PDA

View Full Version : Điểm sách "Bên Thắng Cuộc"



TAM73F
12-17-2012, 04:19 PM
Bên Thắng Cuộc

Mặc Lâm, biên tập viên RFA

http://hoiquanphidung.com/uploadhinh/hqpd2/HQPD_1355779692.jpg

Bìa sách "Bên thắng cuộc", Photo courtesy of Osinbook.

“Bên thắng cuộc” là cuốn sách đang gây sôi nổi cho cư dân mạng cả trong và ngoài nuớc. Quyển sách được viết bởi nhà báo Huy Đức, người nổi tiếng với trang blog Osin với những bài chính luận độc đáo có số người đọc rất cao.


Amazon phát hành chính thức

Sau ba năm mài miệt, “Bên thắng cuộc” chính thức ra đời vào ngày 12 tháng 12 vừa qua với hai cách: sách in do chính tác giả xuất bản và sách điện tử do Amazon phát hành dưới hình thức Kindle.

Có lẽ đây là lần đầu tiên một nhà văn Việt Nam có lượng sách bán trên hệ thống Amazon qua hình thức sách điện tử. Sự đột phá này có ý nghĩa quan trọng cho những ngòi viết đang bị cho là có vấn đề tại Việt Nam, từ nay họ có thể lập ra kế hoạch cho cuốn sách sắp tới phát hành một cách rộng khắp nhưng lại không hề bị lưỡi kéo kiểm duyệt gây rắc rối. Huy Đức là nguời đầu tiên và chắc chắn không phải là cuối cùng tận dụng lợi thế khoa học kỹ thuật này.

“Bên thắng cuộc” vừa ra đời một ngày đã tạo tiếng vang lớn khi nhiều tiếng nói uy tín giới thiệu nó một cách trân trọng, trong đó có bài viết của Giáo sư Trần Hữu Dũng, hiện giảng dạy tại đại học Wright thuộc tiểu bang Ohio Hoa Kỳ. GS Dũng cũng là chủ website Viet-Studies có luợng người vào xem rất lớn. Chia sẻ với chúng tôi về cuốn sách ông cho biết:

“Tôi thấy cuốn sách có rất nhiều chi tiết và thông tin nào cũng hay cả! Nhưng nếu đưa cho người khác đọc thì có thể họ lại cho rằng cuốn sách này không phân tích tổng quan nên những học giả hàn lâm họ sẽ chê cuốn sách chỗ đó. Đối với tôi thì chuyện ấy sau này Huy Đức có thể làm được, viết một cuốn sách riêng để phân tích những sự kiện nào đáng nhất.

Có nhiều anh em cũng cho rằng Huy Đức nên viết lại, chia các chi tiết ra thì cuốn sách sẽ hay hơn. Nhưng muốn làm như vậy thì phải nhiều năm nữa mà Huy Đức không có thời gian. Cuốn sách phải ra liền không thể trễ hơn nữa. Hãy xem cuốn sách này như một nguồn tài liệu vì vậy nó rất tốt chứ không phải một cuốn viết về sử theo như cách hàn lâm.

Có một điều rất hay, đó là tôi hỏi Huy Đức, khi Huy Đức phỏng vấn những người trong cuốn sách này thì họ có biết rằng Huy Đức viết sách hay không? Huy Đức nói là biết! Thành ra tôi không hiểu tại sao mà họ tin cẩn Huy Đức để mà nói những điều như vậy trong khi biết rằng Huy Đức dùng những lời nói của họ để viết sách? Huy Đức rất cẩn thận và đức tính này rất hay.”

