LHTong Viết Về Lập-Bụng Cơ Phi 231 Biên-Hòa - 235 Dê-Cụ Pleiku
Nhớ đến Lập-Bụng, tôi quên mất Lập-Bụng đang ở Texas. Nhớ Lập-Bụng hồi còn ở phi đoàn, thường ngày, mỗi sáng lên Tây-Ninh nằm chờ bay đánh bên Kampuchia. Có những trưa hợp đoàn lại bị điều về hành quân ở Hậu-Nghĩa hay Củ-Chi, rồi lên nằm lại Tây-Ninh ăn cơm trưa. Tôi bỏ chiếc Gunship mò xuống đám Slicks đậu bên dưới kiếm mấy bạn mình trò chuyện. Đi ngang thấy mấy anh chen chúc trên một con tàu binh xập-xám ồn như đám chợ, xuống gần chiếc trail thì thấy Lập-Bụng ngồi dựa ngữa vào vách transmission đang ăn bịch gạo sấy của ảnh, hộp thịt ba lát và cá tuna để gác trên bụng ảnh mà không nghiêng đổ. Tôi ghé lại cười hỏi :
- Sao giờ này mới ăn, Lập-Bụng?
- Cơm hăm nóng dưới exhaust bây giờ mới chín a !
Lập-Bụng hề hề cười trả lời. Anh ngồi thẳng dậy mà hai hộp thịt vẫn không lật đổ, đủ biết cái bụng của ảnh bự cỡ nào rồi, thật là tiện lợi, ăn cơm hay uống cà phê không cần kê bàn.
Lập-Bụng dễ thương lắm, cái gì cũng hề hề, vừa cười vừa vổ cái bụng.
Có một lần ở phòng hành quân, Lập-Bụng đứng bên bàn trực trước bảng phi lệnh xem phi vụ ngày mai. Sĩ quan trực muốn nhìn bảng phi lệnh để ghi vô sổ trực, nhưng vì bị cái bụng của Lập-Bụng che khuất, anh không kêu hắn tránh đi mà cứ đẩy miết cái bụng của hắn, anh Sĩ quan trực đẩy một hồi Lập Bụng mới la làng:
- Cái gì mà cứ cái bụng của tui Thiếu-úy đẩy đi đẩy lại hoài dzậy!
- Ha... Ha... Ha...
Nghe Lập-Bụng kể phi vụ bay cho Dù bên Kampuchia, hôm đó phi hành đoàn gồm Tr/u Hùng là Trưởng phi cơ, copil là Th/u Khoái, gunner là Hoàng, khi tàu lên vùng theo lệnh đúng ra phải chờ gunship đến cover rồi cùng vào bãi nhưng không hiểu sao anh Hùng không chờ mà tự một thân một tàu low-level vô, không thấy bãi đáp vì đã quá target phải làm 180 độ quay ra dưới hỏa lực kinh hoàng của lũ vẹm:
- Tao thấy rõ mồn một cả bộ kaki vàng của chúng mặc trên người, AK cứ chĩa lên bụng tao nhả đạn không ngừng. Lập-Bụng nói tiếp:
- Đạn ghim vào thân tàu nghe lốp bốp lẫn tiếng la của Tr/u Hùng trong nón bay. Tàu trúng đạn nhưng Tr/u Hùng vẫn điều khiển cho tàu lết được vào sát chỗ phòng thủ của bạn Dù mới làm một cái ầm xuống bùn lầy. Tụi tao chạy bán sống bán chết mới vô tới bộ chỉ huy Dù nhờ vào đám bạn Dù mình nằm thủ ở vòng ngoài yếm trợ. Rồi thủ ở đó một đêm chờ đến sáng Th/u Quá mới bay vô bốc về.
