Bài Queenbee-1/Delta Force/CAS Flight-Group
Trong bộ phim tựa đề BAT-21 trình chiếu trong chương trình ‘Cable’ đã nói lên quá phủ phàng, sai và còn bóp méo sự thật nữa. Mục đích tạo dựng duy nhất chỉ có một anh hùng Tom Norris mà thôi, không có hai, Tôi thông cảm người đạo diễn muốn cho cốt chuyện như vậy, để gây hồi hộp và hấp dẫn cho người xem và một thế lực truyền thông như ngầm ý không được ca ngợi thành quả của quân lực Miền Nam vi phai chuan bi buc tu che do de hoan thanh AXIOM-1. Các anh Biệt-Hải và tôi, chúng ta đã tự nguyện là những chiến sĩ ‘âm thầm chiến đấu trong bóng tối’ thì cần gì những tiếng khen, hay chê của thế lực nằm trong bóng tối! Hảy gật gù hảnh-diện vì Tổ-quốc đã luôn luôn ghi ơn chúng ta, sự hy sinh trầm lặng vẫn lưu mãi trong lòng Dân-tộc Việt
Anh hùng Biệt-hải dẩm chân trên đất liền cứu Phi-cộng Mỹ:
Đây thuộc loại “đặc-tác” xâm nhập tìm cách giải thoát hai phi-công Hoa-kỳ đang bị mắc kẹt trong vùng địch kiểm soát; khu-trục-cơ chiến thuật và oanh tạc cơ B-66 của họ đã bị phòng không của quân Bắc-Việt bắn hạ trên không phận Bắc Quảng-Trị hơn 10 ngày qua, Trung-tá phi-công Hambleton và Đại-úy Mark Lack đều nhảy dù đáp xuống đất an toàn, và đang tìm cách lẩn trốn chung quanh địa điểm dọc theo quốc lộ 9, thuộc phía Bắc sông Cam-Lộ, tỉnh Quảng-Trị. Hiện vùng đất nầy đã hoàn toàn do lính Bắc-Việt kiểm soát. Hai phi-công vẫn giữ được liên-lạc với thám thính cơ Bronco OV-10 trên không vào mỗi đầu múi giờ; Các Trung-đoàn quân Bắc-Việt chia ra từng vùng trách nhiệm để truy bắt hai phi-công nầy. Vì thế CIA lập lại cái cảnh thả dù tiếp tế như hồi 6.000 Thủy-Quân Lục-Chiến bị bao vây ở Khe-Sanh; Trong 10 ngày qua có những phi vụ bí mật đã thả những thùng đồ ăn, C.Ration xuống đất tiếp-tế. Các anh hùng Biệt-Hải được ân cần nhắc nhở nhiều lần; anh em hãy tránh xa mỗi khi trông thấy những thùng C-Ration đó, lý do có một số hộp đã bỏ chất độc truyền nhiễm hay bị gài chất nổ rất nguy hiểm, chỉ riêng phi-công Mỹ mới biết được ám số nơi đầu mỗi hộp cũng như biết ám số an toàn của các loại thực phẩm, và đây cũng là nguyên nhân theo những tài liệu thư từ của quân Bắc-Việt; lấy đạn địch để tiêu diệt địch, lấy lương-thực địch để nuôi quân. (Dĩ-nhiên Hoa kỳ không dại gì lấy chất độc loại nầy thay vì chất độc màu Da-Cam ít tội-vạ trong cái gọi là nối lại bang giao (theo lộ đồ 20 năm thù địch (1975-1995) qua cái cớ “Chất độc màu da-cam với người Mỹ mất tích MIA) Bạn có biết không cái gọi là bồi thường và hàn gắng vết thương chiến tranh rất cần thiết cho tập đoàn tư bãn để xã-ra (flushing) những thứ thừa thải hết hạn để gọi là bồi thường thay gì phải vất bỏ vào thùng rác
Trong cuộc thuyết trình bỏ túi chớp nhoáng, Toán trưởng chỉ ngón tay trên bản-đồ bao vùng hoạt động tìm kiếm trách nhiệm của Toán, vị trí xuất phát từ một tiền đồn của một Đại-đội thuộc Sư-đoàn 3 bộ binh tân lập, xa về phía Tây tận đến Khe-Sanh dọc theo quốc lộ 9, Cam-Lộ, xuôi theo dòng sông Miếu-Giang chảy ra biển, kể cả vùng Đông-Bắc đều do các Trung đoàn cơ-động Bắc-Việt kiểm soát. Các ngôi sao màu Đỏ tượng trưng cho các Sư-đoàn BV, còn về phiá Đông-Nam màu xanh tượng trưng cho VNCH, chỉ có rải rác các nút chận cấp Tiểu-đoàn hoặc Trung-đoàn hay nhỏ nữa là cấp Đại-đội như ở tiền đồn nầy chẳng hạn. Nhìn tình hình chiến trận tổng quát, làm cho tinh thần của vài người trong toán có phần căng thẳng khi hiễu được tương quan lực lượng giữa hai bên, để kết thúc buổi họp, Toán trưởng hỏi anh em ai có ý kiến gì không? Tất cả đều lặng thinh, các anh em đi đến bàn ghi địa chỉ thân nhân thật rõ ràng khi cần cấp báo, đồng thời đứng chờ lãnh một số quân trang cần thiết cho công tác gồm có: 2 bộ Kaki màu cứt Ngựa (loại lính chính quy BV thường mặc) 2 dây lựu đạn Mini loại nhỏ, giày Bata, súng hỏa-châu tí hon, loại 6 viên đeo nơi cổ (flaregun) còng tay dã chiến bằng nylon, C-Ration đựng trong giấy Nhôm màu Nâu đủ dùng trong 4 ngày; ngoài ra được trang bị một khẩu AK47 và băng được lấp đầy đạn, áo phao chân nhái.v.v..
