Thông báo

Collapse
No announcement yet.

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội

Collapse
X

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội

Collapse
 
  • Filter
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts



  • Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (452)

    CÔ ĐƠN

    Rộn rã đâu đây những tiếng cười
    Dập dìu, tấp nập cảnh thuyền bơi
    Ngả đường xuôi ngược dòng loang ảnh
    Mà ở nơi đây chỉ một người!

    Hứng hiu hiu thổi mái sau hè
    Lượm lác đác vàng phủ gốc tre
    Tắm nắng bức oi, bầu vắng vẻ
    Khảy đàn lặng lẽ chỉ mình nghe

    Tĩnh mịch canh khuya, áng lững lờ
    Bên thềm, một góc, quấn dây tơ
    Thấy như sợi tối, mong manh quá
    Rồi mắc lên cành, mặc lắc lư

    Xung quanh sẩm xịt màu u ám
    Lãng đãng xa xa bóng chập chờn
    Đom đóm dật dờ bay lấp loé
    Từng hồi lay động, ánh man mơn!

    Khát khao, vọng tưởng, biết đâu tìm
    Muốn vút lên trời xoải cánh chim
    Bay thẳng, bay xa về diệu vợi
    Mà sao ai níu, ghịt con tim

    Để thu cứ mãi cuốn hồn đau
    Tối tối hoàng hôn uống giọt sầu
    Da diết tận cùng bao nỗi nhớ
    Muộn phiền chờn chập giấc canh thâu…

    Cô đơn! Rất thật nỗi cô đơn
    Tại gió, tại mây, tại dỗi hờn
    Hay tại bạc phần nên quạnh quẽ
    Lại đành bó gối, chẳng dời chân!


    Nguyễn Thành Sáng

    Tiết Thu Cô Đơn

    Gió thoảng vi vu kéo mộng hồ
    Thả hồn lãng đãng sợi hư vô
    Li ti đợt sóng hương giang gợn
    Đọng khối tơ đồng vọng cố đô

    Mỗi độ thu về dạ trống trơn
    Heo may lành lạnh, giọt sương mơn
    Không gian ảm đạm khơi mầu sắc
    Cám cảnh đơn côi lệ tủi hờn

    Nhớ chiều tha thiết trải ven đường
    Chiếc nón thẹn thùng dệt vấn vương
    Đã mấy niên rồi xa cách huế
    Thương tà áo trắng biệt ly hương

    Trống vắng miên man lòng não nuột
    Cuộc đời nghiệt ngã lắm chênh chao
    Trái ngang cay đắng, trơ nhành liễu
    Gặm nhấm nỗi niềm khổ xiết bao

    Dáng ngọc rũ buồn thương nhớ ai
    Khắt khe duyên nợ phiến thu phai
    Úa vàng rải rác hoài nhung nhớ
    Hình ảnh dấu yêu, lệ vắn dài

    Gối lẻ ngân nga lạnh ánh tà
    Giày vò ngọn gió chợt đưa qua
    Cuộn cuồn chiếc lá rơi tan vỡ
    Phương ấy hỏi chàng, chạnh xót xa?

    Muộn phiền dằng dặc gửi nơi đâu
    Lặng lẽ đìu hiu điệp khúc sầu
    Ngất ngưởng suy tư tràn cõi dạ
    Quạnh phòng thắt thẻo nhạt canh thâu.


    October 13, 2018
    Tam Muội

    Comment




    • Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (453)

      Nỗi Đau Âm Thầm

      Có một cái gì giữa trái tim
      Cứ hoài châm chích dấy đau lên
      Đẩy dòng nhức nhói thành rên rỉ
      Cho kẻ sầu tư hướng mắt nhìn!

      Vào nơi thăm thẳm chốn ngàn xa
      Ẩn hiện hình “Ai” dáng ngọc ngà
      Gần gũi, đậm đà, muôn thắm đượm
      Từ trong tiềm thức lộ dần ra

      Không thể làm sao vẹn tỏ bày
      Bởi vì khác biệt đó và đây
      Bên cây giữa độ còn ươm nụ
      Bên lủng lẳng treo trĩu nặng đầy

      Phận số cuộc đời cảnh trớ trêu
      Dẫu niềm tha thiết biết bao nhiêu
      Nhưng sông thì chảy, thuyền không bến
      Trên lững thững mây phủ bóng chiều!…

      Giờ thêm da diết, nghẹn bâng khuâng
      Khi buổi tối nay trước ngỡ ngàng
      Nghe gió chuyển mình sang lối ngõ
      Đẩy lùi vạt lá, khuất trăng thanh

      Ai hiểu lòng ta ngập tái tê
      Dấu yêu ngần ấy dãy lê thê
      Nhớ nhung, vương vấn, tràn lưu luyến
      Mà chẳng cùng nhau sánh bước về…

