"Chồng Tôi Bắc Kỳ 54"‏

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • TAM73F
    Super Moderator
    • Apr 2009
    • 2321

    #1

    "Chồng Tôi Bắc Kỳ 54"‏

    Hồi nhỏ, mỗi lần nhắc đến hai
    > chữ “Bắc Kỳ” tôi tự nhiên thấy mất cảm
    > tình. Những hình ảnh của các bà, các cô khăn
    > quấn mỏ quạ, răng đen ánh hạt huyền, còn các
    > ông thì hút thuốc lào kêu két két, đi đâu cũng
    > đủng đẳng đeo theo cái điếu cày, của những
    > màn đánh ghen, chửi thề nghe như hát cải lương
    > mà không hiểu gì, của cái tính keo kiệt dân xứ
    > Bắc là những gì vẫn thường ám ảnh trong đầu
    > bọn trẻ chúng tôi.
    >
    >
    >
    > Trong trường gặp mấy cô em “Bắc Kỳ nhỏ
    > nhỏ” là bọn Nam Kỳ Lục Tỉnh chạy xa. Ăn
    > uống thì một con tôm cõng ba hạt muối, chém to
    > kho mặn, rau muống luộc chấm mắm tôm cũng xong
    > một bữa cơm, dư đồng nào dắt vào ruột
    > tượng.
    >
    >
    >
    > Mấy nơi dân Bắc Kỳ tụ lại sống chung với
    > nhau như Phú Nhuận, Lăng Cha Cả, Xóm Mới, Vườn
    > Chuối, Vườn Xoài, Cái Sắn, Hố Nai, Gia Kiệm
    > thì đến “Việt Cộng” trước
    > và sau tháng 4 năm 1975 cũng phải chào thua!
    > Nhà thờ mọc lên san sát, xứ này đến xứ kia
    > sáng sáng chuông nhà thờ thi nhau đổ có muốn
    > ngủ nướng cũng phải bò dậy. Vậy mà nếu ai
    > đụng đến một chút là “tiên sư tổ bố nhà
    > mày, để ông, để bà dậy cho mà biết
    > nhá!...” Những tài xế lái xe chạy qua ngả
    > Hối Nai, Gia Kiệm nhiều lần phải toát mồ hôi
    > hột mỗi khi sơ ý để xẩy ra tai nạn.
    >
    >
    >
    > Trở lên là những hình ảnh tôi có được về
    > người Bắc Kỳ. Những hình ảnh này dường như
    > nó đã ăn sâu vào tâm trí tôi trong suốt thời
    > gian còn cắp sách đến trường. Sau này nhờ ơn
    > ông chồng Bắc Kỳ “giải phóng” mà tôi mới
    > biết mình sai, và cũng từ đó,
    > tôi yêu, tôi mến người Bắc. Nếu ai
    > hỏi tôi, thì tôi rất hãnh diện trả lời:
    > “Chồng tôi là Bắc Kỳ 54 đấy!”
    >
    >
    >
    > Nhớ lại thời còn là nữ sinh St.
    > Paul, đa số bọn con gái chúng tôi đều mơ
    > mộng các chàng Tabert hay một trường Tây vì đa
    > số dân ở đó là con nhà giầu, công tử có
    > nhiều tiền, nói tiếng Pháp, và nhiều chàng còn
    > mang song tịch Việt-Pháp.
    >
    >
    >
    > Nhưng thói đời dường như trái ngược, phần
    > đông dân St. Paul chúng tôi đều
    > bị mấy anh Bắc Kỳ “dzớt”. Có phải
    > là “ghét của nào trời trao của đó” không?
    > Hay tại con trai Bắc Kỳ dẻo mép, lỳ, và biết
    > tâm lý con gái. Ba tôi thường nói với chúng
    > tôi phải tránh xa bọn con trai Bắc Kỳ. Chúng nó nói “con kiến trong lỗ nghe
    > bùi tai cũng bò ra”. Nhưng nghe rồi thì
    > khổ cả đời!!!
    >
    >
    >
    > Riêng tôi thì chẳng lo gì trai Bắc Kỳ theo tán
    > tỉnh, vì cả tuần trong trường với các Soeur.
