kết quả từ 1 tới 1 trên 1

Tựa Đề: Người Bạn Khóa 2 Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia - Nguyễn Thừa Bình

  1. #1
    Phòng Trực's Avatar
    Status : Phòng Trực v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Jul 2010
    Posts: 989
    Thanks: 26
    Thanked 1,640 Times in 536 Posts

    Default Người Bạn Khóa 2 Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia - Nguyễn Thừa Bình

    NGƯỜI BẠN KHÓA 2 HỌC VIỆN CẢNH SÁT QUỐC GIA
    Nguyễn Thừa Bình


    Mới tháng trước, thằng con trai út của tôi với mấy thằng bạn Mỹ làm cùng chỗ American Century, LLC của nó đi Boston chơi. Nay, ngày 22 tháng 9 năm 2016 chúng lại rủ nhau lên Seatlle nữa. Thiệt là tụi trẻ, lại trẻ độc thân không vướng tay vướng chân. Tôi nhắc đi nhắc lại “con cố mà lên ăn Phở VietNam của chú Kiến, luôn thể thăm bạn của ba”. Nó ừ ừ hữ hữ. Ở Mỹ chúng ta đã biết, sấp nhỏ lo chuyện sấp nhỏ chưa kham, không dư thời giờ quan tâm chuyện người lớn. Tôi muốn tình bầu bạn anh em Khóa 2 Học Viện CSQG của mình luôn khắng khít thâm tình những lúc nào làm được thì nên làm mới nhiều chuyện với con cái như vậy thôi. Bụng tôi vẫn nghĩ “sức mấy” nó mới tới!


    Con tôi với bạn Vưu Hùng Kiến trong tiệm Phở VietNam

    Nhưng không, chúng ta thường nghĩ sai về con cái mình nhiều. Ngày hôm sau, nó đã đi xe bus một mình đến ăn phở và thăm người bạn của ba nó. Tôi thấy vui trong lòng, dẫu gì nó cũng thấu hiểu được bụng dạ của ba nó. Có điều, sau đó nó gọi điện thoại báo “con đã mất cái wallet rồi, chắc trên xe bus “. Cái bóp, nó chứa cái bằng lái xe, các thẻ debis, credit, …với khoảng 200 đô la. Tôi lo nhất, giấy tờ đâu nó lên máy bay? Ông bạn Vưu Hùng Kiến của chúng ta đã đưa cho cháu và nói “ Cháu cầm 500 đô la nầy xài, cần thêm cho chú biết”. Tôi có gọi điện thoại cám ơn Kiến, nhưng Kiến coi đó là chuyện thường, chuyện nhỏ “có gì mà đáng quan tâm”, và không nhận 500 đô la trả lại. Tôi không muốn lợi dụng tấm lòng tốt của bạn, nhất định trả lại 500 đô la cho Kiến bằng mọi cách. Cuối cùng, anh bạn chủ tiệm Phở VietNam của chúng ta “cho không” 500 đô la đó cho Ðặc San Khóa 2 như tấm lòng của Mạnh Thường Quân. Từ những việc kể qua loa hồi nãy giờ, cũng như những việc tôi đã biết ảnh từ lâu, tôi nãy sinh ý định viết một bài về người bạn của chúng ta. Người bạn Vưu Hùng Kiến, mà ở anh ai mới nhìn vào đã thấy ngay một con người lòng ngay dạ thẳng, dễ mến, chí tình…
    Kiến mang họ Vưu bên Tàu nên ảnh được anh em Khóa 2 tặng cho bí danh là Kiến Chệt không chối cãi đi đâu được. Khóa 2 Học Viện CSQG là một khóa có nhiều bí danh nhất trên cõi đời. Nầy Nguyễn Ðình Nam là Nam Cà Cộ, Trầm Quốc Minh là Minh Mộng Du, Trịnh Viết Trâm là Trâm Ðại Hàn, Nguyễn Kim Hạc là Hạc Thối, Phạm Hoài Dĩnh là Chị Dĩnh, Nguyễn Thường Sơn là Sơn Bẩn…, viết ra thì chỉ có mõi tay. Bí danh anh em đặt cho nhau để làm kỷ niệm nhớ nhau một thời anh em nơi quân trường Thủ Ðức, trong Học Viện CSQG không có gì xúc phạm, châm biếm. Lò mò, tôi được biết Kiến gốc người Triều Châu, Quảng Ðông, sinh tại Quản Long, An Xuyên năm 1944. Vậy là ông bạn nầy phải kêu tôi là đại ca, vì tôi đẻ ra ở Hương Thủy, Thừa Thiên năm 1942. Vưu Hùng Kiến theo học Hoa ngữ ở trường Bồi Anh Công Học, rồi qua Trung Học Công Lập An Xuyên ở An Xuyên; lên Sài gòn học trường Pétrus Trương Vĩnh Ký, sau cùng là Ðại Học Luật Khoa Sài Gòn lấy Cử Nhân Công Pháp. Mấy ông ở Bộ Tư Lệnh còn thì giờ a ê, chứ chúng tôi đã ra tỉnh, nhất là Vùng I, Vùng II rồi chỉ có nước “nhậu” cũng không có thì giờ, nói gì thì giờ học với hành.