Xa về phía Tây-Bắc của tiền đồn, dưới chân ngọn đồi có cây cầu bắc ngang qua trên con rạch nhỏ nối liền hai đầu Quốc-lộ, các chiến hữu Bộ-binh vừa cho biết Công-binh phe ta đã cố tình giật sập mấy ngày trước, mục đích ngăn chận tiến quân và xe Tăng T54 của BV xâm lăng ồ-ạt cùng mấy Sư đoàn chính quy. Cách đó không xa, vào khoảng vài trăm thước hướng Tây 7 chiếc T54 bị bắn cháy, đang nằm ngổn ngang như đống sắt vụn, các Xạ thủ bị xiềng chân vào ổ súng, bị chết cháy trông như những con Heo quay nhìn thấy thật là tội nghiệp. Vì tình hình khẩn trương, Trung-úy Tom Norris đề nghị với Toán-trưởng cho xuất phát vào khoảng 5 hoặc 6 giờ chiều nay; Toán-trưởng lưởng-lự, xoay qua đưa tầm mắt nhìn về các Toán-viên như muốn hỏi ý kiến anh em; Châu, một Toán viên thâm niên và đầy kinh nghiệm nhảy Toán liền góp ý kiến: Các hoạt động Biệt-Hải xưa nay chỉ chuyên đột nhập về đêm, thành công hay không đều do yếu tố bất ngờ, nhưng với tình hình nầy, cũng như lộ trình di chuyển xem ra không mấy dễ dàng, nhất là đang lúc ban ngày, ngay đến 2 phi-công nhảy dù thoát hiểm ở vùng nầy cũng phải, ngày trốn, đêm đến thì thả trôi theo giòng sông Miếu-Giang xuôi theo ra Biển, vì một điều quan trọng là Quân BV rất nhiều và kiểm soát khắp nơi, rất nhiều Sư-đoàn Chính-quy từ Bắc mới vào, chúng đang kiểm soát từ tuyến Khe-Sanh dọc theo Quốc lộ 9 và chắc chắn sẽ lan sang những vùng phụ cận, sợ rằng, Toán dễ bị phát giác nhanh chóng bởi các tiền trạm hoặc những Chốt chận của chúng trước khi Toán đến được mục tiêu. Nghe sự giải thích hợp lý, Toán trưởng quyết định bác bỏ lời đề nghị của trung-úy Tom Norris, giờ xuất phát tối nay, khi mặt trời đã hoàn toàn ngủ yên
Đúng 7 giờ tối, Toán chuẩn bị khởi hành, bỗng dưới chân đồi cách Lô-Cốt khoảng độ hơn 1 cây số, ước tính theo tầm mắt, trông khá rõ ràng vì hiện đang là mùa Hè, cho dù mặt trời mới khuất nhưng vẫn còn trông thấy được, xuất hiện một đoàn xe Tăng T54, và Molotova của BV không thể đếm được là bao nhiêu chiếc, tất cả đều bật đèn lên sáng trưng nối đuôi nhau chạy trên Quốc lộ 9, hướng thẳng về phía tiền đồn mà Toán đang chuẩn bị xuất phát, hầu như chúng không sợ chiến đấu cơ của phe ta đến oanh kích, hoặc Pháo-binh sẽ tác xạ, khi sắp gần tới cây cầu mà đơn vị Công-binh đã giật sập trước đó. Bỗng dưng đoàn xe tăng T54 chuyển hướng băng qua nhiều ngọn đồi, chạy thọt sâu vào lãnh thổ Quãng-Trị. Thấy vậy các Chiến-Sĩ Biệt-Hải, lẩm bẩm chưởi thề ‘Mẹ kiếp’ tiền hung, hậu có kiết không đây? Hồi 2 giờ trưa nay, từng đoàn Molotova phát xuất từ hướng cửa Việt cùng lần lượt tiến vào, ở trên đồi cao nhìn xuống thấy rất rõ; đoàn xe băng qua nhiều cánh đồng hoang, sát nách cách tiền đồn không xa lắm, và băng qua một cách thản nhiên, không hề kiêng sợ, làm cát buị bay tung lên mù mịt. Nói tóm lại trong khoảng thời gian nầy (không được oanh kích hoặc pháo-binh tác xạ, vì kẹt Trung-tá Hambleton và Đại-úy Mark Lack đang lẩn trốn trong vùng chúng kiểm soát) Quân BV vẫn liên tục, thường xuyên di chuyển, nhất là những ngày Toán Biệt-Hải có mặt tại đây. Điều làm mọi người ngạc nhiên không ít, là ngày và đêm không hề nghe tiếng máy bay hoặc Pháo-binh của phe ta bắn tới yểm trợ cho quân bạn; Xem như tình hình quanh vùng, ngày càng trở nên căng thẳng đến mức vô cùng tồi-tệ; những giờ phút linh cảm đen tối như thế nầy, các Chiến-sĩ đều nhờ vào hơi của thuốc lá nặng (Basto Xanh) để giúp họ trấn an tinh-thần.
Đã 10 ngày qua, kể từ 9 giờ tối ngày 2 tháng 4 năm 1972, Không-quân và Hải-quân Hoa-kỳ đã lập vùng “cấm hỏa-lực” (no fire zone) quanh vị trí phi-công, Trung-tá Hambleton và Đại-úy Mark Lack bị phòng không BV bắn rơi với đường kính 27 cây số, vùng cấm hỏa lực bao trùm hầu hết các vị trí QLVNCH đang bị áp lực lực lượng BV bao vây tấn công, nên vì thế các đơn vị QLVNCH không còn được máy bay và pháo binh yểm trợ như thường lệ. Đây là cơ hội quý giá nhất cho quân đội BV chuyển quân vào các tỉnh của tuyến đầu lảnh thổ miền Nam một cách rầm rộ nhanh chóng mà không lo sợ, vì thế cho nên các cứ điểm đóng quân của Sư-đoàn 3 BB, sau đó không lâu đã bị Cộng-quân tràn ngập. Gần 8 giờ tối, màn đêm bắt đầu buông xuống phủ kín cảnh vật chung-quanh, nhường chỗ cho những sinh vật sở trường hoạt động về đêm, trong đó có Toán Biệt-Hải. Tối nay Toán áp dụng đội hình di hành hàng dọc, mỗi người cách nhau 3 thước, theo thứ tự đã được chỉ định trước khi xuất phát; Riêng trung úy Tom Norris luôn luôn đi giữa. Còn Trung-tá Andy Anderson thì nhận trách nhiệm ở lại Tiền đồn làm trục ‘trung gian’ móc nối, liên lạc với thám thính cơ OV-10 với Toán Biệt-Hải cùng với 2 phi-công Hoa-kỳ đang lẫn trốn trong lòng địch 8 giờ 20 tối, Toán bắt đầu rời khỏi tiền-đồn dưới sự hướng dẫn của người lính gác, vượt, luồn lách qua nhiều vòng kẻm gai, mìn bẩy phòng thủ quanh căn cứ. Nhờ buổi chiều lúc vừa đến Toán-trưởng đã nghiên cứu địa hình, nên trong đêm tối, tìm hướng lộ trình dẫn Toán mon-men xuống bờ sông Miếu Giang cảm thấy không mấy khó khăn, con sông được chia ra nhiều nhánh, đặc biệt giòng nước thường chảy cực mạnh dù nhịp độ thủy triều có lên hay xuống; đứng dưới bờ sông nhìn lên Quốc lộ 9 vào lúc nầy không tài nào ước lượng nổi, khoảng cách bao xa! Hơn nữa nhiều cây to cao mọc lên san sát, nên đã che khuất phía trước. Trong màn đêm tịch mịch thanh vắng, mọi người trong Toán vẫn nghe được tiếng ho hay tiếng khua động từ chỗ đóng quân của các Trung-đòan thuộc Sư-đoàn 324B Cộng Sản vọng lại.
