Trang 3/4 đầuđầu 1234 cuốicuối
kết quả từ 13 tới 18 trên 19

Tựa Đề: Sắc hoa thời loạn

  1. #13
    hoang yen's Avatar
    Status : hoang yen v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Mar 2009
    Posts: 41
    Thanks: 3,911
    Thanked 173 Times in 32 Posts

    Default

    Chị ĐHT
    Nhìn lại hình thấy truyện và thơ chị viết vẫn trẻ như ngày nào, thành phố hồng chắc trời nắng đẹp hôm nay.

  2. #14
    Donghuong's Avatar
    Status : Donghuong v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Mar 2016
    Nguyên quán: Toulouse France
    Posts: 207
    Thanks: 42
    Thanked 540 Times in 191 Posts

    Default

    Cám ơn Hoàng Yến đã vào thăm trang nhà và để lại dấu tay dễ thương. đông hương mới ở VN về, nhìn những đổi thay của quê hương mỗi ngày rồi suy nghĩ không biết mình buồn hay vui nữa.
    Mong gặp Hoàng Yến thường
    Thân mến
    đông hương

  3. Xin cám ơn Donghuong

    khongquan2 (09-29-2018)

  4. #15
    Donghuong's Avatar
    Status : Donghuong v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Mar 2016
    Nguyên quán: Toulouse France
    Posts: 207
    Thanks: 42
    Thanked 540 Times in 191 Posts

    Default

    Donghuong Tonnu avec Loc Pham et Joe Ton.





    MỘT PHẦN ĐỜI CỦA HẮN_ EM TRAI TÔI
    *

    HẮN : THẰNG CHÔ
    *

    Tối ni trong nhà từ trên xuống dưới rộn rịp tiếng người
    .Hình như nhà có đám giỗ ; tui nhỏ quá nên không biết kỵ ai .
    Mạ có bầu , sắp sửa sinh , bà lăng xăng từ trong bếp bưng rổ trái cây lên nhà trên để đặt bàn thờ. Không biết đi ra sao, mạ vấp phải cái đòn giữa đất làm mấy trái chuối rớt ra, mạ trượt chân trên trái chuối, té ịch xuống. Đau quá, bà rên khẽ.
    Đêm nớ Hắn ra đời.
    Tui đang ngủ, còn nằm mơ thấy mình ra vườn đi tiểu, và đái luôn ra quần thì vú Hoan chạy vô dựng dậy :
    _N. ơi, mạ đẻ rồi, qua coi em nì. !
    Tui dụi mắt , chưa hiểu, vú nắm tay kéo qua phòng mạ : ui, Hắn nhỏ xíu như con búp bế trong tủ gương ngoài tiệm, đầu Hắn lớn hơn thân, mắt nhắm nghiền, không nghe tiếng khóc, bà Nội bồng Hắn lên, ịn ịn cái đầu hắn vô tường nhẹ nhẹ, nói để cho đầu hắn tròn lại một tí. ;
    Tui nghe mạ khóc thút thít với bà :
    _ Bẩm Ả, con sợ hắn câm và đui quá.
    Bà Nội tui la mạ :
    _Mụ Hanh nói tầm bậy để chờ coi ra răng mà !
    Hắn tạp ăn, nút nút vú mẹ , ngoạm lấy ngoạm để như con heo con , ừ , Hắn tuổi heo mà !Có lúc sữa chưa kịp tới miệng, Hắn cắn luôn đầu vú mẹ tui làm bà la làng . Cho đến 2 bửa sau, tự nhiên mắt Hắn mở to, khóc thiệt lớn làm ai cũng mừng.

