Trang 28/53 đầuđầu ... 18262728293038 ... cuốicuối
kết quả từ 163 tới 168 trên 316

Tựa Đề: Bạch Mã

  1. #163
    Moderator
    BachMa's Avatar
    Status : BachMa v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: May 2009
    Nguyên quán: VA is 4 Lovers
    Posts: 1,187
    Thanks: 7,823
    Thanked 5,265 Times in 1,161 Posts

    Button Xanh Li Hôn

    Li Hôn! (đọc lần nào cũng khóc)

    Một căp vợ chồng đã lấy nhau được 20 năm thì quyết định li hôn. Nguyên nhân là từ khi kết hôn hai người luôn cãi vã, bất đồng ý kiến, tính cách không hợp. Nếu không phải lo cho con thì hai người đã đường ai nấy đi rồi. Dường như chỉ cần đợi con trưởng thành, không để cha mẹ phải lo lắng thì 2 người sẽ sống cuộc sống tự do của mình, không cần phải nhẫn nhịn những cuộc cãi vã vô nghĩa nữa.


    Họ quyết định li hôn.

    Sau khi ký đơn li hôn, 2 người đi ra từ văn phòng luật sư, người chồng đề nghị: “Ăn cơm cùng nhau một bữa nữa nhé!” Người vợ nghĩ rằng, tuy đã li hôn rồi, nhưng hai người cũng không phải là kẻ thù, ăn bữa cơm cũng chẳng có gì là không được cả.

    Vào nhà hàng ăn, người phục vụ mang lên một đĩa cá chua ngọt, người chồng liền gắp một miếng cá cho người vợ và nói: “Em ăn đi! Đây là món ăn em thích nhất mà.”

    Người vợ lúc ấy đỏ hoe 2 mắt, nói: Em thất vọng quá, tại sao anh cứ luôn khăng khăng làm theo ý mình, cái gì cũng tự mình đưa ra rồi quyết định, không quan tâm đến cảm nhận của em vậy. Kết hôn lâu như vậy rồi, lẽ nào anh không biết cả đời này món em ghét nhất chính là cá sao?”. Lúc này người chồng cũng nghẹn ngào nói: “Em luôn không hiểu tình cảm của anh dành cho em, lúc nào anh cũng nghĩ phải khiến em vui thế nào, luôn dành cho em những gì tốt nhất. Em biết không, cả đời này món mà anh thích nhất chính là————cá chua ngọt.”

    Hai người yêu thương nhau như thế, lại vì những vấn đề không hợp nhau mà chia cách. Đây là vấn đề tình yêu, hay là vấn đề về hôn nhân?Sau bữa ăn ấy mỗi người một ngả, anh đi đằng đông thì cô đi đằng tây, 2 người đều sợ mình sẽ hối hận, nên giao ước là trong 1 tháng sẽ không gọi điện cho nhau.


    Người chồng đi được 2 bước thì có điện thoại gọi đến, là điện thoại của người vợ. Anh do sự rất lâu, cuối cùng cũng không nghe. Anh trở về nhà, cả đêm cứ trằn trọc không ngủ được, trong lòng nóng như lửa đốt, dằn vặt vô cùng. Anh suy nghĩ rất lâu, cuối cùng đã gọi điện cho vợ thể hiện sự hối hận của mình.

    Lại không có ai bắt máy cả. Sau khi gọi rất nhiều lần rồi, cuối cùng có người nhận, lại là giọng của 1 người đàn ông lạ: “Alo, xin chào!” Trong lòng người chồng như có dao cắt, không cách nào giải thích được.

    Đang lúc giận dỗi tuan cúp máy thì đầu dây bên kia lại nói: “Cho hỏi anh là ai vậy?Trong điện thoại rõ ràng hiện lên 2 chữ: “ông xã.”

    “Alo, tôi là chồng cô ấy, anh là ai?” Trong câu nói biểu lộ rõ ý thách thức. “À, tôi là bác sĩ, mời anh nhanh chóng đến bện viện XXX ngay, vợ của anh bị tai nạn, hiện đang cấp cứu!” Lời bác sĩ như sấm đánh ngang tai anh, anh lao nhanh đến bệnh viện. Hóa ra sau khi 2 người chia tay ngày hôm đó, tinh thần cô ấy không ổn, lúc qua đường bị xe ô tô đâm vào. Người vợ trước khi bất tỉnh đã gọi điện cho chồng, nhưng anh lại không bắt máy.

    “Bác sĩ, vợ tôi thế nào rồi, ông nhất định phải cứu cô ấy! Tôi năn nỉ ông!” Nói rồi, anh quỳ gối trước bác sĩ. Bác sĩ liền đỡ anh ta đứng lên, “ Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức cứu cô ấy, bây giờ đang phẫu thuật, đầu cô ấy bị va đập nghiêm trọng, cho dù có tỉnh lại cũng trở thành người thực vật. Anh phải chuẩn bị tinh thần!”

