Nhớ về SàiGòn nhiều kỷ niệm....

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • KiwiTeTua
    Moderator
    • Jul 2008
    • 2964

    #31
    SàiGòn Trong Những Khúc Tình Ca

    SàiGòn Trong Những Khúc Tình Ca

    Last edited by KiwiTeTua; 01-29-2018, 11:22 AM.

    Comment

    • KiwiTeTua
      Moderator
      • Jul 2008
      • 2964

      #32
      Saigon Nỗi Nhớ Ngậm Ngùi - Nhạc Nguyễn Hà - Ngọc Quỳnh

      Saigon Nỗi Nhớ Ngậm Ngùi - Nhạc Nguyễn Hà - Ngọc Quỳnh

      Comment

      • KiwiTeTua
        Moderator
        • Jul 2008
        • 2964

        #33
        Nhớ Em Một Ngày Nắng SàiGòn

        Nhớ Em Một Ngày Nắng Sài Gòn

        Tôi đi trong nắng ấm giữa bầu trời SàiGòn
        Một ngày mùa Xuân mà lòng mình chợt thấy bâng khuâng
        Bao nhiêu năm tháng đã xa rồi người bạn lòng
        Từng người bạn ra đi, đường SàiGòn như vắng theo cùng.

        Giờ này tận phương xa tuyết đang rơi mênh mông!
        SàiGòn trời hôm nay nắng lung linh xanh trong
        Không có em bên tôi chung bầu trời SàiGòn
        Một lần bạn ra đi là một lần xa cách muôn trùng

        Chiều này nắng ấm mây thấp thoáng trên vòm lá thắm
        Giờ tôi em vẫn nhớ phương trời xa xăm
        Dù năm tháng đó có qua đi trong cuộc đời
        Mặc ai buồn này, ai nhớ đó, đời vẫn êm trôi!

        Tôi đi trong nắng ấm giữa bầu trời SàiGòn
        Tưởng gặp người quen mà nhìn hoài nào thấy ai quen
        Bao nhiêu năm tháng đã qua rồi, người bạn hiền!
        Từng người bạn ra đi nhìn cuộc đời thêm vắng quanh mình!

        Thanh Trang



        Thành phố mùa Thu dẫn theo những cơn mưa nhỏ dịu dàng chợt đến, chợt đi. Có những sáng ngủ dậy nhìn ra mặt đường loang loáng nước tưởng như có mưa về giữa khuya, Nhưng không, đó là sương rơi vào đêm nên làm cả buổi sớm ầm lên một tiết thu lành lạnh, tôi thường có những buổi sáng đi trong sương khi thành phố chưa có mặt trời. Ngày của mùa Thu bắt đầu bằng những đêm dài ngày ngắn dù rằng cây kim chỉ giờ trên chiếc đồng hồ đã được lui lại một nấc cũng không đủ cho ngày thu kéo dài hơn được nữa. Thời gian rời rạc rơi theo những chiếc lá vàng đang úa lìa cành, tôi thu nhận vào tâm thức những hình ảnh đẹp nhất của một nơi có đủ thời tiết bốn mùa bằng tất cả giác quan có được. Màu sắc của lá, hương vị của hoa và âm thanh xào xạc của gió đùa trên lá khô làm nên một tiết tấu riêng biệt chỉ có mùa thu mới kết nên được thanh âm tuyệt vời ấy.

        Đến cả nắng Thu cũng lạ hơn những ngày nắng trong các mùa khác. Có ngày gió hiu hiu, nắng hanh hanh. Có ngày lại nồng gắt, vàng rực lên theo đám lá vàng đong dưa trên chòm cây cao ngoài phố, mùa Thu đã về trên thành phố. Bao giờ cũng thế tôi nghe có chút xôn xao đón chờ mùa đến, cùng với nỗi nhớ khi mùa đi như mong bạn bè thân thiết, như tiễn tri kỷ lâu năm. Trong mối tâm tình yêu mến ấy, mùa Thu dường như đã trở thành một hợp nhập thân thuộc trong miền ký ức, nói đến đây bỗng nhiên lại nhớ đến điệu Valse dìu dặt trong một bài hát rất xưa cùa Cung Tiến. Thu vàng, đã được tác giả đề tặng Hà Nội những ngày ấu thơ. Bài hát đầu tay được Cung Tiến viết vào năm 1953 khi ông còn rất trẻ. Cậu thiếu niên Trung học Hà Nội đã ghi lại một mùa Thu có lá vàng rơi, có mây vương trong chiều để cho lòng người bâng khuâng từng bước lang thang trên hè phố. Mùa thu Hà Nội càng thêm se sắt nhớ thương hơn nữa đến khi đất nước chia lìa, Thu vàng trở thành nỗi niềm của những người Hà Nội ở phương xa thương nhớ về cảnh xưa chốn cũ.

