PDA

View Full Version : Sắc hoa thời loạn



Donghuong
04-26-2016, 07:14 PM
https://scontent-cdg2-1.xx.fbcdn.net/v/t1.0-0/p240x240/13062513_1003903973035554_892133436539063685_n.jpg ?oh=fefa7ba1d8786604b1fe7c88feb50d1d&oe=57A78638
https://scontent-cdg2-1.xx.fbcdn.net/hphotos-xtp1/v/t1.0-0/p235x165/13087771_1003904193035532_2022903838832712884_n.jp g?oh=0a3925419d855ac8d9e22c07a3dd607a&oe=579EE53E
(https://www.facebook.com/photo.php?fbid=1003904193035532&set=pcb.1003904329702185&type=3)Donghuong Tonnu (https://www.facebook.com/donghuong.tonnu) a ajouté

2 photos (https://www.facebook.com/donghuong.tonnu/posts/1003904329702185).<a class="_5pcq" href="https://www.facebook.com/donghuong.tonnu/posts/1003904329702185" target=""><abbr title="samedi 23 avril 2016, 00:05" class="_5ptz" data-utime="1461362713" data-shorten="1">23 avril, 00:05</abbr>

SẮC HOA THỜI LOẠN
*

Đây là chuyện thật của người bạn học cũ của tôi và người lính Biệt Động Quân VNCH, sau 40 năm thât lạc nhau vì chiến tranh, một bất ngờ duy...ên trời đã cho anh chị gặp lại nhau, và tôi được nghe anh chị kễ cho tôi về một phần đời của họ đầy vui, buồn, sợ hãi, chán chường của một người con gái đẹp đã vì hoàn cảnh mà ra nông nỗi ấy, của một người trai thời loạn thất chí, vì không làm tròn trọng trách đối với núi sông. Hôm được anh chị mời đến nhà chơi, qua một tách trà sen Huế ( anh chị và tôi đều gốc Huế ), anh nhìn vợ, âu yếm bảo:
- Em kễ lại chuyện tình mình cho Mousti ( nick của tôi ) nghe đi, anh nghĩ Mousti sẽ thích chuyện tình đẹp của mình, đẹp như một cổ tích...và chị bắt đầu kễ, anh ngồi nghe,lâu lâu thêm vào một vài chi tiết..
Anh nhìn tôi, tay vuốt tóc chị, nói với tôi:
- Cánh Hoa Thời Loạn . Xong quay lại nói với chị:
Anh phải đem em về lại Huế ngày nào đó nhé cưng.
Hạnh phúc thật là nhỏ bé mà đồng thời cũng thật lớn vô cùng.
*****
gặp nhau chỉ có một giờ
tình yêu bất tận chẳng ngờ tái sinh...( Thơ của anh )
*
Tôi mất anh đã hơn 40 năm rồi, ngày mà quê hương còn rền vang tiếng súng, tiếng đại bác.. của những trận chiến ác liệt như Pleime, Đồng Xoài, Bình Giã...
Lúc đó tôi còn là một người đàn bà 25 tuổi, mở một quán rượu gần đồn lính, thời bấy giờ không biết làm gì để nuôi cuộc sống còn của mình, cha mẹ chết, có người yêu đi lính cũng đã gục ngả trên chiến trường, nhà cửa tiêu tan vì chiến tranh, buồn quá, nhân có con bạn học cũ hoàn cảnh gần như tôi, nhưng nó còn đau hơn tôi là chồng nó bỏ gia đình đi tập kết ra Bắc, bỏ lại vợ con nheo nhóc buôn thúng bán bưng sống qua ngày. Hai đứa tôi, nhìn vẫn còn mặn mà lắm, ngày còn đi học là hai hoa khôi của Gia Long. Bây giờ nghĩ lại thời gian đẹp này chỉ còn trong hoài niệm. Tôi bây giờ đau đớn nói ra, mình đã là một cô gái giang hồ, nôm na là gái điếm. Khách của Vân và tôi gần như là lính, vì thành phố tôi đang ở gần một trại lính. Vân rủ tôi mở quán rượu ở đây vì vậy, lính là những người không có tương lai, sống chết không biết ngày nào nên họ ăn chơi bạt mạng, hễ cuối tháng lảnh lương ra là đến quán nhậu, rượu chè, gái...họ sống như vậy, lao mình vào những ly rượu mạnh hay những cuộc truy hoan để quên nỗi sợ những tiếng súng, những tiếng đại bác, những hầm chông cọc nhọn đang chờ, quên đi tử thần đang rình đâu đó.. Cũng may là Vân và tôi không còn gia đình, nếu không tôi không biết phải ăn nói làm sao với cha mẹ mình về cái nghề tôi đang làm! Lúc mới đầu chưa quen với nghề này, tôi ghét lắm những bàn tay vô tình để lên không đúng chỗ trên thân tôi, hay tiếng đùa giởn quá trớn của những anh lính uống say, khi tôi đi ngang qua bàn, víu vài tôi xuống, ôm mặt tôi đặt chiếc hôn nặc nồng mùi rượu... có lúc tôi chán nản, muốn bỏ nghề đi tìm một nghề khác dù không đủ tiền nuôi mình, nhưng sau đó, ngày qua ngày, tháng qua tháng rồi cũng băt đầu quen. Tuy vậy nhiều khi nhì Vân ngả ngớn với mọi người, ăn mặc hở hang, lắm lúc nó ngồi luôn trên chân khách, ỏn ẻn như muốn làm tình luôn ngay tại chỗ. Tôi nhìn những cử chỉ ấy, rồi thấy tởm cho chính mình luôn. Có những chàng lính trẻ khuôn mặt còn non, có thể nặn ra sữa được, phần đông là học sinh bị rớt Tú Tài, đến tuổi phải đăng lính thì nhiều lắm là cỡ tuổi em trai út mình thôi, vậy mà phải chịu đựng khói thuốc trong căn phòng bẩn không mấy sạch, vì làm gì có thời gian để thay đổi chiếu, chăn, nhiều đêm phải tiếp vài người khách là gần trắng đêm rồi, vì họ cho rằng tiền trao cháo múc, có những lần tôi gọi là xáp la cà vì sự hùng hục không chút dịu dàng, sao cho thoả mản sinh lý là được, không tình cảm trong đó, chính tôi, tôi cũng chẳng muốn có tình cảm, tôi tuy là một gái điếm nhưng tôi vẫn trọng phần hồn mình, chuyện làm tình với bất cứ ai chỉ là chuyện kiếm cơm mỗi ngày, không ăn thua gì đến trái tim mình cả, quan niệm tôi là vậy. Tôi cũng không bao giờ hy vọng hay ước mong ngày nào đó sẽ có một người sẽ đến yêu tôi và đưa tôi ra khỏi chốn bùn nhơ này. Rồi ngày tháng vẫn trôi qua, cuộc đời của Vân và tôi vẫn vậy, vẫn nhịn nhục chìu chuộng những người đàn ông thoáng qua đời chúng tôi trong vài giờ ngắn ngủi rồi ra đi, không để lại chút gì luyến tiếc. Tiền trao cháo múc mà ! Rất hiếm những lần truy hoan có người nhìn tôi âu yếm, hay cử chỉ dịu dàng, chỉ có vừa mới chưa kịp cổi đồ là mình đã như con vật bị lên bàn mổ vậy, hùng hục, hùng hục, đúng như nghĩa của chữ này vậy, xong rồi, nằm thở dốc, hút điếu thuốc, mặc lại quần áo và mở cửa bước ra, không một lời chào hay một cái ngoắc tay từ giả.... Toán lính này đi, toán lính khác đến, không co gì thay đổi trong cuộc sống, không biết Vân nghĩ thế nào, phần tôi, tôi nhầy nhụa thêm như mình đang lội trong vũng bùn cuộc đời vậy.
Vậy mà, một hôm anh đến, anh vừa đổi đến đơn vị này; hôm ấy là ngày phép của anh, anh theo đồng bạn đến quán, gọi một chai martell thứ nặng nhất, mắc nhất uống với nhau. Con Vân đi ngang bàn, ngả ngớn với bạn anh, vuốt tóc anh, anh để tự nhiên cho Vân làm, chỉ mỉm cười chào lịch sự. Bàn anh gọi thức nhậu, Vân lo tán tỉnh với bạn anh, nó ngoắc tay nhờ tôi làm giùm. Tôi mang mấy dĩa đồ nhậu đến bàn anh, tôi thấy ánh mắt anh đậu lại trên mắt tôi một khắc, mỉm cười cám ơn; cà bàn gom tiền lại trả, anh móc túi cho riêng tôi một số tiền khá, anh cầm tay tôi, mở tay tôi ra, đặt tiền vào đó và đóng tay tôi lại, rồi thôi.
Chiều ấy, anh nói với Vân muốn tôi tiếp anh, tôi bằng lòng, đưa anh lên phòng . Trong lúc anh ngồi trên ghế, tôi lấy drap và áo gối mới thay, vì chăn chiếu cũ đã có nhiều người nằm trên ấy, mùi thuôc lá, mùi đàn ông, những dấu vết vàng vàng của những lần làm tình trước dơ dáy.
Không hiểu vì sao tôi lại đối với anh đặc biệt như vậy, tôi cũng tự đang hỏi mình. Anh có một khuôn mặt thật...tôi không biết tả ra sao, cái nhìn ấm áp khi anh nhìn tôi. Sửa soạn giường gối sạch sẽ, tôi như bình thường, mời anh lại giường, tôi đứng cởi đồ trước mặt anh, xong tôi dìu anh nằm dài xuống, và từ từ cổi quần áo cho anh, anh để yên cho tôi làm, xong tôi ngồi xuống giường, nằm xuống cạnh anh, anh dang tay anh ra cho tôi đặt đầu lên, xong quay lại vuốt tóc tôi, hôn lên môi tôi dịu dàng, làm tôi hụt hẫng, bất ngờ trước những cử chỉ trìu mến ấy, rồi anh bắt đầu cuộc chơi. Tôi thú nhận là lần đầu tiên từ ngày tôi làm điếm, tôi có cảm tưởng như tôi là người con gái còn trinh được người yêu yêu mình lần đầu, có một rung động không tên chuyền vào tôi, tôi đáp trả lại anh, tôi không gọi lần này là cuộc truy hoan của một người đàn ông và cô gái điếm. Xong cuộc, anh lấy tấm khăn để trên bàn lau cho tôi và anh, xong anh bảo tôi nằm yên đó, anh chồm dậy lấy bao Capstan châm lửa hút, chợt anh nghe tôi ho, anh giập tắt ngay điếu thuốc chưa kịp hút.
- Tôi làm em ho? Em không chịu được khóí thuốc?
tôi giật mình xin lỗi nói không phải vì khói thuốc mà ho mà tại tôi có cái tật từ nhỏ là nhạy cảm, và lúc nào bị xúc động là tôi ho. Nghe tôi trả lời, anh ôm đầu tôi lại gần và hôn tôi như anh đang hôn người tình của anh vậy. Rồi hứng lên, anh lại đưa tôi vào cuộc chơi thứ nhì.
Sau lần yêu này, anh đặt đầu anh giữa hai vú tôi, hôn lên đó, và hai vai anh bỗng rung lên, anh khóc nức như đứa trẻ làm tôi sửng sốt. Tôi ôm đầu anh, trìu mến, hỏi anh nguyên do nhưng anh không muốn trả lời...
Anh và tôi nằm yên như vậy một lúc lâu, tôi không còn nghe anh khóc nữa, tôi nhìn anh, anh đang ngủ trên ngực trần tôi. Tôi lấy tay gỡ nhẹ đầu anh, đặt đầu anh lên gối, nhìn anh ngủ, lòng tôi chùng xuống, một tình cảm mới mẻ hiện ra trong tôi không có tên.
Tôi đứng dậy đi tắm và trước khi xuống quán, tôi nhìn anh ngủ, tôi cúi xuống đặt lên môi anh một chiếc hôn hình như có thương yêu trong đó, tôi cũng không hiểu luôn cử chỉ này tại vì sao nữa ! Từ ngày hành nghề, tôi luôn tránh nếu có thể những chiếc hôn môi, cái cảm giác lợm giọng hôi nồng nặc thuốc lá và rượu làm tôi muốn ói, nhiều khi khách hôn mình, tôi muốn đấm vào mặt khách một cái, đạp cái thân thể trần truồng xuống đất và chồm dậy mặc nhanh áo quần, chạy trốn như vừa gặp phải ma. Vậy mà chính tôi lại hôn anh.
Tôi xuống quán xem Vân có cần đến tôi không, nhưng tối nay ít khách nên Vân để cho tôi yên.
Tôi xuống bếp làm vài món ăn đem lên phòng, anh đã tỉnh, vẫn nằm yên trong tư thế con nhộng,trên môi một nụ cười hóm hỉnh, nhìn tôi như nói:
- Em thẹn thấy anh trần truồng phải không? Tôi cười nhẹ không trả lời, trả lời sao bây giờ trong hoàn cảnh tôi, một cô gái điếm mà lại mắc cỡ đứng trước người đàn ông trần truồng như gái nhà lành !
Tôi nói anh đi tắm rồi ra ăn cơm với tôi.Trong lúc anh tắm, tôi lại giường, nằm xuống úp mặt lên gối, ngửi mùi tóc anh và mùi mồ hôi anh còn thoảng trên đó, có chút gì thật dễ thương khó quên!
Xong buổi cơm chiều, hai đứa cổi hết đồ, ôm nhau nằm trên giường, chợt nghe anh thở dài, tôi hỏi anh tại sao và anh chưa hề hỏi cho biết tên tôi cũng như tôi chưa biết tên anh, anh nói:
- Anh với em, mình không có tương lai, mai anh đi rồi, biết sống chết ra sao, và em cũng vậy, ngày anh may mắn còn sống trở về, chắc gì mình còn gặp lại nhau, thì thôi nếu em có chút tình cảm cho anh thì cứ giữ vậy làm kỷ niệm, anh không hề xem em là cô gái giang hồ, chỉ xem em là người con gái bất hạnh của cuộc đời trong chiến tranh mà thôi.
À, mà đây, vừa nói anh vừa tháo ở cổ anh sợi dây chuyền vàng có miếng mề đay nhỏ bằng vàng hình trái tim, có khắc số quân của anh. Tôi ngơ ngác, giương mắt nhìn anh:
- Đó là quà cuối cùng của Mẹ anh cho anh trước khi bà mất trong Tết Mậu Thân Huế, bà cho thợ vàng khắc số quân của anh khi lỡ anh chết trận, có trên cổ anh vừa tấm thẻ bài lính và số quân này, như vậy chắc ăn hơn, bà nghĩ vậy. Bây giờ anh gửi tặng em, giữ lấy như quà cưới, vì hôm nay anh không ngờ trước một sự gặp gỡ dễ thương và đáng nhớ như vầy, xem như hôm nay là ngày cưới anh và em, và đêm nay là đêm động phòng của mình. Anh cảm nhận được tình cảm em qua mấy lần yêu nhau chiều nay, em đã đặt tình cảm em trong đó; anh hiểu rõ lắm, vì trước đây, anh cũng đã sống trong trụy lạc, mê đắm trong thuốc lá, trong rượu, cùng gái điếm với những đêm truy hoan nhưng thú thật em, chỉ vì lâu ngày thèm khát đàn bà, với em hôm nay, anh không thèm khát chuyện xác thịt, lúc đầu anh cũng nghĩ sẽ như những cuộc truy hoan với những cô gái giang hồ khác ( trong cuộc nói chuyện, anh vẫn tránh chữ gái điếm, và tôi thầm cảm ơn, sự tế nhị này của anh. )nhưng hôm nay thì không, anh có cảm tưởng người đang nằm bên anh là người yêu của anh.
Anh xem em như người bạn đời của anh dù chỉ gặp nhau trong một đêm, và cuộc tình ngắn ngủi này sẽ theo anh suốt dọc quãng đường anh đi tiếp. Tôi tháo chiếc nhẫn bạc kỷ niệm sinh nhật 18 tuổi của mình, đeo vào ngón tay út anh.
Tôi tắt đèn, và hai đứa lại lao vào những trận yêu bỏng cháy đầy tình cảm...
2 CHÚT QUÀ GỬI EM
*
Liên tiếp tuần sau đó, tôi gặp lại người lính không tên này ngày chủ nhật. Anh đến quán cùng với vài người bạn lính khác, các anh và anh, nhất là anh vẫn oai hùng trong bộ quân phục với áo hoa rừng và chiếc mũ nâu, cũng vẫn khuôn mặt dễ mến mà từ tuần trước khi anh ra về, tôi ra điều kiện với Vân, nếu Vân còn muốn tôi giúp Vân trông nom quán tiếp Vân, tôi sẽ không tiếp khách nữa. Vì hình như tôi vẫn đợi anh đến, tình cảm tôi hình như có sư đổi thay, và hình như tôi có linh tính là cuộc đời tôi đang đến một ngã rẽ khác.
Anh ngồi chơi với bạn, uống một chai bia lạnh hiệu 33, trong không khí đầy khói thuốc lá, mùi rượu, những mẫu chuyện lính đầy tính chất gái giang hồ, và sexe; tôi lén để ý anh, anh chỉ ngồi cười nghe bạn, không hoà đồng vào với bạn, Vân lăng xăng ôm cổ người này đến người khác, bằng lòng cho khách hôn hít, sờ soạng...
Tôi đứng yên sau quầy rượu, giã vờ lau ly, cốc... Anh quay lại nhìn tôi, mỉm cười chào nhẹ bằng một nụ cười thật hiền và dễ thương. Anh làm hiệu cho tôi đến gần anh, anh đứng dậy kéo ghế cho tôi ngồi cạnh. Nhiều bận mấy đồng đội anh định giở trò ờm ờ, những cử chỉ như đối với Vân, anh đưa tay như bảo họ stop, và lạ lùng nhất là họ nghe anh răm rắp, tôi nghĩ trong toán lính này, anh là huynh trưởng của họ, vai vế lớn hơn.
Sau đó, chiều lại, mấy người lính kia đứng dậy đi về trại, anh ngồi lại quán, hỏi Vân với tôi có thể cho anh ăn cơm chiều ở đây không, Vân cười nhìn tôi, ý là cô nàng hiểu anh muốn gì.
Vân đứng dậy dọn ly cốc và vỏ chai không trên bàn, đem đổ tàn thuốc, đưa mắt cho tôi như bảo : Mày lo cho chàng đi. Mâm cơm chiều này tự tay tôi nấu, ngon hay vì cảm tình anh dành cho tôi mà anh thấy ngon?
Chiều nay anh uống hơi nhiều một chút, rồi ngà ngà say, Vân và tôi không để anh về một mình, giữ anh lại cho anh ngủ lại đây .
Sáng hôm sau, khi anh ấy dậy, tôi pha nước cho anh tắm, bưng điểm tâm lên phòng cho anh vì tôi muốn hưởng trọn với anh ấy những giờ phút cuối trước khi anh ấy trở về đơn vị.
Anh kéo ghế sát lại, bảo tôi ngồi cạnh anh, một tay anh cầm cốc café, tay kia anh ôm ngang người tôi, tôi cảm nhận được hơi nóng từ thân thể anh thấm vào người tôi, lòng tôi nhũn ra, nước mắt muốn ứa nhưng không dám vì sợ anh buồn biết tôi đang buồn.
Anh ôm tôi chặt trong vòng tay mạnh mẽ của anh, chặt nhưng trìu mến chứ không như lũ khách tôi thường gặp.
Rồi cũng phải đến giờ xa nhau. Anh cầm tay tôi, quàng cổ tôi đi xuống cầu thang, tôi không để ý đến bao thuốc Capstan anh quên trên bàn. Xuống quán, anh hôn má Vân từ giã, và hôn tôi nồng nàn, môi tôi và anh như bị gắn chặt bởi một thứ keo đặc biệt mà thiên hạ gọi là keo sơn. Vân hỏi anh bao giờ anh ghe ngang, anh chỉ cười, đưa tay lắc lắc như nói không biết được, rồi anh đi. Tôi nhìn theo bóng anh, tim tôi muốn ngất đi vì thương nhớ.
Tôi bỏ Vân một mình vì sớm quá, quán chưa đông, tôi lên phòng, đóng cửa định ngồi khóc cho đã, chợt nhìn thấy trên bàn gói Capstan anh quên, nhưng tôi biết anh xa rồi nên thôi. Tôi mở gói thuốc xem còn thuốc nhiều hay không, chợt tôi khựng lại; trong bao thuốc có một bao giấy gói, tôi mở ra xem: một photo anh ngày còn sinh viên chắc, vì trẻ lắm, một số tiền và một lá thư ngắn có theo một bài thơ
- Em giữ hộ anh nhé khoảng tiền lương tháng này anh vừa lảnh, vì lúc này anh chưa cần đến, và anh tặng em hình chụp ngày anh vừa 17 tuổi như một kỷ niệm. Em giữ số lương anh đến khi nào gặp lại anh em hãy đưa trả anh, còn nếu rủi không gặp nữa, em cứ giữ lấy phòng thân vì không ai biết ngày mai như thế nào với chiến tranh,
GỬI EM CHÚT QUÀ
( Bài thơ này anh viết trong đêm khi em ngủ ngoan giấc bên cạnh, anh ngồi dậy viết vội tặng em. )
MAI LÊN NỚ
*
mai lên nớ bao giờ gặp lại
ta biết em trong phút si cuồng
thằng lính trận thấy lòng ấm lại
tình của mình dù chỉ một đêm....
*
mai lên nớ thèm môi nào ngọt
phút hiến dâng như cả đời mình
ta bỗng chốc thành thằng ngu độn
chín bệ vàng hoàng hậu nương nương
*
mai lên nớ say cùng chiến trận
dòng chữ ghi ân hận chút tình
bao giấy thuốc thơm tình lính trận
gửi cho người tấc dạ trung trinh
*
mai lên nớ nhớ thân thể nóng
em rướn người vào bóng trăng tan.....
*
người lính không tên....
*
Trước khi anh đi, Anh hỏi tôi có tấm hình nào không? Tôi mở tủ, tìm được một tấm hình mặc áo dài trắng có gắn huy hiệu bông mai của trường Gia Long, hình này tôi giữ kỹ vì để nhớ thời gian mình còn là một nữ sinh trong trắng chưa vướng bụi đời. Tôi đưa cho anh, anh bảo như vậy những khi nhớ tôi anh sẽ nhìn cho nhớ mặt tôi vì hình lúc 10 năm về trước và tôi bây giờ không khác nhau bao nhiêu, tôi ngồi thừ trước hình anh... nước mắt chan hoà..
Sáng hôm sau, anh dậy sớm trở về trại vì đã hết phép. Anh hôn tôi nồng nàn, từ giã Vân và tôi. Tôi nhìn theo anh...hình như tôi vừa mất một cái gì thật thương qúi...
3 -GIỌT NƯỚC MẮT BIẾT ĐAU
Quán Vân và tôi bây giờ khách thật đông, ngoài trại lính bên cạnh, tấp nập khách thương di chuyển hàng ngang thành phố, thêm gia đình vợ con lình cũng lên đây để thăm viếng chồng, anh, em trai cho tiện. Quán bây giờ không còn là ổ gái giang hồ mà là quán café và quán ăn. Vân cũng chán cái ghề mà thiên hạ vẫn gọi là nhơ nhớp và đê tiện. Vân trở về với đời sống bình thường, ngày ngày lo công việc rót rượu và các thức uống, mướn thêm người để tiếp khách, phần tôi vì tôi giỏi về nấu ăn nên Vân để trọng trách này cho tôi đảm đương.
Cuộc đời tôi không ngờ lại có sự thay đổi bất ngờ không tính trước, vì vài tháng sau, tôi đang thái rau cải, bỗng cơn buồn nôn thúc tôi chạy vào nhà sau ói, và tắt kinh: tôi mang thai với người lính không biết tên.
Tôi nửa mừng nửa lo, mừng là tôi sẽ lên chức mẹ, nhận ra tôi đã yêu thương anh ta vô cùng và tôi muốn giữ cái bào thai này như một kỷ niệp đẹp của đời mình, lo là không biết rồi đây cái thai lớn lên, rồi tôi sẽ làm gì và đi đâu, tôi kễ cho Vân nghe, tôi muốn bỏ quán đi về quê quán để sinh nở nhưng Vân cản lại, Vân bảo thứ nhất là tôi mang thai, không chồng lại mang tiếng đồ gái chửa hoang, thứ hai tôi lấy gì để sống và nuôi cháu bé,
Vân bảo tôi hãy ở lại với Vân, nó rất tốt với tôi, thương tôi như ruột thịt, ở lại đây, dù sao tôi vẫn sống qua ngày được, tôi mềm lòng, cảm ơn Vân và tiếp tục công việc của mình.
Đêm đêm trước khi ngủ, tôi vẫn lấy hình người lính không biết tên ra nhìn, nhớ anh ấy như nhớ người tình hay người chồng của mình
. Nhiều khi tôi nghĩ dại, lỡ anh chết ở chiến trường, chắc tôi khóc đến giọt nước mắt cuối cùng, và vui là biết bây giờ tôi còn thêm một kỷ niệm sống với anh sau mấy đêm thương yêu nhau thật như hai người tình.
Ngày tháng cứ theo nhau trôi qua, cuộc sống tạm ở quán Vân và tôi cũng đắp đổi qua ngày. Bây giờ tôi đã sinh nở xong, cháu bé trai ra đời trong tình thương của tôi và Vân.Tôi đặt tên cho cháu là Việt Nam, gọi Vân là dì Vân giùm cho cháu bé. Mỗi lần tôi ngồi cho con bú, tôi nhớ anh ấy kinh khủng, không biết bây giờ tiểu đoàn của anh đã trôi nổi ở chiến trường nào.
