HQPD hân hạnh giới thiệu bài viết của Niên Trưởng Hoàng Văn Thư, Đ/u Phi Đội Trưởng thuộc Phi đoàn 213 đã viết về một thời đầy ắp những kỷ niệm vui buồn và hào hùng của Phi Đoàn 213, thấp thoáng trong đó là hình ảnh đáng kính của những vị chị chỉ huy thuộc Không đoàn và Phi Đoàn cũng như các bậc đàn anh mà nhiều bạn bè thuộc HQPD đã hân hạnh được cùng sát cánh, chia xẻ ngọt bùi. Bài đăng lại từ Cánh Thép (www.canhthep.com), xin chân thành cám ơn anh Thư và quý Niên Trưởng.
NHỚ MÃI NHỮNG PHI VỤ (1)


Ngày xưa khi mới về phi-đoàn tôi đươc huấn luyện bay gunship; các đàn anh cũng mới từ H-34 chuyển qua UH-1 và hệ thống tổ chức chưa được chia ra thành các phi đội như sau này. Hạ Lào là chiến trường đầu tiên để chúng tôi thao luyện.
HQ/LAM SƠN 719 đến trong sự hồì hộp lẫn với niềm hãnh diện của những phi công thời chiến. Đúng hơn, có lẽ đó là khí phách ngang tàng của tuổi trẻ lúc bấy giờ. Vì nhu cầu chiến trường, các đàn anh đề nghị cho mấy đứa chúng tôi dùng giờ HQ thế cho huấn luyện và tôi cũng vui vẻ chấp nhận ngay. Cả đời bay cuả tôi từ HTC đến TPC và IP đều thay thế bằng giờ HQ , với những kỷ niệm không bao giờ quên của một đờì phi công dù đã gần 40 năm qua đi.
Vùng Hoả Tuyến, địa đầu giới tuyến... những danh từ thật hấp dẫn với lứa tuổi thanh niên điếc không sợ súng. Buổỉ sáng cất cánh từ Đông Hà, một thành phố sa mạc như Casabalanca bên Phi Châu thời Đệ Nhị Thế Chiến với tất cả màu sắc của chiến tranh. Quốc lộ 1 chia Đông Hà làm hai: hướng Tây là các đồn bót và căn cứ quân sự của TQLC Mỹ, phiá đông nhà dân chúng sống lẫn lộn với chợ búa và hàng quán. Quân xa và thiết giáp vận chuyển suốt ngày đêm,đất đỏ mù mịt như sương mù bao trùm cả thành phố. Ở giữa chợ còn một chiếc T-54 có lẽ là di tich sau Tết Mậu Thân để cho trẻ em làm đồ chơi giải trí. Miền Trung, những ngày đàu xuân mưa phùn gió bấc, lạnh run cầm cập, gió lùa vào thân tầu. Từng đoàn trực thăng nối tiếp nhau trên bầu trời như những toa xe lửa bò theo con thung lũng ngoằn ngèo cắt ngang Trường Sơn dẫn vào KHE SANH, một trong những căn cứ hỏa lực quan trọng và lớn nhất của MỸ nằm sát biên giới LÀO Nhờ bộ đồ ấm mới mang từ MỸ về, laị thêm khăn lông quàng cổ và áo jacket còn thơm mùì tiếp-liệu mà vẫn không hết lạnh. Tự hỏi lòng mình trời lạnh hay lạnh cẳng? Vùng trời Hạ Lào ngày nắng cháy , đêm sương lạnh thấu da thịt y như Đông Hà, Quảng Trị. Đèo LAO BẢO đánh dấu biên giới giữa hai nước. Quốc lộ 9 dẫn qua đèo tượng trưng cho sự giao dịch hai bên những ngày chưa có chiến tranh . Cây lá phủ kín chằng chịt cùng hệ thống đường mòn HCM lúc ẩn lúc hiện đâm sâu vào nội điạ Lào, âm u và bí ẩn đầy cạm bẫy đang chờ đón bước tiến của quân ta.
Ngày đầu vượt biên tôi bay với anh Trần L.Tiến hộ tống cho hai đơn vị thiết giáp và Dù một lượt xuất hành qua đèo Lao Bảo trên QL9. Các địa danh kế tiếp như Bravo, Alpha, Alưới, Sophia đều nằm cạnh đường số 9 ,và Tchepone là mục tiêu cuối cùng. Bản đồ HQ phát cho ngày hôm ấy chỉ giới hạn theo đà tiến của các đơn vị bạn. Những bước chân gian nan chậm chạp của người chiến binh BB tiến mãi mà chẳng được bao xa, chúng tôi phải vòng mấy tours mới kịp. Âm thanh rộn ràng, âm ĩ của trực thăng trên trờì và thiết vận xa dưới đất phá tan không gian tĩnh mịch của vùng núi đồi Hạ Lào; mình cũng can đảm hơn lên, vui nhiều hơn sợ.
Ngày còn học quân trường tôi rất mê môn Địa Hình, bây giờ là lúc trắc nghiệm khả năng. Các anh Thanh, Châu, Tiến đều thích tôi bay chung. Nơi xứ lạ các anh yên trí cầm tay lái còn tôi chấm đường bay, anh em rất hợp rơ.
