kết quả từ 1 tới 1 trên 1

Tựa Đề: Xin Một Lần Được Nhắc Tên Anh

  1. #1
    Moderator
    Longhai's Avatar
    Status : Longhai v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Mar 2009
    Posts: 2,973
    Thanks: 540
    Thanked 5,446 Times in 2,233 Posts

    Default Xin Một Lần Được Nhắc Tên Anh

    Xin Một Lần Được Nhắc Tên Anh


    Trương Đức Thủy


    Thời gian vẫn vô tình trôi qua, như nước chảy dưới cầu, như vó câu qua cửa sổ ...Và lòng ngươì thì bị cuốn hút vào trong cơn lốc xoáy nghiệt ngã của thời cuộc. Tháng Tư uất hận một lần nữa lại về ...


    Đã bao lần tôi muốn viết vài giòng trân trọng, để tưởng nhớ anh, nhưng tiếc thay tôi biết quá ít về đời tư của anh, dù đã có thời gian anh đối xử và thương mến tôi, như thằng em nhỏ dại. Sau khi cải taọ về, tôi đã cố tìm gặp những người có mặt bên anh trong những giây phút cuối, để lấy thêm dữ kiện sống, nhưng cũng không thỏa mãn được, những điều tôi muốn biết. Ngay khi mới đinh cư tại Hoa kỳ, tôi đã tìm tòi qua báo chí, nhất là những thiên Hồi ký trong tù của nhiều người, nhưng cũng chỉ thoáng qua tên anh.Tháng Tư năm 1975, tháng Tư 2004 : 29 năm, một phần ba đời người sống thọ, Thời gian thật dài. Sợ chờ đợi mãi, có khi trí óc bị bào mòn. và thời gian sẽ đưa tất cả vào quên lãng. Thà thắp lên tia lửa nhỏ, còn hơn ngồi nguyền rũa bóng đêm. Tôi quyết định, mạo muội viết những kỷ niệm về anh, gọi là thắp nén hương tưởng niệm người Anh-hùng, tôi hằng kính yêu, nhân ngày giổ thứ 27 sắp tới của anh. Tháng 7 năm 1977...Tháng 7 năm 2004.


    Quen Anh Như Là Một Định Mệnh:

    Ngươì ta ở đời, có hai trường hợp. Thứ nhất : Mới thoáng gặp nhau là đã có cảm tình, muốn trò chuyện. muốn kết thân, hay trai gái mơí gặp nhau đầu mày, cuối mắt đã phải lòng nhau, muốn trao nhau trái tim yêu nóng hổi, sách tướng số, bói toán goị là hạp căn, hạp tuổi, hạp mạng v.v ...Thứ hai : Mới gặp nhau dù chưa từng quen biết, mới thoáng qua là đã muốn dọa, muốn đục, muốn đuổi đi cho khuất mắt, sách tướng số gọi là xung khắc, không hạp căn, không hạp mạng, gần nhau là như chó với mèo ... Tôi hân hạnh quen anh nằm trong hai trường hợp trên.

