kết quả từ 1 tới 1 trên 1

Tựa Đề: Đọc Vài Bài Thơ Tình Nhân Dịp Xuân Về

  1. #1
    Moderator
    saomai's Avatar
    Status : saomai v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Jun 2008
    Posts: 2,131
    Thanks: 3,164
    Thanked 5,831 Times in 2,072 Posts

    Default Đọc Vài Bài Thơ Tình Nhân Dịp Xuân Về

    Nguyên Lạc – Đọc Vài Bài Thơ Tình Nhân Dịp Xuân Về


    Đông! Đêm sao dài quá! Sắp đến Xuân rồi sao? Nhớ quê, nhớ người! Gần ba mươi năm rồi, kể từ ngày hàng cây quê hương thê thảm bập bùng tan mờ sau những cơn sóng bổ của biển khơi cuồng nộ!

    Những con giông bất ngờ ập đến, những hạt bụi phải rời nhau, bay về những phương hướng khác. Những hạt bụi có còn gặp nhau không, hay mãi mãi không bao giờ tái hợp?(*)
    Ly trà ấm trong tay bước ra hàng hiên trước nhà, cảm cái lạnh rần vào xương. Chiêu hớp trà ngon lấy ấm, hít một hơi đầy “tương tư thảo” và lặng nhìn bầu trời màu chì mờ ảo chung quanh. Cảnh vật im lìm! Buồn, thêm một mùa Xuân xa nhà và …xa người!

    Thôi ta ơi! trở vào tìm quên trên Net! “Cởi ngựa xem hoa” lướt qua trang thơ Sáng Tác Bốn Phương số 01/ 2017 (**) của luanhoan.nét một cách ơ hờ…

    Trời! cái gì đây? “Giật mình kinh hãi”, đọc lại lần nữa “kinh hãi giật mình”. Vỗ đét một cái, tuyệt!

    đã chẳng còn ai trên cố xứ
    cho ta rót bớt nửa ly đầy
    mấy năm bệnh hoạn cam chừa rượu
    cũng hiếm hoi dần những bữa say

    đầu xuân quẩn trí không còn bạn
    cái lạnh ùa theo gió lạc đường
    buộc buổi chiều cùng ta đối ẩm
    ngùi ngùi hơi rượu chảy trong xương

    vẫn chỉ là em trời phố cũ
    năm năm trôi nổi tình không may
    chẳng lẽ mời em ngồi lại nữa
    để sớt chia cho cái lạnh này?
    (Xuân Tới Với Ai – Hoàng Lộc)

    Chẳng lẽ mời em ngồi lại nữa / để sớt chia cho cái lạnh này? Trời thần, sao tuyệt quá vậy thi nhân!. Vội vàng không”cỡi ngựa xem hoa” nữa, mà ngồi ngay ngắn nghiêm chỉnh đọc các bài thơ!

    Và đây!
    1/ cứ đến mùa xuân là ta lên núi
    chẳng biết làm gì-chẳng có đợi ai ?
    cũng chẳng hẹn hò-cũng không cầu nguyện
    lên đỉnh sầu đời-nhìn mây trắng bay

    2/ ta lận lưng bi đông rượu đế
    cóc ổi xoài trên núi đầy ra
    khi tới bến dựa lưng đá ngủ
    hào khí gì ? ta cất tiếng ca.

    3/ thị xã dưới kia trong tầm tay với
    đang có một người thương nhớ một người
    nếu thấy kiếp nầy không duyên không nợ
    thì xin xù luôn cái kiếp lai sinh
    (Liên Khúc Xuân – Hồ Chí Bửu)

    Giỡn hoài thi nhân, làm sao xù đuoc kiếp lai sinh! Nợ tình này ông sẽ tái sinh và phải trả nữa thôi! Ai biểu ông dại dột chọn làm thi sĩ, nên chữ tình đã vận vào đời ông! Chịu thôi ông ạ !

    Còn Ngài nầy sao đây,

    Tết ni em mặc áo vàng,
    ôi em đẹp nhất trong hàng giai nhân.
    Dù bây giờ vẫn chưa Xuân
    mà em ơi Tết đã nằm trong tim…
    là anh luôn nghĩ về em,
    và anh nhất định chỉ nhìn em thôi!

