(Bài viết về bằng cấp của con ông cháu cha và cán bộ Cộng sản)

Nhà Nước Việt Nam sẽ cho sản xuất 20.000 tiến sĩ trong vòng 10 năm tới, nghĩa là mỗi năm cho ra lò 2000 tiến sĩ, trong lúc đầu niên khóa 2007 có 114.000 học sinh bỏ học (Tựa đề đăng trên báo Lao Động, cơ quan ngôn luận chính thức của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam số 11 ra ngày 16.3.2008, cập nhật lúc 7:49 AM)

Bản tin trên cho chúng ta thấy việc đào tạo nhân tài dưới chế độ Cộng sản Việt Nam giống như chương trình nuôi heo nái, sản xuất đúng theo 'chỉ tiêu' của nhà nước ! Tính theo kế hoạch mỗi ngày, kể cả thứ bảy chủ nhật, nhà nước phải liên tục đẻ ra 6 ông bà tiến sĩ từ đây cho đến năm 2018 !

Bày trò dởm của 'cái đỉnh cao trí tuệ loài người' để cho thế giới nhìn vào chương trình giáo dục của những đầu óc siêu việt xuất xứ từ rừng xanh. Giờ phút nầy, tiến sĩ đã đầy đường, ngồi chật quán café mà chẳng làm được tích sự gì cho dân tộc đất nước. Mai đây đẻ thêm 20.000 người nữa thì chỉ còn nước đóng hộp xuất khẩu làm nô lệ tại Phi Châu !

Tiến sĩ tốt nghiệp sau năm 1975 tại Việt Nam toàn là một loại tiến sĩ giấy, tiến sĩ dởm. Có ông chưa viết nổi một bức thư tình hoặc chưa thông suốt được bốn phép tính. Đất nước Việt Nam đã bị phá sản bởi những ông bà tiến sĩ ngồi đầy trong guồng máy nhà nước, chẳng làm được tích sự gì, bây giờ đẻ thêm từng loạt để làm gì ? Đảng Cộng sản bị mặc cảm dốt chữ lại ngồi trên đầu trên cổ 80 triệu dân, do đó nhà nước đã ưu ái ban đặc ân cho cán bộ được học nhảy, học vọt, học thuê và tốt nghiệp thật dễ dàng hầu đáp ứng nhu cầu nhân sự. Mới đây nhà nước ra lệnh cho những giám đốc xí nghiệp phải có bằng đại học, các tay lãnh đạo cấp cao phải có bằng tiến sĩ. Thế là tất cả đều ghi danh đi học bổ túc, lớp ngày, lớp đêm và nhanh tay…mua bằng !

Có nhiều loại bằng tiến sĩ tai Việt Nam là bằng mua, bằng thuê và bằng lệnh:
Bằng mua là loại bằng thông dụng tại Việt Nam mà chúng ta đã nghe nói đến rất nhiều. Ai có tiền cũng có thể mua loại bằng nầy, do đó, cán bộ gộc nhà nước và con ông cháu cha mua thẳng với bộ giáo dục.
Bằng thuê là thuê người đi thi giùm. Báo chí tại Việt Nam đã tiết lộ nhiều tên trong ngụy quyền Cộng sản không cần đến lớp, tài xế đi thế và ngày thi thì thuê sinh viên !
Loại bằng sau cùng là bằng lệnh ! Các quan lớn đâu cần mất thời giờ ghi danh, lên giảng đường và đi thi…chỉ cần ra lệnh thì học vị nào cũng có và bằng cấp nào cũng được đem dâng tận văn phòng.
Theo tài liệu của nhà cầm quyền Cộng sản, cuối năm 2005 Việt Nam có 8300 tiến sĩ, trong đó sáu mươi phần trăm thuộc ngành khoa học kỹ thuật, gần ba mươi phần trăm tốt nghiệp kinh tế thương mãi v.v…Số lượng đông đảo nầy làm gì mà cống nước hư, sông lạch nhiễm độc, gà vịt heo bò chết không giải quyết mà kêu gào chất xám Việt kiều ! Hàng trăm tiến sĩ giáo sư trong các cơ quan nhà nước không làm nổi chương trình ổn định kinh tế hay một kế hoạch phát triển thị trường mà phải cầu cạnh từ nước ngoài ? Tại Việt Nam, sinh viên nghèo, hiếu học dù giỏi đến đâu cũng không dám mơ ước mảnh bằng tiến sĩ. Thành phần nầy không có khả năng tài chánh cũng như quyền lực để mua bằng hay trình luận án…Quota các loại bằng tiến sĩ đã được cán bộ, con ông cháu cha ghi tên sẵn, do đó hàng năm Cộng sản Việt Nam cho ra lò những ông bà tiến sĩ giấy để lòe thiên hạ. Bệnh thời đại của mấy người vừa lột xác nầy là những tấm danh thiếp, gặp ai cũng dúi vào tay những miếng carton nhỏ, vừa thoáng qua đã thấy chóng mặt với bằng cấp và chức vụ !