    Sau chuyến công tác, trở về Đà nẵng, buổi chiều hôm đó tôi dẫn cô bé Lệ H...đi ăn ở nhà hàng nổi, trước khách sạn Bạch đằng, đây là lần đầu tiên tôi đưa cô bé đi ăn ở nhà hàng, thường thường chúng tôi đi ăn kem Diệp hãi Dung, cơm gà Hải Nam, hay bánh hỏi thịt nướng, chè Ngã Năm ....đi vào chỗ nào cô bé cũng rụt rè, e-lệ, tôi muốn đưa vào nhà hàng, để cô bé làm quen với không khí mới lạ. Bước chân vào trong, cô bé đã tỏ ra mất bình tĩnh, trước không khí nhiểm đầy khói thuốc và sắc áo rằn ri, tôi trấn tỉnh em và đưa vào một góc cuối, hai đứa đang cúi xuống trên tấm thực đơn, chọn thức ăn, thì có một bóng người đến đứng trước bàn tôi, tôi ngẩng đầu lên, bắt gặp khuôn mặt đỏ ké. Trong bộ quân phục rằn ri Biệt động, trên cổ aó một bông mai đen, tôi tưởng bạn nhìn lầm người, nên định đứng lên chào, nhưng không, anh chàng đưa mắt nhìn Lệ H... và gằn giọng nói vơí tôi: Ai cho phép mầy nghinh bọn tao??? Tôi biết mình đang bị kiếm cớ gây sự. Tôi thầm kêu khổ trong bụng, không phải tôi sợ, tôi là thằng lì có tiếng, ngàn lần tôi không sợ, nhưng làm sao tránh cho cô bé khỏi bị tổn thương. Tôi xin vắn tắt vài giòng, xem tôi đã làm gì mà các bạn Biệt Động ngứa mắt. Tôi vừa ra trường trên một năm, xông pha trận mạc vài lần, nhưng nhỏ con, chưa qua khỏi tuổi 21, nên còn rất thư sinh, nếu cởi bỏ binh phục thay vào aó trắng quần xanh, tôi cũng chỉ là cậu hoc trò Trung học. Thế mà dám dẫn đào vào đây rước đèn, Aó quần cũng rằn ri nhưng khác màu cuả Biệt động, binh chủng chúng tôi có cái thói quen lập dị là không bao giờ mang cấp bậc, nếu có mang cũng rất kín đáo, như muốn không cho ai thấy, gắn ở chuôi dao găm, sau nắp túi aó... Rừng nào thì cọp nấy, Thành phố ĐN là rừng của anh em Liên đoàn I BĐQ. Tôi biết tôi đã làm cho các anh gai con mắt, và muốn đục tôi dằn mặt. Anh Thiếu uý chưa thấy tôi trả lời, đã cao giọng ra lệnh : Mầy hãy đến bàn kia xin lổi mấy anh đi , thì tau tha cho ! Tôi biết tình hình quả gay go. thực khách lần lượt ra khỏi nhà hàng. Xin lổi ư? Không bao giờ, vì tôi có lỗi gì đâu. Vì tự ái, vì màu áo tôi đang mặc, tôi biết chắc là có đổ máu, đổ máu một cách vô ích, vì trong túi quần trận tôi luôn luôn có khẩu Breta nhỏ, Lệ H... tái mét mặt mày... Tôi bảo nhỏ: Em qua ghế đá ngồi đợi anh. Tôi bỏ tay vào tuí quần, chạm cục thép lạnh, tôi nghĩ nếu anh bạn xáng tôi bạt tai, thì máu sẽ đổ. Trong giây phút quả bong bóng căng sắp nổ, thì có tiếng tằng hắng nghe rõ mồn một ở gần quầy, anh chàng Thiếu úy nhìn lên, lẳng lặng về bàn và cả bộ ba kéo nhau rời nhà hàng. Lệ H... như chết khiếp, tôi phải trấn an nàng, nên chưa để ý xem ai vứa tằng hắng, mà mấy ông thần gây sự bỏ đi. Thì một ngươì cao to, bước đến trước mặt, tôi nhìn thấy cặp galon Thiếu tá trên cổ aó rằn ri, bảng tên trên túi: VANG. Tôi đứng thẳng ngươì chào, nhưng Thiêú tá vỗ vổ vào vai tôi và nói : Em hãy ngồi xuống và tự nhiên cùng bạn gái em ăn uống... xem như không có gì xảy ra, Ông hỏi tôi về đơn vị, tôi trinh bày đơn vị, cấp bậc và nói : Em vừa về sau chuyến nhảy dài nên chưa cắt tóc, các anh kia thấy gai mắt mà sinh chuyện, xin Thiếu tá tha lỗi, Ông dịu dàng : Em không có lỗi gì cả, thôi quên đi mà vui vẻ với bạn gái, chúng tôi chưa ăn gì cả, và thức ăn cũng chưa mang ra. Lệ H... một mực đòi về, tôi đành chiều nàng, tôi đứng lên : Thưa Thiếu tá, cho em đưa bạn gái về, không ngờ ông sốt sắng lấy xe Jeep đưa chúng tôi về, dù tôi quyết liệt từ chối, sợ làm phiền ông, sau khi trả Lệ H... về nhà nàng, tôi lại đi chơi và tâm sự với ông gần sáng đêm. Đó là Thiếu tá VÕ VÀNG, Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 21 BĐQ, lừng danh trên chiến trường Miền Trung, từ lúc còn mài đủng quần trên ghế Trường TH/PCT/ ĐN, tôi đã nghe danh và ngưỡng mộ người anh hùng nầy, không ngờ tình cờ như một định mênh xui khiến, tôi được quen Ổng và được ổng thương mến như em út, Ông bắt tôi gọi bằng anh và goi tôi bằng mày, (Tiếng mày từ miệng ông sao mà thân mật quá, không như tiếng mày của anh bạn Thiếu-uý BĐ gọi tôi trong nhà hàng, nghe qua đã lộn máu nóng lên đầu...) Tôi thưa : Trước mặt lính tráng của Thiếu tá, mà em goị như vậy e bất tiện qúa! Ổng nghiêm giọng: Có sao đâu, mầy là em tau, là em tau thì phãải gọi tau bằng ANH ...


