Thông báo

Collapse
No announcement yet.

Góc Thơ Tình Hoài Hương

Collapse
X

Góc Thơ Tình Hoài Hương

Collapse
 
  • Filter
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts

  • Tình Đẹp Tựa Như Mây


    Tình Đẹp Tựa Như Mây


    Trèo lên trái núi Thiên Thai.
    Gặp hai con phượng ăn xoài trên cây
    Đôi ta được gặp nhau đây
    Khác gì chim phượng gặp cây ngô đồng! (ca dao)
    *
    Một buổi kia non cao trở giấc
    Lá thu về gieo cung bậc đường thơ
    Hồng như mây dìu dập thuở trăng mờ
    Bao tháng nhớ đợi chờ hương thơ rực rỡ
    Dây nhện tơ giăng vàng lưới nhớ
    Khách thi nhân chín đỏ vần thương
    Sương mây vì hoa lá ngát trầm hương
    Bầy én lượn ngóng đường về dạ khúc.
    Thơ phổ nhạc ươm hương thề hạnh phúc
    Tình đăng quang bao câu chúc tuôn trào.
    Thiên Thai* Lưu Nguyễn* năm nào
    Mừng ta kỳ ngộ tuổi cao bát tuần
    Bến mơ gác kiếm phong vân.
    *
    Tình Hoài Hương


    - Thiên Thai* = Tên cuả ngọn núi rất cao ở Huyện Thiên Thai, Tỉnh Chiết Giang, bên Trung Quốc.

    - Triệu Nguyễn Lưu Thần*= Vào đời Hán, có hai bạch diện thư sinh ở dưới quê khăn gói lò mò đi lên núi Thiên Thai xa xôi, để hái lá thuốc. Họ đã gặp hai nàng tiên, và trong lòng rộn rã mừng rỡ. Họ đã yêu và được yêu cùng kết duyên vợ chồng. Câu ca dao cũng ví như chim phượng bay hoài mỏi cánh, đã gặp cây ngô đồng liền sà xuống đậu.
    *
    Tình Hoài Hương
    Bút trần nào tả được lưu luyến!
    Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
    Tình Hoài Hương

    Comment


    • Đê Mê Dệt Hương Thề

      Photo by Hoài Hương

      Đê Mê Dệt Hương Thề
      Về người chung rẽo đất, mà xa vạn dặm...
      *

      Chiều xưa cõi mộng
      Nhớ thương về (…) tình dậy sóng đầy vơi,
      Dứt cơn mưa giăng mù mịt bốn phương trời,
      Mây rủ dáng chiều rơi dâng bóng tối.
      Bồng đảo đôi gò vầng nguyệt rọi,
      Đào Nguyên một lạch lớp sương pha.
      Bức màn loan đã trải mấy phong ba
      Tình tuyệt diệu! nay người phương xa, kẻ Bắc.
      Lâu vắng nhớ, lệ trào lên khóe mắt
      Đam mê xưa còn thoảng mái tóc hương thề.
      Xuân Đông giấc mộng đê mê.
      Rì rào suối ngọc bốn bề trăng thanh.
      Cành mai trao khách chung tình.
      *
      Tình Hoài Hương
      Last edited by Tinh Hoai Huong; 08-15-2020, 08:45 AM.
      Bút trần nào tả được lưu luyến!
      Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
      Tình Hoài Hương

      Comment


      • Biết Nói Gì !?

        Biết Nói Gì !?


        Anh ơi! thơ sầu dâng lên mi
        Nghẹn ngào khi rời tay chia ly.
        Tình cờ gặp nhau trong giây phút
        Rồi người Sơn-cước, kẻ Kinh-kỳ.

        Biết viết gì đây! Biết nói gì?
        Lệ sầu loang lỗ lúc phân ly.
        Kẻ về, người ở. Hồn thương nhớ.
        Vương vấn tràn lan mỗi bước đi.

        Anh tiễn em đi lúc xế chiều,
        Một mình trở lại chốn cô liêu,
        Xa xôi cách trở ngàn thương cảm.
        Bỗng thấy tâm tư mến thương nhiều...

        Linh hồn ôm ấp hoa Violette
        Lê gót rời xa chốn viễn phương.
        Bến Tầm Dương trời xám sa lệ.
        Em bước chân xa khúc Nghê Thường.

