Đời Sống Bây Giờ ở Saigon -2014

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • TAM73F
    Super Moderator
    • Apr 2009
    • 2321

    #1

    Đời Sống Bây Giờ ở Saigon -2014

    Vài lời dặn dò khi du lịch Việt Nam…‏


    Tôi không rõ bạn đọc bài này vào ngày nào, trước năm 2013 hay đầu năm 2014, nhưng dù vào thời gian nào trên đây, cũng chưa đến Tết Nguyên Đán, xin gọi nôm na là “Tết Ta”. Trong khoảng thời gian từ “Tết Tây” đến “Tết Ta” cách nhau đúng một tháng, rất có thể một số bạn đọc hoặc có người nhà, bạn bè về Việt Nam thăm nhà, ít có bạn về Việt Nam du lịch bởi bạn ở nước ngoài thiếu gì chỗ để đi du lịch. Cho nên hầu hết người nước ngoài gốc Việt về Việt Nam là những cuộc viếng thăm không thể không có. Ví như các con tôi, không thể không về thăm bố. Ví như có cha mẹ, anh em đau ốm hoặc “ra đi”, không thể không về. Tuy nhiên, khi đến Việt Nam, bạn vẫn có thì giờ đi thăm thú một vài nơi, đi tìm lại những kỷ niệm vàng son một thời xa xưa.


    Các hàng rong vây kín khách du lịch ở Hà Nội

    Những điều tôi sẽ tường thuật với bạn đọc trong bài này chỉ có ý nhắc nhở bạn về những điều đã và đang xảy ra mà các bạn cần đề phòng trong dịp “Tết Ta” này nếu có việc phải về Việt Nam.

    Tôi không có ý nói xấu xã hội mà tôi đang sống. Tôi chỉ nhặt ra những “hạt sạn”, những “bụi bẩn” làm xấu mặt con người và làm hình ảnh xã hội Việt Nam trở nên bất an với toàn thể du khách. Hy vọng từ mỗi con người đến những cơ quan có trách nhiệm với văn hóa dân tộc nhìn rõ từng vấn đề kịp thời chấn chỉnh, đừng để mọi người dân Việt Nam cùng chịu cảnh “mất mặt” như thế nữa.


    An toàn để lên hàng đầu

    Tôi dùng chữ “chặt chém” trên đây không có nghĩa đen là du khách bị mang ra chặt chém… thành từng mảnh mà chỉ là bị tính giá “cắt cổ” ở mọi nơi, mọi lúc với mọi mánh khóe mà bạn không ngờ tới. Từ chỗ mua vé du lịch đến chỗ mua bán ở vỉa hè và ngay cả trong các cửa hàng, nhất là hàng ăn uống, hàng bán đồ lưu niệm… Nhưng trước hết và trên hết vẫn là chuyện an toàn cho bản thân mình khi đi trên hè phố, ở khách sạn… Bởi ở những mơi đó bạn dễ bị lừa, bị cướp giật, bị hành hung và bị đủ thứ phiền toái nếu không đề phòng cẩn thận. Bài học những năm trước đến nay vẫn còn nguyên giá trị, năm nay còn đáng sợ hơn bởi kinh tế suy thoái, thất nghiệp ngày càng nhiều, nên sự liều lĩnh gia tăng, sự “liều mạng cùi” của bọn lang thang đói rách kinh niên, còn ghê gớm hơn, đó là những con nghiện ma túy đến cơn vật vã thì bất cứ chuyện gì cũng dám làm, không sợ cảnh sát, không sợ đám đông, không sợ ai cả vì giản dị là chúng không sợ chết.

    Bạn đã từng biết những cô gái đi xe gắn máy loại sang bị côn đồ chặt luôn cánh tay để cướp xe; người đứng đổ xăng giữa chốn đông người, tiền để trong cóp xe cũng bị giựt nhanh như điện.

    Tôi có ông bà bạn từ nước ngoài về ghé thăm nhà. Bà xã ông đã cố gắng “cải trang” thành bà già nhà quê, xách túi quà cho bà con bằng cái bao ni lông đen ngòm để chứng tỏ đó chỉ là gói hàng tầm thường. Còn ông chồng thì mặc chiếc áo blouson rộng thùng thình trong khi trời nắng nóng. Lúc vào nhà rồi, cần gọi điện thoại, ông mới móc chiếc tablet từ túi áo trong ra dùng. Các thứ vật dụng lỉnh kỉnh như đồng hồ đắt tiền cũng được giấu trong đó. Nhìn có vẻ khôi hài, nhưng tôi hiểu đó là sự cẩn thận không bao giờ thừa. Tôi đề nghị các bạn cũng nên cẩn thận như thế mỗi khi đi trên hè phố từ Sài Gòn đến Hà Nội và ở tất cả những thành phố lớn cùng những địa danh du lịch ở Việt Nam.


    Hãy cẩn thận khi bị “dàn cảnh” gây gổ giữa đường

    Đây là một “chiêu” không mới nhưng vẫn thường xảy ra. Nếu bỗng dưng bạn bị một anh hay cô nào đó đi xe đụng vào người chút xíu hoặc cũng có thể là đang cùng đi trên hè phố, tức khắc bạn bị ngay “đối phương” la ó ầm ỹ, dùng những lời lẽ tục tĩu côn đồ gây sự. Trò đểu này bây giờ trở thành rất thông dụng. Bạn nóng máu cãi lại là có chuyện ngay. Đó là một kiểu ăn vạ, để rồi bọn đàn anh đàn em xông đến trấn lột “con mồi” đã bị theo dõi từ trước mà không hề hay biết. Bạn hãy bình tĩnh mỉm cười và cho họ biết: “Tôi biết mánh lới của các anh rồi, để tôi gọi cảnh sát đến phân xử”. Cho nên trong máy điện thoại của bạn luôn có số của cảnh sát kể cả cảnh sát cấp cứu. Đây là vài số bạn nên có:

    113: Lực lượng cảnh sát phản ứng nhanh – đây là số điện thoại gọi miễn phí. Có thể quay số 113 từ bất kỳ máy điện thoại nào.
    114: Số khẩn chữa cháy hay khi cần cứu hộ cứu nạn.

    Chỉ như thế may ra bạn mới có hy vọng thoát ra khỏi bàn tay những kẻ gây sự giả vờ để cướp đoạt tài sản, bạn giằng co sẽ nguy hiểm đến tính mạng là điều rất có thể sẽ xảy ra. Trường hợp bạn chưa kịp gọi cảnh sát thì cố tránh xung đột cãi cọ, hãy để chúng “hoành hành” rồi ngay sau đó vừa tri hô vừa gọi số 113 là tốt nhất.


    Đề phòng trộm cắp

    Ban Chiến trên VNExpress kể một câu chuyện hài thế này: Một nhà khoa học phái minh ra chiếc máy bắt trộm. Mọi người đều nghi ngờ về hiệu quả của chiếc máy, nhà khoa học bèn mang nó đi thử. Đầu tiên, ông mang nó qua Singapore, trong một ngày chiếc máy bắt được 5 tên trộm. Sau đó ông mang máy qua Trung Quốc, kết quả thật tuyệt vời, chiếc máy bắt được 100 tên trộm. Cuối cùng, nhà khoa học mang chiếc máy thần kỳ sang Việt Nam. Đến cuối ngày mọi người ra kiểm tra xem máy bắt được bao nhiêu tên trộm thì… chiếc máy thần kỳ đã bị trộm lấy mất từ lúc nào không hay!

    Chỉ là chuyện khôi hài nhưng nhắc nhở bạn cần đề phòng, ngay cả khi để hành lý bên chỗ ngồi. Chỉ cần sơ sảy một chút thôi, hành lý của bạn sẽ “biến mất”. Bạn cần thực hiện đúng câu “vật bất ly thân”. Nhất là khi bạn vào mua hàng, móc bóp trả tiền là có thể đã bị theo dõi hoặc bị giật như cảnh người mua xăng, để tiền trong cóp xe, mở cóp ra lấy tiền là bị giật ngay và kẻ cướp phóng mất dạng. Mời bạn đọc vài thủ đoạn của kẻ cắp ngày nay giữa Hà Nội:


    Những chiêu “độc” táo tợn

    Ở Hà Nội mới xuất hiện “chiêu cướp” rất táo tợn. Một phụ nữ đi xe máy dừng ở ngã tư lúc đèn giao thông bật đỏ vào lúc 8 giờ sáng thì bị một thanh niên nhảy phắt lên yên xe phía sau gí dao khống chế. Hắn yêu cầu nạn nhân đến khu vực ít người qua lại rồi cướp tài sản, sau đó chuồn mất dạng.

    Ngoài thủ đoạn trên, một số tên cướp còn theo dõi những cô gái đi rút tiền ở máy ATM. Một tối tháng 9, chị Lan vừa rời máy ATM ở quận Thanh Xuân (Hà Nội), ngồi sau xe máy của bạn trai đi về hướng cầu vượt Ngã Tư Sở thì bị một thanh niên áp sát. Bị hắn giật mất chiếc túi, chị Lan chỉ kịp ú ớ la “cướp, cướp”. Cậu bạn đuổi theo, nhưng tên cướp đã mất dạng giữa dòng xe cộ đông đúc…


    Ngồi xe hơi cũng bị cướp

    Một phụ nữ kể lại: Khi chị dừng xe ở ngã tư Phạm Ngọc Thạch – Chùa Bộc lúc đèn giao thông bật đỏ, một người đàn ông bước đến mở cửa trước của xe chị (vì chị sơ ý đã không chốt bên trong). Hắn mở cửa một cách thản nhiên như người chồng mở cửa xe của vợ để lấy đồ để quên. Chị kể: “Mình bất ngờ, chưa kịp định thần thì thấy túi xách để cạnh ghế lái đã nằm trong tay hắn. Theo phản xạ, mình kéo tay giật lại, nhưng không kịp. Thế là mất tiêu cả số tiền vừa lãnh ở ngân hàng trả lương cho nhân viên”.

    Một điều tra viên CA cho biết tình trạng cướp giật tại Hà Nội vẫn là vấn nạn “nổi cộm” với thủ đoạn ngày càng tinh vi và táo tợn. Các tên cướp không chỉ gây án trên đoạn đường vắng mà ra tay ngay cả trên các phố đông người.

    Cảnh sát mới có khuyến cáo, không nên đeo vàng, hay trang sức lộ liễu, khiến kẻ gian sinh lòng tham. Đặc biệt, không nên nghe điện thoại khi đang lái xe vì dễ mất tập trung, không quan sát được xung quanh.

    Tất nhiên, bạn không bao giờ trưng diện những món trang sức “hàng hiệu”, cần đi ăn cưới, dự tiệc, bạn hãy cất kỹ, chỉ đeo nó khi đến nơi hẹn. Tuy nhiên có một điều khó xử là bạn đang lái xe trên đường thì nghe điện thoại reo.

    Bọn cướp giật rất thích điện thoại của các ông bà “Việt kiều”, hầu hết là loại đắt tiền và là hàng thật chính hiệu chứ không phải hàng nhái của Trung Quốc, chúng đã nhiều phen cướp phải loại điện thoại nhái này, đó là lý do chúng theo khách nước ngoài khi nói chuyện trên đường phố. Hạn chế những cuộc gọi càng ít càng tốt. Nếu cần trả lời gấp, bạn nên đứng vào trong một cửa hàng, hoặc đứng trong một góc khuất và để ý những người quanh bạn. Phương tiện tốt nhất để di chuyển ở các Thành phố là đi taxi.


    Đi taxi cũng coi chừng taxi “dù”

    Ngay từ khi xuống đến phi trường, bạn sẽ phải “đối đầu” với nhiều chuyện phức tạp. Tôi bỏ qua không nói đến chuyện khách “Việt kiều” bỏ ra 10 USD hay hơn nữa để qua “cửa ải” trong và ngoài phi trường. Đó là thứ chuyện từ “muôn năm cũ” nhưng vẫn còn diễn ra… bình thường cho đến nay. Tôi chỉ nói đến về nạn bắt chẹt khách khi bạn gọi taxi.

    Vừa ra đến nơi đón khách quốc tế hoặc nội địa của sân bay Nội Bài hay Tân Sơn Nhất, du khách sẽ gặp rất nhiều “cò” taxi trà trộn giả vờ đón khách đi theo đoàn, khách của công ty để mời khách đi về nội thành. Nếu đi taxi có tên tuổi, niêm yết giá rõ ràng, mức giá đi từ sân bay Nội Bài đến nội thành khoảng từ 300-340 ngàn đồng/chuyến. Nhưng đám “cò” sẽ chào khách với giá rẻ hơn với lý do tiện một công đi đón đoàn nhưng thừa xe nên chỉ lấy từ 200-250 ngàn đồng/chuyến. Có khách đi về phố Thái Hà, bị xin thêm từ 100-150 ngàn đồng viện lý do phải vào ngõ sâu và đây không phải là nội thành?! Thường “con mồi” là khách nói giọng tỉnh khác, khách nước ngoài ham rẻ. Một khi khách đã vào xe, tài xế sẽ tùy tình hình để bắt chẹt.

    Điển hình là vụ giữa tháng 8/2013, một nữ du khách người Mỹ đi taxi từ sân bay Nội Bài đến Hà Nội đã bị tài xế ép rút 4 triệu đồng tại cây ATM. Sau ít ngày, cũng một nữ du khách khác bị hai thanh niên cầm biển đón khách chờ sẵn đưa lên xe về nội thành, nhưng trên đường đi họ bắt cô phải rút 600 USD từ cây ATM để trả tiền xe. Đã lên tới cả trăm trường hợp môi giới, dẫn khách bị phát hiện, bàn giao cho CA nhưng một thời gian sau họ lại quay trở lại hoạt động như thường!

    Vào đến nội thành, muốn di chuyển đi chỗ này chỗ kia, khách du lịch phải dùng taxi hoặc xích lô. Dư luận vẫn còn nóng chuyện 3 du khách người Pháp bị tài xế taxi, nhân viên khách sạn trên phố cổ Hà Nội lừa đảo, dọa giết, hay một du khách đi xích lô 1,5km phải trả 1,3 triệu đồng.


    Taxi “dù” Sài Gòn còn “ác” hơn

    Tình trạng taxi dù chặt chém khách, nhất là người nước ngoài, đang ngày càng trở nên thường xuyên hơn. Taxi “dù” là loại xe có “nhãn mác” của một công ty lớn nhưng là nhãn hiệu giả. Thú thật với bạn, tôi là người địa phương đi taxi thường xuyên nhưng cũng khó phân biệt được đâu là thật, đâu là giả, đâu là taxi xịn, đâu là taxi “dù”, taxi nào là taxi “nhái”. Với khách du lịch nước ngoài và kể cả người ở các tỉnh khác không thể phân biệt được các logo nhái, số điện thoại nhái, kiểu đồng phục của tài xế taxi. Khi kéo được khách lên xe rồi, các lái xe taxi dù tha hồ chặt chém, móc túi trước sự bất lực của hành khách. Cãi nhau với chúng là có cả bọn kéo đến vây kín đe dọa.

    Vào tối ngày 25/6/2012, hai du khách người Tây Ban Nha là Jose Angel Matas và Raquel Rvis đón một chiếc taxi ở khu vực chợ Bến Thành (Quận 1) để đi đến chợ Nguyễn Thái Bình (Quận 1). Khoảng cách giữa 2 địa điểm chỉ gần 1 km.

    Khi đến nơi, người tài xế taxi đã yêu cầu 2 vị khách này phải trả số tiền là 394.500 đồng đúng theo số tiền đã hiện trên đồng hồ bên trong xe taxi. Khi nêu lên sự thắc mắc vì số tiền cước quá cao, mà khoảng cách lại quá gần, người tài xế đã không thể giải thích gì cho vị khách này.

    Sau đó, để cho rõ ràng hơn, tài xế taxi còn lấy ra 1 biên lai của Mai Linh taxi để ghi ra số tiền, đưa cho 2 vị khách theo đúng số tiền đã nói lúc ban đầu. Hai vị khách đành ngậm ngùi đưa số tiền 400.000 đồng cho người tài xế bất lương nói trên. Vì du khách dọa sẽ báo công an với hành vi của người tài xế, nên đã được “thương tình” trả lại 200.000 đồng.

    Trước đó, ông Jorenson (49 tuổi, quốc tịch Úc) đón một chiếc taxi mang nhãn hiệu giống như của hãng Sài Gòn tourist từ bến tàu cánh ngầm trên đường Tôn Đức Thắng, Quận 1 (Sài Gòn) về sân bay Tân Sơn Nhất với quãng đường hơn 6 km.
    Khi tới nơi, ông bị tài xế đòi lấy 6 triệu đồng. Biết bị chém nhưng nhìn vẻ mặt dữ tợn của gã tài xế và đến giờ phải lên máy bay, ông phải vét sạch túi lấy 2 triệu đồng và hơn 100 đô la Úc để trả.


    Vào bất kỳ hàng quán nào cũng nên hỏi giá trước khi ăn

    Đến chuyện vào các hàng ăn càng dễ bị chặt chém hơn. Một khách du lịch từ Sài Gòn ra Hà Nội, đã phải trả hóa đơn cho 4 con ghẹ bé bằng bàn tay kèm hai chai bia tại một quán hải sản vỉa hè phố cổ với giá gần 2 triệu đồng mà chỉ biết ngậm ngùi rút ví vì… quên không hỏi giá trước khi ăn.

    Du khách xa lạ, hỏi đường mấy anh xe ôm, bà bán hàng nước, chị bán rong là y như rằng phải mặc cả tiền nong mới chỉ đường. Vị khách này khi hỏi anh xe ôm xem quán bún đậu mắm tôm nào ngon ở gần nhất thì bị yêu cầu: “Chi hai chục ngàn sẽ chỉ rõ ràng bằng bản đồ”. Có nơi khách phải mua hàng mới được chỉ đường. Ở nhiều nơi du khách nước ngoài chạy thục mạng vì bị “nữ quái” đeo bám xin xỏ, mời mọc, quyết không tha du khách nào ghé thăm.

    Bi hài đến nỗi, một đoàn du khách người Đức đã phải tìm cách chạy thục mạng sang đường để tránh khỏi sự đeo bám của đội quân bán hàng rong.

    Đấy là chuyện Hà Nội, còn Sài Gòn cũng không thiếu những trò bẫy khách.


    Hàng rong “bẫy” du khách ở Sài Gòn

    Nạn chặt chém, chèo kéo, đeo bám du khách hoạt động một cách ngang nhiên ở trung tâm Sài Gòn, Hòn ngọc của Viễn Đông. Tôi chỉ nêu vài chuyện điển hình. Chỉ cần dạo quanh các con đường gần Bưu điện Thành phố, Hội trường Thống nhất… khách sẽ nhanh chóng sập bẫy.

    Thậm chí mua một trái dừa bên vỉa hè cũng bị tính giá 200 ngàn đồng, trong khi bình thường một trái dừa tươi bán ở vỉa hè giá cao lắm là 25.000 đồng.

    Hình ảnh đôi quang gánh con con vài nải chuối, miếng dứa… mang nét độc đáo rất Việt Nam được nhiều du khách yêu thích. Nhưng vì yêu thích, nhiều vị muốn được gánh thử, chụp ảnh lưu niệm, bị tính giá 10-20 USD, sau đó các “gánh” này thoải mái “chặt chém” với giá bán một nải chuối, một túi vài miếng dứa lên tới cả vài trăm ngàn đồng khiến du khách nhăn mặt ngỡ ngàng mà vẫn phải trả đủ.


    Nạn “chặt chém” điên đảo ở các di tích Huế, Nha Trang Vũng Tàu, Bãi Cháy…

    Thật ra những kiểu chặt chém du khách ở hầu hết mọi nơi đều có cùng một “phiên bản” giống nhau. Ở Huế, các khu di tích được coi là linh hồn của Văn hóa dân tộc, bãi biển Nha Trang – Vũng Tàu – Hạ Long là những nơi nổi tiếng về cảnh đẹp của đất nước cũng không thoát cảnh này.

    Đi thăm Lăng Khải Định giữa cái nắng chang chang 39 – 40 độ C, nhiều du khách đã tấp vào quán giải khát đơn sơ, tranh tre mái lá ngay dưới chân lăng, trước khi leo hàng trăm bậc thang bỏng rát. Họ uống 4 chai nước ngọt, 7 chiếc kem socola ốc quế. Khi tính tiền, chị chủ hàng hét: 360.000 đồng.

    Ngay gần đó, chị bán nón, mũ phục vụ du khách cũng hét giá cao ngất ngưởng và miễn mặc cả: nón Huế bằng lá dừa mỏng manh một lớp không quai 40.000 đồng/chiếc; mũ lá 20.000 đồng/chiếc; mũ tắc kè hẹp vành 50.000 đồng/chiếc. Trong khi đó, những dân bản địa mua nón Huế một lớp 18.000 đồng/chiếc; mũ lá 8.000 đồng/chiếc; mũ tắc kè hẹp vành là 20.000 đồng/chiếc.


    Đến Nha Trang thuê khách sạn vào hàng ăn… cần coi chừng giá cả

    Một thí dụ như giá phòng niêm yết chỉ từ 70.000-200.000 đồng nhưng khách sạn thu của khách 700.000 đồng/phòng. Phòng không đạt chất lượng, máy lạnh không lạnh, nước yếu, không bảo đảm vệ sinh… khách yêu cầu sửa chữa hoặc đổi phòng nhưng không được đáp ứng.

    Khi khách trả phòng để đi thuê khách sạn khác thì bị ép trả tiền 2 ngày trong khi khách mới ở 1 đêm… Không chỉ vậy, khi khách báo cơ quan công an còn bị nhân viên khách sạn lớn tiếng đe dọa…, đó là sự việc xảy ra vào sáng ngày 7/8 tại khách sạn Thanh Thủy (số 96B Trần Phú, Nha Trang, Khánh Hòa).

    Các báo đã có nhiều thông tin rợn người, tại Bãi Cháy, Đà Lạt, Nha Trang đã có nơi du khách bị đánh đến ngất xỉu. Nạn chặt chém ở Vũng Tàu đã khá nổi tiếng ngay cả với những du khách trong nước. Sở Công Thương Tỉnh Bà Rịa -Vũng Tàu đã phải cho niêm yết “sổ đen” tên 7 cửa hàng giá cả bất thường, giá trên trời giá dưới… địa ngục. Trong đó có cửa hàng Hiệp Ký.