    Cô tui từ Nam Vang gửi sửa Klim về thường cho Hắn, nên Hắn lớn như thổ, mạ tui đặt Hắn là J. vì Hắn sinh thời Mỹ và sửa cũng từ Mỹ đến, thật ra tên cúng cơm Hắn là Việt Cường.
    Hắn to con, tuy là trai nhưng tính mít ướt, hể ai đụng tới hắn là nhè nhè cả buổi thấy ghét . Là con trai nẹn Hắn được cưng quá độ, tui bị ra rià nên hồi nhỏ tui hay phá cho Hắn ré khóc rồi chạy trốn ra nhà dưới.
    Trong nhà, hồi ni có chị Vân con dì Ba vợ chú Lang kéo xe tay cho ông Nội, chị Vân hối nớ chừng 14, 15 tuổi, mạ bắt chị và tui phải giữ Hắn, vì Hắn ưa bị đau bụng mà thích ăn bậy, ưa lượm trái cây thúi rớt trong vườn bỏ miệng ăn.
    Chị Vân với tui bực lắm vì không tự do chơi đùa nên cứ để mặc Hắn, hay nhéo tai mỗi lần Hắn cứ đòi theo . Hắn có một câu nói hoài :
    _ Đi mô rứa ? cho Chô (Hắn ngọng ) đi với, cho Chô ăn với , cho Chô chơi với, nghe tức cả mình ! Chị Vân với tui trốn Hắn, Hắn lại nhè nhè khóc mét mạ, mạ tui lại cốc cho tụi tui mấy cái biểu dẫn Hắn đi theo.

    Một hô , tui đang ngồi chơi ở dãy nhà ngang, mỏi qu ; duỗi chân ra, anh chàng ta từ đâu trờ tới, vấp vô chân, té sấp , khóc như mưa, mạ tui đang rửa chén, tay còn cầm cái gáo bằng lon mì cuả lính, quính lên, đập lên đầu tui, chảy máu. Vú Hoan Hắn thấy vậy, đem tui vô lấy mạng nhện trển giàn bếp xức; chừ tui vẫn còn cái sẹo trên đầu !
    Lúc Hắn còn nhỏ, còn nằm trong nôi, mạ có nuôi đàn gà, trong đám gà con đó, có một con nhỏ bị cả đàn anh chị ăn hiếp, mổ, xua đuổi, cắn, chạy theo kiếm ă , bị gà mẹ mổ trên đầu . Mạ thấy thương, bắt ra riêng nuôi chung với Hắn, tối ngủ trong nôi với Hắn. Con gà lớn lên với Hắn, Hắn với con gà như hình với bóng, đi dâu cũng bên cạnh nhau..

