>
March 20, 2019

Login to your account

Username *
Password *
Remember Me

KiwiTeTua

Dinh Độc Lập - Tiếng Súng Cuối Cùng
Huy Văn Trương
 


BBT đánh máy lại từ tập truyện DINH ĐỘC LẬP TIẾNG SÚNG CUỐI CÙNG, với sự đồng ý của tác giả Huy Văn Trương (bút hiệu của Trung úy Trương Văn Hùng, phòng Hành Quân bộ Chỉ Huy trường VBQGVN).

Xin chân thành cám ơn tác giả.


Ba cái ly thủy tinh trong suốt lung lửng rượu vang, chạm nhau kêu lách cách, chúc mừng, chúc mừng ngày bọn mình tái ngộ, tôi nhìn qua khung cửa sổ cảnh ba người đàn ông ngồi bệt dưới đất, bao quanh chai rượu và đĩa mồi, hình ảnh quá quen thuộc. Tôi đoán ngay, ngày xưa họ là lính trong Quân lực Việt Nam Cộng Hoà. Như để xác nhận sự suy đoán của tôi là đúng, người trẻ tuổi nhất trong bọn cất giọng:
 
- Hai ông có công nhận không? Sư đoàn 18 của bọn mình, lấy một chọi mười, đã đánh một trận oanh oanh liệt liệt. Tôi cho đó là trận đánh cuối cùng, trận đánh để đời của Quân lực Việt Nam Cộng Hoà.
Khu Rừng Yên Tỉnh
 
Lôi Hổ Nguyễn Văn Hải
Chiến Đòan 1 Xung Kích


Canh bạc đã đến hồi quyết liệt. Chỉ mới vừa từ sáng nay thôi sau khi Toán lãnh tiền thưởng hành quân. Chúng tôi từ một bệnh viện của quân đội Mỹ về đến căn cứ CCN ngày hôm qua sau chuyến xâm nhập vùng hạ Lào (kết quả không giống ai!)

Tự dưng bật cười, tôi quay mặt vào trong tránh hình ảnh những con người máu đen đỏ, mà phần đông đặt “ăn ké” Xập xám chướng. Trong cái trại Biệt kích này… tự do được đặt lên hàng đầu (âu cũng là một khuyến khích…mại dô…) Có những quyến mà bất cứ một quân đội nào cũng ngăn cấm nhất là trong những giờ làm việc…Nhậu, nổ súng, đánh bạc, đánh lộn thậm chí cả đến sử dụng chất ma túy v.v. Tôi bật cười thêm về chuyến công tác vừa qua…

Đà Lạt Trong Ký Ức Tôi

Hồ Văn Châm
 

 

Phi cơ của hãng Air VietNam chở khoảng bốn mươi sinh viên Quân Y từ Hà Nội vào Đà Lạt dự khóa huấn luỵện quân sự năm tuần lễ đáp xuống phi trường Liên Khang vào xế trưa một ngày tạnh ráo đầu tháng 7 năm 1954. Ra khỏi khoang máy bay, không khí mát dịu khác hẳn cái nóng bức dưới đồng bằng khiến mọi người cảm thấy khoan khoái. Đại úy Nguyễn Ngọc Khôi đón chúng tôi ở ngay chân cầu thang máy bay, hướng dẫn chúng tôi vào bên trong nhà ga chờ nhận lại hành lý. Đại úy Nguyễn Ngọc Khôi là người của Trường Võ Bị Liên Quân Đà Lạt (EMIAD: Ecole Militaire Inter Armes de Dalat) cắt cử phụ trách liên đội Quân Y chúng tôi trong thời gian thụ huấn quân sự. Chúng tôi được đưa lên ba chiếc GMC chở về thị xã Đà Lạt ở cách phi trường non 40 kilômét.

