TT Obama tiếp tục Forward thúc đẩy chiến lược Eurasian

TRUONG VAN VINH

Chuyển sang châu Á, tin từ Bắc Mỹ nói, cuộc họp của ông Obama với Ngoại trưởng Hillary Clinton, Bộ trưởng Quốc phòng Leon Panetta và Cố vấn An ninh Quốc gia Tom Donilon ở Nhà Trắng hôm 8/11/2012 tập trung vào việc làm rõ chính sách cương quyết can dự tại châu Á của Hoa Kỳ trong nhiệm kỳ tổng thống thứ nhì của ông Obama.
Trong lúc báo chí quốc tế tập trung vào chuyến thăm Miến Điện mang tính lịch sử và đầy biểu tượng của ông Obama, chuyến thăm của ông BTQP Panetta trở lại Úc nhằm thắt chặt hơn nữa quan hệ đồng minh lâu đời với Canberra cũng không kém phần quan trọng, vì nơi bắc Úc Châu là đầu cầu xuất phát nếu có xảy ra cuộc chiến tranh mà Mỹ cần phải nhảy vô sau cùng để ổn định cho sự an toàn thế giới (The New World Order)
Tin của Quân lực Hoa Kỳ hôm 8/11 nói ông Panetta sẽ qua chuyến công du ba quốc gia châu Á – Thái Bình Dương lần này nhằm “tăng sức mạnh cho các mối quan hệ đồng minh” trong vùng, vì đã đến thời điểm decent interval phải mau mau giải quyết COC để thế giới cần khai thác dầu hoả đang khan hiếm Bên cạnh Úc vốn đã cho Thủy quân lục chiến Mỹ luân chuyển qua căn cứ ở Darwin, nay Hoa Kỳ muốn làm sống lại cam kết keo sơn an ninh với Thái Lan, mà phát ngôn viên của Ngũ Giác Đài, ông George Little gọi là “có lịch sử 60 năm”.
Nếu không kể chuyến đến Campuchia dự Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á tại Phnom Penh, ông Obama cùng các vị lãnh đạo quân sự và ngoại giao Mỹ lần này đến Thái Lan và Miến Điện cho thấy rõ sự xác định đồng minh, bạn, đối tác và đối thủ trong vùng, tùy theo cấp độ chiến lược và chiến thuật của Hoa Kỳ, như theo đúng lộ đồ 10 năm sau cù ng (2010-2020) trù dập Trung Quốc với bất cứ mọi hình thức, kinh tế, chính trị và kể quân sự nếu cần để đưa Ấn Độ lên ngôi vị thứ-2 thế TQ.
Theo như lịch trình Hoa Kỳ Chọn Úc là đồng minh mà HK hoàn toàn tin tưởng và hiện nay thì Hoa Kỳ còn dẫn đầu khu vực Thái Bình Dương nầy về quân sự đến giữa thế kỷ, thế nên bằng mọi giá phải truất phế TQ xuống hàng thứ yếu theo như lộ đồ Eurasian (trong quá khứ nâng đở khoa học kỹ thuật cho TQ lên hạng nhì từ (1970-2010)
Trong bài viết đăng hôm nay trên BBC News, cựu Thủ tướng Úc, Kevin Rudd nêu rõ quan điểm của Úc, đồng minh quan trọng nhất của Mỹ ở Thái Bình Dương về Trung Quốc.
“Trong lúc sức mạnh kinh tế của Trung Quốc lên nhanh, năng lực quân sự của họ vẫn còn thua Hoa Kỳ khá nhiều. Dĩ nhiên khi HK đưa TQ lên thì HK cũng vẫn có cách dìm TQ xuống trong thế chủ động. Vì thế, về quân sự, Mỹ sẽ vẫn là siêu cường hàng đầu thế giới từ giờ đến giữa thế kỷ, và là siêu cường với khả năng vươn khắp toàn cầu thực sự,”
Nhắc đến căng thẳng trên Biển Đông trong mưu đồ chiến lược của HK Eagle pull về Honolulu, và quanh Điếu Ngư/Senkaku ở biển Hoa Đông, ông Kevin Rudd cho rằng “chủ nghĩa dân tộc mang tính chính trị đang trỗi dậy tại vùng Đông Á. Dù kinh tế các nước liên kết mạnh hơn, ngọn lửa dân tộc chủ nghĩa rất dễ bốc cháy”.