    Mạ còn nuôi cho Hắn con heo con. Hắn làm vương, bộ hạ Hắn là con gà cồ và chú heo đen tuyền.
    Tui có con chó Guga cùng tuổi, nghe mạ nói hồi nhỏ tui cũng hay lại giành uống chung sữa với nó trong chén .
    Trở lại với tình mít ướt cuả Hắn, lần nớ mạ đội cho hắn mũ béret, bận bộ đồ cũ, chụp hình . Hắn dòm hình hỏi:
    _Răng đồ con cũ, xấu ri mạ ?
    _ Tại bửa nớ mạ ra đường thấy mụ ăn mày bồng Joe; mạ thấy tội xin Joe về nuôi! Hắn mũi lòng, sụt sịt khóc cả buổi vì tủi thân!
    Hắn rất ngây thơ, ưa mắc cở, có tật trước khi tắm, hắn vô phòng tắm khóa cửa không cho ai vào, nhưng tắm xong, ở truồng chạy ra bận đồ .Có lần mạ chọc, :
    _ J. ơi, mạ thấy con Guga gặm con chim của J. chạy ra vườn rồi!
    Hắn nói nhưng hơi lo ra:
    _ Không còn mà
    _Thiệt mà, mạ thầy rõ ràng hồi nãy, con coi lại coi!
    Nói xong, Mạ chờ xem phản ứng Hắn.
    Có vẻ hoang mang, Hắn đi lầm lũi xuống bến, vừa đi vừa thọc tay vô quần,..Hắn quay trở lên, tìm mạ tui vui mừng, miệng la :
    _Mạ ơi, con chim thằng Chô còn nì!
    Ba tui dạy Đồng Khánh Khải Định, tui học lớp ba. Sẵn có lớp mẫu giáo, ba tui cho hắn theo học. Mấy ngày đầ , Hắn lè nhè khóc không chịu vô lớp một mình , ba tui bắt buộc phải ngồi lại với hắn lmà cô giáo cũng hơi ngượng vì sự có mặt của ba tui; Sau Hắn cũng dần quen không khóc đòi nưã.
    Mạ tui không ưa Hắn về tật háu ăn, mỗi lần có khách , mạ cho tụi tui ăn trước no nê, nhưng lúc khách ngồi vô bàn, Hắn lại chạy ra đứng cạnh, dòm . Lỡ khách hỏi:
    __J. ăn chưa ?
    _Chưa, ăn mô mà ăn, Chô đói quá!
    Khách bảo me lấy ghế cho Hắn ngồi cạnh mạ . Lúc khách về, mạ phết cho Hắn mấy chổi lông đau điếng, nhưng không chừa tật .
    Hồi nhỏ Hắn khờ lắm, tui hay chơi xấu Hắn, mạ bới cơm vô chén với thức ăn; tui lo ăn cho hết thịt cá trong chén mình, Hắn thì cứ ngồi ngậm miếng cơm cả giờ, thịt cá còn y nguyên, tui bò lại cạnh, dễ thương, dịu dàng:
    _ Cho bớt N . miếng thịt nghe, rồi N dắt đi chơi ! Không chờ Hắn trả lời chịu hay không, tui gắp đại trong chén Hắ , Hắn chưa kịp la, tui cảnh cáo Hắn liền:
    _Mi mét m , tau biểu chị Vân nhéo tai đau hơn, nghe chưa ! là Hắn nín luôn !
    Mỗi nă , mạ mua cho tụi tui mỗi đứa một con heo bằng đất nung, hể ai cho tiền lì xì thì bỏ vô, cuối năm tới Tết mới được đập ống. Tui chơi khôn, lấy tiền mua bánh, chỉ để lạt chút ít, đến một tháng trước tết, tui dụ Hắn cho tui để tiền chung, Hắn nghe lời dỗ ngọt, chịu . Tới lúc đập ống, tui biểu hắn chia đồng đều !; nhiều lần tui bị đòn cũng tại mạ tui thấy hắn ngu qua bị chị ăn hiếp .
    Lúc trước còn ở Huế, có dạo gia đình về thành Nội ở với gia đình bạn ba tui, một lầnnớ không biết Hắn (lúc nớ hắn chừng 5,6 tuổi) làm chi bị mạ tui rầy, mạ tui giã đò đuổi hắn đi, hắn không nói không rằng, bỏ vô buồng, một chặp sau thấy Hắn ra, không biến hắn tìm mô được khúc cây dài, đầu cây là bị quần áo, hắn đeo gói quần áo đi thẳng ra đường; mạ với ba đứng yên để xem hắn làm sao cho biết, ai dè Hắn đi luôn khuất đường, mạ hoảng quá phải chạy theo nắm cồ Hắn về.
    Mạ hỏi Hắn, Hắn nói;
    _ Mạ đuổi thì thằng Chô đi, tỉnh queo !
    Ba tui đổi vô SG dạy, nhà tui ở Phú Nhuận, cuộc đời tui rày đây mai đó (đọc tuổi thơ và tui ). Ba mạ lại tính bán nhà Phú Nhuận về mua nhà Bình Lợi. Nhà Phú Nhuận để cho tui và chị Hồng, người giúp việc ở với tui; lúc ni tui đã 16, vừa vào đại học nên phải ở lại thành phố . Tui ít khi về Bình Lợi, lâu lâu mới về, sau ba mạ bán nhà tui mới về ở tiếp vài tháng trước khi đi xa.
    Tui gặp lại Hắn, Hắn chừ đã lớn; học Tabert, ra vẻ thư sinh . Hai chị em tui tính tình như ngày và đêm, tui như con sáo; Hắn trầm ngâm, tui nhỏ con ,Hắn to lớn, cao hơn tui gần hai cái đầu . Ở chung nhà nhưng ít trò chuyện, tui có tâm tư riêng, Hắn vẫn còn khờ dại nhưng dễ thươn , nhiều khi có chuyện riêng tư, tui cũng muốn chia sẻ với Hắn, nhưng vì lâu ngày không sống chung nên tình chị em trong tui cũng lợt lạt ít nhiều .Tui ưa gây Hắn vì chiếc vélosolex ba tui mua cho tui đi học, Hắn cứ thích mượn để đi chơi, tại vì mỗi lần Hắn mượn xe xong đem về trả chị, Hắn lại quên đem cái yên xuống thấp, tui lại la om sòm .
    Sau đó; ba mạ tui đẩy tui đi ngoại quốc học; Hắn sung sướng cám ơn rối rít đã thừa hưởng chiếc xe.
    Tui hết gặp Hắn, tui ở lại ngoại quốc, lập gia đình . Hắn đi học ở Bắc Mỹ, Canada . Chỉ có một lần gặp lại lúc hắn dẫn con gái Hắn qua thăm chị . Trời sinh cũng hay, lúc nhỏ ganh ghét với hắn, nhưng gặp lại tui thấy thương Hắn vô cùng .
    Bắt đầu năm 91; tui lại có dịp gặp Hắn thường mỗi năm vì ba mạ tui sống mỗi năm mấy tháng dài với hắn. Lúc này tui cảm nhận được tình chị em một cách đậm đà hơn. Nhiều lúc ở xa, nhớ hắn, mắt tui mờ hẳn. Mỗi lần tui gặp lại em mình, hắn đối đải với chị rất tốt, hắn chiều chuộng tui vô cùng làm tui lại ân hận chuyện ngày còn trẻ thơ . Tình duyên Hắn lận đận, chừ vẫn cô độc một mình.
    Mạ tui chết, giờ ba cũng đi, Hắn chán nản, bỏ về SG sinh sống, dạy học trường RMIT của Úc.
    @
    Joe ơi, viết những hàng chữ này , hai hành nước mắt chị rơi chị có cảm tưởng trước mắt mình là đám sương mù dày đăc.
    Chị chỉ còn có niềm vui, gặp lại Joe một ngày nào đó , gặp lại Joe, Joe sẽ không nghe tiếng chi, nhưng nếu Joe nhìn vào mắt chị, Joe sẽ thấy niềm hối hận và thương yêu ẩn đầy trong mắt, mỗi lần gặp lại, Joe cũng sẽ thấy hàng sương mù đó dấy lên .
    Thương yêu em của chị.

