Một Góc Thi Văn - Thanh Nga

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • thanhnga
    Người Thân
    • Jul 2011
    • 31

    #16
    MÙA THU MƯA BAY

    Truyện ngắn


    Từ ngày anh tôi đậu đại học, khoác danh hiệu sinh viên, tôi trổ mã thành thiếu nữ 16 tuổi, căn nhà vốn êm ả trầm lặng của gia đình tôi bỗng tấp nập khách khứa. Tất cả “khách” đều là bạn chung lớp với anh hai. Những anh mới bước vào ngưỡng cửa đại học, mang bao ước mơ hoài bão to tát, đang tập tành làm…người lớn. Các anh thích đến nhà tôi chơi vì giống như đi “dã ngoại”, nhà tôi cách thành phố 20km. Cả lớp kháo nhau “ thằng Thái có nhỏ em đẹp lắm!”.


    Tôi chỉ là cô bé lọ lem con nhà nghèo, còn nguyên nét quê mùa ngơ ngáo. Gia đình tôi sống trong một xóm đạo toàn người Bắc di cư, nên tôi nói rặt giọng “ Bắc kỳ dốn” kéo dài thượt. Như có lần, má đi buôn về, mua cho một quả mít, dặn tôi xẻ ra mang biếu bà cụ trước nhà một miếng. Quả mít thì quá nhỏ, anh em tôi lâu lắm mới được má “hào phóng “ mua cho một chút trái cây. Tiếc rẻ, tôi đem biếu bà cụ một miếng nhỏ sát cuống. Lúc sau, bà cầm cái vỏ mít sang tìm tôi “mắng vốn”:
    - Sao mày cho “chị” miếng mít …nguyên …thơ là …thơ ế. ( miếng mít toàn xơ là xơ thế)
    Giọng Bắc của tôi cũng vậy, lúc nào cũng có chữ “ế” kéo dài đằng sau, nghe đúng “giai điệu” bắc…kỳ.
    Tuy “mang tiếng” là “đẹp lắm” nhưng quần áo tôi cũ mèm, xốc xếch, tóc cột bằng sợi thun nhỏng nhảnh đuôi gà, thay cho chiếc kẹp nhiều màu lóng lánh mà tôi hằng mơ ước. Trên người tôi không có món “trang sức” nào quí giá, tai đeo đôi bông bằng hột…nhựa, chờ mãi một đôi bông vàng 18k bà nội hứa cho từ hồi còn nhỏ xíu chưa xỏ lỗ tai đến giờ chưa thấy. Tính tôi cũng còn con nít ham chơi, rảnh một chút là chạy biến ra sân nhà thờ nhẩy dây, đánh chuyền, chẳng quan tâm đến “thời sự” sôi động trong nhà.

    Trong số bạn anh Thái đến chơi, có ba anh rất thân với anh tôi là anh Quế Anh, Trường Giang và Thiên Phú. Bốn anh được bạn trong lớp phong cho danh hiệu … tứ đại công tử. “Đại công tử” là ba anh kia thôi, chứ anh Thái tôi con nhà nghèo làm sao là “công tử” được, nhưng anh tôi lại cao ráo, đẹp trai, trắng trẻo nên có vẻ cũng xứng danh .

    Các anh siêng năng tặng quà cho em gái …út, dù chẳng có dịp gì, còn nếu là sinh nhật thì các món quà càng đặc biệt “nặng ký” hơn. Anh tôi hay hỏi đùa em út:
    - Sao sinh nhật út mà toàn là bạn anh tặng quà vậy? ( bạn út nhỏ xíu làm sao có quà)

    Về sau chỉ còn anh Quế Anh giữ lại “truyền thống tốt đẹp” này. Sau mới biết, thì ra hai anh kia đứng lại “nhường đường” cho Quế Anh….
    Một hôm, ngồi chơi chán, Quế Anh rủ anh Thái đi uống cafê, thằng em kế ở đâu chạy về, mặt mũi đỏ gay, mồ hôi nhễ nhại, nó cuống quýt lắp bắp:
    - Anh Què…Ành chò èm đì vơi.
    Quế Anh ngạc nhiên sửng sốt hỏi anh Thái.
    - Nó nói cái gì vậy? Sao nó bảo tao …què???
    Chúng tôi lăn ra cười sặc sụa, thằng em mắc cở chạy mất, anh Thái cố nín cười giải thích.
    - Nó nói mày cho nó đi với, nó nói Quế Anh chứ không phải …què.
    Quế Anh vẫn thắc mắc:
    - Sao nhà mày kỳ vậy? Mày người Nam, em gái mày người Bắc, em trai mày người…Trung.

    Má tôi người Bắc, ba người Nam. Sau ngày “giải phóng” ba đi “học tập”, má quá khó khăn chật vật nuôi anh em tôi, nên gởi anh hai về bên nội ở nhờ một thời gian, vì thế anh nói tiếng Nam. Còn lại, tôi và em gái ở với má và bà ngoại trong xóm rặt người Bắc nên nói tiếng Bắc là đương nhiên, nhưng không hiểu sao thằng em kế tôi lại “đột phá” thanh âm, biến thành giọng …Trung. Nhà tôi qui tụ cả ba miền đất nước.

    Ba được “nhà nước khoan hồng” cho về “đoàn tụ” với gia đình từ năm tôi 12 tuổi, nhưng vì ba má không hợp nhau, nên ba về sống với bên nội. Bà ngoại mất đã lâu. Má con tôi dọn ra Thủ Đức ở cho gần trường anh hai đi học, vì má rất lo lắng hồi hộp mỗi ngày anh đạp xe mười mấy cây số đi về, trên con đường tỉnh lộ xe ben chở đất đá chạy bạt mạng, cán người như ngóe.


    Dù nhà tôi còn rất nghèo, không biết bằng cách nào má xoay sở mua được căn nhà xuống cấp trong cư xá Kiến Thiết và sang lại một quán cafê nhỏ trong sân nhà người ta cho tôi bán, anh hai và thằng em sáng tối ra dọn hàng phụ. Ngày ấy, có trào lưu cafê sân vườn và nghe nhạc nước ngoài, người ta không còn thích ngồi uống cafê trong nhà với bốn bức tường bí bức, quạt quay vù vù, nghe nhạc “sến” rên rỉ.

    Quán tôi gọi là “sân vườn” cho … sang, chứ thật ra chỉ là mảnh sân nhỏ, để vài chậu dừa kiểng, vài chậu thiết mộc lan rải rác. “ Dàn âm thanh” là cái mini cat sét, giấu trong quầy, phát ra loa nghe rồ rồ rẹt rẹt, vì thế tôi không cho ai đứng gần quầy, sợ họ phát giác ra “dàn máy hiện đại” của tôi thì xấu hổ chết người.

    Người ta bỏ tiền ra đi uống cafê sân vườn là để hưởng không khí trong lành, gió mát thiên nhiên, thưởng thức âm nhạc với dàn hifi tuyệt hảo, nhạc của những boyband, girlband nổi tiếng thế giới. Quán tôi chỉ có vài ba cuốn băng, vì anh em tôi không ai rành nhạc nước ngoài, cộng với âm thanh máy phát ra… rẹt rẹt, khách đổi tên quán Thiên Lý của tôi thành quán BGs, vì chỉ có băng BGs là hay nhất và tôi mở cả ngày đến nhão nhoẹt.


    Khi mùa mưa tới, những tấm bạt che ở trên mái tạm lủng lỗ, dột, nước mưa rơi lõm bõm xuống ly cafê, mưa gió hắt tứ tung …. Tôi “thủ” mấy cái áo mưa để trong quầy, khách nào quên mang áo, tôi phát cho một cái, mặc vào … ngồi “nước lụt” trên ghế uống cafê, khách vẫn vui vẻ, dù có phàn nàn ca cẩm dôi chút .

    Có một người khách đặc biệt, anh ngồi lặng lẽ ở một góc khuất, uống ly cafê đen đặc quánh, mỗi ngày… Anh đẹp trai như diễn viên điện ảnh, khuôn mặt hiền lành trầm lặng, nụ cười sẵn sàng nở trên môi khi nói chuyện, nhưng anh rất ít nói, không phàn nàn khi nghe nhạc dở, không mặc áo mưa khi trời mưa, khiến lòng tôi phải áy náy. Tôi động tâm thỉnh thoảng kín đáo nhìn trộm anh, thì bắt gặp đôi mắt sâu cũng đang nhìn tôi, lần nào cũng vậy…

    Tôi thấy lòng mình rộn lên một cảm giác là lạ, không biết gọi tên, nhưng vô tư không nghĩ đến nhiều. Vả lại, tôi còn đang “ bận rộn” sàng lọc, phân tích, đối phó với bao nhiêu lờì bóng gió xa xôi của nhiều người, vừa là bạn anh hai, vừa là khách quen trong quán.

    Thì ra người “khách đặc biệt” kia cũng là bạn chung lớp với anh hai, từ lâu anh có nghe lời đồn
    " em thằng Thái đẹp lắm”, nhưng vì tính hiền lành nhút nhát, anh không muốn “bon chen”, cho đến một lần anh Thái rủ anh ra quán uống cafê. Từ đó anh trở thành “khách đặc biệt” , mỗi ngày đến quán “ngồi đồng”.
    Anh tiến đến gần quầy, chỗ tôi ngồi, nói nhỏ:
    - Anh muốn nói chuyện với Châu một chút.
    Phản ứng tự nhiên như mọi khi, tôi “xua đuổi”.
    - Anh đừng đứng đây, má Châu la.
    Anh nài nỉ:
    - Vậy thì chỗ khác, Châu cho anh một cái hẹn đi, lúc nào Châu rảnh?
    - Châu chỉ rảnh buổi trưa, khi vắng khách, có thể nhờ anh Thái coi quán giùm.
    Anh vui mừng hấp tấp nói:
    - Vậy thì trưa mai, lúc 1 giờ, anh chờ Châu ở….
    Tôi ừ đại cho anh khỏi đứng lại nói thêm, sợ má ra bất chợt trông thấy lại bị rầy.
    Trưa hôm sau, tôi …quên béng mất “ cuộc hẹn tình đầu”, vô tư ngồi “nhiều chuyện” với nhỏ bạn. Khoảng 3 giờ, anh Tánh hớt hơ hớt hải chạy đến báo tin.
    - Châu, sao em hẹn với thằng Chương mà không đến? Nó đứng chờ em say nắng …xỉu rồi, tỉnh lại nó muốn gặp em.
    Tôi áy náy quá, vội vàng theo anh Tánh đến gặp anh. Mặt mày anh xanh mét như vừa trải qua một cơn bịnh nặng. Anh hẹn tôi ở một quán cafê khác, nhưng đứng ngoài đường chờ vì sợ tôi ngại vô quán tìm anh. Nắng giữa trưa tháng hạ thiêu đốt cơ thể, nhưng anh kiên nhẫn đứng chờ cho đến khi đổ gục. Sau chuyện này, chúng tôi thân nhau hơn.


