Hiến Chương Tình Yêu

Hiến Chương Tình Yêu
Dãy trường sơn hùng vĩ duỗi mình dưới cuộn mây trắng xóa đang vương tơ trời mong manh, rồi quấn thành từng dãi lụa mây giăng mắc trên đỉnh thông cao, xanh ngắt, ngút ngàn rũ rượi đứng thẳng. Có loài hoa lan qúy giá mọc từng chùm, than tầm gửi giao mình trên cành cây cổ thụ thân xù xì, già nua không biết nỗi tháng năm. Hương hoa thoang thoảng ngây ngây mùi thơm dễ chịu phảng phất bay bay cùng khắp núi đồi. Đôi chim chích chòe nhảy nhót hồi lâu thấm mệt, khép cánh dấu mỏ, đậu bên nhánh cây bằng lăng hoa tím, gần bụi hoa qùy nở xòe hoa vàng rực góc đồi. Bên những đài hoa mắc cỡ e lệ, thẹn thùng khép chặt hàng mi bối rối. Cạnh lùm cây không tên có tán lá bóng mượt. Chim cúi nhìn xuống đôi trẻ ngồi dưới gốc cây.
Nàng ngồi nghiêng gối đầu lên gốc cây ngo già, thân tựa trên rể cây thông, dọc bờ sườn dốc thoai thoải đầy lá khô. Chàng đọc lại tập thư đã viết và mỉm cười nàng thấy chàng thật có duyên. Một tay cầm chùm hoa mắc cỡ, chàng khẽ khàng cài bên mái tóc nàng, một tay chàng vuốt nhẹ lên đôi má nàng phớt hồng. Chàng vén lọn tóc nàng khá dài ra sau lưng.
Cuối cùng, không gian rủ thời gian ngừng trôi, bầu trời im ắng, lắng nghe lời chàng trai ân cần bên tai nàng. Chàng mỉm cười, lòng gợn lên tình yêu thương say đắm, nồng nhiệt hơn qua lời thì thầm trao yêu:
- Đố em biết, nốt ruồi bên má em, trời sinh ra để làm gì?
Ngạc nhiên kinh khủng, nàng mở to đôi mắt nhìn người yêu. Nàng nào biết nốt ruồi mà Trời sinh ra, để làm gì đâu? Đột nhiên nghe chàng hỏi, nàng biết trả lời sao. Nàng nhắm mắt, như lẫn trốn ánh mắt nồng nàn, đắm đuối kia. Nàng nũng nịu lắc đầu cười nhẹ không đáp. Mãi lâu, chàng cúi xuống thật gần, khe khẽ lời trao yêu nho nhỏ, (hầu như chàng sợ đôi chim non nghe thấy, thì... cả hai ngượng ngùng hết biết):
- Em không biết, thì… Anh nói em nghe. Nhe?
Nàng gật đầu nín khe. Chàng nhẹ nhàng vuốt tóc nàng:
- Để anh hôn em. Chứ để làm gì!
Nàng muốn ngoảnh mặt đi… Nhưng khó chối từ trước chàng trai duyên dáng, quyến rũ như thế. Và tuổi đời, trình độ, kiến thức, nét hào hoa văn nhã lịch lãm ở đời, cuộc sống ấy, đều hơn hẳn nàng. Một người con trai đã cho nàng tình yêu lãng mạn, nhưng không kém say đắm, tin yêu chân thật.
Anh ấy đủ bản lãnh để lôi cuốn, quyến rũ “em” tài tình. Sự quyến rũ ngọt ngào, nồng thắm, dịu êm đắm say, chân thành, đã xuất hiện trước cánh hoa mắc cỡ nhẹ nhàng, đang e lệ run run khép hờ rèm mi. Chàng hôn nhẹ lên mái tóc cài đóa hoa tim tím. Chàng hôn lên trán, nơi má có nốt ruồi duyên, hôn lên mắt nàng. Ngượng quá! “Cô nàng” kéo mái tóc dài qua một bên, che khuôn mặt, và chụp chiếc áo trùm kín lên đầu.
Chàng ôm nàng vào lòng, và từ từ gỡ chiếc áo lạnh ra. Chàng nhìn nàng trân trối, em ấy còn vẹn tuyền nét ngây thơ nguyên thủy của tuổi thanh xuân ngọc ngà. Đôi má em ấy nóng bừng, đỏ như người uống rượu quá say, khiến chàng cảm thấy hai vành tai, và mặt mình cũng nóng bừng theo. Chàng ôm khuôn mặt người yêu, lòng đầy xúc cảm, như dòng nước lũ tình yêu ào tới, cuốn trôi mọi ý niệm về không gian lẫn thời gian.
