>

Login to your account

Username *
Password *
Remember Me

AirForce Echo

 
Hôm nay nghĩ xạo vì nhớ nhà quá chừng chừng ! “ Nhà tôi ở dưới chân đồi, có giàn thiên lý có người tôi thương”. Những người tôi thương cùng mang một giòng máu Lạc Long Quân, cùng chung một bọc nên gọi là đồng bào từ mẹ Âu Cơ như huyền thoại nhiều ý nghĩa tốt đẹp của tiền nhân để lại, những người cùng sinh ra trên mãnh đất quê hương tôi nghèo lắm ai ơi… Vậy mà sao bọn Bake cùng mẹ làm cho “ngày về quê xa lắc lê thê” vì chúng trót nghe theo lời u mê… Ôi bọn loài khỉ rừng đã khiến cho dân miền Nam tôi phải đắm chìm trong trầm luân khổ ải gần nửa thế kỷ rồi. Tôi nhớ quá những ngày còn là cậu bé học trò với quần sọt xanh, áo trắng đi bộ trên con đường đất quen thuộc tới trường mỗi ngày …
Tôi sinh ra ở Gò Công, nơi có cái gò đất nổi mà loài chim công thường bay về ngủ và làm tổ sinh đẻ ở đó nên mới có cái tên ngộ nghĩnh là Gò Công. Người dân ở đây vui cười diễu cợt địa danh quê mình là “vừa Gồng vừa Co” ! Hết bậc tiểu học, tôi vào lớp đệ thất trường Trung Học Nguyễn Đình Chiểu ở Mỹ Tho. Do vậy với tôi, hai thành phố này đều mang những dấu dép, dấu giày thân yêu, quen thuộc thuở mài đủng quần ở trường lớp với phấn bảng và thầy cô… Tính tôi vốn tính rắn mắc, tinh nghịch nên những ngày nghĩ học tôi lang thang với đồng bạn hàng xóm đi khắp hang cùng ngõ hẻm của cả hai thành phố này… Cho đến nay dù đã xa quê hương gần 50 năm, những hình ảnh quê tôi vẫn không bao giờ phai nhạt trong tiềm thức, cứ nhắm mắt lại nghĩ đến thì “nó” hiển hiện ra ngay như mới ngày hôm qua tôi đứng trước mặt nó, đứng trên đường Hùng Vương trước cổng trường bên hàng lá me xanh, áo trắng học trò và nghe những câu hò:

Đèn nào cao bằng đèn chợ Mỹ
Lộ nào kỷ bằng lộ Cần Thơ.

Hay:

Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ
Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu
Anh về học lại chữ nhu
Mấy trăng em cũng đợi...hò lơ ơ hò..
Mấy trăng em cũng đợi, mấy thu em cũng chờ...hò lơ hò lờ…

Hai câu ca dao này tôi thuộc nằm lòng từ lớp Đệ Tứ tức lớp 9 sau này. Trước khi thi Trung Học Đệ Nhị Cấp. Ở cái tuổi vừa tròn trăng, đám con trai chúng tôi còn nhát gái nên ghẹo gái nhiều khi đần độn mặt cứ thộn ra, bị đám con gái ngâm bài ca dao này nhạo bán "Anh về học lại chữ Ngu...". Hai câu thơ, ca dao này mà nghe cô gái chèo đò nào đó hò mái chèo giữa đêm trăng, thì nó mát diệu còn hơn dừa xiêm Cù Lao Rồng hay Cồn Phụng của Ông Đạo Dừa,n thơm ngọt còn hơn mật hoa nhãn Chùa Vĩnh Tràng:

Mây tím rêu còn phủ dấu xưa
Những ngày chuông nối những đêm mưa
Cành đa, ngọn tháp, vườn râm đó
Trăng Vĩnh Tràng em mấy độ mây mờ

Buổi chiều tan học, cả đám bọn con trai Nguyễn Đình Chiểu lẽo đẻo theo sau mấy cô trường nữ trung học áo xanh Thiên Hộ Dương, hay áo trắng của Trương Ngọc Hân để cùng nhau xuống bắc Rạch Miểu qua bên kia bờ là Tân Thạch của tỉnh Bến Tre, rồi khi các cô lên bờ, chúng tôi ngồi lại trên phà trở về bên này. Học trò mặc đồng phục không có trả tiền phà:

Bước xuống bắc Mỹ Tho thấy sóng xô nước đẩy,
Bước lên bờ Rạch Miễu thấy nước chảy cây xanh,
Anh biết chắc đây là đất châu thành,
Sao tìm hoài không thấy trong đám bộ hành có em ?