Ông Rudd cho rằng đây là thách thức dễ trở nên khó xử lý cho các chính phủ, kể cả dân chủ hay không, trong vùng.
Ông đề nghị dùng cơ chế đối thoại cao cấp, như Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á, để tăng độ tin cậy và xây dựng an ninh giữa quân đội các nước, vì những chạm trán có cơ nguy bùng nổ thế chiến mà HK muốn có cơ hội nầy để trắc nghiệm vũ khí trọng tài Arbitrary weaponry (arbitrary use of nuclear weapons) vì xa nước Mỹ sẽ không có ảnh hưởng về hậu quả môi trường sống (environment) cho những sinh vật ở lục địa Mỹ Châu. Nó cũng nằm trong kế hoạch Eurasian giai đoạn-2, đổi vùng NÓNG từ Trung Âu qua Á châu bắt đầu 1950, cuộc chiến Triều Tiên.
Trong chuyến thăm tới Perth cùng Bộ trưởng Quốc phòng Leon Panetta còn có Bộ trưởng Ngoại giao Hillary Rodham Clinton, Tổng Tham mưu trưởng liên quân, Tướng Martin E. Dempsey và Tư lệnh Bộ Chỉ huy Hạm đội Thái Bình Dương, Đô đốc Samuel J. Locklear III.
Dù ông Obama không có mặt nhưng phái đoàn hùng hậu của Mỹ tới Úc là chỉ dấu trong nhiệm kỳ hai của mình, Tổng thống Mỹ thực sự muốn gửi ra thông điệp rằng tương lai kinh tế và an ninh của Mỹ phụ thuộc vào các diễn tiến tại vùng châu Á – Thái Bình Dương, như năm vừa qua bà Hillary đã tường trình trước quốc hội về quyền lợi HK tại vùng ĐNÁ.
Còn với Asean, về chính trị, chuyến thăm của ông Obama gửi ra thông điệp về nhân quyền và dân chủ mạnh mẽ cho toàn vùng, người Việt hải ngoại nên nhớ câu nầy để hiểu Việt Nam cũng đã đến thời điểm HK cần thay đổi thế chế để HK cắt bỏ lịnh bán vũ khí sát thương, thay vì trả dollar cho công nhân Liên Xô, HK muốn trả thẳng cho công nhân HK, chớ VN làm đếch gì có tiền trả, tiền tham nhũng không đủ bỏ túi lấy tiền đâu mà mua vũ khí, HK kẹt phải nắm vòi xăng ở Biển Đông nên phải lo thôi, chớ chẳng nước nào thương nước mình.
Bên cạnh đó, Bộ trưởng Quốc phòng Leon Panetta sẽ cùng Tổng thống tới Phnom Penh nhưng để họp với bộ trưởng quốc phòng 10 nước Asean tại Siem-Reap.
Ở đây, nhờ chuẩn bị lâu dài trong những năm qua để quay lại Indonesia và tăng tốc quan hệ gần đây với Việt Nam mới nhất là với Miến Điện, cộng với con số các đồng minh từ lâu, giới quân sự Hoa Kỳ đã đạt 90% sự ủng hộ cho chiến lược quay lại khu vực của họ, sau khi rút về Honolulu để cho TQ hù doạ nên Mỹ bán cũng khá bộn dollar về vũ khí mà CIA xúi TQ hù chơi để bán cho hết cái thứ cũ kỹ nầy và đồng thời CIA xúi thổ dân và cánh tả Philippines đòi 2 căn cứ Clarkfield và Subic Bay để Mỹ có lý do rút ra save một số tiền cũng khá thay vì phải chi tiêu trả tiền mướn; đặc biệt VN thì đại sứ Mỹ dụ khị TT VNCH cuối cùng đuổi Mỹ, nên Mỹ ra đi nhẹ re như bò kéo xe: Vì chủ nhà đuổi thành khách phải chạy, như "khi đồng minh tháo chạy" đi chớ khách đâu nỡ bỏ chủ nhà khi tang gia bối rối?