    Nội tạng được chất thành đống trên nền gạch, vài người tay cầm vòi xịt,
    chân đi ủng bám đầy phân, nước thải, dùng hết sức giậm vào đống nội tạng


    Món ăn ở Việt Nam nhiễm độc hàng loạt

    Sau cùng, xin bàn đến các loại đồ ăn thức uống ở Việt Nam vào lúc này. Đây là “báo động của các cơ quan chức năng”. Tôi xin tóm tắt rất ngắn gọn, còn ăn hay không, tùy bạn.

    - Nem chua, giò chả, patê không đạt chất lượng.
    - Bên cạnh các loại gia súc, gia cầm không bảo đảm an toàn thực phẩm liên tiếp đưa vào Sài Gòn để tiêu thụ thì các loại thực phẩm khác phục vụ cho nhu cầu Tết như bánh kẹo, mứt, hạt dưa,… kém chất lượng cũng chen vào tràn lan và công khai tại các chợ.
    - Các mẫu xét nghiệm sản phẩm rau quả, phát hiện hàn the, một loại hóa chất không được phép sử dụng trong thực phẩm. Riêng các sản phẩm thịt nguội có đến 5 mẫu không đạt, trong đó một mẫu patê không đạt về chỉ tiêu natri benzoat; hai mẫu giò chả, hai mẫu nem chua không đạt về chỉ tiêu natri benzoat và polyphosphate.
    - Mứt dừa làm từ dừa phế thải, ô mai lẫn trong khói bụi.
    - Thịt ngựa giả thịt bò ở châu Âu.
    - Bún, phở chứa chất tẩy trắng huỳnh quang.
    - Trà chanh, nước mía vỉa hè nhiễm khuẩn, độc tố kim loại.
    - Phù phép thịt heo thối thành thịt bò khô…

    Trên đây chỉ là những sự việc đáng buồn không chỉ cho ngành du lịch Việt Nam mà người Việt Nam nào cũng cảm thấy đau lòng. Dường như thời đại này “văn hóa xấu hổ” không còn chỗ đứng.

    Văn Quang
    Last edited by Phòng Trực; 01-03-2014, 11:06 PM.
  • TAM73F
    Super Moderator
    • Apr 2009
    • 2321

    #2
    Trí thức miền Nam sau 75



    Sau ngày 30-4-1975, Chu Phạm Ngọc Sơn là một nhà chuyên môn hợp tác toàn diện với chế độ. Ông và một số nhà khoa học khác thường không câu nệ khi nhận các đơn đặt hàng thực hiện những công trình “khoa học” phục vụ nhu cầu chính trị. Theo Tổng thư ký Hội Trí thức Yêu nước Thành phố Hồ Chí Minh Huỳnh Kim Báu: “Những năm ấy, các trí thức Sài Gòn vẫn nhận được điện thoại từ Văn phòng Thành ủy hỏi xem: ‘Có công trình khoa học chào mừng 3-2 hay 19-5 không?’.

    Những Giáo sư như Phạm Biểu Tâm, Lê Văn Thới thì mắng ngay: ‘Không có thứ khoa học nào gọi là khoa học chào mừng cả’. Nhưng một số người khác thì có, người thì làm ra chất tẩy rửa ‘pentonic’, người chứng minh ‘ăn mấy ký khoai mì bổ bằng một ký thịt bò’, người thì ‘ăn bo bo nhiều dinh dưỡng hơn cả gạo’. Nhưng ngay cả những ‘nỗ lực’ đó cũng không giúp kiến tạo được lòng tin”.

    Giáo sư Chu Phạm Ngọc Sơn kể: “Nhìn vào lý lịch, thấy trước đây năm nào tôi cũng đi Mỹ nghiên cứu hoặc đi dạy, người ta cứ thắc mắc sao đi Mỹ quá trời. Tôi nộp đơn xin vô Hội Trí thức Yêu nước, mấy lần bị từ chối”. Năm 1980, trong thời gian Giáo sư Chu Phạm Ngọc Sơn đi Liên Xô, một người con của ông vượt biên không thành. Người con gái của ông cũng cảm thấy bế tắc khi thi không đậu vào dự bị y khoa. Biết chuyện, ông Võ Văn Kiệt thỉnh thoảng qua lại, trò chuyện, khi hiểu thêm nội tình, ông nói với Giáo sư Sơn: “Thôi, anh cứ để cho cô ấy và mấy cháu đi, đi chính thức. Bên đó có điều kiện cho các cháu học hành. Sau này nếu các cháu trở về thì tốt, nếu không, tôi với anh cũng được làm tròn bổn phận”.

    Ông Huỳnh Kim Báu kể: Sau giải phóng, Bí thư Thứ nhất Lê Duẩn vào Sài Gòn, sau khi nghe Mai Chí Thọ, Trần Trọng Tân báo cáo tình hình, ông nói: “Nãy giờ có một chiến lợi phẩm rất lớn mà các đồng chí không đề cập, đó là lực lượng trí thức được đào tạo từ nhiều nguồn. Lenin nói, không có trí thức là không có xã hội chủ nghĩa”. Tuy nhiên, theo ông Huỳnh Kim Báu, cách mà chính quyền sử dụng trí thức chủ yếu là “làm kiểng”.

    Giáo sư Phạm Hoàng Hộ tuy ở thời điểm đó vẫn còn là hiệu phó Đại học Khoa học, nhưng theo ông Báu: “Đấy chỉ là một chức vụ bù nhìn, không có vai trò gì trong giáo dục”. Giáo sư Hộ là hiệu phó nhưng không phải đảng viên, nên khi có vấn đề gì thì những người trong Đảng họp riêng, quyết định xong, có việc nói vớiông, có việc ông không bao giờ được biết. Từ rất sớm, Giáo sư Phạm Hoàng Hộ đã phản đối cách đào tạo đưa thời gian học chính trị quá nhiều vào chương trình. Ông cảnh báo: “Nếu chính trị can dự quá mạnh, các nhà khoa học sẽ mất căn bản”.

    Giáo sư Phạm Hoàng Hộ nói lên điều này sau khi chính ông đã được trải nghiệm trong những ngày học chính trị. Năm 1977, một lớp học kéo dài mười tám tháng về “Chủ nghĩa xã hội khoa học” dành riêng cho các trí thức miền Nam đã được tổ chức tại Thành phố Hồ Chí Minh. Ông Võ Ba, người tham gia tổ chức lớp học này, kể: “Chính quyền tưởng rằng sau lớp học sẽ có được một tầng lớp trí thức của chế độ cũ yêu mến và phụng sự chủ nghĩa xã hội. Tuy nhiên, nếu như Marxism đã từng được các trí thức miền Nam quan tâm như là một môn khoa học thì giờ đây họ lại nghe những giảng sư miền Bắc nói về Marx hết sức giáo điều. Chưa kể, những người đứng lớp còn rao giảng với tư thế của người chiến thắng, tự tôn, tự đắc”.

    Những đảng viên tham gia lớp học như ông Võ Ba cũng thừa nhận: “Trước giới trí thức Sài Gòn, chính quyền đã thất bại ngay trong lần trình diễn đầu tiên”.

    Chưa kết thúc lớp học, Tiến sỹ Nguyễn Văn Trung, một giáo sư triết học nổi tiếng của Sài Gòn, một người được coi là “hằn học với Giáo hội”, đã coi cộng sản cũng là “một giáo hội”. Tiến sỹ Nguyễn Văn Trung cho rằng hình thức “kiểm điểm” mà cộng sản áp dụng trong sinh hoạt chính là một thứ “xưng tội man rợ”. Về đường lối, ông cho rằng: “Có thể có những điều Lenin nói đã đúng vào năm 1916, nhưng sau bảy mươi năm mà ta áp dụng là không lý trí”.

    Còn Giáo sư Châu Tâm Luân thì khi nghe các giảng sư miền Bắc say sưa nói về con đường “tiến lên chủ nghĩa xã hội bỏ qua giai đoạn phát triển chủ nghĩa tư bản” đã mỉa mai: “Sao không tìm hiểu xem sau chủ nghĩa cộng sản là gì để nhân tiện bỏ qua, mình bỏ qua luôn hai, ba bước”. Giáo sư Châu Tâm Luân lấy bằng tiến sỹ về kinh tế nông nghiệp ở Đại học Illinois, Mỹ, năm hai mươi lăm tuổi, trở về dạy cùng lúc ở hai trường đại học Minh Đức và Vạn Hạnh. Ông là một trong những trí thức phản chiến hàng đầu, bị chế độ Sài Gòn bắt giam đầu năm 1975 cho tới những ngày cuối tháng 4-1975 mới được Chính quyền Dương Văn Minh thả ra. Giáo sư Châu Tâm Luân là một thành viên của nhóm “sứ giả” được ông Dương Văn Minh phái vào trại Davis 300 và được giữ lại ở đây cho đến trưa ngày 30-4-1975. Sau giải phóng, chính quyền xếp ông vào diện “người của ta”. Ông là đại biểu khóa I Hội đồng Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh, đồng thời là ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam.

    Về phía mình, Giáo sư Châu Tâm Luân cũng là một trong những trí thức kỳ vọng nhiều vào chế độ mới. Mấy tháng “sau giải phóng”, giá cả sinh hoạt tăng vọt lên, trong khi dân tình lo âu thì ông lại cho là giá tăng vì “tâm lý”, giống như cách giải thích thời ấy của chính quyền301. Sau khi cho rằng nhà nước không thể dùng ngoại tệ để nhập hàng như trước đây, Giáo sư Châu Tâm Luân viết: “Giờ đây không còn bọn tay sai đem máu của con em nhân dân đổi lấy đô la nữa thì cần phải tiết kiệmtối đa số ngoại tệ mà dân phải lao động đổ mồ hôi mới đem về được cho quốc gia… Vì vậy ngoài sự tiếp tay chánh quyền kiểm soát gian thương, chúng ta cũng cầnkềm hãm bớt kẻ địch ở ngay trong lòng mình…”302.

    Khi trao cho Giáo sư Châu Tâm Luân nhiều trọng trách, Chính quyền nghĩ đơn giản ông là người “dùng” được. Nhưng, cũng như nhiều trí thức Sài Gòn, ông đã không hành xử như là một công cụ. Từ năm 1976, Giáo sư Châu Tâm Luân không được đứng lớp vì kiến thức kinh tế của ông là “kinh tế tư bản”, tuy nhiên, ông vẫn còn được để ngồi trong Hội đồng Khoa học của trường. Chỉ ít lâu sau, Đảng ủy trường nhận xét ông muốn “tranh giành lãnh đạo với Đảng”.

    Giáo sư Châu Tâm Luân kể: “Tôi ngạc nhiên, chế độ cũ hai lần giao chức cho tôi mà tôi có màng tới đâu”. Nhưng té ra vấn đề không phải là “ghế”, mà là những ý kiến của ông ở Hội đồng Khoa học luôn luôn khác với ý kiến của chi bộ. Trong một cuộc họp, khi nghe ông Đỗ Mười thao thao nói về “hợp tác hóa”, về chủ trương phải đưa những người bần cố nông lên làm lãnh đạo hợp tác và “phải đào tạo họ”, Giáo sư Luân hỏi: “Nhà nước định đào tạo trong bao lâu?”. Ông Đỗ Mười nói: “Tình hình gấp rút, đào tạo ba ngày”. Giáo sư Châu Tâm Luân nhớ lại: “Tôi bắt đầu ngao ngán vì muốn thay đổi thì phải bắt đầu từ cái đầu mà… những ‘cái đầu’ thì như thế”. Sau lần gặp ông Đỗ Mười, nhà kinh tế nông nghiệp Châu Tâm Luân được đưa về Viện Khoa học Xã hội.

    Không chỉ có những đụng độ tại cơ quan. Ở Hội đồng Nhân dân, Giáo sư Châu Tâm Luân là trưởng Ban Nông nghiệp. Trong một phiên họp toàn thể thảo luận về các chương trình khoa học của Thành phố, sau khi nghe ông Luân tranh luận, một đại biểu trong Hội đồng mặc quân phục đứng dậy xin ngưng cuộc cãi vã, và lớn tiếng: “Các chuyên viên đã để ra rất nhiều thời giờ soạn thảo, đại biểu đó tư cách gì mà đòi sửa qua sửa lại”. Ông Luân cố dằn lòng: “Tôi xin ngưng cuộc thảo luận, bởi như vị đại biểu vừa nói, đã có các chuyên viên nghiên cứu cho chúng ta rồi thì chúng ta chỉ còn là chuyên viên giơ tay thôi”. Chủ trì phiên họp, ông Mai Chí Thọ không nói gì, chỉ yêu cầu biểu quyết. Nhìn thấy ông Luân không giơ tay, ông Mai Chí Thọ hỏi: “Ai không chấp thuận?”. Ông Luân cũng không giơ tay, ông nói: “Toàn thể chấp thuận, một phiếu trắng”.

    Một số cán bộ cách mạng tốt bụng bắt đầu lo lắng cho vị giáo sư trẻ tuổi này, một trưởng Ban Đảng khuyên: “Tôi sáu mươi tuổi, người ta vẫn xem tôi như con nít, phải ăn nói thận trọng lắm. Anh nhớ, anh chỉ mới hơn ba mươi tuổi”. Giáo sư Châu Tâm Luân kể: “Tại diễn đàn của Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, tôi đề nghị phải áp dụng ‘kinh tế thị trường có sự quản lý của nhà nước’. Ông Xuân Thủy nghe, nói với tôi: ‘Anh phải có người đỡ đầu, anh về nói với Sáu Dân đi’. Tôi trả lời ông Xuân Thủy: ‘Nếu tôi nói đúng thì các anh phải nghe chứ sao lại cần người đỡ đầu?’.

    Sau đó, ông Mai Chí Thọ nhắc: ‘Cậu đúng, nhưng áp dụng như vậy thì phức tạp quá, làm sao chúng tôi quản lý được. Muốn làm phải có những người như cậu. Mà nói thật chúng tôi chưa thể tin hoàn toàn những người như cậu’”.Theo ông Luân: “Những năm ấy, tôi chê ông Võ Văn Kiệt nhát, ‘xé rào’ là vá víu; phải ‘phá vỡ’ để áp dụng kinh tế thị trường chứ không thể phá những đoạn rào. Ông Mai Chí Thọ nghe, nhắc: ‘Phải giữ chính quyền trước hết, chính sách sai thì còn sửa được chứ mất chính quyền là mất hết’. Về sau tôi mới thấy ông Mai Chí Thọ đã nói rất thật lòng, họ đã ngủ rừng hàng chục năm để có chính quyền, làm sao họ để mất cái mà họ vừa giành được đó”.

    Hai vợ chồng Giáo sư Châu Tâm Luân đều học ở Mỹ. Trước năm 1975, gia đình ông đã định cư ở một nước Bắc Âu, nhưng cả hai đều chọn con đường về nước. Sau năm năm cố gắng chòi đạp trong chế độ mới, ông không tìm thấy một cơ may thay đổi nào. Đầu năm 1979, ông vẫn còn được trả lời phỏng vấn các phóng viên nước ngoài, nhưng càng về sau thì không thấy nhà báo nào gặp ông nữa. Giáo sư Châu Tâm Luân nói: “Tôi bắt đầu có dự cảm bất ổn. Khi tình cờ gặp một vài phóng viên, nghe họ nói mấy lần đến Việt Nam xin gặp tôi đều được chính quyền trả lời là Giáo sư Châu Tâm Luân đang đi công tác xa. Tôi biết tôi đang dần dần bị cô lập”.

    Dù từng hoạt động trong các phong trào chống đối dưới chế độ Sài Gòn, ông Huỳnh Kim Báu vẫn phải thừa nhận: “Trước 1975, mặc dù chính quyền bị coi là bù nhìn, nhưng trí thức vẫn được trọng dụng, họ có quyền thực sự trong chuyên môn. Sau giải phóng, chính quyền được nói là của mình nhưng trí thức gần như chỉ được dùng như bù nhìn, trong khi đa phần họ là những người khảng khái”.

    Năm 1977, có lần hệ thống nước máy của Thành phố bị đục, ông Võ Văn Kiệt mời các nhà trí thức tới hiến kế. Nhiều người phát biểu, riêng ông Phạm Biểu Tâm ngồi im. Ông Kiệt hỏi: “Sao vậy anh Tâm?”. Ông Phạm Biểu Tâm nguyên là chủ tịch Hội Sinh viên Hà Nội trước 1945. Năm 1963, con gái Ngô Đình Nhu là Ngô Đình Lệ Thủy thi y khoa đã bị ông đánh rớt dù bị nhà Ngô gây áp lực. Ông là một nhà giáo được sinh viên kính nể. Ông Tâm được nói là rất quý ông Kiệt, nhưng có lẽ do quá bị dồn nén, ông đứng dậy nói: “Từ ngày mấy anh về, cái đầu trí thức khỏe, vì cái gì cũng đã có mấy anh nghĩ hết. Nước là chuyện mấy anh đâu phải chuyện tụi tui”.

    Một thời gian sau, Giáo sư Phạm Hoàng Hộ trả lại chức hiệu phó. Trường sợ mang tiếng không nhận, ông khóa phòng, giao chìa khóa, tự chấm dứt vai trò “chim kiểng” của mình. Theo ông Võ Văn Kiệt, Thành ủy vẫn để Giáo sư Phạm Hoàng Hộ hàng năm sang Pháp dạy học. Trong một lần đi Pháp, ông ở lại luôn bên đó rồi viết thư về cho ông Kiệt nói rằng, công việc nghiên cứu nhiều, ông cần phải ở nơi có phương tiện cho ông làm việc, khi nào đất nước thực sự cần, ông sẽ về.

    Còn Giáo sư Châu Tâm Luân, nhân một buổi tối rủ ông Võ Ba tới nhà chơi, đã đưa cho Võ Ba coi một tập đánh máy hai mươi trang về “tình hình kinh tế nông nghiệp miền Nam”, rồi nói: “Võ Ba ơi, mình rất mừng vì bản báo cáo này của mình đã được Mặt trận Tổ quốc đánh máy gởi đi. Hai lần trước thì họ không chịu đánh máy. Nhưng, Võ Ba ạ, họ đánh sai hết, những thuật ngữ như ma trận họ đánh thành mặt trận ông ạ”.

    Mấy hôm sau, Võ Ba chạy qua nhà Giáo sư Luân thì thấy cửa đóng, bên trong thấp thoáng bóng mấy công an đến “chốt nhà”. Cho dù, sang tới Thái Lan ông bị các thuyền nhân khác đánh rất đau, khi viết thư về, trả lời câu hỏi của ông Huỳnh Kim Báu, “liệu vượt biên có phải là một quyết định sai lầm”, Giáo sư Châu Tâm Luân vẫn cả quyết: “Không, Báu! Dù phải trả giá đắt, mình vẫn thấy đi là đúng”.

    Trong số các trí thức miền Nam, ông Võ Văn Kiệt “xếp” Giáo sư Châu Tâm Luân vào hàng “khó tính”. Tuy nhiên, ông kể: “Đến nhà Châu Tâm Luân mình rất thích vì ảnh thẳng thắn, nghĩ sao nói vậy, có khi như búa bổ. Ảnh hy vọng khi đất nước hòa bình, với sự phì nhiêu của đất đai miền Nam, sẽ có dịp thi thố giúp phát triển nền nông nghiệp. Nhưng một thời gian sau, thấy cơ chế như thế thì không thể nào đóng góp được”.

    Một người khác từng quen biết Bí thư Thành ủy Võ Văn Kiệt nhưng cũng phải vượt biên là Kỹ sư Phạm Văn Hai, giám đốc nhà máy dệt Phong Phú. Ông Phạm Văn Hai là người đưa kỹ nghệ nhuộm vào miền Nam. Ông có hai người con, một người được đặt tên là Phạm Chí Minh, một người là Phạm Ái Quốc. Sau ngày 30-4, ông Phạm Văn Hai vẫn nhiệt tình tư vấn để phục hồi ngành dệt và nghiên cứu chất kích thích cây cỏ.

    Nhưng năm 1977 ông quyết định “đi”. Vượt biên hai lần, cả hai lần đều bị bắt. Lần đầu bị bắt ở Kiên Giang, Thành ủy lãnh. Lần hai, bị bắt ở thành phố, ông Võ Văn Kiệt vào thăm, ông Hai nói: “Cho dù anh quan tâm nhưng như thế này thì không làm được”. Ông Võ Văn Kiệt thừa nhận: “Những người như Kỹ sư Phạm Văn Hai, như Giáo sư Châu Tâm Luân…, nếu chỉ khó khăn về cuộc sống họ sẽ vượt qua, nhưng nếu bị đặt vào hoàn cảnh không thể đóng góp thì họ không chịu được. Tôi cũng không biết làm gì hơn, chỉ đề nghị mấy ảnh đừng vượt biên nguy hiểm”.

    Ông Võ Văn Kiệt nhớ lại: “Tôi tiếc đứt ruột khi để những anh em trí thức ấy ra đi, nhưng biết là nếu họ ở lại thì cơ chế hiện thời cũng chưa cho phép mình sử dụng họ”. Trước khi vượt biên, ông Dương Kích Nhưỡng, một công trình sư cầu cống, thủy điện, nói với ông Võ Văn Kiệt: “Ước mơ của các anh rất đẹp, nhưng các anh làm như thế này là không được. Đi đâu cũng nghe nói tới nghị quyết, làm cái gì cũng chỉ theo tinh thần nghị quyết này, chủ trương kia thay vì theo pháp luật. Trị nước mà bằng nghị quyết và chỉ thị chung chung thì không được”.