Đêm về, bài vở học xong, thả bộ lang thang ra công viên Lạc Hồng, mua một xâu cóc xẻ ngâm cam thảo, liếc mắt nhìn trộm mấy cô gái nghịch ngợm đang tung tăng trên bải cỏ xanh mượt bên các luống hoa hướng dương, thược dược, tùm nụm, bạch nhài...

Đêm Lạc Hồng thuyền trôi ngả nghiêng
Hoa đèn, sóng nhạc gói công viên
Sao em áo trắng buồn thương nữ
Đôi má lên hồng theo dáng men.

Má lúm đồng tiền của em hồng như mận Hồng Đào Trung Lương, dáng em yêu kiều yểu điệu với chiếc áo bà ba trắng ôm sát cái eo thon thon như hàng liễu dọc theo con sông Tiền nước đục mang đầy phù sa bồi đấp cho cả vùng đồng bằng sông Cửu Long ... Quê tôi đó, quê tôi với những xe hủ tíu nằm bên cạnh chợ Hàng Bông, với gánh bán hột vịt lộn chiên bột ghém rau sống chấm nước mắm Vàm Láng, với những sạp vĩa hè bên cạnh rạp hát Vĩnh Lợi chuyên bán cá lóc nướng trui hương thơm ngây ngất tỏa ngạt khách bộ hành, với hàng chục vựa cây trái, rau quả dọc theo bờ sông bên kia Cầu Quay, xuống chút nữa là hàng chục quán cháo gà, cháo vịt dành cho những người ghiền cải lương của rạp hát Viễn Trường...

Ôi … Tôi đã mất quê tôi 45 năm rồi còn gì. Ngày về còn xa tít mù khơi mà tuổi tác cứ thúc hối bên cạnh mình từng ngày tháng năm, niềm đau nổi nhớ cứ canh cánh bên lòng trong đợi chờ triền miên một tiếng gì như tiếng ầm vang của biển !

Cúc mọc dưới sông kêu bằng cúc thủy,
Sài Gòn xa, chợ Mỹ (Tho) cũng xa
Gởi thơ thăm hết mọi nhà
Trước thăm bằng hữu sau là bạn thân.

Xin mời một ly bia lạnh, vài món ăn khó quên của Mỹ Tho của tôi, hột vịt lộn chiên bột, bánh xèo ngã ba Trung Lương, và một tô hủ tiếu xe chính gốc con nai vàng ở chợ Mỹ Tho. Chỉ là nỗi nhớ hoài niệm.

