Góc Thơ lytamhoan

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • lytamhoan
    Người Thân
    • Jul 2011
    • 118

    #46
    ***CHIỀU MƯA CÕI TỊNH***

    Cõi Tịnh chiều nay mưa cứ rơi
    Sầu gieo bàng bạc khắp nơi nơi
    Chập chờn hoa nến - hồn trăn trở
    Hiu hắt đèn hương , mộng đổi dời...
    Đâu khách trần ai sầu lận đận
    Đây hồn lữ thứ ...nhớ chơi vơi
    Mưa hoài , mưa mãi cho lòng ướt
    Ai giữa nhân gian lạ mặt người !!...

    Lạ mặt người dưng - để lạnh lòng
    Buồng riêng khuê phụ đã bao đông
    Hững hờ son phấn – nhòa mi thắm
    Chễnh mãng hoa dung , nhạt má hồng !
    Réo rắt đèn khuya vời bóng ngã
    Nỉ non nhạn khách dõi thềm không
    Ngoài kia - tận cuối trời mưa gió
    Biết có ai nhen đóm lửa hồng !!...

    Nhen đóm lửa hồng - đợi bấy sương !
    Còn cay mắt đỏ bụi vô thường
    Người đi viễn phố buồn đôi ngã
    Kẻ ở cô thôn lạnh mấy đường ?
    Mưa gió bao mùa , hương chẳng đượm
    Phong trần mấy nẻo , sắc còn vương
    Xuân xưa ai tiếc màu thu thắm
    Đợi mãi ...Đâu ngờ mộng viễn phương!!...

    Mộng viễn phương buồn như lá rơi
    Cành hoa trắng rụng... gió im lời
    Áo xưa bạc trắng - tuồng dâu bể
    Tường cũ xanh rêu ,chuyện đổi dời !
    Kia khách đa tình - kim cổ lụy ?
    Nọ trang hồng phấn , đá vàng lơi
    Mùa sau hoa cũ không thành trái
    Chờ đợi mà chi ...Để ngậm ngùi !!...

    Ngậm ngùi những tiếc chuyện ngày xanh
    Cúi mặt quay lưng - mộng chẳng thành
    Đâu biết duyên xưa còn vẹn giữ
    Nào hay nghiệp cũ vẫn riêng dành
    Hồn xuôi mấy nẻo - thương rồi giận
    Bóng ngã đôi đàng , trược lại thanh
    Cõi Tịnh chiều nay mưa chẳng dứt
    Thơ buồn lại viết ...Phụ sao đành !!...

    Tịnh Vân


    ĐÊM TRONG CÕI NHỚ

    Đêm khuya buốt lạnh hạt mưa rơi,
    Vạn nẻo chân về, cũng một nơi!
    Khoác áo thân gầy mong cản gió,
    Bơi giòng nước lũ cố theo đời...
    Dùng tay che nắng nhưng nào dịu!
    Nhắm mắt tìm vui cũng chẳng vơi!
    Vũ trụ, không gian như biển cả,
    Thấy sao nhỏ bé kiếp con người!

    Con người ai chẳng lúc mềm lòng?
    Xuân dứt, Hạ qua, Thu đến Đông…
    Lệ đó xin đừng hoen mắt biếc,
    Sầu chi chớ để nhạt môi hồng!
    Bon chen lặn lội bao lần khổ,
    Giác ngộ đem về một chữ “không”!
    Biết vậy, nhưng làm người khó tránh!
    Lửa tình khao khát vẫn nung hồng!

    Nung hồng tim lạnh giữa hơi sương,
    Tự chủ lung lay, phải lẽ thường?
    Ai khiến một mình đau một kiếp?
    Trời xui đôi ngã cách đôi đường?
    Cố tìm cách lánh nhưng vô hiệu!
    Đã dặn lòng quên lại vấn vương!
    Chờ mỏi, trông mòn, nhưng ráng đợi,
    Tìm đâu cánh nhạn chốn nghìn phương!

    Nghìn phương mưa đổ hạt buồn rơi,
    Gió vẫn im ru chẳng một lời!
    Lặng lẽ ơ thờ trông mãi nắng,
    Vô tình hờ hững hận thay đời!
    Dẫu vui xin nhớ đôi lần tỏ,
    Hãy nói cho dù một tiếng lơi!
    Có nỉ non nhưng ai kẻ thấu?
    Hoàng hôn nắng tắt thấy bùi ngùi…

    Bùi ngùi thầm tiếc tuổi xuân xanh,
    Tình vỡ, mơ tan, mộng chẳng thành.
    Lời ngỏ năm xưa tim cố giữ,
    Yêu thương ngày cũ dạ xin dành.
    Cung đàn nhịp lỡ hồn như luyến,
    Ý nhạc âm hoài điệu vẫn thanh.
    Dừng bước nơi đâu tùy số phận,
    Duyên hờ một kiếp cũng thôi đành!

    lytamhoan
    Last edited by lytamhoan; 07-18-2012, 01:26 AM.