    Sắp đến 2 tháng 9 là ngày lễ “độc lập” của nước “cộng hoà xã hội chủ nghĩa VN”, anh muốn rủ tôi đi chơi nên đến nhà xin phép má. Nhà tôi không có sofa cho khách ngồi, chỉ có mấy chiếc ghế đẩu, anh không dám ngồi ngang hàng với má nên xếp bằng ngồi dưới đất. Má tôi cao giọng nói mát mẻ, kiểu chua chát của người Bắc.
    - Nhà tôi nghèo, con tôi còn phải buôn bán phụ với gia đình, đâu có sung sướng nhàn rỗi như các anh các chị nhà giàu, đi chơi lễ chơi lạt, thôi anh để cho nó yên, đừng rủ rê nó chơi bời nữa ( người bắc nói “chơi bời” là đi chơi).

    Má nói nhiều lắm, toàn giọng mỉa mai chua chát. Anh ngồi im bất động, thỉnh thoảng dạ nhỏ. Má thôi nói đã lâu, anh mới dám đứng dậy, nhưng lại ngã khụy xuống, vì ngồi xếp bằng quá lâu nên đôi chân bị tê cứng.

    Tôi bất nhẫn cho anh và thầm trách má quá khắt khe với tôi. Là con nhà nghèo, từ nhỏ đến giờ tôi chẳng được đi đâu chơi. Nơi xa nhất và vui thú nhất là nhà nội, không phải vì bên nội thương yêu quí hóa chúng tôi mà vì nhà nội là nơi duy nhất để đến và có nhiều bánh trái mà ở nhà không có, nhưng bây giờ chúng tôi không thích về nội nữa, vì nhận biết được sự ghẻ lạnh nơi đó.

    Tôi đã làm lụng miệt mài, phụ giúp má kiếm tiền từ khi còn rất nhỏ, chưa bao giờ được thụ hưởng niềm vui từ bên ngoài. Chưa bao giờ được rong ruổi nơi những khung trời lạ, ngắm nhìn cảnh vật thiên nhiên tươi đẹp, hồn nhiên vui đùa một ngày, không cần lo lắng chuyện bán buôn đắt ế…

    Má thật bất công!!! Cái đầu nông nổi khờ dại của tôi đã nghĩ như thế và đưa đến quyết định: Má khó quá, thôi về ở với ba. Nghĩ là làm, tôi giấu vài bộ quần áo, trốn má đón xe về thẳng nhà nội ở Bà Rịa, tôi sẽ về ở với ba: Ba dễ hơn má.


    Đó là sự an bài của thượng đế, khi để xảy ra xung đột giữa hai má con tôi, nhờ vậy chúng tôi mới được gặp ba lần cuối, vì từ khi dọn ra chỗ ở mới, bên nội không biết địa chỉ nhà tôi. Khi về đến, mới hay ba đã nhập viện và vừa ở phòng mổ ra. Ba có vẻ tỉnh táo, thấy tôi, ba mừng rỡ rưng rưng nước mắt, nắm chặt lấy tay tôi dặn dò, nghe như lời trăn trối.
    - Cả đời ba có lỗi với má con, các con hãy hiếu thảo với má, bù đắp thay cho ba.

    Tôi cuống quýt nhắn tin về. Khi má đến nơi thì ba đang hấp hối, không nói được gì nữa, chỉ khẽ nhúc nhích mấy ngón tay. Ba biết có má hiện diện bên cạnh, nhưng thân xác đã đóng băng, khô lạnh, từ từ chìm sâu vào giấc hôn mê cuối cùng. Hỡi ôi!!! Tay nghề của các bác sĩ “giải phóng” quá tệ, vết mổ bị nhiễm trùng dẫn đến tử vong. Ba tôi mất đúng vào ngày rằm tháng 8, tết trung thu.

    Ngày đưa ba đến nơi an nghỉ, mưa sụt sùi buồn thảm. Tôi thuơng ba quặn lòng. Tuy ba không gần gũi, không hy sinh lao nhọc để nuôi dưỡng, dạy dỗ chúng tôi, không thắm thiết tình phụ tử, nhưng dòng máu đang chảy trong huyết quản chúng tôi là của ba, anh em tôi có mặt trên chốn nhân gian này cũng là nhờ ba. Xảy ra việc tôi giận má về đây mới kịp nghe được một lời trăn trối và má con tôi có thể làm tang lễ tiễn ba chặng cuối cùng, nếu không thì chắc ba cô đơn lạnh lẽo lắm. Dù ba đã có người vợ sau và đứa em cùng cha, nhưng họ đâu có thể khỏa lấp được khoảng trống của chúng tôi.

    Trong lúc tôi đớn đau suy xụp, bước thấp bước cao trên đường ruộng dẫn ra huyệt mộ, khóc ngất từng cơn, Chương vẫn ở sát một bên, nắm chặt tay tôi chia xẻ, dìu đỡ mỗi khi tôi sắp ngã, lo âu cuống quýt khi tôi ngất xỉu, tha thiết vỗ về an ủi cho tôi nguôi. Tình anh trao cho tôi sâu vời vợi, mênh mang êm ả như mặt hồ lộng bóng trăng thu. Anh trầm lặng ít nói, không biết dùng từ ngữ để biểu đạt tâm tư, nếu không xảy ra biến cố trọng đại này, làm sao tôi hiểu được tình anh.

    Khi biết chúng tôi yêu nhau, Quế Anh buồn thiu tâm sự với anh Thái:
    - Tao…thương Châu từ dạo mới chơi với mày nhưng không dám nói, bây giờ muộn màng rồi, hai thằng kia (Giang và Phú) chửi quá trời, tụi nó thấy tao nhát nên nhường đường cho tao, nếu không đâu tới phiên thằng Chương, rốt cuộc tao…hỏng bét.
    Anh Thái an ủi:
    - Tại duyên số thôi, mà cũng tại …mày, không dám nói với nó sao không nhờ tao nói giùm, thằng Chương lù đù mà vác cái lu chạy, tao cũng không dè.
    Quế Anh ngập ngừng.
    - Không phải tao … cầu cho họ … tan vỡ, nhưng ngày nào Châu chưa đám cưới, tao …vẫn chờ.
    Bạn anh Thái ai cũng dễ mến. Người thì dí dỏm hài hước, người thì lanh lợi hoạt bát, riêng Quế Anh rất hiền, gần gũi thân thiết với chúng tôi nhất, tôi mến anh, coi anh như anh Thái, nên rất hồn nhiên vô tư. Nếu anh bày tỏ tình cảm, tôi không biết cảm giác của mình ra sao nữa.

    Mấy mùa thu trôi qua. Nói cho lãng mạn, chứ ở miền nam chỉ có hai mùa mưa nắng, mùa thu là mùa mưa, không có lá vàng rơi, hay con nai vàng nào ngơ ngác đạp trên lá khô xào xạc cả, mùa chỉ có mưa sụt sùi lê thê… chèm bẹp. Chương trở nên thân thiết trong gia đình tôi. Má thấy Chương hiền lành lễ phép nên cũng chấp nhận. Thích thú nhất là thằng em người …trung, mỗì lần anh đến nó rất mừng, vì được mượn chiếc môtô phân khối lớn chạy rong trong xóm, nó mê xe như người ta mê …thuốc lào.. Chương cũng muốn nó đi càng lâu càng …tốt, cả hai đều có lợi.


    Gần tết năm đó, Chương đưa tôi về giới thiệu với gia đình. Nhà Chương giàu vì ba Chương là dược sĩ, có nhiều tiệm thuốc tây. Má Chương dù ở trong nhà vẫn trang điểm cầu kỳ, đôi mắt xếch tô đậm, nhìn rất dữ. Ban đầu bà vồn vã tiếp đón tôi niềm nở. Sau khi hỏi về gia cảnh, tôi thật tình kể, khi biết tôi là con nhà nghèo, chỉ mới học hết cấp ba, bà liền thay đổi hẳn thái độ, lạnh nhạt như muốn tiễn tôi về ngay.

    Ra về với nỗi buồn tủi ngập lòng. Sao mẹ Chương lại coi trọng sự giàu nghèo đến thế. Có bao nhiêu chàng trai giàu có đang theo đuổi tôi, nhưng tôi yêu Chương vì mối chân tình tha thiết của anh, ở bên anh, tôi cảm nhận được sự êm ả bình yên. Tuy tôi chỉ học đến cấp ba, nhưng đó là sự cố gắng phi thường của má, sự nỗ lực của bản thân và có những điều tôi học được ở trường đời, trong trường học không hề dạy, không tốt sao? Tôi ngậm ngùi nói lời chia tay với Chương, anh buồn rũ như tàu lá héo, nắm chặt tay tôi rưng rưng.
    - Em ráng chờ thêm một thời gian, để anh thuyết phục mẹ.
    Tôi không biết anh thuyết phục mẹ bằng cách nào, riêng tôi, tôi không đủ tự tin để làm dâu một bà “mẹ chồng” kỳ thị giai cấp như thế.


    Anh vẫn ngồi lặng lẽ ở góc quán. Giọt mưa rơi lộp bộp xuống bàn, vào ly cafê, tan loãng, tung toé như những hướng đời phân chia muôn ngả.
    Anh tiến về phía tôi, đưa một tờ giấy gấp tư, nói nhỏ.
    - Anh về.
    Tôi ái ngại.
    - Còn mưa mà, anh có đem áo mưa không?
    - Anh quên rồi, không sao đâu.
    Nhìn bóng anh khuất sau làn mưa trắng, tôi nghe lòng dâng lên nỗi xót xa bùi ngùi. Mở tờ giấy anh đưa ra coi, chỉ ngắn ngủi mấy câu …thơ: “…Đếm bước trở về theo lối chân quen / Giọt mưa ngâu điệu buồn rơi lặng lẽ / Ánh đèn vàng bên đường soi bóng lẻ / Đêm ngủ rồi anh vẫn thức vì em / Em hỡi em, xin đừng nói gì thêm /Lời ly biệt cho tình đầu tan vỡ.”

    Tôi ngẩn ngơ mất vài giây:
    - Trời!...cái “ông” này, bình thường “nói không ra răng” mà trở thành thi sĩ từ bao giờ? “ổng” đi môtô mà làm như đi bộ vậy, nhưng tôi vẫn xúc động đến nao lòng, vì dù có…tưởng tượng một chút thì vẫn là lời phát ra từ đáy lòng anh.