      Để em quạnh quẽ, nỗi cô đơn
      Một góc trời thu tím mảnh hồn
      Luồng xoáy âm thầm sâu đáy nước
      Chập chờn khoảnh khắc động từng cơn…


      19/10/2018
      Nguyễn Thành Sáng

      Tơ Lòng Hoài Vọng

      Gió lùa khe cửa tiếng vi vu
      Ảm đạm ngoài song gợi sắc thu
      Tĩnh mịch không gian buồn ủ rũ
      Ngậm ngùi thắt thẻo sợi trầm u

      Tạo hóa bày chi lắm bể dâu
      Đầu xanh lận đận lỗi cau trầu
      Dương trần lặn lội tìm giai ngẫu
      Thất thểu não nề trải gót châu

      Thuyền duyên sóng dập bởi cơn giông
      Bão tố cuồng phong lạnh nhánh hồng
      Phận hẩm bồng bềnh như biển động
      Tủi hờn nhức nhối giữa mênh mông

      Ước thề vạn kỷ hẹn uyên ương
      Hội ngộ trớ trêu khúc đoạn trường
      Tha thiết dạt dào yêu ngất ngưởng
      Nhưng đời nghiệt ngã biết sao lường

      Chầm chậm uống dòng Thương giải phơi
      Nghe hồn ray rứt nỗi niềm khơi
      Sơn khê cách trở xa vời vợi
      Mặn đắng vành môi, dạ rã rời

      Trĩu gánh ân tình đã khắc ghi
      Dấu yêu ơi hỡi! Luống sầu bi
      Mơ chăn gối áp, sống dung dị
      Mộ cảnh tay dìu sánh bước đi

      Chờ đợi mỏi mòn phiến lá phai
      Khói lam phủ lối, đường ngăn hai
      Tà huy leo lét mờ nhân ngãi
      Phảng phất in sương hình bóng ai

      Nức nở nghẹn ngào giá buốt rêm
      Đàn thương phím nhớ quạnh bên thềm
      Tơ đồng bện mối bao giờ nếm
      Duyên vẹn nợ tròn, hạnh phúc êm?


      October 20, 2018
      Tam Muội

      Comment



      • Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (454)

        Tơ Lòng Hoài Vọng

        Gió lùa khe cửa tiếng vi vu
        Ảm đạm ngoài song gợi sắc thu
        Tĩnh mịch không gian buồn ủ rũ
        Ngậm ngùi thắt thẻo sợi trầm u

        Tạo hóa bày chi lắm bể dâu
        Đầu xanh lận đận lỗi cau trầu
        Dương trần lặn lội tìm giai ngẫu
        Thất thểu não nề trải gót châu

        Thuyền duyên sóng dập bởi cơn giông
        Bão tố cuồng phong lạnh nhánh hồng
        Phận hẩm bồng bềnh như biển động
        Tủi hờn nhức nhối giữa mênh mông

        Ước thề vạn kỷ hẹn uyên ương
        Hội ngộ trớ trêu khúc đoạn trường
        Tha thiết dạt dào yêu ngất ngưởng
        Nhưng đời nghiệt ngã biết sao lường

        Chầm chậm uống dòng Thương giải phơi
        Nghe hồn ray rứt nỗi niềm khơi
        Sơn khê cách trở xa vời vợi
        Mặn đắng vành môi, dạ rã rời

        Trĩu gánh ân tình đã khắc ghi
        Dấu yêu ơi hỡi! Luống sầu bi
        Mơ chăn gối áp, sống dung dị
        Mộ cảnh tay dìu sánh bước đi

        Chờ đợi mỏi mòn phiến lá phai
        Khói lam phủ lối, đường ngăn hai
        Tà huy leo lét mờ nhân ngãi
        Phảng phất in sương hình bóng ai

        Nức nở nghẹn ngào giá buốt rêm
        Đàn thương phím nhớ quạnh bên thềm
        Tơ đồng bện mối bao giờ nếm
        Duyên vẹn nợ tròn, hạnh phúc êm?


        October 20, 2018
        Tam Muội

        Mộng Vườn Phôi Phai

        Thương ơi! Em hãy thả sầu bi
        Bởi mối tơ duyên lạc lối về
        Nay chỉ còn đây bầu ảo ảnh
        Mộng tình yêu dấu hú hồn đi!

        Tìm tặng cho nhau chút lửa hồng
        Sưởi niềm giá lạnh buổi hàn đông
        Rồi sau giây phút say ân ái
        Tạm tách thuyền ra rẽ ngược dòng

        Nàng vẫn cô đơn tận chốn ngàn
        Tháng ngày quạnh quẽ, lắm băn khoăn
        Còn ta sớm tối hoài trăn trở
        Một góc trời thu nắn phím đàn

        Canh khuya thao thức vọng xa xôi
        Ảnh bóng hình thương vẫn cứ hồi
        Lởn vởn chập chờn nơi trí não
        Khiến lòng vương vấn mãi không thôi!