        Thương cho duyên kiếp, mối tằm tơ!
        Ướt áo nàng thơ, đứng đợi chờ.
        Sương khói thả hồn theo ánh mắt
        Nghẹn ngào vuốt mặt, tưởng mình mơ!
        *
        Tình Hoài Hương
        Bút trần nào tả được lưu luyến!
        Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
        Tình Hoài Hương

        Comment


        • “Chiến Tranh” Không Biên Cương

          Photo by Hoài Hương


          “Chiến Tranh” Không Biên Cương
          Tình Hoài Hương
          *

          Khắp nơi im lìm trống vắng!
          Bắt đền ai làm tôi khô nước mắt.
          Từ tháng ngày có kim châm muốt xát.
          Khiến triệu người đau, tan nát, xót thương…
          Hất lại trong nhau bao nỗi vấn vương.
          Kiếp phong trần lòng nhàu tim nhói.
          Kẻ ẩn trú chân chùn gối mỏi.
          Người bên hiên thẩm thấu giọt lệ sa.
          Khổ lụy ấy từ Vũ Hán tạo ra.
          Bao giờ thế giới cùng ta qua đại nạn?
          “chiến tranh” không biên cương (O) gươm dao súng đạn,
          Cớ sao run rẩy bàng hoàng ngẩn ngơ!?
          Bờ vai buông thõng mắt mờ…
          *
          Tình Hoài Hương
          Aug-16-2020
          Bút trần nào tả được lưu luyến!
          Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
          Tình Hoài Hương

          Comment


          • Rồi Sẽ…

            Photo by Hoài Hương

            Rồi Sẽ…


            Mưa rừng tuôn trên đỉnh dốc
            Giọt ngắn dài theo cơn lốc cuốn mau.
            Bóng chiều tà phảng phất một niềm đau.
            Cánh nhạn ướt rũ nhau bay lúc tối.
            Trong tổ lũ chim non chấp chới.
            Giống năm nào ngóng ngó chờ trông,
            Tới chừ có tin nhạn, thoả lòng.
            Người ở đó được vuông tròn bao như ý.
            Bù cho lúc "mạc vị cuồng chi... (*)", thiệt phí!
            Hãy gắng đi! đường quanh co… tuổi chẳng chờ.
            Thời gian dẫu có ngẩn ngơ
            Ta nghiêng nón đợi đường tơ kiếp tằm,
            Cũng về tới cõi xa xăm…
            *
            Tình Hoài Hương
            Aug-20-2020


            Mạc vị cuồng chi... (*)= Thơ cổ, dẫn từ điển tích xưa:
            Ông Hàn Ngụy Công đời nhà Tấn làm quan tại Trung Sơn, ông là người tinh tế và trung hậu lại giao du rộng rãi. Trong hàng môn khách đến thăm nhà, có một kẻ rất háo sắc, khi tới nhà Hàn Ngụy Công dự tiệc, đang đêm hắn dám leo qua bức tường cao, vô ngủ tại khu dành riêng cho kỹ nữ. Ông Hàn Ngụy Công biết chuyện, ông gọi hắn đến trao bài thơ, trong đó có câu:
            Ân cần tẩy dịch gia bồi thực
            Mạc khiển cuồng chi loạn xuất tường?
            Có nghiã là: "Ân cần chăm sóc tưới vun. Cành ngang không dễ vươn vung vượt tường".
            Người khách biết việc mình làm sai trái đã bị lộ, nên cúi gục đầu cung kính đáp:
            Vương nhân nhược dã liên cao tiết
            Mạc vị cuồng chi tặng phủ cân.
            Có nghĩa là: "Tiết cao nếu được ngài thương xót, chớ để cành ngang chịu búa rìu".
            Hàn Ngụy Công thấy người môn khách biết hối lỗi, cho nên dù khá giận, ông Hàn cũng tha tội cho hắn. Ông còn gọi kỹ nữ ấy tới, mà trao tặng cho môn khách kia!
            Theo Hoài Hương thì Hàn Ngụy Công đã không "lóc búa rìu" cho banh thây hắn ra thì chớ, lại "hiếu khách và nhân hậu" ban tặng kỹ nữ cho môn khách! Thật là chuyện hi hữu, hiếm có vậy.
            *
            Tình Hoài Hương
            Last edited by Tinh Hoai Huong; 08-22-2020, 01:20 AM.
            Bút trần nào tả được lưu luyến!
            Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
            Tình Hoài Hương

