Trang 54/56 đầuđầu ... 4445253545556 cuốicuối
kết quả từ 319 tới 324 trên 336

Tựa Đề: Bạch Mã

  1. #319
    Moderator
    BachMa's Avatar
    Status : BachMa v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: May 2009
    Nguyên quán: VA is 4 Lovers
    Posts: 1,252
    Thanks: 8,171
    Thanked 5,488 Times in 1,228 Posts

    Button Xanh Khu Rừng Yên Tỉnh

    Khu Rừng Yên Tỉnh
    Lôi Hổ Nguyễn Văn Hải
    Chiến Đoàn 1 Xung Kích



    Hình minh họa

    Canh bạc đã đến hồi quyết liệt. Chỉ mới vừa từ sáng nay thôi sau khi Toán lãnh tiền thưởng hành quân. Chúng tôi từ một bệnh viện của quân đội Mỹ về đến căn cứ CCN ngày hôm qua sau chuyến xâm nhập vùng hạ Lào (kết quả không giống ai!).

    Tự dưng bật cười, tôi quay mặt vào trong tránh hình ảnh những con người máu đen đỏ, mà phần đông đặt “ăn ké” Xập xám chướng. Trong cái trại Biệt kích này… tự do được đặt lên hàng đầu (âu cũng là một khuyến khích… mại dô…) Có những quyền mà bất cứ một quân đội nào cũng ngăn cấm nhất là trong những giờ làm việc… Nhậu, nổ súng, đánh bạc, đánh lộn thậm chí cả đến sử dụng chất ma túy v.v… Tôi bật cười thêm về chuyến công tác vừa qua…

    Sáng ngày thứ ba trong mục tiêu vừa leo lên con dốc suối toả hơi lạnh êm êm. Đưa tay vuốt giọt mồ hôi đang lăn xuống má. Một làn gió len lỏi đến chợt lạnh run da thịt nhưng trong áo lúc này tôi biết là đang đẫm mồ hôi. Gió lại đưa tiếp vào người “cái gai gai… giật mình…” mà tay chân hình như bủn rủn. Người đi đầu ngồi xuống nghỉ tuy chưa có lệnh của Trưởng Toán… nhưng hầu như cả mọi người đều đồng ý đặt phịch người xuống đất! Thời gian nặng nề trôi. Giò vẫn thỉnh thoảng và mặt trời trên ngọn cây toả ánh nắng xuyên lá. Thiếu Úy Điệp nhìn tôi như dò hỏi và quanh đây đã có tiếng rên run.

    Lượng tình hình tôi cho là nghiêm trọng trong khi tay chân mình nặng nề không còn hơi sức và tôi nói khẽ với Điệp “dù sao cũng phải chờ Covey” rồi dựa lưng hẳn vào gốc cây.

    Tiếng kêu rống và gầm gừ của hai con thú làm chợt tỉnh theo sau động cơ của chiếc Covey đang đến. Phản ứng mạnh trỗi dậy trong cơ thể khi tôi nghĩ đến triệt xuất và bãi đáp. Tôi gọi Covey báo tình hình và xin triệt xuất khẩn. Thế rồi sau bao cố gắng gượng sức tìm bãi đáp… Toán được cứu dưới ánh nắng đang ngả về tây với người y tá Mỹ dìu từng người lên trực thăng bay thẳng về một bệnh viện của quân đội Mỹ tại Quảng Trị… Điều trị bảy ngày với bồn nước đá và truyền dịch có thuốc. Hỏi ra bệnh án ghi “nhiễm vi rút”.

    Trung Úy Trần Đình Ngọc ào vào phòng như cơn gió lốc. Ông ta vừa thay thế Đại Úy Trấn Trung Ginh trong chức vụ Đại Đội Trưởng Đại Đội Thám sát “CCN Recon Company” theo sau vẫn là Trung Sĩ Lê Nam… Thường Vụ Đại Đội. Đến chỗ tôi ông bảo:

    - … hai giờ chiều lên Trung Tâm Hành Quân trình diện.

    Đám đánh bài cũng thoả thuận chơi ván chót để cơm trưa. Cô giúp việc của Toán tay ôm mớ quần áo mới khô váo phòng để ủi.

    Giấc ngủ trưa bị đánh thức sau những bước chân chạy rấm rập ngoài hành lang. Nhìn ra cửa phòng ba người tay súng mặt hầm hầm miệng chửi thề:

    - Đm. Xin cặp giò nó…

    Đã có người bao quanh hỏi chuyện. Tôi lắng nghe và được biết Toán Adder (Toán Mỹ) có người bị Sĩ Quan An Ninh Trại đánh mấy bạt tai ở nhà ăn, thế là cả Toán xách súng tìm Đại Úy… Xin cặp giò!

    Tôi chặc lưỡi xoay mặt vào trong ngủ tiếp… Nằm nhưng cũng nhún đôi vai vì nơi đây đó cũng chỉ là chuyện bình thường, chuyện cơm bữa và nhớ lại cách đây hai năm cả một xe GMC chở đầy Biệt Kích với súng ống đầy đủ ra đánh nhau với Cảnh Sát ngoài Thị xã Đà Nẵng… Tấn công hẳn vào đồn tìm địch thủ. Anh hùng tính được khuyến khích và nghiễm nhiên nẩy nở rất nhanh trong cuộc sống đầy nguy hiểm của nhiệm vụ.

    Nhận lãnh công tác tại Trung Tâm Hành Quân với thời gian hai tiếng chuẩn bị đồ đoàn. Nhiệm vụ thay thế người Thông ngôn Toán Hải Điểu bị bệnh bất thường. Người ta đẩy cho tôi xem bệnh án từ Căn cứ xuất phát ghi đậm những chữ… ”Hạ bộ sưng tấy… có dấu hiệu côn trùng cắn.” Rất bình tĩnh tôi nhân định… ”Mẹ kiếp, lại đút “chim” vào ổ kiến để tránh công tác? Cái trò này nhiều khi cũng hữu dụng nhưng hiển nhiên bị khinh khi… Miệng chửi thề, bụng tức lộn ruột lên được, chân bước lên nhà kho lãnh đồ hành quân.

    Chiếc xe Jeep đón tôi từ sau chiếc C130 của Thủy Quân Lục Chiến Mỹ. Người Trung Sĩ da mầu đon đả trong lời mời thuốc hút… hỏi uống beer hay nước ngọt có trong thùng nước đá. Xe vụt đi vào khoảng mờ tối dưới ánh đèn lấp loáng trong tiếng gấm rú của động cơ máy bay vừa cất cánh. Ngang qua một Câu lạc bộ đêm nay có nhạc sống và xe chạy một đỗi nữa chiếc Jeep quẹo vào căn cứ. Vừa xuống xe tôi đã thấy Thiếu Úy Dứa đi nhanh ra đón rồi đưa vào phòng Toán. Trung Sĩ Kim Hoàng, Biệt Kích Cao văn Hoàng Biệt Kích La văn Vượng Biệt Kích Dương Bửng đưa tay chào và chỉ cho tôi chiếc giường bố.

    Mây trời thật thấp lững lờ theo làn gió Đông nhẹ. Mặt trời vừa lên đã hắt tia nắng đổ xoài người xuống sân trực thăng. Toán đã yên vị trên tầu chờ Phi Hành Đoàn và Toán Trưởng đự thuyết trình Không Quân. Trực thăng đầu có chỗ cho tôi và Trưởng Toán sẽ đổ bộ trước cùng ngay giữa chiếc chiếu pháo cuộn tròn nằm ngang. Toán còn lại bốn người xâm nhập từ chiếc tầu thứ hai. Hai trực thăng đậu tiếp nhau theo hàng dọc đang được hai người Mỹ gắn vào sáu Biệt Kích bằng hình nộm… chiếc hai, chiếc bốn. Dùng làm kế nghi binh. Sáng nay lúc 6 giờ Toán chúng tôi được thuyết trình mục tiêu và kế hoạch xâm nhập. Giờ đây đoàn người túa ra từ phòng hành quân và chúng tôi đeo ba lô vào vai sẵn sàng.


    Hình minh họa
    Đoàn trực thăng nhanh chóng bay theo đội hình và tôi chắc rằng ông mặt trời đang tà tà theo sau… Viên Trung Úy người Mỹ ngồi trong lòng trực thăng nhiệm vụ thả Toán đưa tay chỉ hai trực thăng chở hình nộm trông như thật.

    Rừng xanh bạt ngàn và dãy Trường Sơn bất tận chắn ngang chờ chúng tôi leo qua. Một đám mây ập vào tầu và tôi nghĩ ngay đến nhiệm vụ đầu tiên là kiểm chứng kết quả trận đánh của chiếc C130 mang theo trái bom 15.000 cân anh mới vừa được thả từ đêm qua để lấy chỗ cho bãi đáp trực thăng xâm nhập vì khu này đặc kín rừng rậm.

    Mặt trời đã ngang tầm như đuổi theo khi ẩn khi hiện bởi phải vật lộn với những đám mây dần trôi. Ngoái lại phía sau không còn thấy biển và giờ chỉ toàn mầu xanh núi rừng chen sương trắng. Tiếng máy trực thăng như gượng lại có tí đanh sắc hình như không muốn lao về phía trước. Và tôi đã nhìn rõ chiếc OV10 cùng hai chiếc Cobra với cánh chém gió loang loáng bên dưới.

    Sĩ quan thả Toán giơ tay mắt nhìn hai bên xem và ra thêm dấu chuẩn bị. Càm giác nao nao nơi bụng theo những tiếng o o rít lên từ bộ máy trực thăng và tôi biết rằng nó đang theo lệnh xuống bãi thả.

    Mầu xanh cây lá nhanh chóng dâng lên rõ dần rồi trực thăng như ồ lên đứng khựng theo tay vỗ của Trung Úy ra lệnh xuất phát. Tôi xoay người tay ghì sợi dây hãm cùng đôi chân vừa bung khỏi càng trực thăng tay xả dây hãm tụt ào xuống…

    Thời gian vừa đủ để siết dây hãm nhằm làm giảm sức rơi rồi đôi mắt đưa tìm mặt đất với cú siết dây thứ hai chân vừa chạm bãi.
    Tháo vội sợi dây khỏi bụng tôi lao ngay vào gốc cây đổ chuẩn bị tình thế tác chiến. Thiếu Úy Dứa cũng vừa xuống đang thực hiện nhiệm vụ tháo chốt từ cuộn chiếu pháo theo sau chúng tôi từ trực thăng thả xuống. Chiếc thứ hai lập tức đã đứng trên đầu thả bốn người còn lại, tích tắc họ đã tháo khỏi dây tụt và hợp đoàn.

    Trưởng Toán đã trải xong chiếu pháo và giật dây nổ chậm rồi khoác tay di chuyển. Tôi nhanh chóng làm bổn phận mình là ước lượng hiện trường… bao xa ngoài khu vực bị tàn phá rồi xoáy vào cái hố rộng khoảng gấn 50 mét có chiều sâu ước chừng 10 mét.

    Toán vội vã di chuyển cùng chui lòn qua những cây đổ dọc ngang trong 10 phút chờ chiếu pháo sẽ nổ… khởi đầu cho giai đoạn hai của kế hoạch…

    Thời gian trôi nhanh trong vội vã chóng mặt giờ đã nhìn thấy rừng và bên cánh phải một cây cổ thụ vụt lao vút lên cao như thách thức. Đúng lúc này tiếng nổ liên tục như một cuộc chạm súng. Tôi vội báo Covey xâm nhập an toàn vào chiếu pháo đang nổ. Xong gấp rút Toán tiếp tục di chuyển. Muỗi ở đâu kéo đến lăn xả váo mặt bất chấp làn thuốc trừ muỗi bóng lưỡng trên từng gương mặt.
    Tiềng trực thăng sau lưng lúc một rõ để rồi từ hố bom xâm nhập họ sẽ thả xuống và câu lên… sáu Biệt kích hình nộm bằng hai trực thăng thẳng về căn cứ để… cất vào kho.

    Đoàn trực thăng rời khỏi khu vực trả lại vẻ nguyên si của rừng. Chiếc OV10 cũng sau hết rời khu vực khi biết rõ cuộc xâm nhập thành công. Tôi bỗng cười trong bụng khi nghĩ tới trái bom 15,000 cân anh được thả từ đêm qua chỉ để tạo khoảng trống cho trực thăng đáp… Đánh giặc kiểu nhà giầu, kiểu này thật phí của! Và chỉ tạo cảnh cây rừng gẫy đổ chồng chéo bằng sức tàn phá ước chừng 200 mét đường kính tính bởi bước chân chúng tôi đi qua từ hố bom còn đỏ au mầu đất.

