Trang 1/6 123 ... cuốicuối
kết quả từ 1 tới 6 trên 32

Tựa Đề: Đi tìm quá khứ

  1. #1
    thanphongkingwood's Avatar
    Status : thanphongkingwood v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Jan 2012
    Posts: 342
    Thanks: 59
    Thanked 1,321 Times in 304 Posts

    Default Đi tìm quá khứ

    Đ I T Ì M Q U Á K H Ứ
    ngày 6.08.12

    Chuyến về từ Las Vegas, máy bay dừng lại ở phi trường Phoenix để đổi tàu. Phải ngồi chờ cả tiếng đồng hồ để đáp chuyến bay về lại Houston. Xuyên qua khung cửa sổ, bên ngoài nắng vàng rực rỡ. Phi cơ lên xuống liên tục làm tôi nhớ về những tháng ngày bận rộn bay hành quân năm xưa. Tự hỏi không biết bây giờ phi trường Tân Sơn Nhất ra sao? Không biết lượng máy bay hành khách có lên xuống dập dìu như ở phi trường này? Tôi dán mắt vào khung cửa kính, nhìn ra ngoài đường băng mà lòng có chút bùi ngùi.

    Nhìn chán mắt, tôi ngồi xuống mở computer để đốt bớt thì giờ chờ đợi. Tôi lựa chỗ ngồi sát cửa kính để có thể nhìn ngắm ra ngoài và cạnh ổ điện để gắn vào máy laptop. Cục pin trong máy bị hỏng rồi, vẫn chưa có dịp thay nên máy không thể sử dụng được nếu không nối vào ổ điện. Đang mải mê đọc email chợt nghe tiếng nói thanh tao
    - Xin lỗi, tôi có thể ngồi đây được không?

    Tôi ngẩng mặt lên… tim tôi bỗng rung động, trí óc tôi chạy đua về dĩ vãng! Tôi nhìn chằm chằm vào người đối điện, tâm trạng ngổn ngang quên luôn việc đáp ứng. Một cô bé tóc vàng thả xuống ngang lưng, khoảng chừng trên 20 tuổi, dáng người mảnh mai, đôi mắt đen tròn, vẽ mặt thanh tú… có tất cả vóc dáng của một cô bé tôi đã gặp năm xưa trong những ngày khởi đầu cho cuộc đời dâu bể của một gã tha hương! Làm sao người có thể giống người nhường ấy?!

    - Thưa ông tôi có thể ngồi vào cái ghế trống bên cạnh của ông được không?

    Tôi giật mình, vội vã đứng dậy, dời cái xách tay khỏi ghế trống, đưa bàn tay ra dấu mời gọi
    - Ồ xin lỗi, cho tôi xin lỗi! Vâng mời cô tự nhiên!

    Vừa an định trong ghế, cô nhỏ bỗng hỏi
    - Dường như ông thấy tôi giống một người quen lâu chưa gặp phải không?

    Trời ơi là trời, vẫn cái giọng điệu thông minh quyết đoán của người con gái năm xưa! Tôi thật sự xúc động
    - Xin lỗi cô về sự bất nhã vừa rồi. Vâng, đúng vậy, cô giống một cô nương tôi quen cách nay gần 36 năm. Chẳng những thế, cô còn giống luôn giọng nói và cách nói chuyện của người đó!

    Cô nhỏ bật cười
    - 36 năm trước tôi còn chưa biết tôi ở đâu, cha mẹ tôi là ai! Nhưng làm sao ông có thể nhớ được lâu vậy? Chắc là ông và cô đó phải có một kỷ niệm nào đặc biệt lắm phải không?
    - Vâng, đúng vậy! Kỷ niệm rất ngắn ngủi nhưng ngọt ngào, không ngờ vẫn tiềm ẩn trong tôi từng ấy thời gian nên vừa gặp cô tôi đã tưởng thời gian quay lại!

    Cô nhỏ lại bật cười
    - Ông nói chuyện như trong phim. Xin lỗi tôi vô tình đã khơi động chuyện không vui của ông!
    - Không phải, chuyện vui chứ, là những kỷ niệm rất vui đã góp phần làm thăng hoa cho một dĩ vãng xa xăm!

    Nói vừa dứt câu thì loa phóng thanh thông báo cho hành khách sắp hàng lên máy bay. Cô nhỏ lên trước theo business class. Tôi bâng khuâng, tôi ấm ức trong lòng, chưa kịp hỏi cô nhỏ thêm những điều rất muốn hỏi. Không thể chỉ đơn giản người giống người. Chắc cô nàng phải có mối liên hệ nào đó với cô nương tóc vàng năm xưa. Tôi mường tượng khuôn mặt làm người lớn của cô nhỏ năm xưa ở nông trại bạt ngàn. Tôi như thấy ánh nắng chiều óng ánh vàng cùng với hoàng hôn dần phủ xuống hàng cây hai bên đường chạy như biến, thụt lùi lại đằng sau trong bụi mù. Tiếng vó câu nhịp nhàng, đều đặn trên đường đất, tôi bâng khuâng hít thở dập dồn, cảm giác như có đôi tay trắng nõn nà quấn vòng ngang bụng, nhớ mái tóc rối bay làm nhột nhạt sau gáy cùng với những mẩu đối thoại ngập ngừng, ngượng nghịu của một gã con trai Á đông trước một cô bé Tây phương nhỏ hơn mình cả chục tuổi… Tôi nhớ như in bờ suối mộng mơ, nhớ cảm giác ngây ngất đắm say trong lòng con suối, nhớ đôi mắt đỏ hoe khi nói lời chia tay, nhớ đôi môi tham lam dưới dòng nước mát, nhớ gương mặt phụng phịu khi tôi rời khỏi vòng tay cô nhỏ để nhảy tránh lên bờ. Nhớ cái cottage sau vườn nhà ông bà nội cô bé cho anh em tôi thuê ở vùng nông trại Pearsall…

    - Đây là lần thông báo cuối cùng cho chuyến bay United 1241 về George Bush Houston…

    Tôi giật mình tỉnh mộng mới biết chỉ còn lại mình tôi đang đứng ngẩn ngơ ngay chỗ check in. Cô nhân viên bật cười: “Are you OK?”

    Vừa bước vào lòng phi cơ, tôi đảo mắt tìm ở khoan thượng hạng, thấy cô nhỏ ngồi sát cửa sổ, mắt nhắm nghiền, tai đang nghe nhạc từ chiếc iphone. Khi bước ngang chỗ cô bé đang ngồi, tôi muốn nói một điều gì với cô nhỏ nhưng không tiện vì cửa máy bay đã đóng lại chuẩn bị khởi hành trong khi chỗ ngồi của tôi ở hàng ghế cuối phi cơ. Tôi bứt rứt đi về chỗ ngồi mà lòng miên man suy nghĩ không biết làm sao để nói chuyện thêm với cô bé. Suốt hành trình hơn hai tiếng đồng hồ bay, tôi cứ nhắp nhỏm nghĩ cách… vẫn không thấy cách nào thuận tiện. Có đôi lần tính liều đi về phía trước nhưng ngại ngùng sự đường đột sẽ làm mất phẩm hạnh của mình đối với một cô bé xa lạ, tôi đành dặn lòng để khi xuống khỏi phi cơ sẽ tìm gặp cô bé.

    Khi phi cơ vào bến đậu, mọi người như lò xo bung ra khỏi ghế. Tôi cũng vội vã đứng lên trước được vài ba người. Chiếc máy bay 6 hàng ghế ngang, 26 hàng chiều dài không còn chỗ trống thì làm sao tôi có thể len lách lên phía trước?! Tôi chen đầu ngóng về phía trước, thấy loáng thoáng cô bé rời khỏi phi cơ làm tôi càng thêm sốt ruột trong khi số người đứng ngang dọc phía trước dường như không nhúc nhích. Mỗi người một xách tay mà sao lại chậm chạp quá đỗi như thế không biết! Cuối cùng tôi cũng xuống khỏi phi cơ! Tôi đi như chạy, mắt nhìn quanh tìm cái bóng bé nhỏ của cô nàng. Tôi nhanh chóng ra bến xe chờ khách đến với mong ước cô bé chờ xe. Tôi kéo cái carry on của tôi vòng quanh bến xe, mắt dáo dát ngó xuôi nhìn ngược vẫn bặt tăm. Nhìn thật kỷ một hồi lâu, tôi quay trở lại chỗ nhận hành lý với ý nghĩ trong đầu “biết đâu cô nhỏ còn chờ hành lý!”. Tôi đi tới chỗ nhận hành lý của chuyến bay United 1241 từ Phoenix về nhưng vẫn bóng chim tăm cá! Tôi hoàn toàn thất vọng khi người nhà gọi tìm tôi ngoài bến xe chờ!

    Đã bao lần tôi tự nhũ lòng hãy quên đi nhưng hình ảnh cô bé gặp hôm nào cứ trộn lẫn vào hình bóng năm xưa! Thật ra chỉ là một kỷ niệm nhỏ nho so với những thăng trầm trong cuộc sống… nhưng không thể nào rời khỏi tâm tư tôi. Tôi biết chắc tôi không có gì để thương tiếc chút kỷ niệm xưa cũ đó nhưng vì tính tò mò làm cho tôi cứ loay hoay với những ý tưởng đi tìm. Nhưng tìm ở đâu? Cách nào? Những câu hỏi cứ quẩn quanh mà câu trả lời không sao tìm ra được.

    Một buổi sáng, trời đất âm u, vợ con đã ra hết khỏi nhà từ lúc nào, người đi làm kẻ đi học, căn nhà vô cùng quạnh vắng. Tôi nằm rán trên giường, lắng nghe từng âm thanh xào xạc của gió bên ngoài tạo nên từng hồi phong linh ngân ngân dài bất tận. Ký ức lại lôi kéo tôi trở về với những khắc khoải làm tỉnh hẳn cơn ngái ngủ. Tôi lại loay hoay với hình ảnh cô bé và những kỷ niệm xưa cũ ở Pearshall. Ừ nhỉ, tại sao mình không về Pearsall một chuyến? Nhưng ngay tức khắc là niềm thất vọng tràn trề! Ông bà Nội của cô bé năm xưa đã khá lớn tuổi làm gì còn sống sót đến hôm nay! Nhưng tôi lại hăng hái hẳn lên. Ừ nhỉ! Sao không về thăm lại chốn cũ một lần?!

    ***

    Tôi đem ý niệm về thăm lại Pearsall thảo luận với tất cả nhân sự của 5 gia đình anh chị em và Mẹ tôi. Chẳng những hai chú em thứ bảy và thứ tám – hai chú nhỏ học trò trói gà không chặt đã cùng ra đi với tôi trong ngày Saigon thất thủ năm xưa – hưởng ứng nồng nhiệt, mà Mẹ tôi và chú thứ chín, cô thứ mười là những người mới thoát khỏi thiên đường cộng sản năm 1991, cùng với các con dâu con rễ cũng hăm hở muốn biết nơi chốn tạm dung đầu tiên của anh em chúng tôi ra sao. Chúng tôi thảo luận và cùng đồng ý “không có dịp nào tốt hơn là những ngày nghỉ lễ Phục Sinh sắp tới, vì tất cả mọi người đều được nghỉ làm, nghỉ học.”

    Đã dự định thuê một chiếc xe đủ lớn cho 14 người lớn nhỏ cùng đi với nhau cho vui nhưng cho đến gần ngày đi vẫn không tìm được, chúng tôi đành sử dụng 2 chiếc minivan và 1 chiếc xe nhỏ. Cũng may là 9 đứa con cháu lớn, thế hệ thứ ba, có những hẹn hò riêng tư nên mỗi đứa đã đi mỗi ngả chứ không thì có lẽ ít nhất cũng phải thêm hai chiếc nữa thì chắc bất tiện vô cùng!

    Ngày lên đường cuối cùng cũng đã đến!
    Đầu tháng Tư khí hậu còn mát mẻ, chúng tôi muốn đi từ sáng sớm để vượt chặng đường 275 dặm với hy vọng tìm lại được những người quen cũ. Vì thế, chúng tôi hẹn nhau tập trung ngủ qua đêm ở nhà Mẹ. Mẹ tôi rất vui với một lũ con cháu đầy nhà cùng tiếng cười, tiếng nói thâu đêm. Mẹ tôi năm nay đã 90 tuổi nhưng vẫn còn khang kiện lắm so với những người cùng lứa tuổi. Cụ vẫn còn có thể đi Việt Nam một mình để thăm bà con, thăm mồ mả khi nào muốn đi; Cụ cũng còn thừa minh mẫn ngồi hàng giờ đánh bài “Cát-tê” hoặc “binh xập xám” với con cháu mà không mệt mỏi; còn đủ sức tranh thủ đi chơi xa… nhất là lần này Cụ rất hăm hở!

    Đã dự định khởi hành lúc 7g sáng nhưng vì đông người nên cà-rịch-cà-tang đến gần 8g mới ra khỏi nhà. Trên mỗi chiếc xe đều có một lộ trình in sẵn; ai chạy trước, ai theo sau ai; đi bao lâu thì dừng lại đổ xăng, nghỉ mệt, nghỉ bao lâu ở nơi nào…. Nhất nhất đều được nhà tôi hoạch định chi tiết. Gì chứ sắp đặt chương trình chi tiết cho bất cứ công việc gì, du lịch nơi nào không ai có thể làm hơn nhà tôi. Nhiều lúc thấy chi li quá tôi phàn nàn “mất vui” nhưng nhà tôi lại bảo “sắp đặt vẫn phải sắp đặt, không dùng tới thì thôi, nhỡ khi cần thì có, còn hơn nước tới chân không nhảy kịp.” Làm sao tôi có thể cãi lại được với những lý luận chính xác của nàng!

    Ba chiếc xe nối đuôi nhau và tôi là người dẫn đường. Lâu lâu phải dừng lại cho “người đổ xăng, xe nghỉ… mệt!” Có Cụ già và con nít trong xe nên không thể phóng một hơi mấy tiếng đồng hồ như bình thường được. Chúng tôi dùng buổi trưa rất nhanh ở San Antonio sau 4 tiếng lái xe. Đoạn đường còn lại gần 60 dặm chúng tôi phải tranh thủ tới nơi càng sớm càng tốt.

    36 năm qua với bao nhiêu thay đổi! Nếu không có bản đồ có lẽ tôi không biết chắc chỗ nào là chỗ nào! Trong lòng tôi nôn nao, buồn vui lẫn lộn. Khi quẹo vào con đường chính của Pearshall thì tôi mất định hướng! Con đường ngày xưa chỉ có hai làn xe ngược chiều thô sơ, bây giờ đã là đại lộ 4 làn xe, xây cất quy mô. Hai bên phố xá đẹp đẽ hơn nhiều. Tôi định hướng chạy về hãng bán xe hơi GM ngày xưa nhưng không thấy đâu, chạy thêm chút nữa tìm hãng chuyển vận Dưa Hấu cũ cũng không thấy! Tôi dắt hai chiếc kia chạy xuống rồi chạy lên ngơ ngơ ngáo ngáo như Mán về thành… Hai chú em ra dấu dừng lại, chú thì nói chỗ này, chú chỉ chỗ kia… Rốt cuộc, chúng tôi quyết định dừng lại một tiệm bán tạp hóa để hỏi thăm. Tiệm này đối diện chỗ mà chúng tôi tin ngày xưa có hãng chuyển vận Dưa Hấu to lớn của ông Preston, người đã bão trợ anh em chúng tôi lên đây làm nông trại năm xưa.

    Rất may, người chủ tiệm lại là công nhân rất lâu của hãng Dưa Hấu ngày xưa. Ông ta nói là cha con ông Preston đã bỏ nghề cũ vì bị thua lổ quá lớn sau mấy vụ mùa mưa nắng, sâu rầy bất thường. Hãng xưởng cũ bây giờ đã là hãng mua bán nông phẩm của người khác. Hãng bán xe cũng đã đóng cửa khá lâu khi ông Lopez qua đời và ông Richard, partner dọn đi nơi nào không biết. Theo hướng dẫn của người chủ tiệm, chúng tôi chạy ra vùng nông trại, tìm được miếng đất để trailer ngày xưa nơi tạm trú đầu tiên. Chúng tôi dừng xe lại, bước xuống khu đất kỷ niệm. Nỗi hoang vu quạnh vắng ngập tràn trong tâm hồn.

    Chú thứ tám nói với Mẹ
    - Đây là khu đất đặt trailer ngày xưa chúng con ở khi mới lên nông trại mấy tuần đầu tiên. Chúng con được cấp một xe pick up để ba anh em chúng con lái theo đường này ra nông trại đi làm mỗi ngày. Mẹ coi mấy mươi năm rồi vẫn không có cây cao bóng mát…

    Chợt thấy Mẹ tôi khóc và rồi cô em gái út cũng thút thít khóc theo. Tôi hoảng hồn hỏi Mẹ dồn dập thì Mẹ bảo
    - Tội nghiệp cho các con của Mẹ! Đã hơn nửa đời người với biết bao dời đổi mà còn thấy thê lương, quạnh quẽ dường này huống chi ngày xưa ba anh em chân ướt chân ráo tới đây không gia đình, không tổ quốc!

    Nói xong Mẹ lại khóc òa! Nghe Mẹ nói ba chữ “không tổ quốc” làm tôi cũng xúc động ngập lòng, nước mắt đoanh tròng, cố nén không bật khóc! Anh em chúng tôi cố an ủi Mẹ và em gái một lúc rồi hối mọi người lên xe, chạy vòng quanh những nông trại bao la nhưng vì mùa màng chưa bắt đầu nên trông quang cảnh tiêu đìu, hoang vắng quá! Tôi nghẹn ngào nhớ về một quãng đời!

