kết quả từ 1 tới 5 trên 5

Tựa Đề: Truyện Ngắn

  1. #1
    cau Ut's Avatar
    Status : cau Ut v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: May 2008
    Nguyên quán: Núi Đá - Tân Mễ tây Cơ
    Posts: 43
    Thanks: 38
    Thanked 33 Times in 10 Posts

    Default Truyện Ngắn


    Như nhiều cặp vợ chồng lớn tuổi sống trong khu phố, gia đình nhỏ của bà cũng chỉ có hai người vào ra lặng lẽ. Có điều họ khác với ông bà ở chỗ là những ngày lễ lớn, gia đình họ lúc nào cũng vang tiếng nói cười vui vẻ trong ngày tiệc tùng, đoàn tụ hay rộn ràng khách khứa. Riêng ông bà thì ngày nào cũng như ngày nấy, bình thường theo một công thức toán khô khan. Ông đã vào tuổi hưu nhưng vẫn còn đi làm thợ sửa chữa vặt cho một phòng tập thể dục gần nhà, sáng bảy giờ rưỡi xách ô đi, chiều bốn giờ lại cắp ô về, đều đặn mỗi ngày không thay đổi. Còn bà thì làm việc trong nhà bếp của bệnh viện. Họ có hai đứa con, một trai, một gái, chúng ở rất xa ông bà. Cậu con trai lớn có một đứa con gái lên năm, do thích làm ăn buôn bán đồ biển nên gia đình nó dọn lên tận Alaska. Còn đứa con gái một nách ba con nhỏ, bận rộn thế mà cả vợ lẫn chồng lại đèo bồng công việc “Travel Nursing”, chúng mới chuyển đến Hawaii làm việc mấy năm nay, nghe nói lương hậu lắm. Ông bà có nhớ con thương cháu mấy cũng chẳng thể nào đi thăm chúng được, chỉ nhìn thấy chúng qua “face time” hàng tuần.

    Cuộc sống buồn lặng trong căn nhà có hai người lắm khi cũng có những cơn gió bão thổi qua làm nước thủy triều dâng cơn giận dữ, ngập lụt nước mắt. Phần lớn là gió bão từ ông mà đến và thủy triều cũng tự ông làm ra để người chịu đựng cơn lụt ướt át nhầy nhụa là bà. Thú vui của ông là thích đi “yard sale shopping” hàng tuần, và thích bày bừa các thứ mua được ra nhà ngồi mân mê sửa chữa, lắp ráp. Những thứ ông mua thường là đồ điện, đồ nghề thợ máy, các loại máy in, máy computer, máy chụp ảnh, loa... Bà thì hay dọn dẹp nhà cửa vào ngày cuối tuần, nhìn cái garage một xe hơi nhỏ hẹp ngày càng chật thêm những đồ đạc ông tha về, bà than phiền về sự bừa bãi và yêu cầu ông chấm dứt “yard sale shopping.” Bà thích sự ngăn nắp, sạch sẽ bao nhiêu thì ông lại chuộng bày biện bấy nhiêu, chỉ có vậy thôi mà sóng gió cứ nổi lên hoài. Có những lúc không kềm được tức giận vì sự lải nhải của bà, ông quát lên: “Được, tôi sẽ trả lại sự ngăn nắp cho nhà bà” rồi xách hết đồ đạc bỏ đi mấy đêm liền. Thấy ông bỏ đi thì bà sợ, liền xuống nước gọi phone năn nỉ nhưng ông không bao giờ trả lời, nhiều khi bà phải kêu cứu con gái giúp bà trong việc năn nỉ ông về. Lần nào cô con gái cũng bảo: “Sao mẹ cứ chọc tức bố làm chi, tính bố bừa bãi bao nhiêu năm nay rồi, mẹ chịu được mà, bây giờ mẹ lại đổi ra cằn nhằn, con chẳng biết làm sao.” Có được vài lần nó an ủi bà: “ Mẹ cứ để cho bố đi xem được bao lâu, càng năn nỉ bố càng được thể. Mẹ lo cho bản thân mẹ thôi ”. Nhưng tính bà không cứng rắn được như con gái, nên dù con có dặn bà thế nào bà vẫn tìm mọi cách kêu ông về.

    Mấy năm sau này, sức khoẻ bà trên đà sa sút thấy rõ. Mỗi khi trời sang thu bà hay bị bịnh cúm ho, có khi bị sưng phổi mặc dù năm nào bà cũng lo đi chích ngừa cúm rất sớm. Năm nay bà bị đau nguyên cánh tay trái vì phải khiêng vác nhiều bao thức ăn nặng mỗi khi xe thực phẩm đến giao hàng cho nhà bếp. Tay chưa kịp chữa lành thì một ngày cuối tuần ở nhà trong lúc lui hui quét dọn, bà bị vấp đồ nghề của ông bày trên sàn nhà làm bà té lăn quay. Cái vai đau va mạnh vào góc cạnh bàn thêm đau buốt khiến bà không thể đứng lên được. Giữa lúc bà quằn quại trong cơn đau thì ông lại gắt gỏng: “ Bà đi đứng sao không nhìn trước nhìn sau gì hết vậy, đồ đạc người ta bày giữa nhà mà vẫn đạp lên cho té.” Nghe tiếng ông gắt, bà cảm thấy càng đau hơn và tức tối rên la. Ông vẫn vô tình tưởng bà nằm ăn vạ, nên càng gay gắt: “Thôi chứ bà, ngồi dậy đi, già rồi đừng có giở trò trẻ con ra hờn dỗi ”. Bà ngừng rên, bặm môi cố nén đau ngồi dậy, chợt bà thấy đầu nhức, tim đập nhanh và hơi thở đứt quãng. Thân bà như trôi bồng bềnh trong cơn đau, bà mơ màng nghe tiếng ông gắt gỏng nhỏ dần và mọi thứ trước mắt bà cứ mờ mờ ảo ảo...Rồi bà không còn biết gì nữa.

    ***

    Bà giật mình tỉnh dậy khi cảm nhận sức nóng đang lan trong cơ thể với cái đầu đau buốt lại thêm chóng mặt. Bà nghiêng mình qua bên trái, cơn nhức nhối từ bả vai chạy dài xuống tận những ngón tay như muốn co quắp lại. Bà quay sang bên phải, cánh tay vướng víu những sợi dây truyền nước biển và ống thở oxy, nhướng mắt nhìn quanh, chợt thấy ông đang ngồi ngủ gà, ngủ gật trên cái ghế ở góc phòng. Một nỗi thương cảm dậy lên trong lòng bà. Bà mấp máy môi gọi ông: “ Ông xã..” Tiếng gọi của bà tan loãng trong tiếng máy đo “heart rate”, bà gọi thêm lần nữa, chỉ mỗi mình bà nghe. Nước mắt bà chợt ứa ra thất vọng, mình yếu đến thế này sao, gọi chồng còn không được thì làm gì bây giờ. Một cô y tá xuất hiện đúng lúc, cô nói như reo:
    - A, bà tỉnh rồi, bà thấy trong người ra sao?
    Bà gật đầu thều thào:
    - Tôi đau đầu quá cô à.
    Cô y tá nhìn máy đo tim nói:
    - Nhịp tim bà còn nhanh quá, bà có vẻ sốt nữa, để tôi đo nhiệt độ cho bà.
    Nói rồi, cô y tá lấy ống đo nhiệt độ đặt vào miệng bà. Vừa lúc ông đứng dậy, bước đến bên bà hỏi giọng lo lắng:
    - Bà sao rồi, có đỡ tí nào không? Tôi hối hận quá, không biết bà đau đến độ ngất đi...May mà còn đến bệnh viện kịp...
    Tiếng cô y tá ngắt lời ông:
    - Bà đang bị sốt cao 100.8, áp huyết máu cũng cao, để tôi báo cáo với bác sĩ sẽ cho bà thuốc nhé!
    Rồi cô quay đi, ông tiến đến gần giường bệnh hơn, đặt tay lên trán bà:
    - Trời ơi bà nóng quá, trong người đau lắm không?
    Bà gật đầu nói nhỏ:
    - Mấy giờ rồi, ông xã về nhà nghỉ đi mai còn phải đi làm nữa.
    - Để chờ xem bác sĩ bảo sao đã, còn sớm mà.
    Vừa nói ông vừa lật cái mền trên người bà sang một bên, rồi tiếp:
    - Bà đang sốt thế này thì bỏ bớt mền ra, đừng đắp nhiều quá.
    Bà đưa tay giữ lấy cái mền ấp úng:
    - Em...thấy lạnh.
    Ông cằn nhằn:
    - Lạnh gì lúc này bà chỉ tưởng tượng, nào đắp một cái mền mỏng thôi.
    Cô y tá trở lại đem cho bà hai viên Tylenol uống, sau đó cô rút ba ống máu từ tay bà đem đi thử. Cô nói vì bà đang sốt, nhịp tim lại cao, oxygen thấp nên họ sẽ giữ bà lại để theo dõi. Bà sẽ được chuyển lên lầu, rồi cô đưa cho bà bộ đồ của bệnh viện bảo bà thay trước khi có người xuống giúp bà chuyển phòng. Ông đỡ bà dậy đi thay đồ, bà nói bà tự làm được, bà giục ông về nhà nghỉ sớm để mai đi làm. Ông vẫn không chịu về, loanh quanh trong phòng chờ bà... Một lát sau, một anh chàng y tá trẻ đẩy xe lăn đến, anh chàng thu dọn áo quần của bà bỏ vô trong cái bao nylon có đề sẵn tên bệnh nhân, anh ta bảo ông đỡ bà ngồi lên xe để anh ta đẩy bà lên lầu. Ông nhanh nhẹn làm theo lời anh y tá và đi theo xe.
    Phòng của bà nằm ở tầng bốn cuối hành lang. Phòng sạch sẽ chỉ có một giường, một TV gắn trên cao. Có hai cái ghế dựa và một cái ghế bành to. Có phòng vệ sinh riêng ngay cửa ra vào bên tay trái. Khi bà đã nằm yên trên chiếc giường, ông mới nắm tay bà xoa nhè nhẹ bảo:
    - Thôi, biết phòng bà nằm ở đây rồi tôi về nhé, sáng mai tôi ghé qua sớm thăm bà.
    Bà mệt mỏi gật đầu nhìn theo cái dáng gầy guộc của ông đi khập khiễng theo mỗi bước chân. Bà chợt nhớ ra là chân ông cũng đang bị đau. Ông có khoẻ gì hơn bà đâu.