Tôi có người bạn thường về Việt Nam, cách đây trên mười năm, ông kể chuyện lấy bằng tiến sĩ một cách thần thánh của tên cán bộ cấp trung tại Cần Thơ như sau. Ông cho biết ông quen với một đảng viên gốc người Nam làm việc trong ty thể dục thể thao tỉnh Hậu Giang. Ngoài các bài chính trị thuộc lòng, chữ nghĩa lời ăn tiếng nói của anh cán bộ nầy không thoát ra khỏi hàng rào của giới bình dân miệt vườn. Thế nhưng sau 3 tháng gặp lại, anh ta mời ông bạn tôi một chầu nhậu tới bến tại nhà hàng international ở bến Ninh Kiều. Lý do là anh vừa đậu ưu hạng tiến sĩ !

Viết đến đây tôi nhớ lại một tờ bích chương giới thiệu các nhân vật được Mặt Trận Tổ Quốc đưa ra ứng cử đại biểu quốc hội tại Sàigòn, trong đó tất cả mọi người đều mang học vị tiến sĩ : Ông Sư, tiến sĩ Giáo lý Phật giáo. Ông Cha, tiến sĩ Thần học Công giáo. Anh làm vườn, tiến sĩ canh nông. Chị nhân công nhà máy, tiến sĩ kỹ thuật. Tên đảng viên Cộng sản, tiến sĩ triết lý Max-Lê…đúng là tiến sĩ đi đầy đường đầy chợ, bát nháo loạn như cào cào. Hoạt cảnh nầy chứng minh cho thấy cái ngu của mấy tay mới giàu học làm sang thường gọi là đỉnh cao trí tuệ rồi tuyên truyền ra thế giới bên ngoài trình độ văn hoá ưu việt của Xã Hôi Chủ Nghĩa !

