Góc Thơ Tình Hoài Hương

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • Tinh Hoai Huong
    Senior Member
    • May 2009
    • 1081

    #406
    Hương Hạnh Ngộ

    Hương Hạnh Ngộ
    Tiếng Hát Ru Tôi
    Giọng ca: Pia Nguyễn
    *

    Nắng chớm Thu giao mùa hồ Than Thở
    Gió hiu hiu thổi lá vàng lơ thơ
    Mây bàng bạc soi bóng rủ ven hồ
    Em trở lại ngẩn ngơ và khao khát
    Nhìn Đà Lạt mưa rơi lất phất
    Chạnh lòng nhớ bạn dặn từ lâu
    *Chén ly bôi, chén tao ngộ kề nhau* (1).
    Buổi hẹn đầu có thể là lần cuối !
    Nhưng phải đến để sau không tiếc nuối…
    *Mộng bên người tay khẽ nắm bàn tay*... (1)
    Trong thân thương vấn vít ngón tay gầy
    Nhớ vị ngọt vào Trung Thu buổi tối
    Xiết chặt vòng ôm buồn vui bao nỗi
    Giờ chia ly kẻ ở, người xa xăm...
    Đời ta có một tri âm* (2).
    *
    Tình Hoài Hương
    Lưu dấu Oct/04/2017
    Lần đầu tiên & ít giờ cuối với cháu TT và PD
    .


    (1) Thơ PD
    (2) Tri âm - do từ điển tích:
    Bá Nha Tử Kỳ*= Quan thượng đại phu Bá Nha là tay chơi đàn tuyệt vời, hay, rất nổi tiếng. Nhiều người hâm mộ và mến phục. Nhưng Bá Nha biết rằng họ không thấu tình đạt lý khi thưởng thức tiếng đàn điêu luyện cuả mình, nên lấy làm buồn phiền.

    Vào một đêm trăng sáng trên đường đi sứ từ nước Sở trở về, thấy phong cảnh hữu tình, nên Bá Nha ra lệnh cho thuyền ghé bến Hàm Dương và miên man khảy khúc đàn, để tiêu sầu. Bá Nha đang chìm đắm trong cung bậc, thì bỗng nhiên dây đàn bị đứt. Bá Nha đoán có người nào đang rình nghe, liền sai lính lên bờ tìm kiếm. Quả nhiên ngay khi đó có một tiều phu Tử Kỳ đã dừng lại lắng nghe tiếng đàn trầm bổng.

    Bá Nha thấy Tử Kỳ còn trẻ, lại là một tiều phu lam lũ chân lấm tay bùn, trong dạ ông không tin ấy là người biết thưởng thức âm nhạc. Bá Nha hỏi:
    - Nhà ngươi nghe ta đàn, vậy xin cho biết: Đó là bản nhạc gì?
    Tử Kỳ không ngần ngại, đáp ngay:
    - Đó là: “Đức Khổng Tử thương tiếc Nhan Hồi”

    Ba Nha nghe Tử Kỳ trả lời, lấy làm sửng sốt, vì đó là bản nhạc ông lắng hồn mình qua cung bậc du dương vừa xong. Bá Nha trang trọng ân cần mời Tử Kỳ xuống thuyền đàm đạo. Bá Nha so lại dây, để đàn khúc nhạc cao vút lạ thường. Nghe xong, Tử Kỳ đoán trúng ý chí cao vòi vọi và suy nghĩ cuả người gửi tiếng tơ lòng thầm kín vào cung bậc: “Nga nga hồ chí tại cao sơn”. Bá Nha tập trung tình ý mình cho tiếng đàn cuồn cuộn như thác lũ, ông muốn thử tài nghe đàn cuả Tử Kỳ thêm lần nữa… Tử Kỳ vẫn đoán trúng: “Dương dương hồ chí tại lưu thủy”.

    Bá Nha quá mừng rỡ, biết được đây là một người tri âm duy nhất có thể lắng nghe, và thấu hiểu được tiếng đàn và lòng mình. Sau đó hai người say sưa đàm đạo rất tương đắc. Bá Nha tha thiết mời Tử Kỳ cùng mình về kinh đô an hưởng phú quý, nhưng Tử Kỳ viện dẫn còn cha mẹ già yếu, phải ở lại phụng dưỡng; nên nhất mực từ chối. Bá Nha đành phải lui thuyền, hẹn sang năm đúng vào ngày nầy, hai người sẽ gặp nhau trên bến Hàm Dương.