Quán chúng tôi bây giờ rất đông đảo, tấp nập đủ hạng khách, nhất là lính . Nhưng lúc này tôi cảm nhận hình như có gì không yên ổn lắm; trên gương mặt của những đám lính đến uống nước ở quán, lúc này có vẻ lo âu, tôi nghe lóm ở họ những tiếng di chuyển, thuyên chuyển, nào những địa danh như Đồng Xoài, Bình Giã...Pleime.
Tiếng máy bay trực thăng rền trên đầu, ngoài đường cái những xe tăng, xe cứu thương, xe jeep, từng đoàn convoi chở đầy lính không biết đi đâu... và càng ngày càng nghe tiếng súng, tiếng đại bác, tiếng bom gần lại. Tôi đâm lo, tôi nói với Vân, Vân cũng nghĩ như tôi, thấy tương lại bấp bênh quá.
Trong toán lính còn đóng ở đơn vi cạnh quán, có một người mặt mày thật chân hậu, dễ mến, xem ra hình như rất cảm nàng Vân và nàng ta cũng vậy, Vân đối với anh ta rất đặc biệt . Thấy anh mặc áo hoa rừng, trên vai có mang chữ V, tôi hỏi nhỏ một người lính bạn anh, anh ấy trả lời, ah, Hậu nó mang lon trung sĩ mà chữ nghĩa lính gọi là cánh gà đó chị.
Một trưa quán ít khách, tôi ngồi ru cháu bé ngủ ở nhà sau, để cho Vân và Hậu ( anh ta tên là Nghĩa Hậu ) nguyên buổi trưa. Lúc Hậu trở về đơn vị, Vân gọi tôi tâm tình
Vân thố lộ với tôi là hai anh chị mết nhau lắm, và Hậu bảo Vân Hậu muốn cùng Vân thành vơ chồng ngày Hậu mãn lính. Vân bằng lòng chờ đợi anh. Vân thú hết với Hậu về đời Vân, nhưng Hậu bảo Hậu không nề hà dĩ vãng của nàng, Hậu bảo Vân và tôi là hai sắc hoa trong thời loạn. Vân rất vui và cảm động tấm lòng độ lượng của Hậu, Vân nói nhưng làm sao anh giới thiệu Vân với gia đình của Hậu ở Đà Lạt lần tới khi anh được nghỉ phép vài ngày, Hậu trả lời không cần phải nói rõ Hậu gặp Vân ở đâu, hơn nữa, anh lớn rồi và anh là lính cuộc đời nay sống mai chết nên anh muốn cho Vân hưởng hạnh phúc cùng anh cho dù vài tháng, vài ngày, vài giây.... Vân hứa sẽ lấy Hậu làm chồng và sau đó sẽ gửi quán lại cho tôi trông nom.
Tuần sau đó, Vân bảo tôi Vân sẽ về thăm người dì ruột ở Quảng Trị và hôm rồi sẽ trở về với tôi trong coi quán và chờ Hậu về. Nhưng Vân sẽ không bao giờ về với mẹ con tôi nữa. Chuyến xe đò trong đó có Vân đã trúng mìn, tất cả xe dều chết hết.
Thế là tôi lại bơ vơ thêm lần nữa, mất người bạn thiết, lạc người lính không biết tên mà tôi đã đem lòng yêu thương, tôi khóc hết nước mắt. Hậu cũng đi rồi, không biết phải ra chiến trường nào! Nhiều lúc nghe tiếng súng và đại bác gầm trong đêm, tôi ước có viên đạn lạc nào đó lấy luôn sự sống của tôi cho rồi, nhưng khi tôi nghe tiếng khóc con thơ bên cạnh, tôi sực tỉnh cơn ác mộng. Tôi đã tự hứa với mình là tôi sẽ nuôi cháu cho thành người vì tôi vẫn có hy vọng có thể ngày nào đó mẹ con tôi sẽ gặp lại người xưa.
Tôi vẫn tiếp tục ngày ngày cho quán, nhưng rồi cũng bối rối quá vì hình như có cái gì đó không ổn. Ngoài đường bây giờ từng đoàn người tay nải, tay bế tay bồng chạy, mà chạy đi đâu, không hỏi ai được, rồi thêm vào đó xe chở lính đầy đường, máy bay trực thăng bay rền trời, tôi cũng đâm hoảng, lúc này không còn thấy lính đến uống nước nữa.
...
Cuối tháng Tư 75.
Đang hoang mang chưa biết phải làm gì thì ngay sáng hôm đó, Hậu không biết từ đâu chạy bay vào quán, réo tôi bảo thu xép vài thứ cần thiết cho cháu bé, bảo hai cô gái giúp quán cũng vậy, tôi đang còn tần ngần không biết đem gì bỏ gì thì Hậu hét to lên bỏ hết, bỏ hết, mau lên, xong Hậu bồng thằng Nam, một tay nắm tay tôi dắt ra cửa, hai cô gái một cô dùng dằng không chịu đi vì em ấy còn mẹ già và em trai nhỏ, bảo chúng tôi cứ đi, để quán lại em lo tiếp.
Hẩu bồng Nam ra xe, trao cháu cho người lính ngồi trên xe, đẩy tôi và cô gái tên Uyên lên xe rồi nhảy phóc lên chỗ tay lái, cho xe chạy thẳng. Trên đường bây giờ thiên hạ như tổ ong vỡ, vừa chạy vừa gào vừa khóc, không còn biết chạy hướng nào nữa. Chiếc xe jeep Hậu phải lách tránh vừa người, vừa convoi lính, phải tay lái cừ lắm mới không đụng ai và cán ai, có nhiều người muốn níu xe lại xin cho quá giang, như Hậu không ngừng, thì giờ cẩn cấp quá rồi. Tôi như con ngáo, hỏi Hậu là thế nào, mới hay là miền Nam đã mất vào tay cọng sản, và chúng tôi đang tìm đường thoát.
Tội thằng Nam, chắc nó cũng cảm được gì đó không an, nó ngồi êm rơ trong lòng người lính. Xe chạy như vậy không biết đã bao lâu và hướng nào vì đi từ sáng sớm tinh mơ, giờ đã tối thui. Hậu bảo chúng tôi là sắp đến Vũng Tàu. Tôi và cô gái cũng không dám hỏi thêm.
Sau cùng, tôi nhận ra bãi biển Vũng Tàu với những hàng dừa như ngái ngủ bây giờ bị dựng đầu dậy bởi tiếng khóc, tiếng réo, tiếng cầu cứu loạn xà ngầu của đám người chạy loạn cũng đang tìm cách thoát ra khơi bằng đủ cách. Vì Hậu hình như đã tính toán săn trước nên khi vừa đến Bãi Trước, anh hối mọi người theo anh chạy xuống mé biển, ở đấy đã có sẵn một chiếc tàu quân sự nhỏ đang chờ chúng tôi, anh để người lính bạn nhảy lê tàu trước, đưa Nam cho anh ta , xong đến cô gái, đến tôi và Hậu cuối cùng, chiếc tàu nhỗ neo chạy vọt ra khơi.
Chiếc tàu chúng tôi chạy ra xa, và tiếng máy hình như vừa ngừng lại, trước mắt là một chiếc tàu lớn của binh chủng Mỹ vì có treo cờ Mỹ. Chiếc tàu dừng hẵn lại, trên tàu Mỹ, có mấy người lính Mỹ thả xuống một cái thang bằng dây. Hậu bảo người lính bạn leo lên, Hậu buột cháu Nam trên lưng anh ta, xong Hậu đỡ tôi leo lên sau, rồi đến phiên cô gái và Hậu.
Thường ngày, leo thang bằng dây như vậy thật là khó khăn, nhưng hôm nay, sự lo lắng và sợ hãi đã làm cho tôi như mọc cánh, leo thật dễ dàng.
Lên đến tàu rồi, thấy Hậu lăng xăng nói chuyện với mất người lính Mỹ anh gặp. Trong lúc đó tôi nhìn quanh, chiếc tàu lớn này chở có lẽ đến 5, 6 ngàn người vừa lính Mỹ, vừa quân nhân Việt Nam Cọng Hoà, vừa đám người tị nạn như tôi, vợ con quân nhân...những người đầy may mắn chạy thoát đặc biệt như vầy.
Qua khỏi cơn kinh hoàng, bất chợt tôi vừa nhận ra mình sẽ rời xa mãi Việt Nam thân yêu, tôi quay lại nhìn về phía Vũng Tàu, xa lắm nên tôi không con thấy và nghe tiếng đám người chạy loạn, chỉ thấy lửa; toàn lửa đỏ cả một góc trời và đám khói đen nghịt bốc cao, Vũng Tàu vừa bị đốt. Tôi thở dài, thế là quê hương thân yêu tôi đã bỏ lại sau lưng mình !
Tôi tìm anh lính để cám ơn anh đã lo cho Nam, tôi tìm Hậu để muốn nói một lời nào đó, và để hỏi Hậu về tin tức mình sẽ đi về đâu...Hậu thây tôi đến gần, anh nhìn tôi, nở một nụ cười đón tôi nhưng thật buồn, rồi thôi, hai chúng tôi đứng bên nhau không nói thêm gì nữa, tôi thấy mắt Hậu nhìn về phia tôi cũng vừa nhìn lúc nãy, đôi mắt anh chứa một nỗi buồn kín đáo, trầm lặng, tôi biết anh đang nghĩ đến quê hương vừa bỏ mất, đến Vân, tình yêu đầu đời của anh nay chỉ còn là một hoài niệm khó quên, hình ảnh của những mảnh thịt da tan tác đó đây, nhầy nhụa máu cùng đất đỏ cao nguyên của Vân, của những người lính đồng đội của anh đã nằm xuống, của những người dân chết vì một viên đạn, một mảnh bom vô tình rơi trúng trên một quãng đường nào đó của quốc lộ...
4 - GIỌT NƯỚC MẮT TRỞ HỒNG LONG LANH
( Tiếp theo giọt nước mắt biết đau )
Trên chiếc Hàng Không Mẫu Hạm Hoa Kỳ chở dân tị nạn chúng tôi bây giờ bớt người, vì đến đảo Subic Bay, có khu trục hạm khác đang đậu chờ để chia bớt số dân di tản chia làm hai ra, dân trên tàu chúng tôi thấy tàu kia tản bớt còn ít người nên ùn ùn xuống bớt tàu nầy qua bên tàu kia. Không biết là chiến hạm này sẽ đi Canada hay Úc thì tôi không rõ lắm.
Thấy bớt được người, Hậu bảo anh bạn lính, Uyên và tôi cứ ở lại đây vì Hậu bảo tàu này chắc sẽ qua thẳng đảo Guam.
Tôi mở ngoặc nói về người Mỹ một chút, những ngày trên tàu, hầu hết lính Mỹ đối với đám dân tị nạn chúng tôi rất tốt, chúng tôi mỗi ngày vẫn nhận được 3 bữa ăn có cơm chỉ khổ là họ không biết biết nấu kiểu Việt Nam, nhiều nước quá nên cơm nhảo, nhưng dù sao khi đói ăn gì vẫn thấy ngon, đồ ăn toàn là đồ hộp như thịt hộp...các cháu bé thì được phát thêm sữa bột Mỹ...Tôi cám ơn những người Mỹ đã đón nhận chúng tôi với nỗi thông cảm sâu sắc tình người.
Vì bớt người nên chúng tôi không còn nằm như cá mòi sắp lớp nữa, Hậu tìm được cho bọn con gái chúng tôi một chỗ trên boong, thoải mái. Những người lính Mỹ đem cho chúng tôi mỗi người một tấm nệm bằng cao su,một tấm mền.vừa ấm cũng vừa êm nên cũng đỡ khổ cho tấm lưng gầy, mấy hôm nay bị cong vì nằm hụt chỗ.
Đêm nay, đêm bình yên đầu tiên tôi nhìn thấy trăng, bao ngày lênh đênh trên biển, sự lo âu và đau buồn vì cớ cái chuyện rời bỏ quê hương đang bị dày xéo bỡi chế độ khắc nghiệt độc tài sau chiến tranh. Nhớ cái chết thảm thương tội nghiệp của Vân, tôi như người ngồi trên lửa và mắt tôi như mù đi. Đêm nay ngồi ôm cho bé Nam ngủ, tôi ngồi cạnh Hậu, Sang – anh lính chưa quen và Uyên, tôi chợt thấy trên nền trời đêm xanh trong, có mặt trăng và những ngôi sao lấp lánh, chợt tôi nhớ đến 4 câu thơ của người lính không biết tên đọc cho tôi nghe lúc anh nằm cạnh, anh vuốt tóc tôi âu yếm:
giữa khuya tay gối đợi chờ
em đi vào giấc mơ đời lênh đênh
trăng vào xiêm áo nhẹ tênh
oằn thân ngà ngọc cong vênh cội nguồn.... mắt tôi chợt ướt, tôi lắc đầu cho quên đi kỷ niệm, vì giờ này đâu còn là lúc để nhớ mà chỉ lo ngay ngáy ngày mai mình và con sẽ ra sao và tương lai sẽ đi về đâu...
Lênh đênh trên biển như vậy, sau 11 ngày, thì chiến hạm đến hải phận của đảo Guam. Trước khi cho chúng tôi sang những chiếc tàu nhỏ của tuần dương hạm để vào đảo, họ phát cho chúng tôi ít quần áo, các người đàn ông mỗi người một chiếc sơ mi chim cò kiểu người Phi Luật Tân .
Bỗng tôi nghe có tiếng thét từ trên boong cao, tôi đưa cháu Nam cho Uyên, đưa mắt tìm Hậu nhưng không thấy, tôi chạy vội leo lên boong, thấy Hậu và một nhóm người đang nhìn xuống biển, tôi vội vàng chạy đến tìm Hậu, đưa mắt hỏi. Chỉ nghe Hậu thở dài và đám người kia phần nhiều là quân nhân VNCH, mặt họ thật buồn.
Hậu kễ cho tôi nghe câu chuyện từ đâu có tiếng thét nhói tim người nghe lúc nãy: Lúc mọi người được phát chi cho quần áo, chiếc áo sơ mi chim cò kiểu Phi Luật Tân vẫn mặc. Như mọi người quân nhân khác, Hậu cầm chiếc áo trong tay, tần ngàn không biết nên cổi bộ quân phục đang bận trên người để thay, chợt Hậu thấy đằng xa một anh quân nhân cầm trên tay chiếc áo, vẻ mặt như đang nghĩ ngợi một điều gì quan trọng, có lẽ anh ta đang đối diện với một sự thật tàn nhẫn không thể chối bỏ hay quên được: Đó là danh dự tổ quốc, lý tưởng của người làm trai đã hy sinh cả cuộc đời, tuổi trẻ, gia đình để bảo vệ miền đất tự do của anh đã mất hết. Trong một khắc ngắn, như đã quyết định, anh leo lên bờ boong tàu, lao mình xuống biển mà sóng đã nuốt chửng mất hút thân anh trong biển mênh mông trong lúc Hậu chưa kịp làm một cử chỉ gì để giữ anh lại! Vậy là bao nhiêu chí lớn trong một khắc ngắn đã chìm theo những bọt sóng vô tình....Hậu nắm tay tôi, ngậm ngùi cho hoàn cảnh của những người cầm súng không giữ được quê hương ! Hậu nghĩ trong đầu, khi cầm chiếc áo chim cò anh vừa nhận được, anh cảm thấy lòng anh rất thẹn, thẹn vì anh thấy mình thật bất lực, anh là một quân nhân của Quân Lực Việt Nam Cọng Hoà, trong tay anh cầm súng cùng với anh em chiến hữucố chiến đấu đến phút cuối cùng, vậy mà không làm tròn được sứ mạng của người trai lúc quê hương đang gặp nguy biến, không ngăn chận được kẽ thù, anh cũng đã nghĩ đến chỉ có cái chết mới có thể xin tạ lỗi cùng quê hương, nên anh rất hiểu tâm trạng người quân nhân vừa đã nhảy xuống biển tự vẫn vừa rồi.
Tôi nhìn Hậu, thấy sự xót xa trong mắt Hậu, tôi vội bấu chặt lấy cánh tay Hậu:
-Hậu, Hậu đừng làm vậy, đã không có ích gì mà còn làm cho Vân dưới suối vàng buồn thêm, và còn những người còn sống, đồng bạn Hậu, mẹ con chị còn cần đến Hậu.
Vào đến đảo, chúng tôi cũng được đón tiếp đàng hoàng. Mỗi gia đình được chia cho một căn lều vải . Chúng tôi là những người gần như đầu tiên đến đảo, được đối đãi rất tốt. Mỗi ngày nhận được 3 khẩu phần. Cuộc sống trên đảo cũng tạm qua ngày trong lúc chờ đợi Uỷ Ban Liên Hiệp Quốc quyết định cho tương lai của những người di tản.
Trên đảo có một văn phòng đại diện Liên Hiệp Quốc, họ cần những người biết tiếng Pháp, tiếng Anh để làm thông dịch viên. Hậu và tôi tình nguyện vào làm vì chúng tôi nói thạo 3 thứ tiếng.
Sau đó thấy Hậu độc thân, họ hỏi anh muốn đi đâu và có thân nhân ở đâu, Hậu bảo anh đã liên lạc được với vợ chồng em gái anh ở Mỹ và chịu bảo trợ cho anh, và anh đã được đồng ý cho đi Hoa Kỳ. Sau đó đến tôi, thấy tôi thạo tiếng Anh, và có con nhỏ, họ bảo tôi được quyền ưu tiên chọn xứ, và sau đó do sự bảo trợ của nhà thờ, họ tìm được cho tôi một gia đình hai vợ chồng người Mỹ cao tuổi đang cần một người giúp việc nhà, họ liên lạc với gia đình này và tôi được nhận.
Cuộc đời mẹ con tôi đến một ngã rẽ may mắn, nhiều khi nghĩ lại, tôi cũng tự hỏi có phải tôi đẻ bọc điều không, hay định mệnh do Trời Phật xếp đặt.
Ông bà Mỹ đối với mẹ con tôi như người nhà. Ngoài những giờ làm việc, bà chủ cho tôi theo học lớp tiếng Anh cho người ngoại quốc, vì dù tôi thạo tiếng Anh, nhưng ở Mỹ họ nói mau quá khó nghe vì nuốt chữ. Và vì chợ búa, món ăn tôi chưa thạo việc lắm, chỉ có cái vui là ông bà rất thích đồ ăn Việt nên mê những món tôi nấu.
Ở đây có nhiều hội từ thiện các nhà thờ, thường cho mẹ con tôi quần áo …có mặc rồi nhưng chưa cũ lắm, cháu Nam thì ban ngày được đi mẫu giáo, tóm lại, cuộc đời tôi không đến nổi nổi trôi lắm nếu hai ông bà Mỹ không mất đi. Từ đó, tôi lại phải lo tìm việc khác để làm nuôi con.
Tôi nhờ nhà thờ tìm cho tôi chỗ làm, và tôi được nhận vào nấu ăn cho một nhà hàng Việt, với sự dành giụm, mấy năm sau tôi mua được một căn nhà nhỏ đủ cho mẹ con tôi ở. Tôi tiếp tục như vậy và nuôi con cho đến lúc nó ra đại học. Bây Giờ Nam đã là một luật sư . Nó tìm được chỗ làm tốt cùng với một luật sư người Mỹ gốc Việt.
Hiên nay tôi đã ngoài lục tuần. Tôi vẫn sống độc thân nuôi con, dù có rất nhiều người thương và xin cưới tôi. Trong tim tôi, bao giờ cũng chỉ có một hình bóng duy nhất của người lính không biết tên mà tôi vẫn xem anh như chồng mình. Tôi cứ cầu nguyện Trời Phật cho tôi gặp lại anh ấy dù chỉ một lần là đủ mãn nguyện rồi. Nam từ nhỏ vẫn hỏi cha nó đâu, tôi giải thích cho con cha nó là một người lính trước đây của binh chủng Biệt Động Quân Việt Nam Cộng Hoà.
40 năm sau
.......
Buổi tối hôm đó, tôi đi dự đám cưới con của bạn, tôi không thể nào ngờ là mình đã gặp lại người xưa. Anh đưa tôi về nhà, tôi mời anh hôm sau đến chơi và để cho anh biết một chuyện mà anh không bao giờ ngờ đến.
Trong một bữa tiệc cưới con trai bạn, tôi đi dự hôm đó,mặc chiếc áo dài tím như thời còn là học trò nhưng hở cổ, thân người vẫn mỏng mảnh, và nhìn chung sắc diện cũng còn dễ coi, chưa bị thời gian hằn những nếp nhăn mặc dù đời tôi quá ê chề lúc trẻ. Trên cổ trắng ngần của mình, sợi dây chuyền người lính không biết tên đã tặng vẫn nằm yên cùng chỗ khi người ấy đeo vào cho tôi. Tôi đang đứng nói chuyện với mẹ cô dâu, chợt thấy có một người đàn ông tóc hơi hoa râm nhìn tôi chăm chú, tôi cố nghĩ tìm xem có quen không, thì người ấy đã đi về phía tôi, nhìn đăm đăm vào khoảng cổ trần của tôi:
- Xin lỗi bà về tội tôi đường đột sắp hỏi môt câu, nếu có gì thấy thất lễ, mong bà lượng thứ cho. Chưa kịp trả lời bằng lòng hay không, ông ta tiếp theo:
- Xin lỗi bà, làm sao bà có sợi dây chuyền này? bất giác tôi nhìn tay ông ta đang cầm cốc rượu, một chiếc nhẫn bạc quen thuộc trên ngón tay út, cả hai người, ông ta và tôi đánh rơi hai cốc rượu xuống đất cùng một lần theo sau hai tiếng như thoát ra từ ngực mỗi người:
- Anh
- Em...
Anh đưa tôi về nhà, tôi mời anh hôm sau đến chơi và để cho anh biết một chuyện mà anh không bao giờ ngờ đến.
Hôm ấy tôi làm một bữa cơm thật giản dị nhưng để hết thương yêu vào những món mà ngày anh đến quán Vân tôi đã tự tay nấu cho anh và nhân thể tôi gọi Nam đến ăn cơm nhưng chưa cho con biết vì sao tôi căn dặn con là phải đến. Hôm nay tôi cũng sửa soạn làm đẹp một chút và nhìn gương, tôi rất tự hào mình vẫn còn những nét xưa.
Nghe chuông cửa reo, tôi vội vàng ra mở cửa, thấy anh ôm trên tay một bó hồng đỏ và chào tôi bằng một nụ cười thật tươi, tôi sững hết một phút, ban ngày nhìn rõ, nụ cười đó của anh vẫn dành cho tôi những ngày ngắn ngủi thương yêu nhau ngày xưa. Anh đưa cho tôi bó hồng, anh bảo có 40 đoá hoa, tôi hỏi tại sao lại 40 đoá hoa?
- Vì đã 40 năm anh chưa gặp lại em. Và mỗi một đoá hồng là một năm tròn anh nhớ em đó em.
Nước mắt tôi ứa ra vì cảm động. Tối qua ở tiệc cưới, anh bảo anh vẫn ở một mình đến bây giờ vì cũng thầm mong ngày nào đó gặp lại tôi.
Tôi mời anh vào nhà, mời anh vào salon, mời anh ngồi ở chiếc ghế bành một chỗ bên tay trái tôi, tôi mở chai champagne, rót vào hai cốc, mời anh uống rượu khai vị. Anh nắm tay bảo tôi ngồi xuống cạnh anh, anh ôm tôi hôn nồng nàn như đêm đầu tiên mới gặp .
Qua hết những phút cảm xúc, tôi đứng dậy, đi lại bàn viết, mở hộc tủ lâu nay tôi vẫn khoá, tôi lấy bao thuốc lá Capstan cũ đưa cho anh, anh ngạc nhiên nhìn tôi, tôi ra dấu cho anh mở đi.
Anh cầm bao thuốc, mở ra, anh như sửng lại: trong bao thuốc anh để lại trên bàn khi anh trở về đơn vị còn y nguyên số tiền lương tháng cuối cùng anh để lại cho tôi, tấm ảnh cũ của anh và bài thơ anh viết vội tặng tôi trước khi anh lên đường. Anh lặng người đi mấy phút, xong anh kéo tôi lại, dang tay ôm trọn tôi trong vòng tay anh.
- Sao em lại để dành số tiền này vậy?
- Vì đó thuộc về những kỷ niệm ít oi anh để lại cho em trước khi anh đi.
- Anh bao em nếu em cần thì tiêu, không thì ngày gặp lại, em trả lại anh cũng được
- ???
- Vì em không phải cần đến số tiền đó nên...
Ngay lúc ấy, cửa nhà mở, cháu Nam bước vào, thấy anh, nó khựng lại một giây, xong bước lại gần, đứng cụp hai chân với nhau và đưa tay phải lên trán chào anh theo kiểu nhà binh.Thấy anh bỡ ngỡ, Nam lên tiếng trước:
- Con chào Ba, rồi đến gần hôn anh trên má.
Anh ngạc nhiên nhìn Nam rồi nhìn tôi, tôi chưa kịp lên tiếng thì Nam đã giành nói:
- Thưa, con biết là Ba, vì khi con vừa bước vào phòng khách, thấy Ba ngồi trên chiếc ghế mà Mẹ con không mời ai ngồi trên ấy, kễ cả bạn bè của Mẹ hay ngay cả chú Hậu, vì Mẹ con vẫn nói với con là người đàn ông nào bước vào nhà và được Mẹ con mời ngồi vào chiếc ghế này sẽ là cha của con mà thôi, vì vậy mà con biết là Ba.
Anh nhìn tôi, tôi hiểu ra, tôi nói :
- Mấy tháng sau khi anh đi, em đã có thai, và đây là con trai chúng mình đấy anh, con tên là Nam, Nguyễn Việt Nam, em khai họ mẹ vì không biết anh tên gì và họ gì, anh cười thật tươi:
- Anh là Cường, Nguyễn Việt Cường.
- Còn em là Trầm Hương, anh trả lời hộ tôi, vì phía trong chiếc nhẫn em tặng anh đêm đó, anh đọc thấy tên em khắc trong nhẫn : Tôn Nữ Trầm Hương, rồi ôm tôi âu yếm...Hạnh Phúc thật bất ngờ còn đến với những ngưởi bạc hạnh như tôi.
đht
Cám ơn người đã tặng cho tôi bài thơ Mai Lên Nớ, viết riêng cho chuyện ngắn này.

