Bá Quyền Nguồn Nước : Dã Tâm Của Trung Cộng

Collapse
X
 
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts
  • TAM73F
    Super Moderator
    • Apr 2009
    • 2321

    #1

    Bá Quyền Nguồn Nước : Dã Tâm Của Trung Cộng

    Bài viết gốc: The Water Hegemon
    Bài viết của ông Brahma Chellaney, giáo sư nghiên cứu chiến lược tại Trung tâm
    nghiên cứu chính sách có trụ sở tại New Delhi, là tác giả của cuốn sách
    Sự hy sinh mù quáng của châu Á và Nguồn nước trong tương lai: Cuộc chiến mới của
    châu Á(Asian Juggernaut: [xem ghi chú ở bài: Những bất ổn sắc tộc Trung Hoa] and
    the forthcoming Water: Asia’s New Battlefield)

    Cuộc thảo luận quốc tế về sự trỗi dậy của Trung Hoa đã tập trung
    trên sức mạnh thương mại ngày càng tăng của nó, tham vọng hàng hải
    đang phát triển, và mở rộng khả năng sức mạnh
    quân sự. Tuy nhiên, một vấn đề quan trọng, thường là thoát khỏi sự chú ý: sự trỗi dậy của Trung Hoa như là một thủy bá chủ không song hành
    với lịch sử hiện đại.
    Không có quốc gia nào khác đã từng chế ngự các lục địa ven sông của các quốc gia
    khác bằng giả định mình đứng trên tất cả mà không bị thách thức bằng cách kiểm
    soát đầu nguồn của nhiều con sông quốc tế và thao túng các dòng chảy qua biên
    giới của họ. Trung Hoa xây dựng đập nhiều nhất thế giới -
    với số lượng hơn một nửa trong số khoảng 50.000 đập lớn trên hành tinh –
    đang nhanh chóng tích lũy sức mạnh chống lại các nước láng giềng bằng cách thực
    hiện các dự
    án thủy điện lớn trên các dòng sông xuyên quốc gia.
    Bản đồ nguồn nước châu Á
    về cơ bản thay đổi sau khi chiến thắng của Cộng sản năm 1949 tại
    Trung Hoa. Hầu hết các con sông quốc tế quan trọng của châu Á bắt nguồn từ các
    vùng lãnh thổ bị thôn tính vào lục địa của nước Cộng hòa nhân
    dân Trung Hoa. Ví dụ như Cao nguyên Tây Tạng, là
    kho lưu trữ nước ngọt lớn nhất thế giới và nguồn của những con sông lớn nhất châu
    Á, chúng bao gồm cả những huyết
    mạch cho Trung Hoa đại lục, Nam Á và Đông Nam Á. Các vùng
    lãnh thổ khác của Trung Hoa cũng
    là đầu nguồn của các con sông như Irtysh, Illy, và Amur, chảy sang Nga và Trung Á.
    Điều này làm cho Trung Hoa là nguồn của những dòng nước chảy qua biên giới với
    số lượng lớn nhất của những quốc
    gia trên thế giới. Tuy nhiên, Trung Hoa bác bỏ mọi khái niệm chia sẻ nguồn
    nước hoặc hợp tác để thể chế hoá với
    cácquốc
    gia ở phía hạ lưu.
    Trong khi, hàng xóm ven sông ở khu vực Đông
    Nam và Nam Á đang bị ràng buộc bởi hiệp định nguồn nước mà họ đã đàm
    phán với nhau, thì Trung Hoa không có một
    hiệp ước về nguồn nước với bất kỳ quốc gia nào chung sống ven sông. Thật
    vậy, với quan điểm, có bánh thì cứ ăn, Trung Hoa là một đối
    tác đối thoại, nhưng không phải là thành viên của Ủy ban sông
    Mekong, Trung Hoa nhấn mạnh mục đích
    của mình là không tuân theo quy tắc của cộng đồng lưu vực sông Mekong
    hoặc thực hiện bất kỳ nghĩa vụ pháp lý nào của Ủy ban này đưa ra.