    > Đi về đã có tài xế đưa xe đến đón chung
    > với chị và em gái. Ngoài ra trong nhà còn có hai
    > ông anh một ông đệ tam, một ông đệ tứ đẳng
    > huyền đai Thái Cực Đạo (Tae Kwon Do) thì lo gì
    > bị trai Bắc Kỳ tấn công hay bắt cóc. Còn
    > những ngày nghỉ lại được ba bảo chú tài xế
    > chở về quê ngoại ở Cái Bè để đùa chơi với
    > sông nước, với vườn trái cây, với đồng
    > ruộng thẳng cánh cò bay. Đã vậy ông già tôi
    > thuộc loại nghiêm khắc, đi đứng, giờ giấc
    > luôn phải rõ ràng. Thí dụ, đi đâu, với ai, và
    > lúc nào, bao giờ về. Tóm lại, từ ba má đến
    > các anh chị tôi, và cả chính tôi “hổng” ưa
    > Bắc Kỳ.
    >
    >
    >
    > Ghét Bắc Kỳ nhưng lại lấy Bắc Kỳ. Chuyện
    > tình của tôi với chàng trai Bắc Kỳ bắt đầu
    > từ một chiều thứ Bảy. Hôm đó, anh Năm của
    > tôi, thiếu úy tùy viên cho một vị chỉ huy
    > trưởng nào đó về chơi và dẫn theo một sỹ
    > quan bạn của anh.
    >
    >
    >
    > “Người đâu nước họ, chẳng nọ thời kia,”
    > vừa gặp tôi là cứ chăm chăm nhìn từ đầu
    > xuống chân làm tôi thấy mắc cở muốn chết.
    > Sau này tôi mới biết chàng là một trung úy làm
    > trong phòng hành quân và là bạn thân của anh
    > Năm. Người trông lịch sự, trí thức, và thêm
    > chất lính nên không đến nỗi tệ. Khổ cái vừa
    > mở miệng ra đã biết đó là Bắc Kỳ:
    >
    >
    > “Không dám ạ!
    > Vâng! Không dám ạ!”
    > Lại còn gọi tôi là
    > “bé”. Tôi nghe chàng ta nói thầm với anh
    > Năm:
    > “Mày cho tao làm em rể mày nha. Em
    > mày xinh gái quá!”
    >
    >
    > Chuyện gì thì được chứ chuyện “làm em rể”
    > coi bộ khó. Bởi sau lần đầu ra mắt đó, toàn
    > bộ gia đình tôi đều “chê” chàng.
    >
    > 1- Thứ nhất, vì tôi đang có chàng võ sĩ bạn
    > của anh Tư trồng cây si, mà chàng là người Nam.
    > 2- Thứ hai, ba má tôi rất khó về chuyện tình
    > cảm của các con.
    > 3- Thứ ba, cả nhà tôi đều không ưa Bắc Kỳ!
    > Nhưng đúng như lời ba tôi nói, “Bắc Kỳ nó
    > nói con kiến trong lỗ nghe bùi tai cũng bò ra”.
    >
    >
    > Một vài tuần sau đó, anh Năm đánh lừa chở tôi
    > đi ăn kem với chàng và tôi thấy “mê” cái
    > lối nói chuyện và phong cách
    > người lớn của chàng.
    >
    > Không như những tin đồn về Bắc Kỳ keo, Bắc
    > Kỳ kẹo kéo, chàng chi cách rất hào sảng, mặc
    > dù mỗi lần đi chơi như vậy với anh Năm và
    > với tôi, chàng đã phải dành dụm, và nhịn ăn
    > cả nửa tháng lương.
    >
    >
    >
    > Còn về cái tài thu hút và kể chuyện thì khỏi
    > nói. Người ta chỉ cần cái miệng, nụ cười, và ánh mắtlà
    > đủ để làm mê mẩn lòng người rồi, nhưng ở
    > chàng thì có cả ba.
    > 1- Nụ cười và ánh mắt chàng trông rất đa
    > tình,
    >
    >
    > 2- còn cái miệng thì giẻo như kẹo kéo. “Bé!