Một hôm, CT/UBHP/TƯ Nguyễn Cao Kỳ ra thăm. Ông mặc bộ đồ lãnh tụ (Model của HCM & CHU Â.LAI) màu trắng toát nổi bật hẳn lên giữa vùng đồn điền café đãt đỏ bùn lầy. Đám cận vệ đàn em của ông thì mặc đồng phục đen như những tên Ninja, mặt đầy sát khí còn chĩa súng thẳng vào mặt Phi hành Đoàn đang chờ phi vụ. Ông quên những thằng đàn em ngày đêm hy sinh gian lao nơi chiến trường để bảo vệ Quê Hương và các đàn Anh ở hậu phương. Nỗi tủi hận tràn dâng vì người anh bạc bẽo! Cái máu ái mộ V.C cuả ông ngày ấy đã có sẵn nhưng chưa có dịp lộ diện như bây giờ.
Sau này quen dần, mỗi lần qua Lào chẳng cần bản đồ nữa. Đường mòn HCM chằng chịt như lưới nhện, quân ta chiếm cứ các cao điểm Tchepone, Đồi 30, Đồi 31 v.v... Chúng tôi thường xuyên nhận phi vụ túc trực yểm trợ tác xạ cho các đơn vị DÙ trên vùng trờì Căn Cứ Hoả Lực 31 , hướng Tây Bắc cách Khe Sanh độ 20 phút bay. Một hôm chờ cả buổi sáng không có missions nào, bay lòng vòng chờ đợi buồn chán. Buổi trưa về Khe Sanh đổ xăng và ăn trưa xong rồì lên vùng lại. Vẫn cảnh chờ đánh không gì chán bằng làm nản chí ngươì trai chinh chiến. Chiến trường hôm ấy sao yên lặng lạ thường. Đến chiều, trước khi ra về, anh Hg N.Châu (TPC) liên lạc vơí DÙ để kiếm mục tiêu gọi là điều-chỉnh-tác-xạ ,anh em thao dợt cho đỡ buồn. Target là ngọn đôì nho nhỏ dưới thung lũng phiá Tây Nam cuả CC/31. Anh để tôi dợt trước. Sau khi đã định hướng mục tiêu và điều chỉnh gunsight, lao mình sẵn sàng nhả đạn thì anh đòì takes over control, nghi tôi nhắm trật. Tôi vội bấm nút release thật lẹ, không ngờ từ dưới chân đồì lửa và khói bùng lên một góc rừng. Quân bạn xác định mục tiêu phá huỷ là kho nhiên liêụ của địch. Sau LAM SƠN 719, báo Chiến Sĩ Cộng Hoà có ghi thành tích cuả Không-Quân VN đã phá huỷ một kho dự trữ nhiên liệu của địch tại Hạ Lào.
Một đóng góp nho nhỏ của Trực Thăng bên cạnh những chiến công lẫy lừng cuả các anh A-37 và F5 {?} .Quả là trường hợp "chó ngáp phải ruồì" nhưng là true story. Và là kỷ niệm sống mãi trong lòng tôi.

Nhớ Mãi Những Phi Vụ (2)
Sáng hôm ấy ,một buổi sáng muà Đông năm 1972, bầu trời Đà Nẵng quang đãng mát mẻ. Mỗi lần ra HUẾ mà trờì không mây lòng mình cũng thoải mái nhẹ nhõm. Từ Đà Nẵng cất cánh ,lấy hướng North West một chút và băng qua đèo HẢI VÂN rồi Phú Lộc nữa là có thể thấy phi trường Phú Bài và Huế.
Vừa qua khỏi đèo, nhìn xuống chân núi, khu Lăng Cô xinh xắn rải rác vài xóm nhà mái ngói đỏ chói bên những hàng cau xanh tươi xen lẫn với hàng dương liễu trải bóng dài trên mặt đầm lai láng, tựa hồ như bức tranh sơn thủy thiên nhiên tuyệt đẹp mà ngườì hoạ sĩ tài ba nào đó, còn khéo léo linh động thêm vơí chiếc UH-1 lơ lửng giữa nền trờì trong xanh.
Vùng bờ biển Lăng Cô sáng nay lô nhô những bao ụ gì đó có vẻ khả nghi lạ thường. Tôi đảo một vòng low level rồi đáp xuống, thì ra dân chúng đang lượm những bao đồ trôi lềnh bềnh trên mặt biển. Năm ấy hải cảng Hải Phòng bị Mỹ phong toả (blockage) vào dịp NOEL. Những bao gạo cuả Trung Cộng bọc bằng nylon được thả cho trôi vào miền Bắc nhưng laị dạt xuống bờ biển miền Trung. Chúng tôi cũng lượm 2 bao chở tới Phú Lộc đổi ra tiền rồi bay tiếp ra Huế, phi vụ trực HQ cho BTL Tiền Phương QĐ1 trong nội thành Mang Cá, một cổ thành còn laị từ thơì Pháp . Ngoài PHĐ hôm ấy còn có một em gái hậu phương nho nhỏ xinh xinh xin ra Huế ghi danh học . Với tuổi trẻ bấy giờ ai nỡ lòng từ chối được! Tôi mượn xe Jeep của anh L.V.BiNH (T/Tá TPHQCC/QD) bên Không Trợ1. Vì là hàng xóm cùng khu cư-xá Bắc Phạt lại thân tình nữa nên anh vui vẻ giao cho chìa khoá xe. Tôi giao cho Vân (ngố) lái với CP/XT nữa đưa em ra phố, xài tiền vừa đổi 2 tạ gaọ. Còn mình tôi ngồì đọc sách chờ phi vụ và cứ đinh ninh bọn hắn sẽ về kịp.