    Một quả hạt trước sức nóng mặt trời trên cao tầng cây nổ bỏ hạt tạo ấn tượng thời gian và bất giác bụng kêu đói… nhìn đồng hồ 11 giờ 20. Rừng cây cao liền lạc bóng cả che phủ gần hết ánh mặt trời tạo quang cảnh tối đường hầm cho cây chồi non mọc dầy khó di chuyển nhưng lại che chắn tốt cho hành tung của Toán.

    Hoàng đi đầu dừng lại bên gốc cây và Thiếu Úy Dứa ra lệnh ăn trưa. Đã có gió trên tầng cây cao lao xao rồi ào ạt hình như quanh quẩn rắc vội những lá rơi tới tấp chao đảo kèm theo tiếng đàn chim hốt hoảng kéo nhau ùa xà xuống tầng cây chồi quẩn quit. Gói cơm từ sáng giờ đã nguội ngắt nhưng hộp thit ba lát được hâm nóng bằng mẩu C4 loại chất nổ dạng bột dẻo có mầu trắng mà lính Biệt kích chúng tôi dùng để nấu nướng…

    Lại một sự phí của! Miếng cơm nhai và tiếng con chim đất từ phía sau gáy rúc lên não nuột âm vang một chặp như dục chúng tôi tiến bước… Rừng vẫn một mực im hơi lặng tiếng.

    Mặt trời đang chen xuống núi, vùng sáng mầu da cam dần nhoà trên biển xanh cây lá khi cái lạnh gờn gợn của rừng sâu dần bủa xuống. Bữa cơm chiều nhẩn nha chờ trời nhá nhem và chúng tôi có phần lạc quan… Khu vực không một tiếng súng truyền tin hay săn bắn thường gặp trong sinh hoạt vùng địch. Con đường mòn được phát hiện không dấu vết mới sử dụng.

    Một tiếng nổ lớn âm vang truyền sóng dào dạt như đứt quãng vẻ rất xa hoà cùng thú kêu hú thênh thang báo hiệu rừng trở mình vào đêm. Ngọn gió mang hơi lạnh như muốn đẩy lùi những bước chân đang đi theo địa thế lên cao tìm chỗ nghỉ đêm trong khi bóng tối ập đến rất nhanh phút chốc đã mờ mịt mặt nhau. Toán dừng lại. Thiếu Úy Dứa đến bên báo cho chúng tôi có một cái hang trước mặt có thể làm chỗ nghỉ đêm nhưng còn phải chờ động tĩnh. Muỗi quá nhiều ào vào mặt và xa xa tiếng sấm chợt nghe vang rền chạy từ đông sang tây. Hoàng vừa thám thính xong chỗ nghỉ đêm và thật tuyệt vời giữa đêm rừng giá lạnh một nơi nghỉ ấm áp được an toàn một nửa chỉ phòng thủ một mặt với hai trái mìn được gài.

    Đêm của những chập chờn giấc ngủ. Trong cái áo đi mưa ấm áp đã bao lần thu mình để chống lại cơn gió thốc vào hang mang theo những hạt mưa. Đã quá nửa đêm, giật mình thức giấc giữa tiếng gió hú và mưa ào ạt. Đồng hồ chỉ bốn giờ và thế là lũ gà rừng chết rét không cất nổi tiếng gáy. Nhìn ngoài hang màu đen kịt trong ánh chớp lan dài và tiếng sấm rền rền giờ ở trên mây trong khi mưa thì ấm ào như trút nước.

    Hoàng bên cạnh dựa hẳn vào người tôi chìm trong giấc ngủ… biết vậy tôi vẫn để yên chiều vì rõ rằng giấc ngủ rang hay nướng là cả một tuyệt vời… Thiếu Úy Dứa và Trung Sĩ Kim Hoàng hai khuôn mặt theo ngọn lửa từ đáy ca nước tuy rằng chất dẻo C4 đốt lên chẳng bao giờ loang xa. Cặp Dương Bửng với La Văn Vượng đang xoắn xuýt ca cà phê toả múi thật dễ chịu.

    Trời mờ sáng, bớt gió và mưa nhỏ. Nhìn ra tôi mới biết thêm về địa thế. Toán đang ở trên nơi cao mà trước mặt thoai thoải cánh rừng xa tít ít cây chồi phô toàn gốc lớn vươn thẳng tắp dễ chừng có đến cao khoảng 30 mét. Rừng im như tờ chỉ thấy gió và mưa.
    Mắt tôi vừa chạm ngoài xa mái nhà lá… tuy trong mưa nhưng nhìn rất rõ vì không bị những cây chồi án ngữ. Báo cho Toán biết tôi gọi Hoàng dậy. Mưa lại bắt đầu lớn ào ào và gió đi qua những tầng cây chạm ngả nghiêng vào rừng lá ken dầy tiếng hú.

    Con nước bất ngờ đổ xuống băng đi qua những mốc đá lúc vỡ oà lúc hoà nhập trong mưa gió nhưng vẫn tạo nên điệu đàn giao hưởng… ”mưa rừng…” Toán vào bữa sáng sau khi bàn định tình hình… Tuy bất ổn trước mái nhà lá và những cơn mưa cứ tuấn tự kéo đến, mưa trái mùa sao dai dẳng đến thế? Riêng tôi đang nghĩ đến một loại mưa… mưa nhân tạo!

    Để có thể khó dễ và làm ngưng trệ hệ thống chuyển vận của địch quân… Người Mỹ đang tận dụng khoa học kỹ thuật phục vụ cho chiến tranh. Một cành cây rắc ầm gẫy trước hang ào chụp xuống chặn ngang dòng nước làm nó tung lên sô đẩy cứ thế lật từng vòng chầm chậm trôi rồi tấp vào gốc cây. Tôi liên tưởng đến nếu không có cái hang trú ẩn này biết đâu cành cây gẫy cũng trở thành sát thương… to chuyện. Và tin có bàn tay Thượng đế luôn theo phù hộ bên mình. Cơn mưa chợt ngớt nhưng chưa tạnh, còn gió thì lúc này hung hãn bất ngờ… Nó làm ngả nghiêng cây lá để lộ tí bầu trời cơn đen.

    Đã qua đêm thứ hai trong mục tiêu. Tiếng gà gáy cất vang như là một thay đổi tất nhiên… ”Sau cơn mưa trời lại sáng”. Mưa cả ngày qua làm khựng lại bước chân. Toán chỉ tập trung vào phòng thủ và quan sát động tĩnh. Tất cả đều đồng ý với nhau… thời tiết như vầy ai mà đi ra khỏi nhà! Và an tâm tại nơi trú ẩn… Cái hang đá của trời ban. Thiếu Úy Dứa ra lệnh phải rời khỏi hang trước khi trời sáng.

    Mìn phòng thủ đã gỡ và trong bóng đêm âm thầm khởi hành.

    Biệt Kích Cao Văn Hoàng thỉnh thoảng dừng lại canh địa bàn để bảo đảm vào đúng mục tiêu. Lũ gà rừng gáy đua như bù lại cho ngày hôm qua. Sương lạnh đeo dính gương mặt may mà gió thì đứng im.

    Một gốc cổ thụ lờ mờ cùng làn sương trắng. Nhìn đồng hồ đã sáu giờ cũng vừa lúc Trưởng Toán chỉ cho Hoàng gốc cây có nhiều rễ bạnh để Toán ăn sáng. Công việc diễn tiến rất tuần tự giờ trên tay, ca cà phê nghe tiếng chim cháo ngày mới… Chóng vánh và đã no đủ quả đúng là… nhanh như lính. Tôi đã nghe tiếng Covey nhưng ở rất xa. Xem bản mật mã… bật lại tần số trong ngày và chờ đợi. Đàn khỉ trên cây vừa ném cái gì xuống chỗ chúng tôi rồi nhe răng cười. Rất nhanh đã liên lạc xong rồi Covey qua bao vùng khác. Trong bụng lấy làm lạ khu vực không một tiếng súng đi săn thường vào buổi sáng như những mục tiêu khác.

    Sáng ngày thứ năm trong vùng. Nhiệm vụ Reconnaissance Team gần hoàn tất sau Bomb Damage Assessment (Toán thàm sát khu vực và kiểm chứng kết quả trận đánh bom). Ngoài ra còn phải tìm cho ra hố bom thứ hai để triệt xuất theo đúng kế hoạch vì nơi đây không một chỗ trống để làm bãi đáp. Những phát hiện trong mấy ngày qua chỉ toàn là những con đường mòn bỏ không, những căn nhà lá ngồi cả tiếng quan sát chẳng có động tĩnh.

    Đặc biệt một khu cánh rừng cây rậm cao lớn che phủ, bên dưới trống trải vì cây chồi bị phá quang cạnh một con đường xe chạy nhưng vắng tanh cùng gió quẩn… chỉ có thể là địa điểm tập trung chuyển vận và được Toán lưu trong máy ảnh. Rừng ken dầy cây cao xum lá, không có chỗ cho nắng lọt xuống. Chiếc áo diệp lục rộng lớn nguyên sinh rập rớn xanh sóng biếc thật phiêu diêu và cũng thật sâu đắm lắng đọng những cảm thức nghiệm suy. Nắng trên tầng lớp ngàn xanh, tiếng Covey sau lưng như đuổi theo những bước chân đang dò dẫm di chuyển. Một cơn gió bất chợt ào ạt khi tôi nói với Trưởng toán kiếm chỗ nghỉ để liên lạc… Đúng lệnh tôi phải gọi Covey trước với tần số và mật mã trong ngày.

    - Whisky Oscar… Romeo Bravo… over.

    - Romeo Bravo đây Whisky Oscar… hãy chờ khi nào thi hành kế hoạch tôi sẽ báo cho bạn… sẵn sàng OK.

    Covey vừa ra khỏi khu rừng chồi phía trái… một chiếc O2 như treo trên bầu trời trong xanh. Thiếu Úy Dứa đang canh lại bản đồ theo đường di chuyển từng ngày qua và ước lượng khoảng cách phù hợp.

    Đàn khỉ tự dưng tụ tập trên cây lơ láo nhìn chúng tôi tay chỉ trỏ nhe răng khịt khịt.

    - Romeo Bravo đây… Whisky Oscar hãy chuẩn bị. Tôi bắt đầu đếm số và xuống bải thả xâm nhập. Khi đếm đến OK có nghĩa là mức khởi đầu để tới bãi triệt xuất.

    - Whisky Oscar rõ 5/5.

    Màn chỉ điểm bãi đáp đã được hoạch định trong kế hoạch hành quân và tiếng đếm số của Covey vang lên trong máy rồi OK để Toán chuẩn bị.

    - Whisky Oscar… bingo.

    Thiếu Úy Dứa dõi theo hướng bay để biết bãi triệt xuất và Bingo là tiếng tôi vừa báo cho Covey Toán đang ở trước mũi bên dưới máy bay… Nó vụt qua rồi nhanh chòng bốc lên.

    - Romeo Bravo… chỗ ở của bạn chỉ còn cách bãi đáp khoảng 10 km cứ thẳng hướng Tây… thoát.

    Mặt trời ửng lên những tia nắng hồng. Chim hót vang trên cành và lũ khỉ lô nhô trên cây. Ngày hôm qua Toán không phát hiện gì mới. Khu rừng càng lúc càng bí ẩn cùng vẻ nguyên sinh. Cao Văn Hoàng được lệnh chuẩn bị di chuyển sau khi Trung Sĩ Kim Hoàng gỡ xong trái mìn phòng thủ. Nắng đã lên chiếu ánh vàng choé trên cây, Thiếu Úy Dứa canh lại bản đồ và chỉ hướng đi cho Hoàng, còn tôi nhiệm vụ bảo đàm về tần số trong máy liên lạc và mật mã trong ngày…


    Hình minh họa
    Ngày hôm nay Toán xong nhiệm vụ và triệt xuất. Làn gió nhẹ khuấy động mảng sương mù bay bay bên hai tay áo tôi đã đẫm ướt lành lạnh. Covey lên bao vùng và tiếng động cơ như dội ấm lòng. Thiếu Úy Dứa luôn chỉ hướng đi cho Hoàng vì chúng tôi đều biết rằng bãi đáp chỉ ở đâu đây thôi. Một vách đá chắn ngang vẫn còn hơi sương bừng mở sắc mầu Phong lan. Rừng vẫn là một bí ẩn. Và cảm thức sự bé nhỏ của con người được lật mở, khơi gợi. Toán dừng lại để tôi liên lạc Covey. Vừa ngồi xuống tôi đã nhìn thấy nắng rõ hơn ngang tầm cây cao lao vút cành lá.