    Người chồng hoảng hốt, bất an, anh cứ đi đi lại lại ở hành lang, “Nếu như cô ấy chết đi, tôi phải làm sao đây?Tôi làm thế nào mới đối diện được với chính mình?”

    Đèn phòng cấp cứu đã tắt.

    Các bác sĩ đẩy cửa bước ra, 1 vị bác sĩ già nhất đến trước mặt anh, “Chúng tôi đã cố hết sức, cô ấy có lẽ không sống được đến sáng mai. Anh vào thăm cô ấy đi, chuẩn bị hậu sự đi! Cô ấy đã không thể nói được nữa rồi!”

    Anh dường như sụp đổ, đẩy cửa bước vào phòng.

    Người vợ nằm trên giường đã không còn nhìn ra diện mạo, băng quấn quanh đầu chỉ chừa ra mắt và mũi. Người chồng đau như cắt, đến trước giường vợ nói: “Anh đến muộn mất rồi!” Nói chưa dứt lời, nước mắt anh đã trào ra!

    Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay vợ, ngạc nhiên thấy khóe mắt cô ấy đỏ hoe ướt ướt, hai hàng nước mắt làm ướt vải gạc, miệng cô khẽ mấp máy, hình như muốn nói gì đó.

    Anh vội ghé tai sát vợ, giọng cô yếu ớt, ngắt quãng: “Em….đã điện thoại cho anh, chỉ là…….muốn…….nói với anh, trong tủ lạnh có sủi cảo, còn giấy bảo hiểm và sổ tiết kiệm trong ngăn kéo, mật khẩu là ngày sinh của anh, còn có mì sợi mà anh thích nhất, còn có………….em…………….yêu………” . Chưa nói dứt lời, cô không còn nói được nữa. Cô cũng không thở được nữa rồi.

    Anh bật khóc nức nở. Đến lúc này đây cô vẫn nhớ căn dặn anh, nhớ tới món mì sợi! Kết hôn bao nhiêu năm, anh chỉ thấy cô ốm có 1 lần, mà món mì cô làm thì rất khó ăn!


    1 tháng sau, người chồng mở giấy bảo hiểm trong ngăn kéo, ngày làm thủ tục bảo hiểm là ngày đăng kí kết hôn, người thừa hưởng tất nhiên là tên anh. Số tiền không lớn, chỉ có hơn 30 triệu, nhưng ở giữa có kẹp 1 giấy ghi chú, “Chồng yêu à, lúc anh thấy tờ phiếu này có lẽ em đang ở thế giới bên kia rồi. Cho dù chúng ta sau này có thế nào, nếu có lí hôn thì em vẫn muốn anh biết, tình yêu của em với anh trước sau không đổi, thiên chức làm vợ em không tiếp tục được nữa, cho dù em đi rồi, nhưng số tiền bảo hiểm này sẽ thay em, phần nào tiếp tục chăm sóc anh, giống như là em vẫn ở bên anh. Trên thiên đường em sẽ cầu chúc cho anh, yêu anh!”

    Đọc những dòng này, anh nấc lên, khóc không thành tiếng. Cô ấy trước khi chết vẫn muốn nói “Em yêu anh”!

    Sinh mệnh mong manh như thế, ngắn ngủi như thế, vậy thì chúng ta có nói được bao nhiêu lần “em yêu anh”? Thể diện cái gì, giận dỗi cái gì, trong tình yêu không nên quá cố chấp. Khoan dung một chút! Cảm thông một chút! Hiểu nhau một chút! Đừng để trong cuộc sống có những điều đáng tiếc như vậy! Nếu không thì bạn sẽ bỏ lỡ một người cả đời yêu bạn, cuối cùng chỉ nói được một lần câu “anh yêu em.” Lúc ấy thì có hối hận bao nhiêu đi chăng nữa cũng không thể nghe được lời bày tỏ yêu thương như vậy nữa! Chúng ta cũng chẳng có lí do gì để mà không nói với người mình yêu câu “anh yêu em” cả. Nói với cô ấy, để cô ấy biết tình cảm của bạn, cô ấy là bầu trời của bạn, là sự sống của bạn!

    Phải đối xử với bản thân mình tốt một chút vì một đời người đâu có dài. Phải đối xử tốt với những người bên cạnh ta, vì kiếp sau đâu ai biết là còn có thể gặp nhau nữa hay không! Người ta nói: “Tu 100 năm được ngồi chung thuyền, tu 1000 năm mới cùng chăn gối.” Vậy nên, hãy biết trân trọng những hạnh phúc nhỏ nhoi và bình thường bên cạnh bạn.


    iki.vn

    http://blog.iki.vn/news/5589-li-hon!...-nao-cung-khoc

  2. The Following 6 Users Say Thank You to BachMa For This Useful Post:

    khongquan2 (12-03-2015), nguyenphuong (12-09-2015), PhiLan (12-19-2015), Tinh Hoai Huong (12-19-2015), Trần Hòa (12-20-2015), ttmd (12-03-2015)