    Theo định hướng, chúng tôi trở lại khu nhà của ông bà Mỹ già ngày xưa. Nếu tôi nhớ không lầm thì ông tên John và bà là Betty. Nhà cửa cũng thay đổi khá nhiều. Nhận ra khu vườn trống xưa kia có cái nhà nhỏ (cottage) mà anh em chúng tôi thuê mướn. Khu xóm vắng hoe dù chỉ mới hơn 4g chiều. Tôi liều gõ cửa nhà. Một ông già Mễ cho biết đây chính là căn nhà cũ của ông bà John và Betty và bây giờ ông ta là gia chủ. Khi xưa chính ông cũng đi làm cho hãng Dưa Hấu của ông Preston, đã nghỉ hưu lâu lắm rồi. Ông ta nói tiếng Anh rất khá, cho biết họ đã mua căn nhà này vài chục năm qua do ông Stephen, con trai ông John, bán lại sau khi ông bà Cụ tiếp nối nhau qua đời trong vòng có một năm. Tôi hỏi thăm

    - Vậy ông có biết họ được chôn cất nơi nào không?
    - Không xa lắm đâu, gần bên con suối cạn cách đây khoảng 10 phút lái xe.

    Ông gật đầu hỏi tiếp
    - Anh có muốn thăm viếng mộ phần của họ không?
    - Chúng tôi rất hoan hỉ nhờ ông hướng dẫn giùm.

    Chúng tôi muốn tìm mua một ít hoa, đèn để viếng mộ nhưng không có. Chỡ ông Mễ già đi ra mộ. Tôi nhìn quanh, nhớ mài mại con đường dẫn ra suối năm xưa. Cũng con đường này cô bé đã cùng tôi phóng ngựa như bay trong một buổi chiều mùa Thu năm ấy! Con đường hồi xưa sao thơ mộng bây giờ lại quá hoang vắng!

    Xe dừng lại bên cạnh con suối đã cạn dòng. Hình thế chung quanh đã thay đổi khá nhiều. Tôi tìm đường men theo bờ suối nhưng cây cỏ đã choán ngập lối đi. Nơi tôi bị cô nhỏ xí gạt xô xuống nước năm xưa bây giờ trơ bày đất đá, dòng nước rất gầy, uốn lượn như một con rạch nhỏ. Theo ông Mễ nói thì dòng suối càng ngày càng khô cạn. Bên cạnh không xa là một nghĩa trang nhỏ với mộ phần nhấp nhô. Chúng tôi được hướng dẫn đến đúng ngôi mộ của ông bà John và Betty Tricks nằm cạnh nhau. Đến bây giờ tôi mới biết tên họ chính xác của ông bà chủ nhà cũ. Ông mất tháng 3/1992 còn bà mất tháng 2/1993.

    Đứng trước mộ phần tôi lâm râm khấn vái “Kính ông bà, rất lấy làm tiếc chúng tôi đến viếng mộ phần ông bà nhưng không có nỗi một bình hoa mà chỉ có tấm lòng thành khẩn. Không biết ông bà còn nhớ năm xưa đã cho chúng tôi thuê căn nhà cottage sau vườn của ông bà với giá rẻ mạt không? Chúng tôi vô cùng biết ơn ông bà đã đối xử rất tử tế với anh em chúng tôi. Sau bao nhiêu thăng trầm trong cuộc sống tỵ nạn, hôm nay chúng tôi về đây để thăm cảnh cũ người xưa, nhưng người xưa đã không còn ai mà cảnh cũ trông cũng xa lạ quá! Xin ông bà chứng giám tấm lòng thành của Mẹ tôi và tất cả anh em chúng tôi. Cầu xin linh hồn ông bà luôn bình yên trên nơi cõi vĩnh hằng. Nếu ông bà có nghe lời cầu nguyện của tôi, xin cho tôi cơ duyên gặp lại con cháu của ông bà. Thực tình tôi đã gặp một cô bé giống hệt cháu nội Deana của ông bà ngày xưa, giống từ dáng người, tiếng cười giọng nói… không biết cô nhỏ đó có quan hệ gì với con cháu của ông bà hay không?”

    Gần 20 năm qua rồi còn gì! Theo lời kể của ông Mễ già, những năm đầu tiên ông bà Stephen có về viếng mộ mỗi năm ít nhất một lần, nhất là vào dịp hè, nhưng mỗi năm mỗi thưa thớt và dường như năm rồi không thấy đâu! Không biết sức khỏe của ông bà ấy ra sao nữa? Ông Mễ nói tiếp

    - Lần cuối cùng gặp lại ông trông già đi nhiều còn bà trông vẫn còn khỏe

    Tôi hỏi ông già:
    - Ông có thấy con gái của ông Stephen đi theo không?
    - Rất hiếm khi thấy cô đó.
    - Rất hiếm có nghĩa là ông có thấy cô ta?
    - Có nhưng không nhớ khi nào.

    Tôi nhớ lại cô nhỏ gặp trên máy bay về Houston, buột miệng hỏi:
    - Có bao giờ ông thấy con gái của ông bà Stephen dẫn theo một cô bé gái nhỏ tóc vàng?
    - Không thấy!
    - Không biết hiện giờ họ ở Houston hay nơi nào khác, ông biết không?
    - Tôi biết trước kia họ ở Houston nhưng khoảng 10 năm qua không còn liên lạc.

    Hy vọng mong manh vừa phực lên đã tắt ngúm! Tôi than thầm trong bụng “thế thì biết đâu mà tìm?!”

    TTôi đưa ông Mễ về nhà. Trên đường đi tôi cám ơn ông đã chỉ dẫn cho chúng tôi thăm được mộ phần của ông bà John và Betty. Tôi tâm sự với ông là ba mươi mấy năm rồi tôi mới trở lại chốn này, nơi chốn đã cho tôi rất nhiều kỷ niệm và lòng biết ơn, không biết có còn cơ hội nào khác không. Tôi cũng lấy làm tiếc là đã không có dịp thăm viếng ông bà già Tricks trước khi ông bà qua đời. Ước gì tôi có thể tìm được con cháu của ông bà. Ngẫm nghĩ đời người với hợp tan tan hợp, với sinh lão bệnh tử mà lòng buồn vời vợi.

    Đưa ông già vào tới cửa, tôi quay lui ra xe thì ông chợt la lên
    - Mister, ông tên là gì?
    - Tên tôi là Tuấn
    - Oh Mr. Tuấn, Tôi là Tom. Tôi vừa nhớ ra rất có thể tôi còn giữ địa chỉ của ông bà Stephen. Tôi trả dứt cái nợ “second loan” cho ông bà ấy cách nay khoảng hơn 10 năm. Ông chờ tôi mấy phút để tôi tìm xem may ra còn giữ. Dĩ nhiên địa chỉ này đã cũ, không biết có còn giá trị không?

    Hy vọng bừng lên làm tôi rất phấn khởi. Có địa chỉ, có tên họ có thể tìm không khó. Đợi một lúc khá lâu làm tôi thắp thỏm. Có đến gần 10 phút đồng hồ mới thấy ông Tom đưa cho tôi một phong bì đã ố vàng.
    - Đây rồi! Địa chỉ này ở Houston. Tôi phải lục tìm trong ngăn tủ để giấy tờ nhà nên hơi lâu, xin lỗi Mr. Tuấn. Ông giữ lấy vì tôi không cần nữa!

    Ông Tom đưa tôi phong bì và chúc bình an trên đường về. Tôi nghĩ tôi rất may mắn vì ông Tom già bỗng nhiên chợt nhớ tới cái địa chỉ đã bỏ quên cả 10 năm dài. Bóng chiều đã xuống thấp, quang cảnh càng thêm tịch mịch. Ở đây không còn gì lưu luyến nữa, chúng tôi lên đường về lại San Antonio.

    Hoàng hôn đã vây quanh, mọi người trong xe yên lặng theo đuổi những cảm nghĩ riêng tư. Mẹ tôi dựa vào ghế xe ngủ ngon lành trong tiếng thở đều đặn. Lòng tôi nao nao buồn. Mới bình minh nôn nao ra đi giờ đã hoàng hôn trên đường về quạnh vắng. Đầu óc tôi vẫn quay cuồng chung quanh việc tìm ra tung tích của cô bé tóc vàng. Có lẽ vì tò mò muốn xác thực cô bé là con của Deana chứ không cố tâm vực dậy một mối tình rất ngắn ngủi, đầy lãng mạng của tuổi xuân thời. Chút cảm tình thơ dại của cô nhỏ đối với tôi ngày xưa chắc không làm ai bận tâm tới nó nữa! 36 năm qua biết bao nhiêu dâu bể trong đời sống mỗi người nên tôi cũng muốn gặp lại để biết cuộc sống của nàng bây giờ ra sao, dáng dấp ra sao… Tôi quyết định về đến nhà sẽ google xem nơi chốn, sẽ lật sổ điện thoại tìm họ Tricks ở vùng này, hoặc tôi sẽ… tôi sẽ đánh liều lái xe tới địa chỉ gõ cửa. Đã nghĩ được cách nên lòng tôi bình an trở lại.

    Trên đường về, chúng tôi liên lạc nhau bằng điện thoại và quyết định ở lại San Antonio đêm nay. Nhà tôi lên internet mướn được khách sạn gần Riverwalk với giá cả không đắt lắm cho những ngày nghỉ mùa lễ trọng. Mướn 4 phòng ngủ, 14 người kéo nhau đi về phòng như đi biểu tình! Lấy phòng xong lại kéo một đàn ra bờ sông tìm chỗ ăn tối. Riverwalk rộn rịp người và người. Đèn đóm dọc hai bên bờ sông sáng trưng như những ngày lễ hội.

    San Antonio bây giờ đẹp hơn nhiều lần so với “những ngày xưa thân ái” khi anh em chúng tôi bỏ ngang công việc nông trại trở về phố. Nhớ ngày đó ba anh em chúng tôi thật gan cùng mình. Một hôm tôi thức giấc nửa đêm vì tiếng khóc trong mơ của một chú em. Tôi ngồi dậy đến cạnh giường dỗ dành; nhìn hai khuôn mặt trẻ con ngủ không ngon giấc, bất chợt nghĩ về hoàn cảnh hiện tại. Mấy tháng qua, các em không kham nổi công việc nông trại, xin việc làm lao động khác cũng chỉ được đồng lương tối thiểu. Các em còn quá trẻ, các em phải được đi học. Nếu cứ giam mình ở chốn này thì làm sao có tương lai?! Hơn nữa, ở đây xa cách thị thành, chung quanh đều là nông trại bạt ngàn, là chốn đèo heo hút gió thì làm sao có cơ hội liên lạc với gia đình?! Buổi sáng thứ Bảy thức dậy tôi đem ý niệm đó nói với các em thì chúng nó vui mừng thu dọn ngay đồ đạc chất hết lên xe! Ông bà chủ nhà vô cùng ngạc nhiên khi tôi qua thông báo trả nhà, hỏi

    - Mấy anh em có buồn gì chúng tôi không, hay là tụi bây không cần phải trả tiền nhà nữa?
    - Dạ không! Tôi nói. Cám ơn ông bà rất tử tế với chúng tôi, nhưng chúng tôi phải về phố để có cơ hội liên lạc với gia đình bên Việt Nam.
    - Mấy anh em đã xếp đặt chỗ ở ngoài phố rồi phải không?
    - Thưa ông bà, chúng tôi về đó sẽ tính.

    Nói xong là lên xe trước đôi mắt bàng hoàng của ông bà Mỹ già! Chúng tôi chất hết đồ đạc quần áo lên chiếc xe Chrysler cũ 8 máy, to dềnh dàng, rời nông trại chạy một mạch về phố khi trời đã nhá nhem tối mà không có ai thân thuộc. Không còn nhớ tôi đã hỏi thăm ai và được chỉ dẫn cách nào đó mà tìm đến ngủ tạm chỗ homeless shelter qua một đêm! Tôi còn nhớ đêm đó đang mơ màng trong giấc ngủ không bình an, tôi bỗng giật mình nghe tiếng khóc gọi “mẹ ơi, mẹ ơi” của chú em nhỏ nhất. Thế là ba anh em cùng thức nhớ nhà cả đêm. Ôn lại bao nhiêu kỷ niệm của gia đình. Gọi tên tất cả những người ruột thịt, rồi cùng nhau âm thầm khóc… Vừa 6g sáng họ đã đánh thức tất cả mọi người dậy, phát cho mỗi người một chén cháo xong biểu phải ra đi với lời dặn là nếu cần chỗ ngủ tạm có thể quay trở lại vào khoảng 7 giờ chiều. Nghĩ lại mà cũng thấy lạnh mình, đúng là “điếc không sợ súng”. Đã nhiều lần về thăm lại San Antonio, tôi cố tình tìm kiếm căn shelter ngày nọ nhưng thật tình không còn biết phương hướng nào của thành phố du lịch sang trọng này nữa!

    Đêm San Antonio thanh bình, có lẽ mọi người đã chìm sâu trong giấc ngủ sau một ngày di chuyển vất vả lại đi dạo khá lâu ở Riverwalk. Riêng tôi cứ trằn trọc, khắc khoải ôn lại một quãng đời 36 năm tha hương như xem một thước phim chiếu chậm… cho đến khi tôi chợt nhớ tôi đang có Mẹ và đại gia đình anh em một bên, lòng tôi tràn ngập niềm vui. Hạnh phúc đó đã đưa tôi đi vào giấc ngủ muộn màng, đầy mộng mị.

    ***

    Cả một tuần lễ sau khi ở Pearsall về, dù bận bù đầu với công việc nhưng tôi vẫn nghĩ tới việc truy tìm “chân dung quá khứ”. Tôi thử tìm bằng google với địa chỉ của ông Tom cho. Biết rõ ràng nơi tọa lạc của căn nhà – phía tây bắc thành phố Houston – chỉ cách nơi tôi ở khoảng 45 phút lái xe. Chuyện lái xe đến tận nơi không phải là trở lực chính mà do vì hồi hộp, không tiên liệu được phản ứng của cô bé ngày xưa nay đã là một người đàn bà trên 50 tuổi; sợ cô ấy đã quên rồi những vụng dại một thời, sợ sẽ không biết đối xử làm sao khi đối diện chồng con của nàng, sợ sự lạnh nhạt rớt xuống phủ phàng trên vai đời nặng trĩu thời gian…

    Cuối cùng tôi chọn giải pháp viết thư gửi qua bưu điện. Tôi không thể đếm được đã viết bao nhiêu lần. Ban đầu còn kiên nhẫn nắn nót viết tay. Viết rồi xé bỏ, rồi viết rồi xé, lại viết lại vo tròn cho vào sọt rác… Tôi ngồi thừ người tự trách “tại sao mình lại quan trọng hóa vấn đề như vậy?! Chỉ là một người quen biết thuở xưa, chỉ là một người bạn ở thủa thiếu thời!”



    Houston, ngày… tháng… năm 2012

    Chào Deana,
    Chắc Deana rất ngạc nhiên khi nhận được thư này. Không biết cô còn nhớ ba anh em Tuấn, người Việt Nam tỵ nạn năm 1975, hay hát nhạc “nhớ nhà”, thuê căn cottage của ông bà Nội cô ở Pearsall?
    Hiện giờ cả ba anh em chúng tôi đều ở Houston. Vâng, đã 36 năm qua! Cuộc đời đã có quá nhiều thay đổi sau những thăng trầm của cuộc sống tha hương. Nhưng chúng tôi vẫn không quên những kỷ niệm đầu tiên khi đặt chân đến Mỹ quốc. Tôi vẫn không quên tấm lòng tử tế của ông bà nội của cô và một vài người khác ở Pearsall đã giúp đỡ anh em chúng tôi trong thời gian đầu. Vì thế, mới tháng trước đây, chúng tôi đã trở lại Pearsall với hy vọng có thể thăm viếng ông bà và những người quen cũ. Rất tiếc, những người quen biết cũ đã không còn ai ở đó! Tôi được ông Tom, chủ nhà mới hướng dẫn chúng tôi ra thăm mộ phần của ông bà nội của cô và cho chúng tôi địa chỉ này.

    Tôi viết mấy dòng thăm hỏi cô với hy vọng cô vẫn còn ở Houston. Cho tôi kính lời thăm và chúc sức khỏe đến Ba Mẹ của cô. Nếu nhận được thư này mong cô cho biết. Có thể liên lạc bằng email nếu tiện. Email của tôi tuan@gmail.com.

    Chúc cô luôn bình an trong sự bảo bọc của Thiên Chúa.

    Bạn cũ,
    Tuấn


    Tái bút: Tôi tình cờ gặp một cô nhỏ tóc vàng, rất giống cô thuở xưa, trên chuyến phi cơ từ Phoenix về lại Houston vài tháng trước. Cô nhỏ đó rất giống cô từ vóc dáng đến tiếng cười và cách nói chuyện. Thật sự mà nói, chính vì hình dáng cô bé này đã mang chúng tôi trở lại thăm Pearsall. Không biết sao lòng tôi vẫn hoài nghi cô nhỏ đó có liên quan đến cô? Chỉ là một thắc mắc cứ đeo đẳng theo tôi, nếu không phải xin cô bỏ qua, Deana nhé.

    Thư đã gửi đi như cánh nhạn biệt tăm cuối trời quên lãng. Rất có thể địa chỉ đó bây giờ đã là của người khác. Rất có thể Deana không còn quan tâm đến hạnh ngộ ngày xưa. Có thể nàng không thấy hứng thú gì khi nhắc về một chút kỷ niệm ấu thơ… Tôi chỉ còn biết lặp đi lặp lại điệp khúc “Nhật Ký Đời Tôi”… Thôi thế là thôi, là thế đó, dĩ vãng là thơ đem thơ về ghép nhạc thành khúc tình ca, thôi thế là thôi là thế rồi, hiện tại ước mơ nhiều, cuộc đời rồi đây biết bao giờ mới… gặp Deana. Ừ nhỉ, chuyện của tôi cũng có thể viết thành thơ, có thể đem ghép thành nhạc làm khúc tình ca cho vui một quãng đời! Tôi cố quên đi với những tất bật của đời sống nhưng sao tôi vẫn không đành lòng!