    - Kilo Hotel… Xray November gọi

    - Đây là Kilo Hotel… anh là ai?

    - Xray November… Xray November… Xray November.

    Ba lần xưng danh và mật mã trao đổi… nghĩa là liên lạc được nối kết. Thời gian này đơn vị chống Biệt kích của địch hoạt động rất hữu hiệu và nguy hiềm nhất là họ được trang bị máy dò làn sóng.

    - Kilo Hotel đây Xray November… tôi cần giai đoạn kế hoạch phụ… anh chỉ cho tôi.

    Covey vừa ngang và nó vòng lại bay mở một cánh rộng như quan sát.

    - Xray November… xin chú ý.

    Tôi báo cho Toán chuẩn bị thế rồi từ Covey trái rocket khói được bắn xuống chỉ điểm bãi đáp. Tiếng nổ không to lắm nhưng cũng đủ để chúng tôi xác định hướng đi cũng như khoảng cách. Trên địa bàn lần này đi về hướng Nam có nghĩa mục tiêu ở bên hông.
    Có một điều Toán chỉ nghe được tiếng nổ chứ không thấy khói đâu bởi cây cao rậm lá nhưng mừng thầm vì không phải leo qua vách đá kia thơm nức mùi hoa lan.

    Thời gian được đếm trên những đôi chân vội vã nhưng cẩn thận đề phòng. Ngọn gió trên tầng cây cao rắc vội những cánh hoa tim tím từ cây Bằng lăng dễ chừng phải hai người ôm mới hêt vòng nơi gốc.

    Muỗi trên mặt và vắt dưới chân ngọ ngoạy. Thiếu Úy Dứa và Hoàng dừng lại quan sát và đưa tay ra sau với dấu hiệu số 1… Tôi hiểu ngay bãi đáp được tìm thấy… Tiếng Covey bao vùng nơi xa và mặt trời xuất hiện ngang tấm đầu. Đảo mắt tôi thấy ngay vòng tròn cây rừng khoe gốc thân vút lên cao với dấu tích một hố sâu chính giữa… cây chồi mọc thấp chen cùng cây đổ sóng soài có cây gác lên nhau trơ gọng.

    - Kilo Hotel đây Xray November. Tôi đã ra được bãi đáp.

    - Xray November… tôi sẽ đến ngay.

    Thiếu Úy Dứa canh lo bố phòng… Trung Sĩ Kim Hoàng và Biệt kích Dương Bửng cũng gài xong hai trái mìn phòng thủ.

    - Xray November… mở cửa sổ khi anh thấy tôi… OK

    Trung Sĩ Kim Hoàng cầm gương nơi tay và lấy ánh sáng vào… chuẩn bị.

    - Kilo hotel… đã thấy anh và tôi sẽ mở cừa sổ…

    Gương được chớp liên tục… đó là mật hiệu Toán phải theo nếu không muốn bị cho là địch quân.

    - OK, Xray November Rõ 5/5 anh có thời gian 40 phút chuẩn bị triệt xuất… Dứt.

    Mặt trời như đếm thời gian nhích dần như kim đồng hồ. Đứng trên đỉnh đầu toả sáng khắp ngàn xanh và lũng sâu chạy dài bất tận. Non cao thật bí hiểm, thâm u và lạnh lùng. Bầu trời yên tĩnh cùng chiếc Covey đã ra khỏi vùng chắc chắn để đổi tua chiếc khác…
    Một con heo rừng to lớn đen trụi dẫn bầy theo sau dễ chừng có đến mười con be bé… Nó đứng lại hít hà chúng tôi rồi ụt ịt đi thẳng. Chim trên cành lanh chanh thưởng thức mồi ngon, có con thích thú hót véo von. Tiếng Covey tôi nghe rất rõ và tiếng gọi vang trong máy.

    - Xray November đây Kilo Hotel gọi.

    - Kilo Hotel đây Xray November… Xray November… Xray November…

    Mật hiệu được trao đồi và rồi Covey xuất hiện nhanh chóng gần tới.

    - Xray November… cho tôi cửa sổ nhà anh và panel mật hiệu.

    Toán đã đáp ứng lời yêu cầu của Covey và lúc này trên bầu trời hướng đông những hạt đậu vãi rõ dần theo cơn gió quẩn… muốn đẩy chúng tôi vào lại rừng… trong cái cười mỉm của hố bom như không có sự sống và nhạt dần mầu đất. Đoàn trực thăng nhanh chóng trên đầu và Kim Hoàng cùng Dương Bửng cũng gỡ xong mìn phòng thủ.

    - Xray November… bạn chuẩn bị triệt xuất 2 rồi 4 OK… Stabo.

    Yên tâm hơn vì hai Cobra đang dọn bãi bằng những loạt đại liên. Trung Sĩ Kim Hoàng và La Văn Vượng cũng đứng vào vị trí câu dây. Một trực thăng đứng bên trên rồi thả xuống hai dây câu rồi tích tắc sau cái ra hiệu của Kim Hoàng lên phía trên… trực thăng dần lên rồi bay đi. Loạt đạn 40 ly nổ dài ấm áp không đanh nhọn như đại liên sáu nòng theo sau là trực thăng thứ hai xuống đón… thả xuống bốn dây câu từ hai cửa. Bốn người còn lại móc khoá từ dây câu vào chốt ở hai vai. Thiếu Úy Dứa kiểm soát xong ra hiệu lên trực thăng.

    Chân vừa rời khỏi mặt đất bằng cái rút nhanh nhưng sao lại đưa hẳn chúng tôi vào gần phía cây rừng? Tôi chuẩn bị đưa tay che chắn đầu mắt nhìn quan sát phía trên và hoảng hốt bật thét lên “Hoàng ơi…ơi…” Nhành cây de hẳn ra bìa rừng như khoe với ánh nắng vừa vặn chạm vào cổ của Hoàng và kéo xuống… Đẩy người vào sát bên tôi bằng khuôn mặt tức khắc biến dạng dị thường… đầu cúi gập, mắt trợn trừng, bộ lưỡi đưa khỏi miệng có cùng chất giãi hoà máu… nhiễu cả vào tay và mặt tôi. Tôi lặng người qua phút giây giờ trực thăng đã ở trên cao đang bay về căn cứ. Gió vẫn thỉnh thoảng mang theo chất nước từ miệng Hoàng thoảng mùi tanh.

    Lòng tôi bỗng đau xót từ cái bấn loạn khởi đầu từ chân, mắt không dám nhìn lên trên thật gần gũi và có khuôn mặt của Hoàng… Biệt kích Cao Văn Hoàng. Một cái chết êm đềm, yên tịnh khi chiến trường không một tiếng súng địch và khu rừng… Thâm u giữa đại ngàn, lạnh lùng mang đầy bí ẩn có hai hố bom 15,000 cân anh. Cái chết của những người trẻ trong chiến tranh mà chưa hề một lần nắm tay thiếu nữ cũng như bao cô gái còn ngây thơ đi lãnh tiền tử của chồng vừa khóc vừa đếm tiền… ”Ông ơi, đổi cho tôi đồng này rách…”

    Lôi Hổ Nguyễn Văn Hải
    Chiến Đoàn 1 Xung Kích

    https://www.facebook.com/photo.php?f...type=3&theater

  2. The Following 6 Users Say Thank You to BachMa For This Useful Post:

    hoang yen (02-22-2020), khongquan2 (11-23-2019), nguyenphuong (11-22-2019), Phạm Văn Bản (02-05-2020), Tinh Hoai Huong (11-22-2019), ttmd (01-05-2020)

  3. #320
    Moderator
    BachMa's Avatar
    Status : BachMa v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: May 2009
    Nguyên quán: VA is 4 Lovers
    Posts: 1,252
    Thanks: 8,171
    Thanked 5,488 Times in 1,228 Posts

    Button Xanh Chuyện Tình Của Một Phi Công

    Chuyện Tình Của Một Phi Công
    (Chuyện thật được viết lại)
    Nguyễn Trà


    Hình minh họa

    Biến cố Ba mươi tháng Tư năm một ngàn chín trăm Bảy mươi lăm, sau khi nghe Tướng Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng, giống như trời sập, mất nước nhà tan, người lính đang chiến đấu hăng say ngoài tiền tuyến lại rã ngũ, mang súng đạn đầu hàng địch. Khi đất nước lâm vào cảnh màn trời chiếu đất vận nước đã đến mạnh ai nấy làm, nghe nói Cộng sản thì ai cũng khiếp sợ không muốn thấy mặt thật gian ác dã man của chúng, ai cũng hoảng hốt lật đật, không có thì giờ để từ giã vợ con, người thân, rời Việt Nam trong khoảnh khắc đầy hiểm nguy.

    Sau khi đã ra khỏi nước và được Chính phủ Hoa Kỳ bảo trợ hầu hết các Hoa tiêu trực thăng trở về mái trường xưa, gặp Thầy cũ từng quen biết của thời Huấn luyện bay bổng tại Hoa Kỳ, một Căn cứ Bộ binh của Hoa Kỳ Hunter Air Field ở trong Thành phố cổ kính thuộc Tiểu bang Geogia ở Đông bắc Hoa Kỳ.

    Hơn năm trăm Phi công trực thăng của Việt Nam Cộng Hòa, người có vợ có con, kẻ độc thân, ai cũng xơ xác, thơ thẩn lang thang giống như người điên người khùng mất hồn, mất trí cố sống bám víu quây quần bên nhau, nhờ những người Sponsors cũ lui tới an ủi và giúp đỡ trong những ngày chân ướt, chân ráo mới đến Hoa Kỳ. Nước nhà đã rơi vào tay Cộng sản, không biết bao nhiêu chuyện nghiệt ngã ập đến dần dần ai cũng phải tìm công ăn việc làm để kiếm cơm manh áo cho qua ngày tháng, kẻ đi người ở phân tán khắp năm mươi Tiểu bang, cũng có một số đã gắn bó và mang nhiều kỷ niệm với căn cứ ở lại chọn nơi đây làm quê hương thứ hai cho đến ngày hôm nay.

    Anh bạn cùng khóa bay học tại Hoa Kỳ vào những năm cuối thập niên sáu mươi tên là Ánh, giống như nhiều người khác để vợ và một con lại Việt Nam, anh là người mà ở Việt Nam người ta thường đặt cho cái tên đào hoa phong nhã, người đã điều khiển con chim sắt trên không trung bay lượn ngang dọc một thời chinh chiến để bảo vệ không phận miền Nam nay bị sa cơ thất thế nên phải chịu nhục nhã, nhưng anh cố sống một cách gượng ép cho cuộc đời còn lại. Sau vài năm làm quen với thực tại và ngán ngẩm cuộc sống cô đơn, không còn hy vọng liên lạc với gia đình vợ con từ Việt Nam, nên anh tiếp tục tạo dựng hạnh phúc gia đình nơi xứ lạ quê người. Anh bạn vốn là người mang danh tài sắc đào hoa với chí trai khí phất khi sa cơ vấp phải nên phải khoanh tay mang đầy kinh nghiệm tuổi đời nên làm quen với con gái xứ người rất dễ dàng.

    Một cô gái thuộc dòng dõi qúy tộc Anh Quốc mang tên Linda thùy mị, nết na đôi mắt xanh, mũi cao nước da trắng toát tuyệt vời hình như thắm đượm hạnh phúc mà tạo hóa đã an bày cho đôi uyên ương xứng đôi vừa lứa, nàng đá lông nheo với chàng Phi công Việt Nam đã trải nghiệm trên chiến trường và đời sống gia đình. Đôi uyên ương cơ duyên lại đến, với lứa tuổi nữa đời người không còn yêu cuồng sống vội, tình yêu như một cơn gió thoảng, tựa một áng mây bay không khác một ánh hoa rơi, ngây ngất say sưa nồng nàn trao tặng cho nhau với nỗi niềm khao khát, giống như một vườn hoa thơm ngát rập rờn ông bướm trên cõi thiên đàng, tình yêu đến với nhau trong khoảnh khắc nhưng đã trở thành bổn phận trách nhiệm vợ chồng cùng nhau xây dựng tổ ấm, hai con tim xa lạ người từ phương Đông kẻ từ phương Tây không hẹn hò, giống như duyên nợ trùng phùng nơi xứ lạ quê người chứa chan tràn đầy hạnh phúc.

