Tản Mạn

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • Mộc Châu
    Người Thân
    • Nov 2011
    • 58

    #1

    Tản Mạn

    Vài Giòng Tản Mạn

  • hieunguyen11
    Super Member
    • May 2011
    • 2230

    #2
    Mộc Châu là ai mà bài thơ hay quá! M.C. còn nhớ tới những chiến sĩ năm xưa làm hieunguyen11 ấm lòng lắm! Cám ơn M.C. đã cho tôi cảm giác này.

    Comment

    • Mộc Châu
      Người Thân
      • Nov 2011
      • 58

      #3
      Xin trả lời anh Hiếu: Mộc Châu là một người rất yêu đời lính và yêu thơ, vậy thôi! Cám ơn anh đã có lời khen cho những giòng thơ tản mạn không đầu không đuôi của MC.

      Comment

      • Mộc Châu
        Người Thân
        • Nov 2011
        • 58

        #4
        Những Giòng Tản Mạn (tiếp theo)









        Comment

        • Mộc Châu
          Người Thân
          • Nov 2011
          • 58

          #5
          Nước Mắt Quê Hương




          Anh đứng trang nghiêm chào tổ quốc
          Tưởng niệm ngày chiến cuộc đã qua
          Một thời anh dũng xông pha
          Chiến trường sôi lửa, máu hoà núi sông

          Mang chí khí một lòng vì nước
          Gương tiền nhân nối bước ra đi
          Thân trai trong buổi loạn ly
          Quản chi gian khổ, ngại gì hy sinh

          Ngày chiến bại, thanh bình ập đến
          Niềm xót xa, uất nghẹn đau thương
          Bao nhiêu năm, nỗi đoạn trường
          Dân lành khốn khó, quê hương điêu tàn

          Nghe lòng quá ngập tràn cay đắng
          Buồn tha phương trĩu nặng trong tim
          Thương quê, bảy nổi ba chìm
          Chảy hoài nước mắt đi tìm tự do

          Hãy giành lại quyền cho tổ quốc
          Đánh đuổi phường bắc thuộc phương xa
          Mịt mù gió cuộn phong ba
          Sục sôi tâm huyết một nhà Việt Nam


          Anh đứng giữa trời Nam bất khuất
          Trong mưa gào sấm bật ầm vang
          Giương cao mãi ngọn cờ vàng
          Quyết lòng giữ vững giang san cơ đồ

          Mộc Châu


          Last edited by Mộc Châu; 09-04-2012, 05:42 AM.

          Comment

          • hieunguyen11
            Super Member
            • May 2011
            • 2230

            #6
            Người Lính Già

            Trong giấc ngủ thường mơ về đời lính
            Diệt quân thù muốn xâm chiếm quê hương
            Bạn bè xưa cùng chiến đấu sa trường
            Mỗi chiến thắng người lính thường vất vả

            Không than van vì quê hương cao cả
            Vẫn mỉm cười dù gục ngã hy sinh
            Yêu non sông bằng một tấm chân tình
            Vì Tổ Quốc anh thương binh hãnh diện

            Người lính già ngồi ôn từng kỷ niệm
            Bước quân hành để tô điểm giang sơn
            Và ước mơ khi bóng giặc không còn
            Trên đất mẹ làm vui hồn tử sĩ

            Những anh hùng gương hy sinh cao quí
            Để mọi người cùng quyết chí noi theo
            Người lính già như đóm lửa cheo leo
            Chờ bạn cõi hư vô reo mừng đón

            hieunguyen11

            Comment

            • DnThuy
              Bạn Vàng
              • Jul 2012
              • 370

              #7
              Ghi nhớ ơn anh !

              Xin phép Mộc Châu cho tôi được gởi bài thơ này vào đây,
              với tấm lòng chân thành :

              Ghi nhớ ơn anh !
              Thương tặng các anh người lính VNCH .

              Người lính già , không già trong tim óc.
              Yêu quê-hương nên khó nhọc xem thường.
              Yêu quê-hương nên mạnh- mẽ kiên cường.
              Anh vẫn trẻ , trong lòng người yêu lính!

              Thế-hệ đàn em cúi đầu thành kính.
              Cảm ơn anh dâng tuổi trẻ máu xương.
              Cảm ơn anh đã gìn giữ quê-hương.
              Cảm ơn anh chịu khổ hình, tù tội.

              Lòng yêu lính trong trái tim nóng hổi.
              Vẫn còn đây! “ người lính trẻ hào-hùng “.
              Các anh đi để gìn giữ núi sông.
              Kỷ niệm đẹp sử xanh còn lưu giữ .