    Một ngày cuối tuần lái xe về hướng Bellaire, khu thương mại Việt Nam, thay vì đi theo con đường thường lệ, tôi lại vòng xe qua địa chỉ nhà nàng. Tôi chạy qua chạy lại vài vòng rồi đánh bạo dừng xe trước ngõ vào nhà bấm chuông cửa. Lòng tôi vô cùng hồi hộp, nửa mong có người ở nhà nửa không. Bấm chuông một lúc vẫn không thấy ai trả lời, tôi vừa thấy nhẹ nhõm vừa có chút thất vọng. Lên xe suy nghĩ lại toàn bộ câu chuyện tôi bỗng bật cười! Đã từng tuổi này mà sao tâm tình giống như ngày niên thiếu. Vẫn những đợi mong, vẫn những khắc khoải, vẫn những ngại ngùng! Dường như lòng tôi đã dứt khoát “không tìm kiếm nữa”. Tôi thở ra như trút bỏ tất cả những khúc mắc trong lòng, tiếp tục hát chế lời bản Nhật Ký Đời Tôi của nhạc sĩ Thanh Sơn: “Ngày biệt ly chúng mình chưa nói hết câu tạ từ. Bao năm cách biệt, bao năm thăng trầm hết rồi tình nghĩa xưa. Nhớ đến cũng buồn, mà ai kia quên rồi, nhật ký đời tôi ghi thêm một lần vui!” Đúng vậy, ngày đó biệt ly chẳng những không nói được với nhau một câu tạ từ mà tôi phải lẫn tránh nàng vì mặc cảm tỵ nạn, vì tuổi vị thành niên của cô bé, vì hình bóng của “ai đó” cứ ngự trị trong đầu tôi với đôi mắt nhìn lăm lăm nghiêm khắc.

    Khi tôi không còn nhớ nghĩ đến câu chuyện ngày xưa thì dĩ vãng lại ào ạt trở về.
    Một chiều đi dạy về muộn, lục thùng thư thấy có một tấm thiệp, hình thức của thiệp cưới. Tôi vui vẻ nghĩ nhanh trong bụng “chắc là con cái của bạn bè lại đám cưới”. Nhưng khi nhìn tên và địa chỉ người gửi đóng bằng con dấu của Trường Đại Học UCCS tôi thật ngỡ ngàng, lạ lẫm vì trong đó có chứa cái tên Deana.
    Prof. Deana Florence
    © University of Colorado Colorado Springs
    1420 Austin Bluffs Pkwy,
    Colorado Springs, CO 80918

    Rõ ràng phong bì đề tên và địa chỉ của tôi nên không thể nhầm lẫn với ai khác. Tôi mang vào thư phòng bóc ra đọc quên cả cởi giày. Đây không phải là thiệp cưới mà là thiệp cám ơn. Mặt thiệp màu lá non thanh nhã, có hình một bó hoa nhiều màu sắc. Phía trên chữ in sẵn khá lớn “Với Tất Cả Sự Biết Ơn Của Chúng Tôi” (With Our Thanks); dưới cùng có in câu: “Đối với một số người nhất định nào đó, sự ân cần, chu đáo chỉ là một cách sống” (For certain people, thoughtfulness is just a way of life.) Trang thứ ba ở ngay giữa có in câu: “Cám ơn đã là một trong những người đó” (Thanks for being one of those people.) Ở trang hai và một phần trang ba, Deana đã nắn nót viết bằng tay, nét chữ thảo rất ngay ngắn và mềm mại./p>

    Tuấn quý mến,

    Xin lỗi đã chậm trả lời thư. Rất chậm là đàng khác! Có lẽ Tuấn đã quên gửi thư cho tôi lúc nào rồi phải không?Tôi đã nhận thư của Tuấn mấy tháng trước do con gái của tôi mang về từ Houston. Vâng, con gái tôi tên Linda, con bé tóc vàng Tuấn đã gặp trên chuyến bay từ Phoenix về. Tôi đã ngạc nhiên cùng cực (extremely surprised) khi nhận ra Tuấn là người gửi thư! Không thể tưởng tượng được với bao nhiêu thời gian đó, với bao nhiêu thay đổi trong cuộc đời Tuấn vẫn còn nhớ nghĩ đến tôi làm tôi vô cùng xúc động đến ứa lệ. Sau khi đọc thư Tuấn, tôi có nói sơ về mối quan hệ của chúng ta và nhờ con bé diễn tả lại vóc dáng của Tuấn. Con bé nói “ông đó có râu, trông còn trẻ như mẹ, cao và to lớn hơn con rất nhiều, vâng người Á Đông. Ông đã nhìn con sửng sốt khi vừa mới thấy con. Ông ta nói con rất giống một người con gái ông đã gặp 36 năm về trước. Con buồn cười vì nghĩ chắc ông ta đã lầm con với ai đó chứ làm sao biết ông ta đang nói về mẹ; vì thế, con hoàn toàn không để tâm; vừa lúc đó lại đến giờ lên phi cơ, và rồi không còn cơ hội nào gặp lại ông ta một lần nào khác dù đi cùng chuyến bay!”

    Cám ơn Tuấn vẫn còn nhớ nghĩ đến chúng tôi. Đặc biệt cám ơn gia đình Tuấn đã thăm viếng mộ phần của ông bà Nội của tôi ở Pearshall. Chính tôi cũng rất yêu mến ông bà Nội của tôi. Chuyện rất dài dòng nhưng hoàn cảnh chưa thuận tiện để nói. Tôi biết chắc là Tuấn cũng vậy. Chỉ muốn cho Tuấn biết hiện thời chúng tôi đang ở và làm việc tại Colorado Springs. Mẹ tôi cũng vừa bán được căn nhà cũ cách đây một tháng và đã dời về ở chung với chúng tôi. Ba tôi đã mất năm rồi!
    Cho tôi gửi lời thăm hết mọi người, đặc biệt hai người em trai của Tuấn. Chúc bình an và hy vọng có dịp sẽ liên lạc với Tuấn sau.

    Bạn cũ,
    Deana Florence (Deana Tricks)


    Tôi đọc đi đọc lại nhiều lần như tìm kiếm một điều gì đó trong những lời thư. Tôi đọc cái thông điệp của tấm thiệp và nghĩ rằng chắc lẽ Deana đã chọn lựa từ hàng chục tấm thiệp in sẵn khác. Có lẽ nó mang một ý nghĩa gì hơn là tôi nghĩ.

    Dòng tư tưởng tôi bị gián đoạn khi có tiếng nhà tôi mời cơm tối. Tôi ngồi vào bàn ăn, có lẽ cái mặt còn bâng khuâng nên bị nàng thắc mắc:
    - Anh đọc thư ai mà lâu vậy?
    - Thiệp cám ơn của gia đình nhà Tricks mà mình đã thăm mộ hôm ở Pearsall.
    - Chắc thư của cái cô tóc vàng anh quen hồi xưa chứ gì? Nàng nheo mắt châm chọc. “Chắc có gì lâm ly bi đát lắm nên đọc hơi lâu đó nha”.
    - Đâu có gì, họ cám ơn mình đã đến thăm mộ phần của người thân, em đọc không?
    - Thư của anh mà em đọc làm chi!

    Đặc biệt của nhà tôi là chưa bao giờ mở bất cứ thư nào có tên của tôi. Cho dù nàng là người lấy thư cũng để riêng đó cho đến khi tôi mở đọc. Ngày xưa, khi tôi phải đi làm ở California một thời gian khá lâu, nàng đã gom thư hàng tuần gửi sang cho tôi. Tôi rất nể phục và quý mến tính cách này của nàng.

    Ăn tối xong tôi ngồi vào computer đọc thư như thường lệ nhưng đầu óc tôi lại nghĩ tới trường hợp của Deana. Chữ “Prof.” mà ở Đại Học chắc là Giáo sư. Họ Florence chắc là họ của chồng nàng. Thế là mọi thắc mắc đã được trả lời. Con bé tóc vàng của Deana đúng là hai giọt nước. Rất tiếc bà Susan cũng đã dọn đi rồi sẽ không có dịp để thăm bà lần nữa. Phải chi hôm đó được nói chuyện rõ ràng với cô bé thì tôi đã thăm được bà trước khi bà dọn đi. Đúng là mọi việc ở đời đều không như mình mong muốn, người gặp người cũng phải có duyên có phận với nhau mới được. Nhưng dù thế nào đi nữa lòng tôi cũng đã bình an trở lại. Tôi không hiểu sao Deana không dùng phương tiện email. Cũng có thể cô ta đã gửi thiệp thay email để chứng tỏ sự trang trọng thay cho lời cám ơn suông. Cũng có thể muốn hạn chế sự liên lạc. Cũng có thể có những tế nhị cần thiết nào đó của một nữ Giáo sư với tuổi đời 53. Nhưng dù gì đi nữa, trang sách cũng đã được đóng lại trọn vẹn và đời sống vẫn sẽ tiếp tục đi về phía trước theo chiều quay kim đồng hồ. Kỷ niệm xưa cũ là những hình ảnh đẹp của một phần đời làm thăng hoa cho những ngày vừa xa quê hương buồn tủi năm nao.

    22.03.2012
    Mời bạn ghé thăm nhà:
    http://thovanyenson.com

  2. The Following 11 Users Say Thank You to thanphongkingwood For This Useful Post:

    BinhAn_HanhPhuc (09-09-2012), Dzung72c (08-30-2012), gtruong217 (02-10-2013), Ha Vo (08-31-2012), hoang yen (09-12-2013), khongquan2 (08-31-2012), loc4HTTT (09-09-2012), maytroi (08-31-2012), nguyenphuong (08-31-2012), Phamhao54 (08-31-2012), raumuong (11-24-2012)

  3. #2
    thanphongkingwood's Avatar
    Status : thanphongkingwood v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Jan 2012
    Posts: 342
    Thanks: 59
    Thanked 1,321 Times in 304 Posts

    Default

    Tạp ghi

    KÝ ỨC
    Yên Sơn


    Bây giờ đang là tháng cuối của mùa Hè Texas.
    Sáng sớm Chủ Nhật, cả rừng thông Kingwood đứng mơ màng trong lớp sương rất mỏng, xám đục. Cả lũ ve sầu dường như cũng đang mơ ngủ. Sáng hôm nay thời tiết rất thu, không hừng hực nóng như buổi sáng hôm qua. Tôi xem xét chiếc xe đạp đã nằm yên trong nhà chứa xe từ bao nhiêu tháng qua, bôm hơi thêm và đạp về hướng Green Belt.

    Không biết có nơi nào ở Texas giống như ở Vùng Kingwood, nơi tôi cư ngụ hơn 20 năm qua hay không? Ở đây, người ta thiết lập một hệ thống Green Belt để cho cư dân trong vùng sử dụng vào các việc tập thể dục trong ngày, dắt chó đi bộ hoặc chạy bộ, chạy xe đạp. Người dắt chó đi chơi phải mang theo bao rác nhỏ dùng vào việc giữ vệ sinh chung cho môi trường. Green Belt là một hệ thống con đường nhỏ cong queo dài như vô tận, nối liền tất cả các khu nhà trong vùng lại với nhau, nếu đạp xe đạp cả ngày có lẽ cũng không hết. Toàn bộ con đường lát xi-măng sạch sẽ, màu xam xám, rộng hơn một thước tây, uốn lượn trong từng khoảng rừng thu hẹp giữa các khu gia cư, cây cỏ được cắt xén bảo trì thường xuyên, thỉnh thoảng năm ba tuần thấy có anh cảnh sát đạp xe đạp dọc theo đường để duy trì an ninh, trật tự. Dù vậy, bao nhiêu năm chúng tôi sinh sống ở đây chưa hề nghe thấy bất cứ một vấn đề gì về Green Belt, có chăng chỉ một vài than phiền về ai đó dắt chó đi chơi quên mang theo bọc rác. Suốt đường đi bóng cây rừng rợp mát rất đẹp, nhất là vào dịp mùa Xuân hoa dại đây đó nhiều màu sắc. Dân cư Vùng Kingwood càng ngày càng tăng trưởng. Hiện có đến cả trăm ngàn dân. Kingwood vốn là một thành phố riêng biệt nhưng hơn 10 năm qua bị Houston cưỡng bức sáp nhập mặc cho dân chúng trong vùng quyết liệt phản đối. Những vụ kiện đòi độc lập đối với Houston vẫn tiến hành nhưng có lẽ cũng chẳng đi về đâu.

    Suốt dọc hai bên đường Green Belt xe đạp chạy qua, hậu quả mùa hè năm trước còn nhan nhãn là những cành gãy, cây khô đã được cắt bỏ, chất từng đống gọn gàng. Nhìn từng đống gỗ tự nhiên lòng tôi buồn quá đỗi! Nỗi buồn kéo tuột tôi về một dĩ vãng xa xôi nhưng lúc nào cũng chực chờ trong tiềm thức. Những bụi khói của rơm rạ, mo nan, lá mía khô… đã bao lần làm cay mắt mẹ khi nấu ăn trong suốt những tháng năm nghèo túng năm xưa đang làm cay mắt tôi lúc này. Tôi cũng nhớ tôi đã nhiều lần góp phần đi tìm củi để nấu cơm! Củi ở đâu mà tìm trong khi rừng thì xa, xe đạp không có?! Ngoài việc lượm mo nan, gom lá tre, lá mía hoặc cành khô ở mấy lùm tre chung quanh làng, nhặt một ít rơm rạ còn sót lại ở ngoài ruộng sau các vụ mùa! Có một lần Mẹ sai tôi đi tìm củi vì cây rơm sau nhà đã gần cạn. Chỉ nghe biểu đi tìm củi mà không chỉ cho tôi tìm nơi đâu! Loanh quanh trong xóm cả buổi không tìm được lại gặp lũ bạn rủ nhau tắm sông, chơi đá banh, đánh đáo, cút bắt cả buổi chiều. Tuổi còn bé ai mà không ham chơi? Khi trời sẫm tối mới giật mình là phải có củi về nhà. Tôi thật sự lo sợ không biết làm sao, cứ đi lang thang chưa dám về. Bỗng nhiên lòng mừng khấp khởi khi thấy có một hàng rào gỗ của nhà hàng xóm có cây cột gỗ nhỏ đứng trơ trụi, ngả nghiêng… Ngó trước ngó sau không thấy bóng dáng ai, tôi vận dụng cơ bắp nhỏ xíu trộn với mồ hôi kéo lên hăm hở mang về! Tưởng sẽ thoát khỏi bị rầy la việc đi chơi cả buổi, ai nhè mới vào đến sân đã thấy Mẹ tôi đứng trước cửa, tay cầm cây roi nhịp nhịp, hỏi cây gỗ lấy ở đâu, tôi co rúm người nói thật… bị Mẹ quất cho mấy roi rồi bắt tôi vác cây gỗ theo Mẹ tới nhà ông Nghị hàng xóm xin lỗi và trả lại. Ông hàng xóm quái ác còn xúi Mẹ tôi nhịp thêm vài roi vào mông nữa, rồi bắt tôi hôm sau phải trở lại đào lỗ chôn xuống đàng hoàng! Trên đường về Mẹ còn dặn đi dặn lại từ nay trở về sau đừng bao giờ lấy bất cứ cái gì của người khác nếu không có sự đồng ý.

    Nói tới cây rơm, tôi lại nhớ cái khuôn mặt nhỏ xíu của nhỏ Lan, con ông Sáu Hòe ở gần nhà. Vâng, con nhỏ dáng dấp nhỏ hơn tôi, cũng xấp xỉ tuổi tôi mà sao nó lanh đáo để. Lúc nào cũng hành xử như chị người ta không bằng! Trong xóm có một lũ 5, 6 đứa con trai lẫn con gái thường chơi đùa với nhau, không biết sao đứa nào cũng coi nó như là một thủ lãnh. Và tôi cũng tình nguyện nghe theo nó bất cứ việc gì; có lẽ vì nể sự bậm trợn của nó, cũng có thể vì nó trắng da dài tóc, nhất là nó hay lùi khoai lang để dành cho tôi sau những lần đi học về. Trong lớp nó ngồi với lũ con gái ngay trước bàn tôi. Nó giỏi văn tôi giỏi toán nên giúp đỡ nhau khi cần thiết. Có một lần tôi mang họa cũng vì nó. Đó là một ngày đẹp trời trong giờ văn, tôi nghịch lén cột hai tà áo dài của hai đứa con gái với nhau, khi một đứa đứng dậy đi nộp bài… hai chiếc áo bị tét rách một phần, hai đứa ôm bụng khóc thét lên. Thằng bạn ngồi một bên sợ bị phạt lây nên tố giác liền với Thầy giáo! Thế là tôi bị Thầy bắt quỳ gối, úp mặt vào tường, quất cho năm thước bảng tê mông. Thầy bảo hai đứa con gái đi học về đem áo tới nhà cho Mẹ tôi sửa lại và phạt cấm túc hai hôm! Trên đường về tôi năn nỉ cả hai đứa nó đừng mang áo tới nhà bắt đền, nếu không thì tôi bị đánh đòn đau tôi sẽ nghỉ chơi với tụi nó, tôi sẽ không giúp toán tụi nó nữa! Vậy mà nó im re chỉ thì thầm với con bé kia làm tôi sợ điếng người! Về gần tới nhà nó mới tuyên án rằng tha! Tôi mừng quá ôm chằm lấy nó, chưa kịp nói chữ cám ơn, nó la bài hãi đẩy tôi ra rồi chạy biến dạng về nhà! Hôm sau tôi phải giả bệnh ở nhà hai hôm, còn nó thì vẫn làm mặt giận; được cái, hai ngày tôi bị cấm túc nó chép giùm bài đem về cho tôi đầy đủ nhưng đưa bài xong với lời dặn thì biến mất liền.

    Nhưng chỉ sau đó vài tuần nó lại rủ chơi cút bắt sau khi đi học về. Lũ chúng tôi 3 đứa bị nó chia phe. Nó nói để cho công bằng mỗi bên một trai một gái. Nó bắt tôi vào phe của nó đi trốn mặc dầu tôi phản đối muốn ở khác phe - vì tôi tính trước nếu tôi thắng nó tôi sẽ bắt nó cõng tôi đi một vòng. Nó bảo tôi chạy theo nó trốn ở gốc rơm sau vườn. Tôi bảo mỗi đứa trốn một nơi kẻo tụi kia dễ bắt được cả hai. Nó nắm tay tôi kéo ghịt moi cây rơm chui vào, lấy rơm che kín mít. Chúng tôi nằm im thin thít, hồi hộp một lúc khá lâu nhưng không nghe động tỉnh gì hết, tôi nghĩ hai đứa kia chịu thua rồi nên tính chui ra, nó kéo lại và ôm ghì tôi không nhúc nhích được. Trong khoảnh khắc thảng thốt đó nó hôn vội lên môi tôi ướt nhẹp rồi chạy tuốt tìm hai đứa kia bắt cõng trên lưng!