            Comment


            • Dấu Chút Đắng Ở Trong Lòng

              Photo by Hoài Hương

              Dấu Chút Đắng Ở Trong Lòng


              Hai tay hứng gió rải hoa chạy trong nắng.
              Biết mấy mùa xa vắng… lòng chợt đắng.
              Nhìn mây bay đem kỷ niệm đuổi theo người.
              Em lượm lặt cành hoa tươi thả biển khơi.
              Sóng gió lao xao, bến bờ xa lạ.
              Đôi lúc “khóc hổ ngươi, cười..."(*) bất nhã!
              Dấu trong lòng chút đắng sớm pha sương.
              Đời tang hải thì sá gì kiếp nợ vấn vương.
              Như hoa lá cũng lắm khi vàng võ.
              Lữ khách còn nhớ về con ngõ?
              Một thời trăm nhớ lẫn nghìn thương...
              Anh phượng hoàng sông núi vượt biên cương
              mà hoa chẳng giữ. Vô thường!
              *
              Tình Hoài Hương

              Aug-20-2009

              Khóc hổ ngươi cười…(*)= Do từ câu: “Khóc hổ ngươi, cười ra nước mắt” (thành ngữ).
              Cũng dẫn từ điển tích “Tam Quốc Chí” có ghi:
              Lưu Huyền Đức đem quân đi đánh Viên Thuật, ông Huyền Đức giao thành lại cho Trương Phi canh giữ. Lưu Huyền Đức biết tay nầy “nát rượu” nên căn dặn:
              - “Trương Phi không được uống rượu”.
              Trương Phi cam kết sẽ nghe lời anh. Nhưng khi Huyền Đức vừa kéo quân đi ra khỏi thành, thì… Trương Phi “quên lửng”… liền bày tiệc rượu ra uống liên miên. Trương Phi ngà ngà say, ông bưng chén rượu đi mời từng quân lính, bắt mọi người cùng uống, thì ông mới chịu. Khi Trương Phi đến mời Tào Tháo, thì Tào Tháo từ chối:
              - Tôi ăn chay, nên không uống được rượu.
              Trương Phi nhất định không chịu, nói rằng:
              - Đã là người cầm gươm giết giặc, thì phải biết uống rượu. Mi phải cạn chén với ta, mới được.
              Tào Tháo lúc nầy thật khổ tâm, ông dở khóc dở cười, nếu mình khóc thì hèn, mà cười thì không sao cười cho nỗi. Cuối cùng Tào Tháo đành ngậm ngùi nâng chén rượu trên tay Trương Phi, mà nhắm mắt uống; cho vừa lòng Trương Phi…
              *
              Tình Hoài Hương
              Bút trần nào tả được lưu luyến!
              Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
              Tình Hoài Hương

              Comment


              • Photo by Hoài Hương

                Ý Thu


                Chiều ngất ngưỡng trên đồi thông réo gọi
                Ánh chiều tà từng nhánh bơi trong mây
                Năm tháng trôi ngân vọng mãi phương nầy
                Em đứng đó ngóng nhìn con tàu trên biển cả
                Ướt áo vì sương sa kẽ lá
                Đêm về tiếng chó sủa trong thôn
                Lá Thu rơi lả tả choáng lối mòn
                Quê cũ ấy mùa Thu về bão tới
                Sấm chớp rền mưa tuôn rất vội
                Cảm thương người thống khổ nơi nơi
                Chén cơm nước mắt lưng trời
                Chan theo gió bão khổ ơi kiếp nghèo
                Ý Thu lá rụng tàn theo
                *
                Tình Hoài Hương

                Mùa Thu 2016
                Bút trần nào tả được lưu luyến!
                Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                Tình Hoài Hương

