 AM me: Hồi xưa ai biểu em phản bội làm chi, em gieo gió thì gặt bão. Nói trước, em chơi dao phay, có ngày cụt tay, (chứ đừng nói đứt tay nha). Bây giờ em đi ngủ nhe, nhớ uống thuốc, ngủ nghỉ có chừng mực điều độ, em trai đừng lang bang như hồi nhỏ xíu, không tốt đâu.
3:10 AM ngk: Xí. Có ai nói gì đâu, mà chị la đông đổng lên hả! Ủa, CHỊ có TÌNH...Ý ...Hả? Bộ già, thì chị hổng biết yêu sao? hổng có tình ý hả? Mà thôi! một tháng chị vô đây một lần cũng được! Trời trời! cái gì có dao phay nữa đây? biết rồi, CHỊ có ông “quốc doanh” mà! Tui biết rùi! Tui hổng chọc gì tới ông “quốc doanh” à. “Quốc-doanh= Bán nước”! đúng vậy! Bên Viet Nam nói quốc doanh có nghĩa là: thuộc về nhà nước, mà thuộc nhà nước thì “cha chôn không ai khóc”. Tui một thân làm sao chống lại “nhà nước… đá” của chị ha. Đời TUI mệt THÂN nhiều rồi, hổng ngán! có ngán rồi cũng chết!
2:50 AM me: Bây giờ EM ngồi lì ra đó mà cãi tay đôi với CHỊ Út sao ta? Có cậu em như vậy, là hổng được rồi, chắc phải nhốt em vô Biên Hòa quá. Ối giời ơi! Biết nhau từ bao nhiêu năm nay, bi giờ Me mới thấu hiểu, vì đã cố tình chọc cho you thực sự nổi giận ha. Nay You “nổi trận lôi đình” với Me, chắc là coi You “hình sự” lắm ha! Thôi thì … Me vụt đứng dậy, chạy có cờ… vô nhà pha cho You một ly cối to bự sư nước chanh đường, kèm “hòn đá cục quốc doanh” mát lạnh, để You nhai rào rạo, cho đã cơn tức. Hen. Nếu You có gãy cái răng nào, Me len lén xịt thuốc mê, thuốc tê, thuốc… ngủ, me nhổ răng và đền
"cái răng dàng khè le lói" cho You! Nhân tiện khi You đang ngửa cổ nhắm mắt uống nước chanh ừng ực, thì Me sẽ nhỏ nhẹ nói líu riú “cho Me xin nỗi You nần lữa nhen”. Vẫn không chịu hở! Người gì mà “lì” coi thiệt dễ sợ và dễ ghét quá đi thôi. Vậy chứ… Me bủn rủn …vậy chứ You, ồ ngộ ghê You nhìn me cười toe toét đó. Thôi, hổng nói nữa, Me phải “im lặng là dàng”…
3:18 AM ngk: Sau lần nói chuyện này, TUI đóng cửa, tắt máy nằm im một tháng, sau đó mới turn on máy lại! khi đó chị đừng khóc rống lên là: “Tui làm em mà ác” nghe. Coi như tui nhảy dù mà dù không bung, nên bị lọi tay, trặc gân, què giò phải "dưỡng thương". Tui đứng im ngó chị thôi, chị đừng hăm he tui cụt tay, tội nghiệp, chị không giết thì tui cũng “cụt mà chết”!
3:27 AM me: biết vậy, thì đừng trèo cao té nặng.
3:58 AM ngk: Tui trèo đâu mà trèo, bộ chị thấy tui trèo hả? tui đứng xớ rớ gần chị, có ngày tui bị cụt tay, gãy giò. Tui đang đứng một chỗ, chị bắt tui leo xuống, thì tui xuống tới đáy âm phủ không lâu đâu. Nói thiệt, tui đang bị đau ghê lắm, chị Út à.
4:10 AM me: Cứ nói bậy bạ hoài! Tự em muốn đi... xuống âm phủ chớ ai bắt nà. “Ngu” thì thôi, (so sorry) chị không có đứa em hư như dzậy. Làm gì đứng xớ rớ... bộ muốn ăn cắp ăn trộm dao phay sao? Khi khổng khi không em đứng xớ rớ ở bờ vực, lại còn đòi tụt xuống âm phủ. Chị không tức điên người cho em ăn dao phay, cũng uổng! Mắc cừi quá đi, “thằng em” gì ngổ ngáo hết sức à. Chị Út đây tượng trưng cho sư tử Hà Đông đó em à. Chị không thể dịu hiền thuỳ mị với “thứ em” ngổ ngáo, để cho em “được đằng chân lân tới đằng đầu”, mà xỏ mũi chị nà. Em “ngu” thì thôi, đừng khờ dại trèo lên cao, rồi đòi tụt xuống vực thẳm nhe cưng, hổng ai thèm thương xót mô cà.
4:25 AM ngk: Chắc phải vô Biên Hòa mà xin điều trị cho rồi, điên hết cả tam tứ đại họ hàng. Nhìn chị, khiến tui bỗng muốn chị ỏn ẻn tủm tỉm “cừì cừi” nhỏ nhẹ... Trời! Sao chị Út lôi cả họ hàng tui vô nữa? họ hàng chỉ có tui yêu CHỊ thôi, không có ai hư như tui. Kệ tui! CHỊ Út không biết con đường xuống địa ngục, là con đường dễ đi nhất hay sao?
4:47 AM me: À há, có “kệ” treo trên tường đó. Có điên mới nghĩ như vậy. Chị đây dù có anh "bán nước đá" cũng không ngu gì đi vào con đường độc nhất vô nhị, có đi xuống âm ty mà không có về trần thế, đừng xúi dại em ui. Chị còn ham sống sợ chết, chết rồi để anh “bán nước… đá” trên đời lại cho nhiều người cua sao. Ngu gì vậy.
Nè, nãy giờ Chat hơn 5 giờ rồi, em mệt chưa, cần đi ngủ chưa, hay còn ngồi lì ra đó? Nói trước với em: chị Út thì còn lâu mới dịu dàng dỗ ngọt (“thằng” em lếu láo) à nha. Đừng hòng đem nước mắt cá sấu ra mà hù dọa chị. Nhớ ăn uống điều độ- uống thuốc đúng giờ – ngủ nghỉ chừng mực - chứ như hôm nay là không được nghe. Trai tráng gì như mít ướt! Khóc nhè ra xấu hổ. Ráng chịu, không ai dỗ đâu. Em lo đi ngủ, đừng hòng chị dỗ hay ru em. Em có "nằm vạ" ra đó, cũng mặc, kệ.
5:10 AM ngk: Chị đi ngủ đi, đừng nhọc vì EM. Never... già rồi, nước mắt còn ít lắm, chỉ để lại khóc cho mình. Bởi em cũng muốn khóc cho riêng em thôi CHỊ à. CHỊ ngủ đi, không thôi anh ấy buồn và lo... yes my dear sister. You ơi, đôi khi người già hờn giận còn hơn là trẻ con nữa đó! Trẻ con giận là do bản năng, thấy mình còn nhỏ, mà còn nhỏ thì thích được chìu, nên thường hờn. Người già hờn giận bởi biết suy gẫm, cho nên một khi đã hờn giận, thì cái giận cái hờn của người già khác với con nít nhiều lắm.
5:25 AM me: Nói thật nhé, hôm nay nói tào lao mà vui quá đi, thank you. Thôi, bây giờ tôi nói đàng hoàng nè: Khang nhớ uống thuốc nhé, ăn uống nhiều vào cho có sức đề kháng, ngủ nghỉ đúng giờ. Kh nhớ đi bộ vận động cơ thể nhe. Ở bên nầy tôi sẽ cầu nguyện cho Y chóng bình phục. Ráng khỏe nhiều và tôi hết giận bạn rồi, tôi sẽ về VN trả lại cho Khang món nợ. Me muốn biết khi “You hờn giận Me”, thì khác với trẻ con ít nhiều ra sao? (để Me dè dặt đề phòng, không khéo sẽ làm “mất thiệt” vì hờn giận nữa, thì nguy)! Chắc là Me chịu thua, không thể dỗ dành You.
5:49 AM ngk: Bạn còn mắc NỢ mình à? nợ gì vậy ha? Mình không nhớ ai giận ai, vì sao lại giận nữa! nhắc lại giùm nha, Me đi qua thời gian nhiều năm, thì đôi khi không nhớ rõ chi tiết lắm. Dù vậy Kh này vẫn có nhớ tới một Ánh Huyền, đúng là chưa quên hoặc không khi nào quên.
5:52 AM me: Trời! sáng rồi! Coi như hôm nay tôi và you thức trọn 1 đêm đó nhe. Anh hãy đi ngủ xí nhe. Coi chừng trở bệnh nặng nữa bây giờ.
6:15 AM ngk: Thôi bye. Tôi đi thiệt đây. Mong người năm xưa vui và có sức khoẻ.
7:05 AM me: Huyền tạm biệt Khang nhé.
***
Ngày... Tháng... Năm...
Ánh Huyền thân chào Khang,
Ôi là là… bạn qúy mến, Kh đã gởi mail cho H vào ngày 30 tháng 6 năm 2008, trước lúc ấy chúng mình liên lạc mails, chats… qua một khoảng thời gian thân ái tâm tình vui vẻ rất dài, dài gần bằng tóc cuả Me + You nối lại. (Ồ, nhưng mà H quên tiệt Kh là đàn ông con trai thích “húi đầu đinh cụt ngủn”, thì có tóc mô mà nối, hỉ. Hi hi…). Thế rồi chẳng hiểu do Trời xui đất khiến, gió chướng mưa gào, phong ba bão táp ra làm sao? H không biết do đâu mà sợi dây (dừa) liên lạc ngày càng mong manh lỏng lẻo… rời rạc, bỗng dưng đứt phựt, chia lià!?
Tuy trên thực tế không có mối hảo cảm tốt đẹp giao tình trong sáng và thanh khiết, nhưng không gian và thời gian trôi chảy mãi… đến bây giờ hơn sáu năm rồi, H vẫn còn lưu giữ nơi đây những lời tâm tình cuả bạn… Kh thấy H có khùng lắm không, khi mình cố níu giữ lại những ân tình đã trôi tuột ra khỏi kẽ tay, và nhẹ nhàng rơi xuống đất, hoặc đã… trôi theo gió lên mây ngàn bay đi tứ phương? Chuyện đó đã thuộc về dĩ vãng, xa xăm… xa thật xa từ sáu năm rồi, Kh ơi! Hẳn là Kh giận mình vì lâu rồi H không gởi thư cho Kh. Phải không bạn? Có một điều hôm nay Huyền biết chắc chắn Khang chính là người có những câu nói bông đùa vui vẻ & hóm hỉnh, đã ghi tạt trong lòng H những vui thích, ưu tư, phiền muộn đến bẽ bàng xót xa: Phảỉ vậy không Khang? người bạn năm xưa cuả… ai đó.
Gởi gió phiêu bồng thư mấy nỗi
Giấc Nam Kha giận dỗi thế? Chàng thơ!
Hờn chi… em nắn nót mấy đường tơ
Từng phiến đợi đêm chờ vào canh vắng
Dỗi thế anh! tình em nhuộm nắng
Buồn bao nỗi lệ nhỏ không khô
Tình hoài hương đêm thao thức đứng bên hồ
Nghe gió rít xót xa sầu mắt ướt
Phút nghẹn ngào não nùng thâu canh rét mướt
Móng cầu vồng nhờ Ô Thước nối qua sông
Mình thôi giận nhé! hờn không.
Ngọt ngào đổi ánh mắt nồng môi say
Nguồn thơ chan chứa phơi bày…
Người bạn năm xưa của năm cũ ấy đã từng là một người Huyềnquý trọng, thân mến, mang trong tâm tư nhiều vấn vương phiền muộn từ giọt nắng bỗng dưng phai tàn, thảng thốt mà H đâu có ngờ! Nhưng thật tình thì tự trong thâm tâm H vẫn nhớ đến một người bạn ân tình thân thiết, dễ mến, mà H đã được học hỏi từ nơi người ấy những điều bổ ích và thú vị & có những bài thơ tình tuyệt vời. Hiện giờ thì… Khang không còn “của ngày xưa đó ư” đối với H nữa. Thực tế là thế đấy! Mà Kh phiêu bồng trên lối ngỏ có nhiều con đường ngập hoa hồng lý thú, là chí phải! H chắc chắn một điều là You không thể nhớ những gì đã viết đâu nhỉ! Ngược lại… H nhớ tất cả những gì bạn trao gởi còn nguyên trong ngăn kéo kỷ niệm, không hề xê dịch. Đấy là do Huyền không những tôn trọng, mà trân trọng và quý mến nhiều về tình bạn thâm-giao chân thành tình nghiã cuả hai ta. Tính H giàu tình cảm, đa sầu đa cảm (nếu không muốn nói là đa tình (do mình ưa thương vay khóc mướn giúp người dưng, giống y đúc như Khang vậy). Thiệt lãng xẹt, Kh nhỉ! Bây chừ H phải ráng chừa bỏ cái tính quỷ-quái ấy đi. Khi cả hai người, nghiã là có cả bạn, chứ chả phải một mình H “mắc nợ tha nhân” cần trả đâu… Phải hông?
“NỢ”. Vâng! Nói đúng ra, hai đứa mình, xin phép bạn cho Huyền không khách sáo khi nói chữ “hai đứa mình” nha! Mình đã nợ nhau một món quà đặc biệt! H vẫn nhớ và hứa với lòng là sẽ tìm Kh & trả nợ. Quả thật, H đã tìm bạn khắp nơi… tìm dịp nào thuận tiện để trao gởi món nợ. Nhưng bạn không nhớ, và có lẽ H chả cần! Vậy thì H nhắc lại làm gì chuyện “nợ-nần” không đúng lúc, thật vô duyên phải không nào. Khang ơi, vậy mình xí xoá, rút về “cái nợ không vay” đó & từ nay thông qua nhé. H không biết nên diễn tả sự trung thực như thế nào cho phải phép, sau khi H đọc đi dọc lại thư Kh!
Bởi, nó giống như ngày tháng xưa cũ rồi cũng dần qua, dần qua… cho đến một sớm mai nào đó trong tình cờ H thức dậy với nỗi xôn xao cuống quít, chợt thấy những hân hoan vui thích cuả một thời trẻ dại chợt quay về qua những hàng thư Khang khéo mô tả ấy! Nói tới đây… bỗng dưng H cảm thấy tức tức… (mà chẳng biết nên tức bạn, hay tức mình (!?), khi lá thư hồi âm cuả bạn tả về cảnh nhà, nơi có người thân tay bưng chén trà Ô Long mời “người bạn xưa”. Đã hơn sáu tháng qua, hôm nay H rất vui mừng khi nhận được tin Khang. Cám ơn bạn đã hồi âm. H vẫn xúc động, ngẩn ngơ, lòng nghẽn đắng từng cơn buồn, H muốn khóc hết sức khi đọc thư bạn. Về việc vĩnh viễn ra đi của một người thân yêu, H biết cho dù bây giờ H, (thân nhân, bạn hữu... xóm làng) có nói gì với Kh chăng nữa, thì "cái thế" trong bạn vẫn chưa thể một sớm một chiều sẽ dần phôi pha, nguôi ngoa, tan nhạt từng cơn đớn đau đầy ắp trong lòng Kh & g/đ.
Huyền biết thế, tuy đôi khi tự trong tâm H không thể cưỡng lại đã muốn gọi phone thăm hỏi, gởi đến bạn đôi hàng vấn an, ngỏ hầu vỗ về an ủi bạn... H chỉ sợ những cuồng sóng đầy ắp xô giạt từng ngày, từng tháng... âm thầm dật dờ trôi qua trên kẽ tay... sẽ khiến bạn thêm võ vàng, héo hắt, trầm cảm trong cơn bệnh trầm kha hơn! "chúng mình" là những "thi-sĩ", là người giàu tình cảm hơn ai hết, đa tình, đa cảm, lòng càng chất ngất nỗi buồn thương vô hạn. Phải không nào!?
Nói đến đây, H xin lỗi, không phải là Me chê You đa sầu đa cảm đâu, vì chính H tuy chẳng thân thiết với gia đình Kh là bao, nhưng H đã lặng buồn không thốt nên lời, bàng hoàng khi đột ngột nhận tin rất buồn. Thật sự là H rã rời, vật vờ, bâng khuâng, băn khoăn lo lắng... càng thông cảm thấu hiểu bạn mình đang sống trong từng cơn đau cao ngút, khi "lá vàng còn ở trên cây. Lá xanh rụng xuống, Trời ơi là Trời".
Khang thân mến! Đây là lời khuyên thật lòng đến với bạn. Nếu Kh không cho là H ngố ngáo, vô duyên và dư thừa, thì H xin Kh cố gắng hội-nhập với những người chung quanh. Bạn hãy hòa đồng trong môi trường hữu ích, lành mạnh. Ngỏ hầu bạn có thể tạm quên những đớn đau mất mác to lớn. Bạn hãy lắng nghe những lời bạn-hữu tâm tình, an ủi, đôi khi có những câu "vớ vẩn, ngớ ngẩn". Nhưng có thể Kh sẽ khoan dung mỉm cười tha thứ, nụ cười tuy chưa phải là mười thang thuốc bổ, nhưng ví như tiếng rền cuả loài thú lui về hang ổ, để trầm ngâm liếm lại vết thương cần khép miệng. Kh không nên co mình khép kín và lặng im trầm cảm ngồi trong bóng đêm như thế đã bao tháng ngày rồi. "Thà thắp một ngọn nến nhỏ, còn hơn ngồi đó mà nguyền rũa bóng tối". Phải không Khang?
Không thể nào ngờ khi nhận được tin buồn cuả gia đình Kh, thật sự H sửng sốt, bàng hoàng, băn khoăn, bồn chồn, buồn rầu (lo lắng… cho bạn). Kh à. Hôm ấy H muốn gọi phone cho Kh, để chia sẻ đôi lời, nhưng rồi H băn khoăn, ngần ngại cầm phone lên, rồi bỏ xuống, lòng bối rối lạ thường. H biết lòng Kh đau đớn tột cùng, tim đã tan ra trăm ngàn mãnh. Thì lúc bấy giờ nếu H có nói câu an-ủi để chia sớt nỗi đau gì, Kh cũng chẳng thể nghe và biết. Kh sẽ không thể nào thốt lên câu… Cuối cùng H nghẹn ngào ngồi trầm tư trước màn hình, nhìn bàn phím, mà thông cảm với bạn và gia đình.
Cũng thấu hiểu về nỗi đau của bạn, vì cách đây mấy năm, H đã mất đứa cháu gái tên Huy Thơ (cháu ruột gọi mình bằng cô; con của ông anh thứ 7). Cháu còn độc thân ở độ tuổi thanh xuân mơn mởn, cháu khá ngoan hiền xinh đẹp, học rất giỏi ra trường thủ khoa Nông Lâm Súc năm 1974 tại Huế. Do nhà anh chị đông con, cháu Thơ là con đầu, đi làm việc và ngày nghỉ cháu về nhà lo làm ăn buôn bán thêm phụ giúp gia đình. Mấy ngày cận Tết năm 2009 khi gia đình bận rộn chuyện bán buôn - cháu ở trong Tain bị cảm, cứ tưởng là nhẹ, nên cháu uống thuốc qua loa. Muốn đi bác sĩ nhưng lúc đó họ đã nghỉ để ăn Tết. Ai ngờ… cháu về nhà cha mẹ nằm nghỉ và ngủ luôn một giấc dài, cháu không một lời than tiếng khóc. Ôi chao, khi nghe tin cháu, ở Mỹ H bật khóc thật to. Suốt mấy tháng sau, H thẩn thờ như người mất trí.
Cho nên, nay biết gia đình Kh gánh chịu nỗi đau đớn vô cùng to lớn trọng đại nầy, H rất thông cảm & thấu hiểu. Vậy, H xin Kh cứ đọc thư nầy coi như lời chia sẻ, đọc để thấy có một người ở phương xa đang, vẫn… thường xuyên nghĩ tới Kh. H đi xem lễ mỗi ngày sẽ âm thầm cầu nguyện cho gia đình Kh… Hãy nhớ sau lưng bạn, còn có người thân, bạn bữu gần xa - và H luôn nhớ đến gia đình bạn bình lặng trong tâm hồn, (mặc dù H biết điều ấy khó khăn). Ngoài ra, thật tình là H nghẹn ngào không biết nói gì hơn ngoài lời chân tình ngậm ngùi chia sẻ nỗi đau với bạn.
H đếm từng ngày, mong sao thời gian và không gian sẽ là liều thuốc thần kỳ, để xoa dịu đi tất cả những vết thương đậm sâu trong lòng Kh, một người bạn mà tự bao giờ, lúc nào không biết, H không nhớ nỗi suốt 10 năm qua: tự trong đáy lòng H rất trang trọng và quý mến bạn. Tựu trung về mọi mặt, nếu H không muốn nói là H thương bạn hiền nhiều. Và, có thể một ngày nào đó mình sẽ đứng xớ rớ trước cửa nhà Kh chụp hình, nhón chân liếc nhìn vô nhà Kh len lén hái trộm hoa, không sợ bị bạn bắt gặp, xin phép đại gia cho vào nhà thăm hỏi, và uống tách trà! Cũng thú vị.
