Trang 1/4 123 ... cuốicuối
kết quả từ 1 tới 6 trên 24

Tựa Đề: Ái Ưu Du > Truyện Tình Xa... Nhớ... Nhiều... !

  1. #1
    Tinh Hoai Huong's Avatar
    Status : Tinh Hoai Huong v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: May 2009
    Posts: 1,059
    Thanks: 4,471
    Thanked 3,946 Times in 887 Posts

    Songs Xa... Nhớ... Nhiều... !





    Tình yêu đã đem lại cho lứa đôi niềm an thư, vui vẻ, hạnh phúc trong mấy ngày, rồi cũng đem đến cho nhau bao nỗi ưu buồn, lo âu và run sợ. Do có gay gắt đột ngột giữa chị Khánh và chuyện hai người yêu nhau, nên chàng không xuống nhà chị Khánh nữa, mà “hai anh chị nhỏ” lén lút hẹn nhau ở nhà anh chị Tuế.
    Việc anh chị Tuế bao che, “chứa chấp nàng, và chàng” có nghĩa là chị Tuế cho họ ngồi nói chuyện với nhau trong phòng khách thôi, cũng khiến chị Khánh nổi giận hơn. Chị Khánh gọi chị Hách (vợ anh Tuế) qua nhà la cho một trận. Thế là con nhỏ hết đường đi. Chị Khánh dồn cô em vào ngỏ cụt không lối thoát, tiến thối lưỡng nan rồi. Đêm đêm nằm úp mặt xuống giường, con nhỏ khóc ướt gối.
    Khi nhỏ chạy qua được bên nhà chị Hách, chàng đã đợi con nhỏ ở đó ba giờ liền. Nam và Mười đi lên giáo đường “con gà”, hai cô cậu quỳ bên nhau cầu nguyện thật lâu, mong cho lòng thanh thản, dịu êm đôi chút. Nhỏ không thể ngăn dòng nước mắt uất nghẹn tuôn trào. Nàng thì thầm van xin cùng Mẹ Maria, cho mình thoát khỏi đắng cay, xin gìn giữ tình yêu bền chặt, lâu dài.
    Khi quá lo âu, đau khổ, buồn phiền, run sợ cùng tuyệt vọng, người ta thường tìm đến Đấng Tối Cao nhiệm mầu, xin Ngài mở rộng vòng tay từ ái. Ngài là nơi an hoà, bình yên, yêu thương tuyệt diệu, là điểm tựa vững chắc miên viễn. Chàng cũng rướm lệ, uất ức, buồn phiền, khi qùy trong giáo đường. Năm lấy khăn tay lau khô hàng nước mắt trên má nàng, và tự lau nước mắt.
    Ra khỏi giáo đường nàng và chàng đến văn phòng hội quán, nơi chị Hách làm việc, chàng giúp chị đánh máy thật nhanh, chị Hách mừng lắm. Mấy chị em buồn rầu chuyện trò nho nhỏ, chị khuyên nhủ hai em cố chịu đựng, lo gắng học hành cho có tương lai. Chị nồng nhiệt an ủi, vỗ về hai em. Chiều đến, ba chị em chia tay, mỗi người đi mỗi nơi.
    * * *

    Nam trằn trọc trên giường, chàng vắt tay lên trán nghĩ ngợi mông lung, đăm đăm nhìn qua khung cửa sổ đóng kín. Nam không thấy gì hơn là nỗi tức giận, buồn phiền. Nam muốn đến nói thẳng, nói thực, nói với chị Khánh. Nhất là Nam sẽ nói nhiều với nàng khi ngày chia tay gần kề, chàng sẽ nói với người con gái, tha thiết hơn là bạn thân, dù chưa là vị hôn thê, chưa là vợ chàng, rằng:
    - Anh yêu Mười – Em quan trọng hơn thế gấp ngàn lần, trong đời của Phương Nam nầy. Bởi vì Mười chính là Tình Yêu. Và, anh đã yêu em nhiều, yêu nhiều lắm! Cho dù mai đây anh sẽ xa xa xa... Mười. Nhưng anh luôn nhớ nhớ nhớ... Mười. Anh mãi thương thương thương... Mười. Nhiều! Nhiều! Nhiều...! Tình yêu, là hạnh phúc duy nhất trong cuộc đời anh, sao bây giờ vô cùng mong manh bé nhỏ, đau buồn đến thế!? Như đám mây hồng thoáng bay qua nơi tầm tay, Nam không thể làm cho lòng mình yên vui thanh thảng lại tháng ngày hồn nhiên, nên thơ, yên vui xưa cũ. Hở em!?
    Nhưng sao hôm sau, khi chàng gặp Mười trong chốc lát thì, những lời định nói - ngọt ngào như trái dâu chín nép bên lá xanh, bỗng dưng rụng rời, khô héo, tóp teo, như trái dâu đã hong khô trên giàn bếp! Bây giờ Nam không nói được, mai kia giữa Sài Gòn và Đà Lạt, hay giữa Sài Gòn và Huế xa xôi nghìn trùng, sẽ ngăn chia biết bao sông núi ao hồ, tít mù ngót nghìn cây số đường trường, xa xăm đến tận chân trời mút tầm mắt, đường dài như vô tận. Mười và Nam sẽ bị ngăn cách bởi không gian, thời gian, bởi đỉnh núi rất hiểm trở, biển đèo, hồ ao, sông ngòi vạn dặm, chia lìa bởi vực thẳm cheo leo hun hút. Mặt cách mặt, lòng xa lòng. Biết ra sao ngày sau!? Bây chừ muốn nói; mà chàng sẽ nói gì đây?
    Buổi trưa ngày thứ mười ba, Nam thấy Mười cùng mấy bạn đi học về ngang qua cầu Bá Hộ Chúc như mọi khi, Mười không cười nói tung tăng vô tư như trước, nàng lầm lũi bước đi bên bạn. Bỗng chàng thấy hai chị Lê, Khánh, từ trong ngỏ Đoàn thị Điểm đi ra, hai chị đứng sững lại chỉ chỏ con nhỏ em, nhìn Mười chằm chằm. Nam không hiểu Mười có thấy hai chị không, mà nàng cúi đầu lẫn trong các bạn đi lên con dốc Bà Triệu, về nhà?
    Tựa lưng bên cầu Bá Hộ Chúc, cây cầu gỗ đen sì như tương lai hắc ám của người bạc phận. Chàng nhìn theo bóng Mười mãi. Khi bóng nàng dần khuất sau dốc vòng cao, Nam quay người chống hai tay lên thành cầu, anh cúi nhìn khá lâu xuống con suối chảy siết dưới chân cầu. Nước chảy qua cầu cuộn sóng, cuốn theo cây lá bồng bềnh trôi lênh đênh trên mặt.
    Tự dưng chàng cảm thấy buồn bã, đơn điệu, trống vắng vô ngần; một sự đau đớn phiền muộn nặng nề, đầy bức xúc phủ chụp xuống tâm hồn Nam, khiến chàng buông nhiều tiếng thở dài. Nam quên tiệt, và không thể ngờ bên kia quán cóc của cô Lượm, có hai bà chị của Mười còn đứng như trời trồng, họ đang dán mắt nhìn Nam, theo dõi từng cử chỉ nhỏ nhặt nhất của chàng.
    Nam đến chào gia đình anh chị Lê, chị Khánh, chị Hách, để ngày mai chàng về Sài Gòn. Còn Mười thì xin phép chị Khánh cho mình đi nói chuyện "dứt khoát với Nam".
    Ngày cuối cùng sánh bước bên nhau. Nam âu yếm hôn lên đôi mắt nàng ứa lệ. Chàng không thổn thức như nàng, nhưng hai hàng lệ từ trong tuyến nước mắt Nam tự động lăn trên má, uất nghẹn. Vì, nhiều điều không thể nói hết, vì bao trăn trở ưu phiền, lo lắng buồn đau, tức giận chính thân Nam chưa đem đến cho Mười có điều vui, chàng mong Mười là người trước tiên cần an hòa trong tâm hồn. Sau là để hai chị lớn của Mười thấu hiểu, thông cảm, yêu thương cô em của họ hơn.
    Dòng lệ chảy từ đôi mắt dấu yêu từng nén lại nỗi nghẹn ngào, uất ức có tác dụng mạnh hơn cả ngàn lời chia tay. Nỗi đau của Mười, Nam, đột ngột bất ngờ phủ chụp xuống đầu, khiến họ không thể chịu nỗi cuộc chia tay, chưa hẹn ngày tái ngộ ở phương nào? Họ không lường chuyện gì sẽ xảy ra từ phía trước. Nơi Mười sẽ đến, nơi chàng quay về chốn phồn hoa đô hội cũ? Nơi họ sẽ sống thấp thỏm lo âu, khắc khoải mòn mõi, bồn chồn, quắt quay nỗi đau, nỗi nhớ, nỗi thương yêu và, nỗi ân hận dày vò.
    Ngồi trên đám cỏ bồng bềnh ở góc đường Phạm Phú Thứ, hai bạn nhìn xuống nhà thờ Tịnh Tâm. Họ cảm thấy rã rời, đau đớn, cái đau tâm hồn làm dại khờ thể xác. Nam và Mười, không muốn cất bước dìu nhau đi nhặt trái thông khô, hái hoa hoặc lượm lá vàng rơi, đem về ép trong trang sách. Mặc dù thả bộ trên con đường rợp bóng cây nhặt lá hái hoa là điều hai người cùng yêu thích. Họ nhìn xe cộ, người người qua lại rải rác.
    Thỉnh thoảng có nhiều đôi trai gái nắm tay nhau cười vui tung tăng trên đường. Không hiểu chàng nói điều gì, khiến cô gái cười dòn tan, đầy vui thích. Có lẽ họ là những cặp tình hạnh phúc thực sự, không rơi vào hoàn cảnh khắc nghiệt, gia đình họ không lấy “quyền huynh thế phụ”, buộc em chấm dứt đủ mọi thứ. Nhất là buộc em nghỉ học trong lúc mùa thi cử sắp đến, mất cả niên học, chẳng còn cơ hội đến trường. Nghĩ vậy, nàng càng tủi thân, thương cảm biết mấy!
    Chàng cầm tay Mười, âu yếm nói:
    - Nếu gia đình quyết định về việc em ra Huế, Thì cho anh biết gấp. Nhé.
    Mười gật đầu im lặng. Chàng ôm chặt Mười trong vòng tay thư sinh, như sợ Mười sẽ xa mình, cô nhỏ sẽ tan biến vào giấc mộng trắng toát tuổi học trò. Nam dặn dò:
    - Giữ liên lạc thường xuyên nhe. Chờ đợi anh, đừng nãn lòng nhe. Lúc nào buồn, nhớ viết thư thật dài, kể cho anh nghe về mọi sinh hoạt của em, qua đó, anh có thể an lòng. Tình yêu của anh. Hạnh phúc của anh ở nơi nầy.
    Chàng chỉ tay lên ngực nàng, nơi Mười đeo một mặt dây chuyền vàng, có khắc chữ NM.
    Đó là lời trao yêu tha thiết, chân thành nồng nhiệt, lời hứa hẹn đầy ắp ân tình trìu mến, tương kính như tân. Bằng cử chỉ dịu dàng, thân ái và trân trọng, Nam đắm đuối hôn lên môi Mười, nụ hôn có nhiều vị đắng, vị cay, vị chua, vị mặn, vị nồng, từ hai hàng nước mắt lăn xuống, để bù đắp lại bao trống vắng, chia lìa mai đây.
    Xa! Xa! Xa... là xao xuyến, nhớ nhung ngẩn lòng. Là mến tiếc bâng khuâng. Là lo lắng băn khoăn, bồn chồn ray rứt. Là bất ổn đớn đau trong lòng nhiều lắm! Là quạnh vắng nhớ thương, mòn mõi đợi trông. Là suy tư đắm chìm về từng kỷ niệm, vui buồn xếp lớp lăn tăn trong tiềm thức. Là kéo dĩ vãng về với hiện tại, để sống cho tương lai. Là ước nguyện và hy vọng trùng phùng một thuở bên nhau. Là nguồn yêu thương chân thật, an ủi nhất. Là điểm tựa cuối cùng, trong muôn điều đắng cay, đau khổ, vừa ập đến. Và, thực tế là xóa sạch nỗi hận không ngờ, tẩy bỏ niềm đau buồn đột ngột, làm bàng hoàng, vò xé, ân hận, thương tổn tình yêu ít nhiều.
    Ôi! Còn đâu nữa những tiếng cười hồn nhiên, rơi trên từng giọt mực tím trái mồng tơi? Còn đâu sự ân cần âu yếm, gọi nhau bằng "bậu" mà xưng là "qua". Hoặc như người miền Bắc ngọt ngào xưng "đây" goị "đấy". Hay là “ta” với “mình” ríu ra ríu rít âu yếm thủ thỉ bên tai.
    Thôi! Em hãy về bên con sông Hương điệp trùng xa cách, em uống nước thượng nguồn, sẽ nhớ người anh hậu giang. Em như con cò hiu hắt đơn độc, nép mình bên bờ ruộng khô lững thững côi cút đi tìm mồi. Anh muốn mình hóa thành bóng mây bồng bềnh, lang thang phiêu lãng cùng Mười bay về vùng trời quê hương của em, hai đứa mình sẽ cùng nhau nhìn con đò êm êm, lướt nhẹ trên dòng sông xưa, mà có lần Mười thân thiết gọi:
    - Con thuyền hoa chở Mười đi gặp Nam".
    Chúng ta sẽ cùng nhau tìm lại dĩ vãng hoang dại, có một thời thân thương xiết đỗi mến yêu dưới mái nhà ấm áp, gợi nhớ bữa cơm chiều thân mật. Anh sẽ về tìm em, nơi phương trời xa xôi vạn dặm ấy, nơi xứ lạ phương xa mà anh chưa hề biết đến. Anh sẽ về tìm em, dù xa xôi và muôn vàn cách trở. Anh sẽ về bên em, dù bất cứ giá nào!
    Nghĩ vậy, nên chàng quá thương yêu Mười, Nam càng ôm chặt nàng vào lòng, dường như chàng sợ mất cô em. Nam muốn ghì xiết Mười, như con sên suốt kiếp bám chặt vào ốc vỏ.
    Những giờ phút cuối trong giờ chia tay thật yên lặng, buồn bã, đầy xúc động bên nhau. Hai người thong thả đứng dậy, từ từ dời gót như còn cả tương lai và chân trời trước mặt, họ không vội vàng chi. Một giờ trưa. Họ dìu nhau đi thật chậm trong lòng phố thênh thang. Cúi đầu trên mái tóc nàng, một tay chàng xách valy, một tay Nam ôm bờ vai người yêu bé nhỏ.
    Nam, Mười, đứng khuất sau bức tường, trên bến xe cũ, ở đường Hàm Nghi. Họ ngắm nhìn nhau, không thốt lời nào. Hình như trải qua bao nhiêu đắng cay, buồn phiền, trong tích tắc thời gian nóng bỏng nhất, cổ họng họ đã tuôn trào mật đắng. Đắng nghét. Không còn hơi sức thốt nên lời.
    Chàng lấy mũi dao nhỏ, trong cái kéo bấm móng tay, khắc vào bức tường:

