kết quả từ 1 tới 1 trên 1

Tựa Đề: Trang Thơ Trần Hậu

  1. #1
    Moderator
    chimtroi's Avatar
    Status : chimtroi v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Dec 2007
    Posts: 1,268
    Thanks: 473
    Thanked 1,389 Times in 452 Posts

    Default Trang Thơ Trần Hậu

    Nhận được hung tin SVSQKQ Trần Hậu vừa qua đời sau một cơn bạo bệnh. Vô cùng thương tiếc một cánh chim Liên Khoá, xin tổng hợp lại một số bài thơ của Trần Hậu được post lên HQPD trong thời gian qua để cùng tưởng nhớ đến một người bạn tài hoa. Những vần thơ mang âm chất hào hùng đầy hoài bảo, đôi khi đượm nét chua cay, bất lực và nỗi đau thân phận...
    Xin các bạn cùng đóng góp thêm.






    TA NGỒI LẠI

    Ta ngồi lại vun sầu cao như núi
    Câu chuyện trăm năm chén rượu giang hồ
    Cuộc đời buồn buồn như những giòng thơ
    Mưa gõ nhịp phách sênh mờ ngọn bấc

    Trái đất rộng mà chổ ngồi quá chật
    Ôi hổn mang giành giựt động thần linh
    Lạnh đến vô cùng lạnh đến u minh
    Ai rủ áo tang điền bên quán chợ

    Ta ngồi lại góp thêm nhiều trăn trở
    Tự bảo mình chẳng luân hồi chẳng mệnh số gì đâu
    Kìa ai kia mài kiếm dưới trăng thâu
    Hồn thép múa vang lừng câu nghĩa khí

    Chí lớn vậy mà tàn như mộng mị
    Ta đau chăng sao máu dậy trăm chiều
    Ta buồn chăng sao trời bổng tịch liêu
    Tiếng tiêu khóc tám nghìn quân tử đệ

    Hợp là thế mà tan là thế thế
    Như Đông già Xuân trẻ có gì đâu
    Cánh én nào chìm dưới đáy biển sâu
    Mà bóng hạc phân vân chờ mây cuộn

    Ta ngồi lại để nghe đời bước xuống
    Hội trầm luân cười khóc chuyện hưng suy
    Hơn ba mươi thân thế có ra gì
    Mà vẫn bước giữa cuộc đời giông bão

    Chút tài hoa cũng một mai vì cơm áo
    Ta xô hoài chưa ngả núi sầu kia.

    Trần Hậu

    UỐNG RƯỢU CHIỀU ĐÔNG

    Chiều xuống buồn tình ta uống rượu
    Nhưng tiền không đủ một cơn say
    Sầu Đông mây cũng lưng chừng phủ
    Tám cỏi kiền khôn buốt heo may

    Gíá có tiền mua dăm cốc nữa
    Rót mời bằng hửu với tri âm
    Mời ai biết trọng điều nhân nghĩa.
    Lặng lẻ hy sinh kiếp con tằm

    Giá có tiền mua dăm cốc nữa
    Mời em kẻ số một bạc tình
    Giỏi bán mua tính quen lổ lãi
    Đem tình yêu đặt trước đồng tiền

    Giá có tiền mua dăm cốc nữa
    Uống say mà chửi cuộc đời chơi
    Chửi bọn sắm tuồng hay bôi mặt
    Chủi phường chịu đấm cố ăn xôi

    Chửi đứa ăn không mà nói có
    Chửi thằng hai mặt giỏi đãi bôi
    Chửi quân Ưng Khuyễn bầy rêu mọt
    Hại nước hại dân nhục giống nòi

    Dở dang chén rượu chiều mông quạnh
    Trái đất buồn như buổi chợ tàn
    Nhà ai lửa tắt trên bếp lạnh
    Mai mốt ai còn giữa điêu mang.

    Trần Hậu

    NHỚ QUÊ

    Đã lâu lắm rồi Quãng Ngãi ơi
    Lòng ta ray rức nhớ khôn nguôi
    Mười một năm trời xa quê mẹ
    Cũng bởi áo cơm cái nợ đời.

    " Bắc phong - Hồ mã nào không hý
    Nam chi - Việt điểu đậu thường thôi"
    Thiên Ấn Trà Giang hồn sông núi
    Sóng xô có bên lở bên bồi.

