Terror in little saigon

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • Trần Hòa
    Moderator
    • Aug 2014
    • 647

    #1

    Terror in little saigon

    PHIM: TERROR IN LITTLE SAIGON
    Nguồn: PPS (KCTS9)

    LGT:Little Sài Gòn” trong cuốn phim là tên gọi của vùng Nam CALIFORNIE, nơi được xem là trung tâm của cộng đồng người Việt quốc gia chống cộng tại Mỹ (vì số dân cư người Mỹ gốc Việt đông nhất Hoa Kỳ); Cũng nơi đây đã có những cơ quan truyền thông được làm việc với một số ký giả, nhà văn VN có tên tuổi từ trước năm 1975 tại miền Nam VN. - Trong quá khứ, từ năm 1981 đến 1990, có năm (5) ký giả Mỹ-Việt đã bị ám sát và cũng có một số người bị đe dọa , uy hiếp. Những nổi kinh hoàng đã xuất hiện trên đất nước Hoa Kỳ vào thời kỳ đó cho một cộng đồng quá nhỏ vừa mới thoát chạy khỏi cộng sản. Các án mạng này hầu như đã chìm vào quên lãng, vì cảnh sát HK đã không điều tra tận tình, manh mối. Tổ chức FRONTLINE và ProPublica (A.C. Thompson and Richard Rowley began looking into the unsolved 1981-1990) đã theo dõi gia đình của các nạn nhân, cũng như cơ quan thực thi pháp luật thời đó để làm sáng tỏ các trường hợp kinh hoàng trên. Sự điều tra của họ đã phát hiện dấu vết của khủng bố từ Houston, San Francisco đến các khu rừng thuộc khu vực Đông Nam Á. Một vài cựu thành viên của một tổ chức có tên gọi “Mặt Trận” đã xác nhận rằng họ hoạt động trong một đội ám sát bí mật tại Mỹ.
    PBS đã cho chiếu cuốn phim hôm qua ngày 11/03/2015 . Xin mời xem sau đây cuốn phim: "TERROR IN LITTLE SAIGON" trực tiếp chiếu từ nguồn PPS (KCTS9).

    .
    Last edited by Trần Hòa; 11-20-2015, 12:34 AM.
  • Trần Hòa
    Moderator
    • Aug 2014
    • 647

    #2
    Bên trong việc làm ra phim "Kinh hoàng tại Sàigon Nhỏ" (Terror in Little Saigon)
    Điền Phong phỏng dịch Interview with A.C. Thompson and Richard Rowley - 2015-11-04

    Ba muơi năm trước, một cựu sĩ quan hải quân của Miền Nam Việt Nam đã cố tái khởi động Chiến Tranh Việt Nam với một quân đội du kích đặt căn cứ tại Thái Lan. Ông lôi kéo sự ủng hộ và gây quỹ tại Hoa Kỳ cho những nổ lực đó. Về sau, nhóm của ông lại dính dáng đến điều mà ngưòi ta cho là cái chết của một toán người trên đất Mỹ để làm câm miệng những ký giả đang chỉ trích sứ mạng của quân du kích, hoặc có tiếng nói theo quan điểm thiên Cọng.

    Chuyện nghe giống như kiểu chiến tranh lạnh giả tưởng. Nhưng đến khi các ông A.C. Thompson và Richard Rowley bắt đầu đưa mắt nhìn vào các vụ ám sát xảy ra vào những năm 1981-1990 của 5 người ký giả Mỹ gốc Việt tại các thành phố suốt nước Mỹ thì đúng là lúc câu chuyện đã bắt đầu lòi mặt.

    Ông Thompson, một người thắng giải Ký Giả ProPublica của cơ quan George Polk và cũng là thông tín viên của loạt phim phóng sự (Life and Death in Assisted Living, Law & Disorder), và ông Rowley một giám đốc phim tài liệu (Dirty Wars, Zapatista) người được đề cử lãnh giải Oscar, đã bỏ thì giờ trong hai năm qua để đào sâu vào các vụ thảm sát các ông Lê Triết và Đỗ Trọng Nhân tại Virginia, ông Phạm văn Tập tại Garden Grove- California, ông Nguyễn Đàm Phong tại Houston, và ông Dương Trọng Lâm tại San Francisco.
    Tất cả các ký giả bị giết chết đó đã làm việc cho một tờ báo nhỏ tiếng Việt phục vụ cho dân tỵ nạn cư trú tại Hoa Kỳ sau khi Sàigòn thất thủ năm 1975 - và những tờ báo đó đã chỉ trích một tổ chức bán quân sự có tên gọi là Mặt Trận Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam hoặc nói tắt là Mặt Trận, và mục tiêu của nó là tái chiếm Việt Nam.

    Việc tìm kiếm lời giải thích cho các vụ giết người đó và về Mặt Trận của hai ông Thompson và Rowley đã đưa họ đi xuyên các thành phố từ Houston, San Francisco cho đến các vùng rừng núi của Đông Nam Á cũng như đến tận các hành lang quyền lực tại Washington - và tất cả những nổ lực đó đã đưa đến sự thành hình phim phóng sự "Kinh Hoàng tại Sàigòn Nhỏ" với sự cọng tác mới mẻ nhất của các cơ quan truyền thông đa diện FRONTLINE and ProPublica.

    FRRONTLINE đã ngồi xuống làm việc với các ông Thompson và Rowley để trò chuyện về lý do tại sao họ lại cảm thấy có trách nhiệm phải phanh phui câu chuyện không được nói đến này và cái gì đã khiến họ kinh ngạc suốt câu chuyện.

    Đây là đoạn viết lại được chỉnh sửa từ cuộc đàm thoại diển ra ngày 29 tháng 10 năm 2015:
    Khi phim "Kinh Hoàng tại Sàigòn Nhỏ" làm sáng tỏ câu chuyện, thì trước đó một dòng truyền thông chính đã nói về những vụ giết người và tấn công khi chúng vừa xảy ra. Làm thế nào mà hai ông lần đầu tiên biết được câu chuyện này ?

    Thompson: Mấy năm trước đây, khi tôi đang làm một loạt phóng sự về cái chết của một ký giả tại Oakland tên Chauncey Bailey, tôi đã gặp được một nhà làm phim người Mỹ gốc Việt tên Tony Nguyễn, ông ta nói với tôi : "Hey, chuyện này thực ra đã xảy đến với cộng đồng người Việt, xảy ra hoài mãi, và không ai ở ngoài cộng đồng đó chú ý tới".
    Tôi không thể hình dung được từ trong đầu mình cho nên tôi đã bắt đầu đào sâu trong các vụ này và dựa theo phóng sự của ông Tony - trước đây ông ấy đã làm ra một phim về những vụ tấn công này, và ông đã nhập cuộc như một nhà cọng sự sản xuất. Và thế rồi, nhờ một cú may mắn vĩ đại, một cách nào đó tôi đã lôi kéo được Rick (Richard Rowley) tham gia vào. Trước đây nhiều năm tôi đã từng muốn làm việc chung với ông ta.

    Rowley: Tôi nhớ lại cái email đầu tiên của A.C (Thompson) gởi cho tôi - nó nằm trong các dòng chữ như "Chuyện này nghe ra có chút tìm kiếm xa vời, nhưng tôi muốn trò chuyện với anh về cái chết của một toán làm việc tại Mỹ vào những năm 1980" Tôi lập tức sinh tò mò về tính kỳ lạ của câu chuyện này và bị choáng ngợp bởi cách câu chuyện được phơi bày.
    Tôi muốn nói, đây là một toán hành quyết hoạt động một cách bất trị trên đất Mỹ, đã có thể giết chết năm ký giả và phạm hàng tá những hành vi bạo lực khác qua hàng chục năm và tại sao chúng ta chẳng biết gì về chuyện đó ??

    Thompson: Đó chính là sự hấp dẩn của nó. Có rất ít tường thuật về những cuộc tấn công này, và chỉ có một vài phóng viên đã thực sự gom góp dữ kiện [để nhận ra rằng] họ có liên kết với nhau. Chúng tôi muốn cố gắng để tìm hiểu cái gì đã xảy ra và để biết chắc những người nào chịu trách nhiệm, và một trong những nhóm người mà chúng tôi muốn họ chịu trách nhiệm, đó là chính chúng ta - truyền thông dòng chính nói tiếng Anh.
    Cái gì đã khiến các ông ngạc nhiên nhất khi cuộc điều tra của các ông tiến hành ?

    Thompson: Kế hoạch này đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Nhưng điều ngạc nhiên được khẳng định là sự kiện các phòng sở Cảnh sát địa phương mà chúng tôi tiếp xúc đã không muốn trò chuyện về nó. Đó là điều trái ngược với những gì bạn thường thấy trong một vụ án chưa được giải quyết - Họ không muốn ai chú tâm đến.

    Rowley: Hầu hết mọi cuộc phỏng vấn mà chúng tôi thu hình đã mang đến ngạc nhiên cho tôi. Nó không giống như thể đã có sẳn một bản in, và chúng tôi lại đi trở lui và minh họa nó thêm với một vài cuộc phỏng vấn chủ chốt. Thực sự là có nhiều may rủi ở đây. Những phát hiện được khai mở đúng lúc và xảy ra trên máy thu hình - những người trước đây chưa từng ngồi trước máy quay phim đang nói về những vụ việc đó lần đầu tiên. Tôi nghĩ rằng quý vị cảm thấy được điều đó qua suốt cuốn phim. - và quý vị cảm nghiệm được những phát hiện này cùng một nhịp với chúng tôi.

    Những đòi hỏi trong Điều Khoản Về Luật Tự Do Thông Tin của các ông đã [khiến] hàng ngàn trang tài liệu mới được trao ra về cái nhóm được biết dưới tên MẶT TRẬN. Vậy cái nào trong số các tài liệu đó, bằng cách nào chúng đã thay đổi được hướng nhìn của cuộc điều tra của các ông khi chúng phát hiện sự liên hệ của nhóm [Mặt Trận] với chính phủ Mỹ ?

    Rowley: Ở mỗi một cấp mà chúng tôi tìm tòi đều mở rộng những khung trời lớn hơn và lớn hơn.

    Thompson: Khi chúng tôi bắt đầu để mắt nhìn vào nhóm bán quân sự bị nghi ngờ đã nhúng tay vào những vụ sát nhân tại các thành phố trên nước Mỹ này, và tìm ra rằng họ có móc nối với một nhóm thực sự đã nhiều lần cố khởi động một cuộc chiến tranh và xâm lăng Việt Nam - thế nhưng không một ai trong họ đã từng bị khống chế và quy trách nhiệm - câu hỏi hiển nhiên mà chúng tôi phải hỏi là - và thiết nghĩ mọi khán giả sẽ hỏi là .. "Ê, có phải chính phủ Hoa Kỳ đang ở đâu đó sau hậu trường trong chuyện này ?" Chúng tôi thấy rằng càng nhìn sâu và vấn đề thì nó càng âm u.

    Rowley: Vâng, nó thật sự khó không tưởng khi muốn ghim xuống bàn mọi chuyện. Nhưng điều tuyệt đối rõ ràng là nhóm này không chỉ là một nghiệp đoàn sát nhân "bình thường". Đây là một nhóm thành lập bởi những cựu sĩ quan của quân đội Nam Việt Nam do Mỹ yểm trợ, điều hành đội quân du kích đặt căn cứ trong vùng biên giới Thái-Lào và đang toan tái chiếm Việt Nam. Đây là một tổ chức chính trị - một quân đội du kích, thành phần của một chòm sao gồm các nhóm thuộc phía chiến tranh lạnh của nước Mỹ.