    Tệ hơn nữa, Trung Hoa đồng thời thúc đẩy chủ nghĩa đa phương trên sân khấu
    thế giới, Trung Hoa đã có thái
    độ từ chối (cold shouder) hợp tác đa phương giữa
    các quốc gia lưu vực sông. Ví dụ như, các nước hạ lưu
    sông Mekong xem chiến lược của Trung Hoa như là một nỗ lực “chia để
    trị” (divide and conquer).
    Mặc dù Trung Hoa công
    khai ủng hộ các sáng kiến ​​song phương đối
    với những tổ chức đa phương trong
    việc giải quyết các vấn đề về nguồn nước, nhưng họ đã không thể hiện bất
    kỳ sự nhiệt tình thực sự cho hành động song phương có ý nghĩa nào. Kết quả là, nguồn nước
    đã ngày càng trở thành một sự chia rẽ chính trị mới trong
    quan hệ của quốc gia này với các quốc gia láng giềng như Ấn Độ, Nga, Kazakhstan, và Nepal.
    Trung Hoa lại đẩy sự chú
    ý từ chối của nó để chia sẻ nguồn nước, hoặc tham gia vào
    hợp tác thể chế để quản lý nhữngcon sông
    chung một
    cách bền vững, bằng cách phô trương các hiệp định đã ký kết về chia sẻ số
    liệu thống kê dòng chảy với các nước láng giềng ven sông. Đây không phải là thỏa
    thuận hợp tác về chia sẻ tài nguyên,
    nhưng lại là
    nhữnghiệp định thương mại để bán các dữ liệu thủy văn mà các nước thượng
    nguồn phải cung cấp miễn
    phí cho các
    quốc gia ở phía hạ lưu.
    Trong thực tế, bằng
    cách thực
    hiện xây dựng đập một cách điên cuồng từ các con sông nội địa Trung Hoa
    đến các con sông quốc tế, ngày nay Trung Hoa khóa
    lại việc tranh
    chấp nguồn nước với gần như tất cả
    các quốc gia
    chung sống ven sông. Những tranh chấp chắc chắn trở nên tồi tệ
    hơn, khi
    Trung Hoa tập trung vào việc xây dựng những đập mới
    to lớn nhất, có tính biểu tượng nhất trên sông
    Mekong - các
    đập như
    đập Tiểu Loan 4.200 megawatts, được xem là một
    thápEiffel của Paris thu nhỏ về chiều cao
    và một
    con đập 38.000 megawatts đã được lên kế
    hoạch trên
    sông Brahmaputratại hạt Metog thuộc tây
    Tạng, gần biên giới tranh chấp với Ấn Độ. Đập thủy điện Metog có năng suất lớn gấp hai lần
    hơn18.300 megawatts của một đập đang là lớn nhất
    thế giới là đập Tam Hiệp – việc xây
    dựng đập
    Metog làm phải di dân ít nhất 1,7 triệu người
    Trung Hoa.
    Ngoài ra, Trung Hoa đã
    xác định một vị trí xây đập lớn bằng với đập
    Metog trên sông Brahmaputra tại Daduqia, đập Daduqia lấy
    một sức nước có chiều cao 3.000 mét làm thay đổi dòng chảy của con sông ở phía nam thuộc phạm vi dãyHy Mã Lạp Sơn vào Ấn Độ, tạo
    ra một hẻm núi dài nhất và dốc nhất thế giới. Hẻm núi Brahmaputra – có độ sâu gấp 2 lần so với hẻm Grand ở Hoa Kỳ – giữ một lượng dự trữ nước chưa được khai thác lớn nhất châu Á.
    Các quốc gia có khả năng chịu gánh nặng của sự chuyển dòng nước to lớn
    này là những nơi nằm ở hạ nguồn xa nhất
    trên các con sông như sông
    Brahmaputra và sông Mê Kông – Bangladesh, có tương lai ảm đạm về
    việc bị đe dọa bởi khí hậu và thay đổi môi trường, và Việt Nam, một vựa
