kết quả từ 1 tới 4 trên 4

Tựa Đề: Lể Cầu Siêu và Cầu Hồn cho Hương Linh Quân Dân Cán Chính VNCH

  1. #1
    Administrator
    khongquan2's Avatar
    Status : khongquan2 v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: May 2011
    Posts: 2,016
    Thanks: 14,043
    Thanked 6,070 Times in 1,569 Posts

    Default Lể Cầu Siêu và Cầu Hồn cho Hương Linh Quân Dân Cán Chính VNCH

    Cầu Siêu Cầu Hồn cho Hương Linh Quân Dân Cán Chính VNCH đã vùi thân dọc Tỉnh Lộ 7B trong những ngày di tản tháng 3/1975

    Kính gởi Quý Vi.

    Hôm nay lúc 10:00 AM ngay 23/3/2013, Hội Phố Núi
    Pleiku đã tổ chức Lể Cầu Siêu và Cầu Hồn cho Hương Linh Quân
    Dân Cán Chính Việt Nam Cộng Hòa thuộc các tỉnh Cao Nguyen
    đã vùi thân dọc Tỉnh Lộ 7B trong những ngày di tản tháng 3/1975.

    Những ngày bi thương khóc hận nầy đã được những nhân
    chứng đã từng sống trong hoàng cảnh bi thương thống khồ, kể lại cho
    mọi người cùng nghe trong uất ức nghẹn ngào. Cả mấy trăm người
    lắng nghe như trải lòng mình với nhân chứng tường thuật lại y như
    những cảnh tượng đau thương mà cá nhân mỗi người cùng phải gánh
    chịu trong hoàn cảnh đau thương nghiệt ngã nầy.

    Xin Quý Vị mở Link dưới để xem một ít hình ảnh mà chúng tôi
    đã ghi lại đuợc trong buổ lể nầy.

    Trân trọng.
    Thieu Vo


    https://picasaweb.google.com/lh/sred...-AE&feat=email

    https://plus.google.com/photos/11443...VCt1Hco&cfem=1

  2. The Following 3 Users Say Thank You to khongquan2 For This Useful Post:

    BachMa (03-26-2013), Cù Hanh (03-26-2013), nguyenphuong (03-27-2013)

  3. #2
    Cù Hanh's Avatar
    Status : Cù Hanh v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: Apr 2012
    Posts: 160
    Thanks: 387
    Thanked 252 Times in 95 Posts

    Default

    Lễ Tưởng Niệm Quân, Dân, Cán, Chính Bỏ Mình Trên Liên Tỉnh Lộ 7B

    Thanh Phong/Viễn Đông

    Nhắc lại chuyện này không để oán trách ai nhưng để cầu siêu
    (VienDongDaily.Com - 26/03/2013)


    WESTMINSTER - Hội Ái Hữu Phố Núi Pleiku Hải Ngoại, một hội đoàn tuy nhỏ so với nhiều hội đoàn khác tại Nam California nhưng đã làm được một việc lớn đầy ý nghĩa mà nhiều tổ chức, hội đoàn chưa làm được. Đó là lần đầu tiên trong 38 năm qua, hội này tổ chức Lễ Tưởng Niệm 40,000 Quân, Dân, Cán, Chính đã bỏ mình trên liên tỉnh lộ 7B trong cuộc di tản của Quân Đoàn II từ cao nguyên về miền duyên hải rạng sáng ngày 16-3-1975. Buổi lễ diễn ra tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ ở Westminster, nam California vào lúc 10 giờ sáng Thứ Bảy, ngày 23-3-2013.


    Lễ tưởng niệm trước Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ

    Sau nghi thức chào cờ và phút mặc niệm, hai nhân chứng còn sống trong cuộc di tản đã kể lại những giây phút kinh hoàng, đau thương, chết chóc trên liên tỉnh lộ 7B. Người thứ nhất là Đại úy Hồ Công Bình, Tiểu Đoàn Phó 43 thuộc Liên Đoàn 4 Biệt Động Quân (BĐQ). Trong thời gian rút lui ông là Trưởng Ban 3 của Liên Đoàn 4 BĐQ, đơn vị sau cùng để bảo vệ cuộc di tản trên liên tỉnh lộ 7B được may mắn sống sót.