    Ông bà Vưu Hùng Kiến

    Khóa 2 ra trường, một số anh em được Khối Ðặc Biệt “hốt” về làm Sĩ Quan Ðiều Hành. Tại đây, anh em có thì giờ “văn ôn võ luyện” nên tiếp tục dùi mài kinh sử được, dù cũng phải vất vả canh chừng tai mắt “xếp” Huỳnh Thới Tây rình mò làm khó dễ, không khéo “đi đày” như chơi. Mỗi lần về Sai Gòn, tôi không lần nào là không vào Khối Ðặc Biệt. Vào đây thấy đủ văn võ bá quan anh em ta là Sĩ Quan Ðiều Hành Trần Hùng Việt, Huỳnh Văn Thanh, Nguyễn Ngọc Khang, Trần Văn Tuất, Trương Thuận Quang, Nguyễn Văn Kiên, Trần Bửu Giao…và dĩ nhiên là không thiếu ông bạn Vưu Hùng Kiến rồi. Tôi thấy anh em ở đây “sáng vác ô đi tối vác về” thiệt là “nhàn cư vi bất thiện” nên ông nào ông nấy cũng có Cử Nhân nầy với Cao Học kia; không như tôi ở Quảng Ðức lúc nào, ngay cả ngủ dưới hầm cũng sẳn sàng đánh nhau với Việt Cộng bất kể giờ giấc. Tôi phải hướng dẫn bà xã của tôi lên đạn “bóp cò” súng M.16; rút chốt, tung lựu đạn M.26; luồn lách dưới giao thông hào “lùng và diệt địch”… đành chịu “xếp bút nghiêng theo việc đao cung”. Chính “dạy” bả rút chốt lựu đạn mà bả đã thực hành thành công thao tác rút chốt lựu đạn ra, không cần có hay không có Việt Cộng. Bả giận tôi, tay cầm nguyên trái lựu đạn M.26 sẳn sàng “cho chết cả nhà”. Chết cả nhà là chết nát thây thằng chồng tên Sáu với bà vợ tên Loan và 3 đứa con 2 trai một gái. Báo hại thằng chồng ngang như cua tôi phải năn nĩ cho “qua cơn bĩ cực…” mới mò ra được cái chốt nằm im thin thít nơi vùng tối tăm dưới gầm giường. Sĩ Quan Khóa 2 Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia, ông nào ông nấy có vợ đều là những cô gái mỹ miều, học thức, lịch lãm như các ông Trần Văn Tưởng, Huỳnh Hồng Quang, Văn Minh Tịnh, Phan Thành Ngọc Ðiệp,Trương Minh Quang, …và ông Vưu Hùng Kiến cũng không ngoại lệ. Năm 1970 Kiến cưới vợ, một cô gái học thức, đẹp đẽ, dịu dàng, là Giảng Nghiệm Viên trường Ðại Học Sư Phạm Sài Gòn, và Ðại Học Khoa Học Cần Thơ, và lẽ ra năm 1973 qua Mỹ du học để lấy Tiến Sĩ, nhưng vì kẹt đứa con trai duy nhất của anh chị mới 2 tuổi. Ðược biết, chị Kiến là Nguyễn Huỳnh Anh, sinh ra ở Rạch Giá, Kiên Giang và học ở trường Trung Học Công Lập Nguyễn Trung Trực, Kiên Giang. Làm thân người vợ “ngụy quân, ngụy quyền”, chị Kiến chưa từng sương gió cũng phải “lặn lội thân cò khi quãng vắng, eo sèo mặt nước buổi đò đông” nuôi chồng khi thì Cà Tum, Trảng Lớn ở Tây Ninh; khi thì ngay trại giam Chí Hòa ở Sài Gòn; khi thì Xuyên Mộc ở Long Khánh suốt 13 năm trời kể từ năm 1975 đến năm 1988. Riêng tôi, tôi “mê” cô nữ sinh be bé “mignonne” lớp Ðệ Tứ trường Văn Hiến Tân Ðịnh của ông Phan Ngô. “Em tan trường về đường mưa nho nhỏ, ôm nghiêng tập vở, tóc dài tà áo vờn bay”, tôi theo lời ông bà nói “cưới vợ thì cưới liền tay…”, ẵm bả ngay về làm vợ năm 1968, đâu chờ tới lớn lên học lấy bằng nầy, bằng kia để đua đòi với bạn với bè. Và đầu tháng 12 năm 1980 lúc tôi ở trại tù K.1 Tân Lập, Vĩnh Phú, vợ tôi ra thăm một lần, rồi “anh đi đường anh, tôi đường tôi…” cho đến ngày hôm nay! Cuộc đời là sự may rủi khôn lường, ai biết!?