Chừng nửa giờ sau tôi nhận phi vụ đưa một trung tướng KQ Mỹ từ BCH/Tiền Phương /QĐ1 về Đà Nẵng. Không dám nhìn kỹ, chỉ thấy 3 sao sáng chói trong bộ quân phục xanh xếp ly thẳng mướt. Còn tôi vơí bộ Nomex đã cũ , nhăn nhó hôi hám (2 ngày chưa giặt một lần để bớt phai màu). Lúc mới về trình diện phi đoàn Tiếp-Liệu cho ký lãnh mỗi ngườì một bộ đồ bay, một đôi giầy ,và một Jacket. Sau đó hình như TL cũng giả quên luôn chẳng bao giờ phát lại. Hằng năm phải tự ra phố mua thêm mới đủ mặc. Riêng tôi nhiều lúc còn không có tiền mua lon. Áo bay tôi không có phù hiệu, ngoại trừ cái nón calô. Đờì lính năm xưa rất nghèo nên tôi chọn chuyện HQ làm vui, ra ngoàì tha hồ ngang tàng phá phách.
Cái chuyện rất may cho tôi hôm ấy là Ông (tướng) đi không có SQ Tùy Viên nên không có ai hạch hỏi gì thêm. Tôi không dám ngó thẳng coi Ông bay loại gì? Một mình solo, không P.H.Đ. lại không mang lon nên Ông không biết tôi cấp bậc gì mà dám liều kiểu này, có thể vậy mà Ông bớt sợ? Tàu tôi HQ không trang bị ghế VIP hai cửa mở rộng thênh thang. Gió núi lồng lộng lùa vào boong tàu có thể đã cho Ông những cảm giác thú vị mới lạ khác với những lần đi tàu VIP cửa kín bít bùng nóng nực. Tôi vẫn bình tĩnh giữ nụ cười xã giao chào Ông sau khi đã êm ái hạ tàu trước bãi VIP của SƯ ĐÒAN. Và thấy bớt lo khi Ông cườì với lời ''Thank You'' trước khi chạy lại xe đón đang chờ sẵn.
Trên đường bay trở ra Mang Cá có giờ suy nghĩ, bây giờ tôi mới biết sợ cho sự liều lĩnh cuả mình. Khi bay ngang qua phiá Đông phi trường Phú Bài, con tàu tự dưng rung mạnh như có vật gì rớt khỏỉ phi cơ. Sau khi đáp xuống Mang Cá tôi phát hiện đã rớt mất thùng đạn đaị-liên phiá sau. May mắn thay khẩu đại liên vẫn còn nguyên. Nếu không tôi đã đi tù trước khi có chương trình cải tạo. Thầm tạ ơn Trời phù hộ. Thùng đạn có lẽ đã rớt giữa những thửa ruộng vuông vức như những ô cờ bên cạnh phi trường PHÚ BÀI.
Chiều hôm âý Tr/T. Hoạt (xếp cuả anh BÌNH) Trưởng Phòng K.TR/QDI đã biết được. Chắc Ông Tướng kể lại cho ai nghe và báo cáo lên Quân Đoàn nên Tr/T Hoạt liên lạc qua tần số kêu tôi vào trình diện tối nay, tôi trả lời phải trở về Đà Nẵng vì trời sắp tối. Thế là tôi thoát nạn.
Về tới gần Đà Nẵng, tôi liên lạc xin đáp. Đang tà tà thả hồn mơ mộng theo dòng sông Hàn để vào đường bay 35N (Phi đạo DNG có 2 đường 170s và 350n ) thì một trực thăng khác kè sẵn bên nách không chiụ nhả. Tôi cắm mũi múc một màn ngoạn mục ngay dưới bụng và luì về sau để coi tàu nào? Sau khi vô ụ parking, tiếng ĐT/KĐT từ HQCC liên lạc ra hỏi : "Thằng nào khi nãy dám ngon MÚC tao, còn chở gái nữa? Vô trình diện gấp!" Tôi vô chào xin lỗi NT. Lợi dụng Phòng Kế Hoạch mới cho học tập về sự phòng ngừa phi cơ địch sau vụ MIG của BV đã có lần vô dò thử trên vùng trời DNG ? Tôi tưởng phi cơ địch nên phải nhào lộn để né tránh. Thế mà Ông tin và tha cho. Giờ này nghĩ laị thấy thương Ông như ngườì Cha Già trong đại gia đình KD51CT năm xưa, rất ít khi phạt đàn em. Ông hay chửi thề (miền Nam) xong rồi cơn giận cũng nguôi theo. Cả KĐ, mỗi phi đoàn trực thăng đều như một gia đình, các anh em luôn mến thương vui vẻ cả nhà. Ngày cuối cùng di tản khỏi ĐNG tôi cứ lưu luyến lẩn quẩn mãi trên bầu trời cho đến hết xăng mà không đành giã từ, chút xíu nữa đã ở laị làm tù binh!
Từ ngày qua đây tôi vẫn mong tìm được cuốn Hồì Ký của vị Tướng KQ Mỹ năm xưa mà không biết tên để xem Ông viết gì về kỷ niệm ấy? Có lẽ Ông còn LIỀU hơn khi dám tự tin giao mạng sống cho tôi mà không hề thắc mắc hỏi han điều gì.