    Thompson: Và chính phủ Hoa Kỳ biết rõ về sự hiện diẹn của họ, tại nhiều cấp. Những tài liệu mà chúng tôi tìm được cho thấy có sự liên kết giữa [lãnh tụ Mặt Trận] Hoàng Cơ Minh tại Thái Lan và ông Richard Armitage, cựu phó bộ trưởng quốc phòng. Chúng tôi biết rằng Ngủ Giác Đài đã đòi hỏi Hoàng Cơ Minh nhập tịch để dẫn độ ông. Chúng tôi biết rằng CIA và Hội Đồng An Ninh Quốc Gia đã biết rõ về những người này, và Bộ Quốc Phòng cũng như FBI đều biết họ đang ở trên lãnh thổ của vùng Đông nam Á. Tuy nhiên xem ra không một ai cất lên tiếng nói : "Ê, quý vị biết đó, điều này không thực sự lớn lao gì đối với chúng tôi khi có một tổ chức du kích lãnh đạo bởi một công dân Hoa Kỳ muốn khởi động một cuộc chiến với một quốc gia mà chúng ta không còn lâm chiến với họ."

    Vấn đề nào mà trong lúc cuộc điều tra tiến hành thì các ông đã từng lo ngại cho an ninh cá nhân mình khi nói đến nó?

    Rowley: Khi tiến hành cuộc điều tra này, A.C. và tôi không thực sự là người liều lĩnh với nguy hiểm.

    Thompson: Vâng, tôi nghĩ rằng sự lo lắng lớn hơn mà chúng tôi cảm nhận là số người trò chuyện với chúng tôi sẽ chuốc lấy nguy hiểm cho họ. Chúng tôi có nhiều sự hổ trợ từ các thành viên của cộng Đồng Mỹ gốc Việt và những ký giả, họ muốn câu chuyện được kể ra, nhưng họ sợ tên của họ bị phơi bày ra và bị kéo nhập vào với câu chuyện. Thật đáng chú trọng - thiết nghĩ họ sẽ nói "Náy, tôi là một ông già, tôi muốn chết một cách bình an, vì thế tôi không muốn khai rằng tôi biết chuyện đó cho công chúng."
    Các ông có gặp sự xua đuổi nào dọc đường như ... "Chuyện đã xảy qua 30 năm rồi - sao bây giờ lại nhắc đến xỉa xói vào thời điểm đen tối của lịch sử công đồng người Mỹ gốc Việt ?"
    Thompson: Chúng tôi đã gặp - và như ông biết đó, ở một mức độ nào đó thì tôi thông cảm cho cảm xúc như thế. Có cả một con sóng của toàn bộ các chuyện dân giả của người Mỹ gốc Việt trong thập niên 1980 kiểu như : "Hãy nhìn vào các tên điên kia, toàn là chuyện băng đảng và phạm án có tổ chức và vv.." Theo nhiều cách thức, cộng đồng cảm thấy bầm tím bởi những đề tài giật gân đăng tải trên báo chí và phim thời sự trên TV của thời đó. Vì thế tôi có thể hiểu được, theo chừng mức nào đó, khi người ta nói "Đây thực sự là giai đoạn ác nghiệt trong lịch sử của cộng đồng chúng tôi, và bây giờ các ông trở lại, dùng đèn soi vào nó thay vì nên nói đến những thành quả của cộng đồng."
    Cảm giác tối thượng mà chúng tôi có được khi trò chuyện với lắm người là : "Này, khi người ta đến Mỹ [tỵ nạn] thì bởi họ bị kinh hoàng - và rồi sự kinh hoàng lại tệ hơn khi họ đã đến được nơi đây." Chương sử đó đã không nên xảy đến. Không bao giò nó thực sự được giải quyết. Và nó lại là một câu chuyện đáng nói.
    Khi cuộc điều tra của các ông đã tung ra cho thế giớí biết, thì các ông hy vọng quần chúng sẽ phản ứng ra sao ?

    Thompson: Tôi hy vọng đại quần chúng sẽ cảm thấy xót thương cho những ký giả bị sát hại, và cường độ gây xúc cảm mà tác phẩm của họ mang lại sẽ rất sâu đậm.
    Tôi hy vọng rằng mọi người trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt, với sự thông tin về những việc đã xảy ra trong các vụ đó sẽ tiến lên và chia xẻ nó - với chúng tôi, hoặc với các ký giả khác, với lực lượng thi hành luật pháp, hoặc với gia đình của các nạn nhân. Tôi hy vọng rằng những người đã bị khủng bố trong những ngày đó tại SàiGòn Nhỏ và trên toàn nước Mỹ hãy tiến tới để nói lên rằng "Điều xảy ra cho tôi là sai quấy. Đáng ra nó không nên xảy ra, và sẽ không còn xảy ra nữa."

    Rowley: Ông biết không, Đạm Phong đã biết rằng Mặt Trận đang đến. Hằng tháng trước đó ông đã bị hăm dọa, nhưng ông vẫn tiếp tục. Bởi vi đối với ông ấy, những gì ông đang tường trình thật đáng để liều mạng sống của mình. Ông nghĩ rằng nếu Mặt Trận giết ông vì những gì ông đã và đang viết về hoạt động của họ trên đất Thái thì những ký giả khác sẽ xông vào câu chuyện, và từ đó công việc cùng mạng sống của ông sẽ không bị phí đi oan uổng.
    Nhưng đó không phải là điều đã xảy ra. Chẳng có ai đến kéo sợi chỉ ý thức nào từ những bài tường trình của ông. Ông đã bị lãng quên đến tận gốc trong khi những cựu thành viên của Mặt Trận lại trở thành những thành viên nổi bật của cộng đồng.
    Giờ đã trể đi 30 năm, nhưng tôi hy vọng rằng, vời cuộc điều tra này, chúng tôi đã tiếp tục và xây dựng lại trên cái sợi chỉ tư tưởng rơi rớt từ những ký sự mà những ký giả anh dũng như ông Nguyễn Đàm Phong đã khởi đầu. Bởi vì tất cả chúng tôi hy vọng rằng khi chúng tôi chấp nhận nguy hiểm trong công việc của chúng tôi thì công việc đó sẽ được những người nối gót đánh giá cao khi chúng tôi đã vĩnh biệt ra đi.





    Inside the Making of “Terror in Little Saigon”

    Thirty years ago, a former naval officer for the South Vietnamese Navy tried to restart the Vietnam War with a guerrilla army based in a Thailand jungle. He rallied support and raised money for those efforts in America. Eventually, his group would be linked to analleged death squad on U.S. soil that silenced journalists who either were critical of its mission, or voiced pro-communist views.
    It might sound like the stuff of Cold War fiction. But when A.C. Thompson and Richard Rowley began looking into the unsolved 1981-1990 murders of five Vietnamese-American journalists in cities across the U.S., it’s exactly the scenario that began to emerge.
    Thompson, a George Polk Award-winning ProPublica reporter and FRONTLINE correspondent (Life and Death in Assisted Living, Law & Disorder), and Rowley, an Oscar-nominated documentary film director (Dirty Wars, Zapatista), spent the past two years digging into the long-forgotten murders of Le Triet and Do Trong Nhan in Virginia; Pham Van Tap in Garden Grove, Calif.; Nguyen Dam Phong in Houston; and Duong Trong Lam in San Francisco.
    All of the murdered journalists had worked for small-circulation Vietnamese-language publications serving the refugee population that sought shelter in the U.S. after the fall of Saigon in 1975 — and many of those publications had criticized an anti-Communist paramilitary organization called the National United Front for the Liberation of Vietnam, or, “The Front,” whose ultimate goal was to reconquer Vietnam.
    Thompson and Rowley’s search for answers about the murders and the Front took them from American cities like Houston and San Francisco, to the jungles of Southeast Asia, to the corridors of power in Washington — and it’s all laid out in Terror in Little Saigon, FRONTLINE and ProPublica’s newest multiplatform collaboration.
    FRONTLINE sat down with Thompson and Rowley to talk aboutwhy they felt a responsibility to explore this untold story and what surprised them most along the way.
    This is the edited transcript of a conversation held on Oct. 29., 2015.
    As Terror in Little Saigon makes clear, there was very little mainstream media coverage of these murders and attacks when they first happened. How did the two of you come across this story in the first place?
    Thompson: A few years ago, when I was doing a series of stories about the murder of an Oakland journalist named Chauncey Bailey,I met a Vietnamese-American filmmaker named Tony Nguyen. He told me, ‘Hey, this actually happened in the Vietnamese community, over and over and over again, and nobody really noticed outside of that community.’
    I couldn’t get that out of my head. I started digging into these cases and building on Tony’s reporting — he had made a film about one of these attacks earlier, and he came on board as an associate producer. And then, in a huge stroke of luck, I somehow corralled Rick into getting involved. I had wanted to work with him for many years.
    Rowley: I remember A.C.’s first email to me — it was along the lines of, “This might sound a little bit far-fetched, but I want to talk to you about a story about a death squad operating in America in the 1980s.” I was immediately intrigued by what an amazing story this was, and shocked by just how untold it was.
    I mean, this was a death squad operating with near-impunity on American soil that may have killed five journalists and committed dozens of other acts of violence over the course of a decade, and weknow nothing about it?
    Thompson: That was exactly the appeal of it. There had been very little reporting done on these attacks, and only a few journalists had really pieced together the fact that they were interconnected. We wanted to try to understand what happened and to hold people accountable, and one of the groups we’re holding accountable is ourselves — the English-language, mainstream media.
    What surprised you the most as your investigation got under way?
    Thompson: This project was one surprise after another. But one thing that was definitely surprising was the fact that the local police departments we approached really didn’t want to talk. It’s the opposite of what you usually see in a cold case — they didn’t want attention.
    Rowley: Almost every interview we filmed held surprises for me. It’s not like there was a pre-existing print piece, and we were going back and illustrating it with a few key interviews. There were real stakes here. Revelations were unfolding in real time and happening on camera — people who had never sat down in front of a camera before were talking about these events for the first time. I think you feel that, throughout the film — that you’re experiencing these revelations at the same time we are.
    Your Freedom of Information Act requests yielded thousands of pages of new documents on the group known as the Front. How did what those documents revealed about the group’s relationship with the U.S. government change the scope of your investigation?
    Rowley: Every level we explored opened up bigger and bigger worlds.
    Thompson: When we started looking at this paramilitary group suspected of killing its critics here in the U.S. and found that it was connected to a group that actually tried to start a war and invade Vietnam on multiple occasions — yet no one had ever been apprehended or held accountable — the obvious question that we had to ask, and that any viewer would ask, was, “Hey, is the U.S. government somewhere in the background here?” We found that the more we looked, the murkier it got.
    Rowley: Yes, it’s incredibly difficult to pin everything down. But what’s absolutely clear is that this was not just a “normal” criminal syndicate that’s killing people. Here’s a group formed by former officers in the U.S.-backed army of South Vietnam, running a militia that’s based on the border of Thailand and Laos and trying to retake Vietnam. This was a political organization — a guerrilla army that’s part of a constellation of groups on America’s side of the cold war.
    Thompson: And the U.S. government was aware of their existence, at multiple levels. The documents we found showed a connectionbetween [Front commander] Hoang Co Minh in Thailand and Richard Armitage, the former assistant secretary of defense. We know that the Pentagon asked for Hoang Co Minh’s naturalization to be expedited. We know that the CIA and the National Security Council were aware of these folks, and that the State Department and FBI were aware that they were on the ground in Southeast Asia. Yet no one ever seems to have said, “Hey, you know, this isn’t really a great look for us to have a militia led by a U.S. citizen trying to start a war with a country that we’re no longer at war with.”
    Speaking of which, as the investigation progressed, did you ever worry for your own safety?
    Rowley: In making this investigation, A.C. and I weren’t really the ones who took the risks.
    Thompson: Yeah, I think the bigger concern we had was that people would jeopardize themselves by talking to us. We had lot of support from Vietnamese-American community members and journalists who wanted the story told, but were fearful of putting their name out there and being associated with it. It was remarkable — they would say, “Look, I’m an old man, and I want to die a peaceful death, so I don’t want to talk about what I know publicly.”
    Did you encounter any pushback along the lines of, “This was 30 years ago — why focus on this negative chapter of the Vietnamese-American community’s history now?”
    Thompson: We did — and you know, at a certain level, I can understand that sentiment. There was a whole wave of stories about the Vietnamese-American populace in the 1980s t hat was like, “Look at these crazy folks! There’s all these gang problems and organized crime and so forth.” In a lot of ways, the community felt really bruised by all these sensational newspaper headlines and TV clips at the time. So I can understand, to a certain extent, when people say, “This is really a grim moment in our community’s history, and now you’re going back and shining a spotlight on it, rather than all the successes of the community.”
    Ultimately, the feeling we got from a lot of folks we talked to was, “Look, people came to the U.S. because they were terrified — and then the terror got worse when they got here.” That chapter shouldn’t have happened. It was never actually resolved. And it was a story worth telling.
    When your investigation is fully out there in the world, how do you hope the public will respond?
    Thompson: I hope the general public will feel the passion of these murdered journalists, and the deep and inspiring intensity that they brought to their work.
    I hope that people in the Vietnamese-American community with information on what happened in these incidents will come forward to share it — whether with us, with other reporters, with law enforcement, or with the families of the victims. I hope people who were terrorized in those days in Little Saigons across America come forward to say, “What happened to me was wrong. It shouldn’t have happened, and it shouldn’t happen again.”
    Rowley: You know, Dam Phong knew the Front was coming. He had been getting threats for months, but he continued on. Because to him, what he was reporting was worth risking his life for. He thought that if the Front killed him because of what he’d been writing about their activities and their base in Thailand, other journalists would flock to the story, and his work and his life would not have been wasted.
    But that isn’t what happened. No one came to pick up the thread of his reporting. He was basically forgotten, while former members of the Front remained prominent members of the community.
    It’s 30 years late, but I hope that, with this investigation, we’ve continued and built on the dropped thread of reporting that brave journalists like Dam Phong started. Because we all hope that when we take risks in our work, they will be made worth it by the people who pick up our threads when we’re gone.