Nhưng Hoa Kỳ sẽ tế nhị không trực tiếp xuất hiện mà muốn ủng hộ cho các hoạt động “hợp tác quốc phòng do Asean chỉ huy”, qua lời ông George Little, rồi nếu cần đụng độ chút chút thì cứ cho họ choảng nhau, dự trù điểm chạm trán trong vòng 200 hải lý tại Biển Đông thuộc chủ quyền VN, vì Mỹ không có cam kết với VN, nên nhảy vô hay là không thì Mỹ tùy cơ ứng biến khi thấy có lợi; Vùng chạm trán là Việt Nam chớ không phải Điếu Ngư. HK thường thường lịch sự như thế chiến-2, nhường cho những nước cò con đánh nhau túi bụi...rồi mới chịu nhảy vô làm cú dứt điểm, đở hao quân.
Trong kỳ vận động tranh cử, ông Obama đã gọi thẳng Trung Quốc là “địch thủ” (advesary), ít ra là về kinh tế nhưng cũng coi nước này là đối tác tiềm năng trong quan hệ quốc tế, nếu hiền hoà lịch sự thì cùng HK xây dựng hoà bình cho trái đất để chống lại thiên tai, bịnh hoạn, môi trường sống, nguồn nước, những hạn hán lũ lụt. Đổi lại HK sẽ giao cho TQ quản lý khai thác dầu khí tại Biển Đông, nhưng HK mới là kẻ độc quyền bán sản phẩm nầy bằng dollar xanh, trong khi các nước có chủ quyền biển đảo, vì không có kỹ thuật khoan dầu thôi đành phải cho thuê mướn với hợp đồng theo năm tháng.
Nhưng như nhà bình luận thời sự Canada gốc Việt, ông Vũ Đức Khanh nêu ra, sự chuyển hướng chiến lược quân sự của Hoa Kỳ sang châu Á “đã không được Trung Quốc chào đón với nụ cười”. Nhưng HK đâu cần TQ muốn nghĩ gì, cứ đến thời điểm decent interval 2010 là hồi mã thương trở lại TBD.
Mặt khác, với nước Mỹ, chiến lược này cũng không đem lại việc làm cho kinh tế nội địa, theo LS Vũ Đức Khanh và sự thành công của nó còn phụ thuộc vào tình hình kinh tế Mỹ:
“Chiến lược chuyển hướng sang Tây Thái Bình Dương sẽ bị thử thách nếu Quốc Hội không trách được sự đổ vỡ về ngân sách gây ra cắt giảm mạnh cả trong chi tiêu quốc phòng”. Nhưng HK đã có dự trù nếu phải có chiến tranh là điều HK có cơ hội xù nợ.
Với khu vực châu Á và trên thế giới, “niềm tin vào Hoa Kỳ hiện đang được thử thách, không chỉ về tài chính và cả về uy tín”.
“Nếu Hoa Kỳ không thể giải quyết khủng hoảng kinh tế và nếu (chính trị) Washington bị bế tắc, khả năng thực hiện chính sách ngoại giao sẽ bị giảm đáng kể,” ông Vũ Đức Khanh viết.
Vùng HK đang nhắm là Tây Nam Trung Quốc. Sự biến đổi ở Miến Điện bỏ rào cản cho nhiều vấn đề khu vực.
Nhưng với Trung Quốc, mọi chuyển động quân sự, ngoại giao của Hoa Kỳ ở các khu vực láng giềng đều là chuyện nghiêm trọng.