Thời gian ấy H thường lặng lẽ trở về VN nhiều lần, đi rất nhiều nơi… từ Bến Hải tới Cà Mau. Huế - Sài Gòn – Đà Lạt – Vũng Tàu – Nha Trang – v.v… (chỉ trừ H chưa đi ra Bắc), đâu đâu trong miền Nam Việt Nam cũng có gót chân mình buồn bã dẫm lên trên lối mòn. Tiếc thật! Vậy, một ngày đẹp trời nào đó, nếu có dịp nào trở lại quê nhà, Kh cho phép H ghé qua nhà thăm hỏi người mà tự thuở xa xăm… đã nhiều lần H nhỏ những giọt nước mắt thương cảm (khi bạn báo tin cho mình biết Kh đã lâm trọng bệnh, có lẽ không thể qua khỏi). Mặc dù chính lúc ấy H chẳng hề biết bạn là ai! Bây giờ Kh nhắc lại câu trên, quả thật là mình cảm thấy nỗi buồn sâu thẳm trỗi dậy! H không biết, tui bắt đền bạn phải trả lại những gì mà Kh đã làm khô mất những giọt nước mắt cuả H lúc nầy. Hi hi… Huyền nói thì nói cho vui vậy thôi, chứ có lẽ bây giờ mình chẳng muốn trở lại thời xa xăm, nơi đã làm cho H có nhiều muối xát kim châm, khiến mình xót xa chua xót đau thương ủ rủ. H không muốn bị hất lại ở lòng mình nỗi buồn và thất vọng, không muốn từng cơn gió mưa tạt mạnh vào đời. (à, cái chuyện bi thương ủ rủ trong tình yêu của mình với cố nhân, hoàn toàn không có Khang dự phần à nhen, bạn đừng băn khoăn lo lắng làm gì cho mệt nhé). Thôi, mình đóng chuyện nầy nha.
Bye.
***
Ngày... Tháng... Năm
Bạn Khang thân ái,
Huyền đã nhận được thư Khang hôm nay, vui rất là vui đã có một dịp cười vô cùng thoải mái. Ôi! Hỡi Kh là ơi là hỡi! Để lần lượt tôi nói rõ ràng cho bạn nghe nhen. Hôm qua H gởi trước một tin ngắn cho Kh, ban đầu H rất đổi kinh ngạc, bàng hoàng khi đọc một đoạn thư cuả Kh bằng tiếng Anh… Me tưởng là ai (ông Mỹ nào) gởi mail cho H bị wrong. Nhưng khi nhìn lên điạ chỉ usrename “nghile”, thì H yên trí mail đó chính là Khang gởi, (chứ chả phải ông Mỹ nào khác “tỏ tình”, hê hê hê)!
Nhưng H băn khoăn, suy nghĩ hoài, vẫn không thể hiểu ra, nên H tưởng là desktop cuả mình lại “làm nũng”, không chịu đọc tiếng Việt. Vì thế H mới báo với bạn là “computer cuả mình mấy hôm nay bị trục-trặc nữa, để tối nay H hồi âm cho bạn”. Lúc nào cũng thế, nếu H muốn gõ thư cho bạn, thì mình phải viết ở ngoài Microsoft Word (có font tiếng Việt), rồi từ đó copy, & edit… compose, chứ không thể gõ trực tiếp vô compose.
Ngộ lắm Kh à, rõ ràng là mình thấy thư ấy (chỉ hoàn toàn bằng tiếng Anh, không có một chữ tiếng Việt nào ngoài chữ Trọng Khang ở cuối thư). Tối qua, H cứ nghiền ngẫm hoài lời thư Anh-văn đó, tự nghĩ “hay là bây giờ khả năng sinh ngữ của mình tụt xuống vực sâu, nên ngu rồi hay sao”. Tuy nhiên, H cố moi óc ra hiểu vắn tắt nội dung lời “nhắn nhủ” bằng tiếng Anh của bạn, đại khái là mail ấy muốn nói về lời cuả bản nhạc “Cánh Hoa Tương Phùng” và nhạc sĩ LTG, như vầy: “... & ... Me and problem you talk to each other in the mail a few this is only between you and me, from that day to now me absolutely nothing to the team members are talking about issues related songs Also Petals Phung all, do not! (Though that between me and the team members are occasionally a word occasionally visit each other)... & ...
Thế rồi, ngày hôm nay H nhận được thư mới nhất cuả Kh, (new: Oct-20-) H bật ngữa ra và cười rũ rượi nè. H cười đến nỗi muốn đứng tim, nghẹt thở, chảy nước mắt… chỉ vì “hiểu lầm tiếng Anh “phải gió” mà vui quá đi”- H rất đồng ý với bạn về thư Khang đã viết:
- “Khang không viết cho Huyền bằng thứ tiếng “lẩm cẩm” ấy, bởi thật vô lý khi tại sao mình không viết cho Huyền bằng tiếng mẹ đẻ cuả chúng ta?! Theo Kh thì viết tiếng Anh làm sao diễn đạt cho trọn nghiã và diễn đạt hết được tâm tư, xao xuyến rung động tình cảm, suy nghĩ chính chắn bằng tiếng Việt của chúng ta! Phải vậy không Huyền?
Vậy cái thư tiếng Anh kỳ quái này từ đâu mà ra, chẳng lẽ Yahoo tự động dịch ra? mà dịch kiểu này, thì có những chỗ đọc không biết nó nói cái gì! vì sao có những chỗ dịch từ chữ "Like Phung Petals", hoặc Petals General Phung, hoặc songs Also Petals Phung, hoặc"Hoa Tuong Phung Wing" hoặc Poems "petals tuong leper "= là ý nói " Cánh Hoa Tương Phùng!? Rồi nữa: thousands, several thousand = mayngan…
* Nói chung Khang đọc thư tiếng Anh mà H quote trong thư, mình điên cái đầu! Tiếng Anh phải gió này ở đâu ra, H tìm hiểu giúp Kh, nếu từ Yahoo mà ra, thì có lẽ Kh phải bỏ Yahoo thôi! Chuyện là như vậy đó, không hiểu sao lại có cái thư bằng tiếng Anh, từ trời thần đất thánh nào gởi cho H, mà nội dung là từ địa chỉ username nơi cái thư của Khang vậy!
Huyền lò mò đi tìm tòi lục lọi ở Mỹ xem nó phát xuất ra lá thư tiếng Anh ấy ở từ nơi ngỏ ngách nào? – thì ra do Yahoo ở tại Việt Nam chuyển qua Mỹ cho Huyền đó, Khang ơi. Chứ bên gmail của mình không hề bị wrong! Máy (computer) & laptop cuả H không thể nhận làm việc ấy, vì nguyên bản gốc trong my computer không có tiếng Việt, không đọc tiếng Việt, nên không dịch ra thứ tiếng “thổ tả” kia! Cho đến giờ phút này H không biết Kh có nhận được mấy cái thư tiếng Việt, có cùng một nội dung nói trên đây không, vì Kh chỉ nói cái thư bằng tiếng Anh, mà Huyền nói là: “You viết tiếng Anh giỏi quá nhỉ”! hê hê hê...
Nói tóm lại: hoàn toàn không nhận được thư nào cuả Kh nói về chuyện “cánh Hoa Tương Phùng” (mà Kh vừa đính kèm ở mail nầy, tức-thì thôi). H nhớ Kh có một username ở Gmail mà. Kh vẫn thường viết thư or chat cùng mình ở điạ chỉ gmail (chỉ trong thân tình thôi, H mời số bạn rất hạn chế). Mong thư Kh, hy vọng tối nay chúng ta sẽ họp mặt cùng nhau ở giờ N, chat mà cười vui vẻ nha. H hy vọng là sau khi gởi thư nầy đi, thì ở bên quê nhà Kh được an lạc hạnh phúc, nhớ cho H biết qua sức khoẻ bạn hiện nay ra sao nhe, cho mình thăm hỏi gia đình bạn luôn bình an, vui vẻ hạnh phúc.
***
Huyền có mấy gia đình anh, chị, và cháu Dũng có xe hơi riêng, loại xe 5 hoặc 7 chỗ ngồi, và có ông anh ở Đà Lạt có năm chiếc xe đò chở khách chạy tuyến đường Đà Lạt – Hà Nội & Sài Gòn - Hà Nội. Khi Huyền về VN thường bao xe loại 50 chỗ ngồi, để đưa thân nhân đi khắp “bốn vùng chiến thuật”, trước là thưởng lãm phong cảnh hữu tình, sau là chở nhiều thực phẩm, cũng như tiền bạc để biếu tặng tận tay những người già cả nghèo khổ ở cuối đất cùng trời xa xôi heo hút. Có đến những nơi “thâm sâu quỷ cốc” đó, thì mình mới nhận ra cảnh túng quẫn cơ hàn, đói rách nghèo khổ của đa số người dân ở thôn quê cơ cùng đến cỡ nào. Sự hào nhoáng vinh sang nơi ánh sáng kinh thành hoa lệ xa hoa đông đúc kia, không hề rót tí mật nào về những vùng xa xôi cách trở ấy. Trông đa số họ quá thảm thương tội nghiệp biết chừng nào, dù người khô khan đến đâu nếu nhìn thấy họ run rẩy tả tơi trong manh áo rách, thì bạn cũng như mình và người khác có cẩm được nước mắt, mà ngoảnh mặt đi không hở Kh? (Nếu lúc nào xe các cháu kẹt không đi, thì H bao xe khách người khác để đi đó đây.
Mình ít khi đi xe đò theo tour cuả đoàn du lịch hướng dẫn, vì đi như thế tuy cũng vui vui, nhưng có phần lệ thuộc, gò bó thời gian đi về quá chật vật eo hẹp, ta cứ vắt giò lên cổ mệt hụt hơi mà chạy theo đoàn, thành ra đi du lãm thường vội vã, sẽ mệt đừ, nên không còn cảm thấy thoải mát thú vị bao nhiêu, cũng chả coi ngó cảnh kiết chi!
Đôi hàng thăm bạn hiền, thân chúc Kh và gia đình có mọi sự tốt lành & như ý nhen.
Mến,
Á H
***
Nov. 14...
Trọng Khang quý mến,
Ái Huyền cám ơn Khang nhiều, H thật xúc động và nghẹn ngào khi H muốn nói chữ “chịu khó ngồi đây”, nhưng sợ Kh mắng Huyền, nên thôi… Kh đã chỉ-bày rõ ràng, tường tận về Folder Protection Download Process thế nầy. Ôi chao! thiệt dễ thương xiết bao! Nhưng sao mà “mình ghét mình NGU” đến thế không biết! Tuy nhiên mình phải nói thật lòng là có đôi lần H xót xa khóc thầm (thương vay khóc mướn, như Kh đã nói). Tại sao Kh có biết không? Bởi chính vì lúc đó “bạn dộng cho H” mấy lá thư… Kh nói bạn bị bệnh rất nặng, bệnh ngặt nghèo, trầm trọng… có thể Kh không qua khỏi… Kh sẽ vĩnh viễn rời khỏi cuộc đời nầy. Nên H bàng hoàng thảng thốt lo lắng và rơi nước mắt, vì thương tình người trai trẻ sao có tuổi đời ngắn ngủi và “bạc bẽo” làm sao. Thế nên H mới có câu: “Dạ vâng! Người năm xưa cuả …năm cũ ấy, đã từng hoạ thơ với H, đó là một người H rất quý trọng, thân mến, mang trong tâm tư nhiều vấn vương phiền muộn từ giọt nắng bỗng dưng phai tàn, thảng thốt mà H đâu có ngờ”!
Ối giời ơi! Biết nhau từ bao nhiêu năm nay, bi giờ tôi mới thấu hiểu, vì đã cố tình chọc cho bạn thực sự nổi giận ha. Vô vàn so sorry nhe ông tướng. Kh còn giận H không nào!? Mặt mày Kh “oai nghiêm đạo mạo” giống đúc ông cụ như thế, mà nay Kh “nổi trận lôi đình” với H, chắc là coi Kh “hình sự” lắm ha! Tiếc là lúc nầy không có H ở đó, tiếc quá! Thôi thì … Dù H bị “xốc”, nhưng để H vụt đứng dậy chạy có cờ vô nhà pha cho bạn một ly cối to bự sư nước chanh đường, kèm theo những “hòn đá cục” mát lạnh, để bạn nhai rào rạo, cho đã cơn tức. Hen. Nếu Kh có gãy cái răng nào, để H len lén xịt thuốc mê, thuốc tê, thuốc… ngủ, H nhổ răng mà đền cho Kh cái “răng dàng le lói" khác! Nhân tiện khi bạn ngửa cổ nhắm mắt uống nước chanh ừng ực, thì H nói líu riú bằng tiếng Việt: “cho H xin lỗi Kh lần nữa nhen".
Vẫn không chịu hở! Người gì mà “lì” coi thiệt dễ sợ và dễ ghét quá đi thôi. Vậy chứ H cầm ly cối chanh đường đá nặng muốn bủn rủn… Vậy chứ Kh… Vậy mà… Thôi, hổng nói nữa, H phải “im lặng là dàng”… Nếu nói nữa sẽ “lộ tẩy” ra… Kh lại dộng cho H thêm (một cái “meo” thì… “méo” xiểng liểng làm sao). H làm gì đây, Kh biết không, bị bạn la những lỗi rất đúng, H không hề giận bạn kià! Ồ ngộ ghê bạn ơi… tôi cứ nhìn bạn mà cười toe toét đó. Nhưng… H cám ơn Kh vì xét ra bạn hiền, nhân hậu và nhẹ nhàng ưu ái với mình nhiều. Chứ nếu có ai mà trêu mình kiểu như H đã trêu Kh, thì chắc chắn kẻ ấy sẽ bị H… ít ra cũng nghiến răng trèo trẹo, mà cú cho họ lủng cái sọ, trơ cái “đầu lâu” nà).
Bây chừ Kh có còn hơi bực mình khi đọc như vậy nữa không? Cho mình năn nỉ ỉ ôi và… thút thít xí nhe. Để tỏ lòng “hối hận, ăn năn”, H gởi tặng bạn mấy tấm hình… kèm bản nhạc H thích (chẳng biết bạn có thích không). Nhất là H cám ơn bạn đã hồi âm liền, H thật sự mong tin Kh vài tuần nay (giống như ngày xưa vậy). Nhận tin Kh mừng và vui như lữ khách gặp đồng hương. À… có một dạo vắng bặt tin Kh dài lâu, H có ý muốn nhắn tin ở các báo, đài..., (như tìm trẻ em bị lạc), nhưng H suy nghĩ rất kỹ, bẻn không chôc bạn nữa.
Sau khi đi VN về, hôm nay H đã khoẻ lại, tuy rằng thời tiết tại đây đã lạnh, gió lùa mạnh kinh khủng. Thật kỳ: “Gió mưa là bệnh của Trời. Ốm đau là bệnh của tôi nhớ người”. Hi hi… câu: “Ốm đau là bệnh của tôi nhớ người”, là H nói thật với bạn. Phải… dù đã ở Việt Nam, ở Mỹ, hoặc nơi đâu, H thường nhớ đến “người ấy”, hằng ngày cầu nguyện cho họ và gia đình họ bình an, vui vẻ, hạnh phúc. H mừng. Thế mà chẳng hiểu sao H không liên lạc với bất cứ ai. Có lẽ H sợ tiếng nói của mình sẽ bay vào hoang địa, không lời đối thoại, thì sẽ dội lại lòng mình những nỗi xót xa buồn bã ngút ngàn. Nhưng liên lạc rồi, thì sẽ ra sao nữa đây, khi kẻ chân trời người góc biển, đâu lại hoàn đó. Ôi là buồn. Kh có thấy H lãng mạn, vu vơ vớ vẩn quá không? Thiệt tầm bậy tầm bạ ha. Xin lỗi bạn, tôi thường có những khi lẩm cẩm rắc rối ba xàm ba láp như vậy. Tha lỗi cho H nha. Khang biết không, hôm nay H mở thư Kh ra đọc, bỗng dưng cảm thấy vô vàn tiếc nhớ, quay quắt kỳ lạ. Vì khi nghe Kh nói:
- “Khang đã email hỏi lại Huyền lần nữa, hy vọng nếu bạn còn ở VN, thì tôi sẽ tìm gặp để thăm H. Nhưng rồi mình chờ hoài mà không thấy bạn hồi âm... Huyền biền biệt bóng chim tăm cá! Nay H nói vậy, Khang nghe rất buồn mà không ngần ngại trách rằng Huyền tệ với Khang nhiều lắm”!
Khang ơi! Không phải như vậy đâu, ngược lại... H không muốn bạn buồn chút nào hết. Thôi thì bạn cứ trách mắng H cho hả giận, cũng đáng đời đáng kiếp H lắm. Quả thật là mình rất tệ. H xin lỗi bạn nhiều nhen. Mặc dù do H lu bu bận rộn quá, H hối hận, cứ dày vò mãi. Tại sao ngày ấy chúng mình gần nhau đến thế, mà mình không nhắc phone lên gọi Kh, hỏi thăm hoặc vỏn vẹn nói vài tiếng Hello bạn... H sợ! Vậy thì, nếu lần sau H về VN lần nữa, bạn (gia đình, nội tướng) có làm hướng dẫn viên dẫn đại gia đình chúng tôi đi chỗ nầy chỗ nọ không nào? Tuy nghĩ vậy, nhưng H (nói nhỏ chỉ mình Kh nghe thôi nhen)… H nghĩ bạn khó thực hành khi Kh “ở nhà” bị “kềm kẹp” liên miên. Ha ha… Mình mời toàn gia đình bạn và đại gia đình mình “nhập cuộc” du hành với thiên nhiên, thăm tha nhân, lo gì bạn bị ngắc nhéo hổng biết. Lần trước, sau 10 năm H không về quê cũ, nay nhiều nơi hoàn toàn thay đổi, có lần H đi một mình, đi đây đi đó, có một lần H đã bị lạc đường, cho nên các anh chị ở VN la mình quá chừng. Vậy là mấy lần sau họ cho các cháu đi kè kè một bên, như canh giữ em bé còn bú ti. Tức cười ghê.
Phần H, suốt từ tháng Tư năm ngoái đến đầu tháng Giêng năm nầy: H mệt mỏi đủ mọi thứ chuyện chẳng vui, vì giấy tờ hai cái nhà, tiệm tùng... việc làm và chuyện cơm áo mỗi ngày. Dù chỉ vài hàng ngắn ngủi cũng chẳng viết nỗi tin cho bạn... Quả đúng như Huyền nói:
- “Dạo gần đây tâm H không hề an, sức khỏe không được ổn, cách đây đúng ba tuần thân nhân chở mình vào cấp cứu ở BV – H nằm lại nguyên một ngày, qua các thủ tục và đủ thứ khám nghiệm, chả có ăn uống thuốc men gì, ấy vậy mà tốn hết $1,856 cho cái chi chi đó!!!
H thật quá mừng, vì H không hề bị đau tim, (mà đau bên ngực trái kinh khủng, do đau cơ bắp thịt không thể chịu nỗi). Bây giờ vẫn H còn đau đau mỗi lần thở mạnh, hay nằm yên ngủ một đêm tới sáng, không trở mình, là bị đau.
Cám ơn bạn đã đến thăm mình. Kh có khỏe không? Lẽ ra H hồi âm thư bạn khuya hôm qua, nhưng không thấy tiện, chỉ vì tính H ưa vui dzai, thích đùa nghịch xí, nghĩa là: H tính gởi hình vài cô bạn, để “đố” Kh, và mời hãy kết bạn với họ, cho vui cửa vui nhà xí mà. Có ai ngờ điều ấy làm bạn nghĩ ngợi cả tuần, mà không chịu “hồi... tưởng”. Bởi, nói thật là mình quý mến Kh & không muốn phiền lòng bạn đâu. Mình chưa bao giờ nói “tặng ai” tấm hình mà. Chứ khi tặng hình ai, thì dĩ nhiên là khác với “đố ai”, phải không nhỉ? Coi như H có lỗi về v/đ kém tế nhị nầy nhe. OK? Bây giờ H thực sự hiểu bạn chính là "ông cụ non" không thích kiểu ưa đùa dai hỉ! Từ nay H không giỡn hớt bố láo bố lếu, tự làm mình nhức bưng cái đầu! Về chuyện hình bóng Ngọc Vân mà mình gởi cho bạn, Khang nói:
- “Tôi trân trọng người gởi hình cho mình, dù người đó là ai, lớn hay nhỏ tuổi. Kh nghĩ thích hay không thích một người, không phải từ một tấm hình, Kh không quá đặt nặng hình thức bên ngoài của một con người, Kh mến một ai đó, không vì vóc dáng xinh tươi bên ngoài, bởi những cái hình thức bên ngoài ấy, nó không giúp tâm hồn Kh giàu hơn lên bằng cá tính của một con người. Kh là người vốn sống bằng nội tâm, cho nên tâm hồn tư tưởng của một con người, là điều Kh thấy qúy trọng và cần thiết hơn”.
Điều bạn nói trên kia là hoàn toàn phù hợp với H. Tuy nhiên xin lỗi bạn trước nhe: Bởi H giới thiệu cô bạn thân quen mình cho một người khác (mà H biết chắc chắn làm điều ấy thừa, vì "người ta" có đủ bản lĩnh và khả năng tự chọn, tự đi tìm... kiếm mẫu người họ ưa thích, chả cần giới thiệu môi giới kiểu "ruồi bu"...). Khiến "người ta" không ưng, không thích; mà còn xì nẹc mình, cũng đáng lắm. Chí phải! "Tiên trách kỷ, hậu trách nhân"; Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi... mọi đàng.