    Comment

    • SVSQKQ
      Moderator
      • Sep 2009
      • 2351

      #3
      Tổng Bí Thư Việt Tân: Phim Terror In Little Sài Gòn đầy ác ý, và xúc phạm danh dự cộn

      Comment

      • SVSQKQ
        Moderator
        • Sep 2009
        • 2351

        #4
        Ts Đỗ Hùng: Terror In Little Saigon làm nhơ đi Little Sài Gòn

        Comment

        • SVSQKQ
          Moderator
          • Sep 2009
          • 2351

          #5
          AC Thompson trả lời các vấn đề qua phim 'Terror in Little Saigon'

          Comment

          • KQ_NT
            Người Thân
            • Jan 2012
            • 110

            #6
            Ai đứng đằng sau “Terror in Little Saigon”?

            Tác giả: Ngọc Lan

            Trong phỏng vấn của Báo Người Việt, ông A.C. Thompson, người thực hiện phim “Terror in Little Sai Gon” đã cho biết Tony Nguyễn là người đã đề nghị, hợp tác và hướng dẫn ông làm phóng sự điều tra về cái chết của 5 nhà báo Việt Nam từ 1981 đến 1991.
            Trong phim, webstory dài 72 trang và kể cả trong bài phỏng vấn nói trên, A.C. Thompson đã không đưa ra bất cứ chứng cứ gì mới mà hoàn toàn dựa trên những đồn đãi, phát biểu vô trách nhiệm của một số người để cáo buộc Mặt Trận là sát thủ của các vụ án nói trên.
            Tại sao ông A.C. Thompson lại tốn bao nhiêu thì giờ, công sức, tiền bạc để làm một đoạn phim dài 1 tiếng đồng hồ mà không đưa ra được những thông tin gì mới?
            Hơn thế nữa ông A.C. Thompson đã cố tình bác bỏ hoàn toàn kết luận của cơ quan điều tra liên bang Hoa Kỳ (FBI) là không có đủ chứng cứ để truy tố ai, sau 15 năm điều tra và đã đóng hồ sơ vào giữa thập niên 90.
            Động lực của A.C. Thompson trong việc thực hiện đoạn phim với tựa đề mang tính giật gân “Khủng bố tại Sài Gòn Nhỏ” này là gì?
            Câu trả lời phần lớn nằm ở người đã hướng dẫn và hợp tác với A.C. Thompson thực hiện cuộn phim này chính là Tony Nguyễn.


            Director Tony Nguyen

            Tony Nguyễn là ai?
            Tony Nguyễn là một thanh niên khoảng 40 tuổi, tốt nghiệp đại học Berkley, là ổ thân cộng và phản chiến nổi tiếng ở miền Tây nước Mỹ vào thập niên 70s-80s.
            Trong một cuộc phỏng vấn của Báo Tuổi Trẻ vào tháng 8/2004, Tony Nguyễn đã cùng một vài bạn trẻ lập ra nhóm Viet Unity để tạo cầu nối giữa Việt Nam với cộng đồng người Việt tại Mỹ, và đến tháng 5/2014 tổ chức buổi hội thảo về chiến thắng Điện Biên Phủ tại Oakland, nhằm công khai hoạt động.
            Báo Dân Trí của CSVN (ngày 2-5-2005) đã có một bài viết về hoạt động của nhóm Viet Unity và Tony Nguyễn như sau:
            “Những người ‘kết nối’ đất mẹ
            Ở California có một nhóm Việt kiều trẻ tên gọi Viet Unity. Những ngày cuối tháng 2 (2005) nhóm này tổ chức một cuộc triển lãm về các pano cũ phản đối chiến tranh ở Việt Nam cách đây 30 năm.
            Các thành viên của nhóm đã quyết tâm tổ chức cuộc triển lãm bất chấp những ý kiến phản đối và lời đe doạ của một số ít người Việt khác mà đa phần ở tuổi cha chú của họ.
            Tony Văn Nguyễn là một thành viên của nhóm Viet Unity. Anh cho rằng ở Mỹ, nhiều người lớn tuổi trong cộng đồng còn có tư tưởng bảo thủ. Họ vẫn còn giữ quan điểm của chế độ Sài Gòn trước năm 1975.
            Theo Tony, thế hệ trẻ phải vượt lên lối mòn ấy, phải có suy nghĩ ít gây hại hơn mà cụ thể, chính họ phải là nhịp cầu nối giữa những người Việt tại Mỹ với đất mẹ.”
            Vào tháng 6/2005, nhóm của Tony Nguyễn cũng đã cực lực chống lại Nghị quyết SCR17 “Công Nhận Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ” của tiểu bang California, và cũng chống lại việc thành phố Garden Grove, Nam California thông qua nghị quyết cấm các cán bộ CSVN đến vùng Garden Grove.
            Sau vụ chống này, các hoạt động của Tony Nguyễn tập trung vào việc cổ võ cho chủ trương hòa hợp hòa giải với CSVN, giúp đỡ các nạn nhân chất độc gia cam ở Việt Nam; đồng thời mạnh mẽ phê phán cộng đồng người Việt hải ngoại là cực đoan, chống cộng quá khích.
            Để minh chứng cho điều này, từ giữa năm 2008, Tony Nguyễn đã tự nghiên cứu thực hiện một phim tài liệu liên quan đến cái chết của Dương Trọng Lâm, một thanh niên thân Hà Nội bị bắn chết tại San Francisco vào tháng 8/1981.
            Phim lấy tên là “Enforcing the Silence”, mô tả về cái chết của một người thanh niên đã bị thành phần chống cộng cực đoan sát hại. Mặc dù lúc đó một tổ chức có tên là Diệt cộng hưng quốc đảng công khai nhận trách nhiệm về vụ này; nhưng Tony Nguyễn vẫn cáo buộc Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam đã ra tay sát thủ.
            Phim nói trên hoàn tất và ra mắt vào giữa Năm 2011, theo như Tony Nguyễn là để đánh dấu 30 năm ngày Dương Trọng Lâm bị giết.
            Mặc dù phim được tổ chức Veteran for Peace, một tổ chức thân Hà Nội và ủng hộ mạnh mẽ chiến dịch đòi Hoa Kỳ bồi thường nạn nhân vụ chất độc da cam, cổ võ nhưng không có hiệu quả.
            Năm 2014, Tony Nguyễn gặp A.C. Thompson tại Oakland và theo lời kể của Thompson thì chính Tony Nguyễn là người đã thuyết phục thực hiện thiên phóng sự điều tra vụ 5 ký giả Việt Nam bị giết nhưng chính quyền Hoa Kỳ đã làm ngơ.
            Nhóm làm phim có mục đích gì?
            Qua cuộc phỏng vấn với tờ Los Angeles Times và Hanalei Somar khi ra mắt cuốn phim “Enforcing the Silence” năm 2011, Tony Nguyễn đã đưa ra những chủ điểm chính mà ta thấy xuất hiện y hệt trong phim “Terror in Little Saigon” như sau:
            · Kết tội Mặt Trận đứng đằng sau 5 cái chết của ký giả người Việt tại Mỹ.
            · Kết tội chính phủ Hoa Kỳ đứng sau lưng đồng lõa với Mặt Trận để che lấp tội ác.
            · Đưa ra hình ảnh cực đoan, giết người bịt miệng, khủng bố của những tổ chức đấu tranh và tập thể cựu chiến sĩ VNCH.
            Cả hai cuốn phim, dù với một số chi tiết khác nhau, nhưng đều cùng dựa trên một luận cứ, mục tiêu nhằm vẽ lên hình ảnh khủng bố của cộng đồng mà chính quyền Mỹ đã làm ngơ.
            Mục tiêu của Tony Nguyễn là muốn vận động dư luận nhằm triệt hạ uy tín của tổ chức Mặt Trận và quan trọng hơn là bôi nhọ tập thể quân nhân QLVNCH là thành phần cực đoan, đang cản trở chủ trương hòa giải hòa hợp với chính quyền CSVN.
            Nhìn như vậy, chúng ta thấy động lực chính của Tony Nguyễn là cho sống lại vụ án 5 ký giả bị giết để qua đó bôi bác hình ảnh cộng đồng người Việt thành cực đoan, quá khích. Có phải là để dọn đường cho sự xuất hiện của một lực lượng thân cộng mà chính Tony Nguyễn đang lãnh đạo qua Viet Unity?
            Ai đứng sau Tony Nguyễn?
            Phim Terror in Little Sai Gon chiếu trên hệ thống PBS toàn quốc vào lúc 10 giờ đêm (giờ phía Đông) ngày 3/11, tức 10 giờ sáng giờ Việt Nam ngày 4 tháng 11.
            Nhưng tại Việt Nam, tờ Thanh Niên Online (tờ báo của Hội Liên Hiệp Thanh Niên CSVN) đã không chỉ đăng tin mà còn kèm theo một số nội dung, hình ảnh trong phim phóng sự này vào lúc 6 giờ sáng giờ Việt Nam ngày 4/11, tức 4 tiếng đồng hồ trước khi PBS chiếu chính thức.
            Không những thế, ngay ngày 4/11 Thanh Niên Online còn cho biết là ProPublica, nơi A.C. Thompson làm việc, đã gửi E Mail yêu cầu Thanh Niên giúp loan tải thông điệp kêu gọi nhân chứng cung cấp thông tin các vụ ám sát nhà báo gốc Việt do nhóm K-9 thực hiện.
            Thanh Niên Online đã đăng đường dẫn Youtube mà Thompson của ProPublica đã kêu gọi: “’Hãy giúp chúng tôi điều tra những vụ ám sát 5 nhà báo Mỹ gốc Việt’, và tìm câu trả lời cho nghi vấn: ‘Tại sao giới hữu trách Mỹ không giải quyết được việc này’.
            Ai đã đưa phim và những kêu gọi giúp điều tra cho Thanh Niên Online?
            Chắc chắn A.C. Thompson không thể làm được điều này. Người làm việc này không ai khác hơn là Tony Nguyễn. Nói cách khác, chính Tony Nguyễn là người đã dàn đựng để cho giới truyền thông CSVN nhập cuộc rất sớm, khai thác những tiêu cực quanh “Terror in Little Saigon” hầu tấn công chúng ta.
            Chính Tony Nguyễn đã cho báo LA Times biết cuốn phim “Enforcing the Silence” đã nhận nguồn tài trợ từ Việt Nam (Nguyen said the film has received strong financial backing from people all over the U.S., Canada and Vietnam).
            Sự kiện CSVN bỏ tiền mua ảnh hưởng ở Hoa Kỳ xuyên qua chuyến viếng thăm Hoa Kỳ vào tháng 8/2015 của Nguyễn Phú Trọng [qua bài viết “How Hanoi buys influence in Washington, D.C” của tác giả Greg Rushford – ngày 4-8-2015] cho thấy là càng lúc CSVN càng muốn lũng đoạn truyền thông Mỹ, để qua đó tác động những tiêu cực lên cộng đồng.
            *
            Terror in Little Sai Gon không đơn thuần là phim phóng sự điều tra mà là phim dựa vào 5 án mạng chưa tìm ra hung thủ để tiếp tục bôi nhọ Mặt Trận, cộng đồng người Việt, và chính nghĩa đấu tranh của dân tộc.