    đônghương
    *gửi anh Cao Nguyên - cám ơn đã cho em " hạt lệ " để bước thẳng đến phía có bình minh trước mặt
    *Anh Mạc Phương Đình
    *Anh Lê Bá Ngữ

  5. The Following 3 Users Say Thank You to Donghuong For This Useful Post:

    hoang yen (03-31-2017), khongquan2 (09-29-2018), nguyenphuong (04-01-2017)

  6. #16
    kd33ct's Avatar
    Status : kd33ct v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Sep 2016
    Nguyên quán: San Jose, CA
    Posts: 19
    Thanks: 0
    Thanked 19 Times in 10 Posts

    Default

    Câu chuyện ngắn nầy đã làm bầu nước mắt của mình bị vơi đi một phần không ít…
    Cám ơn tác giả rất nhiều!

  7. Xin cám ơn kd33ct

    Donghuong (01-02-2018)

  8. #17
    Donghuong's Avatar
    Status : Donghuong v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Mar 2016
    Nguyên quán: Toulouse France
    Posts: 207
    Thanks: 42
    Thanked 540 Times in 191 Posts

    Default




    Thương mến tặng tất cả mọi Binh Chủng QLVNCH và những người bạn tôi thương và thương tôi.

    đông hương


    ANH CÒN NỢ EM...NỤ HÔN VỘI VÀNG.. 6
    *
    Tôi rời Huế đi vào Nam thật trẻ, nhưng như đã nói trong những hồi ức, hình như khi mình là Huế thì dù có đi đâu, ở đâu, kỷ niệm với Huế ngày cứ ùn lên cao như những ụ kiến, thêm vào 5 lần về lại thăm cố hương, tôi lại khăn gói ra Huế, tìm về những kỷ niệm thời con nít, thời tuổi ô mai cò cò, nhảy dây, u mọi...nhất là lần chót về năm ngoái, dù chỉ có 3 ngày ngắn ngủi lại còn cho tôi nhiều hơn mọi lần.
    Huế là rứa đó, sống nhiều với nội tâm, thương thì thương đến chết, ghét thì thù dai nhiều khi cũng đến chết luôn, yêu thì chung thủy, mà ghen thì thành quách cũng tan nát, xin cánh đàn ông đừng nên yêu gái Huế nếu người đó là người không chung thủy, cái thứ bội bạc ấy thì nên tránh xa vì nếu đã phản bội rồi thì sự sống của anh ta như chỉ mành treo chuông.
    Tui là gái Huế nên tui hiểu gái Huế, lãng mạn, đa tình, thi sĩ phần đông, nhà thơ dù nửa mùa nhưng cái tính tốt ( qualité) là nếu đã thương rồi thì nghèo giàu, xấu đẹp không cần thiết, miễn người đó yêu thương mình chân thật thì dù có sống trong nghèo đói cũng vẫn thấy mình hạnh phúc vô cùng, nói đến đây, tự nhiên nghĩ đến Lính, tui quen một người Lính, thương anh vô cùng, thương không có nghĩa là yêu, vì biết yêu lính cũng như uống thuốc độc nhẹ dose mỗi ngày, không biết tim mình sẽ ngừng lúc nào, vì dù tui không sống ngày nào với Lính, nhưng đời họ là vậy, sự chết 9 phần và sự sống có 1 nên họ thường chơi bạt mạng, mỗi lần dừng chân sau một cuộc hành quân, chỉ là gái và rượu, vợ và ngưòi tình họ quên hẵn đi trong lúc này, họ tìm một chút vui ngắn (une joie éphémère) để đừng nhớ đến máu bạn, thằng bạn thân tim vừa ngừng, những lần đụng trận, những lần tải thương, phải bọc thây bạn trong poncho trả về cho gia đình, bom đạn đã làm điếc, làm mù, làm thành phế nhân...