    Chuyện tình của kẻ thất thế bại trận đựơc chắp nối trong một hoàn cảnh éo le khắc nghiệt nghèo khó dù đã trải qua một thời anh dũng vinh hiển ngoài biên thùy suốt thời chinh chiến kéo dài hàng chục năm trên đất mẹ. Những chiến thắng vẻ vang vinh quang lẫy lừng một thời, đã mờ phai và quên lãng theo thời gian và cuối cùng trở thành kẻ chiến bại thua trận.

    Cặp vợ chồng Mỹ Việt sống hạnh phúc với công việc làm ăn nhàn nhã, chàng làm việc ở một Bệnh viện tại địa phương, nàng ở nhà nội trợ săn sóc con cái, hơn mười năm chung sống cơm lành canh ngọt hạnh phúc đầm ấm gia đình sum vầy, sinh được hai cháu một trai và một gái kháu khỉnh. Thời thế đổi thay, chuyển biến chính trị, thế cờ được xóa đi và sắp lại, chính phủ Hoa Kỳ lại gở bỏ cấm vận và chuẩn bị bang giao với Việt Nam từ những kẻ cựu thù chém giết nhau không gớm tay những thập niên trước, nay lại trở thành những người bạn.

    Vì thế vợ chồng anh Ánh liên lạc được với gia đình ở Việt nam và làm bảo lãnh cho chị Kim Hoa cùng cháu qua Hoa Kỳ đoàn tụ, đầu Thập niên chín mươi chị Kim Hoa cùng cháu trai qua Mỹ theo diện ODP.

    Trong thời chinh chiến chị Kim Hoa đi dạy học taị một trường Tiểu học ở Thị xã Cần Thơ, sau khi Việt cộng chiếm miền Nam không cho chị tiếp tục đi dạy học vì chị thuộc chế độ “Mỹ ngụy” trong những năm không biết tin tức về chồng chết hay sống lại bị đuổi việc thất nghiệp, đời sống kềm kẹp vô phương cứu chữa cho đời sống, chị quyết định bồng con về sống với gia đình quê ngoại, ở một vùng quê cách Thị xã Cần Thơ hàng chục dặm, cuộc sống vất vả hàng ngày chị ra chợ buôn thúng bán bưng chân lấm tay bùn để nuôi con qua ngày tháng, chị không phải đi nuôi chồng vất vả các trại tù cải tạo mà bao nhiêu người vợ lính phải làm, nhưng cũng bị chế độ xã hội chủ nghĩa trả thù đày đọa chui dũi cuộc sống hơn mười lăm năm giống như bị đọa đày, nô lệ.

    Rồi gặp ngày đoàn tụ chị hân hoan sung sướng đón nhận những ngày tươi đẹp, ngày đến Hoa kỳ được sửa soạn và trang điểm lại, gái một con sồn sồn trông mòn con mắt và quyến rũ như cô gái đương Xuân, khuôn mặt thanh tâm và mái tóc uốn lượn mượt mà, óng ả mềm mại như nhung phủ với đôi mắt long lanh ngời sáng xỏa xuống vai uốn éo thật duyên dáng. Khi bước xuống phi trường chị dang hai tay ôm chặt lấy người chồng vào than mình trong cảnh sung sướng nhẹ nhõm vô cùng như vừa trút xong một gánh nặng vô hình với nước mắt rơi ràn rụa trên đôi mắt quen thuộc đã xa cách hơn mười lăm năm.

    Chuyện tình nghiệt ngã và oái ăm vào một mùa xuân vùng Đông Nam Hoa Kỳ khi cảnh vật đang chen nhau đâm chồi trổ lá, khí hậu dịu mát mọi người đang hưởng thanh bình cuộc sống giàu sang phú qúy của dân bản xứ, chị Kim Hoa cùng cháu được hân hoan chào đón ngày hội ngộ và sum họp gia đình. Cuộc vui hội ngộ chưa tàn thì án mạng xảy ra khi biết chị kim Hoa cùng cháu đến Savannah để gặp lại người chồng, người cha, chị Linda muốn trả chồng lại cho chị Kim Hoa, chị Linda viết một bức thư định mệnh tuyệt mạng nhắn nhủ và khuyên răn chồng săn sóc các con và hưởng hạnh phúc gia đình. Chị thanh thản tự tại đến cầu Savannah thuộc Tiểu bang Geogia cầu cao gần 400 Ft vào một buổi sáng định mệnh khi sương mù đang bao phủ của màn đêm, trên cầu xe cộ qua lại lưa thưa, đèn điện vẫn còn sáng bên dưới dòng nước phẳng lặng lấp lánh phản chiếu bởi ánh đèn điện, chị an nhiên tự tại can đảm nhảy xuống cầu tự vẫn, chị đã chọn cái chết để kết liễu cuộc đời, để giải quyết vấn nạn gia đình, để lại hai con, một trai và một gái.

    Câu chuyện náo động gây xôn xao dư luận trong dân chúng các đài Truyền hình và báo chí địa phương đăng tải mấy ngày liền, dân bản xứ cả vùng Đông nam Hoa Kỳ bàng hoàng bàn tán xôn xao băn khoăn và tiếc nuối, rồi lại truyền khẩu nhau thương tiếc chị Linda, một người phụ nữ Hoa Kỳ có tinh thần cao thượng tự trọng và can đảm hy sinh cuộc đời mình để lại hạnh phúc cho chồng, cho con.

    Chị Linda đã tiêu diêu nơi miền cực lạc, kết thúc cuộc đời bởi chuyện tình cao thượng, bởi tình yêu chân thật chị đủ can đảm tự vẫn để nhường chồng cho người khác, cuộc đời mỏng manh vô thường cái sống, cái chết thay đổi từng sát na trong xã hội từ Đông sang Tây có ít người phụ nữ làm được. Chị đã mang thiện cảm nghĩa hiệp bao la vô bờ vô bến cho khối người tỵ nan Việt Nam lúc đó, vì ái tình mà phải hy sinh tính mạng để nhường chỗ cho một người khác, chị là người để lại cho chúng ta mến phục để lại một tiếng thơm vô giá, một tấm gương trong sáng cho người đời vì người chồng, người yêu, người thương mà phải hy sinh tính mạng làm cho người tỵ nạn băn khoan và quý mến, người bản xứ động lòng xót thương, từ dạo đó tên tuổi chị Linda được người đời nhắc nhở và thương tiếc chị đã ngang nhiên tự tại thanh thản bình yên về một thế giới vĩnh hằng vô hình.

    Chúng ta ít thấy một người phụ nữ Tây phương biểu lộ tình yêu và hạnh phúc vì quá yêu say sưa mê mệt và cuồng loạn, trái tim rỉ máu thắm đượm men ái tình nên đã hy sinh. Khi còn ở Việt Nam chúng ta thường nghe những vụ tự tử như lao mình vào xe hơi, treo cổ tuyệt mạng trong những căn nhà nơi xóm vắng, bởi tình yêu ngang trái, đôi khi trở thành khờ dại, điên cuồng thất vọng không có cách nào để tìm đời sống và hạnh phúc chính mình.

    Đấy là những chuyện bồng bột của tuổi trẻ, của những người thiếu tự tin và cảm thấy mất mát về tình yêu không thể tìm kiếm một hình ảnh, một bóng dáng giống như người mình yêu. Ở xã hội Việt Nam xưa cũng như nay cứ nghĩ rằng yêu đương của người Á Đông chúng ta thường xảy ra trong dân gian hay nhắc nhở trong tiểu thuyết là tình yêu sâu sắc, đậm tình đắm đuối hơn là người Tây phương.
    Nhưng khi chúng ta đã lăn lộn đi sâu vào xã hội Tây Phương mới thấy được sự thật và sức mạnh tình yêu của người Tây Phương.

    Chị Kim Hoa cùng cháu từ Việt Nam khi xuống phi phi trường được anh Ánh đón tiếp trong tinh thần chồng cha hơn mươi lăm năm xa cách ngày hội ngộ thật là ngậm ngùi thương mến anh ôm lấy vợ con vào lòng. Cuộc gặp gỡ tái ngộ tràn đầy nước mắt bởi những mong mỏi và ao ước chất chứa lâu ngày đến ngày đoàn viên xúc động để lộ ra không thể giấu giếm, che đậy được tình cảm và nước mắt của mình.

    Khi còn ở Việt Nam chúng ta thường nghĩ tình yêu lứa đôi, tình cảm có chiều sâu vô tận đặt nặng tình yêu về tình cảm bất chấp ngang trái, tuổi tác, nghề nghiệp, cần nhiều thời gian lui tới tìm hiểu nhau phải mất nhiều thời giờ, mất cả vài ba năm có khi vẫn chưa đủ, cho nên dân gian thường có câu tục ngữ “Một túp lều tranh hai quả tim vàng” chỉ cần thương yêu trăm năm hạnh phúc không quản ngại giàu nghèo sang hèn, chỉ biết thương nhau là đủ để xây dựng tổ ấm. Khi ra hải ngoại mới thấy tình yêu của người Tây Phương, chỉ quen nhau vài tháng có thể ăn ở chung đụng với nhau, mặc dù chưa chính thức hôn nhân nhưng sống với nhau xây dựng gia đình tình cảm còn sâu đậm gắn bó chẳng thua kém so với người Á Đông chúng ta.

    Trên đời này chẳng hề có chuyện yêu thương bất diệt. Ái tình chẳng qua là một cảm xúc nhất thời, cảm giác này tuyệt đối sẽ theo thời gian, hoàn cảnh và biến thiên thay đổi. Nếu người yêu bất diệt rời bỏ ta rồi, hãy chịu khó nhẫn nại một chút, để thời gian dần dần trôi qua, để tâm tư từ từ lắng động, cái đau khổ từ từ nhạt nhòa đi, không nên cứ ôm ấp cái ảo ảnh yêu thương mãi, cũng không nên quá bi lụy vì thất tình (Tôn Vận Tuyền thủ tướng Đài Loan thư để lại cho các con).

    Anh Ánh mất người vợ Linda còn lại hai cháu một trai và một gái, vợ chồng anh Ánh đã nuôi nấng săn sóc hai cháu, mãi đến năm 2012 cô con gái đầu đã tốt nghiệp Bác Sĩ còn người con trai tốt nghiệp ngành Kỹ sư Điện tử, công ăn việc làm bảo đảm, hai cháu vẫn còn độc thân.

    Anh Ánh cùng vợ là chị Kim Hoa chỉ có một cháu mang từ Việt Nam qua và gia đình hạnh phúc công việc làm ăn cũng khá giả.

    Chiến tranh Việt Nam giữa Nam và Bắc tang thương và đẫm máu đến hồi kết thúc, cuộc chinh chiến kéo dài hai mươi năm bom đạn đã tàn phá và dày xéo đất mẹ, hàng triệu chiến sĩ đã bỏ mình bảo vệ lý tưởng, hàng triệu người dân vô tội đã chết ngoài biển khơi tìm tự do, hàng chục ngàn Quân Cán Chính VNCH bị trả thù giam cầm tù tội, đất biển bị lấn chiếm, gia đình phân tán vợ chồng phân ly đồng bào đói khổ, thiếu cơm thiếu áo, nhà nước vẫn ngang nhiên độc tài cai trị ác nghiệt.

    Phe thắng cuộc phải có bổn phận với Tổ quốc phải chịu trách nhiệm với Lịch sử, bất hạnh thay chiến tranh vẫn không buông tha đất nước, quê hương vẫn tiếp tục chiến tranh không phải bằng súng đạn mà vẫn chiến tranh bắt bớ giam cầm, nhà nước cai trị độc tài Đảng trị bán đất, bán biển cho ngoại bang làm cho đời sống người dân lúc nào cũng hồi hộp, thấp thỏi, phập phồng, lo sợ.