    Thời gian thấm thoát qua nhanh, đúng ngày hẹn Bá Nha ghé thuyền về bến xưa, ông vui vẻ hớn hở mang đàn ra khảy mấy bài. Nhưng Bá Nha nghe tiếng đàn sao bi thương sầu thảm vô cùng. Ông sinh nghi, bèn lên núi hỏi thăm nhà Tử Kỳ, thì chao ôi!… bạn tri âm tri kỷ đã không còn sống trên thế trần!
    Bá Nha lòng quặng xiết từng cơn đau như dao cắt, ông lần mò tìm ra mộ Tử Kỳ. Bá Nha sai gia nhân dọn đồ tế lễ tươm tất long trọng và sụp quỳ xuống bên mộ Tử Kỳ mà khóc than thảm thiết. Xong, Bá Nha đem cây đàn ra khảy khúc ai điếu. Tiếng đàn réo rắt não nùng bi ai như than như khóc người bạc phận. Hết bản nhạc, ông buồn bã đứng lên đập vỡ cây đàn quý; và thề sẽ không bao giờ chơi đàn nữa; vì suốt đời mình không còn bạn tri âm tri kỷ!
    *
    Tình Hoài Hương
    Bút trần nào tả được lưu luyến!
    Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
    Tình Hoài Hương

    Comment

    • Tinh Hoai Huong
      Senior Member
      • May 2009
      • 1081

      #407
      Vô Nghĩa

      Tình Sầu
      Nhạc & lời: Trịnh Công Sơn
      Tiếng hát: Hà Võ
      Vô Nghĩa


      Người ở lại mây ngàn gió núi.
      Kẻ đi tới chốn phồn hoa thui thủi.
      Bạn”* thoáng qua như hạt bụi buổi chiều.
      Ngày tháng cũ liêu xiêu đã hoá cô liêu.
      Thi ân bất cầu…(*) như nâng niu bọt sóng.
      Bâng khuâng trầm lắng cơn nước động.
      Buồn thiu một biển Đông lụy sầu!
      Phiêu lãng gió đưa tàu giạt nơi đâu?
      Khiến nỗi âu lo dàu dàu cuống quít.
      Chuyện đôi bạn nay trở nên mù mịt.
      Lãnh địa sầu thút thít đến không ngờ.
      Sương rơi gió hững hờ tình bơ vơ
      Níu giữ làm chi vô tâm thức.
      Xóa tan niềm đau cùng cực.
      Tay trao đóa hồng thơm nức, thanh tao
      Giống như "hồi báo" hôm nào…
      *
      Tình Hoài Hương

      June 10-2020 chuyện vô duyên tới PR & cái TÁT!

      Thi ân bất cầu báo (*) - (Thành ngữ). Nếu tôi gặp chuyện không vui, v.v… được ai đó đối đãi niềm nỡ thâm hậu, là điều quý giá, tôi sớm ước mong đáp nghĩa xứng đáng, để khỏi thẹn với lòng. Nhưng cũng nên chọn người mà trao tặng, (nếu không, có khi bị trăm phần đắng cay…).
      Như câu chuyện dẫn chứng sau:
      Dương Hổ thuở còn làm tướng nước Vệ, bị tội gì đó, nên chạy trốn qua Tần, ông vô yết kiến Triệu Giản Tử, Dương Hổ nói:
      - Trước đây, khi tôi còn ở nước tôi, thì tôi gầy dựng cho các quan hầu cận nhà vua gần quá nửa. Tôi cũng gầy dựng các quan ở triều đình quá nửa. Các quan ở biên thùy tôi cũng gầy dựng cho quá nửa. Thế mà bây giờ họ trở mặt hại, làm đau lòng tôi quá thể. Vì vậy, từ nay tôi thề không gầy dựng cho một ai nữa. Thưa ngài.
      Triệu Giản Tử liền bảo:
      - Ông quyết định thế, là sai lầm, ai trồng cây đào cây mận, thì mùa Hạ có được bóng mát, mùa Thu có được trái ngon ăn. Ai trồng cây hư tật lặt lè, thì mùa hè không có bóng mát, mùa Thu chỉ thấy những cây cành xác xơ gai góc. Cứ thế, thì có phải do tại cây mình đã trồng lúc trước không? Sở dĩ ngày nay ông ra nông nỗi thế nầy, vì trước đây ông gây dựng cho kẻ không ra gì. Cho nên, người quân tử phải cân nhắc lựa chọn kỹ trước, rồi sau đó mới tính chuyện gây dựng cho họ.
      *
      Hoài Hương xin nhận xét sơ sơ qua ý nghĩa đơn thuần về chữ BẠN: nói khái quát, chung chung, hoặc “bạn bè” ; "bạn hữu" = (danh từ, hoặc danh ngữ). Theo tôi thì:
      1- Bạn bè= Người nầy quen biết sơ sơ theo “bè nhóm”, họ liên kết với nhau, đa phần thường gợi lên “từ ngữ” không chính đáng, nếu không muốn nói là “xấu xa”. Họ tạo thành “bè cánh” khi tranh giành quyền lợi, tư lợi, hoặc có quan điểm hẹp hòi y chang -mà “kết bè kết đám với nhau”, (do ý đồ bất chính nào đó-). Họ cũng có thể coi nhau ngang hàng, không thân.