    Những Năm Tháng Có Anh Trong Đời:

    Từ đó sau, những lần về ĐN tôi thường ra căn cứ Liên đoàn 1/BĐQ ở Phú lộc (Trên đường ra Hoà Khánh, quẹo tay mặt) để thăm anh, nhờ đó mà tôi quen gần hết các bạn trong Tiểu đoàn 21/BĐQ, kể cả anh Thiếu uý T. người đòi đục tôi trong nhà hàng. Thời gian những năm 66 - 67 chiến trường miền Trung vô cùng sôi động, Đồng minh ào ạt đổ quân vào, Tiểu đoàn 21 BĐ của Thiếu tá Võ Vàng đã tạo những chiến công vang dội, Báo chí trong và ngoài nước nức lòng ngơị khen, Các cấp chỉ huy Quân Đồng minh nể mặt. Những lần gặp lại anh, tôi được anh thương mến đặc biệt, thường dặn dò và bày vẽ những kinh nghiệm chiến trường, vì duới mắt anh, tôi chỉ là con dê non ưa húc càn. Anh luôn nói về đời lính, và yêu đời quân ngũ trên hết mọi chuyện, ở anh chỉ có chiến công và mong sớm có thanh bình cho Quê hương, Tết Mậu thân, hai anh em cùng hành quân trên một địa bàn, Nam sông Hương, khi tạm yên tiếng súng, anh gọi tôi sớm mai đến Bộ chỉ huy (BCH) cuả anh để uống bia, nhưng đêm đó, tôi nhận lệnh bàn giao khu vực trách nhiệm cho đơn vị bạn, để đến vùng hành quân khác, thất hẹn với anh. Sau Mậu Thân, anh được vinh thăng Trung tá và giữ chức vụ Liên đoàn phó LĐI /BĐQ. Sau đó anh được thuyên chuyển về Trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt, giữ nhiệm vụ Trưởng ban Quân vụ, đây là thời gian dài, chúng tôi không gặp nhau, Trương Võ bị Đà-lạt là chỗ dung thân tốt nhất, cho những ai muốn tìm chữ THỌ, nhưng trong những bức thư anh gởi cho tôi, anh luôn luôn than buồn chán và nhớ chiến trường, hơn ai hết, tôi biết con hổ bất đắc dĩ phải xa núi rừng thì rất nhớ rừng xanh, núi thẳm, anh mong được trở lại thời ngang dọc cũ. Và anh được toại nguyện, anh trở ra cầm quân trong chức vụ Trung đòan trưởng, Trung đòan 5 SĐ2/ BB, tôi cứ đinh ninh với tài thao lược, và kinh nghiệm của anh, đường tiến thân của anh sẽ thênh thang, rộng mở. Những ngày trước khi Hiệp dịnh Paris được bốn bên ký kết, VC cố đánh chiếm Sa huỳnh, để làm cửa khẩu và cắt đứt con đường huyết mạch Nam Bắc của VNCH, đây là đất anh dụng võ, anh muốn đánh trận đánh để đời, nhưng đột nhiên tôi nghe anh bị cất chức Trung Đoàn trưởng, nguời cách chức anh là Ch/T Trần văn Nhựt. Tư lệnh SĐ2 / BB. Tôi xin dành ít giòng để điểm qua Báo chí về vị tướng nầy : Trong suốt cuộc đời binh nghiệp của CH/ T Nhựt thì canh bạc xì phé, ông ăn đậm nhất là khi mặt trận Bình long nổ ra, ổng đã về nhiệm sở kịp thời để xí phần, vì trên cương vị Tỉnh trưởng và Tiểu khu trưởng Bình Long, ông không góp tí công lao nào cả, mà moị chuyện đã có Ch/Tướng HƯNG Tư lệnh SĐ5/ BB, Đ/Tá Lê quang LƯỠNG LĐ/ Dù. Đ/Tá HUẤN, Liên đoàn 81 Biệt cách / Dù lo trọn gói ... Khi An lộc được quân dân anh hùng tái chiếm, Bà vợ C/Tướng Nhựt đã chạy cửa hậu, với chi Sáu Thẹo, kiếm cho cái chức Tư lệnh SĐ2/BB và một ông sao (Ông này có số núp bóng quần