kết quả từ 1 tới 1 trên 1

Tựa Đề: Trang Thơ Bá Duy

  1. #1
    Phòng Trực's Avatar
    Status : Phòng Trực v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Jul 2010
    Posts: 952
    Thanks: 26
    Thanked 1,575 Times in 510 Posts

    Default Trang Thơ Bá Duy

    Cành Liễu Ngày Xưa – Thơ Bá Duy

    Cớ chi gặp gỡ phương trời,
    Đường tơ khó hợp, mộng đời khó xây.
    Lỡ duyên bèo nước chân mây.
    Tình không nợ để giờ này vẫn xa.
    Có đêm bên ánh trăng tà,
    Nhớ người buổi ấy sao là cố nhân?
    Để nay trên bước phong trần,
    Xót xa chất ngất cam phần quạnh hiu.
    Rừng thu lá úa rụng nhiều,
    Liễu rung sợi tóc mây chiều còn hương.
    Nụ cười nhẹ thoảng hơi sương,
    Long lanh ánh mắt người thương một trời.
    Lặng buồn trông ánh sao rơi,
    Trăm năm còn mãi đôi lời tơ vương.
    Đất trời biến đổi vô thường,
    Bể dâu đổ nát khó lường bại, vinh.
    Đành thôi, nhìn xuống đời mình,
    Thỏng tay, cành liễu cuộc tình vụt qua………

    Cháu Về Nơi Chốn Bình An

    Nhìn đây hương khói lững lờ
    Tìm đâu bóng dáng ngây thơ hôm nào.
    Cay cay khóe mắt lệ trào
    Lá vàng đang khóc lá nào còn xanh.

    Mười bốn năm lướt qua nhanh
    Giờ trông tử biệt sao đành! Con ơi!
    Gom bao kỹ niệm không rời
    Khắc sâu tâm khảm trọn đời nhớ thương.
    Bá-Duy

    *****

    Chiều Mưa Tưởng Nhớ
    Bá - Duy


    Ai về thăm lại lối xưa
    Xin mang cho những giọt mưa chiều buồn.
    Mưa rơi từng hạt mưa tuôn
    Co ro em đứng mắt buồn trông mưa.

    Quen nhau ngày đó tuổi vừa
    Em tròn đôi chín lòng chưa biết sầu.
    Thời gian qua thật nhiệm mầu
    Ngỡ rằng mộng đẹp duyên đầu bên nhau.

    Ngờ đâu chia cắt lòng đau
    Khóc tình tan vỡ lệ trào hoen mi.
    Cành thiên hương thoắt gẫy đi
    Đau thương tiển bước biệt ly nghẹn ngào.

    Thoảng trông tiếng lá xạc xào
    Vẵng như lời nói thì thào xót xa.
    Giờ đây ở cõi bao la
    Mịt mù sương khói em đà ngủ yên.

    Phủi rồi hai chữ nợ duyên
    Trăm năm đã lỡ thệ nguyền chìm sâu.
    Đêm nghe gió hú thêm sầu
    Thương người đáy mộ tình đầu anh mang.

    *****

    CHÚT TÂM TƯ GỞI LẠI CỐ ĐÔ - Bá Duy


    Dung ơi, tiếng nói thanh tao,
    Ru êm giọng Huế ngọt ngào rót tai.
    Dịu hơn tia nắng buổi mai
    Để người ngàn dặm khó phai tấc lòng.
    *
    * *
    Hà – Khê nắng ngã về chiều
    Không gian trầm lắng muôn điều thế nhân
    Hồi chuông Thiên – Mụ nhẹ ngân
    Như lời tỉnh thức lòng trần còn mê.
    *
    * *
    Sông Hương nước chảy la đà
    Kim Long chợt nhớ dáng tà áo xưa
    Hoàng Thành lặng dưới cơn mưa
    Thiên thu còn nhớ ngày chưa hoang tàn.
    Bá – Duy 3/2015

    *****

    Dòng Sông Mùa Nắng Hạ


    Giữ hộ tôi ánh trăng vàng năm cũ
    Lúa ngày mùa, xanh phủ cánh đồng xa.
    Manh áo nâu bên lời nói thật thà
    Lòng chân chất tình đậm đà thôn xóm.
    Giữ hộ tôi nụ hoa cao vừa chớm
    Thoảng hương thơm trong nắng sớm ngàn cây.
    Hót líu lo chim ríu rít gọi bầy
    Đường tre phủ đó đây người rộn rã.