    lúa lớn của châu Á. Phân bổ nước
    của Trung Hoa từ sông Illy có nguy cơ biến Hồ Balkhash của
    Kazakhstan thành biển
    Aral – một biển nước mặn không thông với các đại dương, nên còn gọi
    là hồ nước mặn có nồng độ muối ngang bằng với đại dương. Ngày nay
    hồ này bị ô nhiễm và khô trầm trọng sau khi 2 con sông cấp nước cho nó bị chuyển dòng cho tưới tiêu là: sông Amu Dayar và Sir Dayar (ND) - và làm lòng hồ Balkhash
    đã giảm xuống còn ít hơn một nửa kích thước ban đầu của nó.
    Ngoài ra, Trung Hoa đã
    lên kế hoạch và chấp thuận “lộ trình Tây tiến vĩ đại”
    (Great Western Route), giai đoạn thứ ba của Dự án chuyển dòng nước
    Nam-Bắc vĩ đại (The Great South-North Water Diversion Project) – chương trình chuyển dònggiữa các lưu vực và những
    con sông nội địa Trung Hoa có tham vọng lớn nhất từ trước đến nay –
    ưu tiên hàng đầu của 2 giai đoạn là, liên quan đến các con
    sông nội bộ ở vùng đất trung tâm của người Hán Trung Hoa, dự kiến
    ​​sẽ được hoàn tất trong vòng ba năm. Lộ trình Tây tiến vĩ đại,
    tập trung trên cao nguyên Tây Tạng, được thiết kế để chuyển
    hướng dòng
    nước, bao gồm từ các con sông quốc tế, chảy đến sông Hoàng Hà, con
    sông chính cung cấp nước chophía bắc Trung Hoa, nó cũng bắt nguồn ở Tây Tạng.Ngày nay, với ngành công nghiệp
    thống trị thị trường thiết bị thủy điện toàn cầu, Trung Hoa cũng
    đã nổi lên như một nhà xây dựng đập lớn
    nhất ở nước ngoài. Từ những tiểu bang đã có chủ quyền
    như Kashmir của Pakistan đến những tiểu bang bị bất ổn
    còn đang tranh chấp như Shan và Kachin của Miến Điện, Trung Hoa
    đã mở rộng xây dựng đập của họ tớinhững khu vực tranh chấp hoặc
    bị tàn phá vì cuộc nổi dậy, mặc cho những phản đối dữ dội của
    các địa phương này.
    Các đơn vị thuộc Quân đội
    Giải phóng Nhân dân Trung Hoa đang tham gia
    vào xây dựng đập và các dự án chiến lược khác trong khu vực bất ổn,
    ví dụ như vùng người Shia sinh sống đa số của Gilgit-Baltistan ở
    Kashmir mà Pakistan đang nắm giữ. Và xây dựng đập của
    Trung Hoa bên trong Miến Điện để tạo ra năng lượng nhằm xuất khẩu
    cho các tỉnh Trung Hoa đã góp phần vào cuộc chiến đấu đẫm máu mới
    gần đây, kết thúc một giai đoạn ngừngbắn đã 17 năm giữa quân đội
    Độc lập của bang Kachin và chính phủ Miến Điện. Bằng vào tranh chấp lãnh thổ và hàng hải với Ấn Độ, Việt Nam, Nhật Bản, và những quốc gia khác, Trung Hoa đang tìm cách phá vỡ hiện trạng trên những dòng chảy của các con sông quốc tế. Thuyết phục để ngăn chặn sự chiếm đoạt đơn
    phương nguồn nước lại trở thành vấn đề quan trọng cho hòa bình và ổn định châu Á. Nếu không Trung Hoa có thể sẽ nổi lên như là người kiểm soát nguồn nước của châu Á, qua đó giành được tác động rất lớn trên
    hành vi của các nước láng giềng.

    Bản quyền: Project
    Syndicate, 2011.
    Project Syndicate - The World’s Opinion Page


    BS Hồ Hải
    Last edited by TAM73F; 11-08-2011, 06:04 PM.
Working...