    > Bé của anh”, “Bé muốn gì anh mua tặng bé!”,
    > “Nhìn bé là trái tim anh thổn thức!”...
    > Một hôm chàng trổ tài nói tiếng Pháp với anh
    > Năm và tôi. Chàng thừa biết là gia đình tôi ai
    > cũng học trường Pháp từ nhỏ, nhưng không biết
    > vì cao hứng hay vì để tán tỉnh, chàng kể câu
    > chuyện tiếng Pháp mà mãi đến hôm nay mỗi khi
    > nhớ lại, tôi vẫn thấy cái xạo, nhưng lại đã trót yêu cái xạo
    > của chàng.
    >
    >
    >
    > Chàng kể là một anh lính nọ trong phiên gác
    > đêm ở bìa rừng, không biết vì ngủ gật hay vì
    > sợ, anh nổ súng khiến cả đồn lính nhốn
    > nháo. Cấp chỉ huy Phap của anh ra hỏi, anh diễn
    > tả bằng một loại tiếp Pháp nhà quê: “Lúy
    > bớp, lúy pá bớp. Lúy gầm, lúy gừ, lúy măng dê
    > me xừ, lúy măng dê mỏa, mỏa tia rê lúy”. Tôi
    > và anh Năm nghe xong nhìn nhau không hiểu gì. Anh
    > Năm hỏi lại:
    >
    >
    >
    > - Mày nói gì, tụi tao học tiếng Pháp từ nhỏ
    > sao nghe không hiểu?
    >
    > Chàng tỉnh bơ trả lời:
    >
    > - Tại tiếng Pháp cậu không tới. Này nhá, anh
    > lính đó trả lời vị chỉ huy là trong ban đêm
    > anh nhìn thấy một con cọp tiến vào đồn lính
    > nên anh phải nổ súng. Cọp nghe tiếng súng đã
    > bỏ chạy.
    >
    >
    >
    > Thấy anh Năm và tôi còn ngơ ngác, chàng lên mặt
    > cắt nghĩa tiếp:
    >
    > - Lúy bớp (nó là con bò), lúy pá bớp (nó không
    > phải bò), lúy gầm, lúy gừ. Trông như bò mà
    > không phải là bò lại còn biết gầm, biết gừ,
    > biết ăn thịt ông và ăn thịt tôi nữa thì là
    > con cọp chứ con gì. Vì vậy mà phải bắn nó.
    >
    >
    >
    > Nghe chàng cắt nghĩa, anh em tôi cười quá chừng.
    > Thì ra đó là câu truyện ông thày Pháp văn của
    > chàng đã bịa ra để dậy về động từ manger
    > (ăn) và động từ tirer (bắn).
    >
    > Chuyện tình của tôi và chàng vừa bước vào
    > những chặng đầu êm ả của bốn mắt nhìn nhau
    > không nói ấy, bỗng nhiên biến cố 30 tháng 4 năm
    > 1975 ập xuống cho cả miền Nam. Chúng tôi mất liên lạc.
    >
    >
    >
    > Sau khi tốt nghiệp năm đó, tôi về nhà giúp ba
    > má, trông nom công việc nhà, vì ba tôi không muốn
    > để bọn Cộng Sản nhòm ngó. Nếp sống sống
    > đài các tiểu thư của tôi và anh chị em tôi
    > chấm dứt từ đây.
    >
    > Dưới những khắc nghiệt của đời sống trong
    > chế độ Cộng Sản, năm 1980 ba má lo cho tôi và
    > em trai Út vượt biên. May mắn chuyến đi tuy
    > vất vả nhưng trót lọt, chúng tôi qua đến Thái
    > lan trong tình trạng rất khó khăn. Phần vì quen
    > lối sống tiểu thư nên hòa mình trong trường
    > như vậy thấy khó sống quá. Nhưng rồi cũng
    > phải sống. Lo lắng về những chuyện gì sẽ
    > xẩy ra cho mình và em trai mình trong những ngày
    > tháng kể tiếp, và hôm đó, sau thánh lễ Chúa
    > Nhật, tôi đang còn nán lại dưới chân đài
    > Đức Mẹ lòng tràn đầy khổ đau thì bỗng nhiên
    > có ai động nhẹ vào vai. Quay lại
    > thì là chàng.
