Khi nhắc đến Không Quân, theo thói quen mọi người thường nghĩ đến dân bay bổng, h́nh ảnh người phi công oai hùng với các thứ phụ tùng đeo lỉnh kỉnh trên ngựi dành cho khi hữu sự tức lúc đại bàng găy cánh, mấy ai biết rằng mỗi lần một phi cơ được cất cánh là công sức của không biết bao nhiêu bàn tay của anh em kỷ thuật, tiếp liệu tức những người Không Phi Hành đóng góp. HQPD hân hạnh giới thiệu bài viết sau đây của NT Nguyễn Văn Tiến khóa 72A Không Phi Hành, ghi lại hành tŕnh của một SVSQ/KPH kể từ lúc rời giảng đường đại học bước vào đời quân ngủ, từ những ngày chịu "nằm sương nếm mật" của cuộc đời huấn nhục cho đến khi được đề cử làm không đoàn trưởng SVSQ KQ Nha Trang le lói một thời. Bài viết được trích ra từ đặc san của khóa 72A "Không Gian Hằn Nỗi Nhớ" để kết thúc loạt bài về Liên Khóa 72-73 mà từng phần đă viết theo hay tham khảo tài liệu trong đó gồm:

- Đoàn SVSQ/TTHLKQ Nha Trang

- Buồn Vui Huấn Nhục

- Tâm Sự Kẻ Sang Tần

- Những Khúc Rẽ cuộc đời

- Các Khóa Hoa Tiêu Quan Sát & LK 72-73

- Các khóa Hoa Tiêu Trực Thăng Quốc nội

-Các Khóa học bay phản lực tại Mỹ

Cũng nhân dịp nầy, xin chân thành tri ân các niên trưởng 72A đă góp công thực hiện đặc san "Không Gian Hằn Nỗi Nhớ" mà HQPD mạn phép trích đăng lại nhằm soi rọi một thuở hào hùng của tất cả anh em SVSQ Liên Khóa giờ chỉ c̣n chút mong manh trong kư ức.

Không Phi Hành

Sau khi dọn nhà về vùng Mira Mesa được ít lâu th́ một buổi chiều, tôi bỗng nhận ra những âm thanh quen thuộc mà đă lâu lắm rồi chưa được nghe. Đó là một đoàn khoảng 4-5 chiếc trực thăng UH-1H bay ngang qua "không phận" của tôi, một cái vườn ở bên hông nhà chỉ vỏn vẹn gần ba thước giữa nhà tôi và nhà hàng xóm, nhưng tiếng lạch phạch đó không làm tôi khó chịu. Tôi bỗng chợt nhớ những tiềng "ồn ào" thân thương đó mà ngày xưa đă có lần tôi thấy thật quen thuộc. C̣n đâu những buổi chiều ngồi ngoài phi đạo chờ những chiếc trực thăng cuối cùng về trể hơn giờ phi vụ đă ấn định. Tôi đă từng thở phào khi nghe thấy tiếng động cơ thân quen vang vọng từ cuối trời dù cái bóng chỉ là một vệt đen trên nền trời của hoàng hôn vừa tắt nắng, bỏ qua những giây phút tưởng tượng cho một phi vụ không may, thấy đầy đủ phi hành đoàn cười nói huyên thuyên bước ra khỏi tàu.
Khi chiếc tàu cuối đă về, những chiếc cánh quạt được chúng tôi buột vào ụ, những cần lái được khóa lại, những bóng đèn h́nh chữ nhật trên panel được gỡ ra, b́nh điện cũng được mang đi cất mà một phần v́ lư do an toàn. Có một buổi chiều, "thằng em cà chớn" nào của tôi đụng vào nút "fire" rocket mà pilot chiều về quên chưa tắt, hai trái rocket choọc ngay vào ụ chắn đằng trước nhưng may mà chưa không đủ "tua" xuyên qua để khai hỏa. Hú hồn, suưt nữa vài người dân ngoài Biên Ḥa "lănh đủ". Lúc đủ thứ những thủ tục lỉnh kỉnh đă hoàn tất sau khi tàu vào ụ th́ mặt trời bắt đầu lặn. Đêm nay không biết bao nhiêu chiếc được gởi qua Long B́nh để tránh nạn pháo? Bao nhiêu gunship tối nay phải sẵn sàng.