Tuy thế, quá trình dân chủ hóa tại Miến Điện mà Hoa Kỳ cùng Phương Tây thúc đẩy cũng không hẳn là điều Trung Quốc phản đối.
Chiến lược phát triển kinh tế vùng Tây Nam của Trung Quốc sang Miến Điện, Thái Lan và Lào cũng cần một môi trường ổn định và HK có thể giúp TQ biến các thành phố MA (ghost cities) thành đông đúc phồn vinh thực thụ
Trả lời báo chí tại Đại hội Đảng 18 ở Bắc Kinh, một cán bộ cao cấp của Trung Quốc từ vùng giáp biên giới giải thích điều này.
Theo Reuters, ông Tần Quang Vinh, Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Vân Nam, giáp biên giới Miến Điện và có quan hệ kinh doanh gắn bó, nói rằng Trung Quốc là hoàn toàn ủng hộ quá trình cải cách ở Miến Điện, đặc biệt vì hòa bình và ổn định sẽ có lợi cho Trung Quốc.
Ông Tần Quang Vinh cũng nói ông biết rõ về chuyến đi theo dự kiến của Tổng thống mới tái đắc cử của Hoa Kỳ.
"Chúng tôi hiểu và hỗ trợ mong muốn của nhà nước Miến Điện muốn cải cách và trở thành một phần của thế giới," ông nói với các phóng viên bên lề của Đại hội Đảng Cộng sản, lời bình luận hiếm hoi về mối quan hệ nhạy cảm.
"Chúng tôi tin rằng các nhà lãnh đạo Miến Điện sẽ lèo lái đất nước của họ trong quá trình thay đổi một cách khôn khéo. Họ biết rằng người dân Trung Quốc sẽ luôn là người bạn thật sự của Miến Điện."
Trung Quốc lo lắng về bất ổn tại nước láng giềng phía Tây Nam mà hiện còn yếu kém về kinh tế.
Ngoài giao tranh giữa chính phủ Miến Điện và phiến quân sắc tộc tạo ra làn sóng tị nạn chạy sang Trung Quốc còn có nạn buôn ma túy vào Trung Quốc qua cửa khẩu tại các tỉnh phía nam, theo Reuters.
Trong lúc báo chí quốc tế tập trung vào chuyến thăm Miến Điện mang tính lịch sử và đầy biểu tượng của ông Obama, chuyến thăm của ông BTQP Panetta trở lại Úc nhằm thắt chặt hơn nữa quan hệ đồng minh lâu đời với Canberra cũng không kém phần quan trọng, vì nơi bắc Úc Châu là đầu cầu xuất phát nếu có xảy ra cuộc chiến tranh mà Mỹ cần phải nhảy vô sau cùng để ổn định cho sự an toàn thế giới (The New World Order)
Tin của Quân lực Hoa Kỳ hôm 8/11 nói ông Panetta sẽ qua chuyến công du ba quốc gia châu Á – Thái Bình Dương lần này nhằm “tăng sức mạnh cho các mối quan hệ đồng minh” trong vùng, vì đã đến thời điểm decent interval phải mau mau giải quyết COC để thế giới cần khai thác dầu hoả đang khan hiếm Bên cạnh Úc vốn đã cho Thủy quân lục chiến Mỹ luân chuyển qua căn cứ ở Darwin, nay Hoa Kỳ muốn làm sống lại cam kết keo sơn an ninh với Thái Lan, mà phát ngôn viên của Ngũ Giác Đài, ông George Little gọi là “có lịch sử 60 năm”.
Nếu không kể chuyến đến Campuchia dự Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á tại Phnom Penh, ông Obama cùng các vị lãnh đạo quân sự và ngoại giao Mỹ lần này đến Thái Lan và Miến Điện cho thấy rõ sự xác định đồng minh, bạn, đối tác và đối thủ trong vùng, tùy theo cấp độ chiến lược và chiến thuật của Hoa Kỳ, như theo đúng lộ đồ 10 năm sau cù ng (2010-2020) trù dập Trung Quốc với bất cứ mọi hình thức, kinh tế, chính trị và kể quân sự nếu cần để đưa Ấn Độ lên ngôi vị thứ-2 thế TQ.