Bầu trời về khuya cảnh vật càng trở nên tỉnh mịch thanh vắng đến rợn người, ngoại trừ tiếng kêu của các loại côn trùng, như muốn chui rúc vào tai. Ám ảnh bởi những ‘oan hồn sinh Bắc tử Nam’ làm những vị anh hùng vô danh nầy chiến đấu âm thầm trong bóng tối, phải cảm thấy len lẻn một nỗi buồn man mác tẻ lạnh, khi nghĩ đến thần chết vẫn quanh quẩn đâu đây! Phút chốc, vài loài chim đậu ngũ yên trên các nhánh cây vụt bay tán loạn khi nghe tiếng chân của người dù rất thận trọng, vô tình làm lồng ngực cả Toán đập thình thịch, vì tưởng rằng đã bị địch phát giác theo dõi. Di chuyển ban đêm cảm thấy có nhiều khó khăn hơn, vì bất cứ tiếng động nào cũng có thể tạo ra cảm giác lo sợ, vì bị hạn chế tầm nhìn xa, duy chỉ tin tưởng vào thính giác giúp Toán phán đoán sự việc có thể sắp xãy ra, để tùy nghi ứng xử cho hợp với hiện trạng. Tâm trạng của Tiền-sát viên hết sức phân vân lo nghĩ, hình dung những sự việc không may có thể xảy ra thình lình cho Toán.Hắn mau chóng nẫy sinh ý kiến vội vàng thay đổi lộ trình dẫn Toán đi xuống dọc theo mé nước cạnh bờ sông, nhưng phải sâu ít nhất cũng ngang đầu gối, nhưng đôi lúc gặp phải chỗ trũng lên tận tới ngực, tuy sự xê dịch có phần chậm hơn nhưng chắc chắn không gây tiếng động, hoặc không để lại dấu vết giúp Cộng Sản dễ dàng theo dõi.
Đúng nữa khuya, 12giờ30, tất cả 6 người đều đến mục tiêu một cách bí mật và kín đáo, nhưng không tài nào đoán được Toán đã di chuyển được bao nhiêu cây số. Theo sự hiểu biết, qua liên lạc được thì hai phi-công sẽ thả trôi theo dòng nước như họ đã làm trong những đêm vừa qua, còn ban ngày thì tìm những bụi rậm, để nghĩ ngơi lấy sức cho đêm tới. Mọi người chia ra tìm các bụi cây gần đó không được cách xa quá để ẩn nấp; Đồng thời phải chú ý nghe ngóng về hướng trên của Quốc-lộ 9 mà hiện quân lính BV đang đóng quân, cũng như ở phía dưới dòng sông; Vì trước giờ khởi hành, Trưởng-toán cho biết tối nay, 1 trong 2 phi-công sẽ từ chỗ lẫn trốn thả trôi theo dòng sông, trong khoảng thời gian từ 12 giờ đến 3 giờ sáng; mọi Toán viên đều cố để mắt quan sát. Nghe ngóng và khi tìm gặp họ, thì bằng mọi cách phải đem họ ra khỏi chỗ nầy càng sớm càng tốt; Vì đây là ổ ‘kiến lửa’ trong lòng địch; Đêm nay là mấy! mà sao màn đêm lại mù mịt giống như đêm 30, chỉ có một vài vì sao lờ mờ lộ diện, chỉ nhìn thấy được trong chốc lát, qua đám mây mỏng tìm ẩn phơi bày nhẹ nhàng trôi về phía Tây Trường Sơn. Nhìn về hướng Đông cửa Việt, một vài vì sao nằm rải rác lấp lánh tựa như ánh sáng của loài đom đóm, muốn chia xẽ một chút ánh sáng để giúp cho những Biệt Hải anh hùng chiến đấu trong bóng tối, quanh đây trên các ngọn cây lớn nhỏ không hề lay động, chứng tỏ thời tiết miền Trung sắp sửa bước qua mùa hè, nóng nực, oi bức, khiến cho ngoại cảnh chung quanh càng thêm ngột ngạt, ngoại trừ hơi thở dồn dập, nhưng không đều của một vài Toán viên đang cố tình nén lại đột biến…đâu đây có một hơi thở nhè nhẹ, nhưng chắc chắn không phải là ngũ mà đang mở to đôi mắt nhìn vào những lùm cây tìm kiếm xem có cây nào lay động không, nhưng chỉ nghe thấy tiếng nước chảy róc rách của dòng thủy triều đang hồi chảy xiết ra hướng Đại Dương..
Thình lình ở giữa dòng sông, Toán viên tiền vệ bất chợt phát giác có 1 chấm đen từ trên trôi xuống rất nhanh, một lúc một gần, bập bềnh trôi theo dòng sông đang chảy cuồn cuộn, chỉ vài phút sau, thì đã thấy chấm đen lớn dần rồi vụt qua khỏi tầm mắt của vài Toán viên đứng chận cách đó chừng 10 thước, gần đến độ nghe được tiếng thở phì phào mỏi mệt khá rõ, phát xuất từ chính vật đen đang hấp hối trôi qua …ở trong lòng địch, làm sao ai dám kêu gọi ơi ới?
Chẳng bao lâu, Toán tập họp lại đi đến quyết định, ban đêm không thấy nhau để bị ngộ nhận mà lại bất đồng ngôn ngữ, còn ban ngày lại càng không nên, vì Toán Biệt Hải ăn mặc theo lính chính quy BV, nếu đến gần phi-công có thể bị cho ăn kẹo đồng như chơi
Quyết định rồi, nhanh như chớp Tom Norris mang chân nhái một mình phóng xuống nước, dùng hết sức mạnh lặn lội theo cho kịp vật đen; nhưng vào khoảng 20 phút sau Tom Norris lội trở lại vị trí của Toán, có lẽ vì dòng nước trên đã chảy mạnh, đã cuốn vật đen đi xa, nên Tom Norris lội theo không kịp. Vừa rồi, tất cả sự việc xãy ra trong khoảng khắc, nên cả Toán chẳng ai có đủ thời gian để kịp phản ứng hành động; Dù vậy vẫn án binh bất động chờ đợi lệnh; tuy không nói ra nhưng cả Toán đều nghi ngờ vật đen lúc nãy có thể 1 trong 2 viên Phi Công Mỹ đang nương theo dòng nuớc với hy vọng về tới Đồng bằng có phe ta chờ sẳn, nhưng không may vượt khỏi tầm tay chờ đợi của Toán; xem như cơ hội hiếm hoi đã bị tuột mất, thình lình nghe tiếng đối thoại vừa đủ nghe giữa Tom Norris và Trung Tá Anderson đang trực máy ở tiền đồn, có lẽ đang bàn thảo diễn tiến về sự kiện vừa mới xãy ra. Kể từ lúc phát hiện vật đen đã gần 30 phút trôi qua rồi, Trưởng Toán cho lệnh đi ngược trở lại, nhưng xuôi theo bờ sông về lại tiền đồn, nhìn vào mặt của đồng hồ dạ quang, đã hơn 2 giờ sáng. Trên đường trở lại lộ trình cũ, đi nữa người dưới mực nước nhưng phải thận trọng cảnh giác đề phòng, nhất là những chỗ đáng nghi ngờ, trong đầu mọi người vẫn luôn luôn bị ám ảnh không ít, hiện giờ trời quá tối, vã lại cây cối rậm rạp thế nầy, lỡ mà lọt vào ổ phục kích của lính BV, thì chắc chắn không còn một mống chạy thoát.