  3. #164
    Moderator
    BachMa's Avatar
    Status : BachMa v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: May 2009
    Nguyên quán: VA is 4 Lovers
    Posts: 1,187
    Thanks: 7,823
    Thanked 5,265 Times in 1,161 Posts

    Icon Laughing Truyện Cười Người Lớn

    Truyện Cười Người Lớn


    Cô bé mới lớn, hay thắc mắc đủ mọi chuyện trên đời. Một hôm ra bãi biển thấy một cậu bé trai cởi truồng, cô bé quay sang hỏi mẹ:
    – Mẹ ơi thằng bé kia có cái gì kìa?
    Mẹ cô trả lời cho qua chuyện:
    – Đấy là cái còi.
    Cô bèn tiến lại gần cậu bé và chăm chú quan sát, một lúc sau cô bé háo hức trở lại nói với mẹ:
    – Mẹ ơi, đúng là cái còi thật. Nhưng lạ lắm cơ, khi con thổi nó lại kêu oai oái đằng mồm ấy.



    Trong công viên, một đôi trai gái đang tâm sự
    Cô gái: Em tính đi giải phẫu nâng ngực? Ý anh sao?
    Chàng trai: Em phải tôn trọng sự thật chứ, dù cho sự thật thế nào đi chăng nữa..
    Một lát sau..
    Cô gái: Anh thôi đi, sao cứ bóp méo sự thật mãi thế?



    Có 2 vợ chồng tiều phu nọ! Sống nghèo nàn bên cạnh 1 khu rừng. Người chồng tên Ấn, mụ vợ tên Gái. Ban ngày người chồng vẩn vào rừng kiếm củi. Còn mụ vợ thì may vá. Được cái mụ vợ rất xinh nhưng tội là lẳng lơ, hay đua đòi.
    Trong làng có tên Bá Hộ thấy sắc đẹp của mụ vợ cầm lòng không được, nên thường những lúc người chồng đi vắng thường lấy cớ nhờ vả may áo mà thả “Dê”. Mụ vợ vì ham tiền nên…lửa gần rơm…lâu ngày cũng bén.
    Như thường lệ người chồng vào rừng lấy củi. Đợi chồng đi mụ vợ nhắn người tình qua để làm “chuyện ấy “.
    Trong lúc cao trào, mây nước ngừng trôi. Bất chợt người chồng về. Mụ vợ hốt hoảng nói :
    – Mụ vợ :”Anh ấn vô”.
    – Tên Bá hộ nghe người tình thỏ thẻ vậy nên nghĩ mình chưa “làm đến nơi , đến chốn” nên làm “theo yêu cầu” bạn tình.
    – Mụ vợ lại tiếp tục nói khẽ: “Anh ấn vô”
    – Tên Bá hộ nghĩ trong đầu sao hôm nay nó sung thế!
    Mụ vợ hốt hoảng khi thấy chồng vô đến sân giọng gấp rút “Anh ấn vô, Anh ấn vô”…
    – Tên Bá hộ hì hục! hì hục!
    – Mụ vợ hốt hoảng khi thấy chồng vô gần giọng líu lại : Anh ấn
    vô, Anh ấn vô…
    – Tên Bá hộ hù !ù !lúc này lực bất tòng tâm! tức quá khi nãy giờ nó cứ bắt mình Ấn vô liên tục!liền nhảy xuống đất chửi đổng.
    “Tiên sư con đĩ! mày bảo ông ấn thế nào được nữa hả! Sức người cũng có hạn chứ có phải trâu bò đâu hả.



    Adam và Eva sống bên nhau rất hạnh phúc. Một bữa gặp Đức Chúa, Adam hỏi:
    – Thưa Đức Chúa, Eva thật xinh đẹp. Tại sao Người lại làm cho nàng đẹp thế?
    – Để lúc nào con cũng muốn ngắm nàng.
    – Làn da của nàng mới mịn màng làm sao!
    – Để con lúc nào cũng muốn chạm vào nàng chứ!
    – Nàng có một mùi thơm thật dễ chịu.
    – Để lúc nào con cũng muốn quấn quýt bên nàng chứ!
    – Thật tuyệt vời, sự tạo hóa của Người thật vĩ đại làm con vô cùng biết ơn. Nhưng có một điều mà con cứ thắc mắc là tại sao Đức Chúa lại làm cho nàng ngốc nghếch thế?
    – Thế thì nàng mới yêu con chứ!