      2- Bạn hữu= (danh từ, hoặc danh ngữ) - "hữu", từ nầy gợi lại hình ảnh ưu ái tốt đẹp, rất đáng trân trọng ngợi khen. Mình coi người ấy đích thực tri kỷ, đối với nhau chí tình & cao thượng. Người nầy có thể xếp vô là bạn hữu thân thiết tâm phúc và tin cẩn. Do hai bên rất tâm đắc, hiểu và hợp ý, cùng có suy nghĩ, hoài bão giống nhau, hợp tính tình, đồng cam cộng khổ, cùng chung cảnh ngộ từng nếm trải & chân tình chia sẻ ngọt bùi.
      Tình Hoài Hương
      Last edited by Tinh Hoai Huong; 06-24-2020, 03:42 PM.
      Bút trần nào tả được lưu luyến!
      Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
      Tình Hoài Hương

      Comment

      • Tinh Hoai Huong
        Senior Member
        • May 2009
        • 1081

        #408
        Chuyện Non Nước & Chuyện Chúng Mình


        Gần Bên Nhau
        Nhạc & lời: Nguyễn Quyết Thắng
        Tiếng hát: Doãn Hương
        Chuyện Non Nước & Chuyện Chúng Mình


        Mộng hải hồ anh vui đời lính chiến.
        Em tiễn anh tre nghiêng bóng ven đường.
        Giếng mắt u hoài chợt sáng niềm thương.
        Con đê uốn khúc gập ghềnh đây đó.

        Xin cái hẹn đến người em bé nhỏ.
        Dẫu tháng ngày cuộc chiến có điêu linh.
        Nắm tay nhau ta nguyện ước chung tình.
        Kề vai dạo bước trăng thanh thân ái.

        Có nhau rồi đời nên thơ biết mấy!
        Sóng thuyền yêu gió lướt đẩy mây đưa.
        Dìu nhau hò hẹn những buổi sớm trưa.
        Lòng son sắt như người xưa vườn Thúy.

        Tình thắm thiết đôi ta hằng chung thủy.
        Yêu quê hương anh vui mộng công hầu.
        Đừng để tháng ngày xa cách dài lâu.
        Chuyện non nước, chuyện cùng nhau nguyện ước.

        Đường xa trải khi anh hùng mỏi bước.
        Dừng gót giang hồ nghỉ phép thăm em.
        Dưới giàn hoa thiên lý mộng trăng thềm.
        Anh hồi hộp... nắm tay em hôn nhẹ.
        *
        Tình Hoài Hương
        Bút trần nào tả được lưu luyến!
        Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
        Tình Hoài Hương

        Comment

        • Tinh Hoai Huong
          Senior Member
          • May 2009
          • 1081

          #409
          Hãy Trả Lại TA: Địa Danh VIỆT NAM



          VIỆT NAM - VIỆT NAM
          Phạm Duy
          *
          Hãy Trả Lại TA: Địa Danh VIỆT NAM


          VIỆT NAM cẩm tú sơn hà.
          Địa danh giới phận nước Ta với Tàu.
          Nghìn năm có trước ghi sau.
          Bảng vàng lưu Sử ấy câu tựa là:

          Từ NAM QUAN Ải mình qua
          Trường Sơn chữ S mặn mà VIỆT quê.
          HÀ NỘI - NGHỆ AN phố Huế.
          QUẢNG ĐÀ - BÌNH ĐỊNH ta về NHA TRANG.

          GIA LAI - PHAN THIẾT - PHAN RANG.
          VŨNG TÀU - ĐÀ LẠT - TRÃNG BÀNG - TÂY NINH.
          SÀI GÒN - ĐỒNG THÁP - LONG BÌNH.
          KIÊN GIANG - HỒNG NGỰ - TRÀ VINH - NHÀ BÈ.

          CẦN THƠ - CHÂU ĐỐC - BẾN TRE.
          GÒ QUAU nghìn dặm AN KHÊ chập chùng.
          BẠC LIÊU nhớ miệt TÚC TRƯNG.
          LONG AN - BẾN LỨC thương hung KIẾN TƯỜNG.

          Ô MÔN = CAO LÃNH - CẦU NGANG.
          U MINH - RẠCH GIÁ - VĨNH LONG một nhà.
          HÀ TIÊN - QUẢNG TRỊ - TRƯỜNG SA.
          CÀ MAU - PHÚ QUỐC vẫn là của Ta:
          ***
          Trả lại đây núi non xa…
          VIỆT NAM vang bóng sử ca nghìn đời.
          Từ ngày “người lạ” đổi thời.
          "HOÀNG SA độn thổ" biến đời quắt quay.

          Bên ngoài thế giới có hay?
          NAM QUAN ẢI mất; đọa đày lắm thay!
          Xế chiều tuổi đã vàng bay...
          Núi sông ngậm đắng nuốt cay ai đòi?!

