Trang 2/2 đầuđầu 12
kết quả từ 7 tới 11 trên 11

Tựa Đề: Trang Văn Thanh Cảnh

  1. #7
    thanhcanh's Avatar
    Status : thanhcanh v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Dec 2012
    Posts: 446
    Thanks: 2,695
    Thanked 2,615 Times in 448 Posts

    Default Trang Văn Thanh Cảnh



    TƯỢNG ĐÀI TÌNH NHÂN

    Tôi đến Đà Lạt đây là lần thứ ba. Cái cảm giác háo hức của lần đầu khám phá Thành phố sương mù không còn nữa mà đọng lại trong tôi là những suy tư sâu lắng hơn.

    Đây Thung Lũng Tình Yêu và Vườn Địa Đàng...

    Giữa đồi thông lộng gió, Adam và Eva đang đứng bên nhau, vai tựa vai, người sát người. Hiện thân của tình yêu nhân gian đây sao ?

    Tôi đứng thật lâu nhìn ngắm đôi tượng tình nhân này. Một ý nghĩ chợt thoáng qua thật nhanh trong đầu tôi: Đúng thật rồi ! Tình yêu là thế đó ! Nét suy tư trên gương mặt Adam và sự mệt mỏi, thẫn thờ không che giấu được trong ánh mắt Eva. Tôi cố nhìn ngắm, soi mói,mong tìm được một dấu tích hạnh phúc và cảm giác thỏa mãn yêu đương đến tận cùng của đôi tình nhân này mà không thể nào tìm thấy được. Sao lại thế ?

    Tôi không biết nhiều lắm về truyền thuyết Adam và Eva nhưng tôi nghĩ rằng trước khi ăn trái cấm để hoàn thiện tình yêu và hòa nhập thể xác đương nhiên họ phải có những rung động say đắm của tâm hồn. Từ tình yêu và tội lỗi ban đầu, tổ tiên loài người đã sản sinh ra hàng đàn, hàng đống đám con cháu phức tạp của họ sau này như thế đó.

    Phải chăng Adam và Eva là những nhà tiên tri tài ba nên họ đã đoán biết trước được những hậu quả mà con cháu họ nghìn đời, nghìn kiếp sau phải gánh chịu từ tội lỗi của chính tổ tiên mình ? Chính vì thế mà nét băn khoăn, khắc khoải, ray rứt đã hiện rõ mồn một trên nét mặt, ánh mắt của hai người ? Có lẽ không phải do tài hoa của nhà điêu khắc mà chính là sự linh thiêng đã làm cho tượng đá xuất thần.

    Tôi ngồi một mình trên đồi Địa Đàng. Chung quanh tôi im lặng bao trùm nghe đến cả tiếng trở mình rất khẽ của chiếc lá. Gió không thổi. Thông không reo. Một thoáng mây lơ đãng trên bầu trời. Con người và thiên nhiên vẫn còn đang chìm sâu trong giấc ngủ muộn màng của mùa hè cao nguyên.

    Trời lạnh. Vườn rất vắng. Lòng tôi càng trống vắng đến tận cùng. Chỉ là ngẫu nhiên nhưng sao lần nào đến đây tôi cũng mang một tâm trạng nặng trĩu muộn phiền. "Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ" hay "Cảnh buồn người cũng buồn theo?". Cả hai có lẽ với tôi đều đúng. Nỗi buồn phủ đầy tràn lên cả tôi và vạn vật : Nỗi buồn màu lá úa !

    Mặt hồ phẳng lặng, giòng nước lặng lờ trôi, một làn gió nhẹ thoảng qua chỉ đủ gợn chút sóng lăn tăn. Vẫn chỉ tôi và tôi. Một tôi nằm dưới bóng thông bên bờ hồ cùng vài vệt nắng mỏng manh của ban mai vừa hé.Tôi chợt muốn mình sẽ nhắm mắt như thế này, mãi mãi ở nơi đây, giữa đất trời mông mênh, giữa hoang vắng mơ hồ, giữa lẻ loi tội nghiệp...Nỗi cô đơn đến chết ngạt cả tâm hồn và thể xác!

    Hình như lâu, lâu lắm...

    Tôi mở choàng mắt ra khi cái cảm giác ấm nóng mơn man trên má, trên môi, trên mặt. Ánh dương đã lên cao, bầu trời xanh thẳm. Tôi nheo mắt nhìn đôi tượng tình nhân dưới ánh sáng chói lóa ban mai. Tôi chợt mỉm cười và nghe lòng mình sao bỗng dưng nhẹ nhàng, thanh thản lạ !

    Ngay cả Adam và Eva đang đứng riêng biệt ở đây bao nhiêu năm qua mà họ có được bình an không ? Họ có sung sướng và hạnh phúc không ? Đứng bên nhau gắn bó giữa đất trời mà họ có thấu hiểu nhau không ? Có chia sẻ buồn vui, đau khổ và hạnh phúc với nhau không ?

    Vậy thì những hậu sinh của họ như tôi, như hằng sa số bao nhiêu người khác sống giữa những bộn bề, đa đoan của đời người, của từng kiếp phù du cát bụi thì chuyện cô đơn,bất hạnh, đày đọa ngẫm ra có chi là to tát, là lạ lẫm gì ?

    Vẫn phải sống, phải tồn tại để rồi sẽ kết thúc kiếp nạn, nghiệp chướng của đời mình như một sự tất nhiên ,không thắc mắc, không so đo, không trốn chạy.

    Tôi thơ thẩn ra về. Tạm biệt Adam và Eva. Hãy đứng đó đến tận cùng năm tháng. Vẫn phải tựa vào nhau mà đứng giữa đất trời vì đã lỡ vướng vào nhau do tội lỗi của thuở ban đầu si mê ngu ngốc. Trái cấm đã ăn và Chúa Trời đã phạt.

    Vòng đời cứ thế vẫn tiếp xoay.


    Thanh Cảnh, Đà Lạt, 28.07.2001.

  2. The Following 6 Users Say Thank You to thanhcanh For This Useful Post:

    cambinh (02-29-2016), chieutim (02-29-2016), hoang yen (03-27-2016), Hoanghac (03-13-2016), khongquan2 (02-29-2016), muahong (02-29-2016)

  3. #8
    thanhcanh's Avatar
    Status : thanhcanh v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Dec 2012
    Posts: 446
    Thanks: 2,695
    Thanked 2,615 Times in 448 Posts

    Default



    BÌNH YÊN CAO NGUYÊN

    21g30, xe bắt đầu lăn bánh.

    Trên chiếc xe giường nằm hiện đại, tôi và chị Hải Yến thoải mái duỗi dài hai chân nằm nhìn vu vơ ra thành phố Sài Gòn. Sài Gòn đêm, phố xá hai bên rực rỡ dưới ánh đèn đủ màu sắc, đẹp lung linh, huyền ảo. Những nhà hàng, quán nhậu, quán cà phê...nơi nào cũng đông nghịt khách. Một Sài gòn, xinh đẹp, giàu sang nhưng vô cùng xa hoa, hoang phí !


    Đêm tháng sáu, gió thổi mát, tiết trời mùa hạ vào đêm mà dìu dịu, lành lạnh rất dễ chịu. Mảnh trăng cuối tuần lơ lửng trên bầu trời, tỏa những vầng sáng mông lung, thanh thoát. Tôi nhìn trăng rồi chợt mỉm cười vu vơ. Hồi tối, trước khi đi, tôi nhận được một cú điện thoại thật vui. Thế là, trong chuyến đi này tôi đã có... một chút gì để nhớ...!

    Xe vừa ra khỏi Tân Bình là trời bắt đầu mưa lất phất. Cứ một đoạn đường thì xe dừng lại rước khách. Chiếc xe hai tầng cao lêu nghêu, lắc lư như đưa võng giữa các luồng xe nối đuôi nhau làm cho tôi bắt đầu thấy choáng váng. Tôi thường bị say xe, mà lại còn đi trên chiếc xe đang đong đưa như khiêu vũ thế này làm sao tôi chịu nổi ?

    Cả giờ đồng hồ xe mới bò ra tới xa lộ Sài Gòn, mưa tầm tã. Tôi bắt đầu nghe trộn trạo trong bụng. Chai nước ngọt và cái bánh bao đang để trước mặt, còn cơn đói thì cứ cồn cào, vậy mà tôi không thể nào nuốt nổi cho dù một miếng nhỏ. Hết những lát mứt gừng, tới những viên kẹo the cay xè nối đuôi nhau trôi vào bụng vậy mà cũng không ngăn được cơn buồn nôn khó chịu trong tôi. Thế là, không nén được nữa, tôi nôn thốc, nôn tháo. Một chén cơm ăn từ bốn giờ chiều, tới bây giờ hơn mười một giờ đêm rồi, có còn gì đâu ! Chẳng có gì mà tôi vẫn nôn, hết mật xanh, tới mật vàng...v...v...! Biết rứa, tôi chẳng đi chi cho mệt thân !