    Trong phiên toà xữ án một vụ hiếp dâm, ông luật sư bảo vệ cho bị cáo hỏi cô gái bị hiếp.
    -Luât sư: Cô nói, cô đang đi trên khúc đường vắng, thì bị cáo bất
    ngờ ôm cô và đẩy vô vách tường hiếp, đúng không?
    -Cô gái: Vâng, đúng.
    -Luật sư: Như vậy là hiếp đứng, đúng không?
    -Cô gái: Vâng, đúng.
    -Luật sư hỏi tiếp: Cô cao bao nhiêu?
    -Cô gái: Khoảng thước tư.
    -Luật sư: Cô cao thước tư mà bị cáo cao hơn thước bảy làm sao hiếp đứng được?
    -Cô gái lật đật trả lời: Thì tôi nhón lên



    [PHOTOBUCKET][/PHOTOBUCKET]
    " không thành công .... thành gà"

  4. The Following 5 Users Say Thank You to BachMa For This Useful Post:

    khongquan2 (12-09-2015), KiwiTeTua (12-10-2015), PhiLan (12-19-2015), Trần Hòa (12-20-2015), ttmd (01-25-2016)

  5. #165
    Moderator
    BachMa's Avatar
    Status : BachMa v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: May 2009
    Nguyên quán: VA is 4 Lovers
    Posts: 1,187
    Thanks: 7,823
    Thanked 5,265 Times in 1,161 Posts

    Icon Laughing Truyện Cười Người Lớn

    Truyện Cười Người Lớn



    Trong 1 cuộc thi Hoa Hậu, vì dã dến lúc phải chấm điểm coi ai sẽ thắng cuộc nên ban giám khảo ra câu hỏi cho 3 cô đẹp nhất.
    Trong người cô có mấy cái miệng?
    Ba cô đều trả lời : 2 cái
    Ban giám khảo lo lắng hỏi tiếp:
    Cái nào già hơn?
    Cô thứ nhất: Cái dưới già hơn cái trên vì cái trên không có râu nhưng cái dưới có râu
    Cô thứ hai: Cái dưới già hơn cái trên vì cái trên còn răng mà cái dưới móm xọm hà.
    Cô thứ ba: Của ai thì em không biết chứ của em thì cái trên già hơn cái dưới vì cái trên cuả em lâu lâu mới bú còn cái dưới thì mới bú tối hôm qua.



    Giờ sinh vật Cô giáo giảng bài, cuối lớp có 2 nhóc quậy đang đánh ca rô.
    Cô: Tèo và Tí tại sao không chịu nghe giảng? Tèo hãy trả lời cho cả lớp - Vì sao nuôi con bằng sữa mẹ tốt hơn sữa bò?
    Tèo vẻ mặt rất hớn hở tỏ ra rất thuộc bài nhanh nhảu trả lời ngay:
    Thưa Cô vì sữa mẹ có các ưu điểm sau :
    1. Sữa mẹ khi uống không cần pha.
    2. Khi đi chơi xa không cần bình thuỷ nước sôi, ly tách, muỗng chi cho lỉnh kỉnh.
    3. Không cần đậy đằng gì mà kiến gián cũng không bao giờ vô được. Và cuối cùng là cái bình sữa lại rất đẹp ạ!
    Cô tức quá nhưng nén giận hỏi thêm: Dzậy nó không có nhược điểm nào sao????
    Tèo: Thưa cô có ạ; thỉnh thoảng có mùi thuốc lá và rượu bia ạ!
    Cô!!!!!!!!!!!!!!!!!!!



    Ông chồng đi tắm sau khi vợ vừa mới tắm xong, đúng lúc chuông cửa reo.
    Vợ vội quấn khăn tắm vào và chạy xuống mở cửa. Cửa mở thì ra là ông hàng xóm Bob. Chị vợ chưa kịp nói gì thì Bob bảo:
    – Tôi sẽ cho chị 800 đô nếu chị buông cái khăn tắm kia ra.
    Suy nghĩ 1 chút rồi chị vợ buông khăn tắm, đứng trần truồng trước mặt Bob. Sau vài giây ngắm nghía, Bob đưa 800 đô cho chị vợ rồi đi. Chị vợ quấn lại khăn tắm vào người rồi đi lên nhà.
    Vào đến phòng tắm, chồng hỏi: "Ai đấy em?"
    – Vợ: "ông Bob hàng xóm."
    – Chồng: "Tốt, thế hắn có nói gì đến số tiền 800 đô hắn nợ anh không?"



    Một Đại Úy vừa nhậm chức và một cô Thư ký không những trẻ đẹp, lại bặt thiệp và lịch sự, được bổ nhiệm dưới quyền của ông.
    Một hôm, trong khi làm việc, cô Thư ký thoáng thấy cái khuy quần ông Đại Úy quên cài; khi rời phòng việc, cô nhắc khéo ông Đại Úy một câu: "Thưa Đại Úy, cái cổng trại của Đại Úy chưa đóng ạ!"
    Thoạt nghe, ông không hiểu cô Thư ký muốn nói gì, nhưng sau đó, ông phát giác ra cái khuy quần chưa cài, ông bèn nghĩ ra cách để nghịch cho đỡ ngượng.
    Hôm sau, ông hỏi cô thư ký: "Hôm qua khi cô phát giác cái cổng trại rộng mở, cô có thấy anh lính đứng nghiêm gác cổng chứ?"
    Cô Thư ký cũng dí dõm không kém, trã lời: "Dạ không ạ! Em chĩ thấy một anh thương binh già ngồi giửa hai cái túi vải nhà binh thôi ạ!"