    Tình yêu đối với Dân tộc, tình yêu đối với gia đình, con người cũng có lúc khi lên voi khi xuống chó là chuyện buồn vui khổ đau trong cõi ta bà, con người cố tạo dựng và mong ước cuộc sống hạnh phúc an lạc, tình yêu coi như duyên nợ, thuận duyên gặp diễm phúc, hạnh phúc, nghịch duyên sẽ mang đến khổ đau, dù có than van trách móc số phận vẫn an bài, thôi đành lấy cái nghiệp mà trời đất đã gắn cho mình.

    Đã mang lấy nghiệp vào thân.
    Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa.

    Truyện Kiều, Nguyễn Du.

    Chuyện tình của một Phi công được viết lại, câu chuyện thật đã xảy ra hơn ba mươi năm theo ký ức của người viết, chuyện đầy thương đau và bất hạnh không chỉ trong giới Không Quân mà ngay cả khối đồng bào tỵ nạn Cộng sản tại Hải ngoại khi nghe đến đều bàng hoàng xúc động thương xót và cảm mến một người phụ nữ Tây Phương đầy dũng cảm có sức mạnh tinh thần vô thường, tự chọn cái chết tự tử để nhường lại hạnh phúc cho người khác thật là câu chuyện hiếm hoi đã xảy ra.

    Câu chuyện oái ăm sau cuộc chiến Nam Bắc của Việt Nam đau thương chưa nguôi ngoai, chưa hàn gắn lại vết thương tất cả đều quy tội bởi chiến tranh. Nếu con người khi đạt được sự hòa bình tuyệt vời và chia sẻ lòng tự do với một tâm hồn quãng đại vị tha nhất, thì Xã hội này không còn ganh tỵ mà lại Hỷ Xả cho nhau bằng tâm hồn vị tha và thương yêu.

    Con người sẽ được tồn tại và phụ thuộc theo định luật vô thường của tạo hóa. Theo thuyết của đạo Phật tự tử cũng là phạm giới một trong năm giới cấm của đạo Phật là sát sanh. Chị Linda kiếp trước đã mắc nợ chị Kim Hoa nên kiếp này chị Linda đã phải trả. Mong rằng thế giới ngày nay mang lại hoà bình và an lạc cho tất cả nhân loại.


    Nguyễn Trà

    https://www.facebook.com/photo.php?f...type=3&theater

  4. The Following 5 Users Say Thank You to BachMa For This Useful Post:

    hoang yen (02-22-2020), khongquan2 (12-11-2019), Nguyen Huu Thien (02-10-2020), Phạm Văn Bản (02-05-2020), Tinh Hoai Huong (12-11-2019)

  5. #321
    Moderator
    BachMa's Avatar
    Status : BachMa v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: May 2009
    Nguyên quán: VA is 4 Lovers
    Posts: 1,252
    Thanks: 8,171
    Thanked 5,488 Times in 1,228 Posts

    Button Do Merry Christmas & Happy New Year

    Merry Christmas & Happy New Year




  6. The Following 6 Users Say Thank You to BachMa For This Useful Post:

    chimtroi (01-06-2020), hoang yen (02-22-2020), khongquan2 (12-24-2019), Nguyen Huu Thien (02-10-2020), Phạm Văn Bản (02-05-2020), ttmd (12-24-2019)

  7. #322
    Moderator
    BachMa's Avatar
    Status : BachMa v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: May 2009
    Nguyên quán: VA is 4 Lovers
    Posts: 1,252
    Thanks: 8,171
    Thanked 5,488 Times in 1,228 Posts

    Icon Laughing Đầu Năm Cười Chút Chơi..

    Đầu Năm Cười Chút Chơi..






















    " không thành công .... thành gà"

  8. The Following 4 Users Say Thank You to BachMa For This Useful Post:

    hoang yen (02-22-2020), khongquan2 (01-04-2020), Nguyen Huu Thien (02-10-2020), Phạm Văn Bản (02-05-2020)

  9. #323
    Moderator
    BachMa's Avatar
    Status : BachMa v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: May 2009
    Nguyên quán: VA is 4 Lovers
    Posts: 1,252
    Thanks: 8,171
    Thanked 5,488 Times in 1,228 Posts

    Button Xanh Hương Tràm Trà Tiên

    Hương Tràm Trà Tiên
    hoànglonghải


    Hình minh họa

    So với các vùng quê khác ở Miền Tây Nam Bộ, đời sống dân vùng Cái Sắn cao hơn thấy rõ, từ cách sinh hoạt, ngôn ngữ, tôn giáo v.v… tuy bên cạnh đó, có những sự việc, những nhân vật có những hành vi khá đặc biệt, làm cho người dân bất mãn không ít.

    Sở dĩ họ có đời sống cao là nhờ ba yếu tố: Xã hội, tôn giáo, giáo dục.

    Về miền Tây, ở những làng mới hình thành trong vài ba trăm năm trở lại đây, vì dân làng là dân lưu tán mới tụ lại, phong tục tập quán chưa định hình, hoàn chỉnh, đó là chưa nói tới cách sinh hoạt và tư tưởng còn hủ lậu, mê tín dị đoan nên có nhiều điều xấu xảy ra.

    Cái Sắn thì khác. Dân Nam địa phương, có tính ưa cờ bạc là điều đáng chê trách. Tuy nhiên, vùng Cái Sắn trước kia cũng không phải là vùng hoang dã, dân cư thưa thớt, mà lại là vùng làng xã từng hình thành, từng tiếp xúc với hoàn cảnh sống văn hóa cao hơn, nhất là đạo Phật của dân chúng vùng Long Xuyên, Châu Đốc, Rạch Giá. Dân chúng thờ phượng ông bà, tổ tiên, phật thánh và biết “tu hiền” (Tiếng thường dùng ở địa phương) nên không có gì gọi là hủ lậu. Bên cạnh đó, người di cư từ Bắc vào Nam, trong cuộc hành trình trốn chạy Cộng Sản, họ mang theo cả phong tục, tập quán, lề thói, do tổ tiên xây dựng lâu đời, nên trong đời sống tinh thần, họ có nhiều điểm đáng ca ngợi.

    Điều đáng lưu ý ở đây là người Bắc biết trọng sự học hơn nên về mặt học vấn, nhìn chung con cái họ có nhiều người thành đạt.

    Khi thành lập khu dinh điền chính quyền đã không quên mở trường để cho trẻ em được cắp sách đi học. Ban đầu, trường tiểu học được mở ra ở quận, ở xã. Trong mỗi kinh, tương đương với mỗi ấp chỉ có trường sơ cấp.

    Nhờ dân chúng trong khu dinh điền biết trọng sự học, số lượng học sinh càng ngày càng đông, trường ốc không đủ, các linh mục ở mỗi kinh mở thêm trường tư dạy học. Công việc tiện lợi cả hai mặt. Học sinh không phải đi xa, thường bằng ghe xuồng nguy hiểm, nhà chung thâu học phí. Trẻ em học tiểu học ngay tại kinh, lên trung học mới học ở trường quận hay trường tư ở ngoài trục lộ.

    Đến đầu thập niên 1970, trường trung học quận đã mở đến cấp ba (Đệ nhị cấp), nhưng chưa có lớp 12, và trong mỗi kinh, như đã nói, mỗi kinh tương đương với mỗi ấp, đã có trường trung học.

    Trường trung học lâu đời nhất có lẽ là “trường của cha Uyển”, – Linh mục Nguyễn Thượng Uyển ở kinh 6 Rọc Bà Ke, bên cạnh trục lộ Long Xuyên – Rạch Giá. Những học sinh cũ của trường nầy, trước 1975, đã có người tốt nghiệp đại học, hoặc vào quân đội, lon lá lên tới cấp tá, một số là phi công. Sân bay ở quận, nhiều khi bỗng nhiên có máy bay trực thăng đáp xuống: Phi công về thăm nhà. Trước khi đáp xuống, họ cho máy bay lượn quanh nhà. Có nghĩa là họ sắp về thăm. Người nhà đem xuồng ra quận lỵ đón họ về nhà ở trong kinh.

    Về giáo dục, việc tranh chấp tôi phải phân xử là giữa một người bạn học cũ của tôi, anh Khôi. Tôi biết anh ấy khi anh vào Đại Học Sư Phạm Huế, ban Cấp Tốc (1 năm học) năm 1958. Không rõ do đâu, anh ta được bổ nhiệm về làm hiệu trưởng trường Trung Học Đệ Nhị Cấp Kiên Tân. Một số giáo sư ở đây, nguyên là học sinh cũ của trường, nay tốt nghiệp đại học sư phạm, về dạy trường cũ, không chịu để cho một giáo sư trung học đệ nhất cấp (Sư phạm một năm) làm hiệu trưởng một trường cấp ba. Đó chỉ là lý do họ đưa ra, mục đích là tranh giành chức hiệu trưởng. Mặc dù ngạch trật là điều thiết yếu, nhưng trong ngành giáo dục, nhiều khi người ta trọng những vị lớn tuổi, tuy ngạch trật nhỏ hơn nhưng tuổi tác ngang hàng với thầy dạy của những người trẻ. Có lẽ đó là lý do người bạn tôi được cử giữ chức vụ hiệu trưởng trường nầy. Tuy nhiên, người bạn tôi tốt nghiệp ở Huế, mấy năm trước dạy học ở miền Trung, không phải là thầy dạy trực tiếp của họ nên họ muốn “đảo chánh” ông.

    Người Nam, đất rộng dân thưa, đời sống dễ dàng, ít chăm lo tới việc học của con cái. Đến khi người Nam người Bắc ở chung, chịu ảnh hưởng lẫn nhau, xã hội càng ngày càng phát triển, học vấn trở thành nhu cầu cần thiết, lần lần ai ai cũng thấy không thể lơ là việc học, phải lo chăm sóc việc học của chúng. Do đó, nhìn chung, việc học ở vùng nầy phát triển nhanh, học sinh các cấp ngày càng đông, trường học ngày càng nhiều, nhất là trường tư, vì chính phủ không đủ khả năng đáp ứng nhu cầu giáo dục của dân địa phương.

    Một điều không hay là các trường học của các cha ở trong kinh là các “ổ trốn quân dịch”. Nhiều thanh niên, không thấy cái trách nhiệm của mình đối với đồng bào, tổ quốc, lại hèn nhát nên thường không thi hành lệnh động viên. Không có công ăn việc làm, họ xin dạy ở các trường của các cha với giá lương rẻ mạt. Các cha thì ham rẻ, vả lại họ là con chiên trong họ đạo của các cha, các cha khó từ chối khi họ xin việc. Thứ nữa, trả lương cho thầy giáo rẻ thì thu học phí rẻ, học trò dễ theo học, chưa kể nhờ rẻ thì sĩ số càng thêm đông.

    Một hôm, cuộc cảnh sát xã Tân Hiệp bắt một thanh niên tội trốn quân dịch. Anh chàng nầy gặp xui. Thông thường, thanh niên khi trốn quân dịch, họ chỉ quanh quẩn ở trong kinh. Các cơ quan chính quyền, kể cả Cảnh Sát, sợ đụng chạm với các cha nên ít khi “hành quân cảnh sát” trong đó. Từ đầu tới cuối kinh, hầu hết là người Bắc di cư cư ngụ, làm gì có Việt Cộng mà hành quân bắt giữ. Lợi dụng tình trạng đó, mấy ông trốn quân dịch cứ ở riết trong kinh, không ló mặt ra khỏi xã, khỏi ấp là an toàn. Anh chàng bị bắt nói trên vì ham chơi, đi theo một con nhỏ nào đó ra chợ Tân Hiệp uống cà phê.

    Cha Toàn, chánh xứ họ đạo kinh 3, kiêm hiệu trưởng trường trung học kinh 3 của cha, ra gặp tôi xin trả tự do cho người bị bắt. Anh ta cũng là thầy giáo dạy ở trường của cha Toàn. Để tránh phiền phức, tôi đã cho giải giao anh ta về tiểu khu Kiên Giang. Cha Toàn giận tôi, ông ta bảo: “Thầy giáo của tôi đấy, ông làm sao thì làm.” Tôi thấy bực mình. Tôi chưa truy tố cha về tội “tán trợ bất phục tòng”. Anh ta trốn quân dịch, sao cha dám cho anh ta dạy học ở trường của cha. Vậy mà ông ta còn dọa tôi!?