    Người Lính đó và tui đã trở thành một thứ tri âm, những tình cảm giữa nhau không có tên, không là người yêu, không là tình nhân nhưng tình cảm rất sâu đậm, cái thứ tình cảm không sợ mất hay sợ người khác đánh cắp. Từ ngày quen anh một cách ngẫu nhiên, tôi đâm ra thương Lính, thương tất cả mọi Binh Chủng không trừ một Binh Chủng nào ( sans exception) từ Biệt Động Quân, Dù, Thiết Giap, Kỵ Binh, Thủy Quân Lục Chiến, Người Nhái, Điạ Phương Quân, Nghĩa Quân...và luôn cả các anh Thương Phế Binh, tất cả đối với tim tôi, họ là những người đáng kính trọng và thương yêu suốt đời, mình đối với họ, có món nợ với họ mà không thể nào trả nổi trong cuộc đời này bằng bất cứ giá nào.
    Bằng tiền thì đừng nói đến nhé, sẽ làm họ buồn lắmvì sự hy sinh cả cuộc đời họ làm sao mà trả bằng tiền được, chỉ trừ bằng tình cảm thì hoạ may!
    Tui rất vui vì bây giờ khám phá ra thêm những Binh Chủng khác oai hùng không khác gì BĐQ hay TQLC: Các anh mang tên Địa Phương Quân mà các anh lính khác ưa trêu họ, gọi họ là Rùa nghe ngồ ngộ, tui có dịp hỏi anh Trần Tiễn San, cousin mình ở Cali, anh bảo tui:
    _ Lính này cũng không thua tụi anh đâu, đánh đấm hết mình và hết lòng chiến đấu đến cùng và tình Huynh đệ chi binh không khác gì tụi anh đâu, nếu phải hy sinh tính mạng họ để chiếm lại từng tất đất một là họ cũng một chết một sống đó em.
    *Các ĐPQ và NQ lúc đầu là Bảo An Đoàn, lực lượng vũ trang địa phương của QLVNCH.
    Sau 1964 các anh được đổi là ĐPQ. Họ là những người Lính gan dạ và kinh nghiệm hơn cả các binh chủng khác, chính họ mới là những người bám rễ giữ đất, chịu nhiều gian khổ và thương vong nhất trong cuộc bảo vệ lãnh thổ quê hương..
    Tuy vậy họ bị nhiều người chê họ là lính kiểng vì họ không được trang bị như những binh chủng khác, không được đầy đủ súng ống, thiếu vũ khí như M16, M79 và khi di chuyển họ chỉ nhờ vào đôi chân thôi. Họ chiến đấu theo kiểu Lính nghèo, lương tháng không đủ nuôi thân rất tội, nhiều khi phải cần đến trợ cấp lương thực.*
    Bọn vc rất ngán phải đụng độ với họ.
    Khi tui hiểu rõ thêm về binh chủng này, lòng tui càng đau như chính mình đau vậy, và càng thương các anh hơn.
    Giờ tui có thêm được một người bạn ĐPQ, chưa bao lâu nhưng với tui là vậy đó, cái cảm tình giữa anh ( Lính mà) và tui cũng khá đậm đà theo ngày tháng, có cùng một tần rung cảm với thơ tui nên anh cũng dành cho tui nhiều cảm tình. Cuộc đời tui từ nhỏ đã thiếu thốn về tình thương nên bây giờ được ai tặng cho mình chút cảm tình là tui mừng vô cùng, nhất là từ Lính.
    Nếu tui không lầm, cái tình cảm đối với Lính đã ăn sâu trong trái tim nhỏ bé của mình bắt đầu từ anh chị Ân_Kim Thanh, rồi nó ngủ thiếp đi và bỗng chợt chồm dậy cũng đã nhiều năm, nhưng bây giờ sâu đậm hơn, bạn hữu ai cũng hiểu tại sao nhưng họ tế nhị không nói thôi.
    Ở cái tuổi gần biển xa trời, cái gì làm cho mình thấy cuộc đời còn hồng? Đó là tình cảm, thứ tình cảm từ những người không phải là gia đình, không phải là tình nhân, không là người yêu, cái tình cảm vô vụ lợi không có tên, không ràng buột bởi một sợi dây nào nhưng lại rất bền bỉ khó đứt; đó là tri âm.
    Hai người bạn Lính này rất tâm đầu ý hiệp nên thường ngày tui đã thương Lính, họ lại càng làm cảm tình này càng tăng với thời gian. Mặc dầu hai anh xa tui, nhưng lại rất gần, buồn vui có nhau, chia sẻ.
    Tui nhớ một trong 2 người đã tâm sự:
    _Anh đang sống trong một xứ tự do, nhưng anh chưa quên những đồng đội anh đã nằm xuống ở đâu đó trên dọc đường Trường Sơn, trong những trận chiến...anh nhớ từng khuôn mặt những thằng bạn dã cùng anh lăn lộn trên khắp các chiến trường, đứa còn, đứa mất, đứa lao tù ..., và anh đã gắng tìm lại được một số, còn sót 27 thằng chưa tìm ra...Những tháng Tư với anh là những cơn ác mộng, một nỗi đau không thể chữa lành, may mà có em để anh chia sẻ, nếu không có em thì nguyên những tháng Tư khi anh đi làm về buổi tối anh buồn không chịu nổi, anh phải uống rượu cho say mèm rồi ngủ vùi cho đến sáng hôm sau...( tui muốn khóc khi nghe những tâm sự của anh !) anh kể thêm anh mang những vết sẹo chiến tranh và những vết thương không mỗ được trong người nên mùa Đông là anh đau nhức vô cùng.
    Người thứ 2 kể tui nghe những nỗi buồn vui đời lính của anh, anh nói:
    _Anh thuộc binh chủng lính không có quân phục rằn ri hoa rừng đâu em, anh chỉ là dân quân tự vệ quân phục màu đen thôi, nhưng với tui đâu có nghĩa gì, vì anh cũng oai phong như mọi binh chủng khác, cũng đánh đấm, cũng sống chết cùng đồng đội, chống cự cho đến cùng để mong ngăn chặn làn sóng đỏ, không kể gì đến thân mình. Khi anh cho tui xem vết sẹo trên mặt anh, vết thương nặng ở đầu gối đã may mắn được mỗ để khớp lại những mảnh xương đã gãy, chuyện tù đày của anh, nước mắt tui cũng ràn rụa. Mỗi lần nhớ đến vết sẹo của anh, tim tui đau thắt.
    Tui thương những người còn sống sót, dù họ bây giờ đang sống đời lưu vong trên xứ lạ quê người, dù họ bây giờ là những người Lính Già, những cựu chiến binh, tui thương và khóc cho những người đã nằm xuống đâu đó, trên quốc lộ, trên những ngọn đồi, những người đã bắt buộc phải quăng súng trong ngày chót 30/4, khi di tản trên liên lộ 7, trận chiến cuối cùng đẫm máu; đối với tui họ luôn là những người Lính oai hùng trong mắt mình, họ không bao giờ là những người bại trận trong mắt tui.
    Khi nhìn hình ảnh các anh trên FB, với những bộ quân phục, một nỗi vui và hân hạnh được các anh xem như bạn, tui, một người không hề biết gì về LÍnh, các anh đã cho tui cái cảm xúc đặc biệt để có thể viết về các anh qua thơ hay qua truyện, và tui đã viết về các anh với tất cả tình thương chân thật, có khi đọc lại bài viết của mình, tui vẫn nghĩ đã có một thời nào đó trong quá khứ tui đã từng là người yêu của lính, là thân nhân của lính chứ không phải đặt bày ra mà viết. Cái vui thầm và hãnh diện thầm của một người viết như tui, tiếng Pháp gọi là poète en herbe, là khi viết, để hết cảm xúc mình vào chữ nghĩa, sống trong vai trò như mình là nhân vật của thơ, ai cũng biết là tui viết cho tập san Biệt Động Quân ở California, chủ nhiệm là anh cousin của mình: Trần Tiễn San; một tối sau khi vừa viết xong bài thơ Hồi Ký Cho Lính, tui gọi anh San đọc cho anh nghe, như thường lệ, anh nghe xong khen bài thơ rất thật và cảm động, xong anh nói thêm, em nè, bên cạnh anh nãy giờ có đứa bạn, à không, thằng em bên vợ, hắn đang quệt nước mắt đó. Mình ngạc nhiên hỏi anh tại sao anh ấy khóc khi nghe thơ mình, anh San đưa điện thoại cho anh ấy nói chuyện với tui.