Tôi nhớ lúc còn làm việc trong ngành thương mãi, thời đó Cộng sản Việt Nam chưa gắn cho tôi cái tên 'cực kỳ phản động' mà chỉ biết là một người gốc Việt Nam mang tên Pháp. Qua một trung gian uy tín ngoại quốc, họ đề nghị gặp để giúp VN vài hồ sơ vay tiền quốc tế. Đến ngày hẹn, phái đoàn Việt Nam tới Paris nhưng họ đề nghị thay đổi địa điểm họp đến ba lần vào phút cuối. Rốt cuộc hai bên chấp thuận trong một khách sạn lớn ở Versailles. Đoàn Việt Nam gồm 5 người, ngoài trung gian ra, nhân vật chính là một thanh niên khoảng 40 tuổi, hai công an vóc dáng to lớn đóng vai vệ sĩ và một người lớn tuổi cuối cùng được giới thiệu ngắn gọn là nhân vật quyết định tất cả chương trình trong chuyến đi. Cả bốn người đều từ Việt Nam qua đều xác nhận sứ quán Việt Cộng tại Paris không hay biết gì vấn đề nầy. Sau phần giới thiệu ngắn gọn của người trung gian, nhân vật đóng vai chính vừa trình danh thiếp vừa tự giới thiệu tên mình là NVA, tiến sĩ kinh tế học, tiền sĩ ngân hàng đã từng tu nghiệp ở Liên sô, hiện giữ chức vụ cố vấn kinh tế và ngân hàng của bộ chính trị trung ương cũng như nhà nước. Nhìn vào tấm danh thiếp tôi thấy cả chục bằng cấp và chức vụ khác nhau. Tôi không ngạc nhiên vì đã biết thói dao to búa lớn của cán bộ Cộng sản nhưng chỉ lo vì đang đối diện với hai tên công an. Buổi gặp gở đầu tiên họ không đi vào chi tiết và cũng không hỏi nhiều về cá nhân tôi nhưng những lời nói của hai bên đều được vệ sĩ lén thu âm và xin phép chụp hình chung để lưu niệm. Sau vài lời nói úp mở tôi đoán chừng mục đích của buổi họp là nhà nước, qua ông NVA, muốn nhờ công ty của tôi đứng ra làm trung gian vay tiền quốc tế không có lời và trả chậm theo chương trình cứu đói giảm nghèo và xây dựng đất nước sau thời chiến. Nhưng đây chỉ là bình phong để nhận tiền viện trợ và bồi thường ngầm rồi tìm cách tẩu tán ở nước ngoài. Tôi không đi thẳng vào vấn đề mà hướng câu chuyện chung quanh việc tốt nghiệp của ông A. cũng như thời gian tu nghiệp tại Liên sô. Trước những câu hỏi về căn bản thủ tục, nguyên tắc và pháp lý của một hồ sơ vay mượn quốc tế thì ông A né tránh và không trả lời thẳng vấn đề mà chỉ lanh quanh vào mớ kiến thức kinh tế theo thuyết Max-Lê. Cuối cùng ông A. thú thật rằng, đậu tiến sĩ theo chương trình bổ túc dành riêng cho cán bộ. Những điều tôi đặt ra ông chỉ nghe loáng thoáng chứ chưa đi sâu vào bao giờ.

Thực ra mục đích buổi họp đầu tiên để xem cẳng xem giò nhau, chưa đi vào vấn đề chính. Nhưng trước khi ra về, ông A đề nghị riêng với tôi một buổi gặp gỡ khác vào ngày mai và chỉ có hai người. Tôi chấp thuận nhưng lần nầy chính tôi quyết định nơi họp. Ông ta đồng ý.

Cũng vào phút chót chính tôi thay đổi địa chỉ trước chừng nửa giờ và hẹn gặp nhau tại phòng họp đặc biệt trong một khách sạn tại Paris 16. Họ đến 4 người, không có trung gian, nhưng tất cả đều phải ở ngoài, dùng bánh uống café trước lối ra vào. Sau khi khép kín cửa, ông A xác nhận ông được lệnh ra nước ngoài để gặp tôi nhờ đứng trung gian các hồ sơ vay tiền. Trả lời câu hỏi của tôi, ông A. cho biết chính hai tập đoàn tài chánh của Anh và Mỹ có văn phòng tại Hà Nội giới thiệu tôi và chính phủ muốn qua trung gian công ty của một người Việt Nam chứ không muốn người ngoại quốc biết quá nhiều về việc nầy. Chương trình vay mượn dài hạn là hồ sơ ngụy trang những số tiền sẽ bí mật chuyển thẳng vào các trương mục của các nhà lãnh đạo Cộng sản Việt Nam ở nước ngoài. Nhớ lại câu chuyện, bây giờ tôi mới khám phá ra rằng chế độ Cộng sản đào tạo tiến sĩ dởm cho nội bộ đảng không ngoài mục đích đánh bóng chế độ mà còn có nhiệm vụ kiếm đường giây chuyển tiền ăn cắp ra xứ ngoài. Kết quả qua vài lần hẹn hò trao đổi, tôi có trong tay bằng chứng thú tội của cán bộ tên A nầy xác nhận rằng, hiện có khoảng 30 tỷ dollars đang cần tìm cách chuyển dần vào các trương mục của các tên lãnh đạo. Chuyện nầy còn dài tôi không muốn đi ra ngoài đề tài bài viết hôm nay, xin hẹn trong một bài khác.