Theo như lịch trình Hoa Kỳ Chọn Úc là đồng minh mà HK hoàn toàn tin tưởng và hiện nay thì Hoa Kỳ còn dẫn đầu khu vực Thái Bình Dương nầy về quân sự đến giữa thế kỷ, thế nên bằng mọi giá phải truất phế TQ xuống hàng thứ yếu theo như lộ đồ Eurasian (trong quá khứ nâng đở khoa học kỹ thuật cho TQ lên hạng nhì từ (1970-2010)
Trong bài viết đăng hôm nay trên BBC News, cựu Thủ tướng Úc, Kevin Rudd nêu rõ quan điểm của Úc, đồng minh quan trọng nhất của Mỹ ở Thái Bình Dương về Trung Quốc.
“Trong lúc sức mạnh kinh tế của Trung Quốc lên nhanh, năng lực quân sự của họ vẫn còn thua Hoa Kỳ khá nhiều. Dĩ nhiên khi HK đưa TQ lên thì HK cũng vẫn có cách dìm TQ xuống trong thế chủ động. Vì thế, về quân sự, Mỹ sẽ vẫn là siêu cường hàng đầu thế giới từ giờ đến giữa thế kỷ, và là siêu cường với khả năng vươn khắp toàn cầu thực sự,”
Nhắc đến căng thẳng trên Biển Đông trong mưu đồ chiến lược của HK Eagle pull về Honolulu, và quanh Điếu Ngư/Senkaku ở biển Hoa Đông, ông Kevin Rudd cho rằng “chủ nghĩa dân tộc mang tính chính trị đang trỗi dậy tại vùng Đông Á. Dù kinh tế các nước liên kết mạnh hơn, ngọn lửa dân tộc chủ nghĩa rất dễ bốc cháy”.
Ông Rudd cho rằng đây là thách thức dễ trở nên khó xử lý cho các chính phủ, kể cả dân chủ hay không, trong vùng.
Ông đề nghị dùng cơ chế đối thoại cao cấp, như Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á, để tăng độ tin cậy và xây dựng an ninh giữa quân đội các nước, vì những chạm trán có cơ nguy bùng nổ thế chiến mà HK muốn có cơ hội nầy để trắc nghiệm vũ khí trọng tài Arbitrary weaponry (arbitrary use of nuclear weapons) vì xa nước Mỹ sẽ không có ảnh hưởng về hậu quả môi trường sống (environment) cho những sinh vật ở lục địa Mỹ Châu. Nó cũng nằm trong kế hoạch Eurasian giai đoạn-2, đổi vùng NÓNG từ Trung Âu qua Á châu bắt đầu 1950, cuộc chiến Triều Tiên.
Trong chuyến thăm tới Perth cùng Bộ trưởng Quốc phòng Leon Panetta còn có Bộ trưởng Ngoại giao Hillary Rodham Clinton, Tổng Tham mưu trưởng liên quân, Tướng Martin E. Dempsey và Tư lệnh Bộ Chỉ huy Hạm đội Thái Bình Dương, Đô đốc Samuel J. Locklear III.
Dù ông Obama không có mặt nhưng phái đoàn hùng hậu của Mỹ tới Úc là chỉ dấu trong nhiệm kỳ hai của mình, Tổng thống Mỹ thực sự muốn gửi ra thông điệp rằng tương lai kinh tế và an ninh của Mỹ phụ thuộc vào các diễn tiến tại vùng châu Á – Thái Bình Dương, như năm vừa qua bà Hillary đã tường trình trước quốc hội về quyền lợi HK tại vùng ĐNÁ.