        Khuây khỏa chơ vơ dưới ngọn đèn
        Bằng từ kéo sợi giữa con tim
        Cầm lên ngắm nghía rồi ve vuốt
        Da diết trào dâng cuốn nỗi niềm…

        Đớn đau âm ỉ biết bao nhiêu
        Châm chích, lâm râm mỗi độ chiều
        Chỉ nghẹn âm thầm ôm nhức nhói
        Lối mòn khắc khoải bước chân xiêu

        Có lẽ tội tình phải trả vay
        Nên giờ xui khiến cõi trần ai
        Sông xa cách trở, bờ đôi bến
        Hai kẻ tương tư chuỗi tháng ngày…

        Thôi thì em hỡi! Mộng vườn đây
        Cũng nhạc, cũng thơ, cũng đậm đầy
        Cũng gió vờn trăng, bầu bát ngát
        Vạn buồn thương nhớ tạm phôi phai…


        24/10/2018
        Nguyễn Thành Sáng

        Comment




        • Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (455)

          Trả Lại Ngày Xưa

          Rượu sầu nốc cạn dưới trăng soi
          Thảm đạm, u buồn lại tả tơi
          Theo gió thả hồn về diệu vợi
          Vờn mây gửi mộng đến ngàn khơi
          Con tim xưa ấy hằng mong đợi
          Trái bóng chiều nay chỉ thả thôi
          Cất giữ làm chi thêm nhức nhối
          Trăng vàng đã nhạt tự lâu rồi!

          Nguyễn Thành Sáng

          Tình Gửi Mây Trăng

          Gió thoảng vi vu gợn mặt hồ
          Tà huy lãng đãng cõi hư vô
          Tơ hồng lệch lối uyên ương úa
          Chỉ thắm sai đường lá cỏ khô
          Gửi áng mây trôi bao dại dột
          Trao vầng nguyệt lặn bấy ngây ngô
          Trần tình khép lại không yêu nữa
          Bởi trái tim khờ dậy sóng xô.

          October 14, 2018
          Tam Muội

          Comment




          • Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (456)

            Lạnh Lẽo

            Hồn trăng lạnh lẽo ở đầu thôn
            Trống vắng, cô đơn, ánh chập chờn
            Âm giới thâm tình giăng vạn chốn
            Trần gian nghĩa nặng ủ Ma hồn
            Tìm chàng, chân bước, lòng đau đớn
            Duỗi bóng, em đi dạ xót hờn
            Gió cuốn thuyền duyên ngàn sóng gợn
            U hoài, mờ mịt, giọt từng cơn!

            Nguyễn Thành Sáng


            Niềm Cô Đơn

            Côn trùng rỉ rả bầu huyền ảo
            Cú quạ xôn xao cảnh chập chờn
            Thổn thức giày vò miền lạnh lẽo
            Suy tư siết chặt chốn cô đơn
            Bờ mi đọng hạt dòng châu chảy
            Khoé mắt ươm hòn suối lệ mơn
            Trống vắng phòng không hờn tủi phận
            Tơ đồng vất vưởng trỗi từng cơn.

            October 14, 2018
            Tam Muội

            Comment




            • Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (457)

              Lỡ Làng

              Vắng lặng đêm tàn khơi nỗi nhớ
              Tình buồn, ảm đạm, trải hồn thơ
              Phôi phai kỷ niệm thời trăng tỏ
              Phủ lấp tâm tư chuỗi bóng mờ
              Thuyền duyên xưa cũ đành tan vỡ
              Mộng ước giờ đây chỉ thẫn thờ
              Cạn giọt để rồi thôi nhắc nhở
              Quay về bó mộng cõi chơ vơ!

              Nguyễn Thành Sáng

              Lỡ Phận

              Phận lỡ tơ rơi sầu bóng nguyệt
              Duyên tan chỉ rã xót hồn thơ
              Ưu tư cõi dạ đời u ám
              Khắc khoải con tim kiếp nhởn nhơ
              Sáng đó mây luồn thân rã rệu
              Chiều đây gió dạt xác bơ vơ
              Cung đàn lỗi nhịp tình phiêu bạc
              Nhện bám sương giăng lạc bến bờ.

              October 14, 2018
              Tam Muội

              Comment



              • Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (458)

                Cái Chết Nông Nổi
                Và Đáng Trách

                Cái chết của em làm xót xa
                Nỗi niềm thao thức chuyện người ta
                Nhìn dòng thế sự bao oan nghiệt
                Sai, đúng, dại, khôn…Để chút là!