Ba muơi tháng tư


http://hoiquanphidung.com/uploadhinh/hqpd2/HQPD_1355780055.jpg

“Bên thắng cuộc” có thể nói là một cẩm nang cho những ai muốn biết về các sự kiện xảy ra tại Việt Nam sau ngày 30 tháng 4 tới nay. Tác giả đã bỏ công hàng chục năm để phỏng vấn hàng trăm người trong cuộc. Tác giả cũng sử dụng tư liệu từ nhiều nguồn trong đó chủ yếu là các hồi ký của những người có dính đến cuộc chiến tranh Việt Nam hay tham gia vào guồng máy chính trị của chế độ hiện nay.

Điều quan trọng nhất mà Huy Đức có được nhưng nhiều nhà báo khác không có đó là vào năm 2005-2006 anh được sang Mỹ du học tại tiểu bang Maryland và phỏng vấn hàng trăm người khác để kết nối với những điều anh đã thu thập từ trong nước.

Lượng thông tin kếch xù này được Huy Đức xử lý một cách khôn ngoan qua bút pháp chừng mực, dẫn người đọc tới cánh cửa bí ẩn mà người ta tin rằng trong thế giới cộng sản khó có người thứ hai làm được như anh.


http://hoiquanphidung.com/uploadhinh/hqpd2/HQPD_1355779918.jpg
Nhà báo Huy Đức, ảnh chụp trước đây. Photo courtesy of Osinbook.


Huy Đức không phải là một nhà viết sử vì vậy “Bên thắng cuộc” không thể là một cuốn sách lịch sử theo lối hàn lâm. Mặc dù vậy nó vẫn có thể dùng vào việc tra cứu sự kiện lịch sử xảy ra trong nhiều năm nhất là giai đoạn sau ngày 30 tháng 4. Mức độ chính xác và khả tín của “Bên thắng cuộc” có thể làm người sử dụng nó yên tâm vì nhân chứng hầu hết đều còn sống và họ sẵn sàng chịu trách nhiệm những gì họ cung cấp.
Bắt đầu bằng chương 30 tháng 4, Huy Đức lần luợt mang ra ánh sáng những câu trả lời về trại cải tạo, đánh tư sản, đổi tiền, rồi vượt biên, nạn kiều cũng như các cuộc chiến tranh khác sau năm 1975. Những góc cạnh Huy Đức đưa ra so với kinh nghiệm của hàng triệu người từng sống và chịu sự dày xéo, sai lầm của chế độ vẫn còn nguyên những yếu tố hấp dẫn bởi anh đào sâu chi tiết từng mảng đời, hoàn cảnh như một tác phẩm văn chương để từ đó người đọc cảm thấy như đọc lại chính mình.
Bên cạnh các vấn đề kinh tế chính trị, Huy Đức khéo léo lồng vào những mối tình có thật, bị chà đạp, ngăn trở do ý thức hệ hay lý lịch khiến “Bên thắng cuộc” trở nên đa dạng và sống động hơn rất nhiều so với loại sách khô khan chỉ viết và bình về các biến cố lịch sử.

Quen biết nhiều quan chức cao cấp của chính phủ qua những lần tác nghiệp cộng với mối xã giao rất rộng khiến Huy Đức có cái nhìn bao quát xã hội và anh mang hơi thở đậm đặc mồ hôi ấy vào tác phẩm khiến những biến cố lớn đều có chất người, chất thời sự báo chí qua từng trang viết của anh.

Tự sát hay Tuẫn tiết?

Huy Đức tập hợp dữ kiện và phân phối chúng một cách thông minh khiến người đọc không có thời gian bỏ cuốn sách xuống để làm việc gì khác. Bên cạnh đó, điểm Huy Đức thuyết phục người đọc nhất là tâm thức nhân bản của anh.

Người ta không lạ gì các bài viết mang tính “lịch sử” lại chỉ kể về những thất bại của đối phương và xem những người lính phía bên kia là kẻ thù, kể cả khi họ đã buông vũ khí để trở về với làng mạc, đồng lúa Việt Nam. Sự quen thuộc ấy không được lập lại trong “Bên thắng cuộc”, Huy Đức nhìn người lính cả hai bên trước nhất là những con người, mọi dị biệt về tính tình hay cách ứng xử đều thuộc về cá nhân để từ đó anh thật sự sống cùng và nghiền ngẫm từng trường hợp xảy ra để viết.