              Gương anh dũng vẫn muôn đời bất tử.
              Những anh hùng đã" vị quốc vong thân ".
              Dẫu tóc điểm sương, hào khí trào dâng!
              Anh vẫn trẻ, trong lòng người yêu lính!
              Lệ Tâm.

              Comment

              • Mộc Châu
                Người Thân
                • Nov 2011
                • 58

                #8
                MơTưởng


                Sương khuya phủ nhẹ quanh hồ
                Mờ soi trăng khuyết điểm tô mái thuyền
                Thả hồn mơ một chút duyên
                Theo dòng trăng rải về miền đất xa
                Nhẹ tay chèo, nghe thoáng qua
                Tưởng chàng thủ thỉ, hoá ra…gió lùa
                Trời buồn rắc mấy hạt mưa
                Ướt mềm môi mắt, tưởng vừa …được hôn

                MC

                Last edited by Mộc Châu; 02-25-2013, 06:02 AM.

                Comment

                • Mộc Châu
                  Người Thân
                  • Nov 2011
                  • 58

                  #9
                  Trăng Trên Sông


                  Trăng soi lặng lẽ bình yên
                  Sáng trên sông, trải một viền mơ xanh
                  Sương khuya nhỏ giọt trên cành
                  Đọng buồn mấy hạt long lanh ánh vàng
                  Mây trôi nhẹ, rủ gió sang
                  Thoáng trong hơi gió tưởng chàng ...gọi theo


                  Thẫn Thờ

                  Người thơ nay khuất xa rồi
                  Tình thơ cũng chết bên trời thu xưa
                  Lòng cô quạnh những chiều mưa
                  Giọt buồn theo gió nhẹ lùa vào tim
                  Vàng sân thảm lá im lìm
                  Lao xao chân bước đi tìm dấu thơ
                  Chỉ là mơ, chỉ là mơ
                  Sao nghe hồn vẫn vu vơ thẫn thờ

                  MC


                  Last edited by Mộc Châu; 02-25-2013, 06:10 AM.

                  Comment

                  • Mộc Châu
                    Người Thân
                    • Nov 2011
                    • 58

                    #10
                    Trống Vắng

                    Mùa thu không còn nữa
                    Trong mắt tôi bây giờ
                    Ngày mơ xưa tàn úa
                    Trên cỏ vàng xác xơ

                    Hàng cây vừa thay áo
                    Màu đỏ bầm tái tê
                    Lòng như cơn gió bão
                    Thổi hết niềm đam mê

                    Thương đời lá mong manh
                    Sẽ phải sớm lìa cành
                    Giữa trời thu xám lạnh
                    Nỗi chán chường vây quanh.

                    Đêm nay trăng lại khuyết
                    Nửa mảnh vỡ đâu rồi?
                    Trải buồn trên giấy viết
                    Ngập ngừng một chữ … thôi!


                    Em Không Biết


                    Em không biết ai đợi mình nơi đó
                    Cuối con đường về thế giới bên kia
                    Ai sẽ khóc em trong cảnh chia lìa
                    Và mang đến những đoá hoa thương tiếc

                    Em sợ lắm, một ngày anh đi biệt
                    Bỏ lại em trong cô quạnh nhớ nhung
                    Mỗi ngày qua, thêm đơn độc não nùng
                    Căn nhà vắng chỉ mình em với bóng

                    Anh, chiếc phao giữa giòng đời dậy sóng
                    Để cho em bám víu sống cùng người
                    Tình trăm năm chia sẻ những buồn vui
                    Những cay đắng , gian nan thời cơ cực

                    Bao năm tháng lao đao trong tù ngục
                    Lúc căm hờn muốn liều chết cho xong
                    Nghĩ về em, anh vẫn phải dặn lòng
                    Phải cam chịu để chờ ngày hợp phố

                    Em thuở ấy cũng lao đao giông tố
                    Con thuyền đời chở nặng một tình yêu
                    Cố vươn tay chèo chống với sự liều
                    Vượt gian khó giữ một lòng chung thủy

                    Tuổi già đến, nỗi buồn lo âm ỉ
                    Giữa chúng mình ai rồi sẽ đi xa?
                    Ngày trôi theo chờ đợi cứ dần qua
                    Một ngày mới an bình là vui lắm

                    Em không biết nơi cuối đường thăm thẳm
                    Còn bao nhiêu khoảnh khắc để hồi tâm
                    Để khép mình sám hối với ăn năn
                    Để trả hết bao nghiệp đời cay đắng…

                    MC


                    Last edited by Mộc Châu; 07-16-2016, 12:09 AM.