    Ông kể: “Đã có nhiều ký giả, nhà báo, nhà văn viết về sự đau khổ của cuộc di tản, như ký giả lão thành Nguyễn Tú Không thể đếm được bao nhiêu trẻ em đã ngã xuống trên đường di tản, bao nhiêu cụ già bơ vơ phải đứng lại dọc đường không còn cất bước được nữa. Nhà văn Phan Nhật Nam Cuộc di tản lớn quá! Nỗi đau thương trải dài trên 200 cây số đường núi với 200,000 thường dân đi từ Kontum, Pleiku. Những tròng mắt mệt mỏi, lo âu, tuyệt vọng. Lính gục ngã trên mũi súng, đàn bà con trẻ nằm rũ trên hành lý, thành xe, đất cát. Nhà thơ Thi Lan Thảo “Suối dòng ta bước ngang rừng - Kìa gió chia bao những oán hờn - Vách đá chập chùng ngăn mất lối - Oan hồn tử sĩ chệt cô đơn - Có người thiếu phụ chít khăn tang -Bên xác chồng tay ẵm xác con - Mắt khô dòng lệ xa xăm lắm - Ta thấy quanh ta gió rít hờn. Giã từ cao nguyên, giã từ Phú Bổn. Đây sông Ba sóng nước hãi hùng – Xác máu lập lờ bên thép súng – Tàn quân tan tác lệ rưng rưng”.


    Cuộc di tản tại Kontum rạng sáng ngày 16-3-1975 và kết thúc tại Tuy Hòa chiều tối ngày 25-3-1975. Sau 12 ngày đêm hoảng loạn, bi thương, đói khát trên tỉnh lộ máu mang tên 7B (một con đường đã bỏ hoang từ lâu, ba cây cầu chính hư hỏng khiến cuộc di tản bị ngưng trệ). Các đơn vị di tản gồm Thiết Giáp, Pháo Binh, Công Binh, Biệt Động Quân, Không Quân , Biệt Kích và các đơn vị thuộc Quân Đoàn II và Quân Khu II cùng với đa phần là người dân gồm trẻ em và người già. Con số thiệt hại của cuộc di tản đã đáng kể về nhân mạng và khí cụ như quân xa, xe tăng và pháo v.v...

    Lịch sử và quân sử chưa phán xét về quyết định quân sự này. Nhân chứng cũng đưa ra một số nhận xét về nguyên do thất bại nặng nề trong cuộc di tản nhưng cũng xác định : “Nhắc lại chuyện này không để oán trách ai nhưng để chúng ta có mặt ngày hôm nay làm lễ Tưởng Niệm, cầu hồn, cầu siêu cho hàng chục ngàn Quân, Dân, Cán, Chính đã bỏ mình trên tỉnh lộ 7B“


    Nhân chứng thứ hai là Phi Loan tức nhà văn Nguyễn Thị Mắt Nâu. Cô Phi Loan đã khóc khi nhắc lại hai trường hợp cô gặp trên đường di tản, hai sự việc in sâu vào ký ức và không làm sao cô quên được. Một là cảnh nhìn thấy người mẹ ôm xác con đã chết mà bà hóa như điên dại, cứ ẵm xác con mà ru : “Ví dù cầu ván đóng đinh - Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi..” rồi kéo áo lên kêu “Bú đi con, bú đi con”. Hình ảnh thứ hai khi cô lạc mất người em, một mình ngồi nơi bìa rừng khóc, vừa nhớ, vừa lo cho em, vừa đói khát. Một anh lính Việt Nam Cộng Hòa tay cầm súng chạy ngang, thấy cô ngồi khóc, anh móc ba lô trao cho cô ba bịch gạo sấy; nhờ đó mà cô sống.

    Nhà văn Phi Loan vừa kể mà hai hàng nước mắt cứ tuôn rơi làm một số người hiện diện cũng khóc theo. Cô cầu mong bà mẹ và người lính này được may mắn sống còn và nếu chẳng may đã ra đi, cô xin thắp nén hương lòng, cầu cho hương hồn người đã khuất được về chốn viên miễn ngàn thu.

    Sau những lời chia sẻ, 5 đơn vị gồm: Tiểu Khu Pleiku - Tổng Hội Biệt Động Quân - Sư Đoàn 6 Không Quân - Hội Ái Hữu Phố Núi Pleiku và Hội Liên Trường Pleiku, mỗi đơn vị mang vòng hoa lên đặt trước bàn thờ.

