Thông báo

Collapse
No announcement yet.

Đọc Lệch Giết Lầm

Collapse
X

Đọc Lệch Giết Lầm

Collapse
 
  • Filter
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts

  • Đọc Lệch Giết Lầm

    ĐỌC LỆCH GIẾT LẦM
    (Phan Khôi)


    Thừa đêm mưa gió, một tên đạo chích lén trộm chiếc chuông của chùa làng, và bị bắt. Nội vụ giải đến huyện quan. Ai cũng tưởng tên trộm sẽ bị tù, nào ngờ Quan huyện tha ngay hắn về.

    Không bao lâu, làng lại bắt được một tên trộm chiếu và cũng giải nạp lên huyện đường. Nhưng lạ thay, quan Huyện dạy đem chém đầu tên trộm chiếu.

    Hội đồng làng chẳng hiểu ra sao cả, trộm chuông là trọng tội mà được tha, còn trộm chiếu coi như cắp vặt lại bị giết, Thế là cả hội đồng làng kéo nhau lên huyện đường để nhờ quan chỉ dạy.

    Huyện quan tỏ ra là bậc “dân chi phụ mẫu” dạy rằng:

    “Các ngươi làm sao hiểu thấu phương cách chăn dân trị nước của bậc Thánh hiền. Ta đây xét xử mọi việc đều theo sách vở nghìn xưa để lại, bởi sách có câu: Phu tử chi đạo kỳ chung thứ giả, nghiã là Phu tử dạy, trộm chuông thì hãy tha. Lại có câu: Triều văn đạo tịch tử khả hỉ, nghiã Triều đình truyền ăn trộm chiếu thì phải tội chết, Bởi các ngươi còn tối sách vở thánh hiền thì làm sao thông đạt nghiã lý.”

    Hội đồng làng gật gù, tỏ vẻ khâm phục xá dài nói:

    “Bẩm quan ngài, Ngài qủa là người thông đạt thiên kinh vạn sử, lũ chúng con sao sánh bằng.”

    Vì bị chết oan, hồn tên trộm chiếu vất vưởng xuống Diêm đình đầu cáo Diêm Vương cho qủi sứ lên bắt hồn quan huyện xuống đối chất.

    Diêm vương phán hỏi:

    “Nhà ngươi xét xử thế nào mà tên nầy xuống đây kêu oan?”

    Huyện quan thưa:

    “Bẩm Diêm chuá, chúng con đứng ra chăn dân, cầm cân nẩy mực lẻ nào không hiểu lời Thành hiền dạy , Sách có câu “Phu tử chi đạo kỳ chung thứ giả” và “Triều văn đại tịch tử khả hỉ”. Con đã theo đúng sách vở mà tha cho tên trộm chuông và giết tên trộm chiếu để răn dạy kẻ khác.”

    Nghe xong Diêm vương vổ án:

    “Thôi rồi, Nhà ngươi làm đến chức Huyện quan mà hiểu sai bét cả sách vở Thánh hiền thì làm sao sao không giết oan uổng mạng người “Phu tử chi đạo kỳ trung (không phải chung) thứ giả”, nghiã là Đạo của Phu tử là đạo trung thư. chữ trungtrung dung, tức cái đạo không thiên về mặt nào mà mi đọc lệch chung ra cái chuông. Còn câu kia Triêu (không phải là triều là chữ đồng tự dị âm), văn đạo tịch tử khả hỉ, nguyên văn câu cuả thầy Nhan Hồi, học trò đức Khổng Tử viết để tỏ nhiệt tình với đạo của thấy có nghiã “sáng mà nghe được mùi đạo trung thứ chiều chết cũng cam”. Triêu mà mi đọc là lệch là “triều” là triều đình, còn tịch là “buổi chiều” tịch dương mà mi đọc là “chiếu” để rồi giết oan một mạng người, lẽ ra tội nó chỉ phạt tù hay phạt vạ thôi. Cái dốt của nhà ngươi sẽ còn gây thêm nhiều oan khổ cho dân gian. Vậy ta bắt nhà ngươi đầu thai làm chó để bù tội lỗi.”

    Quan lại sợ hãi, khúm núm thưa van xin:

    “Thưa Ngài, Ngài có cho con đầu thai làm chó xin Ngài thương tình cho con làm con chó nái.”

    Diêm vương ngạc nhiên hỏi:

    “Chó đực hay chó cái đều là kiếp chó. Tại sao nhà ngươi xin đầu thai làm chó nái?”

    “Bẩm Ngài, sách có câu “Lâm tài mẫu cẩu đắc, lâm nạn mẫu cẩu miễn”, con muốn đầu thai làm chó nái để “Gặp tiền thì chó mẹ được hưởng, gặp nạn thì chó mẹ được miễn.” Xin Ngài cho con làm chó nái.”

    Diêm vương lắc đầu, chán nản:

    “Thôi lại là cái dốt đặc cán mai của nhà ngươi. Lâm tài mẫu (mẫu đây có nghiã là không nên chứ không phải mẫu là mẹ) cẩu đắc, lâm nạn mẫu cẩu miễn nghiã là: gặp tiền tài không nên lấy bửa bãi, gặp nạn chớ bỏ qua. Thế mà nha ngươi hiểu ra “Chó nái dễ được tiền, tránh được tai nạn”. Thôi ta không cho ngươi đầu thai làm chó nái mà phải chôn sống nhà ngươi tại âm phủ.”

    Huyện quan khóc lóc, kêu thương:

    "Con đập đầu trăm lạy nghìn lạy Ngài, nếu chôn sống con xin Ngài rộng lượng cho chôn từ cổ trở xuống”.

    Diêm Vương hỏi:

    "Chừ đầu cho mi thở à?"

    Huyện quan thưa:

    “Thưa sách có câu: Thiên niên mai cốt bất mai tu (1). Dạ "ngàn năm chôn xác (xương) chẳng chôn râu. Con khẩn cầu Diêm chúc Ngài ban ân huệ cuối cùng cho con. Tội nghiệp con."

    (1)Thể xác ngàn năm còn chôn được, chớ không bao giờ lấp được tiếng xấu xa.

    (Theo Việt Nam Thi Nhân Tiền Chiến, Quyển Thượng, trang 123-125)



    Lời bình của NGUYỄN QUÝ ĐẠI:

    Xã hội thời phong kiến, không phát triển về tự do ngôn luận hay nhân quyền, bởi vì đời sống dân trí còn thấp, nhưng ngày nay cũng nhiều nơi trên thế giới dù đất nước phát triển, thống nhất, hoà bình nhưng vẫn còn dung túng bọn quan lại dốt nát, không học nhưng mua bằng cấp ăn trên ngồi trốc có điạ vị cai trị dân độc tài bóc lột làm đất nước thêm khổ đau, người dân luôn sống trong trình trạng thấp cổ bé miệng! Chúng tôi xin đốt nén nhang tuởng nhớ cụ Phan Khôi mong Cụ chia sẻ với thế hệ chúng tôi, dù ngày nay là thế kỷ thứ 21!! vẫn còn như ngày Cụ còn tại thế!!
    Last edited by chieutim; 09-25-2020, 01:53 PM.


Hội Quán Phi Dũng
Diễn Đàn Chiến Hữu & Thân Hữu Không Quân VNCH




website hit counter

Working...
X