    Phở VietNam được lên báo Mỹ ở Seattle

    Năm 1991, theo chương trình ra đi có trật tự, chúng ta thường gọi là ODP viết tắt từ chữ Orderly Departure Program hay HO, với HO.9, Kiến cùng vợ và đứa con trai duy nhất qua Mỹ vào ngày 5 tháng 11. Ðời ông bà, gốc gác là người Trung Hoa, trong giòng máu của Kiến đã là Kiến Chệt thì “phi thương bất phú”, nên không lạ gì dù vợ chồng đều là kẻ sĩ, nghĩ ngay mở ra một tiệm phở. Mở ra một tiệm phở cũng có lý do, tôi hỏi và được anh bạn ta cho biết: “sau tù Việt Cộng ra, tôi được vài người bạn ở Sài Gòn chỉ dẫn cách nấu phở, và tôi thường nấu cho vợ, cho con, và cho chính tôi ăn thưòng xuyên. Tôi thấy, mấy anh bạn ở Sài Gòn bán phở, ông nào ông nấy cũng kha khá. Và việc nấu phở đối với tôi không khó khăn gì, lại còn được khen là ngon nữa”. Ngang đây, có một câu chuyện giả tưởng tôi đã đọc được trên báo cách nay hằng chục năm. Chuyện kể về một tai nạn đắm tàu làm hằng ngàn người chìm dưới nước. Một con cá thuộc loại đại ngư của biển đã nuốt hết những người đó vào bụng. Trong tình huống thập tử nhất sinh đó, ai ai cũng “buồn thúi ruột”, duy một cặp vợ chồng người Tàu nghĩ ra cách bán mì hoành thánh, vì họ nghĩ, lo sống trước đã, chứ chết thì biết ngày nào. Cho nên, ông Kiến ơi! Ông mở tiệm Phở VietNam ở Seattle, tôi không thắc mắc gì, chỉ thắc mắc là ông mới “chân ướt chân ráo” mà đã chen chân được vào thương trường Mỹ. Gia đình không đông đảo gì, chỉ có vợ chồng và một đứa con trai duy nhất, vậy mà tháng 4 năm 2010, chị Kiến đã ra đi không lời từ biệt chồng, con! Chị đột tử một cách vội vàng vì tai biến mạch máu não, mà triệu chứng thì không rõ rệt, trừ hơi hơi nhức đầu. Thiệt là “Sinh hữu hạn, tử vô kỳ” là thế. Nhiều khi tôi hỏi Kiến cũng như ông Bảy ở New York “có tính đi thêm bước nữa”? Hai ông cười, trả lời y như nhau: “quen rồi, thích vậy”. Ta vẫn thường nghe : “Quand on n’a pas ce que l’on aime, il faut aimer ce que l’on a”, nôm na là khi người ta không có cái người ta yêu, thì hãy yêu cái người ta có là thế, là vậy. Nói cho cùng, ông bạn Vưu Hùng Kiến của ta bận làm, bận đếm tiền thì giờ ngủ còn chưa đủ, nói gì tục huyền, tục hôn cho điên cái đầu. Hiện ông Kiến họ Vưu của ta đang sống chung với vợ chồng cháu Kiệt, đứa con trai duy nhất của hai vợ chồng cùng với hai đứa cháu nội.