    Sau đó, Hội Đồng Liên Tôn dâng hương và cầu nguyện. Tiếp đến các vị đại diện dân cử, hội đoàn, đoàn thể cùng lên thắp hương cầu nguyện cho các Quân, Dân, cán, Chính đã bỏ mình trên liên tỉnh lộ 7B được sớm siêu thoát.


    Hiền Tài Phạm Văn Khảm, Chủ Tịch Hội Đồng Liên Tôn, Nghị Sĩ Tiểu Bang Lou Correa, Thị Trưởng Tạ Đức Trí (Wessminster), Giám Sát Viên Janet Nguyễn (Orange County), Nghị Viên Chris Phan (Garden Grove), và Phó Thị Trưởng Fountain Valley Michael Võ đã lên chia sẻ cảm tưởng với những lời lẽ đầy xúc động.

    Trong số người may mắn sống sót trong cuộc di tản có chiến hữu Nguyễn Hữu Cúc thuộc Tiểu Khu Phú Bổn (cựu Sinh Viên Sĩ Quan Khóa 24 Thủ Đức), ông cho phóng viên Viễn Đông biết, Tiểu Khu Phú Bổn di tản sáng 19-3-1975 vượt sông Ba để đi theo đường trong cách liên tỉnh lộ 7B khoảng 5, 6 cây số qua 9 ngày 10 đêm trong rừng, tất cả quân dân khoảng 500 người, nhờ đi theo đường trong nên an toàn.

    Buổi lễ kết thúc vào buổi trưa cùng ngày với bản hợp ca “Chiến Sĩ Vô Danh” và lời cảm tạ của Ban Tổ Chức.

    L/l: Không Quân Võ Ý 714-262-6272


    Thanh Phong/Viễn Đông

  4. Xin cám ơn Cù Hanh

    nguyenphuong (03-27-2013)

  5. #3
    Administrator
    khongquan2's Avatar
    Status : khongquan2 v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: May 2011
    Posts: 2,016
    Thanks: 14,043
    Thanked 6,070 Times in 1,569 Posts

    Default


    38 năm qua, Phi Loan xin được mời các anh chị đọc để nhớ về thăng trầm và khổ đau cuả dân tộc mình trên chặng đường di tản trong biến động 1975 trên con đường tỉnh lộ 7B

    Phi Loan

    (Viết cho những khốn khổ, những điêu linh của đất nước tôi và dân tộc tôi)


    Tôi gấp quyển sách đang đọc dở dang, đưa tay chùi vội những giọt nước mắt vừa lăn dài xuống má. Quyển sách đó có tựa đề thật đơn giản “Những người tù cuối cùng” của tác giả PGĐ và chính anh cũng là một trong hai mươi người tù cuối cùng được thả ra sau hơn mười bảy năm bị giam cầm, tù đày trong lao tù Cộng sản. Anh và các bạn đã là nhân chứng sống của lịch sử. Những giòng chữ đó có hấp lực thật lạ lùng, càng đọc càng như bị kéo ngược về dĩ vãng - một dĩ vãng đau buồn và uất hận mà tôi đã cố chôn vùi thật sâu trong tận cùng của ký ức...


    Sau biến cố tang thương của tháng 3 năm 1975 khi Ban Mê Thuột bị thất thủ - là kéo theo những đổ vỡ-những mất mát-những chia lìa-những đọa đày-những uất hận của tập thể Quân Dân Cán Chính VIỆT NAM CỘNG HÒA của một quân đội hùng mạnh của những người con đã sống chết cho lý tưởng Tự Do và sự phồn vinh của dân tộc. Ba mươi sáu năm qua biết bao thăng trầm - nhưng mỗi lần nhớ về, lại là những lần nhói buốt, nó như vết thương lòng không thể nào lành. Tôi thầm cám ơn tác giả của quyển sách đó đã là động lực để tôi ngồi xuống ghi lại những hình ảnh mà tôi đã chứng kiến của buổi chiều hôm ấy...