            Ngọc Lan
            Last edited by thien ly; 11-12-2015, 04:01 AM.

            Comment

            • luuvong
              Người Thân
              • Jul 2011
              • 231

              #7
              Tôi thông cảm và xin chia sẻ nỗi mất mát với gia đình các nạn nhân.
              Nhưng khi đứng trên phương diện khách quan để nhận xét thì những bài viết của ký giả Đạm Phong quả thật đã gây phản ứng ngược cho lý tưởng chống cộng của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản. Ngoài việc chỉ trích, ký giả Đạm Phong đã viết một loạt bài giới thiệu rõ đường đi nước bước của tổ chức tại Thái Lan và có cả hình chụp chiến khu cùng phóng đồ căn cứ địa (một số báo Việt ngữ thời đó có đăng lại - và trong phim có chiếu phớt qua). Một người bình thường cũng nhận ra đó là điều không nên làm đối với một nqười Việt Quốc Gia còn nặng lòng với quê hương; mặc dầu quyền tự do ngôn luận và quyền tôn trọng sự thật được luật pháp tại Mỹ che chở & bảo vệ .

              Xin nói rõ thêm rằng, vào thời điểm đó chúng tôi rất hâm mộ và nóng lòng, nhưng sau đó thì chúng tôi suy nghĩ lại và đặt nhiều nghi vấn. Tai mắt của VC và mạng lưới tình báo của chúng tại Mỹ và Canada không phải không có, và VC không đến nỗi quá ngu dốt mà không biết đọc báo Việt ngữ, do đó VC sẽ có đủ tin tức để đề phòng và bủa vây tiêu diệt kháng chiến quân; ngoài ra một nghi vấn khác gây bất lợi cho Mặt Trận đó là tổ chức kháng chiến có thật hay chỉ là giả tạo vì một người bình thường cũng thừa trí thông minh để hiểu rằng một chuyện cơ mật như thế lại công khai trên báo; nhất là "báo biếu" tại các tiệm tạp hóa thì ........ miễn bàn !.

              Thể theo nội dung của phóng sự, ký giả Thomson cho biết việc điều tra dẫn đến viên chức cao cấp trong hội đồng an ninh của chính phủ Mỹ thời bấy giờ là R.L Armitage và một số lớn báo cáo và hồ sơ bị xóa trắng vì liên quan đến vấn đề an ninh quốc gia của Mỹ. Tại sao án mạng của một ký giả Việt Nam viết báo Việt, chân ướt chân ráo đang làm lại cuộc đời tại Mỹ lại quá quan trọng đối với USA như vậy ?. Chi tiết này khiến tôi liên tưởng đến vụ án Trương Đình Hùng và Đinh Bá Thi trước đó không lâu . Theo ý tôi người Mỹ không đến nỗi quá ngây thơ ! không lẽ họ lập nên cơ quan NSA để ngồi chơi xơi tiền thuế của dân Mỹ ? kế đến là anh chàng ký giả A. C. Thompson còn quá trẻ để hiểu được các nguyên nhân sâu xa của cái gọi là "post VietNam war".

              Xin khép lại chuyện đã qua

              lv
              Last edited by thien ly; 11-12-2015, 05:07 AM.

              Comment

              • levannhan
                Senior Member
                • Jul 2012
                • 872

                #8
                Terror in Little Saigon

                -Kính thưa toàn dân nước Việt:
                -Kính thưa các cô chú bác cùng toàn thể các anh chị em Việt Nam thương yêu:

                Không có gì che dấu được dưới ánh nắng của mặt trời . Trước sau gì thì "SỰ THẬT SẼ ĐƯỢC ĐEM RA ÁNH SÁNG" . Nhưng tất cả chúng ta bất cứ ai là người Việt Nam may mắn còn được sống cho đến ngày hôm nay đều là nhờ nơi CÔNG ƠN của những người xưa trung chánh đã VÌ NƯỚC QUÊN MÌNH, VÌ DÂN TỘC VN MÀ CHIẾN ĐẤU để giữ vững non sông gấm vóc và bờ cõi VN. Ngày hôm nay tất cả mọi ĐAU THƯƠNG KHÓC HẬN, HẬN THÙ CHÉM GIẾT ,....vv... ngay cả đến những việc THỦ TIÊU, ÁM SÁT, TỬ HÌNH, XỬ BẮN , BẮN GIẾT, CHẶT ĐẦU, CỨA CỔ, CHÔN SỐNG, THẢ XÁC TRÔI SÔNG, ĐẤU TỐ, HÀNH HÌNH, HÀNH XÁC, TÀN HẠI SINH LINH, TÀN HẠI GIỐNG NÒI đều do tên vc/tc hồ chó minh cùng bè lũ khốn nạn, khốn kiếp, trời tru đất diệt csvn mà ra cả . Nếu không còn đảng csvn trên đất nước VN thì tôi có thể chắc chắn với toàn dân VN khắp nơi , khắp nước VN và trên toàn thế giới đó là không có chuyện ANH EM VN CHÉM GIẾT NHAU ĐẾN MỘT MẤT MỘT CÒN, KHÔNG CÓ CHUYỆN NGHI KỴ, CHIA RẼ, HẬN THÙ GIỮA NGƯỜI VN VỚI NGƯỜI VN và cũng sẽ không bao giờ có chuyện TERROR IN LITTLE SÀI GÒN cả . Đây là thời điểm nghiêm trọng lịch sử mà toàn dân VN cần để hết tâm trí vào việc đảng csvn nhất là những tên vc/tc sang, trọng, hùng dũng đã, đang và sẽ làm những chuyện phản quốc, phản dân, vinh thân bán nước và chúng hiện đang dâng trọn toàn nước VN cho lũ ác nhân, hung hăng, tham tàn, khát máu quỷ đỏ cstc . Đừng để mất nhiều sức lực và tâm trí vào chuyện chia rẽ cộng đồng VN nữa mà hãy để hết tâm trí vào việc làm sao TẬN DIỆT CHO TẬN TUYỆT ĐẢNG CSVN CÙNG MAU CHÓNG ĐÁNH ĐUỔI LŨ CSTC RA KHỎI QUÊ HƯƠNG TỔ QUỐC VIỆT NAM trước khi VN bị ĐỒNG HÓA HUỶ DIỆT như là dân tộc Tân Cương, Tây Tạng .

                Thương yêu toàn dân Việt Nam với hết cả tâm hồn .

                Kính chào đoàn kết và quyết thắng csvn/cstc trong tình YÊU NƯỚC THƯƠNG DÂN .

                HS. TS. VN
                (Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam)
                Last edited by levannhan; 11-11-2015, 02:03 AM.

                Comment

                • KQ_NT
                  Người Thân
                  • Jan 2012
                  • 110

                  #9
                  Mời các chiến hữu vào đọc và yểm trợ một "petition" phản đối phim tài liêu "Terror in little Saigon" tại đây.
                  Xin cám ơn.
                  Last edited by KQ_NT; 11-12-2015, 03:28 PM.

                  Comment

                  • SVSQKQ
                    Moderator
                    • Sep 2009
                    • 2351

                    #10
                    Liên hội Cựu Quân Nhân và Hội Thiết Giáp phản đối phim 'Terror in Little Saigon

                    Comment

                    • SVSQKQ
                      Moderator
                      • Sep 2009
                      • 2351

                      #11
                      Xin cám ơn KQ_NT


                      Investigate Frontline/ProPublica’s reporting of “Terror in Little Saigon”
                      Share this petition
                      1,514 supporters
                      809.... needed to reach 2,500
                      Last edited by SVSQKQ; 11-15-2015, 12:25 AM.

                      Comment

                      • Trần Hòa
                        Moderator
                        • Aug 2014
                        • 647

                        #12
                        Ts. Nguyễn Đình Thắng - Phim “Nỗi Kinh Hoàng ở Little Saigon”: Phép thử cho lương tâm và trách nhiệm

                        "...Nếu quả thực chúng ta là một cộng đồng của những người đi tị nạn vì lý tưởng tự do, nhân quyền, và công lý thì đây là lúc chúng ta nhất thiết phải chọn thái độ và phải hành động. Chúng ta không thể làm ngơ trước những tội ác đã xâm phạm đến tất cả các những giá trị nhân bản mà chúng ta từng đeo đuổi cho chính mình và đang mưu cầu cho đồng bào và quê hương..."

                        Kể từ ngày ra mắt trên hệ thống truyền hình PBS và qua internet, phim “Terror in Little Saigon” (Nỗi Kinh Hoàng ở Little Saigon) đã khuấy lên cuộc tranh luận trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại. Cuộc tranh luận ấy không những là bình thường mà còn là cần thiết trong xã hội mở của thế giới tự do. Nó chiếu rọi ánh sáng vào những chỗ còn khuất tất, mở ra những góc nhìn mới, và giúp mọi người cân nhắc các lý lẽ trước khi chọn cho mình một kết luận.

                        Cuốn phim khơi lại những tội ác đã xảy ra ngay trong lòng cộng đồng của chúng ta. Những tội ác này, dù đã xảy ra 25, 30 năm về trước, tiếp tục thách thức các lý tưởng cao đẹp nhất của chúng ta về tự do, công lý, lẽ phải. Cuốn phim thôi thúc chúng ta phải chọn thái độ, phải hành động chứ không thể cứ mãi đóng vai người ngoài cuộc ơ hờ, vô tư. Nó đặt ra cho chúng ta một phép thử gay go về lương tâm và trách nhiệm.

                        Ắt hẳn không ít bạn bè quốc tế và đồng bào trong nước đã xem cuốn phim này và đang theo dõi để xem chúng ta hành xử ra sao trước phép thử ấy.

                        Phải nhìn thẳng vấn đề

                        Phản ứng với phim “Terror in Little Saigon”, một số người thay vì nhìn thẳng vào nội dung của phim và trực diện với những thách thức được nêu lên thì lại tìm cách suy diễn về động cơ ngầm ẩn đằng sau cuốn phim. Phải chăng cộng đồng người Việt tị nạn đang là nạn nhân của thành phần truyền thông thiên tả? Phải chăng đây là âm mưu của thế lực đen để làm tản lực đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam? Sao lại là lúc này, thời điểm nhạy cảm trong cuộc đối đầu giữa tự do và độc tài?

                        Cách “lách” vấn đề như vậy không thể áp dụng ở đây vì một thực tế hiển nhiên: Nội dung của phim “Terror in Little Saigon” đã được nêu ra từ trước bởi một tổ chức có uy tín quốc tế và được người Việt ở trong và ngoài nước hết lòng tin tưởng -- các bản báo cáo của họ vẫn được báo chí và các tổ chức tranh đấu cho nhân quyền của người Việt trang trọng trích dẫn. Đó là Uỷ Ban Bảo Vệ Các Nhà Báo, tức Committee to Protect Journalists (CPJ)

                        CPJ là tổ chức phi chính phủ hàng đầu trên thế giới về bảo vệ quyền tự do báo chí. Hàng năm CPJ xếp hạng các quốc gia về nền tự do báo chí; năm nay, họ xếp Việt Nam ở hạng 6 trên thế giới... từ dưới đếm ngược lên. CPJ liên tục lên án chính quyền Việt Nam về chính sách đàn áp tự do báo chí. Họ can thiệp mạnh mẽ cho các nhà báo bị bắt bớ, tù đày ở Việt Nam, trong đó có các bloggers Điếu Cày và Tạ Phong Tần. Ngày 25 tháng 11, 2014, Blogger Điếu Cày đến New York nhận giải Tự Do Báo Chí Quốc Tế của CPJ. Không ai có thể cáo buộc là CPJ bị giật dây, bị chi phối hay được chi tiền. Cũng không thể nào chụp mũ họ là có ác ý với cộng đồng người Việt hay muốn ngăn cản cuộc tranh đấu cho tự do và dân chủ ở Việt Nam.