* Thì bạn cũng nhận thấy niềm cảm mến dù H dấu trong lòng, không nói ra cũng thể hiện: “bằng chứng H mến Kh từ ngày biết nhau, mà không cần biết mặt mũi ra sao, rồi mới khóc và mến đâu! Bởi H cần có những người bạn có chiều sâu tâm hồn: để an ủi, tâm sự, chứ hình thức bên ngoài là một yếu tố bổ sung cho một con người... Điều đó nói lên H rất trân quý tháng ngày chúng ta đã quen biết nhau, H gìn giữ riêng biệt như một kỷ niệm quý giá cuối đời. Từng đó thấu hiểu & thông cảm đã đủ nhiều.
Quá lâu rồi không gặp nhau trên mail hỉ, Kh và gia đình có khỏe không vậy? Có gì vui không, kể cho mình nghe với nhen, & để đọc lại mấy vần thơ mà chúng mình đã làm nè. Bản nhạc "Tiếc Thu" đó Kh hát rất hay, nghe thích lắm. Nhưng bản nhạc hôm qua Kh hát trên Facebook đó, nghe sao mà... chán phèo! Dỡ quá! Dỡ không phải do giọng ca Kh không hấp dẫn, mà do bạn chọn bản nhạc đó không hợp với giọng ca trầm ấm của mình, đồng thời nhạc và lời của bản nhạc đó không xuất sắc, cung bậc nghèo nàn, tiết tấu không hài hòa... nên không thể quyện hút & gợi cảm đến người nghe. Xin lỗi, tính H nói thẳng, mong bạn đừng lấy đó làm buồn mà giận mình nhen. Bắt đền H cái gì cũng được, nhưng đừng buồn vì lời mình nói thẳng nhen. Quá khứ ơi! hãy trôi đi, đừng gợn lại làm gì. Nếu H có lỡ lời làm bạn buồn đến thế.
Tạm biệt nhau (ở thư nầy) được chưa bạn? Chúc Kh có những ngày vui... hy vọng là thư nầy sẽ đến bạn sớm nhất sau khi Kh đi đánh tennis về, và… Kh sẽ nở nụ cười thư giản. Vài hàng thăm bạn, H muốn gởi theo thư nầy một lời chúc tốt đẹp đến người bạn thân: Cầu mong Kh và gia đình luôn dồi dào sức khoẻ, an lành, hạnh phúc và như ý nhe.
Qúy mến,
Á H
* * *
Ngày... Tháng... Năm...
Ánh Huyền thân ái,
Sorry vì reply too late. Hôm nay mới open mail box nên nhận và hồi âm trể. Vui lòng bỏ qua. You à, Me chúc happy new year thì chắc có lẽ sẽ có; nhưng Merry Giáng sinh thì không, bởi You viết như vầy "Merry ChIRstmas” thì làm sao merry được!!! Cái này thì chắc cũng đáng đánh đòn, sao không là: ChRIstmas ?
Không biết nhớ ai mà viết lộn như vậy? Kh thì lúc này tâm không an, dù rằng sức khỏe ổn. Vì sao "run... run", mà tim có đập mạnh không, hay chỉ run run thôi?? You gởi gì đó, mà Me có open được đâu! view thôi cũng không được nữa! nói chung gmail của mình có vấn đề gì đó, cảm mạo thương nàng ý ý!! thương hàn gì đó, nên file gởi tới cứ bị error hoài. Lần sau gởi thì nhớ CC qua bên yahoo cho mình luôn, để bên này bị error, thì có bên kia nhen. Hôm rồi Me có nhận được tấm hình cô bạn (cuả Huyền), cô chỉ có tấm hình thôi mà không có bất cứ chữ nào. Me phân vân lắm, nghĩ ngợi nhiều vì sao mà cái mail không có dù chỉ một lời, mà vỏn vẹn tấm hình! dù vậy, sau đó Kh cũng e-mail cho bạn ấy, nhưng... không thấy gì! thôi thì cứ coi như mình gởi gió cho mây ngàn bay... ngại làm phiền người khác, nên cũng không dám hỏi. Me chỉ nói vậy thôi, You nên quên chuyện này đi, đừng hỏi tới hỏi lui gì cô bạn ấy nha.
Lâu rồi mới trở lại với một bài thơ, H thấy Me làm thơ giống say xỉn quá phải không? Mình vẫn nhớ những ngày chúng ta mới biết nhau, đó là những ngày đẹp đối với Kh, và chắc mình sẽ không quên những ngày tháng đó... Sau cùng, nói gì thì nói You vẫn nợ Me! cho tới chết cũng không quên món nợ khó đòi này. Khi nào buồn đời thì cứ mail tâm sự với Kh nha, nhưng đừng khóc, vì tui không chịu nổi nước mắt của ai cả. Tức quá cho nên Me vô đề liền nghe: Ngày 29 Oct, mình cảm tác bài “Eo biển manche” và gởi mail bài đó cho bạn, cũng ngay hôm đó You Re: lại cho Me, và trong mail có bài “Tình hào quang cầu vồng”. Trong mail cũng nói: "Me thích tấm hình ở trong chat, tấm hình cũ ấy. Nhưng sao You ưa... "nhìn đời bằng hai mãnh ve chai" vậy? Không muốn cho ai thấy "đôi mắt đẹp anh nhìn"... hay là: "em nhìn anh đôi mắt đẹp... ha ha.
Chuyện mới đây thôi, mà You không nhớ sao, lại nhớ chuyện hồi trước năm 75? nhớ trường Võ Bị có cái gì gì? nhớ Tết Mậu Thân đạn bay ì xèo... Vậy đó, người ta gởi hình cho mình, mà mình thì im re, không "đáp lễ" – như vậy không unfair là gì? mà cũng phải! để ý chi cái ông này! chuyện hình ảnh là chuyện như con kiến mà...
Nói tới chuyện này lại ức và ức... là “tới đâu”, có khi một tháng một lá thư, mà nó TỚI thì nó vẫn cứ TỚI à nghen. Bởi viết tràng giang đại hải, nói trời nói mây, thiên lôi sấm chớp thì cũng như… không hà. Cũng như ngày xưa pháo kích bằng đại pháo hay hoả tiển 122 ly hàng loạt mấy chục trái, mà rớt tầm bậy tầm bạ, thì ăn thua gì. Còn chỉ cần 1 trái mọot chê 81 ly thôi, mà bắn trúng, là ăn tiền à nghen. Mà You nói: “lâu lâu Me dúi cho You ba chữ cái, bốn chữ con”, là không đúng à nghe, coi lại đi! Vậy chứ, nói tới mới nhớ, H đã viết thế nầy: (Huyền viết cho bạn hai ba lá thư, thì Khang chỉ "RỈ RA" chỉ có vài chữ, thì đã sao)?
Khang nhớ hổng có nợ Huyền cái mail nào à, có lần Me nói vậy rồi, mình reply mỗi lần nhận được thư, chỉ có trể chút thôi bạn à, sao mà nói quá vậy ta. Lại còn viết: “Với lại, Me hoàn toàn không được biết rõ về bạn đang ở đâu, phương trời nào, vợ mấy người, con mấy đứa, thì làm sao mà dám tự tiện trao Bóng với Hình!). Phải không nào!? Nhất là... Thực tế mình hoàn toàn không phải là kiều nữ như ai miêu tả về mình, càng buồn thay là mình quá xấu”. Nói vậy cũng không xong đâu, chuyện gởi hình để biết nhau, thì không dính dáng gì tới chuyện ở đâu, con mấy đứa, vợ mấy người hết á. Huyền đừng đem lý do đó ra nói, là không ổn đâu, ở trời Đông hay trời Tây thì cũng ở trên quả địa cầu này mà thôi, máy bay bay 500 knots/giờ, cầm boarding pass trên tay, thì đâu cũng tới, có khi ở gần kế bên, mà lạnh như cục nước đá, thì cũng cầm bằng không.
Còn vợ con mấy "đứa" thì từng tuổi này ai cũng có cuộc đời riêng, và hệ luỵ của đời mình! Như vậy, chỉ trừ chuyện một người ở dương gian còn một người ở âm phủ, thì mới nói không cần biết hình bóng của nhau. Còn chuyện xấu đẹp, thì đâu phải lúc nào con người cũng cần hình thức bên ngoài của một người nào đó? Tâm hồn của một con người cần thiết hơn bạn à, nhất là những người không còn trẻ như chúng ta, thì hình thức bên ngoài là điều có cần thiết lắm không? Bạn trả lời đi. Nầy nhé, bạn viết cho Khang:
- Người khác mỗi ngày viết ít ra cho mình một lần thư, hay mỗi đêm 1 vài giờ chat. (mà còn chưa tới đâu) Còn Kh; đằng nầy... năm thì mười họa mới "dúi" cho người ta ba chữ cái, bốn chữ con bé tí tẹo! Xí.
- "Người khác"… viết "CHO MÌNH" mỗi ngày hay Chat, thì kệ người khác, chưa tới đâu, hay tới đâu thì đằng ấy biết, mà đâu cứ phải mỗi ngày một lá thư hay chat: 5,7 giờ là TỚI ĐÂU… Có khi một tháng một lá thư mà nó TỚI, thì nó vẫn cứ TỚI à nghen. Bởi viết tràng giang đại hải, nói trời nói mây thiên lôi, sấm chớp thì cũng như… không hà, cũng như ngày xưa pháo kích bằng đại pháo hay hoả tiển 122 ly, hàng loạt mấy chục trái, mà rớt tầm bậy tầm bạ thì ăn thua gì. Chỉ cần 1 trái mọot chê 81 ly thôi mà bắn trúng, là ăn tiền à nghen. Mà nói lâu lâu dúi cho ba chữ cái, bốn chữ con, là không đúng à nghe, coi lại đi.
- Chuyện nhận Ái Huyền và cô bạn kia làm đệ tử: thì tôi không dám, vì có khi rồi trò dạy thầy viết mail ngày mấy cái, thì chết! Cũng cám ơn You đã chuyển thư của tôi cho “ai đó”, cám ơn nhiều nghe. Cô bạn cuả You muốn theo làm đệ tử tôi, thì chỉ khổ thôi, tôi chẳng bao giờ và chưa bao giờ cưng nữ đệ tử cả, trái lại còn nặng nhẹ, hành hạ đủ điều nữa, và sẽ phải khóc nhiều vì tôi. Chẳng lẽ hôm nay mồng 3 còn Tết Dương Lịch mà nhăn, thì không được, nên mình phải cười đây bồ tèo. Hơn nữa bạn chúc Tết cho mình dài cả cây số như vậy, thì làm sao mà nhăn nhó? You chúc vậy cho nên Me chẳng biết phải chúc lại bạn cái gì! khổ thiệt! Sau cùng chúc bạn và ai đó cùng "bán nước đá" vui hỉ. Chuyển lời thăm hỏi của tôi tới cô gái con ông đốc phủ sứ quê xứ Nam kỳ nghen. Thư nào cuả Me cũng dài cả mile, mà nói "RỈ RA" chỉ có vài chữ! thiệt là phụ nữ muốn nói sao cũng được! chỉ biết thở dài đây!
Bạn à, xin lỗi thêm lần nữa vì chậm trả lời cho đúng dịp đầu năm. Nhưng chắc bạn cũng hiểu Già rồi nên chậm, chứ Già thì không quên, mà không quên nhau là được rồi phải không? ông gì đó nói: “Thuở đợi chờ ôi thời gian rét mướt”. Nhưng nhiều khi phải đợi chờ một cái gì đó, khiến cuộc sống thêm thú vị, như chờ đợi tin ai đó chẳng hạn, nhiều khi mình phải đi vô, đi ra, thơ thẫn, thẫn thờ... khiến lòng mình chơi vơi. Có đúng không nào? mà bạn có lần nào như vậy chưa? chắc không thể không có.
Có thể nào cho mình biết vì sao mà “Tâm” của Huyền không hề an không? băn khoăn, xao xuyến là vì sao? Chữ muscle là cơ bắp, là bắp thịt thì tiếng Anh viết vậy. Ngủ một mình nhiều khi bị đau tim... là vì có thể không ôm ai, mà cũng do nằm nghiêng và nằm vị thế đó hoài, nên mới bị đau... tim. Còn nếu nằm nghiêng mà có ai bên cạnh, để vịn vai hay quàng lưng bá cổ, thì sẽ không bị đau tim đâu há!
Huyền ơi, hôm nay thì Me trọn tình hồi đáp rồi nhé, Me không nợ You cái mail nào phải hông? Chúc H nhiều niềm vui, hãy cố giữ tâm cho ổn để khỏi "băn khoăn, xao xuyến" hãy đi bộ đôi chút, hít thở thật đầy khí trời trong lồng ngực, để đêm về có giấc ngủ sâu, là Tâm sẽ an thôi à. Kh vẫn nhớ tất cả những gì đã có trong đời mình, nhớ những ngày xa xưa thật xa, và nhớ những ngày đã vừa qua với You đây thôi. Hôm nay bên VN trời đang mưa, trời xám xịt âm u xám tối, vì trưa hoặc tối nay sẽ có một cơn bão sắp vào đất liền ở miền Nam thổi ở Cần Thơ, Cà Mau, chắc chắn ở Vũng Tàu Bà Rịa cũng bị ảnh hưởng. Giờ này bên đó chắc you chuẩn bị đi lễ. You nhớ cầu nguyện cho mọi người trong quê hương mình luôn bình an, nhất là an toàn trước cơn bão nhe.
Tạm biệt
NTKh
***
Huyền thân ái,
Đọc thư Huyền, Khang mới biết thêm những điều mà trước nay Kh không hề biết, hoặc có biết thì biết không tường tận. Cũng nói thêm là nếu mình có chậm trể trả lời thư, thì H thông cảm, mà không lấy đó làm phiền trách, hoặc thất vọng mỗi khi mail box không có thư của Kh, như H vẫn nghĩ nha. Kh bất ngờ lắm khi biết H đã nhiều lần lặng lẽ trở về quê hương, và đi nhiều nơi! Thời gian ấy, những lần H về, có lẽ vì vô tình mà Kh không biết, hoặc do H không cho Kh biết (thay đổi username chẳng hạn). Hay nói đúng hơn bắt đầu từ ngày xa xôi ấy, chúng ta chưa có cái duyên diện kiến để hàn huyên, sau một thời gian biết nhau khá dài.
Quả đất tròn như người ta thường nói sẽ mãi vẫn tròn, nên biết đâu có ngày Kh gặp H ở đâu đó, nếu trời còn cho Kh có đôi chân vững mạnh. Hoặc trên hết là nếu chúng ta có duyên gặp gỡ. Phải không Huyền? Ôi chao sau bao nhiêu năm dài đăng đẵng! nói thêm ra một chút cho "não nề" thì một thập niên, tức là gần 1/10 thế kỷ kể từ khi hai đứa mình biết nhau, đến nay Kh mới thấy được dung nhan của H, người mà trước đây hình như có lần nói với Kh rằng:
- “Có lần H nhỏ lệ khóc thương Kh”, (khi Kh lâm trọng bịnh, tưởng chừng Kh không qua khỏi). Người đã than rằng: “Kh và H đã mất liên lạc bỗng dưng tàn phai”! Người đã nói câu chân tình: “H vẫn nhớ và hứa với lòng là sẽ đi tìm thăm bạn”. Quả thật, H đã tìm Kh khắp nơi… người đã hỏi mình rằng: “Trọng Khang …cuả ngày xưa đó ư”? Người đã nghĩ đến Kh: “Người năm xưa cuả …năm cũ ấy, đã từng hoạ thơ với nhau, đó là một người mình rất quý trọng, mang trong tâm tư nhiều vấn vương, phiền muộn từ giọt nắng bỗng dưng phai tàn, thảng thốt mà H đâu có ngờ”! Người đã nhận ra chính Khang & Huyền là đôi bạn ân tình của ngày nay.
Huyền ơi! những phiền muộn, bẽ bàng xót xa là do câu chữ nào? mà H ghi tạc trong lòng vậy Huyền? Rồi bây giờ, sau bao năm dâu bể gặp lại nhau, “người” như trách thầm: “Anh ngày xưa (của mấy... dấu chấm bỏ lững đó) không biết bây giờ lòng dạ ra sao, nhưng chắc anh ta không khỏi bồi hồi và “tình yêu dấu” (nếu có) ẩn chốn nơi nao, mà H hỏi (có cả dấu chấm than nữa. Cái dấu chấm than đó đủ làm cho những người nhạy cảm, sẽ cảm thấy có những vấn vương bùi ngùi) làm sao biết!
Huyền ơi, đôi khi người già, thì sự hờn giận còn hơn là trẻ con nữa đó! Trẻ con giận là do bản năng ngây thơ, thấy mình còn nhỏ, mà còn nhỏ thì thích được âu yếm cưng chìu, nên thường phụng phịu hờn dỗi. Người già giận bởi biết suy gẫm cân nhắc. Cho nên một khi “già” đã giận, thì cái giận cái hờn của người già khác với con nít nhiều lắm. Kh muốn biết khi “H hờn giận Kh”, thì khác với trẻ con ít nhiều ra sao? (để Kh dè dặt đề phòng, không khéo sẽ làm “mất nhau” vì hờn giận nữa, thì nguy to)! Lúc đó chắc là Kh chịu thua, không thể dỗ dành H. Kh hy vọng hôm nay sau khi mình thức dậy, sẽ có niềm vui mới và bầu trời Sài Gòn quang rạng, trong trẻo hoà ái hơn. Bây giờ Kh chỉ biết nhìn hình H, mà cảm thấy như là chúng ta thân quen, gần gủi lắm. Bởi từ chốn nao xa xưa, dường như mới hôm qua diện kiến dung nhan (dù rằng hôm nay mới lần đầu Kh nhìn thấy bạn, mà Kh đã đồng cảm về câu thơ: “Sương trên ngàn lả lả men nồng nhiều”. hi hi hi…
Kh trả lời liền liền nè, Thanks a lot đã làm theo yêu cầu, "nể chút tình với người xưa", H làm Kh cảm động! Hổng phải Kh sợ nàng nào đâu, mà chỉ vì mấy ông bạn ngắt véo hù doạ mình hơi nhiều. Ha ha ha. Cám ơn H đã gởi cho xem dung nhan hôm nay của "người xưa". Huyền làm Kh bỗng dưng muốn hỏi câu cuối trong những lời hoạ thơ ngẫu hứng, mà căn nguyên là do từ tấm lòng của H vẫn còn nhớ đến Kh suốt một thời gian quá dài đằng đẵng trôi đi, trôi đi… khi Khang nằm liệt giường. Kh vốn không trách, hay cố chấp với một ai, vì những chuyện không quá hệ trọng bởi tình thân, mối giao hảo luôn có thể vượt trên tất cả những chấp nhất. Nếu đặt sự cẩn trọng trung tín và cảm thông lên hàng đầu. Vậy thì H đừng quá suy nghĩ chuyện này mà ray rứt, hoặc xem đó là một nỗi buồn muôn thuở nhe.
Cám ơn bạn đã lắng nghe Kh hát, Kh biết mình ca không hay, nhưng thỉnh thoảng cũng lên youtube líu lo nghêu ngao chút đỉnh, để còn cảm thấy làn hơi, âm vực, tiếng nói của mình, có thể diễn tả điều gì đó trong tâm tư đầy diễn cảm. Cũng như qua đó, lượng được sức khoẻ của mình trong hiện tại. Thỉnh thoảng Kh làm thơ, hoặc hát hò chút đỉnh, chẳng qua chỉ có trong những lúc thấy cảm hứng, mà H biết cảm hứng thì bất chợt, có thể kéo dài hay đứt đoạn thật lâu, phụ thuộc bởi nhiều yếu tố nội tâm, hay những tác động bên ngoài. H có lắng nghe Kh hát, thì đó quả là một niềm vui đối với mình. Về bản nhạc “hiu hắt kia” thì tuỳ người nghe, mỗi người có cảm nhận riêng, nhạc cảm và tâm trạng riêng; cho nên không bao giờ me buồn (vì một nhận xét hay phê bình của ai), người ta nghe là tốt rồi, đôi khi mình hát giùm cho tâm trạng một ai đó, hoặc cho mình, cho một hoàn cảnh, một mối nhân duyên không vẹn nào đó đã qua trong đời, vì lời nhạc có những tương đồng, (chứ không phải hát cho mọi người). Ở ca khúc ấy có khi cho mình, hoặc cho ai đó gợi nhớ về thời xa xăm, mà cả hai có những dại khờ, cố chấp, để rồi vỡ tan tình cảm. Cũng như làm thơ đôi khi cho mình, đôi khi khơi khơi kiểu thương vay khóc mướn, Huyền có đông ý vậy không?