                    Comment

                    • Mộc Châu
                      Người Thân
                      • Nov 2011
                      • 58

                      #11


                      Bất Chợt

                      Thuyền tình sao mãi lênh đênh?
                      Trôi theo con sóng, gập ghềnh thác mơ!
                      Nhìn trăng ẩn dưới mây mờ
                      Chạnh lòng nhớ đến người thơ thuở nào
                      Mùa thu ngày đó lao xao
                      Lá vàng rụng kín ngõ vào tim nhau
                      Đông sang lạnh trắng một màu
                      Tự nhiên nghe nặng nỗi đau ngút ngàn
                      Một trời kỷ niệm chứa chan
                      Buồn, vui, thương nhớ ngập tràn mắt sâu
                      Giờ người xưa biết ở đâu
                      Nơi phương trời ấy có sầu như em??


                      Say



                      Ta ngồi nhấp chén rượu cay
                      Nghe trong vị đắng sao đầy xót xa?
                      Thả hồn theo với men ngà
                      Tưởng như có bóng ai qua giữa đời
                      Quay cuồng nỗi nhớ chơi vơi
                      Trong cơn chếnh choáng, rã rời bước chân
                      Khi say lại thấy tình gần
                      Bên lời thơ cũ những lần mộng du
                      Tàn rồi một giấc mơ thu
                      Chôn vào dĩ vãng một hư ảo buồn !!!



                      Buồn



                      Một ngày nào mình đã quên nhau
                      Giữa cảnh trời thu lá đổi màu
                      Bài thơ dang dở còn trên giấy
                      Viết nữa làm chi, thêm nỗi đau

                      Những buổi chiều thu gió giận hờn
                      Trút hàng lá đổ khóc cô đơn
                      Trăng soi sầu muộn cho tình khuyết
                      Nửa mảnh thơ rơi buốt lạnh hồn



                      MC
                      Last edited by Mộc Châu; 07-10-2014, 05:59 PM.

                      Comment

                      • Mộc Châu
                        Người Thân
                        • Nov 2011
                        • 58

                        #12
                        Khóc Cho Quê Hương





                        Nghe tin trong nước mà buồn
                        Thương dân Việt, vẫn quay cuồng khổ đau
                        Biển đông dậy sóng, tin đầu
                        Lòng dân căm phẫn chống Tàu xâm lăng
                        “Sơn hà nguy biến, nghe chăng ..?”
                        Sao chính quyền nỡ cản ngăn biểu tình?
                        Trải dàn mật vụ an ninh
                        Kẻ canh cửa trước, người rình cửa sau
                        Quyết bắt những ai chống Tàu
                        Thẳng tay trừng trị, đập đầu dân oan
                        Đánh người cô thế dã man
                        Chẳng tha phụ nữ chẳng màng thanh niên
                        Nỗi đau dân tộc triền miên
                        Khóc cho vận nước ngả nghiêng điêu tàn
                        Chuyện đàm phán, như muốn hàng
                        Chần chừ để giặc xây giàn khoan hai
                        Tội nghiệp số phận dân chài
                        Đánh bắt cá, kế sinh nhai chẳng còn
                        Lại thêm thiệt hại nhiều hơn
                        Công, của, tính mạng đang vờn hiểm nguy
                        Bao năm hưởng lộc trị vì
                        Quan nào lo chuyện lâm nguy nước nhà
                        Trong nước thì cấm dân ta
                        Nhưng nơi hải ngoại lệnh ra biểu tình
                        Truyền cho khắp chốn du sinh
                        “Kiều bào hải ngoại” mượn danh thi hành
                        Giương cờ đỏ, để cạnh tranh
                        Vì lòng yêu nước hay giành tiếng thơm?
                        Trong nước bao nỗi oán hờn
                        Cướp quyền, cướp đất, cướp cơm dân nghèo
                        Bên ngoài cờ đỏ mang theo
                        Có ai tin nổi tình yêu nước nhà?
                        Cờ đỏ là của đảng ta
                        Độc tài, gian xảo biến tà thành ngay
                        Quê hương đang mất từng ngày
                        Trong niềm lo với đắng cay xót lòng
                        Bóng đêm dưới mặt trời hồng
                        Người tìm ánh sáng vướng vòng tù gông
                        Ôi, Việt Nam giống Tiên rồng
                        Đấu tranh truyền thống Lạc Hồng ngàn xưa
                        Bao thế hệ đã bị lừa
                        Chính thể vừa độc, lại vừa bất nhân
                        Lợi dụng yêu nước trăm dân
                        Giành quyền hưởng lợi, công thần ra oai
                        Quê hương khổ vẫn còn dài
                        Cùng nhau đứng dậy chống loài hung nô
                        Cất cao tiếng nói tự do
                        Chủ quyền trên biển là bờ Việt Nam

                        Mộc Châu ( 10/7/14)

                        Last edited by Mộc Châu; 07-10-2014, 05:57 PM.

                        Comment

                        Working...