    Nam + Mười


    _ * _

    Ái Ưu Du
    Bút trần nào tả được lưu luyến!
    Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
    Tình Hoài Hương

  2. #2
    loibangTQLC's Avatar
    Status : loibangTQLC v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Jan 2009
    Posts: 1,004
    Thanks: 22
    Thanked 240 Times in 162 Posts

    Default

    Thân tặng bạn AUD bài thơ để cám ơn về bài viết trên


    Núi Nhớ

    Chiều đầu sông ngóng cuối sông
    Quê ai một rẻo lau bồng lẻ loi
    Nước nguồn cuốn lá nguồn trôi
    Thừng côi cút buộc thuyền côi cút bờ

    Bơ vơ này níu bơ vơ
    Kia mây núi vấn mây chờ nẻo mây
    Nhớ khôn nguôi với dặm dài
    Trước sau cách một miên trường

    Còn chong đèn nhỏ lửa giường nhớ nhung
    Nhớ vời một thoáng chân dung
    Bao giờ hết được Vô Cùng thì thôi
    Thuyền soi nước cũng bồi hồi

    Núi kiên tâm vấn mây ngồi để tang
    Chim tha thế kỉ bộn bàng
    Chiều về trọ nghỉ nóc hoàng hôn cao
    Nao nao sóng bóng thuở nào
    Dặt dìu nước tỏ tường sao đậm đà
    CTT

  3. #3
    Tinh Hoai Huong's Avatar
    Status : Tinh Hoai Huong v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: May 2009
    Posts: 1,059
    Thanks: 4,471
    Thanked 3,946 Times in 887 Posts

    Songs Niềm Luyến Lưu







    Sáu giờ sáng phố nhỏ chìm trong biển sương mù trắng xóa, khí trời ban mai thoáng mát, tỏa lạnh cùng khắp núi đồi. Thoang thoảng hương bưởi thơm từ ngoài vườn bay vào. Thật dễ chịu.
    Mười thức dậy, mở tủ lấy áo lạnh mặc vào, nàng xuống bếp cắm điện nấu nước sôi. Pha cà phê cho anh Khánh uống, (anh đi làm sớm tại Hotel Palace, anh nổi danh là một cây đánh ténnis xuất sắc, anh thường giật cúp vàng, bạc, mỗi khi thi đấu cùng các cao thủ từ Thủ Đô đến dự tranh. Mấy chiếc cúp danh dự đang chưng bày nơi phòng khách. Anh có biệt danh là Tư Cóc. Giới thể thao Đà Lạt và khu xóm nầy, không mấy ai không biết tên anh).
    Anh Khánh ngạc nhiên hỏi:
    - Sao hôm nay cô đặc biệt thế?
    Nàng ngại ngùng ghê. Làm sao nói được! Làm sao nói hết những xôn xao trẻ dại của người con gái trước cảnh đời rộng mở hôm nay!
    Cả nhà thức dậy khi mặt trời bừng lên ở phương đông. Mặc áo dài ''hắc y nữ hiệp", Mười thích màu tím, màu đen, màu vàng. Không hiểu tại sao thích màu ấy!? Vừa mặc thêm áo lạnh màu xanh cẩm thạch, chị Khánh gọi:
    - Mười à! Ra đây chị biểu cái nầy.
    - Dạ.
    Trống ngực đánh loạn xạ. Nàng hồi hộp lo sợ khi vào nhà kho gặp chị. Chị kiểm lại kho lương thực; chị nhìn em từ đầu đến chân, rồi nói:
    - Đi đóng tiền huê ngoài cô Ba Chỉ cho chị, lúc về mua một bóng đèn tròn, mua hai chục hoa hồng. Nhớ chưa?
    - Dạ nhớ.
    - Tính đi đâu đó?
    - Em trả phù hiệu, chưa trả trường, chị à.
    Không nói gì, chị đưa tiền và giấy tính tiền, chị và nhìn nàng y như lần trước. Lồng ngực bé tí xíu của cô em nổi lên nhịp trống, mạnh đến nỗi em sợ chị nghe thấy, thì phiền lắm. Đây là lần đầu Mười nói dối ngọt xớt.
    Ra ngã ba Đào Duy Từ và Yersin, Mười thấy Nam mặc bộ complé, đi tới đi lui ở điểm hẹn, điếu thuốc đỏ gài trên môi. Từng làn khói vờn quanh khuôn mặt vật vờ bay lên. Nhìn thấy nàng, chàng vứt điếu thuốc xuống lề đường, chàng lấy gót giày dậm tắt, tiến về phía nàng, Nam cười vui. Mười hỏi:
    - Nam chờ Mười có lâu không?
    - Mươi phút thôi, nhưng thấy… lâu ơi là lâu.
    - Em đi đúng giờ mà.
    - Đồng hồ tự động biết anh sốt ruột. Nên co giản kiểu cao su ấy mà.
    - Nó hợp gu với hoàn cảnh của mỗi người. Anh nhỉ.
    Nhìn nhau mỉm cười âu yếm, ánh mắt trao đưa nồng nàn. Đón taxi ra phố, Nam nghiêng đầu trên mái tóc nàng, giọng nói êm ái, hơi thở ấm áp len vào tóc nàng:
    - Đêm qua, em ngủ có ngon giấc không?
    Nàng nũng nịu lắc đầu không nói, Nam tiếp:
    - Anh cũng vậy, trằn trọc mãi không sao ngủ được. Khiến hai bạn mất ngủ luôn. Thạch, Trung, dậy trêu phá anh một hồi lâu. Họ pha cà phê uống, hút thuốc. Ra balcon ngắm thành phố mờ ảo, ẩn hiện trong biển sương mù. Bây giờ hai anh đó ngủ li bì. Mười có biết tại sao chúng mình ngủ không được. Hả em?
    Tại sao? Nàng biết rồi. Biết, nên em nép đầu bên vai anh, e ấp kéo mái tóc dài che bớt bên má dấu nỗi thẹn thùng; cho chàng đừng trông thấy. Bởi vì, có nhiều điều quá sức lạ lùng, đến nỗi tim mình như chạm phải dòng phún thạch.
    Xe ngừng ở đầu tiệm Vĩnh Hòa, hai người làm công việc chị Khánh dặn xong. Nam mua quyển sách "Kim chỉ nam của học sinh" do Nguyễn Hiến Lê" viết. Mua tờ nhật báo. Mua kẹo, chewing gum. Chocolate. Nam định đón taxi, nhưng nàng gạt đi, sợ anh tốn tiền. Vả lại tản bộ bên nhau thú vị biết mấy. Dù cõng thêm mấy thứ đồ đạc, lỉnh kỉnh lủng củng. Nhất là có cái nón lá kè kè nữa chứ! Mặc kệ! Chả sao cả.
    Qua khỏi cầu Ông Đạo rẻ về lối Thủy Tạ. Nam vội nắm tay nàng dừng lại chờ chiếc xe hàng qua mặt. Có thế thôi. Phải! Chỉ có thế thôi. Thế mà, đôi bàn tay hai người chợt nóng chợt lạnh, như có dòng điện vút qua. Khiến tay nàng run rẩy trong tay chàng. Dù chỉ có thế thôi. Nam mỉm cười thầm nghĩ: “Từ giờ phút nầy trong tâm tư của anh và em, sẽ luyến lưu ngọt ngào và chẳng bao giờ lặng yên nữa”.
    Hai người thả bộ xuống cuối Thao Trường, họ ngồi dưới chòm thông cao, xanh ngắt, ngút ngàn. Nhìn xéo về hướng trước mặt là vườn Bích Câu Kỳ Ngộ bên kia hồ. Thỉnh thoảng Mười bóc chewing gum đưa cho chàng; Nam bóc chocolate đưa nàng. Nam đốt điếu thuốc thơm; vì gió lộng thổi nên chiếc nón lá Mười đội trên đầu bay vù vút vút ra trên mặt hồ. Ô hô! Mất nón rồi, Mười sẽ về nói dối làm sao với chị đây cho khéo nhỉ?
    Mười lấy tờ báo che chiều gió. Vẫn không cháy, lần nầy nàng lấy chiếc veston của Nam đang vắt trên băng ghế đá, và trùm trên đầu hai người, phía trước vẫn che tờ báo. Đánh hai cây diêm một lúc, chàng cười, nói:
    - Lần nầy nếu không có lửa, anh bỏ hút thuốc thật.
    - Anh nói thật nhe.
    - Ơ... nghe hù vậy, sợ anh giận, nên gió ngừng thổi, anh có lửa hút thuốc kià. Em có bắt chước gió. Dỗ dành khi anh giận không em?
    - Em không thèm dỗ người thích hút thuốc.
    - Khổ thật.
    Chàng quàng chiếc áo veste lên vai nàng cho đỡ lạnh, Nam âu yếm cụng nhẹ vào đầu nàng. Hơi thở ấm nồng vương trên làn tóc rối, như làn sương mong manh. Chàng cầm tay nàng, Nam muốn nhìn đôi má đào ửng hồng ấy, ngắm hai hàng mi cong cong chơm chớp, bẽn lẽn ngại ngùng ấy, thấy hàm răng trắng bóng đều đặn, e dè cắn lấy làn môi Mười. Nam rất yêu nàng vì nét ngây thơ hồn nhiên, pha chút bối rối thẹn thùng của tuổi thơ ngà ngọc xanh ngát, đôi mắt Mười sáng long lanh chưa vương bụi đời, và Nam yêu nụ cười nàng rạng rỡ làm thắm khuôn mặt. Nhất là Mười thông minh, hiểu Nam, nàng cảm nhận sâu sắc điều mình chưa diễn tả về vấn đề nào đó.
    Ôi! Nam yêu Mười như trời yêu đất. Như suối yêu ngàn. Như chim yêu cánh. Như cây yêu cành. Như đồi thông yêu tiếng thông reo. Như dãy trường sơn yêu mây tím lưng trời. Như tinh tú yêu hằng nga. Như sao yêu đêm. Như cá yêu nước. Như Nam từng ngất ngây yêu Mười, như những… “nàng yêu chàng” trên thế gian nầy.
    Nam muốn thì thầm khe khẽ nói với Mười điều nầy, nhưng em đừng giận nhe:
    - (Phải rồi em ạ! Trên đời nầy, nếu không có em, thì từ nay xin sẽ không còn anh. Chúng ta hãy xiết chặt tay nhau đi hết cuộc đời, có khi phẳng lặng bình an, hay có lần dốc đá cheo leo cách trở. Em nhé. Từ ngày hôm nay, của anh là của em. Tương lai cuộc sống của Nam là của Mười. Đếm được bao nhiêu sao trên trời, anh sẽ gom lại. Trao về em bằng ngần ấy tình yêu tha thiết, nâng niu và trân trọng. Tất cả. Bầu trời, tinh tú, gió mây, sông nước, biển cả, núi non, ao hồ. Trên vũ trụ nầy là của chúng ta. Của muôn người yêu nhau say đắm trên trái đất. Ta theo nhau suốt đời, dù có “ráng vàng thì nắng, ráng trắng thì mưa”. Cũng đành. Em có muốn anh thổ lộ tâm tư thầm kín trong đáy lòng anh? Hay là em đã biết tỏng tong rồi! Khiến anh cảm thấy ngại ngùng, không dám nói ra).
    Nhìn chiếc áo veste khoát trên vai, Mười nói:
    - Tóc em cùng màu, với chiếc áo anh.
    - Về nhà nhớ em, anh chỉ biết đem chiếc áo ra nhìn. À, mấy câu thơ nầy trong: “Những Bức Thư Tình Hay Nhất Thế Giới”. Anh đọc lại, em nghe nhé: "Anh nhớ nụ cười, gương mặt, suối tóc, làn môi, Anh nhớ em ngay từ buổi chia phôi. Anh mong mỏi ngày về, gặp gỡ".
    Hai người chụm đầu bên nhau thảo luận một hồi lâu, sau đó cùng làm bài thơ kỷ niệm: Tiễn Anh.
    Bàn tay lại tìm nhau vấn vít bàn tay, cho tim Nam tan ra trăm ngàn mảnh, cho lòng dạo khúc hoan ca, mừng vui cuống quýt. Ôi! Đôi mắt ấy quyện hút lòng chàng, soi dọi vào lòng Nam vùng trời tình yêu có hào quang rực rỡ huy hoàng. Nơi ấy hứa hẹn bến bờ hạnh phúc đời mình. Là suối mát, tình yêu bất diệt. Là giấc mơ hoa không lụi tàn.
    Mười một giờ trưa, họ dìu nhau trở về trên con đường lộng gió dưới bóng mát hai hàng cây xá lị ven đại lộ quạnh vắng dẫn qua lối Hotel Palace nên thơ. Họ không thấy mỏi mệt, lòng chợt lắng xuống với niềm vui thả bộ. Ôm mấy thứ lỉnh kỉnh, tay kia chàng nắm tay Mười như sợ "em tôi thất lạc" mất. Nam nói:
    - Nếu em bị mệt mỏi, vì phải đi bộ nhiều hôm nay. Lát nữa về nhà, em pha khoảng trăm gram muối cho vào nước ấm mà tắm. Hoặc ngâm chân trong xô nước ấm có pha muối. Em sẽ thấy dễ chịu ngay.
    Chưa kịp trả lời Nam, chợt Mười nghe tiếng ai gọi tên mình ơi ới sau lưng. Nàng giật mình quay nhìn. Thì ra Nhan chở Nga bằng xe gắn máy, họ chạy về đường Trần Hưng Đạo. Hai cô bạn nhìn Mười và cười tít mắt. Nhan giơ cao nắm đấm dọa nàng. Còn Nga giơ cạnh bàn tay cứa lui cứa tới ngang sau gáy Nhan. Và chỉ về phía Mười. Họ cười ngất. Mười ngẩng nhìn Nam, thỏ thẻ nói:
    - Chết rồi! Bị bắt gặp, mai mốt tha hồ họ làm tội, làm thịt em. Anh à.
    - Em có sợ không?
    - Ồ! Có chứ. Thầy Đệ còn sợ đám học trò, và có em. Họ nghịch như "quỷ xứ". Nhưng... anh có biết, ai là đầu đảng không vậy?
    - Chắc là... em rồi đó.
    Mười nhìn anh, phì cười:
    - Anh đoán hay thật.
    - Nếu không hay! Sao ngày đó anh làm quen em được kià.
    Nàng kể nhiều chuyện đùa nghịch trong lớp cho chàng nghe. Họ khoái chí cười to. Lúc đi ngang qua bưu điện, Mười ghé vào lấy thư lưu trữ. Đúng như dự đoán, có thư Nam. Thư gửi trước cả tuần; sau đó chàng mới lên Đà Lạt. Thế mà người đã đến trước thư. Nàng yêu cầu chàng đọc thư cho mình nghe. Nam mỉm cười cặp mấy quyển sách, báo, ở dưới nách, chàng đưa chục hoa hồng, nhờ nàng cầm hộ. Xé thư ra, Nam làm bộ hắng giọng mấy lần lấy hơi, để trêu đùa Mười, chàng bắt đầu đọc:

    Sài Gòn, ngày 26 tháng 10 năm l9...

    Em Mười thân ái,


    Vừa ở thư viện về, thì Toma cho anh biết có thư em. Anh mừng quá định lấy thư xem. Nhưng chú ta không chịu đưa. Nó cầm phong thư chạy lên lầu ba, lên sân thượng. Bắt anh chạy theo năn nỉ nó, bằng cách là anh phải đãi nó một chầu ciné, và ăn cơm ở tiệm ở Victory. Chú ấy mới chịu đưa thư cho anh. Thế đấy.
    Mười ơi! (Em dạ đi) Khỏi cần dài dòng, em biết là anh nhớ em như thế nào rồi. Nhất là buổi chiều trời mây vần vũ trên Đô thành. Con đường Duy Tân xám ngắt như cuộc đời của chàng trai đang nhớ người yêu. Nam nhớ Mười. Anh yêu em. Và lòng anh cố gắng gượng để khỏi thổn thức giữa cơn buồn.
    Anh ngồi đây giữa cánh thư màu xanh và những xương hoa, mà em đã ép rồi gửi về anh. Ah ha! Nói đến hoa, anh phải nghĩ đến Đà Lạt. Nhớ đến hoa anh nhớ Đà lạt. Chỉ vì ở Đà Lạt mới có đầy đủ một vườn hoa thành phố núi, đủ mọi loài hoa tuyệt diệu: Từ loài hoa Daisy. Tulip. Pensée. Mimosa. Violette. Forget Me Not. Mãn Đình Hồng. Anh Đào. Mồng Gà đỏ tía. Hoa Mận. Hoa Roi. Hoa Huệ. Hoa Lan. Cả loài hoa phù dung rất đẹp. Hoa qùy cánh lá toả rộng mọc dễ dàng, ở bất cứ nơi đâu. Không cần ai chăm sóc, nó vẫn xanh lá vàng hoa bốn mùa nữa chứ! vân vân...
    Tại thành phố muôn hoa đó. Có cả người con gái khá độc đáo. Mà, anh rất yêu. Nàng ưa ép hoa trong trang sách học trò, rồi gửi trao tặng anh. Anh ngồi đây với suy tư chất chồng, qua phong cách em viết thật đặc biệt. Lời lẽ trong thư giàu chất thơ, pha lẫn tính bông đùa tươi trẻ của mạch văn. Khiến người đọc cảm thấy mình sống lại tuổi thơ rong chơi thuở thiếu thời. Em như viên đá lóng lánh chói sáng hơn viên đá qúy, mà anh đã gặp. Bởi thế, khi em phân vân hỏi anh:
    - "Sao ở nơi xa hoa hào nhoáng. Anh không chọn ai, mà anh chọn em? Em hoang dại vụng về, đơn sơ giữa chốn gió núi mây ngàn nầy thôi?"
    - Theo anh nghĩ, đó là một cách nói của người tự biết mình, và biết người nữa. Mười yêu! Trăng đêm nay ở Sài Gòn buồn như ánh đèn vàng vọt ngoài phố. Sao rơi rụng từng mảng u sầu. Mây xám nhạt từng cuộn lang thang trôi. Đại lộ Duy Tân càng về khuya, càng ít người qua lại. Khuya về trắng cả tâm tư anh. Tiếc rằng thiếu một cơn mưa phùn, cho trọn vẹn khúc nhạc thê lương đang trổi trong lòng. Ngồi trên sân thượng, anh miên man nghĩ đến em. Nghĩ đến bóng hình tha thiết bắt anh lo âu chờ đợi, (khi anh chưa nhận thư em. Dư âm đó, bây giờ anh còn thấy sợ. Mặc dù anh vừa đọc thư em).
    Nầy nhé! Anh ngắt em một cái, để bắt đền cái tội em bắt anh đi bộ theo em trên con đường mưa phùn. Anh nhéo em hai cái; bắt đền tội em giận anh, không thèm viết thư đều đặn như đã hứa. Cào em ba cái bắt đền (nhè nhẹ thôi mà, hổng đau đâu) vì anh nhớ mong và trông chờ. Cấu Mười . . .
    Coi kià! Sao em giựt cây bút, không cho anh viết tiếp, thì anh giận em thật à. Ta giận nhau rồi, còn ai viết thư để anh len lén đọc thư tình và khúc khích cười? Còn ai ngắm nhìn em cho tình hồng dâng lên sóng mắt? Ai dìu em đi giữa buổi hoàng hôn sương trắng núi đồi? Ai đưa em về trên vũng nhạc, rừng thơ? Hai người cùng che chung một áo mưa, mặc cho gió bão gào thét trên đôi mái đầu!? Ai đón em đi xem thắng cảnh Đào Nguyên thơ mộng của Đà Lạt như: Cam-Ly, Prenn, Liên Khương, Gougah, Pongour, Suối Vàng, Suối Bạc, hồ Xuân Hương, hồ Lãng Ông, hồ Than Thở, Sân Cù, rừng Ái Ân, Thung Lũng Tình Yêu, Đồi Thông Hai Mộ, cùng nhiều con đường mòn ngoằn ngoèo lượn khúc, ẩn khuất uốn quanh sườn đồi có cỏ nâu vàng mịn óng như nhung?!
    Mười ơi! Anh yêu buổi chiều Đà Lạt trời mây vần vũ. Anh thích lang thang theo cánh gió lạc giữa phố phường. Anh yêu những cơn mưa phùn thật nhỏ vướng theo gót chân, trên con đường khuya vắng độc hành. Có lúc một mình anh dừng lại giữa lòng thế kỷ, lần mò túi áo kiếm điếu thuốc lá và gài trên môi, anh ngửa mặt lên trời đêm đầy ánh sao, anh thổi ngụm khói tròn như chữ O, làn khói dần tản mạn trong không gian. Anh vuốt mái tóc phiêu bồng, lại lặng lẽ thả gót giày trên phố hoang vắng. Mang theo hoài bão, mộng ước thời mới lớn. Và một bóng hình em bé nhỏ thân yêu canh cánh bên lòng.
    Với biến cố lịch sử, qua bi hài kịch trong cuộc đời đã dự kiến. Tất cả... và tất cả… Anh cố tìm nguồn an ủi từ người em nhỏ ở phương xa. Nhưng sao anh không đủ can đảm viết thư. Dù trong thư anh chỉ viết vỏn vẹn có ba chữ: "Anh yêu em". Hoặc "Anh nhớ Em". Vì rằng... Mười tiết kiệm ngôn ngữ, keo kiệt bút từ ghê gớm. Khiến anh phải dè dặt. Nhưng rồi... em lại hé mở cho người nhận thư, một khung trời suy tư, mơ mộng, dạt dào cảm xúc. Với hoài vọng và hy vọng. Em có biết cho anh chăng? Hay có thế thôi nào!?.
    Vâng! Em chỉ có thế thôi. Em không thể hồi đáp lòng khao khát, mòn mõi nhớ nhung nầy hơn qua ba tiếng: "Mười ghét Nam”, hoặc “Nam dễ ghét". Nếu em nói "phản nghĩa" ba tiếng trên, thì qúy giá biết bao! Em nhỉ!
    Cay đắng với niềm xót xa muộn màng, anh vẫn thì thầm bên tai Mười ba dấu: chấm chấm chấm ... (tùy em muốn nghĩ gì ở ba dấu chấm chấm chấm nầy thì...) Mười ơi! (Em hổng thèm dạ nữa nghen, em cứ dạ hoài mệt lắm ha). Hôm nào nghỉ lễ, anh và hai bạn tên Ngọc Thạch và Tấn Trung, sẽ lên Đà Lạt quan sát tình hình vài ngày; trước khi anh dự định chọn lên học tại Viện Đại Học Đà Lạt nầy.
    Lúc ấy em có chịu cùng anh đi dạo phố phường? Em có vui vẻ chuyện trò với anh? Em có nhớ nhung trong nỗi nhớ nhung tràn ngập cõi lòng anh? Em có vui cho anh cùng vui? Có cười cho anh tận hưởng dung nhan mùa xuân tươi mát? Nơi thiên nhiên cao nguyên Lâm Viên đặc biệt ưu ái đến các kiều nữ có đôi má hồng của xứ hoa đào, em có yêu, một tình yêu hồn nhiên, ngây thơ, trong sáng mầu lá non không?! Hở em?
    Anh mong Mười là gió: hầu thổi về đời anh bao dự định sông hồ của người trai trước ngưỡng đời phiêu bạt. Anh mong em là mây: chở anh bay đến bến sông Ngân Hà ấp ủ nhiều ước mơ và hy vọng. Anh sẽ làm con thuyền yêu vững bền, để đưa nhau ra tận đại dương mênh mông. Nơi ấy có nắng chói, biển cả, bầu trời. Lục địa ở phương xa. Có bến bờ tự do, hạnh phúc vĩnh cữu một đời. Chỉ có Anh và Em - Mười chịu không?
    À, em nhớ viết thư đều nhe. Mười không viết thư, (nói nhỏ bên tai em nghe thôi, lỡ các cháu nghe được cười anh, thì anh mắc cỡ, xấu hổ chết được, em à!)… Anh sẽ lên Đà Lạt và khóc nhè ra cho em coi! Em phải dỗ anh mệt nghỉ à nha.
    Anh kính lời thăm gia đình chị Khánh, chị Lê, chị Hạnh, Thùy, các cháu. Riêng Mười của anh vui vẻ, mạnh khỏe, trẻ đẹp, vững tiến trên con đường đại học.
    Thương nhớ chào em.
    Phương Nam.