    Tôi nhắm mắt lại cố dỗ giấc ngủ cho đỡ mệt. Bình thường, chăn ấm, nệm êm tôi còn khó ngủ huống chi đày đọa, xốc xáo trên chiếc xe như thế này.Tôi đành nằm im chịu đựng, thỉnh thoảng nhìn đồng hồ xem thời gian nhích từng chút một , mong trời mau sáng, mong mau đến nơi. Sài Gòn đến xã Liên Hà khoảng hơn 300km, lịch trình đến 5g sáng mới đến trạm xe Tân Hà , từ Tân Hà phải đi xe trung chuyển 13 km nữa mới đến được Đạ Xá. Trời hỡi, sao mà thăm thẳm thế ?

    Tôi cứ chập chờn, thao thức mãi. Chiếc xe đang đi trên con đường đèo quanh co, nghiêng qua bên phải, chao qua bên trái ...Tôi mệt lả người. Ngoái nhìn lại phía sau, chị Hải Yến đang say sưa ngủ ngon lành. Giờ này, mọi người trên xe đều đã chìm vào giấc ngủ sâu, im lặng. Nhìn qua cửa sổ xe, ánh trăng bàng bạc, khi mờ khi tỏ, núp sau những đồi cây đen thẫm. Chợt nhớ một người " Nhớ gọi cho anh nhé ! ".Tôi mỉm cười, thấy lòng thoáng bình yên.

    1g30. Đến đâu rồi nhỉ ? Ban đêm, ánh đèn xe ngược xuôi loang loáng, tôi không tài nào định hướng được.Buổi tối, trước khi lên xe tôi đã nhịn uống nước thế mà giờ đây cảm giác như... sắp bùng nổ ! Xe ngừng cho khách xuống, thấy có vài ông xuống xe để giải quyết tồn đọng, tôi đứng lên, lại bên tài xế : Cho cô xuống đi vệ sinh nhé ! Cô chờ khoảng hai mươi phút tới tiệm cơm, xe sẽ dừng lại nha cô ! hai mươi phút - không bao lâu ! Tôi yên tâm trở lại ghế ngồi. Ba mươi phút , rồi một giờ trôi qua ... Tôi gọi lơ xe : Cho cô đi toilet em ơi ! Chẳng ai trả lời! Cô bé, ngồi giường bên kia thấy tôi khổ sở bèn lên tiếng : Xe này nó chạy hoài không ngừng đâu cô ! Trời hỡi ! Có xe nào chạy đường trường tám tiếng đồng hồ mà không cho khách xuống... chứ ? Tôi chợt nghĩ, hay là xe này kiêng cữ không cho đàn bà, con gái xuống xe đi tiểu...sợ xui ??? Làm nghề giáo như chúng tôi, phải nín chịu ba, bốn... giờ là chuyện thường xuyên. Thôi, đành chịu đựng vậy! Một sự chịu đựng quả là quá sức tưởng tượng!

    Gần sáu giờ sáng. Trạm xe Tân Hà ! Xe từ từ tắp vào trạm. Chị Hải Yến nói : Nãy giờ tui nghe TC la lối mà cũng hổng biết làm sao bây giờ ! Giờ tới nơi rồi, phải cự cho nó biết, mới được !!! Nói xong, chị te te xách giỏ lên phía tài xế : Nè, xe gì kỳ vậy ? Bộ muốn cho khách chết hả ? Nhịn gì nhịn được, nhịn tiểu chết sao ? Tui đi bao nhiêu chuyến, chẳng có xe nào ác ôn như vầy hết ! Tài xế phân bua : Tui mới lái xe tuyến này lần đầu, tui không rành đường, rành trạm, cô ơi ! Thôi, xin lỗi hai cô vậy ! Trời hỡi, may là tôi còn sống để nhận lời xin lỗi của chú !!! Tôi ấm ức cự một câu cho đỡ tức nhưng cũng vội vã xuống xe vì hết chịu nổi nữa rồi !!! Nhẹ người, xong, tôi bảo với chị Hải Yến: Có cho thêm vàng em cũng không dám đi nhà xe này nữa. Một chuyến xe bão táp, đọa đày nhất trong lịch sử đời em, và em cũng chính là nạn nhân đau khổ, đáng thương nhất trần gian này !!! Chị cười hề hề... !!!

    Chuyện khổ sở của chị em chúng tôi nào đâu đã hết. Chúng tôi lên xe trung chuyển để đi đến chùa Lâm Pháp. Xe chạy vòng vèo qua các đồi chè, nương dâu. Khí hậu mát lạnh, dễ chịu. Ánh bình minh vừa hé lên ở chân trời. Trên cao nguyên cao hơn mặt biển hàng nghìn mét như thế này tất nhiên là sẽ thấy mặt trời lên trước nhất. Những con suối uốn lượn, những dãy ruộng bâc thang trên sườn núi thênh thang đẹp như tranh vẽ. Thiên nhiên quá sức hào phóng khi ban tặng cho con người những món quà phong cảnh thật tuyệt vời. Nó làm xóa tan đi những mệt nhọc, bực bội và giúp cho con người trở nên tươi tỉnh hơn để mà sống và yêu đời thêm một chút .

    Xe chạy gần một tiếng rồi. Thầy ở chùa Lâm Pháp gọi điện hỏi thăm chúng tôi mấy lần vì với độ dài mười mấy cây số thì nửa tiếng chúng tôi phải đến rồi chứ !Trời, gì thế này ??? Chạy lòng vòng hơn một giờ, xe chở chúng tôi trở lại trạm Tân Hà. Tài xế xuống xe và đổi bác tài khác lên: Ủa, hai cô về đâu ? Chị Hải Yến ngơ ngác: Hồi nãy bác tài kia nói chở hai chị em tui đi Đạ Xá, Liên Hà mà ! Bác tài mới trả lời : Tui hổng biết chùa đó ở đâu mà anh tài trước đâu có dặn gì tui ! Chị HY hoảng hốt: Thôi, chết rồi ! Tụi tui cũng đâu có biết đường đi. Chị vội vã gọi điện cho Thầy nhờ Thầy chỉ đường cho xe chạy. Hơn nửa giờ sau, xe mới đến cổng chùa Lâm Pháp .Thầy đang đứng đó đợi hai chị em tôi, nụ cười thánh thiện, hiền hòa trên môi thầy làm cho tôi chợt cảm thấy mọi bực bội tiêu tan.

    Quả thật, chỉ có ở trong khung cảnh thiên nhiên trong lành, tiếp xúc với những con người an nhiên, thoát tục thì chúng ta mới thật sự tìm thấy sự bình an cho tâm hồn mình.

    thanhcanh, 06/2014

  4. The Following 4 Users Say Thank You to thanhcanh For This Useful Post:

    cambinh (03-20-2016), hoang yen (03-27-2016), khongquan2 (04-28-2016), muahong (05-05-2016)

  5. #9
    thanhcanh's Avatar
    Status : thanhcanh v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Dec 2012
    Posts: 446
    Thanks: 2,695
    Thanked 2,615 Times in 448 Posts

    Default



    MỘT THỜI ĐỂ NHỚ

    Mỗi người chúng ta ai lại không từng có những kỷ niệm dễ thương của tuổi học trò gắn bó với trường lớp, với Thầy Cô , với bạn bè. Ở mỗi khoảnh khắc khác nhau là những sắc màu kỷ niệm khác nhau, có vui, có buồn, có thương, có giận, có ngọt ngào, có luyến tiếc.

    Mười tám tuổi là tuổi bắt đầu bước chân vào giảng đường Đại học. Đó là lứa tuổi đẹp nhất của một đời người. Nó vừa mang cái vẻ trong sáng, ngây thơ, hồn nhiên của trẻ thơ vừa mang cái nét chín chắn, suy tư với những ước mơ, hoài bão của lứa thanh niên tràn trề nhựa sống, muốn khẳng định mình trước tương lai và cuộc đời.