    Tại em, ai biểu ra đời
    để anh yêu quá một người trong mơ.
    Một ngàn một vạn bài thơ,
    chữ Thương chữ Nhớ chực chờ để trao…
    Từ bây giờ đến muôn sau,
    tính từ thiên cổ ai nào hơn em?
    (Tết ni em mặc áo vàng – Trần Vấn Lệ)

    Phải rồi, ai biểu nhìn em chi, để: “Từ bây giờ đến muôn sau,/ tính từ thiên cổ ai nào hơn em?” Nhắm mắt lại đi ông thần, đừng nhìn nữa để bị “hớp hồn”!
    Còn ông thần kế tiếp nầy sao?

    Trong mơ chỉ thấy tiếng cười
    Sáng ra ngủ dậy thấy đời thật xinh
    Đôi khi mấy đứa thất tình
    Thấy sao thật tội .
    Thấy mình thật hên
    Thấy đâu tu mấy kiếp liền
    Mới gặp được một nàng tiên làm người
    Bây giờ thấy tám ông trời
    Thấy chén và dĩa khua nồi lặng thinh
    Thấy sao mấy đứa thất tình
    Dù gì cũng được còn tiên trong lòng
    (Thấy – Quan Dương)

    Ô là la! Hổng dám “lậm bàn”, sợ ông buồn thêm và bị u đầu. Đọc tiếp xem nào.

    Trong mơ em chạy suốt đêm
    Cẳng giò tôi mọc trong hồn rượt theo
    Tiếc chi cái vẫy tay chào
    Em đi mang cả ngọt ngào đi luôn
    (Tình xa xà tinh – Quan Dương)

    Ôi! thi sĩ nói đúng quá: “Em đi mang cả ngọt ngào đi luôn” Tôi bây giờ cũng chỉ còn đắng cay như thi sĩ đây! Thôi chúng mình bắt tay kết bạn!
    Ôi cái ngọt ngào của thơ nó chạy rần trong tôi. Tạm ngưng tại đây, phải chạy ra ngoài hit thêm vài hơi đầy “tương tư thảo” cho khoái cái đã chứ!
    Rồi, đã rồi,trở vào tiếp tục thưởng lãm các Ngài!

    Mùa Xuân nào bỏ nước,
    Lấm tuyết bàn chân buồn.
    Ði trong trời xứ lạ.
    Vẫn nhớ mùi nhang thơm.

    Năm nay Giao Thừa điểm,
    Ðiểm sáng kiếp phù sinh.
    Lòng bỗng như gió thoảng,
    Và thơ thơm mùi kinh.
    (Dương Kiền – Em và Mùa Xuân)

    Cảm ơn bạn, đã nói dùm tôi! Nhưng bạn còn hơn tôi, được “Lòng bỗng như gió thoảng,/ Và thơ thơm mùi kinh.”! Còn trong tôi sao sóng vẫn trào, nhất là những ngày cuối năm! Chúc bạn vui cùng câu kinh! Thôi tạm biệt bạn, tôi lần tiếp xem sao?

    Năm tàn
    mình lại ngồi đây
    Bên nhau vẫn chén rượu nầy
    chia ba
    Uống đi người
    uống đi ta
    Mặc cho tuế nguyệt chỉ là trò chơi
    Vẫn còn
    ấm một chỗ ngồi
    Vẫn còn cố cựu
    mai, đào quanh đây
    Mời nhau
    cạn một ly nầy
    Mai kia góc bể chân mây…
    nhớ về.
    (Ly rượu chiều cuối năm -với Phạm Ngọc Lư – Nguyễn Văn Gia)

    Ơi tình bạn quá đẹp, phải không? Cái ông Phạm Ngọc Lư tài hoa này tôi đã trích thơ nhiều lần rồi! Hôm nay hạnh ngộ được thi nhân Nguyễn Văn Gia, xin bái phục!
    Và các Ngài sau đây cũng ca tụng tình “Bá Nha / Từ Kỳ” Ôi ngọt ngao làm sao!