    Và cũng từ hôm đó càng ngày nó càng xa cách hơn. Cho tới năm sau khi sinh hoạt ở chùa. Trong đêm tập văn nghệ nó bỗng dưng than mệt và kêu nhức đầu. Nó nhờ tôi hỏi mượn chai dầu cù là của Thầy đem vào phòng cho nó. Nó nằm rên hừ hừ, biểu tôi xức lên hai bên thái dương, chà xát nhẹ nhẹ, rồi tới sau ót… xong nó nằm sấp xuống biểu tôi thò tay vào bên trong bóp chung quanh đốt xương thứ sáu giùm nó?! Tôi hơi mắc cỡ nói với nó tôi ra nhờ chị trưởng đoàn; nó không chịu, nói tay con trai mạnh bóp tốt hơn! Tôi chột dạ làm theo lời chỉ dẫn của nó. Bàn tay tôi run run thọc sâu vào lưng áo… ôi da thịt con gái mát rượi chuyền hơi lạnh vào tận tim tôi! Thật tình tôi không biết đốt thứ sáu nằm ở đâu, mà ai dạy cho nó phải bóp đốt thứ sáu? Vì thế tôi cứ bóp tới bóp lui vớ vẩn mà sao nó cũng nằm im re không rên như trước nữa. Tôi cảm nhận nó cũng đang run như tôi. Đó là lần đầu tiên lòng tôi biết rạo rực, rung động! Cứ thế, cả hai im lặng được một lúc khá lâu tôi tiếc nuối lấy tay ra, hít một hơi dài lấy lại bình tỉnh, rồi không ai nói với ai thêm một lời nào nữa, nó có vẻ bẽn lẽn còn tôi thì bối rối, thuận chân bước ra ngoài, ngó trước ngó sau rồi chạy một mạch về nhà như tên ăn vụng!

    Đó cũng là lần sau cùng tôi và nó có những khoảnh khắc riêng tư với nhau. Năm sau, tôi theo gia đình vào Nam lập nghiệp trong khi Ba Mẹ nó nhất định ở lại với đất hương hỏa khô cằn sỏi đá! Hôm tiễn tôi lên đường, trong lúc người lớn bận rộn hành trang, nó đến bên tôi với đôi mắt đầy lệ, mếu máo dặn dò xong ôm vội tôi thật chặt rồi chạy mất. Khi xe lăn bánh tôi dõi mắt tìm, thấy nó lấp ló đứng ở góc nhà khóc sướt mướt vẫy tay từ biệt!
    Mối tình cảm thơ ngây đó đã theo tôi suốt một quãng đời ấu thơ cho dù những tất bật của đời sống mới có làm cho đầu óc tôi què quặt. Qua bao nhiêu thăng trầm với cuộc sống, tôi và nó không còn dịp nào để gặp lại nhau. Lời hẹn ước trở về thăm không bao giờ có thể thực hiện được dù thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ nghĩ về nó.

    Tôi lại nghĩ tới những gian lao của thuở ban đầu ở một nơi gọi là “dinh điền” - Đây là chính sách khẩn hoang lập ấp của Tổng Thống Ngô Đình Diệm muốn đưa dân Miền Trung vào những nơi trù phú nhưng rừng núi bạt ngàn để xây dựng cuộc sống mới. Ban đầu kêu gọi, khuyến khích di dân tình nguyện. Nghe Ba Mẹ tôi thảo luận với nhau rằng 6 đứa con cần có tương lai mà đất hương hỏa không còn đủ cho nhiều thế hệ về sau; rằng đây là cơ hội hiếm có... Mặc dù Ba Mẹ có thảo luận với chúng tôi, mặc dù chúng tôi không muốn xa trường, xa bạn nhưng Ba Mẹ tôi đã quyết định tạo dựng tương lai cho chúng tôi nên đã trở thành gia đình đầu tiên ghi danh cùng với một số bạn bè có cùng hoàn cảnh.

    Nơi gia đình chúng tôi và một số người đầu tiên sẽ đến là Xã Võ Đắt, Huyện Đức Linh, kéo dài từ biên giới thị trấn Gia Rây qua hết Mepu, tây giáp Định Quán, Lâm Đồng, đông giáp tỉnh lỵ Bình Tuy nhìn ra biển Đông.


    Bắt đầu từ con lộ đất đỏ duy nhất đầy bụi mù, xuyên qua mấy chục cây số rừng rậm; con đường chỉ vừa cho một chiếc xe đi qua. Một đoàn xe vận tải, khoảng 10 chiếc, từ Quảng Ngãi chạy vào qua ngả ba Gia Rây, tới một khu gọi là Võ Đắt thì dừng lại. Đó là một buổi chiều tối, ánh sáng lù mù, cảnh vật chung quanh trông rất hoang sơ tiêu đìu. Hai bên con lộ vừa được ủi thẳng tắp không bao lâu, màu đất đỏ hãy còn rất mới, là hai dãy nhà lụp xụp vừa mới cất bằng cây rừng, rất đơn sơ với mái và vách che toàn bằng lá làm nón, chen lẫn giữa muôn trùng gốc cây lớn nhỏ bị xe ủi đất ủi đứt lưng chừng, lởm chởm, nghiêng nghiêng chỉa xéo lên trời. Ba tôi là người đầu tiên rời khỏi cabin của chiếc xe vận tải đầu đàn, đặt chân xuống mặt đất xa lạ sau gần ba ngày di chuyển miệt mài trên một chặng đường dài như vô tận, khởi đi từ miền đất khô cằn sỏi đá miền Trung. Tiếp theo là những gia đình bè bạn cùng làng, cùng xóm với ông, rời Quảng Ngãi thân yêu để vào đây, quyết tâm xây dựng một đời sống tốt đẹp hơn cho gia đình và tìm kiếm một tương lai sáng lạn hơn cho con cháu.

    Nguyên cả vùng này, Võ Đắt khởi đầu là một vùng rừng núi bạt ngàn, những thảo nguyên mênh mông, với nhiều chim muông và thú dữ, cùng với con sông La Ngà, ngọn đồi Bảo Đại, và dãy Núi Dinh chìm khuất sau những rừng cây rậm lá. Đi sâu vào rừng, có khoảng vài chục gia đình người thiểu số sinh sống, rất rải rác, bằng nghề săn bắn và trồng lúa trên rẩy…

    Tôi vẫn nhớ những ngày đầu tiên phải đi tìm nước vì nước máy chứa đựng rất nhiều phèn và màu đỏ của đất mà các gia đình thay phiên bơm xả bớt mỗi ngày trước khi lấy. Đã vậy, bao nhiêu gia đình mà chỉ có hai giếng nước nên mỗi lần lấy được quả là trần ai! Anh em chúng tôi phải đi bộ ra suối khá xa nhà để lấy nước về. Suối nước trong veo, mát lạnh. Mỗi lần đi lấy nước là chúng tôi có cơ hội bơi lội rất thoải mái ở hạ nguồn trước khi đem nước về… Ôi tuổi trẻ vô tư! Bây giờ nghĩ lại thấy thương, thấy thèm!

    Đầu thập niên 1990’s tôi có việc gia đình cần kíp nên phải trở lại Việt Nam. Sau khi giải quyết việc gia đình, còn lại mấy ngày tôi quyết định đi xe đò về thăm lại Miền Trung, thăm họ hàng sau bao năm dài xa cách. Họ hàng thì đông vô số kể mà thời gian và phương tiện quá hạn hẹp; vì thế, tôi không thông báo cho bất cứ ai. Tôi về thẳng nhà thờ chính ở Mỹ Khê lạy mừng Tiên Tổ (lúc này Tổ đường của Giòng Họ chưa được xây dựng tươm tất như bây giờ); xong nhờ người thân đưa đi thăm một số bà con rất giới hạn; tôi xin những bà con tôi đến thăm đừng tiết lộ về việc tôi đã về đến đây để tránh bị rầy la. Tôi về thăm căn nhà ngày thơ ấu bây giờ gia đình Chú Út của tôi đang ở, trực nhớ đến… “con” Lan con ông Sáu Hòe hang xóm. Hỏi thăm mấy đứa em con Chú, đứa nọ ngó đứa kia cười nói không biết. Tôi được Hạnh, con gái đầu của chú Út đưa tôi tới ngôi trường ngày xưa theo yêu cầu. Ngôi trường không còn dáng vẻ xưa cũ nữa mà đã được xây cất nề nếp. Theo Hạnh, ngôi trường đã được xây cất lại trước 1975, sau này có tu bổ thêm một ít. Nhìn ngôi trường thân yêu lòng tôi chùng xuống cùng với dĩ vãng hiện về. Con đường ngày xưa tôi đi học dường như khá dài sao bây giờ chỉ cách một khoảng ngắn. Tôi bỡ ngỡ hỏi Hạnh thì nó bảo vẫn chỗ cũ. Xóm làng xưa bây giờ cũng khác lạ quá chừng! Tôi không tìm được những lũy tre xanh quanh làng; không tìm được những con đường, những ruộng mía, những nơi tôi từng chơi đùa với bạn bè. Con sông ngày xưa với bao nhiêu kỷ niệm, cách xa nhà một khoảng đất mênh mông bây giờ đã lấn sát bên sân sau vì bên bồi bên lở!

    Tôi đang dùng cơm chiều với gia đình Chú thì Bé Nga, con của Hạnh vào cho biết là “Dì Lan” con ông Sáu Hòe vừa tới cửa nhà xong quẹo xe chạy đi. Quẹo gấp quá bị té trầy cả chân nhưng cũng lính quýnh lên xe phóng mất rồi! Hỏi ra mới biết là các em đã âm thầm báo tin cho Lan… Thật bất ngờ làm tôi vừa bối rối vừa hồi hộp!

    Sau bữa cơm, tôi đi với Hạnh đến nhà Lan. Honda chạy khoảng mười phút. Cửa trước không đóng nhưng Hạnh cũng gõ vào vách, thấy đứa con trai nhỏ ra chào dì rồi dắt chúng tôi vào nhà. Đứa bé nói bà Ngoại đang đau chân nằm trong phòng. Tôi hồi hộp, lúng túng không biết làm gì. Hạnh bước vào phòng thăm Lan, tôi dợm bước theo bị Hạnh ra dấu chận lại. Một lát sau Hạnh trở ra biểu tôi cùng đi về. Dọc đường Hạnh nói với tôi “chị Lan nói biết tin anh về mừng lắm, tính chạy tới thăm nhưng bây giờ thì không muốn gặp anh nữa. Chị Lan nói sợ anh thất vọng khi nhìn thấy chị; chị nói anh cứ giữ những hình ảnh tốt đẹp trong lòng là đủ rồi!” Lòng tôi bồi hồi thương cảm, nói với Hạnh là tôi muốn gặp lại thăm chị Lan và gia đình. Hạnh nói,” em đã năn nỉ chị Lan giùm anh rồi nhưng chị đã cương quyết không muốn gặp anh”. Tôi không thể làm liều nên đành chấp nhận dù trong lòng bứt rứt cả đêm dài. Sáng hôm sau, tôi ra tỉnh sớm để đón xe đò trở lại Saigon sau khi nhờ Hạnh gửi tặng gia đình Lan một món quà nhỏ.

    Đã hơn năm mươi mùa xuân qua! “Ôi tuổi trẻ vô tư! Bây giờ nghĩ lại thấy thương, thấy thèm!” Những tân khổ của một đời sống mới sau khi vào Nam đã dẫn dắt, đưa đẩy tôi trôi dạt ở chốn này để nhớ về nơi chốn cũ, kỷ niệm xưa với lòng biết ơn sâu sắc đối với Ba Mẹ tôi và để yêu thương một đất nước tội tình, nơi mà đồng bào tôi đang sống quằn quại dưới ách cai trị của tập đoàn bắc bộ phủ “hèn với giặc, ác với dân”!!!


    Dường như tôi đã chạy quá xa khi mải mê với những dòng ký ức! Nắng đã lên cao dù con đường Green Belt vẫn mát mẻ một cách hấp dẫn. Phải mất hơn tiếng đồng hồ tôi mới đạp về đến nhà. Pha cho tôi một ly cà phê rồi ngồi xuống ghi lại dòng tư tưởng ngọt ngào đã tràn ngập lòng tôi trong buổi sáng dịu êm của những ngày cuối hạ.


    Yên Sơn
    Cuối Hè 2012
    Mời bạn ghé thăm nhà:
    http://thovanyenson.com

  4. The Following 8 Users Say Thank You to thanphongkingwood For This Useful Post:

    BinhAn_HanhPhuc (09-09-2012), hoang yen (09-12-2013), khongquan2 (09-08-2012), loc4HTTT (09-09-2012), Longhai (09-09-2012), maytroi (09-09-2012), nguyenphuong (09-09-2012), Tinh Hoai Huong (04-20-2013)

  5. #3
    thanphongkingwood's Avatar
    Status : thanphongkingwood v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Jan 2012
    Posts: 342
    Thanks: 59
    Thanked 1,321 Times in 304 Posts

    Default

    LỠ MỘT CHUYẾN ĐI

    Thường Tuấn không cần xem lại “spam folder” trong email trước khi xóa bỏ. Khi nào thấy nhiều quá, Tuấn chọn tất cả và xóa sạch một lúc. Mỗi ngày có 24 tiếng đồng hồ, ngoài giờ ngủ nghỉ và làm việc, Tuấn ngồi thiền trên net. Internet là biển học mênh mông, là phương tiện truyền thông đại chúng hữu hiệu và nhanh nhất; cũng là phương tiện để con người lợi dụng làm nơi xả rác bừa bãi, sử dụng diễn đàn để bôi xấu nhau, quy chụp, dựng chuyện hàng giờ, hàng phút với chữ nghĩa, ngôn ngữ làm bực mình, bẩn mất, hoặc nhiều khi làm người ta phẫn nộ. Người sử dụng internet nếu không khéo léo, không biết cách đề phòng có thể đưa đến việc hỏng máy, mất tư liệu vì những con bọ điện tử nguy hiểm. Càng ngày người ta càng phát minh ra những phương pháp phòng ngừa và giáo dục phương cách gửi, nhận email. Với Tuấn, ngoài việc khóa sổ một số tên người gửi có vấn đề, số thường viết nhảm còn lại Tuấn cho hết vào spam folder (hộp thư rác) rồi xóa sạch không cần chọn lọc.

    Thời gian gần đây rất có nhiều đề tài viết và thảo luận về việc Trung Cộng ngang ngược xâm chiếm biển đảo Việt Nam. Thật là đau lòng và tủi nhục để thấy mình bất lực. Để theo dõi cập nhật tình hình, Tuấn tìm đọc bất cứ nguồn nào, từ đâu, do ai viết, ai chuyển! Vì vậy, trước khi xóa “hộp thư rác” như thường lệ, Tuấn lại chịu khó dò tìm các chủ đề liên quan. Và cũng vì thế, “trang sách cũ những tưởng đã được đóng lại trọn vẹn” lại có dịp mở ra… Tuấn bắt gặp một email với tên người gửi… như cơn gió chướng làm mặt hồ nổi song “deana.florence@uccs.edu”

    Colorado Springs, ngày…. Tháng…. Năm…
    Chào Tuấn,

    Đây là email thứ hai và chắc là email cuối cùng nếu không nhận được thư hồi âm của Tuấn. Thư trước, cách nay gần hai tháng, Deana dùng hộp thư riêng deanat1958@gmail.com gửi đi nhưng không thấy Tuấn trả lời. Deana nghĩ rất có thể Tuấn không nhận được hoặc đã vô tình xóa bỏ vì không nhận biết một email lạ! Vì thế, lần này Deana dùng tên quen để hy vọng Tuấn nhận được. Rất mong hồi âm qua địa chỉ gmail. Email ở trường học rất bất tiện!

    Muốn nói cho Tuấn biết, Deana đã về thăm Pearsall một mình cách nay một tháng. Thăm mộ phần của ông bà nội… Pearsall không còn dễ thương, thơ mộng; không còn vui như những ngày xa xưa. Pearsall có vẻ tàn tạ như một người con gái đã qua hết xuân thì!

    Deana Tricks

    Chỉ một đoạn thư như vậy mà Tuấn đọc đi đọc lại bao nhiêu lần. Nỗi tiếc nuối lẫn thắc mắc cứ dằn vặt trong lòng. Deana viết gì trong thư trước nhỉ? Rất có thể nàng báo tin sẽ về thăm lại Pearsall. Có phải nàng muốn Tuấn gặp nàng ở đó. Nếu không vậy sao lại nói cho Tuấn biết nàng về Pearsall một mình mà không cùng đi với chồng con?! Dường như có điều gì bất thường đã xảy ra trong cuộc sống của Deana? Tuấn nhớ mang máng trong thư cũ Deana có nói một điều gì đó rất khó hiểu. Tuấn lục thư đọc lại cẩn thận, thấy có câu “Chuyện rất dài dòng nhưng hoàn cảnh chưa thuận tiện để nói”. Chuyện gì đã xảy ra cho nàng nhỉ?