                        Năm 1993 CPJ công bố tài liệuSilence in Little Saigon: Five Vietnamese-American Journalists Killed”. Bản báo cáo này trưng dẫn những thông tin ăn khớp với phim “Terror in Little Saigon” và cũng đi đến kết luận tương tự về nghi phạm. Theo tôi, trong một số khía cạnh thì bản báo cáo của CPJ còn “mạnh tay” hơn cả phim được PBS trình chiếu từ tuần rồi. Thực ra, phim “Terror in Little Saigon” phần lớn chỉ lập lại và triển khai thêm các thông tin đã được nêu lên trong “Silence in Little Saigon”. Xem tài liệu, trang 9-25:
                        https://cpj.org/regions_07/americas_...ncedReport.pdf




                        Tôi mong rằng kiến thức này sẽ làm nguôi ngoai những thắc mắc về động cơ đằng sau phim “Terror in Little Saigon” để tất cả chúng ta còn tập trung năng lực vào những việc chính đáng, phải làm vì lương tâm và trách nhiệm.


                        Vấn đề lương tâm và trách nhiệm

                        Đối với khán giả người Việt, phim “Terror in Little Saigon” còn nhắn gởi một thông điệp thấm thía dù không hữu ý: Những nhà báo người Việt nghĩ sao, làm gì trước những cái chết thảm khốc của đồng nghiệp cùng giòng máu? Họ thể hiện ra sao những phẩm giá cao quý của chức nghiệp làm báo: Lòng yêu chuộng sự thật, lương tâm chức nghiệp, ý thức công lý, tình đồng loại và đồng bào?

                        Ở cuối phim, nhà làm phim tỏ ra ân hận vì đã không tìm được công lý cho những nhà báo người Việt bị sát hại. Các nhà báo người Việt liệu có chia sẻ cùng nỗi niềm ân hận ấy?

                        Cuốn phim đã được thực hiện. Dù có thể chưa đạt tiêu chuẩn hay kỳ vọng của nhiều người nhưng nó là chứng tích của sự dấn thân hành động. Các nhà báo người Việt sẽ dấn thân và hành động ra sao?

                        Có một số tờ báo, đài truyền thanh, đài truyền hình Việt ngữ đã chạy tin về cuốn phim hay phỏng vấn một số người liên can. Đó là bước khởi đầu khích lệ nhưng chưa đủ. Nạn nhân đâu phải người dưng nước lã mà là những đồng nghiệp cùng giòng máu, cùng thân phận tị nạn hay di dân. Việc đâu phải xảy ra ở Trung Đông hay Phi Châu mà ngay trong lòng cộng đồng chúng ta. Sự kiện đâu phải là chuyện nắng mưa đổi mùa mà là những cái chết vô cùng oan khiên và thảm khốc trước mũi súng của sát thủ chuyên nghiệp. Lẽ ra các nhà báo người Việt đã phải lay động cả xã hội và chính quyền để đòi công lý, đã phải nhập cuộc truy tìm nhân chứng và thủ phạm, đã phải phẫn nộ và không cho phép vấn đề chìm vào quên lãng. Lẽ ra họ đã phải đi trước cả CPJ, Frontline và ProPublica.

                        Nhưng trễ còn hơn không. Tôi mong rằng các nhà báo người Việt sẽ tiếp tục hành trình do những người không phải là người Việt đã mở ra.

                        Những việc phải làm

                        Nếu quả thực chúng ta là một cộng đồng của những người đi tị nạn vì lý tưởng tự do, nhân quyền, và công lý thì đây là lúc chúng ta nhất thiết phải chọn thái độ và phải hành động. Chúng ta không thể làm ngơ trước những tội ác đã xâm phạm đến tất cả các những giá trị nhân bản mà chúng ta từng đeo đuổi cho chính mình và đang mưu cầu cho đồng bào và quê hương.

                        Có 3 việc mà chúng ta có thể và cần làm ngay:
                        1. Giới làm báo, cùng với nhau hay một cách riêng rẽ, mạnh mẽ lên án các hành vi sát hại và hăm doạ nhắm vào các nhà báo Việt Nam và bày tỏ quyết tâm bảo vệ quyền tự do báo chí ở mọi nơi, trong mọi cảnh ngộ.

                        2. Các tổ chức và đoàn thể trong cộng đồng và các nhà hoạt động nhân quyền người Việt đồng loạt áp lực chính quyền Hoa Kỳ mở lại hồ sơ điều tra các vụ sát hại các nhà báo người Việt trên đất Mỹ.

                        3. Một hay nhiều tổ chức người Việt, cùng với nhau hay một cách riêng rẽ, thành lập quỹ để trao giải thưởng cho những ai cung cấp thông tin dẫn đến thủ phạm.

                        Đấy là những việc phải làm vì lương tâm và trách nhiệm. Chúng sẽ làm sáng ngời lý tưởng của chúng ta về tự do, nhân quyền và công lý. Chúng sẽ thể hiện bản lĩnh của cộng đồng người Việt tị nạn sau 40 trưởng thành trong thế giới tự do, văn minh và nhân bản.

                        Cứ hành xử đúng với lương tâm và trách nhiệm thì tự khắc chúng ta sẽ nhận được sự nể trọng của quốc tế và lòng tin tưởng của đồng bào ở trong nước. Chẳng thế lực đen nào có thể bôi bẩn thanh danh của chúng ta, hoặc cản trở bước tiến của chúng ta trên hành trình đem lại dân chủ và tự do cho quê hương và dân tộc.

                        Ngày 11 tháng 11, 2015
                        Ts. Nguyễn Đình Thắng
                        Theo Mạch Sống
                        Last edited by Trần Hòa; 11-14-2015, 05:05 PM.

                        Comment

                        • Trần Hòa
                          Moderator
                          • Aug 2014
                          • 647

                          #13
                          Gia Cát Mỗ Thành Lã Vệ
                          Bằng Phong Đặng Văn Âu


                          Kính thưa Tiến sĩ Đỗ Quý Toàn, bút hiệu Ngô Nhân Dụng,

                          Tôi vốn là chú lính trong Quân lực Việt Nam CộngHòa, chẳng phải là nhà văn, nhà báo, mà chỉ là nhà binh. Vì ít học chữ, nên tôi rất kính trọng những vị Tiến sĩ thông thái. (Phải thông thái mới lấy được mảnh bằng Tiến sĩ ?). Nói thế, nhưng không có nghĩa tôi mang mặc cảm tự ti.

                          Bạn cùng học với tôi có bằng Tú tài II nộp đơn đi học bác sĩ, sau 7 năm ra trường được gọi là ông Tiến sĩ Y Khoa. Tôi cũng có Tú Tài II, nộp đơn đi Không Quân, tôi phải mất 10 năm mới trở thành Thầy dạy Lái Máy Bay (moniteur des moniteurs) để dạy người khác làm Thầy dạy Lái Máy Bay (moniteur).

                          Nghề lái máy bay nguy hiểm hơn nghề bác sĩ, vì sơ sẩy một chút là mất mạng; còn nghề bác sĩ y khoa sơ sẩy chỉ làm chết bệnh nhân. Đáng lý ra Không Quân phải cấp cho những người có tay nghề lái máy bay như tôi mảnh bằng Tiến sĩ Phi Công để hãnh diện với đời! Vì xét như vậy, tuy không được mảnh bằng Tiến sĩ để đóng khung treo lên, nhưng tôi không mang mặc cảm tự ti là vậy.

                          Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh có bằng Tiến sĩ Toán, làm Tư lệnh KQ, dạy Đại Học, nhưng ông không có tay nghề lái máy bay, nên không có bằng Tiến sĩ Phi Công.
                          Dài dòng với Đỗ Tiến sĩ một chút cho vui, để điều tôi sắp sửa viết ra đây không làm Đỗ Tiến Sĩ khó chịu. Đâu cứ phải có bằng Tiến sĩ mới được trọng vọng, phải kèm theo làm người có lương tâm và trách nhiệm nữa cơ.

                          Tuy nhiên tôi vẫn xin lấy tư cách là một vị Tiến sĩ Phi Công để thưa chuyện cùng vị Tiến sĩ Kinh tế chuyên nghề viết báo.

                          Tôi nhà binh, viết không chuyên nghiệp nên không ai trả tiền nhuận bút. Thế nhưng cứ mải mê viết vì cái anh Karl Marx nói một câu rất đểu: "Chỉ có loài cầm thú mới quay lưng lại trước nỗi bất hạnh của đồng loại, mà chỉ biết lo chăm chút cho bộ lông của mình", nên tôi sợ bị thiên hạ sánh mình với loài cầm thú, tôi cứ bày tỏ nỗi trăn trở của mình trước cảnh dân mình bị đọa đày. Lao mình vào chốn lao xao thì phải hứng chịu điều thị phi thôi! Oan nghiệt mà!

                          Thua trận, anh em phi công chúng tôi mất con tàu, mất vũ khí. Chỉ còn mỗi một cái lận lưng để làm vũ khí chống lại bọn cộng sản tàn ác, lưu manh, tráo trở. Vũ khi đó là CHÍNH NGHĨA QUỐC GIA, Cho nên ai mượn danh nghĩa Quốc Gia để làm điều xằng bậy là tôi quyết bảo vệ đến cùng.

                          Có 2 nhà báo là Đạm Phong Lê Triết vì làm bại lộ âm mưu kháng chiến bịp của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, bị giết chết (dựa theo kết luận của anh A.C Thompson) mà tất cả báo chí VN không những im tiếng, còn tệ đến nỗi không có một lời chia buồn với nỗi bất hạnh nạn nhân. Không có tình lân tuất với bạn đồng nghiệp thì độc giả sẽ không ở lương tâm của người cầm bút thôi! Cho nên một cây viết nổi tiếng như ông Tiến sĩ kinh tế được các báo hải ngoại đăng bài viết, được trang bauxitevn đăng bài viết, nhưng tôi ngờ rằng hiệu quả không có chút mảy may nào, bởi vì ông Tiến sĩ dửng dưng trước cái chết của đồng nghiệp thì sức mấy Tiến sĩ quan tâm đến dân oan?

                          Những sát thủ quá chuyên nghiệp, nhà báo không cách nào tìm ra thủ phạm; nhưng đồng bào tin Mặt Trận là Nghi Phạm (Suspect) bởi vì MT không lên án hành động man rợ của sát nhân và không dùng món tiền lớn (MT thiếu gì tiền?) treo giải thưởng để tặng ai tìm ra thủ phạm, thì mối nghi ngờ càng gia tăng. Mang chiêu bài "Giải Phóng" mà im lặng trước cái chết của tác giả viết bài công kích mình thì dù ngu lắm ai cũng phải nghĩ ngay chính MT là tội phạm, chứ còn ai trồng khoai đất này? Cái khuyết điểm của Mặt Trận là ở chỗ đó.

                          Khi tôi làm Chủ Bút (bữa trước tôi nghi nhầm Chủ Nhiệm) Giai phẩm Lý Tưởng quyết định đăng bài "Vàng Rơi Không Tiếc" của Thiếu tá Đào Bá Hùng (bút hiệu Đào Vũ Anh Hùng), một cựu đoàn viên Mặt Trận, đặt những nghi vấn về việc làm khuất tất của MT tới một người bạn cùng khóa, cùng Đảng MT là Trung tá Nguyễn Kim Huờn.
                          Tôi viết lời tòa soạn dành quyền trả lời của ông Nguyễn Kim Huờn trên số báo tới. Tức là tôi muốn mở một kênh đối thoại giữa hai người anh em vừa là chí hữu vừa là đồng đội. Thế mà tờ báo vừa phát hành thì lập tức MT cho người đến đòi thu hồi tờ báo.