hồng). Trong trận tái chiếm Sa huỳnh, SĐ2/ BB dưới tài cầm quân của Ch/T Nhựt thì ra sao??? Xin mời qúy vị hãy nghe nhân chứng sống, Tr/ Úy Trần thi VÂN, ngườì trực tiếp dự trận đánh, với chức vụ Đai đội trưởng ĐĐ1, Tiểu đoàn 21 BĐQ, kể sau đây trong tập bút ký chiến trường ANH HÙNG BẠT MẠNG của Ông: (Theo lời Th/ tá Quách Thưởng kể, trước khi T/T Nguyễn văn Thiệu đến BCH Trung đoàn 6 xem thành quả tái chiếm Sa huỳnh, các khối vũ khí được trình bày riêng rẻ, với tấm bảng đề tên đơn vị tịch thu, dĩ nhiên chiến lợi phẫm của LĐI/BĐQcũng được ghi rõ. Đặc biệt thêm một tấm tương tự treo trên nòng súng phòng không 12 ly 8. Nhưng khi phài đoàn T/T đáp trực thăng xuống, và các Sĩ quan Mũ nâu ra sân đón rước, thì CH/T TRẦN VĂN NHỰT LIỀN CHO BỘ HẠ NƠI PHÒNG TRIỂN LÃM ĐÁNH THÁO HẾT CÁC TẤM BẢNG GHI CHIẾN LỢI PHẨM, NGHĨA LÀ MỘT DÃY 300 CÂY SÚNG ĐỦ LOẠI DO BĐQ TỊCH THU, BỖNG TRỞ THÀNH CHIẾN LỢI PHẪM CỦA SĐ2/ BB. Ông còn trắng trợn, bỉ ổi không thể tả được là độc nhất có cây phòng không 12ly 8 của Đ/Đ tôi cũng bị đánh tráo luôn, không chút ngượng tay. Rõ ràng hành động của Ch/T Nhựt như anh hàng thịt, treo đầu heo bán thịt chó. Tội nghiệp đám Tướng sĩ tượng, cả Xe pháo mã đứng xem chỉ biết tâm tắc khen tài, chứ đâu có ngờ ông bình vôi, nữa người nữa ngợm, vừa làm trò ảo thuật cướp công xương máu BĐQ ...) (Xin ngưng trích). Tháng Tư năm 75. Ch/T Nhựt (hay là GIỰT chạy) kéo được ít quân tháo chạy về Tuy Hoà, được Tr/T Vĩnh Nghi, Tư lệnh Tiền Phương Quân Đoàn 3, giao cho làm phụ tá hành quân, tái phối trí lực lượng, gìữa lúc dầu sôi lữa đỏ, CH/T Nhựt lên trực thăng xin đi thị sát mặt trận, nhưng vù thẳng ra Hạm đội, đào ngũ. Theo kỹ luật Quân đội: khi đối diện với đich mà đào ngũ thì ra toà án binh, bị tước đoạt binh quyền và có thể bị tử hình, nhưng khi qua đến Mỹ Ch/T Nhựt đã không bị lột lon, mà còn tự phong là Thiếu tướng, ba hoa chích choè, khi bị báo chí vạch lưng, thì đánh lận con đen, xưng là Tướng (General) để người ta có thể tưởng là Major General, hay LT General hay hơn nữa, mà thực chật là phường biển lận, tên hèn nhát, kẻ vô liêm sỉ, bất tài. Đất nước chúng ta, để cho những tên như vậy, giữ trọng trách trấn nhậm, những vùng hiểm yếu, mà mãi đến 75 mới rơi vào tay CS, âu cũng là một phép lạ, hy vọng sữ sách, sẽ dành cho những tên tướng Quảng lạc nầy vài chương, để hậu thế tránh vết xe cũ. Hiệp định Paris được ký kết, trong đó, có kèm theo 2 Nghị định Thư, tổ chức hai cơ quan thi hành, đó là ICCS (International Commission Control, Surpervision) goi là Uỷ ban kiểm soát và giám sát quốc tế, gồm hai nước CS la Ba lan và Hungary, hai nước tự do là Indonesia và Canada, nhưng sau Canada thấy không đi đến đâu , nên rút lui và Iran vào thay thế (Thời gian nầy Iran còn có Vua Penlavi, thân Mỹ ) và cơ quan kia là : Ban Liên hợp Quân sự bốn bên và sau còn lại hai bên (VNCH Và thằng giải phong đội lốt).