Anh Khoái kể lại phi vu này xẫy ra vào cuối trận đổ quân vào Kampuchia:
- Hôm đó phi hành đoàn trực spare nhận lịnh tản thương cho Dù vào lúc 5 giờ chiều. Phi vu không có Gunships cover, nhưng có C&C, chúng tôi không đổ xăng ở Tây-Ninh, lên đến Thiện-Ngôn, qua biên giới rồi 180 độ vòng lai xuống low- level vào final LZ. Vì anh Hùng quẹo trái theo C&C luôn, tàu lách qua những cây cao không thấy panel bên phải. Phòng không 12.7 ly trên chán ba bắn trực xạ vào trươc mặt chúng tôi. Tiếng đạn xé lủng thân tàu khiến tàu rung lên. Bảng phi cụ tất cả warning caution light, fire detecor ré ầm trong tai nghe! Máy tắt, hydrolic off, control lock.. Tôi gọi Mayday 555 normal! Tàu trường đi với tốc đô tối đa. Tôi khoá shoulder harness! Giây phút tử thần đang gọi, tôi chỉ còn nhớ đến Mẹ tôi mà thôi.. Chúng tôi cùng kéo cyclic tàu đã lao vào bãi sình lăn quay hai ba vòng. Tôi và anh Hùng còn seatbelt nên vẫn giử yên trên ghế, Lập và Hoàng văng ra ngoài. Chắc lúc đó đến vẹm cũng không nhìn ra chúng tôi vì người đầy bùn sình...
Anh Quá đã đón về ở Trại Bí trên biên giới tối hôm đó. Cả phi đoàn đón chúng tôi tại runwa y Spartan. Không biết phép lạ nào che chở chúng tôi giây phút đó? Tôi thực sự thấy tử thần từ chối chúng tôi nên vui mừng lắm! Anh Hùng, Lập, Hoàng đang ở nơi đâu trên thế giới này còn nhớ đạn bay trực diện, nhưng đạn tránh mình, ở trên, dưới, bên phải bên trái mà thôi! Hãy lên tiếng nhé!
Có lần tôi hỏi Lập-Bụng về Tân-Sơn-Nhất xin đi pilot hắn mới kể:
- Tao thi lại Tú-Tài1 đã đậu hồi năm 1971 mãi đến năm 73 tao thấy Lưu-Văn-Tiên và Trần-Văn-Điệu về Tân-Sơn-Nhất ghi tên đi Pilot thì cũng hùa theo.
Lập-Bụng nói không may cho hắn vì Phòng Nhân Viên Ban Hồ Sơ tra ra hắn bị ký củ 7 ngày nên bị loại không cho đi sĩ quan.
Nguyên do 31 thằng cơ phi chúng tôi khi mãn khóa cùng về Biên Hòa, trong khi chờ Phi Đoàn 231 tân lập thành hình thì tụi này biệt phái cho phi đạo. Lúc này Tài-Sòi làm trưởng toán huớng dẫn anh em đi ký "xuyệt-ki", ngày ngày lên xuống Sài Gòn Biên Hòa mà Bắc-kỳ Hà-Đăng-Thăng hay dụ dỗ, hắn cứ lãi nhãi:" mai nễ, mai nễ ! " ( "lễ" mà nó nói thành "nễ", ý nghĩa ngày mai là ngày lễ nên anh em nghỉ ), và anh em "nghỉ nễ " thiệt, bởi vậy lúc về lại trình diện thì cả đám bị chở hết ra Quân Cảnh nhốt ở Cổng số 1. Nhớ lại mấy chục thằng bị dồn trong bốn bức tường không đủ không khí nóng khát khô cả cổ phải nhờ đến Nguyễn-Nùng-Sơn, thân người hắn như con cá lẹp, chỉ có hắn mới chui lọt song sắt bò ra ngoài lấy nước cho anh em uống, nhưng anh em chỉ bị nhốt đến chiều tối thì được thả về. Riêng Lập-Bụng vì dzọt quá lâu, hắn về đến nhà ở Rạch-Giá nên bị ký nặng 7 ngày tù và bị ghi cả vô hồ sơ.
Thế là mộng Pilot của Lập-Bụng tan theo trái khói, hắn chỉ biết gục đầu lầm bầm kêu ... mẹ...! Sau này chỉ có Tiên và Điệu về trường sinh ngữ bổ túc tiếng Mỹ, Tiên tiếng Mỹ điểm cao kịp lúc đi học A-37, còn Điệu đi sau học UH-1. Qua đến bển cho đến lúc miền Nam Việt Nam bị Mỹ bỏ rơi cúp cả viện trợ thì lúc đó Tiên đã phi huấn xong nên được giữ lại, còn Điệu đang phi huấn bị trả về.