Cám ơn you về chuyện thơ được bạn you ngâm và ai cũng khen hay, nghe nói khen hay, me mắc cỡ vì những câu thơ ngẫu hứng đó không có gì xuất sắc, mà lại được bạn cuả you ưu ái ngâm trên tivi. Nhưng dù sao thì chuyện đó đã làm you vui và "thích lắm", nên me cũng vui và thích lắm lây. Còn việc you hãnh diện khi có “một người như ai", thì you coi lại nghe, me không được như you nghĩ đâu, you càng hãnh diện thì có khi càng thất vọng đó. Lâu nay me không có thơ thẩn gì hết you ạ, đầu óc rỗng tuếch gần như không có cảm hứng gì, để có thể ghi thành lời. You có tiếc bao nhiêu đi nữa, thì chuyện “thơ thẩn” đã rồi! Làm sao quay lại thời gian? Cũng như chúng mình nên an ủi nhau duyên gặp gỡ trên tao đàn tri ngộ chưa có, nên chưa gần kề. Nhưng mà cũng như xa cách một đại dương như đang cách trở bây giờ vậy. You về Việt Nam quá vội vì việc riêng, không cho me biết, không gọi me, thì làm sao you biết Me "không lời đối thoại" hở? Me không muốn you suy nghĩ giùm me, không muốn nói giùm me, nhe! Nhưng Kh có chút bất bình khi đọc câu Huyền viết:
- “Rất chân thành cám ơn bạn đã còn nhớ tới kẻ hèn và chịu khó hồi âm”.
Khang thật sự không thích khi Huyền nói như vậy, chúng ta có một mối thâm giao từ rất xưa, dù không được liên tục trong những năm qua, nhưng không vì thế mà có những suy nghĩ có vẻ lạt lẽo xa cách, và khách sáo đến vậy. Đọc hết cuối thư Huyền xong, thấy lòng mình bùi ngùi vì những lời chân tình, mà như có chút trách hờn trong đó. Kh cũng xao xuyến cảm động khi đọc đến những chữ sau cùng trong thư ấy, rồi Kh lẩm nhẩm một mình hai tiếng: “thời gian, thời gian...”.
Kh dừng nơi đây Huyền nhé. Thân chúc H và gia đình luôn an hoà, như ý và hạnh phúc.
Thân ái,
NTKh
***
Tháng Mười Một năm 2008
Ánh Huyền thân mến,
À, về việc khóa cái USB. Thật ra Kh không thường dùng mấy vụ này, nhưng theo những gì H nói, thì Kh hiểu H muốn dùng software để cất mấy cái files, hay Folder nào đó, để bảo đảm là không ai thấy, coi hay đọc được. Kh thấy bạn muốn xử dụng Folder Protect 5.5 (version). Khang không biết bạn đã install cái software đó vô computer của bạn, gởi file đó dưới dạng Zip chưa? Như vậy H phải extract nó, để thấy được file, sau đó install nó vô máy của H nha. Trong trường hợp H không bung cái Zip file đó ra được, thì H vô link này, rồi download nó direct vô computer của you. Vì muốn biết nó sẽ processing như thế nào, nên Kh cũng download để dùng thử, và qua đó mới biết, mà chỉ dẫn cho H nhe.
- H vô link này. http://en.softonic.com/s/folder-lock-5.5.7
- Khi web này hiện ra, H thấy nó có ghi Folder Lock 5.5.7 (140 program).
- H bấm vào dòng chữ Folder Protection (biểu tượng là cái chìa khoá), nó sẽ hiện ra bảng menu Free Download.
- H bấm vô đó, nó xuất hiện cửa sổ download, H chỉ cần bấm vào nút có chữ Start Download.
- Một menu khác sẽ hiện ra, you bấm vào nút OPEN. Lúc đó sẽ có menu Folder Protection Download Process xuất hiện, và you chỉ cần bấm vào nút Accept.
- Bảng menu Default TAB xuất hiện, you bấm vào nút Custom (nếu you không bấm vào Custom, mà để nguyên nút Express, thì khi installing, nó sẽ tự động install thêm mấy cái search homepage không cần thiết vào máy, sẽ làm “mệt” You thêm hi hi). Bấm nút Custom xong, đừng bấm vô 3 cái ô vuông bên dưới làm gì (skip mấy cái nút đó), mà chỉ cần bấm Next.
- Một bảng menu mới có tên Softonic xuất hiện, you bấm gỡ bỏ cái mark mà nó default trong cái ô vuông, có chữ Download and Install Softonic, xong chỉ việc bấm tiếp Next. Chương trình sẽ install cái software Folder Protec cho you.
- You chờ mấy giây, sẽ thấy một bảng có tên Folder Protector hiện ra. Phía dưới cái khung màu vàng, bên tay phải, you sẽ thấy một cái icon như cái hộp mở nắp, đưa con chuột vào đó, you sẽ thấy có chữ : Select Folder To Protect, you bấm vào cái icon đó, để nó hiện ra tất cả thư mục, trong các hard disk xong, you bấm chọn cái folder nào, hay disk nào, hay USB mà you muốn protect nó.
- Tiếp theo là you cho password vào 2 cái window (với 2 giòng Password và Re-type, cái này thì you rành rồi) xong You bấm vào ô chữ Protect.
- Một bảng menu có câu hỏi Do you want to Protect? lúc đó thì chắc chắn you phải bấm chữ OK rồi, phải hông? He he. Như vậy là xong.
- Lúc này trên màn hình desktop của you sẽ có một biểu tượng Lockdir với cái ổ khoá bự chảng! Sau đó, khi cần xài, thì you bấm vào cái ổ khoá đó, nó sẽ hỏi password, you điền pass vào, phía dưới có 3 nút theo thứ tự: Virtual. Drive. Temperory. Complete mà trong đó tác dụng của nó là:
- Virtual Disk: Khi bấm chọn ở nút này rồi, bấm Unprotect ở phía dưới, nó sẽ cho you thấy dữ liệu đã được protect, để you làm việc với dữ liệu đó (nó như một disk ảo, để you làm việc) do đó khi bấm tắt chương trình, thì dữ liệu vẫn được khóa như ban đầu. Lúc này những folder, hoặc file nào mà you chọn protect, và có để shortcut folder, hay files đó trên màn hình destop, thì những files và folder đó sẽ ẩn luôn, không ai thấy được.
- Temporary: nút này sẽ có một menu xuất hiện, nếu để nguyên menu này, là you có thể làm việc với dữ liệu đã khóa, nếu tắt menu này, folder sẽ tự động khóa lại như ban đầu, nếu click Cancel Protection, lúc đó các folder sẽ được mở khóa hoàn toàn, vô hiệu việc protect! Cũng vậy, lúc này những folder hoặc file nào mà you chọn protect, và có để shortcut folder, hay files đó trên màn hình destop, thì những files và folder đó sẽ ẩn luôn, không ai thấy được, giống như đã nói trên.
- Complete: Khi you chọn nút này, và bấm nút Unprotect, nghĩa là you đã hoàn toàn mở khóa các folder, vô hiệu việc protect. Nếu vẫn có những rắc rối về password, hay cần hiểu thêm thì you vô link này, để xem. http://www.kakasoft.com/folder-protect/how-to.html
- Me hy vọng với những chỉ dẫn này, you sẽ làm được.
* Vấn đề không phải là window 10 hay 9 - hay 8. Win nào cũng được. Có điều you thao tác có đúng không, có chọn đúng software để install hay không. Trong đó có ba mục. Chọn cái như Me đã chỉ cho you. Trên trang giấy cũng có ghi software đó. Nếu you không làm được thì nhờ ai đó biết rành về computer và cài đặt software, để nhờ họ làm giúp. Me không thể chỉ dẫn gì thêm được vì không nhìn thấy. Sorry.
* Mỗi cellphone chỉ được xài một số cho viber thôi. Khi you về VN you unlock cái phone của you, để có thể xài sim VN, sau đó you cài viber vào phone của you với số phone cái sim của VN.vi. Vậy bây giờ you đi tới đâu đi nữa, thì khi you dùng viber để liên lạc với mọi người, thì cái sim VN vẫn active, vì viber đã lưu số đó. Bây giờ nếu you muốn bỏ viber mang số VN, thì you phải uninstall viber, bỏ hẳn ứng dụng viber trong phone của you. Khi đã gỡ bỏ viber xong rồi you install viber trở lại. Lúc cài ứng dụng viber lại, thì viber sẽ register với số phone của you tại Mỹ. Sau đó you dùng viber mới là chính số của you tại Mỹ. Chỉ có vậy thôi you. Viber thì bên Vietnam xài lâu lắm rồi, và gần như ai cũng biết xài mấy cái free này như Viber, Zalo, Tango, WhatsApp, Messenger (của Facebook) v..v... nếu có smartphone, để gọi hay gởi message thoải mái.
* Me rất đồng ý với You ở điểm nầy, có chút hợp nhau hỉ! Chúc mừng you đi chơi đây đó ở Pháp, Thụy Sĩ, Rome, Phần Lan, Thái Lan. Mã Lai và VN… Thấy ảnh you chụp các địa danh mà thèm! Nay H đã về nhà bình an. Cũng có phần nào ngạc nhiên khi thấy thư đi khá lâu, mà không có hồi âm từ you. Me nghĩ rằng chắc you không được khỏe, thì ra you bận lên xe xuống ngựa, lên tàu xuống máy bay... do You bận lữ hành đi du hí... Về chuyện vé máy bay của VietNam Airlines đi Mỹ 990 USD/khứ hồi (chưa bao gồm thuế và phụ phí).
* You thấy đó chỉ là giá vé quảng cáo để bán, mà chưa bao gồm thuế và các phí. Khi cộng các thứ đó vào thì giá vé sẽ trên dưới hơn $1,300.00 you ạ. Cũng như các hãng Hàng Không giá rẻ tại Vietnam rao bán giá vé từ Saigon đi Nha Trang hay Đà Lạt chỉ khoảng 280.000 đến 300.000 đồng/một chiều, nhưng khi mua vé thì cộng thuế và các loại phí vào, lúc đó giá vé sẽ khoảng 600.000 đến 700.000 đồng cho một chiều đi.
Do vậy khi thấy giá vé rẻ, vào đặt vé online sẽ thấy giá cuối cùng phải trả không như họ quảng cáo. Me thường mua vé cho ngươi nhà đi Nha Trang, Huế... có khi Me đi, cho nên Me rành về việc giá chưa bao gồm thuế và các loại phí. Me chưa nghĩ đến chuyện đi thăm "đất khách quê người " vì dù vé may bay có rẻ, thì cũng không có ngân khoản để đi, hi hi… vì đâu phải chỉ mỗi tiền vé máy bay không thôi, mà còn những thứ khác nữa, đúng không You? khi nào có dịp thì Me sẽ đến thăm You nhé!
Cám ơn đã có thư thăm me và gia đình, me vẫn bình yên tuy rằng cuộc sống đôi khi cũng không được vui, nhưng đã là cuộc sống, thì khó mà toại nguyện mọi điều. Bây giờ thì lòng dạ me ngỗn ngang không biết viết gì đây! Kh sẽ viết cho H khi bình tâm trở lại nhen. Nhưng có một điều để nói ngay lúc này là: tình thân giữa bạn và Kh vẫn như năm cũ... Hy vọng là thư nầy sẽ đến You sớm nhất sau khi me đi đánh tennis về, và… You sẽ nở nụ cười bình an thư giản. Mình vẫn nhớ bạn dài dài từ thuở trước đến… hôm nay và ngày mai trong tương lai bền lâu. Vài hàng thăm bạn, Me muốn gởi theo thư nầy một lời chúc tốt đẹp đến người bạn xưa: Chúc You và gia đình có những tháng năm vui vẻ, hạnh phúc, dồi dào sức khoẻ, có những việc thường nhật mà you an vui lành mạnh đã kể. Huyền chú ý giữ gìn sức khoẻ và giữ tâm an, thanh thản với mọi điều ước mơ trong cuộc sống nhen.
Hẹn gặp lại you.
Thân ái,
Ngô Trọng Khang
***
Tình Hoài Hương
Đôi Bạn Ân Tình
CHAT
11:02 PM ngk: Hi Ánh Huyền. Còn đó không? H, à, hôm nay you ra sao rồi? hy vọng là bạn vẫn khoẻ mạnh, cười vui suốt ngày. Đọc bài thơ bạn, lòng dạ mình xốn xang, nhưng tâm không an, nên Kh cũng chẳng làm thơ được, thông cảm cho lúc có nhiều chuyện bận rộn, tâm trạng rối tung theo, cho nên ý tứ chữ nghĩa theo gió theo mây bay mất hết.
Huyền có gì vui, có điều gì buồn phiền? gia đình? hạnh phúc? hay lo âu chuyện gì, mà tâm không an? kể cho tôi nghe với nhe. Bình thường bạn đau bên ngực trái là đau TIM, là đúng rồi...
Đau từng đêm… và nghe nhói từng cơn.
Ta cũng như người… nhưng ai đau hơn?
Ta mãi đau khi người còn biền biệt.
Nước mắt rơi dài, vắn tủi hờn... (*)
Mong thư bạn. Chúc vui mỗi ngày: từ lúc thức dậy cho tới lúc đi ngủ nha.
11:15 PM me: Ui trời! Khang đó sao? khỏe không Kh ơi!
11:17 PM ngk: Mừng lắm khi gặp bạn ở đây. Kh vào check mail, thấy bạn online, H có mặt đây, cũng mừng, nên vội nói đôi lời. Chao ơi, sao mà lẹ vậy, vừa thấy –“người xưa”- ở đây, nên vội gõ ít chữ cho Ánh Huyền. Khang có gởi thư cho You đó, vậy mà Me vẫn gởi chậm sau H mấy giây ha. Cũng mừng khi thấy You PM cho mình liền liền, (khi vừa thấy mình xuất hiện). Chứng tỏ bạn vẫn còn nhớ đến mình, dù đã lâu không gặp. Rất cảm động, thật lòng mà nói vậy. Chân thành cám ơn -người bạn thơ năm cũ của Khang. Chúc H vui và nhiều sức khoẻ.
11:19 PM me: Huyền cũng vậy, Kh bị đau nặng mà thức khuya ha? Đi ngủ đi nhe.
11:20 PM ngk: Cám ơn H có lời thăm hỏi sức khỏe, cảm động lắm, tôi mới đọc e-mail của bạn xong. Còn sức khỏe của Huyền, như H nói thì chắc là đau cơ, đau bắp thịt (muscle) thôi, có lẽ do tư thế lúc nằm, từ từ sẽ hết. Nhiều khi nằm ngủ một mình... cũng bị đau nữa đó, hi hi, chớ không phải đau trong tim vì ai đâu. H nói: “...nên càng nhớ ai” hơn là là… “ai nhớ”? chắc có một điều là không phải nhớ tôi rồi! Chúc H mau bình phục, để khỏi vô bệnh viện nằm đó trằn trọc, trông mong, đợi chờ tâm trí càng mệt thêm. Vậy đó, bạn thấy không? thấy mình có nhớ chuyện xưa không? Thật là cảm động khi you giữ gìn và nhớ những gì me viết vào những ngày xa đó.
11:22 PM me: Bây giờ bớt đau chưa? hồi nãy, thấy You ở trong khung chát nè, Me giựt mình và ngạc nhiên chút. Đặc biệt do chỉ có một mình Y (you) lồng hình vào trong đó, còn những người khác trong chat không có. Y giỏi ha.
11:29 PM ngk: Sức khỏe không khả quan lắm, nhưng đời sẽ còn dài... sao mà Y giựt mình hở H?
11:30 PM me: Anh ở vùng nào trong trái đất nầy thế? Giựt mình là tôi không open chat, mà tự nhiên có hình của Y nhảy vào nè.
11:32 PM ngk: Ở Vũng Tàu. Ngạc nhiên gì vậy bạn hiền? Oh vậy à? có thấy cái hình tôi đội mũ không? … Bạn đâu mất tiêu rồi, tôi không thấy nữa!!!
11:34 PM me: Thưa ông tướng, có tôi đây. Kỳ lạ, vừa thấy hình Y nhưng chớp mắt, là nó biến hết toàn bộ inbox của tôi nè: Chỗ khung chat của Y bên phía trái cũng mất, với toàn bộ inbox bạn bè anh em, đều biến hết rồi. Còn ở dưới khung nầy, bên phải, dưới cùng, thì nó RE: thư của Y đề chữ “bình an”, ấy là thư đã viết cách đây mấy hôm, khi Y ở trong bệnh viện mới về. Khang đâu rồi!? Hình cũ của Y cũng mất tiêu rồi, mất hết bên khung gần invite a friend đó. Nó đề như vầy nè: “ngk is off online. Messages you send will be delivered when ngk comes online”. Hổng biết, H bắt đền Y, H dốt về comp mù trớt rồi.
11:42 PM ngk: Trời! tôi có làm gì đâu? H coi lại laptop của bạn đó. Gì mà kỳ zậy? thư tôi gởi hôm đó, bây giờ bạn mới nhận? Nó đề câu đó, vì internet tự dưng bị mất (drop). Còn hình tôi bị mất trong comp của H, thì không hiểu? vì tôi thấy hình của mình vẫn còn ở trong khung chat của tôi mà. Nếu biến mất, thì chắc tại bạn click vô cái gì đó, bởi data của máy bạn, thì chỉ một mình Huyền set nó mà thôi, người khác không làm mất data của bạn được. Bây giờ H làm theo tôi chỉ nha: - H nhìn bên trái thấy theo thứ tự có Inbox, starred, chat... dưới cùng là Trash, dưới Trash sẽ là chữ Contact; đúng không? - dưới contact là tên Ánh Huyền, đúng không? - trước Ánh Huyền có mũi tên, đúng không?
11:58 PM me: đúng hết. Gì mà quái lạ thế không biết. Chắc là có con ma nó chọc mình đó, Khang á.
12:00 AM ngk: click vô mũi tên đi - được chưa? - Tại Ánh Huyền táy máy đó thôi (tay chân táy máy) thì mới mất, chứ ma quỷ nào dám chọc. Huyền click vô đó, nên nó disappear. Bởi vì không có ai có thể thay đổi dữ liệu của mình hết, nhớ cho như vậy nhe. Chỉ do Huyền click vô nó mới vậy. Không tin bây giờ dưới chữ: contact, sẽ thấy chữ Chat. Nếu Huyền click vô mũi tên chỉ xuống kế bên chữ chat, thì sẽ mất, như hồi nãy. Ánh Huyền làm thử đi.
12:12 AM me: Nhưng mà, còn câu messages dưới chữ tên ngk nó vẫn hiện lên đó, Y chỉ dùm tôi dập tắt nó đi, ghét quá hà. Í dà, Kh nói tôi tay chân táy máy há. Vậy chứ không phải vì Y gởi cái hình đội mũ, thì Thư, chat, Thơ của tôi bay với gió mà mất theo cái mũ sao, còn đỗ thừa hả. Bây giờ dưới chữ ngk vẫn có RE: “bình an” đó kìa. Vậy là Y nhảy dô bên máy của tui mà phá dàng trời mây khói, chứ còn ai vô đây? Thôi. You ngủ đi.
12:55 AM ngk: Trời! Sao cứ bắt người ta đi ngủ hoài zậy?
1:07 AM me: Ô hô! Nó đã xuất hiện bài thơ của Y nè. Cám ơn Y bài thơ vừa gởi đến me. Tuyệt vời. Ui Trời ơi! Giờ nầy Y còn thức đó sao? Làm ơn đi ngủ dùm nhe. Ngk có nghe tôi nói không? Bây giờ là 2g46' rồi. Giờ nầy mà Khang còn mò mò cái gì ở đây vậy?
1:17 AM ngk: Trời! Ánh Huyền lại xuất hiện... mới trả lời e-mail cho "cô thơ" đó, cô hỏi một hơi, mình trả lời ná thở luôn á à. Có “mò" gì đâu… trời...
1:18 AM me: Ná thở cái gì, vì You đau nặng, cần đi ngủ. You bớt đau tí nào không? Tức quá mà, tôi đã đi ngủ rồi, nhưng không biết tại sao, đã dậy, vào đây gởi thư cho cháu, lại thấy Y. Ở VN tôi có một cháu trai đang đau nặng. H không ngủ được, vì đang lo lắng cho người đau ốm. Đọc THƠ nầy xong, bây giờ Y đi ngủ chưa nào?
1:20 AM ngk: Cứ lần nào Huyền vô đây, “để gặp cháu”, thì cũng gặp luôn “CHÁU” này, hi hi... Không khỏe, thì “mới wo.a” lại đó.
1:21 AM me: Hổng dám đâu, lần trước H vô mail cho cháu gái ở Đà Lạt. Lần nầy là cháu trai ở Phan Rang. You không phải là cháu của tôi. Đừng có viết hoa chữ “cháu” như vậy nhe.
1:23 AM ngk: Thì nói chung cũng là CHÁU. Mùa này đổi lại một giờ, thấy còn sớm, nên chắc người thơ không ngủ được? nhớ ai chăng? NHỚ AI ai nhớ, bây giờ NHỚ AI!? Huyền đang lo cho cháu trai đau ốm đó hở? Cháu kêu bạn bằng gì?
1:25 AM me: Lo. Phải. Cháu năm nay 52t, cháu bệnh rất nặng có lẽ cháu không thoát khỏi tử thần. Cháu ở bệnh viện Sùng Chinh cũ. Nhà ở Phan Rang, cháu vô Sài Gòn điều trị ngoài 10 ngày rồi, tốn hơn 15 triệu VN, (là mấy tiền USD vậy? H không biết). Cháu mới về nhà hôm qua vì ung thư phổi, cháu bị móc hết hai mắt, bị lũng ruột, 2 lần mỗ ruột, (do hồi xưa cháu đi lính Nhảy Dù nhiều lần bị thương. Cháu đẹp trai vui tính và hiền lắm). Cháu kêu Me bằng dì ruột. Y có hút thuốc không?