    Một hôm anh đến nhà, dựng vội chiếc xe rồi lao đến tôi như cơn lốc, vui mừng rối rít.
    - Em, má chịụ rồi, chủ nhật này anh đưa em qua nhà cho má nói chuyện.
    Chủ nhật, tôi hồi hộp đi theo anh, không hình dung được thái độ của mẹ anh ra sao. Bằng cách nào anh đã thuyết phục được mẹ??? Một người rất quan trọng chuyện môn đăng hộ đối và không thích tôi ra mặt. Sau khi đợi tôi khép nép ngồi xuống ghế, bà vô đề ngay:
    - Tôi nói thế này, cháu suy nghĩ rồi về bàn với mẹ xong trả lời tôi. Cháu nói nhà cháu đơn chiếc, không có bà con thân thuộc, vậy thì kiếm vài người hàng xóm nào đó cho đủ chục người, bên này hai mẹ con tôi qua. Tôi sẽ đưa cháu mấy trăm ngàn để làm mâm cơm cho xong lễ hỏi, vậy nhé.

    Chương tái mặt nhìn mẹ. Tôi lặng người chết điếng, sao bà có thể thốt ra được những lời khinh man quá đáng như vậy. Đây là một cách sỉ nhục cho tôi nản, không phải bà thật lòng muốn tổ chức một đám hỏi theo nghi thức bình thường. Sau mấy giây trấn tĩnh, tôi ngồi thẳng người, nhìn bà, dõng dạc nói:
    - Thưa bác, con trả lời ngay, không để bác chờ lâu. Nói về đám hỏi, nhà con là đàng gái, cho dù một bàn hay mười bàn, cho dù nghèo, má con cũng xoay xở lo được, không phải dùng tiền của bác. Con thấy gia đình bác rất đông, chưa kể họ hàng gần xa, sao lại chỉ có bác và anh Chương qua nhà con, không giống đám hỏi….
    Tôi chưa nói hết câu, bà cướp lời.
    - Nhà tôi đông, nhưng mọi người bận buôn bán làm ăn, không đi được.
    - Nếu việc làm ăn nhà bác quan trọng hơn nghi thức cưới hỏi, thì con cũng không cần đám cưới đám hỏi với anh Chương nữa. Con không phải gái hư, con chỉ nghèo, nhưng nghèo không phải là tội, con hãnh diện khi sống trong mái gia đình nghèo của con, bác không cần miệt thị gia đình con bằng cách đó.
    Để mặc bà há hốc miệng tức giận, tôi quay sang Chương.
    - Anh đưa em về.
    Ra đến sân, tôi còn nghe tiếng bà tru tréo trong nhà:
    - Mày thấy chưa Chương, chưa làm dâu mà nó đã trả treo như thế, làm sao tao chịu được.
    Trên đường về, anh khẽ trách tôi:
    - Sao em không nhịn má một chút, để từ từ anh tính.
    Tôi chua chát.
    - Anh tính được gì, má anh chịu cưới hỏi em đàng hoàng sao? Hay cũng dùng cách kẻ cả khinh mạn đó đối xử với gia đình em. Em có thể vì anh nhịn nhục, nhưng má em không đáng phải chịu nhục như vậy. Má em phải ngẩng cao đầu hãnh diện với mọi người, cho bõ công lao nhọc cực khổ nuôi dạy tụi em. Mình không có duyên vợ chồng, em không thể làm dâu má anh đựợc đâu..
    Anh im lặng, tôi chỉ nghe tiếng thở dài đắng lòng.


    Đã bao năm trôi qua. Giòng đời đưa tôi dạt đến phương này. Ở đây, mùa thu lá vàng rực rỡ rơi đầy trên thảm cỏ, xào xạc dưới chân. Tôi vẫn nhớ mùa thu chốn cũ, nơi có những cơn mưa dai dẳng sụt sùi. Giọt mưa rơi vào ly cafê đắng, tan loãng, phôi pha…
    Sau này, vợ Chương cũng có tên Châu giống tôi, nhưng có thay thế được tôi trong lòng anh? Và hình bóng anh tôi còn cất giữ trong một góc trái tim, tình đầu đâu dễ phai phôi.
    Quế Anh mới lấy vợ sau ngày tôi rời VN. Bạn bè thân thiết cũ của anh Thái tản mác mỗi người một phương, xa xôi. Những ngày tháng cũ vui vẻ hồn nhiên lùi sâu vào dĩ vãng, làm sao tìm lại được…


    HT.THANH NGA
    Aug. 20 / 2011
    Last edited by thanhnga; 08-27-2011, 02:12 AM.

    Comment

    • thanhnga
      Người Thân
      • Jul 2011
      • 31

      #17
      ANH ĐỪNG ĐỢI NỮA
      Truyện ngắn



      Xếp gọn lại đống bù loong, con tán, người khách vừa mua bới tung. Duy xoa tay khoan khoái, hôm nay trúng mối mở hàng, vừa bán nhiều, vừa được giá. Yên tâm với thu nhập đã nhiều, không còn phải sốt ruột trông đợi khách. Duy thả lỏng tâm hồn nhìn lên trời ... ngắm mây; với tính chất nghệ sĩ trong người, Duy thích ngắm trời mây. Trời trong xanh thẳm, cụm mây trắng như bông bay lờ lững. Với Duy, kỳ quan đẹp nhất trong vũ trụ là trời xanh, mây trắng. Cả hai hòa quyện, quyến luyến nhau không rời và không thể thiếu, một khoảng trời không có mây, trống vắng lạ lùng.

      Nhìn trời chán, Duy nhìn sang bên khu chợ trời bán quần áo cũ. Những nhóm người tụ năm, tụ ba xăm soi từng chiếc quần, chiếc áo, kỳ kèo trả giá, rất náo nhiệt. Người mua thật thì ít , người cò mồi thì nhiều. Hễ thấy có người nào lạ mặt, có vẻ từ dưới quê lên thâu hàng về bán, cầm đến món gì; là lập tức vài ba người cò mồi ùa đến, làm bộ trả giá, giành giựt, người kia vội vàng mua ngay, không dám kỳ kèo, sợ không mua được, vì thế, ai ngơ ngáo bị hớ là thường. Không có khách mua, họ mua qua, mua lại của nhau rồi tìm "con mòng" gạ bán; vậy mà cũng sống được, nhiều người còn khá giả với cách buôn bán này. Xã hội sau tháng 4 năm 1975, phát sinh ra nhiều nghề trước đây không hề có.

      Duy len lỏi đôi mắt, cố tìm trong đám đông huyên náo một người. Với vóc dáng mảnh khảnh, khoan thai, dù đứng lẫn giữa chợ đông, cũng dễ dàng nhận ra Mai; người thiếu phụ với ba con, dù chính miệng cô nói ra, cũng khó thể tin. Mai còn rất trẻ, khuôn mặt ẩn chứa nỗi buồn, nhưng đôi mắt trong veo, ngơ ngác như một cô gái mới lớn. Mai hiền lành, thật thà nên khi cô " xông " ra chợ trời tìm kế sinh nhai thì luôn bị thua thiệt. Nơi đây chỉ dành cho những người khôn ngoan, lanh lợi mới có thể tồn tại được.

      Lăn lộn nơi chợ trời không sống được; khi nào túng bấn lắm, Mai mới ra đây để bán… đồ nhà; một vài cái áo của dì, của Mai, của con đem ra bán.
      Có lần Duy hỏi :
      - Cô không bán … quần áo nữa, thì cô.....làm gì.
      - Chiều tôi đi bán ...bia ôm.
      Duy kinh ngạc, hỏi lại:
      - Bia ôm ?
      - Dạ ... bia ôm, tôi phải ráng uống nhiều bia, vì chủ tính đầu chai.
      - Rồi... cô có uống nhiều không ?
      - Không được nhiều ... cuối tuần lãnh tiền ít lắm , nên lâu lâu phải ... bán đồ .
      - Sao tôi thấy người ta ... bán bia ôm nhiều tiền lắm mà.
      - Vì người ta chịu chiều chuộng khách, lại là con gái nheo nhẻo nên có tiền bo.
      - Còn cô thì sao ....
      - Tôi nói thiệt là có ba con, đi bán kiếm tiền nuôi con, người ta không thích, nên ít cho tiền.
      Duy phì cười:
      - Ai biểu cô nói thiệt làm chi ? Cô không nói người ta đâu có biết.
      Mai cũng cười :
      - Nhưng khi người ta hỏi, tôi không nói dối được, ngượng lắm.
      Duy thầm thương cảm, một người như Mai mà cứ "lăn" vào những nghề phức tạp, gian nan này, trong khi Mai hiền lành, khờ khạo hơn người khác.

      Duy cũng hiểu hoàn cảnh của Mai, 17 tuổi lấy chồng, mới ở tuổi 22 đã có ba con. Sống với chồng tuy không có hạnh phúc, nhưng được an nhàn, đầy đủ vật chất, không phải chật vật mưu sinh, nhưng chồng cô đã đi di tản cùng với gia đình ông sếp trước ngày cuối tháng tư, bỏ lại mấy mẹ con cô, không hề liên lạc.

      Mai mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống với dì được thương yêu, hoc hành tử tế, không phải lo toan điều gì. Bây giờ Mai như một đứa trẻ bị bỏ rơi giữa chợ, hoang mang, sợ hãi không có điểm tựa để bám víu, không có nghề nghiệp để mưu sinh, nên nghề gì cũng làm.
      Bẵng đi khá lâu, hôm nay mới thấy Mai ra chợ. Bán xong mấy cái áo, Mai đến ngồi bên Duy, hỏi thăm:
      - Lúc này anh bán được không ?
      - Được, lúc này tôi bán được lắm, còn cô ? Sao lâu rồi không thấy cô ra chợ.
      Mai phá lên cười :
      - Trời !....anh mà thấy tôi ra chợ hoài là chết luôn đó, cả nhà tôi không còn đồ mặc.
      Duy lúng túng :
      - Ờ há ...tôi quên, ý tôi muốn nói, lâu rồi không gặp cô.
      Mai nheo mắt :
      - Gặp tôi làm chi, anh gặp tôi nhiều là tôi ... mạt đó!
      Mai nói chuyện vui vẻ, nhưng không tự nhiên, hai tay để sau lưng, Duy lấy làm lạ, hỏi: - Cô giấu cái gì sau lưng vậy ? Không cho tôi coi .
      Mai chối :
      - Đâu có ... đâu có cái gì .
      - Không có, sao cô không để tay ra trước .
      Mai lí nhí :
      - Thôi mà ... không có gì đâu, kệ tôi .
      Duy không nhịn được, nắm cánh tay Mai kéo ra; anh bàng hoàng, thảng thốt :
      - Tay cô sao lại đến nỗi này ?
      Đôi bàn tay nhỏ nhắn, trắng trẻo, với những ngón thon thả, nay sưng phồng lên như nải chuối sứ, những vết sước ngang dọc mưng mủ, mụn nước nhỏ, to giăng đầy bàn tay, kẽ ngón.
      Mai nói nhỏ :
      - Tôi đi chẻ tăm nhang, làm không quen, bị nứa cắt, phần vọc nước ngâm lồ ô thúi nên bị làm độc.
      - Sao cô không mang bao tay ?
      - Mang bao tay làm chậm lắm, người ta tính số lượng trả tiền.
      Duy vội vã xếp nhanh đồ hàng vào bao, chất lên xe, kéo Mai đứng lên, nói:
      - Đi....cô đi theo tôi ...về nhà.
      Mai ngơ ngác:
      - Về nhà anh làm gì?
      Duy nóng nảy, thúc giục:
      - Đừng hỏi nữa, về nhà tôi rửa tay cho cô.