          Nghìn thu nỗi hận đầy vơi.
          Ước mơ sông núi cuối đời về TA.
          Đồng Bào hỡi! Khắp gần xa.
          Đứng lên giành lại sơn hà VIỆT NAM.
          *
          Tình Hoài Hương
          Last edited by Tinh Hoai Huong; 07-08-2020, 06:08 AM.
          Bút trần nào tả được lưu luyến!
          Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
          Tình Hoài Hương

          Comment

          • Tinh Hoai Huong
            Senior Member
            • May 2009
            • 1081

            #410
            Thân Lãng Tử Biến Giấc Mơ…



            Anh Về Với Em
            Nhạc & lời: Trần Thiện Thanh
            Tiếng hát: Anh kqcantho
            Thân Lãng Tử Biến Giấc Mơ…


            Theo gió anh về trong mắt biếc
            Bao tháng năm tình ta tha thiết
            Chiều hôm nao lặng ngắm buổi hoàng hôn
            Ngóng trông người đợi nhau về bên sông
            Mưu thần chước quỷ(*) mình đuổi giặc Tàu đến
            Nam Bắc mọi người trên chiến tuyến
            Giang san bờ cõi những mong chờ
            Thanh bình no ấm nước Việt ta nhờ.
            Thân lãng tử biến giấc mơ thành sự thật
            Điều ước muốn mỗi người cùng đồng nhất
            Dẹp ngoại xâm tình đồng cảm tạo mùa Xuân
            Nắm tay ta tương trợ hợp quần
            Cùng nhau vượt núi băng rừng duyên trao
            Môi hồng mắt ướt ngọt ngào…
            ***
            Tình Hoài Hương


            Mưu thần chước quỷ(*)= Do từ ông Trần Chẩn nước Sở dùng mưu lược để cứu nước mình thoát khỏi họa xâm lăng của Tần và Hàn. Vì Tần có ý định đánh Hàn. Hàn là nước yếu, nên sợ hãi. Ông Công Trọng Bằng tâu với vua Hàn:
            - Đại vương chỉ còn cách nhờ Trương Nghi đi cầu hoà mà thôi. Vua hãy nói với Trương Nghi là: “Hàn bằng lòng cắt tặng cho Tần một thành lớn. Và Hàn cùng hợp binh với Tần để đi đánh Sở”.
            Trương Nghi ra đi. Vua Tần đồng ý chờ Công Trọng Bằng sang bàn chuyện cầu hoà. Vua Sở được tin ấy, thì lấy làm lo sợ, vua mời Trần Chẩn vào cung hỏi ý kiến. Trần Chẩn hiến kế:
            - Đại vương nên truyền hịch đi khắp nơi, nói: “Sở đang tuyển binh để cứu Hàn. Đồng thời ngài cho chuẩn bị binh xa rầm rộ đầy đường, làm như mình chuẩn bị động binh thật, để Hàn tin là Sở sắp cứu Hàn. Mà nếu Hàn còn hổ nghi, thì cũng cảm kích, sẽ không có mặt mũi nào cùng Tần qua đánh nước ta. Làm như vậy là Sở đã giải được hoạ cho mình, mà còn gây được sự bất hoà giữa hai nước Hàn, Tần”.

            Vua Sở vui mừng và đồng ý cho sứ làm theo cách của Trần Chẩn. Vua Hàn nghe tin Sở sẽ kéo quân giúp mình, để chống lại Tần, thì mừng lắm. Nên vua Hàn bảo Công Trọng Bằng hãy bỏ việc sang Tần cầu hoà như đã định. Công Trọng Bằng hoảng hốt can vua:
            - Xin đại-vương đừng lầm độc kế của Sở. Hơn nữa trước đây mình đã cho người thông báo với Tần là: “mình dâng thành & hợp binh đánh Sở. Nay mình làm khác, thì Tần sẽ giận, hậu quả khủng khiếp ra sao… chắc đại vương đoán ra rồi. Lúc ấy dù đại vương có hối hận, e rằng sẽ không kịp”.
            Vua Hàn không nghe. Quả như lời đoán trước của Công Trọng Bằng, vua Tần tức giận kéo quân đi đánh Hàn tại Ngạn Môn. Hàn đại bại, vì Sở không đem quân đến cứu Hàn.
            *
            Tình Hoài Hương
            Bút trần nào tả được lưu luyến!
            Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
            Tình Hoài Hương

            Comment

            • Tinh Hoai Huong
              Senior Member
              • May 2009
              • 1081

              #411
              Tình Sương Cỏ



              Sương Biên Thùy
              Nhạc: Trọng Minh
              Lời: Lê Xuân
              Tiếng hát: Trần Gia Toản
              Tình Sương Cỏ


              Muôn thuở tình anh sương về bên cỏ.
              Thao thức đêm trường chuyện ảo không thôi.
              Cọng cỏ rung rinh môi hứng sương rơi.
              Thời gian lắng đọng sương giao tình đó.

              Bẽn lẽn thẹn thùng cùng sương nói nhỏ.
              Trăng tàn sao rụng sương giọt tinh mơ.
              Sương rơi lốt đốp lá cỏ đợi chờ.
              Cỏ ẩn vào sương bên bờ sông ướt.

              Đào Nguyên thơ mộng cỏ non xanh mướt.
              Đà Lạt ru đời hòa nhịp hoan ca.
              Cọng Cỏ dầm sương kết lá đơm hoa.
              Dãi dầu mưa gió giao tình muôn ngả.