Nhẹ nhàng êm ái, chàng vén nhóm tóc dài vuốt ra sau gáy. Bây giờ càng hôn môi nàng, hôn đôi môi nàng mím chặt, chàng hôn thật nhẹ, êm ả nâng niu dịu dàng và trang trọng, cho hai hàng mi vụng dại ấy run run. Nàng khẽ nghiêng người ngoảnh mặt đi, hai bàn tay xinh xinh bưng lấy mặt, và nụ cười ngượng ngùng vô song hé nở, lộ ra hàm răng nhỉ trắng đều như hạt bắp làm thắm thiết làn môi. Môi hôn chàng đọng mãi trên môi nàng, cho không gian e thẹn ngập ngừng, rủ thời gian rón rén e ấp len lén trôi đi, trôi đi thật nhanh. Gió thổi lá khô xào xạc, rung bụi phấn thông vàng bay bay.
Hai con chim chích chòe càng bẽn lẽn, chúng im lặng nằm yên trên tổ không chút cử động, chim tròn xoe đôi mắt, cúi nhìn đôi trẻ, rồi chúng lại nheo mắt nhìn nhau và khe khẽ quệt cái mỏ dài lên gáy bạn tình. Chúng ngẩn ngơ nhìn họ mãi, chim hân hoan lắng nghe đôi bạn trân trọng trao nhau hiến-chương tình-yêu. Mảnh trời bé nhỏ qua kẽ lá trong vắt trên bầu trời, bỗng như ghen hờn với mối tình thơ dại, chiều tà đã sa sầm mây tím, bao phủ núi đồi. Trời chiều tối lại rất nhanh. Gió gào thét trên đỉnh cây, cuốn theo cơn mưa phùn thật nhẹ, thật nhỏ vướng theo gót chân, mà đôi trẻ nào có hay biết gì. Tình thắm thiết đã nở tiếng đàn trên mỗi phím loan.
Ôi! Chàng yêu nàng bằng tất cả núi rừng trùng điệp từ Bắc chí Nam. Và chàng thì thầm:
- Anh yêu Em hơn cả ao hồ sông biển từ phương Đông qua phương Tây. Anh yêu em trải dài từ Bắc cực xuống Nam cực. Từ kinh tuyến thứ nhất đến vĩ tuyến cuối cùng. Từ Aỉ Nam Quan đến mũi Cà Mâu. Anh yêu Em bằng tinh tú trên bầu trời đêm. Yêu em mãi mãi như hai vì sao khuya đang qùy gối bên nhau, sao lấp lánh trò chuyện trên bến Ngân Hà suốt canh thâu. Yêu em nhiều... như cát vàng vùng sa mạc Sahara. Như nước đại dương mênh mông. Như hàng tỷ tỷ người, đã, đang, sẽ yêu nhau trên trái đất, từ ngàn kiếp trước. Như triệu ngày sống và triệu ngàn ngày sẽ đến. Cầu xin cho đôi ta sống đến ngàn năm. “Mình” nhỉ!
Anh yêu em bằng không gian và thời gian hiện hữu trên trái đất. Bằng tóc của em và tóc của anh cộng lại, lũy thừa, lũy thừa lên. Em chịu không? Không có em, anh sẽ chết. Cuộc đời anh rồi sẽ một sớm một chiều tàn phai, vô ý nghĩa. Mắt anh sẽ mờ nhòa, trũng sâu. Tóc anh sớm bạc màu. Em ơi! Đêm sẽ lạnh lùng hoang vắng. Ngày buồn tênh, dài lê thê những bước chân quạnh quẽ, trên nẻo đường cô độc. Đời chỉ là chuỗi ngày héo hắt, muộn phiền dai dẳng. Biết không em?!
Đôi môi em in đậm dấu ấn hiến chương tình yêu, đã nở hoa tinh tuyền ngát hương thề! Đó là một tình yêu đơn sơ, trong sáng, hồn nhiên, hoang dại, êm đềm như cây cỏ núi rừng mộc mạc của xứ hoa Đào. Em ơi!