Ngày 27/01/1973 ngày Hiệp Định PARIS chính thức có hiệu lực. Buổi chiều hôm trước , sau khi hoàn tất mấy phi vụ tiếp tế & tải thương cho TQLC ở Hải Lăng và Hương Điền vùng phía Bắc Huế, vị sĩ quan Alô cho biết lệnh cuả HQCC yêu cầu chúng tôi trở lại đáp xuống CHARLIE, BCH/TP/Dù nằm taị cây số 17 bên cạnh QL1 để nhận lệnh tiếp.
Vị SQHQ Dù nhấn mạnh với chúng tôi " đây là giờ thứ 25 ", kêu goị sự hy sinh của anh em cùng với các đơn vị Dù đêm nay làm tròn sứ mệnh mà Tổ Quốc giao phó. Nhiệm vụ chính yếu là bảo vệ lãnh thổ cố đô Huế vì tầm quan trọng của Huế cũng không thua gì Saìgòn và Hanoi . Nếu mất Huế chúng ta sẽ không thể dành lại theo thỏa ước ngưng chiến da beo mà 2 bên đã thỏa thuận. Mỗi phe sẽ làm chủ những phần đất mà mình chiếm đóng trước 12.00 giờ đêm nay. Suốt đêm hôm ấy, sau bữa cơm tối vội vã, chúng tôi liên tục di tản chiến thuật hết tiểu đoàn Dù từ trong vùng núi phía Tây THÁNH ĐIA LAVANG về Charlie vừa để phòng thủ Huế vừa bảo vệ BTL, phòng ngừa trường hợp địch làm một màn tấn công chót trước giờ đình chiến . Dưới ánh trăng mờ sáng, sương đêm phủ trên các ngọn đồi bạc trắng long lanh như tuyết phủ, Tạ Nhất Chí (PĐ233) gunship theo hộ tống, báo cáo vừa bị bắn thì cũng vừa lúc tôi cất cánh chuyến chót nên ra lệnh cho anh em nghỉ luôn. Tuy mệt mõi nhưng mọi ngườì đều vui mừng hãnh diện vì được đóng góp vào giây phút thiêng liêng của lịch sử.
Sau hiệp định Paris, bắt đầu có những phi vụ bay cho Uỷ Ban Liên Hợp Quân Sự, với tàu không trang bị súng đạn còn sơn màu cam (orange) ở mũi và bụng. Những vùng ngày xưa gọi là mật khu VC, mỗi lần hành quân tha hồ tác xạ tự do dù tìm mãi mà không thấy thằng nào. Ngược lại bây giờ chúng tự do bò ra như kiến vỡ tổ, vừa canh tác ruộng rẫy vừa dựng chòì canh gác phòng thủ. Vẫn mang bộ đồng phục kaki Nam Định màu lúa xanh cố hữu và chân dép râu, đầu đội nón cối. Một lần tôi chở ĐT Cảo và các SQ phe ta trong BLH/Vùng 1CT vào họp với chúng trong vùng mật khu phía Tây của TIÊN PHƯỚC, khu rừng quế ngày xưa (đã một thời nổi danh cả nước với vụ Quế Tướng Công). Cùng đi chung trong phái đoàn của ta còn có một nàng Nữ Quân Nhân trẻ đẹp. Trong buổi họp mặt xã giao đầu tiên của 2 phe cô ngồi giửa tôi và anh T/Tá VC. Tôi liếc thấy bàn tay thèm thuồng cuả hắn cứ tự do HQ trên cặp đùì nõn nà cuả nàng mà tâm thần tôi cũng bồn chồn theo. Sau buôỉ họp, tôi hỏỉ hắn: "Bên các anh có Nữ Quân Nhân không?" Hắn hưá lần tới vô lại, hắn sẽ mời tôi ở lại đêm và sẽ mang các em tới. Hoá ra hai kẻ đồng tâm nói ít mà hiểu nhiều. Rãt tiếc ít lâu sau đó ĐT Cảo bị chết vì tai nạn ngày Ông về SAIGON, trên một chuyến AIRVN bị không tặc là một thiếu tá CSQG từ Đà Nẵng vô SAIGON đã đòi phi cơ bay ra HÀ NÔI và sau đó hắn cho phi cơ nổ trên không phận PHAN RANG. Những ngày ĐT Cảo còn sống, thỉnh thoảng vào muà Hè Ông cho gia đình ra Huế chơi. Ông có cô con gái đang tuổi 17,18 rất xinh đẹp. Sau đó các phi vụ cho BLH/QS/Vùng 1 cũng chấm dứt luôn. Tôi chẳng bao giờ có dịp gặp những nàng Nữ QN mà anh T/T VC đã hứa cho tôi gặp. Anh chàng quê Quảng Ngãi đã ra tập kết ngoài Bắc nhiều năm nên nói giọng Bắc sành sõi nhưng khi nói chuyện riêng thỉnh thoảng hắn vẫn không mất giọng Quảng. Hắn tặng tôi một chai rượu Lúa Mới (Vodka VN) sản xuất ở Nam Định gần quê tôi ở Thái Bình. Hắn thân mật khơi lại hình ảnh thân yêu của quê tôi với giọng tuyên truyền "Thái Bình Năm Tấn", ý nói quê tôi là nơi lúa gạo trù phú của miền Bắc.