Sở dĩ tôi hơi dài giòng chuyện nầy cũng không ngoài mục đích kể lại chuyện gặp gỡ, đối thoại trực tiếp với một cán bộ cao cấp có hai bằng tiến sĩ.

Trình độ văn minh của một quốc gia có thể hình dung dưới hai khía cạnh giáo dục và y tế. Y tế mạnh thì bệnh tật sẽ giảm thiểu, giáo dục phát triển thì cửa nhà tù đóng bớt. Nhưng với Việt Nam, hai vấn đề trọng đại nầy đều đứng cuối bảng theo phân loại và xếp hạng của các cơ quan quốc tế. Nhìn chung ở các xứ Âu-Mỹ, trẻ con bắt buộc đến trường, nếu vì một lý do gì bất khả kháng thì có người đến dạy tại nhà. Tất cả chi phí từ tiền trường, sách vở bút mục, cho đến việc mua sắm áo quần trong ngày tựu trường đều được chính phủ đài thọ. Trong lúc tại Việt Nam, trẻ em vừa bước chân đến mẫu giáo đã phải đóng đủ thứ tiền : từ học phí cũng như lệ phí chính thức đến vô danh đều đổ lên đầu phụ huynh…Cứ tính tổng cộng tất cả phí cho nhà nước, nhà trường và thầy cô thì số tiền đã vược đồng lương của một công nhân hạng thấp. Khả năng đâu để cha mẹ cho con đến trường ? Điều nầy không đáng ngạc nhiên khi số học sinh tiểu học càng ngày càng giảm so với tổng số trẻ em đến tuổi phải cắp sách đến trường. Người nào không qua được ngưỡng cửa tiểu học xem như mù chữ so với đà văn minh hiện nay.

Những ai thường về Việt Nam nên để ý xem, ngay tại khu bình dân của thủ đô Hà Nội, Sàigòn hay các thành phố lớn có bao nhiêu em thất học sống bằng nghề bán báo, đánh giày, ăn xin hay móc túi ? Đi xa thêm một chút, các quận nội ngoại thành phố hay ra các vùng quê xa xôi hẻo lánh để thấy con số tăng lên một cách khủng khiếp. Nhà cầm quyền Cộng sản không nghĩ đến tương lai những thành phần cô thế nghèo đói nầy. Họ chú tâm chăm sóc cho trẻ con gốc cán bộ, thành phần tỷ phú đỏ hay dân thành phố có tiền mà du khách thường thấy trong các trường kiểu mẫu với áo quần đồng phục, bữa ăn căng-tin trình diễn.

Kinh nghiệm cho thấy đa số nhân tài đều phát xuất trong giới nghèo đói bình dân, ít khi thấy từ đám công cháu cha. Thời nào cũng thế, những người du học ngày trước thành công ở hải ngoại đa số phát xuất xứ từ những gia đình trung bình có căn bản đạo đức. Con ông cháu cha thời nào cũng chỉ là những con sâu của xã hội. Thời trước đi Tây đi Mỹ phần nhiều lấy được bằng nhảy đầm, con ông cháu cha thời nay dưới chế độ Cộng sản thì trở thành những nhà trí thức nhờ bằng mua, bằng thuê (thuê người đi thi), hay bằng chạy (chọt). Tương lai đất nước sẽ rơi vào những tay trí thức nầy là một đại họa cho tổ quốc và dân tộc.

Bản tin của báo Lao Động nêu ở phần trên cho biết con số chính xác là 114.000 học sinh đã bỏ học vào đầu niên khóa 2007. Trên một trăm ngàn học sinh nầy chữ nghĩa chưa đi đến đâu, bằng cấp không có, thầy không ra thầy, thợ không ra thợ.. Họ sẽ trở thành những người thợ vịn (phụ), những công nhân bất đắc dĩ rồi trước sau gì cũng phải đóng tiền cho nhà nước để được xuất khẩu làm phu khuân vác hay làm vợ người trên thế giới. Thử tính trong vòng 10 năm nữa, con số thanh niên nam nữ đi làm đĩ và trở thành nô lệ lao động trên khắp thế giới sẽ lên đến bao nhiêu người ? 20.000 tiến sĩ do nhà nước đẻ ra thì cũng gần 2 triệu học sinh bỏ học vì không có phương tiện đến trường ! Ngụy quyền Cộng sản còn phải mở thêm hàng ngàn trại cãi tạo để giam giữ thành phần bất mãn nầy hay bán rẻ lao động ra xứ ngoài để giải quyết nạn thất nghiệp, du đảng, trộm cướp…