    Bút trời còn vẽ mây năm sắc
    Thạch trận bày binh chắc chẵng ngơi
    Ta xin gởi nhớ từng người một
    Bằng hữu anh em những ngậm ngùi.

    Gởi rằng: "Mình cũng chỉ mình thôi
    Núi cách sông ngăn vẫn nhớ đời..."
    Nhớ mùa mưa bão hàng năm đó
    Dân ta cơ cực biết bao người.

    Ở đây Suối Cát gió triền miên
    Nắng cũng góp thêm nỗi tang điền
    Ta muốn gào lên : "Hoài Cố Quận"
    Tiếng vọng hư không lạc cuối miền

    Trần Hậu


    TRƯỜNG CA 10 NĂM

    10 qua đi
    10 năm còn đó
    Vũng thời gian thành lịch sử rồi em
    Anh trở về với số phận gian nan
    Anh còn gì cho em ngoài những bài thơ
    Ôi! Những bài thơ viết suốt nửa đời người mệt nhọc.

    Mười năm anh trở về bằng sự nghiệp tay không
    Đây đôi bàn tay chằn chịt những đường chỉ tay gian khổ
    Anh còn gì cho em ngoài trái tim mang đầy thương tích
    với thân xác đã mệt nhoài trong cơn đau thế hệ
    và một tâm hồn như biển động âm ba....

    Mười năm anh trở về trên đường dài ngút mắt
    Một chiều buồn hát giữa rừng xanh
    Ôi tiếng hát của một ca sĩ cuồng ngông
    Nghe như tiếng gầm phẩn nộ
    Có ai đứng bên kia bờ đại dương vẩy tay từ biệt
    Những cái vẩy tay như lời từ biệt nảo nùng
    Phải chăng anh đã gặp em trong tiền kiếp bằng nổi buồn trong mắt thâm u.

    Mười năm anh trở về trong cơn bảo táp loạn cuồng
    Như cánh hải âu cong mình bay giữa đại dương
    Một đêm nào mỏi cánh
    Chỉ thấy mình trơ vơ ngoài ốc đảo buồn tênh
    Biển đời lộng nhạc
    Gió mười phương truy điệu mộng hải hồ
    Anh trôi giạt vào đây từ bên kia trái đất
    Thật lạ lùng một kiếp nhân sinh
    Anh còn gì để nói em nghe
    ngoài những mảnh đời lận đận,
    những kỷ niệm đắng cay của nửa đời người
    thoáng qua như giấc mộng
    Những đêm dài ôn lại quãng đời qua
    bằng bước chân của một thời luân lạc
    trong khổ đau đổ nát quê mình_
    nhưng vẩn mơ rực sáng một bình minh
    xóa tan đi những mây mù giả dối,
    xóa tan đi chiến tranh và tội lỗi
    để đại bàng xuyên suốt những đường bay
    để tự do luôn tồn tại đất nước nầy_
    Còn bây giờ mời em đi cùng anh
    gần nửa bản đồ chữ S:

    Trần Hậu

    NHỚ SÀI GÒN

    Nhớ Sài Gòn những cơn mưa vội vã
    Nắng chói chang thành phố ngập ánh đèn
    Bác phu xe đầu trần cong lưng đạp
    Nhưng đói nghèo vẫn dính cứng vòng xe

    Nhớ Sài Gòn trong những khu ổ chuột
    Dăm ba thằng trên căn gác già nua
    Sách vở buồn thiu những đêm ngủ muộn
    Con hẻm khua tiếng guốc gái giang hồ

    Nhớ Sài Gòn những hàng me xanh thẳm
    Mây trắng bay phơ phất dáng em đi
    Trong quán lạnh tôi lặng sầu âm nhạc
    Ngày mai em đi biển nhớ gọi em về

    Nhớ Sài Gòn những đèn xanh đèn đỏ
    Với ba, tư, năm, sáu, bảy ngả đời
    Tình yêu cũng chạy theo thời hối hả
    Còn ngả nào? Sao tôi đứng ngẩn ngơ

    Nhớ Sài Gòn những lâu đài tráng lệ
    Gỗ đá xun xoe mặc áo linh hồn
    Sàn nhảy âm u nhạc gào sóng bể
    Em quên em trong điệu vũ mê cuồng

    Nhớ giảng đường công viên và ghế đá
    Tiếng bom qua nghe giật thót ầm ì
    Nhớ tết đến lệnh giới nghiêm phong tỏa
    Tiếng súng thay tiếng pháo đón giao thừa

    Mười lăm năm tôi xa thành phố ấy
    Trở về quê lặng lẻ một góc đời
    Thanh ảnh cũ cứ âm ba gợn mãi
    Như giòng sông chảy suốt một đời người

    Em còn đó xin gửi dùm chút nắng
    Mới đổi thay từ độ sóng xuân hồng
    Hay đã đi phương trời nào xa thẳm
    Đêm nằm mơ có mộng thấy Sài Gòn.