                Thương cảm cho ai trước cảnh đời
                Phù du khoảnh khắc những niềm vui
                Rồi quay luẩn quẩn trong vòng tối
                Buồn, khổ, hờn, đau…Tím nụ cười

                Hằng ngày em sống với con đò
                Sớm tối tay chèo chở khách qua
                Sóng gió, nhọc nhằn nào quản ngại
                Chỉ buồn bến đổ khách thờ ơ

                Chẳng may gặp phải mẹ chồng đây
                Đầy rẫy khó khăn, mãi mắng rầy
                Vặt mắc từng ly, từng tý một
                La mèo, chửi chó rát màng tai!…

                Não nề…Tâm sự lại phu quân
                Đón nhận hồi âm nét hững hờ
                Chỉ biết riêng mình và cá biệt
                Vô tình bỏ bậu nghẹn chơ vơ

                Tận cùng chịu đựng, quyết liều thân
                Một gói xịt sâu vĩnh biệt chàng
                Bỏ lại con thơ còn đói sữa
                Hồn lìa khỏi xác, khuất trần gian…

                Em ơi! Hiện ở cõi nơi đâu?
                Có thấy màu thu rải vạn sầu
                Có hận lỡ lầm mang xuẩn động
                Có nhìn con trẻ trọn đời đau?

                Sao không thông cảm để yên lòng
                Ở tuổi cao niên của mẹ chồng
                Máu huyết bất thường sanh bệnh tật…
                Dễ dàng bẳn tính với bông lông

                Sao chẳng thương chồng cảnh nắng mưa
                Lo toan, gánh nặng lắm khi đờ
                Tổ lành ngơi nghỉ vơi cơn mệt
                Khuây khỏa, vô tình bởi bận lo

                Tại người hay ở “cái tôi” kia
                Chỉ thấy xung quanh mấy vạt rìa
                Cạn xét, yếu lòng đành đoạn tuyệt
                Ngàn năm dính đó vết nhơ bia?!...

                27/9/2017
                Nguyễn Thành Sáng

                Ức Oan Sương Phụ

                Côn trùng tấu biệt khúc thê lương
                Đáy huyệt cô đơn lạnh thấu xương
                Quạ hú, dơi kêu, lời Lữ Khách
                Gợi hồn uất nghẹn rớt hàn sương

                Gió thét mây đùn tiếng sấm suông
                Đọa đày én nhỏ đỗ mưa tuôn
                Kiếp trần vốn dĩ nhiều cay đắng
                Hủy hại dáng hoa hầu bớt buồn

                Những tưởng tơ trời thắm đượm mơ
                Trăm năm gối mộng xoá chơ vơ
                Nào hay phím rạng duyên mai trúc
                Phối ngẫu thờ ơ trước hững hờ

                Xuôi ngược trên sông với chiếc đò
                Bao chiều vắng khách buồn co ro
                Áo tiền cơm gạo đào đâu có
                Lặn lội hanh hao thân võ vò

                Dằng dặc nỗi sầu chuỗi nhặt khoan
                Bôn ba vất vả trĩu lo toan
                Nợ nần suy tính nào yên giấc
                Lại bị mắng rầy dâu chẳng ngoan

                Cố nhịn lặng im nén muộn phiền
                Mẹ càng đay nghiến chuỗi triền miên
                Mây giăng nhện bám đời u tịch
                Tuyệt vọng rộng lần khiến đảo điên

                Cuộc đời nghiệt ngã đoá hồng nhan
                Đẩy xuống vực sâu ải thế gian
                Cõi chết tận cùng rơi nghịch cảnh
                Hoa tàn nhụy rã cảnh ly tan

                Thất thểu vong linh mệnh khiến xui
                Dật dờ vất vưởng nắm tro vùi
                Xa con đứt ruột vạn chua xót
                Tịch mịch lan man nỗi ngậm ngùi

                Quạnh quẽ tái tê nhìn lá phai
                Nấm mồ vắng khói héo canh dài
                Vấn vương da diết miền cô độc
                Khắc khoải, đoạn trường, hỏi mấy ai?

                Tiếng kẻng thu hồn thúc giục trôi
                Rạng hồng ló dạng trải chân đồi
                Phút giây từ tạ niềm lưu luyến
                Lữ khách nay đà hiểu cút nôi!


                October 24, 2018
                Tam Muội

                Comment




                • Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (459)

                  Nhỏ Lòng

                  Ra đi để lại mối tơ vương
                  Vò võ năm canh khóc đoạn trường
                  Gió mộng ưu buồn xuôi đổi hướng
                  Trăng tình thảm đạm ngược quay phương
                  Cô đơn lặng lẽ trôi dòng tưởng
                  Quạnh quẽ âm thầm nhỏ lệ thương
                  Tan tác trưa hè, rơi đoá phượng
                  Đêm tàn lạnh lẽo, giọt sương buông!

                  Nguyễn Thành Sáng

                  Tơ Lòng

                  Chàng đem phiến lá treo đầu ngõ
                  Thiếp để đài hoa phủ ngọn đăng
                  Thuở nọ lời yêu hừng nguyệt toả
                  Thời xưa tiếng ái ửng sao giăng
                  Vì thuyền rẽ lối sông ly biệt
                  Bởi sóng chia đường suối cách ngăn
                  Lỡ mối duyên trần đau tủi phận
                  Tơ lòng hụt hẫng lệ như băng.