    Tổng Thư ký Hội Trí thức Yêu nước Huỳnh Kim Báu nhớ lại: ông Kiệt biết là các trí thức bắt đầu vượt biên, ông gọi tôi lên và dặn “Nghe ngóng, nếu có anh em trí thức bị bắt ở đâu, anh phải lãnh về”. Khi nhận được tin công an Bình Thuận bắt giam Kỹ sư Dương Tấn Tước, ông Kiệt cấp giấy cho ông Báu ra Bình Thuận xin “di án về Thành phố”. Ông Báu kể: “Công an Bình Thuận thấy giấy của Thành ủy thì cho nhận ‘can phạm’. Nhưng khi anh Tước thấy tôi mừng quá định kêu lên, tôi đã phải giả vờ làm mặt lạnh, bước tới, còng tay anh Tước. Dọc đường, tôi cứ phải làm thinh mặc cho Kỹ sư Dương Tấn Tước ngơ ngác. Qua khỏi Bình Thuận, tôi mới mở còng và giải thích: Công an Bình Thuận mà biết, người ta chụp đầu cả tôi”.

    Đích thân ông Kiệt cũng nhiều lần đến các trại giam để bảo lãnh các trí thức. Theo ông Phạm Văn Hùng và Nguyễn Văn Huấn, hai người giúp việc thời đó của ông, hình thức “xử lý” đối với những trí thức vượt biên của “Anh Sáu Dân” là kêu tụi tôi đích thân đi làm lại hộ khẩu và sổ gạo cho họ. Nhưng phần lớn các trí thức đã ra đi lặng lẽ. Giáo sư Châu Tâm Luân kể: “Tôi đi tất cả sáu lần. Lần bị giữ lâu nhất là ở Rạch Giá, cả tháng trời. Nhưng tôi không khai mình là ai. Như bốn lần trước, ở nhà cứ lo một cây vàng thì được thả”.

    Có những người không chịu nhờ Thành ủy, hoặc “lo” bằng vàng. Theo ông Huỳnh Kim Báu, khi vượt biên bị bắt, Giáo sư Lê Thước đã tự sát.

    (Huy Đức - Trích Bên Thắng Cuộc)
    Last edited by chieutim; 01-05-2014, 04:59 PM.

    Comment

    • TAM73F
      Super Moderator
      • Apr 2009
      • 2321

      #3
      -------------------------------0000000000000----------------------------------


      Một con người, hai hình ảnh




      Ảnh trái: Ngày 5/1/2012, ông Dương Tự Trọng - đại tá, phó giám đốc CA TP. Hải Phòng chỉ đạo lực lượng cưỡng chế tham gia tấn công vào khu đầm của gia đình anh Đoàn Văn Vươn tại Tiên Lãng. Trong ảnh, đại tá Dương Tự Trọng bắc loa kêu gọi gia đình anh Vươn đầu hàng.

      Ảnh phải: Ngày 7/1/2014, ông Dương Tự Trọng - lúc này đã là nguyên đại tá, nguyên phó giám đốc CA TP. Hải Phòng phải đứng trước vàng móng ngựa. Bị cáo Dương Tự Trọng bị cáo buộc là người cầm đầu vụ án 'tổ chức cho người khác trốn đi nước ngoài', bị kết án 18 năm tù giam.

      Hai hình ảnh về một con người cách nhau vừa đúng 2 năm, 5/1/2012 và 7/1/2014.

      danlambaovn.blogspot.com

      Comment

      • TAM73F
        Super Moderator
        • Apr 2009
        • 2321

        #4
        Impérialism made in China‏

        By coincidence, I watched Death By China on Netflix. A few years back, I believe I have said on this forum that we should keep an eye on China as they grew stronger militarily in a record pace. With a power like that, if it is not the politicians, the military will certainly want to flex their muscle in the region. The aspirations and ambitions to return be the Middle Kingdom is not too far from some people's sub-conscience.


        Beijing had only moved in words, and the whole area arm themselves with all the inevitable burden cost on a fragile economic recovery.
        Great strategy which does not cost Beijing a dime, still weakens every surrounding countries!
        Remind me of Sun Tzu, "the line in the sand"...

        Besides arming, the best thing VN could do now is to move more aggressively to negotiate a mutual defense treaty with neighbors also suffering from Chinese Imperialism, notably Japan. That will send a message to Beijing.

        ---//---

        China Sea Rules to Raise Tensions With Vietnam
        Enforcement to Focus on Waters Near Paracel Islands
        By BRIAN SPEGELE
        an. 10, 2014 12:48 p.m. ET
        BEIJING—Enforcement of China's new regulation requiring foreign fishermen to obtain Beijing's consent before operating in the disputed South China Sea will focus on waters close to China that are also claimed by Vietnam, an official said, potentially setting China on a collision course with Hanoi.
        The regulation, which was enacted by China's island province of Hainan on Jan. 1, is the latest effort by Beijing to bolster territorial claims and is adding to tensions over contested islets, freedom of navigation and rights to fisheries and other resources in a sea vital to world trade. The Philippines and Vietnam this week criticized the measure, as has the U.S. State Department, which called it "provocative and potentially dangerous."
        In recent months, China has stepped up muscle-flexing over its territorial claims, declaring an air-control zone over the East China Sea that aggravated a dispute with Japan and challenged a fledgling thaw with South Korea. The latest moves in the South China Sea increases prospects for further standoffs with its southern neighbors.
        Wu Shicun, a delegate to Hainan's legislature and former head of the province's foreign-affairs office, said Friday that the measure in principle applied to China's entire territorial claim in the South China Sea, which extends to near the coasts of the Philippines and Malaysia.
        In practice, however, Mr. Wu said that Chinese enforcement would focus on policing the waters near the Paracel Islands, just south of Hainan, and not farther away. Mr. Wu said punishments—likely including fines and the seizure of catches—would be strengthened against fishermen who entered the area without permission. He said Vietnam has been encouraging its fishermen to enter the area.
        "The goal is to make them not dare to come back," said Mr. Wu, who is also president of the National Institute for South China Sea Studies. "If you violate the rules, you will pay a high price." He said the U.S. had grown too worked up about the new measure, which he said was aimed at better regulating the fishing industry.
        China has exercised de facto control of the Paracels after ousting Vietnam in a naval battle in 1974 and has since built up a sizable government and military presence.
        Hanoi hasn't relinquished its claim. Luong Thanh Nghi, spokesman for Vietnam's Foreign Ministry, reiterated Friday that Vietnam had "indisputable sovereignty" over the Paracels and Spratlys, another island group farther to the south, claimed in part or full also by China, the Philippines and others. "Any foreign activities not approved by Vietnam in this area are illegal and invalid," he said, in response to a media query.
        Other South China Sea claimants include Malaysia, Brunei and Taiwan. Verbal sparring and outright confrontations have been on the rise in recent years as a more powerful China asserts claims it has long made on paper and as other countries resist. In March, Vietnam accused China of firing on a Vietnamese fishing boat operating near the Paracels. China's Defense Ministry later said Chinese sailors fired two flares as a warning and hadn't attacked the Vietnamese.
        On Friday, the Philippines Department of Foreign Affairs said it was "gravely concerned" by the new regulation. "This development escalates tensions, unnecessarily complicates the situation in the South China Sea, and threatens the peace and stability of the region," the statement read.
        Existing Chinese law requires foreign fishing vessels to obtain permission from China's central government before operating in its territorial waters; the new Hainan regulation deals more directly with disputed South China Sea waters.
        Farther south from the Paracels, the waters around the disputed Spratly Islands, off the Philippine island of Palawan, offer rich fishing grounds. Disputed sections of the South China Sea may also be rich in energy reserves, including oil and gas. Mr. Wu said Filipino fishermen operating near the Spratlys wouldn't be affected by the new measure.
        Mr. Wu said the priority for enforcement is China's territorial waters—the area that under the U.N. Convention on the Law of the Sea extends up to 12 nautical miles from what is known as a country's "baseline," the low-water line along a coast from which countries measure territorial waters.
        "The regulation only applies to territorial waters for which we have announced baselines, and those waters which we are practically able to control," he said.
        The U.S. has long said it doesn't take sides in the territorial dispute, but that it supports any measures conducive to maintaining freedom of navigation. Mr. Wu said the new regulation posed no threat to freedom of navigation in the area.
        Asked about the State Department's criticism of the new regulation, a spokeswoman for China's Foreign Ministry said Friday that China had the right to manage resources in its sovereign territory.
        —Yang Jie in Beijing and Vu Trong Khanh in Hanoi contributed to this article.
        Write to Brian Spegele at brian.spegele@wsj.com

        ---//---

        J'ai bien peur qu'une confrontation navale de faible portée entre le Vietnam et la Chine soit inévitable dans un futur très proche. La Chine sait que Obama est un tigre de papier et il ne fera pas grande chose. La différence, c'est que, pour cette fois-ci, le Vietnam ne sera pas seul car les Philippins, les Taiwannais, etc. sont concernés.

        Nous sommes en guerre avec les Chinois depuis plus de 1000 ans. N'ayez pas peur, ce n'est pas nouveau avec les Chinois. La dernière guerre (si l'on excluait un petit accrochange en 1984) avec les Chinois n'était pas loin. C'était en 1979 à la frontière de Cao Bang et Lang Son (envron 60000 morts de chaque côté). Les États-Unis sous Jimmy Carter restait neutre (penchant légèrement vers la Chine) en demandant à la Chine de se retirer du Vietnam et au Vietnam de se retirer du Cambodge.

        Le Vietnam prépare doucement sa guerre navale et a commandé en 2009 6 sous-marins non nucléaires et fabriqué des corvettes (sous-licence russe)



        Le Vietnam a toujours opté pour une stratégie de collaboration militaire avec la Russie pour contenir les Chinois. Il achète ses propres armes et n'attendent aucune aide de la part des américains qui ne sont attirés que par l'odeur de l'argent et du pétrole.

        ---//---

        Không chỉ có vấn đề quân sự, còn vấn đề ngoại giao và dư luận xã hội, Việt nam muốn tự vệ và đòi lại Hoàng Sa thì phải nói rõ sự thật lịch sử về trận hải chiến Hoàng Sa cách đây 40 năm.

        Đọc báo dantri - Tin tức mới nhất, Thông tin nhanh chính xác được cập nhật hàng giờ. báo nói đọc tin tức online Việt Nam Thế giới nóng nhất trong ngày, Kinh doanh Việc làm, Pháp luật Đời sống, Giáo dục Sức khỏe, Thể thao Giải trí, Công nghệ, Văn hóa Xã hội, Ôtô Xe máy, Tình yêu, Nhân ái, Bạn đọc


        Réflections recueillies par TAM73F
        Last edited by TAM73F; 01-13-2014, 07:21 PM.

        Comment

        • TAM73F
          Super Moderator
          • Apr 2009
          • 2321

          #5
          -----------------------------------000000000000000----------------------------------


          Những tình tiết động trời trong vụ án xử anh em Dương Chí Dũng‏

          Văn Quang - Viết từ Sài Gòn, ngày 13.01.2014

          Bước vào đầu năm 2014, dư luận ở VN đã sôi nổi vì 2 vụ án lớn nhất và cả những chuyện “không giống ai” mà người ta thường gọi là “chuyện chỉ có ở VN”.

          Vụ án thứ nhất là cựu phó giám đốc Công an Hải Phòng hầu tòa cùng với những lời khai “nổ tung” của Dương Chí Dũng.

          Sáng ngày 7-1, Tòa án (TA) Hà Nội bắt đầu xét xử Dương Tự Trọng (nguyên Phó giám đốc Công an Hải Phòng, nguyên Cục phó Cảnh sát quản lý hành chính, Bộ Công an) về hành vi tổ chức cho anh trai Dương Chí Dũng (là anh trai Trọng, nguyên Chủ tịch Hội đồng quản trị Vinalines, nguyên Cục trưởng Cục Hàng hải Việt Nam) trốn ra nước ngoài. Phiên tòa diễn ra trong hai ngày 7 và 8-1.

          Tuy nhiên, trước khi vụ án này diễn ra, về vụ án của Dương Tự Trọng đã để lại nhiều câu hỏi khiến dư luận thắc mắc nhiều hơn.


          Vụ án thứ hai “đông vui” nhất từ trước tới nay.

          Đó là vụ án “siêu lừa (?)” của người đẹp Huyền Như lừa đảo tới hơn 4.000 tỉ đồng và còn lừa gạt 2 người khác chiếm đoạt thêm gần 11 tỉ đồng, cũng được mang xét xử vào ngày 6-1.
          Phiên tòa dự tính kéo dài đến ngày 25-1. Đó là một phiên tòa “đông” nhất từ trước tới nay.



          Khung cảnh phiên tòa xử vụ "siêu lừa (?)" Huyền Như

          Ngoài 23 bị cáo còn có 15 nguyên đơn dân sự, người bị hại và 80 tổ chức, cá nhân được được triệu tập đến tòa với tư cách là người có quyền và nghĩa vụ liên quan. Trong đó có hơn chục ngân hàng và nhân viên của các ngân hàng có hành vi nhận tiền chênh lệch ngoài hợp đồng trong các phi vụ với Huyền Như. Khoảng 50 luật sư đã làm thủ tục tham gia bào chữa, bảo vệ quyền và lợi ích cho các bị cáo cũng như các tổ chức, cá nhân có liên quan trong vụ án khiến phiên tòa đông nghẹt.




          Huyền Như nổi bật trong hàng ghế bị cáo sáng 6-1

          Vụ án này còn kéo dài tới ngày 25-1 sắp tới và chắc chắn sẽ có nhiều tình tiết bất ngờ hấp dẫn như chuyện Huyền Như đưa chị ruột đang bán hột vịt lộn vào làm Phó giám đốc, ký văng mạng, không hề biết trời trăng gì. Nhưng kỳ này có quá nhiều tình tiết “gây chấn động” trong vụ án Dương Tự Trọng nên tôi sẽ tường thuật vụ án Huyền Như vào một kỳ báo khác.

          Những câu hỏi còn để lại trước và sau khi xử vụ anh em Dương Chí Dũng.

          Trước khi tường thuật chi tiết về vụ xét xử Dương Tự Trọng, dư luận còn đang đặt ra khá nhiều câu hỏi về vụ án của Dương Chí Dũng. Tôi đã tường thuật rõ về tội trạng cũng như con đường chạy trốn và các kiểu ăn chơi của ông lớn này (Bài “Chuyện ly kỳ trong vụ án Dương Chí Dũng”- Ngày 25-10-2013), nên tôi không nhắc lại. Ở đây tôi chỉ nói đến những đàm tiếu, thắc mắc của hầu hết người dân trước và sau vụ án này.

          Trước hết là chuyện từ khi bắt đầu cuộc điều tra. Trong bài trước tôi cũng đã đặt ra câu hỏi: Ai là người đã đưa tin cho Dương Chí Dũng biết trước bị bắt mà chạy trốn? Câu hỏi này dường như… hơi khó trả lời nên sau một thời gian vẫn biệt mù tin tức, chưa ai tiết lộ tên tuổi chức vụ về “người bí mật” này. Ngay cả tội phạm là người biết rõ hơn ai hết cũng nín bặt không chịu trả lời câu hỏi. Khai trước tòa sáng 13-12-2103, Dương Chí Dũng cho biết đã vội vã bỏ trốn chiều ngày 17-5-2012 sau khi nhận được cú điện thoại của “người quen”. Khi tòa truy hỏi: “Người quen đó là ai?”, Dũng chỉ trả lời “đã khai với cơ quan điều tra bên an ninh” và xin phép không khai tại tòa.

          Chính điều đó, dư luận lại bùng lên một thời gian dài từ sau phiên toàn, cho đến nay.


          Người đưa tin cho Dương Chí Dũng là ông Phạm Quý Ngọ Thứ trưởng Bộ Công an.
          Rất bất ngờ sáng ngày 7-1, Dương Chí Dũng đã khai trắng ra trước tòa “người bí mật” đưa tin cho ông ta là ông Phạm Quý Ngọ Thứ trưởng Bộ Công an.



          Dương Chí Dũng đang đứng khai người đã mật báo cho Dũng chạy trốn


          Buổi chiều, tiếp tục phiên xét xử, tòa tiếp tục xét hỏi về việc này. Dương Chí Dũng cho biết “có nguyên nhân nên tại phiên tòa trước không khai tên người mật báo, hôm nay mới khai và bị cáo khẳng định lời khai này là sự thật”. Dũng khai chi tiết như sau: Khoảng 17-18h chiều ngày 17/5 Dũng nhận được điện thoại của Thứ trưởng Bộ Công an Phạm Quý Ngọ cho biết Thủ tướng đã đồng ý khởi tố, bắt tạm giam Dũng. Khi đó, Dũng cho rằng mình quá hoảng, làm theo lời hướng dẫn của ông Ngọ là tránh đi một thời gian mà không suy nghĩ gì đến hệ quả liên quan.

          Theo bị cáo, trước đó, hồi cuối tháng 4, Dũng và vợ đến thăm vợ chồng ông Ngọ đang nghỉ tại Tuần Châu vì có nhận được giấy triệu tập của C48 đầu tháng 5 đến làm việc về vụ mua ụ nổi 83M. Khi Dũng điện thoại, ông Ngọ đã định về Thái Bình nhưng Dũng bảo đến nên ông Ngọ chờ. Dũng đề nghị được xem xét hết sức khách quan vì việc đầu tư ụ nổi này nhiều thủ tục, giai đoạn, quy trình. Khi Dũng đến cũng có "quà" cho vợ chồng ông Ngọ (có biếu phong bì 10.000 USD).

          Đến tối 2/5, Dương Chí Dũng lại đến nhà ông Ngọ bằng xe cơ quan. Đến tòa nhà Pacific Lý Thường Kiệt, lễ tân bấm điện thoại gọi hỏi, vợ ông Ngọ nghe máy và nói ông đang chờ Dũng. Dũng nhìn quanh thì thấy ông này đang ở nhà hàng My Way, Vợ ông Ngọ 1 tay chỉ xuống dưới, 1 tay chỉ lên trên (ý nói là ông anh đang ở dưới, cứ lên nhà trước). Dũng có mang theo một chiếc túi.

          Tòa hỏi lại, trong túi mang gì? Dũng trình bày, túi có đựng 500.000USD để biếu ông Ngọ. Khi lên đến nhà, vợ ông Ngọ đưa vào phòng khách, pha nước mời, một lúc thì ông Ngọ lên. Ông Ngọ gợi ý kiếm 1 sim rác để gọi cho ông nên Dương Chí Dũng đã làm theo. Số điện thoại Dũng đó là 097500xxxx.

          Lúc ngồi tại nhà này, ông Ngọ điện thoại cho ông Thanh (Cục trưởng C48) nhưng ông này không nghe máy. Dũng đề nghị cho xin lại số điện thoại người này nhưng ngại không liên lạc trực tiếp mà nhờ con trai ông Ngọ dẫn đến nhà ông Thanh. Sau đó, con trai ông Ngọ đưa Dũng đến nhà ông Thanh và quà chuẩn bị cho vị Cục trưởng này là 20.000 USD trong cái túi có 1 chai rượu.

          Dũng khai nguồn tiền để đưa ông Ngọ lo việc được huy động từ nhiều nơi, từ người anh em cọc chèo 200.000 USD, nhà có dự trữ hơn 100.000 USD để phòng lo cho 2 con đang ăn học ở nước ngoài...
          Chưa Dừng lại ở đó, Dũng còn khai rằng, ngoài khoản tiền 500.000 USD và 10.000 USD nói trên, còn một lần khác Dũng đã giúp bà Lan (Công ty Vạn Thịnh Phát ở TP Sài Gòn) chuyển khoản tiển 1 triệu USD cho vị cán bộ của Bộ Công an.



          Bà Trương Mỹ Lan, Chủ tịch hội đồng quản trị của Vạn Thịnh Phát,
          người nhờ Dương Chí Dũng đưa 1 triệu USD cho cán bộ CA.

          Về lần đưa tiền này, Dũng cho biết không nhớ rõ là ngày nào, nhưng đó là vào năm 2010. Khi đó bà Lan có nhờ một người khác đưa tiền cho Dũng để Dũng chuyển cho vị cán bộ. Hôm đó Dũng gọi điện thoại cho vị cán bộ này và được biết khoảng 5 giờ chiều ông sẽ về nhà. Dũng cầm 1 triệu USD để trong hai túi.

          Gặp vị cán bộ, Dũng cùng ông này bước vào thang máy tòa nhà rồi lên căn hộ của ông. Khi vị cán bộ bước qua phòng khách, đi vào căn phòng phía trong, Dũng cũng đi theo rồi đặt hai túi tiền ở gần cửa phòng. Sau đó Dũng quay ra ghế sô pha ở phòng khách ngồi uống nước.

          Ông Ngọ phủ nhận, Hội đồng xét xử vẫn đề nghị khởi tố.
          12h20 cùng ngày, khi phóng viên báo VnExpress liên lạc qua điện thoại, Thứ trưởng Phạm Quý Ngọ phủ nhận liên quan đến việc Dương Chí Dũng bỏ trốn.



          Ông Phạm Quý Ngọ, thứ trưởng Bộ Công An phủ nhận lời khai của Dương Chí Dũng

          Ông Ngọ cho hay: “Tôi không liên quan đến việc bỏ trốn của Dương Chí Dũng. Dũng khai là chuyện của anh ta, trách nhiệm của cơ quan điều tra là phải làm rõ việc này”.

          Ông Ngọ là Trưởng ban chuyên án điều tra các sai phạm tại Vinalines. Được biết hiện ông Ngọ đang trong giai đoạn điều trị bệnh.

          Chủ tọa phiên tòa cho rằng đây là những tình tiết mới không có trong hồ sơ vụ án.

          Cuối phiên tòa, Viện Kiểm Sát (VKS) đề nghị Hội đồng xét xử (HĐXX) xem xét khởi tố vụ án cố ý làm lộ bí mật công tác từ những lời khai của ông Dũng. Đồng thời đề nghị HĐXX xem xét việc đưa và nhận hối lộ như lời khai của ông Dũng, khi HĐXX đưa ra bản án, đề nghị vào trong bản án có đề cập đến việc đưa cho ông Ngọ 500.000 USD.

          Như vậy vụ án Dương Chí Dũng sẽ còn liên quan đến những người khác và khi có lệnh khởi tố, vụ án thứ ba có thể sẽ được điều tra, xét xử.