    Comment

    • nguyenphuong
      Senior Member
      • Jul 2012
      • 645

      #47
      Nguyên văn bởi lytamhoan View Post
      ***CHIỀU MƯA CÕI TỊNH***

      Cõi Tịnh chiều nay mưa cứ rơi
      Sầu gieo bàng bạc khắp nơi nơi
      Chập chờn hoa nến - hồn trăn trở
      Hiu hắt đèn hương , mộng đổi dời...
      Đâu khách trần ai sầu lận đận
      Đây hồn lữ thứ ...nhớ chơi vơi
      Mưa hoài , mưa mãi cho lòng ướt
      Ai giữa nhân gian lạ mặt người !!...

      Lạ mặt người dưng - để lạnh lòng
      Buồng riêng khuê phụ đã bao đông
      Hững hờ son phấn – nhòa mi thắm
      Chễnh mãng hoa dung , nhạt má hồng !
      Réo rắt đèn khuya vời bóng ngã
      Nỉ non nhạn khách dõi thềm không
      Ngoài kia - tận cuối trời mưa gió
      Biết có ai nhen đóm lửa hồng !!...

      Nhen đóm lửa hồng - đợi bấy sương !
      Còn cay mắt đỏ bụi vô thường
      Người đi viễn phố buồn đôi ngã
      Kẻ ở cô thôn lạnh mấy đường ?
      Mưa gió bao mùa , hương chẳng đượm
      Phong trần mấy nẻo , sắc còn vương
      Xuân xưa ai tiếc màu thu thắm
      Đợi mãi ...Đâu ngờ mộng viễn phương!!...

      Mộng viễn phương buồn như lá rơi
      Cành hoa trắng rụng... gió im lời
      Áo xưa bạc trắng - tuồng dâu bể
      Tường cũ xanh rêu ,chuyện đổi dời !
      Kia khách đa tình - kim cổ lụy ?
      Nọ trang hồng phấn , đá vàng lơi
      Mùa sau hoa cũ không thành trái
      Chờ đợi mà chi ...Để ngậm ngùi !!...

      Ngậm ngùi những tiếc chuyện ngày xanh
      Cúi mặt quay lưng - mộng chẳng thành
      Đâu biết duyên xưa còn vẹn giữ
      Nào hay nghiệp cũ vẫn riêng dành
      Hồn xuôi mấy nẻo - thương rồi giận
      Bóng ngã đôi đàng , trược lại thanh
      Cõi Tịnh chiều nay mưa chẳng dứt
      Thơ buồn lại viết ...Phụ sao đành !!...

      Tịnh Vân


      ĐÊM TRONG CÕI NHỚ

      Đêm khuya buốt lạnh hạt mưa rơi,
      Vạn nẻo chân về, cũng một nơi!
      Khoác áo thân gầy mong cản gió,
      Bơi giòng nước lũ cố theo đời.
      Dùng tay che nắng nhưng nào dịu!
      Nhắm mắt tìm vui cũng chẳng vơi!
      Vũ trụ, không gian như biển cả,
      Thấy sao nhỏ bé kiếp con người!

      Con người ai chẳng lúc mềm lòng?
      Xuân dứt, Hạ qua, Thu đến Đông…
      Lệ đó xin đừng hoen mắt biếc,
      Sầu chi chớ để nhạt môi hồng?
      Bon chen lặn lội bao lần khổ,
      Giác ngộ đem về một chữ “không”!
      Biết vậy, nhưng làm người khó tránh!
      Lửa tình khao khát vẫn nung hồng!

      Nung hồng tim lạnh giữa hơi sương,
      Tự chủ lung lay, phải lẽ thường?
      Ai khiến một mình đau một kiếp?
      Trời xui đôi ngã cách đôi đường?
      Cố tìm cách lánh nhưng vô hiệu!
      Đã dặn lòng quên lại vấn vương!
      Chờ mỏi, trông mòn, nhưng ráng đợi,
      Tìm đâu cánh nhạn chốn nghìn phưong!