Kết quả học sinh trúng tuyển phổ thông cấp II (xem như tú tài) hàng năm lên đến cả trăm ngàn người trong lúc trường đào tạo chuyên viên đại học đã thiếu và quá yếu kém trong lãnh vực chuyên môn. Tổ chức thi tuyển vào đại học chuyên nghiệp chỉ là một lối làm tiền của nhà nước và cán bộ giáo dục vì một số quota đã đặc biệt dành sẵn cho con ông cháu cha và bán cho giòng họ tỷ phú đỏ. Con cháu người nghèo, cô thế dù khả năng đến đâu cũng đừng hòng đặt chân vào đây. Ngay những trường không thu hút sinh viên như luật, văn…vẫn không đủ chỗ cho hàng ngàn đơn xin.

Ngụy quyền Cộng sản có kế hoạch nào để giải quyết sự ối đọng nhu cầu dồn dập từ năm nầy qua năm khác hay chỉ có một con đường duy nhất là biến khối nhân lực nầy thành nô lệ và rao bán cho những tên già Trung Hoa, Đài Loan mua về làm vợ bé ? Hành động đóng thùng xuất khẩu đàn bà con gái cho các ổ điếm ngoại quốc là một trò khốn nạn hơn cả loài thú mà nhân loại đã khám phá ra dưới sự lãnh đạo anh minh của đảng Cộng sản Việt Nam.

Trở lại vấn đề đào tạo nhân tài : Việt Nam có 7 trường đại học lớn nhưng cả 7 đều bị xếp vào hạng chót so với các trường đại học trong vùng Đông Nam Á.

Câu hỏi được đặt ra, tại sao trí thức do Cộng sản đào tạo ra không đủ tiêu chuẩn, hay nói đúng hơn, không có khả năng chuyên môn nghề nghiệp mặc dù thanh niên Việt Nam rất thông minh. Câu trả lời cũng đơn giản trong ba điểm then chốt sau :

- Thành phần giáo sư quá kém, chẳng những không đủ khả năng đảm trách môn dạy của họ mà còn thiếu sót bổn phận và trách nhiệm của nhà giáo. Giáo sư tốt nghiệp trong nước thì chẳng hơn gì sinh viên, hơn nữa với đồng lương chết đói giáo sư phải tìm cách kiếm tiền bằng tay trái. Đàng hoàng thì dạy lớp đêm, phụ vợ bán hàng hoặc chạy xe ôm, lưu manh thì bán bài học, bán đề thi cuối năm hoặc bắt mối với hội đồng chấm điểm.

- Cộng sản xử dụng trường học làm lò đào tạo chính trị trong tất cả phân khoa nghành nghề. Chương trình nhồi sọ về thuyết duy vật, lịch sử oai hùng của đảng và thần tượng già Hồ chiếm phần lớn trong chương trình giảng dạy. Một luận án ra trường hay, mới, thiết thực nhưng điểm chính trị thấp vẫn bị đánh rớt. Muốn đậu, điều tốt nhất là thí sinh phải hót phải nói thật hay những gì nhà nước đã nhồi sọ trong các trường đại học.

- Tuyển chọn sinh viên và chấm điểm ra trường tùy thuộc vào quyền lực, vai vế và tiền bạc. Điều nầy cho thấy thành phần tốt nghiệp đại đa số là thành phần con ông cháu cha, tức là cặn bả của xã hội.

Có thể kết luận, Cộng sản Việt Nam đã biến học đường thành lò đào tạo những con két đỏ, đầu chứa phân và miệng chỉ biết líu lo ca tụng chế độ. Nói về cán bộ cao cấp của nhà nước, khi chúng 'tậu' được bằng tiến sĩ thì xem như tốt nghiệp trường 'Học Đại' Cầu Muối.

Đinh Lâm Thanh