Trang Truyện Ngắn - Hai Hùng SG

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • Hai Hùng SG
    Người Thân
    • Sep 2018
    • 128

    #46
    Trang chủ » Hai Hùng SG »
    Truyện ngắn vui

    ĐỪNG ĐÙA VỚI THƠ
    *
    Từ sáng sớm đến giờ lúc bắt đầu dọn hàng thịt heo ra sạp, nơi hắn ngồi hàng ngày là một địa điễm rất thuận lợi cho việc mua bán, vì cái sạp thịt heo sát với lề đường nằm trong khuôn viên chợ Gò Vấp, người đi xe gắn máy có thể tấp vào mua vài ba lạng thịt heo rồi (dzọt) xe ngay nên các sạp kế bên có phần ganh ghét.

    Công chuyện làm ăn suôn sẽ như thế vậy mà ngày hôm nay thật lạ kỳ, gần đến trưa rồi mà hắn mới bán được vài ký lô thịt ba rọi, và một ít xương heo cho bà Tám bán bánh canh và bà Ba béo bán mì gõ tại hẻm cầu Hang xe lửa.

    Đang bực bội trong lòng, hắn lẫm nhẫm một mình:

    – Mẹ tổ nó, ngày mai đến ngày nộp tiền thuế cho Ban Quản Lý chợ rồi, buôn bán như vầy làm sao đủ sở hụi đây?

    Chợt nhớ ra một điều hắn tự nói tiếp:

    – Thôi đúng rồi, bà Tám bán bánh canh mở hàng sáng nay, bà này coi vậy mà nặng bóng vía quá, hèn chi buôn bán không ra gì.

    Hắn xé vội trang báo Quảng cáo rồi cuộn lại dài như thanh củi, châm lửa cho cháy hắn huơ hươ lên những miếng thịt heo trên sạp, miệng thì thầm gì đó, thì ra hắn đang đốt “Phông Lông” xua đi cái rủi ro trong buôn bán, tờ báo cháy còn một đoạn ngắn hắn vội quăng ra phía lề đường, bổng có tiếng la lên:

    – Trời ơi! làm ăn gì kỳ vậy? Bộ muốn cho tui thành heo quay hả cha nội?

    Một bà khách bộ hành vừa xua tay phủi vạc áo do tàn lửa của hắn làm dính vào, hắn làm bộ cho gương mặt thật thiểu não và nói:

    – Cô ơi, tôi không cố ý mong cô tha lỗi.

    Kể ra hắn còn gặp may, người khách kia cười hiền bỏ qua khiến hắn mừng ra mặt. Trở vào sạp đưa mắt nhìn quanh quất cũng chẳng thấy một người khách nào hỏi han chứ đừng nói chi mua bán. Thì ra dạo này trên các phương tiện thông tin đại chúng tin tức về dịch cúm gia cầm, cúm heo rồi lở mồm long móng, v.v. nên bà con hạn chế mua những thực phẩm loại này khiến sạp thịt heo của gia đình hắn bị vạ lây.

    Chẳng biết làm gì, để giết thì giờ hắn lục mấy tờ báo cũ dưới hộc bàn, đọc vội những tin tức nóng hỗi bên libya cuộc tranh gianh quyền lực giữa nhà độc tài trị vì 42 năm và lực lượng dân chủ chống đối, rồi hắn để mắt đến trang thơ, hắn chăm chú vào mấy bài thơ Tết năm Tân Mão, có những bài thơ của nhà văn Đoàn Văn Cừ nói về Hội hè đình đám, nhưng bài thơ thích nhất của tác giả này là bài “Chợ Tết” có câu: “Hai người thôn gánh lợn chạy đi đầu” do hai người này chắc cùng nghề nghiệp với hắn, và mới hôm qua thôi, hắn dùng chiếc điện thoại di động có kết nối Internet do bà vợ yêu thương trang bị cho hắn để “bằng chị, bằng em”, hắn rà đài phát thanh của một đài phát thanh Việt ngữ, tình cờ trúng ngay giờ phát thanh của cô phát thanh Viên Hồng Ánh và chú Hoàng Phố đang giới thiệu cho thính giả gần xa cuộc đời, sự nghiệp sáng tác thơ của nhà thơ Bữu Truyền thuộc hội đồng hương Phan Rang, trong thâm tâm hắn ao ước sẽ có ngày hắn trở thành nhà thơ như ông ấy, ngoài ra cạnh nhà hắn có nhà văn Sơn Nam chuyên viết thơ văn về vùng đất trù phú của miền nam, nhà văn này có tiếng đến nỗi người ở tận đâu đâu cũng ghé vào kết thân và chu cấp tiền bạc cho nhà văn có sức mà sáng tác.

    Đang say xưa với ý tưởng sẽ làm nghề tay trái “Nhà thơ”, bổng đâu tiếng bà vợ thân yêu có thân hình phốp pháp réo vào tai hắn:

    – Trời ơi là trời, ngó xuống mà coi, đang tơ tưởng con nào mà để mấy thằng quỷ nhỏ chôm thịt heo chạy ngờ ngờ kìa. Tui nói cho ông biết nghe, ông mà sanh lòng phản trắc thì coi chừng con này đó.

    Nói xong, vợ hắn dằn mạnh tảng thịt heo to xuống mặt sạp để trút cơn giận bầm gan tím ruột. Bản tính “Nể vợ” của hắn lộ ra, hắn nói:

    – Mình ơi! Anh thấy lúc này buôn bán khó khăn quá. Anh sẽ tìm thêm công việc nào đó có thêm ngân khoản giúp gia đình.

    – Vậy chứ ông định làm cái giống gì? Đừng làm bộ để léng phéng lại với con Bảy bán bánh cam là tui thiến à nghe. (Vợ hắn vừa nói vừa chìa 2 ngón tay biểu tượng cho cái kéo).

    Nghe “Sư Tử Hà Đông” hăm he nhắc đến tên cô Bảy bán bánh cam làm hắn giật bắn người, may mà bà vợ không chú ý đến thái độ của hắn vì có tật giật mình, hắn vội thanh minh:

    – Hổng dám đâu bà ơi! Trước đây tui còn khờ nên con Bảy nó mới rù quến được tui, chứ bây giờ dễ gì, bà rờ đầu tui nè, sạn không trong này đừng có hòng dụ tui lần nữa.

    Nói thì nói vậy chứ trong lòng hắn khoái lắm, để cho bà vợ thấy hắn cũng còn “có giá”, nếu bà mà bỏ thì cô Bảy bánh cam rước hắn về liền, lúc đó đừng có hối hận nghe cưng (hắn nói thầm như thế). Rồi hắn tiếp:

    – Tôi sắp làm một công việc không những tôi nỗi tiếng mà bà cũng thơm lây đó, tạm thời chưa cho bà biết được đâu, vì tục ngữ có câu: “Nói trước bước không qua” bà đồng ý nha.

    Đến trưa thì chợ cũng tan, giờ này chỉ còn vài chị em công nhân thu nhập kém cỏi đi mua thức ăn nên đôi lúc hắn có cơ hội tống khứ loại thịt mà khi người ăn vào thì “Tào Tháo” rượt ngay vì đàn ruồi chợ Gò Vấp hoạt động dữ dội thời gian này, dọn hàng xong hắn chở bà vợ về nhà bằng chiếc xe SH 150 cc, loại xe này mà hơ hỏng là đạo chích chôm chỉa ngay.

    Chiều về, tắm giặt, ăn uống xong hắn lên bộ đồ vía do bà xã hắn sắm cho, dành những khi lễ lộc quan trong mới sử dụng đến, vậy mà hôm nay việc gì quan trọng ra sao mà hắn mặc đồ này. Vợ hắn thầm nghĩ và trong lòng không vui nhưng vì lũ nhóc ở nhà và giữ hoà khí nên “Gấu mẹ vĩ đại” làm ngơ và thêm lời ngon ngọt:

    – Xong việc nhớ về liền nghe anh, em và các con chờ cửa đó.

    Không thèm nhìn mặt vợ, hắn nói:

    – Biết rồi mà, sao mỗi lần tui đi đâu bà hay mở cái đài phát thanh bài ca này hoài, xưa rồi nghe Diễm.

    Bước ra đầu ngõ nhà, hắn rút điện thoại bấm vội số và áp vào má, đường dây bên kia có tín hiệu trả lời, hắn nói liền:

    – Tao nè, Ba Gà chọi đây, mầy nghe tao rõ không?… Rồi mầy đến nhà chở tao ra quán nhậu anh em mình bàn phương kế làm ăn coi, tới liền nghe mậy tao chờ.

    Mười phút sau, thằng Sáu Cô Ca người mà hắn mới gọi đã thắng xe cái rột ngay trước mặt hắn, mùi dầu thơm rẻ tiền trên người Sáu Cô Ca bay nồng nặc hắt vào mũi hắn làm hắn bịt mũi la bài hãi:

    – Ông ơi! Mầy xức cái giống gì thơm quá mạng vậy? Loại này mấy ngàn đồng Việt Nam một lít, vậy chỉ tao mua để xức cho mấy con heo trong chuồng nhà tao coi.

    Không giận vì câu nói xúc phạm của Ba Gà chọi, gã Sáu Cô Ca từ tốn trả đũa.

    – Anh ba giỡn hoài, dầu thơm này là do con em vợ tui nó mua ở Hồng Kông đó, chỉ có đại gia mới có cơ hội xài nha anh Ba, chứ mấy đứa đứng bán cá viên chiên ở khu “Chín Xá Chủi” đừng hòng rớ vào. Tại tui xịt hơi bị lố tay chớ bộ.

    Thấy Sáu Cô Ca “quảng cáo” không công cho cái hảng dầu thơm “bên hông Chợ Lớn” một cách mãnh liệt, Ba Cà Chọi vuốt giận Sáu Cô Ca:

    – Tao nói chơi mà, làm gì tự ái quá vậy sáu nó, mầy cứ xài cái dầu thơm “đại gia” của mầy đi, nhưng làm ơn xịt nhẹ tay một chút, bộ mầy định ướp hương thơm hết cái quán nhậu chắc.

    Lúc này vợ Ba Gà Chọi lấp ló bên trong nhà nói vọng ra:

    – Chú Sáu đừng cho anh ba nhà tui uống rượu bia nhiều nha, dạo này ổng cao máu dữ lắm đó, mới hồi sáng đo máu cho ổng, nó nhảy lên 150 rồi đó, mà cái ông này “chưa thấy quan tài chưa đỗ lệ đâu”, bác sĩ cấm nhậu nhẹt vậy mà ổng đâu có sợ.

    Sáu Cô Ca vội trấn an bà vợ của ông anh kết nghĩa:

    – Chị an tâm đi, thằng em bảo vệ cho anh ba mà, chị đừng lo.

    Nói vừa dứt câu hai gã đồng hội đồng thuyền phóng xe lao vun vút trên đường tận hưởng phút giây thoát khỏi cái vòng “cương tõa” của mấy bà vợ đáng thương kia. Đến chợ Bà Chiểu, Sáu Cô Ca cho xe chạy vào con hẻm nhỏ bên hông chợ, gần rạp hát bóng Huỳnh Long, (ngày xưa rạp này do chủ là người “Chà Và”, chuyên chiếu loại phim ca vũ nhạc của Ấn độ), hắn tắp xe vào một cái quán nhỏ phía trước được trang trí bằng mấy chậu cau kiểng rẽ tiền, bên trong đèn xanh đỏ nhấp nháy liên hồi như thúc giục hai thực khách này mau nhập cuộc. Yên vị đâu đó xong xuôi, hai cô gái trẻ ăn mặc khá mát mẻ xé vội khăn lạnh và làm động tác lau mặt cho khách một cách thuần thục. Hành động này được ví như hình ảnh của các cô bảo mẫu nuôi dạy trẻ mới vào học lớp vở lòng, chưa tự mình chăm lo cho bản thân được, mọi việc từ vệ sinh, ăn uống, ngủ nghỉ là do một tay các cô lo liệu. Ba Gà Chọi chợt nhớ ra điều gì, hắn rút cái điện thoại trong túi quần và bấm vội một dảy số. Đầu dây bên kia lên tiếng:

    – Hội Văn Nghệ đây, ai gọi đó.

    Ba Gà Chọi trả lời:

    – Tui Ba Gà Chọi đây anh Hai ơi. Anh đến cái quán cũ nha, em với thằng Sáu đang ở đây, anh kêu thêm chiến hữu nào nữa đi, trà tam rượu tứ mới đã.

    Một chập sau, hai người đàn ông ăn mặc chỉn chu đúng là người có chức có quyền có khác, họ bước vội vào quán nhưng không quên ngó ngoáy lại phía bên đường quan sát để tránh bị theo dõi vì vào một nơi không thể dành cho những vị công chức có lòng tự trọng, vì nơi họ đến có tên thường gọi của xã hội ngày nay đó là “quán bia ôm”. Sau một hồi “bia bọt” chai, lon dưới chân nghiêng ngã, nước bia do các cô phục vụ lén đỗ dưới sàn nhà chảy lay láng bốc mùi nồng nặc, mùi thuốc lá, mùi thức ăn hoà quyện, với những mùi dầu thơm của các cô gái, với mùi dầu “đại gia” của Sáu Cô Ca, tất cả mùi đó được không khí trong phòng nhậu biến thành cái mùi “tổng hợp“ rất đặc biệt không nơi nào khác có được.

    Ngà ngà say, sau một hồi nói chuyện rôm rã, chuyện đông, chuyện tây trên trời, dưới biển, không xót chuyyện gì… Ba Gà Chọi cắt ngang cái âm thanh hỗn độn mà người nói nhiều hơn người nghe, hắn đứng dậy sửa lại bộ đồ vía rồi trịnh trọng tuyên bố lý do:

    – Thưa với Anh Hai kính mến, các bạn trong bàn, và các em út phục vụ, hôm nay là ngày rất đặc biệt, Ba Gà Chọi tui chính thức bớt thời gian quý báu làm ở chợ (hắn tránh nói bán thịt heo, vì sợ quê với mấy em chân dài phục vụ trong bàn) để chính thức sống với thơ văn, mỗi tuần vào chiều thứ sáu, xin phép anh hai đến đây sinh hoạt thơ văn với tụi em, mọi chi phí “sinh hoạt” sẽ do Ba Gà Chọi tui đây lo liệu, chỉ mong mọi người làm ra những bài thơ để đời là ok rồi… Tràng pháo tay tán thưởng nhiệt liệt cho tinh thần yêu thơ của hắn, một cô gái trong bàn còn tâng bốc hắn tận mây xanh:

    – Hôm nay tụi em thấy anh Ba có tướng của nhà thơ lắm đó.

    Các cô gái còn lại cười rần lên vui vẻ. Để thanh toán cho màn ra mắt hội thơ bỏ túi đầy ấn tượng trên, hắn phải móc hồ bao chi gần 2 triệu cho toàn bộ buổi ra mắt sinh hoạt thơ văn này. Trong lòng xót xa vì lỡ vung tay quá trán, hắn tự an ũi:

    – Làm nghệ thuật phải chịu tốn kém thôi, mai này thành danh thì lúc đó mặc tình mà hốt bạc.