    Cơn đau hành hạ bà suốt cả đêm, bà thấy chóng mặt buồn nôn, người nóng sốt. Trong trạng thái nửa mơ nửa tỉnh, bà thấy mình đang đi vào một vùng tối sâu thẳm, văng vẳng chung quanh là những tiếng khóc, tiếng rên. Sau đó bà lạc vào nơi chan hoà ánh sáng, có đèn hoa rực rỡ, người qua lại đông vui. Ở nơi này, bà tình cờ gặp lại cha mẹ mình. Một cuộc gặp gỡ đầy nước mắt, bà ôm chầm lấy cha mẹ chẳng nói được lời nào, một lúc sau mẹ bà mới hỏi: “Mấy chục năm nay con sống hạnh phúc không? Chồng con tốt với con chứ ?” Bà ngạc nhiên trước câu hỏi của mẹ. Ôi, bao nhiêu năm rồi từ ngày bà lấy chồng, bây giờ mới được nghe mẹ mình hỏi về hạnh phúc. Hạnh phúc ư, bà cười mếu máo, con chỉ thấy hạnh phúc với những đứa con thôi. Nay các cháu đã lớn, mỗi đứa một cuộc sống riêng, hạnh phúc còn lại của con là vui với những gì mình đang có. Mẹ bà cười hiền từ: “Ừ thế cũng được con nhỉ, thôi con về nhé, bố mẹ phải đi đây.” Bà nắm tay mẹ: “Cho con theo bố mẹ với. ” Mẹ bà ngoắc tay: “ Con chưa đi theo bố mẹ được, ở lại lo cho chồng, nương nhau mà sống đến già.” Bà nức nở: “ Không mẹ ơi con sống như vậy đủ rồi... đủ rồi... đủ rồi..” Tiếng đủ rồi lẩm bẩm trên môi khiến bà tỉnh giấc, cơn đau thể xác như càng gia tăng với cơn sốt. Nhắm mắt, bặm chặt môi cố dằn cơn đau xuống, bà bỗng thấy thương mẹ mình trong những năm đau ốm sau năm 1975 khi còn ở quê nhà. Với nền y tế lạc hậu thời đó làm gì có thuốc giảm đau trợ giúp, mẹ bà đã can đảm nhắm mắt chịu đau cho đến ngày cuối cùng. Bây giờ bà nằm đây, trong phòng bệnh đầy đủ tiện nghi này có thuốc giảm đau liều cao bà vẫn không chịu nổi cái đau như đang rứt từng thớ thịt trên người. Bà lại miên man nghĩ đến cuộc sống cô đơn hiện tại không người thân, không bè bạn, không người đồng hương, không đền chùa chung quanh làm bà ngày càng buồn chán. Đôi khi bà muốn tận dụng thời giờ nhàn rỗi đi theo mấy bà bạn về Việt Nam làm từ thiện cho vui nhưng ông không muốn bà đi Việt Nam và bà thì không thể tự ý làm một việc gì nếu ông không đồng ý. Nỗi buồn bị “phong toả” đã cho bà thêm mặc cảm về cuộc sống không hữu ích của mình. Nghĩ đến đây, bà chợt ao ước nếu được ra đi lúc này thì bà cũng vui lòng vì đã chu toàn bổn phận làm vợ, làm mẹ suốt hai mươi bảy năm giữ cho một gia đình ấm êm hạnh phúc. Chết là hết, bao nhiêu cảm giác đau đớn rồi sẽ chấm dứt, bao nhiêu phiền não trong đời sẽ tiêu tan...Ông nhà bà sẽ tha hồ bày bừa cái nhà, không lo ai cằn nhằn gì ông nữa. Biết đâu chừng vài tháng sau khi bà mất, ông lại tìm được một bà bạn mới lo cho ông nhỉ. Số ông còn đào hoa lắm, lần nào đi hội ngộ khoá cũng có mấy bà độc thân đến bắt chuyện. Những lúc ấy ông thường quên đi sự hiện diện của bà và hào hứng tham gia tán gẫu với các người đẹp. Bà chẳng quan tâm gì mấy đến chuyện ông đi lang thang xã giao. Trong thâm tâm, bà thường nghĩ ông và bà là một sự ráp nối rất gượng gạo từ mối duyên nợ tiền kiếp nào đó.

    Hồi ấy, khi ông vừa mới ra tù trong hoàn cảnh hết sức bi đát thì chương trình H.O cũng đang bắt đầu xúc tiến cho những người tù cải tạo trên ba năm được đi Mỹ. Nhờ thông tin đó, ông liên lạc được với anh Huân, một chiến hữu cũ cùng tiểu đoàn Biệt Động Quân với ông khi trước và là người anh họ của bà. Xót thương cho bạn ở cảnh cô độc cũng như cảm thông với mối lo âu của người dì cho đứa con gái út (là bà) đã gần ba mươi mà hãy còn độc thân. Anh Huân hứa giúp ông tìm một người bạn đời trước khi đi Mỹ và anh đem chuyện này bàn bạc với cha mẹ bà. Thế là một cuộc mai mối diễn ra nhanh chóng. Có lẽ một phần do ông tin tưởng anh Huân về tài “quảng cáo” cô em họ và một phần nhìn thấy bà là người “dễ ăn hiếp” nên dẫu lớn hơn bà đến một giáp, ông vẫn không chê bà là con nít. Ông còn tuyên bố rất tự tin rằng; với người con gái như bà, ông có thể “điều khiển” được. Trời ạ, thật vô duyên hết biết...Rồi, chuyện hôn nhân sắp xếp theo ý cha mẹ và anh Huân, một đám cưới đơn sơ vội vàng để ông kịp làm giấy tờ hôn thú và bổ túc hồ sơ...Cha mẹ bà là người vui mừng hơn hết vì đã cho đi một “ trái bom nổ chậm” rất an toàn. Cả họ ai cũng nói bà là: “ Người ngớ ngẩn như con Tâm vậy mà có số đi Mỹ, đúng là thánh nhân đãi kẻ khù khờ.” Dạo đó, bà đâu có thiết tha gì đến đi Mỹ, bởi bà còn bận rộn lo chuyện cơm áo giúp cha mẹ hơn là thấu đáo chuyện đi tìm tự do theo lý tưởng của ông. Vả lại bà còn đang nuôi nhiều mơ ước về một người bạn đời tương lai, dĩ nhiên là người mơ đó không giống như ông rồi.
    Ngày theo ông về căn chòi nhỏ, bà thấy lo lắng và sợ sợ làm sao, chỉ nhìn khuôn mặt nghiêm nghị và nghe giọng nói cứng rắn khô khan như ra lệnh là bà mất cảm tình với ông. Bà thấy tủi cho phận mình, chưa đến ba mươi mà đã mang tiếng ế, cha mẹ phải vội vàng gả cho một người chưa qua một lần quen biết, trong khi ông đã bốn mươi, lại nghèo, chỉ có cái “mác” sắp đi Mỹ thôi mà vẫn còn lấy được vợ. Ông trời thật ưu đãi cho nam giới, bất công nằm trong cả chuyện hôn nhân.

    Ông là người chồng có máu chỉ huy (đã từng là tiểu đoàn trưởng mà) thích điều binh khiển tướng mọi việc trong nhà theo ý ông. Cuộc sống quân đội cho ông tính kỷ luật cao trong cung cách làm việc ngoài xã hội cũng như giữ vững tư cách đạo đức trong đời sống lương thiện. Song, ông lại rất cẩu thả việc nhà, thờ ơ với vợ con. Thời gian đầu về làm vợ ông, bà rất buồn vì tính độc tài, khô khan, nói chuyện cộc lốc, khi bực mình thì hay lớn tiếng la lối làm bà tủi thân khóc hoài. Ông lạnh lùng, chẳng bao giờ biết dỗ dành, bà khóc chán thì thôi. Nhiều khi bà phải tự dỗ mình để vui sống, vốn là người thụ động, an phận, ông bảo sao thì nghe vậy, không bao giờ muốn tranh cãi. Nếu có cãi cũng không thể nào thắng được ông, một người ăn to nói lớn và lý luận đầy mình ...Nhưng rồi, mọi việc đều thay đổi khi thằng con trai ra đời, nó là một niềm vui lớn và là nguồn an ủi vô biên cho bà, là sợi dây siết chặt tình nghĩa vợ chồng vào bổn phận, trách nhiệm. Giòng nước tình cảm giữa hai người nhân đó cũng lan rộng ra. Nhất là hằng đêm, bà được nghe ông kể lại những kỷ niệm gian truân về đời lính, những năm tháng tù đày, những lần vượt trại bị bắt, bị cùm, bị đánh đập. Bà buồn theo câu chuyện, bà đau với nỗi đau của ông và cả cho biết bao chiến sĩ Việt Nam Cộng Hoà đã hy sinh tuổi trẻ để bảo vệ miền nam đến giờ phút cuối cùng. Khi súng đã hạ, quân đã tan, miền nam đã rơi vào tay cộng sản. Chồng bà, anh Huân và bao nhiêu người chiến sĩ ấy đã phải trả giá cho sự hy sinh vì chính nghĩa trong cảnh tù đày. Qua câu chuyện, bà cảm phục ông như một người hùng với sự chịu đựng bền gan không cùn lý trí dưới một chính thể bạo tàn...Càng nghe bà càng thấy thương ông nhiều hơn...
    Tiếng cell phone reo nho nhỏ kéo bà về thực tại, bà trườn người lên với cái phone, ông gọi đây mà, bà mệt mỏi trả lời:
    - Ông xã hả, có gì không anh?
    - Bà thấy sao rồi?
    - Em vẫn còn đau hết cả người đây.
    - Có đói không? Muốn ăn gì không, sáng tôi nấu đem vô cho bà.
    Bà cảm động giọng run run:
    - Nấu... cho em bát cháo hành, bỏ tí gừng vô cho thơm nhé.
    - Ừ, có muốn gì nữa không?
    - Dạ ..thôi.
    - Bà ngủ được không?
    - Em đau quá, ngủ cứ chập chờn. Còn ông xã, khuya rồi sao chưa ngủ đi?
    Giọng ông ngập ngừng :
    - Tôi ngủ không được, mới có... hai tối mà... nhớ bà quá!
    - Thôi đừng giỡn nữa, nói làm em thêm đau quá đây nè.
    - Tôi nói thật mà giỡn cái gì.
    - ....
    - Hello, bà ơi.
    - ...
    - Hello, bà còn đó không?
    - Em ngủ rồi... Giọng bà đứt quãng
    - Bà khóc hả?
    - Dạ....Y tá ...đến lấy máu.
    - Ừ vậy thôi nhé, nghỉ ngơi đi, mai tôi đem cháo cho bà.