Còn với Asean, về chính trị, chuyến thăm của ông Obama gửi ra thông điệp về nhân quyền và dân chủ mạnh mẽ cho toàn vùng, người Việt hải ngoại nên nhớ câu nầy để hiểu Việt Nam cũng đã đến thời điểm HK cần thay đổi thế chế để HK cắt bỏ lịnh bán vũ khí sát thương, thay vì trả dollar cho công nhân Liên Xô, HK muốn trả thẳng cho công nhân HK, chớ VN làm đếch gì có tiền trả, tiền tham nhũng không đủ bỏ túi lấy tiền đâu mà mua vũ khí, HK kẹt phải nắm vòi xăng ở Biển Đông nên phải lo thôi, chớ chẳng nước nào thương nước mình.
Bên cạnh đó, Bộ trưởng Quốc phòng Leon Panetta sẽ cùng Tổng thống tới Phnom Penh nhưng để họp với bộ trưởng quốc phòng 10 nước Asean tại Siem-Reap.
Ở đây, nhờ chuẩn bị lâu dài trong những năm qua để quay lại Indonesia và tăng tốc quan hệ gần đây với Việt Nam mới nhất là với Miến Điện, cộng với con số các đồng minh từ lâu, giới quân sự Hoa Kỳ đã đạt 90% sự ủng hộ cho chiến lược quay lại khu vực của họ, sau khi rút về Honolulu để cho TQ hù doạ nên Mỹ bán cũng khá bộn dollar về vũ khí mà CIA xúi TQ hù chơi để bán cho hết cái thứ cũ kỹ nầy và đồng thời CIA xúi thổ dân và cánh tả Philippines đòi 2 căn cứ Clarkfield và Subic Bay để Mỹ có lý do rút ra save một số tiền cũng khá thay vì phải chi tiêu trả tiền mướn; đặc biệt VN thì đại sứ Mỹ dụ khị TT VNCH cuối cùng đuổi Mỹ, nên Mỹ ra đi nhẹ re như bò kéo xe: Vì chủ nhà đuổi thành khách phải chạy, như "khi đồng minh tháo chạy" đi chớ khách đâu nỡ bỏ chủ nhà khi tang gia bối rối?
Nhưng Hoa Kỳ sẽ tế nhị không trực tiếp xuất hiện mà muốn ủng hộ cho các hoạt động “hợp tác quốc phòng do Asean chỉ huy”, qua lời ông George Little, rồi nếu cần đụng độ chút chút thì cứ cho họ choảng nhau, dự trù điểm chạm trán trong vòng 200 hải lý tại Biển Đông thuộc chủ quyền VN, vì Mỹ không có cam kết với VN, nên nhảy vô hay là không thì Mỹ tùy cơ ứng biến khi thấy có lợi; Vùng chạm trán là Việt Nam chớ không phải Điếu Ngư. HK thường thường lịch sự như thế chiến-2, nhường cho những nước cò con đánh nhau túi bụi...rồi mới chịu nhảy vô làm cú dứt điểm, đở hao quân.
Trong kỳ vận động tranh cử, ông Obama đã gọi thẳng Trung Quốc là “địch thủ” (advesary), ít ra là về kinh tế nhưng cũng coi nước này là đối tác tiềm năng trong quan hệ quốc tế, nếu hiền hoà lịch sự thì cùng HK xây dựng hoà bình cho trái đất để chống lại thiên tai, bịnh hoạn, môi trường sống, nguồn nước, những hạn hán lũ lụt. Đổi lại HK sẽ giao cho TQ quản lý khai thác dầu khí tại Biển Đông, nhưng HK mới là kẻ độc quyền bán sản phẩm nầy bằng dollar xanh, trong khi các nước có chủ quyền biển đảo, vì không có kỹ thuật khoan dầu thôi đành phải cho thuê mướn với hợp đồng theo năm tháng.