    Hồi còn rất nhỏ, tôi thường ngồi hàng giờ ngắm trời mây, trăng sao, mưa, gió...Tôi vô cùng ngạc nhiên, thú vị khi nhìn hình thù kỳ dị của những đám mây, hiện tượng sấm sét, gió thổi, mây bay...Tôi hay ngắm trăng, ngắm sao. Tôi thích nhất là ngồi nhìn sao trời, những chòm sao tiểu hùng tinh , chòm sao hình cái gáo, rồi lại thường mải mê theo dõi một vì sao nhỏ luôn luôn xoay quanh mặt trăng, khi gần, khi xa...Thế là từ đó, tôi bỗng ước mơ sau này được trở thành một nhà Khoa học nghiên cứu thiên văn hay địa chất.

    Chính vì thế, khi học hết lớp đệ tứ, tôi mạnh dạn chọn học ban B. Tôi rất yêu thích môn Toán và học khá nhất là môn Hình học Không gian và Lượng giác học, có lẽ là do tính tôi hay mơ mộng , thích tưởng tượng và luôn tìm tòi khám phá những cái mới lạ.

    Thế nhưng, đâu phải mơ ước nào cũng có thể trở thành hiện thực . Năm 1973, tôi đang học lớp mười hai B trường Nữ trung học Lê Ngọc Hân, Mỹ Tho thì nhà tôi bị cháy ngay ngày ký Hiệp định Paris 27.01.1973. Nhà nghèo, toàn bộ tài sản của gia đình và tất cả sách vở của tôi đều bị cháy rụi hết; gia đình tôi lâm vào cảnh túng quẩn. Vì thế, sau khi thi đậu Tú tài 2 tôi phải từ bỏ ước mơ theo học ở Đại học Khoa học Sài Gòn và buồn bã ghi danh dự thi vào ban Sư phạm, ngành Việt Văn của Viện ĐH Cộng Đồng Tiền Giang, một ngôi trường ở gần nhà tôi, vừa mới được thành lập, khóa đầu tiên vào năm 1972.

    Khi ghi danh dự thi, tôi đã chọn học lớp Văn vì tuy phải vào Sư phạm nhưng tôi vẫn chưa muốn dừng lại đó mà ước mơ sẽ được học cao hơn nữa. Trước năm 1975, sinh viên có thể ghi danh vào một số trường ĐH và tự học mà không cần phải đến trường. Vừa thi vào trường ĐHCĐTG tôi vừa ghi danh học thêm ở ĐH Luật và ĐH Văn Khoa SG. Tôi đã phải chuyển qua học Văn vì lúc đó, tôi không tự tin sẽ theo học được ở ĐHKH nếu thi vào lớp Toán. Đó là một ngã rẽ trong cuộc đời mà tôi chưa từng bao giờ nghĩ đến.

    Những năm học trung học, do cần cù, chăm chỉ, chịu khó suy nghĩ nên tôi học khá đều các môn học . Tôi đặc biệt yêu thích nhất là môn Toán. Lên cấp ba, tôi chú tâm ôn luyện Toán Lý Hóa để chuẩn bị học khoa MGP hoặc MPC của trường ĐHKH SG .Tôi lơ là môn Văn tuy đó cũng là môn mà tôi cũng yêu thích và học khá giỏi ở cấp hai. Vì thế, khi thi vào lớp Văn, tôi đậu hạng ...hai từ dưới đếm lên ! Không bị rớt đã là may mắn lắm rồi !

    Năm thứ nhất tôi học rất ầu ơ, ví dầu, không tha thiết, mặn mà với chuyện học hành cho lắm. Như tôi đã nói, tôi chưa bao giờ có ước mơ sau này làm cô giáo nên phải vào Sư phạm tôi đã hụt hẫng và chán nản lắm rồi. Tôi chỉ học hành tàng tàng cho có, cho qua ngày, qua buổi mà thôi !

    Lúc đi học , môn tôi sợ và dở nhất là Ngoại ngữ. Đã vậy, khi vào lớp Văn tôi phải học thêm tiếng Hán. Tôi chẳng bao giờ nhét nổi vô đầu mình cái thứ chữ như vẽ hình đó. Nào là bộ này, bộ kia, nào là nét trước, nét sau, nét phải , nét trái. Tôi bỏ luôn, không thèm nhớ tới nó nữa !

    Năm thứ nhất, lớp tôi được học ở dãy bên phải của trường, phía dưới văn phòng. Trường tôi mới thành lập nên đang được xây dựng thêm. Trước lớp tôi là một cái chòi nhỏ cất tạm để làm nơi nấu nước cho công nhân xây dựng uống và là chỗ cho bác bảo vệ tạm nghỉ buổi trưa.

    Đa số các Thầy Cô mà chúng tôi học là những Giáo sư thỉnh giảng từ các trường Đại Học ở SG. Năm thứ nhất, tôi học môn Hán Văn với Thầy Lê Kỉnh. Thầy đã hơn bảy mươi tuổi, người gốc Quảng Nam, nên giọng nói của Thầy còn rặt âm điệu của tiếng Quảng. Mỗi khi đến giờ Thầy dạy, cả lớp ngồi nghe ngẩn tò te vì bọn tôi toàn là dân Nam kỳ , làm sao nghe được rõ ràng tiếng của miền Trung, mà lại còn là cái ngôn ngữ đặc trưng hiếm có của xứ Quảng Nam nữa chứ !

    Vì Thầy tuổi cao nên mắt rất kém. Mỗi khi tới giờ gọi trả bài là Thầy rút cái kính lúp ra, rà từ trên xuống dưới , từ dưới lên trên để chọn lựa những cái tên ưng ý nhất để kêu. Những lúc như thế, tim của cả lớp tôi đập thình thịch y như trống hội làng vì không phải chỉ riêng tôi mà tất cả các bạn tôi, ai cũng ớn sợ cái môn học này lắm.

    Hồi đó, tôi thuộc loại bé loắt choắt nhất lớp. Tôi ốm nhom, ốm nhách, đen thùi lùi, cả người tôi chỉ có mái tóc bồng bềnh ngang lưng là có thể chấm điểm được mà thôi ! Tôi rất ít nói, trầm lặng nhưng lại hay nghịch ngầm. Vì nhỏ con, nên tôi thường ngồi các dãy bàn đầu, gần cửa ra vào.

    Tên tôi bắt đầu bằng chữ C nên tôi thường hay được các Giáo sư chiếu cố trong giờ kiểm tra bài. Và thế là, vào một ngày đau khổ tôi đã không thoát khỏi cái kính chiếu yêu của Thầy Kỉnh! Khi thấy cái kính của Thầy dừng lại ở đầu sổ, tim tôi thót lại như sắp ngừng đập luôn. NTTC ! Ối trời ơi ! Chuông gọi hồn tôi ! Cả lớp đồng chiếu tia nhìn thương xót vào tôi ! Bất thình lình tôi la thật lớn : Thưa Thầy, vắng ạ ! Rồi nhanh như sóc tôi dzọt ra cửa khi Thầy chưa kịp nhìn xuống !

    Tôi chui nhanh vào cái chòi trước lớp. Chưa kịp hoàn hồn thì tôi đã nghe một tiếng nói sang sảng cất lên : Bạn nào đang giờ học mà còn lảng vảng ở đây vậy hả ? Trời hỡi ! Thầy Khoa trưởng Lê Công Kiệt đang đứng sừng sững trước mặt tôi .Tôi lạnh hết cả xương sống, nhưng ...cái khó " ló " cái khôn , tôi nhanh miệng : Dạ, Thưa Thầy ...em khát nước ạ ! Nói vừa xong, tôi lỏn lẻn cười, cúi đầu chào Thầy rồi lủi ngay ra cửa ! Hú vía !

    Không thể trở vào lớp được nữa, tôi bèn dòm trước ngó sau rồi chui vào Thư viện.
    Tôi vừa an vị trên ghế với quyển sách trên tay , tưởng đã qua cơn nguy khốn rồi, ai dè đâu, trời bất dung gian : Nè, lớp Việt Văn 1, giờ thầy Kỉnh phải không ? Tôi choáng váng, hồn phi, phách tán . Người ta nói " họa vô đơn chí " quả thật không sai! Vừa thoát khỏi Thầy Khoa trưởng, tôi lại đụng phải Thầy Phan Văn Ba ! Vì Thầy phụ trách Giáo vụ nên nắm rõ hết giờ giấc học tập của các lớp và có trí nhớ tuyệt vời nên hình như Thầy biết gần hết mặt của sinh viên trong trường.

