• TA VỀ - Nguyễn Thừa Bình

    “Ta gọi thời gian sau cánh cửa.
    Nỗi mừng ràn rụa mắt ai sâu.
    Ta nghe như máu ân tinh cũ.
    Tự kiếp xưa nào tưởng lạc nhau”


    của nhà thơ Tô Thùy Yên như nỗi bể dâu tồn động trong lòng. Vợ chồng tôi về Nam Cali hội ngộ với anh em Khóa 2 Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia sau 50 năm ra trường trong hai ngày 28 và 29 tháng 10 năm 2017. Năm mươi năm, nửa đời người sống thời đất nước chiến tranh không ngớt, và nghiệt ngã không ngừng! Ta còn đây, ta về với nhau tay bắt mặt mừng thì niềm vui nào tả cho hết, nhưng cũng ngùi ngùi nào nói cho cùng khi nhiều bạn bè đã ra người thiên cổ! Ai tôi không biết, cá nhân tôi tôi thấy thấy trong lòng bề bộn tâm sự. Cái tâm sự thương anh em hết sức, những ông già bệnh hoạn, yếu đuối nầy nay gặp, mai chắc còn!? Cái tâm sự thương anh em hết sức, “sức cùng lực kiệt” cũng luộm thuộm “ráng về với anh em một chuyến”! Cái tâm sự cảm phục quý chị vô cùng, đã cùng chồng dắt dìu nhau về với anh em trong cái lành lạnh buồn cuối Thu. Các chị đã làm cho ngày hội ngộ 50 năm của anh em chúng tôi thêm phần rạng rỡ, tươi mát, ý nghĩa, đáng làm kỷ niệm. Tự trong lòng, tôi và chính bà vợ tôi cũng vậy, rất cám ơn anh chị em mỗi người đã tự góp phần một cách tích cực làm cho Ngày Hội Ngộ 50 Khóa 2 Học Viện CSQG của chúng ta kết quả mỹ mãn ngoài mong đợi. Xin chúng ta vỗ tay thật to, thật dài ca ngợi chúng mình đã có ít nhất hai ngày vui hội ngộ đáng lưu dấu trong đời.


    Một phút mặc niệm

    Thiệt tình mà nói, tổ chức bất cứ một cuộc hội ngộ nào của mấy ông già như mình thì không dễ chút nào. Từ Ban Tổ Chức tới anh em tham dự phải có lòng với nhau, làm việc với nhau thì may ra, nếu không thì “trớt quớt” như chơi. Cũng may, ngày nay chúng ta có nhiều phương tiện để làm việc với nhau, gần gụi với nhau. Tuy nhiên, chúng ta thì đã cuối đời, mà các phương tiện đó lại quá muôn màng, nên không dễ ai cũng biết, ai cũng rành! Kỳ hội ngộ 50 năm năm nay, đếm trên đầu ngón tay có được mấy anh em trẻ nhất ở tuổi 70? Đa số chúng ta đã quá cái tuổi “thất thập cổ lai hy”. Anh Phạm Trọng Thân ở Seattle đã hơn 80 tuổi rưỡi rồi. Cho nên không lạ gì, tôi phải gởi gần một chục cái thơ đến những anh em không xài computer, ngay cả đến những anh có điện thoại nói với nhau, đâu phải ai cũng thông. Trách ai bây giờ!?