Donghuong
04-26-2016, 10:27 PM
CUỐI NGỌN NẮNG TRÔI

https://vietcongonline.files.wordpress.com/2015/05/157.jpg?w=653&h=372&crop=1


Trời nắng gắt .Những đám mây lông cừu trôi nhẹ nhàng, chầm chậm. Không gió, trời xanh bỗng mờ dần sau hơi nắng đang bốc cao, mờ mờ như làn sương mong mỏng.
Thạch Hương ngồi trên ghế đu, tập thơ tay viết từ lâu nay mới có dịp được nhìn thấy ánh sáng mặt trời.Tập thơ kèm thêm những lá thư cũ của Văn gửi ngày Văn vưà vào đại học

•HUYỀN THOẠI TUỔI NGỌC EM

Văn ơi ! anh hỏi tuổi ngọc em à ? Anh còn nhớ chút nào không hở Văn ? Em không còn tuổi ngọc, em đã là ….
Hồi đó anh cứ cho em làm khó, làm dễ, kiêu kỳ, lạnh lùng xa lạ ?
Con gái mà anh, lại là cô gái Đồng Khánh nữa !
Không phải vậy đâu anh. Anh đoán trật hết rồi, tại cái nhìn cuả anh nó lưu luyến quá nên em sợ.
Anh đã hỏi em sợ gì ? Em sợ mai sau . Phải đó, 2 chữ mai sau làm em suy nghĩ lui, suy nghĩ tới mai sau dù có bao giờ ??
Em ngồi viết những dòng chữ này, cái nóng ngoài trời thiêu đốt da thịt vì em bận áo tay ngắn. Mồ hôi chảy giọt, mồ hôi mặn muối. Uả , mà sao trên trang giấy cũng nhòe ? À, tại mồ hôi trong mắt em rơi trên đó đó Văn ơi.
Xa nhau từ khuya, từ khuya thời gian chứ không phải là đêm đâu anh.
Em đang ngồi đọc truyện cuả một tác giả quen thuộc, viết quá hay, hay là tại truyện truyền cảm quá đến nổi em sống trong từng nhân vật, rồi tưởng là chuyện thật đời mình., em đang cạnh anh. Anh trong vai tù nhân, anh trong vai người vượt biên khi gặp lại vợ mình, vợ mình đã có chồng khác ; anh trong vai người lính đi tù về với mảnh đạn còn trong đầu, anh trong vai người say, anh trong vai……
Văn ơi ! lâu lắm rồi em chưa được trở lại đi bên anh, nhìn sông Hương buồn anh hay nóí :
_Sông không những mang tên em, mà tâm tình cũng giống em, trên mặt lững lờ, sóng lăn tăn,nhưng là những con sóng ngầm dưới đáy, cuồn cuộn, nóng bỏng, sâu kín, mắt em chưá cả một trời thương nhớ vô cùng tận, anh lặn mãi vẫn chưa thấy đáy bao giờ !

-mắt em như một tinh cầu mộng
chứa cả đam mê vạn lý tình *

Nhưng ngày nay, Văn còn giữ lập trường của anh không ? vì em xa anh lâu lắm . Em bỏ Huế theo ba mẹ vào Nam, rồi ba lại gửi em lên Đà Lạt vào trường xơ, muốn cho em giỏi ngoại ngữ, nên em bặt tin anh từ đó. Em rất buồn, tưởng đã mất Văn luôn rồi, nhưng trời cũng còn thương em.
Ngày vào thi vấn đáp Anh Văn tú tài đôi, em đang ngồi ôn lại bài chờ đến phiên mình nên không thấy một cặp mắt nào đó đanh chăm chú nhìn mình .
_Cô Thạch Hương
Nghe giọng quen quen, em ngửng đầu:
_Thưa thầ...y ; là là e....m
_Thạch Hương ! tô..i a…nh không ngờ lại gặp Thạch Hương !
Văn nói nhỏ :
- Em chờ anh lát nữa cùng về.
- _Thư…a Thầ…y con sợ !
- _Con ??
- _Dạ, tại quen miệng gọi thầy cô lâu ni , dạ, sợ đi với thầ….y , người ta dị nghị.
- ???
Nói vậy nhưng Thạch Hương cũng chờ Văn hơi xa xa cổng trường Gia Long một tí.
- 3 năm, 3 năm mà dài bằng mười thế kỷ ! Em tưởng Văn quên mất em rồi chứ !
Văn dạy ngoại ngữ ở Long Xuyên. Từ lúc gặp lại Thạch Hương, Văn vẫn về SàiGòn mỗi cuối tuần.
Giờ em đã là người lớn, xinh ra, duyên dáng ra, tóm lại mẹ hay nói là lúc ni con gái mẹ đã trổ mã, đặc biệt miệng rất có duyên với chiếc răng khểnh Văn rất thích, Văn đã viết thành thơ ngay từ đầu mới quen
Văn vẫn vậy, vẫn dáng gầy gầy, vẫn mái tóc bơ vơ em đặt tên vì có một chùm tóc cứ rơi rũ xuống chiếc trán rộng, đôi mắt to đen được nấp sau hai gọng kính cận trắng rất thư sinh, nụ cười tươi hiền dịu đã làm cho các cô Đồng Khánh lúc xưa ngày em còn rất trẻ mềm lòng, nhưng em là người may mắn chiếm được con tim Văn trước mọi người. Văn mồ côi cha mẹ từ bé, được người cô em cha Văn nuôi, giờ cô đã mất nên Văn mồ côi hai lần.
Vì vậy Văn rất thương ba mẹ Thạch Hương như cha mẹ ruột mình, và ba mẹ Thạch Hương cũng xem Văn như con, bây giờ thì ông bà muốn Văn thành con rễ.
Văn vẫn đến nhà mỗi chiều thứ bảy đưa Thạch Hương đi chơi, đi ăn tiệm, lâu lâu dẫn đi nghe nhạc phòng trà đưa Thạch Hương đi Queen Bee, Đêm Màu Hồng cùng với bạn, hay đưa Thạch Hương đi khiêu vũ, tiếng là đi khiêu vũ nhưng thật ra vì đám bạn thân của Văn, Văn không thích nhảy, còn Thạch Hương lại quá dốt vì cho đến bây chừ cũng không biết nhảy vì ba me không cho Thạch Hương đi đâu cả, cho đến lúc gặp lại Văn.
Văn không uống rượu, không hút thuốc chỉ cùng quá là một cốc bia, nên dưới mắt ba mẹ Thạch Hương, Văn thật hoàn toàn người đàn ông mà ông bà muốn chọn cho con gái mình.
………….
Chiến sự bắt đầu thay đổi, tiếng súng đại bác xa xa đã bắt đầu nghe gầm gừ.
Văn bỏ dạy, theo học khoá sĩ quan Đà Lạt 3 năm.
Đơn vị Văn được đưa đi xa tận Kontum, Pleiku... lâu lâu mới có ngày phép về thăm Thạch Hương.
- Văn ơi, SàiGòn không Văn, buồn chi lạ. Nhưng mỗi lần Văn về phép trong bộ quân phục, mấy ngôi sao bên vai chiếu lấp lánh dưới nắng, em đi bên cạnh Văn, hãnh diện vô cùng.
Văn xin ba mẹ cho cưới Thạch Hương vào dịp Tết , còn chỉ vài tháng nữa thôi. Nhưng Tết cũng đã qua lâu rồi đơn vị Văn bị cấm trại 100/100, tin Văn biền biệt.
- Văn ơi ! em như người không hồn, em đi tìm Văn khắp nơi, từ văn phòng quân sự này đến văn phòng khác, chỉ biết phong phanh có thể Văn đang ở Pleime, hay Đồng Xoài, hay Bình Giã vvv.
- Thạch Hương gầy rạc người . Muốn cho con gái mình bớt buồn , ba me Thạch Hương gửi Thạch Hương đi ngoại quốc học.
- _ Văn ơi, không có Văn, em không biết làm gì về cuộc đời mình, thì giờ thừa thải, lòng rỗng tuếch, em theo Hồng Thập Tự đi Ấn Độ, vào những trại cùi, chia sẻ và xoa dịu bớt khổ đau của những con người tật nguyền .
Tuy em không cùi thân thể, nhưng linh hồn và tương lai em cũng đã cùi từ ngày vắng Văn !
- Cả gần chục năm trời, em vẫn để tang Văn, xem như anh không còn nữa. Lòng em bây giờ đúng như tên cúng cơm của em
- :_ nàng Hương hoá đá :Thạch Hương !
......

- SàiGòn, Tân Sơn Nhất

Bao lâu rồi em chưa trở lại đây, đây đâu còn chi nữa ngoài ba mẹ để em lưu luyến ?
Vừa thấy Thạch Hương xách vali ra cửa, mẹ ôm chầm vai khóc
- _Mẹ, con về thăm ba mẹ sao mẹ lại buồn dữ rưá ?
- Chầm chậm , mẹ lấy từ xách tay đưa cho Thạch Hương một phong thư đã ngã vàng .
- _Thư gì đây ?
- _ Con về nhà hãy đọc.

SG, ngày.. tháng…

Thạch Hương,

Anh xin lỗi đã dối em, anh đã về lại SàiGòn từ lâu, nhưng anh không muốn gặp em, vì anh bây giờ không còn nguyên vẹn để cho em cuộc đời mình. Anh đã vì một lý do khó nói, anh đã lập gia đình với một người không phải là em . Anh biết em sẽ đau buồn lắm, nhưng anh không thể nào làm khác, mong em hiểu và hãy quên anh . Em cứ xem anh đã chết. Anh đã phản bội em, anh không mong em tha thứ .
Anh muốn thấy em lập gia đình, và hạnh phúc hơn anh.
Tạ tội cùng em
Văn
-Trời ơi ! té ra bao nhiêu năm nay em thương nhớ, không hy vọng nhưng vẫn đợi chờ và thủy chung nhứt dạ, Văn lại tệ với em đến thế sao ?
Cả tuần lễ dài, Thạch Hương không cười không nói. Mẹ vẫn theo cạnh gạ chuyện cho Thạch Hương bớt buồn.Cha cũng âm thâm nhìn con gái mình rũ rượi, buồn hiu theo.
Đêm cuối ở nhà, Thạch Hương đã vào phòng, sắp tắt đèn vào giường đi ngủ, có tiếng chân dừng lại ngoài hành lang trước phòng, tiếng gõ cửa nhè nhẹ
_ Thạch Hương, mẹ vào được không ? mẹ muốn nói với con một chuyện quan trọng.
Thạch Hương bước lại mở cửa :
_Chuyện chi vậy mẹ ?
_ Chuyện Văn
Thạch Hương thở dài
_Thôi mẹ, cho con xin, hãy để cho con được bình yên tâm hồn, con không muốn mẹ nhắc đến con người phản trắc ấy nữa.
_ Thạch Hương, khoan trách đã, nghe mẹ nói rồi con muốn nghĩ sao là quyền của con .
_ Văn đã trở về từ Pleime, sau một trận đánh ác liệt, mặt Văn bị mảnh bom lửa trúng, chỉ còn lại mỗi một con mắt nửa mặt kia cháy nám, thêm cụt một chân. Văn có nhờ bạn ngầm cho mẹ và ba hay tin Văn còn sống, nhưng xin mẹ thề không cho con biết
Ngày con ra phi trường mấy năm trước,Văn có mặt ờ đấy muốn nhìn con lần chót trước khi mất con luôn.
Nhìn con ra máy bay, nước mắt Văn ứa ra từ con mắt còn lại, ba mẹ rất đau lòng . Sau đó ba mẹ đưa Văn về ở nhà của chú Sáu con chú Sáu con là bác sĩ trong quân đội, chú Sáu con hết lòng lo cho Văn, nhưng một năm sau, vì những vết thương trầm trọng, thêm vào bệnh tinh thần, nhớ thương con, Văn đã chết trên tay mẹ .
Hôm mẹ và ba đưa con đi thăm mộ nói là mộ của người bà con nhưng thật ra là mộ Văn đó Thạch Hương à .Trước lúc con về thăm, mẹ và ba đã cho người xây lại mộ cho Văn. Nghe tin con về, ba biểu mẹ khoan khắc chữ và tên lên bia đá, sợ con hiểu ra sự thật mà xót xa.Nhưng mẹ nhìn con, mẹ không đành lòng nên mẹ muốn con lên thăm Văn trước khi trở lại xa nhà, cho Văn từ dưới sâu được nhìn con lần này là lần chót.
_ Trời ơi anh !
Thạch Hương té sụp xuống đất ,
Em đâu có dè !Tiếng kêu tắt ngang cổ họng, nước mắt trào như dòng lũ.
Văn ơi ! bây giờ Văn mới thật là vĩnh viễn của em ! *thơ Cao Nguyên

đông hương



quê hương em là Huế
quê tim em là anh
http://ngotrucdong huong.blogspot.com/

Donghuong
04-26-2016, 10:27 PM
http://1.bp.blogspot.com/-EGxAPuk69Iw/TbPu-tjhiPI/AAAAAAAAC-4/uRW14rjOkXw/s400/thiennga.jpg

Từ ngày Hào nghỉ hưu, anh bán hết nhà cửa trên phố, về mua một ngôi nhà ở quê cách chỗ ở cũ của anh cả mấy trăm cây số. Nhà Hào mua là một trang trại nhà quê, chung quanh có rừng bát ngát và thảo nguyên xanh chung quanh.
Hàng xóm Hào toàn là những trang trại, người dân ở đây rất hiền hoà, dễ thương và chân chất, xem nhau như bà con. Anh rất thích cuộc sống dân dã này. Ban ngày Hào đọc sách, viết bài hoặc làm thơ, anh cũng là một tay cừ nổi tiếng về văn ; buổi chiều sau khi ngủ trưa dậy, Hào vẫn đi dạo một vòng trong cánh rừng bên cạnh một nông trại gần nhà anh. Chiều hôm ấy, Hào đang thơ thẩn đi dạo ngang nông trại đó, anh nhìn vào trong sân, có một đàng ngan trắng, theo sau là những con ngan bé tí chắc mới nở vài ngày, trong đám ngan bé đó, có một con ngan màu xám và què một chân, nó chạy theo bầy anh chị không được, nó ráng lết đến gần mẹ thì bị mẹ lấy mỏ mổ trên đầu, nó lại chạy tìm anh chị nó, thì vẫn bị những cái mỗ trên đầu trên lưng đau kêu thảm thiết, sau cùng, nó mỏi quá và nằm liệt trên bờ cỏ của đường đi.
Bỗng từ trong trại bên cạnh, có con chó thứ người ta nuôi để giữ bò, trừu nhà xổ ra định cắn con ngan què đó, Hào thấy, anh lấy cành củi bên đường xua chó, con chó chạy xa anh một đoạn, xong nhìn lại anh, gầm gừ sủa.
Hào cúi xuống ôm con ngan xám lên, đặt nó trong tay, nó hình như lã người vì đói và mệt, mắt nhắm nghiền, chắc sẽ không sống nổi; thấy tội Hào ôm nó, vuốt những đám lông tơ chưa đủ che mưa nắng, anh bồng nó về nhà, anh lấy một cái thùng carton, để ít áo cũ của anh trong đó và đặt nó vào cho ấm, xong anh xuống bếp tìm chút ruột bánh mì, anh nhai cho thật nhỏ, anh đút cho nó ăn, nó không đủ sức anh phải bóp mỏ nó và đút bánh mì vào, mớm cho nó một chút nước miếng để bánh mì có thể tự trôi ngang cổ bé tí của nó .
Mỗi ngày anh săn sóc nó đều đặn, khi thì cho nó chút cá, chút tôm. Dần dần nó tỉnh lại, lớn lên trong thấy, và lông bắt đầu dài nhưng vẫn xám. Bây giờ nó đã lành chân, khi Hào đi dạo buổi chiều, nó vẫn lẽo đẽo sau chân anh, nó quấn quýt anh không rời, mỗi lần anh ngồi ôm nó lên, nó kêu những tiếng thật vui như mừng anh, xong lấy mỏ quệt quệt tay anh rối rít như cám ơn anh, lần khác thì nó để yên đầu trên người anh khi anh ôm nó vào lòng.
Gần nhà Hào có cái hồ nước người trong xóm làm cho đẹp, chung quanh trồng những cây liễu rũ và thảm cỏ xanh rì để thiên hạ đến ngồi chơi hoặc câu cá .
Hôm ấy, trời nóng, đã buổi chiều nhưng vẫn hâm hâm, Hào ra hóng mát, ngồi xuống bãi cỏ bên hồ cạnh mặt nước; con ngan vẫn nằm cạnh anh, bỗng nhiên, nó ngóc dậy chạy xuống hồ, anh gọi tên nó, à quên anh đặt tên cho nó là Què, thường thường nghe tên là nó chạy u tới anh, nhưng lần ni nó chạy và phóng xuống hồ, hoảng hốt, anh đứng dậy chạy theo Què, nó bay xuống nước, hụp nguyên người nó trong nước; lúc nó nhoai người lên bỗng nhiên cánh, lông nó trở trắng toát; anh dụi mắt nhìn: Què trở thành một con thiên nga!
Từ đó Què ở lại dưới hồ, không trở về nhà với Hào, nhưng lâu lâu hình như nó nhớ anh, nó lại về những buổi trưa nhảy lên nằm bên cạnh tay anh, mỏ để trên cổ anh, cho đến khi anh ngủ trưa dậy, anh đi dạo, nó lại chạy theo anh và phóng xuống nước.
Mỗi chiều chừ anh có thói ra hồ câu cá, những con cá lòng tong nhỏ anh câu, anh gọi Què đến, nó há mỏ ra xin, thiệt dễ thương.
Tình anh và Què kéo dài gần một năm, hôm đó đến mùa đông, Què chắc lạnh nên lại lò dò về nhà nằm cạnh lò sưởi bên chân anh. Nó sống cạnh anh suốt mùa đông, đến một ngày trời qua xuân, Què nghe trên không có tiếng gọi của đồng bạn nó, những con ngỗng trời bay ngang, Què nhảy lên lòng anh, lấy mỏ quẹt quẹt trên môi như muốn hôn anh, xong cất cánh bay theo bạn. Thấy Hào ra tựa của đứng nhìn, Què đang bay theo bầy, nó bay ngược lại phía anh, đảo một vòng kêu những tiếng nghe nhói lòng, từ giã và bay thẳng, mắt Hào thật buồn. Hào trở vào nhà, định lấy cất thùng carton Què vẫn nằm, bỗng dưng anh khựng lại, mắt anh ướt:
Trong thùng carton, có một trứng chim! anh cầm trứng lên:
- Què ơi!