Nhớ Mỹ Tho quê nhà và bỗng chợt nhớ tới Chương Trình Jane Phạm Việt Nữ Hoa Tự Do thật là nét đột phá trên truyền thông vốn có rất nhiều “gió tanh mưa máu” với nhiều phe phái “giang hồ” chính – tà trộn lẫn, mặt trợn, mặt trận phở bò, kháng chiến móc túi đồng bào Việt hải ngoại, chính phủ phường hát, đảng phái hữu danh quá khứ mà vô thực hiện thời, hội đoàn địa phương tranh danh lợi hảo, uýnh nhau u đầu sứt trán... Ôi thôi chán mớ đời…! Tôi chỉ biết cô bé Jane Phạm mới đây qua mạng Facebook và Youtube với chương trình Hát Cho Quê Hương Tôi với những bài ca đượm tình tự quê nhà Việt Nam xa lắt, xa lơ… Ban đầu thì tôi nghe cô Jane Phạm hát dở ẹt vì kỷ thuật âm thanh èo uột, trật duột nên bỏ ngang không theo dõi nữa. Nhưng rồi bất ngờ xảy ra khiến cho ngạc nhiên sửng sốt hơn nữa, khi xem chương trình Jane Phạm Live # 37a Hát Cho Quê Hương Tôi, không phải vì Cô hát bản nhạc Bang Bang với cách riêng rất Việt mà vì Cô dám cả gan bàn đến nghiệp vụ tình báo gián điệp của Mỹ, vốn là một điều cấm kỵ không ai dám bàn tới. Mà dù có bàn tới thì cũng chẳng biết gì để luận bàn, chỉ tưởng tượng ra những chuyện Điệp Viên 007 hay không không thấy gì đó để sờ mu rùa kiếm chút tiền còm nhuận bút. Cô nhắc đến vụ "The Year Of Spy" năm 1985 dưới thời Tổng Thống Donald Reagan làm tôi giật mình ! Nhớ lại thời gian đó, tôi theo dõi sát nút sự kiện này hằng giờ và hằng ngày. Cả một mạng lưới tình báo gián điệp của Nga Sô bị giới 007 thứ Expert của nội phủ Uncle Sam hốt sạch trong một ngày đêm ngay thủ đô Washington DC, một số đào thoát chạy về các vùng tiểu bang miền Nam như Lousiana, Florida, Texas, Arizona, California để trốn chạy về Cuba, Caribbean, Mexico để tìm đường về Nga thì bị ngay kế hoạch "HighWay Shooting”và đám Spys này không bị tóm cổ ngay tại chỗ thì cũng xuống gặp Diêm Chúa không kèn không trống bởi những điệp viên không không thấy thứ thiệt của Mỹ. Giới truyền thông Mỹ thời đó đã đồng loạt gọi cuộc cách mạng nhung của Nga do Gorbachev là một cuộc “Cách Mạng Gián Điệp” khiến Liên Bang Sô Viết rã thành từng mãnh vụn. Cũng trong thời gian này,có hai cái chết của vợ chồng Ông Trần Văn Chương là Đại Sứ Việt Nam Cộng Hòa thời Tổng Thống Ngô Đình Diệm đương nhiệm và là Cha Mẹ ruột của bà Trần Lệ Xuân, và cái chết của vợ chồng Giáo Sư Lê Triết chủ nhiệm Báo Tiền Phong ở Washington DC và dưới thời Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, giáo sư Lê Triết là nhân viên tình báo cao cấp của CIA phụ trách mạng lưới ở Thái Lan. Hai vụ án này cho đến nay vẫn còn trong bí ẩn không có án kết. Rồi từ đó Cô dẫn khán thính giả đi dần vào mạng lưới tình báo gián điệp của Cộng Sản Việt Nam. Nhất là cơ quan phản gián Yết Kiêu của Hà Nội đặc trách tình báo hải ngoại của đảng Cộng Sản Việt Nam. Tin hay không, có quan tâm hay không tùy cái nhìn và nhận thức của mỗi người, với xạo sự tôi thì có một điều vui vui là cô bé Jane hay nữ Jame Bond 008 này "Xạo" còn hơn