                Comment


                • Photo by Hoài Hương


                  Thì Ra…


                  Sao trời mưa hoài mưa mãi!
                  Nhìn ngoài cửa khiến ưu hoài, chẳng ngộ
                  Trong thị thành cũng như ngoài quan lộ
                  Cây tùng hứng gió thổi phố xá mưa rơi
                  Phong vũ hờn gào thét khắp mọi nơi
                  Anh “so cò bẻ măng” (*) đầy vơi bể khổ
                  Vì sao than thở duyên, phần, số…
                  Để ly tan cho nước lộ hoà mưa
                  Ngày tháng đó gió lùa lá đong đưa
                  Bao tang hải khiến rừng thưa xiêu đổ
                  Chẳng thấy anh, hí trường vắng một chỗ
                  Đợi mỏi mòn… đôi mắt lệ rơi
                  Một đời toàn kiếp đơn côi
                  Thì ra… anh đã thành người thiên thu
                  Em về đắp lá mù u

                  *
                  Tình Hoài Hương

                  (Mùa Thu 2009)

                  - (*) “so cò bẻ măng” = (thành ngữ) ám chỉ người có tính ích kỷ, chỉ nghĩ tư lợi riêng cá nhân, cò kè so đo chỉ muốn mình hơn người khác. Cũng dẫn từ điển tích: Trong sách vỡ lòng “Tam Tự Kinh” xưa có câu chuyện hay: người cha làm hai tô mì, một tô mặt trên có trứng gà, một tô mặt trên không có trứng. Cha hỏi con trai muốn ăn tô nào?
                  – Dạ, tô có trứng gà ạ.
                  – Nhường cho cha đi, Khổng Dung 7 tuổi đã biết nhường lê, (cháu 20 đời của Khổng Tử). Con 10 tuổi rồi.
                  – Khổng Dung là Khổng Dung. Con là con, con không nhường!
                  - Con không nhường thật à?
                  – Không nhường!

                  Cậu bé kiên quyết trả lời, rồi lập tức kéo tô mì về trước mặt, cậu cắn nửa miếng trứng gà. Cha kinh ngạc nhìn con, nhưng nhẫn nại hỏi:
                  – Con không hối hận chứ?
                  – Không hối hận.
                  Để chứng tỏ sự kiên quyết ấy, cậu bé ăn miếng trứng gà và ăn hết tô mì. Cha lặng lẽ nhìn con ăn xong, ông bắt đầu ăn tô mì của mình. Cậu bé ngồi nhìn cha ăn, thấy dưới đáy tô mì của cha có hai trứng gà. Ông mỉm cười chỉ vô trứng gà, dạy cậu con:
                  - Ghi nhớ nghe con! Thấy như vậy, nhưng chưa hẳn là vậy.
                  Cậu con cảm thấy xấu hổ. Lần thứ hai một buổi sáng khác, cha làm hai tô mì, một tô có trứng gà trên mặt, một tô không có trứng gà. Ông hỏi:
                  – Con ăn tô nào?
                  – Con mười tuổi rồi, con sẽ kính nhường cho cha ăn tô có trứng gà.

                  Vừa nói cậu bé vừa bưng lấy tô mì không trứng gà.
                  – Không hối hận chứ?
                  – Không ạ!
                  Cậu bé kiên quyết trả lời, rồi ăn hết tô mì, cũng không thấy trứng gà. Người cha bắt đầu ăn tô mì của mình, ngoài cái trứng nằm trên mặt tô, còn có thêm một trứng gà nằm dưới đáy tô. Ông chỉ vô cái trứng dưới đáy tô, nói:
                  - Con ghi nhớ! người muốn thành công, đôi khi cũng phải chịu thiệt thòi.
                  Lần thứ ba, cha lại nấu hai tô mì xong, hỏi con trai:
                  – Ăn tô nào vậy con?
                  – Khổng Dung nhường lê, nhi tử nhường cha là bậc bề trên, xin cha chọn trước ạ.
                  – Vậy cha không khách sáo nhé.
                  Ông chọn tô mì có trứng, cậu con lần này bình tĩnh, không vội vã như hai lần trước, con từ từ lấy tô mì không trứng mà ăn. Ăn một lúc thì bất chợt cậu phát hiện trong tô mì của mình cũng có hai trứng. Người cha ý vị thâm trầm nói với con:
                  - Ghi nhớ! Người không tham lam “so cò bẻ măng”, không so hơn tính thiệt chỉ mong chiếm lấy phần tiện lợi cho mình, ta nên biết nhường nhịn san sẻ, thì ắt mình sẽ không chịu thiệt thòi đâu, con ạ.