Hơn 25 năm tôi tưởng chừng như đă quên hết, những dấu chân kỷ niệm đă phẳng lỳ theo thời gian, đôi lúc tôi cố tưởng tượng ra một vài khuôn mặt nhưng không hính dung nổi. Một thời đă qua, một thời đă chết. Bạn bè nay c̣n bao đứa. Trôi giạt đâu bốn phương trời. Đứa làm ông nội, đứa làm ông ngoại mà cũng có kẻ lên chức..."cố" cũng nên.
Lan man suy nghĩ hồi lâu, lúc tôi trở lại với thực tế th́ tiếng động cơ trực thăng đă im từ lúc nào. Tôi bắt gặp ḿnh khẽ chép miệng. lắc đầu, đưa tay tắt ṿi nước và lặng lẽ đi vào nhà.
Từ ngày về khu nầy, tôi an phận thu ḿnh trong căn nhà nhỏ bé, làm vui với mảnh vườn đủ để trồng vài cây lan, nuôi dăm ba con cá vàng trong cái hồ bằng ḷng bàn tay cho có vẽ "phong thủy". Không một người bạn thân, Long Đất, thằng bạn thân "cuối cùng" cũng đă có bải đáp nên 3,4 năm không tăm hơi chi hết. Tôi cũng không lấy thế làm buồn. Tổ quốc vẫn c̣n đó nhưng khoảng không gian bây giờ không c̣n được chứng kiến cảnh hào hùng của một thế hệ mà tôi nghiễm nhiên trở thành một chứng nhân. Một thế hệ hai cuộc đời. Xấu. Tốt. Những thư sinh trói gà không chặt bỗng trở thành anh hùng trong ṿng lửa đạn. Cuộc chiến đă tạo những chàng phi công mà bao phen làm địch kinh hồn nhưng cũng thật đào hoa, cũng lả lướt không kém những đường bay- dĩ nhiên là trong đó không có tôi. Mỗi đường bay là một cánh hoa rơi. Những chiến công vang trời cũng là những đóng góp của hàng ngàn, hàng vạn chiến sĩ "dưới đất" âm thầm đóng góp, yểm trợ tích cực cho tiền tuyến, từ lănh vực bảo tŕ kỷ thuật, tiếp liệu đến công binh kiến tạo... Và cuộc chiến ấy đă chấm dứt một cách đột ngột, khiến tôi bị "giải ngũ một cách bất đắc dĩ" - v́ có ai kư giấy giải ngũ cho tôi đâu? Những dấu tích của một thời oanh liệt bây giờ chỉ c̣n là như giấc mơ, niêm kín nhưng vẩn c̣n được trang trọng nhắc đến mỗi khi có dịp khơi lại, và ánh mắt như bừng sáng lên một chút...

Tối nay về nhà hơi khuya, vợ tôi coi I.D. trong điện thoại với cái tên hơi lạ.
- H́nh như có người nào kiếm anh, tên Việt Nam. Hôm nay ông ấy đă gọi 2 lần th́ phải.
- Chắc lại quảng cáo chứ ǵ?
Tôi trả lời cho có lệ rồi lên giường ngủ. Tôi đă quen với cảnh "con mồ côi" nên cũng quên luôn. Đến hai hôm sau, tôi lại nhận được một cú điện thoại nữa. Cả nhà ngạc nhiên hết sức. May mà không phải giọng đàn bà, chứ nếu không lại tưởng "người dưng" ở VN mới qua đang đi kiếm th́ khổ. Một giọng nói vang lên bên kia đầu dây, trầm nhưng thật tha thiết. Trần Chung Thanh "Django" khóa 72A. Mới đó mà đă gần 30 năm, bỗng nhiên có người nhắc tới chữ 72A. A! Khóa 72A. Con số 9 nút định mệnh - sự liên tưởng h́nh nhu có vẻ cờ bạc quá - đă từng đính kèm với tên tôi để đưa tôi hội nhập vào một thế giới khác hẳn những ngày c̣n đi học. Thế giới quân trường.
Khi bắt đầu vào ngưỡng cửa quân trường, tập đi những bước chân "ắ ê" đầu tiên, mà mỗi lần một tên trật nhịp làm cả bọn bị phạt lây, th́ những người bạn cùng khóa cũng bắt đầu cảm nhận t́nh huynh đệ chi binh. Họ chia nhau từng điếu thuốc lá, kể cho nhau nghe những mẫu chuyện khôi hài, thanh có, tục có, những "chiến tích" hay mối t́nh vụn thuở học tṛ,, cũng như chỉ vẽ cho nhau những "ngón nghề" trước khi đi phép... Họ đă lột xác hoàn toàn từ ngày ấy. Con tầm đă hóa bướm. Một cuộc sống mới, cuộc sống của tập thể... Những ngày đầu đời của người lính. Dù chỉ gặp nhau trong vài tháng quân trường và đóng góp ngắn ngủi trong những giờ phút cuối cùng của cuộc chiến nhưng ai trong khóa cũng mang trên vai một hành trang đầy ắp những kỷ niệm khó quên.
Túi hành trang của tôi mang qua đây bây giờ bụi đă phủ, đă bị lăng quên trong đáy ức của kỷ niệm. Và hôm nay, tiếng điện thoại vang lên như đánh thức tôi trở về Dĩ Văng. Bạn Thanh đă khuyến khích tôi phủi lớp bụi đó. Tôi nh́n lại thấy rơ đóa hoa 72A với 360 cánh. Đó hoa đó đă là tích tụ những tinh anh của một cây xương rồng mọc lên giữa vùng cát trắng Nha Trang ngày nào, tuy có mất mấy cánh nhưng vẫn tươi và không hề bị tàn úa theo thời gian.