    Các bạn: Kiến, Ðức, Hải, Thân, Ðoàn trước tiệm Phở VietNam

    Thôi ! Thế cũng đâu vào đó yên bề gia trang. Khi tôi làm Phụ Tá Ðặc Biệt ở BCH/CSQG Tỉnh Quảng Ðức, có nhiều Sĩ Quan Ðiều Hành của Khối Ðặc Biệt như Nguyễn Văn Chuyên, Lê Thành Nhiên, hình như cả Nguyễn Văn Kiên, và nhiều nhất là Vưu Hùng Kiến lên thanh tra F. Ðặc Biệt. Ông nào ông nấy đều là phe ta, hơn nữa ở Quảng Ðức công tác gần như trên răng dưới dế, vì thế cho nên, anh em với nhau dễ dãi, xuề xòa là thường tình. Lên Gia Nghĩa có gì vui với thú, ngoài gió rừng hiu hắt và núi đồi chập chùng âm u ma quái. Các ổng lúc nào cũng muốn bay về Sài Gòn liền. Không bay về Sài gòn liền thì giống như ông Vưu Hùng Kiến có lần phải chui xuống hầm nghe đạn pháo bay rầm rầm. Năm đó khoảng cuối tháng 10 qua tháng 11 năm 1973, Cộng Sản Bắc Việt cố đánh bay Lực Lượng Ðặc Biệt ở Bu Prang và hốt trọn quận Ðức Lập. Thị xã Gia Nghĩa lúc bấy giờ lính đông gấp nhiều lần dân Kinh với Thượng ở đây đang cơn hốt hoảng. Ông Kiến vốn có khuôn mặt trắng, trắng con nhà giàu, trắng bạch diện thư sinh, sáng hôm sau nhìn “bệch” ra như bạch tạng. Chắc qua một đêm ổng không ngủ, sợ chết !? Nói thì nói vậy, có một lần tới Ðức Lập, một quận phía Bắc tỉnh Quảng Ðức, gần Ban Mê Thuột, ổng được Thiếu Úy Y Sanh dắt đi uống rượu cần với mấy cô gái Thượng, mơ màng “Sơn nữ ơi ! Ðời ta như cánh chim chiều phiêu bạc thời gian vun vút trời mây”…
    Nói về ông Kiến phải nói tới tấm lòng của ổng đối với bạn bè, nhất là bạn bè Khóa 2 Học Viện CSQG, một tấm lòng tri kỷ, trân trọng, hểu hảo, hiếu khách, trước sau như một. Ổng đã chạy vạy vô cùng khó khăn giúp ông bạn Lê Văn Thuận, Tiểu Ðoàn 2, Khóa 2 Học Viện CSQG đang là Trưởng G. Nghiên Cứu thuộc F. Ðặc Biệt Quảng Ðức của tôi được về Quận 6, Sài Gòn. Vì công việc làm ăn một mình bận bịu, Kiến rất muốn đi Bắc Cali, Nam Cali tham gia sinh hoạt với anh em Khóa 2 Học Viện CSQG của mình, nhưng chịu. Nhiều lần tôi được ảnh cho biết là không thể bỏ tiệm đi đâu được. “Muốn đi thì cứ đóng cửa mà đi, anh em nói vậy chứ không dễ chút nào”, ảnh thường tâm sự với tôi. Tôi lại nói đùa : “Thôi đi ông nội, ông sợ ăn bữa giỗ lỗ bữa cày”. Kiến cười hề hề. Rõ ràng, Kiến có tấm lòng bằng hữu cố tri với bạn bè, không đi nhưng sẳn sàng đóng góp ý kiến, tài chánh, và nhất là tiếp đón bạn bè từ xa lại một cách vui vẻ, nhiệt tình…như lời mời mọc. Trong đám bạn bè Khóa 2 Học Viện CSQG của mình tới tiệm Phở VietNam của ông Vưu Hùng Kiến, tôi thấy bóng dáng ông bà Phan Thành ngọc Ðiệp, ông Trịnh Dương Lâm, ông bà Nguyễn Ngọc Thụy từ Nam, Bắc Cali lên ; các ông Huỳnh Văn Ðoàn, Nguyễn Hữu Hải dưới Oregon tới ; vợ chồng Huỳnh Hữu Ðức bên Pháp qua; chưa kể rất thường các ông bạn già là cựu SVSQ Khóa 2 Học Viện CSQG của chúng ta ở quanh quất Seattle như Trần Văn Ba, Nguyễn Quang Tuyến, Trần Bá Hạnh, Nguyễn Văn Lê, Phạm Trọng Thân…thường lui tới vui tình tri kỷ, cố nhân nơi đất khách quê người buồn nỗi buồn “Nhật mộ hương quan hà xứ thị. Yên ba giang thượng sử nhân sầu”!