          Dư luận ở VN hiện nay có vẻ hài lòng về chuyện “người bí mật” đã lộ diện nhưng đang còn rất nóng bởi có thể vụ thứ ba này sẽ còn “gay cấn, hấp dẫn” hơn 2 vụ trước nhiều. Độc giả chờ xem chuyện này sẽ diễn ra như thế nào, hy vọng trong một ngày không xa.

          Tia hy vọng nào cho Dương Chí Dũng thoát án tử hình?
          Tuy nhiên vẫn còn đó một câu hỏi khác, nếu nộp lại 50 tỉ đồng, Dương Chí Dũng có bị tử hình không? Có người suy luận rằng nhờ khai hết mọi sự thật, Dương Chí Dũng sẽ được giảm án tử hình xuống chung thân hoặc 18-20 năm tù. Nhưng liệu như thế đã đủ đền bù cho những thiệt hại hàng ngàn tỉ đồng của nhà nước chưa và nếu kết thành tội tham ô hàng chục tỉ đồng, theo đúng luật pháp là phải tử hình.

          Trước án tử của Dương Chí Dũng, gia đình bị cáo cho biết đã gửi đơn kháng cáo. Và niềm tin về việc Dương Chí Dũng có thể thoát án tử càng được củng cố sau khi tìm hiểu về Nghị quyết 01/2001 của Tòa án nhân dân tối cao.

          Luật sư Nguyễn Hoàng Tiến, Ủy viên Hội đồng Khen thưởng Kỷ luật (Đoàn Luật sư TP Hà Nội) cho biết: Nghị quyết 01/2001 của Tòa án Tối cao về việc bồi thường thiệt hại đến nay vẫn có giá trị thực hiện. Do vậy, việc áp dụng theo Nghị quyết này đối với vụ án Dương chí Dũng cũng hoàn toàn hợp lý.

          Luật sư Tiến phân tích: Tất nhiên, gia đình ông Dương Chí Dũng cũng như bản thân ông Dũng cần phải nhận thấy cái sai của mình và tích cực thực hiện việc bồi thường ngân sách đã tham ô của Nhà nước. Theo đó, căn cứ vào Nghị quyết 01/2001 của Tòa án Tối cao và Điểm b Khoản 1 của Điều 46 Bộ luật hình sự thì đương nhiên Dương Chí Dũng phải được giảm mức án tử hình của tội tham ô xuống mức chung thân.

          Còn tội Cố ý làm trái qui định Nhà nước về quản lý kinh tế chỉ có mức án 18 năm tù. Do vậy, tổng hợp hình phạt của nhiều tội mà trong đó có tội có khung hình phạt cao nhất là chung thân thì mức hình phạt cao nhất cũng chỉ là chung thân.

          Cụ thể nhất, trước phiên tòa phúc thẩm, gia đình Dương Chí Dũng cần tích cực khắc phục hậu quả tối đa, ít nhất là một nửa của số tiền 10 tỉ đồng Dương Chí Dũng đã tham ô ngân sách của Nhà nước. Như thế, Dương Chí Dũng mới có thể thoát án tử hình.

          Nhưng ngược lại với những lý lẽ này, nhiều người dân lại có ý kiến khác hẳn. Cụ thể như một người dân đã nêu trên báo mạng.

          Phải phạt thật nặng và tịch thu toàn bộ tài sản
          - Ban atoimo89 (đăng nhập bằng yahoo) viết:

          Nếu thằng tham nhũng này thoát được án tử, thì luật pháp của nhà nước này trở thành trò cười nhố nhăng rồi! Người tội nhẹ, hoặc không đáng xử tội thì lại kết tội, thằng đáng chém lại tha chết! Phải chăng nhà làm luật và mấy ông hướng dẫn thi hành luật kiểu này thấy tương lai mình có thể như thế, nên phòng xa mà ra cái luật như thế?

          Nếu Nhà nước không sửa luật để tử hình bọn tham nhũng thì tất yếu có ngày nhân dân sẽ xử chúng theo kiểu đã xử bọn trộm chó! Hình phạt cho bọn tham nhũng phải có tính răn đe, để không thằng tham nhũng nào dám tham nhũng, và bản chất hình phạt là phải lấy vào tài sản chính đáng của nó mà phạt, chứ phần ăn cắp thì tất nhiên phải trả lại, chứ sao lại đánh đồng Phạt và Trả lại?

          Như người tham gia giao thông bằng xe máy không đội mũ bảo hiểm là bị phạt tiền, dù người ta có làm hại ai đâu? Thế mà vẫn bị phạt để răn đe. Vậy thì thằng ăn cắp, tham nhũng, ngoài phần ăn cắp phải trả lại, thì phải phạt gấp 5-10 lần trở lên, vì thực chất, cơ quan điều tra không thể chứng minh hết hành động và số tài sản tham nhũng, nên có phạt cũng là lấy lại tài sản tham nhũng chưa chứng minh được mà thôi. Ngoài ra, phạt nặng tịch thu phần tài sản có thể là có nguồn gốc chính đáng của tội phạm tham nhũng, nhằm răn đe bọn chúng không dám tham nhũng, vì rất có thể "bị lỗ" khi tham nhũng!

          Xem ra phiên tòa xử Dương Tự Trong nhưng vụ Dương Chí Dũng lại “nổi bật” hơn.

          Chúng ta lại chờ phiên tòa phúc thẩm cuối cùng định đoạt số phận của Dương Chí Dũng.

          Tòa tuyên Dương Tự Trọng 18 năm tù, khởi tố vụ làm lộ bí mật.
          Sau hai ngày xét xử, chiều 08-1-2014, Tòa án thành phố Hà Nội vừa tuyên án đối với các bị cáo trong vụ án tổ chức cho người khác trốn đi nước ngoài do Dương Tự Trọng chủ mưu.

          Để đưa anh trai bỏ trốn ra nước ngoài, ông Dương Tự Trọng đã vận dụng tất cả các mối quan hệ có thể có, từ việc lợi dụng quyền lực và sự nể nang của cấp dưới đến “huy động” cả mối quan hệ với “xã hội đen” nổi tiếng Hải Phòng.

          Nội dung vụ án có thể tóm tắt như sau: Thẩm phán, chủ tọa Trương Việt Toàn cho biết theo lời khai, ngày 17/5/2012, cựu cục trưởng Hàng hải Dương Chí Dũng sau khi nghe mật báo bị khởi tố về tội Cố ý làm trái quy định về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng đã gọi cho ông Dương Tự Trọng (em trai) và được hướng dẫn tạm thời đến trốn tại nhà bạn gái của ông ta là chị Hoàng Kim Nhung.



          Căn nhà của chị Hoàng Kim Nhung bồ của Dương Tự Trọng ở Cầu Giấy- Hà Nội

          Theo lời hàng xóm kể thì chị Nhung là một người phụ nữ có nhan sắc, mặc dù đã hai con với ông Dương Tự Trọng nhưng vẫn giữ được nét trẻ trung, xinh đẹp. Dáng người khá cao ráo, gương mặt sắc sảo, toát lên vẻ thông minh, nhanh nhẹn. Mặc dù có dính líu tới đường dây lẩn trốn của Dương Chí Dũng, bản thân Hoàng Kim Nhung và bố là ông Hoàng V.C nhiều lần bị triệu tập lên cơ quan điều tra, song xét các tình tiết có liên quan không đủ yếu tố cấu thành tội phạm, nên VKS không truy tố tội danh của hai người này.

          Tối 17/5/2012, ông Dũng được người của ông Trọng đưa về huyện Hải Hà (Quảng Ninh). Việc tổ chức đưa ông Dũng trốn ra nước ngoài được Vũ Tiến Sơn (cựu phó Phòng cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội Công an Hải Phòng) thay mặt ông Trọng giải quyết. Ông Dũng sau đó được đưa vào TP Sài Gòn, ra cửa khẩu Mộc Bài (Tây Ninh) sang Campuchia rồi tới Singapore. Không xin được visa vào Mỹ, từ Singapore ông Dũng quay lại Campuchia và ở tại đây gần 4 tháng cho tới khi bị bắt (4/9/2012).

          Theo tòa, các bị cáo thừa nhận hành vi, riêng ông Trọng không thừa nhận nhưng không phủ nhận lời khai của các bị cáo. Tuy nhiên, căn cứ tài liệu và lời khai của các bị cáo, tòa nhận thấy việc truy tố là có căn cứ, đúng pháp luật.
          Tòa án Hà Nội nhận định, hành vi đưa ông Dũng bỏ trốn của 7 bị cáo là đặc biệt nghiêm trọng. Việc ông Dũng trốn trót lọt sang Campuchia đã gây khó khăn cho việc điều tra vụ án ở Vinalines. Nếu không bắt được ông Dũng sẽ tốn kém công sức, tiền bạc của nhà nước. Việc ông Dũng bị bắt lại là nằm ngoài ý thức của các bị cáo.




          Sau phiên tòa, Dương Tự Trọng vui vẻ vẫy tay chào “khán giả”

          Bị cáo Trọng là cán bộ công an cao cấp nhưng đã làm sai, gây khó khăn cho công tác điều tra của nhà nước, dù có thành tích trong công tác nhưng cần phải áp dụng mức án cao. Vì lẽ đó, tòa tuyên phạt ông này mức án cao nhất dành cho chủ mưu.

          Các mức án được tuyên như sau:

          1. Dương Tự Trọng bị tuyên án 18 năm tù giam.

          2. Vũ Tiến Sơn (48 tuổi, nguyên Phó trưởng Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội, Công an thành phố Hải Phòng) bị tuyên án 13 năm tù giam.

          3. Hoàng Văn Thắng (44 tuổi, nguyên cán bộ Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về môi trường, Công an thành phố Hải Phòng) 5 năm tù giam.

          4. Đồng Xuân Phong (40 tuổi, nguyên cán bộ Hải quan Hải Phòng) 7 năm tù giam.

          5. Trần Văn Dũng (46 tuổi, ở thành phố Hải Phòng) 8 năm tù giam.

          6. Nguyễn Trọng Ánh (29 tuổi, ở thành phố Hải Phòng) 6 năm tù giam.

          7. Phạm Minh Tuấn (53 tuổi, ở thành phố Hải Phòng) 5 năm tù giam.

          Khởi tố vụ làm lộ bí mật.
          Sau khi tuyên án đối với 7 bị cáo trong vụ án này, chủ tọa phiên tòa đã công bố Quyết định khởi tố vụ án làm lộ bí mật Nhà nước theo điều 263 Bộ luật hình sự. Bởi trước đó, sáng ngày 7-1, có mặt tại tòa với tư cách là nhân chứng, Dương Chí Dũng khai ra ông Phạm Quý Ngọ, Thượng tướng, Thứ trưởng Bộ Công an đã mật báo cho Dương Chí Dũng biết sẽ bị khởi tố và bắt giam.

          Theo chủ tọa phiên tòa: "Căn cứ vào lời khai của bị cáo Vũ Tiến Sơn, các tài liệu khác trong vụ án và lời khai của nhân chứng Dương Chí Dũng, HĐXX đã nhận thấy có dấu hiệu của tội làm lộ bí mật Nhà nước (các thông tin trong quá trình điều tra vụ án được coi là thông tin tuyệt mật của Nhà nước - PV)".

          Chủ tọa phiên tòa khẳng định quyết định khởi tố vụ án sẽ được gửi tới Viện kiểm sát nhân dân TP.Hà Nội ngay sau phiên tòa này.

          Ngoài ra, HĐXX đề nghị Viện kiểm sát TP.Hà Nội đề nghị với Viện kiểm sát nhân dân tối cao điều tra hành vi nhận 510.000 USD và 20 tỉ đồng của một cán bộ cấp cao để thực hiện chuyển đổi công năng cảng Sài Gòn.

          Người dân nói gì?

          Trước và sau phiên tòa đã có nhiều tiếng nói của người dân, mời bạn đọc qua vài dư luận đó:

          - Bạn Hạnh Huyền viết: Vụ án này phơi bày bức tranh về một bộ phận quan chức khá đầy đủ và chua xót: Tham ô, hối lộ, bồ nhí, lợi dụng quyền lực, móc ngoặc... Buồn lắm thay.

          - Bạn Củ chuối: “Trò câu giờ thôi. Nhưng mong sẽ khởi tố vụ án khác liên quan tới chuyện "mật báo" giá 500 ngàn USD này. Mong lắm thay”.

          - Bạn Lê Đức: Duc.lehn@yahoo.com: “Vẫn mỡ nó rán nó! Tiền của nhà nước, của nhân dân chui vào túi của DCD. Sau khi bị kết tội lại…. lòi ra NQ 01 để thoát tội cho DCD? Nếu vậy thì đúng là… thi hành luật pháp cũng lại “kiểu VN”?

          - Bạn Quỳnh Cúc: manhquynh@yahoo.com: “Tôi là người gốc Hải Phòng, nghe tin ngày tôi thực sự đau lòng khi thấy kẻ phạm tội như thế mà còn có thể được giảm án tử hình? Thử hỏi ông Trọng xem, CA đã bắt bao nhiêu người và bỏ tù về những tội lặt vặt? Ví dụ như ăn cắp cái xe đạp cũng phải ngồi tù 3 năm... DCD tử hình đến 10 lần cũng chưa hết tội đâu…”

          Những chuyện “không giống ai”
          Ngoài ra, trong những ngày đầu năm này còn có những vụ kỳ lạ, tưởng như chuyện không thể xảy ra. Như vụ Trần Tuấn Khương vì phê ma túy và mê tín đã xách dao vào tận bệnh viện “Xanh Pôn” Hà Nội cắt chân người chị ruột của mình.



          Trần Tuấn Khương phê ma túy, xách dao vào BV cắt chân chị ruột


          Vụ bác sĩ Việt Anh, bác sỹ khoa Sản phụ của bệnh viện Đa khoa Hà Đông bán thuốc phá thai ngay tại phòng riêng bệnh viện.

          Một ông lão ăn mày bị cướp 25 lượng vàng.
          Một nữ “Việt kiều” bị đồn thổi là chuyên hiếp các anh tài xế taxi.



          “Kiều nữ” ở nước ngoài bị đồn thổi nhảm nhí là cưỡng hiếp mấy anh taxi ở Hà Nội



          Vụ 108 phụ nữ Việt Nam đã được đơn vị chống buôn người Malaysia giải cứu khỏi một quán karaoke và một nhà hàng ở Kuala Lumpur.

          Đề nghị xây nhà vệ sinh 14 tỉ bằng thép tại Hà nội vừa thò ra đã bị chính phủ yêu cầu dừng lại ngay…

          Đúng là những chuyện người ta thường nói là “chỉ có ở VN”. Tiếc rằng bài báo quá dài tôi không thể tường thuật cùng bạn đọc ngay trong số này.

          Văn Quang
          Last edited by TAM73F; 01-30-2014, 08:32 AM.

          Comment

          • TAM73F
            Super Moderator
            • Apr 2009
            • 2321

            #6
            Kỳ lạ những nghề làm thuê chỉ có ở Việt Nam


            Bất cứ việc gì không làm được giờ đều có thể thuê. Ăn cưới thuê, cho thuê cô dâu, chú rể, thuê người yêu đến khấn thuê,... những dịch vụ lạ lùng này đã xuất hiện tại Việt Nam.

            Thuê người đóng thế đám cưới

            Dịch vụ cho thuê bố mẹ trong ngày cưới ra đời để đáp ứng nhu cầu của những đôi trẻ bị phụ huynh phản đối nhưng muốn làm đám cưới có đủ mặt cả song thân phụ mẫu. Dịch vụ này được các cửa hàng cưới hỏi trọn gói cung cấp với giá dao động từ 2-5 triệu đồng/người/lượt.

            Cũng có những đôi bạn trẻ vì muốn đám cưới bài bản, sang trọng cũng tìm đến dịch vụ này. "Diễn viên đóng thế" sẽ phát biểu, ứng xử giúp bố mẹ ruột của họ vốn quê mùa, chân chất, ít khi giao tiếp chỗ đông người. Nhiều trường hợp chính bố mẹ cô dâu, chú rể do già yếu, không có điều kiện dự đám cưới con cũng "nhờ" công ty chuẩn bị cho con một đám cưới đông vui.



            Nghề... ăn cưới thuê

            Người thuê phần lớn là những "người bận rộn", có nhiều mối quan hệ và kinh tế khá giả. Theo họ, gửi phong bì mừng chỉ là "hạ sách" bởi sự chu đáo chưa được hết nhẽ. Mà việc cử thư ký, trợ lý... thay mặt mình đi dự đám cưới mãi cũng không xuể, nhiều khi lại "lộ".



            Ăn cưới thuê - nghề siêu lạ mùa cưới ( ảnh minh-hoạ)

            Chi phí cho người ăn thuê phụ thuộc vào quãng đường di chuyển đến chỗ tổ chức đám cưới xa hay gần nên dao động từ 100.000-200.000 đồng/đám. Tuy nhiên, người ăn thuê không chỉ có việc ăn mà còn phải diễn xuất như những diễn viên thực sự.

            Dịch vụ cho thuê... cô dâu, chú rể

            Hiện nay, rất nhiều cửa hàng chuyên phục vụ đồ cưới hỏi sẽ kiêm luôn dịch vụ cho thuê cô dâu, chú rể giả.



            Một trang web quảng cáo dịch vụ thuê cô dâu chú rể

            Theo nhân viên một cửa hàng phục vụ đồ cưới hỏi trên đường Trường Chinh (Hà Nội), để có một kịch bản hoàn hảo, khách hàng phải nghe theo toàn bộ sự sắp đặt của "ban tổ chức". Không chỉ kịch bản được dàn dựng hoàn hảo mà các "diễn viên" cũng phải được tuyển chọn kỹ càng. Nếu cửa hàng lo toàn bộ từ A đến Z, tức là cả chụp ảnh cưới, tiệc cưới và xe cộ thì giá khoảng 120 triệu đồng. Song giá đó còn phụ thuộc vào kịch bản, tức là tổ chức đám cưới xa hay gần, cỗ bàn bao nhiêu mâm...



            Nghề khóc mướn đám ma

            Theo anh Đoàn Công Chất (Thuận Thành, Bắc Ninh), một người gạo cội trong nghề, nếu trước kia, đây chỉ là nghề phụ của một số người có "năng khiếu" trong những đoàn nhạc hiếu thì nay nghề khóc thuê cũng cần phải chuyên môn hóa, phải được đào tạo, luyện tập. Bởi người ta bỏ tiền ra đều mong thuê được những người khóc giỏi, khóc giống như thật và phải làm người khác xiêu lòng.

            Hiện khóc mướn đã trở thành một nghề "thời thượng". Hầu hết đám hiếu nào cũng cần đến đội ngũ khóc thuê, bởi không phải ai cũng có thể thể hiện sự thương tiếc, cảm xúc thành lời. Do đó, nghề khóc thuê cũng đem lại những khoản thu nhập kha khá.

            Học thuê, thi thuê

            Dịch vụ học thuê ngày nay được công khai quảng cáo trên các trang web, các trang mạng xã hội, thậm chí được dán ở các điểm công cộng hay nơi tập trung đông sinh viên. Thông thường, người thuê sẽ liên lạc trực tiếp với người đăng quảng cáo thỏa thuận giá cả, thông báo địa điểm, môn học, thông tin cá nhân. Sau đó, người học thuê chỉ cần đến lớp đúng giờ, điểm danh, kiên trì ngồi hết buổi học, thỉnh thoảng làm thêm một số bài kiểm tra mang tính chất điểm danh là chính... thế là tròn vai.



            Quảng cáo học hộ, học thuê nhan nhản trên mạng và nơi công cộng. (Ảnh minh họa)

            Ngoài ra còn có dịch vụ thi thuê với giá 1-1,5 triệu đồng/môn. Nhưng, những đối tượng đáp ứng dịch vụ thi thuê phải là những sinh viên có kiến thức về môn học đó và phải đảm bảo bài thi đạt điểm cao.

            Cho thuê người yêu

            Chỉ cần gõ cụm từ "cho thuê người yêu" khi tìm kiếm sẽ nhận ngay được hàng trăm kết quả với lời giới thiệu nghe rất ngọt ngào. Hiện có khá nhiều tổ chức, công ty kinh doanh thêm dịch vụ cho thuê người đi chơi, đóng thế làm người yêu, thư ký...

            Giá của loại dịch vụ này không hề rẻ, khoảng 500.000 -1 triệu đồng/4 tiếng nhưng nhu cầu vẫn tăng cao vào những ngày cận Tết Nguyên đán.

            Cho thuê người động thổ

            Tìm người hợp tuổi, hợp mệnh để làm lễ động thổ nhà ở, công trình hiện nay đã trở thành dịch vụ, thay vì nhờ người quen, thân như trước đây. Hoạt động này lại được nhiều người dân, đặc biệt là giới kinh doanh săn lùng.



            Dịch vụ động thổ thuê đang được nhiều tổ chức, cá nhân lựa chọn.

            Chỉ cần một cú nhấp chuột, trên các trang mạng xuất hiện nhan nhản thông tin đăng tải về các dịch vụ tổ chức lễ động thổ nhà ở, tổ chức lễ khởi công nhà máy, cầu đường, khu dân cư, khu chế xuất, khu công nghiệp... Mức giá dao động cho dịch vụ này từ 200.000-400.000 đồng.

            Dịch vụ thuê người xông đất

            Cho thuê người xông đất đầu năm hiện đã trở thành dịch vụ hốt bạc vào dịp Tết do nhiều người tin rằng việc người hợp tuổi đến nhà đầu năm sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe, tài lộc của cả gia đình trong năm đó.



            Dù mới xuất hiện nhưng dịch vụ xông đất thuê phát triển khá nhanh với hình thức ngày càng phong phú, đa dạng. Tuy nhiên, giá dịch vụ này khá cao. Có công ty đã đưa ra chương trình xông đất khá hoành tráng (tặng lì xì, câu đối kèm lời chúc tết trọn gói 30 phút) nhưng với giá gần 2 triệu đồng.

            Dịch vụ khấn thuê

            Đầu năm, nhiều người đi lễ nhưng không biết khấn nên ngay tại những đền, phủ, chùa được cho là linh thiêng, đội ngũ những người khấn thuê rất đông đúc.