    Tại nhà hàng Seafood Place

    Tôi được Ban Tổ Chức cho trách nhiệm kêu gọi anh em trong và ngoài nước Mỹ về tham gia hội ngộ khóa mỗi khi có dịp. Trong trách nhiệm kêu gọi anh em tham gia càng đông càng hay, tôi mới nghiệm ra một điều, đa số anh em đều muốn “hội ngộ”, nhưng vì đủ thứ ràng rịt, mà sự ra đi không dễ chút nào. Chúng ta thông cảm, và thương bạn bè chúng ta ở đó. Đâu phải đơn giản muốn là được như hồi đệ thất, đệ lục chúng tôi thường ra rả: “vouloir c’est pouvoir”. Tưởng già là hưu trí, là nghỉ ngơi, là muốn đi đâu là đi, muốn làm gì thì làm!? “No way”! Hưu trí nầy là hưu trí còn phải coi nhà, giữ cháu cho con đi làm. Hưu trí nầy là hưu trí trên đất Mỹ ở tuổi 75, 76 vẫn cứ phải đi làm trả nợ nhà cửa, xe cộ. Hưu trí nầy là hưu trí đã già khú đế “muốn xụm bà chè” rồi thì làm sao muốn đi đâu là đi!? Hưu trí nầy là hưu trí qua Mỹ có khi chưa đi làm một ngày thì “tiền đâu” mà tham gia với tham dự? Và hưu trí nầy cũng là hưu trí của những ông già hơi khó tính “có nó là không có tao”, “có ổng thì không có moi”, chưa nói nhiều anh em kín cửa cao tường “mai danh ẩn tích”. Cho nên, sự gặp mặt của chúng ta với nhau gọi là hội ngộ như tôi đã nói ở trên thì không dễ chút nào, và thiệt là quý hoá, thiệt là cảm động, đôi khi làm chúng ta rưng rưng nước mắt, nhoi nhói trong lòng!


    Hội ngộ 27/5/2012 tại nhà ông bà Nguyễn Văn Lợi

    Thời gian càng về sau bao nhiêu thì sự hội ngộ của chúng ta càng mòn, càng mỏn bấy nhiêu! May, năm nay chúng ta vẫn còn đông, vẫn cứ vui, và vui hơn bao giờ hết. Phải chi hơn 40 anh chị em đừng “bỏ cuộc chơi” giờ phút chót vì lý do nầy, vì lý do nọ thì Hội Ngộ 50 Khóa 2 Học Viện CSQG của chúng ta như vàng mất đi tìm lại được; như thuở thư sinh “đã bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ” nay đang trở về trong lòng. Ôi! Hạnh phúc biết chừng nào dẫu một lần rồi mãi mãi không còn. Ôi! Đáng làm kỷ niệm biết chừng nào, như vết tích cuộc đời dương gian ta ôm chặt, ôm chắc trong lòng vào cõi hư vô mịt mùng một mai ta ra đi, đi mãi, đi hoài không bao giờ trở lại. “Xa mặt cách lòng”, tôi nghĩ không sai chút nào. Mấy chục năm tôi ở Kansas City của Missouri đâu có dính dáng ông nào với ông nào Khóa 2 Học Viện CSQG. Đâu có dính dáng ông nào với ông nào, nên chẳng rung rinh xíu xiu nào cái bụng, cái đầu nghĩ về ai với ai! Để nhắc nhở cái tính vô cảm, cái tâm vô tình của mình, thình lình tôi nhận được cái thư của Tổng Hội CSQG mời tham dự Đại Hội Lần Thứ 6 vào ngày 26 tháng 5 năm 2012.


    Vợ chồng tôi lần đầu tiên đi Nam Cali. Đi Nam Cali mới gặp những ông bạn, già không nhìn ra, gặp ngày hôm sau ở nhà ông bà Nguyễn Văn Lợi ông Nguyễn Văn Hiền tóc bạc phơ ca những khúc “tù ca” buồn thúi ruột, gặp ông Trương Thuận Quang là Quang Bếp ngân nga mấy câu vọng cổ rồi “dzọt”, gặp ông Nguyễn Ngọc Thụy hát bài hát chửi chế độ Cộng Sản Việt Nam “Anh Là Ai”, và biết thêm được 2 ông Nguyễn Văn Lợi, Lê Sỹ Tài lèo lái con đò Khóa 2 bấy lâu nay ai mà biết…mà đâm ra quyến luyến thiệt nhiều mấy ông bạn “thất thập cổ lai hy”. Quyến luyến thiệt nhiều, mà từ đó vợ chồng tôi năm 2013 dự 46 Năm Khóa 2 Hội Ngộ; năm 2016 dự hội ngộ 49 năm, một ngày trước ngày Lễ Kỷ Niệm 50 Năm Ngày Thành Lập Học Viện CSQG; và 50 Năm Khóa 2 Học Viện CSQG vào 2 ngày 28 và 29 tháng 10 vừa qua. Giả như vợ chồng tôi âm âm u u không gặp anh em, thì chắc chắn chúng tôi chẳng có đi lần nào, chứ nói gì lần nữa, lần nữa…Cho nên, anh chị Nguyễn Thành Trung, anh chị Hồ Đắc Huấn, anh chị Phạm Thành Kính, anh chị Lê Văn Kiến, anh Hứa Tuấn Quang, anh Nguyễn Viết Phước…năm ngoái đi, bây giờ đi nữa là vậy. Và năm nay các anh chị Ngô Bình Ninh, Phạm Minh Mạnh, Nguyễn Võ…mới đi lần đầu, và hứa đi lần sau cũng là vậy. “Cám ơn hoa đã vì ta nở. Thế giới vui từ nỗi lẻ loi”. Cuộc đời dâu bể, bể dâu đời ta lênh đênh theo từng con sóng vỗ vận nước nổi trôi bây giờ đây anh em vẫn còn, và đến với nhau chí tình cbí cốt thì còn gì quý hơn!