    ***

    Bà bị đánh thức dậy sớm bởi người y tá xét nghiệm vào lấy hai ống máu từ trên mu bàn tay bà đi thử. Bà nhìn đồng hồ, năm giờ sáng. Bình thường ở nhà giờ này bà đã dậy chuẩn bị đi làm rồi. Bà vịn thành giường cố ngồi dậy, cơn choáng váng bắt bà phải nằm xuống lại, bà thấy tay chân mình run rẩy và cái lạnh thấm vào cơ thể. Cô y tá xuất hiện thay bình nước biển khác, bà xin cô cho bà thuốc giảm đau. Cô bảo sẽ đem Motrin cho bà nhưng bà phải ăn chút gì trước khi uống thuốc, cô hỏi bà có muốn ăn đỡ mấy cái bánh lạt không để cô đem vào luôn. Bà nói:
    - Cám ơn cô, tôi không quen ăn bánh lạt, cô cứ đem thuốc cho tôi, khi nào chồng tôi đem thức ăn đến tôi ăn rồi sẽ uống sau.
    Cô y tá vừa quay đi thì ông đã xách giỏ đồ ăn vào. Ông tươi cười chào bà:
    - Good morning bà. Có cháo nóng cho bà đây.
    Thấy ông, bà như tỉnh hẳn, cơn đau tự nhiên cũng dịu xuống. Bà cố ngồi dậy nói giọng vui vui :
    - Ồ, may quá em đang cần ăn để uống thuốc.
    - Thế à, thì cháo đây. Vừa nói, ông vừa mở giỏ đồ ăn lấy tô cháo bự để lên bàn, ông đưa bà cái muỗng và khăn giấy rồi giục:
    - Đây, bà ăn đi cho nóng.
    Bà nhìn tô cháo bự chợt cảm giác ngan ngán, liền hỏi:
    - Sao ông xã nấu nhiều quá vậy, em ăn đâu có hết nổi.
    - Gì mà không hết, cháo lỏng bà húp vô rồi đi thải ra chứ có no nê gì mà sợ không hết. Ăn đi!
    Ông mở nắp tô cháo, mùi củ cải dậy lên làm bà hơi thất vọng, bà đang mong đợi một bát cháo thơm hành và gừng. Ông lại bỏ củ cải khô vào nấu, không có tí hành nào, cháo có màu đỏ, bà hỏi, ông xã bỏ gì vào cháo mà đỏ vậy? Ông bảo ông nấu với nước củ dền trong hộp cho ngọt. Bà thở dài ngao ngán, cố nuốt muỗng cháo đầu tiên, bà biết bao giờ ông cũng làm theo ý ông. Bà nhớ lại những lúc ông dùng củ cải phơi khô nấu canh súp hoặc nấu phở, bà có nhắc nhở ông đem rửa trước khi bỏ vào nồi thì ông gắt gỏng bà, việc gì phải rửa, bỏ vào nồi nấu là nó chết vi trùng rồi. Củ cải phơi khô mấy ngày xong ông cất ngay vào lọ nhựa, chẳng rửa, chẳng sấy như mẹ bà ngày xưa vẫn thường làm. Vì thế, bà không thích ăn những món ông nấu với củ cải nhưng bây giờ bà đâu có sự lựa chọn nào khác, bà phải cố ăn cho ông vui. Tô cháo tình nghĩa, mặn muối nhiều hơn là ngọt củ dền và củ cải như ông nghĩ. Bà không dám nói gì chờ đến khi ông hỏi:
    - Bà ăn được không?
    Bà ngập ngừng:
    - Dạ ... cháo ... mặn ông xã à.
    - Thôi chết, tôi lỡ tay nêm nhiều muối quá.
    Chắc thấy bà có vẻ ngán món cháo, ông lấy ra hộp bánh Pecan pie nhỏ bảo bà ăn, ông biết bà thích ăn ngọt, bà lắc đầu. Ông lôi thêm ra hai gói “corn chip” sea salt nói dỗ dành:
    - Thôi, bà ăn chip này đi vậy, chiều tôi nấu món khác.
    Bà cầm bịch chip lên ngó, rồi lại để xuống:
    - Em đang đau đâu có ăn được chip này, cứng quá. Hay chiều nay ông xã nấu cho em chén canh súp khoai tây cà rốt nhé, bỏ hành ngò vào cho thơm.
    - Ừ, chiều tôi về sớm nấu. Bà thấy trong người thế nào rồi? Còn đau không?
    Bà gật đầu, cô y tá bước vào đưa thuốc cho bà, ông nhanh nhẩu chào cô và xã giao vài câu thăm hỏi, ông ngồi chơi với bà một lát rồi đi làm.
    Buổi chiều, bà cảm thấy khoẻ ra một chút sau khi đi tắm và bao tử tự dưng đói cồn cào. Nhân viên nhà bếp vừa gọi bà khi nãy hỏi bà có muốn order bữa chiều không. Bà bảo rằng chồng bà sẽ đem thức ăn tới cho bà. Bên ngoài trời đã chạng vạng tối, bụng bà càng lúc càng bị cào xót thêm vì chất acid tiết ra. Ở nhà bà vẫn phải uống thuốc acid reducer mỗi ngày, bà nhìn ra cửa mong cho ông mau tới. Giữa lúc sự mong ngóng cùng với cảm giác thèm ăn hành hạ bà tới cao điểm thì ông vừa tới. Bà không chờ ông mở giỏ mà tự bà đón lấy nó rồi vội vàng lấy thức ăn ra. Bà đang chờ tô súp ngon do ông nấu, nhưng rồi như lúc sáng bà lại thất vọng ngay. Tô súp giống như tô cà rốt luộc với khoai tây không gọt vỏ, cũng chẳng có hành ngò, tiêu gì hết. Ông đơm theo cho bà một chén cơm khô khốc. Bà đang đói, phải ăn trệu trạo vài miếng để trám cái bao tử đang kêu gào. Nhìn bà ăn ông hỏi:
    - Bà ăn được rồi đấy, canh đâu có mặn phải không?
    Bà cố nuốt muỗng cơm canh nhạt nhẽo trả lời:
    - Chắc ông xã quên nêm canh rồi, cơm thì hơi khô.. Sợ ông buồn, bà tiếp- nhưng không sao em ăn được mà.
    Bà vừa ăn chầm chậm, vừa tưởng tượng ra bát súp ngọt khoai và thơm hành ngò để cố gắng ăn hết chén cơm canh, vậy mà cũng không hết nổi đành bỏ dở. Bà nói với ông:
    - Miệng em sao đắng quá, ăn gì cũng không thấy ngon, muốn ói ra.
    - Bà hãy còn đau mà, thôi ăn được bao nhiêu thì ăn.
    Rồi ông lấy trong giỏ ra một túi nho và trái chuối đưa cho bà:
    - Này, hay ăn nho, chuối đi cho nó ngọt miệng.
    Bà vặt nhẹ mấy trái nho ăn, ông bảo bà ráng khoẻ về nhà sớm với ông. Ông kể chuyện con mèo ở nhà, mấy hôm nay dường như nhớ bà hay sao mà nó cứ vào ra kêu meo meo. Sáng hay tối cũng nằm trước cửa phòng đợi bà. Nhắc đến con mèo, bà mới nhớ ra là bà chưa thay tro mèo một tuần rồi, chắc chắn là ông không để ý việc này giúp bà. Bà nhắc ông thay tro mèo, ông chặc lưỡi bảo:
    - Bà cứ lo chuyện vớ vẩn, lo tịnh dưỡng cho khoẻ đi.
    Bà biết thế nào ông cũng gạt đi, một tuần không thay tro mèo thì cái garage hôi ghê lắm. Nhắc ông không được, bà đành im lặng nằm xuống. Ông kể chuyện chỗ làm, chuyện ông tẩy hồ bơi, chuyện sửa chữa, chuyện tranh cãi về phân chia ca tối, ca sáng giữa sếp và nhân viên .. Những câu chuyện của ông đưa bà vào giấc ngủ dễ hơn uống thuốc.