      Nơi Duy ở là một căn nhà nhỏ nơi làng thương phế binh Tân Qui Đông. Ngày ấy, khung cảnh nơi đây thanh bình, êm ả như một làng quê, những cánh đồng lúa xanh bát ngát, những đụn rơm trước sân, khói lam bay lên vào những buổi chiều khi mọi nhà chuẩn bị bữa cơm, những trái bầu, trái mướp lủng lẳng dưới giàn xanh mướt. Nhà Duy không trồng bầu, trồng mướp mà có giàn hoa Thiên Lý thơm ngát, những chùm hoa nhỏ nụ xanh, hoa vàng dễ thương làm sao. Mai quên bàn tay " chuối sứ " của mình, nhón gót với hái chùm hoa, bỗng cô khựng lại, nhăn nhó, tay đau đớn vì bị đưa lên cao.

      Mai chưa bước vào nhà, cô còn mải nhìn dòng sông xa xa trước mặt, giòng nước xanh lặng lờ xuôi chảy, vài con vịt trời lăn hụp trên mặt nước. Bên bờ là hàng cây hoa gạo ai trồng, uốn lượn theo khúc sông gió rì rào đong đưa mấy bông hoa đỏ thắm, soi mình xuống giòng nước trong. Cô tự hỏi : trên mặt nước hiền hòa phẳng lặng kia, có đợt sóng ngầm cuộn chảy dưới đáy sông ?
      Tiếng Duy làm Mai giật mình, cắt ngang giòng suy tưởng :
      - Thôi vô nhà đi ... vô nhà tôi ... rửa tay cho .
      Mai theo Duy bước vô trong nhà. Ngoài chiếc giường ngủ, một chiếc bàn, một cây đàn Guitar dựng trong góc, còn lại là máy móc ngổn ngang, bừa bộn. Duy làm nghề sửa chữa điện tử, nên trong nhà toàn là máy hư, người ta đem đến sửa .

      Duy đã chuẩn bị một thau nước muối nóng, kế bên là những lọ thuốc. Chỉ Mai ngồi xuống chiếc ghế nhỏ, Duy ngồi xổm trên nền nhà, kéo tay Mai ngâm vào thau nước. Nước muối mặn, nóng, làm tay Mai vừa xót, vừa rát. Mai suýt xoa :
      - Đau quá .
      Duy dỗ dành:
      - Cô ráng chút xíu, rửa như vầy mới khỏi được.
      Vừa nói, Duy vừa kỳ cọ, cào bật tróc mấy cái mày mụn cho mủ xì ra. Mặt Mai đỏ lựng, khóe mắt rươm rướm, Duy nắm chặt tay cô ngâm xuống nước, không cho giựt lên. Một lúc sau, anh lấy khăn khô thấm nhẹ, rồi xức thuốc. Thuốc thấm vào đau rát, làm hai bàn tay Mai run run, Duy xót xa, nâng tay Mai lên, thổi nhè nhẹ, hỏi :
      - Còn đau không ... em ?
      Mai ngỡ ngàng :
      - Ủa ... anh mới nói với tôi hả ?
      Duy giật mình, bối rối .
      - Ờ ờ... tôi hỏi cô còn đau không ?
      - Đỡ rồi , cám ơn anh nha .
      - Có gì đâu. À .... tôi đề nghị chuyện này, tay cô đang đau, cô nghỉ mấy bữa cho khỏi hẳn, về quê tôi chơi, quê tôi cây trái nhiều lắm, đem về cho mấy đứa nhỏ ăn.
      Mai ngần ngại :
      - Thôi … tự nhiên ... về quê anh, kỳ lắm, với lại mấy đứa nhỏ ở nhà.....
      Duy nằn nì :
      - Con cô lớn rồi, ở nhà với dì cô một bữa có sao đâu, mai cô qua đây đi sớm, mốt về rồi.


      Mai theo Duy về quê Vĩnh Long chơi. Gia đình Duy từ sau tháng 4 năm 1975 trở về quê nội sinh sống, có ruộng, có vườn. Ruộng cò bay thẳng cánh, vườn hoa mầu, cây trái theo mùa, cuộc sống khá sung túc.

      Riêng Duy nấn ná ở lại thành phố vì nhiều lý do: vì anh đam mê sửa máy móc, trên thành phố mới có nhiều máy ... hư cho Duy sửa. Vì cần có chỗ ở để sau này đám em lớn lên, lên đây ăn học. Và quan trọng nhất là ... chờ tin người yêu. Giang theo gia đình di tản từ ngày đầu tháng tư, đến nay không có tin tức, hay cô đã lãng quên...???
      Thanh Giang là mối tình đầu thơ mộng của Duy, mà đã có lần anh kể cho Mai nghe. Thanh Giang, dòng sông xanh êm đềm của Duy, nhưng sao Duy không có cái cảm giác xao xuyến đến nao lòng như với Mai, Mai mỏng manh, đằm thắm như cánh Mai mùa Xuân, nhẹ như cụm mây trắng. Duy hiểu : Mai mới chính là nửa mảnh đời của anh.

      Một căn nhà ngói ba gian ẩn sau những tàn cây. Vừa bước vào cổng, một đám trẻ lớn, nhỏ sàn sàn, ùa ra sân, reo :
      - Anh Hai về ... anh Hai về, má ơi.
      Chợt thấy Mai đi sau, chúng khựng lại, tròn mắt nhìn. Duy nói:
      - Chào chị đi ....
      Đám trẻ rụt rè " chào chị " rồi chạy biến vào trong rì rầm - Anh Hai đưa chị Hai về .
      Mai ngượng ngùng, đỏ mặt. Duy trấn an :
      - Con nít nói lung tung, cô đừng ngại .
      Ba Duy hiền lành, ấm áp. Ông vui vẻ, vồn vã hỏi Mai đủ thứ chuyện, như đã thân quen từ lâu. Chắc ông tưởng Mai là ... người yêu của Duy. Má Duy mập mạp, nhìn hơi dữ. Duy kể : ngày xưa má mê chơi tứ sắc, làm tiêu của ba mấy chiếc xe hàng, bây giờ thỉnh thoảng cũng còn chơi, không bỏ được, bởi vậy, Duy rất ghét ai chơi bài bạc.
      Mai còn nhớ: có lần ở quán bia, vì còn sớm, chưa có khách. Mấy đứa rủ nhau chơi bài cào. Mai chỉ biết chơi độc nhất một thứ bài là bài cào, nên cũng tham gia. Bất ngờ, Duy xuất hiện, không biết tại sao lại tới đây ?
      Duy gọi Mai ra.....
      - Cô đừng chơi bài nữa, được không ?
      Mai hơi giận, nhấm nhẳn :
      - Không sao đâu, chơi nhỏ thôi mà, nhưng ... ăn thua gì tới anh .
      Duy ... năn nỉ :
      - Nhưng chơi riết rồi cô sẽ mê, không còn tiền nuôi con đâu.
      Mai chột dạ, hơn nữa sau khi nghe Duy kể chuyện của má, Mai không dám chơi nữa.
      Đám em Duy hết lạ, nô đùa tíu tít, giành nhau chơi với " chị Hai ". Duy quay mặt đi , giấu nụ cười mỉm.

      Trở về Sài Gòn, Duy đề nghị với Mai:
      - Cô đừng đi chẻ tăm nhang và bán ... bia ôm nữa, mấy nghề đó không hợp với cô đâu. Mỗi ngày ra đây, tôi chỉ cho cô bán mấy món đồ này, còn tôi đi vòng vòng thu mua, cũng sống được lắm .
      Mai từ chối ngay :
      - Không được đâu, nghề của anh, anh làm, đâu có bao nhiêu mà còn chia xẻ cho tôi.
      Duy cố thuyết phục :
      - Tôi độc thân, xài không nhiều, ba má tôi cũng khá, đâu cần tôi giúp. Giúp cô cũng tốt mà .
      Mai cười ... chọc Duy :
      - Anh lo dành dụm, mai mốt " dòng sông xanh " của anh trở về, còn có tiền mà làm đám cưới .
      Duy cũng cười :
      - " Sông xanh " trôi đi mãi rồi, không ngược giòng trở lại được đâu, chỉ có Thiên Nga mới ở lại thôi .
      Mai bồi hồi, chợt hiểu ...Duy nằn nì :
      - Mai chịu đi nghe, cô cứ suy nghĩ, tôi sẽ chờ, bao lâu cũng được ... tôi chờ.


      Tiễn Mai lên xe bus về nhà, nhìn theo khuất bóng. Duy tha thiết gọi thầm: Mai ơi! sao em không hiểu tình anh, em như cụm mây trắng, anh sẽ là bầu trời, ôm mãi cụm mây vào lòng ... suốt đời.....anh sẽ đợi.

      Nhìn bóng Duy nhỏ dần, rồi khuất hẳn. Mai ngậm ngùi: em hiểu ... em hiểu chứ, nhưng … sao có thể được ... anh ơi ! Em không thể bỏ rơi mấy đứa con để nghĩ cho riêng mình. Em cũng không thể bỏ ngoài tai lời dè bỉu cay độc của người đời " trai tân lấy gái nạ gi.òng ....". Ngày mai em sẽ đi xa thành phố này, lên rừng làm rẫy, anh đừng nhớ tới em nữa, anh đừng đợi em nữa ....


      HT. THANH NGA
      July 10-2010
      Last edited by thanhnga; 09-14-2011, 09:09 PM.

      Comment

      • thanhnga
        Người Thân
        • Jul 2011
        • 31

        #18
        MỐI TÌNH RẤT LẠ
        Tặng riêng hai người bạn của tôi.



        Nửa thế kỷ ta ôm đời cô độc.
        Chút tơ duyên cũng hóa bẽ bàng.
        Tuổi thanh xuân trôi vụt với thời gian.
        Tìm tri kỷ như dã tràng xe cát.

        Ta ngây ngô suốt một đời khao khát.
        Đợi tình quân hơn Chức nữ đợi mưa ngâu.
        Bấy nhiêu năm là giấc mộng sầu.
        Gió heo may, mang chuyện đời rất lạ.