    Hắn nghĩ tiếp:

    – Các bậc thi nhân tiền bối ngày xưa bắt đầu khởi nghiệp thơ văn chắc cũng tốn kém như mình hôm nay thôi, có gì mà nghĩ với suy cho mệt óc.

    Sáng hôm sau, quay lại công việc hàng ngày với hắn hiện giờ không gì chán bằng suốt ngày đứng ngồi quanh quẩn với mấy miếng thịt heo, nhân lúc thưa khách hắn lôi ra cuốn tập 100 trang mới cáu của thằng con trai yêu quý được nhà trường phát thưởng của năm học vừa qua, mùi thơm giấy học trò cộng với sự hương phấn của buổi họp mặt hôm qua, lời tâng bốc và những tràng pháo tay không ngớt nó vẫn còn lãng vãng trong tâm trí của hắn, lấy cây bút, hắn bắt đầu làm thơ… Gạch, xóa, viết tiếp. Cả buổi mà hắn chẳng làm được câu thơ nào cho nên vần nên điệu, lúc nầy mồ hôi trên gương mặt “múp míp” của hắn nó rịn ra lấm tấm, rồi thì những giọt mồ hôi cũng bắt đầu chảy thành dòng. Đến đây hắn mới thấy cái giá trị của những nhà thơ, không phải muốn làm thơ là được đâu. Đang miên man với cái chữ cố tìm cách gieo vần lục bát cho những câu thơ tương lai của mình. Bổng đâu tiếng của bà vợ ngàn lần yêu mến của hắn phát ra phía sau:

    – Coi chừng mấy thằng nhóc đang “canh me” đó ông ơi.

    Hắn ậm ừ với bà vợ cho qua chuyện và tiếp tục “vật lộn” với thơ của hắn, tự dưng lúc này trong đầu hắn lóe lên ý tưởng hắn viết liền tay như sợ ý đó tan biến nhanh như bọt xà bông giặt đồ, hắn viết:

    “Thịt heo bán ế không ai mua. Vậy mà vợ nhắc sợ tụi quỷ chùa đến chôm”.

    Hắn thầm cám ơn bà vợ đã vô tình gợi ý cho hắn làm được một bài thơ ngắn với 2 câu như trên.

    Thời gian một tuần lễ qua thật nhanh như: “Bóng câu cửa sổ” ngày thứ sáu lại đến, các thành phần chiến hữu của độ nhậu ngày hôm đó không thiếu một ai, em út phục vụ hôm nay ăn mặc, trang điễm có phần đứng đắn hơn mọi khi, hỏi ra mới biết không phải vì tôn trọng buổi sinh hoạt nghiêm túc của các nhà thơ mà có “Ti dô” từ bên ngoài cho hay hôm nay chính quyền sẽ đi kiểm tra các tụ điễm ăn chơi như cái quán nhậu bình dân này, để đối phó lại cơ quan chức năng, bà chủ quán ra lệnh cho các cô phải ăn măc làm sao cho ra vẻ nơi buôn bán bình thường như bao quán khác…

    Rồi bia, thức ăn dọn ra, lần lượt các “thi nhân” phun châu nhã ngọc, các câu thơ để đời của từng người đều được tán dương. Người đọc thơ sau cùng dĩ nhiên là Anh Ba Gà Chọi, sỡ dĩ hắn chờ cuối cùng hắn mới ra tay là để cố tình tạo dấu ấn cho mọi thành viên trong bàn nhậu nhớ đời với 2 câu thơ đầu tay, vừa dứt 2 câu thơ do Bà Gà Chọi đọc xong, ngoài tràng pháo tay bình thường của mọi người khen tặng, thằng Sáu Cô Ca còn lấy 2 cái nắp nồi nấu lẫu làm “chập chã” gõ mạnh vào nhau vang ra những tiếng đinh tai nhức óc khiến đứa con bà chủ quán đang ngủ phòng bên cạnh khóc ré lên tạo ra âm thanh “tả bí lù” trong buổi chiều tà hôm ấy.

    Không khí bình thơ văn rồi đến lúc cũng phải tàn, kim đồng hồ treo trên tường đã chỉ 23h, lại móc hồ bao thanh toán, lần này thì 4 triệu đồng không hơn không kém, tốn tiền nhiều nhưng gương mặt Ba Gà Chọi lúc này thật hả hê vì hắn đang tưởng tượng tên tuổi của Ba Gà Chọi sắp sửa dính liền vào 2 chữ đi kèm “Nhà Thơ”.

    Một sáng nọ, do không phải dọn hàng ra chợ bán như lệ thường, hôm đó là ngày rằm tháng giêng, phần lớn người dân đi lễ chùa, ăn chay vì quan niệm dân gian có câu: “Ăn chay quanh năm không bằng rằm tháng giêng” vì thế hắn được bà vợ cho “xả hơi” một ngày, tiết trời mùa xuân mát mẻ lòng rộn ràng thư thái hồn thơ trong hắn bỗng đâu trỗi dậy mãnh liệt, nó thôi thúc hắn bất cứ giá nào hôm nay phải có câu thơ để tuần sau còn có đề tài đối ẩm với các nhà thơ kia, hắn nhìn sang cửa sổ nhà hàng xóm đối diện rồi tự dưng xuất khẩu thành thơ như sau:

    – “Hôm qua tui thấy vợ anh. Đi chơi ở, thảo cầm viên, tao đàn…”

    Bài thơ dài gần chục câu, đại ý nói về vợ anh hàng xóm đi chơi ở sở thú, vườn Tao Đàn với người đàn ông nào đó chứ không phải là anh hàng xóm.

    Đến chu kỳ sinh hoạt, lại một ngày thứ sáu đẹp trời, hôm ấy hắn bước sang nhà ông hàng xóm, đưa tay gỏ nhẹ cánh cửa, anh Hoàng chủ nhà xuất hiện miệng tươi cưòi và hỏi:

    – Hôm nay gió nào đưa “Rồng đến nhà Tôm” đây? Có chuyện gì không anh Ba. Anh vào nhà chơi đã…

    Sau một hồi trà nước thăm hỏi, ba Gà chọi tiếp tục nói:

    – Chút nữa mời Anh Hoàng đi chơi với tui một chút, sinh hoạt thơ văn với mấy ông anh ở Thành phố đó mà, vui lắm anh Hoàng ơi.

    Sợ mếch lòng hàng xóm, cũng muốn thắt chặt tình làng nghiã xóm, và muốn mục sở thị cái khung cảnh sinh hoạt thơ văn thi vị thế nào, anh Hoàng nhà ta chấp nhận… Cũng như những lần trước, ăn uống, vỗ tay, ngâm thơ, ca hát.v.v. Để chấm dứt buổi gặp gỡ hôm nay đối với ông láng giềng thương mến bấy lâu nay, Ba Gà Chọi đọc bài thơ nói về vợ ông hàng xóm, vừa dứt câu thơ cuối, hắn lim dim mắt, vễnh tai chuẩn bị nghe tràng pháo tay quen thuộc và những lời khen “có cánh”, bổng dưng “chát, chát” cảm giác nóng rang hai bên má, mắt nãy đom đóm. Thì ra ông hàng xóm nghe bài thơ hắn nói về “phẩm hạnh” của vợ mình, ông ta nghĩ hắn chơi xõ cho mình bể mặt nên giáng cho hắn 2 bạt tay để nhớ đời rồi ông ta chuồn thẳng, từ đó về sau lúc nào hắn cũng tránh mặt người hàng xóm kia… Vì quá sợ…

    Không khí buổi bình thơ hôm ấy hoàn toàn đỗ vỡ… Từ buổi xảy ra sự việc ngoài ý muốn đó hắn đành nói lời chia tay với “nàng thơ” yêu dấu, tạm biệt thằng Sáu Cô Ca và 2 người ở hội văn nghệ, tạm biệt các “chân dài” thường hay lấp ló sau hàng cau kiểng rẻ tiền với dãy đèn xanh đỏ nhấp nháy liên hồi.

    Mỗi lần có công việc đi ngang cái quán “chết tiệt” kia, hắn lẫm nhẫm trong miệng: ĐỪNG ĐÙA VỚI THƠ./.


    Hai Hùng SG




    (Hình ảnh chỉ có tính chất minh họa)
    Last edited by chieutim; 10-09-2018, 03:21 PM.

    Comment

    • Hai Hùng SG
      Người Thân
      • Sep 2018
      • 128

      #47
      Truyện ngắn Hai Hùng SG

      Truyện ngắn
      NẾU CÓ MỘT NGÀY
      Hai Hùng SG

      "Nếu có một ngày ta xa nhau có vầng trăng làm chứng ..... "

      Tiếng hát của ca sỹ Đức Huy vang lên trong cái loa trên chiếc xe đò liên tỉnh , ông tài xế già vừa cầm lái vậy mà ông cũng lắc lư theo điệu nhạc,


      anh lơ xe đứng cạnh cánh cửa xe chân nhịp nhịp và miệng hát khe khẻ theo chàng ca sỹ này, bản nhạc ” Người tình trăm năm” Hoàng nghe không biết bao lần mỗi khi có Show tại California nơi chàng trú ngụ, vậy mà hôm nay trên chuyến xe đò này bản nhạc đã làm Hoàng phấn khích vô cùng vì nó hợp với tâm trạng của mình .

      Vừa bước xuống chiếc xe chạy suốt từ Sài gòn về đến bến xe của tỉnh nọ ở miền Tây, đang loay hoay với cái valy hành lý cùng cái ba lô đeo trên lưng bổng Hoàng nghe tiếng gọi :

      – Anh Hoàng phải không? Em là thằng Tám em của chị Hai Lành nè, anh đưa đồ đây em chất lên xe rồi em đưa anh về nhà.

      Nhìn chàng thanh niên chạy xe đạp lôi người đen nhánh, rắn rỏi khỏe mạnh, Hoàng cũng nhận ra nên vui vẻ lên tiếng :

      – Trời ! Tám hả em , bây giờ lớn bộn nghe bây, mần ăn lúc này ra sao, chạy xe có khá không?mà vợ con gì chưa Tám.

      Vừa chất cái valy lên thùng xe đạp lôi Tám vừa trả lời:

      – Chèn ơi Lúc này làm ăn bết lắm anh Hoàng ơi, em mới lấy vợ năm rồi, Út đẹt vợ em hồi nhỏ nó thường chơi lò cò trước sân nhà của ba anh với mấy đứa trong xóm anh nhớ không?

      Nghe thằng Tám nói vậy Hoàng liền lục tung lại kỷ niệm ngày xưa vẫn còn ghi dấu trong đầu, Út Đẹt con nhỏ đen đúa ốm nhom thường hay xin Hoàng cho leo lên cây mận trước nhà để hái mấy trái mận chín đỏ trên cành , Hoàng nhớ nhất là con bé này nó có biệt tài bơi lội, đám trai gái trong xóm hay gọi nó là ” Út rái cá”, nhưng do Út nhỏ con nên về sau bọn nhóc lại cãi danh nó thành “Út đẹt” kêu riết thành quen chết danh cho đến giờ.

      Hoàng lên tiếng đáp lại:

      -Ai chứ Út đẹt có lạ gì với anh đâu, con nhỏ đó tuy nó hơn đen đúa một chút nhưng anh thấy nó ăn nói lễ phép và có duyên lắm đó .

      Nghe Hoàng khen vợ mình khiến thằng Tám khoái chí nó gò lưng nhấn bàn đạp đưa chiếc xe lôi lao vút trên đường, xe lên khỏi cái dốc thằng Tám đưa tay quẹt mồ hôi trên trán vừa hỏi:

      -Ủa mà anh Hoàng lúc này làm gì và ở đâu, anh đi biền biệt chẳng tin tức gì làm cái đám con nít tụi em nhớ lắm .

      Không trả lời câu hỏi của thằng Tám, Hoàng lái câu chuyện sang hướng khác:

      – Chú Thím bên nhà khỏe hết hả Tám, lâu rồi không gặp có khi bây giờ anh nhìn không ra, à còn chị Hai của Tám bây giờ ra sao? Chị Hai có ….

      Hoàng bỏ dở câu hỏi giữa chừng khiến thằng Tám thắc mắc hỏi vặn lại:

      -Chị Hai có gì là có gì, sao anh không nói cho rõ em mới biết đường trả lời chứ.

      Hoàng chưa kịp nói, Tám đã nhanh nhẩu nói:

      -Em hiểu rồi, anh muốn hỏi chị Hai đã lập gia đình chưa chứ gì ?

      -Buồn lắm anh Hai ơi, ý em lộn vì em coi anh Hoàng như anh Hai của em lâu rồi, chị Hai nhất quyết ở vậy chứ không thiết tha gì chuyện chồng con.

      Nghe thằng em rể hụt cho biết sự tình trên, bổng dưng Hoàng thấy bồn chồn trong lòng, một lúc sau Hoàng mới lên tiếng :

      -Sao kỳ vậy Tám .

      Nghe câu hỏi của Hoàng, Tám ngoái lại nhìn anh rồi đáp:

      – Chuyện khá dài lắm anh, thôi hẳn còn sớm, em ghé cái quán phía trước anh em mình lai rai ba sợi rồi em sẽ kể cho anh nghe.

      Quán đang vắng khách, thấy thằng Tám và người khách lạ bước vào thì bà chủ chạy ra đon đả mời chào:

      – Dạ mời hai chú vô quán tui nghỉ chân, quán tui đủ món nhậu ngon lắm nhe hai chú.

      Chừng nhìn kỹ lại thấy khách quen, bà Năm Hợi chủ quán bèn nói tiếp:

      – Chèn ơi, thằng Tám hả bây, nãy giờ bà tưởng ai không hà, dô nhậu đi con, Năm cho con “Gô sĩ” ý tao nói lộn, nói láy cà rỡn riết nó quen cái tật luôn, ý là cho bây ghi sổ nợ bữa nào có tiền ghé trả.

      Rồi bà thấy ông khách theo thằng Tám vô quán bà Năm hỏi:

      -Chẳng biết chú Hai này ở đâu, sao tui thấy chú quen quen đó nghe, chà lúc này già rồi đầu óc nhớ trước quên sau, à tui nhớ ra rồi , thằng Hoàng con anh Chị Bảy nhà phía cầu Rạch lá phải không?

      Lúc này Hoàng mới lên tiếng :

      -Ai nói bà Năm già đâu, bà Năm nhớ còn hơn ông Nguyễn Bĩnh Khiêm ngày xưa nữa đó , cũng gần chục năm rồi con mới về đây, bà năm Mạnh giỏi hả.