        Sau năm 1954, khi Cung Tiến vào Sài Gòn. Thu vàng vẫn bàng bạc một chất thu Hà Nội đã được nhiều ca sĩ hát thành công như Tâm Vấn, Mai Hương… Nhưng đến khi Thanh Lan hát Thu vàng với chất giọng dễ thương cùng với khuôn mặt xinh xắn của cô, người ta lại tìm thấy đâu đó có một Thu vàng rất Sài Gòn trên những con đường lá me của tuổi học trò như Duy Tân, Nguyễn Du… Sài Gòn vào Thu của những tháng cuối năm trời lạnh hơn, cây bớt xanh hơn và lá vàng rơi nhiều hơn. Nhiều khi vào những ngày Thu trời gió, tôi thích một mình lang thang qua các con đường có hàng me đan lá để được ngắm những trận mưa lá vàng rơi. Một ngày Thu Sài Gòn sẽ còn đẹp hơn nữa khi bạn bắt gặp được vài cô nữ sinh đi học sớm điệu đà khoác thêm chiếc áo len màu tô điểm cho sắc Thu Sài Gòn thêm duyên dáng.

        Mùa Thu SàiGòn có chút thiệt thòi vì không khởi sắc rõ nét, chỉ là một chút len lén trên sắc lá, một chút duyên thầm trên áo hoa thôi. Nhưng với cái tình của người Sài Gòn tinh tế với đôi chút lãng mạn, mủa Thu Sài Gòn vẫn được trông ngóng đón chờ như một nỗi mênh mông hoài niệm… Chiều nay, ngồi nơi đây tưởng nhớ về một mùa Thu ờ nơi xa thấy lòng nặng nỗi tiếc nuối ngậm ngùi. Không biết vì thương nhớ Sài Gòn hay thương nhớ một quãng đời tuổi trẻ đã trôi qua không bao giờ trở lại…

        Em ra đi mùa Thu.
        Mùa Thu không trở lại…



        Khi viết về Saigon tôi không nghĩ sẽ nhận được nhiều ý kiến từ bạn đọc vì góc ký ức về Saigon trong tôi chỉ hạn hẹp trong trí nhớ của một người đã đi xa rất lâu rồi. Khoảng cách nghiệt ngã của thời gian đã bào mòn rất nhiều điều mà tôi muốn nhớ. Có những điều cứ tưởng mình quên mất đi rồi thì bạn lại nhắc đến, khiến cho một góc ký ức tưởng đã ngủ quên lại thức dậy và kỷ niệm ùa về như mới ngày hôm qua.

        Saigon có gì để bạn và tôi phải nhớ, phải thương đến thế? Vì chúng ta đã có nhiều năm trôi qua, có một khoảng thời gian sống xa Saigon đủ lâu đến độ chỉ cần nghe một ai đó nhắc nhớ đến hai chữ Saigon là cuống cuồng day dứt. Đem nỗi nhớ mà viết ra những dòng chữ luôn làm tôi bối rối, cũng rất khó khăn khi chia sẻ nỗi niềm mà không để bạn thấy rằng tôi bi lụy, đau thương. Tôi nói về Saigon với những người yêu mến thành phố ấy. Và không ngờ ở đâu đó trên những mảnh đất xa xôi đã có những trái tim Saigon bắt cùng nhịp đập.


        Bạn hỏi, tại sao tôi chỉ nhắc đến Saigon của những năm 60, 70. Xin trả lời, đơn giản vì tôi là một người rất cũ. Cũ kỹ đến độ chỉ cần một bài hát xưa, hay một tấm hình trắng đen hoen ố cũng đủ để lòng tôi xôn xao, cũng đủ để tôi mở ra từng góc kỷ niệm “buồn ít hơn vui”. Tôi yêu những điều cũ kỹ ấy, những điều chỉ có riêng ai đã từng sống ở Saigon sẽ thấm hiểu cho tôi.