        Niềm vui đến bất ngờ rộn rã.
        Bạn cùng ta, ba góc chân mây.
        “ Gặp gỡ” nhau, dù chỉ phút giây.
        Cũng đủ một trận cười nghiêng ngả

        Đời bỗng thấy đẹp tươi chi lạ.
        Bông hoa Quỳ nở muộn dưới hoàng hôn.
        Thắm niềm vui tràn ngập tâm hồn.
        Dù cuộc điện đàm nửa vời chợt ngắt.

        Là “mối tình” tay ba trong vắt.
        Những email trêu ghẹo dở hơi.
        Dù phương trời ba đứa ba nơi.
        Thắm thiết thế, gọi là gì vậy nhỉ.
        Không phải người tình, không là … Hồng nhan tri kỷ.

        Nếu một mai có kẻ bỏ cuộc vui
        Ai sẽ vỗ về, an ủi không thôi?
        Khi ta buồn hắt hiu quay quắt.
        Ai cho mượn bờ vai để khóc?
        Ai chúc: vui thêm ngày mới em ơi.
        Buổi thu sang, soi lại gương đời.
        Ta có một mối tình rất lạ.


        HT.THANH NGA
        July 8 / 2011

        Comment

        • tongnguyen
          Tân Khách
          • Aug 2011
          • 2

          #19
          Tình cờ đọc bài viết cũa Thanh Nga rất vui và hóm hỉnh , giọng văn ngồ ngộ và là lạ .
          Chúc Thanh Nga được nhiều sức khoẽ và an vui .
          Ng thóng Tề .

          Comment

          • tongnguyen
            Tân Khách
            • Aug 2011
            • 2

            #20
            Chào Chị Thanh Nga ,
            Đọc đời Mẹ , tôi nhớ đến Mẹ tôi và những hy sinh cũa Mẹ đã buôn bán tão tần tất bật sau tháng tư 75 mất nước dễ mà lo cho các con còn nhõ dại
            vì các con lớn đã vào tù cùng vớI người chồng đã già cã không thễ làm được gì trong " XÃ HỘI MỚI ".
            N.T.T

            Comment

            • thanhnga
              Người Thân
              • Jul 2011
              • 31

              #21
              Nguyên văn bởi tongnguyen View Post
              Tình cờ đọc bài viết cũa Thanh Nga rất vui và hóm hỉnh , giọng văn ngồ ngộ và là lạ .
              Chúc Thanh Nga được nhiều sức khoẽ và an vui .
              Ng thóng Tề .
              Cám ơn anh có lời nhận xét tốt đẹp, nếu các anh không chê tôi sẽ post bài thường xuyên để các anh đọc cho vui
              TN


              Nguyên văn bởi tongnguyen View Post
              Chào Chị Thanh Nga ,
              Đọc đời Mẹ , tôi nhớ đến Mẹ tôi và những hy sinh cũa Mẹ đã buôn bán tão tần tất bật sau tháng tư 75 mất nước dễ mà lo cho các con còn nhõ dại
              vì các con lớn đã vào tù cùng vớI người chồng đã già cã không thễ làm được gì trong " XÃ HỘI MỚI ".
              N.T.T
              Dạ, những người phụ nữ sau "giaỉ phóng" rất là vất vả long đong, nhưng chịu đựng khổ cực thiếu thốn nhất vẫn là những bà mẹ già nua , luôn tự trách mình kg giúp đỡ gì được cho con, dù thật ra đã giúp rất nhiều, cho nên các mẹ rất đau khổ về tinh thần. Cám ơn anh chia sẻ.

              TN
              Last edited by thanhnga; 10-11-2011, 05:51 AM.

              Comment

              • Luctuan
                Người Thân
                • Dec 2009
                • 69

                #22
                Tình bạn


                Nếu một ngày nào đó, bạn cảm thấy thật buồn và muốn khóc..
                Hãy gọi cho tôi!
                Tôi không hứa sẽ làm cho bạn cười, nhưng biết đâu tôi sẽ khóc cùng bạn!
                Nếu một ngày nào đó, bạn cảm thấy vô cùng đơn độc..
                Hãy gọi cho tôi!
                Tôi sẽ đến bên bạn, chỉ để im lặng không nói một lời, nhưng tôi muốn bạn biết rằng luôn có tôi bên cạnh.
                Nếu một ngày nào đó, bạn phân vân trước những quyết định của mình.
                Hãy gọi cho tôi!
                Tôi sẽ không quyết định thay bạn, nhưng có thể giúp bạn vững tâm hơn trước sự chọn lựa của mình.


                Nếu một ngày nào đó, bạn gặp thất bại trong công việc.
                Hãy gọi cho tôi!
                Tôi sẽ không đem lại cho bạn một công việc mới, nhưng tôi sẽ giúp bạn tìm thấy một cánh cửa khác của sự thành công.
                Nếu một ngày nào đó, bạn vô cùng đau khổ vì phạm phải sai lầm.
                Hãy gọi cho tôi!
                Tôi không thể sửa chữa sai lầm đó, nhưng tôi có thể giúp bạn nhận ra rằng những sai lầm sẽ giúp bạn trưởng thành và tự tin hơn.
                Nếu một ngày nào đó, bạn lo sợ những điều tốt đẹp sẽ qua đi.
                Hãy gọi tôi!
                Tôi sẽ không níu giữ chúng lại, nhưng tôi giúp bạn hiểu rằng mọi việc đều có những điểm khởi đầu và kết thúc.
                Nếu một ngày nào đó, bạn trở nên bế tắc và tuyệt vọng.
                Hãy gọi cho tôi!
                Tôi không hứa sẽ làm bạn quên đi tất cả, nhưng tôi có thể giúp bạn tìm niềm tin trong cuộc sống.
                Nhưng một ngày nào đó, bạn gọi mà không thấy tôi trả lời. bạn hãy đến bên tôi, vì lúc đó tôi đang cần bạn!


                Sưu tầm
                Last edited by hung45qs; 11-21-2011, 07:02 AM.

                Comment

                • thanhnga
                  Người Thân
                  • Jul 2011
                  • 31

                  #23
                  Cám ơn anh bạn Lục Tuần đã post một bài sưu tầm hay lên trang của Nga.
                  Last edited by thanhnga; 10-11-2011, 05:52 AM.

                  Comment

                  • thanhnga
                    Người Thân
                    • Jul 2011
                    • 31

                    #24
                    GIÃ TỪ



                    Giã từ thành phố có anh một sớm mai chan hòa bóng nắng.
                    Trời lấp lánh mây bay.
                    Trên muôn trùng dịu vợi, biển dưới kia xanh thẳm mêng mang.
                    Ôi!...Biển sao biết khóc? Sóng xô bờ từng vạt trắng rưng rưng.
                    Em đi rồi ai có nhớ nhung?
                    Gởi lại anh con đường, mới dìu nhau đi mà như thân quen lắm.
                    Thu vừa sang lá vội đổi màu.
                    Gởi lại anh biển lộng gió chiều sâu, nắm nhẹ tay nhau run run như thuở đầu đời khờ khạo.
                    Gió bay tà áo, gió cuốn trôi những hờn giận vu vơ.
                    Đi bên anh, em tìm lại tuổi mộng mơ, thời con gái ngập ngừng e ấp.
                    Gởi cho anh chút tình rất thật, khắng khít nhẹ nhàng như hải âu lưu luyến biển xanh.
                    Nhớ không anh? Buổi tạ từ tưởng chừng êm ả, không âu sầu buồn bã giọt mi phai.
                    Nụ hôn gió lốc run rẩy bờ vai, đợt sóng ngầm dạt xô đáy biển.
                    Gởi lại anh khung trời âm vang kỷ niệm, gởi lại con đường tình tự hôm qua.
                    Em đi rồi đôi ngã chia xa. Hai nẻo đời mỗi người quay một hướng….


                    HT.THANH NGA
                    SEP 20/2011
                    Last edited by thanhnga; 11-20-2011, 02:33 PM.

                    Comment

                    • thanhnga
                      Người Thân
                      • Jul 2011
                      • 31

                      #25
                      CHUYẾN TÀU VẮNG

                      Truyện ngắn: HT. THANH NGA



                      Đám cưới Hoàng gia Anh được mệnh danh là đám cưới cổ tích giữa thế kỷ 21.
                      Đôi tân hôn ngồi trên xe tứ mã tiến vào Hoàng cung sau Thánh lễ Hôn Phối. Chàng là Bạch mã Hoàng Tử thứ thiệt, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Cô dâu mặt rạng ngời hạnh phúc, chiếc áo cuới trắng tinh khiết, ẩn hoa trên nền vải, phủ tràn lên thảm như vạt hoa cúc trắng ngát, lãng mạn thanh tao. Mấy cô bé gái theo sau, áo đầm trắng xinh, đầu đội vòng hoa như những thiên thần nhỏ. Hình ảnh đám cưới tuyệt mỹ làm tôi vô cùng ngưỡng mộ.

                      Thuở còn là một cô bé, tôi theo mẹ đi dự tất cả những đám cưới được mời. Lúc nào cũng vậy, mẹ con tôi chỉ là những người khách bình thường, chẳng có chút thân thích gì với gia chủ, nên không bao giờ được tham gia vào việc tổ chức đám tiệc. Thuở ấy, niềm khao khát thèm thuồng nhất của tôi là được cùng với mấy đứa trẻ khác đi sau cô dâu nâng tà áo cưới dài lê thê. Đó là nghi thức trang trọng thời bấy gìờ và cũng để tà áo không... quét đất.

                      Cô bé nào cũng thích được đi sau cô dâu nâng áo. Những đứa được chọn sung sướng hoan hỉ không thua gì ... chú rể. Chúng nó được mẹ trang điểm cầu kỳ: má hồng như cái bánh cam, môi đỏ chót, mắt lấp lánh kim tuyến, tóc uốn quăn tít. Được "cấp" một chiếc áo đầm trắng mới tinh, đầu đội vòng hoa. Được theo sau cô dâu ra giữa nhà thờ, trang trọng. Vì thế, đứa nào mặt mũi cũng hỉnh lên, căng thẳng nghiêm nghị như đang thi hành một sứ vụ vô cùng trọng đại mà chỉ có chúng nó mới làm được, làm tôi rất khát khao thèm muốn.


                      Một lần, gia chủ đám cưới là bạn thân của mẹ, thấy tôi vừa tầm với mấy đứa kia nên đề nghị cho tôi cầm đuôi áo. Biết được tin này, cô bé Ngân mừng rỡ sung sướng, nôn nao mong chờ đến ngày cưới hơn cả đôi tân hôn. Nhưng cuối cùng, họ gạt tôi ra để thay vào đứa khác. Con bé này ngay từ đầu không được chọn vì quá cao lớn, không đều một lứa. Nó về nhà ăn vạ, gia đình nó là bà con ruột với nhà đám cưới nên cuối cùng nó được thay chỗ tôi. Lần đó, tôi từ chối đi đám cưới với mẹ, ở nhà khóc cho đã, để không ai nhìn thấy.
                      Đó là số mệnh. Chữ "cưới" không có duyên với tôi. Lúc nhỏ không được cầm đuôi áo cưới. Lúc lấy chồng không được mặc áo cưới cô dâu.