Theo như tin vừa mới biết, một số dân trong vùng chạy giặc về cho biết, bọn lính BV đang tung ra nhiều toán nhỏ, như ở ngoài Bắc thường truy lùng các Toán gián điệp đột nhập, từ trên không theo thế cài răng lược cho nên hai phi-công Hoa-kỳ nầy khó hy vọng thoát khỏi cái lưới bẩy chặt chẽ nầy của chúng! Vì thế, nên ngày thì vô bụi rậm ngũ lấy sức, đêm thì thả trôi theo dòng sông, hy vọng xuống vùng đồng bằng sẽ gặp quân bạn.
Nổi thắc mắc của mọi người, vật đen và tiếng thở của con người đang trôi vụt qua, đầu óc luôn ám ảnh thắc mắc và tự hỏi, không biết vật đen đó có phải là người… mà là người phi-công Hoa-kỳ mới đúng!’ Thật Toán Biệt Hải nầy quá khó tánh! phải là phi-công Hoa-kỳ mới đúng? Nên bụi cây nào ở trước mặt, Toán sắp sửa lướt qua là mở to đôi mắt soi bói như tìm một bảo vật đang lẫn trốn trong ấy, nhưng ác nghiệt thay, những bụi cây trước mặt không thèm lay động, thì lại càng làm nản lòng cho những người trông ngóng đi tìm, kể từ khi Toán nhận lệnh, rời khỏi mục tiêu cho đến giờ là hơn một tiếng đồng hồ rồi, thì hy vọng đang tan dần theo những áng sương mù của màn đêm chụp xuống…Rồi bổng chốc, như một điệu nhạc ‘rock and roll’ 6 cái đầu và 12 con mắt đều đồng loạt hướng về một bụi cây phía trước, nằm sát mé sông cách Toán chừng 10 thước, trong màn đêm tỉnh mịch làm sao không nghe rõ được những âm thanh giao động trên dòng nước, mọi người lấy lại bình tỉnh quan sát chung quanh cẩn thận trước khi ứng xử, như phản xạ trong kinh nghiệm chiến đấu, mọi người đều tìm một nơi ẩn nấp thuận lợi gần nhất, tất cả các bụi cây đều đứng yên bất động: và cả Toán không ai bảo ai đều giữ im lặng, đứng yên không lay động…và lắng nghe, theo dỏi. Sau một hồi khá lâu, tất cả đều lắng nghe trong hồi hộp phập phồng, quan sát lại một lần nữa bụi cây trở nên yên lặng đến khó thở; vì trời sắp sáng đến nơi rồi không thể chần chờ được nữa. Tiền sát viên được một Toán viên ỳểm trợ cố đến sát mục tiêu, hai nòng súng AK47 chỉa vào bụi cây trước mặt; khi khoảng cách bụi cây thật ngắn, người tiền đạo nhận thấy bụi cây bỗng run lên như sợ hãi, rồi mổi lúc một mạnh hơn, đồng thời nghe tiếng người phát ra yếu ớt như van xin {có vẽ viên phi-công đã thấy trước Toán người lố nhố từ nơi xa) ‘No, No’ bằng anh ngữ phát ra từ nơi thân cây, làm cho hai Toán viên đi đầu không còn nghi ngờ gì nữa, đích thực đây là viên phi-công Hoa-kỳ mà cả Toán đang vượt mọi nguy hiểm để đi tìm, ngay dưới thân cây lờ mờ trong tầm mắt của Toán chừng 5 thước, viên phi-công đang run rẩy vì bị ám ảnh và in trí rằng đây là những đơn vị bộ đội BV đang lùng bắt ông, tinh thần quá sa sút vì đói khát trong 10 ngày qua, vì đã lẫn trốn nên càng làm cho ông trở nên hoảng sợ khi nhìn thấy Toán người đang lố nhố trước mắt ông.
Tiền sát viên xác định mục tiêu có phần chắc chắn, bèn đứng yên bất động tại chỗ, cốt để mắt quan sát, theo dõi, không dám khiêu khích hay động tỉnh, vì sợ viên phi-công hoảng hốt, và sẽ buông tay khỏi gốc cây lần nữa để trốn theo dòng nước đang chảy xiết, hoặc là vì bản năng tự vệ ông ta có thể dùng súng P.38 trong người để bắn trả lại thì sẽ bị lộ tông tích cả lũ. Tiền sát viên đã trông thấy khá rõ viên Phi công, tử trên đỉnh đầu dùng khăn quàng cổ ngụy trang phủ kín đến cổ, hai tay ôm chặt dưới thân cây ngập nước, lom khom dưới mức nước sâu đến lồng ngực của ông, tiền sát viên vỗ nhẹ lên đầu ra dấu cho toán viên trở lại phía sau báo động cho Tom Norris biết; không bao lâu thì có tiếng bì bỏm cuộn quặng trên mặt nước, hai người hiện rõ, đó là Toán-trưởng và Tom Norris; Tiền sát viên chỉ về hướng thân cây đang ngập nước nơi đã phát hiện ra viên Phi công, trong giây lát Tom Norris xác định được vị trí rõ ràng, thì vội vàng lên tiếng vừa đủ nghe, rồi bất ngờ viên Phi công từ trong bụi cây nhanh nhẹn bò ra (giống như Bò mẹ khi sanh Bò con dấu trong lùm cây, khi Bò con nghe tiếng kêu của Bò mẹ thì dựng phóc dậy chạy ra). Thật là cảm động! Cả hai quỳ xuống ôm chầm lấy nhau giống như đôi tình nhân đã xa cách hằng thế kỷ, mà nay bỗng nhiên gặp lại; Mọi người đều nghe rất rõ, tiếng đứt quảng từ người Phi công thốt ra “Thank…Thank” làm cho mọi người ai ai cũng hết sức vui mừng phấn khởi và đầy cảm động! Và có lẽ ông quá xúc động sau 10 ngày lẫn trốn, phần thì bị lính BV truy kích, phần thì đói khát, ông tưởng rằng sớm muộn gì rồi cũng sẽ bị bắt, nhưng không ngờ nay được cứu sống qua sự hy sinh của các chiến hữu cùng một chiến hào Thế Giói Tự Do.