    Trong Tip-Top kế bên Little Saigon Inn

    Vợ chồng tôi xuống phi trường LAX của Los Angeles đúng 1giờ 10 phút chiều Thứ Sáu, ngày 27 tháng 10 năm 2017. Ông bạn Hà Thức đi với vợ, ông Huỳnh Văn Thiện đi với đứa cháu nội 5 tuổi đã đứng chờ sẳn. Đói bụng, ông bà Hà Thức dắt chúng tôi đi ăn phở ở tiệm Phở Holic trên đường Bushard, thành phố Westminster. Có lẽ, đây là tiệm phở tôi ăn ngon nhất như chưa một lần ăn ở đâu ngon hơn. Ông Thức giành trả tiền. Bà vợ tôi không chịu, “để em trả” cộng với pour-bois. Thiện lái xe chở vợ chồng tôi về lữ quán Little Saigòn Inn. Hết sức bất bình thường, ở đây hết chỗ. Kẹt cho tôi đã hứa với anh em “Tất cả chúng ta về ở Little Saigon Inn cho vui” lại phải “tá túc” nhà ông bạn già Hà Thức. Thiệt là mất vui với anh em! Thiệt là điều tôi không muốn một chút nào. Ở Little Saigon Inn mới khoảng 5 giờ sáng anh em đã gõ cửa nhau “dậy uống cà phê chứ”, và qua Tip-Top kế bên “cà kê dê ngỗng” rào rào như pháo Tết vui đâu cho bằng. Ở nhà ông bà Hà Thức dù rất quý mến nhau, nhưng sao tránh khỏi những gò bó cho nhau, thì vui với vẻ tìm đâu cho ra!? Chiều, ông Huỳnh Văn Thiện là Bát Chỉ Đại Vương mời vợ chồng tôi, vợ chồng Thức đến ăn bánh cuốn, bánh bột lọc chắc mới mua ngoài tiệm về. Thiện, hồi xưa tính tình ngang tàng, bây giờ thấy như dịu dàng hơn, tế nhị ra, và tốt với bạn bè thì không hề suy suyển. Duy chỉ cái điếc sao mà điếc dữ quá chừng theo Thiện như đĩa đói làm Thiện thành Thiện Điếc luôn. Chừng 5 giờ sáng hôm sau, ngày Thứ Bảy, các ông Trần Văn Bảy, Phạm Thành Kính, Nguyễn Võ đã thay nhau thúc “dậy đi, dậy đi”. “Cả đêm rộn ràng có ngủ gì đâu mà dậy với không dậy”, tôi trả lời.
    Thức chở tôi đến Tip-Top. Mới bước vào, Trịnh Công Danh như sao xẹt, đã lấy 1 trong 3 ly cà phê sửa đã mua sẳn để trên bàn đưa cho, và “mời đại ca”. Ông Danh lúc nào cũng vui, cũng mau mắn, cũng “rộng rãi”. Ở đây đã có Huỳnh Văn Thanh, Trịnh Công Thanh, Nguyễn Văn Lợi, Nguyễn Võ, Phạm Thành Kính, Trần Văn Bảy, Phạm Minh Mạnh, Phạm Trọng Thân, Bùi Xuân Hoan ngồi bên nay, với các bà cũng đông, cũng rộn rã nói năng vui vẻ ngồi bên kia. Nguyễn Võ, người tù “trây lười lao động” của Thanh Lâm, Thanh Hóa thuở nào ngoài Bắc, bây giờ ở Massachusetts dù đang phải mỗi tuần 3 lần lọc máu cũng đến với anh em. Chị Phạm Thành Kính ở Pennsylvania một lòng với chồng cũng trong trường hợp tương tự. Anh Phạm Trong Thân như nói ở trên dù tuổi gần 81 cũng không lần nào vắng mặt. Thiệt là quý hóa vô cùng tấm lòng anh Nguyễn Võ, chị Phạm Thành Kính, anh Phạm Trọng Thân đã vì anh em mà đến với với anh em. Còn gì hơn!? Chúng tôi tới nhà anh chị Trần Văn Tuất ở Santa Ana khoảng 8 giờ 30 sáng cũng vừa lúc các anh chị bước vào vang vang tiếng cười nói đi theo. Anh chị Tuất phải nói là hào phóng, khéo léo, và rất có tấm lòng.