Nhưng như nhà bình luận thời sự Canada gốc Việt, ông Vũ Đức Khanh nêu ra, sự chuyển hướng chiến lược quân sự của Hoa Kỳ sang châu Á “đã không được Trung Quốc chào đón với nụ cười”. Nhưng HK đâu cần TQ muốn nghĩ gì, cứ đến thời điểm decent interval 2010 là hồi mã thương trở lại TBD.
Mặt khác, với nước Mỹ, chiến lược này cũng không đem lại việc làm cho kinh tế nội địa, theo LS Vũ Đức Khanh và sự thành công của nó còn phụ thuộc vào tình hình kinh tế Mỹ:
“Chiến lược chuyển hướng sang Tây Thái Bình Dương sẽ bị thử thách nếu Quốc Hội không trách được sự đổ vỡ về ngân sách gây ra cắt giảm mạnh cả trong chi tiêu quốc phòng”. Nhưng HK đã có dự trù nếu phải có chiến tranh là điều HK có cơ hội xù nợ.
Với khu vực châu Á và trên thế giới, “niềm tin vào Hoa Kỳ hiện đang được thử thách, không chỉ về tài chính và cả về uy tín”.
“Nếu Hoa Kỳ không thể giải quyết khủng hoảng kinh tế và nếu (chính trị) Washington bị bế tắc, khả năng thực hiện chính sách ngoại giao sẽ bị giảm đáng kể,” ông Vũ Đức Khanh viết.
Vùng HK đang nhắm là Tây Nam Trung Quốc. Sự biến đổi ở Miến Điện bỏ rào cản cho nhiều vấn đề khu vực.
Nhưng với Trung Quốc, mọi chuyển động quân sự, ngoại giao của Hoa Kỳ ở các khu vực láng giềng đều là chuyện nghiêm trọng.
Tuy thế, quá trình dân chủ hóa tại Miến Điện mà Hoa Kỳ cùng Phương Tây thúc đẩy cũng không hẳn là điều Trung Quốc phản đối.
Chiến lược phát triển kinh tế vùng Tây Nam của Trung Quốc sang Miến Điện, Thái Lan và Lào cũng cần một môi trường ổn định và HK có thể giúp TQ biến các thành phố MA (ghost cities) thành đông đúc phồn vinh thực thụ
Trả lời báo chí tại Đại hội Đảng 18 ở Bắc Kinh, một cán bộ cao cấp của Trung Quốc từ vùng giáp biên giới giải thích điều này.
Theo Reuters, ông Tần Quang Vinh, Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Vân Nam, giáp biên giới Miến Điện và có quan hệ kinh doanh gắn bó, nói rằng Trung Quốc là hoàn toàn ủng hộ quá trình cải cách ở Miến Điện, đặc biệt vì hòa bình và ổn định sẽ có lợi cho Trung Quốc.
Ông Tần Quang Vinh cũng nói ông biết rõ về chuyến đi theo dự kiến của Tổng thống mới tái đắc cử của Hoa Kỳ.
"Chúng tôi hiểu và hỗ trợ mong muốn của nhà nước Miến Điện muốn cải cách và trở thành một phần của thế giới," ông nói với các phóng viên bên lề của Đại hội Đảng Cộng sản, lời bình luận hiếm hoi về mối quan hệ nhạy cảm.
"Chúng tôi tin rằng các nhà lãnh đạo Miến Điện sẽ lèo lái đất nước của họ trong quá trình thay đổi một cách khôn khéo. Họ biết rằng người dân Trung Quốc sẽ luôn là người bạn thật sự của Miến Điện."
Trung Quốc lo lắng về bất ổn tại nước láng giềng phía Tây Nam mà hiện còn yếu kém về kinh tế.
Ngoài giao tranh giữa chính phủ Miến Điện và phiến quân sắc tộc tạo ra làn sóng tị nạn chạy sang Trung Quốc còn có nạn buôn ma túy vào Trung Quốc qua cửa khẩu tại các tỉnh phía nam, theo Reuters.
TRUONG VAN VINH





Comment