Trang 3/56 đầuđầu 123451353 ... cuốicuối
kết quả từ 13 tới 18 trên 332

Tựa Đề: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

  1. #13
    Nguyễn Thành Sáng's Avatar
    Status : Nguyễn Thành Sáng v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Jul 2018
    Posts: 725
    Thanks: 13
    Thanked 47 Times in 42 Posts

    Default Mối sầu bên dòng quan họ


    MỐI SẦU BÊN DÒNG QUAN HỌ

    Lặng đứng chờ em ghé bến sang
    Bên bờ sông mát cạnh ven làng
    Dưới bầu êm ả vầng trăng thẹn
    Lắc nhẹ ánh vàng phủ bóng anh!

    Rồi tay vuốt nhẹ mái tình xanh
    Khiến trái trong em nhịp khúc hành
    Cảm xúc dâng trào cao vút mãi
    Bàn kia cứ thế chớ ngưng thôi

    Điệu hò quan họ chẳng pha phôi
    Tặng mãi cho nhau nhé mộng ơi
    Xin cánh đừng bay, gieo giọt khóc
    Để buồn canh cánh, ánh pha rơi…!

    Nhưng rồi gió cuốn, kéo mây dài
    Ngày tháng, âm thầm mộng vắng ai
    Thắm thoát thời gian dần cuốn mãi
    Ba năm biền biệt, ngóng hình anh

    Nào hay duyên bạc nát hồn xanh
    Mồ lạnh, người thương chẳng một lời
    Chiếc bóng, lệ hờn, sao nở khác
    Cho ngàn tan tác quấn em đau!


    Nguyễn Thành Sáng

  2. Xin cám ơn Nguyễn Thành Sáng

    nguyenphuong (07-20-2018)

  3. #14
    Nguyễn Thành Sáng's Avatar
    Status : Nguyễn Thành Sáng v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Jul 2018
    Posts: 725
    Thanks: 13
    Thanked 47 Times in 42 Posts

    Default

    VƯƠNG VẤN NỖI NIỀM XƯA

    Sóng nước, dòng sông buổi lớn ròng
    Vẫn lờ lặng lẽ sắc thanh trong
    Sương lam ẩn hiện, màu lan toả
    Dưới ánh vầng dương trải nắng hồng!

    Nơi đây một thuở mộng vườn sinh
    Cánh bướm sầu ai nức nở tình
    Đêm vắng hanh hao buồn nhỏ mộng
    Mơ màng, vọng tưởng đoá hoa xinh

    Ngày tháng thân nầy cứ lượn chao
    Cành kia nơi ấy, mãi bay vào
    Bao lần ngân tiếng tim khua động
    Mà thắm vô tình chẳng lắc dao

    Đêm sương mù mịt, bầu cô tịch
    Dõi bóng, thẫn thờ, nỗi nghẹn vơ
    Bỏ gánh đêm trăng, mò suối ánh
    Vơi niềm tan tác, héo thu chờ!

    Ngờ đâu lạc gió, xé mây ngàn
    Quấn cánh lỡ làng rách toạt ngang
    Rụng rã tơi bời, rơi nát xác
    Nghẹn ngào hồn bạc lịm mơ trăng…

    Vần thơ, ý nhạc bến xưa còn
    Dẫu tháng năm dài vẫn đượm hơn
    Tiếng nấc tận cùng ôm quạnh quẽ
    Gieo niềm rung cảm chuỗi hoàng hôn

    Giờ đây loáng thoáng khúc cung đàn
    Vượt vút thượng tầng, cõi lộng ngang
    Vương vấn hương xa, hồn dĩ ảnh
    Dạt dào, lãng đãng giấc tơ vàng!


    Nguyễn Thành Sáng

  4. Xin cám ơn Nguyễn Thành Sáng

    nguyenphuong (07-20-2018)

  5. #15
    Nguyễn Thành Sáng's Avatar
    Status : Nguyễn Thành Sáng v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Jul 2018
    Posts: 725
    Thanks: 13
    Thanked 47 Times in 42 Posts

    Default Mong ngày con hiểu mẹ

    MONG NGÀY CON HIỂU MẸ

    Nhìn con trong sáng, hồn nhiên quá
    Mà thấy nỗi niềm mẹ xót xa
    Dẫu đáy tâm hồn muôn vạn sóng
    Nhưng nào có thể trải lòng ra!