Sau phi vụ ấy, về phi đoàn tôi bị PĐT cảnh cáo liền. Có một Sĩ Quan An Ninh nào đó bên QĐ cùng đi chung trong phái đoàn đã để ý sự thân mật cuả tôi, đòi tôi nạp lại các hình ảnh lưu niệm ở mật khu mà tôi đã mang theo máy để chụp.
SONGCHUY /T.HG
HQ/LAM SƠN 719 đến trong sự hồì hộp lẫn với niềm hãnh diện của những phi công thời chiến. Đúng hơn, có lẽ đó là khí phách ngang tàng của tuổi trẻ lúc bấy giờ. Vì nhu cầu chiến trường, các đàn anh đề nghị cho mấy đứa chúng tôi dùng giờ HQ thế cho huấn luyện và tôi cũng vui vẻ chấp nhận ngay. Cả đời bay cuả tôi từ HTC đến TPC và IP đều thay thế bằng giờ HQ , với những kỷ niệm không bao giờ quên của một đờì phi công dù đã gần 40 năm qua đi.
Vùng Hoả Tuyến, địa đầu giới tuyến... những danh từ thật hấp dẫn với lứa tuổi thanh niên điếc không sợ súng. Buổỉ sáng cất cánh từ Đông Hà, một thành phố sa mạc như Casabalanca bên Phi Châu thời Đệ Nhị Thế Chiến với tất cả màu sắc của chiến tranh. Quốc lộ 1 chia Đông Hà làm hai: hướng Tây là các đồn bót và căn cứ quân sự của TQLC Mỹ, phiá đông nhà dân chúng sống lẫn lộn với chợ búa và hàng quán. Quân xa và thiết giáp vận chuyển suốt ngày đêm,đất đỏ mù mịt như sương mù bao trùm cả thành phố. Ở giữa chợ còn một chiếc T-54 có lẽ là di tich sau Tết Mậu Thân để cho trẻ em làm đồ chơi giải trí. Miền Trung, những ngày đàu xuân mưa phùn gió bấc, lạnh run cầm cập, gió lùa vào thân tầu. Từng đoàn trực thăng nối tiếp nhau trên bầu trời như những toa xe lửa bò theo con thung lũng ngoằn ngèo cắt ngang Trường Sơn dẫn vào KHE SANH, một trong những căn cứ hỏa lực quan trọng và lớn nhất của MỸ nằm sát biên giới LÀO Nhờ bộ đồ ấm mới mang từ MỸ về, laị thêm khăn lông quàng cổ và áo jacket còn thơm mùì tiếp-liệu mà vẫn không hết lạnh. Tự hỏi lòng mình trời lạnh hay lạnh cẳng? Vùng trời Hạ Lào ngày nắng cháy , đêm sương lạnh thấu da thịt y như Đông Hà, Quảng Trị. Đèo LAO BẢO đánh dấu biên giới giữa hai nước. Quốc lộ 9 dẫn qua đèo tượng trưng cho sự giao dịch hai bên những ngày chưa có chiến tranh . Cây lá phủ kín chằng chịt cùng hệ thống đường mòn HCM lúc ẩn lúc hiện đâm sâu vào nội điạ Lào, âm u và bí ẩn đầy cạm bẫy đang chờ đón bước tiến của quân ta.
Ngày đầu vượt biên tôi bay với anh Trần L.Tiến hộ tống cho hai đơn vị thiết giáp và Dù một lượt xuất hành qua đèo Lao Bảo trên QL9. Các địa danh kế tiếp như Bravo, Alpha, Alưới, Sophia đều nằm cạnh đường số 9 ,và Tchepone là mục tiêu cuối cùng. Bản đồ HQ phát cho ngày hôm ấy chỉ giới hạn theo đà tiến của các đơn vị bạn. Những bước chân gian nan chậm chạp của người chiến binh BB tiến mãi mà chẳng được bao xa, chúng tôi phải vòng mấy tours mới kịp. Âm thanh rộn ràng, âm ĩ của trực thăng trên trờì và thiết vận xa dưới đất phá tan không gian tĩnh mịch của vùng núi đồi Hạ Lào; mình cũng can đảm hơn lên, vui nhiều hơn sợ.
Ngày còn học quân trường tôi rất mê môn Địa Hình, bây giờ là lúc trắc nghiệm khả năng. Các anh Thanh, Châu, Tiến đều thích tôi bay chung. Nơi xứ lạ các anh yên trí cầm tay lái còn tôi chấm đường bay, anh em rất hợp rơ.
Một hôm, CT/UBHP/TƯ Nguyễn Cao Kỳ ra thăm. Ông mặc bộ đồ lãnh tụ (Model của HCM & CHU Â.LAI) màu trắng toát nổi bật hẳn lên giữa vùng đồn điền café đãt đỏ bùn lầy. Đám cận vệ đàn em của ông thì mặc đồng phục đen như những tên Ninja, mặt đầy sát khí còn chĩa súng thẳng vào mặt Phi hành Đoàn đang chờ phi vụ. Ông quên những thằng đàn em ngày đêm hy sinh gian lao nơi chiến trường để bảo vệ Quê Hương và các đàn Anh ở hậu phương. Nỗi tủi hận tràn dâng vì người anh bạc bẽo! Cái máu ái mộ V.C cuả ông ngày ấy đã có sẵn nhưng chưa có dịp lộ diện như bây giờ.