    trà đã không ngon, không có bạn
    ta đọc thơ xưa uống một mình
    trà đã không ngon, không có thuốc
    thèm hơi khói nhỏ trắng lung linh

    ta đành uống cạn bình trà mốc
    như uống lòng ta vào lòng ta
    trà mốc cũng làm ta chếnh choáng
    bất giác kêu lên một tiếng khà

    say trà nào phải như say rượu
    để nói huyên thiên phủ đất trời
    thu tay vào bụng tìm hơi ấm
    ta lặng nhìn mưa rơi, mưa rơi…
    (Trần Huiền Ân – Say Trà)

    Và đây

    nếu có bạn thì ngồi lâu thêm chút
    chuyện bắp rang cho giòn giã thơm râu
    ở nơi chốn rang cà phê thơm phức
    chẳng tiện ngồi trầm mặc ngó nhau đâu

    lại nói góp vui buổi sáng trời mưa
    ra starbucks ngó một vòng bá tánh
    chỉ thấy đứng ngồi đen đỏ trắng nâu
    vàng có chút mà nhìn không ra bạn
    (Chuyện ngày mưa Starbucks – Trần Huy Sao)

    Tình bạn (không phải là “bè” nhé) rất đẹp! Nhớ người xưa có nói:- Có được một người vợ yêu chưa đủ, cần phải có thêm một người bạn tâm đồng, hiểu mình (như Quản Trọng may mắn có được bạn hiền Bảo Thúc Nha thời Đông Châu Liệt Quốc).
    Tìm khó gặp lắm, đó là lý do tại sao ông cụ Diogenes.đốt đuốc đi tìm giữa ban ngày!

    Tiếp tục,

    Về Sài Gòn ta làm gã long ngông
    Khập khiễng đi dưới tầng cao góc phố
    Ghé Nguyễn Tri Phương, xơi tô mì không còn ngon nữa
    Chủ cũ đi rồi mất tiếng mất tăm…

    Thời gian quay cuồng thác lủ mưa sa
    Ta đã bạc đầu hơn nửa mùa thế kỷ
    Góc nhỏ Sài Gòn chỉ còn trong mộng mị
    Thương về hồn cũ thuở hoàng kim.
    Bước đi ta buồn, thầm gọi Sài Gòn …
    (Hoàng Anh Tâm – Ta Trở Về Góc Nhỏ Sài Gòn)

    Vâng “Thương hải tang bồng” Buồn! Tâm đồng với bạn!
    Ông thi sĩ nầy xem sao!

    thời đội đá vá trời chạy tuốt
    chỉ còn chừa lẩy bẩy lạnh run
    thời tiết vòng vo đời trơn vuột
    bỏ riêng ai ngồi chỗ chùm hum

    muốn rống một hơi sư tử hống
    mà so thua Kim Mao Sư Vương
    ông thời hống rạng danh Tạ Tốn
    ta hống run chống lạnh tầm thường
    Tiết tháo (dỏm) mùa Đông -Trần Huy Sao)

    Ôi, cái thời mộng mơ “lấp biển vá trời”! Tôi cũng giống ông đó! Tôi cũng đã kêu than và ghi oán trong bài Tâm bút “Về bạn thơ tôi quen… ” (đang trên khoahocnet.com 01/07/2017 và bansacviet.org) Nếu ông ở gần tôi, tôi mời ông cùng nâng chén!
    Ôi cái ngọt ngào của thơ! Lại phải tạm ngưng tại đây, chạy ra ngoài hít thêm vài hơi đầy “tương tư thảo” cho khoái cái đã, cho hương thơ len lỏi vào hồn. Hình như cái giá lạnh dịu dần trong tôi!
    Rồi, đã rồi,trở vào tiếp tục thưởng lãm các Ngài!

    Xuân đến hoa mai trổ cánh vàng
    Hoa đào chúm chím đón mùa sang
    Em cười vẫn nét trinh nguyên ấy
    Vẫn đậm mùa xuân của thế gian.
    (Lời Cảm Ơn Mùa Xuân Nguyễn Thiếu Dũng)

    Vâng, đồng ý với Ngài “Em cười vẫn nét trinh nguyên ấy /Vẫn đậm mùa xuân của thế gian”
    Thi nhân này chắc rất hạnh phúc, xin chúc mừng!