    ***

    Tối qua, bác sĩ cho biết kết quả MRI bờ vai trái của bà không bị gãy xương hay rách bắp thịt mà chỉ bị xưng gân thôi, do bị xưng nên mỗi cử động cánh tay đã làm cho bà rất đau. Bà không bị nhiễm trùng máu, không còn sốt cao, nhịp tim, áp huyết và oxygen đã trở lại bình thường. Bác sĩ cho bà giấy giới thiệu đi tập therapy ba lần một tuần và khuyên bà không nên khiêng vác nặng. Sau đó ông bảo bà sẽ được xuất viện trưa nay, bà vui mừng thấy mình khoẻ hẳn ra. Buổi sáng bà dậy sớm gọi cô y tá hỏi rằng, bà có thể thay đồ bệnh nhân ra được chưa? Cô y tá nói bà vẫn phải mặc đồ bệnh viện cho đến khi nhân viên hành chính hoàn tất thủ tục xuất viện và bà nhận giấy tờ thì mới được thay đồ. Bà xin cô mang cho bà một bộ đồ khác để bà đi tắm. Vào lúc nửa đêm, bà bị chảy máu cam nhiều, không kịp lấy hộp khăn giấy, bà hốt hoảng quệt lung tung nên dính ra ngực áo, còn thấm vào cả áo ngực bên trong một vệt dài. Bà định tắm xong sẽ gọi báo cho ông đến đón bà vào khoảng trưa. Bà vội vã vào phòng tắm rửa, xong xuôi, bà giặt luôn cái áo ngực dính máu rồi máng trên cái móc, bà lẩm bẩm với chính mình không được quên cái áo nhỏ này. Bà tỉnh táo, lòng vui vui kỳ lạ, bước ra ngoài giường bệnh tìm cái phone, bấm số gọi cho ông:
    - Ông xã ơi, trưa nay em được về rồi, tới đón em nhé.
    - Mấy giờ?
    Bà ngập ngừng:
    - Ô, em cũng không biết, họ chưa nói.
    - Vậy mà gọi, tôi tưởng bà về liền. Thôi chừng nào bà sắp ra khỏi phòng thì gọi cho tôi.
    - Dạ, à mà ông xã ơi, chút nữa anh có vào nhớ ghé về nhà mang cho em bộ quần áo sạch em mặc nha.
    - Bộ quần áo hôm bà mặc vô cấp cứu đâu?
    - Dơ rồi, hôi ình à...
    - Có sao đâu, mặc đỡ đi, ngồi trong xe chút xíu là về tới nhà rồi thay. Hôi bao nhiêu tôi cũng chịu được.
    Bà thở dài, nói nữa thì ông sẽ đổ quạu, thôi thì mặc lại bộ đồ đó cũng được. Bà định cúp phone, nhưng chợt nhớ ra cái áo ngực ướt. Bà giật mình, chết phải có cái áo trong. Bà liền nói:
    - A, ông xã phải mang dùm cho em cái “bra” vào em mặc, cái kia em giặt ướt rồi.
    - Ôi giời ôi, thôi đi, tôi không có về lấy đâu, bà đâu cần mặc đâu.
    - Sao không cần, cái áo pull mỏng dính à, không mặc “bra” coi sao được. Người ta dòm kỳ lắm, làm ơn dùm em đi.
    - Ai mà ngó bà, già rồi.
    - Sao không ai ngó, đi bộ từ lầu bốn xuống cửa chính của bệnh viện xa lắm, phải mặc cho đàng hoàng. Ông xã không nhớ có một cô y tá lúc vô chích cho em nói sao với anh hả?
    - Nói sao?
    Bà nhấn mạnh:
    - Cô ta nói vầy nè: “Chúng tôi nói với nhau là chúng ta có một bệnh nhân năm mươi lăm tuổi mà trông bà nhỏ bé và rất trẻ .” Ông xã nhớ chưa, chứng tỏ là họ cũng có chú ý tới bà lão năm mươi lăm này lắm đó.
    - Thì so với mấy bà Mỹ mập bự họ nói bà nhỏ là đúng rồi, còn cãi vào đâu nữa. Bà sợ họ dòm thì lúc đi xuống khoác cái áo len vào.
    - Trời ơi, bên ngoài chín mươi mấy độ mà ông xã biểu mặc áo len cho người ta tưởng mình điên.
    - Thôi, bà cứ lằng nhằng mãi, tôi không đem cái “của nợ” ấy vào đâu.
    Bà nói giọng giận dỗi:
    - Không mang thì thôi, em biết không bao giờ em nhờ ông xã việc gì mà anh làm hết.
    Nói rồi bà cúp phone. Bà trở vào phòng tắm xăm xoi cái áo nhỏ, ráng vắt kiệt nước để cho nó mau khô. May sao, thủ tục xuất viện làm cũng khá lâu, nên khi bà vừa nhận giấy thì cái áo ngực chỉ còn ẩm một chút. Bà lẩm bẩm, phải mặc đại thôi, rồi hấp tấp thay đồ và gọi cho ông.
    Ông vừa đậu xe trước nhà là bà vào ngay garage xem cái thau tro mèo, đúng như dự đoán của bà, mùi hôi thối xông ra, bà vội vàng kiếm cái bao bự để đổ thau tro mèo vào.Vừa mở nắp thau thì một bầy muỗi đen bay ra cùng mùi hôi. Bà nhăn mặt, bịt mũi:
    - Khiếp quá ông xã, anh ở nhà mấy ngày nay không chịu thay...
    Không để bà nói tiếp, ông giằng lấy thau tro mèo:
    - Đưa đây.
    Rồi ông bưng ra đổ hết vào thùng rác, bà nói vói theo:
    - Ông xã đổ như vậy còn hôi thùng rác thêm nữa .
    - Thùng rác nào mà không hôi, bà ngớ ngẩn quá, thôi vào nghỉ đi.
    Bà bước vào nhà, cảm giác thư thái nhìn lại căn bếp nhỏ. Song, bà chợt khựng lại khi nhìn thấy cái bồn đầy những chén và chảo dơ. Quay sang cái bếp lò thì thấy nhiều vệt vàng dính đầy hai bên, dưới sàn nhà quanh chỗ ông hay ngồi xem laptop, bừa bãi những đồ điện, đinh, ốc, dây cắm lòng thòng. Trên đầu cái võng, một cái quần của ông máng vất vưởng với một ống trái ra ngoài và một ống phải bên trong. Tiếng ông phía sau bà:
    - Bà vào phòng nằm nghỉ cho khoẻ đi.
    Bà lắc đầu :
    - Em bịnh có năm ngày mà nhà mình sắp thành nhà rác rồi, nhìn nhà mình như vầy em không khoẻ nổi.
    Ông buông một câu cộc lốc:
    - I know !
    Bà thở dài, rón rén men theo những chỗ trống để bước đi, bà sợ bị vấp lần nữa. Vào phòng ngủ, bà nhìn chiếc giường nhàu nát, gối, mền xô lệch rồi nói một mình: Dơ quá, phải thay khăn giường với bao gối. Bên ngoài phòng khách bà nghe ông mở speaker phone nói chuyện với thằng con trai mới gọi lại. Tiếng ông oang oang :
    - Mẹ mày mới về tức thì... khoẻ rồi.
    - Mẹ nói chuyện được không bố?
    - Được, nhưng bố vừa bảo mẹ mày đi nằm nghỉ rồi, mới về là đã muốn bịnh lại.
    - Mẹ yếu thế sao bố? Bịnh gì ạ?
    - Thì bịnh dọn dẹp chứ bịnh gì ...
    Tiếng thằng con trai cười trong máy khiến bà cũng cười theo, nụ cười héo hon lẫn những giọt nước mắt tự nhiên ứa ra.

    Thiên Lý
    26/7/2015

  2. The Following 8 Users Say Thank You to cau Ut For This Useful Post:

    BachMa (05-18-2020), hoang yen (05-26-2020), hungleda (05-18-2020), khongquan2 (05-19-2020), Nguyen Huu Thien (05-26-2020), nguyenphuong (05-18-2020), Tinh Hoai Huong (05-26-2020), TN245 (06-15-2020)

  3. #2
    cau Ut's Avatar
    Status : cau Ut v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: May 2008
    Nguyên quán: Núi Đá - Tân Mễ tây Cơ
    Posts: 43
    Thanks: 38
    Thanked 33 Times in 10 Posts

    Default Tuỳ Bút



    Thấp thoáng quanh tôi nỗi chán chường
    Nhiều đêm nằm nghĩ chuyện quê hương
    Nước mất nhà tan dân khốn khổ
    Nghe nhói lòng đau một vết thương (TL)


    Có lẽ, sự đau khổ của nhân loại trước làn sóng tội ác đang lan nhanh đã khiến ngày càng nhiều người đạo Phật, trong cũng như ngoài nước đến gần với con đường tu học hơn. Người ta chọn nhiều cách tu khác nhau, người thì chọn pháp môn Tịnh Độ, người khác thì theo cách tu thiền, tu tuệ (khai thông trí tuệ, giác ngộ chân lý Phật Pháp) và tu phước (làm phước thiện). Đối với việc tu phước, thì không chỉ riêng gì người theo đạo Phật mới đi làm việc thiện, mà hầu như tất cả mọi người ở các tôn giáo khác đều mở rộng lòng với công việc tốt đẹp này. Từ vài năm nay, chính tôi cũng đã bắt đầu tập tễnh vào con đường tu tâm dưỡng tính cho mình. Thoạt đầu, tôi sưu tầm những câu danh ngôn, những bài giảng của Đức Dalai Lama về cách hành xử, về thái độ sống, về tâm linh con người, để học hỏi và ứng dụng một phần nhỏ vào cuộc sống hằng ngày. Về sau, tôi nghe thêm những bài giảng khác của hoà thượng Tuyên Hoá, là vị hoà thượng đã mang chánh pháp đến tây phương, và ngài đã sáng lập ra Tổng Hội Phật Giáo Pháp Giới, Vạn Phật Thánh Thành tại San Francisco, California. Với tôi, Phật học quá bao la, phải ở một trình độ nào đó thì mới mong hiểu thấu suốt được. Tôi biết sức mình nên chỉ chọn những điều thật đơn giản để có thể thực hành; chỉ cố tập hai chữ buông và nhẫn đã thấy quá khó rồi, nói chi đến tập giữ cho thân tâm an lạc.