    Houston, ngày… tháng… năm…

    Deana quý mến,
    Rất vui mừng nhận được email của Deana. Tôi rất lấy làm hối tiếc đã không nhận được thư trước của Deana. Chắc chắn thư của Deana nằm trong “hộp thư rác” và tôi đã vô tình xóa bỏ. Deana nói rất đúng, nếu không phải là tên Deana Florence chắc email này cũng chịu chung một số phận như thư trước. Nếu đã như vậy chắc là sẽ là một ân hận lâu dài! Deana vẫn rất thông minh như ngày nào. Chắc có lẽ sinh viên của Deana rất nể phục và yêu thích giáo sư của họ… một người vừa xinh đẹp vừa thông minh xuất chúng.
    Đọc email của Deana tôi có cảm nhận có một điều gì đó đã xảy ra cho Deana phải không? Deana không cần trả lời nếu là những điều không tiện nói.
    Có phải trong email trước có đoạn nói là Deana sẽ về thăm mộ ông bà ở Pearsall vào dịp Lễ Tưởng Niệm ông bà Nội và cuối tháng Hai đầu tháng Ba vừa qua? Bây giờ cũng đã gần đến mùa nghỉ hè. Tiếc nhỉ! Tôi cũng mới thăm Pearsall năm rồi; với tôi, dù gì đi nữa Pearsall không tàn tạ đến nỗi như Deana nói, nó vẫn có cái vẻ đẹp riêng biệt của nó, vẫn có những nét quyến rũ tuyệt vời, vẫn thênh thang đồng cỏ, vẫn mộc mạc tình người dù đã trải qua hơn một phần ba thế kỷ… Rất có thể Deana đã sống quen với môi trường của một thành phố lớn; rất có thể trong ký ức của Deana là những con đường ngựa phi nước đại dài thênh thang, những cánh đồng hoa trái bao la bất tận trong những chiều mùa Hạ biêng biếc năm nào. Rất có thể Deana đã không còn tìm thấy con suối giữa cánh đồng với dòng nước trong veo, mát lạnh của ngày xưa… Vâng, tôi cũng đã đứng tần ngần bên bờ suối cạn nhìn dòng nước gầy nhom len lách giữa những bờ đá lồi lõm, trơ trụi trong một không gian bao la tĩnh lặng như tờ!
    Dù sao đi nữa, tôi cũng mong chúng ta giữ liên lạc với nhau, mong có ngày gặp lại. Cầu chúc mọi sự tốt đẹp luôn ở với gia đình Deana. Chúc cô bé Linda thông minh, xinh đẹp, và nhất định thành công trên đường đời sau này như mẹ của nó. Mẹ của Deana, bà Susan Tricks vẫn còn ở chung chứ? Xin kính gửi lời chào. Nguyện xin Thiên Chúa toàn năng ban cho mọi người một đời sống an bình và hạnh phúc.

    Bạn cũ,
    Tuấn

    Viết một mạch xong bức thư, đọc đi sửa lại nhiều lần trước khi nhấn nút gửi. Thế mà sau khi gửi đi rồi lại thấy áy náy trong lòng! Tuấn bứt rứt tự trách mình sao không giữ lại những điều nên giữ. Nhắc làm gì những kỷ niệm xưa cũ cho bận lòng nhau?! Dù gì cũng chỉ là tình cảm sơ giao năm xưa trong một hoàn cảnh ngang trái – Cô bé học trò mỹ miều 17 tuổi đầu muốn làm người lớn với một chàng thanh niên Á đông đầy mặc cảm thua thiệt vừa chân ướt chân ráo rớt xuống hố thẳm của cuộc đời. Dù gì cũng đã 37 năm qua không thư từ, không liên lạc; dù gì mỗi người cũng đang đi theo mỗi hướng cuộc đời riêng lẻ!

    Dù vậy, sau khi thư gửi đi Tuấn vẫn mong đợi hồi âm với tâm trạng bồn chồn. Không biết Deana nghĩ gì sau khi đọc thư? Có xúc động để nhớ về một đoạn đời hay chỉ dửng dưng mỉm cười? Nhưng điều thắc mắc nhất vẫn là tại sao Deana lại cho Tuấn biết đã về Pearsall một mình. Chắc đã có những thay đổi bất ngờ trong cuộc sống của nàng? Việc nàng muốn gặp lại nhau, Tuấn nghĩ đơn thuần là có thể nàng cũng tò mò như Tuấn, muốn biết người năm xưa bây giờ ra sao, cuộc sống ra sao. Muốn gặp lại nhau trong khung trời ngày cũ để nói cho nhau nghe những thăng trầm từ khởi điểm đó và để cùng tưởng tiếc một thời đã qua. Nói cho đúng ra, đâu có ai dễ gì quên một kỷ niệm tuyệt vời thuở ban đầu ấy khi vô tình có người mở banh khung cửa quá khứ trước mắt mình?!

    “Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy
    Ngàn năm hồ dễ mấy ai quên”

    Thế Lữ

    Tuấn chờ đợi trong mỏi mòn. Ngày một ngày hai, rồi năm hôm mười bữa vẫn bặt tăm. Tuấn buồn bã cho rằng chắc thư đã không đến! Đợi thêm vài hôm nữa vẫn không thấy, Tuấn đánh liều gửi qua email của trường học. Nhưng vẫn bặt vô âm tín! Những sôi nổi sau khi nhận thư Deana đã lắng xuống theo thời gian. Tuấn đã nguôi ngoai chấp nhận cái bất như ý của cuộc sống. Đã nhiều lần Tuấn tự hỏi thật sự mình muốn gì trong mối liên hệ với Deana? Chắc chắn không ai ngu dại gì đem hạnh phúc gia đình ra đùa giởn. Mà có chắc gì Deana, một giáo sư đại học danh tiếng lại có tình ý gì với một người sơ giao xa lắc xa lơ trong dĩ vãng?

    Rồi khi những chiếc lá vàng đầu tiên rơi làm duyên, theo từng cơn gió se lạnh, trên sân cỏ trước hiên nhà báo hiệu thu về, email của Deana cũng tới! Tâm tình của Tuấn giống như con “groundhog” thức dậy sau một giấc ngủ qua mùa đông dài. Trước khi vào giấc miên trường, con groundhog ăn uống đầy đủ nên khi thức dậy vẫn tỉnh táo như thường. Con groundhog ngủ cả mùa đông trong khi tâm tình của Tuấn ngủ hết mùa hạ sang đến chớm thu. Tuấn đã không hề chuẩn bị cũng chẳng đợi chờ, bỗng nhiên Email của Deana tới làm Tuấn ngỡ ngàng, buồn vui lẫn lộn…


    Colorado, ngày… tháng… năm…

    Tuấn quý mến,
    Tuấn bất ngờ lắm phải không? Nếu Deana nói xin lỗi chắc chắn không làm cho Tuấn hài lòng. Đời sống có những biến đổi ngoài ý muốn. Hồi âm chậm cho Tuấn cũng ngoài ý muốn! Deana đã nhận cả hai thư của Tuấn gửi. Deana biết Tuấn trông mong nhưng rất tiếc không thể làm khác hơn được! Tuấn vẫn khỏe mạnh và bình an chứ? Để chuộc lỗi, Deana sẽ kể sơ lược chuyến đi Pearsall cho Tuấn nghe nhé? Nhưng trước hết, Deana gửi lại thư trước mà Tuấn không nhận được vì Deana biết Tuấn rất thắc mắc trong thư đó Deana đã viết gì phải không? Deana cắt và dán nguyên bản sau đây:

    Hẹn gặp ở Pearsall
    Deanat1958@gmail.com Wednesday, February 15, 20… 12:47 PM
    To: “Tuan”

    Hello Tuấn,
    Cuối tuần trước tuần lễ nghỉ của Khóa Mùa Xuân (Spring Break )sắp tới Tuấn có dự định đi chơi đâu với gia đình không? Nếu không có chương trình gì, hy vọng gặp Tuấn ở Pearsall. Deana sẽ đi một mình về Pearsall để thăm viếng mộ phần của ông bà Nội nhân dịp kỷ niệm 20 năm ngày ông Nội qua đời. Không cần thắc mắc, gặp nhau sẽ nói chuyện nhiều hơn. Buổi tối thứ Bảy Deana sẽ nghỉ tại khách sạn La Quinta Inn and Suites, số 170 Medical Dr., Pearsall; dự định trưa Chủ Nhật trở lại Colorado Springs. Dù Tuấn có đi hay không Deana cũng sẽ về đó trong dịp này. Nếu may mắn chúng ta sẽ gặp lại nhau, không cần phải hồi âm.
    Thân mến,
    Deana Florence


    Tuấn có lấy làm tiếc là chúng ta đã mất cơ hội gặp gỡ hiếm hoi không? Nhưng dù sao chuyện cũng đã qua khá lâu rồi. Nếu việc chúng ta gặp lại là do ý Chúa thì ngài sẽ sắp xếp. Deana đặt trọn niềm tin và cuộc sống này trong tay Chúa.

    Lúc 2g, chiều mồng 10 tháng 3, Deana về tới San Antonio, thuê xe và chạy thẳng về khách sạn. Lúc phi cơ đáp xuống phi trường, trong lòng Deana đã bắt đầu hồi hộp, cứ tưởng tượng Tuấn sẽ đứng chờ ở lobby khách sạn. Không biết Tuấn sẽ nhận ra được Deana hay không nữa. Riêng Deana đã biết Tuấn rồi qua hình ảnh trong trang nhà. Không biết chúng ta cùng già với nhau hay không nhưng nhìn hình ảnh của Tuấn là nhận biết ngay. Tuấn thay đổi rất ít.

    Trong email nhận được, thấy dưới tên của Tuấn là phần giới thiệu Trang Nhà nên Deana tò mò vào xem cho biết. Trang nhà của Tuấn rất đẹp, rất thanh nhã, rất chuyên nghiệp. Tuấn tự làm hay đã thuê người chuyên môn? Deana đã đi loanh quanh khắp các trang khác nhau và lọt vào trang hình ảnh. Hình ảnh nhiều vô số. Thấy có hình Tuấn chụp ở vài nơi mà Deana đã có dịp viếng thăm, đó là Tokyo và Seoul. Deana cố tình tìm bài viết nào bằng tiếng Mỹ để hiểu thêm về Tuấn nhưng rất tiếc toàn là tiếng Việt. Deana ao ước đọc hiểu được những tâm tư của Tuấn qua văn thơ. Có một bài với tựa đề ghi trong chú thích “Un Peu de Soleil Dans l’Eau Froide hay ‘Sunlight on Cold Water’ của Sagan, Francoise”, có lẽ Tuấn viết về Deana (?), thấy có hình cô bé tóc vàng cưỡi ngựa (dĩ nhiên không phải là Deana), thấy một số hình ảnh minh họa giống hoàn cảnh của chúng ta năm xưa. Lướt qua bài viết thấy có nhắc tới tên Deana trong đó nữa. Deana vô cùng tò mò và có một chút xúc động. Dù không hiểu nhưng Deana nghĩ Tuấn viết hồi ký về thời gian chúng ta quen nhau. Đây cũng là một lý do Deana muốn gặp lại Tuấn…

    Suốt chặng đường gần 60 dặm Deana chìm đắm trong suy tư và hồi hộp. Khi đậu xe ở trước cửa khách sạn để vào quày lấy phòng, Deana ngồi trong xe một lát để lấy lại bình tĩnh, ngó nhanh vào phòng khánh tiết… có hơi thất vọng một chút nhưng lại thấy an tâm. Sau khi lấy phòng, Deana nằm lì trong phòng, có đi xuống phòng khánh tiết vài lần với hy vọng cho tới gần tối! Đến lúc này biết chắc là Tuấn không đến nên Deana quyết định lái xe loanh quanh các nẻo đường. Việc đi thăm mộ dự định vào sáng Chủ Nhật sau khi xin lễ ở nhà thờ. Pearsall có thay đổi nhưng nỗi quạnh vắng vẫn muôn đời như thế. Nơi nào cũng toàn thấy u trầm, một sự yên tĩnh đến buồn nản. Deana đã đến căn nhà cũ chào ông Tom xong chạy đến nơi thuê ngựa. Tuấn có biết không, rất lâu rồi Deana không còn cưỡi ngựa thường xuyên như khi còn trẻ nữa, một phần vì những bận rộn chung quanh cuộc sống; một phần cũng vì… không muốn gợi lại những u uất trong lòng!

    Deana dong ngựa dọc theo những con đường đất đỏ bụi mù. Không hẳn giống như những con đường cũ mà chúng mình đã đi qua nhưng cũng vẫn nông trại bạt ngàn, khắp nơi một màu xanh ngát. Những hệ thống tưới nước vẫn y như cũ, đang hoạt động, nằm ngang dọc khắp chốn. Và cứ thế, Deana phóng nước đại cả giờ trên cánh đồng bất tận cho đến khi người và ngựa đầm đìa mồ hôi cùng lúc bóng đêm lặng lẽ rơi xuống chung quanh, Deana mới về trả ngựa. Trên đường lái xe về lại khách sạn, Deana thấy mình đi lại con đường về nhà cũ một cách máy móc… Nhìn nơi chốn đó lòng gợn lên một chút luyến tiếc!

    Về tới khách sạn, Deana không buồn thay đồ, điều chỉnh máy lạnh tối đa, nằm vật ra giường đi vào giấc ngủ với một thân thể ê ẩm, mệt nhoài. Khi tỉnh dậy thì nhà hàng đã không còn mở nữa, Deana chỉ ăn đỡ thỏi chocolate mua ở chiếc máy đặt cuối hành lang. Đêm thật khó ngủ, tiếng máy lạnh rì rào đưa Deana vào những mộng mị lạ lùng.

    Buổi sáng sau khi đi lễ đọc kinh cầu nguyện, Deana tới thăm mộ ông bà Nội xong đi dọc bờ suối gần như cạn dòng, nghĩ mông lung về một thời con gái… Đi thơ thần dọc theo bờ suối cạn được một lúc, thấy nơi đây không còn gì để lưu luyến, Deana quyết định rời khỏi Pearsall sớm hơn dự trù để về lại Colorado Springs.

    Rất có thể Tuấn lạ lùng tại sao Deana đi một mình phải không? Tuấn còn nhớ thư đầu tiên Deana có nói “có chuyện dài dòng không tiện nói…”? Vâng, đó là lúc chồng của Deana, anh Joseph cũng là một Giáo sư lỗi lạc trong Ban Điều Hành của trường UCCS, vừa mới qua đời vì bệnh ung thư tụy tạng! Rất khó để chịu đựng hai cái tang lớn chỉ vỏn vẹn hơn một năm! Dù vậy, Tuấn không cần phải lo cho Deana nữa, thời gian và công việc ngập đầu đã làm nguôi ngoai; vả lại, đời người ai rồi cũng phải ra đi. Rất có thể anh ấy hạnh phúc hơn Deana vì có cả hai bên gia đình và vợ con chăm sóc cho tới giây phút cuối cùng. Anh ra đi về với Chúa rất nhẹ nhàng, thanh thản như đang trải qua một giấc ngủ dài. Mẹ Deana sợ Deana đơn chiếc nên dọn về ở chung sau đó. Hôm đi Pearsall, Deana có đề nghị với Linda cùng đi nhưng con bé nghịch ngợm nói để mẹ được tự do với con mắt nheo nheo thật buồn cười!

    Sau khi ở Pearsall về, Deana lại bù đầu với công việc. Vừa nghỉ hè thì đi du lịch Âu châu với Mẹ và con gái, về lại thì phải dạy khóa hè thứ hai vừa xong… ôi cả trăm thứ chuyện trên đời; vì thế, chậm thư cho Tuấn. Bây giờ thì Tuấn đã hiểu hết rồi, hy vọng không còn phiền trách Deana nữa. Nếu không có gì bất thường xảy ra, Deana dự định làm việc ở đây cho tới 60 tuổi sẽ về nghỉ hưu và tiếp tục du lịch vòng quanh thế giới. Khí hậu ở đây rất hợp với Deana và gia đình cho nên không muốn có bất cứ một thay đổi nào nữa.

    Sự liên hệ của chúng ta, mong giữ được tình bạn chân thật lâu dài. Cũng như Tuấn, Deana là người thích văn chương, tâm hồn lãng mạn, thích cái hay, cái đẹp nhẹ nhàng nhưng rất thẳng thắn, thành thật. 37 năm qua đã là một quãng thời gian khá dài, rất dài cho những thăng trầm của cuộc sống nhưng mỗi chúng ta vẫn còn nghĩ đến nhau là một điều rất đặc biệt. Deana mong gặp lại Tuấn cũng như Tuấn mong gặp Deana chỉ để chia sẻ buồn vui của cuộc sống, muốn biết nhau đã làm gì trong thời gian lâu dài đó mà thôi. Mỗi chúng ta đã có một con đường nhất định để đi và thời gian còn lại không là bao nên không cần phải bạc tóc vì những ảo tưởng không lối thoát.

    Sẵn đây, Deana mời Tuấn cố gắng đi Colorado Springs một chuyến vào dịp nghỉ mùa đông năm nay, cũng là dịp Linda xong bốn năm Đại học. Linda là đứa con duy nhất của chúng tôi, không có bố trong ngày ra trường chắc nó rất buồn! Deana chắc chắn rằng Mẹ của Deana sẽ rất ngạc nhiên gặp lại Tuấn. Deana sẽ không nói gì về Tuấn với bà cho tới khi gặp mặt.

    Cầu xin Chúa luôn bảo vệ Tuấn và gia đình.

    Bạn cũ,
    Deana Florence

    **********

    Đọc xong một lá thư dài, chứa đựng bao điều muốn biết. Deana như đọc được những tâm tư sâu kín của Tuấn làm Tuấn hối tiếc đã lỡ mất một cơ hội gặp lại nàng. Tuấn in bức thư ra rồi nằm thư thả đọc đi đọc lại nhiều lần cho tới lúc Tuấn mệt nhoài… Deana đó, vẫn có những chủ quan đáng yêu, với những quyết đoán không ngần ngại cùng với sự thông minh tuyệt đỉnh. Nhưng dù gì cũng là một điều đáng ngạc nhiên vì hơn 37 năm trước hai người chỉ có quen nhau vài ba hôm, cùng cưỡi ngựa với nhau một buổi, cùng “ngã xuống suối một lần”, thế nhưng hai người lúc nào cũng chứng tỏ hiểu thấu lòng nhau! Tuấn e dè tự hỏi “không biết anh chàng Joseph có một người vợ thông minh, sâu sắc như vậy đã là họa hay phước”. Trong tâm tư Tuấn như có một thúc giục muốn có cơ hội ngồi đối mặt với nàng một lần, để nhìn thật kỷ, để quan sát từng cử chỉ, từng lời nói thoát ra từ con người đó, đầu óc đó, từ đôi môi một thời tham lam, ngọt lịm bên hông ngựa giữa hoàng hôn bao la hay dưới làn nước mát lạnh của dòng suối thơ mộng ngày nào. Tuấn bâng khuâng không biết làm sao có thể thực hiện được chuyến đi Colorado Springs! Thời gian bây giờ tới cuối năm không còn bao xa và không biết sẽ trả lời thư cho nàng bằng cách nào?!