    Trung tá VÕ VÀNG bị đưa về Phú Bài, giữ chức vụ Trưởng toán BLH/ QS/VNCH Phú Bài, một chức vụ ngồi chơi xơi nước vối, anh như con cọp bị chặt hết nanh vuốt, buồn rầu, chán nản, tôi đến thăm anh, tìm cách an uỉ anh,cũng như tìm hiểu nguyên nhân tại sao, cờ đến tay anh đang phất, mà bị ngươì ta giựt mất, anh chỉ buồn rầu nói: Chỉ vì anh biết qúa nhiều, ngươì ta sợ anh nổi lên thì ngưòi ta sẽ mờ đi, nó nhiều tham vọng, nhưng tài hèn và nhiều thủ đoạn... Tôi sợ anh buồn chán, nên đem đến cho anh đủ dụng cụ thể dục và khuyên anh tập đều đặn, để giữ sức khoẻ, ngươì ta sẽ cần đến anh. Trong thời gian ở Phú Bài,công việc của anh có phần nghi lễ, nghĩa là đón tiếp các phài đoàn từ Sài gòn ra, tại sân bay Phú Bài. Một hôm anh ra đón một Đại tá người Hunggary, Tr/Tá Võ Vàng trong cái bắt tay xã giao, đã bóp nát tay tên Đ/Tá CS, tên Đại tá nầy sau đó làm lớn chuyện, gởi văn thư phản kháng đến Trung ương. Anh rất căm thù CS, dù dưới màu da nào. Hiệp định Paris chưa ráo mực, CS đã vi phạm khắp nơi, Tướng Ngô Quang Trưởng sáng suốt, thấy được viên dũng sĩ đang ngồi chơi xơi nước vối, nên vội gọi vào trình diện và giao cho Liên đội ĐPQ/Quảng Nam, hình thức tổ chức của Liên đội ĐPQ, cấp số cũng tương đương với Lữ-đoàn hay Trung đoàn. Khi đi nhận nhiệm vụ, anh có hỏi tôi: Muốn làm việc cạnh anh không? Tôi biết anh thương tôi, muốn nâng đỡ tôi, tôi qúa quyến luyến màu áo đang mặc, nên xin cho thời gian nữa, Nhưng không có thời gian nào cho chúng tôi nữa cả.

    Tháng 3/75 ĐN tan tác, ĐN uất nghẹn đau thương, tan đàn xẻ nghé... Ngày 5 tháng Tư năm 1975, một buổi sáng tôi ra giếng nước trong Quân Điện Bàn/QN (Nơi đám tù tàn binh tập trung) để lấy nước, bất ngờ gặp anh, tôi như chết lặng, tay trái anh được treo lên: Anh cho biết ngày 29/3 mới về đến ĐN, đang đi trên đương Thống nhất, gần Câu vòng, thì bi một chiếc xe dân sự tông anh, may mà anh văng lên lề, chỉ bị thương. Tôi thật sự lo lắng cho anh, vì anh nổi tiếng quá, ngay đây, nơi tập trung tù binh, cũng không có ai dám gần anh để giúp anh trong khi đang bị thương, Tôi chỉ nói với anh, ngay bây giờ anh phải tìm cách thoát, lợi dụng lúc nầy để thoát, nguy hiểm quá. Tuần lễ sau, tôi bị đưa đi chỗ khác với thầy Hoàng thế Diệm, không còn qua lại thăm anh.