    Vô phương chối cãi, tôi chỉ còn biết im lặng cúi đầu nhận tội. Nhìn thấy khuôn mặt đau khổ, tội nghiệp của tôi và cũng vì Thầy biết tỏng là sinh viên lớp Văn, khóa nào cũng đều ngán sợ nhất là giờ thầy Kỉnh, Thầy mỉm cười ôn tồn nói : Lần này, Thầy tha cho nhưng không bao giờ được có lần sau đâu nhé ! Mừng như chết đi sống lại, tôi ngỏn ngoẻn cười lí nhí : Dạ, em cám ơn Thầy, em nhớ rồi ạ !

    Chỉ một lần thôi là tôi tỡn tới già, tôi không bao giờ dám làm cái trò ngốc đó nữa !

    Tuy nhiên, không biết có phải vì tên tôi đẹp hay...hợp vía sao ấy mà Thầy Kỉnh lại một lần nữa hạ cái kính chiếu yêu vào tôi. Lần này, tôi bình tĩnh ngồi tại chỗ và dõng dạc : Thưa Thầy, bạn ấy vắng ạ ! Trong khi cả lớp ngạc nhiên trố mắt nhìn bộ mặt tỉnh queo của tôi thì Thầy đùng đùng giận dữ : Gọi lần mô cũng véng ! Hạc (học ) không hạc thỉ ở nhòa cưới chồng trất cho rồi !

    Cả lớp nghe Thầy mắng om sòm mà lại che miệng cười khúc khích. Thầy càng nổi cáu : Cười...cười ? Còn dốm cười nữa hỉ ? Các anh, các chị cười cái chi mô rứa !

    Tiếng cười chỉ còn đọng lại âm thanh rinh rích trong cổ họng của các bạn tôi ! Còn tôi ? Tôi lặng lẽ ngồi, vừa muốn cười, vừa muốn khóc ! Từ đó, mỗi lần có bạn gái nào không thuộc bài là cả lớp lao nhao lên : Hạc không hạc, ở nhòa cưới chồng trất cho rồi ! ...hahaha...!

    Từ lần đó, tôi xấu hổ quá nên cố gắng học hành đàng hoàng hơn ... một chút nhưng có lẽ chán rồi nên Thầy Kỉnh không thèm gọi tới tên tôi nữa !

    Đâu phải chỉ riêng tôi, sinh viên Văn ai cũng ngán học môn Hán văn hết .Cả lớp tôi chỉ có vài bạn là có điểm cao ở học kỳ 1, các bạn đó đa số là đã theo học ở các trường ĐH Văn Khoa khác trước khi thi vào đây. Học kỳ 2 năm đó, bài học và chữ viết càng khó hơn gấp nhiều lần. Đến giờ thi môn Hán Văn, Thầy lúi húi quay lưng lại viết đề thi lên bảng :

    Quân tại Tương giang đầu
    Thiếp tại Tương giang vĩ.
    Tương tư bất tương kiến,
    Đồng ẩm Tương giang thủy.

    Khi Thầy tôi vừa viết xong đề bài trên bảng là chúng tôi lần lượt mang bài thi lên nộp cho thầy. Thầy vô cùng ngạc nhiên không hiểu sao học trò của Thầy hôm nay giỏi quá như vậy !

    Thầy tôi nào có biết đâu rằng " nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò " ! Trong khi Thầy lo viết đề thi trên bảng là lũ học trò quái quỷ, lém lỉnh của Thầy lật tài liệu ra chép lại y chang. Kết quả, cả lớp đều điểm cao, chỉ có một số ít, như tôi, vì " vẽ " chữ Hán xấu quá nên mới bị điểm thấp mà thôi !

    Chúng tôi không ngờ cái trò ma mảnh của chúng tôi lại gây họa cho các anh chị lớp đàn anh Việt Văn 2. Ngày hôm sau, giờ nghỉ trưa, chị Ngọc Tiếp ( nhà thơ Thương Thương Nối Tiếp ) xuống tận lớp tôi và bảo : Mấy đứa sao học giỏi quá vậy ? Hôm qua, Thầy Kỉnh lên lớp mắng mấy anh chị tơi tả, biểu xuống mà học hỏi lớp đàn em Việt Văn 1 kìa !

    Tôi không thể nhịn được cười tuy vô cùng xấu hổ. Tôi thành thật khai báo hết với chị Tiếp.Chị chỉ còn biết cười trừ và mắng yêu:Mấy đứa thiệt là... ! Hết nói nổi !

    Thời gian trôi qua rất nhanh. Đã bốn mươi năm rồi, bây giờ Thầy tôi đã mất. Trước vong linh Thầy, chúng con xin chân thành tạ lỗi với Thầy !

    Có lẽ, nhờ vào môn học khó mà Thầy Lê Kỉnh là người Thầy được chúng tôi nhớ nhiều nhất .
    Còn riêng tôi, kỷ niệm ngày còn học với Thầy là kỷ niệm mà tôi sẽ nhớ mãi, không bao giờ quên.

    Và tôi cũng xin được nói thêm là nhờ vào lần bị mất mặt trước lớp đó, tôi đã tự ái vùng lên, cắm đầu, cắm cổ học. Kết quả cuối khóa, tôi thi đỗ ra trường " hạng chót " từ dưới đếm lên ! Kết quả ngọt ngào này tôi mới được biết sau này, chớ năm 1976 , khi ra trường chúng tôi chỉ nhận được tờ Giấy Chứng Nhận Tốt nghiệp Đại Học sơ sài , không ai biết điểm số, thứ hạng gì hết.

    Có những ký ức phai dần theo thời gian nhưng cũng có những ký ức đã trở thành hoài niệm không bao giờ phôi pha .

    Kỷ niệm với trường lớp, với Thầy Cô, với bạn bè dù ở cấp lớp nào cũng đẹp, cũng đáng yêu, đáng nhớ ! Nhưng có lẽ, kỷ niệm đẹp nhất là kỷ niệm lúc còn ngồi học dưới mái trường Đại học, vì nơi đó...có những rung động tình yêu đầu đời ngọt ngào, có những hình bóng sẽ mãi mãi theo ta suốt cuộc đời dù đi chung đường hay chỉ lặng lẽ ở đâu đó... dõi mắt ngóng theo nhau... !

    Nguyễn Thị Thanh Cảnh
    SG, 19.07.2015

  6. The Following 5 Users Say Thank You to thanhcanh For This Useful Post:

    cambinh (04-28-2016), chieutim (04-28-2016), hoang yen (04-28-2016), khongquan2 (04-28-2016), muahong (05-05-2016)

  7. #10
    thanhcanh's Avatar
    Status : thanhcanh v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Dec 2012
    Posts: 446
    Thanks: 2,695
    Thanked 2,615 Times in 448 Posts

    Default

    NHẬT KÝ TÂY DU

    ( Của Nhóm Cựu Sinh Viên Viện Đại Học Cộng Đồng Tiền Giang trước năm 1975 )

    ]


    TIỀN GIANG DU KÝ
    Ngày thứ 1 : 06.10.2015

    Sau mấy lần bị delayed, cuối cùng 12g khuya đêm 05.10 tôi cũng được đặt chân xuống sân bay Tân Sơn Nhất ! Về đến nhà gần 1g sáng, tôi mệt rã rời sau chuyến Trung du 5 ngày. Xếp vali vào một góc phòng, tôi cố gắng nghỉ một chút để sáng ngày mai xách một vali khác đi tiếp ! Trời thương, cho tôi còn sức khỏe để đi thì cứ đi vậy ! Lúc nào hết đi nổi thì đành bó gối ...sống qua ngày chờ qua đời ... thôi !
    Mới 4g sáng tôi đã lục đục thức dậy. Tính tôi là thế, hễ cứ có việc gì là tôi lo lắng rồi không ngủ được. Tôi kiểm lại vali lần cuối xem có thiếu sót gì không ? Anh Kim Sơn báo là nhóm sẽ đến nhà tôi khoảng 8 g sáng. Tôi nghĩ có lẽ mọi người sẽ tạm ăn sáng gì đó trước khi đi. Nghe đói quá, lại thêm đau bao tử nên tôi nấu nửa gói mì, cùng chén cơm nguội lót dạ để lên đường.
    Chuẩn bị xong xuôi, 7g30 tôi xách vali xuống nhà chờ mọi người. Cả tuần nay tôi đi xa, con dâu bận con nhỏ nên nhà cửa bê bối quá ! Tôi nhìn quanh ái ngại, sợ các bạn chê cười nhưng đành chịu thôi. Tôi không còn thời gian để thu dọn lại " chiến trường ". Thông cảm cho con cái, nhưng lỗi một phần cũng do mình...ham chơi mà !...hì hì...!