    Tuấn ngủ vùi với lá thư trên ngực và với một nan đề chưa có hy vọng tìm ra giải pháp!

    Yên Sơn
    Mời bạn ghé thăm nhà:
    http://thovanyenson.com

  6. The Following 5 Users Say Thank You to thanphongkingwood For This Useful Post:

    BinhAn_HanhPhuc (09-22-2012), hoang yen (09-12-2013), khongquan2 (10-05-2012), nguyenphuong (06-26-2014), Raptor (02-11-2013)

  7. #4
    thanphongkingwood's Avatar
    Status : thanphongkingwood v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Jan 2012
    Posts: 342
    Thanks: 59
    Thanked 1,321 Times in 304 Posts

    Default

    TRỘM VIẾNG NHÀ
    Yên Sơn


    Trong lúc tôi đang sửa soạn để dạy lớp 6 giờ chiều thì điện thoại tay reng. Thấy số điện thoại của nhà tôi thoáng trong đầu một chút lo âu. Thường thì nhà tôi không gọi điện thoại trong giờ này trừ phi có chuyện gì quan trọng. Ví dụ như xe hư dọc đường, tai nạn giao thông, phải về trễ vì công việc gấp rút trong sở…

    - Anh ơi nhà bị ăn trộm!

    Nghe tiếng nói đầy lo âu và sũng nước mắt của nhà tôi làm tôi cũng bồn chồn và bối rối không ít:
    - Em chạy qua báo cho ông John nhà bên cạnh biết, gọi cảnh sát và anh sẽ về ngay.

    Tôi gọi điện thoại cho học trò lớn gần trường nhất tới dạy thế; nhờ một phụ huynh ngồi nán lại đợi giùm, xong phóng ra xe.

    Về đến nơi đã thấy xe cảnh sát đậu trong đường xe rồi. Trên lối vào nhà để xe đầy những cành cây nhỏ, dường như người làm vườn vừa cắt xén liếp cây hàng rào mà chưa dọn kịp! Vào trong, thấy nhà tôi đang trả lời những câu hỏi của cô cảnh sát đang ghi ghi chép chép giữa những ngổn ngang, bừa bộn trong phòng ngủ như một bãi chiến trường sau một cơn bão táp khốc liệt! Nhà tôi chạy lại ôm tôi nói giọng nghẹn ngào:
    - Trộm đã lấy tất cả nữ trang của em rồi!

    Tôi ôm chặc nàng vào lòng như san sẻ nỗi buồn phiền và đau xót, nghẹn ngào an ủi:
    - Vận xui đành chịu chứ biết sao! Người xưa có nói “của đi thay người” mà em, miễn chúng ta còn khoẻ mạnh mình còn có thể mua sắm lại được em à!
    - Đành là vậy nhưng nhiều vật kỷ niệm của Má để lại, của đời sống vợ chồng mình hơn ba mươi năm qua dù có tiền cũng không thể mua lại được!
    - Đành vậy chứ biết sao hơn, kẻ trộm chắc đã xa chạy cao bay rồi!

    Nguời cảnh sát phải vất vả nhón từng bước một để đi loanh quanh quan sát chỗ này chỗ kia như cố tìm một dấu vết, cuối cùng nói với chúng tôi là kẻ trộm rất chuyên nghiệp nên không để lại một dấu vết nào khả nghi; hơn nữa, trời đã mưa sau khi kẻ trộm rời khỏi hiện trường.

    Trước khi ra về, cô cảnh sát khuyên chúng tôi là nên báo ngay cho bảo hiểm và nên che chắn chỗ cửa sổ bị đập vỡ; khuyên nhà tôi nên làm bảng chi tiết những thứ bị trộm và nộp lên sở cảnh sát càng sớm càng tốt.
    Cô cảnh sát vừa ra khỏi nhà thì đã thấy chị tôi xuất hiện. Có lẽ nhà tôi đã thông báo cho chị nên chị tới với khuôn mặt buồn bã, an ủi chúng tôi, nhất là nhà tôi. Thế rồi ba chị em dọn dẹp những hổn độn trong phòng. Một lúc sau cô con gái cũng được mẹ báo cho biết nên hối hả từ trường về. Tôi loay hoay lo đóng tạm chiếc cửa sổ hư hại xong vào tiếp tay dọn dẹp với mọi người. Thế mà mãi đến hơn 11 giờ khuya chỉ mới tạm xong. Chị tôi ra về và chúng tôi cũng nghỉ tay để dùng buổi ăn tối trong ảm đạm.

    Sau một đêm ngủ không đầy giấc, vợ con tôi cũng trở dậy và đi làm như thường lệ; tôi ở nhà một mình tiếp tục dọn được cái gì thì dọn. Sau 8 giờ sáng, tôi gọi hãng bảo hiểm để tường thuật sự việc đã xảy ra. Người đại diện bảo hiểm hỏi tôi hàng mấy chục câu hỏi muốn điên cái đầu, cuối cùng họ mở hồ sơ và cho chúng tôi số dữ kiện cùng những số điện thoại liên lạc để lấy hẹn sửa chữa khung cửa sổ hư hại. Họ cho một cái hẹn vài ngày sau sẽ đến nơi điều tra. Tôi la trời thì họ bảo tôi hãy cứ đóng tạm việc che chắn. Tôi gọi vào sở cho nhà tôi biết để viết xuống bảng chi tiết ngay cho sở cảnh sát để có hồ sơ nộp cho bảo hiểm

    Sau khi dứt điện thoại với bảo hiểm, tôi gọi những số điện thoại họ cho nhưng ai cũng hẹn vài ba hôm mới có thể đến được! Cuối cùng tôi gọi ông em làm xây dựng của tôi để lo việc sửa chữa.

    Hai hôm sau, đại diện hãng bảo hiểm tới nhà làm bản tường trình, xong họ viết một cái chi phiếu tại chỗ đền bù chỗ cửa sổ hư hại. Cầm tấm chi phiếu mấy trăm đồng trong tay mà lòng cay đắng nhưng cũng tự an ủi “có còn hơn không!”

    Để làm một bảng chi tiết về những đồ đạt đã mất không phải là một chuyện dễ làm. Nhà tôi ngoài những giờ giấc làm việc ở văn phòng, nàng đã tốn hơn hai ngày đêm để lục lọi, tìm kiếm những hóa đơn mà tụi trộm đã tung hê rải rác chung quanh phòng lẫn lộn với bao nhiêu thứ khác; chưa kể những món kỷ vật không có giấy tờ! Nhà tôi đã gọi văn phòng bảo hiểm để xin thêm thời gian. Trước khi gần hoàn tất công việc ghi chép, nhà tôi được văn phòng bảo hiểm gọi vào nơi làm việc cho biết là theo hợp đồng bảo hiểm của chúng tôi đang có không có khoản đền bồi cho nữ trang và vàng bạc! Họ nói khoản này phải mua bảo hiểm riêng, còn hơp đồng bình thường của căn nhà chỉ đền tối đa là $2,500.00 chưa kể deductible (10% trị giá bảo hiểm nhà). Mà 10% trị giá nhà là kể như chẳng đền bồi gì cả! Là zero, là zip, là mậu lúi, là nada, là ne pas… Cả hai chúng tôi vô cùng thảng thốt vì đâu có ai cho mình biết từ hơn mười mấy năm qua! Nhà tôi nói trong nước mắt “thế là kể như tất cả đã đội nón ra đi! Biết vậy mình đã không cần báo cho bảo hiểm biết làm gì để tương lai gần lại bị tăng lên và có tỳ vết trong hồ sơ!” Dù vậy hãng bảo hiểm cũng khuyên chúng tôi nên cứ nộp cho họ bảng chiết tính! Nhà tôi không phải tìm kiếm gì nữa, nộp bảng sơ lược đã viết… Ngó vào bảng liệt kê tôi đã thấy dù cho không có tiền deductible, số tiền $2,500 đền bồi chỉ bằng một phần rất nhỏ so với trị giá đồ đạc bị trộm đã ghi xuống! Tôi lại an ủi nhà tôi cũng chính là tự an ủi mình với cái câu cũ rích, “của đi thay người”

    Khi mọi việc đã lắng xuống, nhà cửa đã sắp xếp, sửa sang lại như xưa và không khí trong nhà cũng bớt nặng nề, tôi gọi chị tôi nhờ chị tìm mua giùm một bộ nữ trang tặng nhà tôi để bù đắp phần nào mất mát. Chị tôi vốn là “nhà sưu tầm đồ cổ và nữ trang”, lại rất hợp gu với nhà tôi về những thứ này”.

    Vài hôm sau nhà tôi chuyển email cho tôi những thư từ của các chị:

    Kingwood, ngày… tháng… năm…

    NB thương,
    Chị rất thông cảm và chia sẻ sự mất mát khá lớn của em, nhất là những vật kỷ niệm của Má cho em và của vợ chồng sắm sửa trong những dịp wedding anniversairies. Wow hơn 30 năm dành dụm chứ ít sao! Chị biết rất khó để quên những “công việc thường nhật” của em mỗi buổi sáng. – (công việc thường nhật mỗi buổi sáng của nhà tôi là thức dậy sớm tắm gội, trang điểm và lựa chọn những món nữ trang thích hợp với màu sắc và trang phục cho mỗi ngày đi làm) – Mặc dù chị vẫn biết em rất giàu nghị lực và ít để lộ những lo âu buồn phiền trong lòng nhưng những người thân yêu chung quanh em thì ngược lại kể cả chị. Những xui xẻo xảy ra cho em cũng làm chị không còn thích thú đeo nữ trang nữa; mỗi lần chị lấy ra định mang vào người lại nghĩ đến em nên chị buồn bã bỏ lại vào hộp cất đi.

    Thôi em đừng buồn! Chúng mình sẽ từ từ mua sắm lại và như vậy em sẽ có những món đồ mới lạ hơn. Chúng ta còn khoẻ mạnh nhất định chúng ta còn có dịp để bù đắp những mất mát. Hãy nghĩ về những món nữ trang bị trộm mất như của bố thí cho họ sống qua ngày. Hãy nghĩ sự xui xẻo này như là một sự trao đổi bình yên cho con trai lớn của em đang sống trong sự an toàn trên nước Mỹ thay vì phải đi chiến trường Iraq hoặc Afghanistan. Chúng ta cũng rất may mắn là vẫn còn bao nhiều người thân mạnh khoẻ ở chung quanh; chắc ở thế giới bên kia Ba Má chúng ta vẫn luôn che chở, bảo bọc cho sự bình an của mọi người. Một điều nữa là chị sẽ cho NB một món nữ trang của chị mà NB vẫn thích.
    Thương em nhiều,
    Chị C

    Concord, ngày… tháng… năm…

    Hello NB,
    Trong khi chờ chị C tìm kiếm những nữ trang mới cho NB, chị sẽ gửi tặng NB chiếc nhẫn NB rất ưa thích khi chị em chúng ta cùng đi mua năm nào. Đó là chiếc “princess cut”. Chị đã định tạo sự bất ngờ cho NB khi trao tận tay trong dịp qua dự đám cưới của cháu mình, nhưng chị nghĩ cho NB biết trong lúc đang xuống tinh thần như một lời an ủi chân tình nhất của chị. Chị sẽ mang qua cho NB trong dịp tháng 10 sắp tới.
    Chị D

    Walnut Creek, ngày… tháng… năm…
    NB ơi,
    Chị rất buồn nghe tin nhà hai em bị mất trộm. Mấy hôm nay chị cũng buồn lây và suy nghĩ hoài. Cuối cùng đành tự an ủi “của đi thay người!”

    Chị hiểu là vụ mất trộm này không những hao tổn vật chất mà còn nặng nề về tinh thần. Hình dung NB sáng sáng sửa soạn đi làm, đến cái bàn phấn lục lọi những hộp nữ trang… bây giờ đã không còn ở đó nữa, chắc là một sự trống vắng, hối tiếc ghê lắm! Nghĩ đến gương mặt buồn bã và thất vọng của NB, chị ứa nước mắt!

    Em biết không, đã nhiều năm rồi chị không khóc nữa, hay không còn khóc được nữa, không phải vì mình đã chai đá, mà vì chị đã tập được cho mình nhìn cuộc đời vô thường và mọi sự ở đời sắc sắc, không không.

    Chị không gọi cho em ngay – tuy rất muốn gọi – vì không muốn làm em thêm mũi lòng. Ý tưởng đầu tiên của chị là đi ra ngân hàng lấy cái hộp deposit box và soạn ra một ít nữ trang gởi cho NB.

    Chị ngồi đây, viết cho NB email này và nhớ lại lúc chị qua Texas năm xưa… nhớ một hôm mấy chị em cùng nhau vui vẻ, “hăng hái” đi mua nữ trang. Chị cố nhớ lại món nữ trang nào NB thích nhất. Chị nhớ lúc mua bộ perles và các em nói, “em thích cái này, sau này chị ‘để lại’ cho em nha, v.v…” rồi tụi mình rũ ra cười với nhau.

    Ờ héng, sao chị phải đợi đến lúc mình về chầu ông bà mới “để lại” cho các em? Chị sẽ soạn ra và gởi cho NB trước tiên. Chẳng những để nói với em là chị thương em rất mực, nghĩ đến em nhiều lắm, mà còn để được cái thú vui nhìn thấy các món nữ trang đó trên cổ, trên tay của em nữa.
    Ceci dit, je m’en vais maintenant ………..
    Thương
    Chị M

    Kingwood, ngày… tháng… năm…
    Các chị thương mến,
    Em rất xúc động để biết em được các chị thương yêu nhiều đến thế! Chị C đã cho em mấy món nữ trang quý hiếm và đắt tiền của chị; chị D nhường lại cho em chiếc nhẫn yêu thích đặc biệt; chị M lại hứa cho bộ Perles đắt giá nữa! Em nghẹn ngào viết mấy dòng này để chân thành cảm nhận tình cảm thân thiết và sự hỗ trợ tinh thần của các chị dành cho em trong lúc này. Đặc biệt cám ơn chị C luôn an ủi và khuyến khích em mấy hôm nay; thật tình nỗi buồn đau của em cũng đã nguôi ngoai đi rất nhiều!
    Em thật là quá may mắn được làm em của các chị. Phải nói là quá may mắn để có những người chị tuyệt vời!!!

    Thương các chị nhiều,
    Em NB


    Đọc xong những dòng thư qua lại của mấy chị em tôi cũng ứa nước mắt xúc động trước tình nghĩa ruột thịt. Tôi rất may mắn có một đại gia đình trên dưới hài hòa, trong ngoài đầm ấm, thương yêu, giúp đỡ nhau hết lòng.

    ******

    Mấy hôm nay nhà tôi thấy tôi lăng xăng khảo giá mấy hãng Home Security, nàng phán “Anh cứ đợi mất gà mới lo làm chuồng!” Quả thiệt đúng như vậy, “ở đời đâu có cái dại nào giống cái dại nào” nên tôi cứ mò mẫm “làm chuồng sau khi đã mất gà” nhiều thứ chuyện khác nhau. Tôi lại triết lý vụn để tự an ủi “tất cả những gì xảy ra trên đời này cũng đều có lý do của nó”; và “con người ai cũng có số mệnh”; chuyện “Tái Ông mất ngựa” vẫn được truyền tụng trong nhân gian; biết đâu rủi cái này được may cái khác. Cái may trước mắt là thằng lính không bị đưa đi những chiến trường khốc liệt trong lúc này; cái may to tát nữa là những người thân yêu hai bên đều được mạnh khoẻ, được sống đầm ấm, hạnh phúc trong tình thương yêu đại gia đình.
    Mời bạn ghé thăm nhà:
    http://thovanyenson.com

  8. The Following 4 Users Say Thank You to thanphongkingwood For This Useful Post:

    hoang yen (09-12-2013), khongquan2 (10-05-2012), nguyenphuong (04-19-2013), Raptor (02-11-2013)

  9. #5
    thanphongkingwood's Avatar
    Status : thanphongkingwood v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Jan 2012
    Posts: 342
    Thanks: 59
    Thanked 1,321 Times in 304 Posts

    Default

    BUỔI CHIỀU XUỐNG PHỐ VỚI VỢ CON
    ngày 23.01.12

    Những ngày nghỉ lễ Giáng Sinh đã vội vàng qua. Hôm nay đã là ngày thứ Sáu cuối năm, đứa con trai út phải quay lại Austin với công việc của nó. Thằng Út đã ra trường với ngành phim ảnh và xin ở lại thủ phủ để có cơ hội tìm việc liên quan đến chuyên môn. Vẫn biết là một ngành nghề đòi hỏi rất khó khăn và có nhiều cạnh tranh nhưng vì nó quá ưa thích nên cả nhà cũng phải hỗ trợ nó hơn suốt 4 năm qua. Hôm nay ra đi, nó có quá nhiều đồ đạc phải mang theo gồm có thức ăn của Mẹ nó nấu không tiện đi xe buýt Greyhouse; vì thế thằng anh lớn tình nguyện đưa em đi. Houston và thủ phủ Austin cách nhau 3 giờ lái xe cho quãng đường dài gần 200 dặm, qua nhiều thị trấn nhỏ và luôn luôn có cảnh sát rình rập.