    Có điều đáng buồn, ra khỏi khu vực Dinh Điền Cái Sắn, tới xã Mông Thọ sát bên cạnh, việc giáo dục không được phát triển và chăm sóc như vậy.

    Về tôn giáo, tình hình ở đây khá phức tạp. Đối với đạo Hòa Hảo, việc tu tập của quần chúng tín hữu không có gì đáng nói nhưng với hàng “chức sắc” là cả một vấn đề rắc rối. Tại quận lỵ, tín đồ Hòa Hảo có một ngôi chùa, dân chúng sinh hoạt bình thường, lui tới đông đảo. Những ngày vía lễ, chùa khói hương nghi ngút.

    Nhưng chức sắc thì chia làm ba phe, phe nào cũng muốn giành ngôi chùa cho mình. Ba phe đó là: Phe ông Lương Trọng Tường, phe ông Lê Quang Liêm, phe ông Lê Trường Sanh. Mấy ông này lập phe ở trung ương của họ, – ở Long Xuyên – Ở Kiên Tân là những người theo phe của ba ông ấy, nổi tiếng nhất là ông Lê Minh Châu, người theo phe ông Lương Trọng Tường.

    Lê Minh Châu có lần tụ tập phe nhóm của ông đông đảo, rồi “chiếm chùa.” Sợ các phe kia tới chiếm lại, ông cho đem lựu đạn vào chùa “phòng thủ”. Cũng may, việc quăng lựu đạn, giết nhau chưa xảy ra. Các phe kia bị lấy mất chùa, bèn thưa kiện lung tung. Nhờ thiếu tá quận trưởng Huỳnh Đầm Sắn cũng là người theo đạo Hòa Hảo nên ông mời mọi người vào quận đường để dàn xếp. Ba phe thỏa thuận thành lập một “Ban Tế tự”, coi việc thờ phượng trong chùa. Quyền lợi ba phe ngang nhau, không phe nào được chiếm chùa.

    Tuy vậy, phe Lê Minh Châu thỉnh thoảng lại chiếm chùa để cho bọn trốn quân dịch vào ở trong đó. Dĩ nhiên, tấn công hay lục soát chùa là một vấn đề hết sức phức tạp và dễ bị thưa gởi, cấp trên khiển trách, nên không ai tính tới việc đem lực lượng an ninh kiểm soát chùa.

    Trong chùa không có giếng nước nên các thanh niên trốn trong chùa phải ra khỏi chùa, băng qua đường cái để xuống kinh lấy nước hoặc tắm rửa. Các Cảnh Sát Đặc Biệt của tôi mặc đồ dân sự, núp ngoài chùa. Tên trốn quân dịch nào ra khỏi chùa đều bị tóm cổ. Bọn trẻ sợ hãi bèn bỏ đi. Việc chiếm chùa của Lê Minh Châu giải quyết xong.

    Khoảng đầu năm 1974, Hai Ngoán, cánh tay mặt của Lương Trọng Tường thành lập cái gọi là “Tổng Đoàn Bảo An”, là một lực lượng quân sự và chính trị để chống Cộng Sản nhưng không dưới sự chỉ huy, lãnh đạo của chính phủ trung ương. Người ta đồn phía sau việc thành lập lực lượng nầy có “bàn tay lông lá” – Cũng chỉ là lời đồn đãi.

    Vài đơn vị Địa Phương Quân gốc giáo phái Hòa Hảo thuộc tiểu khu Long Xuyên, tăng cường hoạt động ở các tỉnh bên cạnh, có lần “đụng trận” báo cáo tổn thất 100%. Thực ra, vũ khí và máy móc truyền tin của các đại đội nầy lén đưa về Long Xuyên để trang bị cho các lực lượng thuộc Tổng Đoàn Bảo An.

    Tại Kiên Tân, Lê Minh Châu tự ý dựng ngay một tấm bảng trước cổng chùa viết là “Quận Đoàn Bảo An Kiên Tân”. Chính quyền phải khuyến khích các phe phái khác, căn cứ vào bản cam kết việc thành lập ban tế tự để dẹp tấm bảng nầy.

    Mặc dù có sự chia phe phái như vậy, tín đồ Hòa Hảo họ không theo hẳn phe phái nào.

    Những người trước kia từng tham gia lực lượng quân đội Hòa Hảo của Ba Cụt, Năm Lửa… mỗi năm họ gặp nhau nhiều lần tại trụ sở Dân Xã Đảng, một ngôi nhà lá nhỏ, đơn sơ, nằm sâu trong một con hẽm kế quận lỵ, để làm lễ giỗ kỵ các vị tướng tá cũ của họ, nay đã qua đời như tướng Ba Cụt, Năm Lửa, Trương Lương Thiện, v.v….

    Họ dựng tại trụ sở một tấm bảng lớn bằng cở tấm bảng đen ở lớp học, trên đó họ chưng đủ hình các vị chỉ huy cũ của họ trước kia. Bây giờ, hàng năm, họ họp mặt tưởng niệm cấp chỉ huy chứ chẳng có hoạt động quân sự, chính trị nào, không gây phiền nhiễu cho chính quyền. Nhìn họ, những người một thời cầm súng chiến đấu trong lực lượng giáo phái, người ta thấy họ chẳng khác gì những người dân chất phác bình thường của đất Nam Bộ, không một chút gì gọi là “dữ dằn” như báo chí thời Ngô Đình Diệm tuyên truyền về họ. Nói về lý tưởng và công trạng chiến đấu chống thực dân Pháp, chống Việt Minh, họ là những người đáng kính, đáng yêu.

    Tôi không rõ việc bầu bán dân biểu thời Đệ Nhứt Cộng Hòa ra sao, nhưng thời Đệ Nhị Cộng Hòa, trước cũng như sau khi trung tướng Nguyễn Văn Thiệu làm tổng thống thì có vẽ tự do đến … lung tung.

    Trước hết xin nói tới sự ngưỡng mộ của dân chúng trong khu dinh điền đối với cố tổng thống Ngô Đình Diệm. Trong số họ, không ít người tin “Ngô Tổng Thống còn sống”, cho rằng nhứt định “Ngài không chết” như dân chúng ở Tam Tòa (Đà Nẵng) đã tin chắc như thế hồi mới đảo chánh ngày 1 tháng 11 năm 1963. Tuy nhiên, lòng tôn kính cua họ đối với Tổng thống Ngô Đình Diệm thì còn sâu sắc lắm. Điều đó rất dễ hiểu. Dân chúng trong khu dinh điền bây giờ sung túc, khá giả, con cái được học hành đàng hoàng, .v.v… Công lao đó là của ai, nếu không phải là Tổng thống Ngô Đình Diệm? Ông đề ra chương trình Dinh Điền, Khu Trù Mật, đặc biệt quan tâm tới việc xây dựng nó, giúp đỡ và giải quyết những khó khăn cho Dinh Điền, lại thường đích thân tới thăm viếng, khuyến khích dân chúng trong Dinh Điền.

    Người ta có thể thấy việc “Nhớ ơn Ngô Tổng Thống” trong việc trồng hoa vạn thọ. Không hiểu do đâu, bỗng người ta đồn với nhau rằng Ngô Tổng Thống rất thích hoa vạn thọ. Có phải tổng thống thích câu biểu ngữ “Ngô Tổng Thống Muôn Năm”. Vạn thọ cũng có nghĩa là muôn năm. Thời ông Bảo Đại còn làm vua, – làm vua chớ không phải làm quốc trưởng – nhân một dịp “tứ tuần đại khánh” vua hay thái hậu gì đó, bọn học trò lớp đồng ấu chúng tôi được phát quà và tập nói câu “Vạn thọ Vô Cương”. Nghe câu đó, cậu (cha) tôi nói đùa là “Vạn Thọ Vô Cương: Trong xương ngoài nạc”. Vì câu chuyện cũ đó nên tôi bỗng chú ý thấy dân chúng trong kinh, trong sân nhà thờ, nhứt là nhà thờ linh mục Nguyễn Bá Lộc, kinh 1 Cái Sắn, trồng nhiều hoa vạn thọ. Có phải người ta trồng loài hoa nầy để “tưởng nhớ Ngô Tổng thống”? Tổng thống đã qua đời, nhưng hoa vạn thọ thì vẫn còn đó!

    Không những hoa vạn thọ còn ngoài sân mà ngay trong phòng khách của cha Lộc. Ở đó, còn có một bức hình rất lớn, lồng kính, treo ngay chính giữa phòng. Hình màu, vẽ lại từ một bức hình chụp, chân dung Tổng thống Ngô Đình Diệm. Tấm hình vẽ đẹp mà tổng thống, khi chụp bức hình nầy cũng còn trẻ và đẹp trai.

    Lần đầu tiên thấy bức hình nầy, tôi nhớ lại một vài ngày sau khi đảo chánh lật đổ và giết anh em Tổng thống Diệm, Hội đồng Quân nhân Cách Mạng của tướng Dương Văn Minh ra lệnh hạ hết hình ảnh, tượng đài tổng thống Ngô Đình Diệm ở công viên, trong công sở và ngay cả tại tư gia.

    Hình như lệnh cấm đó không “phê” (effet) gì tới cứ địa của cha Lộc. Không những thế, tôi còn thấy cha chưng mấy bức hình ông chụp chung với hai ông Tướng Thiệu, Kỳ khi mấy ông nầy “bay” xuống Cái Sắn vận động tranh cử. Hình chụp cha Lộc đứng giữa. Hai ông tướng, một ông là Chủ tịch Ủy ban Lãnh đạo Quốc gia, một ông thì Chủ tịch Ủy ban Hành pháp Trung ương, ông nào cũng mặc đồ lính, lon lá đầy mình đeo sao tùm lum, (ông Kỳ mặc đồ bay), cười toe toét khi đứng bên cạnh cha Lộc. Đó là “Những nụ cười kiếm phiếu.”

    Xin nhớ rằng đối với đồng bào trong kinh, và cả những đồng bào gốc miền Nam, không phải dân di cư, sống ở đầu kinh (1) hay dọc theo trục lộ, không phải tín đồ đạo Thiên Chúa, họ cũng kính trọng các cha, nói chung, và bỏ phiếu cho ai nếu cha yêu cầu, vận động cho người ấy, giống như con chiên các cha trong kinh vậy, nhứt là cha Lộc, người có uy tín lớn ở Kiên Tân, và thường hay giảng ở nhà thờ, có kèm thêm phần “phụ diễn” nên bỏ phiếu cho ai khi có bầu bán.

    Thông thường, người đắc cử thường là con chiên của cha.

    Khi chế độ Đệ Nhị Cộng Hòa mới hình thành, bầu cử tổng thống, nghị sĩ, dân biểu, v.v… Hồi đó tôi chưa về Cái Sắn nên không biết trong các buổi lễ vào thứ bảy, chủ nhựt, mấy ông cha, sau khi giảng kinh, có “phụ diễn” phần bỏ phiếu cho ai hay không: Liên danh 9 (Thiệu Kỳ), hay Phan Khắc Sửu, Nguyễn Đình Quát… Về thượng viện thì bầu cho liên danh Sư Tử Cầm Bút, Bông Sen hay Bông Huệ… Nhưng ngay từ đó thì người đắc cử dân biểu ở đây là ông Mại, con chiên của cha Lộc nhà ở đầu kinh 2.

    Thế rồi tới cuộc bầu cử năm 1971, ông Nguyễn Tấn Đời, ông chủ Thần Tài Tín Nghĩa Ngân Hàng thay chỗ ông Mại.

    Sao kỳ vậy?

    Có gì kỳ đâu!

    Ông Nguyễn Tấn Đời đâu phải là tín đồ đạo Thiên Chúa như thông thường những người đắc cử ở đây. Ông Đời cũng không phải là dân địa phương. Hỏi thêm nữa, cha Lộc vận động cho ông Đời ghê lắm, bỏ nhiều công sức cho ông Đời đắc cử.

    Nếu không có cha Lộc, dân chúng, nhất là đồng bào trong kinh biết ông Đời là ai! Họ làm ăn khá giả, có tiền thì… mua vàng đem cất, chẳng thèm biết ngân hàng là cái gì thì làm sao biết Tín Nghĩa Ngân Hàng hay ông Thần Tài Tín Nghĩa. Trong chiều hướng đó, chắc chắn đồng bào không biết ông Đời là cha căng chú kiết nào để mà bầu ông ta làm đại biểu cho họ ở quốc hội.