                          Tôi không chịu cái lối hành xử giống như Việt cọng đi tịch thu báo. Nếu MT không có gì gian dối thì không cần phải bịt miệng người khác, đúng không? Tôi không nhượng bộ yêu sách của MT thì sau đó ông Hội trưởng Trần văn Nghiêm, ông Phạm Đặng Cường (người cộng tác của tôi) và cá nhân tôi bị nhiều cú điện thoại gọi đến hăm dọa.

                          Tôi đã nói thẳng nói với kẻ trong bóng tối như sau: "Tôi từng bàn bạc chuyện Kháng Chiến với Chủ tịch của mấy chú; hạng tép riu như mấy chú không dọa được tôi đâu. Hãy công khai ra mặt đến nhà tôi để tôi dạy cho mà làm kháng chiến; đừng thậm thụt như những thằng ăn cắp thì hèn lắm!

                          Tôi quên kể bài "Vàng Rơi Không Tiếc" của Đào Vũ Anh Hùng đã gửi nhờ các báo VN mà không tờ báo nào dám đăng.

                          Ngay cả tờ Ngày Nay do anh Trương Trọng Trác, bạn Hướng Đạo của Hùng, làm Chủ bút kiêm Chủ Nhiệm ở Houston cũng không dám đăng.

                          Tình nghĩa Hướng Đạo mà như thế đó à?

                          Sau này, khi tình hình yên ổn thì tờ Ngày Nay mới dám đang.

                          Cách đây chừng 1 năm, nhân có nhà báo tên Charlie Hebdo bị quân khủng bố giết. Khắp nơi trên thế giới bất bình, họ giương cao tấm biển "Je Suis Charlie" để chống lại hành vi man rợ của kẻ khủng bố, rồi các nhà lãnh đạo trên thế giới cùng tới Paris giương lên tấm bảng "Je Suis Charlie" để ủng hộ quyền tự do báo chí. Không thấy tờ báo Việt nào ở Mỹ đồng tình với nhà báo Charlie, tôi bèn viết bài "Je Suis Charlie" để hoan nghênh tinh thần tự do báo chí của Pháp và đồng thời thuật lại cái hồi tôi bị MT trận khủng bố qua điện thoại. Tôi gửi đến hai tờ báo lớn ở tại địa phương tôi sinh sống: Tờ Người Việt (có ông Tiến sĩ Đỗ Quý Toàn cộng tác, có hai vị tôi quen biết là anh Phan Huy Đạt và anh Đinh Quang Anh Thái) và tờ Việt Báo do ông bà chủ Trần Dạ Từ - Nhã Ca, (người nổi danh với tác phẩm Giãi Khăn Sô Cho Huế, cũng là người tôi quen biết). Thế nhưng hai tờ báo đều không đăng.

                          Tôi viết email hỏi có phải quý báo sợ Việt Tân? Họ cũng không thèm trả lời.

                          Tôi coi thái độ kiêu ngạo ấy chẳng khác nào những cơ quan cộng sản trong nước không thèm trả lời dân oan gửi đơn khiếu nại. Làm chủ báo có quyền đăng hay không đăng bài của tác giả, tôi đồng ý. Tuy nhiên, dù sao cũng là chỗ quen biết, ít ra dành ra mấy giây đồng hồ để trả lời sự đòi giải thích của tác giả lý do từ chối không đăng thì có vẻ lịch sự và có văn hóa hơn không? Hơn nữa đấy là tiếng kêu của một quân nhân bị khủng bố vì đăng bài báo của một quân nhân khác.

                          Ngày 3 tháng 11 năm 2015, đài truyền hình PBS chiếu cuộc phóng sự điều tra của nhà báo A.C. Thompson. Việt Tân liền có phản ứng giống như đỉa phải vôi, bèn lôi Cộng Đồng vào làm tấm mộc đỡ đạn. Rồi Việt Tân có vẻ hí hửng vì cuộc điều tra không tìm ra thủ phạm. Tôi thấy họ thật tội nghiệp. Nếu là cây ngay thì làm gì mà sợ chết đứng quá vậy? Tôi có thể ví Việt Tân giống như một cô gái không chồng mà chữa vậy đó. Cô gái bù lu bù loa: "Tôi có bầu mà đâu ai thấy tôi giao du với anh đàn ông nào đâu? Chừng nào bắt được tay, day được cánh thì mới có thể buộc tội tôi được chứ!?"

                          Tòa án đời thường không có bằng chứng thì không thể buộc tội được. Nhưng mà có một tòa án mà không cần ai thấy mình là thủ phạm vẫn buộc tội được. Đó là Tòa An Lương Tâm, nếu thủ lãnh của cái Mặt Trận nhân danh giải phóng VN có … lương tâm.

                          Có nhà báo Hà Giang của Người Việt làm báo có vẻ thiếu chuyên nghiệp. Bữa trước phỏng vấn kinh tế gia, quân sư của MT hay VT, cũng là người nhà của báo Người Việt bằng những câu dường như hai bên đã soạn sẵn và tập dượt trước thì độc giả đã nghi ngờ tính vô tư rồi. Bữa sau nhà báo Hà Giang đi vận động xin chữ ký của cộng đồng để phản đối nhà sản xuất phim. Cái thiếu chuyên nghiệp của nhà báo Hà Giang là ở chỗ đó.

                          Việt Tân đang đi tìm ai là kẻ đứng đằng sau vụ phóng sự điều tra. Cuối cùng tìm ra anh chàng Tony Nguyễn là một thanh niên thân Cộng, mừng quá, bèn tìm cách phát tán khắp nơi thông tin đó ngay để minh oan mình vô tội và để chứng tỏ mình không liên quan gì đến Việt Cộng.

                          Riêng tôi, tôi rất vui về phóng sự tìm sự thật, vì thấy còn có người làm báo có lương tri chức nghiệp để đi điều tra sự bí ẩn vụ ám sát. Và may ra nhờ cái phóng sự của nhà báo Mỹ có thể đánh thức những ông bà chủ báo VN bấy lâu im lìm, giả bộ làm như không biết, không nghe. Còn tôi, một anh nhà binh cà tèng, lên tiếng khản cả cổ để đòi công lý cho nạn nhân thì các ông bà chủ báo coi như pha, không thèm đăng bài viết.

                          Nên nhớ tôi là anh nhà binh từng đem mạng sống bản thân để bảo vệ cho quý ông bà chủ báo sống yên lành trong thành phố, để kiếm tiền một cách thoải mái; chứ không phải là một tên phản chiến như mấy ông thầy tu Việt Cộng đội lốt áo cà sa đấy nhé! Việt Tân đang ồn ào đòi kiện nhà báo A. C. Thompson giống như đứa trẻ cào đầu ăn vạ, nhưng tôi nghĩ VT không dám kiện đâu. Bởi vì, đài TV PBS mới chỉ "nhá đèn cầy" thôi, chưa đưa ra nhân chứng hoặc "off camera" khi ông Nghĩa thú tội có họp bàn với thành viên cao cấp MT về việc giết Đỗ Ngọc Yến. Thế nhưng khi Việt Tân kiện thì họ sẽ tiết lộ nhân chứng và đoạn phim quay ông Nghĩa thú tội sẽ được chiếu ngay, biết đâu? Sức mấy mà nhà báo chuyên nghiệp Hoa Kỳ đi điều tra tìm tội phạm mà không có thủ đoạn phòng vệ để bị Tòa Án phạt vạ à?

                          Tôi chỉ mong Việt Tân đi kiện để cộng đồng được xem một kịch bản đầy hứng thú.

                          Thấy bài viết LƯƠNG TÂM VÀ TRÁCH NHIỆM của Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng gửi đến, tôi liền tay chuyển khắp nơi để độc giả đọc và suy nghĩ. Bởi vì đề tài này tôi đã viết từ 10 năm nay, nhưng đều bị rơi vào khoảng không.

                          Phải có Lương Tâm và Trách Nhiệm mới có thể xây dựng một cộng đồng vững mạnh và có thể tiếp tay với đồng bào trong nước lật đổ độc tài cộng sản được, thưa ông Tiến sĩ. Trong bài viết của anh Thắng đặc biệt đặt vấn đề Lương Tâm và Trách Nhiệm của người làm công tác truyền thông, nên tôi gửi đến ông Tiến sĩ Ngô Nhân Dụng và những vị đang làm việc truyền thông đọc và suy nghĩ.

                          Tiến sĩ Kinh tế có quyền im lặng, không nhất thiết phải trả lời ông Tiến sĩ Phi Công, viết báo không hưởng lợi nhuận. Sự im lặng của ông Tiến sĩ Kinh tế kéo dài đã lâu, có lẽ nó biến thành văn hóa im lặng là vàng rồi chăng?

                          Mấy lời thô thiển, nếu ông Tiến sĩ thấy điều gì thất thố thì xin rộng lòng bỏ qua cho anh nhà binh này nhé!

                          Trân trọng,

                          Bằng Phong Đặng văn Âu

                          Comment

                          • ttmd
                            Moderator
                            • Mar 2009
                            • 756

                            #14
                            VOECRN - Vietnamese Organization to Exterminate the Communists and Restore the Nation

                            Xin Quý vị vào xem Link này sẽ thấy rõ thêm chi-tiết về những băng đảng ám sát mà người Mỹ họ đã biết và đã theo dõi ?

                            Vietnamese Organization to Exterminate the Communists and Restore the Nation (VOECRN)

                            http://www.trackingterrorism.org/gro...restore-nation

                            TTMD


                            January 1980: Someone firebombs the office of Nguyen Thanh Hoang, publisher of Van Nghe Tien Phong, a Vietnamese magazine in Arlington, Va. Hoang and his 7-year-old daughter survive the attack.

                            July 21, 1981: Lam Trang Duong, a left-wing publisher and Vietnam War critic, is shot dead while walking down the street in San Francisco. A group called the Vietnamese Organization to Exterminate Communists and Restore the Nation (VOECRN) claims responsibility.


                            Jan. 5, 1982: Bach Huu Bong, publisher of a small Vietnamese weekly in Los Angeles, is repeatedly shot at while leaving a restaurant in Chinatown. He'd just published an exposé of an Orange County gang known as the "Frogmen," a group of former South Vietnamese navy personnel.


                            Aug. 24, 1982: Nguyen Dam Phong is fatally shot in his own driveway in Houston. The publisher of the weekly newspaper Tu Do (Freedom) had received death threats for printing articles questioning the fundraising activities of right-wing exile groups. VOECRN leaves a hit list at the scene of the crime

                            Aug. 7, 1987: Someone leaves a dead German shepherd in the driveway of Thinh Nguyen, editor of Houston's Dan Viet, along with a written death threat

                            Aug. 7, 1987: VOECRN takes credit for the murder of Tap Van Pham, the first Vietnamese-American journalist to be executed in Orange County. Pham, the editor of the weekly entertainment magazine Mai, was asleep in his office when someone set fire to the building. He died of smoke inhalation. Pham had run advertisements in Mai for Canadian companies promoting cash transfers and travel services to Vietnam.

                            April 30, 1988: As novelist and former Vietnamese political prisoner Long Vu tours Orange County, he is severely beaten by a crowd in Little Saigon who suspect he collaborated with his captors.


                            Aug. 3, 1988: In a hit list stapled to telephone poles in Little Saigon, Tu A Nguyen, publisher of Westminster-based Viet Press, and two others are sentenced to death for traveling to Vietnam.

                            Nov. 22, 1989: Nhan Trong Do, a layout designer for the national magazine Van Nghe Tien Phong, is found fatally shot in his car in Fairfax County, Virginia. Police identify no suspects.