    Giữ hộ tôi dòng sông mùa nắng hạ
    Thuở vui đùa thỏa dạ máy chèo lơi.
    Nước êm trôi tắm mát tuổi vào đời
    Nơi thôn dã đẹp ngời bao sức sống.

    Giữ hộ tôi mảnh vườn xanh rợp bóng
    Tiếng tiêu buồn trầm bỗng lẫn trong sương.
    Khói lam chiều ôm ấp mái tranh vương
    Hồn quê đó tình hoài hương mãi nhớ.

    Giữ hộ tôi bến đò ngang buổi chợ
    Quang thùng đầy nắng sớm tợ hồng phai.
    Chân thoắt đi như gánh cả sông dài
    Nắng gió keo sơn bờ vai trĩu nặng.

    Giữ hộ tôi hàng dừa xanh tỏa đứng
    Dẫu bao năm chẳng hờ hững người đi.
    Giọt nước ngọt trong, mát dạ từ ly
    Ôi! Tấc quê hương nghìn phương luyến nhớ!

    DƯ HƯƠNG NGÀY ĐÓ - BÁ DUY

    Chút duyên tương ngộ bèo mây,
    Phút giây được mấy, khó khuây đâu ngờ.
    Nghìn trùng cứ ngỡ như mơ,
    Bên nhau chợt thoáng, để chờ thiên thu.
    Người đi bỏ lối sương mù,
    Riêng tôi ngơ ngẩn, ngắm phù vân trôi.
    Đành rằng rồi cũng chia phôi,
    Cớ sao giọt mặn bờ môi se buồn.
    Cúi đầu dấu ngấn lệ tuôn,
    Mong phương trời ấy người luôn an lành.
    Dòng đời tiếp mãi trôi nhanh,
    Dư hương ngày đó, trọn dành cố nhân.
    Dẫu mai chớp bể xoay vần,
    Khắc sâu ánh mắt của lần bên nhau.
    Rã rời nếm vị thương đau,
    Nhớ người buổi ấy, ngàn sau mãi còn……

    ( Mùa Đông Melbourne 2013 )

    Đêm Trung Thu

    Đêm nay bên ánh trăng rằm
    Vui sao hình ảnh vun mầm tuổi thơ.
    Trăng thu bàng bạc như chờ
    Lời ca tiếng trẻ lượn lờ bên trăng.

    Đèn hồng chân bước tung tăng
    Lung linh chiếu rọi chị Hằng vui sao!
    Đêm Trung thu mãi ngọt ngào
    Là hương thơm ngát thắm vào tuổi mây.

    Dẫu bao năm tháng hao gầy
    Nhớ đêm huyền diệu đong đầy ánh trăng.
    Bá Duy

    Đơn Thân, Chới Với, Giữa Đời…

    Một mình ở lại chốn đây,
    Kề bên nỗi khổ, lất lây ngậm ngùi.
    Thời gian trôi mất niềm vui
    Kể từ giây phút lấp vùi tử sinh.

    Buồn thương đối bóng riêng mình
    Xót xa nhìn chiếc thuyền tình vỡ đôi.
    Lặng lờ ngày tháng đơn côi
    Trước sau chỉ có mình thôi, nỗi sầu …

    Giờ người cởi hạc nơi đâu
    Thấu chăng tôi chới với sâu biển đời.
    Tủi hờn nuốt giọt lệ rơi
    Nhớ bao kỹ niệm một thời thăng hoa.

    Cánh chim khuất bóng nhạt nhòa
    DỌNG, tên người cũ gió hòa thở than.
    Mai đây từng bước dặm ngàn
    Trên đường tu tập vẫn mang bên lòng.

    Hương xưa của buổi ấm nồng
    Nha Trang từ độ tơ hồng kết đôi.
    Đến nay giữa cuộc đời trôi
    Dụng câu niệm Phật, đành thôi, quên sầu.

    Melbourne, tháng giêng, 2017
    Bá – Duy (Thân tặng Chị Trương Kim Báu)




    Gởi Người Ở Lại

    Dòng đời là chuỗi hợp tan
    Sau ngày oan trái chưa tàn oan khiên.
    Chập chùng tiếp nối đảo điên
    Lệ xưa còn đọng khắp miền hư vô.

    Máu xương gìn giữ cơ đồ
    Tiền nhân gây dựng cơ hồ lãng phai.
    Bốn mươi năm, giấc mơ dài
    Thương người nằm xuống u hoài còn mang.

    Mai đây tung cánh cờ vàng
    Tự do tràn khắp thôn làng vui tươi.
    Ấm no rạng rỡ môi cười
    Chứa chan hạnh phúc bên người, cố nhân.