    Anh Lê Sỹ Tài trao quà tặng đến anh Nguyễn Đình Chiểu

    Đã mấy lần Hội Ngộ Khóa 2 là mấy lần có ở nhà anh chị. Anh chị đã bỏ công, bỏ sức, bỏ cả đi làm nhiều ngày lo nhà mình là “Tụ Nghĩa Đường” cho anh em một ngày hội ngộ được kết quả mỹ mãn hơn mong đợi. Ai ai cũng “Hoan hô ông bà Trần Văn Tuất”. Riêng tôi, bà vợ nói hoài: “Tội nghiệp anh chị Tuất quá nhỉ”. “Ừ thì ai không thấy tội nghiệp ổng bả”, tôi thêm mắm thêm muối vào cho mặn mà cái tình, cái nghĩa anh chị Tuất luôn nghĩ về anh em. Tôi nhìn tới nhìn lui, nhìn qua nhìn lại không thấy các ông hứa “chắc như đinh đóng cột” đi nhất định đi Vưu Hùng Kiến, Lê Văn Thuận, Lê Thành, Đoàn Long Thể, Dương Văn Mười, Đỗ Văn Dẫu, Nguyễn Văn Lê, Phạm Hòa Phú, Cao Ngọc Toàn, Nguyễn Quang Tầm, Quách Thành Triệu, Phùng Quang Triệu, Nguyễn Một, Nguyễn Phi Hường, Phạm Hoàng Sanh, Lê Văn Minh, Nguyễn Bá Quảng, Lê Trung Hưng…