    _Thơ Lính của chị hay tuyệt, đọc mà nhớ những kỷ niệm xưa, tôi nghe chị nhắc đến trận Hạ Lào tui không cầm được nước mắt, vì tui có mặt trong đó và nhớ những thằng bạn đã chết, thật cảm động, anh San bảo là chị chưa hề biết chiến tranh, biết Lính, vậy mà chị viết như đang sống trong đó, ghi lại những gì đã thấy, như một phóng viên chiến trường, ngay như lũ tôi là Lính mà không viết nỗi những cảm xúc này, cám ơn chị...Một chuyện khác, lần tui xin anh San bộ quân phục BĐQ, anh San hỏi các bạn anh có ai còn dư bộ nào không, thì có một anh bạn bảo :
    -Em còn dư một bộ nè Huynh Trưởng, mà Huynh Trưởng hỏi làm gì?
    _Tại có con em bên Pháp xin làm kỷ niệm
    - Ai vậy Huynh Trưởng?
    _Đông Hương đó
    _Có phải người vẫn viết bài cho BĐQ không? nếu vậy thì cô ấy rất xứng đáng nhận quà, em sẽ gửi tặng... Và tui đã mặc và chụp hình gửi lên FB, sau đó nhận thêm phù hiệu BĐQ do nhà thơ Lính gửi tặng, mừng ơi là mừng.
    Năm ngoái về thăm quê hương cũ, tui đã gặp vài người bạn TPB, tôi cảm thấy đau trong lòng nhưng không nói, vì sợ các anh buồn nên tui xem họ như những người cựu chiến binh thôi như mọi người cựu chiến binh khác, nhưng trong lòng mình rướm máu.
    Sau đó tui có dịp được một người thân đưa đi viếng NTQĐ BH, thắp được những nén hương cảm ơn những người Lính trẻ đã nằm xuống vĩnh viễn vì quê hương.
    Chỗ tui sống bây giờ gió nhiều lắm, xứ của gió Autan. Có những buổi chiều ngồi yên lặng ngoài thềm, tìm một chút hồn thơ , cái mát của gió làm tui nhớ gió của bến Bạch Đằng, buổi chiều chót trước ngày tui sẽ bay xa luôn, ĐG đã đưa tui đi ăn ở nhà hàng nổi ở đây
    Anh ngồi xẻ lát cá chiên, bỏ vào chén tui, bảo:
    _Em ăn đi, mai em qua bên đó đâu còn ai gắp cá cho em ăn nữa? Anh nghẹn ngào như sắp khóc
    Tại sao trong đời có những cách xa, những chia ly, những có duyên không nợ? Thì đành chịu thôi.
    Hình như cuộc đời tui trời cho bao nhiêu thì nhận bao nhiêu, đừng đòi hỏi, đừng xin xỏ không khéo trời lại lấy lại mất những gì ổng đã cho!
    Tui chỉ mong một điều, đang có được những tình cảm những người thương mến cho đừng để thất lạc, vì những tình cảm này đâu phải dễ kiếm trong đời?
    Một vài hàng ngắn ghi những gì trong trái tim nhỏ bé của mình, để cảm ơn những chân tình tôi được gặp trên đường đời lâu nay, và vẫn còn được yêu thương như buổi đầu.
    Cám ơn bạn hữu, cám ơn các người Lính, Cựu quân nhân VNCH đã thương yêu tui đến ngày hôm nay.
    Đáng lý ra phải viết là EM CÒN NỢ ANH chứ không phải là ANH CÒN NỢ EM như tựa của tản mạn này
    Xin cám ơn những NGƯỜI LÍNH GIÀ TRÊN ĐẦU NON: những người Lính đã thương mến đông hương:
    *
    *Lan Phi, Bách Trường Xuân, Trân Nguyễn, Mân Dương, An Nguyễn, Huy Văn, Sông Cửu, Đoàn Đình Hồng, Đinh Ngọc Ban, Bình Hồ, Thảo Trầm Dạ, Hoài Nguyễn, Dung Lee, Liêm Phạm, Tin Trần, Quoc Anh Nguyen, Tuan Đat, Nguyen Van Hao, Quan Duong, De Phan, Duong Vo Phung Duong, Phu Phan, Dovaki Nau Beret, Linh Phương, Tướng Phạm Duy Tất, Anh Tuan Vo, Hiếu Trương, Hoang Vu...và còn nhiều lắm
    * Những người bạn chân tình vẫn luôn đi sát và cổ võ cho đông hương:
    *
    Cao Nguyen, Kim Thi La, Thu Huong, Cuc Cung Thi, Viet Hung CR, Lili Nghe, Hung NguyenRau, Nham Tran, Chau Nguyen ( Alias Trieu Am), Hoang Lan, Tri Minh Nguyen, Gia đình Đặng Ngọc, Lan Ton, Le Ha Nguyen, Thuy Cat, Diem Mi, Minh Cac Nguyen, Du Thuy Tran, Du Tu Pham, Nhat Tao, Xuan Loc, Trần Tuấn,Tran Quang Thuan...và còn nhiều lắm...