_ * _
Ái Ưu Du
Hiến Chương Tình Yêu
Dãy trường sơn hùng vĩ duỗi mình dưới cuộn mây trắng xóa đang vương tơ trời mong manh, rồi quấn thành từng dãi lụa mây giăng mắc trên đỉnh thông cao, xanh ngắt, ngút ngàn rũ rượi đứng thẳng. Có loài hoa lan qúy giá mọc từng chùm, than tầm gửi giao mình trên cành cây cổ thụ thân xù xì, già nua không biết nỗi tháng năm. Hương hoa thoang thoảng ngây ngây mùi thơm dễ chịu phảng phất bay bay cùng khắp núi đồi. Đôi chim chích chòe nhảy nhót hồi lâu thấm mệt, khép cánh dấu mỏ, đậu bên nhánh cây bằng lăng hoa tím, gần bụi hoa qùy nở xòe hoa vàng rực góc đồi. Bên những đài hoa mắc cỡ e lệ, thẹn thùng khép chặt hàng mi bối rối. Cạnh lùm cây không tên có tán lá bóng mượt. Chim cúi nhìn xuống đôi trẻ ngồi dưới gốc cây.
Nàng ngồi nghiêng gối đầu lên gốc cây ngo già, thân tựa trên rể cây thông, dọc bờ sườn dốc thoai thoải đầy lá khô. Chàng đọc lại tập thư đã viết và mỉm cười nàng thấy chàng thật có duyên. Một tay cầm chùm hoa mắc cỡ, chàng khẽ khàng cài bên mái tóc nàng, một tay chàng vuốt nhẹ lên đôi má nàng phớt hồng. Chàng vén lọn tóc nàng khá dài ra sau lưng.
Cuối cùng, không gian rủ thời gian ngừng trôi, bầu trời im ắng, lắng nghe lời chàng trai ân cần bên tai nàng. Chàng mỉm cười, lòng gợn lên tình yêu thương say đắm, nồng nhiệt hơn qua lời thì thầm trao yêu:
- Đố em biết, nốt ruồi bên má em, trời sinh ra để làm gì?
Ngạc nhiên kinh khủng, nàng mở to đôi mắt nhìn người yêu. Nàng nào biết nốt ruồi mà Trời sinh ra, để làm gì đâu? Đột nhiên nghe chàng hỏi, nàng biết trả lời sao. Nàng nhắm mắt, như lẫn trốn ánh mắt nồng nàn, đắm đuối kia. Nàng nũng nịu lắc đầu cười nhẹ không đáp. Mãi lâu, chàng cúi xuống thật gần, khe khẽ lời trao yêu nho nhỏ, (hầu như chàng sợ đôi chim non nghe thấy, thì... cả hai ngượng ngùng hết biết):
- Em không biết, thì… Anh nói em nghe. Nhe?
Nàng gật đầu nín khe. Chàng nhẹ nhàng vuốt tóc nàng:
- Để anh hôn em. Chứ để làm gì!
Nàng muốn ngoảnh mặt đi… Nhưng khó chối từ trước chàng trai duyên dáng, quyến rũ như thế. Và tuổi đời, trình độ, kiến thức, nét hào hoa văn nhã lịch lãm ở đời, cuộc sống ấy, đều hơn hẳn nàng. Một người con trai đã cho nàng tình yêu lãng mạn, nhưng không kém say đắm, tin yêu chân thật.
Anh ấy đủ bản lãnh để lôi cuốn, quyến rũ “em” tài tình. Sự quyến rũ ngọt ngào, nồng thắm, dịu êm đắm say, chân thành, đã xuất hiện trước cánh hoa mắc cỡ nhẹ nhàng, đang e lệ run run khép hờ rèm mi. Chàng hôn nhẹ lên mái tóc cài đóa hoa tim tím. Chàng hôn lên trán, nơi má có nốt ruồi duyên, hôn lên mắt nàng. Ngượng quá! “Cô nàng” kéo mái tóc dài qua một bên, che khuôn mặt, và chụp chiếc áo trùm kín lên đầu.
Chàng ôm nàng vào lòng, và từ từ gỡ chiếc áo lạnh ra. Chàng nhìn nàng trân trối, em ấy còn vẹn tuyền nét ngây thơ nguyên thủy của tuổi thanh xuân ngọc ngà. Đôi má em ấy nóng bừng, đỏ như người uống rượu quá say, khiến chàng cảm thấy hai vành tai, và mặt mình cũng nóng bừng theo. Chàng ôm khuôn mặt người yêu, lòng đầy xúc cảm, như dòng nước lũ tình yêu ào tới, cuốn trôi mọi ý niệm về không gian lẫn thời gian.