Nhắc lại khi Lập-Bụng mang hận trở về lại phi đoàn tiếp tục cái định-nghiệp cơ phi của hắn, rồi một ngày rất xấu hắn lại bóc trúng cái thăm bị đổi đi Pleiku.
Ôi là cái xứ mây mù buồn muôn thuở có tiếng, cái xứ quan với lính hay bất mãn vì coi như bị đì. Từ đó hắn tự an ủi nên thuờng hay ca bài nhạc "Em Pleiku má đỏ môi hồng", thôi thì "may mà có em, đời còn dể thương", hắn lủi thủi xách "xắc-ma-ranh" ra ngồi C-123 bay đi Tây- nguyên về Phi Đoàn 235, một Phi đoàn có huy hiệu "con Dê Xồm" hay "Dê Cụ" dzậy mà mang cái tên thật hung là Thiên Lôi hay là Sơn Dương!
Nhưng thật cũng may, trên đó Lập-Bụng không có một mình mà một điều an ủi cho Lập-Bụng là trên đây đã có Quan-The House, Thị-Hầu, Huỳnh-Quang-Thọ cũng từ 231 đi trước coi như sẳn có "phe ta" sớt bớt nỗi cô đơn trong hắn. Phút giây đầu tiên bước chân mới đặt xuống phi trường Cù-Hanh là Lập-Bụng có cảm giác đất này không thể dung thân mình được rồi. Gió cát mịt mù, bụi mờ hay sương đang giăng kín những ngọn núi xa xa kia càng nhìn sao mà càng thúi ruột.
Lập-Bụng nói mình ở Biên Hòa quen làm lính con nhà giàu, có barrack đầy phòng trống lại sạch sẽ, có phòng trực máy lạnh giường nệm và cả giàn stereo thiệt là con ông cháu cha. Giờ ra đây, mẹ ơi... ở tập thể, tao trình diện xong về phòng thì hết giường cho tao ngủ cũng may có một số anh em đi phép tao mới có chỗ ngã cái lưng, đồ đạc thì nhét tạm vô tủ của Thị-Hầu.
Thiệt không quen cái xứ Thượng này nên trong buổi họp ở Phòng Hành Quân khi Phi Đoàn Trưởng hỏi mấy anh em cơ phi xạ thủ, nhất là mấy anh mới về có ý kiến gì không? Lập-Bụng liền ủi một câu thẳng thừng:
- Thưa Th/tá, bây giờ nếu Th/tá cho tôi về thì tôi về luôn Sài Gòn liền không trở lại nữa. Tôi chịu hết nổi cái xứ sình lầy đất đỏ nhìn đâu cũng thấy sương mù này rồi!
Vậy mà Lập-Bụng cũng biết mang lại một phút thư giãn cho cả Phòng Hành Quân đến Th/Tá PĐT cũng phải động lòng không ngừng an ủi anh em binh sĩ của mình.
Pleiku gió núi mưa rừng
Mây Trường Sơn phủ mù vương cuộc đời.
(Trần Ngọc Nguyên Vũ)
Chiến trường Vùng Cao Nguyên hay khắp cả các nơi cuối năm 1973 không ai mà không biết, bắt đầu những trận chiến một mất một còn mà Lập-Bụng kể phòng không của địch nó bắn thế nào mà không còn thấy gì hết chỉ thấy khói với lửa, tao ngồi chiếc C&C bay cả 9000 bộ mà phòng không 57 ly của chúng cứ nổ quanh, hợp đoàn có chiếc nào còn chiếc nào mất cũng chả thấy, một hồi lâu mới thấy anh em từ trong đám khói chui ra lúc đó mới biết là còn sống mà trở về.
Lập-Bụng hiện ở Texas. Hắn điện thoại thăm tôi, hai anh em nói chuyện vui lắm. Để kể các anh em mình nghe. Lập-Bụng nói:
- Tao cũng tơi bời hoa lá lắm Tống ơi. Năm 2001 bà chị với ông anh rể cũng là pilot L-19 ở Mỹ bảo lãnh cho gia đình tao đi Mỹ nhưng khi làm thủ tục qua được phỏng vấn rồi mà cái mặt tụi tao méo mó như cái bánh bèo vì mấy đứa con không được đi, lý do tụi nó đã quá tuổi trưởng thành. Trời ơi, hai vợ chồng tao qua đến Mỹ cũng đã già quá rồi, tiếng Mỹ lại không biết một chữ chẳng biết làm cái gì, hồi đi học thì tao chọn sinh ngữ Pháp nên chỉ biết được vài tiếng Pháp thôi. Vợ chồng tụi tao làm bao nhiêu tiền cứ điện thoại về VN cho con cái còn không đủ thì lấy đâu mà ăn ngon mặc sướng.
