• Tháng Tư Đen - Phạm Văn Bản




    Các con thân mến,

    Từ ngày ba cởi áo bay, bỏ phi đoàn và không còn trông thấy mặt má và các con khôn lớn, tới nay là bao lâu nhỉ? … Bảy năm! Bảy năm tù “cải tạo.” Bảy năm mà giòng đời ba trôi qua, cứ ngỡ mình trải qua bao ngàn năm lịch sử trở về với Quốc Tổ và Hồn Thiêng Dân Tộc, sống trong tình nghĩa Đồng Bào – đồng là cùng, bào là bọc – tức là tổ chức xã hội anh em mang hình ảnh ngàn đời qua biểu tượng Một Bọc Trăm Con.

    Ðêm nay trăng sáng vằng vặc, tỏa rộng khắp trời, soi sáng vạn vật muôn loài và thời gian như ngừng đọng! Nhìn trời qua khe lán trại giam, ba mơ màng ngắm ánh trăng rơi, vượt qua sương thu huyền ảo… trở về mái ấm gia đình, gặp lại má và các con thương yêu của ba.

    Bảy năm. Bảy năm tù hàng binh cộng sản, ba không còn thấy mặt má, không còn thấy mặt các con và không còn trông thấy các con khôn lớn. Hình ảnh mà ba mang theo trong ký ức là cái đêm mọi người trong nhà thao thức, thu xếp mền chiếu lương thực để sáng hôm sau ba đi trình diện cải tạo, nghe nói nhà cầm quyền khoan hồng và học tập một tháng.

    - Một tháng của các con là ba mươi lần mặt trời lặn mọc.
    - Một tháng của “bác đảng” là ba mươi mùa đông buốt gía nơi rừng thiêng nước độc.
    - Một tháng của ba lại tính bằng thời gian người ta nói, “Nhất nhật tại tù thiên thu tại ngoại!” Vậy thì bảy năm tù đày khốn khổ này, “bác đảng” lại tính ra có bảy ngày.
    Thời gian kéo dài bao ngàn năm trong đời ba và ngừng đọng đêm nay.

    * * *

    Nhờ ánh trăng huyền diệu xuyên qua khe lán trại giam, giúp ba có ánh sáng để ghi lại những giòng chữ ân tình này. Khi thời gian ngừng đọng, khi nét mực tuôn trào, khi giòng chữ đang cuốn trôi tim óc và in đậm trên trang tâm thư với sức nung nóng cõi lòng, như một hỏa diệm sơn nổ tung để thiêu đốt cái ngục cộng sản đầy bất công, bất nhân bất nghĩa!

    Ngày xưa, khi ba viết thư tình cho má cũng không làm ba thổn thức như đêm nay. Tâm tư, tình cảm của má với ba, của hậu phương và tiền tuyến… ôi sao dạt dào yêu thương trìu mến. Đẹp như bình minh nắng ấm, êm như trăng thu huyền diệu, nhẹ như gió thoảng nụ hôn qua.

    Nhưng đêm nay sao lại tàn nhẫn với ba. Ba viết thư cho các con trong cảnh ngục tù khổ nạn này. Hình ảnh các con đang chập chờn trước mắt, ba đã thấy các con, ba âu yếm ôm lấy các con… Phụ tử tình thâm… ba ghi lại nơi đây hơn cả những giòng mực tím, hơn giấy trắng học trò ngày trước. Hơn tất cả, là những giòng chữ này đang mang mối tình đẹp nhất, tình thương biển rộng bao la như Thái Bình của mẹ và tình yêu cao ngất Trường Sơn của cha.

    Nhưng sao các con hiểu được tình ba? Ngày nào các con hiểu ra được, thì ngày ấy ba đã thành người thiên cổ. Nhưng giờ thì ba đang nghe văng vẳng đâu đây tiếng khóc chào đời của các con. Ba đang nhìn các con tập đi, tập nói và ôm các con vào lòng… Thân thương cùng tột! Hiện về trong giấc điệp đêm nay.

    ***

    Hình ảnh các con sao cứ mãi hiển hiện. Và kéo dài đời ba thêm từng ngàn năm, từng vạn năm. Thời gian tàn ác quá! Những phút đói lả. Những giây ngã gục giữa nông trường. Những đêm gía lạnh buốt xương và ba cảm nhận rằng đời mình đang kéo dài lê thê, hầu như bất tận! Thoáng chốc đã như sống trọn hàng mấy kiếp người!

    Năm tháng trôi qua, ba chỉ nghe tiếng diêm vương “bác đảng” la hét từ đáy ngục. Tiếng kẻng trại giam lanh lảnh chát tai, xen lẫn tiếng cười kiêu căng và tràn đầy hận thù của phía người cộng sản thắng cuộc.

    Ngàn năm trôi qua, ba ước mơ được nghe tiếng ngân nga chuông giáo đường sớm mai buông rủ. Ba khao khát khúc dương cầm thánh ca gọi hồn trong màn sương lam u tịch. Và nhất là ba thèm nghe tiếng cười khúc khích của các con… giúp hồn ba lắng dịu.