1:27 AM ngk: Nè cho hỏi chút nha, Ánh Huyền có cháu tới 52t kêu bằng dì? Vậy chắc là dì Út? chắc Dì hơn cháu ít tuổi ha. Tôi à? không hút thuốc đã 20 năm nay, không uống rượu, (bia thì thỉnh thoảng có “nhâm nhi” chút chút khi tiệc tùng) ít uống cafe'. Không biết nhậu, cờ bạc cũng không... yêu đương thì me chẳng có ai ưa! Phải chi cũng có "Ai Ưa Me"! Rốt cuộc tôi khổ trăm bề dật dờ rung rinh... 15 triệu là khoảng $900 USD ở thời điểm 2005 nầy.
1:29 AM me: Phải, tôi còn có vài ba đứa cháu còn lớn tuổi hơn mình nữa, hoặc bằng tuổi tôi. Huyền là con út. Tôi mất hết song thân từ hơn 25 năm nay. Vậy, Y có từng yêu chưa mà hỏi! Dám nói xạo là “chưa” lắm à. (Xì... Khang đừng xạo câu: “yêu đương thì chẳng có ai ưa” nhe). Y người Bắc, người Trung, hay người Nam vậy? Phần tôi là người Đà Lạt hiền lành, chân thật, xấu xí và già nua, nhưng vui tính và lẩm cẩm yêu… (suỵt suỵt) Thơ… thẩn.
1:30 AM ngk: Xin chia nỗi buồn mất mẹ cha của bạn, thật lòng nói vậy. Huumm!!! Thấy chưa, me đoán biết Ánh Huyền là Út mà. Tôi ở Vũng tàu – còn Mẹ, (có phước là còn mẹ), mất Cha. Bây giờ tôi “tép tẹp”, ha ha. Huyền là con gái Đà Lạt! thì tôi đoán đúng vậy từ khuya rồi há! Tôi có đọc truyện ngắn của H (yêu ông “võ bí” nào đó? Nhưng... lại im lìm lìa xa… chi đó)!
1:32 AM me: Cám ơn Kh, mấy hôm nay sao không thấy bóng dáng Kh, bị ốm yếu hay trở bệnh nặng, hở? vết thương thế nào? nói mau mau mà đi ngủ á. "tịnh khẩu" rồi phải không? bại liệt tay, không gõ được nữa phải không nào?
1:33 AM ngk: Không mấy khỏe, kém vui, mệt muốn nhắm mắt mấy hôm nay, H à.
1:33 AM me: Hãy cố gắng vươn lên, thì sẽ vui. Ồ! Khang đau trở lại hay sao? Tôi là út, nên thích có em trai (em như Khang nè) hay tôi muốn có em gái lắm.
1:34 AM ngk: Thằng em trai này cũng rất muốn có "CHị" lắm đây.
1:34 AM me: OK, gụt gụt ve ry gụt! Vậy nhé. Nhưng... “em” phải nghe lời… không thì bị “chị” mắng cho, xấu hổ á. Em nhớ uống thuốc, ăn uống điều độ, ngủ nghỉ đúng giờ, nhen em.
1:35 AM ngk: Hớ… Ngày xưa khi tôi còn mài đũng quần trong trường Anh ngữ tại quân trường huấn luyện Không-quân Nha Trang, ngày ngày tôi chăm lo rèn luyện sách đèn, không hề biết mỏi mệt. Hôm ấy có phép xuất trường, tôi nhẩn nha tà tà ung dung đi dạo phố với mấy bạn, thì tình cờ tôi thấy một cô gái tươi như hoa, xinh như mộng óng ả duyên dáng ghê lắm! Cô ấy học trường Couvent... tu viện những con chim trên Đà Lạt đó. Sao cô ta không đi tu luôn, cho tôi nhờ, cho tôi rãnh… mắt! mà cô ta còn muốn “bay-nhảy theo chim” mò mò tìm xuống vùng biển Nha Trang (“nóng bỏng” như trái tim chàng trai lãng tử phiêu bồng nầy) làm chi, để bắt hồn thằng sinh viên sĩ quan cà? Tôi mê cô gái tóc demi garcon ở Đà Lạt xuống dạo chơi biển Nha Trang liền, mê tít thò lò.
Thế là tôi bèn theo cô bén gót vui tươi liếc mắt đưa tình để làm quen ráo riết. Thật thú vị là đôi mắt cô đã tình cờ dừng lại bất động trong giếng mắt bờ mi tôi. Chúng tôi có vẽ tâm đầu ý hợp ngay từ “thuở ban đầu lưu luyến ấy”. Tôi vui vẻ dung dăng dung dẻ lượn bước theo mái tóc chou chou. Sau khi ân cần trao cho nhau địa chỉ, mỗi người đi một nẽo. Trên Đà Lạt ngày nào cô cũng biên thư sụt sùi nhớ nhung như khung trời Đà Lạt mưa dầm! Hai người: Một người xứ nóng miền cát biển có gió mát trăng treo trên đầu, một người xứ lạnh thơ mộng diễm tình mà buốt giá sương sa theo đồi thông triền miên reo vi vu: Chúng tôi cùng nhau thắm thiết, hiền hòa, ấm áp, thoải mái trao đổi tâm tình khắng khít, nhờ những con… “Des Oiseaux” mang thư bay lên bay xuống đều đặn khá lâu. Ồ… "em yêu" đã gởi cho tôi một lá thư đẫm nước mắt: (câu này tại hạ đây có chết cũng còn nhớ: “Em sẽ yêu anh đến cuối đời, có bị đánh gần chết vẫn còn yêu anh, không hề xa anh”).
Ánh Huyền à, nhưng rồi ngày tháng chóng qua, thì tình đã MẤT THIỆT! Lúc đó tôi cũng chẳng biết mình là ai. Hồi đó tôi thấy “ẻm" thần tượng lắm, cái gì cũng hay, cũng đẹp. Cho nên tôi bị gục ngã trước thần tượng lúc nào, hổng hay. Tới khi yêu say đắm tưởng không thể rời nhau, tôi càng thấy ẻm là số 1. Tôi mơ mình phải đi Khu-trục mới OAI với Em… là đủ rồi, tôi nhớ bóng dáng yêu kiều của ẻm vô vàn. Nhưng… ở đời thường có những cái bất ngờ! Lẽ là sau khi học hết Tú Tài II, cô ấy từ Đà Lạt vô Sài Gòn học năm thứ nhất Văn-khoa, thì tình em và tôi như lá me ly ti, như hoa sao bay bay lả tả trên đường Duy Tân... sợi tơ nhện đứt phựt... Buồn tình quá... Buồn thiệt! Một hôm, từ Nha Trang đi phép về Sài Gòn, tôi tình cờ gặp lại..."ẻm".
Thật bất ngờ! Có lẽ do định mệnh an bài sắp đặt cho cuộc trùng phùng tình cờ nầy chăng? Chẳng hiểu sao bỗng dưng bàng hoàng mà không do dự, “cố nhân và thằng nhỏ” thảng thốt nhìn nhau… say đắm và trìu mến. Rồi như chẳng đặng đừng, không thể cưỡng lại lòng thiết tha ấp ủ nhớ thương bấy lâu hằng mong đợi, nhìn “dung nhan tình yêu trong mối tình đầu của hai đứa", chúng tôi tự động ôm chầm lấy nhau lúc nào chẳng rõ. Hai đứa hân hoan tha thiết say đắm và hạnh phúc dung dăng ráo riết nối lại tình xưa. Ấy thế mà… tình qua nhanh chỉ được năm bảy con trăng gì đó, bỗng nhiên chúng tôi lại tan đàn rẻ nghé, tình đứt nhẹ nhàng... dù tình đẹp như bài thơ, bồng bềnh như sợi tơ trời... Hai chúng tôi cố bước nhẹ mấy, cũng đứt... lại vĩnh viễn lìa xa nhau. Sau đó “thằng em nầy” học địa-huấn ở trường bay, rồi bị đì đi học Trực-thăng bay thấp lè tè dưới đất...
2:41 AM me: Vậy à!? Tại sao cả hai người không tìm cách “NỐI lại tình xưa” hỉ? Bây giờ You lớn rồi, tôi nghĩ Y không còn bay bướm như hồi trẻ con ấy nữa, ha.
2:45 AM ngk: Úi Trời! Huyền bảo tôi “nối lại” sợi dây dừa, hay sợi dây lòi tói à? Mỗi người đã có một đời riêng! Nhưng có lẽ tôi mãi ghi canh cánh bên lòng & luôn nhớ lại “trong đời tôi từng có lần đã yêu một người… nhớ hoài nhớ mãi mối tình đầu cho tận đến cuối ngỏ đời.
CHỊ à! Chị ơi! Chị đâu rồi? Mai đây, biết đâu cái cầu vồng bảy màu cong cong đó nó không cong nữa, mà thành đường thẳng bảy màu, thì chắc có ngày THẰNG EM chạy một mạch tới thăm CHỊ... Út nhe.
2:50 AM me: Hứ! không dám đâu em trai. Tôi đã có “quốc doanh”. Như “cậu em Khang” đã nói Quốc= nước, doanh= bán, tức là tôi đã có ông “Bán Nước Đá” đó. Ha ha! Hôm nay bạn không bị đau và mệt hay sao, mà có hứng kể chuyện dông dài, nghe cảm động, hay quá vậy?
2:55 AM ngk: Tại do EM cũng tâm trạng với CHỊ Út mà, hi hi... vì Chị Út nói chị là CHỊ... thì cứ làm chị em đi... biết đâu có lúc chị sẽ khóc vì thằng em già nua mà xí xọn này!!
3:00 AM me: Hồi xưa ai biểu em phản bội làm chi, em gieo gió thì gặt bão. Nói trước, em chơi dao phay, có ngày cụt tay, (chứ đừng nói đứt tay nha). Bây giờ em đi ngủ nhe, nhớ uống thuốc, ngủ nghỉ có chừng mực điều độ, em trai đừng lang bang như hồi nhỏ xíu, không tốt đâu.
3:10 AM ngk: Xí. Có ai nói gì đâu, mà chị la đông đổng lên hả! Ủa, CHỊ có TÌNH...Ý ...Hả? Bộ già, thì chị hổng biết yêu sao? hổng có tình ý hả? Mà thôi! một tháng chị vô đây một lần cũng được! Trời trời! cái gì có dao phay nữa đây? biết rồi, CHỊ có ông “quốc doanh” mà! Tui biết rùi! Tui hổng chọc gì tới ông “quốc doanh” à. “Quốc-doanh= Bán nước”! đúng vậy! Bên Viet Nam nói quốc doanh có nghĩa là: thuộc về nhà nước, mà thuộc nhà nước thì “cha chôn không ai khóc”. Tui một thân làm sao chống lại “nhà nước… đá” của chị ha. Đời TUI mệt THÂN nhiều rồi, hổng ngán! có ngán rồi cũng chết!
2:50 AM me: Bây giờ EM ngồi lì ra đó mà cãi tay đôi với CHỊ Út sao ta? Có cậu em như vậy, là hổng được rồi, chắc phải nhốt em vô Biên Hòa quá. Ối giời ơi! Biết nhau từ bao nhiêu năm nay, bi giờ Me mới thấu hiểu, vì đã cố tình chọc cho you thực sự nổi giận ha. Nay You “nổi trận lôi đình” với Me, chắc là coi You “hình sự” lắm ha! Thôi thì … Me vụt đứng dậy, chạy có cờ… vô nhà pha cho You một ly cối to bự sư nước chanh đường, kèm “hòn đá cục quốc doanh” mát lạnh, để You nhai rào rạo, cho đã cơn tức. Hen. Nếu You có gãy cái răng nào, Me len lén xịt thuốc mê, thuốc tê, thuốc… ngủ, me nhổ răng và đền
"cái răng dàng khè le lói" cho You! Nhân tiện khi You đang ngửa cổ nhắm mắt uống nước chanh ừng ực, thì Me sẽ nhỏ nhẹ nói líu riú “cho Me xin nỗi You nần lữa nhen”. Vẫn không chịu hở! Người gì mà “lì” coi thiệt dễ sợ và dễ ghét quá đi thôi. Vậy chứ… Me bủn rủn …vậy chứ You, ồ ngộ ghê You nhìn me cười toe toét đó. Thôi, hổng nói nữa, Me phải “im lặng là dàng”…
3:18 AM ngk: Sau lần nói chuyện này, TUI đóng cửa, tắt máy nằm im một tháng, sau đó mới turn on máy lại! khi đó chị đừng khóc rống lên là: “Tui làm em mà ác” nghe. Coi như tui nhảy dù mà dù không bung, nên bị lọi tay, trặc gân, què giò phải "dưỡng thương". Tui đứng im ngó chị thôi, chị đừng hăm he tui cụt tay, tội nghiệp, chị không giết thì tui cũng “cụt mà chết”!
3:27 AM me: biết vậy, thì đừng trèo cao té nặng.
3:58 AM ngk: Tui trèo đâu mà trèo, bộ chị thấy tui trèo hả? tui đứng xớ rớ gần chị, có ngày tui bị cụt tay, gãy giò. Tui đang đứng một chỗ, chị bắt tui leo xuống, thì tui xuống tới đáy âm phủ không lâu đâu. Nói thiệt, tui đang bị đau ghê lắm, chị Út à.
4:10 AM me: Cứ nói bậy bạ hoài! Tự em muốn đi... xuống âm phủ chớ ai bắt nà. “Ngu” thì thôi, (so sorry) chị không có đứa em hư như dzậy. Làm gì đứng xớ rớ... bộ muốn ăn cắp ăn trộm dao phay sao? Khi khổng khi không em đứng xớ rớ ở bờ vực, lại còn đòi tụt xuống âm phủ. Chị không tức điên người cho em ăn dao phay, cũng uổng! Mắc cừi quá đi, “thằng em” gì ngổ ngáo hết sức à. Chị Út đây tượng trưng cho sư tử Hà Đông đó em à. Chị không thể dịu hiền thuỳ mị với “thứ em” ngổ ngáo, để cho em “được đằng chân lân tới đằng đầu”, mà xỏ mũi chị nà. Em “ngu” thì thôi, đừng khờ dại trèo lên cao, rồi đòi tụt xuống vực thẳm nhe cưng, hổng ai thèm thương xót mô cà.
4:25 AM ngk: Chắc phải vô Biên Hòa mà xin điều trị cho rồi, điên hết cả tam tứ đại họ hàng. Nhìn chị, khiến tui bỗng muốn chị ỏn ẻn tủm tỉm “cừì cừi” nhỏ nhẹ... Trời! Sao chị Út lôi cả họ hàng tui vô nữa? họ hàng chỉ có tui yêu CHỊ thôi, không có ai hư như tui. Kệ tui! CHỊ Út không biết con đường xuống địa ngục, là con đường dễ đi nhất hay sao?
4:47 AM me: À há, có “kệ” treo trên tường đó. Có điên mới nghĩ như vậy. Chị đây dù có anh "bán nước đá" cũng không ngu gì đi vào con đường độc nhất vô nhị, có đi xuống âm ty mà không có về trần thế, đừng xúi dại em ui. Chị còn ham sống sợ chết, chết rồi để anh “bán nước… đá” trên đời lại cho nhiều người cua sao. Ngu gì vậy.
Nè, nãy giờ Chat hơn 5 giờ rồi, em mệt chưa, cần đi ngủ chưa, hay còn ngồi lì ra đó? Nói trước với em: chị Út thì còn lâu mới dịu dàng dỗ ngọt (“thằng” em lếu láo) à nha. Đừng hòng đem nước mắt cá sấu ra mà hù dọa chị. Nhớ ăn uống điều độ- uống thuốc đúng giờ – ngủ nghỉ chừng mực - chứ như hôm nay là không được nghe. Trai tráng gì như mít ướt! Khóc nhè ra xấu hổ. Ráng chịu, không ai dỗ đâu. Em lo đi ngủ, đừng hòng chị dỗ hay ru em. Em có "nằm vạ" ra đó, cũng mặc, kệ.
5:10 AM ngk: Chị đi ngủ đi, đừng nhọc vì EM. Never... già rồi, nước mắt còn ít lắm, chỉ để lại khóc cho mình. Bởi em cũng muốn khóc cho riêng em thôi CHỊ à. CHỊ ngủ đi, không thôi anh ấy buồn và lo... yes my dear sister. You ơi, đôi khi người già hờn giận còn hơn là trẻ con nữa đó! Trẻ con giận là do bản năng, thấy mình còn nhỏ, mà còn nhỏ thì thích được chìu, nên thường hờn. Người già hờn giận bởi biết suy gẫm, cho nên một khi đã hờn giận, thì cái giận cái hờn của người già khác với con nít nhiều lắm.
5:25 AM me: Nói thật nhé, hôm nay nói tào lao mà vui quá đi, thank you. Thôi, bây giờ tôi nói đàng hoàng nè: Khang nhớ uống thuốc nhé, ăn uống nhiều vào cho có sức đề kháng, ngủ nghỉ đúng giờ. Kh nhớ đi bộ vận động cơ thể nhe. Ở bên nầy tôi sẽ cầu nguyện cho Y chóng bình phục. Ráng khỏe nhiều và tôi hết giận bạn rồi, tôi sẽ về VN trả lại cho Khang món nợ. Me muốn biết khi “You hờn giận Me”, thì khác với trẻ con ít nhiều ra sao? (để Me dè dặt đề phòng, không khéo sẽ làm “mất thiệt” vì hờn giận nữa, thì nguy)! Chắc là Me chịu thua, không thể dỗ dành You.
5:49 AM ngk: Bạn còn mắc NỢ mình à? nợ gì vậy ha? Mình không nhớ ai giận ai, vì sao lại giận nữa! nhắc lại giùm nha, Me đi qua thời gian nhiều năm, thì đôi khi không nhớ rõ chi tiết lắm. Dù vậy Kh này vẫn có nhớ tới một Ánh Huyền, đúng là chưa quên hoặc không khi nào quên.
5:52 AM me: Trời! sáng rồi! Coi như hôm nay tôi và you thức trọn 1 đêm đó nhe. Anh hãy đi ngủ xí nhe. Coi chừng trở bệnh nặng nữa bây giờ.
6:15 AM ngk: Thôi bye. Tôi đi thiệt đây. Mong người năm xưa vui và có sức khoẻ.
7:05 AM me: Huyền tạm biệt Khang nhé.
***
Ngày... Tháng... Năm...
Ánh Huyền thân chào Khang,
Ôi là là… bạn qúy mến, Kh đã gởi mail cho H vào ngày 30 tháng 6 năm 2008, trước lúc ấy chúng mình liên lạc mails, chats… qua một khoảng thời gian thân ái tâm tình vui vẻ rất dài, dài gần bằng tóc cuả Me + You nối lại. (Ồ, nhưng mà H quên tiệt Kh là đàn ông con trai thích “húi đầu đinh cụt ngủn”, thì có tóc mô mà nối, hỉ. Hi hi…). Thế rồi chẳng hiểu do Trời xui đất khiến, gió chướng mưa gào, phong ba bão táp ra làm sao? H không biết do đâu mà sợi dây (dừa) liên lạc ngày càng mong manh lỏng lẻo… rời rạc, bỗng dưng đứt phựt, chia lià!?
Tuy trên thực tế không có mối hảo cảm tốt đẹp giao tình trong sáng và thanh khiết, nhưng không gian và thời gian trôi chảy mãi… đến bây giờ hơn sáu năm rồi, H vẫn còn lưu giữ nơi đây những lời tâm tình cuả bạn… Kh thấy H có khùng lắm không, khi mình cố níu giữ lại những ân tình đã trôi tuột ra khỏi kẽ tay, và nhẹ nhàng rơi xuống đất, hoặc đã… trôi theo gió lên mây ngàn bay đi tứ phương? Chuyện đó đã thuộc về dĩ vãng, xa xăm… xa thật xa từ sáu năm rồi, Kh ơi! Hẳn là Kh giận mình vì lâu rồi H không gởi thư cho Kh. Phải không bạn? Có một điều hôm nay Huyền biết chắc chắn Khang chính là người có những câu nói bông đùa vui vẻ & hóm hỉnh, đã ghi tạt trong lòng H những vui thích, ưu tư, phiền muộn đến bẽ bàng xót xa: Phảỉ vậy không Khang? người bạn năm xưa cuả… ai đó.
Gởi gió phiêu bồng thư mấy nỗi
Giấc Nam Kha giận dỗi thế? Chàng thơ!
Hờn chi… em nắn nót mấy đường tơ
Từng phiến đợi đêm chờ vào canh vắng
Dỗi thế anh! tình em nhuộm nắng
Buồn bao nỗi lệ nhỏ không khô
Tình hoài hương đêm thao thức đứng bên hồ
Nghe gió rít xót xa sầu mắt ướt
Phút nghẹn ngào não nùng thâu canh rét mướt
Móng cầu vồng nhờ Ô Thước nối qua sông
Mình thôi giận nhé! hờn không.