Trong chương 1, Ba mươi Tháng Tư, Huy Đức đặt một tiểu tựa khiến người đọc ngỡ ngàng. Họ ngỡ ngàng vì biết tác giả là người trưởng thành từ bên kia nhưng dùng hai chữ Tuẫn Tiết đặt cho câu chuyện của các tướng lãnh bên này tự kết liễu đời mình trong ngày chế độ sụp đổ.

Các tướng lãnh như Lê Văn Hưng, Nguyễn Khoa Nam, Phạm Văn Phú, Lê Nguyên Vỹ hay Đại tá Đặng Sĩ Vinh lần lượt kết liễu đời mình trước sự chứng kiến của thuộc hạ hay vợ con dưới cái nhìn của Huy Đức là một sự tuẫn tiết.

Những người chấp nhận kết liễu đời mình như thế chỉ có thể dùng hai chữ “tuẫn tiết” chứ không thể có từ nào hay hơn.

Một điểm quan trọng nữa, Huy Đức viết: “Nhưng đấy vẫn chưa phải là những phát súng cuối cùng của cuộc chiến tranh. Nhiều quân nhân vô danh vẫn tìm đến cái chết trong những ngày sau đó”.

Trong “Bên thắng cuộc” người đọc tại Việt Nam, nhất là những bạn trẻ sẽ phát hiện ra nhiều nhân vật đang sống chung quanh mình đã và đang đi vào lịch sử, mặc dù không chắc hình ảnh của họ là sáng hay tối.

Ông Hồ Ngọc Nhuận là một trong những người như thế.

Những khuôn mặt lịch sử

Huy Đức kề lại cuộc trao đổi giữa dân biểu Hồ Ngọc Nhuận và Đại tướng Dương Văn Minh trước giờ Sài Gòn thất thủ. Câu chuyện có thể do chính ông Nhuận kể lại bởi ông thuộc thành phần thứ ba, vẫn sống và mới đây xuất hiện tại Sài gòn lên tiếng trong việc biểu tình chống Trung Quốc.
Hình ảnh ông Hồ Ngọc Nhuận sống động trên các trang mạng khiến câu chuyện của Huy Đức kể đậm đặc thêm tính thời sự. Nó rất khác với những trang sử cố vẽ lại sự kiện nhưng thiếu người ngồi mẫu. Câu chuyện của Dân biểu Hồ Ngọc Nhuận, Đặng Đình Đầu, Huỳnh Bá Thành cùng hàng trăm người khác đã làm cho cuốn sách có lực hút của một hành tinh.
Một nhân vật khác nổi bật lên trong Đảng Cộng sản Việt Nam là Tổng bí thư Lê Duẩn. Huy Đức đã lặn lội không biết bao nhiêu cây số để theo dõi từng bước chân của ông từ Nam ra Bắc cũng như các nước cộng sản anh em. Mỗi một sự kiện, Huy Đức tìm đến một nguồn khả tín để mang ra công luận những gì chưa biết hay chưa trọn vẹn về nhân vật này.

Theo Huy Đức thì Lê Duẩn rất ghét Trung Quốc. Các vụ đi đêm với Mỹ đã khiến ông này nổi giận và trở nên gay gắt thẳng thừng với Chu Ân Lai, trách móc họ Chu đã phản bội Việt Nam. Lê Duẩn cũng là người có đôi tai tình báo thính như tai thợ săn trong đêm tối. Ông từng nói với vợ là Hoa Kỳ hứa với Trung Quốc sẽ không động tĩnh gì nếu Bắc Kinh tấn công Hoàng Sa, khi ấy còn trong sự kiểm soát của chính phủ Sài Gòn.