    Người Anh Hùng Bị Thủ Tiêu:

    Sau thời gian tập trung tại Quận đường Điện bàn/QN, tất cả tù tàn binh, trình diện hay bị bắt tại ĐN, được đưa lên Trại Kỳ Sơn. Trại Cải tạo Kỳ Sơn, gồm 1 tổng trại và 4 phân trại, Sĩ quan cấp Tá ở traị I, gần mỏ vàng Bông Miêu, trại 2, nằm sâu về hướng Tây, dành cho Sĩ quan cấp Đại uý, trại 3 và 4 dành cho cấp Trung uý trở xuống, gần trại 1 và Tổng trại. Anh Võ Vàng nằm trong trại 1. Sau thời gian đầu lo xây dựng doanh trại, phát rẩy canh tác... ổn định nơi ăn chốn ở. Tháng 5 năm 77, đợt hoc tập chính trị được mở ra trên quy mô rộng lớn. Tất cả đều nghỉ lao động và tham dự 100% ... Những buổi học, tất cả tập trung tại hôi trường để nghe cán bộ chính trị lên lớp, và sau đó về tổ thảo luận. những bài: Đế quốc Mỹ tên sen đầm quốc tế, kẻ thù số I cuả nhân dân ta và loaì ngươì tiến bộ trên traí đất. Hệ thống Xã hôị chủ nghĩa ... Nhưng hóc búa và điên đầu nhất là bài Nguỵ quân và nguỵ quyền, Tập đoàn tay sai bán nước. Sau khi ngồi nghe chửi ruả trên hội trường, trở về tổ phãi liên hệ bản thân, tự giác khai ra những viếc đã làm trong thời gian phục vụ trong quân đội VNCH. Đây là bản án, tự mình viết cho mình, ai cũng phải tìm cho mình một cái tội, Sau đợt hoc tập chính trị, có ngươì như bị kiệt sức vì bị những đòn tra tấn cân não. Nhiều lúc giữa đêm khuya bị goi lên khung (Bộ chi huy) làm việc, cứ tra đi hỏi laị nhũng họat động đã qua. Tr/ Tá Võ Vàng là mục tiêu chính, bọn cai tù nhắm đến, luôn luôn chúng đặt câu hỏi : Trong quá trình chỉ huy BĐQ. Trung đoàn trưởng, Liên đội trưởng, anh đã giết bao nhiêu Cán bộ CS và dân lành, mấy ngày đầu anh trả lời : Trên cương vị Chỉ huy, tôi chưa bao giờ trực tiếp bắn, còn lính dưới quyền, lúc xung trận, ai bắn chậm thì chết, tôi không biết. Bọn chúng đâu có chịu, Bọn chúng quây anh từ sáng, tới tối, ngày nọ sang ngày kia, nhưng anh vẫn kiên gan giữ lơì khai, đến lúc đó, bọn chúng mới đem những tờ báo cũ, có ghi kết quả các trận đánh ra, và tổng kết tổn thất địch (VC), trong khoảng thời gian anh Vàng chỉ huy, không dưới 20 ngàn VC phơi thây. Bản án Tử hình cho anh đã manh nha thành hình. Trong số các vệ binh coi tù. có nhiêù tên mới theo VC sau 30 tháng 3/ 75, gồm nhiêù thành phần, có tên rất khát máu, thù hận, vì có thân nhân, bà con chết trong cuộc chiến, nhưng cũng có tên nguyên trước 30 thang 3 là hoc trò của vợ tù, nên cũng dễ dãi và dễ bị mua chuộc để lấy tin tức. Sau đợt học tập chính trị, quy mô kéo dài trên một tháng, tất cả tù được lệnh đi lao động trở lại. Một đêm đầu tháng 7 năm 1977. Bộ chi huy trại 1 có cuộc họp chi bộ đảng, bản án tử hình danh cho Tr/Tá VÕ VÀNG đã được tổng trại Kỳ Sơn ký từ trước, buổi họp nầy, có mục đích tìm ngươì tình nguyện thi hành bản án ... Tên Nguyễn Bốn, tên vệ binh loắt choắt, nhỏ con nhưng khét tiếng ác độc và khát máu đối vời tù, đứng lên tình nguyên thi hành. (Tên Bốn nầy có cha hoạt đông nằm vùng cho VC bi Nghĩa quân giết). Buổi trưa Hè, tháng 7 năm 1977, tổ của Tr/tá Võ VÀNG có nhiệm vụ tỉa bắp trong rẩy, cạnh sông Vàng, (Nói là sông, nhưng thật sự là giòng suôí nhỏ, chảy qua các ghềnh đá bị xoi mòn rất đẹp) trong khu vực Mỏ Vàng Bông miêu, trời đứng bóng, nắng chang chang, tất cả tổ nghỉ lao động kéo nhau vào bóng mát, lấy vắt cơm sắn và chút nước mắm cáí ra ăn, thì tên Nguyễn Bốn xuất hiên với AK trên tay, ra lệnh: Anh Vàng theo tôi lên đồi nhổ sắn (củ mì) về bồi dưởng cho cả tổ. Linh tính báo cho biết, việc chẳng lành, anh em trong tổ nhao nhao lên: Xin anh cho tôi đi nhổ sắn thay, vì anh Vàng mấy hôm nay bị kiết lị, yếu lắm. Nhưng tên Bốn vẫn khăng khăng bắt anh Vàng đúng lên đi lên đồi. Khoảng từ 7 đến 10 phút sau thì một loạt AK nổ, lát sau tên Bốn trở xuống nói: Các anh lên đem xác tên Vàng xuống chôn cất, nó giựt súng tôi, nên tôi đã xử lý. Bọn khốn nạn, lũ hèn nhát đã giết anh một cách hèn hạ, tại sao chúng lại dựng nên tấn tuồng giết người tay không, một cách hen hạ như vậy??? Vì bản chất chúng là bọn ngươì hèn hạ, bọn đê tiện, làm việc gì cũng không quang minh, chính đại, hành động của lũ đầu trộm, đuôi cướp... Anh đã tức tưởi nằm xuống bên giòng sông Vàng, trong khu Mỏ Vàng Bồng miêu, như là một định mệnh ...