    Tám giờ sáng , đoàn ghé trạm dừng chân đầu tiên là nhà tôi ở quận Bình Tân. Đoàn xuất phát chỉ vỏn vẹn bốn thành viên : Anh Kim Sơn, anh Hùng Trương, Xuân Hồng và tôi. Tôi chỉ mời các bạn được vài ly nước ấm, chụp vội ba tấm ảnh rồi lên đường vì các bạn ở Long An đang chờ ăn sáng với chúng tôi.
    Gặp lại nhau sau gần bốn mươi năm xa cách, tuy chỉ có bốn người mà chúng tôi chuyện trò thăm hỏi nhau vui vẻ, rôm rả. Tài xế Mỹ là em vợ của anh Sơn rất dễ thương, vui tính, lái xe giỏi và nói chuyện rất có duyên nên tuy di chuyển liên tục nhưng tôi vẫn cảm thấy khỏe khoắn không thấy mệt như vẫn nghĩ.

    Xe đến Long An, anh Sơn liên lạc với Phỉ thì biết cả hai vợ chồng bạn Phỉ đang đi đón chúng tôi. Phỉ quá nhiệt tình nên Phỉ và chúng tôi tìm nhau cả một đoạn đường vẫn chưa gặp ! Cuối cùng, Mỹ phải bảo chị Phỉ đứng yên một chỗ, Mỹ " định vị " xong sẽ tìm đến ngay ! Tài xế mà ! Chỗ mô không tìm ra chứ ?
    Xe vào thành phố Long An, chúng tôi thấy ngay cô áo đỏ, đi xe Air Blade đỏ đứng ở bên đường vẫy tay chào ! Phỉ chạy trước dẫn đường và xe chúng tôi theo vào quán hủ tíu ăn sáng. Anh Ngôi , chồng của Phỉ và cũng là cựu SV lớp Hóa Sinh 3 chung với Phỉ cùng đến tham dự.
    Chúng tôi đến nhà Phỉ ở tại TP Long An. Nhà Phỉ là shop bán trang phục Mẹ và Bé. Hai bạn Ngôi và Phỉ có hứa là nếu bất cứ một bạn nữ nào, là dâu cũng được, nếu có nhu cầu cần dùng đồ bầu hay đồ em bé thì cả hai sẽ cung cấp hết ! Tui thích lắm nhưng tui có ba con và ba cháu nội ngoại rồi nên không đủ điều kiện đăng ký thêm...hihi...!!! Nhường lại cho các bạn nữ khác vậy !!! Có ai đăng ký hông ta ???
    Chị Hoàng lớp Lý Hóa 1 cũng chờ chúng tôi ở nhà Phỉ. Do hay tin trễ nên chị thu xếp việc nhà không được đành khất dịp khác. Ngồi chơi một chút, chúng tôi từ giã chị Hoàng lên đường Tây Du , thẳng tiến về Mỹ Tho, có thêm một thành viên nữa là bạn Phỉ , lớp Hóa Sinh 3.


    Hơn 12 g trưa , chúng tôi dừng lại trước cổng nhà anh Ngô Duy Thượng (Toán 2) ở gần nhà hàng Bách Tùng Viên, TP Mỹ Tho. Ồ ! Các bạn tập hợp tại đây cũng khá đông. Khóa 1 có anh Chí Thiện ( Toán), anh Nhẫn ( LH), khóa 2 có bạn Hội (VV), anh Ngữ ( Toán ), vợ chồng bạn Tuyết Hoa, Kim Hồng (PV2) , anh Mạnh, anh Kim Xuyên ( PV3).
    Cuộc hội ngộ diễn ra trong không khí vui vẻ, đầm ấm. Chúng tôi nhận ra nhau bởi ánh mắt, nụ cười mà dù bao nhiêu năm xa cách vẫn không hề thay đổi. Anh Chí Thiện ( T1) tặng Xuân Hồng một vỏ bình bằng trái dừa khô, món quà quê hương vô cùng ý nghĩa.
    Chị Chúc ( bà xã của anh Duy Thượng) cùng bạn Hội và các cháu chuẩn bị đón bạn bè bằng một buổi cơm trưa đầy món ngon quê hương : tôm rang, gỏi xoài, khổ qua hầm thịt, và còn nhiều món khác nữa, tôi kể ra không hết.
    Chúng tôi hỏi han, kể lể tâm tình với nhau chưa thỏa mãn nhưng đành tạm chia tay vì còn phải đi thăm Khu lưu niệm nhà văn Sơn Nam rồi còn đi Gò Công thăm bạn Lê Kim Bạch nữa. Anh Chí Thiện, anh Nhẫn, anh Hùng ,anh Xuyên ...tạm chia tay chúng tôi vì bận việc nhà không tham gia tiếp tục được.




    Nhóm chúng tôi lên đường thăm Khu lưu niệm nhà văn Sơn Nam. Khu nhà mang nét giản dị, mộc mạc của phong cách Nam bộ. Bên chân tượng đài bán thân của ông đã được chúng tôi chụp hình lưu niệm nhiều nhất. Nhà văn Sơn Nam cũng là một trong những niềm tự hào của người dân Nam bộ chúng ta.
    Rời khu lưu niệm , chúng tôi lên đường về thăm trường cũ. Một cảm giác bùi ngùi, xót xa ,tiếc nhớ của chúng tôi khi chụp ảnh trước cổng trường khép kín. Trường xưa vẫn đó,người xưa còn đây nhưng tên trường đã thay đổi... Chúng tôi như những khách lạ, bơ vơ trước cảnh cũ còn vương đâu đó chút dư âm của những ngày xưa thân ái...mà thôi !


    Chúng tôi rời Mỹ Tho đi Gò Công khi bóng chiều dần xuống. Tôi thì không lạ gì xứ sở này khi suốt bảy năm dài bước chân tôi đã đặt lên nhiều nơi ở vùng đất này. Thị xã Gò Công, xã Bình Nghị, Bình Ân, Tăng Hòa, Kiễng Phước, biển Tân Thành, xã đảo Phú Đông, Tân Thới...Năm 1976, vừa ra trường, tôi đã được bổ nhiệm về dạy Trường BTVH Cán bộ huyện GCĐ cho nên cứ mỗi dịp hè tôi lại phải đi về các xã của huyện để chiêu sinh học viên khóa mới cho trường. Vì thế, địa danh nào của GCĐ tôi đều có đến và những tình cảm của người GC đối với tôi thật chan hòa, dễ thương và vô cùng gần gũi.
    Xe dừng chân trước khu nhà hàng sân vườn của hai vợ chồng bạn Lê Kim Bạch lớp PV3. Khu kinh doanh rộng rãi, thoáng mát với sân vườn,ao cá, nhà hàng trên ao, các cây xanh sum suê bóng mát...Thật tuyệt vời.
    Chúng tôi nhận được sự đón tiếp niềm nở của hai vợ chồng bạn trong niềm vui rộn ràng. Anh Toán, anh xã của Kim Bạch là một người vui tính, rất đáng mến .Chúng tôi đã có những trận cười nghiêng ngã khi anh Toán kể lại chuyện tình của anh và bạn Kim Bạch bằng giọng kể dí dỏm, duyên dáng.


    Bữa tiệc gặp lại bạn bè mà thật là thịnh soạn. Một ngày di chuyển mệt mỏi, niềm vui tràn trề và nhiều món ăn ngon đã làm cho chúng tôi cảm thấy vô cùng ngon miệng. Tôi đặc biệt khoái khẩu nhất là món xôi vò, cơm rượu, một món ngon đặc biệt của người miền Nam .
    Màn đêm dần buông xuống, chúng tôi từ giã anh Toán để ra về. Vì không khỏe nên tiếc quá, anh không thể tham gia với chúng tôi trong chuyến đi Cao Lãnh ngày mai mà chỉ để một mình Kim Bạch đi thôi.


    Về Mỹ Tho, chúng tôi dừng chân trong quán cafe River Side tuyệt đẹp bên dòng sông Bảo Định. Mỹ Tho bây giờ, có rất nhiều quán cafe thật đẹp, thật thơ mộng. Mỹ Tho là một thành phố nhỏ nhưng lịch sử hình thành khá lâu đời,nhiều danh lam, thắng cảnh, nhiều khung cảnh thiên nhiên đẹp tuyệt. Người dân MT thì chân chất, hiền hòa, hiếu khách. Vì thế, người MT chúng tôi, dù đi đâu vẫn luôn luôn nhớ về quê hương bằng một tình cảm yêu thương, tha thiết.
    Chia tay nhau lúc 10 g đêm, Xuân Hồng và Phỉ về khách sạn nghỉ đêm, tôi về nhà với chị Hai tôi, còn anh KS thì về nhà anh Duy Thượng. Chúng tôi chỉ còn mấy tiếng đồng hồ để nghỉ ngơi,sáng mai sẽ có chuyến Tây du xa xôi về Cao Lãnh.
    Chúc các bạn một đêm ngon giấc và mộng đẹp !