tổ cha tôi nữa. Xạo đâu trúng đó mới là vui chớ. Không biết lão Thái Ất hay Độn Giáp Lục Nhâm nào đó truyền lại cho Cô Kỳ Môn Độn Giáp mà cô cầm “ấn tín”, phất cờ, vạch trần, bốc trụi cơ cấu tình báo - phản gián của Phủ Yết Kiêu Hà Nội tại xứ sở Cờ Hoa này ? Tôi nghĩ, hay là cái áo dài Cô đang mặc may bằng loại vải chống đạn đặc biệt mà Ông Trump thường mặc mỗi lần xuất hiện trước quần chúng ? Hoặc là loại áo Nhuyển Nhị Giáp của Hoàng Dung ? Hay Cô có bùa CàTha của Xiêm và học gồng của Miên ? Cô còn dám cả gan nhắc tới đám T4 là Tổ tình báo, gián điệp của Việt Cộng ở Little Saigon do tay trùm còn trẻ tuổi đảm nhiệm thuộc khu Nam California, Cô bốc mẽ huỵch tẹt trò chơi gián điệp của Hà Nội qua mấy con mụ Núm độc, Thị Nga, tên Nguyễn Văn Tốt là thiếu tá Công An Hải Phòng làm kẻ cắp thơ Thiện Lé là sản phẩm của TC1- VC và báo Người Vẹm, Cù Huy cù lét gì đó, lại còn dám tiết lộ quy luật tối mật của các cơ quan phản gián Mỹ - Việt nữa mới ghê gớm. Một trong những quy luật đó là:
  • Không được thanh toán nội bộ trên đất nước Hoa Kỳ.
  • Không được thanh toán người Việt Quốc Gia Tỵ Nạn Cộng Sản dù là người đó là nhân viên phản gián của Mỹ.
Thật chính xác cô “Jame Bond 008” Việt Nữ Hoa Tự Do này biết quá rõ quy luật “Nội Phủ” , nên Cô ca sĩ này cứ thản hiên nhắc đến trường hợp Đinh Bá Thi bị Hà Nội triệu hồi về nước và thanh toán… khiến cho mấy con dán, con chuột sau này của Phủ Yết Kiêu bị lộ tẩy chạy ráo vào tòa đại sứ Mỹ xin tỵ nạn chính trị và khai hết ruột gan với FBI hết trơn…. Thật là K9botay.com. Nếu vấn đề này nắm vững và có tài liệu chính xác viết ra thành sách thì hấp dẫn hơn James Bond 007 của Ian Flemming rất nhiều.
Cô còn xì ra đám chóp bu đảng Cộng Sản Bake tích trử, cất dấu 120 tỷ Dollars ở 3 nơi tối mật, phòng sự có biến thì chở số tiền mặt này rời khỏi Việt Nam. Quả thật là quả bomb tấn nổ ra vì số tích kim này được Tổng Cục Một TC1 do tên đại tướng Nguyễn Xuân Thắng – Giám Đốc An Ninh Quốc Gia là Bí thư Trung Ương Đảng đảm trách trong hệ thống quyền lực ngầm trong Đảng, ở bên ngoài mặt nổi tên Nguyễn Xuân Thắng này làm Chủ tịch Hội đồng Lý Luận Trung ương - Giám Đốc Học Viện Chính Trị Quốc Gia Hồ Chí Minh để che mắt quần chúng và các chính phủ quốc tế. Trong Mission chuyển số tiền tích trử 120 tỷ Dollars của Đảng ra vài nước trong khối Arab giàu sang đã móc nối từ năm 2007 để hùn hạp xây dựng bất động sản và kinh doanh… Nhưng bị lộ tẩy vì Ông OK Salem biết tỏng và chuyện chuyển tiền này phải đình lại. Vậy hỏi cô “Jame Bond 008” và nhóm Việt Nữ Hoa Tự Do là ai mà biết được chuyện tối mật này và khui ra ? Ngay như tôi đây biết mà chưa từng dám nói lộ một lời, dù chỉ khe khẽ thôi vì có gì mà Ông Chủ Nhà này không biết và sinh mạng của mình như chỉ mành treo đá tảng.