Đang nằm chờ ở Quang Trung th́ mẹ tôi cho t́m về.
- Con phải đi Không Quân, chứ đi Thủ Đức ra bộ binh chỉ có nước...
Mẹ tôi lấp lửng không nói tiếp, ba tôi lặng thinh đồng ư.
Thôi, Không Quân th́ Không Quân, À, mà cũng được đấy chứ. Nh́n những chàng bảnh trai cao ráo nhất... nước trong bộ đồ bay - mà sức khỏe th́ khỏi nói, máy bay nặng như vậy mà c̣n cho bay được huống hồ chi mấy em th́...chỉ có "chết" - tôi thấy mà thèm., nhưng mộng bay bổng lại tắt ngủm ngay. Không Phi Hành. Không Phi Hành là cái ǵ? Đi Không Quân mà không bay th́ c̣n ǵ le lói nữa!
- Đi pilot kỳ nầy chỉ có bay trực thăng thôi con ạ. Cái máy bay lên thẳng đó nhắm một mắt bắn cũng trúng. Dễ tiêu lắm con ạ.
Từ nhỏ đến lớn chỉ biết đi không quân th́ lái máy bay chứ đâu có biết Không Phi Hành là ǵ. Thôi th́ không phi hành th́ phi...tỏi vậy. Tôi cười thầm trong bụng. Thế là tôi lên Tân Sơn Nhất khám sức khỏe. Điều kiện là Tú tài 2 trở lên, thế mà cũng đông như kiến. Hàng xếp th́ dài thườn thượt, lại nghe nói chỉ lấy giới hạn, mới nh́n đă muốn bỏ cuộc, nhưng tôi cũng hơi an tâm một phần v́ h́nh như đă được "gởi gắm" trước. Rồi cũng tới phiên khám tin gan, tai mũi, họng, chổng mông ra rồi một màn thoát y, đứa nào đứa nấy bụm "chim" như sợ nó bay mất. Và một màn "nâng bi" từng anh một...
Nơi tŕnh diện đầu tiên là trại tập trung ở Tân Sơn Nhất từ nay được tiếp thêm 100 anh gọi là đủ điều kiện làm "lính tuyển" - không phải "lính kiểng". Sáng đầu tiên vô nhận quân trang với việc đầu tiên là đi may bảng tên SVSQ màu đen in trên nền đỏ, ai cũng hănh diện, hớn hở ra mặt. Sau đó là những ngày chờ đợi ra Nha Trang, chúng tôi lè phè tối đa, một phần v́ sắp bị huấn nhục phải chơi cho đă, một phần v́ đa số đă đi học Quân Sự Học Đường.
Quân Sự Học Đường là chính phủ tạo ra sau Mậu Thân để bắt mấy anh c̣n đang tiếp tục theo đại học, mỗi năm cứ tới mùa Hè là bị nhốt vô Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung một tháng cho đở ...ngứa mắt. Nói là huấn luyện quân sự nhưng thực ra có học được bao nhiêu. Yêu sách đủ thứ mà. Có lần tôi ở vào danh sách cán bộ đại đội trưởng bị vô tŕnh diện Đại tá Mă Sanh Nhơn lúc đó mới về làm trung tâm trưởng để dàn xếp một cuộc biểu t́nh trước dinh v́ chỉ tiêu thực phẩm và vệ sinh hơi kém. Mà không kém làm sao được khi trung tâm chỉ để dành huấn luyện cho Hạ Sĩ Quan trở xuống, đâu có phải dành cho lính "cậu". Có điều đó là lần đầu tiên quư vị quân sự nhượng bộ, mới đầu hơi găng đ̣i nhốt hết, sau xuống nước năn nỉ:
- Các anh chỉ có học một tháng rồi về, xin đừng ồn ào quá chúng tôi khó làm việc với đám lính thiệt.
Được voi đ̣i tiên, thế là tha hồ mà quậy. Đám y khoa th́ lấy cớ ở nhà để làm bác sĩ khám bệnh khỏi đi băi, quậy nhất là đám kiến trúc, v́ họ quen học chung trong trường, làm cùng một luận án nên gần như biết nhau hết, thế nên ban đên tụ họp nhau trong barrack nhậu say bí tỉ, nhẩy quanh đống lửa trại đốt ngay giữa barrack mà củi lấy từ mấy... thanh giường, xém cháy cả dăy. Báo hại mấy anh em khác bị thức giấc giữa đêm để di tản.
Với những kinh nghiện lính tráng như thế nên cái cảm giác đi lính mà cứ tà tà như sắp đi cắm trại. Vài cậu tự động lên đồ kaki vàng, cầu vai hai con cá vàng chói, nón th́ đội sụp xuống, và dĩ nhiên chiếc kiếng đen Ruban hiện đại không rời khỏi đôi mắt đầy kênh kiệu như thể đă là SVSQ thứ thiệt, dù chỉ là tốt nghiệp vài khóa Quân Sự Học Đường "dỡm", ra chuyện cũng đă từng.. ăn cơm nhà bàn rồi, và một ngày vô trước cũng là đàn anh.