Niềm vui sướng nào có thể so sánh cho bằng hai chữ Tự Do, vì tưởng đã vĩnh viễn mất đi, nay tìm lại được, nhưng đối với những chiến sĩ đã âm thầm chiến đấu trong bóng tối là cả một phần thưởng thầm kín, lớn lao vô giá đối với tinh thần thượng võ, Toán đã vượt tất cả khó khăn nguy hiểm để hoàn thành công vụ trong một đêm đầu, càng tăng niềm tin theo những chuyến nối tiếp. Dù vậy, thời gian không cho phép ở đây quá lâu, Toán-trưởng tức khắc ra lệnh rút lui nhanh, không thì sẽ bị lộ ngay, vì quanh đây vẫn là chỗ đóng quân của một Sư-đoàn lính BV, nên mọi người đều phải cảnh giác và cẩn thận đều đó, ngoài ra còn có trách nhiệm phải đưa viên Phi công về phần đất an toàn nữa chớ?
(con-tiep)
Anh hùng Biệt-hải dẩm chân trên đất liền cứu Phi-cộng Mỹ:
Đây thuộc loại “đặc-tác” xâm nhập tìm cách giải thoát hai phi-công Hoa-kỳ đang bị mắc kẹt trong vùng địch kiểm soát; khu-trục-cơ chiến thuật và oanh tạc cơ B-66 của họ đã bị phòng không của quân Bắc-Việt bắn hạ trên không phận Bắc Quảng-Trị hơn 10 ngày qua, Trung-tá phi-công Hambleton và Đại-úy Mark Lack đều nhảy dù đáp xuống đất an toàn, và đang tìm cách lẩn trốn chung quanh địa điểm dọc theo quốc lộ 9, thuộc phía Bắc sông Cam-Lộ, tỉnh Quảng-Trị. Hiện vùng đất nầy đã hoàn toàn do lính Bắc-Việt kiểm soát. Hai phi-công vẫn giữ được liên-lạc với thám thính cơ Bronco OV-10 trên không vào mỗi đầu múi giờ; Các Trung-đoàn quân Bắc-Việt chia ra từng vùng trách nhiệm để truy bắt hai phi-công nầy. Vì thế CIA lập lại cái cảnh thả dù tiếp tế như hồi 6.000 Thủy-Quân Lục-Chiến bị bao vây ở Khe-Sanh; Trong 10 ngày qua có những phi vụ bí mật đã thả những thùng đồ ăn, C.Ration xuống đất tiếp-tế. Các anh hùng Biệt-Hải được ân cần nhắc nhở nhiều lần; anh em hãy tránh xa mỗi khi trông thấy những thùng C-Ration đó, lý do có một số hộp đã bỏ chất độc truyền nhiễm hay bị gài chất nổ rất nguy hiểm, chỉ riêng phi-công Mỹ mới biết được ám số nơi đầu mỗi hộp cũng như biết ám số an toàn của các loại thực phẩm, và đây cũng là nguyên nhân theo những tài liệu thư từ của quân Bắc-Việt; lấy đạn địch để tiêu diệt địch, lấy lương-thực địch để nuôi quân. (Dĩ-nhiên Hoa kỳ không dại gì lấy chất độc loại nầy thay vì chất độc màu Da-Cam ít tội-vạ trong cái gọi là nối lại bang giao (theo lộ đồ 20 năm thù địch (1975-1995) qua cái cớ “Chất độc màu da-cam với người Mỹ mất tích MIA) Bạn có biết không cái gọi là bồi thường và hàn gắng vết thương chiến tranh rất cần thiết cho tập đoàn tư bãn để xã-ra (flushing) những thứ thừa thải hết hạn để gọi là bồi thường thay gì phải vất bỏ vào thùng rác
Trong cuộc thuyết trình bỏ túi chớp nhoáng, Toán trưởng chỉ ngón tay trên bản-đồ bao vùng hoạt động tìm kiếm trách nhiệm của Toán, vị trí xuất phát từ một tiền đồn của một Đại-đội thuộc Sư-đoàn 3 bộ binh tân lập, xa về phía Tây tận đến Khe-Sanh dọc theo quốc lộ 9, Cam-Lộ, xuôi theo dòng sông Miếu-Giang chảy ra biển, kể cả vùng Đông-Bắc đều do các Trung đoàn cơ-động Bắc-Việt kiểm soát. Các ngôi sao màu Đỏ tượng trưng cho các Sư-đoàn BV, còn về phiá Đông-Nam màu xanh tượng trưng cho VNCH, chỉ có rải rác các nút chận cấp Tiểu-đoàn hoặc Trung-đoàn hay nhỏ nữa là cấp Đại-đội như ở tiền đồn nầy chẳng hạn. Nhìn tình hình chiến trận tổng quát, làm cho tinh thần của vài người trong toán có phần căng thẳng khi hiễu được tương quan lực lượng giữa hai bên, để kết thúc buổi họp, Toán trưởng hỏi anh em ai có ý kiến gì không? Tất cả đều lặng thinh, các anh em đi đến bàn ghi địa chỉ thân nhân thật rõ ràng khi cần cấp báo, đồng thời đứng chờ lãnh một số quân trang cần thiết cho công tác gồm có: 2 bộ Kaki màu cứt Ngựa (loại lính chính quy BV thường mặc) 2 dây lựu đạn Mini loại nhỏ, giày Bata, súng hỏa-châu tí hon, loại 6 viên đeo nơi cổ (flaregun) còng tay dã chiến bằng nylon, C-Ration đựng trong giấy Nhôm màu Nâu đủ dùng trong 4 ngày; ngoài ra được trang bị một khẩu AK47 và băng được lấp đầy đạn, áo phao chân nhái.v.v..