                      Tuổi mới lớn, tôi bồng bột nông nổi cãi lời mẹ lấy một người, vì mẹ không chấp nhận nên cuộc hôn nhân không có đám cưới, không có nghi lễ hôn phối ở Thánh Đường và ... không có niềm vui, hạnh phúc, chỉ có nỗi buồn đong đầy nước mắt.

                      Năm tháng cuồn cuộn trôi. Khi chồng qua đời, tôi mới vừa bốn mươi, tuổi như bông hoa mãn khai, mặn mòi nhất của đời người phụ nữ. Lúc còn trẻ, tôi đuối trong cả núi công việc nhà với đám con, không còn thời gian soi gương chải tóc. Tôi để mình trở thành người đàn bà luộm thuộm già cỗi, dù thỉnh thoảng vẫn bắt gặp một vài ánh mắt nhìn theo vương vấn.


                      Khi bóng hoàng hôn thời gian buông xuống, con cái đã trưởng thành, yên ổn, tôi mới thấm thía nỗi cô đơn của mình. Hình như tôi chưa biết yêu và chưa được yêu đúng nghĩa. Dù không ít mối tình "chạy" ngang qua đời, cũng chỉ như những chuyến tàu vắng, ngừng lại sân ga, không người bước xuống. Người đứng chờ vô vọng, lầm lũi trở về chốn riêng, trăm năm cô đơn ....Mỗi lần đi ngang tiệm áo cưới, tôi kín đáo ngắm nhìn, so sánh kiểu này đẹp hơn kiểu kia và…chiếc nào vừa cho mình?

                      Mùa Thu, lá run rẩy lìa cành, cuốn bay theo cơn gíó, xa lìa cội cây. Vầng trăng sáng vằng vặc, lẻ loi riêng một góc trời. Mùa Thu mang gió heo may về. Khi Thu tàn, Đông đem đến giá lạnh, mưa bão. Trời lúc nào cũng rưng rưng muốn khóc, thân cây khô đứng trân mình thảm hại trong băng tuyết, buồn …

                      Mùa đông chà xát, nghiến sâu vào thân thể người, bằng những cơn đau đớn trong xương khớp, làm khó thêm giấc ngủ. Bệnh khó ngủ thì suốt bốn mùa, tôi phải uống nước hoa Cúc hằng ngày để đêm có giấc ngủ ngon. Nhưng hoa Cúc đôi khi không tác dụng. Những đêm thức trắng, miên man tự hỏi mình những câu không lời giải đáp. Có khi tôi thấy mình "muốn" cũng hơi quá. Chẳng phải tôi đã sung sướng hạnh phúc hơn nhiều người rồi sao?

                      Không có những khát khao của bản năng. Tôi chỉ ước mong một người tâm đầu ý hợp, để cùng nhau đi đến cùng trời cuối đất và cuối…đời, thưởng ngoạn thiên nhiên tươi đẹp. Một bàn tay xoa diụ những cơn đau nhức khi đông về. Một cử chỉ ân cần chăm sóc. Một bờ vai để dựa khi nỗi buồn ập đến, một nụ cười để chia xẻ niềm vui. Một vòng tay ấm áp khi thu tàn. ( Ước nhiều quá làm sao có ?)

                      Có lẽ ông trời cảm thấy áy náy khi lỡ tay "đưa" cái số phận quá hẩm hiu lận đận cho tôi, bèn bù đắp bằng cách ban cho chút duyên ... dzùng, có sức lôi cuốn đối với người khác, để đời tôi bớt tẻ lạnh đìu hiu. Nên tôi có nhiều bạn trai (bạn là "con trai"). Nhưng tình bạn thường không lâu bền giữa hai người khác phái.

                      Người đến với tôi chỉ là thêm chút thi vị cho cuộc sống đơn điệu hằng ngày, bên những bà vợ quá khô khan, chỉ còn biết chăm lo cho con, cháu, không thèm "đếm xỉa" đến ông chồng ... quá cũ, quá nhàm và yên tâm gối cao đầu "ngủ khỏe", vì đã được cấp giấy “sở hữu” chồng trọn đời. "Bạn trai" coi tôi như "hồng nhan tri kỷ", nên khó giữ được tình bạn thuần túy. Khi họ có dấu hiệu bất ổn, là tôi … hô biến, vì họ đều có vợ, những người đàn ông tốt hay được lãnh "án" chung thân, phụ nữ sẽ không buông ra người chồng còn....sai được của mình. Đàn ông cũng chẳng ai muốn rời bỏ mái nhà quen thuộc, dù nơi đó còn là mái ấm hay mái đã lạnh.

                      Tôi không muốn làm người tình bên lề cuộc sống của họ, chia sẻ tranh giành chút tình cảm vốn đã rất ít ỏi trong trái tim đàn ông, lấy về phần mình không được bao nhiêu mà vương mang nhiều hệ lụy.

                      Khi nghe ai đó ca bài Lý con cua : Bắt con cua mà bỏ vô trong giỏ, nó kêu chàng hỡi, nó kêu chàng ơi. Chàng đà yên phận đủ đôi, thương thân thiếp lẻ loi một mình....Buồn đứt ruột, thảm sầu gấp trăm lần nỗi cô đơn hiện tại. Vì thế, tôi tự đặt ra ''luật" cho mình : không yêu người đang có vợ.


                      Tôi có hai người bạn, tuy họ chưa "mãn hạn", nhưng ở hai nơi rất xa (an toàn).
                      Một người ở phía tây bắc, chỉ liên lạc bằng email. Những giòng email ngắn ngủi, cụt ngủn trên máy mà đem lại cho tôi niềm vui thật. Bao giờ anh cũng mở đầu : Hôm nay vui hay buồn? ''siêng'' hơn thì thêm hai chữ: Ngân ơi, hôm nay vui hay buồn? và kết thúc bằng câu : Chúc Ngân có thêm một ngày vui.

                      Những câu chuyện không đầu không đuôi, vu vơ lãng đãng, khi vui vẻ sôi nổi, khi rời rạc hững hờ. Lúc đùa nhây nham nhở, lúc dí dỏm pha trò. Chúng tôi chọc ghẹo nhau hồn nhiên như bạn bè thân thiết hồi còn đi học. Tôi bướng bỉnh, tinh nghịch gọi anh bằng "bạn" hoặc bằng "bác". Đáp lại, anh kính cẩn "thưa" tôi bằng "cụ", cuối cùng anh đành xuống nước kèo nài : Ngân gọi bằng anh đi, gọi bác nghe ...gìà lắm.

                      Lúc buồn, tôi mail cho anh chỉ mấy chữ: Hôm nay quá buồn, lập tức anh gởi file mp3 nhiều những bản nhạc tôi yêu thích và cả chính giọng anh hát. Lúc ấy tôi chưa nói chuyện bằng điện thoại với anh, nên chưa nghe được giọng nói, nhưng tiếng hát của anh thật tuyệt vời; truyền cảm, ấm áp : Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng/ em chở mùa hè của tôi đi đâu/ cành phượng vỹ em cầm là tuổi tôi 18/ thuở chẳng ai hay thầm lặng mối tình đầu…

                      Giọng hát đưa tâm hồn tôi chơi vơi bay bổng tìm về ngày tháng cũ. Thuở áo trắng sân trường riú rít hồn nhiên, chuyên môn xúi dại mấy gã…khờ trèo lên cây bẻ cành hoa phượng, bị thầy giám thị điểm mặt chỉ tên, hôm nào may mắn, thoát được “sổ vàng đề tên” thì quần áo cũng bị lếch thếch te tua,vậy mà không chừa, thích được mấy “cô nương” nhờ vả…Tôi lại rất yêu hoa phượng, hoa của tuổi học trò thơ mộng nhất đời người, màu hoa đỏ thắm đẹp rực rỡ, vả lại, thấy cành phượng lác đác nở hoa là biết sắp …được nghỉ hè. Tôi bỗng ghiền bài hát, hay là ghiền ...tiếng hát của anh… không biết.

                      Mỗi đêm trước khi ngủ, tôi nghe anh hát như lời thầm thì ru giấc mộng :Mối tình đầu cuả tôi, là mưa giăng ngoài cửa lớp, là áo ai bay trắng cả giấc mơ, là bài thơ còn hoài trong vở, giữa giờ chơi mang đến lại mang về............
                      Ngày tháng nhân lên sự gần gũi thân thiết, khi tôi chậm trả lời thư, anh réo gọi : Ngân ơi, Ngân đâu rồi ? Ngược lại, khi check mail không thấy thư anh, tôi bâng khuâng...buồn, dù ''lá thư'' chỉ ngắn ngủi vài chữ, dù tôi không phải người tình, cũng chẳng là ''Hồng nhan tri kỷ'' của anh.

                      Lúc buồn, coi lại thư cũ, những lời tếu táo dí dỏm làm tôi bật cười, vui. Chút vô tư trong trẻo như thời học sinh, cách biệt bởi hai phương trời, thật mà ảo....

                      Một người ở phía tây nam.
                      Mỗi ngày vào giờ cố định, anh phone cho tôi. Giọng anh dịu dàng nhỏ nhẹ, anh hay cười, cho tôi cảm giác anh rất hiền. Chúng tôi nói chuyện mưa nắng thời tiết, chuyện xã hội xưa nay, chuyện trên trời dưới đất, cũng là những mẩu chuyện vu vơ, không đầu không cuối, cũng là hai phương cách biệt.

                      Anh chiụ khó lắng nghe tôi kể lể nỗi buồn. Tôi đọc cho anh nghe bài thơ của Trần huy Phương : Nếu có một ngày em cảm thấy cô đơn/ Hãy về đây dựa vai anh mà khóc/ Kể cho anh nghe chuyện đời gai góc/ Chia bớt cho anh cảm giác xót xa/Vì anh suốt đời là một sân ga,/ đón nhận vui buồn con tàu em chở đến./ Dù có một ngày con tàu em thay bến/ thì sân ga sẽ vẫn còn đây/ rồi hôm nao sầu nặng dáng em gầy/ hãy trở lại dựa vai anh mà khóc....

                      Tiếng anh thở nhẹ.
                      - Nghe sao buồn quá! Lúc nào cần...mình cho mượn vai.
                      Anh luôn tìm cách làm tôi vui. Anh gởi những tấm hình mấy con thú hoang dã đẹp ngộ nghĩnh. Những đoàn tàu đi trong băng tuyết, hoang vu lãng mạn. Những bức tranh vẽ sinh động như hình chụp, đẹp tuyệt vời và cả một group nhạc xưa nay, với lời nhắn: Enjoy it em nhé.