Cứ điểm đầu tiên phải tŕnh diện ở Tân Sơn Nhất, gần mặt trời - Bộ TL KQ- nên có vẻ nghiêm chỉnh lắm. Trại anh em tập trung đặt dưới sự điều động của Thượng Sĩ Tiến nên gọi tắt là trại Ông Tiến (không phải trại của tôi) . Thôi th́ dặn ḍ, chuyền tai nhau đủ các truyền thuyết về những ngày huấn nhục sắp tới, hư có, thực có. Họ níu lấy nhau, kết thân như thể có người cùng chia xẻ "đoạn đường chiến binh" trước mặt. Những ngày huấn nhục bắt đầu.

Vừa bước ra khỏi chiếc phi cơ C-130, 100 đứa Không Phi Hành chưa kịp hoàn hồn với chuyến bay đầu tiên để đời th́ đụng phải hai ông cán bộ đầu tiên. Họ bước xuống từ chiếc xe van quân đội, xấn xổ xông đến như muốn ăn tươi nuốt sống nên cả bọn đang ồn ào bỗng nhiên im bặt, líu ríu vào hàng ngay giữa phi đạo lạ hoắt. Phi trường quân sự thuộc Sư đoàn II Không Quân Nha Trang. Điểm danh, xếp hàng.

- Các ông xếp hai hàng ngang. Lẹ lên.
- Trời ơi! Ông này chè lá, ai cho ông vào KQ? Ông này đeo kiếng đứng qua một bên.
Thằng Huỳnh bên cạnh tôi và vài tên cận thị khác liu ríu đứng qua một bên.
- Ông bỏ kiếng xuống đất và làm cho tôi 100 cái hít đất đi ông ơi. C̣n ông nào thấp hơn cán bộ tự động làm 50 cái nhảy xổm.
Những tên tự cảm thấy "thấp" năy giờ đứng phía sau né đạn, nay bị "móc" ra khỏi hàng - tôi đoán chắc thế nào cũng có Long Đất và Long Nhí, hai tên bạn thân của tôi - nặng nhọc vát cái túi quân trang đầy ắp lay hoay "tự giác" trong thế nhảy xổm. Một vài tên v́ không quen đi máy bay hay mới nhậu chia tay tối qua, nay "cho chó ăn chè", mặt mày xanh dờn, nom thiểu năo. Chúng tôi được đưa về sân đại bàng, một kỳ đài có h́nh con đại bàng biểu tượng của Không Quân để tuyên thệ.
- Quỳ xuống các ngươi! Đứng dậy các tân khóa sinh!


Chúng tôi trở thành các tân khóa sinh khóa 72A, chưa được "phong" là Sinh Viên Sĩ Quan như đă tự gán hồi c̣n ở Tân Son Nhất. Dưới ánh nắng như thiêu, con đường tráng ngựa không được phẳng phiu cho lắm nay như đường xa bất tận. Các tân khóa sinh phải tự vác túi quân trang chạy về trại, lúc đầu c̣n nhịp nhàng nhưng chỉ một lát sau, cái hàng dọc cứ cách quảng dần. Vài tên ngă chúi mũi nằm dài như muốn xỉu cạnh đường mương khô cạn trơ cát.