      Sau màn chào hỏi , bà Năm chỉ tay về phía bên hông quán bà nói:

      -Tám con , bây dẫn anh Hoàng bây qua đó ngồi đi rồi ăn uống gì Năm làm cho:

      Hai anh em lựa cái bàn thấp lè tè chổ bà tám mới nói, có lẽ thằng Tám chọn chổ này vì nó nằm dưới tàn cây rậm rạp mát rượi, hơn nữa lại nằm sát trên bờ con rạch chảy ngang qua nên là nơi lý tưởng để hai anh em lâu ngày có dịp hàn huyên tâm sự, thấy tấm cạc tông có ghi chữ gì đó đễ trên bàn , Tám cầm lên khẻ đọc:

      Menu ( Thực đơn)
      – Bò xào củ hành .
      – Cá lóc nướng trui
      – Le le nướng ngũ vị
      – Ốc len xào dừa
      – Ốc gạo, nước mắm chanh.

      -Cha lúc rày bà Năm tiến bộ dữ à nghe quán có tờ ( Mơ nu) song ngữ nữa hả, bộ mấy ông khách ngoại quốc hay vô quán năm lắm phải hông, hèn chi cho “gô sĩ” thoải mái là con biết gồi.

      Nghe thằng Tám nói vậy bà Năm cười khanh khách, bà nói :

      – Cái khỉ khô họ, năm thuở mười thì mới có một ” Con Nhạn là đà” đáp dô chứ có ai đâu, nói nào ngay cũng nhờ đám bạn chạy xe đò chung với cha nội “Ba cà giật” tới ủng hộ thường xuyên nên Năm cũng có dư chút đỉnh, Năm biết bây cũng khoái nhậu mà túi thì xẹp lép nên Năm chiếu cố đó thôi, chứ người khác thì ” hổng dám đâu”, bán chịu cho họ cụt vốn như chơi con ơi.

      Gọi vài món cùng xị rượu đế, Hòang và Tám vừa uống vừa trò chuyện:

      – Sao rồi, Tám kể anh nghe vụ chị Hai cho anh nghe đi.

      Thấy Hoàng nôn nóng muốn biết hoàn cảnh của chị mình, trong đầu nó tự hỏi :

      ” Anh Hoàng có khi nào ổng còn thương chị Hai hông dậy cà, thử “Phổi” ổng một chuyến mới được.

      -Từ lúc anh trốn nhà ra đi đến giờ, anh không thư từ nhắn nhủ gì cho chị Hai, thời gian đầu chị nhớ anh đến bỏ ăn bỏ ngủ, tía em phải nhờ bà thầy thuốc nam bổ cho mấy thang thuốc uống cho lại sức, trời cũng còn thương vì sau cơn bạo bệnh chị lấy lại tinh thần nên chị quen với anh Giáo dạy học ở xóm bên kia sông, tình cảm cũng khắng khít lắm anh ạ, ác một cái tuổi của hai người không hạp lắm, bà thầy bói trên chợ nói hai người mà lấy nhau thì khó bề ăn đời ở kiếp.

      Nói đến đây Tám tự rót cho mình ly rượu , nó nốc một cái ngon ơ vào bụng rồi làm bộ lờ đờ đôi mắt nhìn để dò xét thái độ của Hoàng .

      Công nhận thằng Tám học hành không cao, nhưng nhờ nó lăn lộn trên trường đời có kinh nghiệm sống nên nó rành tâm lí của người đối diện, nó bắt đúng mạch ông anh rể hụt của mình khiến cho Hoàng bẽ bàng sau câu chuyện nó vừa kể ra, thấy Hoàng xụi lơ như “Cua mất càng”, Tám liền tố thêm:

      -Anh biết sao không, rốt cuộc “Trời cao có mắt” , má em thấy chị Hai buồn cho số phận tình duyên mình hẩm hiu, vì chị nói với má chị xuống tóc lên núi Tà lơn theo thầy nương theo cửa Phật, má em an ủi chị và nhờ ông thầy khác cao tay ấn hơn để hóa giải sung khắc tuổi của chị với anh Giáo , năm sau chừng ra giêng họ sẽ mần đám cưới.

      Liếc nhìn gương mặt của Hoàng như những người vừa bị “giật hụi” thằng Tám nó hả hê và thật mắc cười, nó cắn môi lại cố kiềm chặt lại, chút xíu nữa thôi là trò diễn của nó sẽ bại lộ thì coi như ” Dã tràng xe cát biển đông”.

      Hoàng bưng ly rượu lên, anh ta uống trong đau khổ vô cùng , cũng rượu trong chai rót ra mới vừa lúc nãy sao nó “ngọt ngào” vô cùng vì đã lâu cái cay nồng của rượu nàng hương chánh gốc làm anh ấm lòng sau bao ngày xa quê hương, giờ đây sau khi nghe thằng Tám kể lại sự tình thì cũng rượu kia sao tự dưng hóa thành ” chén đắng”.

      Ngà ngà men rượu, Hoàng bắt đầu tâm sự nỗi lòng bấy lâu nay cho thằng Tám nghe, đại ý là trước đây khi biết anh yêu cô Hai Lành chị của Tám, ba má Hoàng không ưng, họ buộc anh phải cưới cô Liễu xóm đò ngang vì hai gia đình hứa hôn từ lâu, cô Liễu cũng đẹp người đẹp nết , nhưng Hoàng đã đem lòng thương yêu Lành, hai người thề non hẹn biển nếu vì lẽ gì mà không cùng nhau đi đến cuối cuộc đời thì hai người nguyện cùng nhau ở vậy cho đến ngày nói lời từ biệt trần gian, Anh nói với thằng Tám :

      -Anh vẫn một lòng với chị em, nơi anh ở bên kia cũng vài người mối lái cho anh vài cô nhưng anh nặng lòng với Lành anh không màng đến họ , có bà ác miệng nói anh là Gay, em biết mấy bả ám chỉ anh là gì không, nói theo ngôn ngữ bình dân họ cho anh là Pê đê tức là bà bóng đó Tám ơi, ai đời con gái trẻ đẹp hơ hớ vậy mà không muốn thì Pê đê là cái chắc, anh mặc cho họ đàm tiếu, anh chờ đến hôm nay , vậy mà…vậy mà ..

      Nốc thêm ly nữa vào miệng, nồng độ của đế Gò đen bắt đầu phà huy tác dụng, Hoành xây xẩm mặt với gương mặt đỏ như gấc, ngồi lâu sợ Hoàng lật gọng tại chổ nên Tám lật đật kêu bà Tám ra tính tiền:

      -Hết thảy hai trăm ba chục ngàn, ủa không thiếu hả con, hôm nay bây dô mánh phải không? Thôi dậy cũng mừng cho bây , thời buổi này khó khăn lắm kiếm ra đồng tiền cũng “Trần ai khoai củ” chứ chẳng chơi, dìa cho bà Năm gửi lời thăm tía má bây mạnh giỏi nghe.

      Định móc bóp ra lấy tiền, Tám bị Hoàng cản lại rồi anh đưa bà Năm ba mươi đô la và nói :

      – Cái này dư chút đỉnh con gửi bà Năm luôn nghe, khỏi thối lại con.

      Bà Năm cằm tiền đút vào túi áo bà ba rồi bà nói :

      -Nãy giờ Năm nghe hết câu chuyện hai đứa bây kể, con Hai Lành con đó tao chấm nó lâu rồi, đứa nào mà rước nó về là phước ba đời, thôi Năm khuyên thằng Hoàng nè , bây nhờ Tám nó dìa dọ ý coi con Hai nó còn nhớ bây không , biết đâu duyên số bây phải hưởng chứ chẳng phải thằng Giáo, nếu không phải nhân duyên trời định thì hai đứa nó ráp đại dô rồi làm gì chờ đến bây giờ con ơi.

      Nghe thấy tiếng gợi ý của Bà Năm “vẽ đường cho Hươu chạy” thật có lý , tự dưng Hoàng lấy lại tinh thần không còn ủ rũ như khi nãy, Hoàng cảm ơn và từ giả bà Năm rồi hai anh em khập khiễng dìu nhau ra xe để về
      ***
      -Cái thằng này ngộ ghê nha, mới xuống xe nhậu quắc cần câu rồi.

      Tiếng bà Bảy má của Hoàng càm ràm như vậy, dù hơi phật ý nhưng bà cũng gọi người giúp việc pha trà nóng và nước chanh cho Hoàng uống để tĩnh rượu…

      Cơm nước chiều xong, Hoàng xin phép gia đình đi lòng vòng trong xóm để ôn lại những kỷ niệm thời thơ ấu, bà Bảy kêu người nhà đi theo để có chuyện gì thì giúp Hoàng, bà sợ con bà lâu ngày lạ nước lạ cái thì khó cho nhiều việc, Hoàng gạt phăng ý đó anh ta nói:

      – Má ơi con nửa đời người rồi, đâu còn nhỏ như hồi đó đâu mà má cứ cho người theo giữ chằng chằng, cứ để con thoải mái đi má

      Nghe Hoàng nói cứng bà Bảy cũng đành xiêu lòng, vì trong mắt bà, thằng Hoàng con mình nó vẫn còn thơ dại như trong ý nghỉ của bà .
      * * *
      Bầu trời đêm nay thật lý tưởng, ngày vừa khuất thì trăng vàng đã mọc sau lũy tre làng, lững thững thả bộ đến cây cầu bắt ngang kênh , ngày xưa là cây cầu ván ọp ẹp, nơi Hoàng và Hai Lành thường hò hẹn với nhau, cây cầu nay đã được xây thành cầu đúc bê tông, nước sơn trắng của thành cầu như rực sáng trong đêm, thằng Tám khi đưa Hoàng về nhà, trên đường nó dặn Hoàng đêm nay đến nơi hẹn năm xưa để gặp lại người thương một lần trước khi chia tay về lại xứ người.

      Bước lên cầu Hoàng tựa lưng vào lan can nhìn xuống dòng sông bên kia chàng thấy xa xa những chiếc thuyền chài đi chài lưới đặt lờ trong đêm, ánh đèn leo loét trên thuyền phản chiếu khiến Hoàng liên tưởng những vì tinh tú xa ngút ngàn đang lập lòe chiếu sáng trong đêm trường, tiếng ghe đuôi tôm chạy xình xịch dưới kênh họ đang chuyên chở những sản vật ra chợ Huyện chợ tỉnh để kịp đưa về Sài gòn trước khi trời sáng, không khí về đêm thật trong lành, Hoàng hít thật mạnh căng đầy buồng phổi như cố giữ lấy hương vị ngọt ngào của quê mẹ mà lâu lắm rồi chàng mới có được, đang tận Hưởng cái không khí yên bình chợt bên kia cầu có dáng người mảnh mai đang đi đến, bằng trực giác , bằng thị giác , bằng tất cả những kỷ niệm xưa ùa về Hoàng nhận ngay Hai Lành bằng xương bằng thịt đang đến gần, cái cảm xúc hồi hộp y như mươi năm trước nó khiến cho tim Hoàng đập loạn xa , ngây ngất trước vẻ đẹp thánh thiện của người xưa anh đến bên và nắm lấy tay Lành rồi bất chợt ôm nàng vào lòng với tất cả niềm thương mến, Hai Lành nhanh chóng gục đỗ trên vai anh, cả hai không ai nói một lời , họ quấn lấy nhau mặc cho thỉnh thoảng có những chiếc xe chở hàng hóa chạy vụt qua nhanh …
      ***
      Bà Bảy nằm lắc lư trên võng , tay vân vê miếng trầu trong miệng, bà vặn hỏi:

      -Bây giờ tính sao đây Hoàng, bây làm má muối mặt với nhà con Liễu một cái quá mạng, bây trốn biệt từ đó đến giờ có ma nào dám hỏi cưới gì con nhỏ đâu, tội nghiệp hết sức, đầu trên xóm dưới họ biết tỏng tòng tong nhà mình với nhà nó hứa hôn nhau, vậy mà bây làm bể bạc hết ráo.

      -Thôi má ơi! Chuyện cả chục năm rồi má nhắc hoài con rêm mình luôn, hồi đó con với Hai Lành thương nhau thật lòng vậy mà ba má cấm cản, còn cô Liễu con chưa một lần nói chuyện mà bắt con ưng làm sao cho được, má à thôi chuyện lỡ làng hết rồi, nếu cần con qua tạ tội với gia đình cô Liễu cho.

      Ông Bảy đang nghe radio nhưng cũng chú ý đến đối đáp của hai mẹ con Hoàng, chừng đến hồi bất phân thắng bại giữa hai bên ông liền chen vô:

      -Thôi bà ơi, chuyện đã vậy rồi cố ép cũng không nên cơm nên cháo gì đâu, cái thời của mình khác, thời đám trẻ bây giờ khác, ngày xưa ông bà mình nói “Cha mẹ đặt đâu con ngồi đó” , giờ thì tụi nó ” ưng đâu cha mẹ phải theo” , tui thấy cứ để cho con cái tự quyết định chuyện lứa đôi tụi nó là hay nhất, mình xía vô sau này cắn đắng với nhau nó đỗ thừa mình hết bà ơi.

      Bà Bảy quay ngang phang cho ông Bảy một câu:

      – Cũng ông không chứ ai, giỗ quải ăn nhậu được rồi, rượu vào lời ra hứng chí hứa hẹn nhau cho đã giờ thì ” lòi chành té bứa” ra chưa biết tội nữa.

      -Thôi bà , vậy được rồi đó làm hoài coi lố lắm nghe.
      * * *
      Mới tờ mờ sáng, Lành đã thức dậy lo mọi chuyện cho gia đình xong nàng vào phòng riêng lo trang điểm, lấy trong tủ từng chiếc áo tuy cũ nhưng thẳng nếp và thơm tho, ướm thử đôi ba chiếc áo cuối cùng Lành chọn áo bà ba màu tím mặc cùng cái quần lảnh màu đen trông thật thùy mị và kín đáo, hôm nay Lành sẽ chính thức ra mắt ba má chồng hụt của năm nào khiến Lành có đôi chút bồn chồn sợ sệt, chẳng phải nàng sợ ông bà Bảy thêm lần nữa không chấp nhận mình là con dâu, nếu điều đó có xảy ra thì với nàng đó là sự lập lại cái tôi của ba má Hoàng thôi, Lành sợ Hoàng lại bị hụt hẫng lần nữa thì nàng không cam tâm, sau khi Hoàng thổ lộ hết nguồn cơn sự vắng mặt khá lâu của mình. Giờ chàng xin nối lại cung đàn lỗi nhịp khi xưa, nhận ra chân tình của Hoàng Lành đánh liều sẽ cùng xin ông bà Bảy tác hợp cho họ.