    >
    >
    >
    > - Bé sang đây bao giờ, sao không thấy đến trình
    > diện Ban Trại Trưởng?
    >
    > - Mới tới hồi qua. Ủa mà sao anh cũng ở đây?
    >
    > - Chuyện dài nhân dân tự vệ, để mai mốt rảnh
    > anh kể cho nghe. Bây giờ “bé” ở khu nào? Cần
    > gì cho anh biết nào?
    >
    >
    >
    > Thì ra sau khi miền Nam mất, chàng trốn lên Hố
    > Nai rồi Gia Kiệm, và sau cùng xuống Cái Sắn ở
    > ẩn tìm đường vượt biên. Ba lần thất bại,
    > bị rượt bắt thoát chết. Lần thứ 4 may mắn
    > qua được Thái lan. Nhờ gốc gác nhà binh, lại
    > thêm chút vốn liếng Anh Văn, chàng đang làm
    > thiện nguyện cho cơ quan thông dịch của trại.
    > Tôi cũng nhờ có tiếng Pháp, nên được chàng
    > giới thiệu vào làm giúp thông
    > dịch các hồ sơ đi Pháp. Cũng nhờ ở đây
    > tôi mới khám phá ra khả năng tiếng Pháp của
    > chàng chỉ là vừa đủ để thi tú tài Việt.
    > Tiếng Pháp mà sau này tôi vẫn chọc quê chàng là
    > tiếng Tây “Tây Ninh”. Mỗi lần như vậy, chàng
    > đều chống chế: “Anh mà không xổ nho như vậy
    > thì sao có người lúc đó tròn xoe con mắt ngó anh
    > để anh tìm thấy hình ảnh của anh trong đôi
    > mắt đó chứ?” Nghe mà thấy ghét.
    >
    >
    >
    > Khi nghe tin tôi quen lại với chàng ở xứ lạ,
    > quê người, cả nhà đều lo lắng chỉ sợ tôi
    > bị gạt.
    > Riêng ba má tôi khi nghe anh chị em nói tôi gặp
    > lại chàng đã phản ứng rất gay gắt:
    > “Thà nó lấy ba Tàu, Tây đen, Mỹ, Thái, Mên,
    > Lào gì cũng được. Lấy Bắc Kỳ là tao không
    > ưng.”
    >
    >
    >
    > Có lẽ ông không có thiện cảm với người Bắc
    > vì ông hay kể cho chúng tôi nghe ở đồn điền
    > Bàu Cá của ông, hàng đêm vẫn có những người
    > dân di cư chung quanh nhảy rào vào ăn cắp trái
    > cây, gây thiệt hại nhiều cho ông. Ông còn nói,
    > làm xui với Bắc Kỳ họ nói gì
    > tao không hiểu. Tao không biết ăn thịt chó.
    > Tao không ăn được rau muống và mắm tôm…
    >
    >
    >
    > Được gia đình chấp thuận hay không, cuối cùng
    > thì tôi cũng từ giã chàng sang định cư ở Orange
    > County, California sống với người cậu họ. Tại
    > Mỹ chúng tôi thường xuyên liên lạc với nhau qua
    > thư từ và điện thoại, nhưng chuyện tình cảm
    > thì không thể tiến xa được một bước.
    >
    >
    >
    > Tôi vừa đi làm nhà hàng vừa đi học, còn chàng
    > cũng vừa lao động vừa đi học. Một sự tình
    > cờ xẩy ra khiến cho tình cảm của chúng tôi đi
    > vào thêm những rắc rối. Số là ông cậu bà
    > mợ của tôi rất mê nhẩy đầm. Tuần nào không
    > đi thì nhớ. Nhưng đi nhẩy đầm riết kiếm đâu
    > ra tiền, đành bắt tôi trở thành cái mỏ vàng
    > khai thác. Bởi vì khi tôi đi với
    > cậu mợ thì đương nhiên có những chàng khác
    > cùng đi, và như vậy cậu mợ tôi được
    > vào cửa free.