Ngọt ngào đổi ánh mắt nồng môi say
Nguồn thơ chan chứa phơi bày…
Người bạn năm xưa của năm cũ ấy đã từng là một người Huyềnquý trọng, thân mến, mang trong tâm tư nhiều vấn vương phiền muộn từ giọt nắng bỗng dưng phai tàn, thảng thốt mà H đâu có ngờ! Nhưng thật tình thì tự trong thâm tâm H vẫn nhớ đến một người bạn ân tình thân thiết, dễ mến, mà H đã được học hỏi từ nơi người ấy những điều bổ ích và thú vị & có những bài thơ tình tuyệt vời. Hiện giờ thì… Khang không còn “của ngày xưa đó ư” đối với H nữa. Thực tế là thế đấy! Mà Kh phiêu bồng trên lối ngỏ có nhiều con đường ngập hoa hồng lý thú, là chí phải! H chắc chắn một điều là You không thể nhớ những gì đã viết đâu nhỉ! Ngược lại… H nhớ tất cả những gì bạn trao gởi còn nguyên trong ngăn kéo kỷ niệm, không hề xê dịch. Đấy là do Huyền không những tôn trọng, mà trân trọng và quý mến nhiều về tình bạn thâm-giao chân thành tình nghiã cuả hai ta. Tính H giàu tình cảm, đa sầu đa cảm (nếu không muốn nói là đa tình (do mình ưa thương vay khóc mướn giúp người dưng, giống y đúc như Khang vậy). Thiệt lãng xẹt, Kh nhỉ! Bây chừ H phải ráng chừa bỏ cái tính quỷ-quái ấy đi. Khi cả hai người, nghiã là có cả bạn, chứ chả phải một mình H “mắc nợ tha nhân” cần trả đâu… Phải hông?
“NỢ”. Vâng! Nói đúng ra, hai đứa mình, xin phép bạn cho Huyền không khách sáo khi nói chữ “hai đứa mình” nha! Mình đã nợ nhau một món quà đặc biệt! H vẫn nhớ và hứa với lòng là sẽ tìm Kh & trả nợ. Quả thật, H đã tìm bạn khắp nơi… tìm dịp nào thuận tiện để trao gởi món nợ. Nhưng bạn không nhớ, và có lẽ H chả cần! Vậy thì H nhắc lại làm gì chuyện “nợ-nần” không đúng lúc, thật vô duyên phải không nào. Khang ơi, vậy mình xí xoá, rút về “cái nợ không vay” đó & từ nay thông qua nhé. H không biết nên diễn tả sự trung thực như thế nào cho phải phép, sau khi H đọc đi dọc lại thư Kh!
Bởi, nó giống như ngày tháng xưa cũ rồi cũng dần qua, dần qua… cho đến một sớm mai nào đó trong tình cờ H thức dậy với nỗi xôn xao cuống quít, chợt thấy những hân hoan vui thích cuả một thời trẻ dại chợt quay về qua những hàng thư Khang khéo mô tả ấy! Nói tới đây… bỗng dưng H cảm thấy tức tức… (mà chẳng biết nên tức bạn, hay tức mình (!?), khi lá thư hồi âm cuả bạn tả về cảnh nhà, nơi có người thân tay bưng chén trà Ô Long mời “người bạn xưa”. Đã hơn sáu tháng qua, hôm nay H rất vui mừng khi nhận được tin Khang. Cám ơn bạn đã hồi âm. H vẫn xúc động, ngẩn ngơ, lòng nghẽn đắng từng cơn buồn, H muốn khóc hết sức khi đọc thư bạn. Về việc vĩnh viễn ra đi của một người thân yêu, H biết cho dù bây giờ H, (thân nhân, bạn hữu... xóm làng) có nói gì với Kh chăng nữa, thì "cái thế" trong bạn vẫn chưa thể một sớm một chiều sẽ dần phôi pha, nguôi ngoa, tan nhạt từng cơn đớn đau đầy ắp trong lòng Kh & g/đ.
Huyền biết thế, tuy đôi khi tự trong tâm H không thể cưỡng lại đã muốn gọi phone thăm hỏi, gởi đến bạn đôi hàng vấn an, ngỏ hầu vỗ về an ủi bạn... H chỉ sợ những cuồng sóng đầy ắp xô giạt từng ngày, từng tháng... âm thầm dật dờ trôi qua trên kẽ tay... sẽ khiến bạn thêm võ vàng, héo hắt, trầm cảm trong cơn bệnh trầm kha hơn! "chúng mình" là những "thi-sĩ", là người giàu tình cảm hơn ai hết, đa tình, đa cảm, lòng càng chất ngất nỗi buồn thương vô hạn. Phải không nào!?
Nói đến đây, H xin lỗi, không phải là Me chê You đa sầu đa cảm đâu, vì chính H tuy chẳng thân thiết với gia đình Kh là bao, nhưng H đã lặng buồn không thốt nên lời, bàng hoàng khi đột ngột nhận tin rất buồn. Thật sự là H rã rời, vật vờ, bâng khuâng, băn khoăn lo lắng... càng thông cảm thấu hiểu bạn mình đang sống trong từng cơn đau cao ngút, khi "lá vàng còn ở trên cây. Lá xanh rụng xuống, Trời ơi là Trời".
Khang thân mến! Đây là lời khuyên thật lòng đến với bạn. Nếu Kh không cho là H ngố ngáo, vô duyên và dư thừa, thì H xin Kh cố gắng hội-nhập với những người chung quanh. Bạn hãy hòa đồng trong môi trường hữu ích, lành mạnh. Ngỏ hầu bạn có thể tạm quên những đớn đau mất mác to lớn. Bạn hãy lắng nghe những lời bạn-hữu tâm tình, an ủi, đôi khi có những câu "vớ vẩn, ngớ ngẩn". Nhưng có thể Kh sẽ khoan dung mỉm cười tha thứ, nụ cười tuy chưa phải là mười thang thuốc bổ, nhưng ví như tiếng rền cuả loài thú lui về hang ổ, để trầm ngâm liếm lại vết thương cần khép miệng. Kh không nên co mình khép kín và lặng im trầm cảm ngồi trong bóng đêm như thế đã bao tháng ngày rồi. "Thà thắp một ngọn nến nhỏ, còn hơn ngồi đó mà nguyền rũa bóng tối". Phải không Khang?
Không thể nào ngờ khi nhận được tin buồn cuả gia đình Kh, thật sự H sửng sốt, bàng hoàng, băn khoăn, bồn chồn, buồn rầu (lo lắng… cho bạn). Kh à. Hôm ấy H muốn gọi phone cho Kh, để chia sẻ đôi lời, nhưng rồi H băn khoăn, ngần ngại cầm phone lên, rồi bỏ xuống, lòng bối rối lạ thường. H biết lòng Kh đau đớn tột cùng, tim đã tan ra trăm ngàn mãnh. Thì lúc bấy giờ nếu H có nói câu an-ủi để chia sớt nỗi đau gì, Kh cũng chẳng thể nghe và biết. Kh sẽ không thể nào thốt lên câu… Cuối cùng H nghẹn ngào ngồi trầm tư trước màn hình, nhìn bàn phím, mà thông cảm với bạn và gia đình.
Cũng thấu hiểu về nỗi đau của bạn, vì cách đây mấy năm, H đã mất đứa cháu gái tên Huy Thơ (cháu ruột gọi mình bằng cô; con của ông anh thứ 7). Cháu còn độc thân ở độ tuổi thanh xuân mơn mởn, cháu khá ngoan hiền xinh đẹp, học rất giỏi ra trường thủ khoa Nông Lâm Súc năm 1974 tại Huế. Do nhà anh chị đông con, cháu Thơ là con đầu, đi làm việc và ngày nghỉ cháu về nhà lo làm ăn buôn bán thêm phụ giúp gia đình. Mấy ngày cận Tết năm 2009 khi gia đình bận rộn chuyện bán buôn - cháu ở trong Tain bị cảm, cứ tưởng là nhẹ, nên cháu uống thuốc qua loa. Muốn đi bác sĩ nhưng lúc đó họ đã nghỉ để ăn Tết. Ai ngờ… cháu về nhà cha mẹ nằm nghỉ và ngủ luôn một giấc dài, cháu không một lời than tiếng khóc. Ôi chao, khi nghe tin cháu, ở Mỹ H bật khóc thật to. Suốt mấy tháng sau, H thẩn thờ như người mất trí.
Cho nên, nay biết gia đình Kh gánh chịu nỗi đau đớn vô cùng to lớn trọng đại nầy, H rất thông cảm & thấu hiểu. Vậy, H xin Kh cứ đọc thư nầy coi như lời chia sẻ, đọc để thấy có một người ở phương xa đang, vẫn… thường xuyên nghĩ tới Kh. H đi xem lễ mỗi ngày sẽ âm thầm cầu nguyện cho gia đình Kh… Hãy nhớ sau lưng bạn, còn có người thân, bạn bữu gần xa - và H luôn nhớ đến gia đình bạn bình lặng trong tâm hồn, (mặc dù H biết điều ấy khó khăn). Ngoài ra, thật tình là H nghẹn ngào không biết nói gì hơn ngoài lời chân tình ngậm ngùi chia sẻ nỗi đau với bạn.
H đếm từng ngày, mong sao thời gian và không gian sẽ là liều thuốc thần kỳ, để xoa dịu đi tất cả những vết thương đậm sâu trong lòng Kh, một người bạn mà tự bao giờ, lúc nào không biết, H không nhớ nỗi suốt 10 năm qua: tự trong đáy lòng H rất trang trọng và quý mến bạn. Tựu trung về mọi mặt, nếu H không muốn nói là H thương bạn hiền nhiều. Và, có thể một ngày nào đó mình sẽ đứng xớ rớ trước cửa nhà Kh chụp hình, nhón chân liếc nhìn vô nhà Kh len lén hái trộm hoa, không sợ bị bạn bắt gặp, xin phép đại gia cho vào nhà thăm hỏi, và uống tách trà! Cũng thú vị.
Thời gian ấy H thường lặng lẽ trở về VN nhiều lần, đi rất nhiều nơi… từ Bến Hải tới Cà Mau. Huế - Sài Gòn – Đà Lạt – Vũng Tàu – Nha Trang – v.v… (chỉ trừ H chưa đi ra Bắc), đâu đâu trong miền Nam Việt Nam cũng có gót chân mình buồn bã dẫm lên trên lối mòn. Tiếc thật! Vậy, một ngày đẹp trời nào đó, nếu có dịp nào trở lại quê nhà, Kh cho phép H ghé qua nhà thăm hỏi người mà tự thuở xa xăm… đã nhiều lần H nhỏ những giọt nước mắt thương cảm (khi bạn báo tin cho mình biết Kh đã lâm trọng bệnh, có lẽ không thể qua khỏi). Mặc dù chính lúc ấy H chẳng hề biết bạn là ai! Bây giờ Kh nhắc lại câu trên, quả thật là mình cảm thấy nỗi buồn sâu thẳm trỗi dậy! H không biết, tui bắt đền bạn phải trả lại những gì mà Kh đã làm khô mất những giọt nước mắt cuả H lúc nầy. Hi hi… Huyền nói thì nói cho vui vậy thôi, chứ có lẽ bây giờ mình chẳng muốn trở lại thời xa xăm, nơi đã làm cho H có nhiều muối xát kim châm, khiến mình xót xa chua xót đau thương ủ rủ. H không muốn bị hất lại ở lòng mình nỗi buồn và thất vọng, không muốn từng cơn gió mưa tạt mạnh vào đời. (à, cái chuyện bi thương ủ rủ trong tình yêu của mình với cố nhân, hoàn toàn không có Khang dự phần à nhen, bạn đừng băn khoăn lo lắng làm gì cho mệt nhé). Thôi, mình đóng chuyện nầy nha.
Bye.
***
Ngày... Tháng... Năm
Bạn Khang thân ái,
Huyền đã nhận được thư Khang hôm nay, vui rất là vui đã có một dịp cười vô cùng thoải mái. Ôi! Hỡi Kh là ơi là hỡi! Để lần lượt tôi nói rõ ràng cho bạn nghe nhen. Hôm qua H gởi trước một tin ngắn cho Kh, ban đầu H rất đổi kinh ngạc, bàng hoàng khi đọc một đoạn thư cuả Kh bằng tiếng Anh… Me tưởng là ai (ông Mỹ nào) gởi mail cho H bị wrong. Nhưng khi nhìn lên điạ chỉ usrename “nghile”, thì H yên trí mail đó chính là Khang gởi, (chứ chả phải ông Mỹ nào khác “tỏ tình”, hê hê hê)!
Nhưng H băn khoăn, suy nghĩ hoài, vẫn không thể hiểu ra, nên H tưởng là desktop cuả mình lại “làm nũng”, không chịu đọc tiếng Việt. Vì thế H mới báo với bạn là “computer cuả mình mấy hôm nay bị trục-trặc nữa, để tối nay H hồi âm cho bạn”. Lúc nào cũng thế, nếu H muốn gõ thư cho bạn, thì mình phải viết ở ngoài Microsoft Word (có font tiếng Việt), rồi từ đó copy, & edit… compose, chứ không thể gõ trực tiếp vô compose.
Ngộ lắm Kh à, rõ ràng là mình thấy thư ấy (chỉ hoàn toàn bằng tiếng Anh, không có một chữ tiếng Việt nào ngoài chữ Trọng Khang ở cuối thư). Tối qua, H cứ nghiền ngẫm hoài lời thư Anh-văn đó, tự nghĩ “hay là bây giờ khả năng sinh ngữ của mình tụt xuống vực sâu, nên ngu rồi hay sao”. Tuy nhiên, H cố moi óc ra hiểu vắn tắt nội dung lời “nhắn nhủ” bằng tiếng Anh của bạn, đại khái là mail ấy muốn nói về lời cuả bản nhạc “Cánh Hoa Tương Phùng” và nhạc sĩ LTG, như vầy: “... & ... Me and problem you talk to each other in the mail a few this is only between you and me, from that day to now me absolutely nothing to the team members are talking about issues related songs Also Petals Phung all, do not! (Though that between me and the team members are occasionally a word occasionally visit each other)... & ...
Thế rồi, ngày hôm nay H nhận được thư mới nhất cuả Kh, (new: Oct-20-) H bật ngữa ra và cười rũ rượi nè. H cười đến nỗi muốn đứng tim, nghẹt thở, chảy nước mắt… chỉ vì “hiểu lầm tiếng Anh “phải gió” mà vui quá đi”- H rất đồng ý với bạn về thư Khang đã viết:
- “Khang không viết cho Huyền bằng thứ tiếng “lẩm cẩm” ấy, bởi thật vô lý khi tại sao mình không viết cho Huyền bằng tiếng mẹ đẻ cuả chúng ta?! Theo Kh thì viết tiếng Anh làm sao diễn đạt cho trọn nghiã và diễn đạt hết được tâm tư, xao xuyến rung động tình cảm, suy nghĩ chính chắn bằng tiếng Việt của chúng ta! Phải vậy không Huyền?
Vậy cái thư tiếng Anh kỳ quái này từ đâu mà ra, chẳng lẽ Yahoo tự động dịch ra? mà dịch kiểu này, thì có những chỗ đọc không biết nó nói cái gì! vì sao có những chỗ dịch từ chữ "Like Phung Petals", hoặc Petals General Phung, hoặc songs Also Petals Phung, hoặc"Hoa Tuong Phung Wing" hoặc Poems "petals tuong leper "= là ý nói " Cánh Hoa Tương Phùng!? Rồi nữa: thousands, several thousand = mayngan…
* Nói chung Khang đọc thư tiếng Anh mà H quote trong thư, mình điên cái đầu! Tiếng Anh phải gió này ở đâu ra, H tìm hiểu giúp Kh, nếu từ Yahoo mà ra, thì có lẽ Kh phải bỏ Yahoo thôi! Chuyện là như vậy đó, không hiểu sao lại có cái thư bằng tiếng Anh, từ trời thần đất thánh nào gởi cho H, mà nội dung là từ địa chỉ username nơi cái thư của Khang vậy!
Huyền lò mò đi tìm tòi lục lọi ở Mỹ xem nó phát xuất ra lá thư tiếng Anh ấy ở từ nơi ngỏ ngách nào? – thì ra do Yahoo ở tại Việt Nam chuyển qua Mỹ cho Huyền đó, Khang ơi. Chứ bên gmail của mình không hề bị wrong! Máy (computer) & laptop cuả H không thể nhận làm việc ấy, vì nguyên bản gốc trong my computer không có tiếng Việt, không đọc tiếng Việt, nên không dịch ra thứ tiếng “thổ tả” kia! Cho đến giờ phút này H không biết Kh có nhận được mấy cái thư tiếng Việt, có cùng một nội dung nói trên đây không, vì Kh chỉ nói cái thư bằng tiếng Anh, mà Huyền nói là: “You viết tiếng Anh giỏi quá nhỉ”! hê hê hê...
Nói tóm lại: hoàn toàn không nhận được thư nào cuả Kh nói về chuyện “cánh Hoa Tương Phùng” (mà Kh vừa đính kèm ở mail nầy, tức-thì thôi). H nhớ Kh có một username ở Gmail mà. Kh vẫn thường viết thư or chat cùng mình ở điạ chỉ gmail (chỉ trong thân tình thôi, H mời số bạn rất hạn chế). Mong thư Kh, hy vọng tối nay chúng ta sẽ họp mặt cùng nhau ở giờ N, chat mà cười vui vẻ nha. H hy vọng là sau khi gởi thư nầy đi, thì ở bên quê nhà Kh được an lạc hạnh phúc, nhớ cho H biết qua sức khoẻ bạn hiện nay ra sao nhe, cho mình thăm hỏi gia đình bạn luôn bình an, vui vẻ hạnh phúc.
***
Huyền có mấy gia đình anh, chị, và cháu Dũng có xe hơi riêng, loại xe 5 hoặc 7 chỗ ngồi, và có ông anh ở Đà Lạt có năm chiếc xe đò chở khách chạy tuyến đường Đà Lạt – Hà Nội & Sài Gòn - Hà Nội. Khi Huyền về VN thường bao xe loại 50 chỗ ngồi, để đưa thân nhân đi khắp “bốn vùng chiến thuật”, trước là thưởng lãm phong cảnh hữu tình, sau là chở nhiều thực phẩm, cũng như tiền bạc để biếu tặng tận tay những người già cả nghèo khổ ở cuối đất cùng trời xa xôi heo hút. Có đến những nơi “thâm sâu quỷ cốc” đó, thì mình mới nhận ra cảnh túng quẫn cơ hàn, đói rách nghèo khổ của đa số người dân ở thôn quê cơ cùng đến cỡ nào. Sự hào nhoáng vinh sang nơi ánh sáng kinh thành hoa lệ xa hoa đông đúc kia, không hề rót tí mật nào về những vùng xa xôi cách trở ấy. Trông đa số họ quá thảm thương tội nghiệp biết chừng nào, dù người khô khan đến đâu nếu nhìn thấy họ run rẩy tả tơi trong manh áo rách, thì bạn cũng như mình và người khác có cẩm được nước mắt, mà ngoảnh mặt đi không hở Kh? (Nếu lúc nào xe các cháu kẹt không đi, thì H bao xe khách người khác để đi đó đây.
Mình ít khi đi xe đò theo tour cuả đoàn du lịch hướng dẫn, vì đi như thế tuy cũng vui vui, nhưng có phần lệ thuộc, gò bó thời gian đi về quá chật vật eo hẹp, ta cứ vắt giò lên cổ mệt hụt hơi mà chạy theo đoàn, thành ra đi du lãm thường vội vã, sẽ mệt đừ, nên không còn cảm thấy thoải mát thú vị bao nhiêu, cũng chả coi ngó cảnh kiết chi!
Đôi hàng thăm bạn hiền, thân chúc Kh và gia đình có mọi sự tốt lành & như ý nhen.
Mến,
Á H
***
Nov. 14...
Trọng Khang quý mến,
Ái Huyền cám ơn Khang nhiều, H thật xúc động và nghẹn ngào khi H muốn nói chữ “chịu khó ngồi đây”, nhưng sợ Kh mắng Huyền, nên thôi… Kh đã chỉ-bày rõ ràng, tường tận về Folder Protection Download Process thế nầy. Ôi chao! thiệt dễ thương xiết bao! Nhưng sao mà “mình ghét mình NGU” đến thế không biết! Tuy nhiên mình phải nói thật lòng là có đôi lần H xót xa khóc thầm (thương vay khóc mướn, như Kh đã nói). Tại sao Kh có biết không? Bởi chính vì lúc đó “bạn dộng cho H” mấy lá thư… Kh nói bạn bị bệnh rất nặng, bệnh ngặt nghèo, trầm trọng… có thể Kh không qua khỏi… Kh sẽ vĩnh viễn rời khỏi cuộc đời nầy. Nên H bàng hoàng thảng thốt lo lắng và rơi nước mắt, vì thương tình người trai trẻ sao có tuổi đời ngắn ngủi và “bạc bẽo” làm sao. Thế nên H mới có câu: “Dạ vâng! Người năm xưa cuả …năm cũ ấy, đã từng hoạ thơ với H, đó là một người H rất quý trọng, thân mến, mang trong tâm tư nhiều vấn vương phiền muộn từ giọt nắng bỗng dưng phai tàn, thảng thốt mà H đâu có ngờ”!
