>
May 21, 2019

Login to your account

Username *
Password *
Remember Me

chimtroi

Một Ngày Không Quân, Một Đời Không Quân 

KQ Lê Như Hoàn

 
Có chiến hữu hỏi tôi về ý nghĩa " MỘT NGÀY KQ, MỘT ĐỜI KQ". Tôi muốn viết vài dòng về đề tài nầy để chia sẻ với các cựu SVSQKQ Liên Khóa 72, 73 và 74 trong dịp Hội Ngộ của LK kỳ 7

Vì vận nước hoặc vì lý do nào khác, một số các anh đã ở trong quân chủng KQVNCH trong một thời gian ngắn ngủi. Tuy nhiên, chắc chắn các anh hãnh diện vì đã hội đủ điều kiện về văn hoá và sức khỏe qua một cuộc khám nghiệm thật gay gắt cho tiêu chuẩn của phi hành hay không phi hành. Các anh đã trở thành SVSQKQ của quân chủng KQVNCH, được gọi là quân chủng " HÀO HÙNG VÀ ĐỘC ĐÁO ". Một quân chủng đã yểm trợ cho quân bạn khắp 4 vùng chiến thuật và oanh tạc các căn cứ quân sự của Việt cộng qua khỏi vĩ tuyến 17.

Tháng Tư năm ấy, khởi đầu cho những quái sự cho mãi đến bây giờ... Và đôi khi rảnh viết lại một vài mẩu chuyện vẫn thấy có những giọt nước mắt lặng lẽ rưng rưng...

*** Một Chiều Hủ Hóa ***
Nghẽo Già

 

 

 


Ngày ấy, khi mà tất cả mọi sinh hoạt của người dân đều nơm nớp lo âu bởi các anh du kích xã, các anh chỉ điểm đi lùng sục khắp mọi ngóc ngách trong nhà người dân, thấy cái gì “khác thường” cũng đều báo cáo cho “cấp trên xử lý” những người dân “ngụy” có tư tưởng, lối sống “tha hóa” của một “tàn dư chế độ Mỹ Ngụy”. Họ vào tận buồng ngủ dò xét xem người ta ngủ thế nào, vào tận bếp, nhìn vào tận nồi nấu ăn để xem người ta ăn gì. Chỉ một miếng thịt, một chén cơm gạo trắng, một đôi giày mõm ngóe mang đi lễ sáng Chúa Nhật hay một bộ chemise ca rô với quần tây gabardin còn giữ lại từ trước năm 1975 được diện vào trong một dịp gì đấy cũng bị báo cáo. Và đó là một nỗi sợ hãi trong nhiều nỗi lo âu sợ hãi của những người dân tỉnh lỵ hiền lành chân chất. Từ lúc nào, cái không khí nghi kỵ, dò xét nhau, sẵn sàng kiểm điểm, tố nhau, phang nhau cật lực trong những buổi “học tập chính trị” được tổ chức thường xuyên ở một nơi được gọi là “hội trường của thôn”... Một con gà làm thịt ăn cũng phải dấu diếm. Một con vịt làm thịt ăn, ráng giữ lại bộ lông để bán ve chai cũng thu thu dấu dấu thật thê thảm. Vì hở ra là bị “hàng xóm” tố cáo! Đó là chuyện ở tỉnh lỵ hiền hòa ấy, nơi tôi ở sau 1975.

Tưởng Niệm Việt Nam Cộng Hoà - Ngày 30 Tháng 4 Nay, Năm Xưa

Mũ Đỏ Trương Văn Út

 

Tháng ba sinh - tử chiến ! Tháng tư lệnh đầu hàng, buông súng, trút bỏ quân phục… Nỗi hờn câm, phẩm uất bi thương đau xé ruột gan và nổi trôi theo vận nước ! Nỗi buồn chua xót đớn đau không phải chỉ cho riêng tôi mà cho cả hằng triệu triệu Quân - Dân - Cán - Chính Miền Nam Việt Nam và thân bằng quyến thuộc như bị nhận chìm dưới đáy nạn hồng thuỷ, riêng chúng tôi là những quân nhân cầm súng thất trận thua thiệt bị kẻ thù cay nghiệt trả thù, bắt giam tù, hành hạ, lao động khổ sai, đói khát triền miên và rách rưới, lam lũ kéo dài kiếp sống lê thê tận cùng năm tháng làm tê liệt tinh thần thể xác…! Nỗi đau bị bức tử đời binh nghiệp không nguôi thì lại thêm hệ luỵ gia đình vợ con bơ vơ lạc lõng giữa dòng đời mới không có tình người mà chỉ có thú tính lên ngôi làm đảo lộn và băng hoại tất cả giềng mối luân lý, đạo đức vốn là nền tảng truyền thống của dân Việt hiền hòa nhân hậu lâu đời…!
Thép Luyện Đã Thành Gươm