    >
    >
    >
    > Hồi đó một chàng tự xưng là không quân theo
    > bám tôi rất sát. Hầu như tuần nào cũng ghé nhà
    > cậu mợ để đón chúng tôi đi nhẩy đầm.
    >
    > Đã có lần chàng hào sảng đưa
    > cho tôi mấy cái Visa và Credit Card, cho tôi
    > luôn cả passwords của chàng và nói tôi muốn xài
    > gì tùy ý. Mợ tôi thấy vậy nói với tôi:
    > “Dại gì mà không xài. Tiền cho gái mà!”,
    > nhưng tôi không muốn vì trong tim
    > tôi lúc này vẫn chỉ có chàng. Tôi đã
    > trả lại những thẻ đó, và cầu cứu chàng. Nghe
    > tôi nói, chàng bảo tôi cho chàng vài ngày để thu
    > xếp công việc và sang với tôi.
    >
    >
    >
    > Sở làm chàng không có chi nhánh ở California, nên
    > chàng đành phải làm đơn thôi việc. Nhưng có
    > một điều khiến tôi lo sợ, đó là nghe rằng
    > ông không quân này dân Bình Định có võ dữ
    > lắm. Và tôi đã nói với chàng:
    >
    >
    > - Ông phi công đó có võ anh ơi! Coi ổng cũng
    > ngầu lắm.
    >
    >
    > - Nó là lính, anh cũng là lính. Nó có võ, anh cũng
    > có võ chưa chắc ai hơn ai?
    >
    > Nghe chàng nói chàng có võ, tôi nghĩ lại vốn
    > liếng tiếng Pháp của chàng, nên hỏi chàng:
    >
    > - Em hỏi thiệt anh đừng buồn nghe. Anh có võ
    > thiệt không? Em sợ anh có võ cũng như anh biết
    > tiếng Pháp vậy.
    >
    >
    >
    > Nghe vậy, chàng không buồn mà còn cười như
    > nắc nẻ ở đầu dây:
    >
    > - Tiếng Pháp của anh đâu đến nỗi tệ chứ.
    > Miễn sao có người học trường
    > đầm nghe mà không hiểu là đủ rồi.
    >
    > Qua California cỡ chừng 3 tháng thì chàng mới tìm
    > được việc làm và ổn định nơi ăn chốn ở.
    > Nhờ chàng, tôi tự tin hơn và
    > nhất định không đi nhẩy đầm nữa. Cũng
    > nhờ một vị hảo tâm đã nhận tôi làm con nuôi
    > giúp đỡ về kinh tế, nên tôi và cậu Út ra ở
    > riêng để trở lại học full time. Điều này làm
    > phiền lòng cậu mợ.
    >
    >
    >
    > Thời gian quen nhau cũng đã dài, và đã làm hao
    > mòn nhiều kiên nhẫn, tuy nhiên, việc cưới xin
    > vẫn dậm chân tại chỗ.
    >
    > Cả nhà chỉ có anh Năm là tán đồng, vì anh
    > biết chàng từ trong đơn vị.
    >
    > Ngoài ra người chống đối nhất vẫn là anh Tư
    > vì bạn anh Tư chính là người từng trồng cây si
    > trước cửa nhà tôi, và đến bây
    > giờ anh vẫn còn độc thân. Mấy năm
    > trước khi có dịp về thăm quê, tôi gặp anh sang
    > chơi và hỏi anh sao anh không lo lập gia đình. Anh
    > trả lời: “Anh đã có một người rồi, nhưng
    > người ấy lại bỏ anh đi lấy chồng.” Tôi
    > rất trân trọng sự chung tình của anh, nhưng đối với tôi người chồng Bắc
    > Kỳ 54 vẫn là number one.
    >
    >
    >
    > Sau gần 5 năm chờ đợi, có lẽ ba tôi sợ tôi
    > ế chồng và làm gái già ở ngoại quốc chăng.
    > Cũng nhờ có ông cậu bên Mỹ nói vô, và anh Năm
    > ở Việt Nam nói vào, ba tôi cuối cùng cho chúng
    > tôi tổ chức đám cưới.