Nhẹ nhàng êm ái, chàng vén nhóm tóc dài vuốt ra sau gáy. Bây giờ càng hôn môi nàng, hôn đôi môi nàng mím chặt, chàng hôn thật nhẹ, êm ả nâng niu dịu dàng và trang trọng, cho hai hàng mi vụng dại ấy run run. Nàng khẽ nghiêng người ngoảnh mặt đi, hai bàn tay xinh xinh bưng lấy mặt, và nụ cười ngượng ngùng vô song hé nở, lộ ra hàm răng nhỉ trắng đều như hạt bắp làm thắm thiết làn môi. Môi hôn chàng đọng mãi trên môi nàng, cho không gian e thẹn ngập ngừng, rủ thời gian rón rén e ấp len lén trôi đi, trôi đi thật nhanh. Gió thổi lá khô xào xạc, rung bụi phấn thông vàng bay bay.
Hai con chim chích chòe càng bẽn lẽn, chúng im lặng nằm yên trên tổ không chút cử động, chim tròn xoe đôi mắt, cúi nhìn đôi trẻ, rồi chúng lại nheo mắt nhìn nhau và khe khẽ quệt cái mỏ dài lên gáy bạn tình. Chúng ngẩn ngơ nhìn họ mãi, chim hân hoan lắng nghe đôi bạn trân trọng trao nhau hiến-chương tình-yêu. Mảnh trời bé nhỏ qua kẽ lá trong vắt trên bầu trời, bỗng như ghen hờn với mối tình thơ dại, chiều tà đã sa sầm mây tím, bao phủ núi đồi. Trời chiều tối lại rất nhanh. Gió gào thét trên đỉnh cây, cuốn theo cơn mưa phùn thật nhẹ, thật nhỏ vướng theo gót chân, mà đôi trẻ nào có hay biết gì. Tình thắm thiết đã nở tiếng đàn trên mỗi phím loan.
Ôi! Chàng yêu nàng bằng tất cả núi rừng trùng điệp từ Bắc chí Nam. Và chàng thì thầm:
- Anh yêu Em hơn cả ao hồ sông biển từ phương Đông qua phương Tây. Anh yêu em trải dài từ Bắc cực xuống Nam cực. Từ kinh tuyến thứ nhất đến vĩ tuyến cuối cùng. Từ Aỉ Nam Quan đến mũi Cà Mâu. Anh yêu Em bằng tinh tú trên bầu trời đêm. Yêu em mãi mãi như hai vì sao khuya đang qùy gối bên nhau, sao lấp lánh trò chuyện trên bến Ngân Hà suốt canh thâu. Yêu em nhiều... như cát vàng vùng sa mạc Sahara. Như nước đại dương mênh mông. Như hàng tỷ tỷ người, đã, đang, sẽ yêu nhau trên trái đất, từ ngàn kiếp trước. Như triệu ngày sống và triệu ngàn ngày sẽ đến. Cầu xin cho đôi ta sống đến ngàn năm. “Mình” nhỉ!
Anh yêu em bằng không gian và thời gian hiện hữu trên trái đất. Bằng tóc của em và tóc của anh cộng lại, lũy thừa, lũy thừa lên. Em chịu không? Không có em, anh sẽ chết. Cuộc đời anh rồi sẽ một sớm một chiều tàn phai, vô ý nghĩa. Mắt anh sẽ mờ nhòa, trũng sâu. Tóc anh sớm bạc màu. Em ơi! Đêm sẽ lạnh lùng hoang vắng. Ngày buồn tênh, dài lê thê những bước chân quạnh quẽ, trên nẻo đường cô độc. Đời chỉ là chuỗi ngày héo hắt, muộn phiền dai dẳng. Biết không em?!
Đôi môi em in đậm dấu ấn hiến chương tình yêu, đã nở hoa tinh tuyền ngát hương thề! Đó là một tình yêu đơn sơ, trong sáng, hồn nhiên, hoang dại, êm đềm như cây cỏ núi rừng mộc mạc của xứ hoa Đào. Em ơi!
_ * _
Ái Ưu Du




Comment