    Một cô gái chạy đến đồn cảnh sát thở hổn hển, tố cáo là mình vừa bị cưỡng hiếp… Viên thanh tra hỏi:
    – Có chuyện gì vậy?
    – Xin ông giúp tôi. Ở ngõ vắng đằng kia có một kẻ đần độn vừa cưỡng bức tôi.
    – Nhưng sao cô biết đó là kẻ đần độn?


    [PHOTOBUCKET][/PHOTOBUCKET]
    " không thành công .... thành gà"

  6. The Following 5 Users Say Thank You to BachMa For This Useful Post:

    khongquan2 (12-19-2015), KiwiTeTua (12-20-2015), PhiLan (12-19-2015), Trần Hòa (12-20-2015), ttmd (01-25-2016)

  7. #166
    Moderator
    BachMa's Avatar
    Status : BachMa v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: May 2009
    Nguyên quán: VA is 4 Lovers
    Posts: 1,187
    Thanks: 7,823
    Thanked 5,265 Times in 1,161 Posts

    1st Mười Câu Chuyện Ngắn

    Mười Câu Chuyện Ngắn (thật ngắn)


    Câu chuyện thứ nhất:
    Một cậu học trò lớp ba viết rằng cậu muốn trở thành một diễn viên hài trong bài tập làm văn của mình. Người bố phê: “Không có chí lớn”, còn thầy giáo nói: “Thầy chúc em mang tiếng cười cho toàn thế giới”.

    Là người lớn, chúng ta nên khuyến khích, cổ vũ hơn là đặt ra những yêu cầu quá cao đối với trẻ con. Hơn thế, chúng ta hãy mở rộng khái niệm thành công để trẻ con thoải mái tung đôi cánh ước mơ của mình.


    Câu chuyện thứ hai:
    Ăn cơm xong, mẹ và con gái rửa chén bát trong bếp, bố và con trai ngồi xem ti vi. Bỗng nhiên có tiếng đổ vỡ dưới bếp, sau đó im bặt. Con trai nói: “Con biết chắc mẹ vừa làm bể chén bát”, bố hỏi: “Tại sao con chắc như thế?”, con trai trả lời: “Vì không nghe tiếng mẹ la”.

    Chúng ta luôn đánh giá người khác và đánh giá bản thân qua những tiêu chuẩn nào đó, thường khó khăn với người khác nhưng lại rất dễ dãi đối với mình.


    Câu chuyện thứ ba:
    Người ăn mày nói: “Bà có thể cho tôi xin một ngàn không?”, người qua đường trả lời: “Nhưng tôi chỉ có năm trăm”, người ăn mày bảo: “Vậy bà thiếu tôi năm trăm nhé”.

    Nhiều người trong chúng ta luôn cho rằng ông trời mắc nợ mình, cho mình không đủ, không tốt nên lòng tham đã che mất thái độ biết ơn.


    Câu chuyện thứ tư:
    Người vợ đang nấu ăn trong nhà bếp, người chồng đứng bên cạnh nhắc nhở: “Cẩn thận, coi chừng khét!”, “Sao em bỏ ít muối thế?, “Ơi kìa, nước đã sôi rồi, em cho thịt vào đi”. Người vợ bưc bội: “Anh làm ơn đi ra ngoài giùm em! Em biết nấu ăn mà!”. Người chồng mỉm cười: “Ừ, có ai bảo em không biết nấu ăn đâu. Anh chỉ muốn em hiểu được cảm giác của anh như thế nào khi đang lái xe mà em ngồi bên cạnh cứ lải nhải”.

    Học cách thông cảm người khác không khó, chỉ cần chúng ta đặt mình vào hoàn cảnh của người khác.


    Câu chuyện thứ năm:
    A nói với B: “Khu nhà tôi vừa dọn về một ông hàng xóm bất lịch sự. Tối hôm qua, đã gần một giờ sáng rồi mà ông ta còn qua đập cửa nhà tôi rầm rầm”.
    B hỏi: “Thế anh có báo cảnh sát không?”.
    A trả lời: “Không, tôi mặc kệ ông ta, xem ông ta như thằng điên vì lúc ấy tôi đang tập thổi kèn saxophone”.

    Chuyện gì cũng có nguyên nhân, nếu biết trước lỗi của mình thì hậu quả sẽ khác đi. Tuy nhiên, chúng ta lại thường ít khi thấy mình sai, nhưng lại dễ dàng thấy người khác sai.


    Câu chuyện thứ sáu:
    Hai cha con đi ngang qua một khách sạn 5 sao. Trông thấy một chiếc xe hơi xịn rẽ vào, cậu con trai nhận xét:
    - Những người ngồi trên chiếc xe ấy đều có trình độ học vấn rất thấp!
    Người cha ôn tồn đáp lại:
    - Người vừa phát biểu câu ấy là người hiện trong túi không có lấy một đồng xu!

    Con người thường có thái độ “ghen ăn tức ở”, khi nói ra điều gì, nhận xét việc gì đều thể hiện trình độ và “đẳng cấp” của mình. Bởi vậy hãy thận trọng!