    Trong cái lũ lượt của đoàn người di tản từ PLEIKU và KONTUM qua con đường liên tỉnh lộ 7B. Con đường này bỗng nhiên ồn ào, náo nhiệt trong hỗn loạn, rồi tiếng gọi nhau vang dội cả một góc rừng. Tiếng khóc than, tiếng xe, tiếng súng nổ rền vang, hệt như đàn ong vỡ tổ, người chạy ngược kẻ chạy xuôi, tìm kiếm người thân bị thất lạc, đồ đạc vất bừa bãi, những chiếc xe hư bỏ lại trên đường ngỗn ngang. Tôi và HÙNG người em trai nhỏ, cũng tất bật trong đoàn người gian truân đó, bây giờ chỉ còn hai chị em, ba mẹ và các em còn kẹt lại Ban Mê Thuột, mấy bữa nay tôi đã chạy đôn chạy đáo để dò la tin tức gia đình, nhưng biết hỏi ai bây giờ, bởi chẳng ai biết rõ điều gì đã xảy ra.


    Trong tâm trạng rối bời đó, tôi chỉ còn nhớ một điều là khi đến lớp, điều làm tôi ngạc nhiên là sĩ số các em học sinh đến trường chỉ còn một nữa, tôi đang tìm câu trả lời thì có một em học sinh đến gần bên tôi nhỏ nhẹ lên tiếng hỏi:

    - Thưa cô, ba mẹ em muốn biết là cô có muốn chạy loạn cùng xe với gia đinh em không?

    Chạy loạn!!! Tôi nghe tiếng chạy loạn mà tim nhói đau, có nghĩa là tôi phãi rời bỏ nơi chốn này, xa trường, xa học trò thân yêu của tôi, mà đi đâu kia chứ? Nhìn đứa học trò ngoan mà tôi thương nhất lớp chưa biết phải trả lời ra sao?

    Tôi mới ra trường được vài tháng, nhận nhiệm sở ở đây, ngôi trường nằm trên ngọn đồi thoai thoải trông thật dễ thương, tuy mới về nhưng tôi được học sinh, phụ huynh học sinh và các đồng nghiệp thương mến chắc tại cái nhỏ nhoi, yếu đuối của tôi trong làn sương mù và cái se lạnh của PLEIKU chăng? Tôi nghĩ thế.

    - Thưa cô, cô quyết định như thế nào ạ?

    Tiếng nhỏ nhẹ của người học trò lại cất lên, cắt ngang giòng suy tư của tôi, tôi lặng lẽ gật đầu. Thế là mọi chuyện cứ tuần tự đi qua như đã đuợc sắp xếp tự bao giờ để giờ này đây tôi cũng có mặt trong đoàn người di tản. Khi chiếc xe bị kẹt cứng, không thể nhích thêm một chút xíu nào, tôi nhảy xuống xe để được thoải mái một lát và đi lần về phía trước, bỗng nghe một giọng ru con lanh lảnh vừa ru, vừa khóc nghe thật não lòng!!...

    - “Ví dầu cầu ván đóng đinh, cầu tre lắc lẻo, gập ghềnh khó đi. Khó đi mẹ dắt con đi, con đi trường học, mẹ đi trường đời”.


    Tôi lần theo tiếng ru hời đó, đến dưới gốc cây to thấy một người đàn bà, đầu tóc rối bù, quần áo xốc xếch, ôm chặt đứa con trong lòng mà ru, tôi tò mò bước đến gần để hỏi thăm, chỉ vừa kịp nhìn thấy đứa bé có nước da xám sậm, tôi như muốn ngã qụy xuống, không biết đứa bé đã chết tự bao giờ, vậy mà người mẹ vẫn cất tiếng ru nảo ruột để ôm ấp, để vỗ về con mình. Tôi kêu thất thanh

    - Xin giúp chị ấy, con chị đã chết rồi!

    Thấy tôi la lớn tiếng, có mấy người đang ở gần đấy bèn chạy lại, nhưng không thể nào lấy được đứa bé ra khỏi vòng tay của chị, chị cứ ghì chặt đứa con của chị vào lòng, đứa bé như một bảo vật, một gia tài cuối cùng của chị, chị vừa khóc vừa ru “Con đi trường học, mẹ đi trường đời".

    “Chị đã thi đậu trường đời rồi đó chị”, tôi thầm nhủ như thế, định mệnh oan nghiệt đã cướp đi người con yêu dấu của chị, chị cứ thế mà than van, “Con ơi! con bú đi con...” Tôi đưa tay bịt tai lại để không còn nghe giọng ru hời thống thiết của một người mẹ vừa mất đi đứa con nhỏ thân yêu.