    Còn ông thần này. Úy trời! Lại vỗ đét một cái, tuyệt!

    Em phù thủy, nên (ta) đành mắc đọa
    Ta phù sinh trả Nghiệp cho người
    Gặp gỡ nhau cuối trời xa lạ
    Ràng rịt đời bằng sợi chỉ trời ơi

    Loài chim lạ, anh và em đó nhé
    Ta cùng nhau ngậm ngải để tìm trầm
    Trầm hương ngực em, ngải vai anh rộng
    Ta hòa mình trầm ngải một đời nhau
    Ta hòa mình trầm ngải suốt đời nhau…
    (Trần Yên Hòa – Nhặt Khoan Cho Ngày Sinh Nhật)

    Vâng, tại ông sui rủi, ông gặp “em phù thủy” nên ông mắc đọa phải thôi! Nhưng rõ ràng là kết cục “có hậu”, đã “Ràng rịt đời bằng sợi chỉ “… hồng rồi còn gì nữa?! và: “Trầm hương ngực em, ngải vai anh rộng /Ta hòa mình trầm ngải suốt đời nhau” Xin chúc mừng cuộc tình đẹp của ông!

    Nghĩ tủi thân tui! Hu hu!
    Nếu biết rằng em đã có chồng / Anh về bắt vịt nhổ sạch lông!
    – Chi vậy?
    – Thì nhậu cho xỉn để quên chớ chi!
    Giỡn chơi để tự “thọt lét” thôi, xin các bạn bỏ qua cho! Chứ các bạn chắc biết nụ cười đôi khi là giọt lệ rơi rồi phải không?!
    Tiếp tục. Úy trời! Sao lại gặp ông ở đây, Nguyễn Hàn Chung? Ông này thì tôi miễn bàn, chỉ biết thưởng thức thôi. Nào mời ông thủ thỉ cho tôi tận hưởng cái coi!

    Em đánh mất một tình yêu đẫm rượu
    Em đánh rơi vào bóng sắc phù du
    Anh không hiểu ngàn lần anh không hiểu
    Trời xuân xanh sao còn đọng mây mù !

    Anh đánh mất giấc mơ thời trẻ dại
    Anh đánh rơi khỏi ngực tóc mây buồn
    Và anh biết dù một người từng trải
    Vẫn nhói lòng khi đã nhạt mùi hương

    Xa vắng ạ ta không về được nữa
    Bước thiên di lệch mất khúc xuân rồi
    Sao anh vẫn ngồi bên sông lần lữa
    Anh đợi mình hay đợi gió mồ côi
    (Bài bolero cuối năm – Nguyễn Hàn Chung)

    Thấy chưa! “nói năng chi cũng thừa”!

    Hết các ông thần rồi, tui xin rón rén liếc qua các người đẹp!
    Cô thi sĩ trẻ nầy xem sao? Hình như tôi đã trích thơ cô một lần trong bài tạp văn”Về bạn thơ tôi quen…” đăng trên khoahocnet.com và bansacviet.org

    con đường cố xứ
    liêu xiêu
    bâng khuâng gót đổ dốc chiều… trời cao
    nghe lòng gầy ốm xanh xao
    khẽ run lạnh lúc gió gào
    gọi tên
    **
    về mà chẳng thể nào quên
    hồn ai lăn lóc còn bên quán đời
    để bây giờ có đứa rơi
    vào bơ vơ
    cõi mồ côi
    một mình
    **
    bóng nghiêng nghiêng nhớ cuộc tình
    vụt ngang qua… rót
    lặng thinh
    giọt buồn…
    (Giọt buồn… – Hiền Mây)

    Bóng nghiêng nghiêng nhớ cuộc tình / vụt ngang qua… rót lặng thinh giọt buồn… Tuyệt vời cô nàng ơi!
    Và các người đẹp nầy?