Nghe Lập-Bụng than mà tội. Giờ thì sau cơn mưa trời đã nắng rồi!
Hắn kể lại có lần bị công an kêu lên nói anh là Đại úy sao khai là Thượng sĩ.
- Chời ơi, tao có đeo lon Đại úy hồi nào đâu mà bây giờ bị chỉ điểm là khai gian. Công an cứ kêu tao lên lấy lời khai quài mậy. Ba hồi nói Đại úy, ba hồi nói tao Trung úy. Tao hỏi tại sao nói tao là Đại úy Trung úy? Tụi nó nói hàng xóm thấy ông mặc áo bay, mặc áo bay thì quá gõ gàng gồi, ông là sĩ quan mà!
Tao mới tá hỏa, thì ra từ trước tới giờ tao chỉ mặc đồ lính hai mảnh chứ có bao giờ tao mặc đồ bay đâu, hôm đứng gác quan tài anh Ngọc-Già thì Th/sĩ1 Hưởng kêu tao mặc đồ bay nên khi về nhà hàng xóm nó thấy mới nghĩ tao là sĩ quan. Còn Đại úy Trung úy tụi nó tự cài cho tao. Dzậy mà khi làm xuất cảnh tao cũng bị nghi ngờ nữa. Rồi thì người ngay gặp may, mọi sự trắc trở đều qua!
Mấy anh mấy bạn mình nghe mà càng thương cho Lập-Bụng. Tôi thích nghe hắn càm ràm đủ thứ chuyện cả 2 tiếng đồng hồ mà chẳng ngán chút nào!
Ha... Ha... Ha...
LHTong
LHTong Viết Về Lập-Bụng Cơ Phi 231 Biên-Hòa - 235 Dê-Cụ Pleiku
LHTong

Hình chụp năm 2013 tại nhà Tài
LHTong

Hình chụp năm 2013 tại nhà Tài
Nhớ đến Lập-Bụng, tôi quên mất Lập-Bụng đang ở Texas. Nhớ Lập-Bụng hồi còn ở phi đoàn, thường ngày, mỗi sáng lên Tây-Ninh nằm chờ bay đánh bên Kampuchia. Có những trưa hợp đoàn lại bị điều về hành quân ở Hậu-Nghĩa hay Củ-Chi, rồi lên nằm lại Tây-Ninh ăn cơm trưa. Tôi bỏ chiếc Gunship mò xuống đám Slicks đậu bên dưới kiếm mấy bạn mình trò chuyện. Đi ngang thấy mấy anh chen chúc trên một con tàu binh xập-xám ồn như đám chợ, xuống gần chiếc trail thì thấy Lập-Bụng ngồi dựa ngữa vào vách transmission đang ăn bịch gạo sấy của ảnh, hộp thịt ba lát và cá tuna để gác trên bụng ảnh mà không nghiêng đổ. Tôi ghé lại cười hỏi :
- Sao giờ này mới ăn, Lập-Bụng?
- Cơm hăm nóng dưới exhaust bây giờ mới chín a !
Lập-Bụng hề hề cười trả lời. Anh ngồi thẳng dậy mà hai hộp thịt vẫn không lật đổ, đủ biết cái bụng của ảnh bự cỡ nào rồi, thật là tiện lợi, ăn cơm hay uống cà phê không cần kê bàn.
Lập-Bụng dễ thương lắm, cái gì cũng hề hề, vừa cười vừa vổ cái bụng.
Có một lần ở phòng hành quân, Lập-Bụng đứng bên bàn trực trước bảng phi lệnh xem phi vụ ngày mai. Sĩ quan trực muốn nhìn bảng phi lệnh để ghi vô sổ trực, nhưng vì bị cái bụng của Lập-Bụng che khuất, anh không kêu hắn tránh đi mà cứ đẩy miết cái bụng của hắn, anh Sĩ quan trực đẩy một hồi Lập Bụng mới la làng:
- Cái gì mà cứ cái bụng của tui Thiếu-úy đẩy đi đẩy lại hoài dzậy!