            Việc trả công cho người khấn thuê là tùy tâm, thường là 10.000 đồng, 20.000 đồng hoặc 50.000 đồng. Có người hào phóng có thể cho nhiều hơn.

            Dịch vụ thuê nóng bộ phận

            Đầu tiên phải kể đến nghề cho thuê... da mặt - tên gọi của nghề trang điểm (make up) khuôn mặt trong thế giới người mẫu, đang thu hút nhiều bạn trẻ có khuôn mặt ưa nhìn.



            Các người mẫu cho thuê bộ phận cơ thể như cánh tay, vai, lưng, đùi... để quảng cáo

            Đặc điểm của nghề này là không yêu cầu về ngoại hình, chỉ cần có làn da sáng, đẹp, mái tóc mượt mà. Mức lương cho công việc này là 40.000 đồng/2h. Nếu làm người mẫu mặt và tóc thì mức lương có thể cao hơn, dao động 50.000-60.000 đồng/2h.

            Ngoài ra, các bạn trẻ hay giới sinh viên thường cho thuê nóng các bộ phận cơ thể để quảng cáo, chẳng hạn như tóc, mặt, tay, lưng.... Dịch vụ này đã và đang mang lại mức thu nhập hàng triệu đồng một ngày cho các bạn trẻ, hầu hết trong số đó là các bạn gái có ngoại hình đẹp, có sức thu hút với khách hàng.

            Nghề bế lợn thuê

            Chợ heo (lợn) Bà Rén (xã Quế Xuân, huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam) được xem là khu chợ buôn bán heo lớn nhất Việt Nam. Ở đây, có những phụ nữ ấy làm công việc độc nhất vô nhị, đó là bế lợn thuê. Mỗi lần bế một chú lợn, họ được trả 500 - 1.000 đồng tiền công.



            Lúc nghề bồng heo thuê này chưa ra đời, mỗi lần cân heo giống là một lần khó khăn vì nhốt heo vào rọ hay trói để cân sẽ làm heo bị trầy xước, mất giá. Đồng thời, bán xong mà còn khiêng heo cho khách thì rất mất thời gian. Chính vì thế, cái nghề bồng heo thuê tại đây đã dần hình thành và phổ biến rộng rãi.

            TAM73F sưu-tầm
            Last edited by Phòng Trực; 01-16-2014, 12:23 AM.

            Comment

            • TAM73F
              Super Moderator
              • Apr 2009
              • 2321

              #7
              ---------------00000---------------

              UBND huyện Hoàng Sa hủy bỏ Chương trình Tri ân 74 tử si Việt Nam Cộng Hòa vì 'lệnh‏ '

              Mặc dù công tác chuẩn bị đã hoàn tất 99%, nhưng buổi lễ thắp nến tri ân 74 tử sĩ Hoàng Sa do UBND huyện Hoàng Sa tổ chức đã đột ngột bị hủy bỏ vào giờ chót do có 'lệnh trên'.



              Danlambao - Chương trình ca nhạc và buổi lễ thắp nến tri ân Hướng về Hoàng Sa do UBND huyện Hoàng Sa đứng ra tổ chức đã đột ngột bị hủy bỏ vào phút chót. Trong bức thư cáo lỗi được đăng trên website của UBND huyện Hoàng Sa, ông Đặng Công Ngữ - chủ tịch huyện cho biết nguyên nhân hủy chương trình là “do công tác chuẩn bị chưa được chu đáo” nên chương trình “không thể diễn ra theo kế hoạch”.



              Theo các nguồn tin Danlambao nhận được, lý do thực sự khiến chương trình bị hủy bỏ là do có 'lệnh trên', mặc dù công tác chuẩn bị đã gần như hoàn tất.



              Đột ngột hủy bỏ

              Ban đầu, chương trình thắp nến tri ân dự kiến sẽ được tổ chức vào tối 18/1, tại Công viên Biển Đông (Đà Nẵng). Đây là hoạt động đầu tiên trong chuỗi các hoạt động tưởng niệm 40 năm Hải chiến Hoàng Sa do UBND huyện đảo Hoàng Sa tổ chức.

              Buổi lễ còn được thông báo sẽ truyền hình trực tiếp trên đài phát thanh truyền hình Đà Nẵng, với các hoạt động thắp nến tưởng niệm và tri ân 74 chiến sỉ Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh trong trận Hải chiến Hoàng Sa năm 1974.

              Tối 17/1, cận kề trước 1 ngày diễn ra chương trình, có tin nói rằng 'lệnh trên' chỉ đạo yêu cầu ngưng các hoạt động thắp nến tri ân một cách đột ngột. Được biết, ban tổ chức và những người tham gia công tác chuẩn bị cũng đã cố gắng đấu tranh để buổi lễ tiếp tục diễn ra như dự kiến.

              Sau nhiều nỗ lực bất thành, đến sáng ngày 18/1, website của UBND huyện đảo Hoàng Sa chính thức đăng tải bức thư cáo lỗi của ông Đặng Công Ngữ, chủ tịch huyện về việc hủy bỏ chương trình.

              “Nay do công tác chuẩn bị chưa được chu đáo, Chương trình ca nhạc hát về biển đảo quê hương và Lễ thắp nến tri ân Hướng về Hoàng Sa không thể diễn ra theo kế hoạch. Chủ tịch UBND huyện Hoàng Sa xin chân thành cáo lỗi và xin được lượng thứ.” - Chủ tịch UBND huyện Hoàng Sa Đặng Công Ngữ viết.

              Bức thư cáo lỗi về việc hủy chương trình thắp nến tri ân 74 chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa
              được đăng trên trang web của UBND huyện Hoàng Sa

              'Lý do khách quan'



              Sáng 18/1, phóng viên Danlambao đã liên lạc với số điện thoại của UBND huyện Hoàng Sa và được xác nhận chương trình thắp nến vào tối cùng ngày bị hủy bỏ “vì lý do khách quan”. Đây cũng là lần hiếm hoi mà phóng viên Danlambao nhận được phản hồi từ đại diện phía chính quyền.



              Trả lời câu hỏi liệu có sự chỉ đạo nào khiến UBND huyện phải ngưng chương trình thắp nến hay không, trong khi công tác chuẩn bị đã hoàn tất chu đáo? Ông Lê Phú Nguyện, chánh Văn phòng UBND huyện Hoàng Sa nói:



              “Tôi không rõ các nguồn tin đó từ đâu, về phía chúng tôi và những người tổ chức chương trình thì đã có phát ngôn chính thức trên trang thông tin điện tử của mình. Website của UBND huyện Hoàng Sa là nơi để căn cứ và xác nhận thông tin chính thống của chúng tôi”.



              “Đó cũng là nguyên nhân chính thức chúng tôi công bố. Chỉ có nguyên nhân chính thức như thế chứ không có nguyên nhân nào khác”.



              “Những chương trình khác vẫn diễn ra, trừ chương trình thắp nến tri ân bị hủy bỏ”, ông Lê Phú Nguyện cho biết thêm.



              'Lệnh trên' hay 'lệnh bên'?

              Thông tin về việc UBND huyện Hoàng Sa hủy bỏ buổi lễ thắp nến hiện đang gây xôn xao trên các mạng xã hội.



              Nhà báo Lê Đức Dục, phóng viên Tuổi Trẻ đã chia sẻ thông tin trên facebook, kèm theo những vần thơ nhói lòng:



              Xin tưởng niệm một chương trình tưởng niêm...



              xin tưởng niệm một chương trình tưởng niệm

              những ngọn nến sẽ tắt, không phải vì gió biển!



              luồng hơi lạnh từ phương Bắc tràn đến

              cơn rét run

              nối luồng hơi thổi tắt những nến đèn

              chuẩn bị thắp lên

              tưởng vọng hồn chiến sĩ



              xin tưởng niệm

              một chương trình tưởng niệm

              những ngọn nến dù sẽ tắt trên bãi biển

              nhưng làm sao thổi tắt

              ánh nến trong tim

              khi người Việt không quên

              những người lính của mình

              máu nhuốm đỏ

              biển Hoàng Sa bốn mươi năm trước



              “ngày mai về lại Hoàng Sa”

              ngày mai là bao giờ?

              chưa thể biết!

              nhưng ta phải biết

              dù những ngọn nến đã bị thổi tắt không thương xót!

              anh và tôi và chúng ta vẫn cứ thắp lên

              một ngọn đèn vĩnh cửu trong tim



              nhắc Hoàng Sa xương thịt Tổ quốc mình

              còn đau trong tay giặc!



              nhắc Hoàng Sa xương thịt nước non mình

              còn đau trong tay giặc!



              nhắc Hoàng Sa xương thịt mẹ Việt mình

              còn đau trong tay giặc!





              Buổi lễ còn được thông báo sẽ truyền hình trực tiếp trên đài phát thanh truyền hình Đà Nẵng, với các hoạt động thắp nến tưởng niệm và tri ân 74 chiến sĩ VNCH hy sinh vì Hoàng Sa chỉ có thể là việc làm của những kẻ Việt gian, tay sai bán nước muốn làm vui lòng quan thầy Bắc Kinh.



              Như vậy, chỉ đạo ngăn cấm tưởng niệm thực chất là 'lệnh trên' hay 'lệnh bên' Bắc Kinh đây?


              Danlambao
              danlambaovn.blogspot.com




              Đêm thắp nến tri ân tử sĩ Hoàng Sa vào tối 18/1 ở Công viên Biển Đông Đà Nẵng đã chính thức bị hủy bỏ.



              Các buổi lễ tri ân tử sĩ Hoàng Sa bị hủy bỏ, thu nhỏ

              RFA 18.01.2014



              Hình ảnh sân khấu chuẩn bị cho Đêm thắp nến tri ân tử sĩ Hoàng Sa vào tối 18/1 ở Công viên Biển Đông Đà Nẵng.


              Courtesy FB Lê Đức Dục


              Đêm thắp nến tri ân tử sĩ Hoàng Sa vào tối 18/1 ở Công viên Biển Đông Đà Nẵng đã chính thức bị hủy bỏ.


              Sáng nay 18 tháng Giêng, một thông báo của Ủy ban nhân dân huyện Hoàng Sa do Chủ Tịch Lê Công Ngữ ký cho biết, lễ tổ chức Chương trình ca nhạc hát về biển đảo quê hương và Lễ thắp nến tri ân Hướng về Hoàng Sa vào lúc 19h00 ngày 18/01/2014 tại Công viên Biển Đông, thành phố Đà Nẵng đã bị hủy bỏ, lý do đưa ra là do công tác chuẩn bị chưa được chu đáo.


              Từ Đà Nẵng, ông Nguyễn Khắc Mai, giám đốc Trung Tâm Minh Triết Việt, cho biết:



              “Hiện nay là người ta dập nến rồi, không cho đốt nữa. Tức là người ta định là thanh niên sinh viên đốt nến xếp hình tổ quốc Việt Nam, hai quần đảo Hoàng Sa Trường Sa, nhưng mà lệnh từ Hà Nội vào là không được đốt nến nữa, không được đốt nến, không được thắp lửa trong lòng người.”


              Lệnh từ Hà Nội vào là không được đốt nến nữa, không được đốt nến, không được thắp lửa trong lòng người.

              -Ô. Nguyễn Khắc Mai


              Được hỏi về cuộc mạn đàm trực tuyến về Hoàng Sa trên đài truyền hình địa phương cũng như buổi hội thảo khoa học về Hoàng Sa ở Đà Nẵng chiều ngày 19, ông Nguyễn Khắc Mai nói:


              “Vẫn tiến hành bình thường, chỉ có là không được phép mới báo chí thôi, tối nay thì tôi chưa biết hình như cũng vẫn làm nhưng không được đưa tin."


              Tại Hà Nội, sau khi nguồn tin này được tiết lộ đã dậy lên một làn sóng bất bình từ nhiều giới. Tin cho biết có thể sẽ hình thành một cuộc biểu tình chống Trung Quốc vào ngày mai tại Bờ Hồ tuy nhiên sẽ không có quy mô lớn như nhiều người tiên đoán.


              Ngoài ra theo nguồn tin riêng của chúng tôi nhận được chiều qua 17/1, Ban Tuyên Giáo Trung ương đã có công văn gửi cho Ủy Ban Nhân Dân thành phố Hồ Chí Minh và tất cả các tờ báo ra lệnh không được nói gì về Hoàng Sa hay Trường Sa vào thời điểm ngày 19 tháng Giêng nhân kỷ niệm 40 năm ngày Hoàng Sa bị Trung Quốc xâm lăng chiếm đoạt.


              Hơn thế nữa công văn này cũng ra lệnh không được đưa tin, kỷ niệm cuộc chiến tranh biên giới năm 1979 với Trung Quốc tại chiến trường 6 tỉnh phía Bắc.


              Được biết trong những ngày trước đây báo chí truyền thông được rộng cửa đưa nhiều tin bài tài liệu về việc 40 năm trước Trung Quốc lấn chiếm Hoàng Sa sau trận hải chiến với hải quân VNCH. Các báo cũng đề cao 74 chiến sĩ VNCH tử trận trong nỗ lực bảo vệ đất nước trước quân xâm lược.


              Tin : các bài liên quan

              Đêm thắp nến tri ân tử sĩ Hoàng Sa tại Đà Nẵng bị hủy bỏ
              40 năm Hải chiến Hoàng Sa – VN đã làm được gì?
              40 năm Hoàng Sa: vượt qua bức tường im lặng

              TAM73F sưu-tầm
              Last edited by TAM73F; 01-20-2014, 01:10 PM.

              Comment

              • TAM73F
                Super Moderator
                • Apr 2009
                • 2321

                #8
                Tàu cánh ngầm chở 83 khách bốc cháy trên sông Sài Gòn
                15:51 | 20/01/2014
                |
                Trưa 20/1, lửa kèm khói bốc cao ngùn ngụt khi tàu cánh ngầm chở 83 khách bất ngờ bốc cháy trên sông Sài Gòn, đoạn gần chân cầu Phú Mỹ, quận 7, TP HCM. Toàn bộ hành khách đã nhảy xuống sông và được cứu thoát sau đó.


                Nữ du khách nước ngoài còn nguyên vẻ hoảng loạn khi được đưa về bến Bạch Đằng sau khi thoát nạn từ tàu cánh ngầm bốc cháy. Ảnh: Quốc Thắng

                Khoảng 13h, tàu cánh ngầm Vina express chở 83 người, gồm nhiều vị khách nước ngoài rời bến Bạch Đằng, quận 1, TP HCM về Vũng Tàu. Khi di chuyển khoảng 15 phút, qua đoạn cầu Phú Mỹ, quận 7, tàu bốc khói đen kèm theo lửa.

                Những hành khách có mặt trên tàu cánh ngầm phát hiện liền tri hô. Nhiều người xung quanh cầm bình CO2 ứng cứu nhưng không dập được hỏa hoạn.

                Nhân viên yêu cầu tất cả hành khách mặc áo phao, nhanh chóng nhảy khỏi tàu. Tài công đã cho tàu lao vào khu vực nước nông để mọi người nhảy xuống. Trong tích tắc, lửa phủ kín toàn bộ con tàu.

                "Thấy khói bốc lên từ dưới khoang máy của tàu, tôi mới biết lửa bùng lên. Mọi người nhảy xuống sông thoát thân. May mắn, dòng nước không sâu nên thoát nạn", một hành khách chưa hết hoảng sợ kể lại.



                Chiếc tàu cánh ngầm bị cháy chìm dần. Ảnh: An Nhơn.

                Nam hành khách khác cho hay: "Cảnh tượng trên tàu lúc đó rất hoảng loạn, mọi người chen lấn thoát ra cửa giữa đám khói. Một số đàn ông có vẻ bình tĩnh hơn. Các vị khách nước ngoài cũng hoảng hốt khi không thể hiểu tiếng Việt".

                Cơ quan chức năng huy động hàng chục tàu cứu hộ, lực lượng cứu hỏa, cảnh sát đường thủy có mặt triển khai phương án dập lửa và vớt hành khách lên tàu. "Khoảng 30 tàu cứu hộ đã được điều đến hiện trường để dập lửa và cứu nạn. 83 hành khách nhảy xuống sông và đều được cứu thoát sau đó. Không ai bị thương", Giám đốc cảng vụ Hàng hải TP HCM Nguyễn Xuân Sang cho biết.

                Các nạn nhân ngay sau đó được đưa về bến Bạch Đằng. Nhiều người quần áo đầy sình lầy được sắp xếp tiếp tục hành trình bằng chuyến tàu khác.

                Hàng chục người quần áo dính đầy bùn đất sau khi thoát từ tàu cánh ngầm. Ảnh: Quốc Thắng

                Con tàu cánh ngầm bị nạn chìm dần, khói lửa làm nhiều bộ phận trên tàu cháy đen, hư hại nghiêm trọng.

                Ông Lê Thanh Liêm, Phó chủ tịch TP HCM đến hiện trường trực tiếp chỉ đạo các đơn vị chức trách khắc phục, xử lý vụ việc.

                Nhóm phóng viên VN Express



                ---------------------00000---------------------
                Last edited by TAM73F; 01-24-2014, 10:44 AM.

                Comment

                • TAM73F
                  Super Moderator
                  • Apr 2009
                  • 2321

                  #9
                  Người Lính Cũ - Họ là “ngụy”, ta là gì?

                  Những cặp phạm trù trong triết học duy vật biện chứng của "đỉnh cao trí tuệ loài người":
                  - Thành phần đỉ điếm cặn bã của xã hội bám chân đế quốc # Khúc ruột ngàn dặm của Đảng và nhà nước
                  - Bọn tàn dư Mỹ Ngụy phản động # Một bộ phận không thể tách rời Tổ quốc.
                  - Tên thiếu tá Ngụy quân Thà # Anh hùng thiếu tá VNCH Ngụy Văn Thà.
                  - Tư sản mại bản # Doanh nhân thành đạt.
                  - Giai cấp công nông tiên tiến # Những phần tử lười biếng không chịu phấn đấu.
                  - Đảng ta tài tình sáng suốt # Đảng ta thoái hóa mất phẩm chất.
                  - Những cuộc cách mạng đình công biểu tình # Những kẻ phá rối an ninh trật tự xã hội
                  Không biết sau nầy họ gọi "các thế lực thù địch nước ngoài" là gì ?

                  Le T. Nguyen

                  TA LÀ GÌ ?

                  Ta là gì nếu không phải bọn gian tà ,
                  Ta là gì khi bán đất của ông cha,
                  Ta là gì mà hèn với quân cướp nước,
                  Ta là gì mà giết hại đồng bào ta,

                  Ta là gì mà dâng hiến cả sơn hà,
                  Ta là gì mà dân chúng phải rên la,
                  Ta là gì giống như bầy khuyển mã,
                  Ta là gì khi phủ phục cướp Trung Hoa,

                  Ta là bọn gian trá điêu ngoa,
                  Ta là bọn cướp ngày ác bá,
                  Ta ác với dân và hèn với giặc,
                  Ta đã dâng hiến đảo Hoàng Sa,

                  Ta đã tôn thờ giặc là cha,
                  Ta dâng biển đảo để làm qùa,
                  Ta dâng cả biên cương rừng núi,
                  Ta cần tiền để phung phí xa hoa,

                  Ta độc tài cai trị nước nhà
                  Ta giam cầm ai khóc lóc kêu ca,
                  Ta căm ghét những ai yêu nước,
                  Ta bỏ tù quyết sẽ không tha,

                  Ta noi gương xấu một lảo già,
                  Ta phải tuân lệnh lảo tối đa,
                  Ta quyết phải bán cả sơn hà,
                  Ta là một băng đảng thối tha.

                  Đinh Nguyen

                  (sưu-tầm)


                  Đảng Cộng Sản bê tha dở trò hèn hạ !

                  Tường trình Tưởng niệm Hoàng Sa tại Hà Nội: Nhức nhối Hoàng Sa

                  Trần Thị Cẩm Thanh (Danlambao) - Trong thời gian gần đến ngày tưởng niệm 40 năm ngày Hải chiến Hoàng Sa, nhiều tờ báo của đảng cộng sản Việt Nam đã rầm rộ viết về chủ đề 40 năm Hải chiến Hoàng Sa, chưa bao giờ tên VNCH, Hoàng Sa, Ngụy Văn Thà... được họ nhắc đến nhiều như thế.

                  Đảng viết như vậy, nhưng khi đồng bào hưởng ứng lời kêu gọi của nhóm No-U FC, một tổ chức XHDS lấy tinh thần “nói không với đường lưỡi bò của Trung Quốc” xuyên suốt trong các hoạt động của mình trong 2 năm qua, đồng bào đã đến chân tượng đài Lý Thái Tổ, Hồ Hoàn Kiếm, Hà Nội để tham dự buổi lễ tưởng niệm 40 năm ngày Hải chiến Hoàng Sa, buổi lễ bắt đầu lúc 8h30’ sáng ngày 19/1/2014, thì có một sự thật xảy ra, sự thật đó khác với những gì mà đồng bào tưởng rằng các tờ báo đảng đang nói một cách cụ thể và trân trọng.

                  Khoảng 8h15’, gần đến giờ khai mạc, thì chúng tôi thấy công an Hà Nội đem mấy cục gạch vào nơi trang trọng nhất dưới chân tượng đài Lý Thái Tổ, một chiếc thùng tôn mơi toanh và 2 chiếc máy cắt gạch, trong lúc đồng bào đang ngỡ ngàng chưa biết công an định làm gì thì có một người đàn ông đến giục công an Hà Nội “ Làm đê, làm đê, làm đê…thi công làm đê…làm cho cho kịp tết…làm đê…”, thoáng chốc bụi bay mù mịt bao trùm cả khu vực (xem video).



                  Các bác lớn tuổi đã có những phản ứng rất mạnh mẽ, chỉ trích công an “…sợ Tàu, …làm nhục với đất nước” (xem video)



                  Bụi mù mịt cả một vùng rộng lớn ngay dưới chân tượng đài Lý Thái Tổ, đồng bào buộc phải dịch chuyển ra khu vực các có các bậc tam cấp, những bó hoa màu trắng có đính dòng chữ “Hoàng Sa- Việt Nam” vẫn được chuyển tới, người dân nhanh chóng chia nhau bó hoa và đứng dàn hàng ngang trên bậc tam cấp, buổi tưởng niệm vẫn diễn ra, nhưng theo một cách rất khác so với dự kiến, rất dã chiến và đầy cảm xúc với những khẩu hiệu hào hùng (xem video)


                  Công an sau chút bất ngờ với kiểu tưởng niệm “hô khẩu hiệu” của đồng bào, chúng nó bắt đầu cho 3, 4 cái loa hoạt động hết công suất làm huyên náo cả khu vực để phá hoại buổi lễ (xem video).