    >
    > Sau ngày cưới, chúng tôi thường xuyên thư từ
    > và điện thoại với ba má tôi, nên lần lần ông đã bị chàng cảm
    > hóa. Trước khi ông qua đời 10 năm trước
    > đây, ông đã sang Mỹ và ở với chúng tôi 2
    > tuần.
    >
    >
    >
    > Mặc dù tôi cũng có các anh chị em khác ở Mỹ,
    > Pháp, Bỉ, Hòa Lan nhưng ông nhất định dành
    > thời giờ ở với chúng tôi. Không biết chàng
    > làm gì với ông bố vợ mà trước khi về lại
    > Việt Nam, lúc chỉ có hai cha con, ông đã nói với
    > tôi một câu rất yên ủi:
    >
    >
    >
    > “Mày có phước đa. Kiếm được
    > thằng Bắc Kỳ tốt quá ta. Ba biết vậy
    > gả phức mày cho nó từ sớm để mày đỡ cực
    > khổ!” Nhưng có lẽ ông ưng ý nhất là một
    > lần sau khi ăn cơm xong, chàng lao vào bếp rửa
    > bát. Thấy vậy, ba tôi nói với chàng:
    >
    >
    >
    > - Việc đàn bà con gái, sao làm chuyện đó làm gì
    > con?
    >
    > Nghe ba tôi nói với chàng bằng tiếng “con”
    > ngọt ngào, thân thương quá khiến tôi rươm rướm nước
    > mắt. Và chàng đã gọn ghẽ đáp lại:
    >
    >
    >
    > - Việc trong nhà là việc chung thưa ba. Con chỉ
    > sợ con gái ba mệt thôi!”
    >
    > Nói đến ông xã của tôi, Bắc Kỳ thứ thiệt.
    > Theo cha mẹ di cư vào Nam năm 54 bằng tàu há mồm.
    > Sống và lớn lên ở Gia Kiệm, sau đó lên Sàigòn
    > học và đậu Tú Tài II ban Toán rồi đi lính làm
    > sĩ quan. Tính tình cẩn thận và tiết kiệm chứ
    > không keo kiệt. Hồi đầu tôi thường lẫn lộn
    > mấy chữ tiết kiệm và keo kiệt nên hiểu lầm
    > chàng. Dĩ nhiên chàng hào hoa và nói năng khéo
    > léo. Thêm vào đó là có tính khôi hài hết xẩy.
    > Chịu khó và thực tế hơn mấy công tử Tabert
    > ông xã của vài đứa bạn tôi.
    >
    >
    >
    > Sau những năm tháng chung sống, đúng như lời ba
    > tôi đã nhận xét, tôi may mắn và hạnh phúc vì
    > có người chồng với ý thức trưởng thành và
    > sự chung thủy tuyệt đối. Câu nói “Trai Bắc
    > Kỳ lấy vợ Nam Kỳ phè cánh nhạn” với tôi
    > chỉ đúng một nửa, vì trong trường hợp của
    > tôi, người phè cánh nhạn chính là tôi, và các
    > con. Nói ra sợ mắc cỡ, nhiều hôm công việc bề
    > bộn tôi không kịp nấu ăn thì chàng là người
    > đầu bếp tốt nhất. Ngoài ra còn là ủi quần
    > áo cho vợ con nữa. Còn việc rửa chén bát sau
    > bữa ăn là “chuyện nhỏ” đối với chàng.
    > Chàng thường nói: “Vợ cũng như chồng, ai cũng
    > phải có trách nhiệm chung. Trong gia đình, ai cũng
    > mệt, cũng cực cả, nên làm gì được cho nhau
    > thì cố mà làm. Tình yêu là cái “chó” gì khi
    > chỉ nói cái miệng!”. Tôi thích nhất câu nói
    > kiểu Bắc Kỳ này của chàng. Nói cho đúng Bắc,
    > Trung, hay Nam cũng tùy từng người. Và đó là lý
    > do tôi vẫn tự hào “Chồng tôi là Bắc Kỳ 54”.
    >
    >
    > Jeanne K NTL.
    >
Working...