Xa về phía Tây-Bắc của tiền đồn, dưới chân ngọn đồi có cây cầu bắc ngang qua trên con rạch nhỏ nối liền hai đầu Quốc-lộ, các chiến hữu Bộ-binh vừa cho biết Công-binh phe ta đã cố tình giật sập mấy ngày trước, mục đích ngăn chận tiến quân và xe Tăng T54 của BV xâm lăng ồ-ạt cùng mấy Sư đoàn chính quy. Cách đó không xa, vào khoảng vài trăm thước hướng Tây 7 chiếc T54 bị bắn cháy, đang nằm ngổn ngang như đống sắt vụn, các Xạ thủ bị xiềng chân vào ổ súng, bị chết cháy trông như những con Heo quay nhìn thấy thật là tội nghiệp. Vì tình hình khẩn trương, Trung-úy Tom Norris đề nghị với Toán-trưởng cho xuất phát vào khoảng 5 hoặc 6 giờ chiều nay; Toán-trưởng lưởng-lự, xoay qua đưa tầm mắt nhìn về các Toán-viên như muốn hỏi ý kiến anh em; Châu, một Toán viên thâm niên và đầy kinh nghiệm nhảy Toán liền góp ý kiến: Các hoạt động Biệt-Hải xưa nay chỉ chuyên đột nhập về đêm, thành công hay không đều do yếu tố bất ngờ, nhưng với tình hình nầy, cũng như lộ trình di chuyển xem ra không mấy dễ dàng, nhất là đang lúc ban ngày, ngay đến 2 phi-công nhảy dù thoát hiểm ở vùng nầy cũng phải, ngày trốn, đêm đến thì thả trôi theo giòng sông Miếu-Giang xuôi theo ra Biển, vì một điều quan trọng là Quân BV rất nhiều và kiểm soát khắp nơi, rất nhiều Sư-đoàn Chính-quy từ Bắc mới vào, chúng đang kiểm soát từ tuyến Khe-Sanh dọc theo Quốc lộ 9 và chắc chắn sẽ lan sang những vùng phụ cận, sợ rằng, Toán dễ bị phát giác nhanh chóng bởi các tiền trạm hoặc những Chốt chận của chúng trước khi Toán đến được mục tiêu. Nghe sự giải thích hợp lý, Toán trưởng quyết định bác bỏ lời đề nghị của trung-úy Tom Norris, giờ xuất phát tối nay, khi mặt trời đã hoàn toàn ngủ yên
Đúng 7 giờ tối, Toán chuẩn bị khởi hành, bỗng dưới chân đồi cách Lô-Cốt khoảng độ hơn 1 cây số, ước tính theo tầm mắt, trông khá rõ ràng vì hiện đang là mùa Hè, cho dù mặt trời mới khuất nhưng vẫn còn trông thấy được, xuất hiện một đoàn xe Tăng T54, và Molotova của BV không thể đếm được là bao nhiêu chiếc, tất cả đều bật đèn lên sáng trưng nối đuôi nhau chạy trên Quốc lộ 9, hướng thẳng về phía tiền đồn mà Toán đang chuẩn bị xuất phát, hầu như chúng không sợ chiến đấu cơ của phe ta đến oanh kích, hoặc Pháo-binh sẽ tác xạ, khi sắp gần tới cây cầu mà đơn vị Công-binh đã giật sập trước đó. Bỗng dưng đoàn xe tăng T54 chuyển hướng băng qua nhiều ngọn đồi, chạy thọt sâu vào lãnh thổ Quãng-Trị. Thấy vậy các Chiến-Sĩ Biệt-Hải, lẩm bẩm chưởi thề ‘Mẹ kiếp’ tiền hung, hậu có kiết không đây? Hồi 2 giờ trưa nay, từng đoàn Molotova phát xuất từ hướng cửa Việt cùng lần lượt tiến vào, ở trên đồi cao nhìn xuống thấy rất rõ; đoàn xe băng qua nhiều cánh đồng hoang, sát nách cách tiền đồn không xa lắm, và băng qua một cách thản nhiên, không hề kiêng sợ, làm cát buị bay tung lên mù mịt. Nói tóm lại trong khoảng thời gian nầy (không được oanh kích hoặc pháo-binh tác xạ, vì kẹt Trung-tá Hambleton và Đại-úy Mark Lack đang lẩn trốn trong vùng chúng kiểm soát) Quân BV vẫn liên tục, thường xuyên di chuyển, nhất là những ngày Toán Biệt-Hải có mặt tại đây. Điều làm mọi người ngạc nhiên không ít, là ngày và đêm không hề nghe tiếng máy bay hoặc Pháo-binh của phe ta bắn tới yểm trợ cho quân bạn; Xem như tình hình quanh vùng, ngày càng trở nên căng thẳng đến mức vô cùng tồi-tệ; những giờ phút linh cảm đen tối như thế nầy, các Chiến-sĩ đều nhờ vào hơi của thuốc lá nặng (Basto Xanh) để giúp họ trấn an tinh-thần.
Đã 10 ngày qua, kể từ 9 giờ tối ngày 2 tháng 4 năm 1972, Không-quân và Hải-quân Hoa-kỳ đã lập vùng “cấm hỏa-lực” (no fire zone) quanh vị trí phi-công, Trung-tá Hambleton và Đại-úy Mark Lack bị phòng không BV bắn rơi với đường kính 27 cây số, vùng cấm hỏa lực bao trùm hầu hết các vị trí QLVNCH đang bị áp lực lực lượng BV bao vây tấn công, nên vì thế các đơn vị QLVNCH không còn được máy bay và pháo binh yểm trợ như thường lệ. Đây là cơ hội quý giá nhất cho quân đội BV chuyển quân vào các tỉnh của tuyến đầu lảnh thổ miền Nam một cách rầm rộ nhanh chóng mà không lo sợ, vì thế cho nên các cứ điểm đóng quân của Sư-đoàn 3 BB, sau đó không lâu đã bị Cộng-quân tràn ngập. Gần 8 giờ tối, màn đêm bắt đầu buông xuống phủ kín cảnh vật chung-quanh, nhường chỗ cho những sinh vật sở trường hoạt động về đêm, trong đó có Toán Biệt-Hải. Tối nay Toán áp dụng đội hình di hành hàng dọc, mỗi người cách nhau 3 thước, theo thứ tự đã được chỉ định trước khi xuất phát; Riêng trung úy Tom Norris luôn luôn đi giữa. Còn Trung-tá Andy Anderson thì nhận trách nhiệm ở lại Tiền đồn làm trục ‘trung gian’ móc nối, liên lạc với thám thính cơ OV-10 với Toán Biệt-Hải cùng với 2 phi-công Hoa-kỳ đang lẫn trốn trong lòng địch 8 giờ 20 tối, Toán bắt đầu rời khỏi tiền-đồn dưới sự hướng dẫn của người lính gác, vượt, luồn lách qua nhiều vòng kẻm gai, mìn bẩy phòng thủ quanh căn cứ. Nhờ buổi chiều lúc vừa đến Toán-trưởng đã nghiên cứu địa hình, nên trong đêm tối, tìm hướng lộ trình dẫn Toán mon-men xuống bờ sông Miếu Giang cảm thấy không mấy khó khăn, con sông được chia ra nhiều nhánh, đặc biệt giòng nước thường chảy cực mạnh dù nhịp độ thủy triều có lên hay xuống; đứng dưới bờ sông nhìn lên Quốc lộ 9 vào lúc nầy không tài nào ước lượng nổi, khoảng cách bao xa! Hơn nữa nhiều cây to cao mọc lên san sát, nên đã che khuất phía trước. Trong màn đêm tịch mịch thanh vắng, mọi người trong Toán vẫn nghe được tiếng ho hay tiếng khua động từ chỗ đóng quân của các Trung-đòan thuộc Sư-đoàn 324B Cộng Sản vọng lại.