Vậy mà Lê Duẩn vẫn không thoát nỗi cái bẫy mềm mại của Trung Quốc, đó là những đồng tiền viện trợ đánh Mỹ nhiều đến nỗi sau khi chiến thắng vẫn còn lại 50 triệu Mỹ kim trong két của B29 và 51 triệu Mỹ kim khác của chiến trường B2 và Khu 5 vẫn chưa xài tới.

Nếu câu chuyện của Tổng bí thư Lê Duẩn là thâm cung bí sử thì Công hàm ngoại giao năm 1958 do Phạm Văn Đồng ký phải thuộc trách nhiệm của nhiều người, trong đó có ông Hồ Chí Minh và Ban Bí thư Trung ương Đảng. Trách nhiệm này không thể quy cho một mình Thủ tướng Đồng khi bên cạnh ông còn quá nhiều người có khả năng lũng đoạn một người hay một nhóm.

Phương án II

Trong chương Nạn kiều, Huy Đức góp phần bạch hóa câu chuyện tổ chức cho Hoa kiều vượt biên để gom vàng của nhà nước. Dẫn lời ông Nguyễn Đăng Trừng, phó Phòng chống phản động bành trướng bá quyền, Phương án II là tên gọi của tổ chức cho Hoa Kiều Vượt biên nhằm đưa “đối tượng ra khỏi điểm nóng”. Đối tượng là người Hoa, điểm nóng là cuộc chiến tranh biên giới với Trung Quốc gần kề. Biết bao nhiêu thảm cảnh đã xảy ra trong cái gọi là Phương án II này. Huy Đức ghi lại hoàn cảnh của các nạn nhân Hoa lẫn Việt qua các câu chuyện có thực của người kể.

“Bên thắng cuộc” ghi lại: “Người di tản được đóng vàng để công an mua thuyền hoặc đóng thuyền cho đi mà không sợ bị bắt hay gây khó khăn. Việc thực hiện Phương án II chỉ do ba người là bí thư, chủ tịch và giám đốc công an tỉnh quyết định. Công an được giao làm nhiệm vụ đứng ra thu vàng và tổ chức cho người di tản”.

Gấp cuốn sách lại là một chương khác mở ra trong lòng người đọc: một thời kỳ biến động của đất nước đã khuấy động sự trầm lắng mà nhiều người muốn quên sau hơn bốn muơi năm nhọc nhằn, thao thức cùng dân tộc. Huy Đức đã đốt lên ngọn lửa trong đêm dài để soi rọi những mất mát thực sự của đất nước, con người. Đọc “Bên thắng cuộc” để biết rằng từng có những mảnh đời như thế. Họ bị bạc đãi, bị vùi dập và tâm hồn họ rách rưới tả tơi ngay cả khi được sống và định cư ở nước ngoài.

Trong lời nói đầu, Huy Đức chia sẻ:

“Rất nhiều thế hệ, kể cả con em của những người đã từng phục vụ trong chế độ Việt Nam Cộng hòa, sau ngày 30-4-1975 đã trở thành sản phẩm của nền giáo dục xã hội chủ nghĩa. Nhiều người không biết một cách chắc chắn điều gì đã thực sự xảy ra thậm chí với ngay chính cha mẹ mình.

Cuốn sách của tôi đơn giản chỉ kể lại những gì đã xảy ra ở Sài Gòn, ở Việt Nam sau ngày 30-4: cải tạo, đánh tư sản, đổi tiền… Cuốn sách của tôi cũng nói về hai cuộc chiến tranh cuối thập niên 1970, một với Khmer Đỏ và một với người Trung Quốc. Cuốn sách của tôi cũng nói về làn sóng vượt biên sau năm 1975, và về sự “đồng khởi” của nông dân, của các tiểu chủ, tiểu thương để dành lấy cái quyền được tự lo lấy cơm ăn áo mặc.

Đây là công trình của một nhà báo mong mỏi đi tìm sự thật.”