        Hình như tôi đã nói quá nhiều về những nét mơ màng, những điều lãng mạn của một thành phố mà tôi muốn gọi tên là thành phố của nỗi nhớ. Một thành phố biết làm nên tình yêu cho những người đi xa. Ơi chiều mùa Hạ, bạn lang thang trên phố bằng bước chân của kẻ phiêu du ngước lên bầu trời xanh kia sẽ thấy sắc đỏ của phượng rực rỡ hơn nhiều. Còn nhớ Phượng yêu không? Yêu người yêu phượng, yêu hoa đầu mùa… Bạn nhớ khung cửa sổ lớp học rất rộng nhìn ra mặt đường có hàng phượng vĩ đỏ thắm, mỗi khi cơn gió đi qua phượng rơi liêu xiêu trên đất, bạn hay lượm hoa phượng làm cánh bướm ép vào tập vở. Bạn rời xa mà lòng vẫn nhớ hoài quán cóc bên góc đường đối diện với Thư Viện Quốc Gia. Có những buổi chiều, từ góc phố ấy bạn ngồi nghe tiếng ve kêu râm ran suốt cả mùa Hè đến khi màu đỏ hoa phượng úa tàn, xác ve tan tác theo mùa xa.

        Năm tháng cứ trôi đi lặng lẽ như những giọt café rơi của những mùa Hè năm xưa ấy. Chỉ kỷ niệm là còn đọng lại mãi lao xao nhắc nhớ. Cám ơn bạn đã nhắc nhớ tôi về những ngày xanh của Saigon. Vì trong đời sống có những cuộc gặp gỡ trong chốc lát rồi tan, tôi không dám chắc tình yêu con người mãi là vĩnh cửu, nhưng tôi luôn tin rằng tình yêu về một Saigon xưa cũ trong tim bạn và tôi sẽ mãi không nguôi.

        (saigonxua.org)

        Comment

        • KiwiTeTua
          Moderator
          • Jul 2008
          • 2964

          #34
          SàiGòn Vẫn Mãi Trong Tôi

          SàiGòn Vẫn Mãi Trong Tôi - Trúc Hồ & Anh Bằng - Hoàng Nguyên

          Comment

          • saomai
            Moderator
            • Jun 2008
            • 2146

            #35
            Quán cà phê bạc màu hơn nửa thế kỷ giữa lòng Sài Gòn

            Quán cà phê bạc màu hơn nửa thế kỷ giữa lòng Sài Gòn

            Như một ông cụ đã ngoài 70 kể rằng: Đi đâu rồi cũng về ngồi đây, nhìn Sài Gòn đổi thay nhiều lắm. Chỉ có mấy ông già ở đây mới hiểu hết thôi. Đấy Sài Gòn nuôi sống người ta mà chẳng cần hàm ơn gì hết, họ tự động biết thương cái vùng đất này vậy thôi.


            Sài Gòn, 4 mùa cà phê!


            Sự sầm uất của Sài Gòn luôn là thứ thanh âm đối với kẻ lạ thì khó mà nghe nổi, còn với người đã quen thì nó như một điều bình thường. Bình thường như ly cà phê đầu hẻm, người hàng xóm già bên cửa sổ và như bất cứ điều gì mà người ở đó đi xa sẽ biết mình nhớ gì.

            Có lẽ người lớn sẽ nhớ nhiều cái mùi cà phê bay thoang thoảng trong gió, những người bạn già ngồi nói chuyện không đầu không kết. Hôm nay nói chưa xong mai lại nói tiếp, để hôm sau lại có cái cớ gặp nhau. Người Sài Gòn uống cà phê suốt bốn mùa.

            Chưa ai thống kê nổi cái thành phố này có bao nhiêu quán cà phê, chỉ biết là nhiều lắm thôi. Nhiều không đếm xuể, cũng chẳng ai rảnh mà đếm. Cà phê đâu có câu nệ, dăm ba cái ghế, vài cái ly thuỷ tinh, mấy phin cà phê thơm nồng và những người bạn là thành ra một cái quán rồi. Cà phê ở Sài Gòn còn là cha truyền con nối, cà phê chứng kiến những cuộc đổi thay, chia li rồi lại tiếp tục số kiếp của nó.