Bầu trời về khuya cảnh vật càng trở nên tỉnh mịch thanh vắng đến rợn người, ngoại trừ tiếng kêu của các loại côn trùng, như muốn chui rúc vào tai. Ám ảnh bởi những ‘oan hồn sinh Bắc tử Nam’ làm những vị anh hùng vô danh nầy chiến đấu âm thầm trong bóng tối, phải cảm thấy len lẻn một nỗi buồn man mác tẻ lạnh, khi nghĩ đến thần chết vẫn quanh quẩn đâu đây! Phút chốc, vài loài chim đậu ngũ yên trên các nhánh cây vụt bay tán loạn khi nghe tiếng chân của người dù rất thận trọng, vô tình làm lồng ngực cả Toán đập thình thịch, vì tưởng rằng đã bị địch phát giác theo dõi. Di chuyển ban đêm cảm thấy có nhiều khó khăn hơn, vì bất cứ tiếng động nào cũng có thể tạo ra cảm giác lo sợ, vì bị hạn chế tầm nhìn xa, duy chỉ tin tưởng vào thính giác giúp Toán phán đoán sự việc có thể sắp xãy ra, để tùy nghi ứng xử cho hợp với hiện trạng. Tâm trạng của Tiền-sát viên hết sức phân vân lo nghĩ, hình dung những sự việc không may có thể xảy ra thình lình cho Toán.Hắn mau chóng nẫy sinh ý kiến vội vàng thay đổi lộ trình dẫn Toán đi xuống dọc theo mé nước cạnh bờ sông, nhưng phải sâu ít nhất cũng ngang đầu gối, nhưng đôi lúc gặp phải chỗ trũng lên tận tới ngực, tuy sự xê dịch có phần chậm hơn nhưng chắc chắn không gây tiếng động, hoặc không để lại dấu vết giúp Cộng Sản dễ dàng theo dõi.
Đúng nữa khuya, 12giờ30, tất cả 6 người đều đến mục tiêu một cách bí mật và kín đáo, nhưng không tài nào đoán được Toán đã di chuyển được bao nhiêu cây số. Theo sự hiểu biết, qua liên lạc được thì hai phi-công sẽ thả trôi theo dòng nước như họ đã làm trong những đêm vừa qua, còn ban ngày thì tìm những bụi rậm, để nghĩ ngơi lấy sức cho đêm tới. Mọi người chia ra tìm các bụi cây gần đó không được cách xa quá để ẩn nấp; Đồng thời phải chú ý nghe ngóng về hướng trên của Quốc-lộ 9 mà hiện quân lính BV đang đóng quân, cũng như ở phía dưới dòng sông; Vì trước giờ khởi hành, Trưởng-toán cho biết tối nay, 1 trong 2 phi-công sẽ từ chỗ lẫn trốn thả trôi theo dòng sông, trong khoảng thời gian từ 12 giờ đến 3 giờ sáng; mọi Toán viên đều cố để mắt quan sát. Nghe ngóng và khi tìm gặp họ, thì bằng mọi cách phải đem họ ra khỏi chỗ nầy càng sớm càng tốt; Vì đây là ổ ‘kiến lửa’ trong lòng địch; Đêm nay là mấy! mà sao màn đêm lại mù mịt giống như đêm 30, chỉ có một vài vì sao lờ mờ lộ diện, chỉ nhìn thấy được trong chốc lát, qua đám mây mỏng tìm ẩn phơi bày nhẹ nhàng trôi về phía Tây Trường Sơn. Nhìn về hướng Đông cửa Việt, một vài vì sao nằm rải rác lấp lánh tựa như ánh sáng của loài đom đóm, muốn chia xẽ một chút ánh sáng để giúp cho những Biệt Hải anh hùng chiến đấu trong bóng tối, quanh đây trên các ngọn cây lớn nhỏ không hề lay động, chứng tỏ thời tiết miền Trung sắp sửa bước qua mùa hè, nóng nực, oi bức, khiến cho ngoại cảnh chung quanh càng thêm ngột ngạt, ngoại trừ hơi thở dồn dập, nhưng không đều của một vài Toán viên đang cố tình nén lại đột biến…đâu đây có một hơi thở nhè nhẹ, nhưng chắc chắn không phải là ngũ mà đang mở to đôi mắt nhìn vào những lùm cây tìm kiếm xem có cây nào lay động không, nhưng chỉ nghe thấy tiếng nước chảy róc rách của dòng thủy triều đang hồi chảy xiết ra hướng Đại Dương..
Thình lình ở giữa dòng sông, Toán viên tiền vệ bất chợt phát giác có 1 chấm đen từ trên trôi xuống rất nhanh, một lúc một gần, bập bềnh trôi theo dòng sông đang chảy cuồn cuộn, chỉ vài phút sau, thì đã thấy chấm đen lớn dần rồi vụt qua khỏi tầm mắt của vài Toán viên đứng chận cách đó chừng 10 thước, gần đến độ nghe được tiếng thở phì phào mỏi mệt khá rõ, phát xuất từ chính vật đen đang hấp hối trôi qua …ở trong lòng địch, làm sao ai dám kêu gọi ơi ới?
Chẳng bao lâu, Toán tập họp lại đi đến quyết định, ban đêm không thấy nhau để bị ngộ nhận mà lại bất đồng ngôn ngữ, còn ban ngày lại càng không nên, vì Toán Biệt Hải ăn mặc theo lính chính quy BV, nếu đến gần phi-công có thể bị cho ăn kẹo đồng như chơi
Quyết định rồi, nhanh như chớp Tom Norris mang chân nhái một mình phóng xuống nước, dùng hết sức mạnh lặn lội theo cho kịp vật đen; nhưng vào khoảng 20 phút sau Tom Norris lội trở lại vị trí của Toán, có lẽ vì dòng nước trên đã chảy mạnh, đã cuốn vật đen đi xa, nên Tom Norris lội theo không kịp. Vừa rồi, tất cả sự việc xãy ra trong khoảng khắc, nên cả Toán chẳng ai có đủ thời gian để kịp phản ứng hành động; Dù vậy vẫn án binh bất động chờ đợi lệnh; tuy không nói ra nhưng cả Toán đều nghi ngờ vật đen lúc nãy có thể 1 trong 2 viên Phi Công Mỹ đang nương theo dòng nuớc với hy vọng về tới Đồng bằng có phe ta chờ sẳn, nhưng không may vượt khỏi tầm tay chờ đợi của Toán; xem như cơ hội hiếm hoi đã bị tuột mất, thình lình nghe tiếng đối thoại vừa đủ nghe giữa Tom Norris và Trung Tá Anderson đang trực máy ở tiền đồn, có lẽ đang bàn thảo diễn tiến về sự kiện vừa mới xãy ra. Kể từ lúc phát hiện vật đen đã gần 30 phút trôi qua rồi, Trưởng Toán cho lệnh đi ngược trở lại, nhưng xuôi theo bờ sông về lại tiền đồn, nhìn vào mặt của đồng hồ dạ quang, đã hơn 2 giờ sáng. Trên đường trở lại lộ trình cũ, đi nữa người dưới mực nước nhưng phải thận trọng cảnh giác đề phòng, nhất là những chỗ đáng nghi ngờ, trong đầu mọi người vẫn luôn luôn bị ám ảnh không ít, hiện giờ trời quá tối, vã lại cây cối rậm rạp thế nầy, lỡ mà lọt vào ổ phục kích của lính BV, thì chắc chắn không còn một mống chạy thoát.