Trại Phi Dũng đón chúng tôi là một căn cứ biệt kích của Mỹ, nay dùng để huấn luyện Hạ Sĩ Quan, nhưng chúng tôi tạm ở đây. Đằng sau lưng trại, cách một đám ruộng bỏ hoang là khu Đồng Ḅ. Đó là một dăy đồi thoai thoải, xa xa có một vài điểm trắng trên núi mà cán bộ gọi là "mồ chôn của anh em khóa đàn anh" đă hy sinh v́... huấn nhục. Nghe xanh mặt.
Tất cả toán rồi cũng "ḅ" về tới doanh trại, đầu giường là chỗ đứng tŕnh diện mỗi khi có lệnh tập họp. Việc đầu tiên là kiểm điểm quân trang và đồ dùng cá nhân. Tuyệt đối không được lưu giữ đồ dùng bén nhọn, kể cả dao cạo râu. Kế đến là thực phẩm khô. Thằng th́ trang bị chà bông, thằng th́ dưa mắm, báo hại cả bọn lúc đó trông như những ông già Noel v́ bị bôi đầy kem cạo râu trên cằm, phải chuyền nhau ăn cho hết. Ăn mặn trong khi miệng th́ đắng v́ khát nên cứ trệu trạo như ḅ nhai rơm. Có lẽ ḅ nhai rơm c̣n ngon hơn th́ phải. Có thằng tích trữ bao thuốc lá mới, được cán bộ bắt hút một hơi, phải châm cả 20 điếu rồi trồng cây chuối lên mà hút, nước mắt ràn rụa. Tên đứng cuối dăy bỗng mặt sáng lên hớn hở ví gặp một niên trưởng là bạn cũ. Hắn cởi mở:
- Ê, mầy vào hồi nào vậy?
- Ai quen với ông hồi nào? Định chè lá phải không? Làm 50 cái hít đất đi ông ơi.
Khuôn mặt đang hớn hở bỗng tức th́ sầm lại, nước mắt muốn ứa ra, phần v́ mệt, phần v́ ức muốn... ói máu. Một tên bị khám phá trong số quân dụng có mang h́nh đào loại "bỏ túi" cũng không được tha:
- Ông ở Sài G̣n lả lướt, ông dắt đào tôi đi chơi. Khi tôi về phép c̣n bị ông chận lại hỏi thăm sức khỏe. Ông nhớ đào ông lắm phải không? Thôi được, tôi cho ông nhớ đào ông nhé: 100 cái hít đất.
- Một cái cho em, hai cái cho em, ba cái cho em...
Mỗi lần chạm đất là mỗi lần được "hôn" v́ tấm h́nh để ở ngay dưới đất... và cứ như thế cho đến khi hết dậy nổi.
Gọi là huấn nhục nhưng thực ra chúng tôi học... ăn, tập nói và ngay đến cả tập đi, tập đứng. Những ngày đầu là màn cơ bản thao diễn. Mỗi ngày qua bải đất trống gần cuối phi đạo để tập đi măi đến trưa mới được về. Đúng cũng phạt, sai cũng phạt. Sau khi tập cơ bản thao diễn đă mệt th́ được giải khát bằng hai nắp bi đông nước v́ sợ "to tim" bay không được mặc dù bọn chúng tôi chỉ bay là đà dưới đất!
Đă đến giờ ăn, từng toán xếp hàng vào nhà bàn.
- Tân khóa sinh Nguyễn Văn Tiến, số quân 607306 (quên mất số quân rồi) xin vào.
Tay ở thế chào, miệng xưng danh phải hô lớn đến "tắt bóng đèn" mới được vào (cũng v́ thế mà mỗi lần nói chuyện với ai bá xă cứ phải bấm tay v́ tưởng rằng tôi đang "hét", chưa kể thỉnh thoảng Cali... bị cúp điện cũng một phần v́ lư do đó). Ông niên trưởng cám bộ đứng ngay tại cửa dơng dạc phán:
- Chậm quá rồi ông ơi. Ông ra đàng kia làm 100 cái công lực đi ông ơi.
Thế là lại bị mất chỗ trong hàng, đau khổ đi ra đàng sau làm thế công lực. Công lực mà đúng thế th́ chỉ có nước chết cái bàn tọa. Hai tay để lên đầu, mỗi lần nhảy lên cao hai chân bung mạnh về phía sau, và đúng thế th́ gót chân phải đụng bàn tọa. Nếu cán bộ chưa vừa ư th́ sẽ cho "Quan Công ngồi ghế đẩu", một chân bắt chéo lên chân kia như h́nh số 4, lưng lom khom trong thế ngồi ghế "một chân". Chẳng có th́ giờ đâu mà:

"Thao diễn nghỉ nh́n trời con nhớ mẹ,
Chống thế chơi dạ nhớ người yêu."