    _ * _

    Ái Ưu Du
    Bút trần nào tả được lưu luyến!
    Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
    Tình Hoài Hương

  4. #4
    Tinh Hoai Huong's Avatar
    Status : Tinh Hoai Huong v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: May 2009
    Posts: 1,059
    Thanks: 4,471
    Thanked 3,946 Times in 887 Posts

    Songs Hoa Mắc Cỡ


    Hoa Mắc Cỡ



    Sau ngày mừng Chu Niên trường. Để tưởng thưởng công lao khó nhọc, khích lệ con em có tinh thần trách nhiệm. Biết đoàn kết, giúp đỡ lẫn nhau, kỷ luật nhà trường tốt, hăm hở tham gia mọi sinh hoạt cộng đồng. Thầy cho học sinh nghỉ học một tuần. Ăn tiền hốt bạc ở chỗ đó đó! Học sinh còn muốn gì hơn!
    Như đàn ong vở tổ, sung sướng làm sao khi tan hàng. Mệt. Nắng. Khát nước. Mỏi chân. Đói cồn cào. Đủ thứ chuyện khiến cô nhỏ muốn khùng. Ra ngoài garage trường, Mười lấy xe đạp về nhà. Nàng thay bộ áo quần bám đầy mồ hôi, bụi bặm. Cô nhỏ mặc cái áo rộng thùng thình, Mười rửa sơ mặt mũi tay chân, rồi xuống bếp lấy xôi thập cẩm ra ăn. Nàng ăn vội vàng như người chết đói lâu ngày. Phát nghẹn.
    Bỗng, tiếng chông reo trên phòng khách, nàng bưng dĩa xôi vừa đi vừa ăn, lên phòng khách mở cửa. Nào ngờ... Nam. Phải! Chính chàng đứng chống một tay lên hông, nhìn vu vơ ra ngoài vườn hoa. Nhỏ mừng quá, vội quýnh quáng chạy xuống bếp cất dĩa xôi, nhỏ uống mấy ngụm nước lọc, trở lên phòng khách, định mở cửa. Nhìn áo quần luộm thuộm, thấy kỳ, nhỏ len lén thụt vào phòng thay áo quần tươm tất. Nhỏ soi gương chải tóc trước chiếc tủ đứng, rồi xuống bếp với cái khăn mặt. Đi về say nắng một phần, phần nữa vì vui mừng, mặt nàng đỏ như người uống rượu say.
    Chuông reo lần nữa. Chị bếp lên mở cửa, và bưng nước lên mời chàng. Cô nhỏ nhút nhát, e thẹn đi vào phòng khách, mỉm cười chào chàng, rón rén ngồi nép bên sofa. Chàng cười tươi:
    - Anh và hai bạn thân là Thạch, Trung, lên Đà Lạt tối hôm qua. Vì sao hở em?
    - Nào... ai biết.
    - Ghét ghê.
    - Em có người thương rồi.
    - Biết từ khuya mà.
    Hai người nhìn nhau, cười thích thú. Chàng đi về phía tủ trà, lấy giỏ xách da. Quà tặng anh chị Khánh là hộp trà ướp sen, nho, táo. Các cháu hộp đồ chơi chạy pin, mấy thứ nầy, các cu cậu khoái chí ghê à nha. Thùy đôi dép da, cô nhỏ áo nhung màu vàng nhạt, đựng trong hộp kiếng. Kèm hai quyển sách: "Luyện trí nhớ" của Nguyễn Hiến Lê" và "Tình Bằng Hữu" của Tứ Hải. Chị Hạnh chục cuộn len màu trắng, cho chị chuẩn bị đan áo lạnh em bé. Nàng đứng bên anh ta, mỉm cười nói:
    - Em cám ơn anh. Anh chu đáo quá!
    Khi soạn quà, chàng nhìn nàng mỉm cười nói nhỏ:
    - Anh mong từng ngày, sớm lên Đà Lạt. Em biết không?
    Nàng ngẩng nhìn đôi mắt màu hạt dẽ, xúc cảm bồi hồi run rẩy, trái tim đập mạnh, co thắt nhảy nhót không đều nhịp trong lồng ngực. Tháng ngày chưa biết anh ta, trái tim nàng đã đập những nhịp đều đặn, thảnh thơi, hồn nhiên, thật an hòa trên cánh đồng tuổi trẻ yên vui. Đến nay thì... trái tim cô nhỏ trổi cơn bão khô, gió gào sóng tuôn, sóng cuốn con thuyền “bé nhỏ” ra khỏi lục địa, giạt trôi trên đại dương bao la. Ở đó “có anh có em”, có cánh đồng đầy hương hoa ngào ngạt thơm, có bông hồng kiêu hãnh đầy gai nhọn. Tình yêu nầy, có phải là hạt kim cương qúy giá, lóng lánh khi còn ở xa, hay chỉ là giọt sương long lanh đọng trên cành cây ngọn cỏ. Lúc ánh mặt trời chiếu lung linh qua kẽ lá? Làm sao nhỏ có thể biết?
    Sau một giờ trò chuyện, cô nhỏ tiễn chàng ra về, nàng đứng dưới gốc thông già, nhìn theo anh ta dần khuất với khách bộ hành qua lại. Im lặng nhìn nhau không nói, nhưng ánh mắt trìu mến, nụ cười ấm áp ngọt ngào như nói muôn lời, như trao nhau nghìn ý.
    Chị Khánh đã nói chuyện với chàng khoảng nửa giờ, nên chị mời chàng đi picnic ở thác Cam-Ly với mấy dì cháu. Chị hiếu khách, vui vẻ, nhã nhặn, đàng hoàng, nhưng khó tính "dàn trời mây", mà không ai ngờ nỗi.
    Đúng giờ hẹn, chàng đến nhà. Cùng đi picnic có chị Hạnh, cô nhỏ, Thùy, Bảo, Quốc, Toàn, Thịnh, Trình, Phượng, và hai cháu Loan, Hùng con chị Lê.
    Thác Cam-Ly vào một ngày cuối tháng mười êm êm. Mặt trời bơi lên khoảng trời xanh mênh mông, tươi thắm, mát rượi, dìu dịu, an hòa, bình thản đến hững hờ. Lớp sương mù bắt đầu ẻo lả vật vờ, bay lơ lững, rồi tan dần dần. Lộ ra vài ba con đường mòn từ từ bốc hơi, khô từng mảng một. Trên đường, vài người Thượng gùi măng đi chợ sớm. Mấy chú ngựa còn bú mẹ, lông màu xám đậm. Có con lông màu trắng chạng bốn chân yếu ớt, run rẩy, gầy gầy, đầu gối rất to. Con ngựa con cúi xuống uống nước suối. Con mẹ sợ con té xuống suối, nó hí vang kêu tìm, làm huyên náo một góc rừng yên tĩnh.
    Chàng và mấy cháu trai, đi tìm cây lá rừng, dựng tạm lều. Trên địa điểm thơ mộng, nhìn xuống lượn suối nhỏ chảy róc rách dưới chân đồi, cạnh tảng đá nâu vàng, nghiêng mình qua bên kia sườn núi. Mây bàng bạc trôi giữa bầu trời êm mát như nhung. Gió thổi nhè nhẹ qua khu đồi thông, tạo thành bản trường ca núi ngàn, hùng vĩ muôn điệu. Cảnh vật chìm đắm dưới bầu trời xanh lơ. Mây trắng lững lờ lang thang trôi, nước trong vắt lặng lờ chảy. Vạn vật chìm đắm trong cảnh êm đềm nên thơ, bao la và thanh bình.
    Trên ngọn đồi thông rợp bóng nằm về hướng Đông Bắc, là lăng Quận Công Long Mỹ Pierre Nguyễn Hữu Hào, nhà đại điền chủ người Gò Công, ông ta làm chủ nhiều đồn điền cao su, trà, ở một số Tỉnh, Đà Lạt, và một số đất vùng Cao Nguyên Trung Phần. Ông Nguyễn Hữu Hào là thân sinh của Nam Phương hoàng hậu. Ông Lê Phát Đạt Philippe Huyện Sĩ giàu có bậc nhất thời bấy giờ, là ông ngoại hoàng hậu.
    Đã bao lần cô nhỏ đến thác Cam Ly, đứng cheo leo trên mô đá trơn trợt, dõi mắt nhìn từng giải mây mềm, như giải lụa vắt dài qua sườn núi. Nghe tiếng thông reo triền miên bất tận giữa non ngàn. Nhỏ đứng hàng giờ nhìn trời nhìn đất, với đám bạn nghịch ngợm như "qủy xứ", cô nhỏ nào thấy cảnh đẹp đâu!
    Chàng dẫn các cháu đi lên suối Cam Ly Thượng. Chúng leo núi, nhảy nhót trên mô đá rong rêu trơn ướt, không sợ ngã. Chúng leo trèo trên nhánh cây già cỗi, nằm lăn trên thảm cỏ bồng bềnh, êm ái như nhung. Mấy cháu xắn quần lên tận gối. Đứa bắt ốc, bắt cá, đứa hái sim. Qủa sim tím no tròn mọng chín, trông thật dễ thương, cắn vào ngọt lịm, thơm ngon lạ lùng. Nhưng ăn nhiều sim bị khé cả cổ, đôi môi tím ngắt như nhuộm chàm. Vài đứa đi hái trái mác mác, là loại trái cây dây leo đặc biệt. Có lẽ nó chỉ mọc ở vùng rừng núi. Trái tròn, lớn hơn quả chanh một tí, khi chín, vỏ trái màu xanh. Có trái vỏ màu tím đỏ đậm, ruột nhiều hột mọng nước, chín vàng như nhau. Chị em nàng mua mác mác, cắt đôi, múc hột bỏ vào ly có ít đường, đá, khuấy đều lên ăn... ngon hết sẩy!
    Tuy là bữa ăn ngoài trời, thế mà chị Hạnh chuẩn bị chu đáo: Nào bánh hỏi thịt quay, xôi gà, bánh mì thịt nguội, chuối, quít, nước đá chanh đường, đựng trong bình nhôm to. Chàng đem hai két coca, một thỏi chewing gum. Người lớn ăn uống nói chuyện phiếm. Các cháu bày đủ trò chơi, ca hát líu lo. Buổi du ngoạn ngoài trời rất vui vẻ, hồn nhiên, thoải mái. Mấy cháu chạy lên trăm bậc cấp cao, tham quan lăng. Chàng ngồi bên cạnh nàng, hai người tựa lưng vào thân cây thông non đầy bóng mát, anh ta thong thả kể cho nàng nghe:
    - Có một lần, anh mơ thấy mình ngủ từ ngày nầy sang ngày khác, trên đỉnh thông cao. Tuy ngủ, anh nhìn thấy em đi học về ngang. Anh cố mở mắt ra, muốn gào to lên, gọi tên em. Muộn mất rồi! Em ôm cặp đi quá nhanh. Đôi mắt em buồn, nhìn anh hờ hững xa lạ. Như ta chưa từng quen biết nhau. Tà áo nữ sinh trắng toát vờn bay trong gió. Tóc em dài vướng trên mặt anh. Thoang thoảng mùi thơm hoa đồng cỏ nội dịu dàng, mộc mạc đơn sơ. Anh nhẹ nhàng vuốt mái tóc em, và biết rằng em sắp sữa ra đi khỏi giấc mộng, mà anh hằng muốn duy trì. Tim anh bừng lên ngọn lửa nồng nhiệt, đã từng ấp ủ không dám nói ra. Anh cố gắng mỉm cười, để khỏi thổn thức trong giấc mơ. Những lời chưa nói được là "Anh nhớ em, tim anh say đắm vì em". Nhưng, em vụt tan biến vào ráng chiều đỏ thắm, không hề ngoảnh lại.
    Nàng cầm cụm lá thông khô mượt mà, lòng tràn ngập niềm vui, băn khoăn xao xuyến bồi hồi. Khi nghe chàng nói, trái tim nhỏ đập mạnh trong lồng ngực. Như một đột biến quá đỗi là nhanh. Nàng không biết làm gì hơn, cúi đầu đan lá thông khô rụng trên thảm cỏ mềm, thành con rít li ti. Cuộc tình nào vừa chớm nở cũng có nét diễm kiều, ngọt ngào say đắm, ngất ngây dễ thương và lãng mạn. Nhỏ ngập ngừng:
    - Giấc mộng đẹp, có điều buồn, anh nhỉ?
    - Nhỏ ơi! Em buồn vì đời không phải là giấc mộng. Nhưng em ơi! Giấc mộng cũng không phải là đời.
    - Anh nói phải.
    Qua giọng nói nhỏ nhẹ, nhìn đôi má ửng hồng như màu hoa đào in trên má nhỏ, chàng nhìn thấy vẽ bẽn lẽn tươi nguyên từ người con gái miền Cao Nguyên Lâm Viên luôn e thẹn, nhỏ sợ lỡ lời, sợ làm buồn lòng anh ta. Chàng âu yếm mỉm cười, nhìn nhỏ đan con rít khô từng lọn, rồi sắp lại thành chữ …
    Ba giờ chiều, chị Hạnh gọi các cháu rời trại. Cả nhóm lên xe taxi ra về. Chị Hạnh, Thuỳ, xuống xe vào chợ. Chàng, nàng, các cháu lên Sân Cù trước, ở đó chơi. Mấy cậu bé mặc quần ngắn, ôm banh chạy lên khoảng đất bằng, đá thỏa thích. Nhỏ, và chàng ngồi dưới chòm thông giữ đồ đạc. Anh ta nhìn nàng tủm tỉm cười hoài. Cô gái ngượng quá bặm môi, nói:
    - Nhỏ chứ ai, mà anh nhìn kỹ quá vậy?
    Từ từ lấy trong ví da ra một tấm ảnh, anh ta úp bề phải lên lòng bàn tay, không cho nàng thấy, tay kia chỉ vào tấm ảnh, chàng nghiêng đầu nhìn nhỏ cười:
    - Nhờ em nói lại với anh bạn trong tấm ảnh nầy. Là anh nhớ người đó, yêu người đó. Đừng quá vô tình, làm khổ anh nữa nhé!
    Nói xong, cử chỉ thư thái nhẹ nhàng cũ, anh ta nghiêng đầu nhìn nàng, đá lông nheo mấy cái, từ từ lật tấm ảnh lên. Trời ơi! Tấm ảnh mà cô nhỏ đã chụp giã làm con trai hồi xưa, trông cao bồi du côn hết chỗ nói: Áo ca rô sọc lớn bỏ trong thùng, quần tây đen bó sát mông, nịt to bản. Bên hông đeo lưỡi lê, giày ống, đầu đội nón rộng vành, miệng ngậm điếu thuốc lá. Tay cầm khẩu súng săn hai nòng của ba, trông “cao bồi leo cây”, qủy quái không chịu được. Chàng đã “dzớt” tấm ảnh trong album. Ngượng quá! nhỏ chụp lại. Nhưng nhanh hơn, anh ta né tránh và cất vào túi áo, tay chận lên ngực giữ lại. Nàng năn nỉ:
    - Trả tấm ảnh đó, cho em đi.
    Chàng lắc đầu, trên môi giữ nụ cười trêu ghẹo. Nhỏ van lơn:
    - Trả lại cho em đi! Kỳ quá!
    Đứng dậy, vin tay vào cành thông với điếu thuốc thơm gài trên môi. Chàng nhìn nàng say đắm và trêu đùa không nói. Nhỏ giận hờn, đôi mắt trẻ thơ ướt lưng tròng, răng cắn làn môi, đầu cúi gầm, bứt cọng cỏ cú dai, làm đỏ cả bàn tay. Nàng không thèm nói nữa. Thật lâu, anh ta đến ngồi gần bên nhỏ, tiếng nói như pha mật ngọt tình yêu:
    - Cho anh xin lỗi. em nhé!
    Cằm cô nhỏ tựa lên hai đầu gối, ngón chân cái xủi xuống đất, cạy lõm một ô đất mềm, mái tóc dài chấm trên mấy ngón chân, che khuất hầu hết khuôn mặt hờn dỗi. Anh ta muốn vuốt lọn tóc buông lơi, quàng tay qua vai, ôm nhỏ vào lòng dỗ dành, nói lời xin lỗi, mà chàng không dám. Sợ nhỏ giận. Nàng giận thật, thì anh ta không biết phải thế nào đây! Anh ta chỉ nghiêng đầu đụng nhẹ trên tóc nàng, thì thầm nói câu:
    - Giận anh đó à? Mới đùa tí ti, mà nhỏ "nhè ra" rồi. Anh xin lỗi lần nữa nhe... Cái mặt anh sao thấy ghét quá. Nhỏ ha! Trả lại tấm ảnh nè. Coi kià, hổng thèm cầm hả? O xịt anh rồi à? Nghỉ chơi mí anh thật hả?
    Nhìn anh ta châm điếu thuốc khác gài lên môi, nhỏ từ tốn ngắm nhìn:
    - Anh hút thuốc vàng hết ngón tay rồi kìa, hút nhiều không lợi đâu.
    Chàng nhìn nhỏ trách móc, thì nghe nàng nói:
    - Đôi mắt chi lạ! Ưng móc làm sao!
    Chàng dụi điếu thuốc vào gốc cây thông. Hai tay che mắt. Qua kẽ hở mười ngón tay mắt chàng sáng long lanh, anh ta nhìn nhỏ trêu ghẹo, đá lông nheo mấy cái. Nàng cười to, giơ một ngón tay lên:
    - Anh bịt mắt, ăn gian thấy mồ đi. Em móc thật à.
    - Nếu móc mắt anh, móc một mắt thôi nhe.
    - Vì sao?
    - Anh gửi nhờ em một mắt. Còn một mắt, cho anh vay ...
    Nàng lắc đầu nhìn anh ta cười tươi. Chàng rủ nhỏ đến lùm cây cỏ dại. Bông hoa vàng nho nhỏ không tên, không hương sắc hé nở. Chúng nép mình chúm chím, sau cành lá mềm mại khép hờ, trông ẻo lả nên duyên. Cạnh đấy là lùm cây mắc cỡ màu tim tím đầy gai, có hai hàng lá kép li ti, mặt trên màu xanh, mặt dưới màu tím thẫm. Chúng quá đỗi thẹn thùng, khép chặt hàng mi, mỗi khi có người vô tình dụng phải. Dưới cành lá đầy gai nhọn, điểm bông hoa tím hồng rưng rưng, to, tròn đều, êm như hạt bi bằng nhung. Bông hoa mắc cỡ nhẹ nhàng, thảnh thơi rung rinh theo làn gió thoảng. Chàng cẩn thận ngắt cành hoa mong manh. Cánh lá đồng loạt rủ nhau khép mắt lại rất nhanh. Dù thế tay chàng bị mấy gai nhọn đâm vào. Đưa hoa lên môi hôn, rồi cài trên mái tóc nhỏ. Anh ta cười:
    - Em dễ thương như loài hoa nầy.
    - Em sẽ ép cánh hoa anh thương, rồi trao về anh.
    - Kỷ niệm dù nhẹ nhàng, đơn sơ, nhỏ bé đến đâu. Cũng được chúng mình nâng niu, gữi gìn và trân trọng.
    - Nhỏ đồng ý với anh.
    Hai người về chỗ cũ khi chị Hạnh, Thùy đến. Hai người ăn chung một ngăn cào mên mì quảng, họ vừa ăn vừa cười khúc khích. Chị Hạnh nhìn hai cô cậu yêu nhau đằm thắm, lòng bồi hồi tưởng nhớ đến chồng xiết bao! Ăn uống xong, chị em thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về. Chàng đề nghị nho nhỏ bên tai nàng:
    - Sáng mai, em đi dạo với anh nhe?
    - Em chưa bao giờ đi dạo như vậy.
    - Có thể đi một mình, em ngại ngùng và giận hờn, vì anh thích trêu ghẹo em. Khổ nỗi, anh thích thấy em nhõng nhẽo, hờn giận như hôm nay. Anh biết em "ghét cay ghét đắng" anh. Dù vậy, anh muốn nghe nhỏ phản nghĩa chữ "ghét" đó vô cùng.
    Khuôn mặt trắng trẻo đỏ bừng, biểu lộ cảm xúc nội tâm chân thành. Vẫn đôi mắt màu hạt dẻ cô nhỏ ngời sáng, đôi môi phớt hồng, thường chúm chím nụ cười khả ái. Dễ thương đến nỗi ai cũng muốn nhìn nhỏ. Khiến anh ta càng yêu thích.
    Buổi chiều xuống đậm trên sườn đồi, sương mù quyện từng đám trên mặt nước, làn sóng lăn tăn vẽ trên mặt hồ Xuân Hương, mấy vòng tròn lan rộng ra dần dần, rồi chìm trong bóng nước. Vài chiếc lá vàng lững lờ bay lượn và đáp nhẹ trên con thuyền độc mộc, neo ở đầu cầu gỗ. Mây qùy gối bên kia hồ, tạo thành bức tranh hoàng hôn diễm lệ. Mờ nhạt phía xa là dãy núi Lâm Viên tím đục, pha sắc mây màu sáng bạc, màu da cam lẫn trong màu ngà. Nhiều cánh én lạng xuống nước rồi vút bay lên cao, muôn tiếng kêu chiêm chiếp gọi đàn về tổ.
    Mấy chuyến xe đò vội vã tải hàng vào chợ, khách bộ hành rảo bước. Trước khi lặn, mặt trời le lói từ các áng mây xám bất chợt lóe hồng lên, dọi sáng lữ khách nhàn du thả bước trên phố thị. Năm sáu cặp nhân tình dìu nhau đi thật chậm; hình như họ không nhìn thấy cảnh bon chen phố phường rộn rã, người qua kẻ lại, náo nhiệt ồn ào. Họ không biết thời gian trải bóng qua song cửa đã lên đèn.