đht

Donghuong
05-06-2016, 09:07 AM
https://scontent-cdg2-1.xx.fbcdn.net/v/t1.0-0/s480x480/13179219_1011845045574780_3838584366517714872_n.jp g?oh=9049ae8e13f646f44daf2fc8ae651fde&oe=57B63826
(https://www.facebook.com/photo.php?fbid=1011845045574780&set=gm.209526219439862&type=3)


‎<abbr title="vendredi 6 mai 2016, 10:40" class="_5ptz timestamp livetimestamp" data-shorten="1" data-utime="1462524029"></abbr>
MẠ NÌ ( HEY MUM)

I 've just come home from my friend Cathy home at 3 PM.
I went leaning for a rest against the drawing-room window, looking out into the garden.... Q. was pruning the kiwi tree. Remembering suddenly Barbara had asked me to give her a few cuttings to plant in her garden, I donned my sweater and went out to ask Q. to cut them for me.
While waiting, I looked at the sky. It was overcast, but here and there, there were patches of blue sunny sky.
That sky, I thought, was familiar to me, but how was it that I felt sad and didn't like very much to see it in this month.
I suddenly recalled, it was indeed November, the month I disliked most in the year since 1995.
The light cloud, the chilly Autumn wind, the declining sunshine, the masses of half black half grey clouds have left a big infinite void in my soul: I have lost my Mom in this month, I have become an orphan!
How could I describe that deep- rooted and enduring sadness! As long as I 'd live, I 'd everyday swallow the salty tears while faltering: where 's my Mom? and I 'd say to myself:- Mom has left me, but I 'd comfort myself: :Mom is however always living in me, hello Hương!
Mum, how could ever the very present dream of mine be realized, maybe some day I 'd become a Queen, or turn into a millionaire, or travel round the world, but alas, I could never more kneel down besides your feet, put my head on them anh hug you saying: Mum, Nu ( my name at home),Mạ có nạnh không, like I would say so to you in my childhood.
Mum, how is it that right now, I 'm utterly missing Dad and Joe, maybe because I 'm feeling so alone, I live just for the sake of living, but my life has no longer any meaning.
Mum, here 's my husband by my sides, as well as my children, but no warmth radiates from them, I, like all my family, could find only love and affection in strangers.
Mum, if you were still on this world, residing in your apartment in town, I would come everyday to see you and seek your advice on this and that. Actually, formerly I appreciated your diet of brown rice and sesama, but through a queer spirit of contradiction, I would not tell you and sometimes refused to eat. Now my hands are empty, I have no longer mother, no money.Dad is also not rich, he used to reduce his needs and donate me the spared money. Sometimes I feel desperate, I would like to send gifts to daddy and Joe on certain occasions, but atlas! I can't realize my wish, only in my dream could I give them pleinty of things.
Mum,I think I 'm just like you, everyday I have some thought to write down, but right at the moment I have no paper handy, or I 'm busy, then I foget all about it, anh the next day, the thoughts have become obsolete, and I feel too much lazy to try to remember them.
Mum, one day, I considered stopping my life here to go to St Gaudens to have another more interesting one, at the beginning I felt so attracted by the idea, because on that day, Q. was very agressive against me, I wanted to abandon home and go far away for some time. I asked Dad for advice, he dissuaded me to do so, in exposing the inconvenients of such a change. But as you know, it was not because of Dad's dissuation that I abandoned the idea, you know my character, but rather for a certain number of reasons.
First, I disliked the town, because I have pleinty of bad souvenirs there, as well as the road from St Girons to St Gaudens,
Secondly abandoning my life in St Girons would be like catching at shadows, and live a hazardous life.
Morever, if I leave home, who would burn incense at the Buddha 's and ancestors' altar and that of living invisible genies protecting my family.
Mum, I know you are still loving me and I, only I alone can feel your presence beside me everytime you come down, everything I can enjoy now, I owe it to you. All this week, I 've been burning incense to pray you to help me realize all my wishes and I know that you have granted me your assistance, I thank you so much.
Mum, formerly when I went downtown to visit you, hardly had I reached the staircase that I smelt the delicious fragrance of your cooking, heard the sound of the TV, and the classical music of Daddy, how joyful it was at that epoch. Now, I only went to the flat to take the mail for Daddy from the mailbox, I rarely went inside because I can't bear the emptiness and the heartbroken silence. I only went inside when it is sunny to open the windows for airing, and let in the noises of the town, then I walked about in search of something familiar, but I couldn't tell what and couldn't find out. And when I leave the apartment, the profound emptiness broke my heart so grievously that no medicine could cure it nor could it be made whole by any glue, only your presence could operate that miracle.
Mum; at present I often called Dad to comfort him. I also wished he could be by my sides to cook him a plate, and be sweet with him, because formerly I used to be so aggressive with him. Sometimes, I feel that I hate myself, because of the faults I committed towards both of you, I think even if I live a thousand lives, I could never pay my debts to both of you, especially to you.
Mum, you told me that in your previous life, you owed me a blood debt, so in this one, I came into your family to have it paid. When I was born, you nearly died because of the haemorrhage provoked by the inexperimented midwife, afterwards I had made you suffer through all your life untill your departure, and never had I made you happy one single day, and then you passed away never knowing that I loved you all the time.
Mum, this evening I write you these lines, which only express the darknest feelings, however should you understand them right at the moment, then these dark ideas are the most luminous light I am sending you from the core of my heart.
Mum, through those lines I make my sincere amends, though I have only written them down that night, actually since you departed, every breathing of mine expresses never-ending amends
I end my message to you in telling you: I 'm awfully missing you, Mum!

đht

Donghuong
05-24-2016, 08:48 PM
https://scontent-cdg2-1.xx.fbcdn.net/v/t1.0-0/s480x480/13237699_1022443691181582_4554822900167030348_n.jp g?oh=57a80deb8af6fafcdaa473f887452d3d&oe=57E01756


Gửi những người lớn vẫn còn thích đọc chuyện huyền thoại.
đht
HƯƠNG PHẤN
*
Tối hôm ấy, Huyên đi làm về khuya. Trên chặng đường về nhà, dù là xa lộ, hai bên đường là rừng vắng thật hoang vu. Đêm tối mỗi lần đi quãng đường này, anh hơi sờ sợ, có lẽ vì không đèn đuốc và ít xe cộ, anh nhấn ga cho xe chạy thật mau vì khoảng 2 miles nữa là thành phố đèn sáng trưng.
Đêm đã xuống lâu rồi. Đang phóng xe nhanh, bỗng Huyên thấy trong vệt đèn xe anh chiếu trên đường có 4 đốm sáng như lân tinh gần 10 thước đằng xa. Huyên thắng xe kịp, anh mở cửa bước ra đến gần xem :thỏ, nai hay gấu?
Không, đó chỉ là hai mẹ con con sói. Con sói mẹ hình như chân sau bị xe nào chạy qua vừa cán, vì máu đang còn ướt trên chân và trên mặt đường.
Thấy Huyên đến gần, sói mẹ hoảng, lết chân què băng vào rừng. Huyên để ý và hơi lấy làm lạ là con sói chạy đến đâu, có một vệt sáng xanh mờ mờ ảo ảo theo cạnh; sau đó chắc quá xa nên Huyên hết thấy con sói và vệt sáng.
Con sói con, chắc còn trẻ lắm, thấy Huyên cúi gần vuốt ve, nó lính quýnh cụp đuôi, rên những tiếng nho nhỏ, anh thấy tội, bồng nó lên xe đem về nhà
Mấy ngày đầu chắc nó nhớ mẹ; không chịu ăn uống gì cả, Suốt ngày chui trốn dưới sofa . Được Huyên săn sóc tríu mến, nó bắt đầu quen người, quen cảnh. Huyên đặt tên nó là Mi. Con sói lớn trong thấy, rất dễ thươn, bộ lông nâu vàng mịn như nhung. Lâu ngày , nó tỏ ra tríu mến chủ, Huyên đi đâu Mi cũng theo quấn quýt. Mỗi lần Huyên đi dâu, Huyên dẫn nó theo, vừa mở cửa xe, Mi nhảy tọt lên băng sau, đứng chồm ngay cạnh sau ghế Huyên, hất mũi ướt liếm cổ anh
Ngày ngày Huyên đi làm hay đi phố, nó nằm sau băng ngủ chờ đợi chủ .Mi thích gặm xương gà, và đặc biệt là chè hạt sen, nhưng Mi rất nhõng nhẽo với chủ, mỗi lần anh ăn gà rô ti, vẫn thường để dành cho Mi đầu cánh, hay cổ, nhưng anh phải để vào lòng tay anh Mi mới chịu ăn, còn anh để vào dĩa nó, Mi quay lưng đi nằm trong xó nhà, buồn hiu.
Khi nào Huyên đi đâu chơi với bạn; anh không đem nó theo, Mi nằm trước cửa chờ Huyên về, nghe tiếng xe đằng xa, nó mừng rỡ, chạy loanh quanh ra điều rất vui.. Khi Huyên đậu xe, bước xuống, Mi chạy theo anh, giựt cặp da hay gói đồ, hay giỏ chợ Huyên đang cầm trên tay kéo đi, có nghĩa là: đưa tui cầm vào trước cho!
Khi nào Huyên vào phòng làm việc, Mi nằm dưới chân anh, lâu lâu nó đứng dậy ra sau lưng Huyên, lấy hai cẳng trước đập đập vào lưng anh , như muốn đấm lưng cho anh khỏi mỏi. Mi rất thông minh, và như hiểu tiếng người . Mỗi lần Huyên vuốt lưng nó, Huyên hay nói chuyện vói Mi như nói với người bạn, Mi rít rít như hiểu anh, chạy lại giụi gịui đầu vào ngực anh, liếm mặt anh, hay nhìn Huyên một cách tríu mến . Huyên rất lạ vì mỗi khi nhìn Mi, anh có cảm tưởng anh đã thấy cặp mắt nâu trong vắt này ở đâu rồi , Huyên nhớ đến cặp mắt của một cô bé lên 7 tên là Phấn ngày xưa quen Huyên nhưng sau đó Huyên vì gia đình đổi đi xa không còn gặp nữa; Huyên hơn Phấn năm tuổi, và nghe tin Phấn đã chết vì bịnh tim . Phấn vừa tròn mười tuổi đôi mắt Nhỏ rất đẹp, lúc như cười, lúc buồn xo làm Huyên cũng buồn vui theo Mi.
Mỗi tối, biết đến giờ chủ sắp đi ngủ; Mi chồm lên mặt Huy, lấy mõm hôn lên má Huyên, xong nhảy lên giường trước nắm ngay chân giường chờ.
Đợi lúc Huyên ngủ say, Mi nhổm dậy , len lén rúc vào vòng tay anh ngủ ngon lành vì Huyên nằm yên ít khi trở mình.
Nhiều lúc giữa khuya, Huyên có cảm tưởng anh đang ôm một người con gái trong tay, anh lấy tay sờ, hình như anh chạm phải một bờ vai, một cánh tay trần da thịt ấm thơm mùi phấn thoa da mặt mà ngày xưa mẹ anh hay dùng, anh hé mắt nhìn, một mái tóc vàng rũ trên gối bên cạnh anh, nhưng lúc anh mở rõ mắt nhìn, bên cạnh anh là Mi.
Huyên lúc đầu thấy lạ lùng, tưởng anh đang mơ, sau anh nghĩ chắc tại trong ngày làm việc mệt mỏi, thêm vào những phim TV nên mới có sự ngộ nhận giữa mơ và thật huyễn hoặc như vậy, sau đó với bao nhiêu công việc hằng ngày, anh cũng quên khuấy giấc mơ thường xuyên ấy.
Một hôm, Huyên phải đi xa mấy tháng trời vì công việc hãng đòi hỏi, Huyên không thể đem Mi theo; vì anh ở khách sạn không tiện dắt chó, nhất là lại là một con sói. Anh nhờ chị anh ở gần mỗi ngày đến chăm lo.
Mi có linh tính anh không cho nó theo, đêm trước ngày đi, Huyên làm va li; nó nhảy lên giường nhìn anh, đôi mắt buồn xo, Mi lấy chân cào cào vào quần áo Huyên đang sắp vào va li.
Huyên trở lại bàn giấy, sửa bản báo cáo cho ngày mai; Mi ngồi nhìn anh, đầu đặt trên lòng anh, đôi mắt ướt như khóc.
Nhà Huyên là một căn biệt thự sâu vào trong con hẽm cách đường cái chừng vài trăm thước. Sáng hôm sau, trước khi lên xe đi; Huyên ngồi xuống vuốt lưng Mi, âu yếm dặn dò nó ở nhà ngoan, nó lấy hai chân trước ôm lấy cổ Huyên, liếm mặt anh; liếm tay, liếm cổ.
Xong anh đứng dậy; mở cửa xe, rồ máy . Xe chạy còn trong đường đất nên không nhanh, Mi sải theo, vừa sải vừa sủa gâu gâu ...bỗng Mi bật lên tiếng người... anh ..anh ...a..n..h! ngay lúc đó Mi tự nhiên biến thành cô gái có mái tóc cùng màu lông của Mi, lấy tay vẫy vẫy theo xe Huyên gọi với : Anh ...anh ..vĩnh ...biệ...t ..a..nh, nước mắt cô chảy xối x, ròng ròng.
Tự nhiên lúc ấy , Huyên nhìn vào kiếng chiếu hậu, Huyên không còn thấy Mi , mà chỉ thấy cô gái, Huyên lấy làm lạ, ngừng xe và lui lại.Khi anh vừa bước xuống xe, tự dưng cô gái biến thành một làn khói bay mất .
Trước sự lạ lùng đó, Huyên sững sờ, anh chạy lại chỗ cô gái vừa đứng, dưới đất chỉ còn sót lại chiếc khăn choàng cổ mỏng màu nâu nhạt thơm mùi phấn. Huyên nhặt chiếc khăn lên, đưa lên mũi, lòng chùng xuống . Huyên úp mặt anh vào chiếc khăn quàng, hôn thật lâu, đôi mắt sũng ướt; .lần đầu tiên từ bao nhiêu năm nay, nước mắt Huyên rơi trở lại vì thương con sói.
Huyên cầm chiếc khăn, đi trở về xe, rồ máy tiếp tục .Anh đặt chiếc khăn lên ghế bên cạnh :
_ Em là ai ? Anh không biêt, là Mi của anh hay là người vẫn nằm trong vòng tay anh mỗi đêm , nhưng anh vẫn giữ mãi cạnh anh chiếc khăn này, xem như là em vẫn còn bên anh . Chỗ em từ đây, không còn là băng ghế sau lưng anh, mà là ghế bên cạnh anh mãi mãi . Anh sẽ đặt tên em là Hương Phấn .
đht
.



(https://www.facebook.com/photo.php?fbid=1022443691181582&set=gm.693058590833599&type=3)

Donghuong
07-24-2016, 08:30 PM
https://scontent-cdg2-1.xx.fbcdn.net/v/t1.0-0/s480x480/13731655_1060064224086195_7509818913778698709_n.jp g?oh=77da4f8fc464b5d8e60fcd708cc6bf0e&oe=58347CDE

KỶ NIỆM ĐẦY NƯỚC MẮT


THÔI VẬY !
@
Em có người yêu
Ngày xưa là lính
Bây giờ gặp lại
Thương vẫn còn nhiều
*
Một lần trên phố
Tia mắt gặp nhau
Nhưng xa vời vợi
Thời yêu ban đầu
*
Em quày trở lại
Định cười với anh
Nhưng môi cứ mãi
Bảo thôi đừng nên!
*
Tim anh hết chỗ
Cho người yêu xưa
Tại vùng thương nhớ
Hôm nay không thừa !
*
Giờ em chỉ dám
Đứng ngó xa xa
Tóc anh cũng đậm
Những hàng sương sa
*
Em còn giữ áo
Chiếc áo chiến binh
Ngày anh ra trận
Thêu tên chúng mình !