    Đời sống sinh viên xa nhà 4 năm qua đã cho nó ý niệm tự lập, tự lo kể cả việc nấu ăn. Thằng Út lại là đứa thích nấu ăn, nó hay gọi Mẹ nó để hỏi cách nấu món này món khác. Dù vậy, khi nào về thăm nó đều ăn uống rất ngon lành và thường nói “món ăn nào của Mẹ nấu cũng ngon tuyệt vời!” Thế nên khi ra đi, Mẹ nó cũng gói ghém tất cả tình yêu thương vào những hộp đồ ăn hạp khẩu.

    Sau buổi cơm trưa, hai cậu con trai ra đi mang theo cả tiếng nói, tiếng cười và niềm vui trong những ngày qua làm cho căn nhà trở nên trống trải. Cũng may còn cô con gái rượu đang ở nhà. Con bé năm nay đã gần hăm chín tuổi nhưng chưa chịu có chồng. Thấy bạn bè hết người này đến người khác lên chức ông nội, ông ngoại, khoe cháu trai, cháu gái ỏm tỏi trên net thấy bắt ham, thế mà với mấy đứa con của chúng tôi chúng coi chuyện lập gia đình là chuyện của người khác, mỗi lần hỏi tới thì đều nghe “tụi con chưa sẵn sàng”!

    Lòng buồn buồn, tôi đề nghị với nhà tôi và con gái tìm chỗ đi chơi cho khuây khỏa. Suy nghĩ một lát, nhà tôi nói hay là mình đi xuống công viên Discovery Green dưới phố chơi cho biết. Theo cô con gái, Discovery Green đã được hình thành từ năm 2008, thế mà chúng tôi chưa từng biết đến mặc dù thỉnh thoảng cũng có việc đi ngang qua khu phố này nhưng không hề để ý. Theo con gái cho biết, đây là một khu công viên nhỏ nhưng rất đẹp. Tôi đề nghị con gái dẫn đường vì cô nhỏ là người nói cho chúng tôi biết nơi này. Cô nhỏ không muốn đi nhưng tôi nói “lâu rồi Ba Mẹ chưa có dịp đi chơi với con, hơn nữa anh em của con đi hết rồi ở nhà buồn lắm”! Có lẽ cô nhỏ cũng cảm nhận được tấm lòng của tôi nên đồng ý cùng đi. Riêng tôi rất vui được đi chung với con để nhớ về những ngày xa xưa, lúc chúng nó còn bé, đi đâu cũng tíu tít một bên.

    “Những ngày xa xưa”! Thật sự nghĩ lại chỉ là giấc mộng dài. Chỉ như mới ngày nào đây tôi phải bỏ công việc làm đòi hỏi travel 60% khi chúng nó đang ở thời “teen age”; chỉ như mới ngày nào đây chúng tôi dọn nhà về Houston từ Thung Lũng Hoa Vàng Silicon Valley, California….

    Discovery Green nằm ngay trung tâm thành phố, trước mặt Georgia R. Brown Convention Center, nằm giữa hai cầu trường nổi tiếng của Houston Rocket Basketball Toyota Center và Houston Astro Baseball Minutes Park. Convention Center cũng là nơi đốt pháo bông tưng bừng hàng năm vào các dịp Lễ Độc Lập và New Year. Diện tích toàn khu gần mười hai mẫu đất nhưng hoa kiểng xanh tươi; nhiều sân chơi dành riêng cho trẻ em; có sân trượt băng ngoài trời đông nghẹt người; có hồ nước thiên nhiên khá rộng in bóng cỏ cây và những sinh hoạt chung quanh; có sân phun nước rất đẹp, hấp dẫn lũ con nít đùa nghịch với những tiếng nói cười rộn rã; có một quả đồi nhỏ với kỳ hoa dị thảo chung quanh; có một khoảng đường dài rợp bóng cây rất thơ mộng, lủng lẳng những lồng đèn đầy sắc màu to nhỏ đủ cỡ như mặt trời mặt trăng, in hình những người nổi tiếng Houston, rực rỡ hai bên đường khi hoàng hôn phủ xuống. Kế bên con đường này là một nhà hàng trông rất sang trọng, trong ngoài thiết kế hoa mỹ, đắt tiền.

    Có lẽ thành phố chuẩn bị đón giao thừa vào đêm hôm sau nên có nhiều chỗ treo đèn kết hoa rực rỡ, có vài xe hoa đậu sẵn trên đường, có sân khấu lộ thiên rất lớn với những giàn âm thanh xếp đặt sẵn sàng bên cạnh một căn lều vĩ đại nhưng còn trống. Theo cô con gái thì hàng ngày công viên này cũng rất nhộn nhịp, những người làm việc trong phố gần bên thường ra đây đi bộ, tập thể dục thư giản, ăn trưa ngoài trời. Một nơi đẹp đẽ như vầy mà phải đợi 20 năm hơn chúng tôi mới có dịp biết đến. Quả là “bụt nhà không thiêng”. Thường người ta đi du ngoạn đó đây là cốt ý tìm những nơi có vẻ đẹp thiên nhiên hay những công trình nhân tạo đặc trưng để chiêm ngưỡng; trong khi đó chung quanh nơi mình ở có những kỳ tích, thắng cảnh thì lại ít biết tới!

    Texas là tiểu bang rộng lớn hàng thứ hai Nước Mỹ sau Alaska với khoảng 268 ngàn dặm vuông, lớn hơn hai lần so với Việt Nam (128 ngàn dặm vuông). Thành phố Houston rộng lớn nhất của tiểu bang với 600 dặm vuông nhưng chỉ có 2.3 triệu dân cư (trong đó có khoảng 160 ngàn người Việt Nam) so với Saigon 800 dặm vuông và gần 9 triệu dân cư. Ngoài ra, Houston còn có rất nhiều địa điểm cho du khách thăm viếng rải rác khắp thành phố. Nếu ai muốn biết Houston có gì lạ cứ việc tìm trong google “what to do in Houston”, quý vị sẽ thấy hàng mấy chục danh lam thắng cảnh từ trung tâm thành phố ra tới các vùng ngoại ô, chắc chắn sẽ làm quý vị bận rộn suốt một tuần lễ thăm viếng chưa hết.

    Chúng tôi đi loanh quanh chụp hình, thưởng lãm phong cảnh và những sinh hoạt sinh động cho tới lúc trời sụp tối, khi nỗi buồn lắng xuống là lúc cơn đói nổi lên. Ba chúng tôi vào nhà hàng Vạn Lộc, là quán ăn gia đình trong khu phố thương mại sầm uất của người Việt Nam khoảng 10 năm trước. Những bảng tên đường dọc ngang bằng tiếng Việt cũng đã biến mất khi hầu hết cơ sở thương mại của người Việt dọn về Khu Southwest, nằm hầu hết trên đại lộ Bellaire Boulevard, nhiều nhất là bên ngoài Xa lộ vòng đai số 8. Ngoài ra, hàng quán và cơ sở thương mại Việt Nam cũng xây cất, thuê mướn rất nhiều nơi trên các con đường lân cận như: Bissonnet, Beechnut, Harwin cả mấy dặm dài ở mỗi con đường.

    Thương mại Việt Nam ngoài Khu Southwest còn có các khu South Belt (South I-45), khu Northwest (xa lộ 290), Khu Veteran Memorial (North I-45)… mỗi nơi mỗi vẻ nhưng cũng rất nhộn nhịp dù không thể so sánh được với Khu Bellaire Southwest.

    Những món ăn thuần túy gia đình vẫn là Cá kho tộ, Canh chua Cá Bông Lau, Cải Làn xào dầu hào, vậy mà tôi ăn rất ngon miệng, có lẽ vì đói sau vài tiếng đồng hồ dạo quanh dưới phố và trong lòng thoải mái, vui vẻ với sự có mặt của vợ và cô con gái rượu bên cạnh suốt cả buổi chiều. Chúng tôi về tới nhà chưa lấy gì muộn lắm nhưng cô nhỏ đã xin đi ngủ sớm, còn hai chúng tôi thay vì xem phim chung với nhau thì lại mỗi người ôm một chiếc laptop “tiếp tục” hát “một ngày, ngày đã qua…”

    “Một ngày, ngày đã qua! Ôi một ngày, ngày chóng qua! Một chiều một ngày âm thầm đã đã trôi đi không còn gì. Ôi chinh chiến đã mang đi bạn bè! Ngựa hồng đã mỏi vó chết trên đồi quê hương…”


    Cuối năm 2011
    Mời bạn ghé thăm nhà:
    http://thovanyenson.com

  10. The Following 4 Users Say Thank You to thanphongkingwood For This Useful Post:

    hoang yen (09-12-2013), khongquan2 (10-21-2012), nguyenphuong (06-26-2014), Raptor (02-11-2013)

  11. #6
    thanphongkingwood's Avatar
    Status : thanphongkingwood v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Jan 2012
    Posts: 342
    Thanks: 59
    Thanked 1,321 Times in 304 Posts

    Default

    KHÚC KHUỶU DÒNG ĐỜI
    Yên Sơn


    Buổi sáng thứ Tư trong tuần mà điện thoại trong phòng làm việc của hắn reo liên tục, vừa hết cú này sang qua cú khác! Trong lúc hắn đang tìm mọi cách để giải quyết trục trặc hệ thống server của một khách hàng “nặng ký” qua điện thoại thì thằng Quản Đốc tới bảo là lên văn phòng gặp hắn sau khi giải quyết xong vấn đề của khách. Hắn giật mình nhưng đang nói chuyện với khách nên gật đầu ra dấu “nhận hiểu” và tiếp tục cuộc điện đàm.

    Gác máy điện thoại xong, hắn ôn lại cuộc điện đàm vừa qua để kiểm soát thử mình có nói điều gì vi phạm “guideline” của hãng hay không. Chuyện “lỡ lời, thiếu kiên nhẫn, mất bình tĩnh” với các ông bà nội khách hàng cứng đầu, ta đây, mất lịch sự vẫn không tránh khỏi mặc dù công ty đã có những biện pháp nghiêm cấm nhân viên làm mất lòng khách hàng ở bất kỳ hoàn cảnh nào, khía cạnh nào hoặc hình thức nào. Tất cả các kỹ sư trong Technical Depatment này đều được cấp trên tặng cho những “sản phẩm” làm bằng mủ nhẹ, để “hả giận” nếu gặp nhằm những khách hàng khó ưa, xấc láo. Dù vậy, chuyện các “ngài kỹ sư” đá thùng rác, dộng bàn, dộng vách, hoặc những tiếng kêu trời sau khi “mute” đầu dây điện thoại, rồi vò đầu bứt tóc, than vãn như bọng vẫn xảy ra trong “khu phố” như cơm bữa… Gọi là “khu phố” vì mỗi giám thị trông coi một khu, có khoảng chừng 20 văn phòng lỡ (partition) nằm sát vách nhau. Công ty có “auditting department” để kiểm soát tất cả các cuộc điện đàm của nhân viên với khách hàng. Rất nhiều khi giám thị hoặc quản đốc cũng theo dõi nhân viên dưới quyền tại văn phòng của họ. Việc Giám thị hoặc Quản đốc bỗng nhiên xuất hiện mời lên văn phòng cũng không phải là điều xa lạ gì đối với nhóm kỹ sư trong department này. Bản thân hắn cũng đã vài lần bị sao quả tạ. Nhất là có một lần thằng khách hàng trời đánh gọi hắn là “stupid Chinaman”! Vốn liếng tiếng Mỹ của hắn đâu có tệ nhưng có lẽ nước mắm đã ướp đầu lưỡi hắn cứng cáp hơn nên dù có sửa đổi cách mấy cũng không thể qua mặt những người sành sõi âm giọng ngoại quốc. Ngoài ra, lâu lâu cũng có đồng nghiệp chửi khách hàng thẳng tay, chửi luôn cấp trên xong tự động ra về nghỉ việc. Ôi! Cái thời buổi thị trường Computer cạnh tranh nhau một cách gắt gao; thời buổi mà các công ty điện toán đua nhau đưa “job” ra nước ngoài để có thể cắt giảm chi phí tối thiểu, để có thể hạ thấp giá thành sản phẩm tối đa mong bảo tồn market share, quả thật vô cùng chua cay cả cho chủ lẫn người làm. Ôi! Quả là thời buổi gạo châu củi quế!

    Dò đi dò lại không thấy có vấn đề gì rong những cuộc điện đàm từ sáng tới giờ, hắn yên tâm logged out, đứng lên đi về phía văn phòng. Vừa đi vừa suy nghĩ lung tung. Không biết có chuyện gì đây, không lẽ được báo tin nghỉ việc?!? Không thể thế được mặc dù công ty đang dần dần sa thải nhân viên! Không thể có chuyện sa thải hắn trong lúc department còn quá nhiều đồng nghiệp “non tay ấn”, nhiều nhân viên có tiếng lười biếng, hoặc có thành tích “con rùa”! Hắn nghĩ là hắn sẽ phải là nhóm người ra đi cuối cùng của department nếu việc cắt giảm nhất định phải xảy ra. Hắn tự tin lắm vì ngoài tài giải quyết vấn đề cho khách hàng nhanh chóng, giải quyết nhiều vụ khó khăn mà nhóm kỹ sư “tiền tuyến” đầu hàng. Hắn lại có thâm niên công vụ nữa, đã từng được nhiều tưởng thưởng từ cấp trên với thành tích siêng năng – không bao giờ từ chối làm giờ phụ trội, làm cuối tuần; tình nguyện làm ngày lễ hoặc có ai yêu cầu làm thế – Hơn thế nữa, hắn đã từng được tuyên dương là “nhân viên xuất sắc của tuần, của tháng” – mặc dù cũng có vài lần bị giám thị bắt gặp quả tang hắn đang ngồi miệt mài viết email riêng tư mà không bị khiển trách. Trên tất cả những điều như đã kể, hắn còn hơn đồng nghiệp về tính tình vui vẻ lẫn chuyên môn. Luôn sẵn lòng giúp đỡ đồng nghiệp khi họ gặp khó khăn dealing với khách hàng! Hắn đã có trong tay những chứng chỉ đòi hỏi trong ngành nghề; đặc biệt nhất, hắn đã lấy xong bằng MCSE (Microsoft Certified System Engineer) tháng rồi, sau hơn một năm dài miệt mài vừa học vừa ngủ gục sau giờ tan sở. Hắn hãnh diện lắm vì hắn là một trong số bảy người có bằng cấp này trong cả technical support department hơn hai trăm mạng. Trời ơi, thi xong bảy cái test khác nhau của cấp bằng này là cả một cố gắng phi thường cho một người vừa làm toàn thời gian, vừa đi học chứ phải dễ dầu gì đâu. Cả tháng nay hắn vẫn trông chừng bao giờ được tăng lương mặc dù có sự cắt giảm nhân viên đang xảy ra! Chỉ cách năm bảy năm trước, ai có được bằng MCSE cũng được bảo đảm số lương tối thiểu là sáu chục xấp. Dù bây giờ có phổ thông đi nữa, giá trị của nó cũng còn là niềm hãnh diện và phúc lợi cho người sở đắc trong lãnh vực điện toán. Hắn tự trấn an “không thể nào đâu” khi bước vào văn phòng Quản đốc.

    Trong văn phòng đã có thằng Giám thị khu vực của hắn ngồi đó. Quản đốc lịch sự mời hắn ngồi đối diện với thằng Giám thị, xong tự đứng lên đóng cửa văn phòng. Dù việc đóng cửa văn phòng bao giờ cũng xảy ra để giữ riêng tư cho cuộc thảo luận, nhưng bỗng nhiên làm hắn hồi hộp lạ thường, nhất là không khí nghiêm trọng trong văn phòng lúc này. Hắn ngước mắt nhìn gương mặt của thằng Giám thị rồi hướng về phía người Quản đốc! Trong đầu hắn bỗng nhiên mất cả tự tin “không thể như thế được!” Anh chàng Quản đốc là một người Mỹ trắng khoảng 40 tuổi, bình thường nói năng nhã nhặn, lịch sư, tính tình phóng khoáng và vui vẻ. Từ lúc anh chàng về làm Quản đốc department này đến nay, cũng đã hơn bốn năm rồi, dường như hắn chưa bao giờ thấy anh chàng nghiêm nghị như hôm nay. Lòng hắn xao xuyến khi nghe anh chàng hỏi:

    - Anh nghĩ là chúng ta sẽ nói chuyện gì hôm nay?
    - Chắc chắn không phải tôi có vấn đề gì với khách hàng phải không?
    - Cứ đoán đại thử (take a rough guess)!
    - Tôi được tăng lương?
    - Không! – anh chàng Quản Đốc tránh ánh mắt hắn.
    - Các anh đừng nói với tôi là tôi sắp phải ký giấy nghỉ việc đó nha!
    - Thật là điều không may mắn, nhưng đó là sự thật! – anh chàng Quản đốc nghiêm nghị.

    Hắn mở to mắt như không nghe, không tin điều hắn vừa nghe:
    - Tôi hy vọng các anh không đùa dai với tôi đấy chứ?
    - Rất tiếc! – anh chàng nói giọng đưa đám – Chúng tôi cũng ngạc nhiên như anh!
    - Tại sao? – hắn cao giọng như muốn gào lên.
    - Lệnh của cấp trên và không có giải thích!
    - Là Quản đốc, là Giám thị các anh hẳn phải biết họ cho nhân viên nghỉ việc dựa trên căn bản nào chứ?
    - Chúng tôi ao ước có được câu trả lời thỏa đáng cho anh! Nhưng tôi biết chắc một điều anh cũng biết là department này sẽ dần dà đóng cửa. Việc chúng ta đang làm sẽ là việc của một công ty bên Ấn Độ mà anh đã giúp huấn luyện cho họ từ mấy tháng qua.
    - Thì ra là vậy! Nhưng sao tôi lại là người đi sớm?
    - Anh biết mà! Lương bỗng của mỗi người chúng ta bằng lương của năm, bảy ngườy kỹ sư bên Ấn Độ làm cùng công việc!
    - Tôi thật sự không tin là tôi bị nghỉ việc vì lương cao. Các anh biết đó, tôi đã hoàn tất văn bằng MCSE mà vẫn chưa được tăng lương tương xứng!
    - Nếu anh được giữ lại chắc là người ta phải trả lương tương xứng. Tôi chỉ đoán vậy thôi nha, và nên giữ điều đối thoại này tại văn phòng này.
    - Tôi hiểu rồi!!! Department này trước sau gì cũng đóng cửa và người ta không muốn có thay đổi gì trong ngắn hạn?
    - Không ý kiến!