                  Nhiều cụ bức xúc với những tên robot công an đang dùng loa phát đi những nội dung được chỉ định sẵn, tuy nhiên gương mặt tên robot này thật vô cảm, chúng thật sự chỉ là những con robot của đảng (xem video)



                  Khi công an dùng loa để làm ầm ĩ cả khu vực, quần chúng bắt đầu chuyển sang sử dụng biểu ngữ, khẩu hiệu để biểu thị tinh thần tưởng niệm 40 năm Hoàng Sa của mình, họ lại bị công an xua đuổi, đoàn người bắt đầu di chuyển qua quãng trường, qua đường Đinh Tiên Hoàng sang bờ hồ với những khẩu hiệu trên tay ( video)



                  Lúc này công an hoảng hốt chạy theo và giật khẩu hiệu, những khẩu hiệu lần lượt bị giật lấy và vò nát cho đến chiếc khẩu hiệu cuối cùng (xem video)



                  Công an trở nên hung hãn hơn, chia lẻ người dân và trấn áp bắt dân phải giải tán. (xem video)



                  Buổi lễ tưởng niệm 40 năm Hải chiến ở Hà Nội đã gắn liền với hình ảnh, hành động phá đám của công an Hà Nội, điển hình là hành vi công an đem cục gạch ra giữa quãng trường Lý Thái Tổ để “thi công”, thải bụi mù mịt để xua đuổi đồng bào, những chiếc loa kêu inh ỏi...

                  Có một số công an nói với nhau rằng: “bọn này chống Trung Quốc thì ít mà chống nhà nước thì nhiều” hoặc công an nói với một số bác đi tham dự buổi lễ tưởng niệm rằng “các bác thông cảm, chúng nó đang đánh vào kinh tế của bọn em”... có lẽ công an đang bị đảng cộng sản Việt Nam tuyên truyền sai sự thật.

                  Trường Sa là một vấn đề nhức nhối, nhức nhối vì những thông tin đang lan tràn trên mạng vượt xa khuôn khổ chỉ mô tả trận Hải chiến Hoàng Sa mà báo đảng đang nhiệt tình thể hiện.

                  Đó là đằng sau Hải chiến Hoàng Sa 1974 , là câu chuyện Mỹ đã trao Hoàng Sa cho Trung Cộng như là một sự cam kết cho mối liên kết Trung- Mỹ, đánh dấu việc Mỹ chính thức bỏ tiền đồn chống cộng ở khu vực Đông Nam Á là VNCH để bắt tay với Trung Cộng phục vụ cho mục tiêu chống cộng trên toàn cầu, bởi thế mà nó chứng minh cuộc phát động chiến tranh “chống Mỹ cứu nước” của đảng cộng sản Việt Nam là sự lừa gạt nhân dân Miền Bắc đi tiêu diệt chính thể VNCH, những đồng bào ruột thịt ở Miền Nam.

                  Có một công văn có nội dung công nhận chủ quyền của Trung Quốc đối với Hoàng Sa của chính phủ ông Hồ Chí Minh đang lan tràn trên ­­­­mạng, điều gì sẽ xảy ra nếu như một ngày nào đó sự việc này cũng được nói kỹ và nhiều như trận Hải chiến Hoàng Sa, ông Hồ Chí Minh là ai mà trao Hoàng Sa của Việt Nam cho Trung Quốc từ những năm 50, trước cả người Mỹ hàng thập kỷ ???

                  Trường Sa là một vấn đề rất nhức nhối, nó là liên quan đến sự thật của nhiều sự kiện đau lòng của người Việt trong những thập kỷ qua, Hoàng Sa làm lộ rõ chân tướng của đảng cộng sản Việt Nam, bởi thế khi chúng ta bắt đầu mọi chuyện từ Trường Sa sẽ làm cho cộng sản Việt Nam vô cùng sợ hãi.


                  Trần Thị Cẩm Thanh
                  danlambaovn.blogspot.com
                  Last edited by TAM73F; 01-24-2014, 11:21 AM.

                  Comment

                  • TAM73F
                    Super Moderator
                    • Apr 2009
                    • 2321

                    #10
                    Hải chiến Hoàng Sa - 40 năm nhìn lại : Không quân Việt Nam Cộng Hòa lên kế hoạch giành lại Hoàng Sa
                    10/01/2014 08:00

                    (TNO) Trận hải chiến kết thúc vào trưa 19.1.1974. Hoàng Sa rơi vào tay Trung Quốc. Việt Nam Cộng Hòa lập tức lên kế hoạch sử dụng máy bay để tái chiếm quần đảo thuộc chủ quyền của mình.
                    Không quân Việt Nam Cộng Hòa lên kế hoạch giành lại Hoàng Sa 1
                    Đại tá Nguyễn Thành Trung đang kể về kế hoạch không kích giành lại Hoàng Sa vào năm 1974 - Ảnh: Tấn Tú
                    Đại tá Nguyễn Thành Trung, Anh hùng lực lượng Vũ trang nhân dân, là phi công được “Việt Cộng” cài vào Không quân Việt Nam Cộng Hòa thời chiến tranh. Lâu nay người ta thường biết đến ông qua các sự kiện như vụ ném bom Dinh Độc Lập, cuộc không kích phi trường Tân Sơn Nhất vào giai đoạn sắp kết thúc chiến tranh và công lao trong quá trình xây dựng lực lượng không quân cũng như hàng không dân dụng của Việt Nam thời bình. Nhưng bên cạnh những câu chuyện đã trở nên nổi tiếng nói trên, ông còn có một bí mật để kể.
                    Trong căn nhà yên tĩnh ở quận Gò Vấp, TP.HCM, phi công huyền thoại Nguyễn Thành Trung kể lại cho chúng tôi câu chuyện mà ông giấu kín suốt 40 năm qua, từ sau trận Hải chiến Hoàng Sa bi tráng.

                    Ghi-Chú: Với phi công phe XHCN thời đó, bay biển là một vấn đề, nên tôi đánh giá phi công Trung Quốc năm 1974 không có gì, không thể bay ra biển, không dám chiến đấu trên biển, trong khi ở miền Nam, chúng tôi bay trong đất liền, bay ra biển giống nhau, bay ra Hoàng Sa, Trường Sa là bình thường .

                    Sẵn sàng không kích
                    “Quay lại thời điểm năm 1974, Không quân Trung Quốc chỉ có MiG 21 do Liên Xô sản xuất, là loại máy bay phòng vệ, chứ không phải tấn công. Phòng vệ là đánh trên đất mình, ai vào thì mình đánh nên tầm bay rất ngắn. Phi công của mình (miền Bắc) ngày xưa cũng vậy, các anh không bay xa, bay lên đánh được hay không được khi hết thời gian là phải về, nếu bay quần nữa là không có dầu. MiG 21 rất hạn chế về dầu. Đó là tôi chưa nói đến phi công, phi công Trung Quốc lúc đó không thể bay biển được, phi công của mình ngoài Bắc cũng thế, mấy ảnh ít bay ra biển lắm. Bay ra biển là cả một vấn đề, môi trường bay biển khác hẳn môi trường bay đất liền. Giữa trời và biển rất lẫn lộn, phi công rất dễ thao tác nhầm. Như anh (Bùi Thanh) Liêm, phi công vũ trụ, bay ra biển đâm xuống biển. Anh (Hoàng Mai) Vượng cùng biên đội với tôi đánh sân bay Tân Sơn Nhất, đánh xong bay ra biển nhào xuống biển liền. Với phi công phe XHCN thời đó, bay biển là một vấn đề, nên tôi đánh giá phi công Trung Quốc năm 1974 không có gì, không thể bay ra biển, không dám chiến đấu trên biển, trong khi ở miền Nam, chúng tôi bay trong đất liền, bay ra biển giống nhau, bay ra Hoàng Sa, Trường Sa là bình thường”, Đại tá Nguyễn Thành Trung dẫn dắt chúng tôi trở lại quá khứ, trước khi kể về kế hoạch của Việt Nam Cộng Hòa sử dụng máy bay F-5 không kích tái chiếm Hoàng Sa.
                    Sau khi bị mất đảo, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu phản ứng như thế nào? Theo ông Nguyễn Thành Trung, Mỹ chỉ nói kiểu hàng hai, vì lúc đó Mỹ và Trung Quốc đã thông đồng rồi. “Còn ông Thiệu thì tức và quyết tâm làm một cái gì đấy để lấy tiếng vang. Lúc bấy giờ, theo tôi làm thế là hoàn toàn đúng. Mày cướp nước tao thì tao phải đánh mày một trận, còn giữ được hay không tính sau. Tao phải đánh mày một trận để cho mày bỏ tính hung hăng đi”, phi công Nguyễn Thành Trung diễn giải.



                    Không quân Việt Nam Cộng Hòa lên kế hoạch giành lại Hoàng Sa 2

                    Phi công Nguyễn Thành Trung giới thiệu về hệ thống vũ khí của chiến đấu cơ F-5 - Ảnh: Tấn Tú
                    Vào thời điểm xảy ra Hải chiến Hoàng Sa, ông Trung là phi công của Không đoàn 63 chiến thuật đóng ở Biên Hòa. Có 5 phi đoàn F-5 ở Biên Hòa, 1 phi đoàn F-5 ở Đà Nẵng. Tổng thống Thiệu liền ra lệnh điều 4 phi đoàn F-5 từ Biên Hòa ra Đà Nẵng, chỉ giữ lại 1 phi đoàn ở Biên Hòa. Theo biên chế thời đó, mỗi phi đoàn 24 chiếc; 5 phi đoàn có khoảng 120 chiếc và 150 phi công.

                    Ghi-Chú: Cất cánh từ Đà Nẵng ra Hoàng Sa, tụi tôi thừa sức đánh với họ trong 20 phút, thừa dầu bay về Đà Nẵng. Cự ly từ Hải Nam ra Hoàng Sa xa hơn Đà Nẵng ra Hoàng Sa chút xíu, nhưng không quân Trung Quốc chỉ có MiG-21, ra tới Hoàng Sa thì không còn dầu để quay về. Thế nên, về không quân thì tụi tôi chiếm ưu thế, Trung Quốc không có gì .

                    “Khi ra đến Đà Nẵng, chúng tôi nhận được lệnh chuẩn bị đánh để lấy lại Hoàng Sa và trước nhất muốn đánh là phải đánh cái hạm đội của Trung Quốc”, ông Trung nhớ lại. Trong kế hoạch tái chiếm Hoàng Sa bằng không quân, đại tá Nguyễn Văn Sỹ làm Không đoàn trưởng, cấp trên chỉ huy là chuẩn tướng Nguyễn Văn Tường, còn gọi là Tường “Mực”, da đen thui, là Phó sư trưởng Sư đoàn 3. Ở cấp phi đoàn, phi đoàn 536 có trung tá Đàm Thượng Vũ, phi đoàn 520 có trung tá Nguyễn Văn Dũng, phi đoàn 540 có trung tá Nguyễn Văn Thành, phi đoàn 542 có trung tá Nguyễn Ngọc Quang, phi đoàn 538 ở Đà Nẵng thì có trung tá Nguyễn Văn Giàu làm chỉ huy.
                    Theo phương án họp bàn ở Đà Nẵng, trước hết máy bay sẽ tấn công tàu Trung Quốc vì “họ đi ra Hoàng Sa của mình là bằng tàu thôi, mình mà diệt hạm đội này là họ cụt ngòi”. Máy bay sử dụng cho chiến dịch là loại F-5 và F-5E, loại có bình xăng phụ.
                    “Cất cánh từ Đà Nẵng ra Hoàng Sa, tụi tôi thừa sức đánh với họ trong 20 phút, thừa dầu bay về Đà Nẵng. Cự ly từ Hải Nam ra Hoàng Sa xa hơn Đà Nẵng ra Hoàng Sa chút xíu, nhưng không quân Trung Quốc chỉ có MiG-21, ra tới Hoàng Sa thì không còn dầu để quay về. Thế nên, về không quân thì tụi tôi chiếm ưu thế, Trung Quốc không có gì. MiG-21 không dám bén mảng ra Hoàng Sa, mà ra đến đấy tụi tôi đánh cũng rớt, hoặc không có dầu về. F-5 vừa mang bom, tên lửa, vừa có súng, hai bên 2 cây 20 li, mỗi bên cánh 2 quả bom và chùm 3 quả ở giữa, hai bên đầu cánh là 2 tên lửa đối không Sidewinder. Hỏa lực của F-5 hồi đấy là quá mạnh. Về tương quan lực lượng là chúng tôi chiếm ưu thế, nếu đánh Hoàng Sa thì tôi xem như một cuộc dạo chơi, không có gì phải lo cả”, đại tá Nguyễn Thành Trung kể.
                    Sau khi các phi đội từ Biên Hòa bay tới Đà Nẵng, máy bay do thám RF-5A được điều ra Hoàng Sa để chụp ảnh. Đây là loại máy bay có thời gian hoạt động trên không rất lâu. RF-5A chụp ảnh chi tiết hết địa hình các đảo, mặt biển trong bán kính 100 km, ghi lại hình ảnh các chiến hạm Trung Quốc. Hình ảnh thu được cho thấy Trung Quốc tập trung tàu quanh Hoàng Sa khá nhiều. “Chúng tôi cho phóng to hình ảnh ra và được chỉ huy đơn vị tập trung hết 120 phi công lại nghe thuyết trình. Chúng tôi đếm từng chiếc tàu một, thậm chí số hiệu tàu chúng tôi cũng đọc được. Không có tàu lớn, tàu trung bình thôi, tàu nhỏ thì nhiều”.

                    Ghi-chú: Các phi đoàn phải làm sạch, nhấn hết xuống biển và tôi đảm bảo là 100% sau một ngày tất cả 40 chiếc tàu đó không còn chiếc nào sống sót. Máy bay mà đánh tàu thì quá dễ, tàu nó chạy chậm, tốc độ khoảng 20 hải lý/giờ thì không có cách nào trốn được. Nói thiệt là xe tăng còn chạy không được huống gì tàu, xe tăng mà chạy là tụi tôi đánh lật ngửa hết .

                    “Nhấn hết xuống biển”
                    Các phi công đếm được khoảng 40 chiếc tàu, xác định được vị trí và hướng di chuyển của số tàu đó. Sau khi nắm được tình hình thì đại tá Sỹ chia tấm bản đồ thành 4 miếng và mỗi miếng được giao cho một phi đoàn, trách nhiệm của mỗi phi đoàn là làm sạch mảnh bản đồ được chia.
                    “Ví như ô của tôi có 15 chiếc, ô của anh có 20 chiếc thì nhiệm vụ của anh và của tôi là trong một ngày phải cho những chiếc tàu đó chìm hết xuống biển, không có chiếc nào nổi được nữa”, ông Trung giải thích. “Các phi đoàn phải làm sạch, nhấn hết xuống biển và tôi đảm bảo là 100% sau một ngày tất cả 40 chiếc tàu đó không còn chiếc nào sống sót. Máy bay mà đánh tàu thì quá dễ, tàu nó chạy chậm, tốc độ khoảng 20 hải lý/giờ thì không có cách nào trốn được. Nói thiệt là xe tăng còn chạy không được huống gì tàu, xe tăng mà chạy là tụi tôi đánh lật ngửa hết, cho nên tàu trên biển mà đánh là trong tầm tay”.
                    Theo trí nhớ của ông Trung, các phi công lúc bấy giờ cho rằng nhiệm vụ khá dễ, chỉ trong vòng 12 giờ là tàu Trung Quốc sẽ chìm hết. “Mà việc đó là chắc chắn đến 100%, không có trận nào mà chắc chắn như thế”, người phi công kỳ cựu lặp lại.
                    Lúc bấy giờ, quyết tâm của Không quân Việt Nam Cộng Hòa, từ lãnh đạo đến chỉ huy, phi công là rất cao. “Khí thế dữ lắm, các anh có sống ở thời điểm đó mới biết người Việt Nam chúng ta yêu nước như thế nào”.
                    Lúc bấy giờ, ông Trung là một sĩ quan cấp úy. “Mấy ông cấp tá, mấy ông lãnh đạo, chỉ huy phát biểu trong cuộc họp rằng: Đánh với Việt Cộng là chỉ đánh chơi thôi, không có sướng. Đánh với Trung Cộng mới là đánh cho nên tôi nói thật với các ông, đánh trận này, tụi tôi đi đánh trước. Cấp đại tá, trung tá, thiếu tá đánh trước, đánh cho họ biết người Việt Nam là như thế nào, đánh một trận cho họ từ bỏ ý định, bớt hung hăng, sau khi chúng tôi chết hết rồi mới đến cấp úy các ông đi đánh”, ông kể lại và nói thêm: “Nói thế để biết người Việt Nam yêu nước như thế nào, vì đánh với Trung Quốc mới là đánh giặc xâm lăng, cho nên mấy ổng bảo chừng nào tụi tôi chết hết mới đến các anh”

                    Không quân Việt Nam Cộng Hòa lên kế hoạch giành lại Hoàng Sa 3

                    Không quân Việt Nam Cộng Hòa lên kế hoạch giành lại Hoàng Sa 4

                    Chiến đấu cơ F-5 của Không quân Việt Nam Cộng Hòa - Ảnh: Tư liệu

                    “Mấy ông cấp tá, mấy ông lãnh đạo, chỉ huy phát biểu trong cuộc họp rằng: Đánh với Việt Cộng là chỉ đánh chơi thôi, không có sướng. Đánh với Trung Cộng mới là đánh cho nên tôi nói thật với các ông, đánh trận này, tụi tôi đi đánh trước. Cấp đại tá, trung tá, thiếu tá đánh trước, đánh cho họ biết người Việt Nam là như thế nào, đánh một trận cho họ từ bỏ ý định, bớt hung hăng, sau khi chúng tôi chết hết rồi mới đến cấp úy các ông đi đánh”.
                    Theo lời kể của đại tá Nguyễn Thành Trung, lúc bấy giờ tất cả phi công đều tình nguyện ký vào lá đơn “Thề được chết cho Hoàng Sa”. Tất cả phi công đều tuyên thệ sẵn sàng chết cho Hoàng Sa và ai cũng coi đó là cái chết rất vinh hạnh. “Trận đánh này chúng tôi chuẩn bị rất kỹ và phần thắng là chắc chắn 100%, vì tàu không thể chạy nổi. Mỗi tàu một quả bom là xong và khí thế ấy nó luôn hừng hực trong lòng mỗi người Việt Nam, hừng hực trong mỗi phi công”.
                    Kế hoạch không kích, theo lời ông Trung, là tuyệt mật, chỉ có những người tham gia mới biết. Chỉ huy cấp cao trong quân đội, nếu không có nhiệm vụ liên quan trực tiếp tới việc triển khai chiến dịch, đều không biết được.
                    Một kế hoạch phản công được chuẩn bị công phu với “khả năng chiến thắng là 100%”, nhưng rốt cuộc đã không thể diễn ra do Mỹ cảnh báo Tổng thống Thiệu không được hành động. Lúc bấy giờ, Mỹ đã làm lành với Trung Quốc và chấp nhận làm ngơ để Trung Quốc cưỡng chiếm Hoàng Sa.
                    Đối với những người như đại tá Nguyễn Thành Trung, 40 năm đã trôi qua nhưng những kỷ niệm ngày ấy vẫn còn mới nguyên, và trong lòng mỗi một cựu phi công F-5 thuở nào luôn canh cánh một nỗi niềm, rằng đã không được chiến đấu và được chết trong cuộc chiến bảo vệ Hoàng Sa thân yêu.
                    “Nếu ngày đó chiến dịch diễn ra đúng kế hoạch thì bây giờ và các thế hệ con cháu đỡ biết bao nhiêu. Bây giờ Trung Quốc đã chiếm đóng bất hợp pháp ở Hoàng Sa rồi, cái di sản, cái gánh nặng để lại cho các thế hệ con cháu Việt Nam thật là quá nặng nề”, ông Trung nói.

                    Sưu-tầm bài báo của tên phi công lừa (Thầy ,phản Bạn) Nguyễn-Thành-Trung cho tất cả coi chơi !

                    Ghi-chú: Tên Trung nầy nói sai tên các cấp chỉ huy ngày xưa :

                    Quyền Phi Đoàn Trưởng PD 538 ( F5-E ) Đà Nang là Thiếu Tá Hồ Kim Giàu.
                    Phi Đoàn 520 là phi đoàn A37.
                    Phi Đoàn Trưởng PD 522 là Trung tá Nguyễn Thành Dũng .
                    Phi Đoàn Trưởng PD 540 là Trung tá Nguyễn Tiến Thành.
                    Phi Đoàn Trưởng PD 542 là Trung tá Trịnh Bữu Quang .

                    TAM73F trình bày và sửa sai của tên Trung .
                    Last edited by TAM73F; 01-24-2014, 01:16 PM.

                    Comment

                    • TAM73F
                      Super Moderator
                      • Apr 2009
                      • 2321

                      #11
                      Đón TẾT tha phương .

                      Đã mang tiếng người dân nuớc Việt,
                      Mỗi một lần đón tết tha phương,
                      Mấy ai không thấy đoạn trường?
                      Mấy ai không nén lệ tuôn vắn dài?

                      Đã đưa đẩy thành người vong quốc,
                      Nghẹn từng cơn uất hận chưa nguôi.
                      Tá chân xứ lạ quê người,
                      Nhục, vinh, vui, khổ, khóc, cười ai hay?

                      Giờ xuân đến đâu đây ngoài ngõ,
                      Nghe nao nao chạnh nhớ quê hương.
                      Xuân nơi đất mẹ yêu thương,
                      Toàn dân có được tưng bừng đón xuân?

                      Hay thảm cảnh bần cùng xã hội,
                      Nặng lao công lại đói hơn no,
                      Chỉ còn da bọc xác khô,
                      Chực chờ trả kiếp thải thừa cho xong?