      Nghìn phương mưa đổ hạt buồn rơi,
      Gió vẫn im ru chẳng một lời!
      Lặng lẽ ơ thờ trông mãi nắng,
      Vô tình hờ hững hận thay đời!
      Dẫu vui xin nhớ đôi lần tỏ,
      Hãy nói cho dù một tiếng lơi!
      Có nỉ non nhưng ai kẻ thấu?
      Hoàng hôn nắng tắt thấy bùi ngùi…

      Bùi ngùi thầm tiếc tuổi xuân xanh,
      Tình vỡ, mơ tan, mộng chẳng thành.
      Lời ngỏ năm xưa tim cố giữ,
      Yêu thương ngày cũ dạ xin dành.
      Cung đàn nhịp lỡ hồn như luyến,
      Ý nhạc âm hoài điệu vẫn thanh.
      Dừng bước nơi đâu tùy số phận,
      Duyên hờ một kiếp cũng thôi đành

      lytamhoan
      NP đọc bài thơ Đêm trong cõi nhớ của Anh Lytamhoan thấy cảm động quá, hay thật là hay....Mong Anh may mắn thật nhiều. NP
      Thưa Anh, vì bài thơ của Anh quá dài...P họa theo , vẫn giữ hết mấy chữ đầu câu nên muốn...hụt hơi...Nếu bài P bị rời rạc,không hay Anh lượng thứ cho P nhé ! Kính mến,

      Đêm dài...thêm lạnh, bởi mưa rơi,
      Vạn niềm thương nhớ lại quay về.
      Khoác lên chiếc áo người xưa tặng,
      Bơi cùng trong biển nhớ, sông thương.
      Dùng tay, níu kéo thời gian lại,
      Nhắm mắt , đưa chân..mặc cho đời.
      Vũ trụ bao la , mình bé nhỏ,
      Thấy sao lạc lõng kiếp đơn côi.

      Con người trong nỗi nhớ mênh mông,
      Xuân đi, xuân đến cũng bằng không.
      Lệ tràn thắm mắt...những chiều đông,
      Sầu dâng.. ngun ngút tận trong lòng .
      Bon chen chổ đông người...tìm vui,
      (Giác ) Ngộ rằng : Người buồn cảnh chẳng vui......
      Biết tỏ lòng mình với những ai?
      Lửa đã tàn rồi trong gió lạnh.....

      Nung lòng thêm nhớ lúc yêu đương.
      Tự lòng, tự trách...càng thêm trách.
      Ai xui vật đổi với sao dời ?
      Trời xui , đất khiến...gặp nhau rồi.
      Cố ..gìn cho trọn, nhưng không được,
      Đã bởi vì đâu phải cách xa.
      Chờ mong.. chung nợ lại không tròn.

      Tìm ở nơi đâu , bóng cố nhân ?
      Nghìn phương cách trở mãi đôi đường.
      Gió như gào, như thét giữ đêm,
      Lặng lẽ một mình , trên tay điếu thuốc.
      Vô tình, giọt lệ dâng trong mắt,
      Dẫu sao...xa cũng đã xa rồi.
      Hãy mà yên ngủ trái tim ơi !
      Có mà mong mõi điều không tưởng.
      Hoàng hôn..tuổi đã xế chiều còn đâu....

      Bùi ngùi nhớ, bùi ngùi vấn vương,
      Tình làm vật vã trái tim đau.
      Lời nhớ, thương yêu của thuở nào....
      Yêu thương sâu nặng sao đành thế?
      Cung đàng xưa đã lỡ mất rồi...
      Ý thơ, ý nhạc viết nên lời.
      Dừng chân ghé lại với lòng tôi,
      Duyên ...may sẽ gặp..bao giờ nhỉ ????

      Nguyên Phương
      Last edited by nguyenphuong; 07-21-2012, 11:04 PM.

      Comment

      • lytamhoan
        Người Thân
        • Jul 2011
        • 118

        #48
        ĂN XOÀI

        Đầu tròn, đầu nhọn, khổ dài dài,
        Gần cuống đôi khi nhựa dính tay.
        Mũi ngửi hít hà, say tỉnh hẳn,
        Tay sờ nắn bóp, muốn xơi ngay.
        Thịt mềm cắn thử, sao ngon quá!
        Vị ngọt nếm vào, đỡ khát thay!
        Lặn lội đường xa bao khó nhọc,
        Giữa trời nắng cực mát thân trai.


        Từ từ mà tuốt vỏ xanh xanh,
        Nước miếng trong mồm bỗng chảy quanh.
        Ăn vội, ăn vàng, quên chấm muối,
        Nếm chua, nếm chát, muốn ê nanh!
        Trót ham mò trái vui hăm hở,
        Báo hại ôm quần chạy thất kinh.
        Khuyên kẻ ăn xoài, xin bỏ hột,
        Khỏi thăm bác sĩ, khổ thân mình!

        lytamhoan

        Comment

        • DnThuy
          Bạn Vàng
          • Jul 2012
          • 370

          #49
          Khâm phục.