    _ * _

    Ái Ưu Du
    Bút trần nào tả được lưu luyến!
    Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
    Tình Hoài Hương

  5. #5
    Tinh Hoai Huong's Avatar
    Status : Tinh Hoai Huong v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: May 2009
    Posts: 1,059
    Thanks: 4,471
    Thanked 3,946 Times in 887 Posts

    Songs Ngày Ây Đà Lạt Đầy Thi Vị…







    Du khách thơ thẩn thả gót phiêu bồng trong lòng đô thị tĩnh mịch, phố đêm càng về khuya dường như càng lắng đọng bất tận, yên ắng lạ lùng. Cảnh vật trở nên thơ mộng giữa khí lạnh sắt nhọn, đã quấn quýt ăn sâu vào lòng người. Đà Lạt càng dễ yêu. Thi vị. Duyên dáng. Thơ mộng và quyến rũ xiết bao khi mùa xuân bừng dậy nơi nơi!
    Nàng thương cuộc đời rộng mở ở tương lai. Thương mái trường xinh xinh xưa có thầy cô, bạn bè quen thuộc thân yêu. Thương lối ngỏ đi về mỗi buổi học tan. Thương thành phố thơ mộng, có hàng hoa anh đào chen cánh những hàng cây xá lị tô điểm vòm trời Cao Nguyên thêm mơ mòng, quyến rũ. Thương biết mấy hồ Xuân Hương xanh biếc, phẳng lặng như phiên gương loáng bạc in bóng sân Cù. Dưới bầu trời trong sáng ban mai, có ngàn nụ hoa anh đào chúm chím mời gọi áng mây bàng bạc pha hồng thắm lững lờ trôi.
    Thương mỗi chiều gió mùa Đông Bắc lồng lộng vút trên đỉnh núi cao, có sấm sét ở góc trời lúc choạng vạng, gió uốn cong cành cây mimosa nghiêng ngã thấy mà thương. Thân cây đau đớn rên rĩ vặn mình kêu rắc rắc như muốn gãy. Chùm hoa ướt sủng nước, rên rĩ quật lui quật tới lia lịa. Hòa với tiếng sấm chớp gầm thét dữ dội, gió hú từng hồi kinh dị trên sườn đồi. Gió lọt qua khe cửa rít lên vút vút nghe đầy ớn lạnh, buồn bã đơn điệu vô cùng.
    Quê hương Đà Lạt của nàng có hai mùa mưa nắng rõ rệt. Mùa Hè là đầu mùa mưa, trời tháng Hạ vần vũ mây xám, từng cuộn mây bay ngang đầu. Mưa đêm nầy qua ngày tháng khác trên núi đồi cao ngất, ngút ngàn. Vậy mà nàng yêu tháng ngày mưa dầm không biết mệt; muôn triệu hạt mưa nặng trĩu to tròn rơi bồm bộp trên mái tôn. Thỉnh thoảng… lâu thật lâu có kèm theo mưa đá hột to hột nhỏ. Dì cháu nàng thích thú nhặt mưa đá bỏ vào ly, trong khi những nhà làm vườn thấy mưa đá, là họ lo buồn rầu rĩ; vì nó hủy hoại hoa màu tan nát, hư hỏng rất nhiều. Thành phố luôn mờ mờ, nhạt nhòa, ẩn hiện sau làn sương ẻo lả, mỏng manh.
    Những cơn mưa lăn tăn li ti vào độ cuối Thu đang chuyển hạt thành nhỏ li ti như bụi phấn, nhẹ tênh, âm thầm lả lơi đậu trên mái tóc lữ hành. Nước ban mai ở các khe đá, suối, hồ, khe, chưa chảy kịp, nước buổi chiều đã dâng lên cao; chảy xối xã về cuối nguồn:
    Nào thác Cam Ly, thác Datanla, thác Prenn, thác Liên Khương, thác Gougah, thác Pongour. Nào hồ Xuân Hương, hồ Than Thở, hồ Lãng Ông, hồ Chi Lăng. Suối Vàng, suối Bạc, suối Cát Tiên. Rừng Ái Ân. Đồi Thông Hai Mộ. Thung lũng Tình Yêu, vân vân... Ah! Nào là chùa Sư Nữ, chùa Linh Sơn, chùa Tàu… Và nhà thờ Domain de Marie. Nhà dòng Couvent des Oisaux. Nào gác chuông nhà thờ cao ngất in hình con gà (báo thức trên chóp đỉnh. Dù vậy con gà không bao giờ chịu đánh thức khi mọi người đang bình yên trong giấc ngủ. Nó không biết gáy dù mỗi bình minh hay hoàng hôn, hoặc trong canh khuya mặc lòng). Khi mỗi sáng, trưa, chiều, tối, tiếng chuông luôn ngân nga giữa núi đồi, báo hiệu hừng đông hay hoàng hôn thinh lặng. Trời cuối đông dật dờ cơn say bão còn luyến tiếc len lén mang khí lạnh bay về lấp ló ve vuốt bên thềm năm mới; như trêu nghẹo nàng Xuân. Lạnh! Lạnh kinh khủng! Cái lạnh buốt giá, tê cóng nhức nhối, như muốn bại liệt cơ thể, như điếng cả hồn lẫn xác và ăn sâu vào lòng người. Hai hàm răng tự động run rẩy, va vào nhau lộp cộp. Toàn thân run lập cập, thở không đều nhịp. Mặc dù thế, có làn hơi thoảng lạnh từ cổ họng mọi người bay ra như trêu đùa, chọc ghẹo bạn.
    Mùa xuân năm ấy hoa anh đào tươi nắng rộ nở trên ngàn cây, gió lả lơi đùa với nội cỏ, và nàng thật hồn nhiên vui vẻ lạ thường cùng bạn: Phú, Du, Hạ, Lễ, Tài, họ ở Sài Gòn lên Đà Lạt ăn Tết. Các bạn trai chưa đến Đà Lạt lần nào, ai cũng ngạc nhiên và vui thích, cười ha hả khi thấy mình thở ra thành hơi khói. Đêm đêm ở nhà của ba má nàng, mấy bạn pha cà phê, ăn bánh ngọt, cắn hạt dưa, ăn bánh chưng, bánh téc, uống nước trà thật vui vẻ, thi vị sao đâu. Họ ngồi nói chuyện phiếm trong phòng khách, đến tận khuya.
    Có ngày không biết làm gì hơn, là họ bày trò thi nhau nhìn vào mắt. Hể ai chớp mắt nhấp nháy mắt trước, hay cười, là bị phạt uống một ly đá lạnh. Eo ơi! Ở xứ nầy giữa đêm khuya, mà uống đá lạnh, thì lạnh hết biết. Lạnh nổi da gà! Trò chơi gì trẻ con lạ! Chơi đỗ cá ngựa, cờ duyên khóc, duyên cười, quẹt lọ nồi. Vui thật vui. Mấy bạn cùng dì cháu nàng dạo phố đêm. Họ mua thuốc lá, kẹo, bánh, chewing gum, bắp nướng, đi tà tà nói chuyện tếu, đi bộ giáp một vòng bờ hồ Xuân Hương dài ngót sáu cây số. Có khi họ lại vòng lên trường Lyscé Yersin ngắm trăng lá lúa ẩn mình trong đài mây. Đường về khuya lạnh lẽo càng thêm hoang vắng, cảnh vật càng huyền ảo, nhưng đẹp lạ lùng. Sương mù phủ kín thành phố đầy hoa anh đào nở rộ. Thỉnh thoảng lớp mây bàng bạc bay nhanh, lộ ra khoảng trời đêm đầy sao nhấp nhánh, vầng trăng khuyết như con thuyền nhấp nhô sóng nước bồng bềnh trôi đi trôi về. Dăm bảy vì sao sáng hơn, to hơn, vì sao lóng lánh e thẹn quỳ gối bên nhau bẽn lẽn trò chuyện trên bến Ngân Hà.
    Nàng, Thùy, các cháu làm hướng dẫn viên du lịch, qua bao thắng cảnh duyên thơ hữu tình, qua bao núi rừng suối hồ mộng mơ. Tình thân hữu lan dần. Nàng nhớ một lần cả nhóm bao taxi, đi picnic nguyên ngày. Tám giờ sáng, xe dừng ở thác Datanla. Họ lần mò đi từng bậc cấp ngoằn ngoèo trơn như mỡ để xuống chân thác, mặt trời chưa thức giấc dưới những vòm cây âm u còn ngái ngủ. Nước từ trên khe đá cao ngất, chảy ầm ầm, dội xuống lòng thung lũng, vỡ ra muôn triệu bụi phấn trắng xóa, quyện với từng mảng sương mờ đục phủ kín bầu trời ban mai nhờ nhờ màu sữa.
    Thác Datanla thâm u cheo leo hiểm trở là thế, mà họ quyết leo qua bên kia chân thác. Từ từ leo lên ngọn thác thứ nhì, đứng chênh vênh bên hốc đá chốc lát, rồi tìm cách leo lên đỉnh thác thứ nhất, ở tít mù trên cao, cao ngất. Mặt úp sát vào vách đá, lưng quay ra phía vực sâu, hai tay bám chặt bờ cây, bụi cỏ. Không ai dám ngoái cổ nhìn ra phía ngoài, hoặc nhìn xuống vực thẳm. Một trời giông bão như quay cuồng tít dưới chân ta.
    Qua muôn ngàn cây đại thụ, gỗ tạp, gỗ lá rộng, lá kim quý như: cẩm lai, sao, thông hai lá, thông ba lá, chen cánh với mộc lan, tre, nứa, lồ ồ, le, dẻ, lùm cây um tùm gai góc, bờ bụi lóc lở rong rêu ẩm ướt. Cổ thụ cằn cỗi già nua không biết tháng năm, chi chít sợi dây rễ dài lòng thòng, to hơn cườm tay. Loại dây dẽo, dai, chắc chắn, quấn quýt trên cành cao, chạy dài xuống lòng thung lũng mờ mờ, sâu thẵm. Họ tìm dây bám chặt vào đó, mà di chuyển. Tiếc rằng họ chưa đủ kinh nghiệm sống, chưa dám đu dây rừng y như Nữ Chúa rừng xanh.
    Leo lên hết chóp đỉnh, thác Datanla khúc khuỷu cuối lòng khe đá, biến thành đầu ngọn thác thứ nhất. Phía bên nầy khe đá, những ụ đất sét, có đá cao lanh, đá quý, quặng boxit, than nâu, ở gần vùng Đạ Đờn, Đạ Tẻh, Đạ Hoai. Hai bờ suối dần dần nở rộng ra; dẫn đến cánh đồng cỏ non xanh mướt trải dài, nhìn mút tầm mắt, thảm cỏ ướt đẫm sương mai lóng lánh. Nhiều giọt sương mọng tròn, long lanh giọt thủy tinh dưới ánh mặt trời yếu ớt ló dạng từ bên kia, đỉnh núi nhọn hoắt muốn chọc thủng từng áng sương bay ngang đầu. Sương từ ngọn lá non trên cao, rơi lốp đốp xuống cành lá mềm mại dưới thấp. Tàng cây cổ thụ mọc chen cánh gần khe suối, ấy là sát rừng hoa qùy chen lấn loài hoa mắc cỡ màu tím lá xanh đầy gai nhọn, thế mà hoa vẫn e thẹn khép chặt hàng mi khi có người vô tình đụng đến.
    Hòa tìm cách leo lên cành, hái nhiều loại lan qúy, mỗi loài hoa có một sắc đặc biệt riêng. Mấy chú sóc đuôi xòe ra, như chiếc chổi lông mềm mại, leo trèo trên cây quả chín đỏ. Bầy khỉ lí lắc nhi nhô, chuyền chỗ nầy chỗ nọ nhanh nhẹn, gọn gàng, nhẹ nhàng, chúng kêu chí chóe. Hình như chúng phản đối sự có mặt của con người, không mời mà đến trong giang sơn cẫm tú, đầy bình yên của chúng.
    Chim hót líu lo, đủ mọi giọng điệu trầm bổng véo von. Lẫn tiếng nhịp nhàng của bầy chim gỏ kiến, đang đập mõ dài cứng ngắt vào thân cây xù xì, hòa cùng tiếng thác đỗ từ nơi xa xa vọng lại. Thỉnh thoảng tiếng vượn hú kêu đàn. Cú nấc cụt từng tiếng. Dơi thấy động rừng bay ra kêu "xít...xì". Bầy chồn lủi nhanh vào bụi rậm. Thỏ rừng tung tăng nhảy nhót thảnh thơi trên cánh đồng cỏ non. Tất cả âm thanh và hình ảnh sống động ấy, tạo thành bản rừng ca thiên nhiên muôn điệu bất hủ.
    Lễ đưa máy ảnh bấm liên tục, những hoạt cảnh tươi nguyên núi rừng hoang dã hồn nhiên, đầy tình tự quê hương hữu ái, mà anh ta hằng yêu thích. Phía trên đỉnh thác khá lạnh. Nhưng không lạnh bằng lòng thác lúc nãy. Du ngẩn ngơ... tìm chỗ đặt mấy giỏ thức ăn xuống. Các bạn ngồi trên tấm ni lông, mà họ cẩn thận mang theo. Họ nói chuyện cười đùa huyên thuyên, họ chỉ chỏ Lễ chụp ảnh.
    Bỗng Phú khựng lại, im bặt, khiến các bạn ngẩng nhìn. Có những dấu chân loài thú khổng lồ quần nhau, cạnh khúc xương ống, một đầu lâu (có lẽ của khỉ), cách chỗ các bạn ngồi không xa.
    Thế là, ý định nằm lăn ra bãi cỏ non mềm, chợt tiêu tan ngay. Đi núi, họ không mang theo bất cứ một dụng cụ đề phòng nào, nhỡ mà có bị rắn rết cắn bất tử, thì thật nguy to. Bây giờ cả nhóm mới thấy Hoà đề nghị leo lên núi, là điều dại dột, bất lợi quá. Họ vội xếp đồ đạc vào ba lô, giỏ xách, để vát trở xuống chân thác. Lòng chẳng hẹn lòng, nhưng ai ai cũng nơm nớp lo sợ sự bất an quanh quẩn đâu đây. Nỗi lo sợ ớn lạnh cùng khắp. Khí trời ban mai đã lạnh lẽo, càng thêm buốt giá kinh khủng. Kinh khủng!
    Mất hai giờ, họ lần mò trở xuống chân thác. Leo lên đã khó, tụt xuống càng khó gấp bội. Bạn cẩn thận lần mò, nhích đi từng bước một. Tay bám vào gờ đá, thân cây hoặc dây leo, gốc rễ, bò thụt lùi, từng tất đất khó khăn. Nhìn xuống vực thẳm, thấy tối tăm mặt mũi, hoa cả mắt, sợ mất hồn mất vía. Cuối cùng, cả nhóm trở về được dưới chân thác, mặt mày chân tay xây xát, mệt mỏi rã rời, quần áo xốc xếch, lấm lem. Tuy vậy, mấy anh thanh niên tính không khỏi reo lên, vì họ đã tận hưởng giờ phút vui thú nhất, qua danh lam thắng cảnh tuyệt vời. Thể hiện tính kiên cường, bất khuất gian nan, thỏa trí tò mò, dù họ quá mệt mỏi và lòng kinh sợ.
    Hôm đó, khi nhảy qua mấy hòn đá trơn, suýt tí nữa nàng bị nguy hiểm tính mạng, nếu Phú không nhanh tay kéo nàng ngã dúi vào lòng anh. Mất thăng bằng, cả hai người ngã lăn trên dòng suối ấm dưới chân thác. Hương hoa núi rừng mộc mạc, kèm với sự sợ hãi chợt đến, chợt đau lúc tay chân bị đập vào đá, khiến nàng quên nỗi bẽn lẽn thẹn thùng. Áo quần ướt sũng nước. Hai người nắm chặt tay nhau, từ từ lội vào bờ, và lóp ngóp bò lên ngồi trên tảng đá, “anh chị” hong khô người dưới ánh nắng.
    Các bạn lò dò đi các nơi chụp ảnh. Chỉ còn hai người, nàng cảm thấy ngượng ngùng, e thẹn, vì áo quần dính chặt vào da. Không ai nói với ai lời nào. Phú, và nàng cùng nhìn theo các bạn. Thế nhưng, thoáng chốc quần áo khô nhanh. Các bạn đi Prenn, Liên Khương, Bồng Lai. Thác Gougah có tên gọi “Nam Phương đệ nhất thác”, cách thành phố Đà Lạt khoảng 45km. Thác nằm ở khu vực xã Tân Hội, huyện Đức Trọng, tỉnh Lâm Đồng. Từ quốc lộ 20 đi theo con đường mòn rậm rạp và âm u, ta rẽ vào phía trái thì tới nơi. Thác Gougah xa quốc lộ khoảng 7km. Thác Hang Cọp thuộc địa bàn thôn Túy Sơn, xã Xuân Thọ, cách trung tâm thành phố Đà Lạt khoảng 15km về phía đông bắc (qua Trại Mát).
    Đặc điểm: Xung quanh thác có rừng thông đặc chủng và rừng hỗn giao khá xanh tốt thích hợp cho các chuyến du lịch dã ngoại. Sau đó chúng tôi đi Pongour. Chiều về đi đi suối Cát Tiên, hồ Than Thở. Vallée D 'Amoure. Suối Vàng. Suối Bạc. Cam Ly và về phố.
    Những lần du ngoạn ngoài thiên nhiên, làm cho cuộc sống của nàng có phần dễ chịu, thoải mái hồn nhiên tươi vui hơn. Nàng nhớ thật nhiều về tình bạn nồng thắm buổi ban sơ, và những ngày luyến lưu xa xưa đầy thân ái, đã ghi lại trong tâm tư nàng tình bạn chân thành hữu ái đậm sâu và bất diệt.
    _ * _