Vô tới nhà bàn, tên nào cũng đẫm ướt mồ hôi nhưng nào đă yên. Trời đánh tránh bửa ăn, ngoại trừ ở đây. Chúng tôi được các niên trưởng "thương" một cách đặc biệt nên khi ngồi ăn, các ngài chắp đít đằng sau, đi tới đi lui giảng giải:
- Ă th́ phải yên lặng, không phải gà mổ hoặc heo táp. Lưng phải thẳng, không được khua muỗng nĩa. Muốn ăn chuối th́ phải bẻ đôi... Nghe rơ không?
Những lúc được nghe câu hỏi đó là phải hô "rơ" cho thật to, nếu không th́ lại nhảy cóc quanh pḥng ăn rồi mới được ngồi về chỗ.
- Các ông tới kỳ đi phép mỗi ông phải lên 5 kư, nghe rơ không?
- Rơ!
Nh́n những món ăn trên khai thật không lấy ǵ làm hấp dẫn, nào là canh bí đỏ, cá lăn bột. Ngon nhất là món nước mắm ḥa chút đường, chanh và ớt v́ nó dễ "đưa cơm". V́ thế mà đôi lúc cán bộ bắt húp nước mắm trước, rồi đến canh và sau cùng là cơm trắng không. Thôi th́ muốn ớt thành chuối cũng ăn một cách... vui vẻ, v́ nếu làm các niên trưởng giận th́ chỉ có thác. Nghẹn ngào nuốt từng miếng rồi từ từ cũng quen, ăn thiếu điều không đủ. Ít ngày sau th́ thấm "mùi nhà bàn", tuy đen nhưng tên nào cũng có vẻ có da có thịt.
Có một lần đang xếp hàng vào nhà ăn, cán bộ khám phá ra một tên dấu bịt nước chanh trên đầu bị ḷi ra cái ống hút phía sau ót trong khi tên đứng phía sau chịu không nổi cứ đói nhấp một chút. Báo hại cả khóa bị quần nguyên một ngày dă chiến cuối tuần.
Dă chiến là h́nh phạt hơi nặng nhọc. Khởi đầu là vác tất cả túi quân trang tập họp ngoài sân cát. Sau đó là màn "tắm hơi", trước tiên là mặc bộ đồ nhái, rồi trồng thêm bộ kaki, và rồi c̣n phải choàng thêm áo mưa dướ trời Nha Trang nắng cháy da người.Thế nên cả khóa đă được tắm hơi... ngạt. Vài tên lăn đùng ra. Không sao, đă có... "giác hơi". Tên nào xỉu giả khi được cho lên vỉ sắt, cái thứ vỉ sắt dầy lót ngoài phi đạo ở những nơi cần vá lấp cấp thời, ch́ cần đặt lên là lưng cong lên như con mực nướng. đỏ ửng hiện lên từng khoanh tṛn của cái vỉ sắt. Chán chê rồi cho "máu chảy về tim", ngón tay trỏ chỉ vào chiến nón sắt để dưới đất trong khi chạy ṿng quanh chiến nón cho đến khi thấy trời đất xoay ṿng ṿng th́ tự động lăn đùng ra. Đứa nào mặt mày cũng méo xẹo vừa chửi thầm cái thằng tham ăn tục uống, làm cả khóa bị vạ lây.
Từ ngày bước vào huấn nhục, kể cả đồng hồ cũng bị giữ hộ nên không có khái niệm vế thời gian. Trời đă khuya lắm rồi th́ phải, cán bộ coi cũng "đă" lắm rồi sau khi thay phiên nhau "quần". Tối nay có lẽ hên được nghỉ sớm v́ không gặp Hàn Giang Nhạn hay Nhất Dương Chỉ, những cái tên mà tôi chỉ biết qua cái bảng tên được gắn trên những bộ kaki màu vàng mà nay đă trở thành mầu trắng.
Như thường lệ, thay ra bộ đồ nháy, đứng trước đầu giường lần lượt điểm danh. Một, hai, ba... cứ thế cho đến cuối dẫy. Những bộ đồ và những chiếc vớ được trút ra, mùi thoang thoảng như mùi chuột chết. Một niên trưởng đứng sát mặt đối mặt một tên đứng cuối giường chật vấn:
- Ông coi cái vớ ông có thơm không?
- Thưa cán bộ, không.
- Ông đưa cho bạn ông coi có mùi không?
Cả dẫy bị nếm mùi "thơm" không tả được.
-Hai ông này làm cao bồi bắn súng coi nào, ai bắn chậm th́ làm 50 cái nhảy xổm.
Thế là hai tên đứng ở hai đầu giường, chiếc giày sô để trong cạp quần nhái chỉ đợi hiệu lệnh là rút ra. Tên nào nín cười không nổi th́ chỉ có "thác".

Một đêm nọ, một niên trưởng bước vô, mặt có vẻ buồn buồn loan báo con vật yêu quư của Chuẩn tướng Oánh mới bị chết, mỗi người phải hôn một cái gọi là giả từ lần cuối, rồi sau đó phải cử 8 anh khiêng đi chôn. Mỗi anh cầm một chân... con dáng đă chết sau những cái hôn "nồng nhiệt". Đi đầu là phường kèn miệng, theo sau là đội khóc mướn, Khóc lóc, Ỉ ôi. Bật cười. Hít đất. Cho măi tới giờ đi ngủ.
Dù đă lên giường nhưng tôi chưa tài nào ngủ được v́ c̣n phải cạo râu. Lưỡi lam dấu trong cuốn nhật kư nay được đem ra trưng dụng. Chiếc đèn pin chiếu yếu ớt trong mền v́ sợ cán bộ bắt gặp. Tôi không muốn bị cạo râu bằng đá cuội như những tên khác đang khổ v́ râu, vừa chà càm vừa ngâm câu:
"Yêu anh em bảo râu rồng trời cho".