    Năm xưa gãy súng một lần
    Đến nay tàn cuộc phong trần bể dâu.
    Tuyết sương phủ trắng mái đầu
    Kinh qua một thuở rõ mầu “SẮC KHÔNG”

    Rồi khi vào bước mênh mông
    Gởi người ở lại tấc lòng sắc son.

    Bá – Duy

    KHÚC HÁT NGÀN ĐỜI

    À ơi, tiếng Mẹ hát ru
    Nhẹ như sương khói mùa thu trên ngàn
    Êm đềm dìu dặt mênh mang
    Tròn bao nhiêu giấc thênh thang tuổi hồng.

    À ơi, tiếng Mẹ thơm nồng
    Mát hơn giòng suối từ lòng đất sâu.
    Trải bao mưa nắng dãi dầu
    Nhọc nhằn cho đến mái đầu tuyết sương.

    Mẹ đà gởi trọn nguồn thương
    Bao tình nhung nhớ về phương xa mờ.
    Đứa con viễn xứ bơ vơ
    Chờ bao lâu nữa ngày mơ tương phùng.

    Nơi đây nắng hạ bập bùng
    Thiếu hoa phượng đỏ, vắng cung ve sầu.
    À ơi, tiếng Mẹ dài lâu
    Tim con vọng mãi từng câu ru mềm.

    Lòng mơ giây phút êm đềm
    Mẹ hiền tựa cửa, bên thềm chiều rơi.
    Cho con uống ngọt từng lời
    À ơi, tiếng Mẹ ngàn đời ru con.

    Hè 2016

    MỘT LẦN GẶP GỠ

    Vui sao gặp mặt hôm nay
    Giữa lòng đô thị, uống say một lần.
    Nghiêng vai, bạt áo phong trần
    Tình thâm, bạn thiết sáng ngần trong tim.
    Mai khi lộng gió cánh chim
    Ngàn phương viễn xứ, vẫn còn cố nhân.
    8/2016 – Bá Duy

    MỘT THỜI YÊU DẤU

    Ngoài hiên mưa kéo lê thê
    Đêm qua vào mộng đi về cùng ai.
    Lời yêu nhẹ thoảng bên tai,
    Tóc hương buông xỏa bờ vai nhung mềm.
    Tay đan từng ngón măng êm,
    Bờ môi đỏ mộng ngọt đêm tâm tình.
    Nụ cười tươi tắn thêm xinh,
    Khiến ta hồn phách phiêu linh vật vờ.
    Tình nàng ta ướp vào thơ,
    Trộn thành máu lệ tôn thờ trong tim.
    Mối tình thầm, quá lặng im,
    Bao giờ tỏ được nỗi niềm người ơi!
    Để mai dù cách phương trời,
    CỐ NHÂN là cả đoạn đời dấu yêu.

    BÁ DUY
    Melbourne, đầu Thu 2012

    Mùa Xuân Cũ Quê Hương

    Bao đêm nghe gió xạc xào
    Như qua kẽ lá thì thào tiếng xưa.
    Dòng thời gian mãi tiếp đưa
    Từng mùa xuân cũ vẫn chưa phai mờ.
    Lung linh hoa nắng giăng tơ
    Chồi non nẩy lộc mong chờ dáng xuân.
    Có đôi tay trắng tinh ngần
    Kết mai đào thắm bao lần nhớ quê.
    Không gian như trở ngược về
    Sắc hương ấp ủ luôn kề bên tim.
    Thuyền neo viễn xứ lặng im
    Góc trời phiêu lãng ước tìm bến xưa.
    Vui theo tiếng pháo giao thừa
    Khói trầm quyện tỏa vọng đưa chuông hồng.
    Một bầu cảnh giới mênh mông
    Xót quê xa vẫn trong vòng hàn cơ.
    Ôi! Xuân xưa luống ngẩn ngơ …
    Đào mai ngày đó, xin chờ … cố nhân.
    Bá-Duy