đht
@
Một tuần sau khi tôi gửi bài thơ này lên mạng, tôi được một mail gửi lại tôi với những giòng chữ :
Em, tôi đã nhận ra em hôm trên phố, nhưng tôi không còn dám nhìn em vì sợ tôi lại làm tim em rướm máu thêm một lần nữa . Tôi xin lỗi em thật nhiều và chắc nợ tình này tôi không biết bao giờ mới trả cho em đầy đủ .
Trước khi nói tiếng vĩnh biệt , tôi chỉ xin em cho tôi được xưng với em tiếng "ANH " ngày xưa một lần chót .
Vinh .
Lá thư ngắn của Vinh đã đưa tôi về trời cũ, nơi mà Vinh đã từng nói những lời yêu thương cạnh bờ sông Hương Huế ! Ừ nhỉ, cũng vẫn Huế muôn đời của xa xưa đã đón tôi trong vòng tay cầu Tràng Tiền khi tôi trở về thăm lại Huế năm ấy . Ba mươi năm chờ đợi, chờ đợi một lời ước hẹn tuy ước hẹn ấy cho đến bây chừ vẫn chưa bao giờ gặp và tim tôi vẫn chưa bao giờ nguôi ngoai nhớ thương .
Hôm đó tôi đứng tựa lan can cầu, nhìn sông Hương lững lờ trôi, chiều đã sắp ngả qua hoàng hôn, nắng đang chạy về gần trên núi Kim Phụng, ngược phía núi là Vĩ Dạ, là cồn Hến, là Đập Đá, là con đường hàng me của Vinh và tôi những chiều thứ bảy vẫn tay trong tay . Bên kia Trường Tiền là chợ Đông Ba, cái quán bánh bèo của những sáng chủ nhật cũ vẫn còn chờ anh và em đó Vinh ơi !
Ba mươi năm dài, em chắc anh làm chi còn nhớ ngôi nhà Nội xóm Bầu Vá với con đường đất đỏ Huyền Trân mà anh vẫn thường gọi em dù em không mang tên đó, em mang tên cùng với giòng sông muôn đời của Huế, ba mươi năm dài chắc chi anh còn nhớ những trưa thứ bảy anh lên Lương Quán tìm em ở nhà Mệ, ăn cơm với cá bống kho khô, canh xơ mít và vả trộn mà anh thích và mỗi lần anh lên, Mệ biết ý anh, Mệ để thêm chút mè rang trong gỏi vả trộn tôm .
Ăn cơm xong em và anh ra bãi đi câu cá cấn về thả vô trong bể cạn hòn non bộ . Trưa mình ra vườn hái dâu, hái bưởi, thanh trà, khế ngọt .. Anh hay trêu em :
- Con gái có khác, ưa ăn vặt không sợ chua hư răng răng ? Anh hay giả đò nói giọng Huế để ngạo em nào là răng mô, dị òm, mô nà , anh nợ ..., noái ..!
Ba mươi năm dài, em nghĩ anh không nhớ những kỷ niệm đó, có lần anh lên bị trời bão, gió lớn và mưa lớn chi lạ; Mệ không cho anh đạp xe đạp về vì sợ cây trúc gốc ngả ngoài đường rồi anh bị tai nạn . Tối đó em vui chi lạ vì có anh bên cạnh, cái ước mơ thầm kín được ngồi cạnh anh trong bóng đêm, anh ôm vai em thật chặt vì em rất sợ bóng tối và thêm nghe tiếng gió rít ngoài hiên như tiếng ma quái, trong nhà ngọn đèn bỏng chiếu ánh sáng leo lét lên tường, dọi những bóng nhành lá đang vật vã ngoài sân như những con ma thập thò ; anh nắm tay em thấy lạnh ngắt, anh biết em sợ, anh lấy tay chà mạnh tay em cho ấm lại .
Mệ đã đi ngủ vì đêm cũng khuya, em ngồi nán lại nghe anh kể chuyện tương lai của anh, và anh kết luận bằng ngày anh ra trường có việc làm , anh sẽ xin Mệ và Nội được đi dạm hỏi em ; em nghe anh nói mà thấy mình hạnh phúc chi lạ .
Em nghĩ anh có thể quên những kỷ niệm ấy, nhưng chắc anh không quên cô hàng xóm xinh đẹp của anh vẫn hay giả đò mỗi ngày qua mượn sách vở anh và nhờ anh giảng giùm những bài toán những bài toán cô ta kêu khó quá mà ngay em học dưới cô ta em cũng có thể giải đáp được ?
Cô ta biết anh yêu em, cô ta vẫn nhìn em với cặp mắt không thiện cảm chút nào, mỗi lần em kể cho anh, anh chỉ mắng em hay ghen hão !
Nhưng không ngờ thời cuộc đổi thay mau chóng, anh vừa học xong, anh biết trước thế nào anh cũng phải bị đi quân dịch, anh không muốn nên anh ghi tên vào trường Võ Bị Thủ Đức . Anh vào Saigòn và em vẫn tiếp tục ở lại Huế , và chiến tranh .... mình xa nhau từ đó, lúc đầu em còn nhận được thư anh, sau đó biệt hẵn !Em cũng vừa thi xong tú tài 2, đậu và vào trường Dược Saigon, tuy vậy, em không còn tin tức anh mặc dù em ráng tìm anh khắp nơi ... rồi loạn lạc !
...................
Ba mươi năm sau, có dài quá không anh ? cũng không hiểu vì đâu em không chịu lấy chồng, không chịu lập gia đình như đám bạn em ? Rồi để đến một ngày trên phố xứ người em gặp lại anh ! Gặp lại anh trong hoàn cảnh éo le ; nhìn anh đi với cô hàng xóm cũ của anh bên kia đường em không biết em có nên chạy lại mừng gặp anh hay thôi ?
Thấy anh ôm tay cô ta đi ngược lại em, em đưa tay định chào, em thấy anh nhìn trước nhìn sau để băng qua đường, trong một khắc ngắn; em ngỡ ánh mắt anh đậu một tí trên tay em, nhưng anh vẫn tiếp tục đi tiếp và cô gái, chắc nay đã là vợ anh, đang nũng nịu kề tai anh nói gì đó !
Tự nhiên nước mắt em tuôn xối xả, thế là hết ước hẹn nay chỉ còn như ngọn gió ngàn vẫn bay .
Trong giây lát ngắn ngủi gặp lại anh, lòng em chùng lại, tóc anh ngày xưa đen mượt, nhiều đến em hay trêu tóc anh là cánh rừng rậm rạp, chừ đầu anh phía trước sói và tóc đã pha màu sương .
Em chờ đợi anh cho tới bây chừ, vẫn yêu thương anh sâu đậm, nay em buồn vì biết em đã mất hẵn anh, nhưng em cũng vui là biết anh vẫn còn sống !
Không biết anh còn nhớ tấm áo ngày anh đi vào trường nhà binh em đã thêu tên chúng mình và trái tim tượng trưng trái tim em để dù anh ở đâu tim em vẫn nằm ngay bên trong túi áo bên ngực trái, ngay cạnh tim anh ...

đht
gửi một người rất có duyên với Huế

Donghuong
08-24-2016, 07:48 PM
Đài Phát Thanh Việt Nam – Đọc Truyện
daiphatthanhvietnam.com/?cat=52 (http://daiphatthanhvietnam.com/?cat=52)
Traduire cette pageSắc hoa thời loạn Posted on June 11, 2016 by minhhieu854 Đây là chuyện thật của người bạn học cũ của tôi và người lính Biệt Động Quân VNCH, sau 40…

Donghuong
09-19-2016, 05:57 PM
<meta content="https://4.bp.blogspot.com/-eiZin5bnicA/V9xnLBBnEJI/AAAAAAAATxE/qUcuo6dOmUc2Fs7HmoGRWfbVYMe8ZRS_wCLcB/s400/chuantuong%2BtruongquangAn.jpg" itemprop="image_url"> <meta content="4890445379204581396" itemprop="blogId"> <meta content="4177649084650832617" itemprop="postId"> HAI VÌ SAO ĐÃ TẮT (http://ngotrucdonghuong.blogspot.fr/2016/09/hai-vi-sao-tat_19.html)
https://4.bp.blogspot.com/-eiZin5bnicA/V9xnLBBnEJI/AAAAAAAATxE/qUcuo6dOmUc2Fs7HmoGRWfbVYMe8ZRS_wCLcB/s400/chuantuong%2BtruongquangAn.jpg (https://4.bp.blogspot.com/-eiZin5bnicA/V9xnLBBnEJI/AAAAAAAATxE/qUcuo6dOmUc2Fs7HmoGRWfbVYMe8ZRS_wCLcB/s1600/chuantuong%2BtruongquangAn.jpg)

Bức điện tín đến Toulouse năm 1968 dề tên Tôn Thất Hanh, ba tôi. Ông mở vội ra xem rồi cũng vội gấp lại bỏ vào túi áo, quay lưng lại chúng tôi ( hình như muốn giấu một điều gì đó không hay thì phải) vì thấy Ba tôi đang kễ chuyện cười. Mẹ tôi như có linh tính, hỏi:
- Ai gửi điện tín gì vậy anh?
Ba tôi ngập ngừng, mẹ tôi thò tay vào túi Ba tôi, mở ra đọc và té xỉu qụi xuống. Ba tôi và tôi phải lay mãi Mẹ tôi mới tỉnh lại, nước mắt bà đầm đìa.
Tôi cầm lấy bức điện tín:
- Anh Hanh và chị Ba, hai cháu Ân và Rê chị ( tên của Chị Thanh ) bị rớt máy bay và chết rồi.
Hai đầu gối tôi run, tôi hiểu vì sao Mẹ tôi xỉu, anh Ân và chị Thanh là hai người cháu bà thương nhất trong đám con của cô ruột tôi.
Thật ra, Mẹ tôi thương qúi con cháu như ruột thịt, không có gì khác biệt giữa các anh chị và chị em tôi.
Mẹ tôi tỉnh dậy, bảo Ba tôi phải đổi ngay vé máy bay để về SàiGòn.
Hôm sau, tôi đưa Ba Mẹ ra phi trường, nhìn ông bà thất thểu dìu nhau qua cửa hành khách ra máy bay, thấy ông bà bỗng chốc già đi mấy chục tuổi...

***
Anh Ân, chị Thanh
Đáng lý ra em viết về anh chị đã lâu, các bạn em, và những người lính bạn của mọi Binh Chủng VNCH cũng muốn em viết chút ít về anh chị , vị Tướng mà ai cũng qúi mến và tưởng nhớ cho đến bây giờ. Em cũng muốn lắm nhưng khi em hỏi ý cô ở Toronto, cô buồn bảo:
- Thôi con, anh chị đã mất lâu rồi, đừng khơi lại chuyện cũ và để anh chị yên nghỉ.
Bây giờ cô cũng không còn, nhưng những bài viết về anh chị, nhất là anh, một vị tướng lãnh của Quân Lực VNCH rất được yêu chuộng, ngay cả những người lính trẻ, cho dù bất cứ Binh Chủng nào, ai cũng còn nhớ tên Tướng Trương Quang Ân, điều này lại làm tôi nung nấu muốn viết về hai cái tên
quen thuộc Trương Quang Ân và Dương Kim Thanh .
Cuộc đời và sự nghiệp của hai anh chị thì ai cũng đã biết và đã nhiều người viết như anh Phan Nhật Nam, Phạm Tín Anh Ninh nên đâu cần tôi viết điều đó, và tôi cũng muốn nhấn mạnh là chị Kim Thanh, một trong những người đàn bà Nhảy Dù đầu tiên của Việt Nam. Anh Ân rất hào hoa phong nhã, một vị tướng rất thanh liêm, xứng đáng là một sĩ quan VNCH. Anh chị rất xứng đôi, anh đến với chị bằng tình yêu tuyệt đẹp. Chị Thanh là người con gái đẹp vừa phải, không đến nổi sắc nước hương trời nhưng nói về tính tình thì chị thật xứng đáng để mọi người từ gia đình đến bạn hữu cảm mến.
Có lẽ vì yêu anh mà chị đã theo đuổi sự nghiệp nhà binh, chị cũng ở cùng một binh chủng Dù như anh.
Có lần anh chị đến nhà chơi lúc đầu, tôi theo hỏi anh đã quen chị tôi ở đâu, anh cười bảo
- Anh chị gặp nhau trên trời.
Tôi lấy làm lạ câu trả lời của anh, sau mới hiểu ra là anh chị nhảy dù chung.
Đặc biệt nhất là đám cưới anh chị, từ trên máy bay trực thăng, cô dâu và chú rễ nắm tay nhau nhảy xuống, thật là lãng mạn, đẹp chưa từng thấy.
Lúc đó tôi chưa đến tuổi trăng tròn, bị Mẹ cấm không cho đi chơi tối với bạn, chỉ những lúc anh chị đến xin phép tôi mới được đi ăn kem hay uống nước, xem anh đánh billard
Tôi thương anh vì anh rất trung hậu, ngay thẳng, thanh liêm, không vì chức tước mà làm những điều không xứng đáng của một sĩ quan quân đội VNCH.
Như lần anh đi bộ đến nhà, lúc anh đang làm tỉnh trưởng Gia Định, mặt mày xanh lét, Mẹ tôi ngạc nhiên hỏi anh
_ Ủa con đi bộ mệt hả Ân?
Anh xin lỗi Mẹ tôi rồi chạy gấp vào toilet, lúc sau ra, anh trả lời:
- Dạ không, tại xe con hết xăng nên bị panne, con phải để nó đằng kia và đi bộ đến nhà Mợ.
_ Chứ sao con không đổ xăng nhà binh?
-Dạ con vẫn đổ xăng mỗi lần con đi việc cho nhà binh, nhưng nay con đi chuyện riêng nên con không muốn vì xăng nhà binh là của nhà binh Mợ ạ.
Hôm anh đến nhà chơi và báo tin cho Ba Mẹ tôi hay anh sắp từ chức Tỉnh Trưởng Gia Định, Ba tôi hỏi tại sao, anh nói tại có một bà Tướng sai lính đến đưa cho con tờ giấy nhờ con ký tên cho bà ta chiếm lại phần đất nào đó, con xét đơn khiếu nại của bà, thấy phần đất ấy bà ta không có quyền hưởng, con không ký, bà ta gọi điện thoại cho con bảo con nếu con không bằng lòng ký đơn cho bà, bà sẽ làm cho con mất chức ngay, nên con xin từ chức thay vì phải làm một việc bất hợp pháp.
Có lần ngồi chơi với anh, tôi ngây thơ nói:
_ Ước chi sau này lớn lên, em cũng tìm được người lính Dù như anh để thương và lấy làm chồng. Anh cười, vuốt tóc tôi:
- Biết đâu duyên trời hả Inou? Nhưng duyên trời và ước mong của tôi không bao giờ đên, xa với cái ước ao của mình là làm một người em gái hậu phương!
Tôi đi học xa, ở lại xứ người và lập gia đình, chồng tôi là bác sĩ mỗ xẽ, xa hẵn luôn anh chị...
Mẹ tôi rất buồn và bị ám ảnh về cái chết của anh chị., Mẹ vẫn nói, chị Thanh chết là phần lớn lỗi tại bà, số là trước đó Mẹ tôi qua Nhật chơi, có mua một chuỗi ngọc trai đen ( perle noire) cho tôi khi bà qua Pháp thăm tôi; không ngờ lúc Mẹ về, chị Thanh xuống nhà thăm Ba Mẹ, Mẹ đưa cho chị xem xâu chuỗi, thấy chị trầm trồ khen đẹp, Mẹ bảo:
- Nếu con thích, mợ tặng con đó.
Sau khi về lại Saigon, Mẹ tôi đi cùng với chị Sơn, em gái chị Thanh lên Kontum để dọn nhà cho anh chị tôi, Mẹ tôi thấy xâu chuỗi, Mẹ đem về quăng xuống sông Saigon.
Trở lại với sự thanh liêm của vị Tướng lãnh này, sau khi anh chị mất, gia đình nhận được số lương cuối cùng của anh là 53000 đồng VN, trong tủ aó, chị Thanh vỏn vẹn 3 áo dài, ngoài ra đồ đạc trong nhà rất đơn sơ.
Tối hôm đó Mẹ tôi ngồi dưới bếp nói chuyện với anh bếp, bà nghe anh kễ:
_Tội lắm bà ơi, tuy là bà Tướng như ai; lẽ ra sung sướng như những bà tướng khác, bà tướng của con
cứ đến chiều thứ Sáu đưa cho con tiền, nhờ con đi mua bột, đường và trứng để bà làm bánh để mai nhờ con đi bỏ mối giùm.
Cái chết của anh chị có những điều mình không cắt nghĩa được, tối trước ngày anh mất, anh xuống câu lạc bộ, đãi hết những người trong tối đó, anh hỏi bạn hữu sĩ quan và lính tráng xem anh còn mắc nợ ai bao nhiêu bao nhiêu để anh thanh toán ngay, như anh có một linh tính nào đó.
Tuần lễ trước khi anh mất, anh bịnh và được ở nhà dưỡng bịnh, nhưng anh muốn đi cùng chị ủy lạo binh lính và gia đình lính nên anh chị cùng đi bằng trực thăng
Mỗi lần anh chị đi như vậy, anh chị vẫn đem theo cháu trai nhỏ theo làm mascotte, nhưng lần này anh chị không cho cháu theo. Ngay giờ máy bay bị cháy rơi xuống đất, thằng bé đang nằm ngủ cạnh bà ngoại, bỗng chồm dậy khóc ré lên:
- Máy bay cháy, máy bay cháy...Cô tôi không hiểu gì, ngỡ nó nằm mơ, sau đó có người đến cho hay tin anh chị bị chết cháy, thật thảm thương.

Anh Ân, Chị Thanh,

Còn nhiều những chuyện chung quanh cái chết của anh chị, nhưng em chỉ viết nhiêu đó thôi để tưởng thương anh, một vị Tướng Dù, binh chủng mà ngày trẻ em vẫn mơ, cho đến cuối đời, hình ảnh anh chị vẫn hiện diện trong tim em. Em cám ơn trời đã cho gia đình mình vị tướng lãnh như anh, Trương Quang Ân và một chuẩn úy Dù như chị, Dương Kim Thanh.

đông hương ( đht)

Donghuong
12-08-2016, 12:37 AM
CÔ BÉ CỦA NHÀNH SOAN

https://scontent-cdg2-1.xx.fbcdn.net/v/t1.0-9/15350478_1190095037749779_2278842928874226106_n.jp g?oh=81f97663d9b1f28f455d30359349eb09&oe=58F07ABB