    Câu chuyện thứ bảy:
    Có hai đoàn khách nước ngoài đến tham quan một địa điểm du lịch sinh thái. Do trời mưa nên đường dẫn vào khu “Kỳ hoa dị thảo” lầy lội. Người hướng dẫn của đoàn thứ nhất bảo: “Xin lỗi quý khách, chúng ta không thể đi tiếp”. Còn người hướng dẫn đoàn thứ hai suy nghĩ một thoáng rồi nói: “Để quý khách thấy rằng việc tìm kiếm kỳ hoa dị thảo khó khăn như thế nào, Ban giám đốc công ty đã cố tình tạo con đường lầy lội cho quý khách có thêm cảm xúc thực tế”.

    Hoàn cảnh khác nhau, quan điểm khác nhau sẽ nhìn một sự vật không giống nhau. Tư tưởng kỳ lạ như thế đấy bạn ạ! Nếu bạn chịu suy nghĩ thì quyền quyết định hoàn cảnh nằm trong tay bạn.


    Câu chuyện thứ tám:
    Một phụ nữ vào tiệm kim hoàn, trông thấy hai chiếc vòng đeo tay giống nhau như đúc, một chiếc giá 2 triệu, một chiếc giá 20 triệu. Không chần chừ, bà ta liền lấy chiếc 20 triệu vì nghĩ rằng đắt tiền chắc chắn sẽ là đồ tốt. Khi vừa quay lưng bước đi, bà nghe nhân viên nói với nhau: “Không ngờ chỉ vì đính sai bảng giá mà chúng ta lời đến 18 triệu đồng!”.

    Hãy xem, lắng nghe và kiểm định. Đó là lời khuyên trong câu chuyện này. Có nhiều thứ tưởng vậy, thấy vậy, nghe vậy mà không phải vậy, đừng vì chủ quan, tin vào suy nghĩ của mình mà lầm to.


    Câu chuyện thứ chín:
    Hai vợ chồng vào xem triển lãm tranh của các họa sĩ trẻ, trong đó có một bức tranh của con trai họ. Người vợ đi rất nhanh, mắt chỉ kịp lướt vào tên của tác giả ở mỗi bức tranh. Một lúc sau không thấy chồng, người vợ quay lại tìm. Người chồng đang đứng trước một bức tranh say sưa ngắm nhìn. Bức trang ấy lúc nãy người vợ đã xem qua. Bà bực bội nói: “Ông đứng đó làm gì vậy? Sao không đi tìm bức tranh của con mình?”. Người chồng quay sang nhìn vợ: “Đây là tranh của con mình nè, nó quên ký tên trên bức tranh”.

    Trong cuộc sống, có người chỉ lo chạy băng băng nên đã không thể tìm thấy thứ mình cần tìm, đánh mất cơ hội được thưởng thức hoa nở hai bên đường.


    Câu chuyện thứ mười:
    Tại buổi lễ tốt nghiệp ở một trường cấp hai, thầy hiệu trưởng đọc tên học sinh xuất nhất trong năm học. Đọc đến lần thứ ba mà vẫn không thấy ai đi lên sân khấu. Thầy hiệu trưởng nhìn xuống, hỏi cậu học sinh xuất sắc đang bình thản ngồi bên dưới:
    - Em không nghe thầy gọi tên à?
    Cậu học sinh đứng lên, lễ phép:
    - Dạ, thưa thầy em đã nghe. Nhưng em sợ các bạn chưa nghe thấy ạ!

    Danh và lợi đã vô tình trở thành chiếc lồng nhốt chúng ta vào trong ấy. Chúng ta luôn giáo dục con em mình phải cố gắng học thật giỏi, phải trở thành nhân vật xuất sắc nhất nhưng lại ít khi dạy các em tính khiêm tốn.



  8. The Following 3 Users Say Thank You to BachMa For This Useful Post:

    KiwiTeTua (12-22-2015), Tinh Hoai Huong (12-22-2015), ttmd (01-25-2016)

  9. #167
    Moderator
    BachMa's Avatar
    Status : BachMa v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: May 2009
    Nguyên quán: VA is 4 Lovers
    Posts: 1,187
    Thanks: 7,823
    Thanked 5,265 Times in 1,161 Posts

    Button Do Happy New Year..

    BachMa & nguyenphuong kính chúc
    quý độc giả cùng quý anh chị thành viên Hội Quán Phi Dũng
    một năm mới dồi dào sức khỏe, an khang thịnh vượng.





  10. The Following 6 Users Say Thank You to BachMa For This Useful Post:

    khongquan2 (01-19-2016), KiwiTeTua (12-31-2015), kqcantho (01-07-2016), Tinh Hoai Huong (01-01-2016), Trần Hòa (12-31-2015), ttmd (01-25-2016)

  11. #168
    Moderator
    BachMa's Avatar
    Status : BachMa v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: May 2009
    Nguyên quán: VA is 4 Lovers
    Posts: 1,187
    Thanks: 7,823
    Thanked 5,265 Times in 1,161 Posts

    Button Xanh Ba Chuyện Tình

    Ba Chuyện Tình



    Tình Bạn: Tại Sao Anh Khóc?