                  October 15, 2018
                  Tam Muội

                  Comment




                  • Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (460)

                    Tình Gieo Tiếng Gọi

                    Canh đêm vắng lặng, nỗi buồn tơi
                    Gió chuyển mây ngàn phủ ánh rơi
                    Bóng nguyệt đang đầy, lan toả vợi
                    Cung trời giờ biến, choáng mờ trôi
                    Xa xôi hồn bạn sầu tăm tối
                    Gần gũi tình trăng thắm rạng ngời
                    Ủ ấp nguồn thương, gieo tiếng gọi
                    Ấm lòng giá lạnh, mộng yêu ơi!

                    Nguyễn Thành Sáng

                    Tình Đan Nỗi Nhớ

                    Mây đùn ứa lệ rầu dâng lối
                    Gió thoảng rơi châu lạnh ngập bờ
                    Khắc đậm tình hoa đài ngất ngưởng
                    In sâu ái liễu phiến chơ vơ
                    Chăn đơn rỉ rả len cung bậc
                    Gối lẻ vi vu phả tiếng tơ
                    Bóng rũ đèn khuya miền quạnh quẽ
                    U phòng vụng ý ẩn nguồn thơ.

                    October 15, 2018
                    Tam Muội

                    Comment



                    • Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (461)

                      Day Dứt

                      Tuổi xanh dào dạt mộng yêu thương
                      Thuyền đến rồi đi nghĩ chuyện thường
                      Sóng nước mây trôi, hồn vọng tưởng
                      Trăng lòng ánh nhạt, dạ quên đường
                      Son sắt tơ tình ai một hướng
                      Phũ phàng sắc mộng kẻ đa phương
                      Chiều tà thao thức niềm suy tưởng
                      Cắn rứt tâm hồn nhỏ vấn vương!

                      Nguyễn Thành Sáng

                      Day Dứt Nỗi Niềm

                      Trách phận thanh xuân chê mối chỉ
                      Hờn duyên tuổi trẻ kén đường tơ
                      Nay sầu hối hận niềm canh cánh
                      Nọ tiếc ăn năn nỗi thẫn thờ
                      Ứa hạt châu rơi u cõi mộng
                      Ươm hòn ngọc rớt tịch cơn mơ
                      Đời chiều bóng xế hoài cô lẻ
                      Lủi thủi trăng đơn xót lững lờ.

                      October 15, 2018
                      Tam Muội

                      Comment



                      • Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (462)

                        CẢNH ĐỜI BUỒN CỦA EM

                        Có ai hiểu cho em nỗi khổ?
                        Cảnh vợ chồng như phố canh khuya
                        Vắng tanh, lạnh lẽo bốn bề
                        Lâu lâu gợn ánh vụt về nẻo xa!

                        Lỡ tuổi xuân, trăng ngà nhạt ảnh
                        Thôi! Đoạn đành một cánh hồn hoa
                        Đưa chân làm vợ người ta
                        Mộng lòng xuân trẻ bỏ qua góc đời

                        Men hương lửa một thời sớm tắt
                        Bởi bóng mờ, đuổi bắt mơ hồ
                        Khung trời mây áng lững lờ
                        Gió chìm ngưng thổi, khuất mờ vầng thanh

                        Cho đêm sáng biến thành u ám
                        Chuỗi thu vàng phủ bám màn loan
                        Dưỡng nuôi ước vọng tình son
                        Trôi theo con nước ghịt vờn rã tan!

                        Để ảm đạm, muôn vàn héo hắt
                        Lời ngọt ngào vắng bặt từ lâu
                        Bước chân dã dượi qua cầu
                        Cầu bao nhiêu nhịp dạ sầu bấy nhiêu…

                        Rồi hôm nay bóng chiều dần đến
                        Chỉ còn đây khấp khểnh niềm thương
                        Cất đau trong trái đoạn trường
                        Sống cho nghĩa sống, vấn vương hững hờ

                        Em chán ngán, thẫn thờ ai hiểu?
                        Nỗi u buồn, nặng trĩu tâm tư
                        Từng đêm bậu bạn qua thơ
                        Ủi an năm tháng nát bờ yêu đương!