      Vừa đến ngỏ nhà Hoàng , Lành Thấy ông bà Bảy ăn mặc chỉnh chu đợi sẳn, thấy Lành cùng sánh bước vô nhà, bà Bảy đến gần rồi nắm tay Lành bà nói:

      -Tới rồi, vô đây con gái, má mong con đừng buồn, hôm rồi má có gặp bà Năm quán nhậu bả nói cho má nghe hết mọi chuyện, cái thằng Tám xe lôi nó kể mọi sự tình cho bà Năm nghe về tình yêu hai đứa dành cho nhau, má với tía nghĩ lại và thương con quá, thôi mọi chuyện qua rồi gương vỡ lại lành, để má bàn với anh chị sui tìm ngày lành tháng tốt cho hai con thành chồng vợ.

      Nghe xong câu nói của bà Bảy, Hoàng quay sang ôm ngang lưng Hai lành và đặt nụ hôn thật sâu lên môi nàng.

      Chừng nghe tiếng Tám xe lôi vang lên thì hai người mới bừng tĩnh bẻn lẻn nhìn nhau :

      -Hahaha. Anh Hai bị thằng Tám này “Thuốc” mà vẫn bình yên hay thật ta.

      Hoàng giơ nắm tay lên hướng về Tám xe lôi rồi nói:

      – Nhờ “Thuốc” của chú em anh và chị mới đoàn tụ hôm nay, xong vụ này cho chú số vốn nho nhỏ mở đại lý thức ăn gia súc buôn bán cho khỏe khỏi đạp xe chi cho cực.

      Bà Bảy vỗ tay rồi nói :

      -Bây tính dậy được đó , má ủng hộ

      Rồi bà Bảy quay sang hỏi chồng:

      – Ý ông làm sao .

      – Bà nói gì ” áo ông làm si” hả , bà sao tui dậy bà ơi , đồng dợ đồng chồng tác biển đông cũng cạn mà bà.

      Viết xong 21.3.2016.

      Comment

      • Hai Hùng SG
        Người Thân
        • Sep 2018
        • 128

        #48
        Nguyên văn bởi Hai Hùng SG View Post
        Truyện ngắn
        NẾU CÓ MỘT NGÀY
        Hai Hùng SG

        "Nếu có một ngày ta xa nhau có vầng trăng làm chứng ..... "

        Tiếng hát của ca sỹ Đức Huy vang lên trong cái loa trên chiếc xe đò liên tỉnh , ông tài xế già vừa cầm lái vậy mà ông cũng lắc lư theo điệu nhạc,


        anh lơ xe đứng cạnh cánh cửa xe chân nhịp nhịp và miệng hát khe khẻ theo chàng ca sỹ này, bản nhạc ” Người tình trăm năm” Hoàng nghe không biết bao lần mỗi khi có Show tại California nơi chàng trú ngụ, vậy mà hôm nay trên chuyến xe đò này bản nhạc đã làm Hoàng phấn khích vô cùng vì nó hợp với tâm trạng của mình .

        Vừa bước xuống chiếc xe chạy suốt từ Sài gòn về đến bến xe của tỉnh nọ ở miền Tây, đang loay hoay với cái valy hành lý cùng cái ba lô đeo trên lưng bổng Hoàng nghe tiếng gọi :

        – Anh Hoàng phải không? Em là thằng Tám em của chị Hai Lành nè, anh đưa đồ đây em chất lên xe rồi em đưa anh về nhà.

        Nhìn chàng thanh niên chạy xe đạp lôi người đen nhánh, rắn rỏi khỏe mạnh, Hoàng cũng nhận ra nên vui vẻ lên tiếng :

        – Trời ! Tám hả em , bây giờ lớn bộn nghe bây, mần ăn lúc này ra sao, chạy xe có khá không?mà vợ con gì chưa Tám.

        Vừa chất cái valy lên thùng xe đạp lôi Tám vừa trả lời:

        – Chèn ơi Lúc này làm ăn bết lắm anh Hoàng ơi, em mới lấy vợ năm rồi, Út đẹt vợ em hồi nhỏ nó thường chơi lò cò trước sân nhà của ba anh với mấy đứa trong xóm anh nhớ không?

        Nghe thằng Tám nói vậy Hoàng liền lục tung lại kỷ niệm ngày xưa vẫn còn ghi dấu trong đầu, Út Đẹt con nhỏ đen đúa ốm nhom thường hay xin Hoàng cho leo lên cây mận trước nhà để hái mấy trái mận chín đỏ trên cành , Hoàng nhớ nhất là con bé này nó có biệt tài bơi lội, đám trai gái trong xóm hay gọi nó là ” Út rái cá”, nhưng do Út nhỏ con nên về sau bọn nhóc lại cãi danh nó thành “Út đẹt” kêu riết thành quen chết danh cho đến giờ.

        Hoàng lên tiếng đáp lại:

        -Ai chứ Út đẹt có lạ gì với anh đâu, con nhỏ đó tuy nó hơn đen đúa một chút nhưng anh thấy nó ăn nói lễ phép và có duyên lắm đó .

        Nghe Hoàng khen vợ mình khiến thằng Tám khoái chí nó gò lưng nhấn bàn đạp đưa chiếc xe lôi lao vút trên đường, xe lên khỏi cái dốc thằng Tám đưa tay quẹt mồ hôi trên trán vừa hỏi:

        -Ủa mà anh Hoàng lúc này làm gì và ở đâu, anh đi biền biệt chẳng tin tức gì làm cái đám con nít tụi em nhớ lắm .

        Không trả lời câu hỏi của thằng Tám, Hoàng lái câu chuyện sang hướng khác:

        – Chú Thím bên nhà khỏe hết hả Tám, lâu rồi không gặp có khi bây giờ anh nhìn không ra, à còn chị Hai của Tám bây giờ ra sao? Chị Hai có ….

        Hoàng bỏ dở câu hỏi giữa chừng khiến thằng Tám thắc mắc hỏi vặn lại:

        -Chị Hai có gì là có gì, sao anh không nói cho rõ em mới biết đường trả lời chứ.

        Hoàng chưa kịp nói, Tám đã nhanh nhẩu nói:

        -Em hiểu rồi, anh muốn hỏi chị Hai đã lập gia đình chưa chứ gì ?

        -Buồn lắm anh Hai ơi, ý em lộn vì em coi anh Hoàng như anh Hai của em lâu rồi, chị Hai nhất quyết ở vậy chứ không thiết tha gì chuyện chồng con.

        Nghe thằng em rể hụt cho biết sự tình trên, bổng dưng Hoàng thấy bồn chồn trong lòng, một lúc sau Hoàng mới lên tiếng :

        -Sao kỳ vậy Tám .

        Nghe câu hỏi của Hoàng, Tám ngoái lại nhìn anh rồi đáp:

        – Chuyện khá dài lắm anh, thôi hẳn còn sớm, em ghé cái quán phía trước anh em mình lai rai ba sợi rồi em sẽ kể cho anh nghe.

        Quán đang vắng khách, thấy thằng Tám và người khách lạ bước vào thì bà chủ chạy ra đon đả mời chào:

        – Dạ mời hai chú vô quán tui nghỉ chân, quán tui đủ món nhậu ngon lắm nhe hai chú.

        Chừng nhìn kỹ lại thấy khách quen, bà Năm Hợi chủ quán bèn nói tiếp:

        – Chèn ơi, thằng Tám hả bây, nãy giờ bà tưởng ai không hà, dô nhậu đi con, Năm cho con “Gô sĩ” ý tao nói lộn, nói láy cà rỡn riết nó quen cái tật luôn, ý là cho bây ghi sổ nợ bữa nào có tiền ghé trả.

        Rồi bà thấy ông khách theo thằng Tám vô quán bà Năm hỏi:

        -Chẳng biết chú Hai này ở đâu, sao tui thấy chú quen quen đó nghe, chà lúc này già rồi đầu óc nhớ trước quên sau, à tui nhớ ra rồi , thằng Hoàng con anh Chị Bảy nhà phía cầu Rạch lá phải không?

        Lúc này Hoàng mới lên tiếng :

        -Ai nói bà Năm già đâu, bà Năm nhớ còn hơn ông Nguyễn Bĩnh Khiêm ngày xưa nữa đó , cũng gần chục năm rồi con mới về đây, bà năm Mạnh giỏi hả.

        Sau màn chào hỏi , bà Năm chỉ tay về phía bên hông quán bà nói:

        -Tám con , bây dẫn anh Hoàng bây qua đó ngồi đi rồi ăn uống gì Năm làm cho:

        Hai anh em lựa cái bàn thấp lè tè chổ bà tám mới nói, có lẽ thằng Tám chọn chổ này vì nó nằm dưới tàn cây rậm rạp mát rượi, hơn nữa lại nằm sát trên bờ con rạch chảy ngang qua nên là nơi lý tưởng để hai anh em lâu ngày có dịp hàn huyên tâm sự, thấy tấm cạc tông có ghi chữ gì đó đễ trên bàn , Tám cầm lên khẻ đọc:

        Menu ( Thực đơn)
        – Bò xào củ hành .
        – Cá lóc nướng trui
        – Le le nướng ngũ vị
        – Ốc len xào dừa
        – Ốc gạo, nước mắm chanh.

        -Cha lúc rày bà Năm tiến bộ dữ à nghe quán có tờ ( Mơ nu) song ngữ nữa hả, bộ mấy ông khách ngoại quốc hay vô quán năm lắm phải hông, hèn chi cho “gô sĩ” thoải mái là con biết gồi.

        Nghe thằng Tám nói vậy bà Năm cười khanh khách, bà nói :

        – Cái khỉ khô họ, năm thuở mười thì mới có một ” Con Nhạn là đà” đáp dô chứ có ai đâu, nói nào ngay cũng nhờ đám bạn chạy xe đò chung với cha nội “Ba cà giật” tới ủng hộ thường xuyên nên Năm cũng có dư chút đỉnh, Năm biết bây cũng khoái nhậu mà túi thì xẹp lép nên Năm chiếu cố đó thôi, chứ người khác thì ” hổng dám đâu”, bán chịu cho họ cụt vốn như chơi con ơi.

        Gọi vài món cùng xị rượu đế, Hòang và Tám vừa uống vừa trò chuyện:

        – Sao rồi, Tám kể anh nghe vụ chị Hai cho anh nghe đi.

        Thấy Hoàng nôn nóng muốn biết hoàn cảnh của chị mình, trong đầu nó tự hỏi :

        ” Anh Hoàng có khi nào ổng còn thương chị Hai hông dậy cà, thử “Phổi” ổng một chuyến mới được.

        -Từ lúc anh trốn nhà ra đi đến giờ, anh không thư từ nhắn nhủ gì cho chị Hai, thời gian đầu chị nhớ anh đến bỏ ăn bỏ ngủ, tía em phải nhờ bà thầy thuốc nam bổ cho mấy thang thuốc uống cho lại sức, trời cũng còn thương vì sau cơn bạo bệnh chị lấy lại tinh thần nên chị quen với anh Giáo dạy học ở xóm bên kia sông, tình cảm cũng khắng khít lắm anh ạ, ác một cái tuổi của hai người không hạp lắm, bà thầy bói trên chợ nói hai người mà lấy nhau thì khó bề ăn đời ở kiếp.

        Nói đến đây Tám tự rót cho mình ly rượu , nó nốc một cái ngon ơ vào bụng rồi làm bộ lờ đờ đôi mắt nhìn để dò xét thái độ của Hoàng .

        Công nhận thằng Tám học hành không cao, nhưng nhờ nó lăn lộn trên trường đời có kinh nghiệm sống nên nó rành tâm lí của người đối diện, nó bắt đúng mạch ông anh rể hụt của mình khiến cho Hoàng bẽ bàng sau câu chuyện nó vừa kể ra, thấy Hoàng xụi lơ như “Cua mất càng”, Tám liền tố thêm:

        -Anh biết sao không, rốt cuộc “Trời cao có mắt” , má em thấy chị Hai buồn cho số phận tình duyên mình hẩm hiu, vì chị nói với má chị xuống tóc lên núi Tà lơn theo thầy nương theo cửa Phật, má em an ủi chị và nhờ ông thầy khác cao tay ấn hơn để hóa giải sung khắc tuổi của chị với anh Giáo , năm sau chừng ra giêng họ sẽ mần đám cưới.

        Liếc nhìn gương mặt của Hoàng như những người vừa bị “giật hụi” thằng Tám nó hả hê và thật mắc cười, nó cắn môi lại cố kiềm chặt lại, chút xíu nữa thôi là trò diễn của nó sẽ bại lộ thì coi như ” Dã tràng xe cát biển đông”.

        Hoàng bưng ly rượu lên, anh ta uống trong đau khổ vô cùng , cũng rượu trong chai rót ra mới vừa lúc nãy sao nó “ngọt ngào” vô cùng vì đã lâu cái cay nồng của rượu nàng hương chánh gốc làm anh ấm lòng sau bao ngày xa quê hương, giờ đây sau khi nghe thằng Tám kể lại sự tình thì cũng rượu kia sao tự dưng hóa thành ” chén đắng”.

        Ngà ngà men rượu, Hoàng bắt đầu tâm sự nỗi lòng bấy lâu nay cho thằng Tám nghe, đại ý là trước đây khi biết anh yêu cô Hai Lành chị của Tám, ba má Hoàng không ưng, họ buộc anh phải cưới cô Liễu xóm đò ngang vì hai gia đình hứa hôn từ lâu, cô Liễu cũng đẹp người đẹp nết , nhưng Hoàng đã đem lòng thương yêu Lành, hai người thề non hẹn biển nếu vì lẽ gì mà không cùng nhau đi đến cuối cuộc đời thì hai người nguyện cùng nhau ở vậy cho đến ngày nói lời từ biệt trần gian, Anh nói với thằng Tám :

        -Anh vẫn một lòng với chị em, nơi anh ở bên kia cũng vài người mối lái cho anh vài cô nhưng anh nặng lòng với Lành anh không màng đến họ , có bà ác miệng nói anh là Gay, em biết mấy bả ám chỉ anh là gì không, nói theo ngôn ngữ bình dân họ cho anh là Pê đê tức là bà bóng đó Tám ơi, ai đời con gái trẻ đẹp hơ hớ vậy mà không muốn thì Pê đê là cái chắc, anh mặc cho họ đàm tiếu, anh chờ đến hôm nay , vậy mà…vậy mà ..

        Nốc thêm ly nữa vào miệng, nồng độ của đế Gò đen bắt đầu phà huy tác dụng, Hoành xây xẩm mặt với gương mặt đỏ như gấc, ngồi lâu sợ Hoàng lật gọng tại chổ nên Tám lật đật kêu bà Tám ra tính tiền:

        -Hết thảy hai trăm ba chục ngàn, ủa không thiếu hả con, hôm nay bây dô mánh phải không? Thôi dậy cũng mừng cho bây , thời buổi này khó khăn lắm kiếm ra đồng tiền cũng “Trần ai khoai củ” chứ chẳng chơi, dìa cho bà Năm gửi lời thăm tía má bây mạnh giỏi nghe.

        Định móc bóp ra lấy tiền, Tám bị Hoàng cản lại rồi anh đưa bà Năm ba mươi đô la và nói :

        – Cái này dư chút đỉnh con gửi bà Năm luôn nghe, khỏi thối lại con.