( Hình tác giả Cô Bé Của Nhành Soan )
***
Thành Phố Hồng .
Bên dĩa croissants nóng hổi, tách cà phê còn bốc khói thơm lựng, buổi sáng quán cà phê trước ga Matabiau chưa đông người, Hà ngồi với cô bạn đầm cùng sở nói chuyện nắng mưa, chờ giờ . Toulouse hôm nay trời thật đẹp, tuy mới gần cuối tháng Hai, nhưng nắng đang hồi sinh, trong như pha lê.
Pha lê, Hà lập lại, phải, nếu có Bình bên cạnh, anh sẽ cười hỏi Hà tại sao Hà không bao giờ dùng tiếng thủy tinh thay vào chữ pha lê ?
Anh quên rồi sao ? chữ này anh hay dùng mà ! Anh thử nghĩ xem anh đã nói lúc nào ?
Mấy chục năm trời rồi, chắc Bình cũng không nhớ nổi mô.
*Ngày đầu tiên Bình đưa em đi ăn sáng dưới phố một mình hai đứa, không có anh Tuệ của Hà theo kèm, anh Tuệ lần ni muốn cho anh và Hà có dịp gặp riêng nhau .
Sáng hôm nớ, thành phố Huế vừa thức dậy, trời cũng đẹp như sáng ni.
*Anh đưa Hà đi ăn bánh lá chả tôm, anh gọi cho Hà và anh 2 dĩa, 2 ly cà phê filtres ( sao Hà không thích tiếng ly, có nghiã là ly tan, Hà nghĩ bụng )
Ngồi đối diện Hà, anh chợt nói:
*Anh quen em hơn 2 năm ni, nhưng mới lần đầu anh thấy rõ mắt Hà, mắt em nâu, trong veo như pha lê, nhìn rõ luôn ngõ vào sâu tận hồn em, và anh cũng biết Hà đang nghĩ chi nữa.
*Anh nói dốc quá, em nghĩ chi ? nói thử em nghe đi .
*Nghĩ đến anh và thương anh.
*Còn lâu ! em chỉ coi anh như anh Tuệ em thôi.
*Buồn quá, rứa mà anh cứ ngỡ người ta thương mình ! Anh cầm tay em, mân mê mấy ngón tay, mặt giả bộ xa xôi buồn làm em tưởng thiệt:
*Hà xin lỗi anh, Hà nói chơi mà, nếu Hà không thương anh, Hà thương ai vô đây ?....
Hôm đi ăn sáng nớ với riêng anh, là lần đầu và cũng là lần cuối, vì ba sắp sửa đổi vô Nam, Hà còn nhỏ nên ba mẹ không cho phép Hà ở lại Huế với Nội và anh Tuệ để tiếp tục học .Làm răng chừ?
- Bình ơi , em sẽ buồn lắm vì xa anh, nhưng em cũng không biết xa anh em sẽ buồn đến cỡ mô! anh đến với em quá sớm, tuổi 15, 16 con gái chưa hiểu nổi lòng mình anh ơi !
Vô Nam, những năm đầu Hà vẫn liên lạc thư từ với anh, Tết, ba mẹ vẫn cho Hà về ăn Tết với Nội và anh Tuệ. Hà vẫn gặp anh, anh vẫn thế, vẫn dịu dàng, yêu Hà, Hà cũng quyến luyến .anh,( vì em biết em thương anh thật .)
Tết năm chót về Huế trước khi Hà đi ngoại quốc họ, anh gặp Hà nói chuyện anh muốn đến gặp ba mẹ nói chuyện chúng mình vì anh không muốn xa em nữa. Nhưng Hà ngại, Hà mới 19 tuổi, 19 tuổi lấy chồng sớm quá không anh ?
*Anh cho em hoản lại 3 năm được không Bình ?em học xong, về sẽ là của anh mãi nghe anh !
Hôm anh tiễn Hà ra ga về SG, buổi sáng trời mưa bay lất phất, mắt anh ướt hẳn, lòng Hà chùng lại, nửa muốn nhảy xuống úp mặt vô vai anh, nửa lại muốn như con chim non vừa mới đủ lông cánh bay khỏi tổ tìm trời rộng . Tàu bắt đầu chuyển bánh, anh chạy theo, nói với theo:
*Viết thư thường cho anh .
Bình ơi, em đã hứa với anh, để rồi thất hứa, và mất anh luôn từ nay ...
* Mấy năm đầu tiên trên xứ lạ, nửa vì chuyện học, nửa có nhiều bạn mới, cảnh mới, chân trời quá mới, em quên mất ở quê nhà có người đang thương nhớ mình, nhưng sau đó, em bắt đầu thấy thiếu vắng anh.
Em gửi thư về hỏi anh Tuệ, anh Tuệ nói anh đã vào SaiGon nhưng không biết ở đâu, anh Tuệ không có tin tức anh vì miền Nam quá rộng, biết mô mà tìm cho ra anh ! ..
.........
Chiến tranh bùng nổ, miền Nam bị sụp, không còn ai gặp ai .Hà nghĩ thế là hết,; không bao giờ còn cơ hội gặp lại anhđể nói là Hà vẫn thương yêu anh như ngày đầu .
Anh Tuệ và gia đình bỏ SG, vượt biên, nay hiện đang sống gần Paris, ba mẹ Hà không chịu đi, ở lại SG với ông bà .
Sau đó mẹ mất, anh Tuệ đem ba Hà qua sống gần anh ở Paris.
Ba Hà buồn nhớ mẹ, nhớ quê hương, tinh thần mệt mỏi, ba Hà mất .
Hà về Paris giúp anh Tuệ dọn nhà để trả cho chủ.
Hôm dọn nhà, tình cờ Hà đọc tờ báo Việt trên bàn ba, có một bài viết ký tên anh, Hà giật mình, tưởng mình đang mơ.
Hà tìm điạ chỉ toà báo, gọi điện hỏi thăm . Thật, người viết chính là anh . Trời ơi , Bình còn sống!
* Anh Bình ơi ,Em lên Net tìm đọc về anh, về đời anh sau này . Khi em đi học xa, anh vào trường Võ Bị Đà Lạt, học xong, anh bắt buộc phải ra chiến trường, và gia đình và bạn bè em mất liên lạc với anh. Sau này anh Tuệ em có người bạn cùng khoá với anh, cho biết anh xung vào Binh Chủng Biệt Động Quân, đi hết chiến trường này đến chiến trường khác... sau 30 tháng 4, anh bị đi tù mấy năm, về thành bị đưa đi kinh tế mới đốn cây làm củi bán qua ngày. Sau đó anh cưới vợ và đi vượt biên qua được Mỹ và anh cùng các cháu đang định cư ở ngoại ô Hoa Thịnh Đốn. Nhưng em không dám gặp lại anh.
* Còn em ? em đã bỏ học ngành dệt, em học về thẩm mỹ, đi làm được mấy năm; chán nản, em trở lại đại học, học xong hai chứng chỉ Pháp văn, em đi Somalie dạy trong những làng hẻo lánh . Các em học trò của em rất dễ thương, ngoài giờ học, chúng lẽo đẽo theo em về tận nhà, bắt em kễ chuyện xứ mình cho chúng nghe .
Mấy năm sau , em tình nguyện theo hội Hồng Thập Tự quốc tế đi làm việc thiện, giúp dân nghèo ở châu Phi, khi thì đi mấy xứ xa xôi ở châu Á
- Bình ơi, nay em tìm lại được dấu vết anh, lại quá muộn màng, anh có gia đình, con cái, nghề nghiệp, anh còn chi nưã để cho em phải không Bình ?
Năm ngoái Hà có dịp đi dự đại hội ĐKKĐ ở San José với đám bạn cũ, Hà tò mò hỏi Lai xem hôm nay có mặt anh ở đại hội không ? Lai bảo có và chỉ anh cho Hà .
Anh khác trước nhiều quá, gầy đi, nét mặt đanh lại, nhưng vẫn còn giữ nguyên ánh mắt dịu hiền ngày xưa em đã yêu thương ngày nào !
Ông trời cũng oái oăm, sắp đặt cho em ngồi đối diện anh, mình chỉ cách nhau bởi một bình hoa glaieul trắng và hồng;
*Em bắt gặp anh nhìn em , em mĩm cười chào, rồi giả bộ quay lại nói chuyện với Khuê và Thảo; lòng bối rối .
Em quay lại, cúi đầu ăn tiếp, lâu lâu ngẩng lên, em lại bắt gặp ánh mắt anh đang nhìn như muốn dò hỏi, có phải tại đôi mắt nâu ít có của em không ?; đôi mắt đã có 1 thời làm anh ngơ ngẩn ? ánh mắt nhiều khi còn đậu lại trên tay em ?.
* Nhiều lúc em nghĩ anh đoán được người trước mặt anh là ai, nhưng thấy chủ nhân đôi mắt không muốn bắt chuyện nên anh im lặng ?
Nước mắt Hà cứ chực trào, Hà cắn chặt môi để khỏi bị bật mí, nhưng miệng muốn gào to:
*Em đây anh ! cổ họng Hà nghẹn lại .nói chi với anh chừ ? lỗi hoàn toàn ở em mà!
Sợ ngồi lâu Bình sẽ biết, Hà nói với Khuê Hà về trước vì có chút chuyện phải làm gấp ..Hà nghĩ là Bình chỉ đoán đoán vậy, vì có ngờ đâu người cũ từ xa tới ?
* Mấy chục năm trời xa nhau, anh đâu biết em đang ở đâu, chắc em đã lấy chồng, và chắc đã quên anh ?
* Anh Bình ơi !Thật ra trong thời gian sống xa anh, em cũng có quen vài người bạn trai tây có, Tàu có, Việt có, nhưng em không thương yêu ai lâu được, vì em đã hiểu rõ con tim mình, không có ai có thể thay thế hình bóng anh trong nó.
Ra khỏi phòng ăn, nước mắt Hà ràn rụa:
* Hà ơi sao mi ngu thế! mi đã bỏ mất một cái gì đẹp nhất đời mi rồi Hà!...
............
*Em trở lại đời sống hằng ngày, vui ít buồn nhiều từ hôm trở lại nhà,; ngày hai buổi đi làm , tối về đầu óc rỗng tuếch, nhớ anh quay quắt .
*Kỷ niệm cũ cứ lần lần theo về. Nắng hôm nay thật đẹp, Hà nghĩ đến anh, dù nắng DC hay nắng Toulouse hôm nay cũng chỉ là ngọn nắng trong như pha lê dọc theo bờ sông Hương xưa của anh và em . Hà nghĩ.
-Chừ, dọc theo bờ kinh du Midi trước ga, hai hàng cây paulawnias hoa tím từng chùm đong đưa trong gió sớm làm em nhớ lại cây soan trong vườn ở Huế .
Hồi nớ, mỗi lần anh đến nhà chơi với anh Tuệ , anh hay gặp em đang trèo soan bẻ hoa vào cắm phòng, anh trêu, gọi em là " cô bé của nhành soan " của anh .
Nhiều khi anh Tuệ em gặp anh đang nhìn em, anh Tuệ cười, nói giởn:
*Ê Bình, toa đừng có " lậm " hắn toa sẽ khổ thôi .Hà nó còn con nít trân, còn bận quần yếm, còn khóc nhè, tối ngủ với gấu bông và bú ngón tay nữa.
Em không nghe bao giờ Bình trả lời anh Tuệ, Bình chỉ cười nhẹ, bâng khuâng.
Được thể, anh Tuệ nói tiếp.
-Toa biết không, moa khổ với hắn lắm; mỗi khi hắn ra khỏi nhà, mẹ moa bắt moa phải đi kèm . hắn mới bây lớn, hỉ mũi chưa sạch, vậy mà mấy chàng nhóc Quốc học cứ nhờ moa đưa giùm thư cho " cô nương khóc nhè " ni hoài, còn gọi hắn là cô bé mắt nâu, mắt nai, hay mắt ...cú .. chi chi đó. Moa nó với tụi hắn em gái moa là cô bé mắt chằn tinh vì hắn dữ lắm, ở nhà hắn được cưng nên hắn ăn hiếp moa, đòi chi không được là chạy theo cắn tay moa chảy máu, Bình sợ chưa ?...
......
Cầm lơi tách cà phê trong tay đưa lên miệng, ánh nắng chiếu vào chiếc nhẫn đang đeo, vài tia nắng hằn lên mặt nhẫn, lóng lánh đủ màu trên mặt đá.
* Thôi chết rồi! giờ em đã hiểu tại sao hôm ở đại hội anh cứ nhìn tay em !( Chiếc nhẫn anh đã cho em lần sinh nhật của em thứ mười sáu, hôm nớ chính tay anh đã đeo vào ngón tay áp út mặt cho em ) anh đã nhận ra người đeo chiếc nhẫn cọng thêm đôi mắt nâu đó là em ! Đôi mắt nâu tươi viền lá trưởng thành anh nói.
*Em hỏi anh lá trưởng thành là lá ra răng ? anh cắt nghiã là lá lúc non có màu lúa xanh lạt, còn lúc già có màu lục sậm.
(hình ảnh anh ví von quá đẹp!).Nhắc tới kỷ niệm, tất cả mọi kỷ niệm của anh em vẫn giữ đủ hết . Từ quyển " le livre de mon ami " đến " le petit prince "; mấy chục năm rồi dù đã bao lần dọn nhà, dù ở nơi mô, chúng vẫn luôn hiện diện trong vali, nay chúng nằm ngay cạnh bàn ngủ đầu giường .
Em thích nhất quyển le petit prince, đoạn con chồn nói:
* Khi nào nhìn luá chín, tôi sẽ nhớ đến màu tóc anh ...."
Còn chiếc nhẫn, nó chưa hề rời khỏi ngón tay em đó Bình ơi !Ngày sinh nhật em, khi anh đeo vào tay cho em, em nhìn măt nhẫn đẹp quá, em hỏi anh mặt nhẫn làm bắng hột chi? cườm hay kim sa .. ??
Anh nói ,chiếc nhẫn làm bằng ánh trăng bạc, còn mặt nhẫn là ngọc sao rơi trên sông anh nhặt lên và nhờ thợ khéo làm riêng cho em . Ngày nớ nghe anh nói, em nghĩ anh rất lãng mạn, nhưng chừ với thời gian, em hiểu ra là tình anh yêu em sâu hơn cả đại dương . Trời ơi ! Bình ơi làm chi có chiếc thứ hai trên đời nữa hả anh ?
Hà nhìn chiếc nhẫn trên tay mình, cảm thấy có cái gì vừa chết ở trong hồn !
*À, còn nữa, Hà quên chưa nhắc với anh : chiếc lá bồ đề khô.
Anh có nhớ một sáng chủ nhật trời cũng đẹp như hôm ni, anh Tuệ rủ anh và em cùng đạp xe máy lên chùa Từ Đàm chơi không ? Đi dạo trong vườn, ngang cây bồ đề già tuổi, em thấy có một chiếc lá rụng dưới đất vàng, đẹp, em tính lượm, anh Tuê em la
*Hà, em lượm làm chi, đem về thêm chật nhà, thôi bỏ đi !Thôi mình đi Bình, kệ hắn.
Thấy em tiu nguỷu, anh tội nghiệp:
* để anh lượm cho ! à mà Hà lượm nó làm chi ?
Em lí nhí cảm ơn
* để em dán vô tập thơ .
* Anh biết không ?Tập thơ và chiếc lá bồ đề khô vẫn nguyên vẹn, em vẫn còn cất kỹ đến chừ trong đó em còn chép hai bài thơ " qua sông " và " bên tà áo em là vùng yêu dấu " anh đã viết tặng em.
*Bây chừ em biết anh chỉ còn là giấc mơ lạ của em trong giấc ngủ, nhưng riêng với anh, em vẫn luôn là "cô bé của nhành soan " của anh mãi mãi !
đônghương

(https://www.facebook.com/photo.php?fbid=1190095037749779&set=gm.1707098242939437&type=3)

Donghuong
12-22-2016, 02:21 PM
TẢN MẠN CHO MÀU ÁO HOA RỪNG
*

https://scontent-cdg2-1.xx.fbcdn.net/v/t1.0-0/s526x395/15665685_1205126409579975_7747890966362575874_n.jp g?oh=e05048645c682be0854c93eab29eee00&oe=58E5EC87


( Mùi áo hoa rừng, dư hương anh chiều cuối...)
*
Ngày đó, mỗi lần anh Ân mình đến chơi trong bộ quân phục Dù, mình cứ thích và mê chi lạ, mê được như chị, có một người yêu hay chồng như anh, dù lúc đó anh mình chỉ mới chức nhỏ, nhưng đâu cần chức lớn chức nhỏ, miễn là có nười yêu là lính là vui rồi, những chiều thứ bảy người yêu về phép, mình được nép bên cạnh người anh, di chơi với anh trên những con đường rợp bóng mát, anh đưa mình đi xem phim..., hay đưa mình vào quán gọi cho mình một cốc café sữa, cho anh một filtre đen không đường, quán này là chỗ tụ họp của lính, không quen anh hay là bạn anh...Bạn anh mở bao thuốc mời anh một điếu capstan nhưng anh lắc đầu:
- Cám ơn mầy, tao không hút.
Người bạn anh trố mắt nhìn, nhưng hình như hiểu ra nguyên do sự từ chối của anh: sự hiện diện của em bên cạnh!...Giấc mơ ấy đã bỏ lửng nửa chừng theo với chuyện mình đi du học xa, rồi chiến tranh, và mất mát, nhưng trong tiềm thức sâu tận tâm hồn cô gái Việt bây giờ là dân Pháp, tình thương lính vẫn còn đó cho đến ngày hôm nay...trên đường đi, cô gái trẻ ngày xưa đã gặp một người lính...oai phong và hào hùng, đậm chất lính trong bộ quân phục màu hoa rừng đã làm trái tim nguyên trinh của cô dậy sóng...
đht




(https://www.facebook.com/photo.php?fbid=1205126409579975&set=gm.975370785902500&type=3)

Donghuong
01-02-2017, 06:20 PM
Thương tặng tất cả mọi binh chủng VNCH, đặc biệt cho binh chủng BĐQ. và tác giả bài thơ MAI LÊN NỚ.cho ( SHTL )
đông hương
*


https://www.youtube.com/watch?v=U3M2RJHuw9Q

Nơi Đó Em Về - YouTube

Thơ: Đông Hương Tôn Nữ Nhạc: Mai Đằng Trình bày: Duo TCA
Hòa âm: Mai Trung Chính Video: Hatbuivitran.


MÀU ÁO HOA RỪNG

https://scontent-cdg2-1.xx.fbcdn.net/v/t1.0-0/s480x480/14947796_1154188374673779_7646570477186014002_n.jp g?oh=c574b4354bc5bc2a548924f4fd013bf0&oe=58DD9D70
*
Màu áo hoa rừng, dư hương anh chiều cuối
Nay vẫn chưa tàn, còn đậm mãi với ...thiên thu
***
Chiều đã ngả thắm hoàng hôn, mặt trời đã từ tạ ngày, đi về ngõ cùng tận sau núi. Ôi Pleiku, ôi KonTum,miền đất đỏ cao nguyên thương yêu của tôi ngày xưa và những tình cảm dành cho miền này vẫn còn tồn tại trong tôi đến bây giờ. Vì sao?
*
Bắt đầu câu chuyện này là bắt đầu của một thời yêu lính.
*
Bao nhiêu năm xa, bây giờ mới trở về nhìn lại quãng đường của anh, của tôi, của chúng mình! Bây giờ mình đã xa nhau quá, và em không thể nào được cùng với anh đi trở lại với nhau, tay trong tay như xưa nữa, tôi cúi mặt, giấu nó trong hai tay mình để trốn thấy những giọt nước mắt nhớ thương đang xuôi xuống má như hai con rắn bằng thủy tinh.

*****************
Lâu lắm rồi tôi mới trở lại đây nhưng trong trí nhớ của tôi như mới ngày hôm qua khi anh đang còn đóng quân ở đây và tôi đã có dịp lên thăm anh. Mỗi lần như vậy, tôi lấy xe đò từ Saigon, về đây tôi ở nhà của người bạn gái vẫn xem tôi như em ruột, cho đến bây giờ, bao nhiêu năm sau chiến tranh, gia đình chị đã trở về sống ở mảnh đất cũ nhưng không trong ngôi nhà khang trang ngày xưa nữa mà là ngôi nhà nhỏ nhưng ấm cúng. Chị Thu Hương. Chị biết cuộc tình tôi và Hoàng, chị hiểu vì sao tôi trở về mới hôm qua mà hôm nay đã lấy xe đò lên đây. Để cho tôi nghỉ ngơi xong, chị tế nhị bảo tôi:
- Diễm muốn chị đưa đi đâu không? thăm lại những nơi cũ em thích nhé. Tôi nắm chặt tay chị như để cám ơn sự tế nhị của chị.
Sau này chị làm ăn khá nên tậu được một chiếc xe hơi để đi thâu hàng ở những tình khác.
Hôm nay, chị bảo tôi chị sẽ đưa tôi đi lại ngọn đèo cũ, nơi Hoàng trong trận rút quân và bị thương nặng, để tôi được thắp một nén hương và nghĩ đến anh.
Tôi hiện đang ở ngoại quốc, đi du học rồi vì chiến tranh xảy ra nên bị kẹt lại xứ người vì gia đình không cho tôi về, sau đó học xong, có chỗ làm, và mất liên lạc với Hoàng, người lính tôi yêu và yêu tôi. Tôi bằng lòng đi học xa vì buồn, Hoàng lúc đó đã là lính tác chiến, binh chủng Biệt Động Quân, đi hành quân hoài, sau đó mất liên lạc với gia đình anh và tôi, tôi năn nỉ mẹ cho tôi ở lại nhà để tìm tin tức anh nhưng không tìm được, và chiến trận lúc đó đã bắt đầu gay cấn giữa miền Bắc và miền Nam, tiếng súng thật gần vì vậy mẹ tôi thu xếp cho tôi đi sau một năm ở lại tìm kiếm Hoàng.
Vào khoảng cuối tháng 3 năm 75,
Mẹ Hoàng gọi điện cho tôi biết tin Hoàng, qua một người bạn đồng đội anh sau trận rút quân cuối cùng của quân đoàn 2 của Hoàng từ ngã 3 quốc lộ 14 với liên tỉnh lộ 7, rồi sau trận rút quân thảm bại đó Hoàng bị thương nặng, được trực thăng vớt lên đưa đi đâu thì từ đó bạn anh mất tin. Sau này mới được tin Hoàng đã chết vì những vết thương quá nặng, Và xác anh đã được chôn cất ở nghĩa trang quân đội, quan tài anh được phủ cờ liệm trân trọng, và người sĩ quan đã kính cẩn trao lại cho mẹ Hoàng chiếc áo hoa rừng màu huyết dụ anh mặc lúc bị thương, và thẻ bài số quân của anh.
Lúc đó tôi đang đi thực tập bên Nhật cho công việc sở, vội vàng xin phép nghỉ vài hôm bay về SàiGòn để thăm mộ anh.
Tôi về gặp mẹ Hoàng, hai bác cháu ôm nhau trong tiếng nấc không ra khỏi cổ. Tôi xin phép Mẹ Hoàng cho tôi được giữ chiếc áo hoa rừng của anh và tấm thẻ bài, mẹ anh hiểu tình yêu của tôi nên bà bằng lòng. Tối đó, ngồi trong phòng nghĩ đến Hoàng, tôi lấy áo ra mân mê trong tay, và ôm chặt áo vào người như đang ôm anh vậy, tay tôi vô tình sờ vào túi anh, bỗng tôi khóc ròng, tấm hình tôi anh vẫn giữ đến ngày tử trận, một nửa hình còn vấy máu khô, và lá thư .
Đêm trước đó, Hoàng viết vội 2 lá thư, một Hoàng giữ, một Hoàng nhờ gửi anh, nói nếu một trong 2 người không còn nữa ngày mai, có thể may mắn một trong 2 lá thư này sẽ là bằng chứng cuối cùng bạn Hoàng đã sống và chiến đấu bên cạnh anh những ngày cuối của lần rút quân bi thảm nhất của miền Nam, trận rút quân ở liên tỉnh lộ 7 này được gọi là hành lang máu, con đường đầy xương máu và nước mắt.
Tôi ngồi nghe, rũ rượi trên ghế, thế là hết rồi Hoàng ơi...
***
Tôi gặp Hoàng qua buổi tiệc nhân ngày sinh nhật thứ 16 của tôi và cũng là ngày tôi đậu Tú Tài toàn phần
Anh tôi lúc đó đã là Tướng Dù và chị tôi, vợ anh cũng trong binh chủng Dù. Anh chị muốn làm bữa tiệc nhỏ đãi đứa em gái, anh chị mướn một nhà hàng nhỏ ở thành phố, mới vài người bạn lính thuộc nhiều binh chủng nhưng thân với anh cùng về chia vui với chúng tôi, tuỳ theo ngày phép của họ.
Chị tôi bảo tối ấy tôi phải chưng diện một tí vì ngày thường gia đình tôi vẫn gọi tôi là "Cô Bé Lọ Lem ", tối ngày chỉ biết học. Tôi rất vui, lần đầu tiên được " sortie " ban đêm; vì Mẹ tôi khó lắm, không cho con gái đi chơi tối, nay có phép Mẹ vì chị tôi đích thân đến xin phép cho tôi.
Chị Thanh đến nhà, vào phòng bảo tôi mở tủ áo cho chị xem, chị lắc đầu vì tôi vỏn vẹn chỉ có 3 bộ áo dài trắng để đi học và hai áo dài màu đà như áo vị thầy tu
- Tôi là chúa ghét diện, bao nhiêu lần thoát được khổ ải này khi bạn Mẹ mời gia đình tôi đi ăn cưới con gái họ cũng vì không có áo đẹp để mặc, và Mẹ cũng để yên tôi và lờ đi không thèm sắm vì biết tôi sẽ không chịu mặc
Kỳ này, chị Thanh bảo:
- Không được, em thay quần áo rồi đi với chị ra phố
Tôi líu ríu nghe lời chị vì tôi thương chị vô cùng.
Chị dẫn tôi đến một tiệm may áo dài quen, chọn hàng , chọn luôn màu không để cho tôi phát biều ý mình. Chị chọn màu vàng hoàng gia thật sáng, đẹp.
Cô thợ ướm lên người tôi khúc vải, dưới ánh néon , tôi thật ngạc nhiên thấy tôi nổi bật lên trong màu vải, vì nước da ngăm ngăm của mình, mà Mẹ tôi vẫn mắc cở vì có đứa con gái đen đúa, bà hay bắt tôi đội nón lá, mang găng tay dài mỗi lần đi học, nhưng vừa ra khỏi nhà là tôi tháo hết, treo trên guidon xe vélosolex mình.
Chị Thanh không đợi tôi ừ hay không, nhờ cô thợ đo và may cho kịp chiều thứ 5 này chị sẽ đến lấy.
Chiều thứ 7, mới 5 giờ chiều, anh Ân tôi đã chở vợ đến nhà tôi, để chị ở đây lo diện cho cô em lọ lem để tối nay đi " bal "
Tôi có một mái tóc dài ngang lưng rất đẹp. Chị tự tay gội đầu tôi với nước hương y lăng, sấy xong vẫn để mái tóc dài này chảy trên vai mình, bắt tôi ngồi trước bàn phấn và điểm trang cho tôi.
Oh, tôi nhìn trong gương, gương hiện lên một khuôn mặt thật khả ái và phải công nhận là gương mặt đẹp thật, ai đây? Lọ Lem đó sao?
Nửa giờ sau anh tôi đến đón vợ và em ra nhà hàng.
Trời! Nhỏ lớn bao giờ thấy sang trọng vậy đâu, và tối nay mình còn là cái đinh của bữa tiệc, nghĩ vậy chân tôi quíu lại khi anh chị tôi đưa tối đến giới thiệu với mấy người lính bạn của anh chị, tôi chỉ lí nhí trong miệng mà vì thẹn, các bạn anh tôi không hiều vai vế như thế nào mà chào anh tôi theo kiều nhà binh và gọi anh tôi là Huynh trưởng, vì anh tôi bảo hôm nay giữa bạn anh và anh là bạn, không phân biệt cấp bực.
Qua phần giới thiệu này, tôi mới biết được trong đó những binh chủng nào, có TQLC, DÙ, KHÔNG QUÂN và BĐQ. Đặc biệt tôi chú ý đến bộ quân phục BĐQ, chiếc áo màu hoa rừng quá đặc biệt đã gây ấn tượng sâu trong lòng tôi.
Tôi cũng không hiểu nổi tôi nữa!
Không biết là ngẫu nhiên hay có sự sắp đặt trước của anh chị tôi không, vì khi ngồi vào bàn tiệc, tôi được ngồi giữa hai anh TQLC và trước mặt tôi là một anh BĐQ. Hai anh TQLC hai bên tôi rất vui nhộn, làm quen và bắt đầu trêu cho tôi cười, anh Huy, bên trái còn dạn hơn, bảo:
- Diễm Hương có giọng nói líu lo như chim hoàng yến, dễ thương quá. Nhưng tôi chỉ có cảm tình với các bạn lính của anh chị mình thôi, không hơn không kém, ngược lại, người mặc bộ quân phục màu hoa rừng huyết dụ có cái gì đó làm làm tôi chú ý đặc biệt hơn. Anh tên là Hoàng, anh có đôi mắt trầm lặng, bảnh trai nhất trong những bạn anh chị tôi tối nay, ánh mắt anh khi nhìn mình, có cảm tưởng như nam châm thu hút tôi vào trong đôi mắt đó, lần đầu tiên tôi thấy mình ở trong trạng thái như vừa uống hớp rượu, người tôi lâng lâng một cảm giác không tên.
Sau bữa tiệc, mọi người đứng dây sắp bàn ghế để cho trống thành một sàn nhảy, anh chị có đem theo một giàn máy stéréo, mở nhạc và mời mọi người ra nhảy cho vui. Tôi đếm được cả thảy 20 người lính trong đó có vài người dẫn vợ và người yêu theo. Hai người bạn cạnh tôi và Hoàng đến một mình vì các anh vừa được nghỉ phép là về Saigon ngay cho kịp tối này.
Anh tôi lo phần mở nhạc, các nhóm kia tự động kéo nhau ra sàn nhảy, ôm nhau buớc theo điệu nhạc, tôi, như con ngáo vì lần đầu tiên mới được dự một surpris party, nên ngồi nhìn mọi người, anh chị tôi cũng vậy, nhìn hai người thật là đẹp đôi vô cùng.
Đang ngồi để hồn mình vào bản nhạc Greenfield, tôi hát nho nhỏ theo, bỗng có cảm tưởng có ai đặt tay lên vai, tôi giựt mình quay lại : Hoàng!
Anh nhỏ nhẹ muốn mời tôi ra nhảy với anh bản tới, tôi mắc cỡ quá vì chưa bao giờ biết khiêu vũ là gì, tôi xin lỗi bảo với Hoàng vậy, Hoàng ngạc nhiên trong giây lát, sau đó, anh hỏi tôi:
- Vậy Diễm Hương có cho phép tôi ngồi nói chuyện với Diễm Hương không?
Tôi lí nhí da, anh kéo ghế ngồi xuống cạnh.
Anh giới thiệu anh là ai với tôi, giọng Hoàng trầm ấm, chợt nhiên tôi không hiểu vì sao mình muốn kéo dài thời gian bên anh, không muốn nó ngừng lại và nghe như có những cảm giác lạ đang len lén vào hồn, lần đầu tiên tôi gặp phải tâm trạng này ở tôi.
Nhìn ra sàn nhảy,từng cặp, từng cặp ôm nhau chân bước theo nhạc, cả anh chị tôi cũng vậy. Anh tôi thấy tôi nhìn, nháy mắt như bảo:
- Em vui không và thích không khi nhìn thấy Hoàng ngồi cạnh tôi.
Con yêu tinh ma mảnh trong người tôi ở đâu chạy về bất chợt, tự dưng tôi thèm được Hoàng ôm tôi trong vòng tay!
Nhạc vừa ngừng, anh tôi để bản tiếp theo La Vie En Rose, Hoàng đứng dậy mời tôi, tôi run lên, để yên tay mình trong tay Hoàng, anh dìu tôi ra sàn nhảy, tôi nhắc anh là tôi chưa hề biết khiêu vũ bao giờ, Hoàng cười nhẹ nói:
- Diệu này là điệu Slow, Diễm ( gọi tắt tên tôi, tôi để ý điều này từ khi Hoàng làm quen tôi ) chỉ cần theo tôi thôi, Hoàng chỉ cách cho tôi đặt tay ở đâu, thế nào...nhưng lúc sau hình như vòng tay anh ôm thân tôi chặt hơn, tôi nhỏ con hơn nên mặt tôi chạm vào ngực anh, tôi ngửi được mùi hương chiếc áo quân phục anh đang mặc, và tôi nhận ra tôi rất thích mùi hương áo này, chiếc áo hoa rừng đặc biệt màu huyết dụ, khác với màu xanh lá cây của người bạn TQLC ngồi cạnh tôi trong bửa tiệc, màu áo anh đầm ấm quá.
Hoàng và tôi không ai nói gì với ai, yên lặng bước theo nhạc, có lúc còn đứng nguyên chỗ, tôi cảm nhận được hơi thở ấm của Hoàng trên tóc tôi, có cái gì rất đàn ông ở thân thể Hoàng chuyền qua tôi, cái cảm giác như vừa uống một ly rượu vang, lâng lâng cả thân thể mình. Tôi nhắm mắt và hưởng sự yên lặng đó qua nhạc, chỉ nhớ được Hoàng hát nho nhỏ đủ cho tôi nghe:
_ Quand je te prends dans mes bras, je te parle tout bas...est ce que çà t'as fait quequechose... ( Tôi im nghe Hoàng hát, suýt phì cười vì anh đổi lời bản nhạc, ý muốn cho tôi hiểu tình cảm anh đối với tôi đã bắt đầu tiến sâu một chút, tôi ngước mặt lên nhìn Hoàng, đồng lúc Hoàng cúi nhìn tôi, vòng tay lại chặt hơn thêm, có cảm tưởng như anh muốn hôn tôi nhưng không dám sổ sàng vì mới quen nhau có vài giờ, vậy mà tôi có cảm tưởng như anh và tôi đã quen nhau hơn mấy thiên thu.
Bản nhạc đã dứt, Hoàng đưa tôi về lại chỗ ngồi, nhân lúc tôi đưa tay nhận cốc nước ngọt anh rót mời tôi, anh cầm tay tôi và cả hai không ai muốn rời tay nhau, cái nhìn của Hoàng quá trìu mến làm tim tôi dại khờ đi, tôi rút tay mình khỏi tay anh, nuối tiếc, và như anh cũng vậy.
Tiệc vui rồi cũng đến lúc tàn, anh và các bạn lính đứng dậy chào anh chị tôi và tôi rồi theo bạn ra về.
Tôi nhìn theo Hoàng, thấy rưng rưng muốn khóc....
Và hôm nay đứng ở quãng đèo này, hình như nghe tiếng Hoàng gọi tôi, Diễm Hương, Diễm Hương, Diễm...Hương.
đht
Cám ơn chị Thu Hương.