            Ở chân cầu Thị Nghè (Quận Bình Thạnh), có một quán cà phê đã hơn nửa thế kỷ nay. Quán đã qua hai đời, khách ở đây đa phần tóc đã hai màu.

            Quán chẳng có cái bảng hiệu nào hết, hỏi thì người ta biết là quán Ông Năm gốc bưu điện thôi. Khách cũng chỉ toàn khách ruột, có người uống từ thời trai trẻ mà nay đã lên chức ông, người đến quán gần nhất cũng đã hơn mười mấy năm. Nếu nói họ là chứng nhân của cái quán cũ này, của Sài Gòn cũng không phải quá. Sáu mươi năm cuộc đời họ đã ngồi ở đây, mặc cho cuộc đời ngoài kia thay đổi chừng nào.

            "Đi đâu rồi cũng về ngồi đây, nhìn Sài Gòn đổi thay nhiều lắm"

            Chủ quán là ba người phụ nữ trung niên, họ nhớ tên gần như toàn bộ khách đến quán, thuộc lòng cả thói quen của họ như uống món gì, mấy giờ đến quán... Những chú xe ôm da sạm cháy, những bác tài xế taxi tranh thủ giờ nghỉ trưa cũng tạt qua quán "làm" li cà phê. Những người làm nghề bảo vệ, thợ hồ... Hoặc đơn giản chỉ là những người đàn ông lớn tuổi trong cùng một cái xóm ra đó ngồi cùng nhau để trò chuyện. Tiếng cười nói rôm rả một góc đường.

            Chú Trung một vị khách lâu năm của quán kể rằng: "Ngồi cà phê ở đây cũng toàn là ông già thôi, phải tuổi cha chú trở lên mới tới đây. Nhưng ai đến thêm cũng vui, chỉ cần là người tốt thì ở đâu cũng được. Uống ly cà phê với nhau đi, người Sài Gòn mà". Ba chữ "người Sài Gòn" nói thì nhẹ, mà giữ để làm nó thành một cái riêng, ai nhắc đến cũng nhớ ngay về sự hào sảng, nghĩa khí mới là khó.

            Cà phê đã mang những con người xa lạ, đủ độ tuổi, tầng lớp đến gần nhau. Ở đây dù bạn là giám đốc hay là anh công nhân, bạn cũng chỉ có thể mua được li cà phê mười nghìn đồng không hơn kém ai.

            Đấy Sài Gòn nuôi sống người ta mà chẳng cần hàm ơn

            Người ta nói rằng muốn biết về một vùng đất nào đó bạn phải ngồi cà phê với người bản xứ. Vậy thì có dịp bạn thử ghé lại đây, quán cà phê vợt nhỏ xíu, cũ kỹ trên con đường Phan Văn Hân. Dấu hiệu nhận biết là cà phê rất thơm, cô chủ có gương mặt nghiêm nghị, còn các bác các chú sẽ cười xoà đưa tay ra ngoắc bạn lại:"Vào đây làm ly cà phê đi!".

            Rồi bạn sẽ được nghe họ kể những câu chuyện xa lắc mà bạn chưa từng biết, những địa danh mà hồi trẻ họ từng đi qua, những người lạ sẽ kể bạn nghe về cuộc đời họ ở đó. Như một ông cụ đã ngoài 70 kể rằng: "Đi đâu rồi cũng về ngồi đây, nhìn Sài Gòn đổi thay nhiều lắm. Chỉ có mấy ông già ở đây mới hiểu hết thôi". Đấy Sài Gòn nuôi sống người ta mà chẳng cần hàm ơn gì hết, họ tự động biết thương cái vùng đất này vậy thôi.

            Trong một buổi chiều thảnh thơi nào đó, có li cà phê thơm và những người là lạ, có khi bạn sẽ thấy lòng bình an như những hạt cà phê chờ được rang, pha kia. Bạn có thấy Sài Gòn hiền lành hơn chưa?

            Quảng cáo

            Nguồn: saigoncuatui.com

            Comment

            Working...