    Rượu Camus X.O Pháp chờ người tri kỷ

    Chúng ta, một thời trai trẻ “bán kiên cung kiếm bằng thiên túng, nhất trạo giang sơn tận địa duy” vị quốc, vì dân ; nay già cả làm kẻ lưu lạc bốn phương, tám hướng đất trời lồng lộng mà gặp nhau nơi đây thì thiệt là hạnh ngộ, khôn xiết vui niềm vui bạn bè cố cựu một thời “… trời đất nổi cơn gió bụi” đã dang tay gánh vác sơn hà một đời tang bồng hồ thỉ. Tuy vậy, mấy lần hội ngộ là mấy lần chúng ta vui thiệt nhiều mà cũng buồn thiệt nhiều. Vui là vui chúng ta còn trên cõi đời ; buồn là buồn mỗi ngày chúng ta mất đi từng anh em. Anh bạn Vưu Hùng Kiến của ta, vì hoàn cảnh đặc biệt cũng như nhiều anh em bạn ta cũng có những hoàn cảnh đặc biệt nầy, nọ mà không về gặp nhau được, khó bề gặp nhau được, mà buồn lắm ! Ðổi lại, anh Kiến luôn luôn nhắc lại nhã ý của mình là mời tất cả bạn bè của mình nếu có dịp tới Seattle thì hãy ghé tiệm Phở VietNam của ảnh để anh em có dịp hội ngộ, hàn huyên, nhắc chuyện ngày xưa tao, mầy thời Khóa 2 Học Viện CSQG. Hai chai rượu Xuân, Vưu Hùng Kiến chờ, chờ mãi chưa có bạn nào đối ẩm. Anh ta làm thơ mời mọc, năn nỉ “Xuân đây, rượu đó vẫn chờ. Bạn đâu ? Ta, bạn bao giờ nhâm nhi” ? Anh Kiến, tôi cám ơn anh đã ít nhất hai lần mời tôi lên Seattle ống rượu, cặp rượu Camus X.O. Borderies. Nhìn hai chai rượu, nếu như cách đây vài chục năm, không chừng tôi bay lên trển đòi uống liền, nhưng bây giờ thì đầu hàng vô điều kiện. Anh Kiến, tôi cũng không quên anh đã đưa cho cháu 500 đô la và nói : “cháu cầm lấy mà xài, thiếu nói chú”, và tôi nhất định trả lại, mà anh thì cũng nhất định không lấy. Cuối cùng anh, tôi đồng ý “ủng hộ” cho Ðặc San Khóa 2, số Kỷ Niệm 50 Năm Khóa 2 Học Viện CSQG. Trời cao đất rộng, tháng ngày thênh thang, thế nào tôi cũng lên Seattle thăm anh một chuyến, người bạn hiền ráng chờ…


    NGUYỄN THỪA BÌNH
    Ðêm 30/9/16

    Nguyễn Văn Sáu ( nhà Lợi 2012 )

  2. Xin cám ơn Phòng Trực

    nguyenphuong (01-15-2017)

Similar Threads

  1. Hội ngộ 45 năm svsq/kq khóa 73a phi hành
    By phuongTV1 in forum Diễn Đàn Bạn Đọc
    Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 12-27-2016, 11:22 PM
  2. Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 12-05-2016, 01:49 PM
  3. tìm anh Trung trực thăng VNAF khóa 64-8W
    By suno in forum Nhắn Tin
    Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 11-21-2016, 03:11 AM
  4. Thư Mời Tham Dự Hội Ngộ Kỳ 6 / SVSQKQ Liên-Khóa 72&73
    By chimtroi in forum Hội Ngộ LK 72-74 Kỳ 6
    Trả lời: 19
    Bài mới nhất : 07-08-2016, 03:22 PM

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
Hội Quán Phi Dũng
Diễn Đàn Chiến Hữu & Thân Hữu Không Quân VNCH




website hit counter