    Một anh nọ đến gõ cửa nhà anh bạn Bedouin để nhờ vả:
    “Tôi muốn anh cho tôi mượn bốn ngàn dinar vì tôi phải trả nợ. Anh giúp tôi được không?”

    Anh bạn bảo vợ gom hết mọi thứ giá trị họ đang có, nhưng cũng không đủ. Hai vợ chồng phải đi mượn hàng xóm cho tới khi gom đủ số tiền.

    Khi anh nọ đi rồi, vợ thấy chồng mình khóc.
    “Sao anh lại buồn? Giờ đến lượt hai vợ chồng mình lại nợ hàng xóm, có phải anh sợ mình không trả nợ nổi?”
    “Chẳng phải vậy đâu! Anh khóc vì anh ấy là người anh rất quý mến, vậy mà anh chẳng hề biết anh ấy gặp hoạn nạn. Anh chỉ nhớ tới anh ấy khi anh ấy đến gõ cửa hỏi mượn tiền.”



    Tình Mẹ: Không Chịu Buông Tay

    Vài năm về trước, vào một ngày mùa hè, một cậu bé quyết định đi bơi ở con sông gần nhà. Trời thì nóng mà nước sông thì mát, cậu mừng rỡ nhảy ào xuống, bơi ra giữa sông mà không để ý rằng một con cá sấu đang bơi lại phía sau!

    Cùng lúc đó, mẹ cậu bé đang ở trong nhà và khi nhìn ra cửa sổ, bà hoảng hốt khi thấy con cá sấu tiến ngày càng gần cậu con trai hơn! Hoảng sợ tột độ, bà mẹ lao ra, nhanh gấp nhiều lần cậu bé khi cậu chạy đi bơi, vừa chạy, vừa hét gọi con trai. Nghe tiếng mẹ gọi, cậu phát hiện ra con cá sấu và bơi ngược trở lại về phía bờ. Nhưng quá muộn, đúng khi cậu bơi tới bờ thì cũng là lúc con cá sấu đớp được chân cậu! Từ trên bờ, người mẹ chậm một giây, chộp lấy cánh tay cậu. Và bắt đầu một trận kéo co không cân sức. Con cá sấu khoẻ hơn người mẹ rất nhiều, nhưng người mẹ còn quá nhiều tình thương và không thể buông tay. Lúc đó, một bác nông dân đi qua, nghe tiếng kêu cứu vội vã của người mẹ nên đã vội vã lấy một chiếc gậy to ra cùng chiến đấu với con cá sấu! Con cá sấu đành thả chân cậu bé ra.

    Sau hàng tuần, hàng tuần trong bệnh viện, cậu bé đã được cứu sống. Nhưng chân cậu có một vết sẹo rất to, trông rất khủng khiếp – bằng chứng của lần bị cá sấu tấn công. Một phóng viên tới gặp cậu bé khi cậu đã hoàn toàn bình phục. Phóng viên này hỏi cậu bé có thể cho xem vết sẹo được không. Cậu bé kéo ống quần lên, để lộ vết sẹo cho phóng viên chụp ảnh. Và phóng viên nọ đã nói rằng vết sẹo này cậu bé sẽ không thể nào quên! - Không đâu, hãy nhìn tay cháu đã! – cậu bé nói rồi kéo tay áo lên. Trên tay áo của cậu là một vết sẹo to, thậm chí còn sâu hơn cùng với những vết cào xước rất đậm và kéo dài do móng tay của mẹ cậu – khi người mẹ dồn tất cả sức lực và yêu thương để giữ lại đứa con trai yêu quý. Cậu bé nói với phóng viên:- Chính vết sẹo này cháu mới không bao giờ quên được! Và cháu tự hào về nó, tự hào vì mẹ cháu đã không chịu buông tay.

    Trong cuộc sống những người cha – người mẹ luôn như thế đấy, họ yêu đứa con của mình bằng cả trái tim và chấp nhận hy sinh, chấp nhận đau đớn và níu giữ lấy ngay cả những hy vọng nhỏ nhoi, mong manh nhất chỉ cần đứa con mình được sống, được no đủ và êm ấm.

    Bất cứ người cha, người mẹ nào cũng sẽ không bao giờ buông tay khi con mình đang ở trong tận cùng hiểm nguy. Nơi bình yên nhất, chính là trong vòng tay gia đình thân yêu!

    Gia đình chính là nơi bình yên và luôn dang tay che chở ta. Là nơi ta tìm về khi mệt nhoài trên con đường đời đầy rẫy chông gai.



    Tình Người: Tiếng Đóng Cửa

    Tôi mới chuyển đến nơi ở mới, cứ gần nửa đêm đang lúc ngủ ngon, tôi bị thức giấc vì tiếng đóng cửa rất mạnh ở lầu trên và tiếng chân lộp cộp rất khó chịu.