Hôm nay tôi tới phiên được trực ở nhà, bốn tên canh bốn cửa ra vào. Đă th́ thôi. Bốn tên xúm xít tán gẫu, thỉnh thoảng ngó chừng coi những bóng áo vàng sắp đi kiểm soát chưa. Bất th́nh ĺnh, một ông trung úy tạt qua để thanh tra (măi sau tôi mới biết đó là Tr/u Thắng làm ở Liên Đoàn dưới quyền của Tr/Tá Lăng và Th/T Bé). Chúng tôi lơ là không kịp đứng lên trong thế nghiêm để chào, v́ hồi nào đến giờ chúng tôi chỉ gặp và bị ám ảnh bởi những hung thần áo vàng thôi th́ anh NT bước vào sau lên tiếng:
-Chậm quá rồi ông ơi ! Các ông móc gị lên. Khi nào được lệnh mới được xuống.
Thế là có bốn con " dơi ngủ mùa Đông". Túi quân trang dựng theo tường, rồi theo thế trồng cây chuối ngược hai chân móc lên xà ngang trên trần nhà, đầu chúc xuống đất. Máu dồn lên đầu nên mặt tên nào cũng đỏ gay như gấc, chỉ một lát là ngă lăn ra. May mà cán bộ niên trưởng đă rút êm từ hồi nào.

Ngày tháng trôi qua, những khuôn mặt sạm nắng nom phong trần hơn những ngày đầu. Chúng tôi sắp thoát cửa ải huấn nhục. Cái ngày được gắn alpha thời gian dường như trôi chậm lại, đêm nay trời tối hẳn, trên bấu trời không một v́ sao, gió rít qua khe cửa nhè nhẹ làm tăng thêm vẻ huyền bí, bên trong barrack mỗi tân khóa sinh chuẩn bị cây nến và đôi găng tay trắng tại cuối giường. Ngọn nến được đốt lên lung linh trong đêm tối như chứng giám một lời thề với Tổ Quốc, với các Anh Linh khi sắp thực hiện giấc mộng "bay bổng". Đêm nay, đêm tắm "suối tiên" để "lột xác". Đêm tằm hóa bướm hay hồn bướm hóa tiên. Giờ phút linh thiêng đó tuy rất đơn sơ nhưng đầy xúc động.
Sau một bài diễn văn ngắn ngủi của một không đoàn trưởng khóa đàn anh, những cái bắt tay trịnh trọng khi trao găng như gửi gấm lại một phần trách nhiệm cho những đàn em nối nghiệp. Tuy không phải là một "tinh cầu bay trong không trung", tuy không phải bị "đi không ai t́m xác rơi", chúng tôi những người không phi hành cũng sắp phải đối đầu với một thực tế trước mặt mà chắc chắn khó khăn và nguy hiểm hơn bây giờ. Bao nhiêu những nguyền rủa, hận thù v́ những ngày huấn nhục trước đây bỗng nhiên tan biến. Ư niệm trả thù đàn anh không c̣n nữa v́ họ chỉ làm việc... phải làm - chưa kể là sau nầy ḿnh c̣n chế ra những thế huấn nhục hay hơn để áp dụng cho các khóa đàn em. Cái alpha trên cầu vai bây giờ lại mang thêm một ư nghĩa là đă chiến thắng được bản thân, hay ít nhất là đă chịu đựng nổi tám tuần huấn nhục.
Rồi 360 tên đó đă chia tay nhau bốn phương tám hướng, mỗi người mang theo một nghiệp dĩ. Người học "bà già" L-19, kẻ qua Mỹ dợt trực thăng. Tôi được chuyển qua Hoàng Yến để tiếp nối chương tŕnh học Bảo Tŕ Phi Cơ, để sau đó về "coi" phi đạo trực thăng 245 tại Biên Ḥa cho đến khi vượt biên.

