• Phi Vụ Solo Dân Sự Kinh Hoàng (phần 1)

    Thân chào các bạn liên khoá 72-73-74 SATP và các quý Niên Trưởng của Không Lực VNCH. Tôi là SVSQ/KQ khóa 75-07 là khóa học cuối cùng ở Webb AFB, Big Springs, Texas (Khóa 75-07 ở Sheppard AFB, Wichita Falls, Texas bị kẹt lại không về nước vào năm cuối tháng 4-1975). Khóa phi công phản lực cuối cùng của Không Quân VNCH đã mãn khóa gắn cánh bay ngày 11-04-1975 và về nước ngày 20-04-1975. Chúng tôi trinh diện ở Bộ Tư Lệnh Không Quân và được nhận phi vụ mới bay lìa đàn.


    (Hình liên khóa 75-07 Sheppard và Webb tại phi trường Honolulu, Hawaii 1973)

    (Hình khóa 75-07 Webb)

    Hôm nay tôi viết bài này để gởi tặng các bạn liên khóa và các vị đàn anh để đọc cho vui và để nhớ lại một thời bay bổng.
    Tôi kẹt lại ở Việt Nam được bốn năm, mãi đến tháng 12-1979, tôi và gia đình vượt biển qua định cư bên Mỹ và ở San Diego cho tới ngày hôm nay. Đến tháng 9 -1980, tôi đi làm cho hãng General Dynamics được 20 năm.
    Vào tháng 9-1995, nhân một ngày tôi bước ra văn phòng làm việc và nghe tiếng máy bay phản lực F-16 bay trên vòng trời của căn cứ hải quân Mira Mesa air base. Tôi chợt nhớ những ngày luyện tập học bay từ T-41 đến T-37! ôi thôi kỹ niệm thật đẹp sống lại và tôi liền đi kiếm khóa học lấy bằng dân sự. May quá rất gần đây có một trường huấn luyện bay tại Kearny Mesa, San Diego, nằm sát bên phi trường Montgomery Air Field chỉ cách một đường Aero Drive, để học bằng lái VFR (Visual flight rules) còn gọi là bằng lái ngoài trời với điều kiện thời tiết cho phép. Khoảng 3 tháng vừa học địa huấn và phi huấn trên Cessna 152, sau khi bay solo và lấy bằng bay single engine (cái bằng này thì quá dễ đối với tôi vì lúc trước đã bay T-41 và phản lực T-37).
    Sau khi lấy bằng này, tôi có bay một mình ba bốn lần vòng quanh thành phố và các vùng lân cận ở San Diego. Bay như một con chim trên vùng trời đầy tự do và chụp rất nhiều không ảnh. Trên cao độ khoảng 5000 đến 7000 ft (120 knots) được nhìn thấy những cảnh đẹp của bờ biển bao chung quanh thành phố San Diego. Sau đó tôi bay về đáp ở phi trường Montgomery Air Field.
    Vào tháng 11-1995, tôi có bay một mình trên chiếc Cessna 152 với số tàu N17351Q thì phải, tôi thuê 3 giờ và $89.00 cho mỗi giờ. Call sign của tôi là Cessna 51, tên gọi khi bay trong ngày hôm đó. Tôi bay từ phi trường Montgomery Air Field tại San Diego, là một phi trường nhỏ dành cho các loại phi cơ nhỏ như: Cessna, Piper, Bonanza, Lear Jet....Tôi dự trù bay đến phi trường John Wayne tại Irvine, cách San Diego khoảng 80 miles, sau khi kiểm tàu xong, tôi cất cánh vào lúc 12 trưa, thời tiết rất tốt và gió êm. Tôi bay qua Del Mar Fair (sân đua ngựa), Oceanside(Camp Pendleton trại tỵ nạn hồi sau 4- 75), San Onofre power plant ... bay dọc theo bờ biển Thái Bình Dương xanh thật đẹp, khoảng nửa tiếng tôi chuẩn bị đáp xuống phi trường John Wayne phi đạo 20L và reset Altimeter là 42 Ft AGL(Above Ground Level is the altitude expressed as feet above the ground) và gọi John Wayne control tower xin đáp xuống, taxi tàu vô ramp rồi lên phòng khách ở phi trường khu chờ đợi, vì có người bạn từ Santa Ana rủ lên bát phố và ăn phở ở khu Westminster. Sau đó tôi trở lại phi trường John Wayne vào lúc 5 giờ chiều, trời còn sáng. Sau khi tôi check tàu và đề máy và xin control tower cho cất cánh, rồi taxi ra khỏi ramp, trở lại phi đạo 20 rồi bay về hướng Nam trực chỉ về San Diego.
    Ở trên cao độ 3000 feet, nhìn xuống Freeway 5, thấy xe đông như kiến vì bị kẹt xe trên xa lộ trong giờ cao điểm. Tôi mỉn cười chiến thắng vì mình bay trên trời nên tránh được nạn kẹt xe, chớ lái xe thì phải tới 8-9 giờ mới tới San Diego.

    6:00 pm: Tôi đang bay trên cao độ 7000 feet ngang Oceanside/Cam Pendleton thì nghe radio nói: "San Diego VOR !". Tôi mừng thầm vì sắp sửa đáp xuống, nhưng bổng nhiên thình lình mây đen bao phủ kín bốn góc trời, y như là mình đang bay trong bông gòn đen dày đặc, vào tháng 11, San Diego đã bắt đầu vô mùa đông. Tôi không còn thấy bên ngoài gì hết, tôi bắt đầu quýnh lên, lo sợ tột độ, vì máy bay tôi không có trang bị phi cụ như IFR (bay bằng thiết bị IFR giúp phi công có thể điều khiển máy bay trong mọi điều kiện thời tiết ban ngày hoặc ban đêm), chỉ bay VFR (Bay VFR là bay bằng mắt, la bàn và bản đồ không dùng các thiết bị định vị khác). Đang suy nghĩ lung tung, thì mủi máy bay nó ngóc đầu cao lên hồi nào không hay và cánh bay tôi nghiêng khoảng 40 độ, tôi nghe tiếng Stall Warning sound kêu..beep...beep và có đèn đỏ chớp chớp báo động trước mặt dash board, máy bay tôi nó sắp sửa vào stall (triệt nâng).






    Xin đón xem phần 2





website hit counter