        Bà Năm cằm tiền đút vào túi áo bà ba rồi bà nói :

        -Nãy giờ Năm nghe hết câu chuyện hai đứa bây kể, con Hai Lành con đó tao chấm nó lâu rồi, đứa nào mà rước nó về là phước ba đời, thôi Năm khuyên thằng Hoàng nè , bây nhờ Tám nó dìa dọ ý coi con Hai nó còn nhớ bây không , biết đâu duyên số bây phải hưởng chứ chẳng phải thằng Giáo, nếu không phải nhân duyên trời định thì hai đứa nó ráp đại dô rồi làm gì chờ đến bây giờ con ơi.

        Nghe thấy tiếng gợi ý của Bà Năm “vẽ đường cho Hươu chạy” thật có lý , tự dưng Hoàng lấy lại tinh thần không còn ủ rũ như khi nãy, Hoàng cảm ơn và từ giả bà Năm rồi hai anh em khập khiễng dìu nhau ra xe để về
        ***
        -Cái thằng này ngộ ghê nha, mới xuống xe nhậu quắc cần câu rồi.

        Tiếng bà Bảy má của Hoàng càm ràm như vậy, dù hơi phật ý nhưng bà cũng gọi người giúp việc pha trà nóng và nước chanh cho Hoàng uống để tĩnh rượu…

        Cơm nước chiều xong, Hoàng xin phép gia đình đi lòng vòng trong xóm để ôn lại những kỷ niệm thời thơ ấu, bà Bảy kêu người nhà đi theo để có chuyện gì thì giúp Hoàng, bà sợ con bà lâu ngày lạ nước lạ cái thì khó cho nhiều việc, Hoàng gạt phăng ý đó anh ta nói:

        – Má ơi con nửa đời người rồi, đâu còn nhỏ như hồi đó đâu mà má cứ cho người theo giữ chằng chằng, cứ để con thoải mái đi má

        Nghe Hoàng nói cứng bà Bảy cũng đành xiêu lòng, vì trong mắt bà, thằng Hoàng con mình nó vẫn còn thơ dại như trong ý nghỉ của bà .
        * * *
        Bầu trời đêm nay thật lý tưởng, ngày vừa khuất thì trăng vàng đã mọc sau lũy tre làng, lững thững thả bộ đến cây cầu bắt ngang kênh , ngày xưa là cây cầu ván ọp ẹp, nơi Hoàng và Hai Lành thường hò hẹn với nhau, cây cầu nay đã được xây thành cầu đúc bê tông, nước sơn trắng của thành cầu như rực sáng trong đêm, thằng Tám khi đưa Hoàng về nhà, trên đường nó dặn Hoàng đêm nay đến nơi hẹn năm xưa để gặp lại người thương một lần trước khi chia tay về lại xứ người.

        Bước lên cầu Hoàng tựa lưng vào lan can nhìn xuống dòng sông bên kia chàng thấy xa xa những chiếc thuyền chài đi chài lưới đặt lờ trong đêm, ánh đèn leo loét trên thuyền phản chiếu khiến Hoàng liên tưởng những vì tinh tú xa ngút ngàn đang lập lòe chiếu sáng trong đêm trường, tiếng ghe đuôi tôm chạy xình xịch dưới kênh họ đang chuyên chở những sản vật ra chợ Huyện chợ tỉnh để kịp đưa về Sài gòn trước khi trời sáng, không khí về đêm thật trong lành, Hoàng hít thật mạnh căng đầy buồng phổi như cố giữ lấy hương vị ngọt ngào của quê mẹ mà lâu lắm rồi chàng mới có được, đang tận Hưởng cái không khí yên bình chợt bên kia cầu có dáng người mảnh mai đang đi đến, bằng trực giác , bằng thị giác , bằng tất cả những kỷ niệm xưa ùa về Hoàng nhận ngay Hai Lành bằng xương bằng thịt đang đến gần, cái cảm xúc hồi hộp y như mươi năm trước nó khiến cho tim Hoàng đập loạn xa , ngây ngất trước vẻ đẹp thánh thiện của người xưa anh đến bên và nắm lấy tay Lành rồi bất chợt ôm nàng vào lòng với tất cả niềm thương mến, Hai Lành nhanh chóng gục đỗ trên vai anh, cả hai không ai nói một lời , họ quấn lấy nhau mặc cho thỉnh thoảng có những chiếc xe chở hàng hóa chạy vụt qua nhanh …
        ***
        Bà Bảy nằm lắc lư trên võng , tay vân vê miếng trầu trong miệng, bà vặn hỏi:

        -Bây giờ tính sao đây Hoàng, bây làm má muối mặt với nhà con Liễu một cái quá mạng, bây trốn biệt từ đó đến giờ có ma nào dám hỏi cưới gì con nhỏ đâu, tội nghiệp hết sức, đầu trên xóm dưới họ biết tỏng tòng tong nhà mình với nhà nó hứa hôn nhau, vậy mà bây làm bể bạc hết ráo.

        -Thôi má ơi! Chuyện cả chục năm rồi má nhắc hoài con rêm mình luôn, hồi đó con với Hai Lành thương nhau thật lòng vậy mà ba má cấm cản, còn cô Liễu con chưa một lần nói chuyện mà bắt con ưng làm sao cho được, má à thôi chuyện lỡ làng hết rồi, nếu cần con qua tạ tội với gia đình cô Liễu cho.

        Ông Bảy đang nghe radio nhưng cũng chú ý đến đối đáp của hai mẹ con Hoàng, chừng đến hồi bất phân thắng bại giữa hai bên ông liền chen vô:

        -Thôi bà ơi, chuyện đã vậy rồi cố ép cũng không nên cơm nên cháo gì đâu, cái thời của mình khác, thời đám trẻ bây giờ khác, ngày xưa ông bà mình nói “Cha mẹ đặt đâu con ngồi đó” , giờ thì tụi nó ” ưng đâu cha mẹ phải theo” , tui thấy cứ để cho con cái tự quyết định chuyện lứa đôi tụi nó là hay nhất, mình xía vô sau này cắn đắng với nhau nó đỗ thừa mình hết bà ơi.

        Bà Bảy quay ngang phang cho ông Bảy một câu:

        – Cũng ông không chứ ai, giỗ quải ăn nhậu được rồi, rượu vào lời ra hứng chí hứa hẹn nhau cho đã giờ thì ” lòi chành té bứa” ra chưa biết tội nữa.

        -Thôi bà , vậy được rồi đó làm hoài coi lố lắm nghe.
        * * *
        Mới tờ mờ sáng, Lành đã thức dậy lo mọi chuyện cho gia đình xong nàng vào phòng riêng lo trang điểm, lấy trong tủ từng chiếc áo tuy cũ nhưng thẳng nếp và thơm tho, ướm thử đôi ba chiếc áo cuối cùng Lành chọn áo bà ba màu tím mặc cùng cái quần lảnh màu đen trông thật thùy mị và kín đáo, hôm nay Lành sẽ chính thức ra mắt ba má chồng hụt của năm nào khiến Lành có đôi chút bồn chồn sợ sệt, chẳng phải nàng sợ ông bà Bảy thêm lần nữa không chấp nhận mình là con dâu, nếu điều đó có xảy ra thì với nàng đó là sự lập lại cái tôi của ba má Hoàng thôi, Lành sợ Hoàng lại bị hụt hẫng lần nữa thì nàng không cam tâm, sau khi Hoàng thổ lộ hết nguồn cơn sự vắng mặt khá lâu của mình. Giờ chàng xin nối lại cung đàn lỗi nhịp khi xưa, nhận ra chân tình của Hoàng Lành đánh liều sẽ cùng xin ông bà Bảy tác hợp cho họ.

        Vừa đến ngỏ nhà Hoàng , Lành Thấy ông bà Bảy ăn mặc chỉnh chu đợi sẳn, thấy Lành cùng sánh bước vô nhà, bà Bảy đến gần rồi nắm tay Lành bà nói:

        -Tới rồi, vô đây con gái, má mong con đừng buồn, hôm rồi má có gặp bà Năm quán nhậu bả nói cho má nghe hết mọi chuyện, cái thằng Tám xe lôi nó kể mọi sự tình cho bà Năm nghe về tình yêu hai đứa dành cho nhau, má với tía nghĩ lại và thương con quá, thôi mọi chuyện qua rồi gương vỡ lại lành, để má bàn với anh chị sui tìm ngày lành tháng tốt cho hai con thành chồng vợ.

        Nghe xong câu nói của bà Bảy, Hoàng quay sang ôm ngang lưng Hai lành và đặt nụ hôn thật sâu lên môi nàng.

        Chừng nghe tiếng Tám xe lôi vang lên thì hai người mới bừng tĩnh bẻn lẻn nhìn nhau :

        -Hahaha. Anh Hai bị thằng Tám này “Thuốc” mà vẫn bình yên hay thật ta.

        Hoàng giơ nắm tay lên hướng về Tám xe lôi rồi nói:

        – Nhờ “Thuốc” của chú em anh và chị mới đoàn tụ hôm nay, xong vụ này cho chú số vốn nho nhỏ mở đại lý thức ăn gia súc buôn bán cho khỏe khỏi đạp xe chi cho cực.

        Bà Bảy vỗ tay rồi nói :

        -Bây tính dậy được đó , má ủng hộ

        Rồi bà Bảy quay sang hỏi chồng:

        – Ý ông làm sao .

        – Bà nói gì ” áo ông làm si” hả , bà sao tui dậy bà ơi , đồng dợ đồng chồng tác biển đông cũng cạn mà bà.

        Viết xong 21.3.2016.

        Comment

        • Hai Hùng SG
          Người Thân
          • Sep 2018
          • 128

          #49
          Chiếc Camera Bay

          Chiếc Camera Bay.

          Hai Hùng SG.


          Thằng Bảo ngắm nghía cái hộp đựng chiếc Camera bay mới cáu cạnh, đây là phần thưởng do tía cho nó bởi nó có kết quả học tập tốt trong năm lớp Tám, nó liên tưởng rồi đây mình sẽ có dịp ngắm thôn xóm từ trên cao cho thỏa lòng mong ước bấy lâu nay, mỗi khi có dịp đi chơi đâu đó, nó được ngồi trên máy bay hàng ghế thuộc hạng Business, thỉnh thoảng nó thấy mấy chú Pilot mặc đồng phục thật đẹp, trên cái nón kết có gắn phù hiệu của cánh bay bằng đồng kim loại sáng trưng, điều này khiến cho tăng thêm phần oai phong, cũng từ đó trong đầu nó lúc nào cũng muốn trở thành phi công như những người phi công này.

          Bảo tháo cái hộp đựng Camera ra, theo sơ đồ chỉ dẫn kèm theo nên chẳng bao lâu nó ráp xong chiếc Camera bay, cầm cái remote sau khi lắp pin xong Bảo ra khoảng sân trống trước nhà rồi điều khiển cho Camera bay thử, cứ tưởng như mô hình điều khiển trực thăng đồ chơi, không ngờ chiếc Camera rất nhạy và mạnh nên khi Bảo nhấp cái cần điều khiển hơi mạnh tay khiến chiếc Camera bay vút lên cao, tâm lý lần đầu sợ Camera bay mất nên Bảo điều chỉnh hạ độ cao cũng nhanh không kém khiến chiếc Camera hạ cánh cấp tốc làm cho chiếc Camera rơi nhanh xuống đất, cũng may phước nó đáp xuống bụi cỏ rậm rạp rồi vướng lên đó và bị treo lủng lẳng, nếu không có bụi cỏ này Camera rơi thẳng xuống nền xi măng thì sẽ "tan xác" là cái chắc.

          Thằng Bảo đang chới với với cú hạ cánh thần sầu này, nó chưa kịp hoàn hồn thì đã nghe tiếng thằng Long bạn nó la lên:

          - Trời ơi! Mầy lái máy bay kiểu gì thấy ớn vậy thằng quỷ, chơi cái này phải thật bình tĩnh, mầy mà bộp chộp thì "máy bay" bể tan nát không kịp mua cái mới đâu nghe mậy.

          Hơi tự ái, thằng Bảo liền "Sực" lại thằng Long liền:

          - Cha chả, mầy hay dữ hen, có chơi lần nào chưa mà tài lanh tài lẹt dữ thần (dậy).

          Đúng là thằng Long chưa bao giờ có trong tay chiếc Camera bay, bởi nhà Long nghèo, ba má chạy ăn từng bữa thì tiền đâu mà mua đồ chơi "Thứ dữ" này cho nó, có điều Long thường lân la qua khu phố nhà giàu nên nó được đám nhóc tì con "Đại gia" cho nó bay thử nhiều lần, chơi riết rồi quen nên điều khiển chiếc Camera bay theo ý mình đối với Long còn dễ hơn ăn kẹo, Long trả lời:

          - Chèn ơi! Tuy tao không có tiền mua cái thứ này, nhưng tao chơi nó cũng khá lâu rồi, tao nói để cho mầy hiểu thôi, tao sẽ chỉ mầy bay thử rồi mầy sẽ quen thôi mà.

          Bảo thấy thằng Long nói rất chân tình với ý tốt cho mình, nên nó không còn "quê cơ" sau câu chê trách của Long, Bảo làm hòa:

          - Thôi tao biết rồi, tại mới chơi lần đầu tao chưa quen tay, thôi mầy chỉ sơ cho tao đi, tao bay ngon lành rồi sẽ bao cho mầy một ly Trà sữa liền.

          Nghe tới Trà sữa thằng Long khoái chí trong lòng, bởi đây là món giải khát "thời thượng" của mấy cô cậu ngày nay, Long bèn nói:

          - Hai đứa mình ra phía đất trống ở nghĩa địa thì bay không sợ vướng víu nhà cửa, dây điện hoặc cây cối, ra đó khi đạt độ cao rồi thì mình muốn bay lòng vòng vô xóm dễ ẹt hà.

          ***

          Nghĩa địa cuối xóm là khu đất của tư nhân, nghe đâu có lệnh phải di dời vì trong thành phố không còn để nghĩa trang gần các khu dân cư, một là ô nhiểm hai nữa tâm lý sống gần người chết thiên hạ không khoái lắm, khu đất rộng mênh mông nơi này lúc trước trẻ em hay tụ tập thả Diều, đến nay thì bọn trẻ không còn được chơi trò này nữa, vì hướng Diều bay khi lên cao Diều hay chạm vào đường dây điện cao thế, nhà chức trách sợ tai nạn có thể xãy ra khi Diều vướng vô dây điện Cao thế nên hạ lịnh cấm tiệt, từ đó trở đi những cánh Diều no gió đã lùi vào dĩ vãng, còn chăng trong ký ức bao thế hệ của những người từng ở nơi này.

          ***

          Chiều nay bầu trời trong xanh, gió nhẹ hiu hiu thổi, thật lý tưởng để cho thằng Long hướng dẫn cho thằng Bảo tập bay Camera.