    Ái Ưu Du
    Bút trần nào tả được lưu luyến!
    Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
    Tình Hoài Hương

  6. #6
    Tinh Hoai Huong's Avatar
    Status : Tinh Hoai Huong v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: May 2009
    Posts: 1,059
    Thanks: 4,471
    Thanked 3,946 Times in 887 Posts

    Songs Bạn Hữu


    Bạn Hữu



    Chờ Mười ở tiệm Vĩnh Chấn, Nguyệt vui vẻ nói:
    - Anh em mình muốn nhờ Mười, Noel này về Cầu Đất có chút chuyện... Khổ quá, chẳng là thế nầy nè... anh Minh tao ảnh, ảnh nhờ... tao nói với mày là... là...
    - Mi muốn cái gì, cứ nói toạt móng heo ra đi. Ấp a ấp úng, vòng vo tam quốc chí. Nghe phát mệt.
    - Hì hì! Tụi nầy nhờ mày đóng vai... "tình hờ" của anh Minh, ừ! chỉ "giả vờ thôi mờ. Tất cả bọn mình sẽ đi qua nhà vợ tương lai của ảnh, cho họ hàng nhà chị ấy đừng tưởng bở, đừng làm bộ, làm cao. Anh em nhà tao chịu hết nỗi rồi.
    - Thôi đi má! Đùa dai kiểu nầy, hại tim lắm. Tui sợ ăn dao phay, hay bị tạt ác xít, mà tui chả được "chấm mút" gì.
    - Không sợ tao méc "ôn xã" sao?
    - Khi không bắt tao làm chuyện "quân tử tàu". Mệt.
    - Vì hạnh phúc của ảnh mà.
    - Tao thương họ hén. Nếu tao có bề gì, thì làm gì nhau nà?
    - Bảo đảm có anh em bạn bè đi quanh mày mà.
    - Để xem sao.
    * * *