    Nhìn qua số lượng người đến với tu học càng nhiều, chứng tỏ điều thiện ngày một thêm nở hoa nhưng thật sự có như vậy không? khi song hành bên điều thiện là những điều ác đang hoành hành, còn muốn lấn át điều thiện từng bước dài chiếm ngôi vị độc tôn khắp nơi? Ở nước Mỹ, quê hương thứ hai của bao người dân Việt đang tạm dung, cái ác nổi lên theo sự gia tăng bắn giết nơi trường học, khu thương mại, rạp hát, nhà dưỡng lão, nhà thờ… thật kinh hãi. Sự đấu đá chính trường gắt gao giữa hai đảng phái Dân Chủ và Cộng Hoà trên truyền thông mỗi ngày. Phe Dân Chủ không từ một phương cách nào để chống phá chính quyền Tổng Thống Trump: ác khẩu, ác tâm, ác bút, gian trá... Hãy nghe bà dân biểu Maxine Walters đảng Dân Chủ với lời lẽ hung hăng, thô bạo về việc chống đối những quan chức trong nội các ông Trump:
    “Tuần qua, Đại diện Dân chủ California, Maxine Waters đã gây ra nhiều tranh cãi vào hôm thứ Bảy khi bà công khai xúi giục những người dân thiên tả quấy rối các thành viên của chính quyền Tổng thống Donald Trump tại các nhà hàng, trạm xăng và thậm chí ở tại nhà. Bà kêu gọi giữa đám đông tụ tập ủng hộ:
    "Ông [tổng thống] đã có các thành viên trong nội các của ông đang bị đuổi ra khỏi các nhà hàng," Chúng tôi có những người biểu tình tham gia tại nhà của họ, những người đang nói, "Không có hòa bình, không ngủ. Không có hòa bình, không ngủ, "Waters nói, cam kết "giành chiến thắng trong trận chiến này. " Bà xúi họ tiếp: "Nếu bạn nhìn thấy bất cứ ai từ nội các đó trong nhà hàng, trong cửa hàng bách hóa, tại một trạm xăng, bạn bước ra và bạn kêu gọi một đám đông," “Và bạn đẩy lùi chúng. Nói với họ rằng họ không được hoan nghênh nữa, bất cứ đâu! ”
    Và lời của một ông dân biểu Cộng Hòa:
    “Dân biểu CH, ông David Schweikert phục vụ trong Quốc hội từ năm 2011, nói rằng ông đã nhận nhiều lời dọa giết trong năm 2017 hơn mọi năm khác trong thời gian ông làm việc. Ông nói: Nỗi sợ hãi của tôi là sách lược của rất nhiều anh chị em ở cánh tả - chúng sẽ lan tràn ngày càng rộng -rộng hơn và lớn - lớn hơn, hung dữ và hung dữ hơn, và như bạn và tôi biết, đôi khi có một số người trong xã hội của chúng ta, những người không hoàn toàn lành mạnh.” Schweikert nói trong khi xuất hiện trên“ Plaidcast ”, một chương trình TV trên mạng được tổ chức bởi đảng Dân biểu Cộng hòa Sean Duffy ở Wisconsin.”
    (https://vietnameseoutlook.blogspot.com/2018/06/tu-than-thoai-hoa.html)

    Đọc qua vài tin tức trên, tôi thật không biết rồi tương lai nước Mỹ sẽ đi về đâu với những con người theo phe DC tôn vinh điều ác như vậy, thích theo bè phái, chia rẽ, đánh tráo sự thật, không muốn đoàn kết một lòng để làm cho nước Mỹ “Great Again”. Người ta (đám đông quá khích và cả những dân biểu DC) đã cố tình quên đi thái độ “tôn trọng”, “ôn hoà” trong xử thế, và quan trọng là quên cả “công bằng” khi phán xét, vì nếu có ghét tổng thống, ghét đảng CH thì cũng nên biết đến cái hay của họ, và dù có thương đảng dân chủ của bà Hillary, ông Obama thì cũng phải nhận thấy những khiếm khuyết họ đã gây ra. Không một tổng thống hoặc đảng phái nào hoàn hảo hết. Có điều, giữa cuộc đánh phá bừng bừng ngọn lửa nóng giận dữ dội như thế, vẫn còn có cái nền tảng chân thiện của một đất nước tự do là chưa ai bị bắt giam, bị đánh cho đến thương vong, tử vong vì tội bất đồng chính kiến, hay tội “bôi nhọ” chính quyền như trên mảnh đất Việt Nam ngày nay. Khỏi cần bàn nhiều, ai trong chúng ta cũng đã thấy rõ, tội ác do nhà cầm quyền cộng sản gây ra như sợi móc xích dính liền với nhau từ khía cạnh này sang lãnh vực khác. Trong xã hội thì cướp bóc, lường gạt, bạo hành trẻ thơ, chém giết nhau bằng mọi hình thức. Trên lãnh vực thương mại thì làm ăn gian dối, sản xuất hàng kém chất lượng, hàng giả, thức ăn bỏ chất độc hại. Về mặt chính trị, công an thẳng tay đàn áp, đánh đập biết bao người dân lương thiện khi họ lên tiếng cho sự trong sạch của môi trường sống, sự độc lập chủ quyền biển đảo, sự bảo tồn đất đai của chính họ mà nhà nước đã ngang nhiên lấy quyền hành cưỡng đoạt... Với lòng tham đất đai vô hạn, nhà nước còn nhẫn tâm đốt phá cả chùa, nhà thờ để giành đất (*)... Gần đây, thêm hai sự kiện đang sôi nổi là luật cho Trung cộng thuê đặc khu đến 99 năm, và luật an ninh mạng đã gây ra sự phẫn nộ, dẫn đến chuyện người dân theo nhau xuống đường biểu tình. Cũng như những năm trước, nhà cầm quyền đời nào chịu nhượng bộ dân, nhất quyết dàn một đội quân công an, mật vụ hùng hậu kể cả mượn tay kẻ lưu manh, với dao súng, dùi cui, roi điện để bắt dân lành tra tấn, bất chấp sự can thiệp của nhiều nhà đại sứ các nước.

    Hôm giữa tháng sáu, nơi thành phố tôi ở đã bị ảnh hưởng khói mịt mù từ nạn cháy rừng xảy ra ở Durango, Colorado khoảng năm mươi dặm về hướng đông. Sáng nào thức dậy tôi cũng ngửi thấy mùi khét khét, nhìn ra ngoài không thấy rõ mặt trời, khói nhuộm mây thành một màu vàng vàng. Cảnh bình minh bị biến dạng trong vài ngày. Sự ngột ngạt vì khói chỉ kéo dài chưa tới một tuần đã làm người dân trong vùng khó chịu rồi. Vậy mà, ở Việt Nam xa xôi, tôi không tưởng tượng hết được, những người dân đang sống tại Bình Thuận đã phải chịu đựng những làn khói độc thải ra ngày này sang ngày khác từ các nhà máy nhiệt điện. Không những vậy, việc xả bùn ào ạt ra biển càng làm ô nhiễm nặng, cá, tôm chết, lại còn ảnh hưởng ngay cả đến nguồn nước sinh hoạt thường ngày. Đã nhiều lần người dân lên tiếng, nhưng có được lần nào nhà cầm quyền lắng nghe để tìm ra hướng giải quyết giúp dân. Tham vọng tiền bạc, sự dửng dưng trước cái khổ của đồng bào kiểu “sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi” đã thể hiện cái hèn với giặc, ác với dân rõ ràng không chối bỏ được.

    Theo kinh nhà Phật, thời đại chúng ta đang sống được gọi là thời mạt pháp, thời ma quỷ đội lốt làm người. Bọn ma cộng sản chiếm đoạt ngôi vị dựa trên sức mạnh bạo lực, quyền thế gian xảo, tiền bạc hối lộ, tham vọng tàn độc cùng sự bất lương. Chúng phá nát một nền văn hoá đạo đức, một truyền thống yêu nước từ ngàn đời cha ông để lại, chúng làm nhân tính biến mất, xã hội đảo điên. Ôi thôi! Kể làm sao, diễn tả làm sao hết được cái ngôi vương tàn ác đã, đang ngạo nghễ một cách ngang tàng, thách thức trên đất Việt suốt hơn nửa thế kỷ qua, và nó sẽ còn tiếp tục đày đoạ người dân trong bể khổ trước đại hoạ bán nước cho ngoại xâm, chịu cúi đầu làm nô lệ. Đã thế, vẫn có không ít kẻ vì quyền lợi cá nhân, vì bợ đỡ, vì hèn nhát, đã đang tâm quỳ gối tung hô và bảo vệ tội ác. Chứng kiến những sự tàn ác đó, thì hai chữ “nhẫn nhịn” mà riêng tôi và cả bao nhiêu người đang thực hành tu tập sẽ có ý nghĩa ra sao, nếu như chúng ta “im lặng trước tội ác cũng là đồng loã với cái ác”. Dẫu biết rằng cá nhân tôi sẽ chẳng làm được gì trước thời cuộc biến loạn hiện tại ở quê nhà, nhưng tôi không thể không đau lòng, không phẫn uất về những điều ác vẫn xảy ra từng giờ, từng ngày cho người dân. Tôi đã cố nhiều lần không nghĩ đến chuyện thế sự ở đời nữa, cố giữ cho tâm mình được thanh tịnh, an lạc để thành tâm niệm Phật. Song, khi ăn một bữa cơm ngon, trong tâm tư tôi lại hiện ra hình ảnh những đứa bé đói khát ở vùng quê xa xôi. Nằm trong chăn ấm thì nhớ đến những người không nhà cửa lang thang ngoài trời lạnh. Trồng vài cây rau trên mảnh đất sau nhà thì liên tưởng đến đất đai, vườn tược của người dân bị cầy xới tan hoang, bị chiếm đoạt với mỹ từ “quy hoạch”. Đọc một bài kinh cầu nguyện cho quê hương, dân tộc thì nghĩ đến cảnh những giáo dân bị đàn áp, bắt bớ, chùa đình bị đốt phá...Thật là đau xót!