    Tình cờ, một hôm đi công tác ngang nhà ông Mại, tôi vào thăm ông ta. Lúc ấy tôi vẫn không biết tại sao ông Mại, cựu dân biểu, tranh cử lại thua ông Đời, người không phải là dân địa phương.

    Ông Mại không có một lời than phiền cha Lộc, chỉ nói với tôi một câu: “Thôi đừng nói tới cha Lộc nữa.” Tôi nghĩ ông ta oán cha Lộc lắm. Có gì đâu: “Nén bạc đâm toạc tờ giấy” như tuc ngữ thường nói vậy thôi! Nhưng tôi biết một việc khá quan trọng: Lúc ấy cha Lộc đang xây lại nhà thờ kinh 1 của cha. Nhà thờ rất lớn. Dĩ nhiên, cha cần phải có tiền!

    hoànglonghải
    nguồn:
    https://vantuyen.net/2014/09/24/hoan...ien-mot-chieu/

  10. The Following 3 Users Say Thank You to BachMa For This Useful Post:

    Nguyen Huu Thien (02-10-2020), Phạm Văn Bản (02-05-2020), ttmd (02-08-2020)

  11. #324
    Moderator
    BachMa's Avatar
    Status : BachMa v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: May 2009
    Nguyên quán: VA is 4 Lovers
    Posts: 1,252
    Thanks: 8,171
    Thanked 5,488 Times in 1,228 Posts

    Button Xanh Mái Trường Xưa

    Mái Trường Xưa
    Nguyễn Trung Nam


    (Viết lại bài cũ, hy vọng các thế hệ sau biết được lịch sử
    của một ngôi trường tiểu học cộng đồng Tham Tướng ở Cần Thơ từ năm 1956).



    Thiếu úy Nguyễn Văn Độ. Trước sân trại lính Nguyễn Huệ. Năm 1955.

    Thuở còn cắp sách đến trường, ngôi trường như một mái ấm gia đình thứ hai của tôi. Trải qua bao nhiêu năm, tôi vẫn nhớ hoài đến một ngôi trường tiểu học nhỏ bé, khiêm tốn tại khu Tham Tướng, Cần Thơ.

    Ngôi trường này đặc biệt trong cuộc đời tôi, vì cha tôi là người sáng lập ra ngôi trường này. Năm 1955, cha mẹ tôi về cư ngụ tại Cần Thơ, cha tôi là chỉ huy trưởng trại lính Nguyễn Huệ. Chức vụ của ông lúc đó là thiếu úy. Thiếu úy Nguyễn Văn Độ.

    Cha tôi thuở nhỏ không có dịp đi học đến nơi đến chốn vì nhà nghèo giản dị. Nên ông rất trọng sự học. Ông thông minh, hiếu học, lúc ra trường sĩ quan Thủ Đức khóa 5, ông là “thủ khoa” của đại đội.

    Năm 1956, ông sáng lập ra trường tiểu học cộng đồng Tham Tướng. Gia đình cha mẹ tôi sống ở trong thành lính này. Khi tôi 5 tuổi, cha tôi dắt tôi đi học trường tiểu học Tham Tướng. Ngôi trường nằm phía sau thành lính, sau lưng nhà cha mẹ tôi. Tôi học từ lớp 5 đến lớp nhất. Ban đầu, ngôi trường chỉ gồm một dãy nhà ngang đơn sơ. Các lớp nằm theo thứ tự từ trái sang phải, lớp 5 đến lớp nhất.

    Trong sân trường, có những cây bàng to lớn, cành lá xum xuê mát mẻ. Chung quanh trường, nhà cửa còn thưa thớt. Vùng đất bên hông trường còn hoang sơ với những con rạch với đám sậy mọc lên che lối. Có một lần vào ngày hè, tôi thơ thẩn đi trên con đường đất gần trường, khi tới cuối đường thì gặp một cái ao nước. Tôi ngớ ngẩn nhìn những cây cỏ dại mọc vươn lên trên mặt nước trong veo. Tôi nói với thằng bạn: “Chắc là ao cạn, không sâu đâu”.

    Nói xong bước chân xuống, để rồi…té cái đùng! Ao sâu nên tôi chới với, đưa tay bám đám cỏ khô trên bờ. Cỏ khô đứt từng khúc, tay tôi tuột trôi, thân tôi càng chìm sâu.
    Tôi la lớn kêu mấy tên bạn đi cùng kéo lên. May quá, tụi nó đưa tay lôi tôi lên bờ. Quần áo ướt nhẹp, tôi không dám về nhà, đành đi lòng vòng cho đến khi quần áo khô mới dám mò về. Một trong những thú vui ngày nhỏ, tôi cùng mấy đứa bạn lang thang trong đám lau sậy, đi tìm những con dế lửa hay dế than thật to, đem về cho các thi đá “dế” với nhau. Xem có con dế nào là “dế vô địch”.

    Chúng tôi lục lạo trong các lùm cỏ, gốc cây, mong bắt cho bằng được những chú dế nào to nhất. Bắt được rồi, hí hửng đem về nuôi trong hộp quẹt giấy, rồi gặp nhau cho một cuộc chơi đầy hứng khởi. Thả 2 con dế vào trong hộp lớn, kích thích chúng để rồi hồi hộp xem con nào vô địch. Muốn cho khích tướng dế của mình, tôi dùng sợi tóc, xoay xoay vào mặt con dế. Lập tức, con dế dương cao hai cánh cọ xéo tạo ra tiếng kêu rít rít, 2 càng banh rộng, và xông vào đối thủ. Cả hai con chỉ cần một cú là đủ. Con nào thua thì cụp cánh, chạy de ra 1 góc. Kẻ chiến thắng la to vui sướng, kẻ chiến bại tức mình đem dế mình về, rồi lại kiếm con khác.

    Ngày đó dế rất nhiều, đủ loại khắp nơi. Dĩ nhiên dế nhũi thì bị chê. Không phải là loại để chọi đá. Tết Trung Thu, tôi bắt chước các bạn hái những lá bàng to rồi dùng chính cành khô ghim vài nhánh lá thành một cái lồng đèn. Tùy theo sự khéo tay, chúng tôi có cái lồng đèn tinh xảo hay vụng về. Ở ngoài chợ thì những lồng đèn con cá, con thỏ, ngôi sao bằng giấy kiếng màu với đầy màu sắc treo lủng lẳng trông mà thấy mê nhưng không mấy đứa nào có tiền mà mua. Vì tôi sống biệt lập trong trại lính nên các bạn thân chỉ là những đứa trong các lớp. Năm lớp 4, thằng tôi thân nhất là thằng Tình. Nhà nó trong hẻm 2 trên đường Tạ Thu Thâu. Nó và tôi hay đi chơi với nhau trong những ngày hè.

    Một hôm, hai đứa tôi vào trong hẻm nhà nó, gặp 3 đứa con gái học chung lớp đang đứng trước nhà lá của một đứa trong nhóm. Thấy 2 đứa tôi, một đứa ngoắc lại gần, rồi chỉ tay xuống đất, nói: “Tụi tao viết tên 2 đứa bây rồi chôn dưới đất nè”. Hồi đó, chúng tôi tin vào những dị đoan như bị “thư yếm”. Nếu tên mình mà bị người khác viết lên giấy xong rồi chôn xuống đất là kể như tiêu đời, chết sớm. Hoặc nếu các ngón tay mà vị nhiều nắp nhăn thì sẽ bị “xui xẻo”. 2 đứa tôi nghe xong hoảng hồn nhìn xuống đất.

    Khoảng đất nhỏ ướt nhẹp dưới chân con nhỏ. Tôi và thằng Tình vội vã lấy một nhánh cây khô, ngồi xuống đào thật lẹ để tìm cho ra “miếng giấy sinh tử” ấy. Đào chưa được bao lâu, cây gẫy, không thấy gì. Tôi quăng nhánh cây, dùng tay đào và móc. Thằng Tình cũng bắt chước theo. Hai đứa dùng 2 tay móc từng miếng đất. Tự nhiên mấy đứa con gái cười ré lên xong chạy đi. Cái con nhỏ ngoắc tôi lúc đầu, nói lớn trước khi bỏ chạy. “Tụi tao mới đái lên trên chỗ đó, lêu lêu”. Tôi và thằng Tình dở khóc dở cười, vội chạy đi tìm cái lu nước để rửa tay cho sạch. Từ đó, hai đứa tôi sợ quá nên lánh mặt mấy con nhỏ đó.


    Lớp nhất với thầy Sanh. Trung Nam ngồi hàng đầu thứ nhì từ trái sang. Niên khóa 1965.

    Trong trí óc thơ ngây, tôi mơ hồ nghĩ về con gái, hình như trời sanh con gái ra để “ăn hiếp” con trai chúng tôi thì phải. Ở trường học, mỗi tháng các học sinh được nhà trường cho uống sữa tập thể. Sữa chỉ là sữa bột pha nước. Do hội Hồng Thập Tự cung cấp. Cả trăm đứa học sinh đứng ngoài sân, sắp hàng để được uống sữa. Tôi không thích sữa bột này tí nào. Ở nhà, khi nào bị cảm bệnh là má tôi không cho ăn cơm, chỉ uống sữa đặc pha nước sôi. Cứ khi nào bệnh là uống sữa cho đến khi lớn. Tôi ghét uống sữa từ dạo đó.

    Ngày xưa đi học, mỗi đứa xách 1 bình mực vào lớp. Viết chữ bằng ngòi viết lá tre. Trên bàn gỗ có đục một vòng tròn, vừa vặn cho cái bình mực đặt vào. Mấy ngày đầu, còn vụng về khi viết chữ, mực văng ra tùm lum, dính trên tay trên áo, hay trên mặt. Hồi đó học sinh không được dùng viết nguyên tử hay viết bi, vì các các thầy cô quan niệm viết chữ bằng ngòi viết lá tre mới giúp học sinh viết nên chữ đẹp. nét đậm, nét nhạt, nét cứng cỏi hay dây thung. Tựa như viết thư pháp vỡ lòng với bút lông. Viết nguyên tử là thứ bị cấm dùng. Cái bình mực tím và ngòi viết lá tre là bạn thân với tuổi thơ chúng tôi.

    Đi học tiểu học phải mặc đồng phục. Áo trắng bỏ vào trong quần cọc. Trên cổ quàn khăn quàn xanh. Lên trung học công lập thì thay bằng quần dài, bỏ khăn quàn, nhưng có thêm phù hiệu trường. Trước khi vào lớp, chúng tôi đứng sắp hàng hai trước cửa. Khi bước vào lớp phải trả bài cửu chương. Một tên trưởng lớp đứng trước cửa, chận từng đứa, bắt đọc thật to: “Hai lần một là hai Hai lần hai là bốn Hai lần ba là sáu Hai lần bốn là tám… Đọc cho thật lẹ, đến cuối câu thì kéo một hơi dài cho đúng vần điệu. Xong rồi mới được vào lớp. Đứa nào không thuộc, đứng lại mà ráng “rặn” cho ra.

    Bắt đầu là số hai, từ từ học cho thuộc lòng bảng cửu chương này tới số 9, cũng theo vần điệu như thế. Cái màn học thuộc bảng cửu chương vậy mà có hiệu quả giúp chúng tôi rất nhiều và lâu dài. Vì khi lớn lên, bài học này đã ăn sâu vào trí óc chúng tôi, nên mỗi khi làm bài tính nhẩm, giúp chúng tôi giải đáp nhanh chóng. Cuối tháng, học sinh phải kẽ trên 1 trang giấy một bảng khuyên điểm cho từng tháng. Một trang vẽ tùy theo khiếu thẩm mỹ của từng đứa. Có đứa thì cứ theo một kiểu mẩu từ sách vẽ một ô vuông rộng bằng khổ giấy, chính giữa để trống để ghi điểm hạng.