đông hương


(https://www.facebook.com/photo.php?fbid=1154188374673779&set=gm.1690515171264411&type=3)

Donghuong
03-30-2017, 04:53 PM
<meta content="https://static.xx.fbcdn.net/rsrc.php/v3/y9/r/jKEcVPZFk-2.gif" itemprop="image_url"> <meta content="4890445379204581396" itemprop="blogId"> <meta content="6587842057179112640" itemprop="postId"> M VÀ NHỮNG NGƯỜI BẠN THÂN QÚI TÔI GẮP TRÊN QUÊ HƯƠNG CŨ

( Hồi ký một chuyến về thăm quê hương cũ )








https://static.xx.fbcdn.net/rsrc.php/v3/y9/r/jKEcVPZFk-2.gif



*
Hôm nay bớt ho và ngáp ngáp được chút, nên ngồi vào computer viết lại những cảm tưởng đẹp này, sợ để lâu ngày, tình cảm ấy lại theo gió bay mất...
Ngày thứ 2 khi tôi về, tôi gọi điện cho M lên gặp tôi và để cùng nhau chia sẻ một bữa cơm đạm bạc ở CityMart bên kia đường nhà....
Đúng hẹn, tôi đứng dưới đường chờ M... Chưa biết mặt nhau lần nào, chỉ cần nhìn bên kia đường gặp một ánh mắt và nụ cười rạng
rỡ trên môi là tôi hiểu đó là M. Nguyên bữa trưa đó, quanh dĩa cơm không có gì gọi là nem công chả phụng, chung quanh vài người
thân, những món ăn hàng ngày cũng ngon không kém phải không M?
M mang theo lên tặng cho tôi 2 tập thơ của một người tôi rất quí mà M đã bỏ công đi lùng cho tôi trong những bạn bè . Cám ơn M nhiều lắm. Và sau lần gặp M đầu tiên này, M hẹn tôi sẽ đưa tôi đi đến tham một nơi thật thiêng liêng, tôi nhớ mãi suốt đời những cảm xúc khi tôi đến, và tôi lại nhận từ trời hay từ những hồn linh một cơn mưa chưa từng thấy...mà tôi gọi là cơn mưa " baptême " , cho dù sau đó trời nổi gió, tôi ướt mèm, vậy mà tôi không bị cảm đau gì cả....Phần sau, tôi khỏi cần kể vì M cũng đã biết rồi....
Sau đó,tôi được gặp anh Đoàn Đình Hồng, nguời TPB từ xa từ Ban Mê vì sự cảm mến nhau đã gắng lặn lội về thành phố để thăm tôi, và cũng vào dịp này, tôi được gặp luôn em Vương Thơ Nguyễn Trần, cũng tại nhà hàng cantine này, vui bên nhau trong tiếng cười thoải mái. Tội anh Hồng, anh muốn chụp hình chung để làm kỷ niệm nhưng lúc mới về đây, người tôi sưng phù như thường mỗi khi tôi về, đi đường xa, mặt mày chao dao vì mệt nên khó coi, tôi từ chối không cho anh đưa hình lên FB, nghĩ chắc anh không vui...
Những người bạn tiếp theo là nhà thơ Du Tử và em Bạc Màu Áo Trận; cũng vẫn bắt gặp những nụ cười thân thương trên hai người bạn này. Tôi rất vui khi gặp Du Tử, vì mến mộ những giòng thơ nửa tình nửa thiền, trong bữa ăn, Du bắt tôi viết vài giòng tâm tư để tặng Du và một bài thơ, Du cũng tặng lại tôi một thi tập của nhiều tác giả...
Em Bạc Màu Áo Trận, tuy không làm thơ nhưng biết thưởng thức...thơ tôi mà thường thiên hạ gọi thơ tôi như lưỡi câu cá vì khó nuốt. Cám ơn em mà tôi gọi tắt là AT, khi thấy cái nick đặc biệt này, tôi đã có cảm tình với AT ngay, tuy không là lính nhưng gia đình AT ngày xưa là lính VNCH, đó cũng thêm một điều làm tôi cảm mến AT..
Sau đó tôi làm một chuyến viễn du không định trước với M và em trai tôi Joe, đi về Ban Mê thăm nhà thơ Dạ Lữ Kiều, tôi lại được thêm một lần nữa tình thương của anh và chị, 3 ngày ở Ban Mê thật vui, anh chị Thái tiếp đón 3 đứa tôi như những người thân từ xa về, quanh một mâm cơm không gọi là màu mè gì hết, được quen thêm nhà thơ Lê Sa Đà.. Qua hôm sau lại gặp lại anh Đoàn Đình Hồng lần nữa, đi ăn sáng chung và ngồi café cà kê dê ngỗng thật vui.
Sau đó 3 đứa tôi về Huế, Joe và tôi muốn về lại nơi tuổi thơ của chị em tôi, muốn cho M biết Huế và để tìm lại ngôi biệt thư cũ của Nội, nơi chị em tôi đã trải qua những năm tháng tuổi thơ của mình, và thật hy hữu vì đã tìm lại được giấc mơ ước đó, hay vì M đã đem đến cho tôi và Joe cái hạnh phúc này?
Tôi và 2 em đã may mắn được gặn vợ chồng nhà thơ Hoàng Vũ Luân, hai anh chị thật dễ thương, chung quanh những mủng bánh bèo, bánh nậm, bánh khoái... Đưa M đi thăm Thành Nội, đi viếng chùa Linh Mụ, Joe và M mướn xe máy đi vòng vòng Huế, ăn một bữa bún bò Huế..., tôi vui khi nhìn thấy M thích thú chuyến đi này.
Ngày hôm sau chúng tôi lại lên đường về Hội An, thành phố cổ, cho M khám phá những nét đẹp cổ kính mà lần đầu M được biết, vui bên nhau qua mấy tô cao lầu, mì Quảng đặc biệt mà M chưa nếm mùi bao giờ...
Ngủ một đêm ở đây, mai sáng lại lên đường trực chỉ Đà Nẵng, sinh quán của tôi bằng taxi, ở đây M đã chụp cho tôi những tấm hình trên bãi biển Cửa Đại thật đẹp nhưng vời vợi buồn vì...nhớ anh.
Đà Nẵng bây giờ thiên hạ gọi là Singapore Vietnamien. Hai chị em tôi vì muốn giữ lời hứa với anh MD và NC, M và tôi chờ trời tối, ra bãi Mỹ Khê thắp cho những người lính VNCH năm xưa đã nằm xuống và thắp cho những người trên đường di tản đã ở lại vĩnh viển trên bãi biển này..
Trở về SG, tôi có may mắn được gặp anh chị Đặng Châu Long, anh chị rất dễ thương, hiền hoà, uống với nhau một ly café đá nơi quán cốc bên đường, và hôm sau cũng ờ CityMart, tôi gặp lại anh chị, chia sẻ một bữa cơm tình thương, cùng với những tiếng cười giòn của mọi người, anh mang tặng thêm cho tôi 5 thi tập Tým Xưa ấn bản mới thật đẹp. Tôi vui được gặp lại M và Vy, con gái của em.
10 ngày sống trong hạnh phúc với 2 em, rồi cũng đến lúc phải chia tay.. Tôi nhớ bạn, nhớ Joe, nhớ M và mong ngày thật gần lại có dịp về thăm lại những tình thương chân thật này.
Mong và cầu trời cho tôi còn có được một lần sống trong hạnh phúc như trời đã cho tôi hôm qua.
Cám ơn Joe, cám ơn M.
Tým ( đông hương)

https://scontent.xx.fbcdn.net/v/t1.0-9/17457934_1305030092922939_5284882948429600158_n.jp g?oh=b562fef8aec0b9289e7719edd536fab5&oe=594D134E
(https://www.facebook.com/photo.php?fbid=1305030092922939&set=a.411281068964517.94764.100002478831776&type=3)

hoang yen
03-30-2017, 08:31 PM
Chị ĐHT
Nhìn lại hình thấy truyện và thơ chị viết vẫn trẻ như ngày nào, thành phố hồng chắc trời nắng đẹp hôm nay.

Donghuong
03-31-2017, 09:10 AM
Cám ơn Hoàng Yến đã vào thăm trang nhà và để lại dấu tay dễ thương. đông hương mới ở VN về, nhìn những đổi thay của quê hương mỗi ngày rồi suy nghĩ không biết mình buồn hay vui nữa.
Mong gặp Hoàng Yến thường
Thân mến
đông hương

Donghuong
03-31-2017, 07:31 PM
<a class="profileLink" href="https://www.facebook.com/donghuong.tonnu" data-ft='{"tn":"l"}' data-hovercard="/ajax/hovercard/user.php?id=100002478831776" data-hovercard-prefer-more-content-show="1">Donghuong Tonnu avec Loc Pham (https://www.facebook.com/loc.phamvan.980) et Joe Ton (https://www.facebook.com/joeton.vc).


<input name="privacyx" id="u_jsonp_4_e" type="hidden" value="300645083384735" autocomplete="off">


MỘT PHẦN ĐỜI CỦA HẮN_ EM TRAI TÔI
*
HẮN : THẰNG CHÔ
*
Tối ni trong nhà từ trên xuống dưới rộn rịp tiếng người
.Hình như nhà có đám giỗ ; tui nhỏ quá nên không biết kỵ ai .
Mạ có bầu , sắp sửa sinh , bà lăng xăng từ trong bếp bưng rổ trái cây lên nhà trên để đặt bàn thờ. Không biết đi ra sao, mạ vấp phải cái đòn giữa đất làm mấy trái chuối rớt ra, mạ trượt chân trên trái chuối, té ịch xuống. Đau quá, bà rên khẽ.
Đêm nớ Hắn ra đời.
Tui đang ngủ, còn nằm mơ thấy mình ra vườn đi tiểu, và đái luôn ra quần thì vú Hoan chạy vô dựng dậy :
_N. ơi, mạ đẻ rồi, qua coi em nì. !
Tui dụi mắt , chưa hiểu, vú nắm tay kéo qua phòng mạ : ui, Hắn nhỏ xíu như con búp bế trong tủ gương ngoài tiệm, đầu Hắn lớn hơn thân, mắt nhắm nghiền, không nghe tiếng khóc, bà Nội bồng Hắn lên, ịn ịn cái đầu hắn vô tường nhẹ nhẹ, nói để cho đầu hắn tròn lại một tí. ;
Tui nghe mạ khóc thút thít với bà :
_ Bẩm Ả, con sợ hắn câm và đui quá.
Bà Nội tui la mạ :
_Mụ Hanh nói tầm bậy để chờ coi ra răng mà !
Hắn tạp ăn, nút nút vú mẹ , ngoạm lấy ngoạm để như con heo con , ừ , Hắn tuổi heo mà !Có lúc sữa chưa kịp tới miệng, Hắn cắn luôn đầu vú mẹ tui làm bà la làng . Cho đến 2 bửa sau, tự nhiên mắt Hắn mở to, khóc thiệt lớn làm ai cũng mừng.
Cô tui từ Nam Vang gửi sửa Klim về thường cho Hắn, nên Hắn lớn như thổ, mạ tui đặt Hắn là J. vì Hắn sinh thời Mỹ và sửa cũng từ Mỹ đến, thật ra tên cúng cơm Hắn là Việt Cường.
Hắn to con, tuy là trai nhưng tính mít ướt, hể ai đụng tới hắn là nhè nhè cả buổi thấy ghét . Là con trai nẹn Hắn được cưng quá độ, tui bị ra rià nên hồi nhỏ tui hay phá cho Hắn ré khóc rồi chạy trốn ra nhà dưới.
Trong nhà, hồi ni có chị Vân con dì Ba vợ chú Lang kéo xe tay cho ông Nội, chị Vân hối nớ chừng 14, 15 tuổi, mạ bắt chị và tui phải giữ Hắn, vì Hắn ưa bị đau bụng mà thích ăn bậy, ưa lượm trái cây thúi rớt trong vườn bỏ miệng ăn.
Chị Vân với tui bực lắm vì không tự do chơi đùa nên cứ để mặc Hắn, hay nhéo tai mỗi lần Hắn cứ đòi theo . Hắn có một câu nói hoài :
_ Đi mô rứa ? cho Chô (Hắn ngọng ) đi với, cho Chô ăn với , cho Chô chơi với, nghe tức cả mình ! Chị Vân với tui trốn Hắn, Hắn lại nhè nhè khóc mét mạ, mạ tui lại cốc cho tụi tui mấy cái biểu dẫn Hắn đi theo.
Một hô , tui đang ngồi chơi ở dãy nhà ngang, mỏi qu ; duỗi chân ra, anh chàng ta từ đâu trờ tới, vấp vô chân, té sấp , khóc như mưa, mạ tui đang rửa chén, tay còn cầm cái gáo bằng lon mì cuả lính, quính lên, đập lên đầu tui, chảy máu. Vú Hoan Hắn thấy vậy, đem tui vô lấy mạng nhện trển giàn bếp xức; chừ tui vẫn còn cái sẹo trên đầu !
Lúc Hắn còn nhỏ, còn nằm trong nôi, mạ có nuôi đàn gà, trong đám gà con đó, có một con nhỏ bị cả đàn anh chị ăn hiếp, mổ, xua đuổi, cắn, chạy theo kiếm ă , bị gà mẹ mổ trên đầu . Mạ thấy thương, bắt ra riêng nuôi chung với Hắn, tối ngủ trong nôi với Hắn. Con gà lớn lên với Hắn, Hắn với con gà như hình với bóng, đi dâu cũng bên cạnh nhau..
Mạ còn nuôi cho Hắn con heo con. Hắn làm vương, bộ hạ Hắn là con gà cồ và chú heo đen tuyền.
Tui có con chó Guga cùng tuổi, nghe mạ nói hồi nhỏ tui cũng hay lại giành uống chung sữa với nó trong chén .
Trở lại với tình mít ướt cuả Hắn, lần nớ mạ đội cho hắn mũ béret, bận bộ đồ cũ, chụp hình . Hắn dòm hình hỏi:
_Răng đồ con cũ, xấu ri mạ ?
_ Tại bửa nớ mạ ra đường thấy mụ ăn mày bồng Joe; mạ thấy tội xin Joe về nuôi! Hắn mũi lòng, sụt sịt khóc cả buổi vì tủi thân!
Hắn rất ngây thơ, ưa mắc cở, có tật trước khi tắm, hắn vô phòng tắm khóa cửa không cho ai vào, nhưng tắm xong, ở truồng chạy ra bận đồ .Có lần mạ chọc, :
_ J. ơi, mạ thấy con Guga gặm con chim của J. chạy ra vườn rồi!
Hắn nói nhưng hơi lo ra:
_ Không còn mà
_Thiệt mà, mạ thầy rõ ràng hồi nãy, con coi lại coi!
Nói xong, Mạ chờ xem phản ứng Hắn.
Có vẻ hoang mang, Hắn đi lầm lũi xuống bến, vừa đi vừa thọc tay vô quần,..Hắn quay trở lên, tìm mạ tui vui mừng, miệng la :
_Mạ ơi, con chim thằng Chô còn nì!
Ba tui dạy Đồng Khánh Khải Định, tui học lớp ba. Sẵn có lớp mẫu giáo, ba tui cho hắn theo học. Mấy ngày đầ , Hắn lè nhè khóc không chịu vô lớp một mình , ba tui bắt buộc phải ngồi lại với hắn lmà cô giáo cũng hơi ngượng vì sự có mặt của ba tui; Sau Hắn cũng dần quen không khóc đòi nưã.
Mạ tui không ưa Hắn về tật háu ăn, mỗi lần có khách , mạ cho tụi tui ăn trước no nê, nhưng lúc khách ngồi vô bàn, Hắn lại chạy ra đứng cạnh, dòm . Lỡ khách hỏi:
__J. ăn chưa ?
_Chưa, ăn mô mà ăn, Chô đói quá!
Khách bảo me lấy ghế cho Hắn ngồi cạnh mạ . Lúc khách về, mạ phết cho Hắn mấy chổi lông đau điếng, nhưng không chừa tật .
Hồi nhỏ Hắn khờ lắm, tui hay chơi xấu Hắn, mạ bới cơm vô chén với thức ăn; tui lo ăn cho hết thịt cá trong chén mình, Hắn thì cứ ngồi ngậm miếng cơm cả giờ, thịt cá còn y nguyên, tui bò lại cạnh, dễ thương, dịu dàng:
_ Cho bớt N . miếng thịt nghe, rồi N dắt đi chơi ! Không chờ Hắn trả lời chịu hay không, tui gắp đại trong chén Hắ , Hắn chưa kịp la, tui cảnh cáo Hắn liền:
_Mi mét m , tau biểu chị Vân nhéo tai đau hơn, nghe chưa ! là Hắn nín luôn !
Mỗi nă , mạ mua cho tụi tui mỗi đứa một con heo bằng đất nung, hể ai cho tiền lì xì thì bỏ vô, cuối năm tới Tết mới được đập ống. Tui chơi khôn, lấy tiền mua bánh, chỉ để lạt chút ít, đến một tháng trước tết, tui dụ Hắn cho tui để tiền chung, Hắn nghe lời dỗ ngọt, chịu . Tới lúc đập ống, tui biểu hắn chia đồng đều !; nhiều lần tui bị đòn cũng tại mạ tui thấy hắn ngu qua bị chị ăn hiếp .
Lúc trước còn ở Huế, có dạo gia đình về thành Nội ở với gia đình bạn ba tui, một lầnnớ không biết Hắn (lúc nớ hắn chừng 5,6 tuổi) làm chi bị mạ tui rầy, mạ tui giã đò đuổi hắn đi, hắn không nói không rằng, bỏ vô buồng, một chặp sau thấy Hắn ra, không biến hắn tìm mô được khúc cây dài, đầu cây là bị quần áo, hắn đeo gói quần áo đi thẳng ra đường; mạ với ba đứng yên để xem hắn làm sao cho biết, ai dè Hắn đi luôn khuất đường, mạ hoảng quá phải chạy theo nắm cồ Hắn về.
Mạ hỏi Hắn, Hắn nói;
_ Mạ đuổi thì thằng Chô đi, tỉnh queo !
Ba tui đổi vô SG dạy, nhà tui ở Phú Nhuận, cuộc đời tui rày đây mai đó (đọc tuổi thơ và tui ). Ba mạ lại tính bán nhà Phú Nhuận về mua nhà Bình Lợi. Nhà Phú Nhuận để cho tui và chị Hồng, người giúp việc ở với tui; lúc ni tui đã 16, vừa vào đại học nên phải ở lại thành phố . Tui ít khi về Bình Lợi, lâu lâu mới về, sau ba mạ bán nhà tui mới về ở tiếp vài tháng trước khi đi xa.
Tui gặp lại Hắn, Hắn chừ đã lớn; học Tabert, ra vẻ thư sinh . Hai chị em tui tính tình như ngày và đêm, tui như con sáo; Hắn trầm ngâm, tui nhỏ con ,Hắn to lớn, cao hơn tui gần hai cái đầu . Ở chung nhà nhưng ít trò chuyện, tui có tâm tư riêng, Hắn vẫn còn khờ dại nhưng dễ thươn , nhiều khi có chuyện riêng tư, tui cũng muốn chia sẻ với Hắn, nhưng vì lâu ngày không sống chung nên tình chị em trong tui cũng lợt lạt ít nhiều .Tui ưa gây Hắn vì chiếc vélosolex ba tui mua cho tui đi học, Hắn cứ thích mượn để đi chơi, tại vì mỗi lần Hắn mượn xe xong đem về trả chị, Hắn lại quên đem cái yên xuống thấp, tui lại la om sòm .
Sau đó; ba mạ tui đẩy tui đi ngoại quốc học; Hắn sung sướng cám ơn rối rít đã thừa hưởng chiếc xe.
Tui hết gặp Hắn, tui ở lại ngoại quốc, lập gia đình . Hắn đi học ở Bắc Mỹ, Canada . Chỉ có một lần gặp lại lúc hắn dẫn con gái Hắn qua thăm chị . Trời sinh cũng hay, lúc nhỏ ganh ghét với hắn, nhưng gặp lại tui thấy thương Hắn vô cùng .
Bắt đầu năm 91; tui lại có dịp gặp Hắn thường mỗi năm vì ba mạ tui sống mỗi năm mấy tháng dài với hắn. Lúc này tui cảm nhận được tình chị em một cách đậm đà hơn. Nhiều lúc ở xa, nhớ hắn, mắt tui mờ hẳn. Mỗi lần tui gặp lại em mình, hắn đối đải với chị rất tốt, hắn chiều chuộng tui vô cùng làm tui lại ân hận chuyện ngày còn trẻ thơ . Tình duyên Hắn lận đận, chừ vẫn cô độc một mình.
Mạ tui chết, giờ ba cũng đi, Hắn chán nản, bỏ về SG sinh sống, dạy học trường RMIT của Úc.
@
Joe ơi, viết những hàng chữ này , hai hành nước mắt chị rơi chị có cảm tưởng trước mắt mình là đám sương mù dày đăc.
Chị chỉ còn có niềm vui, gặp lại Joe một ngày nào đó , gặp lại Joe, Joe sẽ không nghe tiếng chi, nhưng nếu Joe nhìn vào mắt chị, Joe sẽ thấy niềm hối hận và thương yêu ẩn đầy trong mắt, mỗi lần gặp lại, Joe cũng sẽ thấy hàng sương mù đó dấy lên .
Thương yêu em của chị.
đônghương
*gửi anh Cao Nguyên - cám ơn đã cho em " hạt lệ " để bước thẳng đến phía có bình minh trước mặt
*Anh Mạc Phương Đình
*Anh Lê Bá Ngữ