    NGƯỜI BẠN MŨ NÂU

    Tôi có bạn người trai sương gió,
    Dáng phong trần ngày đó còn đây.
    Thời gian phủ kín vai gầy,
    Niềm đau u uất còn đầy trong tim.
    Bao kỹ niệm khó tìm quên lãng
    Áo hoa rừng đâu quản gian lao.
    Mũ nâu tỏ mặt anh hào,
    Hiên ngang dấn bước đường vào tử sinh.
    Đời chinh nhân hiến mình cho nước,
    Chốn sa trường xông lướt hiểm nguy.
    Rừng xanh, núi thẳm còn ghi,
    Chiến công rền khắp, tiếc gì đời trai.
    Chiều dừng quân, sờn phai áo trận,
    Cánh rừng thưa kéo tận đồi xa.
    Chiến hào xương lạnh buốt da,
    Từng đêm chong mắt tìm ra bóng thù.
    Thét “xung phong” mờ lu khói súng,
    Xả thân này đâu núng lòng son.
    Kiếp phong sương dẫu mất còn,
    “Biệt-Động-Quân, Sát” chẳng mòn dạ kiên.
    Một ngày sầu lửa thiêng chợt tắt,
    Phủ trời tang, giăng mắc nghiệt oan.
    Lệnh súng buông, cuộc chiến tàn,
    Thương người lỡ vận dặm ngàn lao lung.
    Thân xác xơ tận cùng cơ khổ,
    Tù lưu đày khắp chỗ xa xôi.
    Núi rừng Việt Bắc mây trôi,
    Sương lam mờ núi nhớ hồi kẻng vang.
    Giòng đời vẫn mênh mang ngày tháng,
    Quê hương tìm đâu dáng thuở xưa.
    Mộng đời tàn giữa gió mưa,
    Nhìn chân mây vắng, lòng chưa nguôi sầu.
    Bao nhiêu năm nhạt mầu hương cũ,
    Thương người vùi cỏ phủ bờ lau.
    Gọi tên chiến hữu năm nào,
    Gởi theo tiếng gió câu chào cố nhân.
    Nến lung linh, ôi! Lần vĩnh biệt!
    Người đi vào trung liệt ngàn khơi.
    Áo hoa chiến sử rạng ngời!
    Lưu danh muôn thuở một thời dọc ngang.

    BÁ DUY
    Melbourne, Đông 2012.

    NHỚ HOÀI SẮC ÁO NĂM XƯA - Bá-Duy

    Thương sao màu áo xanh mềm
    Cho ta một thoáng êm đềm tuổi xưa.
    Áo vàng đi giữa nắng trưa
    Đây màu kỹ niệm hoa đưa thơm nồng.

    Thương màu áo đỏ phượng hồng
    Một thời tuổi trẻ ướp lòng mộng mơ.
    Ôi bao ngày tháng ngây thơ
    Vụt nhanh như bóng câu hờ bên song.

    Tuổi xuân nào có chờ trông
    Đâu màu áo ấy còn mong bao ngày.

    2-
    Thương màu áo lụa phất phơ
    Đưa ta về khoảng trời thơ năm nào.
    Kia màu áo lụa hoa đào
    Tựa khung trời mỏng thổi vào bao la.

    Dịu dàng từng bước kiêu sa
    Áo vàng buông thả theo tà áo bay.
    Theo em xuống phố chiều nay
    Xanh màu áo biếc lung lay nắng vàng.

    Gót son nhẹ bước dịu dàng
    Áo màu đỏ thắm lộng ngàn bốn phương.
    Em đi cỏ mượt ven đường
    Quyện tà áo trắng tinh sương mộng lành.

    Ta về nối lại ngày xanh
    Kết hương vào gió đan thành nét thơ.
    Gió lay hoa thắm lặng lờ
    Nhớ hoài sắc áo tuổi chờ hẹn xưa.

    3-
    Tôi có quen người em gái nhỏ
    Áo màu hoa phượng đỏ thắm tươi.
    Xinh xinh môi nở nụ cười
    Thế nhân xao xuyến lòng người thăng hoa.

    Em đứng đó chan hòa trong nắng
    Áo vàng anh như lắng chiều thu
    Không gian chùng xuống vi vu
    Quyện tà áo mỏng gió vù thổi bay.

    Áo em xanh lung lay ngày tháng
    Nét dịu dàng gió sáng ngẩn ngơ.
    Lá thêm xanh, ngủ lặng lờ
    Riêng ta còn đứng bên bờ quạnh hiu.

    Áo em hồng nắng chiều chợt tắt
    Hỏi màu xuân hương sắc còn xanh.
    Dấu yêu vẫn ướp mộng lành
    Thênh thang cao rộng trời dành mây trôi.

    Bước em đi kết đôi mùa thắm
    Màu trắng trong say đắm ngày qua.
    Nhẹ nhàng áo lụa thướt tha,
    Sắc màu trinh trắng kiêu sa bước hồng.

    Bâng khuâng ghi lại đôi dòng
    Tặng người sắc áo tấm lòng không phai.