Ối giời ơi! Biết nhau từ bao nhiêu năm nay, bi giờ tôi mới thấu hiểu, vì đã cố tình chọc cho bạn thực sự nổi giận ha. Vô vàn so sorry nhe ông tướng. Kh còn giận H không nào!? Mặt mày Kh “oai nghiêm đạo mạo” giống đúc ông cụ như thế, mà nay Kh “nổi trận lôi đình” với H, chắc là coi Kh “hình sự” lắm ha! Tiếc là lúc nầy không có H ở đó, tiếc quá! Thôi thì … Dù H bị “xốc”, nhưng để H vụt đứng dậy chạy có cờ vô nhà pha cho bạn một ly cối to bự sư nước chanh đường, kèm theo những “hòn đá cục” mát lạnh, để bạn nhai rào rạo, cho đã cơn tức. Hen. Nếu Kh có gãy cái răng nào, để H len lén xịt thuốc mê, thuốc tê, thuốc… ngủ, H nhổ răng mà đền cho Kh cái “răng dàng le lói" khác! Nhân tiện khi bạn ngửa cổ nhắm mắt uống nước chanh ừng ực, thì H nói líu riú bằng tiếng Việt: “cho H xin lỗi Kh lần nữa nhen".
Vẫn không chịu hở! Người gì mà “lì” coi thiệt dễ sợ và dễ ghét quá đi thôi. Vậy chứ H cầm ly cối chanh đường đá nặng muốn bủn rủn… Vậy chứ Kh… Vậy mà… Thôi, hổng nói nữa, H phải “im lặng là dàng”… Nếu nói nữa sẽ “lộ tẩy” ra… Kh lại dộng cho H thêm (một cái “meo” thì… “méo” xiểng liểng làm sao). H làm gì đây, Kh biết không, bị bạn la những lỗi rất đúng, H không hề giận bạn kià! Ồ ngộ ghê bạn ơi… tôi cứ nhìn bạn mà cười toe toét đó. Nhưng… H cám ơn Kh vì xét ra bạn hiền, nhân hậu và nhẹ nhàng ưu ái với mình nhiều. Chứ nếu có ai mà trêu mình kiểu như H đã trêu Kh, thì chắc chắn kẻ ấy sẽ bị H… ít ra cũng nghiến răng trèo trẹo, mà cú cho họ lủng cái sọ, trơ cái “đầu lâu” nà).
Bây chừ Kh có còn hơi bực mình khi đọc như vậy nữa không? Cho mình năn nỉ ỉ ôi và… thút thít xí nhe. Để tỏ lòng “hối hận, ăn năn”, H gởi tặng bạn mấy tấm hình… kèm bản nhạc H thích (chẳng biết bạn có thích không). Nhất là H cám ơn bạn đã hồi âm liền, H thật sự mong tin Kh vài tuần nay (giống như ngày xưa vậy). Nhận tin Kh mừng và vui như lữ khách gặp đồng hương. À… có một dạo vắng bặt tin Kh dài lâu, H có ý muốn nhắn tin ở các báo, đài..., (như tìm trẻ em bị lạc), nhưng H suy nghĩ rất kỹ, bẻn không chôc bạn nữa.
Sau khi đi VN về, hôm nay H đã khoẻ lại, tuy rằng thời tiết tại đây đã lạnh, gió lùa mạnh kinh khủng. Thật kỳ: “Gió mưa là bệnh của Trời. Ốm đau là bệnh của tôi nhớ người”. Hi hi… câu: “Ốm đau là bệnh của tôi nhớ người”, là H nói thật với bạn. Phải… dù đã ở Việt Nam, ở Mỹ, hoặc nơi đâu, H thường nhớ đến “người ấy”, hằng ngày cầu nguyện cho họ và gia đình họ bình an, vui vẻ, hạnh phúc. H mừng. Thế mà chẳng hiểu sao H không liên lạc với bất cứ ai. Có lẽ H sợ tiếng nói của mình sẽ bay vào hoang địa, không lời đối thoại, thì sẽ dội lại lòng mình những nỗi xót xa buồn bã ngút ngàn. Nhưng liên lạc rồi, thì sẽ ra sao nữa đây, khi kẻ chân trời người góc biển, đâu lại hoàn đó. Ôi là buồn. Kh có thấy H lãng mạn, vu vơ vớ vẩn quá không? Thiệt tầm bậy tầm bạ ha. Xin lỗi bạn, tôi thường có những khi lẩm cẩm rắc rối ba xàm ba láp như vậy. Tha lỗi cho H nha. Khang biết không, hôm nay H mở thư Kh ra đọc, bỗng dưng cảm thấy vô vàn tiếc nhớ, quay quắt kỳ lạ. Vì khi nghe Kh nói:
- “Khang đã email hỏi lại Huyền lần nữa, hy vọng nếu bạn còn ở VN, thì tôi sẽ tìm gặp để thăm H. Nhưng rồi mình chờ hoài mà không thấy bạn hồi âm... Huyền biền biệt bóng chim tăm cá! Nay H nói vậy, Khang nghe rất buồn mà không ngần ngại trách rằng Huyền tệ với Khang nhiều lắm”!
Khang ơi! Không phải như vậy đâu, ngược lại... H không muốn bạn buồn chút nào hết. Thôi thì bạn cứ trách mắng H cho hả giận, cũng đáng đời đáng kiếp H lắm. Quả thật là mình rất tệ. H xin lỗi bạn nhiều nhen. Mặc dù do H lu bu bận rộn quá, H hối hận, cứ dày vò mãi. Tại sao ngày ấy chúng mình gần nhau đến thế, mà mình không nhắc phone lên gọi Kh, hỏi thăm hoặc vỏn vẹn nói vài tiếng Hello bạn... H sợ! Vậy thì, nếu lần sau H về VN lần nữa, bạn (gia đình, nội tướng) có làm hướng dẫn viên dẫn đại gia đình chúng tôi đi chỗ nầy chỗ nọ không nào? Tuy nghĩ vậy, nhưng H (nói nhỏ chỉ mình Kh nghe thôi nhen)… H nghĩ bạn khó thực hành khi Kh “ở nhà” bị “kềm kẹp” liên miên. Ha ha… Mình mời toàn gia đình bạn và đại gia đình mình “nhập cuộc” du hành với thiên nhiên, thăm tha nhân, lo gì bạn bị ngắc nhéo hổng biết. Lần trước, sau 10 năm H không về quê cũ, nay nhiều nơi hoàn toàn thay đổi, có lần H đi một mình, đi đây đi đó, có một lần H đã bị lạc đường, cho nên các anh chị ở VN la mình quá chừng. Vậy là mấy lần sau họ cho các cháu đi kè kè một bên, như canh giữ em bé còn bú ti. Tức cười ghê.
Phần H, suốt từ tháng Tư năm ngoái đến đầu tháng Giêng năm nầy: H mệt mỏi đủ mọi thứ chuyện chẳng vui, vì giấy tờ hai cái nhà, tiệm tùng... việc làm và chuyện cơm áo mỗi ngày. Dù chỉ vài hàng ngắn ngủi cũng chẳng viết nỗi tin cho bạn... Quả đúng như Huyền nói:
- “Dạo gần đây tâm H không hề an, sức khỏe không được ổn, cách đây đúng ba tuần thân nhân chở mình vào cấp cứu ở BV – H nằm lại nguyên một ngày, qua các thủ tục và đủ thứ khám nghiệm, chả có ăn uống thuốc men gì, ấy vậy mà tốn hết $1,856 cho cái chi chi đó!!!
H thật quá mừng, vì H không hề bị đau tim, (mà đau bên ngực trái kinh khủng, do đau cơ bắp thịt không thể chịu nỗi). Bây giờ vẫn H còn đau đau mỗi lần thở mạnh, hay nằm yên ngủ một đêm tới sáng, không trở mình, là bị đau.
Cám ơn bạn đã đến thăm mình. Kh có khỏe không? Lẽ ra H hồi âm thư bạn khuya hôm qua, nhưng không thấy tiện, chỉ vì tính H ưa vui dzai, thích đùa nghịch xí, nghĩa là: H tính gởi hình vài cô bạn, để “đố” Kh, và mời hãy kết bạn với họ, cho vui cửa vui nhà xí mà. Có ai ngờ điều ấy làm bạn nghĩ ngợi cả tuần, mà không chịu “hồi... tưởng”. Bởi, nói thật là mình quý mến Kh & không muốn phiền lòng bạn đâu. Mình chưa bao giờ nói “tặng ai” tấm hình mà. Chứ khi tặng hình ai, thì dĩ nhiên là khác với “đố ai”, phải không nhỉ? Coi như H có lỗi về v/đ kém tế nhị nầy nhe. OK? Bây giờ H thực sự hiểu bạn chính là "ông cụ non" không thích kiểu ưa đùa dai hỉ! Từ nay H không giỡn hớt bố láo bố lếu, tự làm mình nhức bưng cái đầu! Về chuyện hình bóng Ngọc Vân mà mình gởi cho bạn, Khang nói:
- “Tôi trân trọng người gởi hình cho mình, dù người đó là ai, lớn hay nhỏ tuổi. Kh nghĩ thích hay không thích một người, không phải từ một tấm hình, Kh không quá đặt nặng hình thức bên ngoài của một con người, Kh mến một ai đó, không vì vóc dáng xinh tươi bên ngoài, bởi những cái hình thức bên ngoài ấy, nó không giúp tâm hồn Kh giàu hơn lên bằng cá tính của một con người. Kh là người vốn sống bằng nội tâm, cho nên tâm hồn tư tưởng của một con người, là điều Kh thấy qúy trọng và cần thiết hơn”.
Điều bạn nói trên kia là hoàn toàn phù hợp với H. Tuy nhiên xin lỗi bạn trước nhe: Bởi H giới thiệu cô bạn thân quen mình cho một người khác (mà H biết chắc chắn làm điều ấy thừa, vì "người ta" có đủ bản lĩnh và khả năng tự chọn, tự đi tìm... kiếm mẫu người họ ưa thích, chả cần giới thiệu môi giới kiểu "ruồi bu"...). Khiến "người ta" không ưng, không thích; mà còn xì nẹc mình, cũng đáng lắm. Chí phải! "Tiên trách kỷ, hậu trách nhân"; Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi... mọi đàng.
* Thì bạn cũng nhận thấy niềm cảm mến dù H dấu trong lòng, không nói ra cũng thể hiện: “bằng chứng H mến Kh từ ngày biết nhau, mà không cần biết mặt mũi ra sao, rồi mới khóc và mến đâu! Bởi H cần có những người bạn có chiều sâu tâm hồn: để an ủi, tâm sự, chứ hình thức bên ngoài là một yếu tố bổ sung cho một con người... Điều đó nói lên H rất trân quý tháng ngày chúng ta đã quen biết nhau, H gìn giữ riêng biệt như một kỷ niệm quý giá cuối đời. Từng đó thấu hiểu & thông cảm đã đủ nhiều.
Quá lâu rồi không gặp nhau trên mail hỉ, Kh và gia đình có khỏe không vậy? Có gì vui không, kể cho mình nghe với nhen, & để đọc lại mấy vần thơ mà chúng mình đã làm nè. Bản nhạc "Tiếc Thu" đó Kh hát rất hay, nghe thích lắm. Nhưng bản nhạc hôm qua Kh hát trên Facebook đó, nghe sao mà... chán phèo! Dỡ quá! Dỡ không phải do giọng ca Kh không hấp dẫn, mà do bạn chọn bản nhạc đó không hợp với giọng ca trầm ấm của mình, đồng thời nhạc và lời của bản nhạc đó không xuất sắc, cung bậc nghèo nàn, tiết tấu không hài hòa... nên không thể quyện hút & gợi cảm đến người nghe. Xin lỗi, tính H nói thẳng, mong bạn đừng lấy đó làm buồn mà giận mình nhen. Bắt đền H cái gì cũng được, nhưng đừng buồn vì lời mình nói thẳng nhen. Quá khứ ơi! hãy trôi đi, đừng gợn lại làm gì. Nếu H có lỡ lời làm bạn buồn đến thế.
Tạm biệt nhau (ở thư nầy) được chưa bạn? Chúc Kh có những ngày vui... hy vọng là thư nầy sẽ đến bạn sớm nhất sau khi Kh đi đánh tennis về, và… Kh sẽ nở nụ cười thư giản. Vài hàng thăm bạn, H muốn gởi theo thư nầy một lời chúc tốt đẹp đến người bạn thân: Cầu mong Kh và gia đình luôn dồi dào sức khoẻ, an lành, hạnh phúc và như ý nhe.
Qúy mến,
Á H
* * *
Ngày... Tháng... Năm...
Ánh Huyền thân ái,
Sorry vì reply too late. Hôm nay mới open mail box nên nhận và hồi âm trể. Vui lòng bỏ qua. You à, Me chúc happy new year thì chắc có lẽ sẽ có; nhưng Merry Giáng sinh thì không, bởi You viết như vầy "Merry ChIRstmas” thì làm sao merry được!!! Cái này thì chắc cũng đáng đánh đòn, sao không là: ChRIstmas ?
Không biết nhớ ai mà viết lộn như vậy? Kh thì lúc này tâm không an, dù rằng sức khỏe ổn. Vì sao "run... run", mà tim có đập mạnh không, hay chỉ run run thôi?? You gởi gì đó, mà Me có open được đâu! view thôi cũng không được nữa! nói chung gmail của mình có vấn đề gì đó, cảm mạo thương nàng ý ý!! thương hàn gì đó, nên file gởi tới cứ bị error hoài. Lần sau gởi thì nhớ CC qua bên yahoo cho mình luôn, để bên này bị error, thì có bên kia nhen. Hôm rồi Me có nhận được tấm hình cô bạn (cuả Huyền), cô chỉ có tấm hình thôi mà không có bất cứ chữ nào. Me phân vân lắm, nghĩ ngợi nhiều vì sao mà cái mail không có dù chỉ một lời, mà vỏn vẹn tấm hình! dù vậy, sau đó Kh cũng e-mail cho bạn ấy, nhưng... không thấy gì! thôi thì cứ coi như mình gởi gió cho mây ngàn bay... ngại làm phiền người khác, nên cũng không dám hỏi. Me chỉ nói vậy thôi, You nên quên chuyện này đi, đừng hỏi tới hỏi lui gì cô bạn ấy nha.
Lâu rồi mới trở lại với một bài thơ, H thấy Me làm thơ giống say xỉn quá phải không? Mình vẫn nhớ những ngày chúng ta mới biết nhau, đó là những ngày đẹp đối với Kh, và chắc mình sẽ không quên những ngày tháng đó... Sau cùng, nói gì thì nói You vẫn nợ Me! cho tới chết cũng không quên món nợ khó đòi này. Khi nào buồn đời thì cứ mail tâm sự với Kh nha, nhưng đừng khóc, vì tui không chịu nổi nước mắt của ai cả. Tức quá cho nên Me vô đề liền nghe: Ngày 29 Oct, mình cảm tác bài “Eo biển manche” và gởi mail bài đó cho bạn, cũng ngay hôm đó You Re: lại cho Me, và trong mail có bài “Tình hào quang cầu vồng”. Trong mail cũng nói: "Me thích tấm hình ở trong chat, tấm hình cũ ấy. Nhưng sao You ưa... "nhìn đời bằng hai mãnh ve chai" vậy? Không muốn cho ai thấy "đôi mắt đẹp anh nhìn"... hay là: "em nhìn anh đôi mắt đẹp... ha ha.
Chuyện mới đây thôi, mà You không nhớ sao, lại nhớ chuyện hồi trước năm 75? nhớ trường Võ Bị có cái gì gì? nhớ Tết Mậu Thân đạn bay ì xèo... Vậy đó, người ta gởi hình cho mình, mà mình thì im re, không "đáp lễ" – như vậy không unfair là gì? mà cũng phải! để ý chi cái ông này! chuyện hình ảnh là chuyện như con kiến mà...
Nói tới chuyện này lại ức và ức... là “tới đâu”, có khi một tháng một lá thư, mà nó TỚI thì nó vẫn cứ TỚI à nghen. Bởi viết tràng giang đại hải, nói trời nói mây, thiên lôi sấm chớp thì cũng như… không hà. Cũng như ngày xưa pháo kích bằng đại pháo hay hoả tiển 122 ly hàng loạt mấy chục trái, mà rớt tầm bậy tầm bạ, thì ăn thua gì. Còn chỉ cần 1 trái mọot chê 81 ly thôi, mà bắn trúng, là ăn tiền à nghen. Mà You nói: “lâu lâu Me dúi cho You ba chữ cái, bốn chữ con”, là không đúng à nghe, coi lại đi! Vậy chứ, nói tới mới nhớ, H đã viết thế nầy: (Huyền viết cho bạn hai ba lá thư, thì Khang chỉ "RỈ RA" chỉ có vài chữ, thì đã sao)?
Khang nhớ hổng có nợ Huyền cái mail nào à, có lần Me nói vậy rồi, mình reply mỗi lần nhận được thư, chỉ có trể chút thôi bạn à, sao mà nói quá vậy ta. Lại còn viết: “Với lại, Me hoàn toàn không được biết rõ về bạn đang ở đâu, phương trời nào, vợ mấy người, con mấy đứa, thì làm sao mà dám tự tiện trao Bóng với Hình!). Phải không nào!? Nhất là... Thực tế mình hoàn toàn không phải là kiều nữ như ai miêu tả về mình, càng buồn thay là mình quá xấu”. Nói vậy cũng không xong đâu, chuyện gởi hình để biết nhau, thì không dính dáng gì tới chuyện ở đâu, con mấy đứa, vợ mấy người hết á. Huyền đừng đem lý do đó ra nói, là không ổn đâu, ở trời Đông hay trời Tây thì cũng ở trên quả địa cầu này mà thôi, máy bay bay 500 knots/giờ, cầm boarding pass trên tay, thì đâu cũng tới, có khi ở gần kế bên, mà lạnh như cục nước đá, thì cũng cầm bằng không.
Còn vợ con mấy "đứa" thì từng tuổi này ai cũng có cuộc đời riêng, và hệ luỵ của đời mình! Như vậy, chỉ trừ chuyện một người ở dương gian còn một người ở âm phủ, thì mới nói không cần biết hình bóng của nhau. Còn chuyện xấu đẹp, thì đâu phải lúc nào con người cũng cần hình thức bên ngoài của một người nào đó? Tâm hồn của một con người cần thiết hơn bạn à, nhất là những người không còn trẻ như chúng ta, thì hình thức bên ngoài là điều có cần thiết lắm không? Bạn trả lời đi. Nầy nhé, bạn viết cho Khang:
- Người khác mỗi ngày viết ít ra cho mình một lần thư, hay mỗi đêm 1 vài giờ chat. (mà còn chưa tới đâu) Còn Kh; đằng nầy... năm thì mười họa mới "dúi" cho người ta ba chữ cái, bốn chữ con bé tí tẹo! Xí.
- "Người khác"… viết "CHO MÌNH" mỗi ngày hay Chat, thì kệ người khác, chưa tới đâu, hay tới đâu thì đằng ấy biết, mà đâu cứ phải mỗi ngày một lá thư hay chat: 5,7 giờ là TỚI ĐÂU… Có khi một tháng một lá thư mà nó TỚI, thì nó vẫn cứ TỚI à nghen. Bởi viết tràng giang đại hải, nói trời nói mây thiên lôi, sấm chớp thì cũng như… không hà, cũng như ngày xưa pháo kích bằng đại pháo hay hoả tiển 122 ly, hàng loạt mấy chục trái, mà rớt tầm bậy tầm bạ thì ăn thua gì. Chỉ cần 1 trái mọot chê 81 ly thôi mà bắn trúng, là ăn tiền à nghen. Mà nói lâu lâu dúi cho ba chữ cái, bốn chữ con, là không đúng à nghe, coi lại đi.
- Chuyện nhận Ái Huyền và cô bạn kia làm đệ tử: thì tôi không dám, vì có khi rồi trò dạy thầy viết mail ngày mấy cái, thì chết! Cũng cám ơn You đã chuyển thư của tôi cho “ai đó”, cám ơn nhiều nghe. Cô bạn cuả You muốn theo làm đệ tử tôi, thì chỉ khổ thôi, tôi chẳng bao giờ và chưa bao giờ cưng nữ đệ tử cả, trái lại còn nặng nhẹ, hành hạ đủ điều nữa, và sẽ phải khóc nhiều vì tôi. Chẳng lẽ hôm nay mồng 3 còn Tết Dương Lịch mà nhăn, thì không được, nên mình phải cười đây bồ tèo. Hơn nữa bạn chúc Tết cho mình dài cả cây số như vậy, thì làm sao mà nhăn nhó? You chúc vậy cho nên Me chẳng biết phải chúc lại bạn cái gì! khổ thiệt! Sau cùng chúc bạn và ai đó cùng "bán nước đá" vui hỉ. Chuyển lời thăm hỏi của tôi tới cô gái con ông đốc phủ sứ quê xứ Nam kỳ nghen. Thư nào cuả Me cũng dài cả mile, mà nói "RỈ RA" chỉ có vài chữ! thiệt là phụ nữ muốn nói sao cũng được! chỉ biết thở dài đây!
Bạn à, xin lỗi thêm lần nữa vì chậm trả lời cho đúng dịp đầu năm. Nhưng chắc bạn cũng hiểu Già rồi nên chậm, chứ Già thì không quên, mà không quên nhau là được rồi phải không? ông gì đó nói: “Thuở đợi chờ ôi thời gian rét mướt”. Nhưng nhiều khi phải đợi chờ một cái gì đó, khiến cuộc sống thêm thú vị, như chờ đợi tin ai đó chẳng hạn, nhiều khi mình phải đi vô, đi ra, thơ thẫn, thẫn thờ... khiến lòng mình chơi vơi. Có đúng không nào? mà bạn có lần nào như vậy chưa? chắc không thể không có.