                  *
                  Tình Hoài Hương
                  Last edited by Tinh Hoai Huong; 09-16-2020, 12:39 AM.
                  Bút trần nào tả được lưu luyến!
                  Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                  Tình Hoài Hương

                  Comment




                  • Thân Lãng Tử Biến Giấc Mơ…


                    Theo gió anh về trong mắt biếc
                    Bao tháng năm tình ta tha thiết
                    Chiều hôm nao lặng ngắm buổi hoàng hôn
                    Ngóng trông người đợi nhau về bên sông
                    Mưu thần chước quỷ(*) mình đuổi giặc Tàu đến
                    Nam Bắc mọi người trên chiến tuyến
                    Giang san bờ cõi những mong chờ
                    Thanh bình no ấm nước Việt ta nhờ.
                    Thân lãng tử biến giấc mơ thành sự thật
                    Điều ước muốn mỗi người cùng đồng nhất
                    Dẹp ngoại xâm tình đồng cảm tạo mùa Xuân
                    Nắm tay ta tương trợ hợp quần
                    Cùng nhau vượt núi băng rừng duyên trao
                    Môi hồng mắt ướt ngọt ngào…
                    ***
                    Tình Hoài Hương

                    Mưu thần chước quỷ(*)= Do từ ông Trần Chẩn nước Sở dùng mưu lược để cứu nước mình thoát khỏi họa xâm lăng của Tần và Hàn. Vì Tần có ý định đánh Hàn. Hàn là nước yếu, nên sợ hãi. Ông Công Trọng Bằng tâu với vua Hàn:
                    - Đại vương chỉ còn cách nhờ Trương Nghi đi cầu hoà mà thôi. Vua hãy nói với Trương Nghi là: “Hàn bằng lòng cắt tặng cho Tần một thành lớn. Và Hàn cùng hợp binh với Tần để đi đánh Sở”.
                    Trương Nghi ra đi. Vua Tần đồng ý chờ Công Trọng Bằng sang bàn chuyện cầu hoà. Vua Sở được tin ấy, thì lấy làm lo sợ, vua mời Trần Chẩn vào cung hỏi ý kiến. Trần Chẩn hiến kế:
                    - Đại vương nên truyền hịch đi khắp nơi, nói: “Sở đang tuyển binh để cứu Hàn. Đồng thời ngài cho chuẩn bị binh xa rầm rộ đầy đường, làm như mình chuẩn bị động binh thật, để Hàn tin là Sở sắp cứu Hàn. Mà nếu Hàn còn hổ nghi, thì cũng cảm kích, sẽ không có mặt mũi nào cùng Tần qua đánh nước ta. Làm như vậy là Sở đã giải được hoạ cho mình, mà còn gây được sự bất hoà giữa hai nước Hàn, Tần”.
                    Vua Sở vui mừng và đồng ý cho sứ làm theo cách của Trần Chẩn. Vua Hàn nghe tin Sở sẽ kéo quân giúp mình, để chống lại Tần, thì mừng lắm. Nên vua Hàn bảo Công Trọng Bằng hãy bỏ việc sang Tần cầu hoà như đã định. Công Trọng Bằng hoảng hốt can vua:
                    - Xin đại-vương đừng lầm độc kế của Sở. Hơn nữa trước đây mình đã cho người thông báo với Tần là: “mình dâng thành & hợp binh đánh Sở. Nay mình làm khác, thì Tần sẽ giận, hậu quả khủng khiếp ra sao… chắc đại vương đoán ra rồi. Lúc ấy dù đại vương có hối hận, e rằng sẽ không kịp”.
                    Vua Hàn không nghe. Quả như lời đoán trước của Công Trọng Bằng, vua Tần tức giận kéo quân đi đánh Hàn tại Ngạn Môn. Hàn đại bại, vì Sở không đem quân đến cứu Hàn.
                    *
                    Tình Hoài Hương
                    Bút trần nào tả được lưu luyến!
                    Thơ trần đành cam chịu vô duyên...
                    Tình Hoài Hương

                    Comment

                    Hội Quán Phi Dũng
                    Diễn Đàn Chiến Hữu & Thân Hữu Không Quân VNCH




                    website hit counter

                    Working...
                    X