              Mộng ước đêm dài luyến thương nhánh cỏ.
              Nhạc sương gieo tình cọng cỏ tơ vương.
              Nhún nhảy dưới trăng hoa cỏ ngậm sương
              Sương rơi rụng ướt cỏ vườn đêm vắng.

              Bông cỏ ngậm sương nở hoa trăng trắng.
              Tình yêu thiên nhiên quyện lẫn cỏ cây.
              Nghê Thường luân vũ tấu khúc đêm nầy.
              Sương tưới cỏ đời ngạt ngào hương ngát...
              *
              Tình Hoài Hương
              Bút trần nào tả được lưu luyến!
              Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
              Tình Hoài Hương

              Comment

              • Tinh Hoai Huong
                Senior Member
                • May 2009
                • 1081

                #412
                Về Người Cuối Nẽo Bến Mơ


                Sương Biên Thùy
                Nhạc: Trọng Minh
                Lời: Lê Xuân
                Tiếng Hát: Minh Đạt
                Về Người Cuối Nẽo Bến Mơ


                Năm tháng qua vương hạt bụi
                Đời sống khoan hòa, bùi ngùi, ngắn ngủi.
                Anh sợi tơ rung bần bật cuối lưng trời
                Em dạt dào biển khơi. Có một thời...
                tình hai ta như con đò xuôi dòng nước.
                Mơ “làm tớ người khôn” (*) ước mong tri thức.
                Nỗi nhớ thương ngun ngút dặm ngàn!
                Bâng khuâng sầu lắng miên man.
                Bước lãng du tới miền hoang dã
                Yêu anh như cây liền cành, liền lá
                Như trời yêu đất, nước yêu sông
                Mình bình lặng dưới đồi thông ấm nồng
                Tiếng róc rách bên thác ngàn rợp bóng
                Khuya thức trắng đung đưa võng.
                Dự tính ước ao, long đong... hồ hải
                Chuyện đôi ta đêm ngắn, ngày dài nếm trải
                Anh là mây đón em cuối nẽo sơn khê
                Thẹn thùng bẽn lẽn chiều tê
                Tình yêu vạn thuở trăng thề cùng gia…
                Điền viên thư thái tuổi già
                *
                Tình Hoài Hương


                “Làm tớ người khôn” (*)= (Tục ngữ). Nếu được “bầu...Bạn” cùng người hiểu rộng biết nhiều, có tài đức mà thôi, dù ta có “xách giỏ” xin theo học hỏi, cùng may mắn đi ngao du sơn thủy với “thầy”, là điều vạn phước. Không ai muốn làm thầy kẻ dại, là sẽ phiền toái... Xin đơn cử điển tích: Ông Công Tôn Hoằng tưởng vua Trung Sơn khôn lanh, hiểu biết. Nên Tôn Hoằng tiết lộ cho vua mọi điều bí mật… Nào ngờ vua là người kém hiểu biết, nên ông mới rước họa vô thân. Vua Trung Sơn sai Tư Mã Hi qua sứ bên Triệu, thừa dịp nầy Tư Mã Hi nhờ Triệu nói giúp cho mình được làm tướng quốc tại Trung Sơn. Cung Tông Hoằng biết âm mưu kia, ông liền tìm cách khéo léo nói cho vua Trưng Sơn biết về Tư Mã Hi, để vua định liệu. Một hôm ba người ngồi chung xe, Công Tôn Hằng tâu với vua:
                - Làm bề tôi mà mượn uy thế ngoại quốc cường thịnh, để xin xỏ cho mình được làm tướng quốc, thì vua cho hạng người đó là thế nào?
                - Ta sẽ bắt kẻ đó ăn thịt hết, không chừa cho ai miếng nào.
                Tư Mã Hi biết chuyện xin xỏ của mình bị lộ, ông hoảng sợ liền dập đầu xuống thật mạnh vô cột xe van xin vua:
                - Hạ thần tự biết mình sắp chết tới nơi rồi.
                Vua Trung Sơn ngạc nhiên, hỏi:
                - Ông làm sao thế?
                - Tư Mã Hi vẫn đập đầu rên rỉ:
                - Hạ thần đáng tội chết rồi.
                Vua Trung Sơn vẫn chẳng hiểu biết gì:
                - Thôi, chẳng sao, cho xe chạy đi.
                Vua Trung Sơn về triều quên luôn chuyện nầy. Sau ít lâu sứ Triệu tới Trung Sơn, sứ Triệu nói với vua rằng:
                - Vua Triệu quốc nước tôi khen ông Tư Mã Hi là người tài, đức, nên tự hỏi: sao ông ta chưa có danh phận xứng đáng gì?
                - Tôi sẽ xét lại, để cất nhắc ông ta.
                Sứ Triệu đi về. Vua Trung Sơn vẫn không tìm hiểu chuyện Tư Mã Hi nhờ cậy Triệu giúp mình làm tướng quốc. Trái lại Vua nghi ngờ Công Tôn Hoằng âm mưu với Triệu, để hại Tư Mã Hi. Công Tôn Hoằng buồn bã việc “làm thầy thằng dại là ngu, hơi đâu chỉ bày điều hay lẽ phải, mà phiền lụy đến thế”. Trong bụng Công Tôn Hoằng tỏ ra khinh thường “chức vua”, mà thiển cận, thiếu hiểu biết và kém cỏi. Ông Công Tôn Hoằng lặng lẽ tìm đường trốn qua nước khác.
                *
                Tình Hoài Hương
                July-16-2020
                Last edited by Tinh Hoai Huong; 07-19-2020, 06:06 AM.
                Bút trần nào tả được lưu luyến!
                Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                Tình Hoài Hương