    Càng đọc tin tức trong nước, tôi càng trăn trở, càng buồn, càng khó dỗ giấc hằng đêm, lại càng không thể ngồi yên, nhắm mắt tịnh tâm được. Tôi nhận ra rằng nếu lòng mình chưa thật bình an thì con đường tu học của tôi sẽ còn nhiều khó khăn. Và, điều khó khăn hơn hết khi trực diện với cái ác mà buộc phải im lặng, né tránh thì cảm giác tội lỗi sẽ dằn vặt tôi đến chừng nào. Vì thế, bằng sự cố gắng nhỏ bé, mỗi ngày tôi “quan tâm” đến tội ác của bọn ma cs bằng cách chia xẻ những tin tức, những video clip về nạn đánh dân, cướp đất, bạo hành trẻ, chuyện bán biển đảo, chuyện tham nhũng vân vân ... đến với nhiều bạn bè trên facebook gần xa, khắp nơi. Tôi hy vọng vào truyền thông facebook sẽ là một công cụ, để chúng ta có thể cùng nhau đem bọn bạo quyền cs ra tới ánh sáng công lý thế giới.

    Đêm nay vẫn như hằng đêm, trước bàn thờ Phật, tôi cầu nguyện cho muôn dân an lạc, thế giới hoà bình, cho người dân Việt sớm thoát khỏi ách cai trị của cs. Dưới ánh đèn lung linh quanh bức ảnh Đức Quán Thế Âm, tôi thấy mờ mờ hiện lên một chiếc ngai vàng tội ác mục nát nằm bẹp dưới đất, chung quanh có tiếng người đồng vang lên điệp khúc “Cút đi bọn ma cs tàn ác!” Rồi, tiếp đến là những vầng sáng đủ màu toả chiếu rực rỡ trên nền trời xanh biêng biếc. Tôi biết, đó là dấu hiệu của ngày điều thiện được đăng quang, ngày độc lập, tự do thật sự trên đất nước Việt Nam tươi đẹp.

    Thiên Lý (6/29/2018)

    (*) Phá nhà thờ Giáo Xứ Đông Yên, Kỳ An, Hà Tĩnh tháng 3/2015
    (https://www.youtube.com/watch?v=disgDXf2vY4)
    ( *) Phá chùa Liên Trì, Thủ Thiêm, Saigon ngày 8/9/2016
    (https://www.youtube.com/watch?v=rGUl4fgJStA)


  4. The Following 5 Users Say Thank You to cau Ut For This Useful Post:

    BachMa (05-26-2020), hoang yen (05-26-2020), khongquan2 (05-19-2020), Nguyen Huu Thien (05-26-2020), Tinh Hoai Huong (05-26-2020)

  5. #3
    cau Ut's Avatar
    Status : cau Ut v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: May 2008
    Nguyên quán: Núi Đá - Tân Mễ tây Cơ
    Posts: 43
    Thanks: 38
    Thanked 33 Times in 10 Posts

    Default Tùy Bút


    Sáng nay, tôi đang trên đường đi bộ đến một công viên gần nhà thì nhận được tin nhắn từ người bạn phương xa, đó là tấm hình lá cờ vàng và tượng người chiến sĩ VNCH kèm theo dòng chữ “Happy Memorial Day” Tôi giật mình nhớ đến ngày ba mươi Tháng Tư tang thương vừa đi qua chưa được một tháng. Nỗi đau ngày cũ chắc vẫn chưa dịu hẳn trong lòng triệu người dân Việt ở hải ngoại, mà hôm nay đã lại là ngày Memorial Day của tháng Năm nữa rồi!

    Nhìn lại tấm hình lá cờ vàng, lòng tôi bỗng thấy ngậm ngùi, xót xa sao đó, chợt lẩm cẩm nghĩ: Ngày tưởng niệm người ta có thể gửi cho nhau lời “Happy” được ư? Với tôi, dĩ nhiên là không thể nào “happy” được, khi lá cờ và tượng người chiến sĩ nhắc nhở biết bao nhiêu sinh mạng của người lính Mỹ, sinh mạng người lính Việt Nam Cộng Hoà, sự mất mát một phần thân thể của bao người còn sống sót trong cảnh đời tàn phế, đã hy sinh cho cuộc chiến tranh Việt Nam chống lại bọn gian ác cs. Kết quả nhận lại chỉ là con số zero, sự hy sinh vì chính nghĩa bỗng chốc trở thành vô nghĩa và bị phỉ báng bởi sự tráo trở từ phía tà quyền cs. Đau đớn thật!


    Phe ác lên ngôi đã gần nửa thế kỷ rồi đấy, nhưng lòng tham của họ vẫn chưa chịu yên vị ở chốn quê nhà. Họ đang ào ạt tràn sang quê hương thứ hai tạm dung này, nơi có triệu người Việt đã trốn chạy bạo quyền từ mấy chục năm trước. Phe ác mạnh và giàu lắm, vung đồng tiền mua chuộc mọi thứ truyền thông, thương mại, văn hoá, ngôn ngữ với mục đích hoà hợp hoà giải, xoá bỏ hận thù... Họ ra sức tuyên truyền mấy chục năm rồi còn hận thù gì nhau nữa? Tất cả đã là quá khứ, khơi lại thì có làm gì được đâu, không ai sửa được quá khứ hết, nó đã thuộc về lịch sử. Một lịch sử không được chính danh đưa vào sách vở, một lịch sử bị bóp méo một cách trơ trẽn.

    Tôi không bao giờ mang lòng hận thù với những người dân Việt hiền lành, chân chất, quanh năm suốt tháng cúi mặt trên mảnh ruộng nhà mình. Đối với những cô cậu sinh viên du học sinh, hoặc những người từ trong nước mới sang Mỹ vì nhiều lý do khác nhau. Nếu họ còn say mê, trung thành với chủ thuyết cs mà họ đã được nhồi sọ từ lúc bé, thì tôi xem họ là những nạn nhân đáng thương hơn đáng ghét. Phải từ tốn thuyết phục, giúp họ tìm ra chân lý của vấn đề hơn là xa lánh họ để mình bị mang tiếng là kỳ thị. Nhưng, tôi sẽ không bao giờ khoan nhượng, hoà hoãn với bọn cầm quyền tàn ác chuyên làm khó, làm khổ dân lành.
    Tôi sẽ dùng sự khoan dung có trí tuệ thay cho lòng hận thù, có trí tuệ để phân biệt phải trái, đúng, sai, thiện, ác, ngay thẳng, gian tà. Sự khoan dung không phải là nhân nhượng, không hoà hợp, hoà giải, không làm lẫn lộn giữa sự chân thiện và điều dối trá. Có ý kiến cho rằng nhiều người ở hải ngoại mù thông tin về VN, không biết đất nước đang phát triển tới đâu rồi, họ chỉ ngồi trách móc và chống cộng một cách mù quáng. Ồ luận điệu này sao giống như lời của bọn dư luận viên quá, đành rằng nhìn vào mặt nổi thì cho là VN đang phát triển tốt, nhưng có ai thấy được sâu xa bên trong mặt nổi kia, còn bao nhiêu người dân nghèo bị chiếm đất, dân chài bị giết hại, trẻ em vùng cao, vùng sâu đói ăn, thiếu mặc... Hiện tại sau gần nửa thế kỷ dưới chế độ ưu việt Xã hội chủ nghĩa, vẫn có nhiều, rất nhiều người muốn lìa bỏ chế độ ưu việt này để ra đi. Và có được mấy mươi phần trăm người dân Việt quay về VN sinh sống ?

    Trên quê hương tạm dung ngày nay, cái ác cũng đang được kết cấu bè phái trong chính trường, nó vẫn diễn ra hàng ngày, hàng giờ trên truyền thông, TV dưới mọi hình thức. Vì đồng tiền, vì quyền lực, họ đã không từ một âm mưu hay thủ đoạn nào để hãm hại người chân thiện, vụ điều tra tướng Flynn là một điển hình. Tôi cầu mong nơi toà án với sự phán xét công bằng theo lương tri và công lý, tướng FLynn sẽ sớm được giải oan. Điều quan trọng hơn là trong thời gian chờ đợi vụ xử án được bãi bỏ, ông Flynn sẽ không bị chết một cách bất ngờ. Cuộc chiến không súng đạn giữa chánh và tà đang hồi gay go nhất, phe tà thì được trang bị nhiều vũ khí tối tân, trong đó, truyền thông là sức mạnh vô song, và một thế lực ngầm được lãnh đạo từ bóng tối phía sau. Phe chánh thì đơn phương một kiếm pháp, thường bị cho là lếu láo, bất tài, vô dụng. Song, dù sự tàn ác có hung hãn đến đâu thì dưới ánh sáng mặt trời này sẽ không có chỗ cho điều ác đen tối trú ngụ mãi.
    Tôi đang cầu nguyện mỗi ngày cho sự chân thiện càng thêm tăng trưởng, để biết bao vong linh người chiến sĩ đã nằm xuống đều yên lòng mỉm cười hãnh diện cho sự hy sinh cao quý thật xứng đáng của họ.

    Tôi bước chậm rãi vào khu vườn có mấy tấm bia ghi lại những cuộc chiến tranh mà người Mỹ đã tham chiến. Tôi dừng lại tấm bia có khắc tên Việt Nam, ngắm nghía những hàng chữ khắc trên bia tổng số chiến sĩ Mỹ đã tử nạn trong cuộc chiến. Tôi run tay chạm vào những con số nổi, một cảm giác buốt lạnh trên mấy đầu ngón tay làm tôi như bị tê cứng vài giây... Ôi, chiến tranh, một thời chia ly, chết chóc, bao hy sinh, thương tổn không kể sao cho hết... Chợt tôi lại nhận một tin nhắn, vội mở ra xem, ồ bạn tôi gửi bài “Hồn Tử Sĩ ” đây mà. Bài hát thường được dùng trong những giây phút mặc niệm trước năm 1975. Tôi nhìn chăm chú tấm hình khắc hoạ chân dung người lính đang thổi kèn trên tấm bia, trải lòng mình theo những dòng nhạc trang nghiêm. Trong không khí trong lành giữa công viên buổi sáng, không một ngọn gió nào lướt qua nên cành lá vẫn im lìm, không có tiếng chim hót rúc rích trên cây. Cảnh vật chung quanh thật yên tĩnh, tất cả như cùng tôi tưởng niệm những vong linh chiến sĩ đang tản mác một nơi nào đó rất an bình, hạnh phúc...
    TL
    Memorial Day 25/5/2020



  6. The Following 6 Users Say Thank You to cau Ut For This Useful Post:

    BachMa (05-26-2020), hoang yen (05-26-2020), khongquan2 (05-27-2020), Nguyen Huu Thien (05-26-2020), nguyenphuong (05-27-2020), Tinh Hoai Huong (05-26-2020)

  7. #4
    cau Ut's Avatar
    Status : cau Ut v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: May 2008
    Nguyên quán: Núi Đá - Tân Mễ tây Cơ
    Posts: 43
    Thanks: 38
    Thanked 33 Times in 10 Posts

    Default



    Liu Soang, với hỗn danh cậu Út (c/U) là một trong 10 Huấn Luyện Viên đầu tiên của trường Kỹ Thuật Tân Sơn Nhất từ năm 1969.

