Kiếp Con Trai....quá ngu

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • TAM73F
    Super Moderator
    • Apr 2009
    • 2321

    #1

    Kiếp Con Trai....quá ngu

    Bảm sinh ta đã hiền lành

    Từ khi lấy vợ trở thành hiền khô

    Còn nàng thuở ấy ngây ngô

    Sau khi xuất giá thành cô "xếp sòng"

    Suốt ngày oán trách với chồng

    Lúc xưa thì vậy, giờ không còn gì


    Cái hôm mà nàng vu quy

    Ta biết ta sẽ bị đì lai rai

    Khổ thân cho kiếp con trai

    Một lần lấy vợ bằng hai lần mù

    Lưng thì mỗi ngày mỗi gù

    Làm ba bốn job để bù nàng tiêu

    Ngày xưa thì giống Triển Chiêu
    Nay thì từa tựa lão tiều phu già
    Ngày xưa mỗi tuần tặng quà
    Bởi vì stock đang đà đi lên

    Ngày nay stock lênh đênh

    Thua ba bốn vố buồn tênh mặt mày

    Lương bổng không đủ trải bày

    Tiền đâu quà cáp như ngày xa xưa

    Ngày trước nàng dạ nàng thưa
    Nói năng dịu ngọt cho vừa lòng anh
    Anh tưởng hoa ở trên cành
    Bao giờ cũng đẹp tươi xanh bốn mùa

    Lời nói không mất tiền mua

    Nên anh ngọt lại cho vừa lòng nhau

    Bây giờ chẳng hiểu vì đâu

    Nàng mang chứng bệnh cứng đầu lặng câm

    Còn mặt thì cứ hầm hầm
    Nàng trợn một cái, ta bầm mấy hôm
    Việc nhà chẳng chịu trông nom
    Shopping một bận, ba hôm mới về
    Nhà thì đang ở nhà thuê

    Phòng ốc chật hẹp, bốn bề ngổn ngang

    Muốn tìm đôi vớ mà mang

    Phải mất cả tiếng bươi ngang đồ nàng

    Hằng ngày đọc báo thời trang
    Hể ra mode mới, nàng mang về liền
    Nàng rất có khiếu xài tiền
    Nàng mà đã thích, mua liền chẳng tha

    Tuần sau mode mới khác ra

    Mode mới tuần trước, lau nhà chẳng thương

    Ngày xưa đón nàng ở trường

    Nàng hối về gấp kẻo chừng mẹ trông

    Ngày nay về ở với chồng
    Mặc kệ chồng ngóng, chồng trông, chồng chờ
    Còn nàng thì cứ hửng hờ
    Nàng nói sáu rưỡi, mười giờ chưa xong

    Suốt ngày đi chơi lòng vòng

    Đêm về la bịnh, bảo chồng đấm lưng

    Quanh năm nàng mệt chừng chừng

    Phải mua đồ bổ về chưng cho nàng

    Đi bác sĩ, mua thuốc thang
    Cũng không chửa hết bịnh nàng hay la
    Khi ta làm hết việc nhà
    Tự nhiên nàng khõe, tức là ngủ ngon

    Lúc nghĩ tới chuyện có con

    Nàng hứ một cái, chẳng còn thiết tha

    Ra đường thấy vợ người ta

    Về nhà thấy vợ tu cha cho rồi

    Nhưng lỡ ăn kiếp, ở đời
    Cắn răng chịu đựng, chờ thời đổi thay
    Biết đâu sẽ có một ngày
    Ta có cơ hội giải bày vợ hay

    May ra vợ có nương tay

    Ta mới sống trọn kiếp này dài lâu

    Làm chồng phải nhớ lấy câu:

    "Nhất vợ nhì trời", đừng ẩu phanh thây!!!
Working...