                            Sept. 22, 1990: Someone fatally shoots Triet Le, a columnist for Van Nghe Tien Phong, and his wife as they park their car in front of their house in Bailey Crossroads, Virginia. His name had been on the VOECRN hit list found at Phong's home eight years earlier.


                            January 1999: Tens of thousands of protesters surround Little Saigon's Hi-Tek video store after owner Truong Van Tran refuses to take down a poster of Ho Chi Minh that hangs above his counter. Police have to escort Tran from the store for his own protection. He is later charged with video piracy and now lives in Vietnam.
                            Last edited by ttmd; 11-14-2015, 06:09 PM.

                            Comment

                            • Trần Hòa
                              Moderator
                              • Aug 2014
                              • 647

                              #15
                              Con trai của ký giả Ðạm Phong lên tiếng
                              Hà Giang/Người Việt

                              LTS -Phim tài liệu “Terror in Little Saigon” do phóng viên điều tra A.C. Thompson thực hiện, trình chiếu trên chương trình Frontline của hệ thống truyền hình PBS, và phổ biến trên trang mạng ProPublica, tối ngày Thứ Ba, 3 Tháng Mười Một, gây xôn xao tranh cãi trong dư luận. - Người cho rằng thông tin trong phim không có gì mới. Người cho rằng các nguồn tin giấu tên thì không đáng tin cậy. Có người đặt câu hỏi tại sao cuốn phim lại ra đời vào lúc này, khi chuyện đã xảy ra hơn 30 năm. Ðặc biệt hơn, ông Nguyễn Xuân Nghĩa, từng là thành viên cao cấp của Mặt Trận, người được phỏng vấn và xuất hiện trong phim, nói rằng “lời dẫn giải của phim bị bẻ quặt, cố tình tạo hiểu lầm.” - Ðể rộng đường dư luận, hôm 7 Tháng Mười Một, nhật báo Người Việt đăng tải ba bài phỏng vấn người trong cuộc, gồm phóng viên A.C. Thompson, người thực hiện phim, kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa, cựu vụ trưởng Vụ Tuyên Vận của Mặt Trận, và ông Hoàng Cơ Định, cựu vụ trưởng Tài Chánh của Mặt Trận. - Hai ngày sau khi những bài phỏng vấn nói trên được phổ biến, ông Nguyễn Thanh Tú, con trai nhà báo Nguyễn Ðạm Phong, chủ nhiệm tờ Tự Do, bị ám sát năm 1982, tại Houston, Texas, viết thư cho tòa soạn báo Người Việt.


                              Ông Nguyễn Thanh Tú, con trai nhà báo Nguyễn Ðạm Phong, trong một lần tiếp xúc với phóng viên A.C. Thompson, ProPublica. (Hình: Edmund D. Fountain/ProPublica)

                              Thư viết:
                              Tên tôi là Nguyễn Thanh Tú. Tôi là một nhân vật trong phim Terror in Little Saigon. Mặt Trận cứ việc tha hồ phủ nhận rằng không hề biết có đơn vị K9. Tôi có thể nói với quý vị rằng gia đình tôi ngày nào cũng liên tiếp phải nhận những lời hăm dọa từ Mặt Trận......Cha tôi, Nguyễn Ðạm Phong, đã dành số báo Tự Do cuối cùng của ông để phơi bày sự gian lận của các lãnh đạo Mặt Trận. Ðiều trớ trêu là, nhiều người quay lưng với cảnh sát của thành phố Houston, và cơ quan FBI khi cha tôi bị ám sát vào năm 1982, rất có thể giờ đây đồng ý là quan điểm của bố tôi đúng. Vấn đề là, ông đã đúng, nhưng ông đi trước mọi người những 33 năm. Tôi là nhân chứng cho “sự thực” còn sống, chứ không phải những lời đồn đãi. Tôi từng tham dự những buổi gặp gỡ thành viên Mặt Trận với bố tôi và chứng kiến những chiến thuật họ sử dụng, từ mua chuộc đến hăm dọa.”
                              (Hết thư)

                              Ông Nguyễn Thanh Tú, năm nay khoảng 50 tuổi, kể lại diễn tiến dẫn đến sự việc thân phụ mình bị ám sát, những kỷ niệm với bố, và tâm tư của mình, trong cuộc phỏng vấn dưới đây, do ký giả Hà Giang thực hiện.


                              Nhà báo Nguyễn Ðạm Phong (phải) đứng đeo biểu ngữ phản đối Cộng Sản ở Houston, Texas, năm 1979. (Hình: Nguyễn Thanh Tú cung cấp)

                              Hà Giang (NV): Cảm ơn ông đã tin tưởng nhật báo Người Việt để chia sẻ tâm tư của mình. Trước hết, là một ký giả, chúng tôi muốn bày tỏ niềm đau xót trước sự việc các nhà báo thuộc thế hệ trước mình bị ám sát.

                              Nguyễn Thanh Tú: Tôi thấy có nhiều người bàn luận về vấn đề nhưng không nắm rõ sự kiện, như cụ cựu đại tá gì đó, nói trên đài truyền hình ở bên Cali. Cụ nói là Mặt Trận ra đời năm 1982, thì làm gì mà dính líu đến chuyện giết người từ năm 1981. Ở trong phim, ông Ðỗ Thông Minh, một trong những người sáng lập Mặt Trận, nói là nhóm này [Mặt Trận - NV] thành lập năm 1980, họ không thông báo gì cho đến năm 1982. Họ giết bố tôi Tháng Tám ngày 24 Tây, năm 1982. Cái ngày họ lập giấy tờ không quan trọng. Sự kiện lịch sử nó quan trọng hơn.

                              NV: Vâng, xin ông cho biết ông là người con thứ mấy trong gia đình, và gia đình ông qua Mỹ định cư năm nào?

                              Nguyễn Thanh Tú: Tôi là Nguyễn Thanh Tú, tôi là con thứ sáu trong gia đình mười người con của bố tôi, nhà báo Nguyễn Ðạm Phong. Gia đình tôi qua Mỹ năm 1975.

                              NV: Ông có thể nói sơ về sự nghiệp làm báo của thân phụ ông trước khi gia đình ông qua Mỹ định cư?

                              Nguyễn Thanh Tú: Bố tôi ngày xưa là một ký giả có tiếng tăm ở Sài Gòn. Ông viết với bút hiệu Ðạm Phong. Lúc đó ông làm cho tờ báo Trắng Ðen của Việt Ðịnh Phương, báo Tiền Phong, Chính Luận, Văn Nghệ Tiền Phong. Ông vào nghề viết báo đã rất lâu rồi, không phải là một “novice” [tay mơ - NV].

                              NV: Xem cuốn phim Terror in Little Saigon thì thấy ông có vẻ gần gũi với thân phụ. Trong thời gian bố ông bị ám sát, ông bao nhiêu tuổi? Ông còn nhớ những kỷ niệm làm báo với bố không?

                              Nguyễn Thanh Tú: 19 tuổi. Lúc đó tôi đi học, nhưng ngày nào cũng phụ bố tôi đi bỏ báo thành ra hay nói chuyện với ông. Tôi biết những người như ông Hoàng Cơ Minh, ông Phạm Văn Liễu là những người bố tôi biết từ Việt Nam. Biết qua, không phải thân, mà quen biết. Lần đầu tiên Mặt Trận mời bố tôi tới tham dự buổi gây quỹ. Bố tôi thấy đông lắm, rất là đông. Họ gây quỹ nhiều tiền lắm. Họ nói là họ hy vọng bố tôi sẽ viết một bài để khen họ.

                              Ðể tôi giải thích sơ về cái thời đó. Người ta gọi là thời “cởi truồng chạy khắp phố.” Cuối thập niên 70s, đầu thập 80s có rất nhiều tổ chức chống Cộng ra đời. Muốn nổi bật thì phải có báo chí viết, để người ta tò mò, để tạo ra huyền thoại. Có điều, có thể lãnh đạo của họ thì biết bố tôi là ai, nhưng những người mời bố tôi viết họ không biết bố tôi là một nhà báo nhiều kinh nghiệm, họ tưởng là người mới ra nghề.

                              Khi thấy họ gây quỹ được rất nhiều tiền, thì bố tôi hỏi các anh gây quỹ được nhiều tiền như vậy thì có sổ sách gì không, để cho những người ủng hộ họ biết tiền của họ đi đâu, làm việc gì không. Thì có người, tôi quên tên rồi, nói có chứ anh, có gì chúng tôi làm sổ sách rồi sẽ cho anh biết. Bố tôi lại hỏi vậy người kế toán, người giữ sổ sách tên gì. Lúc đó khi bố tôi hỏi, thì họ mới đưa tên này tên kia. Nhưng theo kinh nghiệm và trực giác của nhà báo thì qua cách trả lời của họ, bố tôi lúc đó trong bụng bắt đầu thấy nghi nghi.


                              NV: Rồi sau đó việc gì xảy ra?

                              Nguyễn Thanh Tú: Họ tiếp tục mời bố tôi đến ăn, mời ăn để phỏng vấn đó. Lần nào mời tới, họ cũng đối xử với bố tôi như một VIP vậy. Thức ăn đầy bàn. Nhưng mà bố tôi là nhà báo. Bố tôi thường hay nói, với người nhà báo, người ký giả, cái integrity [chính trực - NV] rất là quan trọng, không để bị compromised . Ông nói thôi bố con tôi ngồi bàn kia ăn được rồi, có bao nhiêu tiền thì kêu bao nhiêu thức ăn thôi. Họ cho người mang đồ ăn tới bàn, nhưng bố tôi từ chối, bố tôi không muốn bị tainted [hoen ố - NV].

                              Rồi từ từ bố tôi thắc mắc hỏi cách họ gây quỹ, thì họ mới đưa mấy tấm hình ra cho bố tôi coi. Họ nói mấy hình này là mấy hình chụp từ khu vực kháng chiến ở Việt Nam. Bố tôi nói cho tôi mang mấy tấm hình này về nhà. Về tới nhà bố tôi cầm hình lên ngắm kỹ, rồi chỉ cho tôi coi. Ông nói họ không biết bố là người kinh nghiệm, ở trong nghề lâu. Trong đám hình này, trước hết, mấy người lính trong rừng mà bộ đồ họ mặc quá sạch sẽ. Thứ hai, đằng sau lưng họ, cây cỏ này không đúng cây cỏ ở Việt Nam. Thứ ba, trong rừng cảnh không phải là như vậy. Thứ tư, chén dĩa giấy họ dùng bố tôi thấy dấu hiệu chén dĩa của Mỹ. Thứ năm, đi vào rừng mà có người mang Rolex.

                              Sau đó, bố tôi gặp họ, nói, ờ mấy tấm hình này đẹp quá, chụp ở vùng nào ở Việt Nam. Họ nói mấy hình này chụp bên trong Việt Nam, và Mặt Trận đã chiếm được cứ điểm này, vị trí nọ ở Việt Nam rồi. Từ từ qua nhiều câu hỏi, thì họ nhận ra là bố tôi nghi họ rồi, thì họ bắt đầu tìm cách mua chuộc, rồi chuyển qua hăm dọa.


                              NV: Họ tìm cách mua chuộc và hăm dọa như thế nào, thưa ông?

                              Nguyễn Thanh Tú: Gia đình tôi lúc đó nghèo lắm. Mười đứa con. Hai bố mẹ đi làm, mấy đứa con cũng đi làm phụ, nhưng không có tiền. Bố tôi làm báo không có tiền. Làm báo mà, nghèo lắm. Nhưng bố tôi muốn làm báo để thông tin cho mọi người, để có tiếng nói cho người Việt Nam. Họ [Mặt Trận - NV] thấy vậy họ nói thôi để họ mua cho cái xe, hay là giúp tiền để làm báo. Ý họ là muốn bố tôi đừng hỏi những câu hỏi khó. Nhưng bố tôi từ chối. Và bố tôi tiếp tục viết, tiếp tục đặt những câu hỏi mà họ không trả lời được, hay trả lời không rõ. Thế là họ bắt đầu hăm dọa. Lúc đó không có ngày nào đêm nào mà họ không gọi điện thoại hăm dọa.