    Sau tết Mậu thân Trường Kỹ Thuật Tân Sơn Nhất - TKT/TSN - đã thành-hình và trưởng-thành rất mau. Lúc đầu được tr/tá Hòa trưởng Khối huấn luyện và th/tá Lắm của Bộ Tư Lệnh - BTL - trực tiếp chăm-nom nên các huấn-luyện-viên HLV trẻ vừa tốt-nghiệp xong từ các quân-trường Mỹ về còn mới tinh chưa vướng bụi trần, rất hăng-say phục-vụ đất nước và KQ. Dần dần các cố vấn Mỹ đã giao lại tất cả nào barracks với đầy đủ tiện nghi đèn, quạt, giường, tủ, bàn giấy, cầu tiêu, nhà tắm và nguyên một building chứa đầy trợ huấn cụ mới tinh còn nguyên trong thùng. Rồi như một bầy kên kên đánh được mùi, các thành phần “cáo già” lãnh đạo chỉ huy lũ lượt theo nhau về quản trị. Những quân nhân này không có một tí kinh nghiệm căn bản gốc nào về huấn luyện cả, c/U không dám vơ đũa cả nắm nhưng có một vài thành phần đã mang theo với họ là cả một hệ thống quan liêu, bè phái từ đơn vị cũ về ngôi trường thân yêu này. Với chương trình hiện đại hóa Bộ Tư Lệnh KQVN đã cho các quân nhân cơ hữu cơ hội tiến thân trên đường binh nghiệp gia nhập sĩ quan phi hành và không phi hành tùy theo trình độ học vấn vì đằng nào cũng có nhiều người từ hiện dịch Đà lạt sang, có người từ trừ bị Thủ Đức và vài người nhờ anh em “gốc bự gửi gấm”. Đó là trên lý-thuyết nhưng đợt đầu có chưa tới 5 huấn luyện viên nộp đơn nhưng chỉ một con nhạn may mắn thoát đi là HVĐ - phi-công Thiên lôi 524 – c/U hình như bị lãng tai hôm đo thính lực nên phải chờ năm sau ! Kỳ này thì rất nhiều HLV nộp đơn trốn khỏi TKT: May ghê, trong số này c/U được chọn cho đi khóa 73C SVSQ. Đúng là trời không hại người hiền.


    Cũng trong thời điểm hỗn mang này có 3 th/sĩ của trường hùn nhau đùm đề khiêng vợ con vào mở hàng quán bán tạp hóa và câu lạc bộ bán thức ăn, bàn thụt bida - trong những phòng ốc của TKT (trường kỹ thuật), thả dàn xài điện nước của TKT nhưng không phải trả một phí khoản nào cho TKT cả, nếu có chi phí phần nào thì không biết trôi nổi về đâu, ai thu ai chi bao nhiêu không ai biết - với giá cắt cổ cho các khóa sinh. Tội nghiệp thay các chú tân binh chập chững bước chân vào một binh chủng mang tiếng hào hoa không có một phương tiện nào để tự vệ, nghĩa là các chú bị lợi dụng tối đa trên tất cả mọi phương diện: Bài học đầu tiên trong đời quân ngũ thật là phũ phàng, chỉ còn biết ngậm miệng im lặng dương mắt nhìn lớp “bầy kên kên” mưu mô trổ tài bóc lột tài sản và quyền lợi. Nếu chẳng may phạm lỗi, thay vì hít đất nhẩy xổm, các khóa sinh sẽ bị quất roi vào mông như học sinh tiểu học trường làng. Nếu khóa sinh nào được “thầy chú” bao che thì rất thoải mái: Không cần có mặt trong lớp thường xuyên vì được biệt phái làm nhiều công tác, chiều chiều có giấy phép xuất trại cùng lúc với các HLV và quân nhân của trường. Nhiều khi HLV cần phép thì không có giấy quay ronéo hay tìm không ra trưởng đoàn mà xin chữ ký. Dù thời gian vắng mặt trong lớp học rất nhiều nhưng cuối khóa những “khóa sinh xuất sắc” này chắc chắn sẽ đậu thường là thủ khoa và dĩ nhiên được ưu tiên “bốc thăm” chọn đơn vị và c/U nhớ có khoá sinh “quá hên” còn được giữ lại trường trở thành nhân viên cơ hữu. c/U không biết là trưởng đoàn khóa sinh và trưởng đoàn huấn luyện có tham dự ăn chia trong chuyện mua bán hàng quân tiếp vụ của khóa sinh nhưng chắc chắn quay mặt nhìn ra chỗ khác làm lơ để ba thượng sĩ già đại náo thiên cung. Không biết có ghi sổ ngầm hay không chứ c/U chưa thấy trưởng đoàn móc tiền trả phần ăn bao giờ cả.

    Thường thì cứ lãnh lương xong là có lệnh cấm trại cuối tuần, câu lạc bộ không có chỗ trống. Sau này vỡ lở ra “quân tiếp vụ gate” toàn ban lãnh đạo bị thuyên chuyển và trừng phạt. c/U nghĩ đ/úy giám đốc bị mang tiếng oan.
    Ngày ra trường hớn hở về đơn vị mới mang theo bao kỷ niệm đau thương!
    Trong khu câu lạc bộ dạo đó cũng có vài bóng hồng xuất hiện phất phơ, thế là các HLV độc thân xôn xao cả lên, và chẳng bao lâu, c/U cũng rủ được một em đi chơi, đó là em NTNL. Trong bóng tối đồng lõa của rạp xinê có máy lạnh mát rượi c/U được nghe em tỉ tê khai thêm mấy địch thủ rất thích nàng: trưởng đoàn huấn luyện, một HLV/TT (Huấn Luyện Viên /Trực Thăng), ban văn thư và trưởng ban trợ-huấn-cụ. … Khi được kêu đi khám sức khoẻ gia-nhập phi hành, c/U vẫn nấn ná tạm trú trong khu HLV độc thân của TKT và đã khám phá ra có một cô là em bạn dì bên vợ của th/sĩ trưởng ngành vũ khí. Một hôm thấy một thiếu nữ người nhỏ nhắn, tóc xõa chấm vai đứng sau quầy hàng tạp hoá. Như con bướm đêm bị ánh đèn thu hút, c/U bèn xà vào làm quen. Nàng là NTA, từ Đà Lạt xuống thăm chị, dù nhìn gần hay từ xa nàng rất xinh xắn và quyến rũ nhất là hai gò má khi nào cũng phơn phớt ửng hồng như hoa anh đào. Ngày ngày nàng thường vào quầy bán hàng phụ chị và coi thằng cháu. Từ khu trại độc thân của HLV đi lên cũng không xa lắm nên thay vì mua nguyên gói thuốc thì c/U mua lẻ từng… điếu, khi nào thèm thuốc thì lại có dịp gặp cô gái nhí nhảnh sau quầy và tán gỡ vội một vài câu. Rồi những lúc khi Nguyễn T A không ra phụ chị bán hàng thì c/U lẻn về nhà tuốt trên Gò vấp thăm.

    Chuyện tình yêu bắt đầu từ những ngày thăm viếng ấy. Có một lần c/U đang rong chơi cùng nàng trên phố thì gặp vài người bạn trong đơn vị, họ về đồn ầm lên và rủ nhau cùng đi xem dung nhan “bồ” của c/U ra sao. Khi cả bọn trông thấy nàng, HTN, một HLV của trường -sau này cũng học xong phi công UH-1 – đã “phán” rằng: “Liu Soang trông xấu xí thế mà sao nó quen được mấy con bé xinh tệ.”
    Một ngày kia, sau nhiều lần bị “dụ khị”, NTA đã bẽn lẽn nhắm mắt đứng im cho c/U ngửi thử trên gò má và chu môi lên để c/U nếm thử xem đôi môi có khét lẹt giống như mùi nắng trên tóc hay không. Dĩ nhiên là c/U bịa ra chứ nắng làm sao có mùi được. Phải được thấy NTA ngồi trên xe Honda PC mặc váy ngang đùi thon rám nắng, áo ngắn tay sát nách, tóc thắt bandeau thả đuôi ngựa đong đua trong gió mới biết là c/U mãn nguyện tới mức nào khi quen được một cô bạn gái như thế. Từ đó c/U yêu NTA như “yêu người em gái tôi yêu”. Dù chưa phải là SVSQ nhưng c/U vẫn mặc khaki vàng đeo “con cá” dung giăng dung giẻ rủ NTA trốn nhà đi xem phim Love Story do Ali McGraw và Ryan O’Niel đóng. Ngày hôm đó, c/U không bao giờ quên được hương vị ngất ngây của nụ hôn ngọt ngào. Môi NTA âm ấm, mềm mềm thoang thoảng hương thơm của một nụ hoa đang chập chững bước vào xứ yêu, chẳng khét nắng tí nào. “Thè lưỡi ra cho anh mi tí nha” “Nhiêu đó đủ rồi!” “Thôi hỏng chịu đâu” Buổi xem xi nê hôm đó c/U lạc lên hoang đảo, nàng chưa hôn ai và cũng chưa ai hôn. Hình như má NTA hồng hơn lên, c/U muốn hôn thêm nữa “Phía sau người ta nhìn kìa!” “Kệ. Cho nó thèm !” “Ghê quá đi” nhưng vẫn ngoan ngoãn ngả đầu lên cánh tay c/U tiếp nhận những nụ hôn tham lam, nồng nàn. c/U còn giải thích thêm cho cô sơn nữ NTA trai gái Mỹ khi viết thư tình họ thường viết chữ SWAK trên phong bì viết tắt của hàng chữ Sealed With A Kiss dịch sang tiếng Việt là Dán Lại Bằng Một Nụ Hôn.