- Ha... Ha... Ha...
Nghe Lập-Bụng kể phi vụ bay cho Dù bên Kampuchia, hôm đó phi hành đoàn gồm Tr/u Hùng là Trưởng phi cơ, copil là Th/u Khoái, gunner là Hoàng, khi tàu lên vùng theo lệnh đúng ra phải chờ gunship đến cover rồi cùng vào bãi nhưng không hiểu sao anh Hùng không chờ mà tự một thân một tàu low-level vô, không thấy bãi đáp vì đã quá target phải làm 180 độ quay ra dưới hỏa lực kinh hoàng của lũ vẹm:
- Tao thấy rõ mồn một cả bộ kaki vàng của chúng mặc trên người, AK cứ chĩa lên bụng tao nhả đạn không ngừng. Lập-Bụng nói tiếp:
- Đạn ghim vào thân tàu nghe lốp bốp lẫn tiếng la của Tr/u Hùng trong nón bay. Tàu trúng đạn nhưng Tr/u Hùng vẫn điều khiển cho tàu lết được vào sát chỗ phòng thủ của bạn Dù mới làm một cái ầm xuống bùn lầy. Tụi tao chạy bán sống bán chết mới vô tới bộ chỉ huy Dù nhờ vào đám bạn Dù mình nằm thủ ở vòng ngoài yếm trợ. Rồi thủ ở đó một đêm chờ đến sáng Th/u Quá mới bay vô bốc về.
Anh Khoái kể lại phi vu này xẫy ra vào cuối trận đổ quân vào Kampuchia:
- Hôm đó phi hành đoàn trực spare nhận lịnh tản thương cho Dù vào lúc 5 giờ chiều. Phi vu không có Gunships cover, nhưng có C&C, chúng tôi không đổ xăng ở Tây-Ninh, lên đến Thiện-Ngôn, qua biên giới rồi 180 độ vòng lai xuống low- level vào final LZ. Vì anh Hùng quẹo trái theo C&C luôn, tàu lách qua những cây cao không thấy panel bên phải. Phòng không 12.7 ly trên chán ba bắn trực xạ vào trươc mặt chúng tôi. Tiếng đạn xé lủng thân tàu khiến tàu rung lên. Bảng phi cụ tất cả warning caution light, fire detecor ré ầm trong tai nghe! Máy tắt, hydrolic off, control lock.. Tôi gọi Mayday 555 normal! Tàu trường đi với tốc đô tối đa. Tôi khoá shoulder harness! Giây phút tử thần đang gọi, tôi chỉ còn nhớ đến Mẹ tôi mà thôi.. Chúng tôi cùng kéo cyclic tàu đã lao vào bãi sình lăn quay hai ba vòng. Tôi và anh Hùng còn seatbelt nên vẫn giử yên trên ghế, Lập và Hoàng văng ra ngoài. Chắc lúc đó đến vẹm cũng không nhìn ra chúng tôi vì người đầy bùn sình...
Anh Quá đã đón về ở Trại Bí trên biên giới tối hôm đó. Cả phi đoàn đón chúng tôi tại runwa y Spartan. Không biết phép lạ nào che chở chúng tôi giây phút đó? Tôi thực sự thấy tử thần từ chối chúng tôi nên vui mừng lắm! Anh Hùng, Lập, Hoàng đang ở nơi đâu trên thế giới này còn nhớ đạn bay trực diện, nhưng đạn tránh mình, ở trên, dưới, bên phải bên trái mà thôi! Hãy lên tiếng nhé!
Có lần tôi hỏi Lập-Bụng về Tân-Sơn-Nhất xin đi pilot hắn mới kể:
- Tao thi lại Tú-Tài1 đã đậu hồi năm 1971 mãi đến năm 73 tao thấy Lưu-Văn-Tiên và Trần-Văn-Điệu về Tân-Sơn-Nhất ghi tên đi Pilot thì cũng hùa theo.
Lập-Bụng nói không may cho hắn vì Phòng Nhân Viên Ban Hồ Sơ tra ra hắn bị ký củ 7 ngày nên bị loại không cho đi sĩ quan.