          Thơ LyTamHoan viết ngược xuôi.
          Tui theo hổng nổi mấy người ơi!
          Viết xuôi thì cũng tự tin lắm.
          Viết ngược! Chời ơi! Gãy cổ thôi …
          Lệ Tâm. ( Thủy Phạm )

          Comment

          • lytamhoan
            Người Thân
            • Jul 2011
            • 118

            #50
            Nguyên văn bởi DnThuy View Post
            Thơ LyTamHoan viết ngược xuôi.
            Tui theo hổng nổi mấy người ơi!
            Viết xuôi thì cũng tự tin lắm.
            Viết ngược! Chời ơi! Gãy cổ thôi …
            Lệ Tâm. ( Thủy Phạm )
            CHẤP NHẬN

            Giòng đời khi ngược có khi xuôi,
            Cố gắng mà vui hỡi bạn ơi!
            Sống hết lòng mình không hối hận,
            Dù thành hay bại cũng vui thôi.

            lytamhoan

            Comment

            • nguyenphuong
              Senior Member
              • Jul 2012
              • 645

              #51
              Đúng vậy Chị Lệ Tâm ơi ! Em cũng...chịu thua luôn. NP

              Comment

              • lytamhoan
                Người Thân
                • Jul 2011
                • 118

                #52
                VUI LÀ CHÍNH

                Chẳng phải trò chơi, chẳng chuyện đùa,
                Có ai thắng cuộc, có ai thua?
                Còn mang hứng hãy vung tay rải,
                Nếu thấy vui thì gõ trống khua!

                lytamhoan
                Last edited by lytamhoan; 07-25-2012, 05:15 AM.

                Comment

                • DnThuy
                  Bạn Vàng
                  • Jul 2012
                  • 370

                  #53
                  Dzui là chính .

                  Huynh đã mở lời xin cảm ơn.
                  Bởi thơ có hay lắm kẻ dòm!
                  Nguyên Phương cô ấy hay đùa giỡn.
                  Quân tử đâu nào tính thiệt hơn?

                  Thắng,thua mà chi có được gì!?
                  Nếu dzui là chính, tôi nhất trí.
                  Vào chốn thi đàn chẳng mấy khi.
                  Bắt tay hợp tác giỡn tí ti …..

                  Thủy Tiên.

                  Comment

                  • hieunguyen11
                    Super Member
                    • May 2011
                    • 2230

                    #54
                    Nguyên văn bởi lytamhoan View Post
                    VUI LÀ CHÍNH

                    Chẳng phải trò chơi, chẳng chuyện đùa,
                    Có ai thắng cuộc, có ai thua?
                    Còn mang hứng hãy vung tay rải,
                    Nếu thấy vui thì gõ trống khua!

                    lytamhoan
                    Tại sao chẳng phải chuyện chơi đùa?
                    Cho dù không kẻ thắng người thua
                    Niềm vui chia sẻ ra rộng rải
                    Cho người cả miệng lẫn tay khua

                    HN11

                    Comment

                    • nguyenphuong
                      Senior Member
                      • Jul 2012
                      • 645

                      #55
                      Chị Tiên ạ !

                      Chẳng phải đùa đâu chị Tiên ơi !
                      P nói thua không phải là đùa.
                      Nói thua vì thấy mình tài mọn,
                      Làm chi đủ sức họa ngược xuôi.
                      Như bài của Lytamhoan huynh,
                      Thơ đọc xuôi rồi cùng đọc ngược.
                      Mà ý bài hay nghĩa của câu .
                      Đều vẫn rất rất thật là hay,
                      Thế nên mới nhận là thua ..thiệt.
                      Thua là thua thiệt chứ chẳng đùa.
                      Nhưng mà Phương cũng xin thưa trước ,
                      Sẽ họa thơ anh chị...dài dài...
                      Cùng vui và ..cũng vì quí mến,
                      Mong Anh với Chị hãy vui lòng.
                      Nguyên Phương

                      Comment

                      • lytamhoan
                        Người Thân
                        • Jul 2011
                        • 118

                        #56
                        CHẾT

                        Chết là mãi mãi sống an vui,
                        Chết có nào hơn giấc ngủ vùi?
                        Chết chẳng mong gia đình nuối tiếc,
                        Chết nào muốn quyến thuộc bùi ngùi.
                        Chết không vướng lụy buông tay thả,
                        Chết được khoan thai nhắm mắt xuôi.
                        Chết sướng còn hơn là sống khổ,
                        Chết là mãi mãi được an vui.