Sau này quen dần, mỗi lần qua Lào chẳng cần bản đồ nữa. Đường mòn HCM chằng chịt như lưới nhện, quân ta chiếm cứ các cao điểm Tchepone, Đồi 30, Đồi 31 v.v... Chúng tôi thường xuyên nhận phi vụ túc trực yểm trợ tác xạ cho các đơn vị DÙ trên vùng trờì Căn Cứ Hoả Lực 31 , hướng Tây Bắc cách Khe Sanh độ 20 phút bay. Một hôm chờ cả buổi sáng không có missions nào, bay lòng vòng chờ đợi buồn chán. Buổi trưa về Khe Sanh đổ xăng và ăn trưa xong rồì lên vùng lại. Vẫn cảnh chờ đánh không gì chán bằng làm nản chí ngươì trai chinh chiến. Chiến trường hôm ấy sao yên lặng lạ thường. Đến chiều, trước khi ra về, anh Hg N.Châu (TPC) liên lạc vơí DÙ để kiếm mục tiêu gọi là điều-chỉnh-tác-xạ ,anh em thao dợt cho đỡ buồn. Target là ngọn đôì nho nhỏ dưới thung lũng phiá Tây Nam cuả CC/31. Anh để tôi dợt trước. Sau khi đã định hướng mục tiêu và điều chỉnh gunsight, lao mình sẵn sàng nhả đạn thì anh đòì takes over control, nghi tôi nhắm trật. Tôi vội bấm nút release thật lẹ, không ngờ từ dưới chân đồì lửa và khói bùng lên một góc rừng. Quân bạn xác định mục tiêu phá huỷ là kho nhiên liêụ của địch. Sau LAM SƠN 719, báo Chiến Sĩ Cộng Hoà có ghi thành tích cuả Không-Quân VN đã phá huỷ một kho dự trữ nhiên liệu của địch tại Hạ Lào.
Một đóng góp nho nhỏ của Trực Thăng bên cạnh những chiến công lẫy lừng cuả các anh A-37 và F5 {?} .Quả là trường hợp "chó ngáp phải ruồì" nhưng là true story. Và là kỷ niệm sống mãi trong lòng tôi.

Nhớ Mãi Những Phi Vụ (2)
Sáng hôm ấy ,một buổi sáng muà Đông năm 1972, bầu trời Đà Nẵng quang đãng mát mẻ. Mỗi lần ra HUẾ mà trờì không mây lòng mình cũng thoải mái nhẹ nhõm. Từ Đà Nẵng cất cánh ,lấy hướng North West một chút và băng qua đèo HẢI VÂN rồi Phú Lộc nữa là có thể thấy phi trường Phú Bài và Huế.
Vừa qua khỏi đèo, nhìn xuống chân núi, khu Lăng Cô xinh xắn rải rác vài xóm nhà mái ngói đỏ chói bên những hàng cau xanh tươi xen lẫn với hàng dương liễu trải bóng dài trên mặt đầm lai láng, tựa hồ như bức tranh sơn thủy thiên nhiên tuyệt đẹp mà ngườì hoạ sĩ tài ba nào đó, còn khéo léo linh động thêm vơí chiếc UH-1 lơ lửng giữa nền trờì trong xanh.
Vùng bờ biển Lăng Cô sáng nay lô nhô những bao ụ gì đó có vẻ khả nghi lạ thường. Tôi đảo một vòng low level rồi đáp xuống, thì ra dân chúng đang lượm những bao đồ trôi lềnh bềnh trên mặt biển. Năm ấy hải cảng Hải Phòng bị Mỹ phong toả (blockage) vào dịp NOEL. Những bao gạo cuả Trung Cộng bọc bằng nylon được thả cho trôi vào miền Bắc nhưng laị dạt xuống bờ biển miền Trung. Chúng tôi cũng lượm 2 bao chở tới Phú Lộc đổi ra tiền rồi bay tiếp ra Huế, phi vụ trực HQ cho BTL Tiền Phương QĐ1 trong nội thành Mang Cá, một cổ thành còn laị từ thơì Pháp . Ngoài PHĐ hôm ấy còn có một em gái hậu phương nho nhỏ xinh xinh xin ra Huế ghi danh học . Với tuổi trẻ bấy giờ ai nỡ lòng từ chối được! Tôi mượn xe Jeep của anh L.V.BiNH (T/Tá TPHQCC/QD) bên Không Trợ1. Vì là hàng xóm cùng khu cư-xá Bắc Phạt lại thân tình nữa nên anh vui vẻ giao cho chìa khoá xe. Tôi giao cho Vân (ngố) lái với CP/XT nữa đưa em ra phố, xài tiền vừa đổi 2 tạ gaọ. Còn mình tôi ngồì đọc sách chờ phi vụ và cứ đinh ninh bọn hắn sẽ về kịp.