                Comment

                • Tinh Hoai Huong
                  Senior Member
                  • May 2009
                  • 1081

                  #413
                  Dấu Chân Về Lối Nhớ


                  Dấu Chân Về Lối Nhớ


                  Nhớ thương bến vắng
                  Trắng khung trời và trắng cả không gian.
                  Bước chân nào đi giữa buổi chiều hoang!
                  Cơn gió lạnh bay áo choàng, khăn cuốn cổ.
                  Chân dấu xưa vùi cơn sóng vỗ
                  Tình hôm nay mắt ướt tuôn trào.
                  Đêm bâng quơ nói chuyện với trăng sao
                  Hồn viễn xứ con đường nào vô lối nhớ…
                  Đời mấy thuở mà không duyên với nợ!
                  Kiếp phù sinh như hoa tuyết vỡ tan tành
                  Trăm năm một thoáng mong manh.
                  *
                  Tình Hoài Hương
                  Bút trần nào tả được lưu luyến!
                  Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                  Tình Hoài Hương

                  Comment

                  • Tinh Hoai Huong
                    Senior Member
                    • May 2009
                    • 1081

                    #414
                    Tình Đẹp Tựa Như Mây


                    Tình Đẹp Tựa Như Mây


                    Trèo lên trái núi Thiên Thai.
                    Gặp hai con phượng ăn xoài trên cây
                    Đôi ta được gặp nhau đây
                    Khác gì chim phượng gặp cây ngô đồng! (ca dao)
                    *
                    Một buổi kia non cao trở giấc
                    Lá thu về gieo cung bậc đường thơ
                    Hồng như mây dìu dập thuở trăng mờ
                    Bao tháng nhớ đợi chờ hương thơ rực rỡ
                    Dây nhện tơ giăng vàng lưới nhớ
                    Khách thi nhân chín đỏ vần thương
                    Sương mây vì hoa lá ngát trầm hương
                    Bầy én lượn ngóng đường về dạ khúc.
                    Thơ phổ nhạc ươm hương thề hạnh phúc
                    Tình đăng quang bao câu chúc tuôn trào.
                    Thiên Thai* Lưu Nguyễn* năm nào
                    Mừng ta kỳ ngộ tuổi cao bát tuần
                    Bến mơ gác kiếm phong vân.
                    *
                    Tình Hoài Hương


                    - Thiên Thai* = Tên cuả ngọn núi rất cao ở Huyện Thiên Thai, Tỉnh Chiết Giang, bên Trung Quốc.

                    - Triệu Nguyễn Lưu Thần*= Vào đời Hán, có hai bạch diện thư sinh ở dưới quê khăn gói lò mò đi lên núi Thiên Thai xa xôi, để hái lá thuốc. Họ đã gặp hai nàng tiên, và trong lòng rộn rã mừng rỡ. Họ đã yêu và được yêu cùng kết duyên vợ chồng. Câu ca dao cũng ví như chim phượng bay hoài mỏi cánh, đã gặp cây ngô đồng liền sà xuống đậu.
                    *
                    Tình Hoài Hương
                    Bút trần nào tả được lưu luyến!
                    Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                    Tình Hoài Hương

                    Comment

                    • Tinh Hoai Huong
                      Senior Member
                      • May 2009
                      • 1081

                      #415
                      Đê Mê Dệt Hương Thề

                      Photo by Hoài Hương

                      Đê Mê Dệt Hương Thề
                      Về người chung rẽo đất, mà xa vạn dặm...
                      *

                      Chiều xưa cõi mộng
                      Nhớ thương về (…) tình dậy sóng đầy vơi,
                      Dứt cơn mưa giăng mù mịt bốn phương trời,
                      Mây rủ dáng chiều rơi dâng bóng tối.
                      Bồng đảo đôi gò vầng nguyệt rọi,
                      Đào Nguyên một lạch lớp sương pha.
                      Bức màn loan đã trải mấy phong ba
                      Tình tuyệt diệu! nay người phương xa, kẻ Bắc.
                      Lâu vắng nhớ, lệ trào lên khóe mắt
                      Đam mê xưa còn thoảng mái tóc hương thề.
                      Xuân Đông giấc mộng đê mê.
                      Rì rào suối ngọc bốn bề trăng thanh.
                      Cành mai trao khách chung tình.
                      *
                      Tình Hoài Hương
                      Last edited by Tinh Hoai Huong; 08-15-2020, 08:45 AM.
                      Bút trần nào tả được lưu luyến!
                      Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                      Tình Hoài Hương

                      Comment

                      • Tinh Hoai Huong
                        Senior Member
                        • May 2009
                        • 1081

                        #416
                        Biết Nói Gì !?