    Nhớ Mẹ
    Bá - Duy


    Mẹ hiền tuổi đã chiều hôm
    Bước chân già yếu lưng lom khom còng.
    Tháng năm nặng trĩu chất chồng
    Đội bao sương gió nặng lòng lo toan.

    Từng con thơ tiếng nhặt khoan
    Trong vòng tay mẹ cưu mang miệt mài.
    Tảo tần áo bạc mòn vai
    Công dầy ơn thẳm tựa hai biển trời.

    Con nay đất lạ mù khơi
    Làm thân lữ thứ một đời ly hương.
    Vời trông quê mẹ mà thương
    Nghìn trùng ước mộng chặng đường đoàn viên.

    Bỏ sau lưng những niềm riêng
    Bên mẹ để thấy triền miên ngọt ngào.

    NỖI BUỒN CỦA CHỊ
    Bá-Duy (thân tặng chị Trương kim Báu)


    Chị ơi, em biết chị buồn
    Tuy hoa môi nở nhưng luôn ngậm ngùi.
    Chị như đánh mất ngày vui
    Chỉ còn quá khứ đã lùi trong mơ.

    Hôm qua thấy chị thẩn thờ
    Dáng như cành liễu bên bờ chiều sương.
    Chị buồn thấy thật là thương
    Nhưng không thể trở lại đường cố nhân.

    Nắm tay trên bước phong trần
    Chia niềm hạnh phúc, chung lần khổ đau.
    Dòng đời tuôn chảy qua mau
    Để người mắt lệ buồn lau cuộc tình.

    Chập chùng tiếp nối điêu linh
    Mất còn theo cuộc ba sinh nao lòng.
    Chị ơi, giữ một niệm KHÔNG
    Bởi VÔ THƯỜNG khép tròn vòng thế nhân.

    Duyên kia tan hợp bao lần
    Chút tình say đắm cũng ngần ấy thôi.
    Giữ câu Chánh Niệm đây rồi
    Chị ơi sẽ thấy chữ TÔI mỉm cười.

    Hoa nhân ái nẩy mầm tươi
    Chuyển dần tâm thức thành người khôi nguyên.
    Bồ đề gieo ruộng phước duyên
    Trọn niềm hạnh phúc của Huyền khai tâm.
    Tiếng chuông, nhịp mõ, hương trầm
    Nhiệm mầu xả bỏ mê lầm, chị ơi!

    Tàn Cơn Chiến Cuộc
    Bá - Duy


    Trưa nồng nắng đổ như nung
    Lửa cơn nắng hạ cháy bùng vỡ tan.
    Thân đà trót gởi dặm ngàn
    Sá chi gian khổ muôn vàn phải qua.

    Ngước nhìn gió bụi mù xa
    Vai màu áo bạc tóc pha sương chiều.
    Hôm xưa trấn giữ trường kiều
    Khói mùa chinh chiến bốc nhiều thê lương.

    Hôm qua quân đổ bên đường
    Hôm nay tan rã về phương trời nào.
    Ngước nhìn lên mảng trời cao
    Tàn cơn chiến cuộc xiết bao ngậm ngùi.

    Nỗi trôi thân thế dập vùi
    Đọa đày năm tháng ngày vui đâu còn.
    Chỉ còn hai chữ sắt son
    Giữ cho phải đạo để tròn phận trai.

    Nhìn quê khắc khoải u hoài
    Niềm đau của kẻ lạc loài tha phương.
    Đời lữ thứ thấu đêm trường
    Muôn trùng bến lạ còn vương tấc lòng.