          Hai thằng nhóc cụ bị đầy đủ cho buổi bay thử này, thằng Bảo mang theo nào bánh kẹo, nước suối đóng chai, thằng Long đem theo bịch bánh Cai do chị Hai nó mới chiên nóng hổi, nó còn "Lận" thêm hai trái Ổi chín cây kèm theo gói muối ớt, chị Hai thằng Long thấy vậy bèn hỏi:

          - Mần cái vụ gì mà đem theo đủ thứ vậy Long.

          Long kể cho chị Hai nó biết cuộc hẹn chiều nay với thằng Bảo, biết vậy chị còn dúi cho Long tờ giấy Hai mươi đồng để hai đứa muốn mua gì thêm thì tùy ý, Long cảm động nói với chị Hai của mình:

          - Sao chị tốt với tụi em quá (dậy), mơi mốt lớn lên em đi làm có tiền em trả lại cho chị nha.

          Chị Hai của Long với đôi mắt vui vui nói với Long:

          - Nhà có hai chị em, chị không thương em thì thương ai bây giờ...

          Qua hướng dẫn của thằng Long, chiếc Camera bay hôm nay được thực hiện theo hình thức Live Camera, khi điều khiển Camera bay trên cao thì hai đứa sẽ theo dõi hình ảnh qua màn hình điện thoại cầm tay, bao nhiêu hình ảnh sống động bên dưới sẽ được hai đứa nhận diện đầy đủ, thằng Bảo thầm nghĩ mình có phước khi sống trong thời buổi kỹ thuật số nên nó mới được hưởng những tiến bộ kỹ thuật này của loài người, chẳng bù ngày xưa cha ông muốn có những điều kiện như hiện nay chỉ là giấc mơ không tưởng.

          Khi Camera bay lên cao, thằng Long cho nó bay lòng vòng trên những con hẻm trong xóm của mình ở, hình ảnh hiện ra thật rõ nét, khi Camera bay ngang qua cửa sổ nhà con Hương bạn học cùng lớp với thằng Long, hai đứa ngó thấy con Hương đang ngồi học bài thật chăm chỉ vì sắp diễn ra kỳ thi học kỳ một của năm nay, Long thì thích thú nhìn cô bạn gái của mình, còn Bảo thì sợ sệt nói với thằng Long:

          - Mầy bay kiểu này coi chừng con Hương biết được thì nó la mình chết luôn đó, nhìn chuyện riêng tư của người ta là không tốt đâu.

          Nghe Bảo nói vậy Long hơi "Nhột" nó định lái Camera đi hướng khác, nhưng bất chợt khi Camera hướng tầm nhìn xuống phía dưới trước của nhà của Hương, hai đứa nhìn thấy một thằng nhóc lạ hoắc cứ lấp ló từ căn nhà bên cạnh để nhìn chiếc xe đạp của Hương dựng trước sân nhà, một ý nghĩ lóe lên trong đầu của thằng Long, nó quay sang nhìn thằng Bảo, rồi làm như thần giao cách cảm khiến hai đứa đồng thanh nói lên cùng một câu:

          - Ăn trộm.

          Giao chiếc Camera lại cho thằng Bảo tự bay, thằng Long ba chân bốn cẳng chạy u về khu xóm nghèo của mình, nó chạy đến con hẻm nhà Hương chưa kịp quẹo vô đã thấy thằng "Đạo chích" đang chạy chiếc xe ra đến, máu "Anh hùng mã thượng" trong người thằng Long sôi lên Sùng sục, nó nhảy lên tung chân đá một cước thật mạnh vào hông tên trộm, bị đòn bất ngờ tên trộm té bò càng xuống đất, chưa kịp hoàn hồn hắn bị Long giơ tay chém xuống bả vai hắn làm hắn rú lên lăn mấy vòng dưới đất, xui xẻo cho hắn đụng phải tay Đệ tứ đẳng Huyền đai của môn phái nào đó mà thằng Long theo học khổ luyện biết bao năm trời giờ mới có dịp áp dụng, lúc này thì người nhà con Hương phát hiện mất xe đạp, từ trong hẻm chạy ra la làng lên, khi ra tới đầu hẻm má của Hương chứng kiến được sự việc, bà cảm ơn thằng Long rối rít, lúc này bà con mới túa ra, trong lúc lộn xộn tên trộm nhanh chân chạy mất khiến một ông bực tức:

          - Mẹ tổ nó, tui ra kịp là thằng ôn hoàng hột vịt lộn này chết với tui, ghét nhất là đám trộm cướp này đó.

          Bà Ba bán bánh mì ngay đầu hẻm khen ngợi khiến Long nở lỗ mũi thật to:

          - Chèn ơi! cái thằng Long này anh Hùng thiệt luôn nghe bà con, thằng Quỷ kia nó bự chà bá, dậy mà thằng Long "Đớp" nó cái một, tao thưởng bây một tháng ăn bánh mì khỏi trả tiền nghe Long.

          Nhưng nhiêu đó chưa ăn thua gì, vì thằng Long khoái chí nhất là được con Hương an ủi khi bàn chân của Long hơi bị rướm máu do va chạm với tên trộm:

          - Anh Long có đau không ? Dô nhà em để em rửa vết thương cho, cảm ơn anh nếu không có anh thì em đâu còn xe đạp để đến trường.

          Lúc này thì Bảo cũng thu hồi Camera rồi chạy về xóm xem tình hình như thế nào, nó thấy con Hương đang âu yếm nhìn thằng Long, khi ấy chiếc xe đạp còn nằm chỏng chơ dưới đất.

          Bảo biết được chuyện thằng Long ngăn được tên trộm qua chiếc Camera bay của tía mình tặng thật ý nghĩa, và nhất là Long chiếm được cảm tình đặc biệt của Hương qua câu chuyện này khiến niềm vui của Bảo được nhân đôi qua chiếc Camera bay thần kỳ này...


          Hai Hùng SG.
          ( Đêm 18/12/2018 )
          Last edited by chieutim; 12-22-2018, 10:48 PM.

          Comment

          • Hai Hùng SG
            Người Thân
            • Sep 2018
            • 128

            #50
            Tui làm "Thầy Thuốc"

            Truyện vui vui

            Tui làm "Thầy Thuốc".

            ( Hai Hùng SG )

            *

            Tui chơi thân với thằng Khanh nó có phước vô cùng vì nó được làm rể "Đông sàng" của bác Sáu "Cơ khí", nhà bác Sáu cũng gần nơi vợ chồng thằng Khanh ở nên thỉnh thoảng bác Sáu ghé chơi, anh em tụi tui thường "Gầy sòng" với bác Sáu cho vui, khi thì bia Sài gòn, sang sang chút nữa thì mua bia Tiger lon giải khát với dĩa lòng heo xào cải chua, khi thì con gà xé phay, lúc thì tôm hấp nước dừa, thậm chí làm nguyên con vịt quay "Đắc Hùng" ở chợ An nhơn ngon số sách luôn, nhiều khi "Gió mái" yếu yếu ( chưa tới ngày lãnh lương) đôi khi tụi tui ráp với bác Sáu bằng "Nước mắt quê hương"( rượu đế dưới Bến tre gửi lên) với cóc ổi , khô mực . V.v... Nói cho cùng những lúc gặp nhau bày ra tiệc nhậu để cùng nhau nói chuyện trên trời dưới đất cho vui để sống cho hết kiếp ở trọ trần gian này.

            ***

            Cuối tuần nọ, tui ráng mần cho xong "Bổn phận sự" của người sống trong gia đình, như dọn dẹp nhà cửa, giặt hai thau đồ bự tổ bà chảng rồi phơi vắt vẻo trên sào dây kẽm treo lủng lẳng trong sân nhà, (cũng may phước khoảng thời gian này sức khỏe tui còn ngon lành, giống như chiếc xe GMC mới đưa ra sử dụng nên đèo dốc cheo leo cỡ nào tui cũng vượt qua, chứ như hiện nay thì coi như thua luôn vì lớn tuổi sức khỏe hao mòn theo thời gian, tuy nhiên tui không ngồi ôm cái tuổi già để chờ ngày về với đất đâu nhe, tui cứ lạc quan mà sống vì mấy đứa bạn ở nước ngoài nó nói với tui "Sáu mươi chưa gọi là già, sáu mươi thì chỉ mới qua dậy thì", vậy đó nên tui cứ sống và sống ), sau khi phơi phóng xong cái đám quần áo tui vô nhà nói với "Má bầy trẻ":

            -Anh xuống nhà thằng Khanh chơi một chút, nghe nói có bác Sáu gái má vợ nó ở Bến tre lên chơi, nó "Phon Line" cho anh tức thì nè.

            Để chứng minh mình không có ba xạo đặt chuyện để đi chơi, tui chìa cái tin nhắn trong cái máy nhắn tin cho má bầy trẻ xem, không cần xem má bầy trẻ nói tui đi nhanh rồi về đừng nhậu nhẹt nhiều phí sức không tốt, tui ừ hử cho xong nhưng một khi gặp ông già vợ của thằng Khanh thì "Không say không về" được đâu.

            Tui lấy xe chạy xuống nhà thằng Khanh, vừa chạm cái cổng nhà nó tui gặp "Chiến hữu" đã tề tựu đông đủ, nào là Long Đầu bạc, Tài ợ, anh Trí bạn tui và thằng Đầy đồng nghiệp của thằng Khanh cũng có mặt, dựng xong chiếc xe tui vô nhà chào hai bác Sáu cho phải phép, sau một hồi thăm hỏi lẫn nhau, tui thấy một đứa con trai chừng như là em vợ của thằng Khanh nó đến cúi đầu chào tui khiến tui sửng sốt vô cùng, vì thời buổi sau này trẻ em cũng không còn chào hỏi kiểu như vậy nữa, thậm chí trong xóm gặp nhau có đứa còn "Giương mắt ếch" ra nhìn chẳng thèm chào một câu, nên tui sửng sốt với thái độ chào hỏi cung kính của thằng Út con bác Sáu tui mới thấy kính nể bác hơn nữa vì bác đã dạy dỗ con cháu trong nhà cái nề nếp lễ phép từ ngàn xưa của dân tộc mình .

            Tiệc rượu bày ra, sau một hồi ăn uống no say bác Sáu nỗi hứng lên bác mời tụi tui:

            -Thôi (dầy) nè! Năm nay dưới tui thâu hoạch vườn tược cuối năm có nhiều món ngon lắm, mấy chú em xuống dưới chơi một chuyến biết nhà cho (dui) nha. Coi dưới quê nghèo nghèo mà ấm cúm lắm nghe mấy chú.

            Nghe bác Sáu nói, đứa nào cũng hăm hở nhận lời làm cho hai bác Sáu vui bụng quá chừng, thằng Út nó khi "Xừng xừng" trong người vì mấy lon bia nó nghe tía mời mấy bạn của anh rể nó, nó chêm vô:

            -Mấy anh (dìa) chơi đi, em hái dừa Xiêm cho mấy anh uống mát đã luôn, ngọt ve kêu luôn đó mấy anh, em bắt mấy con vịt nấu cháo đãi mấy anh no cành bụng luôn.

            Bác Sáu trai ghẹo thằng Út:

            -Tía bây, vịt tao nuôi để bán Tết bây lấy cái gì mà mần thịt đãi mấy chú này hả.

            Biết tía nói chơi cho vui, nhưng thằng Út "Đóng phim" luôn:

            -Chèn ơi! Con mần thịt mấy con thôi tía ơi, đàn vịt cả "Thiên" (ngàn con) luôn nhiêu đó giống con mèo rụng vài cọng lông đuôi thôi mà tía.

            Có hơi men trong người nên tui dạn dĩ góp ý:

            -Thằng Út nói vậy trúng rồi bác Sáu, kệ mà con cháu bác cả bầy nè mấy con vịt đâu có nhiêu há bác, có gì tụi con góp lại tiền vịt đền bù lại cho bác cho vui.

            Nghe nói góp tiền vịt, bác Sáu rầy tui quá chừng:

            -Chú Hùng bây nha, mần như tui kẹo kéo lắm hả, tui ghẹo thằng Út thôi, còn cá dưới mương trước nhà nữa, thôi cứ xuống đi rồi tính, nói trước bước không qua há mấy chú.

            Cả bàn nhậu vỗ tay rân rời khiến bác Sáu gái nằm trong buồng chạy ra góp ý :

            -Ông nhà tui nói chí phải á mấy chú, dưới Lương Quới tui ôi thôi cây trái gà vịt cua cá nhóc hết sợ mấy chú không có sức mà ăn đó.

            Thằng Đầy nghe vậy nó khoái chí bèn góp lời:

            -Bác Sáu đừng lo, có con bao chót có nhiêu đồ ăn đãi tụi con ngày đó bác dọn hết lên con "thầu" hết cho.

            Ông Long đầu bạc nghe thằng Đầy khoe cái bụng "Tạ Hầu Đôn" của mình với bác Sáu, ông Long rầy nó :

            -Đầy em, khiên nhường chút đi, bây nói (dậy) bác Sáu dọn lên bây ăn không hết là khó coi lắm nghe.



            Thế là mọi người đồng thống nhất ngày hăm ba tháng chạp sẽ thuê một chiếc xe mười bốn chỗ ngồi cùng nhau về thăm quê của bác Sáu ở Xã Lương Quới ,Bến tre.

            ***

            Cũng khá lâu tui chưa về thăm lại Bến tre, nơi tui từng đặt chân đến như Chợ Bến tre, huyện Châu thành ..Vv... Nhưng Lương Quới thì tui chưa có dịp ghé thăm.

            Đúng hẹn hăm ba tháng chạp cả đám tụi tui ngồi xe về thăm quê nhà của bác Sáu, tụi tui mua bia, bánh trái để làm quà cho gia đình bác, nhà bác Sáu nằm bên trong vườn nên xe không thể đưa anh em tụi tui đến tận nhà, tụi tui đi bộ qua cây cầu đúc nhỏ rồi lội bộ gần cả mấy trăm thước mới đến nhà bác Sáu, căn nhà ván đơn sơ nhưng sạch sẽ ngăn nắp, bác sơn màu xanh nước biển nên căn nhà nổi trội khác với các căn nhà lá của bà con kế ranh đất của bác.

            Do biết được tụi tui xuống nên nhà bác Sáu canh thời gian dọn sẳn thức ăn trên bàn, sau khi rửa ráy mặt mũi tay chân tụi tui nhập tiệc cùng gia đình bác Sáu, sau khi uống vài lon bia tui thấy hình như còn thiếu thiếu điều gì, chừng như tiềm thức nhắc nhở tui mới biết mình trông mong gặp thằng Út để tặng cho nó cuốn sách mà nó thích xem, tui mới hỏi bác Sáu:

            -Ủa nãy giờ con không thấy thằng Út nhà mình vậy bác Sáu.