Nguyên do 31 thằng cơ phi chúng tôi khi mãn khóa cùng về Biên Hòa, trong khi chờ Phi Đoàn 231 tân lập thành hình thì tụi này biệt phái cho phi đạo. Lúc này Tài-Sòi làm trưởng toán huớng dẫn anh em đi ký "xuyệt-ki", ngày ngày lên xuống Sài Gòn Biên Hòa mà Bắc-kỳ Hà-Đăng-Thăng hay dụ dỗ, hắn cứ lãi nhãi:" mai nễ, mai nễ ! " ( "lễ" mà nó nói thành "nễ", ý nghĩa ngày mai là ngày lễ nên anh em nghỉ ), và anh em "nghỉ nễ " thiệt, bởi vậy lúc về lại trình diện thì cả đám bị chở hết ra Quân Cảnh nhốt ở Cổng số 1. Nhớ lại mấy chục thằng bị dồn trong bốn bức tường không đủ không khí nóng khát khô cả cổ phải nhờ đến Nguyễn-Nùng-Sơn, thân người hắn như con cá lẹp, chỉ có hắn mới chui lọt song sắt bò ra ngoài lấy nước cho anh em uống, nhưng anh em chỉ bị nhốt đến chiều tối thì được thả về. Riêng Lập-Bụng vì dzọt quá lâu, hắn về đến nhà ở Rạch-Giá nên bị ký nặng 7 ngày tù và bị ghi cả vô hồ sơ.
Thế là mộng Pilot của Lập-Bụng tan theo trái khói, hắn chỉ biết gục đầu lầm bầm kêu ... mẹ...! Sau này chỉ có Tiên và Điệu về trường sinh ngữ bổ túc tiếng Mỹ, Tiên tiếng Mỹ điểm cao kịp lúc đi học A-37, còn Điệu đi sau học UH-1. Qua đến bển cho đến lúc miền Nam Việt Nam bị Mỹ bỏ rơi cúp cả viện trợ thì lúc đó Tiên đã phi huấn xong nên được giữ lại, còn Điệu đang phi huấn bị trả về.
Nhắc lại khi Lập-Bụng mang hận trở về lại phi đoàn tiếp tục cái định-nghiệp cơ phi của hắn, rồi một ngày rất xấu hắn lại bóc trúng cái thăm bị đổi đi Pleiku.
Ôi là cái xứ mây mù buồn muôn thuở có tiếng, cái xứ quan với lính hay bất mãn vì coi như bị đì. Từ đó hắn tự an ủi nên thuờng hay ca bài nhạc "Em Pleiku má đỏ môi hồng", thôi thì "may mà có em, đời còn dể thương", hắn lủi thủi xách "xắc-ma-ranh" ra ngồi C-123 bay đi Tây- nguyên về Phi Đoàn 235, một Phi đoàn có huy hiệu "con Dê Xồm" hay "Dê Cụ" dzậy mà mang cái tên thật hung là Thiên Lôi hay là Sơn Dương!
Nhưng thật cũng may, trên đó Lập-Bụng không có một mình mà một điều an ủi cho Lập-Bụng là trên đây đã có Quan-The House, Thị-Hầu, Huỳnh-Quang-Thọ cũng từ 231 đi trước coi như sẳn có "phe ta" sớt bớt nỗi cô đơn trong hắn. Phút giây đầu tiên bước chân mới đặt xuống phi trường Cù-Hanh là Lập-Bụng có cảm giác đất này không thể dung thân mình được rồi. Gió cát mịt mù, bụi mờ hay sương đang giăng kín những ngọn núi xa xa kia càng nhìn sao mà càng thúi ruột.
Lập-Bụng nói mình ở Biên Hòa quen làm lính con nhà giàu, có barrack đầy phòng trống lại sạch sẽ, có phòng trực máy lạnh giường nệm và cả giàn stereo thiệt là con ông cháu cha. Giờ ra đây, mẹ ơi... ở tập thể, tao trình diện xong về phòng thì hết giường cho tao ngủ cũng may có một số anh em đi phép tao mới có chỗ ngã cái lưng, đồ đạc thì nhét tạm vô tủ của Thị-Hầu.