    THOẢNG QUA TỪNG GÓC MẢNH ĐỜI

    Thoảng qua từng góc mảnh đời,
    Phù vân tan hợp một thời đã xa.
    Đường trần bụi trắng xa hoa,
    Vầng trăng thiên cổ còn pha ngậm ngùi.
    Một thuở đôi mươi chửa biết gì,
    Miệt mài trang sách đợi mùa thi.
    Khói lửa binh đao, đền ơn nước,
    Giã từ áo trắng, khoát chinh y.
    Thao trường rèn luyện tắm gió mưa,
    Mồ hôi bãi tập buổi nắng trưa.
    Mệt nhừ lãnh phạt đêm dã chiến,
    Rã rời thân xác, não nùng chưa.
    Giữa một ngày thu gió nhẹ nhàng,
    Bao chàng trai trẻ nét hiên ngang.
    Lấp lánh trên vai đời quan mới,
    Đón bước người đi lộng gió ngàn.
    Xiết tay thân ái giã từ câu,
    Đâu biết ngày sau có đẹp mầu.
    Hay bước xông pha đùa nguy biến,
    Góc trời chinh chiến nở vùi sâu.
    Mộng đời tuổi trẻ chí dâng cao,
    Mưa nắng trường sa bạc chiến bào.
    Khói thuốc xanh xao mùi vương vấn,
    Đậm tình chiến hữu sớt gian lao.
    Bảo tố tai ương ập đổ về,
    Xé lời hẹn ước bước sơn khê.
    Ngập trời dâu bể ngày tang tóc,
    Ai khóc đời ai chẳng trở về.
    Khói lam mờ mịt, núi bên mây,
    Dễ biết thời gian trả nợ nầy.
    Phủ trắng đau thương, trời xứ Bắc,
    Nhục nhằn đói lạnh kiếp tù đây.
    Đằng đẳng bảy năm sống ngục tù,
    Núi rừng Việt Bắc tựa đèn lu.
    Đập đá, đốn cây, rừng muỗi, vắt,
    Nhẫn nhục từng phen dưới súng thù.
    Vượt ngàn vạn dặm đến thăm con,
    Lúc xác thân con đã mõi mòn.
    Công ơn trời biển thêm lần nữa,
    Mẹ giúp đời con bớt héo hon.
    Câu nói đùa xưa được chứng minh,
    Phó thường dân Nam bộ đúng in.
    Tự do đâu hỡi, còn hay mất,
    Sáng còn tối mất, mấy ai tin.
    Vào bước ba đào, chớp biển Đông,
    Thưa Mẹ con đi, gởi tấc lòng.
    Dẫu mấy phương xa, hoài thương nhớ,
    Cù lao sanh dưỡng đã dầy công.
    Lênh đênh trời nước, tiếp liền nhau,
    Mây nước cùng xanh thẫm một màu.
    Biển lớn bao la dường vô tận,
    Thầm ngỡ như là đáy mộ sâu.
    Bạn đời bên gối vẫn yêu thương,
    Mãi xẻ chia nhau những đoạn trường.
    Năm tháng trôi mau đời xứ lạnh,
    Tình nồng còn đượm bếp lửa hương.
    Hạt giống năm xưa, chợt nẩy mầm,
    Đã bao tiền kiếp mãi lặng câm.
    Hôm nay duyên khởi, nương nhờ Pháp,
    Gột rửa soi nhìn lại chữ TÂM.
    Phật pháp lời ban rất nhiệm mầu,
    Trải bao ngàn kiếp vẫn thâm sâu.
    Nhất nhất khắc ghi gìn chánh niệm,
    Xóa muôn phiền não, vạn lo âu.
    Đây nén hương thành nguyện kính dâng,
    Mười phương chư Phật thấm hồng ân.
    Mê lầm con chuyển sang bờ giác,
    Chiếu phá não phiền tham, si, sân.
    Lên đường chánh kiến với hành trang,
    Di Đà lục tự mãi miên man.
    Chuyên lòng thành ý kiên trì niệm,
    Phật quốc Di Đà tiếp dẫn sang.
    Mai sau liễu ngộ rỡ ràng,
    Nguyện đem ánh sáng đạo vàng độ sanh.
    Nơi nơi phát khởi duyên lành,
    Thoát vòng sanh tử, Nhân thành, Quả viên.
    Đường Tịnh Độ nở Hồng liên,
    Tây Phương Cực Lạc, đây miền vãng sanh.

    THƯƠNG MÀU ÁO TRẮNG NĂM XƯA

    Quen nhau một buổi trưa nồng,
    Giữa ngày tháng hạ phượng hồng nở tươi.
    Tôi ngơ nhẩn bởi nụ cười,
    Áo em trắng quá hỡi người Gia Long!
    Em xinh như nụ hoa hồng,
    Mây trời gom lại tóc bồng xỏa vai.
    Hồn say đắm đối mặt ai,
    Khắc sâu hình dáng trang đài dấu yêu.
    Em Gia – Long nét diễm kiều,
    Tạ ơn đời đã ban nhiều mộng mơ.
    Dẫu cho dâu biển không ngờ,
    Trăm năm vẫn chẳng phai mờ CỐ NHÂN!