                        Nguyễn Thành Sáng

                        Niềm Riêng Của Anh

                        Nỗi trăn trở miên trường canh cánh
                        Thời gian trôi buộc mảnh tơ lòng
                        Gối chăn lạnh lẽo mênh mông
                        Nhớ thương da diết quạnh phòng cô liêu

                        Tuổi nay cũng xế chiều thấp thoáng
                        Lỡ bước đường đứt đoạn thâm ân
                        Bà con quyến thuộc ân cần
                        Phút chốc dương trần tẻ nhạt riêng anh

                        Lần vấp ngã chòng chành thua thiệt
                        Vị mặn môi quỵ kiệt tình si
                        Cung sầu chuốc khổ lụy vì
                        Hận đời đen bạc sầu bi ngút ngàn

                        Những khao khát tơ đan võng thắt
                        Mộng lương duyên chỉ chặt mối tình
                        Trớ trêu Nguyệt Lão lặng thinh
                        Thuốc tàn thờ thẫn một mình đơn côi

                        Con sóng vỗ từng hồi ngất ngưởng
                        Để đêm về âm hưởng buồn tênh
                        Cõi lòng cứ mãi chông chênh
                        Nợ duyên rời rạc bấp bênh u hoài

                        Chân đã mỏi đọa đày thân xác
                        Bóng ma trơ lác đác tả tơi
                        Tâm tư hư ảo rối bời
                        Lạt phai nhiệt huyết trùng khơi thuở nào

                        Bầu u tịch lệ trào khoé mắt
                        Thán thạch sùng dằn vặt linh hồn
                        Chuỗi dài ray rứt vô ngôn
                        Lấp nơi đáy huyệt càn khôn tìm về!

                        October 16, 2018
                        Tam Muội

                        Comment




                        • Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (463)

                          Động Vật

                          MÈO TRẮNG thu mình tránh gió đông
                          BƯỚM XANH uốn lượn ghẹo hoa hồng
                          CHÓ ĐEN lững thững ra khung cổng
                          VỊT ĐỎ nhẹ nhàng lướt bến sông
                          CỌP XÁM gầm gừ theo gió lộng
                          HẠC HỒNG lờ lượn thả non bồng
                          TRÊ VÀNG đầu bự trong thì rổng
                          DƠI BẠCH tối về kiếm khoảng không!

                          Nguyễn Thành Sáng

                          Thực Vật Vào Đông

                          Hoa Quỳ nở rộ giữa trời ĐÔNG
                          Nhạt ánh cành trơ rũ đoá HỒNG
                          Cúc Họa Mi lan bày trước CỔNG
                          Đan Tam Giác Mạch phủ bờ SÔNG
                          Đài hương Thược Dược đưa lồng LỘNG
                          Phiến phấn Bằng Lăng thoảng bập BỒNG
                          Vũ trụ giao mùa buồn trống RỔNG
                          Đêm nằm ngẫm sự sắc và KHÔNG.

                          October 25, 2018
                          Tam Muội

                          "Đối ngược động và danh từ đầu câu 3 và 4"

                          Comment




                          • Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (464)

                            Nỗi Đau Của Mẹ

                            Con ơi! Mẹ thấy quá đau lòng
                            Héo hắt, con nằm phơi tấm mỏng
                            Con khóc, con rên từng chập một
                            Khổ nhiều, nhiều lắm biết không con!

                            Trời ơi! Cảnh sống mãi trầm luân
                            Chẳng thấy chút nào một ánh xuân
                            Chỉ tối bốn bề vây kín mãi
                            Màu đen tràn ngập khắp xa gần…

                            Cha con đã sớm về thiên cổ
                            Bỏ lại dương trần tiếng khóc than
                            Mẹ bệnh, con thơ giờ cũng bệnh
                            Bạc tiền chẳng có, kiếm đâu ăn?

                            Họ hàng thân quyến xa xôi quá
                            Ai cũng thiếu nghèo, khổ tấm thân
                            Chỉ có nơi nầy con với mẹ
                            Tháng ngày dưa muối trải năm canh

                            Mẹ lượm ve chai kiếm chút đồng
                            Nhịn ăn gom góp để ruổi rong
                            Trên tay vé số trầm mưa nắng
                            Xẹp lép, bụng cào bởi trống không

                            Để có chút tiền lo bệnh con
                            Vậy mà giờ lại phải rầu hơn
                            Con nằm thoi thóp rên la đó
                            Còn mẹ bệnh nhiều bởi thiếu cơm…

                            Không lẽ hôm nay mẹ đánh liều
                            Cùng nhau âm phủ gặp cha con
                            Bởi giờ không thể, không còn thể
                            Tận khổ quá rồi, con hỡi con!