            Bác Sáu chưa trả lời thì thằng Út từ trong buồng nó xuất hiện, tui giật mình vì nó bị tai nạn gì mà cánh tay phải băng bột từ trên vai xuống tận cổ tay, tay nó được treo bằng sợi dây vải quàng qua cổ nó, tui định hỏi nhưng bác Sáu đã lên tiếng trước :

            -Chèn ơi! Thằng Út này năm cùng tháng tận còn gặp xui, nó lấy cái Câu Liêm đi hái dừa để cho kịp thương lái dô thu mua, nó làm cái giống gì mà lưỡi Cáu liêm tuột ra khỏi cái cán rớt xuống trúng vai và tay máu ra đầm đìa, may là ra y tế xã kịp thời bằng không cũng thấy "ông bà ông vãi" luôn rồi đó mấy chú.

            Thằng Út nghe tía nói nó cãi lại:

            - Lâu ngày cái chốt lưỡi Câu liêm nó bị mục gặp quài dừa già cứng quá nên nó tuột ra chứ con đâu có mần gì đâu mà tía nói (dậy).

            Bác Sáu nói:

            -Thì thấy bây bị (dậy) tao nói (dậy) chứ có thêm bớt gì cho bây đâu mà cự nự, hỗm rày kêu tập giơ cái tay lên xuống cữ động cho nó quen mà hổng chịu nghe lời, bây mần biếng nó xụi lơ luôn đừng có khóc nghe bây.

            Thằng Út than van:

            - Tía biết nó còn đau lắm hông, ai không muốn tập nhưng nó đau chịu không thấu, để (dài bữa) nữa đi tía.

            Bác Sáu phủ đầu tiếp:

            -Tao thương bây tao nhắc bây như kêu đò (dậy) đó, bây cứ lần lữa miết có tật luôn đó nghe.

            Rồi bác Sáu quay sang tui bác phân bua :

            -Chú Hùng coi, nó cứ (dậy quài) (dợ chồng) tui rầu dễ sợ, không biết có cách gì giúp cho tay nó cữ động lại bình thường tui cảm ơn dữ lắm.

            Nghe bác Sáu nói vậy, tui bổng dưng có cái ý nghĩ tiếu lâm, mục đích của tui là cố ý ghẹo thằng Út cho vui thôi, khi bác Sáu nghe tui nói nhỏ trong tai cho bác nghe, bác ngờ ngợ muốn xác nhận lại từ tui :

            - Chú nói chơi hả, phải có thuốc hoặc phương pháp trị liệu gì chứ nó như chú sao mà hết được.

            Tui củng cố niềm tin cho bác Sáu, tui nói chắc như "Đinh đóng cột":

            - Ậy cái đó là chữa mẹo đó bác Sáu, ngày mai bác mần thử đi, theo thời gian bác điều chỉnh độ cao, con bảo đảm với bác một thời gian không lâu tay thằng Út cữ động lại bình thường thôi mà .

            Bác Sáu nghe tui quả quyết như vậy bác cũng cười cười, tui nghĩ chác bác nghe cho vui thôi chứ dễ gì bác chịu thử theo cách tui chỉ cho bác.

            Tàn tiệc tụi tui ra về , mỗi người ráng sức vác những món quà quê mà bác Sáu tặng tụi tui, ra đến xe ai nấy mệt nhoài nhưng vui vô cùng vì sức nặng của những món quà này cũng là sức nặng tình cảm bác Sáu dành cho mọi người.

            Tui thầm nghĩ nếu có dịp sẽ quay trở lại nơi này để thăm bác Sáu khi có thể...

            ***

            Chừng hai tháng sau, kể từ ngày thăm quê nhà bác Sáu, tụi tui lại có dịp hội ngộ với vợ chồng bác Sáu và thằng Út. Điều tui mừng nhất là tay thằng Út đã trở lại cữ động bình thường, chực nhớ cách mình bày cho bác Sáu cách chữa trị cánh tay của thằng Út, tui hỏi bác Sáu:

            -Bác Sáu có áp dụng phương pháp con chỉ bác Sáu cho tay thằng Út tập cữ động không.

            Bất chợt bác Sáu cười khanh khách, một cách cười mà từ hồi biết bác Sáu đến giờ tôi chưa từng thấy, bác cười đã rồi nói với tui:

            -Tui không ngờ chú Hùng mầy hay thiệt nhe, đúng là chữa bịnh theo tâm lý. Tui áp dụng y chang như chú, đúng một tháng là tay nó giơ cao khỏi đầu cái một, thậm chí lúc khỏe rồi nó còn cắc cớ hỏi tui, :

            -Nay không tập nữa hả tía.

            Tui đỗ quạu nói với nó :

            -Mẹ tổ nó, bây (dớt) tao gần hết cả chục con vịt rồi, thôi bỏ qua đi tám .

            Đến đây tới phiên tui cười nghiêng ngả khiến đám bạn ngồi gần đó không biết hai bác cháu tui mắc chứng gì mà cười dữ thần ôn như vậy, thăng Tài ợ hỏi tui :

            -Ông Hùng mắc chứng gì cười ớn chè đậu ấy (dậy)?.

            Tui thuật lại đầu đuôi câu chuyện bày bác Sáu cho thằng Út tập cữ động cánh tay như sau:

            Bác sáu lấy sợi dây lát cột vài tờ giấy bạc năm mươi ngàn lên cây đòn tay ở dưới mái tole thấp nhấp phía trước nhà, lúc đầu cho thòng xuống thật thấp sao cho thằng Út cố giơ cánh tay đau lên để lấy tiền, nếu nó lấy được tiền bác phải bắt nó giơ tay lên xuống khoảng chục lần, qua hôm sau bác rút lên cao một chút, càng ngày càng lên cao, càng ngày số tiền treo càng nhiều để đánh vô lòng tham cho thằng Út cố gắng lấy tiền, vậy đó mà thằng Út đã vượt qua nỗi đau và nó đã cữ động cái tay bình thường.

            Bác Sáu thấy tay út cưng hoạt động lại như xưa, và số tiền để "Câu nhử" cánh tay của thằng Út cũng khá nhiều, tuy vậy bác mừng thầm trong bụng và bác thầm cảm ơn ông "Thầy thuốc" Hai Hùng SG có chiêu chữa bệnh độc nhất vô nhị trên cõi đời này.

            Bác Sáu và thằng Khanh bạn tui giờ đã xa rời nhân thế, bên kia thế giới nếu có thì tui chắc rằng bác sẽ tiếp tục cười khanh khách khi nhớ lại câu chuyện tôi kể trên đây.

            Bác Sáu ơi! Khanh ơi! Hãy yên nghỉ nơi cõi Vĩnh hằng nhé.

            Ngày Giáng sinh 2018
            Last edited by chieutim; 12-28-2018, 11:51 PM.

            Comment

            • Hai Hùng SG
              Người Thân
              • Sep 2018
              • 128

              #51
              Con heo đất

              CON HEO ĐẤT

              *

              Thấy bác Tư xách cái giỏ đệm đi chợ để mua sắm đồ Tết, thằng Hoàng từ trong bếp chạy ra sân nó đưa tay níu cái giỏ rồi nói với bác Tư:

              -Má đi chợ nhớ mua đồ cho con mặc Tết nghe má, quần áo con cũ mèm hết rồi, Tết mà không có đồ mới thì buồn lắm.

              Nghe thằng Hoàng nói vậy bác Tư lấy tay xoa lên đầu nó rồi bác nói:

              -Má cũng tính mua hà tiện chừa tiền để mua cho con một bộ đồ mặc Tết, nhà mình nghèo nên thiếu trước hụt sau con ơi.

              Nghe bác Tư nói vậy, thằng Hoàng kéo bác Tư đi về phía căn buồng bên trong nhà rồi nó nói:

              -Má chờ con một chút, con có cái này phụ với má mua đồ Tết nè.

              Bác Tư ngạc nhiên vô cùng, vì thằng Hoàng tuổi "ăn chưa no lo chưa tới" thì nó lấy cái gì để phụ với mình mua đồ Tết nên bác Tư hỏi nó:

              -Hoàng nè, con nói phụ với má là phụ cái gì, tiền bạc ở đâu con có, cha chả có làm gì quấy hông mà có tiền (dậy) ông con?

              Không trả lời liền cho bác Tư, thằng Hoàng nhanh tay lật cái rương bằng gỗ ra, nó khệ nệ ôm con heo đất để lên bàn rồi nó hí hửng nói với bác Tư :

              -Đây gia tài của con nè, con không có mần gì bậy bạ đâu má ơi, tiền ba cho con đi học, con không có xài con bỏ hết vô ống heo, chắc cũng khá lắm rồi má.

              Bác Tư ngạc nhiên vô cùng, bác không ngờ thằng Hoàng lại biết để dành tiền bằng cách này, bác kéo thằng Hoàng vào lòng và hôn lên mái tóc của nó, rồi tự dưng đôi mắt bác đỏ hoe vì xúc động, bác nói :

              -Con giỏi ghê má không ngờ con tập tính tốt này từ bao giờ, dậy đó ông bà mình nói "tích tiểu thành đại" con thấy không, giờ thì muốn mua gì cũng có tiền.

              Thằng Hoàng cười sung sướng vì được bác Tư khen một cách thật tình, nó lấy cây búa đóng đinh của ba nó để đập con heo, bụp..bụp, con heo vỡ toang rồi những đồng tiền xu, tiền cắc rơi đầy trên nền xi măng văng ra tung tóe, Hoàng lấy hai tay lùa những đồng tiền lại rồi bổng dưng gương mặt nó thất thần vì toàn tiền cắc, tiền giấy thì không còn lấy một tờ, trước tình trạng này nó thảng thốt kêu lên:

              - Ủa sao kỳ vậy cà, sao tiền lẻ không (dậy)? Tiền giấy không còn tờ nào má ơi!

              Bác Tư cũng lấy làm lạ khi nghe thằng Hoàng nói như vậy, nhưng bán tín bán nghi bác Tư gặng hỏi lại nó:

              -Con có nhớ cho kỹ là có bỏ tiền giấy vô con heo không, bây có nhớ lộn không, nếu con bỏ tiền giấy vô đó thì làm sao mất được .

              Thằng Hoàng tức tối nó nói cho bác Tư biết:

              -Con có bỏ tiền giấy (dô) rõ ràng, giấy hai mươi đồng, mười đồng, năm đồng, đủ hết má ơi chưa kể giấy một và hai đồng nữa, chắc chắn có ai (dô) nhà mình lấy tiền của con rồi.

              Nghe thằng Hoàng khai ra những tờ giấy bạc mười và hai mươi đồng, bác Tư hết hồn và đánh dấu hỏi to tướng vì tiền đi học mỗi ngày được giỏi lắm năm cắc bạc, thường thì bác Tư trai cho nó chừng hai ba cắc thì lấy đâu ra thằng Hoàng lại sở hữu các tờ giấy bạc có mệnh giá lớn như vậy, một là thằng Hoàng lấy cắp của ai hoặc làm chuyện mờ ám nào đó mới có số tiền lớn kia, bác Tư bắt đầu truy vấn nó:

              -Hoàng nè, con nói thiệt cho má nghe, tiền đâu con có giấy mười đồng, hai chục, bây khai mau nếu cố tình nói dóc má đánh tróc đít luôn nghe chưa.

              Nói rồi bác Tư làm bộ giận dữ rút cây roi mây vắt bên vách lá ở hông nhà, bác nhịp nhịp cây roi lên mặt bàn nghe chan chát thấy phát ớn nhằm răn đe thằng Hoàng, thằng Hoàng không ngờ vừa bị mất tiền vừa bị má mình nghi oan mình làm điều bậy bạ gì đó mới có số tiền lớn kia, không muốn má mình hiểu lầm nó khai ra tuốt tuồn tuột :

              -Dạ thưa má, sở dĩ con có những tờ tiền lớn kia là do ông Năm và ông Bảy ở nhà Cô Ba bán quán cho con đó.

              Bác Tư nghĩ thằng Hoàng cố tình nói dóc để chạy tội và che giấu nguồn gốc những tờ giấy bạc kia, bác Tư gầm gừ :

              -Mắc chứng gì ông Năm (dới) ông Bảy cho bây số tiền lớn kia, nói thiệt liền không thôi ăn "bánh tét nhưn mây" nghe con.

              Điềm tĩnh vì thằng Hoàng biết rõ số tiền kia nó có được do nó "làm công" cho hai ông hàng xóm, chớ nó nào có làm chuyện bậy bạ đâu mà phải sợ sệt nên thằng Hoàng kể lể :

              -Má ơi, mấy lúc con với anh Cuộc Mù qua nhà cô Ba quán chơi thì ông Năm với ông Bảy kêu con với anh Cuộc đấm lưng và bóp tay bóp chân cho ông, rồi hai ông cho tiền tụi con, ban đầu hai đứa con không dám lấy vì mỗi khi đến chơi tụi con nằm lên bộ ván ngựa mát cả cái lưng, đã vậy cô Ba quán còn cho bánh ăn chơi nữa, khi hai ông nhờ tụi con đấm bóp mà lấy tiền coi sao đặng, nên con và anh Cuộc mù không lấy tiền, ông Năm và ông Bảy giận nói nếu cho tiền không lấy thì không cho qua nhà chơi nữa, ông Năm nói riết tụi con đành lấy tiền rồi để dành thành ra nhiều lắm đó má.

              Nghe thằng Hoàng nói vậy bác Tư thở phào nhẹ nhõm, rồi bác tiếc nuối :

              -(Dậy) là mất tiền thiệt rồi, ai cả gan vô nhà mình lấy tiền của bây, mà cũng kỳ nếu trộm thì nó rinh luôn con heo mất đất rồi, chứ mắc gì mà nó chừa lại cho bây tiền cắc kia chứ.

              Câu hỏi lởn vởn trong đầu, của bác Tư và thằng Hoàng trùng khớp với nhau, họ nghi vấn ba người có thể là thủ phạm, trong đó gồm một người lớn và hai thằng nhóc tì trong xóm.