    Nhiều ngày kế tiếp nhau, vẫn tiếng đóng cửa và tiếng dép vào đúng giờ ấy khiến tôi không sao chịu nổi.
    Mẹ tôi khuyên: "Thôi con à, chúng ta mới đến, con đừng vội, kẻo làm mất lòng hàng xóm".

    Tôi đem chuyện ra than thở với mấy người trong xóm. Có người khuyên: "Bà và chị cố gắng chịu đựng tiếng đóng cửa đó một thời gian. Chắc sẽ không lâu đâu..."
    Rồi người ấy nói tiếp: "... Nửa năm trước, người cha bị tai nạn xe qua đời; người mẹ bị ung thư, liệt giường, không đi lại được. Tiếng đóng cửa đó là của người con. Hoàn cảnh khá đáng thương, xin bà và chị thông cảm!

    Cậu thanh niên này mới chỉ độ 16 tuổi. Tôi tự nhủ: "Trẻ người non dạ, cố chịu đựng thôi".
    Thế nhưng, tiếng đóng cửa vẫn tiếp tục xảy ra. Tôi quyết định lên lầu nhắc nhở.
    Cậu bé mở cửa, hốt hoảng xin lỗi: "Dì thứ lỗi, cháu sẽ cố gắng cẩn thận hơn..."
    Thế nhưng, cứ khi tôi vừa thiu thiu giấc ngủ, tiếng đóng cửa quen thuộc lại vang lên đập vào tai tôi như thách thức.

    Mẹ tôi an ủi: "Ráng đi con, có lẽ nó quen rồi! Từ từ mới sửa được..."
    Rồi khoảng một tháng sau, đúng như lời mẹ nói, tiếng đóng cửa đột nhiên biến mất.
    Tôi nằm trên giường nín thở lắng tai nghe, tiếng khép cửa thật nhỏ, và bước chân nhẹ nhàng cẩn thận.
    Tôi nói với mẹ: "Mẹ nói đúng thật!"
    Nhưng tôi bỗng bất ngờ… khi thấy hai mắt mẹ tôi ngấn lệ.

    Mẹ tôi nghẹn ngào nói: "Mẹ thằng bé trên lầu đã ra đi rồi, tội nghiệp thằng bé, ban ngày đi học, đêm đến quán chạy bàn. Nó cố gắng đi làm thêm để kiếm tiền chạy chữa cho mẹ, nhưng rồi bà ấy vẫn không qua khỏi.
    Trong tình hàng xóm, tôi sắp xếp thời gian viếng xác người phụ nữ ấy.
    Cậu bé cúi thấp đầu, tiến đến gần tôi và nói: "Dì! Nhiều lần cháu làm Dì mất ngủ, cháu xin Dì tha lỗi".

    Rồi cậu nói trong tiếng nấc: "Mẹ cháu mỗi ngày một yếu, nói không được, nghe không rõ, cháu đóng cửa mạnh để mẹ biết cháu đã về, có thế bà mới an tâm ngủ. Nay mẹ cháu không còn nữa, Dì ạ..."
    Nghe câu chuyện, tôi bỗng cảm thấy như bị ù tai, lệ từ hai khóe mắt tôi bỗng tuôn trào ra...
    Tôi thấy mình quả là vô tâm, thiếu cảm thông với hoàn cảnh của người khác.

    Cảm thông là tối cần trong các mối quan hệ và lòng khoan dung là quà tặng đáng giá nhất trên đời. Xin Bạn đừng bao giờ khép lại lòng mình lại.

    Cầu mong cho con người chúng ta luôn hướng đến một nhịp đập trái tim quảng đại, tấm lòng vị tha, nhân ái, vượt qua những suy nghĩ tầm thường, để mặc lấy tâm tình yêu thương.

    Tạo hóa ban tặng riêng chỉ có ở "Con Người"...


    (BachMa sưu tầm)


  12. The Following 5 Users Say Thank You to BachMa For This Useful Post:

    khongquan2 (01-19-2016), KiwiTeTua (01-20-2016), nguyenphuong (01-19-2016), Trần Hòa (01-20-2016), ttmd (01-25-2016)

Trang 28/53 đầuđầu ... 18262728293038 ... cuốicuối

Similar Threads

  1. Trả lời: 19
    Bài mới nhất : 06-25-2018, 06:30 AM
  2. Trả lời: 18
    Bài mới nhất : 08-20-2017, 06:40 PM
  3. Hình Ảnh Kỷ Niệm Xưa Không Bao Giờ Quên !
    By TAM73F in forum Phòng Chiếu Phim Dài
    Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 03-14-2013, 01:33 AM
  4. Không Cho Phép Mình Quên
    By Longhai in forum Truyện ngắn
    Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 11-03-2012, 12:42 AM
  5. 27 Tháng Giêng 1973 : Không Thể Nào Quên
    By Longhai in forum Chuyện Đời Lính
    Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 08-03-2012, 11:36 PM

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
Hội Quán Phi Dũng
Diễn Đàn Chiến Hữu & Thân Hữu Không Quân VNCH




website hit counter