Vì khao khát tìm kiếm sự thật nên “Bên thắng cuộc” không thể xuất hiện công khai tại Việt Nam. Thực tế cho thấy nó đang lưu lạc trên khắp thế giới tới nơi nào có người anh em của nó. “Bên thắng cuộc” sẽ mãi mãi đứng ngoài mảnh đất mà nó yêu thương để mỗi đêm thủ thỉ bên tai người đọc những câu chuyện đắng lòng về một đất nuớc liên tục gặp bi kịch trong các cuộc chiến mà căn cước kẻ chiến thắng vẫn rất mù mờ.

Có một điều chắc chắn rằng mặc dù Việt Nam có rất nhiều giải thưởng được cho là cao quý để trao tặng những cuốn sách độc đáo, thế nhưng không giải thuởng nào đủ giá trị để trao cho “Bên thắng cuộc”.

Vì nó quá lớn.

Và chứa đầy máu cũng như nước mắt của toàn dân tộc.

chimtroi
12-22-2012, 08:03 AM
Bên Thắng Cuộc

http://hoiquanphidung.com/uploadhinh/hqpd2/HQPD_1356163324.pdf

TAM73F
12-28-2012, 05:41 PM
Tại Sao Nên Xem “Bên Thắng Cuộc”?
Nguyễn Quang Duy
Hồi Tưởng 30 Tháng 4 năm 1975
Tối 29, tôi nằm cạnh khẩu carbine lắng nghe tiếng súng từ xa vọng lại. Cha tôi một đoàn viên Nhân Dân Tự Vệ được giao khẩu súng này và cho tôi sử dụng. Tôi thầm nghĩ nếu Việt cộng tấn công Sài Gòn tôi sẽ nổ đến viên đạn cuối cùng.
Sáng 30, tiếng của Tổng Thống Dương Văn Minh Tuyên Bố bàn giao chính quyền. Trong nhà, mẹ tôi cẩn thận cuốn nhỏ lá cờ vàng dấu kỹ dưới đáy giương quần áo. Ngòai ngõ mặc cho lời kêu gọi buông súng một đội quân hỗn hợp, dẫn đầu là một sỹ quan Dù vẫn tiếp tục tuần tra bảo vệ cư dân.
Tối 30, mở truyền hình xem tin tức, người xướng ngôn viên với khuôn mặt, cử chỉ và giọng đọc đằng đằng sát khí phát đi thông báo của “chính quyền cách mạng”. Hôm sau khuôn mặt này biến mất, những khuôn mặt mới bắt đầu xuất hiện.
Sáng 1, tôi trà trộn vào những đòan người tiếp xúc với đòan quân Bắc Việt vào “Giải Phóng” miền Nam.
Mồng 2, tôi trở lại ngôi trường Petrus Trương Vĩnh Ký bạn bè kháo nhau Võ văn Kiệt lấy trường tôi làm Tổng Hành Dinh. Về nhà tôi nói với cha tôi, tôi sẽ tiếp tục chiến đấu. Cha tôi cho biết tôi đã lớn có quyền quyết định cho chính mình.
Từ đó tôi chưa bao giờ xem mình là người thua trận và cũng chỉ xem những người bên kia như những “kẻ chiếm đóng”. Muốn lấy lại quốc gia cần phải hiểu giặc. Tôi tự phát triển phương cách để đọc sách báo cộng sản. Có bài họ viết như thế nhưng mình phải nghĩ ngược lại. Họ viết như thế này để che dấu điều gì ? Họ viết như vầy nhưng để thông tin chuyện chi ? Tôi nhanh chóng trở một "bình luận gia" chính trị "nói có sách mách có chứng".
Tôi yêu Sài Gòn nơi tôi lớn khôn với hơn 7 năm sống chung với “lũ”. Tôi thấy lại hình ảnh Sài Gòn đầy ắp trong quyển sách “Bên Thắng Cuộc”. Tôi đếm được 494 lần Sài Gòn được nhắc đến trong khi chỉ 118 lần tên của một người đã chết được dùng. Lạ thật tại sao Huy Đức lại luôn nhắc đến Sài Gòn trong tác phẩm của mình ? Sài Gòn vẫn sống trong tôi, có phải cũng sống trong lòng Huy Đức ?
Ngay khi xem một vài chương giới thiệu quyển sách tôi đã góp ý Huy Đức như sau: "Quyển sách đã và sẽ tạo nhiều tranh luận, Huy Đức ráng thu thập mọi ý kiến từ mọi phía, để rút kinh nghiệm cho quyển II. Riêng mình nhận xét quyển sách sẽ có ảnh hưởng sâu rộng tại Việt Nam." Cái tựa đề ngạo nghễ “Bên Thắng Cuộc”, cái lý lịch sỹ quan quân đội cộng sản, việc trích những bài báo tuyên truyền cộng sản tự nó đã tạo nên những phê phán bình luận.
Đã có khá nhiều nhận xét về “Bên Thắng Cuộc”, riêng tôi rất quan tâm đến lịch sử cận đại. Tôi đã phổ biến nhiều bài viết về lịch sử, về các nhân vật lịch sử như Hòang Đế Bảo Đại, Tổng Thống Ngô Đình Diệm, Đức Thầy Hùynh Phú Sổ và Hồ Chí Minh, vì thế tôi sẽ bình luận “Bên Thắng Cuộc” từ góc cạnh này.