    ( Còn tiếp )
    Thanh Cảnh

    CAO LÃNH DU KÝ



    Ngày thứ 2 , 07.10.2015

    Sáng ngày thứ 2, các bạn ghé nhà Má tôi ở Mỹ Tho thăm chị Hai và chụp ảnh lưu niệm.
    Chị Hai đã chuẩn bị sẵn cho chúng tôi năm đòn bánh tét chợ Cũ và hai trái dưa hấu to đùng cho chúng tôi ăn sáng với một chút quà quê. Vì trễ rồi, nên chúng tôi chỉ còn cách xách theo lên đường luôn vậy. Hôm nay, chuyến chu du Cao Lãnh của nhóm chúng tôi có thêm ba thành viên nữa là bạn Kim Bạch, anh Mạnh ( PV3) và Kim Ánh ( em gái của Xuân Hồng ).
    Trên xe, chúng tôi vừa tíu tít hỏi thăm nhau vui vẻ vừa được nghe anh Kim Sơn mở nhạc cho nghe nữa. Tiếng hát ngọt ngào của Pia Nguyễn với Hoài Niệm Dấu Yêu ( thơ Thanh Cảnh-VV2, nhạc Ngọc Loan- PV3 ) bài hát Đóa Hoa Trên Đồi Đá, đó là bản tình ca kỷ niệm của nhạc sĩ ĐHCĐTG Nguyễn Kim Sơn với bà xã thương yêu, và cả những bài nhạc do anh sáng tác ngày xưa, thật nồng nàn, sâu lắng. Trường mình coi vậy mà có nhiều " ca, nhạc sĩ và ... thi sĩ...' quá nhen !


    Tôi vừa tham gia trò chuyện với các bạn vừa say mê ngắm cảnh đẹp suốt dọc đường đi qua. Nước mình có vô vàn cảnh đẹp và mỗi miền có một nét đặc trưng riêng. Nếu chúng ta nhìn thấy cảnh núi rừng trùng điệp, biển cả mênh mông của dải đất miền Trung thì khi về miền Nam ta lại thả hồn theo bạt ngàn thênh thang của những cánh đồng xanh bát ngát.
    Tôi đã có rất nhiều dịp đi về miền Tây nhưng chỉ được ngắm ngang tầm mắt mình cảnh đồng quê trù phú, mượt mà mà thôi. Trong chuyến du lịch Côn Đảo vừa rồi, tôi tận mắt chiêm ngưỡng vẻ đẹp nhìn từ trên cao mới thấy hết được cái đẹp thơ mộng của miền Tây thân yêu. Hai nhánh sông Tiền Giang và Hậu Giang như những dải lụa được điểm xuyết thêm bởi màu xanh ngan ngát của ruộng đồng và màu xám nồng nàn của bờ ruộng, đường đê... Phong cảnh thật nên thơ, thật tuyệt vời !


    Xe tiến vào thành phố Cao Lãnh. Chúng tôi ai cũng ngạc nhiên trầm trồ khi nhìn những bồn sen nở hoa rực rỡ giữa lòng thành phố. Ở các tiểu đảo hay những con lươn dọc đường ở các tỉnh khác thường được trồng cây kiểng hay các loại hoa đủ màu sắc. Chỉ riêng Cao Lãnh thì riêng , rất riêng, với độc đáo hoa sen mà thôi ! Một biểu tượng thật tuyệt vời của Cao Lãnh xinh đẹp.
    Xe dừng trước cổng nhà anh chị Hai Hùng, anh kết nghĩa của bạn Lời (Toán 2 ) và của anh Kim Sơn. Sau cánh cổng là khoảng sân nhà rợp bóng giàn chanh giấy và con đường xinh đẹp dẫn vào khu vườn trồng cây ăn trái. Anh chị Hai rất hiền hòa, vui vẻ, thân thiết với chúng tôi như đã từng quen nhau từ lâu. Chúng tôi cảm thấy thật tự nhiên, thoải mái như đang ở nhà của anh chị mình vậy.
    Chị Hai và bạn Lời bày ra nào là xoài, là ổi, là cam, ...Trái nào cũng ngon, cũng ngọt...nhất là ổi. Ổi Cao Lãnh ngon thật các bạn ơi ! Nó giòn giòn , mềm mềm, ngọt ngọt thanh thao chứ không cứng, không chua như ổi các nơi khác.


    Chị Hai phát cho chúng tôi mỗi đứa một cái nón lá để ra thăm vườn nhà anh chị. Cơ ngơi của anh chị có lẽ tôi mơ cũng không có ! Một khu vườn rộng thênh thang trồng cam, ổi, bưởi...với một đài nước cao dành tưới cây.Chị Hai bảo rằng cả mẫu đất trồng cây ăn trái này chỉ dành để biếu cho người thân và bạn bè thôi ! Thật tình cảm, thật ấm áp !
    Sau nhà là cây mít có dáng vẻ thật đẹp mà bạn Phỉ đã ưu tiên chụp cho tôi một tấm ảnh để tôi lưu làm kỷ niệm và đặt làm ảnh đại diện trên FB thật
    là...xinh !


    Khi chúng tôi trở vào nhà thì chị Hai và bạn Lời đã dọn bàn ăn ra rồi.
    Dĩa ốc luộc còn bốc khói, chén mắm sả thơm lừng...Còn món gỏi sầu đâu tôm thịt và cá linh con chiên bột giòn rụm cuốn bánh tráng , rau sống nữa ! Sao mà món nào cũng bắt mắt , cũng ngon bắt thèm đến thế ha ?
    Tuy đã khá no nê với các món ăn rồi nhưng khi chị Hai dọn thêm ra món đặc sản của xứ Cao Lãnh- canh chua cá linh bông điên điển- chúng tôi đều nhiệt tình tham gia hết mình.
    Tuy là dân miền Nam nhưng thật tình tôi có nghe nhưng chưa bao giờ được thưởng thức món ăn dân dã đặc trưng của những vùng đất miền Tây trong mùa nước nổi. Con cá linh mập múp, béo ngậy, bông điên điển vàng rộp, vị chua thanh thao của món canh dưới tài nêm nếm thật hợp khẩu vị dân miền Nam của chị Hai làm cho những món ăn thêm hương vị quê hương đặc sắc.


    Không khí buổi cơm thật vui vẻ, thân mật, ấm cúng. Anh Hai kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện của anh lúc còn trẻ, chuyện chiến đấu, chuyện làm ăn, chuyện vươn lên để đạt đến những thành quả của ngày hôm nay làm cho chúng tôi vô cùng thán phục.
    Cuộc vui sum họp nào rồi cũng đến lúc chia tay. Chị Hai mang ra hai rổ ổi và cam làm quà cho chúng tôi. Đã được ăn ngon mà còn được mang quà về nhà nữa ! Chúng em vô cùng cảm ơn tình cảm thật chân thành mà anh chị Hai đã dành cho chúng em !
    Anh chị Hai đã cùng chúng tôi ra quán cafe để gặp anh Hữu Đức ( Toán 2) vì anh đang chờ ở đó. Chuyến đi Cao Lãnh lần này thật tiếc khi chúng tôi không gặp được anh Võ Minh Chánh ( Canh Nông ) , anh Bình ...và các anh chị , các bạn khác...Thôi thì hẹn nhau dịp tới nha !
    Chúng tôi chào tạm biệt anh chị Hai, bạn Lời và anh Đức. Xe của chúng tôi nặng thêm hai thùng xoài cây nhà lá vườn của anh Đức biếu. Tình cảm bạn bè thật là đáng quý, đáng trân trọng. Đó là những cảm xúc ấm áp, dễ thương mà chúng ta diễm phúc có được trong cuộc đời này.