    Sợ trẻ buồn đau tối sẩm đời
    Lắc chao thuyền mộng hướng trùng khơi
    Để qua mấy độ bầu rung chuyển
    Cánh nhạn thênh thang rụng rã rời

    Bởi vậy âm thầm, cuốn lặng thinh
    Từng đêm quạnh quẽ ngắm trăng lên
    Nhưng trăng nhạt lắm sau ghềnh núi
    Nhỏ lệ sầu ai, mẹ tủi hờn

    Cuộc đời ảm đạm có gì vui
    Chỉ ánh tơ vàng của mẹ thôi
    Xem bướm nhởn nhơ đùa nắng sớm
    Lòng như chua xót với bồi hồi!

    Nước lửa hai chiều xoay đối nghịch
    Tình thơ, ánh thép, sắc đôi nơi
    Mẹ cha khô hạn vùng sa mạc
    Sao có ngàn hoa nở mộng đời

    Ngậm đắng, nuốt cay chuỗi tháng ngày
    Hương xưa ngây ngất biến thành cây
    Chơ vơ tượng đá ngoài hoang đảo
    Buồn lắm con à! Con có hay

    Mẹ mong trái bóng của thời gian
    Cánh lộng vươn thăng tận chốn ngàn
    Trên cõi không trung nhìn vọng xuống
    Con hay, con hiểu cảnh mờ trăng!


    Nguyễn Thành Sáng

  6. #16
    Nguyễn Thành Sáng's Avatar
    Status : Nguyễn Thành Sáng v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Jul 2018
    Posts: 725
    Thanks: 13
    Thanked 47 Times in 42 Posts

    Default

    NỖI LÒNG CON NHÌN MẸ

    Mẹ ơi! Nhìn mẹ nét u hoài
    Ngày tối thâm trầm, vẻ đắng cay
    Sóng biếc nhạt nhòa, trôi lạc lõng
    Như còn mảnh xác, khuất hồn tây!

    Hằng đêm lạnh lẽo bên khung mờ
    Thơ thẩn mẹ ngồi thả ý mơ
    Bóng chiếc cô đơn chìm tịch vắng
    Cuốn mình đáy cốc, lệ chơ vơ

    Đàn cò đẩy nhẹ dưới canh tàn
    Cạnh mái rêu sầu, giọt nhỏ trăng
    Sắc ánh thu mờ trông lá rụng
    Võ vàng, thắt thẻo úa ngàn năm

    Con biết mẹ buồn, thật lắm buồn
    Đìu hiu hoang đảo nhịp hồi chuông
    Dư âm đưa vút về xa vợi
    Rồi loãng tan trôi giữa quạnh trường!

    Tâm sự riêng mình, mẹ đóng băng
    Nào ai chia sẻ dạ hoài trăng
    Chỉ màn ảnh bé khuya bầu bạn
    Vơi bớt nỗi lòng tủi héo hon

    Con đã lớn rồi, mẹ có hay
    Biết nghe, nhìn thấy cảnh tình ai
    Tim rung, cảm nhận niềm đau khổ
    Nghẹn ngắm thân thương vướng đoạn đoài

    Từ lâu thấu hiểu cảnh nhà ta
    Mẹ ở nơi nầy, bóng lặn xa
    Bởi kéo đàn ngân, treo ngược gió
    Làm sao vọng được tiếng hồn hoa

    Đừng khổ, đừng hờn nữa mẹ ơi
    Còn con bên cạnh suốt canh đời
    Dòng sông luôn chảy cùng năm tháng
    Vạn thắm, ngàn hương mãi tặng người!


    Nguyễn Thành Sáng

  7. #17
    Nguyễn Thành Sáng's Avatar
    Status : Nguyễn Thành Sáng v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Jul 2018
    Posts: 725
    Thanks: 13
    Thanked 47 Times in 42 Posts

    Default Em ơi đừng lo

    Em ơi đừng lo

    Chẳng có sao đâu em chớ lo
    Chiều tà anh đứng nỗi sầu lơ
    Trôi hồn lờ lững về xa vợi
    Ảm đạm như buồn với ngẩn ngơ!

    Tình hỡi! Ngàn yêu dấu của anh
    Mây đời lắm bận thoáng mong manh
    Con tim giây phút hằng lay động
    Và gió phương trời lúc chậm nhanh

    Sáng sớm sương tan, bầu ánh rực
    Vầng hồng lan toả rạng cung mây
    Có khi mờ ám quần che trải
    Một thoáng u tờ phủ đó đây

    Cuộc đời, nẻo sống lắm rầu lo
    Có lúc ưu phiền réo gọi ta
    Như biển ngàn khơi hằng sóng biếc
    Bao lần cuồng nộ, dậy phong ba!