    Tôi rất thích vẽ vời trang trí công phu. Niềm đam mê học vẽ bắt đầu từ các năm học này. Bắt đầu từ lớp 5, chúng tôi học môn quốc văn, công dân và đức dục (hay là công dân giáo dục), và toán cộng trừ. Lên lớp 4 trở đi, học thêm sử ký, địa lý và tập làm văn. Học quốc văn thì lúc đầu phải học thuộc lòng những bài thơ về tình cảm gia đình, tình yêu thương loài vật, tình cảm bạn bè, tình nhân loại, đặc biệt là lòng yêu quê hương, dân tộc Việt. Một trong bài vỡ lòng của lớp 5 như sau:

    “Hỡi các cậu bé con
    Đang lúc tuổi còn non
    Các cậu phải chăm học
    Có học mới nên khôn”


    Còn một bài tiêu biểu đạo làm người thì có:

    “Thấy người hoạn nạn thì thương
    Thấy người tàn tật lại càng trông nom
    Thấy người già yếu ốm mòn
    Thuốc thang cứu giúp, cháo cơm đỡ đần
    Trời nào phụ kẻ có nhân
    Người mà có đức, muôn phần vinh hoa”.


    Hay bài về lá cờ:

    “Lá cờ là cờ của ta
    Công khó ông cha làm ra
    Cháu con ta gìn giữ lấy
    Muôn năm nhớ nước non nhà”


    Bài này về sau được chế ra như sau, cho “hợp tình hợp cảnh”:

    “Lá cờ là cờ của ta
    Công khó ông cha làm ra
    Chúng em hay chào buổi sáng
    Trong khi lớp nhất kéo cờ”.


    Về thầy cô thì tôi còn nhớ có 2 cô giáo dạy lớp 3 và lớp nhì. Cô Xiếu Ngó và cô Hảo. Riêng cô Hảo thì tôi còn nhớ hoài về cô. Cô đẹp như một vị thiên thần dưới con mắt tên học trò 8 tuổi lúc bấy giờ. Thân hình cô mảnh khảnh. Gương mặt xinh tươi. Giọng cô trong vắt. Cô luôn tươi cười. Cô đối xử với đám học trò nhẹ nhàng êm dịu. Không thấy cô la mắng la rầy.

    Tôi nhớ có một lần cô bảo tôi lên văn phòng lấy cho cô ly nước. Khi tôi đem về, cô hỏi tôi có rửa cái ly hay không. Tôi ấp úng nói không, cô chỉ cười nói: “Không rửa ly thì vi trùng vào người cô đó”. Tôi định bào chữa là có tráng ly nước nhưng vì mắc cở quá nên thôi. Khi lớp tổ chức tiệc tất niên vào năm lớp nhì, cô Hảo tuyên bố sẽ thưởng cho học sinh nào ca hay nhất trong lớp. Tôi đã mạnh dạn ra đứng trước lớp hát 1 bài. Bài hát mà tôi rất thích bấy giờ, đó là bài “Tôi Đi Giữa Hoàng Hôn” của Văn Phụng. Kết quả tôi đoạt giải nhất. Phần thưởng là một viên kẹo mứt mãng cầu. Đó là phần thưởng đầu tiên trong đời học sinh của tôi. Lớp 5 cho đến lớp 3 có nam có nữ. Bên con gái ngồi bên trái. Bên con trai bên tay phải.

    Ngồi đầu bàn bên con gái có một con bé tên Thúy. Học giỏi nhất bên con gái. Còn tôi học giỏi nhất nhì bên con trai. Tôi hay liếc nhìn con bé Thúy đôi lần. Con bé này đặc biệt lắm. Mái tóc ngang vai. Gương mặt trắng trẻo thông minh. Nhưng con nhỏ nghiêm trang như người lớn, không cười giỡn, không lớn tiếng. Không bao giờ thấy con bé quay xuống lớp để đùa giỡn với bạn. Tôi chú ý đến nó, tôi ganh tỵ nên thi đua ngầm. Lớp học có một cái điều lệ.

    Cứ vào đầu tháng đứa nào bị điểm thấp thì bị phạt đánh vào bàn tay. Người đánh là đứa có điểm cao. Tôi và con Thúy thường được chọn đứng trên bảng, tay cầm cái thước đánh vào tay đứa bị điểm thấp hay hạnh kiểm xấu. Dĩ nhiên tôi đánh rất nhẹ vào tay bạn mình. Lòng tôi không vui tí nào. Con Thúy chắc cũng có tâm trạng như tôi. Có một ngày gần tới tết Trung Thu, thầy Thanh cầm một phần tư bánh trung thu, thầy đi xuống dưới bàn nói: “Đứa nào nhà nghèo đưa tay lên?”. Tự nhiên tôi nhảy đứng trên ghế, dơ tay thật cao, một điều ai cũng ngạc nhiên (ngay cả tôi cũng không hiểu động cơ nào tôi “mát” như vậy), tôi la lớn: “Dạ thưa thầy nhà con nghèo”. Thầy Thanh cười nói: “Nhà con mà nghèo hả? Thầy biết rành nhà con mà”. Tôi tiu nghỉu ngồi xuống. Lòng ấm ức không dám nói gì. Những tháng hè, ba tôi cho tôi đi học ở nhà thầy Thanh, cũng là thầy giáo dạy chúng tôi trong trường.

    Nhà thầy ở trong khu Rạch Bần. Mỗi buổi sáng trước khi đi học, má tôi bắt tôi ăn sáng bằng những củ khoai mì nóng hổi. Có hôm nào sang lắm thì được khúc bánh mì kẹp trứng. Rồi tôi đi bộ đến nhà thầy. Ngôi nhà tranh mộc mạc. Lớp học nằm phía sau căn nhà. Nhỏ xíu chỉ đủ chỗ cho 4, 5 học trò. Nhà nền đất với những bàn ghế gỗ đơn sơ.

    Sau lưng lớp học là khu vườn cây ăn trái, vườn rau và các mương nước hoang sơ. Cô (vợ thầy Thanh) thường lấy bắp chuối non xắt ra trộn với cám nuôi con heo ục ịch ngoài sân. Giờ ra chơi, tôi cùng bạn ra sau vườn ngồi rình bắt mấy con còng từ trong các khe nước. Một thú vui “tao nhã” của chúng tôi lúc bấy giờ. Thầy Thanh người cao, ốm, hiền lành ít nói. Thầy thương tụi học trò. Hình ảnh thầy như các thầy giáo làng trong truyện “Quốc Văn Giáo Khoa Thư”. Tận tâm, mẩu mực và thương yêu học trò như con.

    Lần cuối cùng khi tôi gặp thầy. Thầy đi ngang qua nhà tôi trước trường tiểu học Tham Tướng, thầy đã già, tóc bạc. Tôi chào thầy. Thầy ân cần hỏi tôi đang học lớp mấy.
    Tôi trả lời đang học lớp 11 Phan Thanh Giản. Thầy cười khen tôi giỏi. Nụ cười hiền lành trên gương mặt. Sau này, tôi ân hận hoài vì tôi không có đến thăm người thầy đã dạy tôi từ tấm bé.

    Còn cô Xiếu Ngó, sau này cô là giám thị trường Đoàn Thị Điểm. Riêng cô Hảo thì ba tôi cho tôi biết thêm về cô. Cô Hảo có một người anh trai, khi lớn lên đi lính không quân. Anh trai cô khi đi học huấn luyện lái máy bay ở Algeria thì bị tử nạn khi thực tập. Xác được đưa về Việt Nam và quàn tại nhà. Ông được truy thăng thiếu úy. Lúc đó có cái lệ là quân đội thường cử 2 người thiếu úy đứng canh trước quan tài. Một trong hai người đó là ba tôi. Lúc đó ông mới biết và quen cô Hảo. Cô còn học trung học.

    Sau khi ba tôi về làm việc tại khu Tham Tướng và lập trường tiểu học thì cô Hảo về dạy trường này và tôi là học trò của cô. Cô Hảo sau này trở thành hiệu trưởng trường Thọ Nhơn cho đến năm 75. Cô đã về hưu và hiện nay sống ở Cần Thơ. Cô vẫn sống độc thân.

    Lên đến lớp nhất thì thầy Sanh dạy lớp tôi. Một lớp 44 đứa con trai. Thầy Sanh người to con mập mạp. Nhưng thầy hiền hòa vui tánh. Nhà thầy bên cạnh khu sân banh. Tôi có đến học tư nhà thầy để chuẩn bị thi vào trung học. Mỗi ngày đến học, khi có giờ nghỉ, tôi hay ra trước lớp học, nhìn ra căn nhà ở phía trước, xem người ta làm bún. Một cảnh tượng đầy thú vị. Trong lớp nhất tôi chú ý đến một tên to con cao lớn trong lớp. Gương mặt nó có nét của “Trư Bát Giới”. Sau này mới biết nhà nó chuyên giết và bán thịt heo.


    Trường mới ngày nay, đổi tên thành Trường Tiểu Học Trần Quốc Toản.

    Đứng đầu lớp 5 có tôi và Tuấn (gương mặt nó giống như tên, tuấn tú đỉnh ngộ), ba nó cũng là một sĩ quan. Cuối năm lãnh thưởng, tôi cùng các học sinh giỏi được đứng trong sân trường, trước mặt một bàn đầy phần thưởng, rồi chờ các thầy cô hiệu trưởng trao tận tay, phần đông là tự điển hay sách giáo khoa. Tôi nhớ lúc nhận quà, thầy hiệu trưởng ra lệnh đứng im, hai tay đưa ra nhận quà từ quý thầy cô nhưng phải giữ nguyên tại chỗ để chụp hình. Tôi cầm một lát mỏi tay, trời thì nóng, nắng lên cao, chói lói đỉnh đầu, nên tôi nói với thầy giáo đang trao quà: “Thầy cho con cầm về chỗ ngay nhe?”. Dĩ nhiên thầy từ chối. Tôi đành ấm ức đứng im chịu trận.

    Vị hiệu trưởng đầu tiên của trường tiểu học cộng đồng Tham Tướng là thầy Lai. Sau này ông về trường Phan Thanh Giản làm giám thị. Khi tôi học trường Phan, thằng bạn thân lớp 11B2 là Quang ốc tiêu, là con trai của thầy Lai. Chúng tôi thân nhau lắm. Tôi hay tới nhà nó học bài luyện thi Tú Tài 1. Ba má Quang thương tôi vô cùng.

    (Năm tôi trở lại Cần Thơ năm 2013 để tìm Quang thì biết nó đã chết hơn 20 năm rồi. Quang chết trong sự thất chí, chán đời. Cuộc đời của nó sau năm 75 chỉ toàn là những chua cay thất bại. Thầy Lai cũng mất đã lâu).

    Cái ngày tôi trở lại Cần Thơ sau 39 năm xa cách, ngẩn ngơ đứng trước căn nhà cũ trên đường Tạ Thu Thâu, nay là đường Mậu Thân. Căn nhà cũ nằm đối diện với trường tiểu học Tham Tướng, bây giờ là một khách sạn 4 tầng Phú Uy, hoàn toàn xa lạ. Còn ngôi trường xưa của tôi nay là trường Trần Quốc Toản. Kiến trúc đồ sộ nguy nga, nhưng không thấy sân trường. Mái trường xưa không còn dấu tích. Cây bàng chắc đã chết từ lâu. Dẫu biết cuộc đời dâu bể đổi thay, nhưng những kỷ niệm của thuở cắp sách đến trường, vẫn không bao giờ phai nhạt.

    Khi tôi về, tôi đã già. Còn thầy cô ngày xưa ấy, không biết ai còn ai mất?
    Tôi nhớ đến cô Hảo, cô Xiếu Ngó, thầy Sanh, thầy Thanh… với niềm thương kính khôn nguôi.


    https://www.facebook.com/photo.php?f...&theater&ifg=1

  12. The Following 2 Users Say Thank You to BachMa For This Useful Post:

    hoang yen (02-22-2020), khongquan2 (02-21-2020)

Similar Threads

  1. Trả lời: 20
    Bài mới nhất : 12-17-2019, 03:19 AM
  2. Trả lời: 18
    Bài mới nhất : 08-20-2017, 06:40 PM
  3. Hình Ảnh Kỷ Niệm Xưa Không Bao Giờ Quên !
    By TAM73F in forum Phòng Chiếu Phim Dài
    Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 03-14-2013, 01:33 AM
  4. Không Cho Phép Mình Quên
    By Longhai in forum Truyện ngắn
    Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 11-03-2012, 12:42 AM
  5. 27 Tháng Giêng 1973 : Không Thể Nào Quên
    By Longhai in forum Chuyện Đời Lính
    Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 08-03-2012, 11:36 PM

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
Hội Quán Phi Dũng
Diễn Đàn Chiến Hữu & Thân Hữu Không Quân VNCH




website hit counter