    Nhưng em còn giữ lại
    Kỷ niệm đầy không tên
    Ngày tình xanh mấy thuở..
    Để muôn đời không quên.
    (Tháng Giêng, Em Và Tuổi Mới -M.H. Hoài Linh Phương)

    Mưa đêm! Rét lạnh! Nhớ người!
    Sầu rơi từng giọt
    Gió, lời thở than
    Bong bóng
    rồi cũng vỡ tan
    Sao còn ti tách
    trăm ngàn lệ rơi!..
    (Mưa đêm – Tiffany Nguyen)

    Vậy hả các em, thay mặt “chàng” tui cảm ơn các em! Ê! các anh chàng kia đâu rồi, đi đâu mà để các em buồn thế?!
    Ơi tình! Chậc chậc! Các em biết uống “gụ” không? Chứ các ông thần bạn của “qua” thất tình thì đi nhậu xỉn đó! “Dục ẩm phá thành sầu” mà!
    Nói giỡn chơi chứ xin thành thật chia buồn, tất cả rồi sẽ phôi pha ! Thời gian là liều thuốc vạn năng!
    Và cuối cùng là Ngài thi sĩ mà tôi đã theo dõi từ lâu, xem ổng giỡn chơi với chúng ta như thế nào!

    chánh tà đối nghịch hai bên
    ta rơi vào giữa chênh vênh hai phần
    cái gì giữa hai bắp chân
    cái tồi tệ nhất xác thân con người ?
    chửi nhau ví xỏ cho vui
    có phần ý nhị mua cười vậy thôi
    thật ra mọi bộ phận người
    phần nào không phải vàng mười kim cương ?
    huống chi cái thật phi thường
    làm nên tất cả vui buồn quang vinh
    nhờ người có cái cửa mình
    có cây gậy chống thần tình sinh sôi
    chỗ này chẳng phải chỗ chơi
    chỗ phát triển mãi cuộc đời thiên thu
    ngẫm tâm mình thuộc loại ngu
    không dám ngã hẳn một khu chánh, tà
    (Ví – Luân Hoán)

    mắt sáng trưng lòng đui mù
    nhìn em gặp đủ xuân thu đông hè
    từng phân da thịt thả che
    thấy tường tận hiểu và nghe rõ ràng
    (Bất hủ – Luân Hoán)

    Bravo! Bái phục, bái phục Ngài! Nếu Ngài ở gần, tôi sẽ đem chai XO đến để cùng xỉn chơi!
    ***
    Qua trên là những bài thơ Xuân tôi thích! Xin hiểu cho, đây chỉ là ý kiến chủ quan của tôi thôi, vì nó hợp với “tạng” của tôi. Tôi không nói nó là hay nhất, vì các bài đều có cái hay riêng của nó. Mọi người đều có cách thưởng thức riêng của mình! Nếu có gì sơ sót, xin chư vị bỏ quá cho sự yếu kém trong sự thẩm định văn chương của Nguyên Lạc tôi!
    Cảm ơn các thi nhân cho tôi được đôi phút ấm lòng! Hương thơ đã làm hồn tôi ấm lại. Tôi không còn buồn, tôi không còn buồn nữa ! La la!
    Sáng nầy lạnh sao bây giờ “trong tôi đang bừng nắng hạ”
    Cảm ơn, cảm ơn các thi nhân! Nếu các thi nhân có nhã ý sẽ gặp bản mặt tui trên trang FB của Ngài Luân Hoán, ở mục bạn bè.
    Chúc mừng Xuân mới vạn an!

    Nguyên Lạc Texas 01/ 2017
    __________________________________________________ ________________________
    Ghi chú:
    (*) ý của Nguyễn Xuân Hoàng
    (**)Xin các tác giả tha lỗi vì chỉ đăng trích đoạn! Bài tạp văn sẽ rất dài nếu đang trọn vẹn các bài thơ! Độc giả muốn thưởng thức toàn bài, xin vào Link nầy:
    http://www.luanhoan.net/Bai%20Moi%20Trong%20Ngay/mucSangTacBonPhuong.htm

  2. The Following 4 Users Say Thank You to saomai For This Useful Post:

    hoang yen (02-12-2017), khongquan2 (02-12-2017), KiwiTeTua (02-13-2017), nguyenphuong (02-13-2017)

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
Hội Quán Phi Dũng
Diễn Đàn Chiến Hữu & Thân Hữu Không Quân VNCH




website hit counter