    Không thể chịu đựng thêm nữa, tôi vội quỳ xuống truớc khoảng đất trống gần đó mà lạy mười phương tám hướng vừa khóc, vừa van vái. Xin tha cho dân tộc con, cho đất nước con... Tôi úp mặt vào đôi bàn tay nhỏ bé kêu lên "Chúa ơi!"...

    Bỗng một bàn tay, đặt lên vai tôi

    - Chị ơi, chạy mau đi, không kip nữa đâu.

    Tiếng người em trai hối thúc. Tôi vội vàng đứng lên như người vừa hoàn hồn, tôi chạy như bay để lại sau lưng người đàn bà đang ôm ghì xác đứa con đã chết với tiếng ru hời bi thảm...

    Ba mươi sáu năm trôi qua, chẳng biết người đàn bà với tiếng hát ru hời ấy về đâu???

    Phi Loan Hoàng thị Cỏ May

  6. #4
    Administrator
    khongquan2's Avatar
    Status : khongquan2 v?n ch?a c m?t trong di?n ?n
    Tham gia: May 2011
    Posts: 2,016
    Thanks: 14,043
    Thanked 6,070 Times in 1,569 Posts

    Default

    THÁNG BA TRÊN TỈNH LỘ 7B



    (Cảm tác theo hình ảnh và bài viết của Phi Loan- Hoàng Thị Cỏ May).

    Tháng Ba trên tỉnh lộ 7B,
    Đoàn người chạy loạn dài lê thê,
    Người mẹ tất tả đôi quang gánh,
    Gia tài là những đứa con kia.

    Thằng anh túm áo mẹ bước theo,
    Thằng em ngồi trong thúng thơ ngây,
    Chắc nó tưởng trò chơi chốc lát,
    Mẹ gánh về nhà như mọi ngày.

    Theo dòng người mẹ nó bước mau,
    Cha nó còn cố thủ dãi dầu?
    Người lính tan hàng không đơn vị,
    Những ngày cuối cùng anh ở đâu?

    Có người di tản từ Pleiku,
    Phố núi cao, phố núi sương mù,
    Hoa Dã Quỳ vẫn vàng đâu đó,
    Nước vẫn trong xanh nước Biển Hồ.

    Có người di tản từ Kontum,
    Đạn bom xé nát rừng cao nguyên,
    Người dân ngơ ngác rời thành phố,
    Nỗi buồn cao như đỉnh Ngọc Linh.

    Người ta gọi nhau trong hãi hùng,
    Kẻ ngược người xuôi, đường mịt mùng,
    Về Tuy Hòa hay đi Phú Bổn?
    Có nơi nào bình yên hơn không?

    Tiếng khóc, tiếng súng, tiếng còi xe,
    Rợn người như từ ác mộng về,
    Bên đường đồ đạc nằm vương vãi,
    Người bên người mà vẫn phân ly.

    Bao quân, dân, cán, chính miền Nam,
    Trên tỉnh lộ này đã hi sinh,
    Quân đoàn 2 rút quân, triệt thoái,
    16 tháng Ba năm 75.

    Đường liên tỉnh lộ 7B ơi,
    Bao tháng Ba qua, bao ngậm ngùi,
    Bốn phương tám hướng đời dâu bể,
    Ai có thể quên kỷ niệm này.

    Nguyễn Thị Thanh Dương
    ( March 20, 2013 )

  7. Xin cám ơn khongquan2

    Cù Hanh (03-27-2013)

Similar Threads

  1. Ngồi lại trên cầu
    By Longhai in forum Chuyện Đời Lính
    Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 03-20-2013, 08:15 AM
  2. Chợ Cầu Muối của tôi‏
    By TAM73F in forum Sưu Tầm, Biên Khảo
    Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 02-22-2013, 05:26 AM
  3. Cầu Bông, cây cầu cố cựu‏
    By TAM73F in forum Sưu Tầm, Biên Khảo
    Trả lời: 0
    Bài mới nhất : 12-08-2012, 08:49 PM
  4. Chú Tư Cầu - Truyện đọc
    By chimtroi in forum Truyện Đọc
    Trả lời: 2
    Bài mới nhất : 02-02-2012, 12:20 AM
  5. Đoạn trường ai có qua cầu mới hay
    By Thùy Dương in forum Truyện ngắn
    Trả lời: 2
    Bài mới nhất : 03-10-2009, 06:37 PM

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
Hội Quán Phi Dũng
Diễn Đàn Chiến Hữu & Thân Hữu Không Quân VNCH




website hit counter