                            Nguyễn Thành Sáng

                            Nỗi Niềm Của Con

                            Mấy bữa trời giông ngập thuỷ triều
                            Mái tranh rã rệu cảnh liêu xiêu
                            Nước tràn lũ lụt gieo tang tóc
                            Bể ải trần gian khổ biết nhiêu

                            Góc thềm bó gối nỗi niềm lo
                            Dạ quặn từng cơn khi Mẹ ho
                            Bịnh hoạn lại không tiền chửa trị
                            Mỗi ngày teo tóp dáng co ro

                            Cha xưa đốn củi ở ven rừng
                            Sẩy té chấn thương huyết mạch ngưng
                            Từ đó Cha thường hay thất chí
                            Chẳng màng thế sự thịnh suy hưng

                            Tần tảo gánh gồng ba miệng ăn
                            Lắm khi ủ rũ những băn khoăn
                            Tương lai phía trước lu mờ quá
                            Thắc thỏm u hoài đêm trở trăn

                            Cha già Mẹ yếu nặng tân toan
                            Sóng dập thuyền chao nơi cõi hoang
                            Thân gái dặm trường sầu cánh liễu
                            Nghẹn ngào nén tủi lệ lòng loang

                            Cuộc sống cơ hàn nghiệt ngã vây
                            Bây giờ con phải làm sao đây
                            Học hành chữ nghĩa thì không có
                            Vườn tược ruộng đồng phủ nước mây

                            Nghĩ quẩn muốn trao ngưỡng Nguyệt Lầu
                            Mua hương bán phấn phận tầm dâu
                            Hầu nuôi Cha Mẹ lành cơm áo
                            Dẫu luống truân chuyên, tan nát nhầu!

                            October 26, 2018
                            Tam Muội

                            Comment



                            • Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (465)

                              Chạnh Lòng Tình Trong Nấm Mộ

                              Bên một góc nghĩa trang đìu hiu nhạt
                              Nấm mộ buồn trăng trắng nỗi ly tan
                              Chưa được lần trọn vẹn giấc mơ trăng
                              Phải lặng lẽ ôm đàn vào đất lạnh!

                              Bóng thời gian thả dài theo năm tháng
                              Đã lần tan quá khứ sắc thu đông
                              Thuở năm nào thuyền mộng đón bên sông
                              Mà lữ khách trên dòng không ghé lại

                              Để hồn thương ngậm ngùi mang tê tái
                              Hằng đêm về ngây dại xót xa mơ
                              Từ ngôn từ lạc lõng cố thành thơ
                              Mong êm ả canh chờ sương lộng ánh!

                              Nhưng mãi đợi với nỗi niềm canh cánh
                              Ánh vàng kia vẫn khuất tận nơi nào
                              Để tim nầy ôm ấp lặn chìm sâu
                              Khao khát mộng dạt dào trong nghẹn tủi

                              Ai có hiểu từng thu mờ thui thủi
                              Một linh hồn lạnh lẽo vọng trời xa
                              Nghe từ sâu thăm thẳm nhịp ngân nga
                              Lời khe khẻ đậm đà…em yêu hỡi!

                              Vậy mà anh mãi vói hoài không tới
                              Chỉ chập chờn vời vợi nẻo xa xăm
                              Cho tim đau tan nát tự bao lần
                              Muôn ảm đạm trôi dần theo chuỗi sống…

                              Ôi chiều nay! Dưới khung trời chếch bóng
                              Chợt chạnh lòng vương vấn chuyện ngày xưa
                              Nấm mồ kia ôm hình hài muôn thuở
                              Một ái tình trăn trở mảnh hồn si…

                              Như phảng phất đâu đây lời non nỉ:
                              Tôi yêu em là để khổ cho tôi
                              Bởi sao kia ở tít tận xa xôi
                              Thân cánh gió chơi vơi đâu gần được

                              Chỉ chết rồi chân hồn theo nhịp bước
                              Về trần gian lặng ngắm ảnh hình ai!...


                              Nguyễn Thành Sáng


                              Tình Vương Hồn Đáy Huyệt

                              Chiều nhạt nắng nghĩa trang buồn ảm đạm
                              Cuộc tình mình vầng xám cách ngăn đôi
                              Ngưỡng âm dương vỡ mộng vạn kỷ rồi
                              Chỉ còn lại từng hồi đau tâm tưởng

                              Nhánh nghiệt ngã sông đành chia hai hướng
                              Mây lững lờ vất vưởng võ vàng hoa
                              Đêm sang đêm trăn trở nhạt ảnh nhoà
                              Sâu tận quả vỡ oà bao nhức nhối

                              Anh yêu hỡi! Ngàn lần em có lỗi
                              Lỗi lầm nầy đọng khối mãi ở em
                              Chuỗi ngậm ngùi dằng dặc trắng thâu đêm
                              Phút lặng lẽ bên rèm môi mặn đắng

                              Mộ lạnh lẽo xin chiết vành tang trắng
                              Tiễn u hồn trống vắng kể từ đây
                              Mũi kim châm rỉ máu trái tim nầy
                              Niềm hối hận ngất ngây dâng tâm trí

                              Thầm khẽ gọi người tình thời vô thỉ
                              Kết hữu duyên tri bỉ khảy phím đàn
                              Nợ chẳng tròn réo rắt biệt ly tan
                              Em trần thế lệ lan nơi khoé mắt

                              Bầu chuyển tiết gợi ưu tư héo hắt
                              Ngọn thu phong se sắt rũ dáng hồng
                              Em hững hờ để hương rã sắc không
                              Phụ lời hứa, ngóng trông anh hoài vọng

                              Đáng trách lắm vì đua đòi ảo mộng
                              Gió vô tình thổi lộng cánh uyên ương
                              Thuyền bấp bênh ngược sóng nước đoạn trường
                              Hoài vật vã luyến thương người đã khuất

                              Rong rêu phủ cỏ cây hoang trầm uất
                              Cõi chập chờn hồn xuất mãi về đâu
                              Có hay chăng em đang tủi phận sầu
                              Luồng ray rứt nát nhầu anh có hiểu?