    BÁ DUY
    Melbourne, đầu Thu 2012

    Tiếc Thương
    (Kính dâng anh linh người anh hùng Thủy Quân Lục Chiến, khóa 16. VBQGĐL)

    Bao năm trở lại chốn này
    Bụi thời gian phủ hao gầy tuổi hoa.
    Hắt hiu cây lá nhạt nhòa
    Gió than mưa đổ lệ hòa cỏ khâu.
    Người đi chinh chiến dãi dầu
    Áo hoa triền sóng tỏa mầu hiên ngang.
    Mủ xanh trong nắng huy hoàng
    Ngực anh lấp lánh đẹp hàng huy chương.
    Màu da sạm nắng chiến trường
    Nụ cười tươi vẫn nở thường trên môi.
    Vào ra chiến cuộc sục sôi
    Chí không chùng bước vẫn tôi luyện đời.
    Bỗng dưng thét nổ lưng trời
    Lui quân bức tử, nát đời chinh nhân.
    Lệnh đi vào bãi tử thần
    Trời cao, biển rộng. Ôi! lần nghiệt oan!
    Bãi Non Nước, xé tan đàn
    Lấp vùi thân xác mộng tàn đời trai.
    Tài cao chí xuất cũng hoài
    Âm thầm đến cả lạc loài mộ nông.
    Bao giờ Tổ quốc ghi công
    Đây hồn tử sĩ, huyết hồng liều thân.
    Chiến trường xưa, lấp mộ phần
    Nhưng anh sống mãi sau lần … TIẾC THƯƠNG!
    Chân thành dâng nén tâm hương
    Giữa lòng đất mẹ còn vương rã rời.
    Ngủ yên anh nhé một thời
    Người nêu chiến sử rạng ngời mũ xanh.
    NGUYỄN XUÂN PHÚC mãi lưu danh
    Dáng người võ bị hùng anh đời đời.

    Bá-Duy
    Melbourne, New Year 2017

    TRƯNG VƯƠNG ƠI! NIỀM THƯƠNG CÒN ĐÓ

    Đêm mưa buồn kéo lê thê,
    Góc trời viễn xứ hướng về phương nao.
    Bao năm vẫn ngỡ hôm nào,
    Em cười xinh xắn má đào hây hây.
    Mắt huyền trong sáng thơ ngây,
    Xõa bờ vai mỏng tóc mây thơm ngàn.
    Gió chiều nhẹ thổi mênh mang,
    Quyện tà áo trắng đài trang ngọc ngà.
    Trưng Vương hiền dịu thướt tha,
    Dưới hàng me mát kiêu sa bước hồng.
    Bao lần hò hẹn đợi mong,
    Đan tay dìu bước chung lòng ước mơ.
    Nguyện cầu mãi đượm duyên tơ,
    Tình đầu là mối tình thơ tuyệt vời.
    Để mai trên vạn nẽo đời,
    Uyên ương liền cánh chẳng rời bước chân.
    Bỗng đâu có cuộc phong trần,
    Bẻ gươm, buông súng ôi lần oan khiên.
    Tháng tư vận nước đảo điên,
    Lìa quê lịm chết, tình riêng vỡ rồi.
    Nát lòng nhỏ lệ chia phôi,
    Sắt son còn đó, xẻ đôi mảnh tình,
    Trưng Vương yêu dấu hiền xinh,
    Thôi đành nát mộng chúng mình còn đâu.
    Rưng rưng nhìn áng mây sầu,
    Con tim còn đập, tình đầu còn thương.
    Nghìn trùng một nỗi vấn vương,
    Tuyền đài vẫn chẳng phai hương một người.

    BÁ DUY
    Melbourne, Đông 2012.

    Vầng Trăng Miền Thơ Ấu
    Bá - Duy


    Hôm nay trời đất giao mùa
    Tàn thu đông sớm gió lùa lạnh se.
    Khung trời mây xám giăng che
    Cành xơ xác lá buồn nghe thu tàn.

    Lang thang lá úa bên đàng
    Gẫm ta tựa chiếc lá vàng chực rơi.
    Lê thân lữ thứ một đời
    Rồi mai vùi dập góc trời quạnh hiu.

    Còn chăng nắng sớm mưa chiều
    Chạnh niềm cố quận lòng nhiều vấn vương.
    Nghìn trùng ôm nỗi nhớ thương
    Trăng miền thơ ấu như gương đêm nào.

    Không gian ngày cũ xuyến xao
    Niềm vui theo cánh diều cao mỗi chiều.
    Cánh đồng xưa vọng tiếng tiêu
    Gom đầy thương nhớ đọng nhiều tuổi thơ.