    Anh đã nhận nhiều nỗi khổ đau
    Những ngày xưa cũ uống mưa ngâu
    Và ăn trái đắng vào thân phận
    Từng chuỗi trăng thu nhỏ bạc đầu

    Một khoảng chim đời bị trúng thương
    Đêm mờ rủ cánh dưới trăng sương
    Nghe con dế nhỏ kêu chành chạch
    Tợ tiếng nỉ non khóc mộng đường

    Thì có gì đâu một thoáng mà
    Những lần buồn nhẹ chợt trào ra
    Chỉ như gió thổi vờn cây cỏ
    Thoáng chốc bay về một chốn xa
    Đừng lo lắng nhé hỡi em à!


    Nguyễn Thành Sáng

  8. #18
    Nguyễn Thành Sáng's Avatar
    Status : Nguyễn Thành Sáng v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Jul 2018
    Posts: 725
    Thanks: 13
    Thanked 47 Times in 42 Posts

    Default

    CÓ PHẢI NGƯỜI THƯƠNG

    Lâu rồi ta sống trong hiu quạnh
    Khắc khoải nỗi lòng theo tháng năm
    Tìm gió, tìm mây làm bậu bạn
    Trải lòng lai láng dưới trăng xanh

    Sao thấy nỗi niềm bi thiết mãi!
    Cái gì vương vướng chẳng phôi phai
    Cung buồn đeo đẳng theo ngày tháng
    Nẻo vắng thang thênh, chuỗi sống hoài!

    Có lúc hận mình! sao mãi nhớ?
    Buộc năm, bó tháng với chơ vơ
    Có gì để phải ta lưu luyến?
    Một áng phù vân lững dật dờ!

    Ta đã âm thầm gắng để quên
    Vơi theo năm tháng chuyện buồn tênh
    Trải lòng thế sự, nuôi vương vấn
    Ý sống yêu thương dậy sóng rền!

    Ta thấy thương người trong giá lạnh
    Buồn cho thân phận kẻ sầu canh
    Hồn đây phơi trải theo mây gió
    Vượt suối, băng đồi dưới ánh trăng

    Có những đêm khuya nghe gió lộng
    Ánh hồn lờ lững, mắt đưa trông
    Xa xa mây ám vần bao phủ
    Nhấp nhố trùng dương, sóng cuộn dòng!

    Thuyền ai bé nhỏ trong giông bão?
    Sóng nước chập chùng, mỗi lúc cao
    Ôi hỡi! chông chênh thuyền nhỏ quá!
    Làm sao chịu nổi với ba đào!

    Lòng thấy xót xa cuộc biển đời
    Thuyền đi, kẻ sống, cảnh chơi vơi
    Chim trời xoải cánh bươn mồi sống
    Ngọn gió cuồng phong dập tả tơi!...

    Ta về thui thủi dưới khung buồn
    Đi nữa mà chi! để lệ tuôn!
    Vì bởi gió hồn mong mảnh quá
    Làm sao ta trải tấm chăn thương!

    Thân phận, cảnh đời đọng với thơ
    Cho lòng vơi bớt nỗi bơ phờ
    Từ đây trăng gió ta bầu bạn
    Chẳng nhớ, chẳng thương, chẳng đợi chờ!...

    Tình cờ dạo bước ở cung mơ
    Một bóng trang đài trổi nhạc thơ
    Đã khiến lòng ta bừng xúc cảm
    Phải chăng tiền kiếp tự bao giờ!

    Nghe lòng ấm lại thời xa vắng
    Nhạc khúc êm đềm dưới ánh trăng
    Gió đẩy hồn ta về tít tận
    Để từng giây phút thấy lâng lâng
    Có phải người thương dưới ánh vàng?


    Nguyễn Thành Sáng

Trang 3/56 đầuđầu 123451353 ... cuốicuối

Similar Threads

  1. Đột quỵ tim trong khi chơi thể thao
    By dnchau in forum Sức khoẻ
    Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 03-09-2017, 04:42 AM
  2. Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 02-15-2016, 11:31 PM

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
Hội Quán Phi Dũng
Diễn Đàn Chiến Hữu & Thân Hữu Không Quân VNCH




website hit counter