    Trên đường về chúng tôi ghé vào thăm nhà anh Kim Sơn ở Nhị Mỹ, Cai Lậy. Hai chị và cô em gái của anh Sơn đón chúng tôi như đón người thân về thăm nhà. Tôi và Kim Ánh theo anh Sơn ra vườn thắp hương mộ hai Bác, Ba Mẹ của anh KS và mộ của anh trai anh Sơn. Vườn nhà anh KS rộng , trồng nhiều cây trái và khu sân vườn thật nên thơ . Có lẽ đây chính là cái nôi, là môi trường hun đúc cho " tài năng " của một tâm hồn " thơ ca, nhạc sĩ "sau này.
    Chúng tôi dùng bữa cơm thân mật với gia đình anh Sơn. Món thịt kho trứng vịt thật đúng hương vị miền nam, cháo núm rơm và gỏi gà ngon tuyệt vời. Nhất là món lạp xưởng đặc biệt mà theo lời giới thiệu của Mỹ là do gia đình anh tự làm lấy để ăn và dành cho dịp lễ tết, giỗ chạp của gia đình.
    Từ giã gia đình và quê hương anh KS, chúng tôi về đến Mỹ Tho khoảng 8 giờ tối.


    Anh Kim Sơn rủ đi cafe nhưng một ngày di chuyển xa xôi làm chúng tôi mệt nhoài rồi. Anh Mạnh còn phải về Chợ Gạo và Kim Bạch phải về tận Gò Công. Thương nhất là Kim Bạch, một mình bạn phải chạy xe về tận GC trong đêm như thế này. Tình bạn thật dễ thương và đáng trân trọng như thế đấy !

    Sau hai ngày, bỏ cả cửa hàng để tham gia chuyến Tây du ký, Phỉ phải từ giã nhóm để về lại Long An. Chúng tôi rất buồn khi phải chia tay với các bạn khi cuộc hành trình chưa kết thúc. Nhưng đành phải chịu thôi vì mỗi người một hoàn cảnh, đâu phải ai cũng rảnh rang...như tôi đâu !.. hì hì... !

    Tạm biệt anh Mạnh, Kim Bạch và Phỉ. Hẹn dịp khác các bạn nhé !
    Chúng tôi chia tay nhau để sáng mai tiếp tục chuyến Bến Tre du ký về thăm quê nội Xuân Hồng ở Bình Đại, thăm nhà anh Hùng Trương ( Mỏ Cày ) và anh Một ( T2 ) ở Cái Mơn.

    Chào các bạn !
    Hẹn gặp ngày mai !Chúc ngủ ngon !


    Thanh Cảnh ( còn tiếp )

  8. The Following 5 Users Say Thank You to thanhcanh For This Useful Post:

    cambinh (06-06-2016), chieutim (06-11-2016), hoang yen (06-05-2016), khongquan2 (06-03-2016), kqcantho (06-04-2016)

  9. #11
    thanhcanh's Avatar
    Status : thanhcanh v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Dec 2012
    Posts: 446
    Thanks: 2,695
    Thanked 2,615 Times in 448 Posts

    Default

    BẾN TRE DU KÝ



    Ngày thứ ba ; 08.10.2015

    Hôm nay là ngày cuối của chuyến Tây du. Lịch trình của chúng tôi trong ngày là đi Mỏ Cày thăm nhà anh Hùng Trương, tiếp theo đi Cái Mơn thăm anh Một , cả hai anh đều là lớp Toán 2. Buổi chiều , chúng tôi sẽ về Bình Đại thăm quê Nội của Xuân Hồng.

    Hơn 8g, chúng tôi mới đi ăn sáng ở tiệm phở 29 gần ngã tư Trung Lương do vợ chồng bạn Tuyết Hoa chiêu đãi. Trên xe, ngoài chú rể Thiện của Tuyết Hoa còn có thêm cô dâu Chúc và cháu nội Phương Đào, hậu phương của anh Duy Thượng nữa.

    Hôm nay quân số tăng lên đông vui thêm với sự trở lại của Kim Hồng . Lát nữa đây, chúng tôi ghé xã Phú Khương ( Bến Tre ) đón thêm bạn Minh Hồng và Tuyết Sương cùng là dân VV 2.Hai ngày nay bị lớp PV3 áp đảo quá nay VV2 đã chiêu mộ thêm quân rồi đó nhé !

    Tôi và anh Kim Sơn theo Tuyết Sương vào thăm cho biết nhà Minh Hồng. Minh Hồng xách lủng lẳng hai bịch cốm lên xe để hờ cho các bạn đỡ đói khi đi xa và giới thiệu cốm ngon quê mình. Tôi cũng rất thích ăn cốm ,mà nhất là cốm bún ngày xưa. Thời còn nhỏ của lớp chúng tôi, làm gì có bánh Tây, bánh hộp như bây giờ, cho nên những món ăn bình dân như vầy với chúng tôi thời đó đã là một món ngon rồi !

    Trên xe, hai người bạn đồng môn và cùng đồng nghiệp dạy chung ở Hương Mỹ là hai đóa hồng Minh Hồng và Kim Hồng chuyện trò hỏi han nhau ríu rít. Sau bao nhiêu năm dài xa cách , bây giờ gặp lại nhau bạn bè có lắm điều để hỏi han, tâm sự. Ai cũng giành nói nhưng ai cũng lắng nghe nhau. Không khí thật vui vẻ, rộn ràng.

    Xe chạy cũng khá lâu mới dừng lại ở cổng trường Quản Trọng Hoàng. Ngôi trường ở huyện mà rất khang trang , rộng đẹp. Mọi người tranh thủ lưu lại dấu vết nơi mình từng đến với những nụ cười thật tươi tắn. Tôi là người rất thích chụp ảnh ( để khoe với bạn bè là được đi đây , đi đó...í mà !) , Kim Hồng ưu ái chụp cho tôi mấy tấm ảnh , đẹp lắm các bạn ui !


    Chúng tôi men theo hông trường, đi qua mấy khu vườn trồng cây trái và rau củ mới đến nhà anh Hùng. Anh đón tiếp bạn bè bằng mấy quài dừa vàng rộp , thích mắt. Đi đường xa, khát nước, được dừng chân trong căn nhà mát mẻ, được uống nước dừa của xứ dừa Bến Tre nữa thì quả thật là vô cùng thú vị ! Chỉ tiếc là chúng tôi không gặp được nữ chủ nhân vì chị Hùng bận chăm sóc em bịnh ở bệnh viện.

    Mỗi đứa một trái dừa, ngồi trước hiên nhà anh Hùng chụp ảnh lưu niệm. Phóng viên Kim Sơn đang tác nghiệp thì không hay biết là đã bị nữ phóng viên xinh đẹp Kim Hồng chộp lén! Khi nhìn tác phẩm của Kim Hồng anh la chói lói bảo là bị ...dìm hàng ! Ồ...đâu có hè ! Một khoảnh khắc đẹp mà anh Kim Sơn...hì hì...Phải không mọi người ?
    Còn tôi, cây nhãn của anh Hùng có mấy trái vừa chín tới, tôi giơ tay hái lén cũng bị Kim Hồng chộp được...Thì cười...lỏn lẻn thôi,chứ biết làm sao bây giờ...hihi...!



    Anh Hùng khóa cửa nhà và tháp tùng chúng tôi đi Cái Mơn. Trên đường đi,chúng tôi ghé tham quan cầu Cổ Chiên, cây cầu kết nối giữa Bến Tre và tỉnh Trà Vinh, thu ngắn rất nhiều km cho dân các tỉnh miền tây và Bến Tre giao lưu, buôn bán với nhau thuận tiện hơn. Chúng tôi cũng chụp ở đây vài tấm ảnh lưu niệm rồi nhắm Cái Mơn trực chỉ lên đường.

    Anh Hùng trở thành hướng dẫn viên cho nhóm đi Cái Mơn. Nghe nói anh đã đến nhà anh Một vài lần rồi mà sao anh HDV này lóng ngóng quá hổng biết nữa ? Xe chạy lần dò từng đoạn, cuối cùng tài xế Mỹ phải cầu cứu chủ nhà chỉ đường cặn kẽ, xe mới dừng lại được bên chân cây cầu sắt để cả nhóm đi bộ băng qua chợ vào nhà anh Một. May quá, anh Một vừa về đến nên dẫn chúng tôi vào nhà anh nhanh hơn.

    Huyện Cái Mơn là huyện nổi tiếng nhất của Bến Tre về trái cây ngon : sầu riêng, bòn bon,măng cụt , chôm chôm...nhưng cuối vụ rồi nên không còn bán tràn lan như đầu mùa. Chúng tôi mỗi đứa lại một trái dừa nữa, uống no nê luôn. Trên bàn, bày đầy những dĩa bòn bon vàng ươm,, chôm chôm và ổi xanh xanh đỏ đỏ vàng vàng... Thật ngon, thật ngọt ! Tôi đặc biệt thích nhất là bòn bon và sầu riêng nên tôi chẳng thể nào...làm ngơ ...chúng được !