    Ăn “Bún Bò Mụ Thiện” tại nhà ông bà Huỳnh Văn Thiện

    Thôi thì, chắc các bạn vì lý do bất khả kháng nào đó đã không thể đến được thì làm sao bây giờ!? Tiếc là quý ông bà bạn ta đã bỏ qua một cơ hội chắc không còn một lần nào nữa thấy nhau nơi nầy đây bây giờ đông, vui, ý nhị, ý nghĩa, và lãng đãng trong lòng nỗi niềm, một nỗi niềm khi chia tay thì bịn rịn, thì lưu luyến, thì hẹn nhau ngày tái ngộ. Có một điều lạ thay, mấy chục năm nay “Vợ chồng là nghĩa phu thê. Tay ấp má kề sinh tử có nhau” sống với đàn con, đàn cháu mà hình như chưa từng một lần, anh em bây giờ mới có đây một lần lãng mạn tỏ tình với người vợ thân yêu của mình. Các anh tặng cánh hoa hồng đỏ với nụ hôn thắm thiết đến người vợ như một bày tỏ lời cám ơn, và tình nghĩa vợ chồng. Thiệt là đẹp quá sức, bút mực nào mà tả cho hết, cho cùng! Tôi thấy các chị xúc động! Tôi thấy các anh xúc động! Và tôi, tôi đang xúc động! Một việc cũng nên nói là nói đến cái gì của Khóa 2 Học Viện CSQG của chúng ta cũng có hơi huớm tình cảm thắm thiết, sâu đậm anh em với nhau, chắc chắn có hơn, chứ không có thua khóa nào của Học Viện CSQG. Việc anh Lê Sỹ Tài đại diện chúng ta tặng món quà tài chánh tuy không nặng số tiền, nhưng nặng biết bao nhiêu tình nghĩa anh em với nhau đến anh Nguyễn Đình Chiểu ai thấy cũng âm ấm trong lòng, và anh Nguyễn Đình Chiểu thì ngùi ngùi như muốn rơi nước mắt. Đúng là một ngày đẹp, đất trời thênh thang, mênh mang. Nhà văn Ngô viết Trọng của ta trông nhỏ con, yếu ớt, vậy mà ngâm bài Hồ Trường của Nguyễn Bá Trác nghe sao hào sảng, hùng hồn, hừng hực chí “Tang bồng hồ thỉ nam nhi trái” quá sức. Ông bạn Trương Đình Minh vốn làm thơ hay, ngâm thơ hay, nhưng “tổ trác”, mới 2 câu đã bể dĩa. Bà con rủ nhau vỗ tay cười xuề xòa mà vui. Ông Thiện, lại ông Huỳnh Văn Thiện cựu Phó Trưởng Ty Cảnh Sát Thừa Thiên, tôi nghĩ là nhỏ tuổi nhất lịch sử đất thần kinh mời đến ăn Bún Bò Mụ Thiện vợ ổng nấu. Đông trên 30 ông bà gần, xa tham dự ăn. Ai cũng khen “ngon đáo để”. Đã quá, tôi “đẫng” 2 tô ngon lành. Cám ơn chị Thiện đã bỏ một bữa làm nail mất mấy trăm bạc, còn phải bù đầu bếp núc “mồ hôi mồ kê”. Cám ơn anh Thiện lúc nào cũng nghĩ đến bạn đến bè. Sáng hôm sau, sau khi ồn ào như mưa giông gió bão ở cà phê Tip- Top gần Little Saigon Inn, anh em đến nhà hàng Seafood Place ở Garden Grove khoảng 10 giờ. Nhà hàng cửa đóng khoen cài cho đến nửa giờ sau mới tới mở cửa. Thiệt là một nhà hàng thiếu chuyên nghiệp và thiện chí. Dù ghét cách mấy, dù không thương cách mấy cũng phải khen mấy anh chị hát, múa đã cống hiến một chương trình văn nghệ “cây nhà lá vườn” thiệt là hay, thiệt là tài tình. Thiệt là hay, thiệt là tài tình ở chỗ các chị từ bốn phương về là lên sân khấu trình diễn một cách suông sẻ, một cách giống như chuyên nghiệp ngay, đâu cần tập với tành gì. Có lẽ phải kể đến cái công của các chị Lợi, chị Thụy là nhứt, dĩ nhiên còn các chị Hoan, chị Tuân, chị Thức, chị Tiên, chị Nhẫn…và các ông Kính, ông Thụy, ông Pháp nữa. Một chương trình thoáng, nhẹ, tươi vui, điệu nghệ làm ai cũng trầm trồ, thú vị, khen ngợi.