    Anh VÕ VÀNG kính yêu, đã 29 năm, ngày Tổ quốc bị bức tử, 27 năm, ngày anh bị chúng hành hình, một cách hèn nhát. Thời gian đủ để mọi ngươì mở mắt, nhìn thấy rõ Thiên đường CS, thời gian đủ dài để xác thân anh trở về với cát bụi, và em tin tưởng linh hồn anh đang oai nghi, thanh thản ở cỏi vĩnh hằng. Xin hãy cho em một lần được nhắc đến tên Anh, Anh VÕ VÀNG, với lòng kính phục và thương tiếc sâu xa, một người anh, một chiến sĩ QLVNCH kiệt xuất, hy sinh hết tuổi thanh xuân và cống hiến thân xác cho đại cuộc: Bảo vệ tự do cho Tổ quốc. Xin anh cho em được đốt nén hương tưởng niệm anh, nhân ngày giỗ thứ 27 của anh. Xin anh cho em một lần nữa nhỏ nước mắt khóc thương Anh.


    Trương Đức Thủy

  2. The Following 4 Users Say Thank You to Longhai For This Useful Post:

    BachMa (09-27-2013), lethucthang (09-28-2013), muahong (09-27-2013), nguyenphuong (09-27-2013)

Similar Threads

  1. Một Lần Tiễn Biệt
    By Longhai in forum Truyện ngắn
    Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 05-02-2013, 01:43 AM
  2. Một lần đi là một lần vĩnh biệt
    By thanphongkingwood in forum Chủ đề 30.4
    Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 04-27-2013, 05:03 PM
  3. Huyền Sử Ca Một Người Mang Tên Quốc [ MIX ]
    By gunship in forum Nhac Trữ Tình
    Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 01-30-2013, 08:19 PM
  4. Huyền sử ca một người mang tên Quốc!
    By Cowboy72A in forum Nhac Trữ Tình
    Trả lời: 4
    Bài mới nhất : 01-27-2013, 03:02 AM
  5. Một lần miên viễn xót xa
    By chieutim in forum Chủ đề 30.4
    Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 05-01-2010, 08:16 AM

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
Hội Quán Phi Dũng
Diễn Đàn Chiến Hữu & Thân Hữu Không Quân VNCH




website hit counter