Anh Tôi
 
Thái Hòa
 
 

 

Sau ngày mất nước người anh còn lại bị bắt đi “cải tạo”. Anh tôi cũng như ba tôi trước sau đều phục vụ thuộc tại tiểu đoàn 12 Pháo Binh. Tuy là sĩ quan cấp úy, nhưng không hiểu sao anh tôi lại bị đưa ra Bắc. Đầu năm 1977 gia đình tôi mới nhận được tin và xin giấy đi thăm nuôi. Gia đình đơn chiếc, nên tôi phải thay Mẹ làm “thân cò” lặn lội ra Bắc tìm anh Hai. Nói là đi tìm vì thực sự tôi chưa biết đích xác là anh tôi đang ở đâu? Sau tháng tư Đen, trong miền Nam cũng như ngoài Bắc nhà tù CS mọc lên như nấm dại. Có những nhà tù chúng nó dựng lên chưa kịp đặt tên thì những người Lính miền Nam “bị gảy súng” đã đầy ắp và người Tù cũng bị di chuyển liên miên. Tuy rằng khi nhận tin thân nhân mình ở chổ này, nhưng khi ra tới nơi thì họ đã bị chuyển đi nơi khác nên mỗi khi đi thăm nuôi mà gặp ngay được người nhà của mình đúng như lời nhắn thì thật là họa hiếm.


Xế trưa ngày 29 tháng Tư, 1975, theo lệnh Chỉ Huy Trưởng, toàn thể Trường Thiếu Sinh Quân Việt Nam[1] di chuyển ra bến tàu, gần trung tâm huấn luyện Cảnh Sát Quốc Gia ở Cát Lở, cách ngã tư Bến Đình khoảng một cây số để lên tàu di tản. Từ Trường, tôi đi bộ qua đường Lê Lợi, về nhà ở trại Cô Giang, Phường Thắng Tam. Tôi chỉ kịp trao đổi với mẹ tôi vài lời. Năm đó mẹ tôi đã 55 tuổi, người ốm yếu, còn tôi là SQ trẻ, chưa lập gia đình. Sau khi bị thương lần thứ hai tại Trà Ôn, tôi nhận giấy thuyên chuyển về Trường TSQVN. Tại đây, tôi tạm thời được sắp xếp dạy Anh Văn, khi vết thương ở chân trái chưa lành. 

1. Hi Dõng...

Đọc tin của mày mà nghe ngậm ngùi...xa xa trong sương mù mờ ảo, có những cánh dù lẻ loi mờ nhạt....Nghe những (Đích Thân) Tường, Phúc và thằng Thắng đã ra đi mà lòng buồn man mác phải không mày? Mày có thể cho biết thêm chi tiết và cụ thể hơn về 2 Đích Thân trên, trong khả năng và phạm vi cho phép được không?
Thằng Thắng thì tao chưa hề gặp lại từ khi nó xếp chiến y, lấy dù bọc cái chân, cũng như tương lai của nó....Nó mất 1 giò, có lẽ vì tao, chuyện như thế này:
Tiếng rè rè trong máy truyền tin PRC25 gọi:
- Biển cả đây Đại Tây Dương gọi
- Đại Tây dương đây Biển cả, nghe rõ, trả lời
- 09 muốn gặp 09 Alpha
- 09 Alpha tôi nghe...
- 09 Alpha cho tăng cường ngay thằng quai chảo ĐELTA lên ngay trên đây cho tôi...

Lời Người Viết

Tôi là cựu Mũ Nâu của TĐ 42 BĐQ được thuyên chuyển về thành lập Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn vào đầu tháng 5, 1963, cho đến cuối năm 1968 thì đuợc thuyên chuyển về Liên Đoàn 6 BĐQ tân lập. Trong thời gian thành lập Bộ Chỉ Huy Liên Đoàn tại Hố Nai (Biên Hoà) cùng với mũ nâu Hồ viết Lượng. (Anh Luợng, cựu mũ nâu TĐ 42 BĐQ, nguyên là Tiểu Đoàn Trưởng TĐ 44 BĐQ -Cọp Đen- vào đầu năm 1967).

Sau khi đọc bài viết của anh Lượng, tôi xin được góp ý thêm một vài điểm thấy cần được nêu lên. Nếu còn thiếu sót các bạn bổ sung thêm.

Lời nói đầu:
Đây là bài viết của cựu cố vấn Charles A. McDonald, viết trong quyển sách Angels of the Red Hats của Michael Martin, xuất bản năm 1995. Tác giả Charles A. MacDonald không đề tựa bài viết. Người dịch xin tạm đặt tên tựa bài “Hồi Tưởng Về Một Trận Đánh Của Tiểu Đoàn 7 Dù”. Xin cảm ơn tác giả Charles A. McDonald.

Viết theo lời kể lại của một anh lính Không Quân thuộc Trung Tâm Tiếp Liệu Chuyển Vận/Không Đoàn Kỹ Thuật - Biên Hoà.

Page 1 of 3

Who´s online

We have 153 guests and no members online