Thiệt không quen cái xứ Thượng này nên trong buổi họp ở Phòng Hành Quân khi Phi Đoàn Trưởng hỏi mấy anh em cơ phi xạ thủ, nhất là mấy anh mới về có ý kiến gì không? Lập-Bụng liền ủi một câu thẳng thừng:
- Thưa Th/tá, bây giờ nếu Th/tá cho tôi về thì tôi về luôn Sài Gòn liền không trở lại nữa. Tôi chịu hết nổi cái xứ sình lầy đất đỏ nhìn đâu cũng thấy sương mù này rồi!
Vậy mà Lập-Bụng cũng biết mang lại một phút thư giãn cho cả Phòng Hành Quân đến Th/Tá PĐT cũng phải động lòng không ngừng an ủi anh em binh sĩ của mình.
Pleiku gió núi mưa rừng
Mây Trường Sơn phủ mù vương cuộc đời.
(Trần Ngọc Nguyên Vũ)
Chiến trường Vùng Cao Nguyên hay khắp cả các nơi cuối năm 1973 không ai mà không biết, bắt đầu những trận chiến một mất một còn mà Lập-Bụng kể phòng không của địch nó bắn thế nào mà không còn thấy gì hết chỉ thấy khói với lửa, tao ngồi chiếc C&C bay cả 9000 bộ mà phòng không 57 ly của chúng cứ nổ quanh, hợp đoàn có chiếc nào còn chiếc nào mất cũng chả thấy, một hồi lâu mới thấy anh em từ trong đám khói chui ra lúc đó mới biết là còn sống mà trở về.
Lập-Bụng hiện ở Texas. Hắn điện thoại thăm tôi, hai anh em nói chuyện vui lắm. Để kể các anh em mình nghe. Lập-Bụng nói:
- Tao cũng tơi bời hoa lá lắm Tống ơi. Năm 2001 bà chị với ông anh rể cũng là pilot L-19 ở Mỹ bảo lãnh cho gia đình tao đi Mỹ nhưng khi làm thủ tục qua được phỏng vấn rồi mà cái mặt tụi tao méo mó như cái bánh bèo vì mấy đứa con không được đi, lý do tụi nó đã quá tuổi trưởng thành. Trời ơi, hai vợ chồng tao qua đến Mỹ cũng đã già quá rồi, tiếng Mỹ lại không biết một chữ chẳng biết làm cái gì, hồi đi học thì tao chọn sinh ngữ Pháp nên chỉ biết được vài tiếng Pháp thôi. Vợ chồng tụi tao làm bao nhiêu tiền cứ điện thoại về VN cho con cái còn không đủ thì lấy đâu mà ăn ngon mặc sướng.
Nghe Lập-Bụng than mà tội. Giờ thì sau cơn mưa trời đã nắng rồi!
Hắn kể lại có lần bị công an kêu lên nói anh là Đại úy sao khai là Thượng sĩ.
- Chời ơi, tao có đeo lon Đại úy hồi nào đâu mà bây giờ bị chỉ điểm là khai gian. Công an cứ kêu tao lên lấy lời khai quài mậy. Ba hồi nói Đại úy, ba hồi nói tao Trung úy. Tao hỏi tại sao nói tao là Đại úy Trung úy? Tụi nó nói hàng xóm thấy ông mặc áo bay, mặc áo bay thì quá gõ gàng gồi, ông là sĩ quan mà!
Tao mới tá hỏa, thì ra từ trước tới giờ tao chỉ mặc đồ lính hai mảnh chứ có bao giờ tao mặc đồ bay đâu, hôm đứng gác quan tài anh Ngọc-Già thì Th/sĩ1 Hưởng kêu tao mặc đồ bay nên khi về nhà hàng xóm nó thấy mới nghĩ tao là sĩ quan. Còn Đại úy Trung úy tụi nó tự cài cho tao. Dzậy mà khi làm xuất cảnh tao cũng bị nghi ngờ nữa. Rồi thì người ngay gặp may, mọi sự trắc trở đều qua!
Mấy anh mấy bạn mình nghe mà càng thương cho Lập-Bụng. Tôi thích nghe hắn càm ràm đủ thứ chuyện cả 2 tiếng đồng hồ mà chẳng ngán chút nào!
Ha... Ha... Ha...
LHTong
























Comment