    Xuân 75, Còn Nhớ Mãi
    Vui Xuân vui trọn ý, lời
    Đón Xuân đón cả khung trời chẳng quên.
    Rất lâu rồi vẫn kề bên
    Năm năm khói lửa hằn lên nỗi sầu.
    Kiếp chinh nhân sống dãi dầu
    Bao gian khổ chẳng phai mầu sắc son.
    Bỗng dưng gẫy cuộc vuông tròn
    Thương quê tang tóc, đâu còn quê hương.
    Đời chiến bại gắn đau thương
    Ôi! bao xương máu chiến trường liều thân.
    Chẳng khói hương, chẳng mộ phần
    Xót đời lỡ vận cam lần quạnh hiu.
    Chênh vênh đèo thẳm cô liêu
    Rừng thưa nắng ngã bóng chiều thê lương.
    Giọt nào lệ nóng còn vương
    Buồn nào hơn cảnh súng buông nửa đời.
    Ngục tù có khắp nơi nơi
    Lầm than thay những mảnh đời bại vong.
    Nước tan, nhà mất long đong
    Tự do đâu nữa, còn trông mong gì.
    Bảy năm trả nợ chinh y
    Cũng đành lê bước tàn khi quay về.
    Không cam tâm sống bên lề
    Quyết lòng vượt thoát câu thề tử sinh.
    Hôm nay gẫm lại thân mình
    Thời gian đã chẳng thuận tình, thuận thiên.
    Bao lâu mới thoát gông xiềng
    Để quê hương trở lại miền tự do.
    Đời dân áo ấm, cơm no
    Việt Nam sống lại câu hò ngày xưa …
    Bá-Duy – Melbourne, đầu Xuân 2017

    Xuân Niệm Cố Hương
    Bá-Duy


    Xuân có về trên quê tôi không?
    Nắng xuân như ướp sợi tơ hồng.
    Ươm tóc ai thơm mùi nắng mới
    Ươm nồng đôi má tuổi đợi mong.

    Xuân có về trên quê yêu thương?
    Người em sầu mộng nét buồn vương.
    Không gian giăng tím chiều ly biệt
    Dứt áo ly hương, cả đoạn trường.

    Xuân có về trên quê hương xa
    Đất nâu ấp ủ xác mẹ cha.
    Mây về cố quận xin cho nhắn
    Dâng nén hương nồng, đượm thiết tha.

    Xuân có về trên quê cô liêu
    Mái tranh uất nghẹn khói lam chiều.
    Con đò lặng lẽ âm thầm nhớ
    Trên dòng sông cũ vẫn đìu hiu.

    Xuân có về trên quê xa xăm?
    Góc trời viễn xứ nhớ lặng căm
    Hẹn quê một sớm ngày hoan lạc
    Vui đón người về với tháng năm.

    Xuân Xưa - Xuân Nay
    Bá-Duy

    Mỗi độ mai vàng báo xuân sang
    Hoa thắm mừng xuân nở rộn ràng.
    Gió mát cho tươi màu xuân mới
    Ngày xuân vui rộn khắp thôn trang.

    Nắng xuân còn chiếu qua thềm cũ
    Đường xưa rêu phủ lối âm u
    Cội mai trước ngõ già xơ xác
    Ít nở từ khi nát bước thù.

    Nơi đây xuân đến sao lồng lộng
    Khung trời cánh én liệng hư không
    Hương xuân bát ngát tươi màu nắng
    Nhắp chén ly hương nát cõi lòng.

    Tiếng mõ, lời kinh quyện ngân nga
    Chuông chùa êm ả vọng xa xa
    Ngày xuân chợt lắng trong niềm tục
    Giúp kẻ bừng mê, thức tỉnh xa.

  2. Xin cám ơn Phòng Trực

    khongquan2 (09-14-2019)

Similar Threads

  1. Trang Thơ Mặc Khách
    By mackhach in forum Vườn Thơ
    Trả lời: 179
    Bài mới nhất : 01-04-2020, 12:53 AM
  2. Nha Trang Ngày Về
    By SVSQKQ in forum Phim VNAF
    Trả lời: 1
    Bài mới nhất : 07-07-2019, 02:36 AM
  3. Nha Trang không có ngày về
    By Longhai in forum Tùy Bút
    Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 04-10-2019, 12:21 AM
  4. Trang Thơ Hai Hùng SG
    By Hai Hùng SG in forum Vườn Thơ
    Trả lời: 14
    Bài mới nhất : 03-23-2019, 05:11 AM
  5. Trang Mục Lục HQPD Tổng Hợp
    By chimtroi in forum Trợ Giúp , Góp Ý
    Trả lời: 14
    Bài mới nhất : 09-22-2015, 09:23 PM

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
Hội Quán Phi Dũng
Diễn Đàn Chiến Hữu & Thân Hữu Không Quân VNCH




website hit counter