Đào Vũ Anh Hùng

 


(Viết cho khóa 1/73 Hoa Tiêu Trực Thăng)

Họ kéo nhau đến thăm tôi, trước ngày bốc thăm nhận Phi đoàn phục vụ. Đó là những tân sĩ quan Hoa tiêu mới ra trường. Sáu tháng học bay, học địa huấn ở Phi đoàn chúng tôi. Một tháng chưa đầy thanh toán giai đoạn hai quân sự. Hơn nửa năm trời khổ nhọc không kể một chuỗi thời gian trước đó vất vưởng nằm chờ mòn mỏi ở Nha Trang và một tháng về Cần Thơ làm quen với nghiệp phi hành trên chiếc U-17. Bây giờ, họ đã gỡ bỏ cấp bậc Sinh viên sĩ quan chĩu nặng trên vai, thay bằng cặp lon Chuần Úy dễ thương và thêm cánh bạc lấp lánh trên ngực áo kể từ sáng ngày thứ bảy 9-3 ngày mãn khóa linh đình buổi lễ thiêng liêng thoát xác...

Chúng tôi gồm 2 chiếc Trực-thăng thuộc Phi-đoàn 253 được biệt phái cho Bộ Tư-lệnh Tiền-phương Quân-đoàn I nằm tại căn cứ Mang-cá trong thành nội Huế. 

Suốt mấy ngày mất ăn mất ngủ vì bị pháo kích liên tục, cuối cùng chúng tôi được lệnh phải dời biệt đội ra cửa Thuận-An để tránh pháo-kích nhưng vẫn bị pháo. Mỗi lần nghe tiếng pháo chúng tôi phải chạy ra phi-cơ cất cánh vừa để tránh đạn, vừa bay tìm ổ pháo địch. Một hôm mấy anh TQLC bắt được 2 tên VC đề-lô đang điều chỉnh pháo, đem ra trói tay bịt mắt, bắt quỳ bên nhau và hù dọa, nếu không khai sẽ bắn bỏ, dứt lời bắn mấy phát xuống đát bên cạnh làm chúng tè ra ướt cả quần. 

Một trong những phi vụ mà các Hoa Tiêu TT vùng hỏa tuyến thường phải thực hiện cho đến tháng 3 năm 1975 là đổ toán Lôi Hổ và bốc toán. Đơn vị Lôi Hổ vùng 1 đóng trên sườn núi Sơn Trà, mỗi lần thực hiện phi vụ, phi hành đoàn phải đáp ở đây để tham dự briefing và sau đó chở toán đi đổ hay chuẩn bị để đi bốc toán trở về. Các chiến sĩ Lôi Hổ ngụy trang thành VC từ đầu đến chân, khi chở toán đi đổ thì đã quen mắt nên ít ớn nhưng khi đi bốc toán thì trăm sự chỉ còn nhờ vào anh Sĩ Quan Lôi Hổ đi theo tàu để liên lạc với toán, vì khi tàu đáp xuống thì lù lù trong bụi mấy chú VC tay xách AK chạy ra phóng lên tàu trông phát khiếp, đó là toán Lôi Hổ vừa hoàn thành nhiệm vụ trở về mà chỉ có anh SQ liên lạc mới nhận ra. Địa điểm đổ toán thường sâu bên trong phía Tây Nam quận Thường Đức (Elephant Valley) hay sâu vào phía Tây dưới chân đèo Hải Vân (Happy Valley). Cũng tại nơi đây (dưới chân phía Nam đèo Hải Vân), bạn Trần Tiến Lộc, 72H, Khóa 3 HTTT, thuộc phi đoàn 239 Hoàng Ưng đã tử nạn trong một phi vụ bốc toán Lôi Hổ do tàu chặt vào cây. Dọc theo chân dãi núi về phía Nam từ đèo Hải Vân chạy sâu vào hướng Tây là một con suối cạn, hai bên cây cối che rậm rạp nhưng giửa suối là một khỏang trống trực thăng có thể bay. Đường bay nguy hiểm vì chật chội nhưng các phi vụ đổ và bốc tóan thường xảy ra ở đây vì mục tiêu kín đáo an tòan, địch không thể quan sát được từ trên cao. Thỉnh thỏang dọc theo con suối là những "lổ" trống tàu có thể chui vào hoặc bay ra. Chiếc trực thăng lâm nạn đã bốc tóan xong và bay ra, có lẽ chở nặng tàu hơi vướng vấp khi lấy cao độ bay ra nên bị vướng vào cây. Tàu bị lật ngược và treo trên ngọn cây, khi toán cấp cứu đến nơi và đem được hai pilot xuống thì đã mất hàng giờ, hai anh đã tắt thở từ lâu. Các thành viên khác trên tàu bị văng ra ngoài không rõ tình trạng.