    Bỗng một hôm NTA vắng bóng, lén chạy ra nhà cũng không thấy, nghĩ chắc đi đâu vài hôm lại về thỉnh thoảng vẫn quay lại tìm kiếm gần cả hai tháng vẫn chẳng thấy bóng em đâu!!! Rồi c/U được ra TTHL huấn nhục. Sau đêm lột xác, tuyên thệ và thực thụ đeo cái lon alpha lên vai là được kéo về Đại Đội Hành Dinh cho đi học bay phản lực T-37. Sau những giờ vật lộn để điều khiển con chim đại bàng trắng bạc màu nhôm tối tối thường ngồi nắn nót những bức thư tình ướt át trên giấy aérogramme gửi về NTA, viết trên tờ thư xong xếp lại thành phong bì đã có in sẵn 13 cent tem, liếm ướt chỗ có keo, dán lại bỏ vào thùng thư gửi về… em, và không bao giờ quên hàng chữ SWAK! Không có địa chỉ nhà NTA nên đành gửi về TKT nhờ mấy thằng bạn chuyển dùm cho “con bé NTA của tao”. Thế nhưng thư đi thì vô số kể nhưng không có lấy một lá thư trả lời. Mãi rồi cũng đành đổ thừa là “có duyên nhưng không có nợ”. Khi đeo được cái cánh bay phi-công phản lực trở về lại ra Nha Trang học bổ túc Điều Chỉnh SQ khóa 65 tuốt bên trại Phi Dũng, chờ ngày bổ sung ra phi đoàn, BTL có ra một Sự Vụ Văn Thư rằng các cơ hữu sẽ được tính thâm niên quân vụ từ ngày nhập ngũ nên sau 7 tuổi lính c/U đương nhiên mang lon th/úy trong khi nhiều bạn cùng lớp hay cùng khóa lãnh lương ch/úy.. Thế rồi mất nước, quân ngũ tan rã, c/U lang thang đi sang Mỹ. “Chẳng lẽ ôm lòng chờ đợi mãi, anh đành lỗi ước với tình nhân”: Lấy vợ có được một gái một trai. Ly-dị. Rồi lại “bước thêm bước” nữa. Vẫn có ý tìm nhưng “tìm em như thể tìm chim, chim bay bể bắc anh tìm bể đông. Tìm bể đông anh không thấy con chim nhạn. Tìm bể cạn anh thấy vạn con chim bay.” Tìm em mấy chục năm nay. Năm ngoái băm chín. Năm này bốn mươi. Chuyện kể như chìm vào quên lãng bỗng một hôm NAK báo cho c/U hay là chị NTM (chị gái của nàng A) đang ở Canada, mừng quýnh c/U liền gọi điện thoại. Sau vài lời xã giao cho có lệ, tôi quay sang hỏi dò la tung tích “dì thằng Hùng”, chị M nói là A đang ở… bên Mỹ, c/U bèn hỏi chị M xin số đt của NTA. Lúc đầu chị M cũng ngần ngại nhưng bị c/U năn nỉ quá và có lẽ chị cũng thấu hiểu được phần nào tình cảm c/U dành cho em gái mình nên cuối cùng chị đã cho số điện thoại của NTA. Số vùng ở California, ôi! Có phải c/U đang nằm mơ không. c/U bấm số, có người đàn bà trả lời:
    - Xin làm ơn cho tôi nói chuyện với cô An.
    - Ông là ai?
    - Tôi tên là Soang, trước đây tôi có quen một người tên An...
    Giọng người đàn bà reo vui trong xúc động:
    - Trời ơi, anh Soang, em là An đây. Anh đang ở đâu? Tại sao hồi đó anh bỏ em đi mất tiêu luôn...
    Rồi im lặng...có tiếng sụt sùi như khóc.
    Chân tôi muốn khuỵu xuống: Biết nói làm sao đây. Cho tới giờ này anh vẫn không làm sao quên được mùi nắng trên môi em. NTA kể một hôm má bắt về lại Đàlạt, vừa bước vào nhà là bị đánh cho một trận đòn tơi tả và mắng là tại sao hư? Khi quen NTA, tôi không hề có ý định chiếm đoạt nên chúng tôi chỉ lén lút trao nhau những nụ hôn vội vàng vụng trộm và những cái vòng tay âu yếm của một đôi tình nhân trẻ, chưa có một hành động nào làm xúc phạm, tổn hại thanh danh NTA.

    Nhờ LVH móc nối c/U liên lạc được với tr/sĩ nhất Phong mắt thâm vài tháng, trước khi Phong chết vì ung thư phổi, c/U có hỏi nó về những lá thư tình hơn 20 năm trước tôi gửi về TKT nhờ nó chuyển dùm, nó thề với tôi là “Tao đưa hết cho th/sĩ T cầm về dùm”, c/U tôi nay mới vỡ lẽ ra có thể thằng LCT mở lén thư ra đọc rồi thay vì chuyển thư này cho cô em vợ, thằng anh rể khốn khổ này mang từng lá thư về trình nộp cho bà mẹ vợ lấy điểm là “c/U vẫn còn theo đuổi NTA từ bên kia quả địa cầu?” Hay có thể nó vứt thư của c/U vào thùng rác vì ganh ghét chăng? Tuy sau đó có nói chuyện một lần nhưng thằng này chỉ ba hoa khoe thành tích tưởng tượng về VN phục quốc (?) mà vẫn không hề đả động đến dã tâm chia cắt mối tình thật thơ mộng giữa cô em vợ duyên dáng NTA với chàng phi công đa tình LS.

    Tết năm ngoái sang thăm bạn bay cùng khoá, c/U ra quán cà phê Starbuck để gặp lại người tình năm trước. Vẫn tươi mát nhí nhảnh như mùa hè cũ trong cái váy mini jupe trắng khoe cặp đùi dài thon, cổ quấn khăn fuloa xanh đọt chuối. Siết chặt NTA trong vòng tay nhung nhớ vóc dáng năm xưa tim tôi đập loạn xạ, chân tay thừa thãi luống cuống, đầu óc lâng lâng như lần được IP thả bay solo thì phải. Nay đã là goá phụ nên c/U không còn háo hức muốn kiểm lại xem môi và má NTA có còn vương nắng Sàigòn.
    c/U chợt nhớ loáng thoáng một bài hát không tên và cũng chẳng nhớ ai là tác giả:
    Tình cờ gặp em một chiều hoa nở xuân về.Mộng đầu gặp em lòng anh ước muốn duyên thề. Xin em một đôi mắt đẹp, xin em một giòng suối tóc cài hoa. Bến thương em về chốn nao. Núi cao hay vùng trăng sao.Từng nụ hôn ngon sưởi ấm tâm hồn. Một bàn tay êm cho trọn niềm âu yếm…Mình gặp mà chi để cho đôi lứa đôi bờ .Rồi đành biệt ly thuyền trôi xa bến mong chờ. Cho anh tình yêu hững hờ cho anh đường đi thẫn thờ cho anh ngày đêm mộng mơ xuân nữ ơi.
    Một hạt bụi bỗng từ đâu bay vào làm mắt c/U ươn ướt, cụm mây trắng bơ vơ trên bầu trời xanh ngắt bỗng mờ nhạt nhòa và khi không mũi lại cay cay, chẳng lẽ một phi công mà lại ủy mỵ như thế này ư?
    c/U đang thấm thía câu “Tóc mai sợi vắn sợi dài, lấy “An” chẳng đặng thương hoài ngàn năm


    Liu Soang 73C


  8. The Following 4 Users Say Thank You to cau Ut For This Useful Post:

    BachMa (06-08-2020), khongquan2 (06-08-2020), nguyenphuong (06-08-2020), Tinh Hoai Huong (06-09-2020)

  9. #5
    cau Ut's Avatar
    Status : cau Ut v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: May 2008
    Nguyên quán: Núi Đá - Tân Mễ tây Cơ
    Posts: 43
    Thanks: 38
    Thanked 33 Times in 10 Posts

    Default

    C/U xin mời quý độc giả nghe chương trình giới thiệu Sáng Tác Mới của Thiên Lý và bài phỏng vấn do Truyền Thông Việt Nam Hải Ngoại thực hiện. Thật ra là mới với họ thôi nhưng đã là cũ xì với HQPD rồi, vì đa phần những truyện trong tập truyện ngắn NDKU đã được TL đăng gần hết trên diễn đàn này lúc trước. Mời nghe cho dzui.



  10. The Following 4 Users Say Thank You to cau Ut For This Useful Post:

    chieutim (06-22-2020), khongquan2 (06-21-2020), nguyenphuong (06-21-2020), Tinh Hoai Huong (06-21-2020)

Similar Threads

  1. Truyện ngắn Truơng Kim Báu
    By Bao Vu in forum Trang Thành Viên
    Trả lời: 40
    Bài mới nhất : 05-19-2020, 02:35 AM
  2. Nỗi Oan Đã Giải
    By Hai Hùng SG in forum Truyện ngắn
    Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 11-01-2019, 10:31 AM
  3. Bà Sáu bỏ cuộc chơi
    By Hai Hùng SG in forum Truyện ngắn
    Trả lời: 1
    Bài mới nhất : 07-17-2019, 06:58 PM
  4. Những mẫu truyện ngắn...rất cảm động
    By Luctuan in forum Truyện ngắn
    Trả lời: 74
    Bài mới nhất : 05-21-2019, 07:58 PM
  5. Mục Lục Truyện Ngắn HQPD
    By chimtroi in forum Truyện ngắn
    Trả lời: 2
    Bài mới nhất : 01-12-2013, 01:18 AM

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
Hội Quán Phi Dũng
Diễn Đàn Chiến Hữu & Thân Hữu Không Quân VNCH




website hit counter