    Vừa nói, chàng Quản đốc vừa đưa ra xấp hồ sơ và chỉ cho hắn ký vào những nơi cần ký. Hắn ngỡ ngàng như người đi trong mộng, e dè cầm bút mà trong đầu vẫn tự hỏi tại sao. Vừa ký giấy vừa hỏi cả hai tên những câu hỏi không ai có câu trả lời. Liệu hắn có bị đối xử bất công, hay bị kỳ thị chủng tộc hay bị phân biệt tuổi tác gì không? Hắn chỉ là một trong hai người kỹ sư Việt Nam trong department này, mà anh bạn kia đã bị cho nghỉ cả tháng rồi. Sau cùng, cả hai ông xếp bắt tay và chúc hắn may mắn. Cho hắn biết là hắn từ từ dọn văn phòng, hắn vẫn được trả lương cho đến thứ Sáu. Chiều thứ Sáu, trước khi ra về, giao chìa khóa văn phòng và công việc cho Giám thị. Và còn nói thòng một câu:
    - Nếu anh tin rằng anh bị đối xử không công bằng thì cứ liên lạc với sở lao động!

    Điều phải đến đã đến!
    Ai cũng biết chuyện gì tới sẽ tới, nhưng thường “những sự tới” hay xuất hiện bất thình lình, rất đột ngột làm người ta hụt hẫng, chới với, bàng hoàng và không biết phản ứng ra sao hết! Bước chân ra khỏi văn phòng, hắn đã thấy có vài cặp mắt nhìn hắn như dò hỏi. Hắn thản nhiên bảo đồng nghiệp là việc gì chúng ta lo sợ xảy ra thường xảy ra rất mau, thế thôi! Về lại văn phòng, hắn gieo mình xuống ghế, đầu óc nặng trĩu những u hoài. Một vài người bạn sát bên qua thăm hỏi và chia buồn với hắn. Hắn trực nhớ lại những tiếng xầm xì, thương hại cũng có, phiền trách chê bai cũng có của một số đồng nghiệp về một đồng nghiệp khác bị nghỉ việc vào đầu tuần (anh ta ký giấy nghỉ việc rồi về văn phòng đập phá sau khi khóc lóc là mới mua nhà, mua xe… bị an ninh của hãng còng tay dẫn đi), hắn quyết định chọn thái độ phớt lờ, nói cười tự nhiên dù trong lòng là những tơ vương trăm mối. Không trăm mối sao được khi kỹ nghệ điện toán càng ngày càng sa thải nhân viên, khi những kỹ sư trẻ ra trường rất khó khăn để tìm được một công việc trong ngành nghề này, nhất là hardware; nếu có được thuê mướn cũng chỉ được đồng lương không tương xứng! Không trăm mối sao được khi ngành hardware điện toán được các hãng xưởng đua nhau đem ra nước ngoài! Dù có MCSE, nhưng bao nhiêu kinh nghiệm của hắn đều thuộc hardware! Không bi quan sao được khi tuổi đời đã quá giới hạn để cạnh tranh công việc với sinh viên mới ra trường với số lương tối thiểu; hoặc can đảm nào để “làm lại từ đầu”! Nghĩ tới bốn chữ này tự nhiên hắn rùng mình! Từ ngày qua Mỹ tới nay, 28 năm có dư, hắn đã phải năm lần bảy lượt “làm lại từ đầu”!? Khi còn trẻ người ta không ngại lắm, nhưng ở Mỹ, qua tuổi bốn mươi rất khó bon chen, huống hồ chi… Dù không một hãng xưởng nào đặt điều kiện tuổi tác khi thuê mướn nhân viên (nghiêm cấm là đằng khác. Ở Mỹ, luật sư nhiều tương đương với kỹ sư, bác sĩ…. ở một đất nước mà hở ra một chút là có thưa có kiện, dễ đáo tụng tiền đình), nhưng luật bất thành văn ai ai cũng hiểu, cũng áp dụng. Kinh nghiệm này hắn học được qua các khóa Quản Trị sơ cấp và Trung cấp của hệ thống nhà hàng hamburger Wendy’s International khi làm supervisor rồi manager cho một nhà hàng ở miền Bắc California. Cũng như trong các khóa Quản trị nhân viên, khi làm International Sale and Marketing Assistant Director cho hãng Schwan’s Asian Foods.

    Hắn muốn gọi điện thoại cho vợ để thông báo tin buồn, nhưng nghĩ đi nghĩ lại là không nên làm nàng phiền muộn trong lòng đang khi làm việc. Hắn ngồi thừ người suy nghĩ hết chuyện nọ đến chuyện kia, đầy những âu lo, và bấp bênh trước phiền mắt! Không âu lo sao được khi cả hai đứa con lớn đang học đại học, đứa nhỏ đang ở cấp trung học! Không âu lo sao được khi hai vợ chồng đều phải đi làm tất bật mỗi ngày để thanh thỏa cuộc sống vật chất với hàng trăm thứ nợ, để con cái khỏi phải vay mượn tiền học, tránh được cho con những số nợ khổng lồ sau khi ra trường. Thế mà bây giờ chỉ còn lại một người! Liệu với số tiền dành dụm lâu nay và số bồi hoàn nghỉ việc sẽ chống đỡ được bao lâu. Đời sống của hắn chắc chắn sẽ vô cùng xáo trộn. Nhưng trên tất cả, câu hỏi vẫn lởn vởn trong đầu “rồi mình sẽ làm gì, đời sống sẽ ra sao”?! Hắn không đủ tự tin là sẽ dễ tìm được việc làm trong ngành nghề này. Càng suy nghĩ càng tức và tiếc. Khổ công chăm chỉ sách đèn cả năm trời, vừa thi đậu đã thành vô dụng! Nếu biết thế, tội gì!

    Nếu biết thế, tội gì! Hắn bỗng bật cười! Dường như câu này rất ư thân thuộc, nhất là ngày bỏ nước ra đi! Khi bỏ nước ra đi để lại một người nguyện ước trăm năm mà hắn vẫn trân quý, yêu mến, giữ gìn sau bao nhiêu tháng năm thân thiết. Nếu biết là sẽ chạy thục mạng thì đêm trước đó hắn đã bỏ sở chạy ra Saigon đón nàng cùng đi. Khi bỏ nước ra đi, trong nhà băng hắn để dành hơn nửa triệu bạc. Hắn đã phải giới hạn chi tiêu tối đa, dè sẻn từng đồng để dự định với nàng một đám cưới cho rỡ ràng với bạn bè hai bên! Chưa kể “nếu biết thế” đã rất nhiều lần đến với hắn trong những thăng trầm cuộc sống tha hương

    Hắn bước ra khỏi văn phòng tính đi lấy café. Hắn vẫn uống café cả ngày đó mà, nhất là sau những cú phone hóc búa! Đồng hồ đã chỉ 3giờ chiều, hắn sực nhớ là hắn đã bỏ cơm trưa mà không thấy đói. Hắn tự hỏi “mình ở lại làm gì, mình đã là free man rồi mà, đâu có ai bắt buộc mình phải tiếp tục làm việc khi đã được thông báo cho nghỉ việc!” Hắn thu xếp rời văn phòng sau khi chào thằng giám thị.

    Con đường dài cả tiếng đồng hồ với tốc độ trung bình 70 dặm một giờ đã đưa hắn đi về mỗi ngày hai bận, ròng rã hơn 5 năm qua, hôm nay xe cộ dường như thưa thớt! Thói quen nghe nhạc trên đường cũng trở thành ồn ào khó chịu. Hắn tắt máy, mở toang các cửa sổ cho gió lộng ào ạt vào xe. Dù là tháng cuối cùng của mùa xuân ở Houston, Texas nhưng khí hậu đã có vẻ oi nồng như đầu hạ, không như ở vùng “Thung Lũng Hoa Vàng” phía bắc, hoặc Orange County phía nam của California – những nơi mà hắn đã từng ở qua. Hắn cố không nghĩ tới chuyện không vui hôm nay, nhưng không thể nào đẩy lui những ưu tư đang dày xéo trong tâm thức được! Không biết gia đình hắn sẽ phản ứng ra sao! Nhất là gương mặt sầu não của “con gái rượu” – nó vẫn gọi nó là daddy’s girl. Nhớ lần thất nghiệp trước, con bé mới có 14 tuổi mà đã cảm nhận được nỗi vui niềm buồn của bố nó. Nó cứ quấn quít một bên, khi nào gặp hắn ở nhà, sau giờ về học mỗi ngày. Nó cứ nói: “bố đừng buồn nghe bố, bố sẽ tìm được việc sớm mà”. Hoặc: “con sẽ không đòi học lái xe khi con 16 tuổi, con sẽ không đòi mua xe mới, con sẽ học giỏi, sẽ rất ngoan, sẽ không đi học đại học xa nhà…” Mới đó mà nó đã học năm thứ ba rồi, vẫn như ngày còn bé, vẫn là con gái rượu, vẫn loanh quanh chuyện trò với bố những vui buồn hàng ngày, đã giữ lời hứa chỉ học lái xe để đi học đại học trong thành phố, đã không vòi mua xe mới khi ra trường “top ten”. Hắn thật sự không sợ vợ hắn buồn mà chỉ lo con gái!!!

    Hắn lắc đầu thật mạnh, cố xua đuổi hình ảnh không vui làm tay lái chao đảo. Chiếc xe lạng qua bên trái một chút, tiếng bóp kèn cùng với tiếng va chạm đụng xe… Hắn điếng người, tìm cách tấp nhanh vào lề phải cùng lúc với chiếc xe kia. Người tài xế là một anh trung niên da màu, mặt mày giận dữ, dùng tiếng Đức xả láng với hắn khi hắn vừa bước xuống xe. Thấy tài xế không việc gì hắn thật hú vía, ngỏ lời xin lỗi! Hắn nói là hắn có bảo hiểm, đề nghị trao đổi chi tiết không cần chờ cảnh sát nhưng tên tài xế không chịu, nhất định gọi cảnh sát. Trong khi anh chàng gọi cảnh sát, hắn có dịp quan sát cả hai xe. Ở cửa sau bên trái của xe hắn đã như chiếc bánh tráng nhúng nước trong khi đầu bên phải xe anh chàng cũng bể hết đèn và móp thật sâu. Cả hai xe đều là xe Nhật Bản! (người miền nam nước Mỹ rất chuộng xe Nhật Bản trong khi dân miền bắc bao giờ cũng rất bảo thủ, 90% người dân chỉ mua xe Mỹ).

    Nỗi bực bội càng thêm bực bội khi nắng chiều vẫn còn rọi xuống chang chang. Đứng ngoài nắng chờ cảnh sát tới biên phạt quả là không thể không phiền! Mãi tới gần tiếng đồng hồ sau mới lãnh xong cái giấy phạt về tội bất cẩn (reckless driving). Càng phiền não hơn khi sực nhớ là xe mình chỉ có bảo hiểm một chiều! (khi có tai nạn mà mình là người có lỗi thì hãng bảo hiểm chỉ đền cho người ta). Chao ôi nào là đóng tiền phạt, tiền sửa xe, bảo hiểm sẽ tăng giá… và sự bất an của gia đình trong những ngày tháng tới!!!

    ************

    Đang ngủ ngon giấc thì con bé vào gọi dậy ăn cơm tối. Nhìn đồng hồ thấy đã 8g. Trên bàn ăn có đông đủ mọi người, nhất là thằng con trai lớn rất ít gặp. Rất ít gặp vì nó đi chơi với bạn bè nhiều hơn ở nhà. Học bao nhiêu năm rồi mà vẫn chưa tới đâu, trong khi bạn bè trang lứa của nó đã xong đại học, đứa học thêm, nhiều đứa đã đi làm! Ít gặp vì khi nào gặp cũng bị hắn la rầy nên tránh mặt! Đang muốn hỏi chuyện nó nhưng thấy tia nhìn khác lạ của vợ khiến hắn chợt nghĩ lại thân phận mình! Hắn im lặng ngồi xuống, cảm nhận như có điều bất thường.

    Xong bữa cơm, đang khi mấy mẹ con dọn bàn, thằng con lớn mời mọi người ngồi lại vì nó có chuyện muốn nói. Hắn ngạc nhiên lắm, không biết chuyện gì mà trông nó nghiêm trang chưa từng thấy. Trực nghĩ tới vẻ mặt nghiêm trang của thằng Quản đốc hôm nay ở sở, hắn nhột nhạt trong lòng, ngồi yên lặng. Hắn đã tính khi mẹ con dọn bàn xong thì hằn sẽ nói về chuyện hôm nay, chưa kịp lên tiếng thì thằng con đã làm hắn lên ruột:

    - Thưa Ba Mẹ, con xin lỗi đã làm phiền lòng Ba Mẹ từ mấy năm nay, con không thể nào chú tâm vào sách vở được! Những điều con sắp nói ra đây, hy vọng không làm Ba Mẹ và các em thất vọng. Con đã suy nghĩ nhiều về đề nghị của Ba Mẹ năm trước là nếu con không thể học được thì nên đi vào quân ngũ một thời gian! Lúc đầu con rất buồn lòng Ba Mẹ, nhưng càng ngày con càng thấy là con không còn lối thoát nào hơn! Con đã lén Ba Mẹ nộp đơn vào quân đội, muốn làm pilot như Ba hồi xưa nhưng họ nói con cao quá (6 feet 5), vì thế con làm đơn xin gia nhập Bộ Binh từ nhiều tháng nay. Con đã hoàn tất việc khám sức khỏe và xong phần điều tra lý lịch cá nhân. Hôm nay con nhận được giấy báo trình diện nhập ngũ. Con phải đi ngày thứ Bảy tới này. Con sẽ đi về ngành thẩm vấn điều tra Quân đội. Đó là tất cả những gì con muốn nói hôm nay. Một lần nữa con xin lỗi Ba Mẹ đã không học hành thành đạt như Ba Mẹ mong ước!

    Thằng con nói một hơi, nửa Việt nửa Mỹ, nhưng mạch lạc, rõ ràng. Mẹ nó với nét mặt âu lo và phảng phất buồn, hỏi chương trình huấn luyện ra sao, ở đâu? Nó cho biết là 3 tháng huấn nhục (boot camp) và căn bản quân sự ở Fort Sil, Oklahoma; 4 tháng tiếp học ngành chuyên môn ở Fort Huachuca, Arizona; xong sẽ về trường Sinh Ngữ Quân Đội ở Monterey, California để học tiếng Trung Hoa 2 năm. Sau đó sẽ được bổ nhiệm đi Châu Á!

    Hắn ngồi yên lặng từ đầu tới cuối, lòng đắm chìm trong những buồn vui lẫn lộn, mắt ngó thằng con chăm chăm. Vui vì cuối cùng nó đã thấy được những lỗi lầm và có thể tự quyết định điều đúng đắn. Nhưng buồn ơi thấy con như chim chưa đủ lông cánh đã bay vội vào giông bão cuộc đời! Mặc dù cả năm qua ít thấy mặt nó ở nhà nhưng dù sao nó cũng còn đi đi về về, chỉ ham chơi hơn sách vở chứ không có rượu chè hút xách gì cả. Hắn thấy như có chút hụt hẫng, mất mát!
    - Anh nghĩ sao mà không nói với con một lời như vậy? – Mẹ nó hỏi.

    Không hiểu sao hắn lại trả lời cụt ngủn:
    - Thì dù gì nó cũng đã tự quyết định rồi mà!
    - Ba không giận con chứ? – thằng con e dè phân trần – Con chỉ muốn surprise Ba Mẹ và các em thôi chứ không cố tình dấu diếm Ba Mẹ đâu!

    Mẹ nó vội đỡ lời:
    - Thì mấy năm trước anh đã không khuyến khích nó đi Quân Đội là gì?!
    - Ba không có gì để nói, chỉ muốn mọi sự tốt lành cho con! Ba không giận con nhưng thấy không được vui trong lòng, cảm thấy có cái gì mất mát!

    Nói xong hắn đứng dậy rút vào phòng đọc sách. Không muốn nói gì thêm trong lúc này khi thấy mặt mấy mẹ con buồn dàu dàu và không khí khá buồn tẻ! Một ngày thôi! Một ngày ngắn ngủi mà có bao nhiêu là điều oan trái xảy ra! Dù sự nhập ngũ của con trai lớn không hẳn là sự mất mát nhưng sao cảm giác cứ bùi ngùi! Dù sự mất việc không là một điều mới mẻ trong tình trạng kinh tế chung hiện nay, nhưng kéo theo tai nạn đụng xe quả nhiên là một đại họa trong lúc này! Nếu người ta hay ví “Sông có khúc, người có lúc” thì đây quả là một khúc khuỷu nguy hiểm của dòng sông, là một trong những lúc khó khăn nhất trong đời tỵ nạn của hắn vậy!


    Mời quý ACE nghe bài nhạc mới có nhiều ý nghĩa:


  12. The Following 5 Users Say Thank You to thanphongkingwood For This Useful Post:

    hoang yen (09-12-2013), khongquan2 (11-01-2012), nguyenphuong (06-26-2014), Raptor (02-11-2013), Tinh Hoai Huong (01-23-2013)

Trang 1/6 123 ... cuốicuối

Similar Threads

  1. Đường Về Ôi Quá Dài
    By thanphongkingwood in forum Truyện ngắn
    Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 08-02-2012, 11:09 PM
  2. Kiếp Con Trai....quá ngu
    By TAM73F in forum Vui cười
    Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 09-21-2010, 09:09 PM
  3. Tự Chủ ... Không nên Đi Quá Xa.
    By PS khoá 72G in forum Liên Lạc Hội Quán
    Trả lời: 2
    Bài mới nhất : 04-25-2010, 10:08 PM
  4. Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 12-22-2009, 06:29 PM

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
Hội Quán Phi Dũng
Diễn Đàn Chiến Hữu & Thân Hữu Không Quân VNCH




website hit counter