    Con, có bao giờ hiểu rằng tai con do cha mẹ sinh thành, để biết nghe tiếng ru của mẹ, thưởng thức giọng hò của cha… biết cảm nhận yêu thương trìu mến. Chớ không phải để nghe tiếng đạn lên nòng lách cách và chen lẫn tiếng thét hãi hùng của người tù bị bắn gục.

    Bao nhiêu thời gian giúp con biết đón nhận hạnh phúc do âm thanh, do màu sắc, hả con?
    Con. Gởi về cho ba vài giọt âm thanh từ khúc dương cầm thánh ca mà con đang dạo, để ba khỏi nghe mưa rơi mái lá, nghe tiếng dế rên rỉ như bao vĩ cầm than khóc bao năm.

    Nơi đây. Đã bao lâu ba không thấy tà áo dài tha thướt, không ngắm cờ vàng là màu má con ưa thích nhất, và không thấy được đôi mắt bồ câu đen nhánh của các con. Tất cả đã bị cướp đi. Mất tất cả chỉ còn lại đôi mắt phát hỏa và cái đầu bốc cháy của ba.

    Ở đây ba chỉ thấy màu tro của núi. Màu xám bộ đội. Màu tối ngục tù mà đời ba đang chìm sâu trong địa ngục Mác Lê. Con ơi, ba đang thèm khát màu sắc, âm thanh, ánh sáng… và không biết bao giờ mới có, hả con?

    Vâng đúng thế! Quê hương ta hôm nay không còn âm thanh, không còn màu sắc, không còn ánh sáng.

    Có chăng đã tràn ngập màu đỏ màu máu, “bác đảng” nhuộm đỏ bao lớp thiếu nhi với vành khăn quàng cổ! Thành phố máu! Và tiếng kẻng lao động trại giam… với âm thanh ma quái ấy cũng đang làm cho đám nông dân và thợ thuyền run rẩy.

    ***

    Khi nhớ nhung chất ngất, ba đè nén tâm tư xuống vực đại dương. Có lúc muốn nổ tung như ngọn sóng thần, đau nhói tim gan vì ba nhớ lại cái thời còn tại ngũ, học về chủ thuyết Mác Lê, nghe chuyện thế giới vô sản và nhìn giòng người miền Bắc từ bỏ sản nghiệp, vội vã thoát thân vào Nam tìm tự do. Chính ba cũng không biết, không hiểu về cộng sản! Cũng như các con cũng không hiểu, không biết về người cộng sản như khi đọc thư ba đêm nay. Tất cả đã bị cộng sản lường gạt! Và như thế, chắc gì đã hiểu nỗi niềm thầm kín của người cha?

    Một mai các con từng trải sự đời, nghịch cảnh hay cơ duyên nào làm con nhớ lại lời thư đêm nay, may ra sẽ hiểu đến tình cha. Lúc đó nhớ thương nếu có, khóc thương ba thì ba đã về với ông bà từ muôn kiếp.

    Phải mất mấy chục năm các con mới cảm nhận được tâm hồn của ba. Thế mà giờ này thì ba đang khóc, cũng như các con sẽ khóc… khi hiểu thế nào là độc tài Cộng Sản. Lúc ấy, các con ơi, quá trễ mất rồi!

    Sáng nay nhận tin các con vượt biên, tìm tự do.

    Con gái thương của ba. Bàn tay con ngày mới sinh ra, má từng khen con có bàn tay dày giống ba. Bàn tay dày tranh đấu… đeo bao nhẫn ngọc vòng ngà?

    Ôi! Sao ba sợ vàng ngọc làm hoen ố bàn tay của con, bàn tay dày đấu tranh… Trương mục ngân hàng hay tủ áo có bao nhiêu? Hạnh phúc đó có tăng bằng con số, không con?

    Ôi! Sao ba sợ tiền tài, lụa là, danh vọng làm mất lương tri con gái của ba. Một đứa con mang giòng máu kiêu hùng bất khuất của đức Trưng, đức Triệu từng vùng lên chống giặc nội ngọai xâm!

    Con gái. Chiều nay cùng người yêu dẫn nhau trên bờ Potomac, ăn kem con đừng liệng bỏ, mà gởi cây kem về cho ba để ba tặng lại đôi tình nhân trên bờ Hoàn Kiếm, cho họ biết chia ngọt xẻ bùi với chất kem mà trong thế giới cộng sản hằng tâm khao khát.

    Con trai. Chiều nay học trường Havard, đừng liệng bỏ những trang giấy trống, mà gởi về cho ba để ba dành dạy các em Việt Nam học viết hai chữ “Tự Do”… Vì quê hương ta hôm nay không còn chữ ấy.

    * * *

    Con trai yêu qúy. Uống xong loong Coca xin đừng liệng bỏ, mà gởi về để ba và bạn bè chiến hữu quê nhà nhìn vào tận đáy loong thấy hình ảnh các con sung túc.