                        lytamhoan

                        Comment

                        • nguyenphuong
                          Senior Member
                          • Jul 2012
                          • 645

                          #57
                          Họa Thơ CHÊT của Anh Lytamhoan.
                          Xin giữ lại tất cả các từ thứ hai của bài thơ " CHẾT " của Anh Lytamhoan... ( là, có, chẳng, nào, không, được , sướng , là )


                          SỐNG

                          Sống là phần thưởng Trời ban tặng,
                          Sống có lòng....được phần đãi ngộ.
                          Sống chẳng riêng mình..lòng không thẹn,
                          Sống nào chỉ có bạc với tiền.
                          Sống không màng vật chất sang giàu,
                          Sồng được đến già do phước đức.
                          Sống sướng không quên kẻ đói nghèo,
                          Sống là quà tặng vô giá nhất.

                          YÊU...

                          Yêu là dâng trọn cả trái tim,
                          Yêu có bao giờ tính thiệt hơn.
                          Yêu chẳng mong chi được đáp đền.
                          Yêu nào tính ..sang hèn với nhau.
                          Yêu không màng.. sắc diện bên ngoài,
                          Yêu..được, mất gì ai cũng biết.
                          Yêu..sướng, yêu khổ .. vẫn cứ yêu,
                          Yêu là ký kết với đau khổ . ( Ai đó đã từng nói )

                          THƯƠNG...

                          Thương là như Tình Mẹ bao la,
                          Thương có nề chi nỗi nhọc nhằn.
                          Thương chẳng kể lúc bé hay già,
                          Thương nào ngại khó, sớm hay trưa.
                          Thương không quảng đường xa thăm viếng,
                          Thương được như Tình Mẹ thương con.
                          Thương..sướng, bởi lòng luôn phơi phới,
                          Thương là.. rũ hết mọi ưu phiền.

                          Nguyên Phương
                          Last edited by nguyenphuong; 08-01-2012, 02:51 PM.

                          Comment

                          • lytamhoan
                            Người Thân
                            • Jul 2011
                            • 118

                            #58
                            SỐNG

                            Sống trong trời đất để làm chi?
                            Sống đủ trăm năm lợi ích gì?
                            Sống mãi càng buồn thân Bản Ngã,
                            Sống hoài thêm chán cuộc Sân Si.
                            Sống vì mang nợ thằng 'Tai Họa',
                            Sống bởi đeo cùm ả 'Thị Phi'.
                            Sống gượng, sống thừa, nhưng vẫn sống,
                            Sống rồi mai mốt cũng ra đi.

                            lytamhoan

                            Comment

                            • hieunguyen11
                              Super Member
                              • May 2011
                              • 2230

                              #59
                              Nguyên văn bởi lytamhoan View Post
                              SỐNG

                              Sống trong trời đất để làm chi?
                              Sống đủ trăm năm lợi ích gì?
                              Sống mãi càng buồn thân Bản Ngã,
                              Sống hoài thêm chán cuộc Sân Si.
                              Sống vì mang nợ thằng 'Tai Họa',
                              Sống bởi đeo cùm ả 'Thị Phi'.
                              Sống gượng, sống thừa, nhưng vẫn sống,
                              Sống rồi mai mốt cũng ra đi.

                              lytamhoan
                              Sống để rồi đây trả nợ đời
                              Ta vay từ thưở khóc nằm nôi
                              Những giòng sữa mẹ nuôi ta lớn
                              Nhiều lúc cha vui thấy con chơi
                              Hạt cơm từ bác nông phu cấy
                              Áo ấm nhờ cô gái kéo tơ
                              Đôi vai gánh nặng tình sông núi
                              Nợ nước trả xong sẽ mỉm cười

                              HN11

                              Comment

                              • DnThuy
                                Bạn Vàng
                                • Jul 2012
                                • 370

                                #60
                                Sống .

                                Sống không giận .
                                Không hờn , không oán trách.
                                Sống mĩm cười.
                                Với thử thách chông gai .
                                Sống vươn lên.
                                Theo kịp ánh ban mai.
                                Sống chan hòa .
                                Với những người chung sống.
                                Sống là động.
                                Nhưng lòng luôn bất động.
                                Sống là thương .
                                Nhưng lòng chẳng vấn vương.
                                Sống yên vui.
                                Danh lợi mãi coi thường.
                                Tâm bất biến .
                                Giữa dòng đời vạn biến .

                                Thấy bài thơ hay nên tôi chép lại ,
                                Của một Thượng tọa ( Không nhớ tên )
                                Vì tình cờ đọc cách đây vài năm.

                                Comment

                                Working...