                        Biết Nói Gì !?


                        Anh ơi! thơ sầu dâng lên mi
                        Nghẹn ngào khi rời tay chia ly.
                        Tình cờ gặp nhau trong giây phút
                        Rồi người Sơn-cước, kẻ Kinh-kỳ.

                        Biết viết gì đây! Biết nói gì?
                        Lệ sầu loang lỗ lúc phân ly.
                        Kẻ về, người ở. Hồn thương nhớ.
                        Vương vấn tràn lan mỗi bước đi.

                        Anh tiễn em đi lúc xế chiều,
                        Một mình trở lại chốn cô liêu,
                        Xa xôi cách trở ngàn thương cảm.
                        Bỗng thấy tâm tư mến thương nhiều...

                        Linh hồn ôm ấp hoa Violette
                        Lê gót rời xa chốn viễn phương.
                        Bến Tầm Dương trời xám sa lệ.
                        Em bước chân xa khúc Nghê Thường.

                        Thương cho duyên kiếp, mối tằm tơ!
                        Ướt áo nàng thơ, đứng đợi chờ.
                        Sương khói thả hồn theo ánh mắt
                        Nghẹn ngào vuốt mặt, tưởng mình mơ!
                        *
                        Tình Hoài Hương
                        Bút trần nào tả được lưu luyến!
                        Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                        Tình Hoài Hương

                        Comment

                        • Tinh Hoai Huong
                          Senior Member
                          • May 2009
                          • 1081

                          #417
                          “Chiến Tranh” Không Biên Cương

                          Photo by Hoài Hương


                          “Chiến Tranh” Không Biên Cương
                          Tình Hoài Hương
                          *

                          Khắp nơi im lìm trống vắng!
                          Bắt đền ai làm tôi khô nước mắt.
                          Từ tháng ngày có kim châm muốt xát.
                          Khiến triệu người đau, tan nát, xót thương…
                          Hất lại trong nhau bao nỗi vấn vương.
                          Kiếp phong trần lòng nhàu tim nhói.
                          Kẻ ẩn trú chân chùn gối mỏi.
                          Người bên hiên thẩm thấu giọt lệ sa.
                          Khổ lụy ấy từ Vũ Hán tạo ra.
                          Bao giờ thế giới cùng ta qua đại nạn?
                          “chiến tranh” không biên cương (O) gươm dao súng đạn,
                          Cớ sao run rẩy bàng hoàng ngẩn ngơ!?
                          Bờ vai buông thõng mắt mờ…
                          *
                          Tình Hoài Hương
                          Aug-16-2020
                          Bút trần nào tả được lưu luyến!
                          Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                          Tình Hoài Hương

                          Comment

                          • Tinh Hoai Huong
                            Senior Member
                            • May 2009
                            • 1081

                            #418
                            Rồi Sẽ…

                            Photo by Hoài Hương

                            Rồi Sẽ…


                            Mưa rừng tuôn trên đỉnh dốc
                            Giọt ngắn dài theo cơn lốc cuốn mau.
                            Bóng chiều tà phảng phất một niềm đau.
                            Cánh nhạn ướt rũ nhau bay lúc tối.
                            Trong tổ lũ chim non chấp chới.
                            Giống năm nào ngóng ngó chờ trông,
                            Tới chừ có tin nhạn, thoả lòng.
                            Người ở đó được vuông tròn bao như ý.
                            Bù cho lúc "mạc vị cuồng chi... (*)", thiệt phí!
                            Hãy gắng đi! đường quanh co… tuổi chẳng chờ.
                            Thời gian dẫu có ngẩn ngơ
                            Ta nghiêng nón đợi đường tơ kiếp tằm,
                            Cũng về tới cõi xa xăm…
                            *
                            Tình Hoài Hương
                            Aug-20-2020


                            Mạc vị cuồng chi... (*)= Thơ cổ, dẫn từ điển tích xưa:
                            Ông Hàn Ngụy Công đời nhà Tấn làm quan tại Trung Sơn, ông là người tinh tế và trung hậu lại giao du rộng rãi. Trong hàng môn khách đến thăm nhà, có một kẻ rất háo sắc, khi tới nhà Hàn Ngụy Công dự tiệc, đang đêm hắn dám leo qua bức tường cao, vô ngủ tại khu dành riêng cho kỹ nữ. Ông Hàn Ngụy Công biết chuyện, ông gọi hắn đến trao bài thơ, trong đó có câu:
                            Ân cần tẩy dịch gia bồi thực
                            Mạc khiển cuồng chi loạn xuất tường?
                            Có nghiã là: "Ân cần chăm sóc tưới vun. Cành ngang không dễ vươn vung vượt tường".
                            Người khách biết việc mình làm sai trái đã bị lộ, nên cúi gục đầu cung kính đáp:
                            Vương nhân nhược dã liên cao tiết
                            Mạc vị cuồng chi tặng phủ cân.
                            Có nghĩa là: "Tiết cao nếu được ngài thương xót, chớ để cành ngang chịu búa rìu".
                            Hàn Ngụy Công thấy người môn khách biết hối lỗi, cho nên dù khá giận, ông Hàn cũng tha tội cho hắn. Ông còn gọi kỹ nữ ấy tới, mà trao tặng cho môn khách kia!
                            Theo Hoài Hương thì Hàn Ngụy Công đã không "lóc búa rìu" cho banh thây hắn ra thì chớ, lại "hiếu khách và nhân hậu" ban tặng kỹ nữ cho môn khách! Thật là chuyện hi hữu, hiếm có vậy.
                            *
                            Tình Hoài Hương
                            Last edited by Tinh Hoai Huong; 08-22-2020, 01:20 AM.
                            Bút trần nào tả được lưu luyến!
                            Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                            Tình Hoài Hương