              ***
              Bà Năm là người mà hai má con bác Tư đặt nghi vấn nhắm tới, bà thường ghé nhà bác Tư chơi, bà Năm cũng hoàn cảnh nghèo y như nhà bác Tư, tuy vậy thỉnh thoảng bà Năm mang qua cho Bác Tư con cá, trái bầu, tình nghĩa lối xóm chan hòa, những lần bà Năm qua chơi lắm lúc thằng Hoàng lôi con Heo đất ra nhét tiền vô trước mặt bà, bây giờ mất tiền thì bà Năm nằm trong diện nghi vấn trong đầu nhà bác Tư cũng là điều hiển nhiên, tuy có lòng nghi ngờ như vậy, nhưng bác Tư cũng áy náy trong lòng bởi cái nghĩa cái tình của bà Năm dành cho nhà mình trước sau thật gắn bó, người bị nghi vấn tiếp theo là thằng Ngọc, cũng là người bạn thân tình với thằng Hoàng vô cùng, vì mỗi khi chơi (búng thun), hoặc (tạt hình) hai đứa hùn vốn với nhau, nhiều khi thua hết vốn thằng Hoàng dẫn thằng Ngọc vô buồng nơi để cái rương gỗ, nó lôi con heo đất ra để móc tiền đi mua dây thun hoặc hình nên Ngọc nhà ta được có tên trong thành phần nghi ngờ "chôm" tiền của thằng Hoàng, người còn lại là thằng Hướng, người chót trong danh sách nghi ngờ trên, vì có lần chú Hai "Cắc chú" đẩy xe cà rem đứng ngay chỗ cả đám đang chơi "tạt lon", lúc này trời nắng gay gắt nên Hoàng nhà ta thèm cây cà rem đậu xanh của chú Hai bán, nó rủ rê thằng Hướng vô nhà lấy tiền, cũng con heo đất đó, vậy mà hôm ấy thằng Hoàng móc hoài mà chẳng có xu nào rớt ra, thằng Hướng bày cách cho thằng Hoàng lấy cây nhíp nhổ râu của bácTư trai ra để thò vô cái khe trên lưng con heo kẹp tiền móc ra dễ ẹt, vì lẽ này cho nên thằng Hướng dính vô vụ mất trộm tiền của thằng Hoàng là điều khó mà chối cãi.

              Nghi ngờ như vậy nhưng muốn mở lời hỏi han thì bác Tư rất e ngại, bác nghĩ hỏi thẳng quá thì mất lòng, còn chọn cách nói xa nói gần nhiều khi bà Năm và hai thằng nhóc kia không hiểu, sau khi phân vân so tính thiệt hơn bác Tư chọn cách nói gần nói xa để "Điều tra" vụ này.

              Hăm ba tháng chạp chợ búa làng quê bắt đầu chộn rộn, phía ngoài đường lộ những chiếc xe bò, xe ngựa chở đồ hàng bông, rau cải, hoa quả, từ trong vườn ra chợ, con đường đất đỏ trước nhà thằng Hoàng suốt đêm nghe tiếng xe bò xe ngựa qua lại liên hồi, tiếng "cút kít " cú bánh xe hòa lẫn tiếng leng keng của mấy cái chuông treo trên cổ con bò con ngựa lúc nào cũng khua vang, đã vậy thỉnh thoảng tiếng của những ông điều khiển xe bò xe ngựa, vang lên cùng tiếng roi đánh chan chát trên lưng các con vật này.

              Các bà các cô người "Di cư" gánh những gánh rau muống cao nghệu họ đi thoan thoát trong đêm sương, tiếng chiếc đòn gánh và hai chiếc gióng ở hai đầu kêu kẽo kẹt theo nhịp bước chân của họ, những âm thanh ấy tạo nên sự hối hả của mọi người làm cho các gia đình sống ven con đường phải thức sớm để lo những việc cho ngày tết.

              Tình cờ gặp nhau ở đầu xóm, bác Tư thấy bà Năm cầm cây đèn hột vịt từ trong hẻm trờ tới, bác Tư bắt chuyện:

              -Chị Năm cũng đi chợ sớm há, tui cũng đi chợ nè, chị gửi cây đèn cho nhà ông Hai đi, từ đây ra chợ cũng gần sáng rồi, chị cầm theo mắc công lắm, có gì tui nắm tay dẫn chị đi cho.

              Trên đường ra chợ, bác Tư hỏi dò về con heo đất, bác Tư kể lể thằng Hoàng bày đặt nuôi heo đất mần chi, tiền không có xài mà bày đặt dành dụm chi cho mắc công, nghe bác Tư đả phá việc nuôi heo đất, bà Năm lên tiếng:

              -í cháu nó mần dậy tốt chứ chị Tư, kệ nó thằng Hoàng bỏ nhiêu hay nhiêu chị ơi, thằng Thành nhà tui nó không được cái tánh như cháu Hoàng đâu, có nhiêu tiền nó thồn hết (dô) họng hà chị.

              Rồi vô tình bà Năm hỏi tiếp:

              -Cháu nó nuôi heo được lâu mau rồi chị, chắc bộn bạc há.

              Sẳn dịp bác Tư "xổ" luôn :

              - Nó mới đập heo hôm qua đó chị Năm, chèn ơi nó thấy heo toàn bạc cắc không hà, thằng Hoàng nó nhét tiền giấy (dô) cũng bộn, (dậy) mà đập ra không còn một tờ.

              Bà Năm nghe vậy bà nói ngay:

              -Chèn mẹc ơi, (dậy) là có cái quân nào nhám nhúa tay chưn "ẳm" tiền của thằng Hoàng rồi, cái thứ gì bất nhơn quá dậy cà.

              Nghe bà Năm rủa xả tên "Đạo chích" nào đó quá mạng, bà Tư nghĩ chẳng phải bà Năm là thủ phạm, vì nếu bà Năm có lòng tham thì chẳng lẽ bà tự chửi mình hay sao, nghĩ vậy bác Tư thấy nhẹ lòng vì bà Năm được loại ra khỏi vòng nghi vấn này...

              Đêm giao thừa, bà Tư cũng gói được vài đòn bánh tét, bà bắt nồi bánh trên mấy cục gạch làm ông Táo trước sân nhà, bà Tư nổi lửa lên, ánh lửa cháy bập bùng bên cái không khí se se lạnh của đêm trừ tịch, thằng Ngọc, thằng Hướng , thằng Hoàng xúm xít quanh nồi bánh, bà Tư vừa canh lửa vừa hỏi dò hai thằng nhóc kia vụ con heo đất của thằng Hoàng, hai thằng nhóc thề bán mạng tụi nó chẳng bao giờ lấy cắp tiền của Hoàng vì biết nhà Hoàng nghèo đồng cảnh ngộ với mình thì lòng dạ nào ăn cắp tiền của bạn..

              Vậy là số tiền giấy của thằng Hoàng "ra đi" không hẹn ngày trở lại, tên trộm vô hình nào đó cao tay ấn không để lại dấu vết gì khiến cho việc "Điều tra" của bác Tư đi vào bế tắc .

              Bác Tư quan niệm với câu lầm thầm :

              "Thôi thì của đi thay người, ai mà lấy tiền của thằng Hoàng mình chắc họ cũng khỗ cực như mình nên mới mượn tạm"

              Bác Tư cho rằng việc gì cũng có nhân quả, gieo nhân nào thì gặt quả nấy vì bác Tư thường nghe sư bà ở tịnh thất gần nhà rao giảng như vậy, bác Tư thanh thản trong lòng kêu thằng Hoàng đem trái dưa hấu nhỏ cắt ra cho lũ nhóc ăn lấy hên để bước qua năm mới ....

              ***
              Ông Hướng treo dây pháo dài gần hai trước trên (ban công) nhà mình, tiếng pháo nhà ông nổ vang cả góc phố, sắp đến giao thừa chuẩn bị dọn bàn thiên ngoài trời để cúng, chợt ông thấy dáng của ai y như ông Hoàng, chừng nhìn kỹ đúng là ông Hoàng bạn chí cốt ngày xưa đã xa cách mấy mươi năm giờ mới gặp.

              Mời bạn vô nhà , bên tách trà thơm, bên bánh mức ngon ngọt ông Hướng thiết đãi bạn mình chu đáo, hỏi han hoàn cảnh thì ông Hoàng cho biết từ khi đi vùng Kinh tế mới, đến nơi sơn lâm chướng khí đời sống kham khổ nên một thời gian sau hai bác Tư lần lượt qua đời, còn lại một mình Hoàng cố gắng làm lụng sống đắp đổi qua ngày, gần tết sau mấy mươi năm xa cách, tiềm thức thúc đẩy Hoàng quay về xóm cũ, vật đổi sao dời làng xóm người cũ không còn được lại bao nhiêu người, phần đông người từ phía miền ngoài di dân về nhiều nên lạ hoắc lạ huơ.

              Gửi cho bạn một ít tiền để gọi là quà tết, Hoàng quay lại vùng Kinh tế mới sinh sống, ông Hướng từ lúc biết hoàn cảnh thằng bạn thời con nít của mình đang lâm vào hoàn cảnh khốn khó nên ....

              ***
              Ông Hướng xuống xe đò, theo chỉ dẩn của ông Hoàng nên sau một hồi hỏi thăm người dân họ cũng chỉ ra được nhà ông Hoàng, được chú em nhỏ cho quá giang nên ông Hướng không phải lội bộ vô đến nhà ông Hoàng, sau khi lên mấy đoạn dốc, xuống một vài khe suối ông Hướng đến "căn nhà" của ông Hoàng, nghe tiếng kêu ông Hoàng tất tả chạy ra sân đón thằng bạn ngày xưa đến sơn lâm cùng cốc để thăm mình, đôi bạn mừng mừng tủi tủi khi nhắc lại chuyện ngày xưa trong xóm nghèo, mấy mươi năm qua tình cảm họ vẫn như ngày nào, sau một hồi cơm nước đạm bạc, hai bạn già ra ngoài sân ngồi uống trà nơi cái bàn làm bằng tre nứa, ông Hướng bổng nhắc lại con heo đất của ông Hoàng, sau khi dò hỏi kỹ lưỡng xem ông Hoàng và bác Tư có tìm ra chút manh mối nào không, ông Hướng nghe ông Hoàng nói :

              -Trời đất, chuyện lâu lắc dậy mà ông còn nhớ nữa hả, mất tiền tui ấm ức lắm chứ, nhưng má tui nói thôi kệ con ơi của đi thay người, mình còn đôi bàn tay mình sẽ làm lụng có tiền lại thôi, nghe má khuyên dậy tui cũng nguôi ngoai và quên phức lâu lắm rồi .

              Ông Hướng thở hắt ra một cái thật nhẹ ông trả lời:

              -Chèn ơi, cũng là kỷ niệm đáng nhớ đó ông ơi, bác Tư hỏi tui (dới) thằng ngọc (dụ) này, tui áy náy ghê luôn, lúc đó tui cố làm ra vẻ (dô can) mà bác Tư cũng tin nữa.

              Hớp ngụm nước trà, rồi đưa mắt nhìn lên bầu trời thấy vài vì sao lấp lánh trên không, hít thật mạnh vào buồng phổi làn không khí trong lành của bầu trời đêm miền sơn cước, ông Hướng khẽ nói:

              -Hoàng nè, hôm nay mình cố tình lên đây (dới) ông là ( dì)...

              Nghe ông Hướng nói lấp lửng, nóng ruột vì biết bạn mình sắp nói ra điều gì hệ trọng, ông Hoàng thúc giục :

              -Có gì ông ông cứ nói đi, ai ăn thịt ăn cá ông đâu mà ông sợ:

              Nghe đến đây, tự dưng hai hàng nước mắt rươm rướm ông Hướng nói:

              -Tui lấy tiền trong con heo đất của ông ngày xưa chứ ai, tui không dám nhận đã (dậy) còn để thằng Ngọc (dà) bà Năm mang tiếng nữa, mà tui nói dóc cũng có căn lắm nên bác Tư tin hà rầm.

              Đến đây thì ông Hoàng cười nhẹ với bạn mình, ông vỗ vai ông Hướng rồi nói:

              -Chuyện nhỏ này tui bỏ qua và quên nó lâu rồi, thôi thì ông nói ra nên tui mới nói nha. Má tui biết ông lấy tiền tui chứ đâu, ban đầu tui tính đòi ông dữ lắm, nhưng má nói, thôi con thằng Hướng nó cũng là bạn tốt, nhiều khi nó cần tiền làm gì đó nên nó lấy của con, coi như nó mượn của con đó, nó không trả lại cho con thì sau này cũng có người khác cho con thứ khác.

              Nghe xong ông Hướng ngạc nhiên rồi hỏi :

              - Trời, mà sao bác Tư biết hay (dậy):

              Ông Hoàng kể tiếp:

              -Chắc bữa lấy tiền ống heo tui ông cũng không bình tĩnh, ông để lại một vật chứng tố cáo mình mà ông chẳng hay, má tui thấy ông để quên lại nên biết ngay là ông.

              Ông Hướng hỏi tiếp:

              - Là vật gì :

              Ông Hoàng chậm rãi kể:

              - Ba tui cho ông cái Bông vụ (xà beng) giống cái của tui, có điều trước khi cho ông má tui nói phải sơn cái chấm trên đầu Bông vụ cho khác màu, để lúc hai đứa chơi chung biết màu mà phân biệt, cái của ông màu vàng, tui màu xanh, hôm đó ổng để quên kế bên con heo đất của tui, má tui bả có máu thám tử bả đoán ngay chóc luôn.

              Đến đây thì thật sự ông Hướng hoàn toàn kính phục tài năng bà đức độ của bác Tư gái, ông Hướng móc trong túi cái bao thơ dầy cộp đưa cho ông Hoàng, rồi ông nói tha thiết:

              -Hoàng nè, đây là số tiền tui coi như bù đắp lại lỗi lầm của tui khi còn thơ dại, ông nhận cho tui (dui), tui dự tính từ lâu rồi hôm nay mới có dịp thực hiện.

              Nói xong ông Hướng ôm chầm ông Hoàng ghì chặt vào mình hệt như hai anh em ruột thịt sau bao ngày xa cách...

              ***

              Trước mộ phần hai bác Tư, ông Hướng và ông Hoàng thắp nhang cung kính khấn vái, ông thì ăn năn xin tha thứ lỗi lầm, ông thì xin ba má cho mình kết nghĩa anh em suốt đời với người bạn cố tri ngày xưa. Làn khói mong manh bay nhẹ trong gió, tàn nhang uốn cong queo như thể hai bác Tư mãn nguyện và chấp nhận điều cầu xin của hai "trẻ".

              Bất chợt hai cánh bướm nhỏ vờn bay quanh mộ phần của hai Bác Tư khiến cho hai ông bạn già càng tin tưởng rằng cha mẹ mình đã chứng cho lời cầu nguyện kia bà họ mượn đôi bướm ngầm báo cho họ biết điều tốt đẹp kia .

              Lại một cái Tết sắp về trên quê hương, hai ông bạn già lại có dịp gặp nhau để hàn huyên tâm sự, ông Hướng tậu sẳn con heo đất thật bự, nó được sơn và dát vàng, ông bỏ vô đó những tờ giấy bạc mới tinh để tặng cho ông bạn mình, tuy co heo này nhẹ hổng nhưng nó rất "nặng" để ghi dấu lại những ngày xưa thân ái, tuy ai cũng nghèo nhưng tình nghĩa lúc nào cũng sâu nặng vô phương.

              Hai Hùng SG

              Những ngày cuối cùng 2018
              Last edited by chieutim; 12-28-2018, 11:49 PM.

              Comment

              • Hai Hùng SG
                Người Thân
                • Sep 2018
                • 128

                #52
                Dạ không nhớ anh ơi . mấy chục năm rồi nhiều khi tên tui còn không nhớ nữa . 😂

                Comment

                Working...