                      Hay dưới ách gông, cùm, đe, búa,
                      Người người luôn hãi sợ âu lo,
                      Bao nhiêu tai họa bất ngờ,
                      Thình lình chụp mũ, đời như đã tàn.

                      Hay Nhân-Phẩm, Nhân-Quyền quý giá,
                      Bọn phủ đầu man dã cướp đi.
                      Tự Do còn có nghĩa chi,
                      Người người nhàm chán, ê chề khổ đau?

                      Thì Tết đến ra sao đây hở?
                      Có muôn hoa rộ nở đầy sân?
                      Giao thừa có pháo nổ vang ?
                      Quần là áo lược chơi xuân đôi ngày?

                      Chân thành gởi đôi lời tha thiết,
                      Chúc đồng bào ruột thịt quê hương,
                      Chúc đồng bào ở muôn phương,
                      Một năm hạnh phúc an khương tràn đầy.

                      Hồn khắc khoải bùi ngùi lặng ngó,
                      Cành giả mai rộ nở đơm bông,
                      Mà lòng viễn khách bâng khuâng,
                      Buồn lên giếng mắt, lệ mằn mặn môi.

                      26-01-2014
                      Marcel Nguyễn
                      Last edited by TAM73F; 01-26-2014, 10:05 AM.

                      Comment

                      • TAM73F
                        Super Moderator
                        • Apr 2009
                        • 2321

                        #12
                        Hãy xem
                        Video này để thấy sự tàn bạo của bọn cộng sản Tàu đối xử với những bộ đội Bác Hồ mà ngày nay CS Hà Nội quyết chí bám gót giày Trung cộng để được vinh thân!






                        Quả báo nhản tiền ,Bộ đội Công An Việt Nam hiếp dân lành nay bị trả bài đích đáng !

                        TAM73F sưu-tầm
                        Last edited by TAM73F; 01-27-2014, 08:56 AM.

                        Comment

                        • TAM73F
                          Super Moderator
                          • Apr 2009
                          • 2321

                          #13
                          Khánh thành khu mộ Phạm Duy

                          (Thethaovanhoa.vn) - Hôm 16/1/2014 gia đình nhạc sĩ Phạm Duy tổ chức lễ kỷ niệm một năm ngày mất của ông và khánh thành khu vườn mộ hoa của nhạc sĩ tại Hoa viên nghĩa trang Bình Dương. Khu mộ hoa rộng khoảng 180m2 được xây dựng mô phỏng theo một số tác phẩm tiêu biểu của nhạc sĩ.



                          Cắt băng khánh thành khu mộ nhạc sĩ của những ca khúc bất hủ




                          Khánh thành tượng đồng Phạm Duy nặng 300kg tại khu mộ



                          Tượng đồng bán thân tạc chân dung Phạm Duy đặt trang trọng trên khối đá hoa cương


                          Trong khu mộ này còn có cả mộ của ca sĩ Thái Hằng
                          (vợ Phạm Duy) và ca sĩ Duy Quang (con trai nhạc sĩ)

                          Bên trái khu vườn mộ là con đường cái quan, ruộng lúa chín vàng cách điệu hình dáng bản đồ đất nước Việt Nam. Trong khu vườn mộ còn có ngôi mộ của vợ Phạm Duy là ca sĩ Thái Hằng và con là ca sĩ Duy Quang.

                          Bức tượng đồng nặng khoảng 300kg tạc chân dung nhạc sĩ Phạm Duy do điêu khắc gia Nguyễn Văn Anh - người chưa từng gặp mặt nhạc sĩ - thực hiện trong thời gian 3 tháng. Tượng cao 1,15 m, rộng khoảng 1m được đặt trang trọng trên bục đá hoa cương ngay tại khu vườn mộ cũng được khánh thành.

                          Đến dự buổi kỷ niệm này ngoài các con của nhạc sĩ Phạm Duy đang sinh sống ở nước ngoài về, còn có những người bạn thân thiết nhất của nhạc sĩ, như: GS - NS Trần Văn Khê, nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý, nhà thơ Phạm Thiên Thư, đạo diễn Lê Dân và các ca sĩ Ánh Tuyết, Quang Linh, Đức Tuấn…

                          H.NHÂN

                          TAM73F sưu-tầm
                          ----------------------000000------------------------


                          .
                          Last edited by chieutim; 01-30-2014, 10:10 AM.

                          Comment

                          • TAM73F
                            Super Moderator
                            • Apr 2009
                            • 2321

                            #14
                            Ông Lảnh-Sự của Cộng Sản ViệtNam bỏ thẻ Đảng và xin tỵ nạn tại nuocThuỵ-Sĩ ( Berne)


                            Subject: Suisse: L'ex-consul du Vietnam à Genève demande l'asile politique à Berne



                            News und Sport aus der Schweiz & International, Politik, Wetter, People und Livestreams - Webmail Login für Bluewin E-Mail






                            --------------------------

                            Thêm tin tức về chuyện ty nạn chính trị cùa cựu lảnh-sự cộng sản ViệtNam

                            Voici l'émission Genève à chaud, du 2.2.2014: à regarder à partir de la
                            *32e minute, *interview de Nguyen Tang Luy et de l'ex-consul du VN
                            à Genève qui a démissionné du parti communiste, a demandé l'asile
                            politique en Suisse en souhaitant participer aux activités du Cosunam.




                            Duoi day la co' phu de Viet ngu :



                            TAM73F sưu-tầm
                            Last edited by TAM73F; 02-26-2014, 01:55 PM.

                            Comment

                            • TAM73F
                              Super Moderator
                              • Apr 2009
                              • 2321

                              #15
                              Hoàng Hải Thuỵ kể chuyện xưa, saigon 1955.


                              SÀI GÒN ÐÊM BA MƯƠI TẾT 2014
                              Posted on February 3, 2014 by hoanghaithuy

                              “Ngũ đệ..! Anh em ta tình thân hơn cốt nhục!…”

                              Ðó là một câu tôi nhớ trong số những câu tôi nhớ của tiểu thuyết Ðồ Long Ðao – Ỷ Thiên Kiếm của Kim Dung, tác phẩm tiểu thuyết tôi đọc ở Sài Gòn những năm 1960, thời gian tôi ba mươi tuổi. Ðó là câu Dư Liên Châu nói với Trương Thúy Sơn trên chiếc thuyền lênh đênh giữa biển khi hai anh em đồng môn gặp lại nhau sau mười năm xa cách, khi Trương Thúy Sơn đưa vợ con: Ân Tố Tố và Vô Kỵ, từ Băng Hỏa Ðảo trở về trung thổ, Thúy Sơn sợ Trương Tam Phong, sư phụ của chàng, không cho chàng kết hôn với con gái của Giáo Chủ Bạch Mi Giáo. Chàng được Dư Liên Châu trấn tĩnh

                              “Ngũ đệ… Anh em ta tình thân hơn cốt nhục…!”
                              Ðường Trần Hưng Ðạo, Sài Gòn 1955. Ðường Xe Ðiện Sài Gòn – Chợ Lớn chạy giữa đường. Tòa nhà cao là rạp xi-nê Lido. Bảng đèn Dancing Grand Monde bên phải ảnh, có đường đi vào bên trong. Grand Monde không nằm ngay ở mặt đường Trần Hưng Ðạo.

                              Một câu nói rất thường trong một truyện kiếm hiệp – truyện kiếm hiệp hay nhất trong thời tôi ba mươi tuổi – làm cho tôi xúc động mãi. Khi ngồi trong Nhà Hàng Pagode đêm cuối năm, quanh chúng tôi chỉ còn những chiếc ghế da nâu không người ngồi và nhà hàng sắp đóng cửa – lúc ấy là mười một giờ đêm 28 Tết, còn hai đêm nữa là đêm Giao Thừa – người ta, những người Sài Gòn đi chơi đêm, giờ này đến các tiệm nhẩy, tôi và Quang còn ngồi buồn ở đây.

                              Nhìn nét mặt đăm chiêu và những nếp nhăn hằn trên trán Quang, tôi chợt nhớ đến lời Dư Liên Châu nói với Trương Thúy Sơn – “Ngũ đệ… Anh em ta tình thân hơn cốt nhục” và tôi xúc động. Tôi muốn nói một lời để an ủi Quang, nhưng tôi im lặng, vì tôi nghĩ trong lúc này, và trong nhiều trường hợp, yên lặng là tiếng nói của Trái Tim.

                              Tôi tuổi Dậu, Quang cũng tuổi Dậu, nhưng anh sinh trước tôi mười hai năm, tức là một giáp. Như vậy là tôi “ ẩn tuổi ” Quang; theo kinh nghiệm, các cụ ngày xưa cho rằng nhũng người ẩn tuổi nhau thường hợp nhau, thương mến nhau. Các cụ nói đúng trong trường hợp “ ẩn tuổi nhau” của Quang và tôi. Chúng tôi thân mến nhau, thông cảm nhau. Tôi thường đoán trước, biết trước được những điều Quang sắp nói, những việc Quang sắp làm. Ngược lại, Quang cũng biết trước về tôi như tôi biết về anh.

                              Quang là luật sư. Năm 1950, tôi từ Hà Nội vào Sài Gòn, tôi đi làm phóng viên nhà báo và tới ngụ tại nhà anh trong một thời gian. Ngày ấy, anh đang kiếm ra tiền. Gia đình anh sống trong một vi-la đường Mayer. Tôi sống nhờ trong nhà anh, như người trong gia đình anh. Vợ chồng anh coi tôi như người thân ruột thịt. Quang đưa tôi đi ăn chơi, anh là người mở đầu cuộc sống “trăng hoa” của tôi tại Sài Gòn. Vợ anh là gái Hà Nội, hiền, khá đẹp nhưng không có gì xuất sắc. Chị là người không gây thiện cảm mà cũng không gây ác cảm. Năm đó Ngọc, con gái anh chị, lên năm tuổi. Cô bé xinh xắn, nước da hơi nâu, mạnh khỏe, thông minh, có đôi mắt tròn, đen láy, năm ấy cô bắt đầu cắp sách đi học Mẫu giáo. Trường gần nhà, đi bộ qua một con phố. Có những buổi chiều tôi đến trường đón Ngọc về. Thanh niên chưa có vợ, chưa có con thường thích trẻ con và muốn gần bọn trẻ con kháu khỉnh, xinh xắn, sạch sẽ và thông minh. Ngọc là một đứa bé có đủ nết ấy.

                              Rồi thời gian qua, Quang thành công với nhiều “áp phe” lớn. Ðịa vị của anh ngày một vững, tên tuổi anh nổi sáng. Rồi chiến tranh Ðông Dương kết thúc. Năm 1954, đất nước chia đôi, Quang trở thành một nhân vật lý tài quan trọng, cỡ quốc tế. Ðó là những năm tôi sống trong quân ngũ. Xa Sài Gòn, tôi xa gia đình Quang, cho tới ngày tôi được tin anh gặp tai họa. Những nhân vật của chế độ mới – những người làm đảo chính lật đổ chính quyền Ngô Ðình Diệm – đã hại Quang và hất anh ra khỏi cái địa vị chuyên gia kinh tế tài chính quốc gia mà anh đang giữ.

                              Quang bị tù hai năm. Ở tù ra, anh trắng tay. Những người hại anh đã củng cố được một địa vị và thế lực quá vững. Họ tiếp tục làm hại anh bằng cách ngăn cản không cho anh ra mặt làm bất cứ công việc gì. Họ phá không cho anh hành nghề luật sư. Các công ty ngoại quốc không dám mướn anh. Anh phải kiếm sống bằng cách nhận làm riêng cho vài ông luật sư bạn. Những ông này giúp anh bằng cách giao việc cho anh đem về nhà làm.

                              Và những tai họa theo nhau đến với Quang. Vợ anh bỏ đi – người vợ hiền thục của anh – bỏ chồng con, bỏ nhà đi chung sống với một người đàn ông khác. Hai đứa con được để lại cho Quang nuôi. Quang sống những ngày dài buồn nản trong thất vọng và túng thiếu. Người hào phóng tự tin ở tài năng của mình và thành công ngay từ ngày bước vào đời như Quang, nỗi thất vọng và buồn nản càng nặng nề khi anh đã ngoài bốn mươi tuổi, số tuổi mà những người đàn ông có tài bắt buộc phải có địa vị. Không được phép xuất ngoại, Quang đi lén ra ngoại quốc mấy lần, nhưng không thoát. Bọn mật vụ theo dõi anh, ngăn cản không cho anh đi. Có lần anh đã trốn được xuống một chiếc tầu buôn của Pháp, khi tầu sắp rời bến Sài Gòn, bọn mật vụ mới biết tin và ập xuống tầu lùng xét. Chúng không tìm ra chỗ nấp của anh, nhưng sau đó, ông Thuyền Trưởng đích thân gặp anh, xin anh trở lên bờ để tránh cho tầu của ông gặp khó khăn trong những chuyến sau tầu ghé bến Sài Gòn.

                              Ðó là những tin, những chuyện về Quang và gia đình của anh tôi được biết trong những năm tôi sống trong quân ngũ. Rồi một người đàn bà khác xuất hiện trong đời Quang. Người đàn bà này đẹp – rất đẹp, nổi tiếng hoa khôi tại Sài Gòn – Nàng thuộc loại “chơi bời quí phái” và nàng có một tài sản đủ cho nàng sống phong lưu suốt đời.

                              Người đàn bà ấy yêu Quang, nàng chấm dứt cuộc sống cũ để chung sống với Quang, để làm vợ Quang. Họ yêu nhau, họ sống đầy đủ về vật chất nhưng không được hạnh phúc lắm về tinh thần, cả hai người cùng yêu nồng nàn và cùng ghen tuông dữ dội. Quang bị cuộc sống cũ của vợ ám ảnh. Vợ Quang biết nỗi ám ảnh ấy của Quang, nàng sợ một ngày nào đó Quang sẽ khinh nàng, sẽ chán nàng, sẽ yêu một người đàn bà khác trẻ, đẹp, có dĩ vãng trong sạch hơn nàng. Nhưng cả hai người cùng cần có nhau để sống. Theo tôi, Quang là người cần vợ hơn và yếu thế hơn vợ. Người vợ thứ hai của anh – đẹp, sang, được đàn ông say mê, giầu tiền – là một bằng chứng thành công của anh. Ít nhất anh cũng còn thành công với đàn bà. Người vợ trước để lại cho Quang hai đứa con. Một gái, một trai. Thằng bé hãy còn nhỏ được anh gửi bà Nội nó nuôi. Ngọc, đứa con gái lớn được anh gửi vào một trường Nữ Học.

                              - Tôi đang bối rối không biết phải làm sao thì cậu đến. Có cậu thay tôi lo cho nó mấy ngàyTết này tôi yên tâm. Chắc nó cũng buồn, cũng giận tôi, nhưng nhẹ thôi. Cậu cố giúp tôi. Nói cho nó hiểu. Tôi biết. Cậu từ xa về đây cần phải du hí mấy ngày Tết. Bị vướng cẳng vì một con bé chắc cậu bực mình lắm.

                              Người cha khổ sở vì không thể đón được đứa con gái yêu từ nhà nội trú của trường ra ăn Tết với mình nhờ tôi lo cho con anh trong mấy ngày Tết. Anh lên Ðà Lạt ăn Tết với vợ. Vợ anh muốn thế, anh không đi không được. Nhưng nếu sáng mai anh đi, chiều mai, không có ai đến trường đón Ngọc, con gái anh, ra trường. Mẹ đi lấy chồng khác, bố có vợ, bố ăn Tết với bà vợ, người thiếu nữ ấy bị bỏ rơi trong ba ngày Tết. Tôi là người thay mặt bố nó để làm cho nó bớt cô đơn, đỡ tủi thân trong mấy ngày đầu năm.

                              Trước nét mặt khổ não của Quang tôi phải quay mặt nhìn đi. Quanh chúng tôi, nhà hàng vắng tanh chỉ còn một cặp Tây Ðầm già đang ngồi như chờ đợi ai ở góc phòng. Tôi cảm thấy thương Quang và lại nhớ đến câu nói của Dư Liên Châu!

                              “Ngũ đệ… Anh em ta tình thân hơn cốt nhục…”

                              Tôi hiểu nỗi khổ tâm của Quang. Anh thương con anh nhưng cùng một lúc, anh cũng yêu vợ. Ngọc là con riêng của anh. Anh không thể “bỏ vợ, hy sinh vợ” trong mấy ngày Tết để gần, để sống với đứa con riêng của anh. Tôi nhận lời giúp anh.

                              o O o

                              Tôi đã được nghe nói về những nữ sinh của trường nữ trung học này, những chuyện được xếp vào loại “ly kỳ”.

                              Những chuyện đồn đại, không có bằng chứng. Ðại khái cuộc sống của nhiều nữ sinh trong Internat trường này rất loạn, nhiều nàng chơi trò đồng tính ân ái, nhiều nàng đêm đêm vẫn trốn ra đi chơi, đi nhẩy đầm, bọn vương tôn công tử Sài Gòn đêm đến đậu xe trong một con đường ngách bên trường, đợi các nàng ra, rước đi chơi.. v.v.. Tôi nghe qua những chuyện ấy rồi bỏ ra ngoài tai.

                              Chiều Ba Mươi Tết, tiếng xe ô tô ngoài đường làm ồn cả phòng đợi. Vào những ngày lễ hội, ngày nghỉ, thủ đô Sài Gòn đông xe hơn ngày thường, đông nhất là buổi chiều gần tối. Ở đây, phụ huynh tấp nập đến đón con ra trường. Nữ sinh người Pháp không còn là bao nhiêu. Nhìn quanh tôi chỉ thấy toàn người Việt Nam.

                              Tôi trình Thẻ Phụ Huynh, giấy phép được nhân lãnh học sinh. Một bà đầm trung niên – có vẻ là giám thị – ghi mấy dòng chữ vào quyển sổ, rồi nhấc điện thoại gọi vào trong. Bà nói tiếng Pháp.

                              Tôi ra hiên nhà, đứng hút thuốc lá.

                              - Chú…!

                              Tôi quay lại. Năm năm đã qua:

                              “Chú gặp cháu lần cuối năm 1964. Bố cháu bị bắt… chú đang ở lính. Chắc chú đâu có nhớ cháu, gặp nhau ngoài đường chắc chú không nhận ra cháu, phải không chú?”

                              Trong phòng lạnh của Restaurant Choeng Nam, trên bát “consommé chaud”, Ngọc mở rộng đôi mắt đen và trong, nói với tôi câu nói gợi lại kỷ niệm. Nàng hỏi:

                              “Chú có thấy cháu thay đổi nhiều không? Cháu chóng lớn quá, phải không chú…?”

                              Nàng dơ tay khoát nhẹ nửa vòng trong không khí, điệu bộ nhí nhảnh như cô đào điện ảnh Sandra Dee trong vai thiếu nữ dậy thì, con nhà giàu, ngây thơ, gợi tình. nàng nhắc lại:

                              “Chú gặp cháu ngoài đường chắc chú không nhận ra cháu. Nếu có ngờ ngợ chắc chú không dám hỏi. Phải không chú? Nhưng cháu nhận ra chú ngay!”

                              Nàng nhìn tôi đăm đăm như cô giáo nhìn anh học trò quấy phá

                              “Cháu nhận ra chú ngay! Chú có già đi chút chút, nhưng khuôn mặt, nét mặt vẫn không khác”.

                              Ánh mắt nàng long lanh, vành môi nàng cười mỉm.

                              “Tóc chú bạc nhiều rồi.” Tôi nói.

                              Trong năm năm, Ngọc thay đổi nhiều. Lần tôi đến nhà Ngọc lần cuối, Quang đang nằm trong khám Chí Hòa. Hôm ấy tôi chỉ thấy loáng thoáng bóng hai chị em Ngọc rồi tôi đi ngay, cho tới nay cô cháu ngồi trước mặt tôi giờ đây là một thiếu nữ mười sáu, mười bẩy tuổi, tóc để theo kiểu tóc Jacqueline Kennedy, mặt trái soan, mắt to và sáng, môi hồng mỏng và hai bên mép sa xuống. Ðôi khi, tôi thoáng thấy Ngọc có vẻ chán đời, ngạo đời – vì đôi môi sa xuống hai bên mép. Những người phụ nữ có đôi môi hai bên mép sếch lên, cũng như đuôi mắt sếch lên, thường có vẻ tươi vui – Ngọc bận đầm, đúng thời trang, không hoa hòe, hoa sói mà đẹp, trang trọng và gọn . Áo sơ mi trắng dài tay, váy Tergal xám, có hai dây vắt qua vai, ngực áo thêu hai chữ HN: Hồng Ngọc, bằng chỉ xanh. Một thiếu nữ đang đứng trên ngưỡng cửa cuộc đời. Ðời nàng xấu hay đẹp, mai sau nàng khổ sở hay sung sướng – suốt những năm còn lại, đó mới là cuộc đời, ba mươi năm, bốn mươi năm nữa – tùy thuộc vào vài năm sống sắp tới của nàng. Tôi thấy tôi lo sợ một cách chánh đáng: ai sẽ dẫn dắt cô gái này đi trong mấy năm trời quyết định ấy? Mẹ nàng đi lấy chồng khác, cha nàng có vợ và con riêng, cuộc đời nàng có biết bao nhiêu là cạm bẫy.

                              Nàng ngước lên, nét buồn vừa qua biến mất:

                              “Tại tóc chú bạc sớm chớ có phải tại nhiều tuổi đâu? Phải không chú? “

                              Hàm răng trắng của nàng lộ ra dưới vành môi mỏng.

                              “Chú kém ba cháu những mười hai tuổi. Năm nay, chú mới ba mươi ba tuổi. Ba cháu bốn mươi nhăm rồi. Tóc ba cháu đã bạc đâu. Có bạc, nhưng không nhiều bằng tóc chú. Hồi này, không biết ba cháu có nhuộm tóc không? Sao chú không nhuộm tóc, chú?”

                              “Chú không thích nhuộm. Chú thích tóc trắng?”

                              “Sao thế?”

                              Tôi nhún vai:

                              “Tại chú thích.”