Chưa hết Cô còn đưa lên bàn mỗ hệ thống truyền thông, đài truyền hình, radio phát thanh, báo chợ, báo đảng Người Vẹm, đài Sinh Bắc Tử Nam của Trúc Hồ vốn là cháu của tên Ca Lê Thuần làm Giám Đốc Sở Văn Hóa thời Võ Văn Kiệt làm thủ tướng… mà ông Ngô Kỷ và nhiều người đã lên tiếng tố cáo chúng là tổ kén đỏ của Việt Cộng từ nhiều năm qua tại Nam California lâu rồi… Nhưng thật ra bây giờ những cổ xe ngựa tổ kén đỏ tại Mỹ này đã có tên trùm Xà Ích kẻ lái xe ngựa từ Bắc Kinh quyền lực trên đám xà ích Bake Hà Nội đã phỏng tay trên điều khiển rồi. Bọn cán bộ Trung Nam Hải đã chi tiền rất hậu, và là chủ nhân của mấy cổ xe thổ mộ truyền thông, truyền hình, radio phát thanh, báo chí và các ngôi chùa to, Phật lớn tiền triệu tọa lạc khắp cùng nơi có số đông đồng bào Việt sinh sống. Hiện thời hầu hết tất cả các cơ sở truyền thông , báo chí, chùa chiền Anamit đít đỏ này đang tung hết công xuất tuyên truyền hòa điệu với Democrat phe dân chủ chuột để tung nọc độc, móng vuốt tấn công Tổng Thống Trump kịch liệt mà những người bình thường không thể biết được âm mưu của Việt Cộng – Tàu Cộng trong ván bài Chính Trị qua trận tuyến Tình Báo – Gián Điệp thâm sâu này. Như thế đó, và Việt Nữ Hoa Tự Do là ai mà lại biết rõ âm mưu và cái khéo có tính toán của họ là chỉ tung thả một chút tơ hồng bay lên gió mà thôi. Tôi tin chắc rằng trong bóng tối lung linh, bọn Tổng Cục Yết Kiêu Hà Nội cũng tự hỏi: Việt Nữ Hoa Tự Do là ai ? Bí mật muôn đời ?
So với mấy ông chính trị gia made in Mít đặc da mồi, tóc bạc già đầu vẫn còn dại, cứ lãi nhãi bàn ra tán vào, ý kiến ý cò, nay họp hành, họp tỏi, bế mạc đồng thuận vợ con viết kiến nghị, đề nghị ba cái chuyện bảo vệ nhân quyền tào lao thiên địa đâu đâu … trong khi trong thế giới bóng đêm xảy ra những vụ thanh toán bắt cóc thủ tiêu hằng ngày, hằng giờ … trong khi mấy “cây cao bóng cả” nhà quê bình loạn gia, tham loạn gia, nhà bĩnh ra bút viết những bài khảo luận tràng giang đại hải kể tội ác cộng sản trên báo nhà, diễn đàn phe ta nổ rang "xưa rồi Diễm" và chán bỏ mẹ… ! Đọc mấy bài bình loạn của mấy ông chính trị “bình vôi” lú lẫn này phát ngấy, đọc Tam Tạng Kinh có ích hơn. Xạo sự tôi bị chê trách hoài vì bài viết của tôi họ đọc không biết tôi muốn nói cái gì ? Tôi trả lời đẩy cây cho qua chuyện rằng: "tôi viết … đôi khi tôi cũng không biết mình viết cái gì thì huống chi gì người khác"! Huề cả làng không tranh cải. Bài viết của tôi phải đọc giữa hai giòng chữ. Ấy vậy mà Cô Bé ca sĩ này hiểu được tôi giữa hai giòng chữ của riêng tôi muốn nói gì, nói với đối tượng nào, nói riêng với ai chứ không phải độc giả và đọc thiệt mới là kỳ lạ ! Rồi từ khoảng không giữa hai dòng chữ, Cô “diễn Nôm” ra nhiều điều lạ kỳ khác…
Tôi không muốn khen Cô, vì người đời sẽ dè biểu là mèo khen mèo dài đuôi, bởi hữu xạ tự nhiên hương mà, danh bất khả danh phi thường danh. Tôi thích cô Việt Nữ Hoa Tự Do với Chương Trình Hát Cho Quê Hương. Nhưng thực chất là Văn Hóa - Chính Trị khác lạ trên các diễn đàn trong lẫn ngoài nước. Để thay lời kết bài xạo sự này tôi gởi cho cô với các bạn từ trong quốc nội tới hải ngoại :