    Nhà hàng Gà Bistro

    Chiều, bà vợ tôi theo người em bạn gái cùng quê Phan Thiết đi Phước Lộc Thọ mua sắm. Lạ gì cái tính chất muôn thuở muôn nơi của đàn bà con gái? Tôi thì khoái giao du, đến Tràm Chim Sea Food trên đường Bolsa, Westminster với chính chồng cô em bạn gái đó, và mời thêm Văn Minh Tịnh đến chung vui vài chai Heineken lai rai. Ông Tịnh ngày xưa hào hoa công tử, nay tu trong tu ngoài nên ít ăn ít nói, chỉ làm nửa chai lấy lệ “cho có” lòng bạn bè mà thôi. Chừng 10 giờ sáng hôm sau, thứ Hai ngày 30, khoảng 40 anh chị em kéo tới nhà ông bà Lê Sỹ Tài ăn sáng như tiệc chia tay. Tội cho chị Tài không phải người khỏe mạnh gì, lại phải đón số người đông hơn dự kiến. Chị mệt ai cũng thấy, nhưng vui thiệt là vui ai cũng biết. Nhiều anh chị em bấy giờ như thấy mình trẻ lại, vừa vui cười, vừa vói tay hái mấy trái nhản chín trên cây chia nhau ăn một cách ung dung, khoái chí mà không biết ông bà chủ nhà có ưu, có sầu gì không! Chắc không? Nhân tiện, ai vẫn còn ở lại Nam Cali, vợ chồng tôi mời đến nhà hàng Gà Bistro trên đường Brookhurst ở Garden Grove vào tối hôm đó. Tiếc là, có một số anh em không đến dự được vì đã nhận rồi lời mời của Đại Tá Trần Minh Công, cựu Viện Trưởng Học Viện CSQG. Tuy nhiên cũng đông gần 30 anh chị em đến chung vui, và “vui thiệt là vui” thiệt. Vui có ông Trần Văn Bảy hát tân nhạc, cổ nhạc, và chọc cười; vui có phu nhân ông Lợi rủ nhau “chúng ta hò khoan”; vui có các ca sĩ cả đời một lần hát như bà vợ của tui, của ông Trình, của ông Danh…Nơi đây cũng phải kể tới tấm lòng của ông bà Nguyễn Quang Tuyến, người xứ lạnh tình nồng Seattle bắt tôi phải “chia đôi” tiền trả cho bữa tiệc. Tấm lòng đó không phải nhất thời, mà tấm lòng đó, ông bà Tuyến nhắc tới nhắc lui: “ Kỳ sau nữa, sau nữa…chúng ta “chia đôi nữa nghen”. Thiệt là cái thủy, cái chung, cái tình, cái nghĩa. Luôn tiện, tôi mời sáng mai thứ Ba, tức ngày 31 tháng 10 anh chị em uống cà phê, ăn sáng ở Tip-Top không phải gần Little Saigon Inn ở Garden Grove, mà Tip-Top ở ngả tư Edinger và Brookhurst của Fountain Valley. Chừng 20 anh chị em đến chung vui ly cà phê sáng và ăn điểm tâm rồi chia tay. “Tống quân thiên lý, chung hữu nhất biệt” cũng phải đến là vậy . Ông bạn Nguyễn Văn Lợi lanh tay lẹ chân “Để tui trả tiền cà phê, ông trả ăn sáng”. “Ừ, thì sao cũng được”, tôi trả lời. Tội, Đại Tá Trần Minh Công lại tới, tới trể. Thiệt đáng là đàn anh. Tới đây coi như vợ chồng tôi chấm dứt “vui chơi” với quý anh chị em Khóa 2 Học Viện CSQG kéo dài từ chiều thứ Sáu ngày 27 tháng 10 lúc mới đến. Tối, và sáng mai hôm sau trước khi về, vợ chồng tôi còn phải gặp những anh chị em người Phan Thiết, mà đã 4 ngày qua Nam Cali chưa nói với ai một lời, chưa gặp bất cứ ai một lần, trừ ông bạn già cao ráo, tốt tướng Nguyễn Văn Vĩnh nằm trong Ban Tổ Chức ngày Hội Ngộ Khóa 2.


    Một sáng chia tay tại Tip-Top ở Fountain Valley

    Tôi, bây giờ ngồi nghĩ tới mấy ngày hội ngộ với anh chị em vừa qua, mà chạnh lòng vừa bùi ngùi, cảm động vừa xen lẫn niềm vui, nỗi buồn. Bùi ngùi vì anh chị em mình gặp nhau đây, mai còn gặp lại? Không cảm động làm sao được, khi những ông già, bà già quá sức già từ bốn phương, tám hướng ráng dắt dìu về gặp nhau. Vui niềm vui vô cùng những anh chị em còn đây tay bắt mặt mừng. Và cũng không làm sao dấu được nỗi buồn thiệt là buồn anh chị em mình ngày một ngày hai ra đi sao đông quá; và nhiều anh chị em mình bây giờ nằm một chỗ, ngồi một chỗ phải nhờ vợ, nhờ con chăm sóc, trông nom, lãng đãng nỗi chết bên mình! Có lẽ “Ta nghe như máu ân tình cũ. Tự kiếp xưa nào tưởng lạc nhau” đang rộn rã trong các anh, trong các chị, trong vợ chồng tôi, trong chúng ta, cho nên tôi nghe rõ ràng ràng như in lời nói “hẹn tái ngộ năm sau, năm sau nữa…” Sao mà ân tình quá! Sao mà tha thiết quá! Tôi lại nhớ câu nói của một anh bạn khi tù học tập cải tạo chung ở Biên Hòa để kết thúc bài viết “Cái gì rồi cũng qua đi, tình bạn còn lại”, và tôi thêm, cái gì cũng bỏ qua đi, dẹp qua đi cho tình bạn còn mãi, còn mãi…

    NGUYỄN THỪA BÌNH
    9/10/2017





website hit counter