    Gái của ba. Chiều nay hái cho ba đóa hồng vàng, mang ra Thái Bình Dương Cali ngắt từng cánh tung theo chiều gió… để ba đón nhận xác hoa về kết thành cờ quốc gia, cờ vàng mà ngày xưa má con đã may tặng ba. Màu vàng cũng là màu da của con gái yêu mà ba má đã hằng ca ngợi.

    Trai của ba. Mỗi độ xuân về, khi xong tiệc, nhớ gởi khúc xương về cho ba. Khúc xương bên nấy, chó mèo chê… nhưng ba đón nhận và làm tiệc mừng lễ tết dân tộc. Bởi vì đã từ lâu, đất nước ta không cần ăn, không cần đặt ra vấn đề ăn, mà chỉ sống tòan khẩu hiệu.

    Con, chiều nay có đứa du đảng nào đánh con, xin con đừng thèm đánh lại vì cú đánh ấy chẳng thấm phần nào cú đá, cú đấm mà ba đang chịu. Con dành lại sức lực, mà dùng đánh lại kẻ thù đang đánh ba, đang đánh dân tộc ta.

    Con gái đi xi-nê tối nay, có đứa nào hỗn hào xin đừng hờn giận nó… Nhớ rằng, má và các em nơi quê nhà đang chịu nhục nhã đắng cay gấp bội lần. Má và các em phải cắn răng chịu đựng, ba xin các con thông cảm phần nào nỗi nhục cho má, cho các em, mà con bên đó đóng góp vào đại cuộc cứu má cứu em, cứu dân tộc ta.

    Hôm nay có kẻ vô thần nào nói động đức tin xin đừng oán hận… vì quê hương ta hôm nay các giáo hội tôn giáo còn gánh chịu nhục nhã đắng cay triệu lần. Con nên nghe ba mà làm việc đại nghĩa.

    Các con thân mến. Ba biết “con hơn cha nhà có phúc,” các con là đứa hiếu thảo, thương ba thương má, thương các em quê nhà, mà chúng con tìm đường giải cứu đồng bào ruột thịt.

    Đừng gởi về cho ba số tiền ít ỏi như bằng vé đá banh, hay gía bình xăng… vì số ấy còn thua xa ngân sách của cộng đảng đang dùng nhằm đánh ba, sát hại gia đình ta, dân tộc ta!

    Gởi về cho ba miếng giấy kẹo vừa bóc trong lúc các con đang coi hát, để ba biết các con đang an nhàn, vui chơi giải trí.

    Gởi về cho ba mùi xăng đốt cháy trong lúc các con đang chạy xe để ba thấy các con đang hưởng tự do di chuyển.

    Gởi về cho ba hơi men trong lúc các con say xưa, để ba thấy các con đang bàn chuyện quốc sự mà hy vọng các con sẽ trở về cứu ba cứu má, cứu gia đình ta và dân tộc ta.

    Ba biết rằng chúng con thích hoạt động, thích đấu tranh, thích mưu cầu ơn ích… nhưng cần nhận định đâu là chánh nghĩa hay gian tà mà mưu tìm tự do và độc lập cho dân tộc. Ðừng làm như ba ngày trước chỉ biết đi làm, lãnh lương, tìm tư lợi… và trở thành kẻ làm mất nước.

    Các con thương mến. Khi giòng chữ muộn màng này đến với chúng con, thì thời gian ngừng đọng và ba không còn nữa. Ðau đớn thay. Xác thân ba mang đi chôn và làm phân bón cho gốc chuối củ mì của nhà cán bộ, giúp cho trái chuối củ mì ngon ngọt mà dưỡng nuôi kẻ thù đánh ba, đánh dân tộc ta.

    Xót xa nhất là đời ba, lại phải đem xác thân máu huyết của tổ tiên nòi giống Tiên Rồng mà nuôi dưỡng kẻ thù, giúp cho đảng cộng sản trường tồn mà cai trị Việt Nam.

    Nhưng dù sao, ba có chết thì hồn ba không chết. Khí phách ấy hòa lẫn đất trời Việt Nam, hồn thiêng sông núi, anh linh dân tộc… để sống mãi bên cạnh các con, phù độ các con trên hành trình phục quốc, phục hồi phục hoạt tinh thần Quốc Gia Dân Tộc.

    Hãy ngạo nghễ đứng lên làm người! Hãy hiên ngang học hỏi và nhận lãnh trách nhiệm trả thù cho ba rửa hờn cho nước.

    Ba mong sao các con cô đọng thời gian, rút ngắn thời gian trong công cuộc cứu má, cứu em, cứu đồng bào mình. Lịch sử gia đình ta, dân tộc ta, là lịch sử của yêu thương dùm bọc và giúp cho mọi người được sống hạnh phúc ấm no… Và lịch sử của gia đình ta, dân tộc ta – Việt Nam, Lịch Sử Của Tình Yêu, Của Đồng Bào, Của Chánh Nghĩa và Chánh Thuyết Tiên Rồng.


    Vĩnh biệt các con,
    Người tù khốn khổ Phạm Văn Bản





website hit counter