kd33ct
12-31-2017, 05:26 AM
Câu chuyện ngắn nầy đã làm bầu nước mắt của mình bị vơi đi một phần không ít…
Cám ơn tác giả rất nhiều!

Donghuong
09-28-2018, 06:31 PM
https://scontent-cdt1-1.xx.fbcdn.net/v/t1.0-9/42659943_1909340292491913_6612558428042690560_n.jp g?_nc_cat=110&oh=10c1e40f3af25594655dd076099f5f98&oe=5C1D361E

Thương mến tặng tất cả mọi Binh Chủng QLVNCH và những người bạn tôi thương và thương tôi.

đông hương


ANH CÒN NỢ EM...NỤ HÔN VỘI VÀNG.. 6
… *
Tôi rời Huế đi vào Nam thật trẻ, nhưng như đã nói trong những hồi ức, hình như khi mình là Huế thì dù có đi đâu, ở đâu, kỷ niệm với Huế ngày cứ ùn lên cao như những ụ kiến, thêm vào 5 lần về lại thăm cố hương, tôi lại khăn gói ra Huế, tìm về những kỷ niệm thời con nít, thời tuổi ô mai cò cò, nhảy dây, u mọi...nhất là lần chót về năm ngoái, dù chỉ có 3 ngày ngắn ngủi lại còn cho tôi nhiều hơn mọi lần.
Huế là rứa đó, sống nhiều với nội tâm, thương thì thương đến chết, ghét thì thù dai nhiều khi cũng đến chết luôn, yêu thì chung thủy, mà ghen thì thành quách cũng tan nát, xin cánh đàn ông đừng nên yêu gái Huế nếu người đó là người không chung thủy, cái thứ bội bạc ấy thì nên tránh xa vì nếu đã phản bội rồi thì sự sống của anh ta như chỉ mành treo chuông.
Tui là gái Huế nên tui hiểu gái Huế, lãng mạn, đa tình, thi sĩ phần đông, nhà thơ dù nửa mùa nhưng cái tính tốt ( qualité) là nếu đã thương rồi thì nghèo giàu, xấu đẹp không cần thiết, miễn người đó yêu thương mình chân thật thì dù có sống trong nghèo đói cũng vẫn thấy mình hạnh phúc vô cùng, nói đến đây, tự nhiên nghĩ đến Lính, tui quen một người Lính, thương anh vô cùng, thương không có nghĩa là yêu, vì biết yêu lính cũng như uống thuốc độc nhẹ dose mỗi ngày, không biết tim mình sẽ ngừng lúc nào, vì dù tui không sống ngày nào với Lính, nhưng đời họ là vậy, sự chết 9 phần và sự sống có 1 nên họ thường chơi bạt mạng, mỗi lần dừng chân sau một cuộc hành quân, chỉ là gái và rượu, vợ và ngưòi tình họ quên hẵn đi trong lúc này, họ tìm một chút vui ngắn (une joie éphémère) để đừng nhớ đến máu bạn, thằng bạn thân tim vừa ngừng, những lần đụng trận, những lần tải thương, phải bọc thây bạn trong poncho trả về cho gia đình, bom đạn đã làm điếc, làm mù, làm thành phế nhân...
Người Lính đó và tui đã trở thành một thứ tri âm, những tình cảm giữa nhau không có tên, không là người yêu, không là tình nhân nhưng tình cảm rất sâu đậm, cái thứ tình cảm không sợ mất hay sợ người khác đánh cắp. Từ ngày quen anh một cách ngẫu nhiên, tôi đâm ra thương Lính, thương tất cả mọi Binh Chủng không trừ một Binh Chủng nào ( sans exception) từ Biệt Động Quân, Dù, Thiết Giap, Kỵ Binh, Thủy Quân Lục Chiến, Người Nhái, Điạ Phương Quân, Nghĩa Quân...và luôn cả các anh Thương Phế Binh, tất cả đối với tim tôi, họ là những người đáng kính trọng và thương yêu suốt đời, mình đối với họ, có món nợ với họ mà không thể nào trả nổi trong cuộc đời này bằng bất cứ giá nào.
Bằng tiền thì đừng nói đến nhé, sẽ làm họ buồn lắmvì sự hy sinh cả cuộc đời họ làm sao mà trả bằng tiền được, chỉ trừ bằng tình cảm thì hoạ may!
Tui rất vui vì bây giờ khám phá ra thêm những Binh Chủng khác oai hùng không khác gì BĐQ hay TQLC: Các anh mang tên Địa Phương Quân mà các anh lính khác ưa trêu họ, gọi họ là Rùa nghe ngồ ngộ, tui có dịp hỏi anh Trần Tiễn San, cousin mình ở Cali, anh bảo tui:
_ Lính này cũng không thua tụi anh đâu, đánh đấm hết mình và hết lòng chiến đấu đến cùng và tình Huynh đệ chi binh không khác gì tụi anh đâu, nếu phải hy sinh tính mạng họ để chiếm lại từng tất đất một là họ cũng một chết một sống đó em.
*Các ĐPQ và NQ lúc đầu là Bảo An Đoàn, lực lượng vũ trang địa phương của QLVNCH.
Sau 1964 các anh được đổi là ĐPQ. Họ là những người Lính gan dạ và kinh nghiệm hơn cả các binh chủng khác, chính họ mới là những người bám rễ giữ đất, chịu nhiều gian khổ và thương vong nhất trong cuộc bảo vệ lãnh thổ quê hương..
Tuy vậy họ bị nhiều người chê họ là lính kiểng vì họ không được trang bị như những binh chủng khác, không được đầy đủ súng ống, thiếu vũ khí như M16, M79 và khi di chuyển họ chỉ nhờ vào đôi chân thôi. Họ chiến đấu theo kiểu Lính nghèo, lương tháng không đủ nuôi thân rất tội, nhiều khi phải cần đến trợ cấp lương thực.*
Bọn vc rất ngán phải đụng độ với họ.
Khi tui hiểu rõ thêm về binh chủng này, lòng tui càng đau như chính mình đau vậy, và càng thương các anh hơn.
Giờ tui có thêm được một người bạn ĐPQ, chưa bao lâu nhưng với tui là vậy đó, cái cảm tình giữa anh ( Lính mà) và tui cũng khá đậm đà theo ngày tháng, có cùng một tần rung cảm với thơ tui nên anh cũng dành cho tui nhiều cảm tình. Cuộc đời tui từ nhỏ đã thiếu thốn về tình thương nên bây giờ được ai tặng cho mình chút cảm tình là tui mừng vô cùng, nhất là từ Lính.
Nếu tui không lầm, cái tình cảm đối với Lính đã ăn sâu trong trái tim nhỏ bé của mình bắt đầu từ anh chị Ân_Kim Thanh, rồi nó ngủ thiếp đi và bỗng chợt chồm dậy cũng đã nhiều năm, nhưng bây giờ sâu đậm hơn, bạn hữu ai cũng hiểu tại sao nhưng họ tế nhị không nói thôi.
Ở cái tuổi gần biển xa trời, cái gì làm cho mình thấy cuộc đời còn hồng? Đó là tình cảm, thứ tình cảm từ những người không phải là gia đình, không phải là tình nhân, không là người yêu, cái tình cảm vô vụ lợi không có tên, không ràng buột bởi một sợi dây nào nhưng lại rất bền bỉ khó đứt; đó là tri âm.
Hai người bạn Lính này rất tâm đầu ý hiệp nên thường ngày tui đã thương Lính, họ lại càng làm cảm tình này càng tăng với thời gian. Mặc dầu hai anh xa tui, nhưng lại rất gần, buồn vui có nhau, chia sẻ.
Tui nhớ một trong 2 người đã tâm sự:
_Anh đang sống trong một xứ tự do, nhưng anh chưa quên những đồng đội anh đã nằm xuống ở đâu đó trên dọc đường Trường Sơn, trong những trận chiến...anh nhớ từng khuôn mặt những thằng bạn dã cùng anh lăn lộn trên khắp các chiến trường, đứa còn, đứa mất, đứa lao tù ..., và anh đã gắng tìm lại được một số, còn sót 27 thằng chưa tìm ra...Những tháng Tư với anh là những cơn ác mộng, một nỗi đau không thể chữa lành, may mà có em để anh chia sẻ, nếu không có em thì nguyên những tháng Tư khi anh đi làm về buổi tối anh buồn không chịu nổi, anh phải uống rượu cho say mèm rồi ngủ vùi cho đến sáng hôm sau...( tui muốn khóc khi nghe những tâm sự của anh !) anh kể thêm anh mang những vết sẹo chiến tranh và những vết thương không mỗ được trong người nên mùa Đông là anh đau nhức vô cùng.
Người thứ 2 kể tui nghe những nỗi buồn vui đời lính của anh, anh nói:
_Anh thuộc binh chủng lính không có quân phục rằn ri hoa rừng đâu em, anh chỉ là dân quân tự vệ quân phục màu đen thôi, nhưng với tui đâu có nghĩa gì, vì anh cũng oai phong như mọi binh chủng khác, cũng đánh đấm, cũng sống chết cùng đồng đội, chống cự cho đến cùng để mong ngăn chặn làn sóng đỏ, không kể gì đến thân mình. Khi anh cho tui xem vết sẹo trên mặt anh, vết thương nặng ở đầu gối đã may mắn được mỗ để khớp lại những mảnh xương đã gãy, chuyện tù đày của anh, nước mắt tui cũng ràn rụa. Mỗi lần nhớ đến vết sẹo của anh, tim tui đau thắt.
Tui thương những người còn sống sót, dù họ bây giờ đang sống đời lưu vong trên xứ lạ quê người, dù họ bây giờ là những người Lính Già, những cựu chiến binh, tui thương và khóc cho những người đã nằm xuống đâu đó, trên quốc lộ, trên những ngọn đồi, những người đã bắt buộc phải quăng súng trong ngày chót 30/4, khi di tản trên liên lộ 7, trận chiến cuối cùng đẫm máu; đối với tui họ luôn là những người Lính oai hùng trong mắt mình, họ không bao giờ là những người bại trận trong mắt tui.
Khi nhìn hình ảnh các anh trên FB, với những bộ quân phục, một nỗi vui và hân hạnh được các anh xem như bạn, tui, một người không hề biết gì về LÍnh, các anh đã cho tui cái cảm xúc đặc biệt để có thể viết về các anh qua thơ hay qua truyện, và tui đã viết về các anh với tất cả tình thương chân thật, có khi đọc lại bài viết của mình, tui vẫn nghĩ đã có một thời nào đó trong quá khứ tui đã từng là người yêu của lính, là thân nhân của lính chứ không phải đặt bày ra mà viết. Cái vui thầm và hãnh diện thầm của một người viết như tui, tiếng Pháp gọi là poète en herbe, là khi viết, để hết cảm xúc mình vào chữ nghĩa, sống trong vai trò như mình là nhân vật của thơ, ai cũng biết là tui viết cho tập san Biệt Động Quân ở California, chủ nhiệm là anh cousin của mình: Trần Tiễn San; một tối sau khi vừa viết xong bài thơ Hồi Ký Cho Lính, tui gọi anh San đọc cho anh nghe, như thường lệ, anh nghe xong khen bài thơ rất thật và cảm động, xong anh nói thêm, em nè, bên cạnh anh nãy giờ có đứa bạn, à không, thằng em bên vợ, hắn đang quệt nước mắt đó. Mình ngạc nhiên hỏi anh tại sao anh ấy khóc khi nghe thơ mình, anh San đưa điện thoại cho anh ấy nói chuyện với tui.
_Thơ Lính của chị hay tuyệt, đọc mà nhớ những kỷ niệm xưa, tôi nghe chị nhắc đến trận Hạ Lào tui không cầm được nước mắt, vì tui có mặt trong đó và nhớ những thằng bạn đã chết, thật cảm động, anh San bảo là chị chưa hề biết chiến tranh, biết Lính, vậy mà chị viết như đang sống trong đó, ghi lại những gì đã thấy, như một phóng viên chiến trường, ngay như lũ tôi là Lính mà không viết nỗi những cảm xúc này, cám ơn chị...Một chuyện khác, lần tui xin anh San bộ quân phục BĐQ, anh San hỏi các bạn anh có ai còn dư bộ nào không, thì có một anh bạn bảo :
-Em còn dư một bộ nè Huynh Trưởng, mà Huynh Trưởng hỏi làm gì?
_Tại có con em bên Pháp xin làm kỷ niệm
- Ai vậy Huynh Trưởng?
_Đông Hương đó
_Có phải người vẫn viết bài cho BĐQ không? nếu vậy thì cô ấy rất xứng đáng nhận quà, em sẽ gửi tặng... Và tui đã mặc và chụp hình gửi lên FB, sau đó nhận thêm phù hiệu BĐQ do nhà thơ Lính gửi tặng, mừng ơi là mừng.
Năm ngoái về thăm quê hương cũ, tui đã gặp vài người bạn TPB, tôi cảm thấy đau trong lòng nhưng không nói, vì sợ các anh buồn nên tui xem họ như những người cựu chiến binh thôi như mọi người cựu chiến binh khác, nhưng trong lòng mình rướm máu.
Sau đó tui có dịp được một người thân đưa đi viếng NTQĐ BH, thắp được những nén hương cảm ơn những người Lính trẻ đã nằm xuống vĩnh viễn vì quê hương.
Chỗ tui sống bây giờ gió nhiều lắm, xứ của gió Autan. Có những buổi chiều ngồi yên lặng ngoài thềm, tìm một chút hồn thơ , cái mát của gió làm tui nhớ gió của bến Bạch Đằng, buổi chiều chót trước ngày tui sẽ bay xa luôn, ĐG đã đưa tui đi ăn ở nhà hàng nổi ở đây
Anh ngồi xẻ lát cá chiên, bỏ vào chén tui, bảo:
_Em ăn đi, mai em qua bên đó đâu còn ai gắp cá cho em ăn nữa? Anh nghẹn ngào như sắp khóc
Tại sao trong đời có những cách xa, những chia ly, những có duyên không nợ? Thì đành chịu thôi.
Hình như cuộc đời tui trời cho bao nhiêu thì nhận bao nhiêu, đừng đòi hỏi, đừng xin xỏ không khéo trời lại lấy lại mất những gì ổng đã cho!
Tui chỉ mong một điều, đang có được những tình cảm những người thương mến cho đừng để thất lạc, vì những tình cảm này đâu phải dễ kiếm trong đời?
Một vài hàng ngắn ghi những gì trong trái tim nhỏ bé của mình, để cảm ơn những chân tình tôi được gặp trên đường đời lâu nay, và vẫn còn được yêu thương như buổi đầu.
Cám ơn bạn hữu, cám ơn các người Lính, Cựu quân nhân VNCH đã thương yêu tui đến ngày hôm nay.
Đáng lý ra phải viết là EM CÒN NỢ ANH chứ không phải là ANH CÒN NỢ EM như tựa của tản mạn này
Xin cám ơn những NGƯỜI LÍNH GIÀ TRÊN ĐẦU NON: những người Lính đã thương mến đông hương:
*
*Lan Phi, Bách Trường Xuân, Trân Nguyễn, Mân Dương, An Nguyễn, Huy Văn, Sông Cửu, Đoàn Đình Hồng, Đinh Ngọc Ban, Bình Hồ, Thảo Trầm Dạ, Hoài Nguyễn, Dung Lee, Liêm Phạm, Tin Trần, Quoc Anh Nguyen, Tuan Đat, Nguyen Van Hao, Quan Duong, De Phan, Duong Vo Phung Duong, Phu Phan, Dovaki Nau Beret, Linh Phương, Tướng Phạm Duy Tất, Anh Tuan Vo, Hiếu Trương, Hoang Vu...và còn nhiều lắm
* Những người bạn chân tình vẫn luôn đi sát và cổ võ cho đông hương:
*
Cao Nguyen, Kim Thi La, Thu Huong, Cuc Cung Thi, Viet Hung CR, Lili Nghe, Hung NguyenRau, Nham Tran, Chau Nguyen ( Alias Trieu Am), Hoang Lan, Tri Minh Nguyen, Gia đình Đặng Ngọc, Lan Ton, Le Ha Nguyen, Thuy Cat, Diem Mi, Minh Cac Nguyen, Du Thuy Tran, Du Tu Pham, Nhat Tao, Xuan Loc, Trần Tuấn,Tran Quang Thuan...và còn nhiều lắm...
Tiếp theo và hết

*Chôm chút ý của Linh Điền trong Nam Kỳ Lục Tỉnh

đông hương

ducquany
09-29-2018, 07:52 PM
" họ không được trang bị như những binh chủng khác, không được đầy đủ súng ống, thiếu vũ khí như M16, M70 "..
Có lẽ có một chút lầm lẫn ,quân đội VNCH có súng M.16 và cũng có hỏa tiễn cầm tay M.72 ,chớ không có M.70 ?, về lựu đạn có M.67 ,Mk.2....
tôi cũng là 1 sắc lính ngoài mặt trận ,cũng đổ máu cũng thương vong ,ra đơn vị ở Huế từ 72 cho tới lúc sập tiệm mà không nghe cô Đông Hương nhắc đến !, đặc biệt mấy sắc lính từ rằn ri tới ĐPQ ...thấy tôi là năn nỉ ,mặt mày xanh lè ,họ sợ tôi lắm nói gì cũng vâng lời không dám cãi lại ,tôi là lính quân y ,sau 75 cùng đi tù 6 năm như mấy anh em khác ,cũng là thứ nợ máu của VC .

Donghuong
10-05-2018, 01:55 PM
Có thể đông hương nhầm lẫn, sẽ đoc lại tài liệu. Cám ơn anh đã cho biết, vì đh chưa bao giờ sống trong cuộc chiến, đi học ngoại quốc từ nhỏ nên không biết gì về Lính và chiến tranh.
Bài viết này chỉ nói về 2 Binh Chủng mà đông hương có 2 người bạn thân, chưa có dịp để tìm hiểu các Binh Chủng khác. Anh thuộc BC nào?
Xin lỗi nhé
đh