Chừng nửa giờ sau tôi nhận phi vụ đưa một trung tướng KQ Mỹ từ BCH/Tiền Phương /QĐ1 về Đà Nẵng. Không dám nhìn kỹ, chỉ thấy 3 sao sáng chói trong bộ quân phục xanh xếp ly thẳng mướt. Còn tôi vơí bộ Nomex đã cũ , nhăn nhó hôi hám (2 ngày chưa giặt một lần để bớt phai màu). Lúc mới về trình diện phi đoàn Tiếp-Liệu cho ký lãnh mỗi ngườì một bộ đồ bay, một đôi giầy ,và một Jacket. Sau đó hình như TL cũng giả quên luôn chẳng bao giờ phát lại. Hằng năm phải tự ra phố mua thêm mới đủ mặc. Riêng tôi nhiều lúc còn không có tiền mua lon. Áo bay tôi không có phù hiệu, ngoại trừ cái nón calô. Đờì lính năm xưa rất nghèo nên tôi chọn chuyện HQ làm vui, ra ngoàì tha hồ ngang tàng phá phách.
Cái chuyện rất may cho tôi hôm ấy là Ông (tướng) đi không có SQ Tùy Viên nên không có ai hạch hỏi gì thêm. Tôi không dám ngó thẳng coi Ông bay loại gì? Một mình solo, không P.H.Đ. lại không mang lon nên Ông không biết tôi cấp bậc gì mà dám liều kiểu này, có thể vậy mà Ông bớt sợ? Tàu tôi HQ không trang bị ghế VIP hai cửa mở rộng thênh thang. Gió núi lồng lộng lùa vào boong tàu có thể đã cho Ông những cảm giác thú vị mới lạ khác với những lần đi tàu VIP cửa kín bít bùng nóng nực. Tôi vẫn bình tĩnh giữ nụ cười xã giao chào Ông sau khi đã êm ái hạ tàu trước bãi VIP của SƯ ĐÒAN. Và thấy bớt lo khi Ông cườì với lời ''Thank You'' trước khi chạy lại xe đón đang chờ sẵn.
Trên đường bay trở ra Mang Cá có giờ suy nghĩ, bây giờ tôi mới biết sợ cho sự liều lĩnh cuả mình. Khi bay ngang qua phiá Đông phi trường Phú Bài, con tàu tự dưng rung mạnh như có vật gì rớt khỏỉ phi cơ. Sau khi đáp xuống Mang Cá tôi phát hiện đã rớt mất thùng đạn đaị-liên phiá sau. May mắn thay khẩu đại liên vẫn còn nguyên. Nếu không tôi đã đi tù trước khi có chương trình cải tạo. Thầm tạ ơn Trời phù hộ. Thùng đạn có lẽ đã rớt giữa những thửa ruộng vuông vức như những ô cờ bên cạnh phi trường PHÚ BÀI.
Chiều hôm âý Tr/T. Hoạt (xếp cuả anh BÌNH) Trưởng Phòng K.TR/QDI đã biết được. Chắc Ông Tướng kể lại cho ai nghe và báo cáo lên Quân Đoàn nên Tr/T Hoạt liên lạc qua tần số kêu tôi vào trình diện tối nay, tôi trả lời phải trở về Đà Nẵng vì trời sắp tối. Thế là tôi thoát nạn.
Về tới gần Đà Nẵng, tôi liên lạc xin đáp. Đang tà tà thả hồn mơ mộng theo dòng sông Hàn để vào đường bay 35N (Phi đạo DNG có 2 đường 170s và 350n ) thì một trực thăng khác kè sẵn bên nách không chiụ nhả. Tôi cắm mũi múc một màn ngoạn mục ngay dưới bụng và luì về sau để coi tàu nào? Sau khi vô ụ parking, tiếng ĐT/KĐT từ HQCC liên lạc ra hỏi : "Thằng nào khi nãy dám ngon MÚC tao, còn chở gái nữa? Vô trình diện gấp!" Tôi vô chào xin lỗi NT. Lợi dụng Phòng Kế Hoạch mới cho học tập về sự phòng ngừa phi cơ địch sau vụ MIG của BV đã có lần vô dò thử trên vùng trời DNG ? Tôi tưởng phi cơ địch nên phải nhào lộn để né tránh. Thế mà Ông tin và tha cho. Giờ này nghĩ laị thấy thương Ông như ngườì Cha Già trong đại gia đình KD51CT năm xưa, rất ít khi phạt đàn em. Ông hay chửi thề (miền Nam) xong rồi cơn giận cũng nguôi theo. Cả KĐ, mỗi phi đoàn trực thăng đều như một gia đình, các anh em luôn mến thương vui vẻ cả nhà. Ngày cuối cùng di tản khỏi ĐNG tôi cứ lưu luyến lẩn quẩn mãi trên bầu trời cho đến hết xăng mà không đành giã từ, chút xíu nữa đã ở laị làm tù binh!
Từ ngày qua đây tôi vẫn mong tìm được cuốn Hồì Ký của vị Tướng KQ Mỹ năm xưa mà không biết tên để xem Ông viết gì về kỷ niệm ấy? Có lẽ Ông còn LIỀU hơn khi dám tự tin giao mạng sống cho tôi mà không hề thắc mắc hỏi han điều gì.
Ngày 27/01/1973 ngày Hiệp Định PARIS chính thức có hiệu lực. Buổi chiều hôm trước , sau khi hoàn tất mấy phi vụ tiếp tế & tải thương cho TQLC ở Hải Lăng và Hương Điền vùng phía Bắc Huế, vị sĩ quan Alô cho biết lệnh cuả HQCC yêu cầu chúng tôi trở lại đáp xuống CHARLIE, BCH/TP/Dù nằm taị cây số 17 bên cạnh QL1 để nhận lệnh tiếp.