                      Tôi có ''người yêu'' xa nửa vòng trái đất, "yêu" nhau khá lâu nhưng chưa gặp mặt. Một lần, tôi quyết định đi gặp “chàng”. Khi trở về anh hỏi thăm:
                      - Sao rồi, gặp người ấy có vui không, hạnh phúc không?
                      Tôi nhăn nhó.
                      - Chán ...phèo. Đến không vui, đi không buồn, lạt lẽo vô vị.
                      Anh ngạc nhiên sửng sốt:
                      - Sao kỳ vậy, dân pilot ngày xưa lãng mạn ga lăng lắm đó, vậy mà Ngân không vui sao?
                      - Ai biết, chắc tại...già nên ổng quên hết bài bản rồi, lãng nhách.
                      Anh băn khoăn:
                      - Vậy Ngân có ...buồn không?
                      Tôi đáp gọn:
                      - Không buồn,
                      - Có cần mượn...vai anh khóc cho chuyện tình lãng … nhách đó không?
                      Anh lúng túng trong cách xưng hô với tôi, nên khi xưng ''mình'', khi xưng ''anh'' ngại ngùng. Sự ngại ngùng dễ thương.
                      Anh quan tâm hỏi han khi tôi buồn, chọc ghẹo pha trò cho tôi vui. Càng ngày anh càng rót mật vào giọng nói, ngọt ngào trìu mến. Lần này, chính tôi là người chao đảo chứ không phải “đối tượng phía bên kia” như truớc.
                      Anh phone cho tôi thường xuyên gần như mỗi ngày, nhưng cuối tuần thì không. Đàn ông có vợ là thế. Cuối tuần và những ngày lễ phải lui về "cố thủ" gia đình.... Vậy thôi, niềm vui vay mượn chỉ có thế, được bao nhiêu hay bấy nhiêu!...


                      Một hôm anh bất ngờ xuất hiện, tôi kinh ngạc xen lẫn mừng vui, hỏi một câu rất...thừa:
                      - Sao anh lại đến đây ?
                      Vẫn giọng nói đùa.
                      - Đem ...vai đến cho Ngân mượn.
                      Tôi vui vẻ:
                      - Không đúng lúc rồi, em đang vui nên không cần.
                      Anh nắm tay tôi kéo ra xe.
                      - Để anh đưa Ngân đến chỗ này.
                      Nơi đến là cánh rừng nhỏ. Ven rừng có vạt hoa Cúc trắng lóa bát ngát dưới nền trời xanh. Vài cơn gió nhẹ mơn man, làm dợn sóng trên những khóm hoa, hương Cúc hăng hăng thoảng trong gió. Tôi kinh ngạc trầm trồ:
                      - Đẹp quá, sao anh biết chỗ này?
                      - Anh trồng đó, để Ngân ra đây hái hoa về nấu uống cho dễ ngủ, thích không?
                      Tôi cảm động reo lên:
                      - Thích..., thích chứ, từ nay khỏi ....tốn tiền mua hoa khô của China
                      Anh nhẹ vuốt ve mái tóc cụt ngủn, xơ xác phai màu của tôi, giọng chùng xuống:
                      -Vậy … em ráng chăm sóc cho nó mãi ra hoa mà dùng, anh chỉ làm được cho em bấy nhiêu thôi.
                      Nói xong anh quay lưng lầm lũi bước. Tôi thảng thốt chạy theo với gọi. Anh cứ đi, không quay lại….


                      Giật mình chợt tỉnh, thì ra tôi đang mơ mộng vớ vẩn. Tôi nhớ anh?! Tôi thấy lòng bất ổn!!! Tôi đang phạm “luật”của mình?!
                      Hai anh là bạn của nhau. Chúng tôi là “mối tình tay ba” thuần khiết, vui nhộn, chia những tràng cười dòn dã cho nhau.
                      Rồi sẽ đến lúc tôi phải chia tay hai người bạn thân thiết dễ thương này. Tình bạn giữa hai (ba) người khác phái thường không bền.
                      Chuyến tàu dừng ở sân ga, không người bước xuống. Tôi lại trở về chốn riêng cô độc….
                      ….Ta khác chi bến bờ hoang vắng, từng thu sang đợi mãi cánh buồm, ánh chiều tà chút nắng còn vương và mây trắng lững lờ bay mãi.


                      HT.THANH NGA
                      GA, July 18 /2011
                      Last edited by thanhnga; 11-20-2011, 02:34 PM.

                      Comment

                      • thanhnga
                        Người Thân
                        • Jul 2011
                        • 31

                        #26
                        CHIM SA Xuống Đất

                        Truyện ngắn



                        Năm tôi vào lớp đệ tam, cũng là lúc anh hai vừa thụ huấn xong khóa học bay ở Mỹ về. Bạn mới còn bỡ ngỡ chưa quen, bạn cũ tản mác các phân ban khác, chỉ có tôi và nhỏ Liên “văn hay chữ tốt” theo ban C, ôm ấp mộng làm … văn sĩ. Nhỏ này “chế” thơ tình rất hay, dù nó chưa có mảnh tình nào để … vắt vai.

                        Khi biết tôi có ông anh là Pilot, “cọng giá” của tôi vươn cao hẳn. Mấy đứa bạn vừa quen bỗng trở nên thân thiết lạ lùng, chiều nào tan trường về tôi cũng được rủ đi ăn hàng vặt ở mấy xe gỏi khô bò, chúng nó thay phiên nhau đãi đằng, chưa kể lúc ngồi trong lớp ăn vụng me dốt, cóc ổi nhai mỏi miệng. Tôi biết tỏng ý đồ của chúng, trong mắt … tai mũi họng, của tụi nó bây giờ chỉ có “ngài” Pilot nhà tôi là sáng giá. Mấy anh chàng Võ Trường Toản quần xanh áo trắng làm sao cân sức được với chiếc áo bay của Pilot, nên đành ngậm ngùi hát: “ anh có theo hàng trăm cây số, em vẫn không thèm quen anh đó….”


                        Ăn “chùa” mãi cũng kỳ, vả lại tôi phân vân không biết chọn đứa nào trong cái đám “quỷ cô nương” nhí nhố này để “gá nghĩa” cho anh hai, nên đành tiếc rẻ từ chối bớt những “cuộc vui”, chỉ giữ lại một nhỏ Liên làm “thân chủ”, dù sao nó cũng là bạn lâu năm từ hồi đệ nhất cấp, lại hiền lành nhu mì, sau này có “tiến thân” làm … chị dâu của tôi cũng được, đỡ lo anh hai vớ phải một bà chằng đem về áp đảo con em, vì thế tôi lên kế hoạch “gài” nó cho chàng … anh.

                        Anh tôi lọt vô được Không Quân vì chiều cao thuyết phục và sức khoẻ tràn trề chứ diện mạo chàng hơi … xí, nói tế nhị hơn là không đẹp trai mấy, khác xa lời đồn thổi về huyền thoại KQ :”không đẹp trai, không phải Pilot”. Chàng hiền lành và còn hơi “cù lần lửa”, dù đã được mấy bậc niên trưởng tận tình chỉ vẽ cho nhiều chiêu bay bướm, nhưng xem ra không cải thiện được phong cách chàng là mấy. Vậy mà bạn tôi, nhỏ Liên xinh xắn, thùy mị, mảnh mai và … thấp thấp đúng model “người em bé nhỏ”, say tình chàng quá trời. Từ sau ngày gặp gỡ anh, mồm nó lúc nào cũng lẩm bẩm bài “tuyết trắng” như thầy pháp niệm chú, mặt mày ngơ ngẩn như người mất tiền, cố ….rặn mấy vần thơ. Nó còn siêng năng chăm chỉ học nữ công, ( lúc trước nó thường rủ tôi coupe giờ này) tập thêu thùa. Nó thêu đôi chim liền cánh, đôi trái tim lồng vào nhau, đôi bông hồng đỏ thắm, chờ cơ hội tặng cho chàng anh hai. Tôi thương cảm quá, hỏi một câu … lãng xẹt:
                        -Ảnh …có gì đâu mà bà khoái dữ dzậy?
                        Nó cười lỏn lẻn.
                        -Tui thích cái … tướng mặc đồ bay của ảnh và giọng …Bắc kỳ ngọt lịm.
                        Trời mẹ ơi!!! …tôi ngạc nhiên quá đỗi, tôi cũng là “cô em Bắc kỳ nho nhỏ” đây, sao không thấy ai khen tôi có giọng “ngọt lịm”???
                        Chờ anh ‘dù” về nhà, tôi phỏng vấn chàng.
                        -Anh hai thấy bạn em thế nào?
                        Chàng ngơ ngác.
                        -Thấy gì … bạn nào?
                        Tôi vô cùng thất vọng.
                        -Chời ơi…nhỏ Liên hôm bữa gặp anh đó, anh thấy nó thế nào?
                        Chàng ngớ ngẩn.
                        -Anh … có thấy gì đâu, bạn em bị gì à?
                        Tới phiên tôi ngớ ngẩn.
                        -Anh không thấy gì thật sao? Anh không thích nó à? Anh không muốn có người yêu à?
                        Tôi hỏi một hơi “anh… không” làm chàng càng …không hiểu.
                        -Sao em hỏi nhiều thế, bạn em thì mắc gì tới anh?
                        Nhỏ Liên không lọt được vô mắt anh tôi, chàng anh “cù lần lửa” vậy mà quá lạnh lùng.
                        Chờ đợi khá lâu, không thấy tôi đem lại tin tức tốt lành hay một cuộc hẹn hò nào, nó chán quá quay sang làm “em gái hậu phương” viết thư cho các anh ”thiên thần” mũ đỏ, “cọp biển” mũ xanh, mũ nâu ngoài tiền tuyến, không thèm mơ tưởng đến chàng Pilot nhà tôi nữa.

                        Ngày “giải phóng” anh đang ôm chiếc trực thăng, có thể vù một mạch đến Thái Lan, nhưng không nỡ bỏ mẹ và tôi, nên đành ở lại. Mẹ bắt anh trốn ở vùng biển Phước Tỉnh, nơi có người quen làm dân chài, để mặc cho mẹ đối phó với bọn “bộ đội giải phóng” dai dẳng hạch hỏi: thằng giặc lái trốn đâu rồi.

                        Nhờ diện mạo hơi xấu, đen nên anh sống lẫn với dân ngư phủ an toàn và có cơ may vượt biên bình an tới đảo Bi đông. Tại đây anh bất ngờ gặp lại Liên, nó mừng rỡ nhận ra anh, anh cũng vui mừng không kém, vì nơi xứ lạ đất người, tâm trạng hoang mang chao đảo. Liên trở thành người thân, vì là bạn của …em gái mình.