    Mọi người hỏi han nhau vui vẻ. Đầm ấm nhất là sự hội ngộ của bốn chàng " mỹ nam " Toán 2 : Sơn, Thượng, Một, Hùng ! Cái vui của tuổi thanh niên nó sôi nổi, hồ hởi nhưng cái vui của tuổi trung niên thì lại sâu lắng, trầm tư hơn.

    Chị Một bày ra món lẫu gà thơm phức còn bốc khói. Chị Một nấu rất ngon lại thêm quá trưa đói meo rồi nên chúng tôi thanh toán thật nhanh, thật gọn.
    Vì thời gian quá gấp rút nên chúng tôi đành phải chia tay với anh chị Một để còn đi Bình Đại nữa. Lưu luyến chia tay trong nỗi buồn man mác. Chị Một còn biếu thêm cho chúng tôi một bịch bòn bon và chôm chôm nữa. Người dân miền nam mình dễ thương và hiếu khách như vậy đó !


    Xe quay trở lại Bến Tre để đi thẳng về Bình Đại. Đoạn đường khoảng 30 km mà trời sắp ngã về chiều rồi. Phải nhanh thôi, Mỹ ơi còn về lại SG nữa !

    Tôi ngồi ngắm bâng quơ hai bên đường đi. Thời gian gần đây, Bến Tre phát triển nhanh chóng. Ngày xưa những cù lao chia cắt đất liền ngăn cách Bến Tre và các tỉnh láng giềng nhưng giờ đây, cầu Rạch Miễu đã xây xong, cầu Hàm Luông, Cổ Chiên đã thông xe... Mọi khoảng cách dần thu ngắn lại, Bến Tre vươn ra kết nối, giao lưu buôn bán với tỉnh bạn nên không mấy chốc Bến Tre đã phát triển vượt bậc so với tỉnh Tiền Giang còn ì à, ì ạch chạy theo đuôi bạn bè mệt lữ !!!

    Mai đây, những tỉnh được nuôi nấng bởi phù sa ngọt ngào của hai dòng Tiền Giang và Hậu Giang sẽ là một vựa lúa và trái cây màu mỡ, trù phú cung cấp cho cả nước. Hy vọng tương lai cho những nông dân nước ta nói riêng và người dân Việt Nam mình nói chung sẽ có cuộc sống ấm no, sung túc hơn nữa.


    Xe dừng laị trước cổng nhà Thím của Xuân Hồng. Thím và gia đình đón tiếp chúng tôi niềm nở. Để cho Xuân Hồng thăm hỏi gia đình, chúng tôi kéo ra ngồi trước hàng ba ngắm cảnh.

    Khoảng sân rộng trồng hoa và cây cầu xinh xinh bắc qua con mương nhỏ vào nhà. Cảnh quê thật yên ả, thanh bình và thơ mộng. Bên hông nhà ,mấy liếp dừa xiêm rợp bóng , sạch trơn, mát mẻ. Một đàn vịt thấy đông người xôn xao chúng cũng thi nhau cạp cạp ì xèo, rồi kéo cả bầy lạch bạch chạy trông thật vui mắt.

    Xuân Hồng " thông báo " với gia đình chiêu đãi chúng tôi món thịt heo quay với bánh hỏi đặc biệt của Bình Đại. Ngon thật, mọi người ơi ! Miếng thịt quay da vàng ươm giòn rụm, cuốn với lát bánh hỏi thơm béo mùi nước cốt dừa với rau sống chấm nước mắm chua ngọt của miền nam...Nghe tả thôi, mọi người cũng thấy thèm rồi phải không ?

    Chúng tôi chào Thím ra về sau khi mỗi đứa nhận của Thím cái bánh ít cầm theo ăn chơi dọc đường. Riêng tôi và Kim Hồng mỗi đứa được thêm một cái nữa do anh Sơn và anh Hùng nhường lại. Tôi luôn là người có lộc ăn mà ! hihi!


    Em gái Xuân Hồng dẫn chúng tôi đi tham quan đình Tân Hưng cũng là nơi thờ ông Huỳnh Tấn Phát. Chúng tôi dạo một vòng nhìn qua cho biết rồi ra về.

    Trên đường về,chúng tôi ghé vào thăm nhà em trai Xuân Hồng. Hai vợ chồng còn trẻ mà có cơ ngơi đáng nể với một đội 6 chiếc xe tải chuyên chở hàng tôm đông lạnh về giao cảng cá Mỹ Tho. Tuổi trẻ giờ nhạy bén,làm ăn giỏi giang quá !

    Anh Hùng chia tay chúng tôi ở đây để trở về Mỏ Cày cho kịp chuyến xe cuối. Minh Hồng và Tuyết Sương thì tạm biệt ở thành phố Bến Tre. Mọi người ai cũng bùi ngùi,lưu luyến.



    Xe vào thành phố Mỹ Tho. Tạm biệt Tuyết Hoa, anh Thiện và Kim Hồng. Nỗi buồn thêm hơn.

    Trạm cuối ở Mỹ Tho là nơi chia tay của chúng tôi với Kim Ánh và gia đình anh Thượng. Xe đã trống, nhẹ tênh nhưng lòng chúng tôi thì nặng trĩu những buồn vui của chuyến Tây du đong đầy kỷ niệm.

    Khoảng đường dài 70 km từ Mỹ Tho về SG thật không đoán được dài hay ngắn. Trên xe chỉ còn tôi,anh Sơn và Xuân Hồng. Tôi cố gợi chuyện lung tung cho mọi người đỡ buồn nhưng lòng tôi thì sao nghe bùi ngùi quá !

    Chào tạm biệt anh Sơn và Xuân Hồng. Cảm ơn Mỹ về chuyến đi an toàn, tốt đẹp và vui vẻ !
    Hẹn gặp lại nhau trong nhiều dịp nữa nha các bạn !



    Xin thay mặt Nhóm bạn cựu Sinh viên ĐHCĐTG cảm ơn Xuân Hồng , một admin vô cùng dễ thương của nhóm. Xuân Hồng, không ngại xa xôi cách trở đã từ Cali về Việt Nam tổ chức chuyến Tây Du hội ngộ bạn bè sau bốn mươi năm xa cách.

    Nhờ sáng kiến và sự nhiệt tình của Xuân Hồng mà bạn bè chúng mình mới có dịp gặp lại nhau sau gần 40 năm xa cách dù mỗi đứa lưu lạc ở một phương trời xa xôi.

    Nhờ Xuân Hồng mà chúng mình mới kết nối và thắt chặt sợi dây tình cảm bạn bè ngày một chắc chắn và ấm cúng hơn nữa !

    Chúc Xuân Hồng và gia đình bạn được nhiều sức khỏe, an lành và hạnh phúc.
    Chúc tất cả chúng mình những lời chúc tốt đẹp nhất.

    Hãy giữ gìn sức khỏe để còn rong chơi với nhau trên nhiều chuyến chu du khác nữa, các bạn nhé !

    Mong gặp lại !
    Chào yêu thương.

    SG ngày 24.10.2015

    Nguyễn Thị Thanh Cảnh


    TIỄN BẠN

    Tiễn đưa bạn đến phi trường,
    Sài Gòn mưa, một ngày buồn, Hồng ơi !
    Bạn về nơi ấy xa xôi,
    Người đi, kẻ ở... bùi ngùi nhớ nhau .

    Ngày vui thoáng chốc qua mau,
    Chia tay một cái vẫy chào. Chơi vơi !
    Hẹn mai, hẹn mốt.. Hồng ơi ,
    Trường xưa, bạn cũ, niềm vui ngập tràn.

    Đại Học Cộng Đồng Tiền Giang,
    Dấu yêu kỷ niệm nồng nàn không quên !


    Thanh Cảnh, 21.10.2015

  10. The Following 2 Users Say Thank You to thanhcanh For This Useful Post:

    cambinh (06-12-2016), chieutim (06-13-2016)

Trang 2/2 đầuđầu 12

Similar Threads

  1. Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 08-16-2015, 05:32 PM
  2. Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 08-04-2015, 06:12 AM
  3. Nhật Ký Hành Quân Trung Đội
    By Longhai in forum Chuyện Đời Lính
    Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 08-02-2015, 01:16 AM
  4. Kinh Hoàng Trên Đảo Koh Kra
    By KiwiTeTua in forum Chủ đề 30.4
    Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 06-29-2015, 09:58 PM

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
Hội Quán Phi Dũng
Diễn Đàn Chiến Hữu & Thân Hữu Không Quân VNCH




website hit counter