Khi xưa đôi ta bé ta chơi,
Đôi ta chơi bắn súng dây thung
Chơi văn chương ta bắn quân gian,
Hiên ngang ta giơ súng ngay tim: Bang! Bang!

Cô gái Việt Nữ Hoa Tự Do ơi... Dù bác và cháu ở hai thế hệ khác nhau và Bác chưa từng nhìn thấy cháu thật ngoài đời. Nhưng Bác Cháu mình có cùng một nỗi đau của hai đầu nổi nhớ. Nhớ Nước Việt thân yêu và biết sẽ tới ngày Biển Đông dậy sóng và đồng bào Việt cũng trông chờ như thế.
Thân Kính Chúc Một Ngày Yên Bình.

.Út Bạch Lan
 


Jane Pham
Việt Nữ Hoa Tự Do
 
Ông Ánh còn… Ngán Tui!!!

Nghịch Nhĩ
 
~~~oo0oo~~~


Thưa vâng, Ông Ánh trên tựa bài viết đúng là Ông Nguyễn Huy Ánh cựu Tư-lệnh Sư-đoàn 4 KQ, một vị Tướng lỗi lạc, mà hồi đó có lúc còn phải… ngán tui đấy!
Chuyện thật như thế nào, nói theo kiểu truyện Tàu, xin xem hồi sau sẽ rõ… còn bây giờ thì…:

Ôi Phi Công… danh tiếng muôn đời


Yên Sơn

~~~oo0oo~~~



Câu chuyện phiếm


Mào đầuchuyện phiếm là chuyện đọc cho vui, xem rồi bỏ mong đừng ai phiền lòng.
Khi nắng chiều sắp tắt ngoài hiên, có một chàng trai trẻ vừa qua tuổi dậy thì (*),
nhìn vào bóng đêm rồi tủm tỉm cười một mình khi ôn lại chuyện năm xưa…



Ngồi lẩm bẩm hát bài Không Quân Hành Khúc của nhạc sĩ Văn Cao, đến câu “ôi phi công danh tiếng muôn đời”, tôi chợt mỉm cười tự hỏi “vì sao phi công lại được danh tiếng muôn đời?” Có quả thật phi công danh tiếng hay chỉ là câu hát của ông nhạc sĩ ưu ái tặng anh em? Hơn bảy năm vui buồn đời phi công tôi chưa từng nghe bất cứ một ai trang trọng nói như vậy; có chăng cũng chỉ là câu lặp đi lặp lại vô số lần “đừng làm mất mặt không quân” hoặc “đừng làm mất mặt phi công”.

Tang Lễ Mũ Đỏ Trung Tá Bùi Quyền TĐT - TĐ5ND VNCH ( Bổ túc đầy đủ 7-21-2020 )


Sáng ngày 1 tháng 5 năm 1975, Trung Tá Bùi Quyền gọi điện thoại cho người chị: "Chị mang mấy viên thuốc cho em”. Nước mất thì nhà tan, Ông đã có ý định tự vẫn ... Kính mời quý vị và quý bạn đọc về cuộc đời của Trung Tá Bùi Quyền, Thủ Khoa Khóa 16 TVBQGVN, qua bài viết của người chị.

 




BÙI QUYỀN VÀ TÔI


VŨ XUÂN LAN

~~~oo0oo~~~



Chúng tôi chỉ là hai chị em họ: Mẹ của Bùi Quyền là em ruột của bố tôi, tuy vậy chúng tôi thân thiết từ thời thơ ấu, có lẽ gần gũi nhau còn hơn chị em ruột. Tôi mồ côi mẹ lúc mới 5 tuổi lại có bà mẹ kế rất nghiêm nên hay tìm đến tình thương của cô. Cô tôi lại chỉ có một mình Quyền nên rất thương chúng tôi. Nhà ở gần nên chạy qua chạy lại chơi đùa rất vui

Rải Rác Biên Cương Mồ Viễn Xứ


Trần đức Thưởng

~~~oo0oo~~~



Vừa thiếp đi trong giấc ngủ,tiếng điện thoại reo,đánh thức tôi ,nhìn đồng hồ ở bàn 9:15 pm.Bên kia đầu giây, một người bạn trong đơn vị cũ.

- Thưởng,có người nhắn trên web site Cánh Thép muốn biết về cái chết của Trung úy Nguyễn anh Tuấn trong phi vu, hộ tống trực thăng cứu thương, ở một tiền đồn, phía nam của tỉnh Cà Mâu.

Qua mấy phút điện thoại ngắn ngủi,cả một ký ức hiện về,chi tiết phi vụ ,hình ảnh Trung úy Tuấn,trưởng phi cơ,Thiếu úy Quách dũng Tiến, hoa tiêu phó cùng 2 người cơ phi và xạ thủ tưởng chìm sâu trong quá khứ,đã hơn 36 , 37 năm rồi,nay đang sống dậy trong tôi Tôi cố gắng vỗ về giấc ngủ trở lại,sáng mai đây tôi phải thức giấc lúc 5:00 am để chuẩn bị cho một ngày làm việc bắt đầu.