                              Thán chim cú gù gù vang đỉnh miếu
                              Chìm cô đơn bóng liễu úa mi phai
                              Nghe rưng rưng chua xót ghịt gót hài
                              Miền loang lổ trần ai gieo bể oán

                              Trời bàng bạc sương mờ giăng thấp thoáng
                              Tiếng vạc sành tấu đoản khúc tình chung
                              Phải Mộng hồn đang thổn thức nấu nung?
                              Hãy chờ buổi tương phùng trong khoảnh khắc!


                              October 27, 2018
                              Tam Muội

                              Comment



                              • Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (466)

                                Em Sẽ Nhạt Dần Trong Mắt Tôi

                                Em sẽ nhạt dần trong mắt tôi
                                Không vì hai nẻo cách xa xôi
                                Cũng không phải tại do hoàn cảnh
                                Là bởi vì em quá khác rồi!

                                Đâu còn hình ảnh của năm xưa
                                Tóc xỏa ngang vai, gợi gió lùa
                                Ánh biếc, môi hồng chan chứa mật
                                Hồn xuân phơi phới thả trời mơ

                                Em nói, em cười, em nghĩ suy
                                Vấn vương, lưu luyến gót người đi
                                Mong ngày trở lại xây bờ mộng
                                Chỉ mối se duyên kết nguyện thề…

                                Chẳng ngờ thoáng chốc bóng thời gian
                                Đóa thắm giờ đây héo nhạt tàn
                                Co rút khô gầy nơi vắng lặng
                                Đìu hiu, quạnh quẽ hứng trăng tan

                                Em đã biến mình thành sỏi đá
                                Dưới trời chịu đựng nắng mưa sa
                                Mặc tình lông lóc hay vùi dập
                                Đành chịu thế thôi, phận số mà!...

                                Tôi tìm dĩ vãng thuở yêu đương
                                Mong nhẹ tấc lòng nỗi nhớ thương
                                Suốt cả chuỗi dài canh cánh mãi
                                Để rồi trăn trở thấy sương buông…

                                Có lẽ từ nay sẽ cố quên
                                Bởi vì tất cả dưới mông mênh
                                Tợ như lam khói bay lờ lững
                                Gió thổi mây đưa dễ rã hình!


                                28/9/2017
                                Nguyễn Thành Sáng

                                Anh Vẫn Sáng Ngời Trong Mắt Em

                                Lá rụng mấy mùa thu lại qua
                                Hồn vương hướng vọng chuỗi ngân nga
                                Nhớ nhung da diết hoài mơ mộng
                                Hội ngộ tri âm trải ánh tà

                                Nguyệt Lão nhểu tình nỗi khát khao
                                Nên thêu chỉ thắm sắt cầm trao
                                Tạo cơ Loan Phụng duyên hòa hợp
                                Hồ hải tang bồng nghĩa kết giao

                                Một chiều mưa đỗ gió hây hây
                                Nhận được tin chàng sắp đến đây
                                Rộn rã cõi lòng bao hớn hở
                                Dâng tràn hạnh phúc quyện trời mây

                                Ngớ ngẩn phút giây thóang giựt mình
                                Buổi đầu gặp gỡ trái rung rinh
                                Mấy năm mường tượng in tư tưởng
                                Tuấn tú, khôi ngô, lãng tử hình

                                Nào ngờ diện mạo ủ lưng đồi
                                Ảm đạm xám vầng lờ lững trôi
                                Vạn kỷ dung nhan ngay trước mặt
                                Ngỡ ngàng xúc động trỗi từng hồi

                                Bàng hoàng ngấn lệ giọt long lanh
                                Gọi bác hay từ tha thiết anh
                                Thực tế vỡ oà dòng nhức nhối
                                Nghe niềm tan tác ngập bầu xanh

                                Trấn tĩnh tinh thần giữa bóng đêm
                                Tận trong tiềm ẩn dịu hương mềm
                                Đậm đà, sâu sắc, dạ chung thuỷ
                                Anh vẫn sáng ngời trong mắt em!


                                October 28, 2018
                                Tam Muội

                                Comment



                                Hội Quán Phi Dũng
                                Diễn Đàn Chiến Hữu & Thân Hữu Không Quân VNCH




                                website hit counter

                                Working...
                                X