    Thế là, Minh và hai cô em gái đến nhà xin phép chị Khánh, cho Mười về Cầu Đất "ăn giỗ bà cố". Chiếc xe khách chở mười sáu người. Minh năm nay khoảng hai chín tuổi, anh ta có những người bạn đã vào đời, người đi dạy học, người đi lính, người sinh viên: Biên, Thuật, Cư, Sĩ, Tòng, Phán, Hội. Thuyết, Tâm, An. Cọng với bảy cô gái nhỏ ưa nghịch ngợm. Nên chuyện vui nổ dòn như bắp rang trong chiếc xe đò.
    Do có bàn tính trước, nên bạn hữu xuống xe dưới đầu dốc. Cầu Đất có độc nhất một "con đường Cái Quan". Quốc lộ chính nối liền thành phố Đà Lạt với Đơn Dương, Krông Pha, Ba Ngòi, Cam Ranh, và Liên tỉnh miền Đông.
    Xem ra phố nhỏ nhưng không kém phần quan trọng! Phố chợ nằm trên quốc lộ chính, đi lên đi xuống vài lần, đã rõ mặt nhau. Cô vợ tương lai ở giữa phố phía tay phải. Nhà Minh an tọa trên dốc trái, nhích lên lưng đồi cao. Đứng ngoài sân, Minh có thể nhìn thấy nhà "bà xã tương lai Min" hoa khôi Cầu Đất.
    Chỉ cần một giờ thôi, thì từ đầu dưới lên xóm trên đều biết tin giáo sư Minh, cùng bạn bè đông đủ về làng. Ở thôn xóm cần lao nầy, người dân đa số đầu tắt mặt tối với ruộng vườn, nương rẫy. Một “giáo sư” tà tà về quê, liền được thiên hạ ngưỡng phục, y như Quan Trạng về Làng vậy. Nhất là anh ta "kề vai bá cổ" con nhỏ thị thành "mặt hoa da phấn", nói ra thì mắc cỡ, xấu hỗ chết đi. Mười có đẹp đẽ chi, chẳng qua nàng ưa lấy le và “ham dui” thôi. Bọn Nguyệt chọn nàng vì Mười "lì". Điếc, thì lấy gì sợ súng mà lo!) Mười dám cả gan "vai ôm cánh ấp, đồng sàng dị mộng" hai người nũng nịu đi giữa lòng quốc lộ, nói chuyện "tìn...iêu", mà ríu ra ríu rít mắt liếc liếc lườm lườm, đưa tình đắm say.
    Run thấy mồ, nhưng Mười làm ra vẻ yêu đương mặn nồng, ỏng à ỏng ẹo, nhoi nhoi cái đít vịt. Tay trái Mười vờ quàng ra sau lưng túm đuôi áo veste Minh cho khỏi ngã dúi về phiá trước. Tay phải nàng bèn nựng cằm Minh, "tát yêu tát quái" trước đám rước.
    Minh vờ cúi sát bên mái đầu Mười, anh ta xổ một tràng tiếng Thượng, tiếng Miên, Lào, Miến Điện, Ấn Độ, chi mô. Không ai hiểu ất giáp gì, mà cả nhóm lườm lườm nguýt nguýt và cười reo. Họ quậy phá "dễ xợ"! Đã đóng kịch, ta phải đóng cho trọn vở tuồng mà. Thú thật Mười níu rịt vạt áo của Minh, nàng hết dám đi ngang qua nhà “chị ấy” lần thứ nhì, Nàng thấy những cái nhìn nẩy lửa, ném vào cặp tình hờ trên phố.
    Khuôn mặt họ nhà gái quê xệ đanh lại, bên luống rau, ở góc đường, cuối ngõ, tiếng kêu gọi nhau ơi ới, xầm xì trò chuyện, thì họ ù té chạy đi báo tin với “họ nhà vợ” anh Minh. Y như báo tin bão khẩn cấp! Thì Mười sợ bị ăn dao phay, bị tạt ác xít quá chừng. Đám bạn gái, trai, hộ tống phía sau hai người, họ không khỏi rùng mình ớn lạnh, le lưỡi trợn mắt, nổi da gà, dựng đứng lông mày lên, vì khiếp đảm. Thôi nhé! Một lần "dại thì vái tới già". Ham "dui" có ngày lãnh thẹo, chết nghe con. Không có cái dại nào bằng cái dại nầy thật. Eo ơi! Cái lạnh bất chợt ập xuống, vuốt sống lưng Mười, như có ai lấy kim sắt to tướng, đâm vào đốt xương sống, chọc tủy ra, làm lưng buốt cóng đến rợn tóc gáy.
    Dĩ nhiên, người ta phải bảo vệ “quyền tư hữu danh nhân Thôn Xóm” chứ. Minh sinh ra, lớn khôn, thành nhân, thành tài, từ nơi chôn rau cắt rốn nầy mà.
    Gia đình Nguyệt mời bạn về nhà thiếu hẳn cách tổ chức. Đã hơn một giờ mà bếp lạnh tro tàn. Bà Ngoại của Minh đau nằm một chỗ. Cha mẹ họ mất sớm, Minh là thanh niên mà phải quáng xuyến mọi việc trong gia đình, thì làm sao đàng hoàng tươm tất, bằng có bàn tay phụ nữ chu toàn. Hai cô em gái của Minh đi học ở thành phố, họ còn non nớt. Mỗi tháng họ về quê thăm ngoại vài lần. Minh dạy học ở Đà Lạt và Cầu Đất, chàng hết chạy lên, lại lóc xóc chạy xuống, vừa chăm sóc ngoại già, em dại, một chốn đôi quê, như gà trống nuôi con, trong cảnh vườn trống nhà đơn. Ngoại già ở dưới quê lụm cụm, nên trăm sự Minh phải nhờ lối xóm đỡ đần sớm hôm, trông coi ngoại khi tắt lửa tối đèn.
    * * *

    Như sực tỉnh cơn mơ, Minh đưa tiền cho cô em Thủy đi chợ mua: trứng vịt, thịt bò, thịt heo, rau quả về nấu cơm canh ăn tạm. Giờ nầy còn lác đác vài hàng rau thịt sơ sài, ruồi bu tám lớp, thấy ghê!Kịp lúc ấy người bên nhà gái mời Minh qua nói chuyện. Minh xanh mặt nhe!
    Cơm nước giao cho bọn học trò nầy lôi thôi quá! Đi chợ nấu ăn cái gì, mãi đến hơn ba giờ chiều chưa có cơm ăn. Nguyệt vụng về lười nhác, giao Thủy cặm cụi lò mò xào nấu. Bếp núc tối om, chật chội, khói tỏa mù mịt, mắt mũi cay xè. Chẳng ra làm sao cả! Mấy cô gái túm tụm với nhau, mỗi người một tay. Cuối cùng cơm canh cũng dọn lên bàn. Ăn cơm dở dang, thì Minh về, mặt mày anh ta tươi rói, vì kế hoạch đã thành đạt: Anh sẽ cưới vợ sớm hơn dự tính.
    Cười nói huyên thuyên. Bỗng Minh im bặt, khi thấy mấy cô gái ngồi xù ra. Anh hỏi Nguyệt, Thủy. Vỡ lẽ là các cô nấu nồi cơm nhỏ xíu, nên họ đói meo. Minh cười, phân bua:
    - Vì vậy, anh cần phải cưới người vợ đảm đang gấp. Tiện thể, xin cám ơn các cô em, các bạn tôi. Nhờ có bữa cơm đói meo nầy, mà chúng tôi có dịp làm lành mí nhau, chúng tôi sẽ làm đám cưới. Xin mời qúy vị ân nhân đến tham dự nhe.
    Tòng khoát tay phản đối:
    - Gác việc đó goa một bên. Hổng phải anh đi đã đời, rồi dìa đây ba goa chích chòe. Phải bồi goàn thiệt hại dề dật chất, tinh thần anh em chớ. Nội cái tội: Hôm qua, goa nói goa goa, mà sao goa hổng goa ăn cum dí tui cà?
    Nhao nhao chọc phá nhau, họ cười đùa, mỗi người một câu:
    - Coi ảnh xoa xoa hai tay, ngon ơ dậy. Làm gì có chiện đi không dề rồi. Dễ ợt dậy! Phải khao bọn nầy bữa nhậu, cho quắc cần câu chớ.
    - En (anh) đi náng (nướng) cá cho bợn (bọn) tui dậu (nhậu) lơi rơi (lai rai) chớ.
    Thế là các anh cười ha hả đi mua rượu, và mồi về, họ uống cho đã một bữa. Các cô thì chui vào phòng nằm chèo queo đợi nồi cơm sau chín tới. Họ ra ngồi chò hỏ dưới nhà bếp, ăn cơm với su su xào tôm khô ngon ơi là ngon.
    Mười không ân hận khi làm chuyện "ruồi bu" mà người khác có hạnh phúc, tưởng nên lắm. Mười nghĩ, có lẽ do tính "lí lắc, lóc chóc, tành hanh, xí xọn, cao hứng", chứ ta chẳng xinh đẹp quyến rũ, đào hoa đào hiếc gì. Nàng được hai anh Biên và Sĩ theo tán kỹ quá. Nàng không thích họ, vì mới gặp chưa bao lâu, họ tán vội tán vàng. Như kiểu chụp giựt món hàng sold không bằng. Rồi... giống người chuyên làm áp phe, anh nầy tán không được, bỏ đi. Anh kia đến. Xí!
    Mười tiếc không có Thùy, tính nó hồn nhiên thẳng thắng. Thấy vậy, chắc là nó quậy phá cho mà biết. Dẫu chưa vướng mấy bụi trần, Mười có cái nhìn chân thật, tâm hồn thẳng thắng riêng. Vì phép lịch sự nàng phải xã giao vui vẻ xí, (tuy lòng băn khoăn). Chớ trách họ đã vào đời, từng trãi qua kinh nghiệm sống, chết, và chiến đấu trên chíến trường. Họ yêu cuồng sống vội giữa phong ba cuộc đời. Có nói đăm ba chuyện tào lao chi đế, vẫn là thường.
    Năm giờ chiều, trừ Minh ở lại thảo luận chương trình tổ chức hôn lễ sắp đến. Tất cả bạn bè, em cháu, đều lên xe trở về Đà Lạt. Ngồi phía trước, cạnh bác tài xế, Mười nhìn lên bầu trời đầy mây xám giăng giăng. Mười cảm thấy buồn buồn, nhớ nhớ trong lòng. Nàng tì tay lên cửa xe, nhìn vu vơ xuống núi đồi trùng điệp.
    Thung lũng nầy có những con đường đất đỏ vòng vòng lên vòng xuống, quanh năm chìm trong biển sương mù, lớp sương mù đọng suốt con đèo uốn lượn quanh co nhấp nhô thấp cao. Dãy đồi lồng lộng chập chùng, cao lớn tiếp tiếp lạ thường. Nhiều đám hoa qùy chen lấn lau sậy lô xô. Bao bụi sim mọc lô nhô chạy giật lùi sau những khúc ngoặt. Đồi thông cao to nhọn hoắt.
    Dân cư đa số làm vườn, làm rẫy, trồng từng đồi su su, rau cải, bắp sú, cà rốt, khoai tây, hoa, trái cây đủ loại dưới thung lũng hoặc lưng chừng các triền đồi, Họ cần cù nhẫn nại phá đồi làm nương rẫy, từ tháng nầy qua năm khác. Họ tưới biết bao giọt mồ hôi, trên luống đất hoang rừng, thành ruộng rau xanh tốt màu mỡ phì nhiêu. Những mái nhà tôn cũ, mới, nhấp nhô lẩn khuất, ẩn hiện dưới vòm cây ăn quả, tỏa làn khói quấn qúit, bịn rịn ấm áp, gợi thèm nhớ bữa cơm chiều.
    Mấy bác nông thôn cần lao sớm tối quảy gánh trên vai, bước chân vững chãi đi lên đồi hoặc xuống dốc, nhịp nhàng uyển chuyển theo đôi thúng gióng đong đưa. Con chó vàng loăng quăng chạy theo mừng chủ trở về, sủa gâu gâu vài tiếng, nó vặn hết cả người theo cái đuôi ngoắt lia ngoắt lịa. Bỗng chốc nó nhảy chồm lên người chủ, khiến bác nông thôn phải gỡ nón lá ra đập, đuổi nó đi.
    Sát lề đường, cạnh trường Tiểu học Đa Lộc, nơi bác tài ngừng xe, để châm thêm nước, vài thanh niên mặc áo quần lao động, đầu đội nón vải đà, mang gùi thưa đựng đầy lá trà tươi, tay họ cầm gậy trúc, miệng huýt sáo bản nhạc vui tươi. Họ cùng đi với ba em bé nhảy bước chân chim cạnh bốn thiếu nữ. Các cô trạc tuổi mười tám đôi mươi, có làn da trắng mịn, hai má thắm hồng, mắt ngời sáng, đẹp như hai em bé bầu bĩnh kia. Họ mang găng tay cao su, nón lá móc vào khuỷu tay. Họ mặc áo rộng thùng thình, quần đen bỏ trong đôi giày ống cao lấm lem đất đỏ, lưng đeo gùi đầy lá trà xanh nặng trĩu vai.
    Các cô cười khúc khích, hồn nhiên vô tư không bối rối. Họ cười khi thấy cậu thanh niên cỡi xe đạp chạy quá trớn, từ trên triền đồi xuống đường, giăng hai chân ra. Thân hình cậu ta xiêu vẹo qua một bên, cậu ta cố ghì chặt tay lái cho xe khỏi ngã, khi thả dốc. Họ đi thảnh thơi không chút nhọc nhằn, hình như không biết mỏi mệt, vất vả, dù đôi quai gùi thô cứng siết chặt vào vai.

    _ * _


    Ái Ưu Du
    Bút trần nào tả được lưu luyến!
    Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
    Tình Hoài Hương

Trang 1/4 123 ... cuốicuối

Tags for this Thread

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
Hội Quán Phi Dũng
Diễn Đàn Chiến Hữu & Thân Hữu Không Quân VNCH




website hit counter