Sang năm 1973 trong khi nhu cầu KQ gia tăng th́ khóa 72A kẻ ở người đi, chỉ c̣n khóa 17 Bảo Tŕ và Khóa 42 Quan Sát là ở lại ăn vạ. Tôi được đề cử trong chức vụ Không Đoàn trưởng KĐ/SVSQ trong khi các khóa mới vô một cách ào ạt không kịp huấn nhục. Trong một năm mà con số lên khoảng 800 người, cho tới khóa 73... nên h́nh như tiêu chuẩn chọn lựa cũng có phần dễ dăi hơn trước và phần huấn nhục có hơi "cởi mở" hơn.
Có một khóa 73 vừa đến được vài ngày, như thường lệ tôi cho điểm danh chờ huấn nhục, bổng một cậu "lăn" ra xỉu. Tưởng giả đ̣, niên trưởng bèn cho một màn tông đơ gồm một đường ngang và một đường dọc như h́nh chữ thập trên đầu. Ít phút sau đương sự tiếp tục nằm bất động, bèn cho chở vội lên bệnh xá nhưng không kịp. Tôi là người đích thân phải đưa xác ra phi trường và đi theo về chuyển giao cho thân nhân, đồng thời cắt cử người đi theo quan tài. Anh của nạn nhân chính là pilot C-130. Anh đă đích thân nhận xác em đưa về Sài G̣n, đứa em đă chết đi trong khi đầu c̣n mang dấu thập tự. Tôi bị ám ảnh măi bởi cái nh́n hằn học của thân nhân khi ngỏ lời chia buồn cùng tang quyến. Sau đó tôi c̣n nghe lời "dặn ḍ" của Bộ Tư Lệnh để giảm bớt h́nh phạt nguy hiểm trong lúc huấn nhục.
...............
Trong phần vụ của một cán bộ, tôi thường bận rộn lo tổ chức lễ gắn alpha cho các khóa đàn em. Mỗi lần sau lễ gắn alpha lại có một màn văn nghệ bỏ túi và đêm liên hoan có nhảy đầm lậu. Trong những buổi chiều đó, có ai ra ng̣ai cổng sẽ thấy có những em gái hậu phương "bắt tin" rất nhậy chờ sẵn ngoài cổng để được "rước" vào. Trong nhờ đục chịu, họ cóc thèm quan tâm kẻ rước là ai, miễn là có một anh SVSQ từ trong thành nội ra bảo lănh để họ có dịp nhẩy đầm v́ ở ngoải Nha Trang các nơi đều bị cấm. Sau đêm liên hoan, các anh có bổn phận phải "tiễn em" ra đến tận cổng chứ không được để các em "lang thang" trong doanh trại.
Có lần tôi bận không kịp ủi bộ đồ vía v́ chiều đó phải ra tŕnh diện cho một khóa đàn em gắn alpha, tôi bèn nhờ một tên trong sam ủi giùm. Ông nầy tên là Bích Bóng Đèn, mặt nom ngầu nhưng hiền như cục đất và "cái ấy" th́ thật là... chỉ thua cái bóng đèn 100 watts, cái biệt danh mà tôi hy vọng hắn được như sách "tướng số" của tôi: "củ to không lo ǵ... đói". Hắn lơ đăng để cái bàn ủi quá nóng nên khi vừa để vào cái quần sê-vi-ốt của tôi là tiêu mất một măng nguyên h́nh cái bàn ủi. Mấy tên trong "sam" c̣n bận đi học nên không có một ai. May sao tôi vớ đại được một bộ máng trên tường
bèn quàng đại vô. Vài phút sau là tới giờ chuần tướng Oánh ra địa điểm hành lễ ở ngay phía đàng sau cài nhà ṿm của tôi. Đứng trước ba quân trong cái quần"chó táp không tới" tôi có cảm tưởng những bước chân của ḿnh như đá vào nhau, ngượng ngịu như ngững ngày mới bước vào quân trường...
...
Trước khi cho đàn em ra phố là phải đạn ḍ nhắc nhở đủ thứ.Phải là một gentleman và một officer. Đi với em th́ không được xách "đồ" nặng, muốn dạo bờ biến th́ không được bước xuống cát, chỉ dạo mát trên đường Cầu Đá hay Ḥn Chồng. Muốn đi xe th́ leo lên xe lam ba bánh, c̣n nếu không th́ "lô ca chân" chứ đi xe xích lô coi không đặng. Đi xe "lô ca chân" th́ phải nhẩn nha. Gặp anh nào dễ "nực" là biết liền, không nách th́ lưng từng mảng trắng loang lổ v́ mồ hôi, và như vậy là "mất tư cách". Mà mất tư cách là mất mặt binh chủng, tội đó không thể tha thứ được. Khi xuất trại là phải "đối đầu" với "lực lượng bạn" là Hải Quân trằng "nốp" trong việc "chiếm cảm t́nh dân" là những em gái hập phương, dân Đồng Đế lúc đó từ Thủ Đức gởi qua coi như không đáng ngại. Và nếu thấy quư vị "mất tư cách" ngoài đường phố, nếu cần, chỉ hỏi thăm tờ giấy phạt để sẵn trong túi áo rồi về trại tính sau. Tưởng cũng cần nhắc là giấy phạt có tới 7 tờ  trong khi giấy thưởng th́ chỉ có một mà chưa ai được hỏi tới bao giờ...