HQPD xin trân trọng giới thiệu bài viết "Bốc Viễn Thám" của Niên Trưởng Songchuy11, Phi Đội Trưởng gunship PĐ 213, viết về một trong những phi vụ nguy hiểm nhất của cuộc đời trực thăng. Xin chân thành cám ơn NT Songchuy11.

Một Thời Để Nhớ - (Những Ngày Cuối - Tháng 3/75)

Tháng 3/75, không ngờ đó là những ngày tháng cuối cùng của các chiến sĩ vùng I Chiến Thuật, miền Địa Đầu Giới Tuyến, còn được mệnh danh là Vùng Hỏa Tuyến, một danh xưng nẩy lửa xuất hiện từ thời tướng Nguyễn Chánh Thi làm Tư Lệnh Quân Đoàn I.

Trong giờ thứ 25 của cuộc triệt thoái lịch sử khỏi Vùng I Chiến Thuật, Sư Đoàn I KQ nắm giữ vai trò vô cùng quan trọng trước tình thế lúc bấy giờ " Còn SĐ I KQ, Còn phi trường Đà Nẵng thì Còn Vùng I Chiến Thuật "!

Đà Nẵng là thành trì cuối cùng dưới con mắt người dân Vùng I Chiến Thuật. Mất phi trường Đà Nẵng, thành phố cũng mất theo; tất cả dân quân thuộc Quân Khu I từ các nơi kéo về Đà Nẵng coi như không còn đường thoát... Phương tiện eo hẹp của Hải Quân Vùng I Duyên Hải được dành ưu tiên cho hai đơn vị Dù & TQLC. Quốc lộ I từ Đà Nẵng vô Nam đã bế tắc hoàn toàn sau khi các

tỉnh Quảng Nam, Quảng Tín, Quảng Ngãi và căn cứ Chu Lai bị overun trước Đà Nẵng một tuần. Cộng quân coi như trọn quyền làm chủ toàn thể lãnh thổ Vùng I Chiến Thuật ngay buổi chiều 29/3/75, sau khi tiếp thu xong Phi Trường và Thị Xã Đà Nẵng.

Hơn 5 giờ chiều 29/3/75, còn một chiếc trực thăng cuối cùng mang số -107- cất cánh rời kho dầu ở cuối đường Trưng Nữ Vương (Chợ Mới), chấm dứt hoàn toàn sự hiện hữu của SĐ I KQ trên Vùng Trời Hỏa Tuyến, bỏ lại sau lưng thành phố thân yêu đang âm thầm đi vào bóng đêm của hận thù, kinh hoàng và sợ hãi... Tội nghiệp cho những người còn kẹt lại ! Dọc theo con đường biển từ hướng Hội An về , dân chúng hân hoan (?) đón mừng " đám lính mới " có lẽ vừa chui ra từ những mật khu rậm rạp trong vùng Trường Sơn. Từng đoàn người, với cờ xí tung bay phất phới, dẫn đường cho mấy chiếc Motolova chầm chậm theo sau... đang tiến về Đà Năng; đánh dấu sự sụp đổ toàn bộ Quân Đoàn I / QLVNCH ! Bóng tối như đồng lõa cùng tội lỗi, màn đêm buông sớm hơn mọi ngày; bầu Trời u ám đầy khói mù từ phi trường thổi ra giăng đầy mặt biển xa mãi ngoài khơi vịnh Sơn Chà và Cù Lao Chàm.

LỜI CẢM TẠ

Qua sự giới thiệu của anh Nguyễn Chí Thức, một người bạn Không Quân lâu năm, hiện cư ngụ tại Delahey, Victoria, Úc Đại Lợi, tôi được hân hạnh biết anh Phạm Công Khanh, Liên Hội Trưởng, Liên Hội Ái Hữu Không Quân QLVNCH, Úc Châu.

Anh Khanh là một thành viên trong Ban Thực Hiện Quân Sử Không Quân. 

Do cơ duyên trên, tôi nhận lời anh Khanh, sẽ đóng góp dữ liệu liên hệ tới sự thành lập, tồ chức và hoạt động của Phi Đoàn II Khu Trục, đơn vị tôi đã phục vụ từ khi thành lập, cho cuốn Quân Sử Không Quân sẽ phát hành vào tháng 7 năm 2005. 

Page 1 of 2

Who´s online

We have 98 guests and no members online