Có thể nào cho mình biết vì sao mà “Tâm” của Huyền không hề an không? băn khoăn, xao xuyến là vì sao? Chữ muscle là cơ bắp, là bắp thịt thì tiếng Anh viết vậy. Ngủ một mình nhiều khi bị đau tim... là vì có thể không ôm ai, mà cũng do nằm nghiêng và nằm vị thế đó hoài, nên mới bị đau... tim. Còn nếu nằm nghiêng mà có ai bên cạnh, để vịn vai hay quàng lưng bá cổ, thì sẽ không bị đau tim đâu há!
Huyền ơi, hôm nay thì Me trọn tình hồi đáp rồi nhé, Me không nợ You cái mail nào phải hông? Chúc H nhiều niềm vui, hãy cố giữ tâm cho ổn để khỏi "băn khoăn, xao xuyến" hãy đi bộ đôi chút, hít thở thật đầy khí trời trong lồng ngực, để đêm về có giấc ngủ sâu, là Tâm sẽ an thôi à. Kh vẫn nhớ tất cả những gì đã có trong đời mình, nhớ những ngày xa xưa thật xa, và nhớ những ngày đã vừa qua với You đây thôi. Hôm nay bên VN trời đang mưa, trời xám xịt âm u xám tối, vì trưa hoặc tối nay sẽ có một cơn bão sắp vào đất liền ở miền Nam thổi ở Cần Thơ, Cà Mau, chắc chắn ở Vũng Tàu Bà Rịa cũng bị ảnh hưởng. Giờ này bên đó chắc you chuẩn bị đi lễ. You nhớ cầu nguyện cho mọi người trong quê hương mình luôn bình an, nhất là an toàn trước cơn bão nhe.
Tạm biệt
NTKh
***
Huyền thân ái,
Đọc thư Huyền, Khang mới biết thêm những điều mà trước nay Kh không hề biết, hoặc có biết thì biết không tường tận. Cũng nói thêm là nếu mình có chậm trể trả lời thư, thì H thông cảm, mà không lấy đó làm phiền trách, hoặc thất vọng mỗi khi mail box không có thư của Kh, như H vẫn nghĩ nha. Kh bất ngờ lắm khi biết H đã nhiều lần lặng lẽ trở về quê hương, và đi nhiều nơi! Thời gian ấy, những lần H về, có lẽ vì vô tình mà Kh không biết, hoặc do H không cho Kh biết (thay đổi username chẳng hạn). Hay nói đúng hơn bắt đầu từ ngày xa xôi ấy, chúng ta chưa có cái duyên diện kiến để hàn huyên, sau một thời gian biết nhau khá dài.
Quả đất tròn như người ta thường nói sẽ mãi vẫn tròn, nên biết đâu có ngày Kh gặp H ở đâu đó, nếu trời còn cho Kh có đôi chân vững mạnh. Hoặc trên hết là nếu chúng ta có duyên gặp gỡ. Phải không Huyền? Ôi chao sau bao nhiêu năm dài đăng đẵng! nói thêm ra một chút cho "não nề" thì một thập niên, tức là gần 1/10 thế kỷ kể từ khi hai đứa mình biết nhau, đến nay Kh mới thấy được dung nhan của H, người mà trước đây hình như có lần nói với Kh rằng:
- “Có lần H nhỏ lệ khóc thương Kh”, (khi Kh lâm trọng bịnh, tưởng chừng Kh không qua khỏi). Người đã than rằng: “Kh và H đã mất liên lạc bỗng dưng tàn phai”! Người đã nói câu chân tình: “H vẫn nhớ và hứa với lòng là sẽ đi tìm thăm bạn”. Quả thật, H đã tìm Kh khắp nơi… người đã hỏi mình rằng: “Trọng Khang …cuả ngày xưa đó ư”? Người đã nghĩ đến Kh: “Người năm xưa cuả …năm cũ ấy, đã từng hoạ thơ với nhau, đó là một người mình rất quý trọng, mang trong tâm tư nhiều vấn vương, phiền muộn từ giọt nắng bỗng dưng phai tàn, thảng thốt mà H đâu có ngờ”! Người đã nhận ra chính Khang & Huyền là đôi bạn ân tình của ngày nay.
Huyền ơi! những phiền muộn, bẽ bàng xót xa là do câu chữ nào? mà H ghi tạc trong lòng vậy Huyền? Rồi bây giờ, sau bao năm dâu bể gặp lại nhau, “người” như trách thầm: “Anh ngày xưa (của mấy... dấu chấm bỏ lững đó) không biết bây giờ lòng dạ ra sao, nhưng chắc anh ta không khỏi bồi hồi và “tình yêu dấu” (nếu có) ẩn chốn nơi nao, mà H hỏi (có cả dấu chấm than nữa. Cái dấu chấm than đó đủ làm cho những người nhạy cảm, sẽ cảm thấy có những vấn vương bùi ngùi) làm sao biết!
Huyền ơi, đôi khi người già, thì sự hờn giận còn hơn là trẻ con nữa đó! Trẻ con giận là do bản năng ngây thơ, thấy mình còn nhỏ, mà còn nhỏ thì thích được âu yếm cưng chìu, nên thường phụng phịu hờn dỗi. Người già giận bởi biết suy gẫm cân nhắc. Cho nên một khi “già” đã giận, thì cái giận cái hờn của người già khác với con nít nhiều lắm. Kh muốn biết khi “H hờn giận Kh”, thì khác với trẻ con ít nhiều ra sao? (để Kh dè dặt đề phòng, không khéo sẽ làm “mất nhau” vì hờn giận nữa, thì nguy to)! Lúc đó chắc là Kh chịu thua, không thể dỗ dành H. Kh hy vọng hôm nay sau khi mình thức dậy, sẽ có niềm vui mới và bầu trời Sài Gòn quang rạng, trong trẻo hoà ái hơn. Bây giờ Kh chỉ biết nhìn hình H, mà cảm thấy như là chúng ta thân quen, gần gủi lắm. Bởi từ chốn nao xa xưa, dường như mới hôm qua diện kiến dung nhan (dù rằng hôm nay mới lần đầu Kh nhìn thấy bạn, mà Kh đã đồng cảm về câu thơ: “Sương trên ngàn lả lả men nồng nhiều”. hi hi hi…
Kh trả lời liền liền nè, Thanks a lot đã làm theo yêu cầu, "nể chút tình với người xưa", H làm Kh cảm động! Hổng phải Kh sợ nàng nào đâu, mà chỉ vì mấy ông bạn ngắt véo hù doạ mình hơi nhiều. Ha ha ha. Cám ơn H đã gởi cho xem dung nhan hôm nay của "người xưa". Huyền làm Kh bỗng dưng muốn hỏi câu cuối trong những lời hoạ thơ ngẫu hứng, mà căn nguyên là do từ tấm lòng của H vẫn còn nhớ đến Kh suốt một thời gian quá dài đằng đẵng trôi đi, trôi đi… khi Khang nằm liệt giường. Kh vốn không trách, hay cố chấp với một ai, vì những chuyện không quá hệ trọng bởi tình thân, mối giao hảo luôn có thể vượt trên tất cả những chấp nhất. Nếu đặt sự cẩn trọng trung tín và cảm thông lên hàng đầu. Vậy thì H đừng quá suy nghĩ chuyện này mà ray rứt, hoặc xem đó là một nỗi buồn muôn thuở nhe.
Cám ơn bạn đã lắng nghe Kh hát, Kh biết mình ca không hay, nhưng thỉnh thoảng cũng lên youtube líu lo nghêu ngao chút đỉnh, để còn cảm thấy làn hơi, âm vực, tiếng nói của mình, có thể diễn tả điều gì đó trong tâm tư đầy diễn cảm. Cũng như qua đó, lượng được sức khoẻ của mình trong hiện tại. Thỉnh thoảng Kh làm thơ, hoặc hát hò chút đỉnh, chẳng qua chỉ có trong những lúc thấy cảm hứng, mà H biết cảm hứng thì bất chợt, có thể kéo dài hay đứt đoạn thật lâu, phụ thuộc bởi nhiều yếu tố nội tâm, hay những tác động bên ngoài. H có lắng nghe Kh hát, thì đó quả là một niềm vui đối với mình. Về bản nhạc “hiu hắt kia” thì tuỳ người nghe, mỗi người có cảm nhận riêng, nhạc cảm và tâm trạng riêng; cho nên không bao giờ me buồn (vì một nhận xét hay phê bình của ai), người ta nghe là tốt rồi, đôi khi mình hát giùm cho tâm trạng một ai đó, hoặc cho mình, cho một hoàn cảnh, một mối nhân duyên không vẹn nào đó đã qua trong đời, vì lời nhạc có những tương đồng, (chứ không phải hát cho mọi người). Ở ca khúc ấy có khi cho mình, hoặc cho ai đó gợi nhớ về thời xa xăm, mà cả hai có những dại khờ, cố chấp, để rồi vỡ tan tình cảm. Cũng như làm thơ đôi khi cho mình, đôi khi khơi khơi kiểu thương vay khóc mướn, Huyền có đông ý vậy không?
Cám ơn you về chuyện thơ được bạn you ngâm và ai cũng khen hay, nghe nói khen hay, me mắc cỡ vì những câu thơ ngẫu hứng đó không có gì xuất sắc, mà lại được bạn cuả you ưu ái ngâm trên tivi. Nhưng dù sao thì chuyện đó đã làm you vui và "thích lắm", nên me cũng vui và thích lắm lây. Còn việc you hãnh diện khi có “một người như ai", thì you coi lại nghe, me không được như you nghĩ đâu, you càng hãnh diện thì có khi càng thất vọng đó. Lâu nay me không có thơ thẩn gì hết you ạ, đầu óc rỗng tuếch gần như không có cảm hứng gì, để có thể ghi thành lời. You có tiếc bao nhiêu đi nữa, thì chuyện “thơ thẩn” đã rồi! Làm sao quay lại thời gian? Cũng như chúng mình nên an ủi nhau duyên gặp gỡ trên tao đàn tri ngộ chưa có, nên chưa gần kề. Nhưng mà cũng như xa cách một đại dương như đang cách trở bây giờ vậy. You về Việt Nam quá vội vì việc riêng, không cho me biết, không gọi me, thì làm sao you biết Me "không lời đối thoại" hở? Me không muốn you suy nghĩ giùm me, không muốn nói giùm me, nhe! Nhưng Kh có chút bất bình khi đọc câu Huyền viết:
- “Rất chân thành cám ơn bạn đã còn nhớ tới kẻ hèn và chịu khó hồi âm”.
Khang thật sự không thích khi Huyền nói như vậy, chúng ta có một mối thâm giao từ rất xưa, dù không được liên tục trong những năm qua, nhưng không vì thế mà có những suy nghĩ có vẻ lạt lẽo xa cách, và khách sáo đến vậy. Đọc hết cuối thư Huyền xong, thấy lòng mình bùi ngùi vì những lời chân tình, mà như có chút trách hờn trong đó. Kh cũng xao xuyến cảm động khi đọc đến những chữ sau cùng trong thư ấy, rồi Kh lẩm nhẩm một mình hai tiếng: “thời gian, thời gian...”.
Kh dừng nơi đây Huyền nhé. Thân chúc H và gia đình luôn an hoà, như ý và hạnh phúc.
Thân ái,
NTKh
***
Tháng Mười Một năm 2008
Ánh Huyền thân mến,
À, về việc khóa cái USB. Thật ra Kh không thường dùng mấy vụ này, nhưng theo những gì H nói, thì Kh hiểu H muốn dùng software để cất mấy cái files, hay Folder nào đó, để bảo đảm là không ai thấy, coi hay đọc được. Kh thấy bạn muốn xử dụng Folder Protect 5.5 (version). Khang không biết bạn đã install cái software đó vô computer của bạn, gởi file đó dưới dạng Zip chưa? Như vậy H phải extract nó, để thấy được file, sau đó install nó vô máy của H nha. Trong trường hợp H không bung cái Zip file đó ra được, thì H vô link này, rồi download nó direct vô computer của you. Vì muốn biết nó sẽ processing như thế nào, nên Kh cũng download để dùng thử, và qua đó mới biết, mà chỉ dẫn cho H nhe.
- H vô link này. http://en.softonic.com/s/folder-lock-5.5.7
- Khi web này hiện ra, H thấy nó có ghi Folder Lock 5.5.7 (140 program).
- H bấm vào dòng chữ Folder Protection (biểu tượng là cái chìa khoá), nó sẽ hiện ra bảng menu Free Download.
- H bấm vô đó, nó xuất hiện cửa sổ download, H chỉ cần bấm vào nút có chữ Start Download.
- Một menu khác sẽ hiện ra, you bấm vào nút OPEN. Lúc đó sẽ có menu Folder Protection Download Process xuất hiện, và you chỉ cần bấm vào nút Accept.
- Bảng menu Default TAB xuất hiện, you bấm vào nút Custom (nếu you không bấm vào Custom, mà để nguyên nút Express, thì khi installing, nó sẽ tự động install thêm mấy cái search homepage không cần thiết vào máy, sẽ làm “mệt” You thêm hi hi). Bấm nút Custom xong, đừng bấm vô 3 cái ô vuông bên dưới làm gì (skip mấy cái nút đó), mà chỉ cần bấm Next.
- Một bảng menu mới có tên Softonic xuất hiện, you bấm gỡ bỏ cái mark mà nó default trong cái ô vuông, có chữ Download and Install Softonic, xong chỉ việc bấm tiếp Next. Chương trình sẽ install cái software Folder Protec cho you.
- You chờ mấy giây, sẽ thấy một bảng có tên Folder Protector hiện ra. Phía dưới cái khung màu vàng, bên tay phải, you sẽ thấy một cái icon như cái hộp mở nắp, đưa con chuột vào đó, you sẽ thấy có chữ : Select Folder To Protect, you bấm vào cái icon đó, để nó hiện ra tất cả thư mục, trong các hard disk xong, you bấm chọn cái folder nào, hay disk nào, hay USB mà you muốn protect nó.
- Tiếp theo là you cho password vào 2 cái window (với 2 giòng Password và Re-type, cái này thì you rành rồi) xong You bấm vào ô chữ Protect.
- Một bảng menu có câu hỏi Do you want to Protect? lúc đó thì chắc chắn you phải bấm chữ OK rồi, phải hông? He he. Như vậy là xong.
- Lúc này trên màn hình desktop của you sẽ có một biểu tượng Lockdir với cái ổ khoá bự chảng! Sau đó, khi cần xài, thì you bấm vào cái ổ khoá đó, nó sẽ hỏi password, you điền pass vào, phía dưới có 3 nút theo thứ tự: Virtual. Drive. Temperory. Complete mà trong đó tác dụng của nó là:
- Virtual Disk: Khi bấm chọn ở nút này rồi, bấm Unprotect ở phía dưới, nó sẽ cho you thấy dữ liệu đã được protect, để you làm việc với dữ liệu đó (nó như một disk ảo, để you làm việc) do đó khi bấm tắt chương trình, thì dữ liệu vẫn được khóa như ban đầu. Lúc này những folder, hoặc file nào mà you chọn protect, và có để shortcut folder, hay files đó trên màn hình destop, thì những files và folder đó sẽ ẩn luôn, không ai thấy được.
- Temporary: nút này sẽ có một menu xuất hiện, nếu để nguyên menu này, là you có thể làm việc với dữ liệu đã khóa, nếu tắt menu này, folder sẽ tự động khóa lại như ban đầu, nếu click Cancel Protection, lúc đó các folder sẽ được mở khóa hoàn toàn, vô hiệu việc protect! Cũng vậy, lúc này những folder hoặc file nào mà you chọn protect, và có để shortcut folder, hay files đó trên màn hình destop, thì những files và folder đó sẽ ẩn luôn, không ai thấy được, giống như đã nói trên.
- Complete: Khi you chọn nút này, và bấm nút Unprotect, nghĩa là you đã hoàn toàn mở khóa các folder, vô hiệu việc protect. Nếu vẫn có những rắc rối về password, hay cần hiểu thêm thì you vô link này, để xem. http://www.kakasoft.com/folder-protect/how-to.html
- Me hy vọng với những chỉ dẫn này, you sẽ làm được.
* Vấn đề không phải là window 10 hay 9 - hay 8. Win nào cũng được. Có điều you thao tác có đúng không, có chọn đúng software để install hay không. Trong đó có ba mục. Chọn cái như Me đã chỉ cho you. Trên trang giấy cũng có ghi software đó. Nếu you không làm được thì nhờ ai đó biết rành về computer và cài đặt software, để nhờ họ làm giúp. Me không thể chỉ dẫn gì thêm được vì không nhìn thấy. Sorry.
* Mỗi cellphone chỉ được xài một số cho viber thôi. Khi you về VN you unlock cái phone của you, để có thể xài sim VN, sau đó you cài viber vào phone của you với số phone cái sim của VN.vi. Vậy bây giờ you đi tới đâu đi nữa, thì khi you dùng viber để liên lạc với mọi người, thì cái sim VN vẫn active, vì viber đã lưu số đó. Bây giờ nếu you muốn bỏ viber mang số VN, thì you phải uninstall viber, bỏ hẳn ứng dụng viber trong phone của you. Khi đã gỡ bỏ viber xong rồi you install viber trở lại. Lúc cài ứng dụng viber lại, thì viber sẽ register với số phone của you tại Mỹ. Sau đó you dùng viber mới là chính số của you tại Mỹ. Chỉ có vậy thôi you. Viber thì bên Vietnam xài lâu lắm rồi, và gần như ai cũng biết xài mấy cái free này như Viber, Zalo, Tango, WhatsApp, Messenger (của Facebook) v..v... nếu có smartphone, để gọi hay gởi message thoải mái.
* Me rất đồng ý với You ở điểm nầy, có chút hợp nhau hỉ! Chúc mừng you đi chơi đây đó ở Pháp, Thụy Sĩ, Rome, Phần Lan, Thái Lan. Mã Lai và VN… Thấy ảnh you chụp các địa danh mà thèm! Nay H đã về nhà bình an. Cũng có phần nào ngạc nhiên khi thấy thư đi khá lâu, mà không có hồi âm từ you. Me nghĩ rằng chắc you không được khỏe, thì ra you bận lên xe xuống ngựa, lên tàu xuống máy bay... do You bận lữ hành đi du hí... Về chuyện vé máy bay của VietNam Airlines đi Mỹ 990 USD/khứ hồi (chưa bao gồm thuế và phụ phí).
* You thấy đó chỉ là giá vé quảng cáo để bán, mà chưa bao gồm thuế và các phí. Khi cộng các thứ đó vào thì giá vé sẽ trên dưới hơn $1,300.00 you ạ. Cũng như các hãng Hàng Không giá rẻ tại Vietnam rao bán giá vé từ Saigon đi Nha Trang hay Đà Lạt chỉ khoảng 280.000 đến 300.000 đồng/một chiều, nhưng khi mua vé thì cộng thuế và các loại phí vào, lúc đó giá vé sẽ khoảng 600.000 đến 700.000 đồng cho một chiều đi.
Do vậy khi thấy giá vé rẻ, vào đặt vé online sẽ thấy giá cuối cùng phải trả không như họ quảng cáo. Me thường mua vé cho ngươi nhà đi Nha Trang, Huế... có khi Me đi, cho nên Me rành về việc giá chưa bao gồm thuế và các loại phí. Me chưa nghĩ đến chuyện đi thăm "đất khách quê người " vì dù vé may bay có rẻ, thì cũng không có ngân khoản để đi, hi hi… vì đâu phải chỉ mỗi tiền vé máy bay không thôi, mà còn những thứ khác nữa, đúng không You? khi nào có dịp thì Me sẽ đến thăm You nhé!
Cám ơn đã có thư thăm me và gia đình, me vẫn bình yên tuy rằng cuộc sống đôi khi cũng không được vui, nhưng đã là cuộc sống, thì khó mà toại nguyện mọi điều. Bây giờ thì lòng dạ me ngỗn ngang không biết viết gì đây! Kh sẽ viết cho H khi bình tâm trở lại nhen. Nhưng có một điều để nói ngay lúc này là: tình thân giữa bạn và Kh vẫn như năm cũ... Hy vọng là thư nầy sẽ đến You sớm nhất sau khi me đi đánh tennis về, và… You sẽ nở nụ cười bình an thư giản. Mình vẫn nhớ bạn dài dài từ thuở trước đến… hôm nay và ngày mai trong tương lai bền lâu. Vài hàng thăm bạn, Me muốn gởi theo thư nầy một lời chúc tốt đẹp đến người bạn xưa: Chúc You và gia đình có những tháng năm vui vẻ, hạnh phúc, dồi dào sức khoẻ, có những việc thường nhật mà you an vui lành mạnh đã kể. Huyền chú ý giữ gìn sức khoẻ và giữ tâm an, thanh thản với mọi điều ước mơ trong cuộc sống nhen.
Hẹn gặp lại you.
Thân ái,
Ngô Trọng Khang
***
Tình Hoài Hương












.jpg )
Comment