    *Nha Trang: Sóng gợn cơn sầu
    Thuở xưa biển đã bạc đầu biển ơi
    Bồng bềnh một chiếc thuyền trôi
    Hàng dương hát giữa bãi đời quạnh hiu
    Phồn hoa phố vẫn dập dìu
    Thương em vùi dập kiếp bèo khổ đau
    Xiêm y giờ đã rủ nhầu
    Đời son phấn những đêm thâu lạc loài.

    * Phan Rang: một sáng qua nay
    Ngậm ngùi tiếng khóc hồn Hời khôn khuây
    Nắng chiều còn đốt cỏ cây
    Trơ vơ những dãi đồi bay cát mù.

    *Phan Thiết ơi! Giòng người vội vả
    Dừng lại nghe những tiếng mời rao
    Mẹ với em thơ nước mắt ứa trào
    Ôi những kiếp đời đã mang nhiều thua thiệt
    Lừa lọc gian ngoa chợ đời khắc nghiệt
    Nên em thơ đã lớn trước tuổi mình
    Nên mẹ già cứ vẫn phải hy sinh
    Đi cho hết quảng đời hệ lụy.

    Trần Hậu

    EM CÓ BAO GIỜ

    Em có bao giờ em lắng nghe
    Tiếng của lá rơi những trưa hè
    Cây khế nhà anh buồn như liễu
    Vài cánh chim sâu động giấc hòe

    Em có bao giờ em thấy chưa
    Anh ngồi nhắc lại những âm thừa
    Của tiếng lòng em từng thôn thức
    Từ một thuở nào xưa rất xưa

    Em có bao giờ đến thăm anh
    Một góc trời xa tít biển xanh
    Ðể thấy con còng vùi trong cát
    Lặng lẽ ngàn năm mộng chẳng thành

    Có cánh bườm vàng nương hồn ai
    Cũng về theo gió chập chờn bay
    Bằng hữu ngậm ngùi thương một thuở
    Khúc cổ bồn xưa cứ u hoài

    Em chẳng bao giờ em biết đâu
    Một mãnh đời riêng một nổi sầu
    Trong cơn lâm lụy mà vẫn sống
    Như cánh thơ bay rất nhiệm mầu .

    Trần Hậu


    THẮP SÁNG HỒN EM

    Hãy thắp sáng hồn em
    Khi đêm nay ngọn gió mới giao mùa
    Như một lần ta thắp môi em cháy đỏ
    Bằng nụ hôn cay đắng tuyệt vời
    Em chờ gì?
    Em đợi gì?
    Ô kìa! Sao em vẫn ngồi đó để nghe nỗi cô đơn chạy dài trong thân thể guộc gầy.
    Ta đã nghe rồi nỗi trống vắng vô cùng
    của con người, của em và cũng của chính ta,
    Ta đã thấy rồi những viễn tượng đen tối của tương lai khi nhìn về thực tại
    trong thế đứng chông chênh bềnh bồng nghiêng ngửa
    và nỗi chết mãi không rời.

    Hãy thắp sáng hồn em
    Ta đốt cháy hồn ta_ như một loài cỏ cây
    Xoàng xĩnh cháy hết mình dẫu có hóa thành tro
    Chẳng cần ai trân trọng
    Chẳng cần ai tung hô
    Sống và hành động bằng tấm lòng tự nguyện
    Giữa đêm nay em ơi! Rất cần điều thẳng thắn
    Ta thắp lên thôi vì không thể đợi chờ

    Sử đã khóc những trang buồn thảm lắm
    Người đã đi biết mấy những đêm đen
    Thắp hồn lên! Trước lúc mặt trời lên.

    Sài Gòn 1970
    Trần Hậu

  2. The Following 3 Users Say Thank You to chimtroi For This Useful Post:

    BachMa (08-10-2015), nguyenphuong (08-10-2015), ttmd (08-10-2015)

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
Hội Quán Phi Dũng
Diễn Đàn Chiến Hữu & Thân Hữu Không Quân VNCH




website hit counter