Vị SQHQ Dù nhấn mạnh với chúng tôi " đây là giờ thứ 25 ", kêu goị sự hy sinh của anh em cùng với các đơn vị Dù đêm nay làm tròn sứ mệnh mà Tổ Quốc giao phó. Nhiệm vụ chính yếu là bảo vệ lãnh thổ cố đô Huế vì tầm quan trọng của Huế cũng không thua gì Saìgòn và Hanoi . Nếu mất Huế chúng ta sẽ không thể dành lại theo thỏa ước ngưng chiến da beo mà 2 bên đã thỏa thuận. Mỗi phe sẽ làm chủ những phần đất mà mình chiếm đóng trước 12.00 giờ đêm nay. Suốt đêm hôm ấy, sau bữa cơm tối vội vã, chúng tôi liên tục di tản chiến thuật hết tiểu đoàn Dù từ trong vùng núi phía Tây THÁNH ĐIA LAVANG về Charlie vừa để phòng thủ Huế vừa bảo vệ BTL, phòng ngừa trường hợp địch làm một màn tấn công chót trước giờ đình chiến . Dưới ánh trăng mờ sáng, sương đêm phủ trên các ngọn đồi bạc trắng long lanh như tuyết phủ, Tạ Nhất Chí (PĐ233) gunship theo hộ tống, báo cáo vừa bị bắn thì cũng vừa lúc tôi cất cánh chuyến chót nên ra lệnh cho anh em nghỉ luôn. Tuy mệt mõi nhưng mọi ngườì đều vui mừng hãnh diện vì được đóng góp vào giây phút thiêng liêng của lịch sử.
Sau hiệp định Paris, bắt đầu có những phi vụ bay cho Uỷ Ban Liên Hợp Quân Sự, với tàu không trang bị súng đạn còn sơn màu cam (orange) ở mũi và bụng. Những vùng ngày xưa gọi là mật khu VC, mỗi lần hành quân tha hồ tác xạ tự do dù tìm mãi mà không thấy thằng nào. Ngược lại bây giờ chúng tự do bò ra như kiến vỡ tổ, vừa canh tác ruộng rẫy vừa dựng chòì canh gác phòng thủ. Vẫn mang bộ đồng phục kaki Nam Định màu lúa xanh cố hữu và chân dép râu, đầu đội nón cối. Một lần tôi chở ĐT Cảo và các SQ phe ta trong BLH/Vùng 1CT vào họp với chúng trong vùng mật khu phía Tây của TIÊN PHƯỚC, khu rừng quế ngày xưa (đã một thời nổi danh cả nước với vụ Quế Tướng Công). Cùng đi chung trong phái đoàn của ta còn có một nàng Nữ Quân Nhân trẻ đẹp. Trong buổi họp mặt xã giao đầu tiên của 2 phe cô ngồi giửa tôi và anh T/Tá VC. Tôi liếc thấy bàn tay thèm thuồng cuả hắn cứ tự do HQ trên cặp đùì nõn nà cuả nàng mà tâm thần tôi cũng bồn chồn theo. Sau buôỉ họp, tôi hỏỉ hắn: "Bên các anh có Nữ Quân Nhân không?" Hắn hưá lần tới vô lại, hắn sẽ mời tôi ở lại đêm và sẽ mang các em tới. Hoá ra hai kẻ đồng tâm nói ít mà hiểu nhiều. Rãt tiếc ít lâu sau đó ĐT Cảo bị chết vì tai nạn ngày Ông về SAIGON, trên một chuyến AIRVN bị không tặc là một thiếu tá CSQG từ Đà Nẵng vô SAIGON đã đòi phi cơ bay ra HÀ NÔI và sau đó hắn cho phi cơ nổ trên không phận PHAN RANG. Những ngày ĐT Cảo còn sống, thỉnh thoảng vào muà Hè Ông cho gia đình ra Huế chơi. Ông có cô con gái đang tuổi 17,18 rất xinh đẹp. Sau đó các phi vụ cho BLH/QS/Vùng 1 cũng chấm dứt luôn. Tôi chẳng bao giờ có dịp gặp những nàng Nữ QN mà anh T/T VC đã hứa cho tôi gặp. Anh chàng quê Quảng Ngãi đã ra tập kết ngoài Bắc nhiều năm nên nói giọng Bắc sành sõi nhưng khi nói chuyện riêng thỉnh thoảng hắn vẫn không mất giọng Quảng. Hắn tặng tôi một chai rượu Lúa Mới (Vodka VN) sản xuất ở Nam Định gần quê tôi ở Thái Bình. Hắn thân mật khơi lại hình ảnh thân yêu của quê tôi với giọng tuyên truyền "Thái Bình Năm Tấn", ý nói quê tôi là nơi lúa gạo trù phú của miền Bắc.
Sau phi vụ ấy, về phi đoàn tôi bị PĐT cảnh cáo liền. Có một Sĩ Quan An Ninh nào đó bên QĐ cùng đi chung trong phái đoàn đã để ý sự thân mật cuả tôi, đòi tôi nạp lại các hình ảnh lưu niệm ở mật khu mà tôi đã mang theo máy để chụp.
SONGCHUY /T.HG



















Comment