Theo như tin vừa mới biết, một số dân trong vùng chạy giặc về cho biết, bọn lính BV đang tung ra nhiều toán nhỏ, như ở ngoài Bắc thường truy lùng các Toán gián điệp đột nhập, từ trên không theo thế cài răng lược cho nên hai phi-công Hoa-kỳ nầy khó hy vọng thoát khỏi cái lưới bẩy chặt chẽ nầy của chúng! Vì thế, nên ngày thì vô bụi rậm ngũ lấy sức, đêm thì thả trôi theo dòng sông, hy vọng xuống vùng đồng bằng sẽ gặp quân bạn.
Nổi thắc mắc của mọi người, vật đen và tiếng thở của con người đang trôi vụt qua, đầu óc luôn ám ảnh thắc mắc và tự hỏi, không biết vật đen đó có phải là người… mà là người phi-công Hoa-kỳ mới đúng!’ Thật Toán Biệt Hải nầy quá khó tánh! phải là phi-công Hoa-kỳ mới đúng? Nên bụi cây nào ở trước mặt, Toán sắp sửa lướt qua là mở to đôi mắt soi bói như tìm một bảo vật đang lẫn trốn trong ấy, nhưng ác nghiệt thay, những bụi cây trước mặt không thèm lay động, thì lại càng làm nản lòng cho những người trông ngóng đi tìm, kể từ khi Toán nhận lệnh, rời khỏi mục tiêu cho đến giờ là hơn một tiếng đồng hồ rồi, thì hy vọng đang tan dần theo những áng sương mù của màn đêm chụp xuống…Rồi bổng chốc, như một điệu nhạc ‘rock and roll’ 6 cái đầu và 12 con mắt đều đồng loạt hướng về một bụi cây phía trước, nằm sát mé sông cách Toán chừng 10 thước, trong màn đêm tỉnh mịch làm sao không nghe rõ được những âm thanh giao động trên dòng nước, mọi người lấy lại bình tỉnh quan sát chung quanh cẩn thận trước khi ứng xử, như phản xạ trong kinh nghiệm chiến đấu, mọi người đều tìm một nơi ẩn nấp thuận lợi gần nhất, tất cả các bụi cây đều đứng yên bất động: và cả Toán không ai bảo ai đều giữ im lặng, đứng yên không lay động…và lắng nghe, theo dỏi. Sau một hồi khá lâu, tất cả đều lắng nghe trong hồi hộp phập phồng, quan sát lại một lần nữa bụi cây trở nên yên lặng đến khó thở; vì trời sắp sáng đến nơi rồi không thể chần chờ được nữa. Tiền sát viên được một Toán viên ỳểm trợ cố đến sát mục tiêu, hai nòng súng AK47 chỉa vào bụi cây trước mặt; khi khoảng cách bụi cây thật ngắn, người tiền đạo nhận thấy bụi cây bỗng run lên như sợ hãi, rồi mổi lúc một mạnh hơn, đồng thời nghe tiếng người phát ra yếu ớt như van xin {có vẽ viên phi-công đã thấy trước Toán người lố nhố từ nơi xa) ‘No, No’ bằng anh ngữ phát ra từ nơi thân cây, làm cho hai Toán viên đi đầu không còn nghi ngờ gì nữa, đích thực đây là viên phi-công Hoa-kỳ mà cả Toán đang vượt mọi nguy hiểm để đi tìm, ngay dưới thân cây lờ mờ trong tầm mắt của Toán chừng 5 thước, viên phi-công đang run rẩy vì bị ám ảnh và in trí rằng đây là những đơn vị bộ đội BV đang lùng bắt ông, tinh thần quá sa sút vì đói khát trong 10 ngày qua, vì đã lẫn trốn nên càng làm cho ông trở nên hoảng sợ khi nhìn thấy Toán người đang lố nhố trước mắt ông.
Tiền sát viên xác định mục tiêu có phần chắc chắn, bèn đứng yên bất động tại chỗ, cốt để mắt quan sát, theo dõi, không dám khiêu khích hay động tỉnh, vì sợ viên phi-công hoảng hốt, và sẽ buông tay khỏi gốc cây lần nữa để trốn theo dòng nước đang chảy xiết, hoặc là vì bản năng tự vệ ông ta có thể dùng súng P.38 trong người để bắn trả lại thì sẽ bị lộ tông tích cả lũ. Tiền sát viên đã trông thấy khá rõ viên Phi công, tử trên đỉnh đầu dùng khăn quàng cổ ngụy trang phủ kín đến cổ, hai tay ôm chặt dưới thân cây ngập nước, lom khom dưới mức nước sâu đến lồng ngực của ông, tiền sát viên vỗ nhẹ lên đầu ra dấu cho toán viên trở lại phía sau báo động cho Tom Norris biết; không bao lâu thì có tiếng bì bỏm cuộn quặng trên mặt nước, hai người hiện rõ, đó là Toán-trưởng và Tom Norris; Tiền sát viên chỉ về hướng thân cây đang ngập nước nơi đã phát hiện ra viên Phi công, trong giây lát Tom Norris xác định được vị trí rõ ràng, thì vội vàng lên tiếng vừa đủ nghe, rồi bất ngờ viên Phi công từ trong bụi cây nhanh nhẹn bò ra (giống như Bò mẹ khi sanh Bò con dấu trong lùm cây, khi Bò con nghe tiếng kêu của Bò mẹ thì dựng phóc dậy chạy ra). Thật là cảm động! Cả hai quỳ xuống ôm chầm lấy nhau giống như đôi tình nhân đã xa cách hằng thế kỷ, mà nay bỗng nhiên gặp lại; Mọi người đều nghe rất rõ, tiếng đứt quảng từ người Phi công thốt ra “Thank…Thank” làm cho mọi người ai ai cũng hết sức vui mừng phấn khởi và đầy cảm động! Và có lẽ ông quá xúc động sau 10 ngày lẫn trốn, phần thì bị lính BV truy kích, phần thì đói khát, ông tưởng rằng sớm muộn gì rồi cũng sẽ bị bắt, nhưng không ngờ nay được cứu sống qua sự hy sinh của các chiến hữu cùng một chiến hào Thế Giói Tự Do.
Niềm vui sướng nào có thể so sánh cho bằng hai chữ Tự Do, vì tưởng đã vĩnh viễn mất đi, nay tìm lại được, nhưng đối với những chiến sĩ đã âm thầm chiến đấu trong bóng tối là cả một phần thưởng thầm kín, lớn lao vô giá đối với tinh thần thượng võ, Toán đã vượt tất cả khó khăn nguy hiểm để hoàn thành công vụ trong một đêm đầu, càng tăng niềm tin theo những chuyến nối tiếp. Dù vậy, thời gian không cho phép ở đây quá lâu, Toán-trưởng tức khắc ra lệnh rút lui nhanh, không thì sẽ bị lộ ngay, vì quanh đây vẫn là chỗ đóng quân của một Sư-đoàn lính BV, nên mọi người đều phải cảnh giác và cẩn thận đều đó, ngoài ra còn có trách nhiệm phải đưa viên Phi công về phần đất an toàn nữa chớ?
(con-tiep)

Comment