                            Comment

                            • Tinh Hoai Huong
                              Senior Member
                              • May 2009
                              • 1081

                              #419
                              Dấu Chút Đắng Ở Trong Lòng

                              Photo by Hoài Hương

                              Dấu Chút Đắng Ở Trong Lòng


                              Hai tay hứng gió rải hoa chạy trong nắng.
                              Biết mấy mùa xa vắng… lòng chợt đắng.
                              Nhìn mây bay đem kỷ niệm đuổi theo người.
                              Em lượm lặt cành hoa tươi thả biển khơi.
                              Sóng gió lao xao, bến bờ xa lạ.
                              Đôi lúc “khóc hổ ngươi, cười..."(*) bất nhã!
                              Dấu trong lòng chút đắng sớm pha sương.
                              Đời tang hải thì sá gì kiếp nợ vấn vương.
                              Như hoa lá cũng lắm khi vàng võ.
                              Lữ khách còn nhớ về con ngõ?
                              Một thời trăm nhớ lẫn nghìn thương...
                              Anh phượng hoàng sông núi vượt biên cương
                              mà hoa chẳng giữ. Vô thường!
                              *
                              Tình Hoài Hương

                              Aug-20-2009

                              Khóc hổ ngươi cười…(*)= Do từ câu: “Khóc hổ ngươi, cười ra nước mắt” (thành ngữ).
                              Cũng dẫn từ điển tích “Tam Quốc Chí” có ghi:
                              Lưu Huyền Đức đem quân đi đánh Viên Thuật, ông Huyền Đức giao thành lại cho Trương Phi canh giữ. Lưu Huyền Đức biết tay nầy “nát rượu” nên căn dặn:
                              - “Trương Phi không được uống rượu”.
                              Trương Phi cam kết sẽ nghe lời anh. Nhưng khi Huyền Đức vừa kéo quân đi ra khỏi thành, thì… Trương Phi “quên lửng”… liền bày tiệc rượu ra uống liên miên. Trương Phi ngà ngà say, ông bưng chén rượu đi mời từng quân lính, bắt mọi người cùng uống, thì ông mới chịu. Khi Trương Phi đến mời Tào Tháo, thì Tào Tháo từ chối:
                              - Tôi ăn chay, nên không uống được rượu.
                              Trương Phi nhất định không chịu, nói rằng:
                              - Đã là người cầm gươm giết giặc, thì phải biết uống rượu. Mi phải cạn chén với ta, mới được.
                              Tào Tháo lúc nầy thật khổ tâm, ông dở khóc dở cười, nếu mình khóc thì hèn, mà cười thì không sao cười cho nỗi. Cuối cùng Tào Tháo đành ngậm ngùi nâng chén rượu trên tay Trương Phi, mà nhắm mắt uống; cho vừa lòng Trương Phi…
                              *
                              Tình Hoài Hương
                              Bút trần nào tả được lưu luyến!
                              Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                              Tình Hoài Hương

                              Comment

                              • Tinh Hoai Huong
                                Senior Member
                                • May 2009
                                • 1081

                                #420
                                Photo by Hoài Hương

                                Ý Thu


                                Chiều ngất ngưỡng trên đồi thông réo gọi
                                Ánh chiều tà từng nhánh bơi trong mây
                                Năm tháng trôi ngân vọng mãi phương nầy
                                Em đứng đó ngóng nhìn con tàu trên biển cả
                                Ướt áo vì sương sa kẽ lá
                                Đêm về tiếng chó sủa trong thôn
                                Lá Thu rơi lả tả choáng lối mòn
                                Quê cũ ấy mùa Thu về bão tới
                                Sấm chớp rền mưa tuôn rất vội
                                Cảm thương người thống khổ nơi nơi
                                Chén cơm nước mắt lưng trời
                                Chan theo gió bão khổ ơi kiếp nghèo
                                Ý Thu lá rụng tàn theo
                                *
                                Tình Hoài Hương

                                Mùa Thu 2016
                                Bút trần nào tả được lưu luyến!
                                Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                                Tình Hoài Hương

                                Comment

                                Working...