                              NV: Làm sao mà ông biết chắc chắn những người gọi điện thoại hăm dọa là người của Mặt Trận? Khi gọi hăm dọa, họ nói gì?

                              Nguyễn Thanh Tú: Chính tôi cũng nhiều lần nhận phôn. Họ nói rõ ràng, không giấu giếm. Họ nói họ là đại diện của Mặt Trận... giải phóng Việt Nam. Họ bảo nói cho bố tôi nghe nếu mà không ngừng, mà tiếp tục viết những bài có thể ảnh hưởng xấu tới Mặt Trận, thì bố tôi sẽ bị thủ tiêu. Ngày nào họ cũng gọi, gọi hoài. Nếu bố tôi không trả lời thì tôi trả lời. Tôi không trả lời thì mẹ tôi trả lời.

                              NV: Tôi muốn xác định một lần nữa là những người gọi điện thoại hăm dọa gia đình ông, họ tự xưng họ là Mặt Trận? Họ có xưng tên không?

                              Nguyễn Thanh Tú: Họ không giấu giếm. Họ nói họ là Mặt Trận, là đại diện cho Mặt Trận. Họ nói rõ ràng, không nói khéo gì cả. Họ không xưng tên, chỉ nói là người làm cho Mặt Trận, hay đại diện cho Mặt Trận. Bố tôi biết mà, biết là mình bị Mặt Trận dọa thủ tiêu. Khi gọi cho bố tôi, họ nói: “Nếu không dừng lại thì sẽ sắp là những giờ cuối cùng của đời mày.”

                              NV: Bố ông phản ứng ra sao sau khi bị hăm dọa?

                              Nguyễn Thanh Tú: Tôi nhớ một lần đi bỏ báo, bố tôi nhìn tới nhìn lui, dặn tôi, nếu có chuyện gì con phải chạy trước. Tại vì họ chỉ muốn bố chứ không muốn con đâu. Có những lúc tôi mang báo xuống mấy tiệm, họ mang cả chồng báo họ vứt vào thùng rác. Nhiều chỗ họ phải giấu báo đi, vì tờ báo Tự Do của bố tôi lúc đó rất là nổi tiếng. Nổi tiếng không phải là vì bố tôi viết hay, mà nổi tiếng là vì bố tôi cả gan dám nói những sự thật mà không ai dám nói, những tờ báo khác không dám nói. Vứt báo xong, thấy vẫn còn có người đọc, họ từ từ hăm dọa những người quảng cáo trên báo. Bố tôi tự bỏ tiền túi ra làm mà, cho nên không có quảng cáo vẫn tiếp tục làm.

                              Trước khi làm những số báo cuối cùng, bố tôi bay thẳng qua Thái Lan để điều tra. Bố tôi qua tới Thái Lan mới khám phá ra sự thật. Tại ngày xưa bố tôi là phóng viên quốc tế, đi nhiều lắm, từng đi qua đó phỏng vấn mấy ông tướng, mấy ông làm lớn bên Thái Lan, chứ không phải chỉ ở trong Việt Nam thôi. Bố tôi qua đó thì mới biết cái trại mà họ nói có 10 ngàn quân, là chỗ ở Thái Lan chứ không phải ở Việt Nam. Chẳng những không có 10 ngàn người, mà chỉ có vài trăm người, mà trong đó còn có người Thái và người Lào đứng vào đó để chụp hình, để quay phim, để đem về quảng cáo. Bố tôi tìm được sự việc này, bay về, chuẩn bị cho ra một số báo để vạch trần những việc đó. Biết như vậy, Mặt Trận gặp bố tôi để hăm dọa một lần cuối.


                              NV: Trong lần người hăm dọa gặp mặt bố ông lần cuối cùng ở một nhà hàng ở Houston, buổi tối hôm đó ông có mặt không? Bị hăm dọa bố ông có sợ không?

                              Nguyễn Thanh Tú: Không. Nhưng nghe bố tôi kể thì họ đông lắm, khoảng mười mấy người. Hôm đó họ nói cho bố tôi một cơ hội cuối cùng. Chuyện hăm dọa với bố tôi là chuyện thường. Ông quen rồi. Nhưng bố tôi không ngờ họ dám cả gan như vậy. Tại vì ông nghĩ họ hăm dọa công khai như thế thì nếu họ giết ông, ai cũng sẽ biết là họ giết. Bố tôi hay nói cái câu nhà báo mình chỉ có nhau thôi. Nếu có chuyện gì xảy ra cho một nhà báo thì các nhà báo khác sẽ xúm vào bênh vực, lên tiếng. Chắc họ không dám giết.

                              NV: Sau khi bố ông bị ám sát thì báo chí Việt Nam có lên tiếng, có đưa tin không?

                              Nguyễn Thanh Tú: Lên tiếng rất nhiều. Báo chí Việt Nam lên tiếng rất nhiều. Nhưng vấn đề là không ai dám đứng ra tố cáo họ. Sau khi bố tôi bị giết, họ còn để lại mảnh giấy cảnh cáo là sau bố tôi là ai nữa sẽ bị giết.

                              NV: Tôi có thắc mắc này, thứ nhất, khi giết người xong thì người ta phải sợ bị bắt, tại sao họ lại dám để tờ giấy lại, khai chính mình là tổ chức giết. Thứ hai, tổ chức để tên lại có tên là Vietnamese Organization to Exterminate Communists and Restore the Nation - VOECRN (Việt Nam Diệt Cộng Hưng Quốc Ðảng, vậy làm sao ông có thể cả quyết tổ chức đó chính là Mặt Trận?

                              Nguyễn Thanh Tú: Bố tôi bị giết xong là ai cũng biết ngay là Mặt Trận giết. Vì Mặt Trận dọa bố tôi ai cũng biết, họ vứt báo của bố tôi đi ai cũng biết. Nhưng mọi người ai cũng sợ, không ai dám lên tiếng tố cáo. Về việc tại sao họ dám nhận tội, những người này là những tay xạ thủ chuyên nghiệp. Họ không để lại dấu vết gì cả. FBI không lấy được dấu vết nào. Họ là chuyên nghiệp mà, cho nên rất khó có chứng cớ để mà buộc tội. Nhưng người mình dù biết, không ai lên tiếng, không ai làm chứng, vì ai cũng rất sợ.

                              NV: Mấy chục năm qua, trước khi phóng viên A.C. Thompson đến gặp ông để lật lại hồ sơ, ông sống với tâm trạng như thế nào?

                              Nguyễn Thanh Tú: Tôi có nói ra chăng nữa thì tôi không hiểu là chị hay mọi người có thấu hiểu được không. Cũng không biết dùng chữ gì tả được. Không có ngày nào mà tôi không buồn, không nghĩ đến bố, đến cái chết của bố tôi. Mỗi khi ai hỏi đến thì tôi lại buồn, lại thương bố. Vì tôi thấy bố tôi làm một việc tốt, không có hại gì cả. Tôi chỉ mong có một vài câu trả lời, rồi thôi. Vì tôi biết trong Mặt Trận một số người đã qua đời. Ông Hoàng Cơ Minh, ông Phạm Văn Liễu cũng mất rồi. Nhưng tôi muốn có câu trả lời để cho cái chapter này trong đời mình nó đóng lại, chị hiểu không? Tiếng Mỹ họ gọi đó là closure.

                              NV: Sau khi cuốn phim Terror in Little Saigon ra đời thì ông có cảm thấy có câu trả lời chưa, có được closure chưa?

                              Nguyễn Thanh Tú: Thưa chị chưa! Là tại vì mình chỉ biết là một đảng làm, nhưng không biết ai là người ra lệnh làm việc đó. Mặc dù ông kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa sau này ông ấy có nói là ổng có ngồi trong buổi họp mà họ bàn giết người này giết người kia đó. Ðối với tôi như vậy là mình biết rồi. Mà thật ra cũng đâu cần phải có ông A.C. làm cái phim này mình mới biết. Mình đã biết rồi, không cần thêm bằng chứng nào khác, vì ai cũng biết Mặt Trận họ là người hăm dọa sẽ thủ tiêu bố tôi. Nhưng làm sao mà có closure được chị. Khi nào biết đích xác ai là người giết, ai là người ra lệnh giết thì mới có closure được.

                              NV: Trước sự kiện FBI không có đủ bằng chứng để truy tố ai, ông có bao giờ có phút giây nào ngờ rằng người ám sát bố ông có thể không phải là người của Mặt Trận, mà là người của một nhóm quá khích nào đó không?

                              Nguyễn Thanh Tú: Không! Là vì mỗi khi hăm dọa, họ đều giới thiệu họ là người của Mặt Trận, và họ bảo tôi “nói bố cháu đừng phá nồi cơm của Mặt Trận.

                              NV: Nhiều người sau khi xem phim Terror of Little Saigon tỏ ra thất vọng là vì cuốn phim điều tra này không đưa ra thêm được chứng cớ thuyết phục nào ngoài những gì FBI đã có. Ông có chia sẻ nỗi thất vọng đó của họ không?

                              Nguyễn Thanh Tú: Theo tôi nghĩ thì đây là một “cover up” của chính phủ. Họ có lý do của họ thời đó. Nhưng tôi nghĩ là từ từ rồi bắt đầu họ sẽ mở hồ sơ lại, vì có thêm chứng cớ mới. Vì một hồ sơ giết người thì không có ngày hết hạn.

                              NV: Ông muốn nói đến chứng cớ mới nào?

                              Nguyễn Thanh Tú: Khi ông Nguyễn Xuân Nghĩa lỡ miệng nói là ông ấy có tham dự một buổi họp mà Mặt Trận bàn chuyện ám sát, câu nói mà giờ đây ông chối là không nói, thì đó không chỉ là một chứng cớ, mà là một xác nhận là trong Mặt Trận có chuyện ám sát người.

                              NV: Nhưng ông Nguyễn Xuân Nghĩa phủ nhận là đã nói câu đó. Ông nói với nhật báo Người Việt trong một cuộc phỏng vấn rằng ông không hề nói như thế.

                              Nguyễn Thanh Tú: Giữa hai người, ông Nguyễn Xuân Nghĩa và A.C. Thompson thì tôi tin A.C. Thompson hơn. Vì ngoài ông A.C. còn có mấy người nữa cũng ngồi đó nghe câu ông Nghĩa nói. Mấy người đó họ nghe xong câu đó là họ lật đật báo cho boss biết liền. Vả lại, ông A.C. ông ấy là phóng viên, mấy người nghe cũng là phóng viên, là nhà báo, như nhà báo Hà Giang, như những nhà báo khác. Họ là nhà báo, họ cần gì phải nói dối, phải dựng chuyện? Danh dự và tiếng tăm của nhà báo nó quan trọng hơn chứ? Tại sao những nhà báo này phải hy sinh điều đó?

                              NV: Bây giờ nếu thủ phạm ra nhận tội, ông có tha thứ cho họ không?

                              Nguyễn Thanh Tú: Vâng, chỉ cần biết như vậy là đủ thỏa mãn rồi. Họ chắc cũng đã có gia đình, và họ phải sống với lương tâm của họ. Tôi tin là sớm muộn gì cũng có người đến khi họ gần đất xa trời, họ ăn năn hối lỗi, rồi họ sẽ nói ra thôi.

                              NV: Ông còn điều gì muốn tỏ bày nữa không?

                              Nguyễn Thanh Tú: Tôi mong ước những người đồng nghiệp của bố tôi sau này, những nhà báo trẻ, dám can đảm nói lên sự thật. Ðừng để cho những nhà báo bị giết bị chết oan ức. Tôi muốn nói ra những điều này không phải chỉ là vì bố tôi, mà nó liên quan đến tiếng nói của năm nhà báo đã bị ám sát, trong đó bố tôi chỉ là một.

                              NV: Cảm ơn ông.
                              Last edited by Trần Hòa; 11-16-2015, 12:42 AM.

                              Comment

                              Working...