Tình Chiến Hữu

Yên Sơn

---oo0oo---

 

“Old soldiers never die, they just fade away.”
General Douglas MacArthur

Ở một ngày chớm thu Houston, “Khiêm nháy” ở Ohio email cho anh em cựu phi công C.130A Houston biết là “Tư người ở” từ bên Đức sang; nhưng nghe nói bạn bè chỉ mua vé cho hắn đến California mà thôi. Hơn nữa, khi đặt vé hắn cũng không hề biết ở Houston cũng có anh em xưa, bè bạn cũ. “Khiêm nháy” và “Thuận thợ mộc” ngỏ ý muốn nhân cơ hội một số anh em Phi đoàn C.130 họp nhau ở Houston.

Khi Vợ Bị Ốm

Thiên Lý

---oo0oo---

 

Như nhiều cặp vợ chồng lớn tuổi sống trong khu phố, gia đình nhỏ của bà cũng chỉ có hai người vào ra lặng lẽ. Có điều họ khác với ông bà ở chỗ là những ngày lễ lớn, gia đình họ lúc nào cũng vang tiếng nói cười vui vẻ trong ngày tiệc tùng, đoàn tụ hay rộn ràng khách khứa. Riêng ông bà thì ngày nào cũng như ngày nấy, bình thường theo một công thức toán khô khan. Ông đã vào tuổi hưu nhưng vẫn còn đi làm thợ sửa chữa vặt cho một phòng tập thể dục gần nhà, sáng bảy giờ rưỡi xách ô đi, chiều bốn giờ lại cắp ô về, đều đặn mỗi ngày không thay đổi. Còn bà thì làm việc trong nhà bếp của bệnh viện. Họ có hai đứa con, một trai, một gái, chúng ở rất xa ông bà. Cậu con trai lớn có một đứa con gái lên năm, do thích làm ăn buôn bán đồ biển nên gia đình nó dọn lên tận Alaska. Còn đứa con gái một nách ba con nhỏ, bận rộn thế mà cả vợ lẫn chồng lại đèo bồng công việc “Travel Nursing”, chúng mới chuyển đến Hawaii làm việc mấy năm nay, nghe nói lương hậu lắm. Ông bà có nhớ con thương cháu mấy cũng chẳng thể nào đi thăm chúng được, chỉ nhìn thấy chúng qua “face time” hàng tuần.

Bức Tâm Thư Của Một Người Con Lính VNCH

Cao Xuân Thanh Ngọc

 

---oo0oo---

 

 

Đã nói là Tâm Thư thì đây là những dòng chia xẻ từ tâm của TN, chuyện đã xảy ra cũng vài năm, nhưng nó cứ bám mãi theo TN cho đến tận bây giờ, thôi thì cũng nên nói ra một lần.

Từ lúc theo cha và gia đình đặt chân lên xứ sở Hoa Kỳ theo diện HO năm 1991, Thanh Ngọc vùi đầu vào những trang sách vở suốt khoảng thời gian dài hơn cả một thập niên, 11 năm ròng rã và những ngày đầu trở lại mái trường thật khó khăn. Phong thổ mới và ngôn ngữ bản địa hoàn toàn xa lạ. Có những lúc lời thầy cô giảng trên giảng đường, Ngọc có cảm giác tưởng như mình là vịt đang nghe sấm vậy.

Cái Bóng Cuộc Chiến Và Món Nợ 45 Năm

Phạm Tín An Ninh 

---oo0oo---

 

 

Đã kết thúc đúng 45 năm, nhưng cái bóng của cuộc chiến ấy dường như vẫn luôn bám theo đằng sau, nhiều lúc muốn chụp phủ lấy tôi như bóng ma, một thứ “bóng đè”, làm tôi muốn ngộp thở.

Từ giã học đường, tôi vào lính khi còn rất trẻ. Cũng không hẳn vì thích đời binh nghiệp, nhưng ý thức trách nhiệm làm trai trong lúc đất nước đang trong khói lửa chiến tranh, nhìn quanh bạn bè thân quen đều lần lượt nhập ngũ, và gần như con đường nào rồi cuối cùng cũng dẫn tới một quân trường, nên đúng như lời một bài hát cũ, “năm 21 tuổi tôi đi vào quân đội mà lòng chưa hề yêu ai”.

Page 1 of 9