    Tiếp theo và hết

    *Chôm chút ý của Linh Điền trong Nam Kỳ Lục Tỉnh

    đông hương

  9. The Following 5 Users Say Thank You to Donghuong For This Useful Post:

    ducquany (09-29-2018), hoang yen (09-29-2018), khongquan2 (09-29-2018), Nguyen Huu Thien (09-29-2018), nguyenphuong (09-29-2018)

  10. #18
    ducquany's Avatar
    Status : ducquany v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Mar 2009
    Posts: 891
    Thanks: 731
    Thanked 1,982 Times in 680 Posts

    Default

    " họ không được trang bị như những binh chủng khác, không được đầy đủ súng ống, thiếu vũ khí như M16, M70 "..
    Có lẽ có một chút lầm lẫn ,quân đội VNCH có súng M.16 và cũng có hỏa tiễn cầm tay M.72 ,chớ không có M.70 ?, về lựu đạn có M.67 ,Mk.2....
    tôi cũng là 1 sắc lính ngoài mặt trận ,cũng đổ máu cũng thương vong ,ra đơn vị ở Huế từ 72 cho tới lúc sập tiệm mà không nghe cô Đông Hương nhắc đến !, đặc biệt mấy sắc lính từ rằn ri tới ĐPQ ...thấy tôi là năn nỉ ,mặt mày xanh lè ,họ sợ tôi lắm nói gì cũng vâng lời không dám cãi lại ,tôi là lính quân y ,sau 75 cùng đi tù 6 năm như mấy anh em khác ,cũng là thứ nợ máu của VC .

  11. Xin cám ơn ducquany

    nguyenphuong (09-30-2018)

Trang 3/4 đầuđầu 1234 cuốicuối

Similar Threads

  1. Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 04-12-2016, 04:38 PM
  2. Khi người dân bạo loạn
    By dnchau in forum Video, clip ngắn
    Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 03-11-2016, 06:43 AM
  3. Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 01-20-2016, 01:10 AM
  4. Giai đoạn 1966 - Khởi Loạn - Bàn Thờ Phật Xuống Đường
    By KiwiTeTua in forum Sưu Tầm, Biên Khảo
    Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 09-08-2015, 09:02 PM

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
Hội Quán Phi Dũng
Diễn Đàn Chiến Hữu & Thân Hữu Không Quân VNCH




website hit counter