                              Nàng cười thành tiếng:

                              “Tóc bạc như Jeff Chandler…! Cháu biết tại sao chú lại thích rồi!”

                              “Tại sao?”

                              “Chú muốn cho các cô phải để ý đến chú vì mái tóc của chú chứ gì? Chú khôn lắm. Cô nào thấy chú hãy còn trẻ măng mà tóc đã bạc trắng thì cũng phải để ý! Chú thấy không… Ðến cháu quen với chú là thế mà vẫn còn phải hỏi nữa là.”.

                              Tôi làm bộ ngượng vì bị nói trúng tim đen, nàng cười sung sướng.

                              “Ðã có cô nào nói với chú là… yêu chú vì mái tóc của chú chưa!”

                              Tôi cau mày:

                              “Ðừng hỏi bậy!”

                              “Cháu có hỏi gì quá lố đâu?

                              Mặt nàng cũng nghiêm lại.

                              “Chú vẫn… cho là cháu còn con nít? Chú là văn sĩ mà chú chẳng biết tâm lý chút nào! Cháu không dám nói là cháu đã yêu nhưng… cháu có đủ tư cách để nói chuyện về Tình Yêu với chú, với bất cứ ai…!”

                              Tôi muốn khuyên nàng vài câu. Tôi biết những điều mà nàng biết về tình yêu đó chỉ là những điều nàng đọc được trong tiểu thuyết, nàng nhìn thấy trên màn bạc xi-nê và nàng nghe vài cô bạn thuật lại. Tôi muốn nói cho nàng biết nàng chưa đủ tư cách để nói về bất cứ một chuyện gì, nhất là về Tình Yêu. Nhưng tôi chưa kịp mở miệng. Nàng đã tiếp:

                              “Cháu học hết năm nay thôi. Sang năm, chú sẽ không còn gặp cháu ở Sài Gòn nữa đâu.”

                              “Ngọc đi đâu?”

                              “Cháu đi xa.”

                              “Xa là tận đâu?”

                              “Bên kia biển.”

                              Ðôi mắt nàng mơ màng. Tôi thấy sợ – tôi biết là nàng nói thật – tôi hỏi:

                              “Ba cháu có biết chuyện cháu sắp đi xa không?”

                              Nàng lắc đầu:

                              “Ba cháu chưa biết. Nhưng có biết, chắc ba cháu cũng không ngăn cản cháu được, cháu hy vọng ba cháu sẽ không ngăn. Và cháu tin rằng ba cháu sẽ không ngăn cháu đâu..”

                              Giọng nàng chợt đổi khác, rất già dặn, đứng đắn:

                              “Ðến đúng lúc, cháu sẽ cho ba cháu biết chuyện.”

                              “Ngọc đừng có dại!”

                              “Không đâu, chú ơi. Chú sẽ thấy là cháu rất khôn. Cháu sẽ có tiền gửi về cho ba cháu, em cháu và cả mẹ cháu nữa. Ở đời này, tiền trên hết chú ạ! Tiền là tất cả. Chú viết truyện ca ngợi tình yêu, nhưng nếu nhà báo không trả tiền chú, chú ngưng viết ngay. Chẳng tình yêu thì đừng. Chú có thể viết truyện ca ngợi tình yêu rất hay, rất… ra rít, với điều kiện là truyện đó chú phải bán được ra tiền…”

                              Tôi trừng mắt:

                              “Ðừng nói lảm nhảm. Tôi không muốn nghe Ngọc nói nhảm. Ngọc chưa đến tuổi nói đến tiền, đến tình yêu.”

                              Nàng xịu mặtï:

                              “Cháu xin lỗi chú.”

                              Bữa ăn trôi qua trong tẻ nhạt. Chúng tôi trao đổi với nhau những câu hỏi đáp thông thường. Tôi suy nghĩ về những câu Ngọc vừa nói và thấy nàng có lý. Tôi thắc mắc muốn biết rõ về chuyện sắp đi xa của nàng. Nàng sẽ đi đâu? Ði với ai? Nói thật hay quan trọng hóa một sự việc chưa có gì là quan trọng cả?

                              Nàng buồn và ủ dột một cách lạ thường. Ăn xong, tôi cảm thấy hối hận nên vui vẻ:

                              “Chú thay mặt ba cháu đưa cháu đi chơi đêm Giao Thừa. Cháu muốn đi đâu, chú đưa đi.”

                              “Cháu muốn chú cho cháu đi coi xi nê, rồi cho vào Dancing nghe nhạc…!”

                              “Cũng được. Nhưng đi Dancing thì khuya quá. Sau đó, cháu về trên bà nội có tiện không?”

                              “Ðược chú. Nếu không đi quá nửa đêm sao gọi là đi chơi đêm Giao Thừa! Với lại… cháu thỉnh thoảng vẫn về bà nội cháu khuya quá nửa đêm, không sao đâu. Nhất là có chú đưa về, “suya” quá rồi!”

                              Nàng tươi lên khi tôi nhận lời. Ngồi trong rạp xi-nê, nàng chăm chú theo dõi những hình ảnh trên màn bạc, thỉnh thoảng mới thốt ra một câu phê bình truyện phim và lối đóng của các diễn viên, nàng phê bình rất sành, rất đúng.

                              Vào Dancing, nàng đòi uống Champagne. Ðêm Tất Niên, Grand Monde chật người, hết bàn, không khí thật vui. Tiếng nhạc và người nhẩy thật hào hứng. Nhìn quanh thấy những bộ mặt thỏa mãn ẩn hiện trong bóng tối lờ mờ, tôi chợt nghĩ lẩm cẩm rằng trong số những người ở đây, chắc không có một ai nhớ rằng đất nước này đang có chiến tranh, đang bị tấn công ngày đêm, giờ này, đang có những đồng bào của họ đổ máu và chết.

                              Tôi gọi Champagne. Chị Cai Gà thấy tôi vào, nhân lúc bồi đến mời uống, chị ghé đến bàn chúng tôi. Chị tủm tỉm cười, ra cái điều thông cảm và ngầm nói với tôi: ”Ðêm nay ông anh đưa trẻ em đi ăn, đi chơi”, chị kín đáo hỏi nhỏ tôi:

                              “Anh có cần em nào ngồi bàn, để gọi?”

                              Tôi lắc đầu:

                              “Ðêm nay tôi đi với cô cháu, chỉ đến nghe nhạc thôi, cám ơn chị.”

                              Chị ta nhắc lại:

                              “Dạ… anh đi mí cô cháu…!”

                              Không nhìn theo,chị Cai Gà, Ngọc hỏi tôi:

                              “Bà nào đấy chú? Có phải bà “Chef-Taxi-girl” không chú?”

                              Tôi gật đầu.

                              “Bà ấy có vẻ… bồ với chú lắm? Chắc là chú đi nhẩy nhiều nên bà ấy biết chú chứ gì?”

                              Thời gian càng trôi qua, đêm cuối cùng của năm nay càng gần giờ Giao Thừa, tôi càng thấy khó khăn trong việc trò chuyện với Ngọc. Nàng không còn trẻ con, nhưng cũng chưa hẳn là người lớn Nàng không thuộc loại Nymphet, nữ nhân vật Lolita của Vladimir Nabokov. Tiểu thuyết Lolita của Vladimir Nabokov được người đọc khắp thế giới nhắc đến và đọc từ năm ngoái, năm kia nhưng qua đến giữa năm nay, một vài cuốn tiểu thuyết này mới lọt vào Việt Nam. Chính quyền Ngô Ðình Diệm giữa thời cực thịnh, kiểm soát và cấm đoán gắt gao các loại sách báo và phim ảnh ngoại quốc bi mang tiếng là khiêu dâm. Ngọc không giống Lolita vì thân thể nàng nẩy nở, tròn và đầy hơn là Lolita thon và dài.

                              Khi nhận lời đến trường đón Ngọc cho đến lúc gặp Ngọc trong trường, tôi vẫn nghĩ rằng Ngọc hãy còn nhỏ, hãy còn là một đứa con gái sợ sệt mà tôi có thể đưa đi ăn kem, đi mua sách vở, mua quà con búp bê. Tôi nghĩ việc tôi đưa cô cháu ấy đi chơi sẽ không gây ra một sự hiểu lầm nào, kể cả những tên bạn lưu manh nhất của tôi cũng không có lý do để nghĩ bậy khi thấy tôi đi với cô cháu. Nhưng trong bữa ăn ở Choeng-Nam tôi thấy tôi nghĩ lầm. Nhìn tôi với Ngọc, chắc không ai cho rằng nàng là cháu tôi.

                              Và giờ đây, trong vầng ánh sáng mờ mờ của Dancing, rượu Champagne làm đôi mắt Ngọc sáng long lanh, tôi thấy nàng hoàn toàn khác hẳn với cái hình ảnh cháu Ngọc mà tôi vẫn có. Nhìn nàng, tôi hiểu tại sao cõi đời này có những người con gái thích lấy chồng già và chỉ có thể lấy – hoặc chung sống – được với những người đàn ông gấp đôi – hoặc gần gấp đôi tuổi các nàng – như người thiếu nữ mười sáu, mười bảy tuổi đang ngồi trước mặt tôi đây chẳng hạn. Bọn con trai mười sáu, mười bẩy, kể cả hai mươi tuổi, ngốc nghếch như gà tồ, chưa biết tý gì về đời, chưa biết suy nghĩ – như tôi năm tôi mười bẩy, mười tám tuổi. Nếu đem xếp Ngọc đứng gần một anh hai mươi tuổi, nàng sẽ phải khóc thét lên vì bực mình.

                              Thấy tôi không trả lời câu nàng hỏi về chị Cai Gà, nàng mỉm cười.

                              “Chú có muốn gọi Ca-ve thì cứ gọi, chú nhá – Nhưng nếu chú gọi thì chú gọi cô nào trông “élégante” một chút, nghe chú. Và chú phải nhẩy với cô ấy. Chia ra, với cháu một bản, với người ta một bản..”

                              Tiếng trống vang rền, đèn điện mờ dần rồi tắt. Giờ Giao Thừa. Năm mới đã đến. Trong bóng tối người ta ôm nhau, hôn nhau, chúc tụng nhau năm mới. Tiếng cười, tiếng í é xen tiếng trống rền. Sau một phút như vậy, đèn sáng trở lại; Ngọc lấy được một trái bong bóng màu xanh. Nàng buộc dây bóng vào thành ghế rồi vỗ nhẹ hai bàn tay vào nhau:

                              “Vui quá. Năm nay, cháu sẽ được sống những ngày thật đẹp và có nhiều thay đổi.”

                              Tôi đứng dậy đưa nàng ra “pít”.

                              “Cháu chúc chú năm nay viết được truyện hay, kiếm được nhiều tiền và… chú gặp một người đàn bà yêu chú đủ để chú yêu lại và lấy làm vợ.”

                              Ban nhạc trình tấu bốn bản liền. Tango rồi Rumba rồi Mambo và Cha Cha Cha. Nhiều cặp phải bỏ cuộc đi vào lúc tiếng nhạc chưa ngừng. Ngọc nhẩy giỏi và đẹp như một vũ nữ nhà nghề. Nàng học nhẩy từ bao giờ? Nàng học nhẩy ở đâu? Với ai? Những câu hỏi ấy chỉ thoáng đến với tôi rồi biến đi ngay. Tôi không còn ngạc nhiên nữa. Tôi biết Ngọc còn dành cho tôi nhiều ngạc nhiên khác nếu tôi muốn tìm ngạc nhiên và việc tập nhẩy đầm không phải là một việc làm lén lút của nàng. Có lẽ trong cái trường Nữ Học nổi tiếng ấy, chỉ có Dì Phước và những nữ sinh thọt chân mới không biết nhẩy đầm. Hai nữa, chất rượu đã bắt đầu ngấm trong cơ thể tôi. Tôi chưa say, nhưng tôi đã nhìn đời bằng một đôi mắt khác.

                              “Chú với cháu đẹp đôi nhất Dancing đêm nay. “.

                              Nàng nói bằng một giọng nghiêm trang, đôi mắt nàng nhìn vào mắt tôi. Nếu lúc đó, tôi mỉm cười và gật đầu đồng ý cũng chẳng sao nhưng vì một mặc cảm, tôi nhíu mày:

                              “Ðừng nói bậy!”

                              Nàng dẩu môi :

                              “Nếu không biết rõ chú, cháu cho chú là đạo đức giả và… giả dối nữa là khác!”

                              Như người đàn bà trưởng thành nói chuyện với tất cả sự bình tĩnh, nàng tiếp:

                              “Nếu chú với cháu đẹp đôi, và biết là chúng ta đẹp đôi, có gì là xấu?… Chúng ta kiêu hãnh vì chúng ta hơn người. Nếu chú lờ khờ, nhà quê, cháu không được hãnh diện vì chú. Cũng như nếu cháu luộm thuộm bê bối, chú cũng không hăng hái lắm khi phải đưa cháu đến những nơi đông người.”

                              Nàng nói tiếp:

                              “Cháu không thích những người con trai ngang tuổi cháu hoặc hơn cháu chút ít, cả tụi bạn của cháu cũng vậy. Cháu chỉ có thể yêu được những người đàn ông nhiều tuổi hơn cháu.”

                              Tôi hỏi:

                              “Cháu đã yêu bao giờ chưa?”

                              Nàng cười, đôi mắt sáng lộ rõ vẻ tinh nghịch, hàm răng trắng lấp lánh. Trong bóng tối tôi chỉ trông thấy rõ đôi mắt và hàm răng của nàng:

                              “Nếu chú thấy cháu có thể nói chuyện với chú về Tình Yêu, cháu sẽ kể chú nghe truỵên tình của cháu, người sắp mang cháu đi… đi xa, là một người bằng tuổi chú.”

                              Tôi nhớ lời nàng nói với tôi khi chúng tôi ăn ở Nhà Hàng Choeng Nam – “Cháu chỉ học hết năm nay thôi. Sang năm cháu sẽ đi xa…” Bây giờ nàng không nói hết lời tôi cũng biết người đàn ông bằng tuổi tôi mà nàng nói là người sẽ mang nàng đi đó là một người Hoa Kỳ.

                              Chúng tôi trở lại bàn, Ngọc nâng ly chạm ly tôi:

                              “Năm mới, chúc chú vạn sự như ý, chúc chú gặp người yêu chú đủ để chú cưới về làm vợ.”

                              Tôi đáp:

                              “Năm mới, chúc Ngọc vui vẻ, học giỏi và không làm điều gì để những người thương yêu Ngọc phải buồn.”

                              Nàng uống hết ly rượu:

                              “Cháu chỉ có ba cháu và em cháu. Má cháu đã đi lấy chồng. Nếu thương cháu, bà đã chẳng bỏ đi như thế, nhất là bỏ đi trong lúc ba cháu gặp tai họa. Ba cháu đã làm lại cuộc đời. Em cháu còn nhỏ chưa biết gì, cháu ra đi nhẹ nhàng. Chú yên trí đi, cuộc đời của cháu – ít nhất trong năm nay – đã được sắp đặt sẵn rồi, chú khỏi phải chúc.”

                              Tôi gợi chuyện:

                              “Chú đoán người đàn ông bằng tuổi chú Ngọc nói đó là một người Mỹ?”

                              Nàng gật đầu:

                              “Chú nói đúng.”

                              “Cháu yêu người đó?”

                              “Cháu chưa biết, phải mười năm nữa cháu mới trả lời được chú câu ấy. Nghĩa là phải mười năm nữa cháu mới biết chắc là cháu có yêu anh ấy hay không. Tình yêu phải được thời gian thử thách.”

                              “Tên hắn là gì?”

                              “Sang đến Mỹ, cháu sẽ cho chú sẽ biết tên chồng cháu. Cháu không sợ chú phá cháu đâu, nhưng chú cũng chẳng nên biết sớm.”

                              Tôi cười:

                              “Ngọc quên là Ngọc mới mười bẩy tuổi, người Mỹ trọng pháp luật…”

                              “Chú muốn nói cháu hãy còn là gái vị thành niên và có yêu cháu đến điên cuồng người ta cũng không dám mang cháu đi chứ gì?”

                              Nàng ngắt lời tôi :

                              “Chú chưa biết cháu đi sang Mỹ học, cháu có học bổng, hai chánh phủ Mỹ-Việt bằng lòng cho cháu sang bên đó du học, tiền cho cháu ăn hoc do chánh phủ và nhân dân Mỹ Quốc đài thọ!

                              Tôi nhìn nàng và tôi nhớ tới lời nói của một anh bạn. Anh bạn tôi bốn mươi nhăm tuổi, dược sĩ, có tiền, vẫn còn độc thân mặc dầu đã nhiều lần yêu. Mới đây anh nói với tôi :

                              ” Toa phải viết về tình trạng: những cô gái Việt thích lấy chồng Mỹ. Những cuộc nhân duyên ấy không thể bền đẹp. Hiện giờ có quá nhiều gái Việt Nam con nhà tử tế, lấy Mỹ, đi theo chồng sang Hoa Kỳ. Toa nên nhớ trước kia thời Pháp… đa số me Tây đều là bọn gái hạ cấp. Nhưng bây giờ khác, bây giờ có cả con gái nhà tử tế, có thể nói là thượng lưu… cũng ham lấy chồng Mỹ.”

                              Anh bạn tôi cho rằng người Mỹ gần gái Việt là chỉ để chơi, để giải sầu. Nhưng tôi thấy đa số người Mỹ đến đây khi giao thiệp với gái bản xứ đều yêu và cố kết. Họ kết hôn cả với những cô gái điếm hạ cấp nhất. Tôi thấy tận mắt nhiều em điếm một trăm, sáu chục, hành nghề ở An Nhơn, Gò Vấp trở thành những cô vợ Mỹ rồi thành công dân Hoa Kỳ. Những cuộc hôn nhân ấy có bền và có hạnh phúc hay không ? Ðó là một chuyện khác. Những chuyện đã xảy ra ở Nam Hàn, ở Nhật Bản, giờ đây không có gì lạ đang xẩy ra ở Việt Nam.

                              Bỗng dưng tôi thấy buồn. Buồn và nản một cách lạ thường. Tôi nghĩ đến Quang. Anh sẽ nghĩ sao, sẽ nói gì khi con gái anh báo tin nó lấy chồng Mỹ và nó sang ở luôn bên Mỹ. Tôi sẽ không biết nói sao nếu con gái tôi nói với tôi như vậy.

                              “Nhẩy với cháu nữa đi chú. Sao chú buồn thế? Cháu đã đi mất ngay đâu. Cháu còn ở đây những gần mười hai tháng nữa kia mà!”

                              Hai giờ sáng, chúng tôi ra khỏi Grand Monde. Nàng say và yêu cầu tôi lái xe đưa nàng ra Cấp. Tôi không thể đưa nàng về nhà bà nội nàng trong lúc nàng say rượu.

                              Ðêm trên xa lộ, trời tối om. Ðêm Ba Mươi Tết. Nhiều chiếc xe, cũng như xe chúng tôi, vun vút chạy xa Sài Gòn. Gần như trên xe nào cũng có một cặp nhân tình.

                              Gần hết xa lộ, tôi dừng xe gần một vườn cao su. Tôi xuống xe theo nàng, sương đêm xuống lạnh hai vai áo. Nàng đi vài bước trên con đường vắng, rộng thênh thang, rồi nàng dơ tay thả trái bong bóng bay lên trời. Nàng đứng nghiêng nghiêng, trong chiếc áo lạnh màu trắng sữa, ngửa mặt nhìn theo trái bong bóng bay lên trời cao.

                              Hết truyện Xuân Sài Gòn Ðêm Ba Mươi Tết.

                              Tôi – Hoàng Hải Thủy – viết truyên Sài Gòn Ðêm Ba Mươi Tết cuối năm 1969 ở Sài Gòn. Như vậy truyện ngắn này đã có 40 năm tuổi. Tôi viết Sài Gòn Ðêm Ba Mươi Tết để đăng trong một tờ báo Xuân. Tôi không nhớ báo nào. Năm 2000, con tôi tìm được tờ báo Xuân đăng truyện Sài Gòn Ðêm Ba Mươi Tết trong một tiệm sách báo cũ ở đường Hồng Thập Tự. Con tôi cắt mấy trang truyện trong báo gửi sang Mỹ cho tôi. Tôi gõ máy chép lại truyện. Tôi chép lại y chang, không thêm bớt, không thay đổi đoạn nào.

                              Bốn mươi năm sau đọc lại truyện xưa, tôi thấy giữa Sài Gòn chiến tranh, khi mỗi giờ có bao nhiêu đồng bào tôi chết vì bom đạn, tôi sống bình an ở Sài Gòn, tôi viết một Truyện Xuân như Sài Gòn thanh bình 500/100, một Sài Gòn không biết Chiến Tranh là gì. Tôi có mặc cảm phạm tội.

                              Tôi đưa Truyện cho TBS đọc. Tôi nói với anh:

                              “Tôi muốn đăng lại truyện này, nhưng tôi ngại. Sài Gòn đang có chiến tranh ác liệt mà tôi viết một truyện Tình khơi khơi.”

                              TBS nói:

                              “Cho đăng đi. Sài Gòn những năm ấy có những người sống như thế, có những cuộc Tình như thế.”

                              Rừng Phong, Xứ Tình Nhân, Kỳ Hoa Ðất Trích.

                              Chép lai, viết thêm Ngày 20 January 2014, Ngày gần Tết Giáp Ngọ.

                              __._,_.___

                              Tin Tức ViệtNam

                              Thứ trưởng công an Phạm Quý Ngọ nhận hối lộ 1,5 triệu USD (vietinfo.eu)
                              Chính trường và Tư pháp Việt Nam có nhiều thay đổi. Khác với dự đoán của nhiều người, vụ án tham nhũng Vinalines cùng Dương Chí Dũng không bị "chìm xuồng". Trái lại, dường như đang tìm ra cội nguồi của sự việc. Ngay bản thân Thứ trưởng công an, một người khá thân cận với thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, cũng bị "lôi ra ánh sáng" trong vụ án này. (vietinfo.eu)

                              -----------------------
                              Last edited by TAM73F; 02-07-2014, 12:20 PM.

                              Comment

                              Working...