                        Gần gũi hằng ngày khiến hai người yêu nhau thắm thiết và làm đám cưới ngay trên đảo. Tôi và mẹ vui mừng sung sướng, vì từ nay nơi xứ lạ, anh tôi có người thương yêu sớm hôm kề cận chăm sóc. Đúng là ông trời quá già nên mắt kém, rõ ràng hai ngườì có tên trong sổ nhân duyên, lần trước chắc “cụ” quên đeo kiếng nên không thấy, suýt chút nữa làm lỡ làng mối duyên tốt lành này.

                        Sau gần chục năm định cư ở Mỹ, anh lãnh mẹ tôi sang, tôi ở lại vì kẹt chồng con. Những cuộc điện đàm với mẹ, thỉnh thoảng nghe tiếng mẹ thở dài. Tôi băn khoăn hỏi.
                        -Mẹ ở bển có vui không?
                        Mẹ ngập ngừng.
                        -Vui …vui mà cũng …buồn, anh con … nể vợ quá.
                        -Nể là sao mẹ?
                        Mẹ nói nhanh.
                        -Nể là … nể, thôi con đừng hỏi nhiều.
                        Tôi hời hợt mau quên nên không nhớ đến chuyện này nữa.

                        Thời gian lại trôi qua mấy chục năm, vợ chồng anh không một lần về thăm VN. Tôi có đứa con gái lớn lấy chồng việt kiều, may mắn ở cùng tiểu bang với anh, khi vừa có điều kiện, nó vội bảo lãnh tôi ngay. Tôi muốn ở gần nhà anh để “chạy qua chạy lại” cho vui và gần mẹ. Ngày đầu tiên gặp lại con bạn cũ mà cũng là chị dâu, sau ba mươi mấy năm cách biệt, tôi bị choáng ….

                        Ôi thời gian!!! ... Thời gian là liều thuốc nhiệm mầu chữa lành những vết thương lòng đau đớn, nhưng cũng là liều cực độc hủy diệt tàn bạo dung nhan, vóc dáng con người. Bạn tôi ngày xưa xinh xắn, nhỏ bé, yêu kiều, nay trở thành một bà béo bệu bạo, ngồi thừ trên sofa với nét mặt lạnh tanh, nhìn nó tôi ngán ăn mỡ … suốt đời.

                        Thời gian và hoàn cảnh làm thay đổi mọi thứ. Ngày xưa tôi với nó thân thiết như chị em ruột, chia nhau từng viên xí muội, miếng ổi chát, miếng cóc chua, kể lể với nhau những mẩu tâm sự vụn vặt, ngây ngô thời mới lớn, vậy mà bây giờ nó nhìn tôi như người xa lạ. Cám ơn trời, nếu không bị kẹt lại ở nước VN nghèo đói khốn khổ mấy chục năm, chắc giờ này tôi cũng to “bành trướng đế quốc Mỹ” và tâm hồn lạnh lẽo như nó.

                        Vì ở gần, hay chạy qua nhà anh, tôi mới hiểu được tiếng thở dài và câu nói ngập ngừng của mẹ ngày trước. Không biết từ lúc nào, bạn tôi đã tân dụng cái ưu thế “lady first” của nước Mỹ văn minh, yêu chuộng phụ nữ. Từ một người con gái dịu dàng thùy mị, nó thay đổi thành một ‘’lady” lắm mồm, riết róng. Mọi việc trong ngoài một mình nó quyết định, anh tôi chỉ là người thừa hành, kiêm nội trợ, chờ lệnh sai phái. Anh đã thành một người hoàn toàn khác.

                        Ngày xưa anh tuy hơi “cù lần” nhưng cũng có phong thái nam nhi, oai hùng liệng cánh trên những trận địa, làm quân thù khiếp hãi,được bạn bè đồng đội thương mến vì tính hiền và nụ cười luôn nở trên môi. Bây giờ nụ cười trở nên hiếm hoi trên khuôn mặt đăm chiêu nhẫn nhục. Anh chiụ đựng sự càm ràm ca cẩm của vợ riết thành quen. Nó xéo xắt anh vì cái tội … nó mập, rồi ghen tuông vu vơ với những người không mập như nó. Có lần tôi ái ngại hỏi.
                        -Chị cứ than mập mà sao không chịu khó tập thể dục? (không biết từ lúc nào tôi lễ phép gọi nó bằng chị)
                        Nó liếc cho một cái dài ngoằng.
                        -Dào ơi … cô khéo vẽ chuyện, tôi làm gì có thì giờ mà tập với chả … họp.
                        -Chị cứ để thân hình …tròn trịa thế này, rồi cuối tuần lại đi chơi với bạn, mặc kệ anh ở nhà một mình, không sợ ảnh có … người khác sao?
                        Nó nhìn tôi như nhìn sinh vật lạ, cười rung mấy thớ thịt dưới cằm.
                        -Xời … cô đùa? Cho kẹo lão cũng không dám.
                        -Sao chị tự tin thế?
                        Nó cao giọng ngạo nghễ.
                        -Chị … mày có tình báo khắp nơi, lão hó hé là chết ngay.
                        Tôi phục nó sát đất, phục luôn cả nước Mỹ nữa. Nước Mỹ giỏi thật, đào luyện được những người phụ nữ VN ngày xưa hiền lành dịu dàng, giờ trở nên “thần thông quảng đại, hô phong hoán vũ” như ngày nay.


                        Những lúc cuối tuần rảnh rỗi, anh tha thẩn ra vườn chăm sóc, cắt tỉa mấy khóm hoa, nhổ mấy cây cỏ dại, ngắm vài con chim bay lên cành xào xạc, lượm nhặt những chiếc ly nhựa, ống hút, giấy kẹo mà vợ con, bà cháu xả ra bừa bãi, cặm cụi cần mẫn. Hình như những lúc đó tôi mới thấy anh vui, nét mặt tươi, thỉnh thoảng cười mỉm một mình, nụ cười không bao giờ thấy ở trong nhà, bên cạnh nó. Tôi thắc mắc quá, tra gạn.
                        -Anh có gì vui mà cười một mình vậy?
                        Anh chối phắt.
                        -Đâu có gì.
                        -Mình chỉ có hai anh em với nhau mà anh không tin em sao, nói cho em nghe với.
                        -À…à, anh coi sách báo, đọc truyện ngắn… truyện dài, có những chuyện vui vui, nhớ lại buồn cười thôi mà.
                        Tôi không tin, nhưng không tra gạn nữa, hỏi một điều để mãi trong lòng, lâu nay chưa có dịp hỏi.
                        - Em thấy … nó quát nạt, ăn hiếp anh quá trời mà sao anh không nói gì?
                        -Anh nhịn cho rồi, khỏi ầm nhà, có nói cũng không lại bả.
                        Tôi xót xa.
                        -Anh sống vậy không thấy buồn sao?
                        Giọng anh chùng xuống, buông xuôi.
                        -Buồn hay vui thì ngày tháng vẫn trôi, rồi cũng qua một kiếp.
                        Tôi đau nhói trong lòng, tiếp tục khai thác tâm tư ông anh thân yêu.
                        -Có bao giờ anh nghĩ đến chuyện … ly dị không?
                        Anh khẽ lắc đầu.
                        -Không em ạ … âu cũng là số phận, với lại anh quen rồi, cũng chẳng có gì ghê gớm lắm.
                        Một lần nữa tôi lăn ra đất phục ông anh, như đã từng phục chị dâu. Lại cũng câu nói: Ôi!!! nuớc Mỹ giỏi quá, tôi luyện được những chàng trai kiêu hùng, một thời tung mây lướt gió, oai phong oai dũng ngày xưa, trở nên những ông chồng nhẫn nhục, cam chịu ngày nay.
                        Không Quân có khẩu hiệu: không bỏ bạn bè…
                        Bây giờ có thêm vế sau: không care vợ … dữ.


                        HT.THANH NGA JULY 14 /2011
                        Last edited by thanhnga; 11-20-2011, 02:52 PM.

                        Comment

                        • hieunguyen11
                          Super Member
                          • May 2011
                          • 2230

                          #27
                          Nguyên văn bởi thanhnga View Post
                          Cám ơn anh và HQPD đã vui lòng đón nhận vì tôi là kẻ "ngoại đạo", chỉ có tâm hồn hoài niệm và yêu mến các anh lính VNCH ngày xưa, dù ở binh chủng nào. Nay tôi may mắn "rớt" vô mảnh đất KQ, thì sẽ cố gắng đem chút gíó mát đến cho tâm hồn mọi người chút êm dịu.
                          TN
                          Xin cám ơn chị Thanh Nga, tôi rất thích những lời nói này đã làm ấm lòng cho những người lính VNCH chúng tôi !

                          hieunguyen11

                          Comment

                          • khongquan2
                            Administrator
                            • May 2011
                            • 2165

                            #28
                            Thân ái chào chị Thanh Nga,

                            Đọc qua truyện ngắn "Chim Sa Xuống Đất" do Chị viết, tôi xin phép Chị cho tôi hỏi một câu, "Chị có hay bắt nạt ông nhà không?"

                            Chúc chị và gia đình một ngày vui vẻ
                            Tình thân
                            KQ2

                            Comment

                            • thanhnga
                              Người Thân
                              • Jul 2011
                              • 31

                              #29
                              Nguyên văn bởi khongquan2 View Post
                              Thân ái chào chị Thanh Nga,

                              Đọc qua truyện ngắn "Chim Sa Xuống Đất" do Chị viết, tôi xin phép Chị cho tôi hỏi một câu, "Chị có hay bắt nạt ông nhà không?"

                              Chúc chị và gia đình một ngày vui vẻ
                              Tình thân
                              KQ2
                              Cám ơn anh thăm hỏi. Tôi không có cơ hội bắt nạt "ông nhà", hồi đó ổng bắt nạt tôi thì có. Tôi thấy phụ nữ bên này đa số được bắt nạt "nhà" của họ, thấy bắt...ham.
                              Thân ái.
                              TN

                              Comment

                              • PhiLan
                                Moderator
                                • Dec 2009
                                • 675

                                #30
                                Mộng đêm xuân...

                                Nguyên văn bởi thanhnga View Post
                                MỘNG ĐÊM XUÂN

                                Truyện ngắn


                                Dù đã 9 giờ sáng, tôi vẫn còn cuộn mình trong chăn, uể oải nhìn ra ngoài trời tối mù, nước mưa tạt vào khung kính, chảy xuống thành giòng mờ đục, tôi tự cho mình lười biếng một chút vì - mùa đông mà - dậy sớm cũng chẳng có việc .................................................. .................................


                                HT. THANH NGA
                                DEC 2010
                                Cám ơn chị thanhnga đã cho Cóc tui thưởng thức một bài quá đã... cười hoài với cái giọng văn dí dỏm... hơi tưng tửng mà thật là dzui... Hy vọng được kết bạn cùng chị...
                                SỰ THẾ NHƯỢC ĐẠI MỘNG
                                HỒ VI LAO KỲ SINH

                                Comment

                                Working...