Sai Lầm “Bên Thắng Cuộc”
Đầu tiên Huy Đức đã để lại khá nhiều lỗi lầm dù nhỏ nhưng rất dễ nhận ra và rất dễ để kiểm chứng. Lấy thí dụ, khi viết về vượt biên trại Trengganu là ở Mã Lai không phải ở Thái Lan hay tên trại Sungai Besi Mã Lai không phải là Sungeipesi như trong sách đã viết. Địa danh mà sai như vậy tự nó đã giảm giá trị của quyển sách.
Thứ đến Huy Đức đã sống và trưởng thành trong tuyên truyền cộng sản nên không thể nhận ra những sai lầm trong mớ thông tin Huy Đức đã tổng hợp. Lấy thí dụ, Huy Đức trích dẫn như sau: ‘Tháng 7-1946, Hồ Chí Minh tới Fonteinebleau. Khi những người Việt Nam trong Đảng Cộng sản Pháp giới thiệu những đảng viên người Khmer với phái đoàn Việt Nam và đề nghị họ “đi gặp Bác Hồ”, Thiounn, người về sau là một bộ trưởng của Pol Pot, nói: “Chúng tôi trả lời, ông ta không phải là bác của chúng tôi. Họ lại bảo, chúng ta là anh em, các bạn nên thể hiện sự tôn trọng, nhưng chúng tôi cũng từ chối”.’
Vào tháng 7-1946, mặc dầu khi ấy Hồ chí Minh chỉ hơn Huy Đức và tôi vài tuổi, Hồ chí Minh đã tự tạo danh từ “Cụ Hồ” cho mình. Đến những năm đầu 1950, khi “Cụ Hồ” được triều kiến “Ông Mao”, “Ông Stalin”, để tỏ lòng sùng bái hai ”Ông” kia, “Cụ Hồ” tự mình xuống chức “Bác Hồ”. Thậm chí câu chuyện “đi gặp Bác Hồ” ở trên có thể chỉ là câu chuyện bịa, rồi được đưa vào sách của Ben Kiernan, 1996, trang 10 rồi Huy Đức nói có sách mách có chứng trong “Bên Thắng Cuộc”.
Lời lên tiếng của Thiếu tá Tiểu Đoàn phó Tiểu Đoàn 7, Thủy Quân Lục Chiến, Lê Quang Liễn là một dẫn chứng về việc ngụy tạo thông tin:
“Thật ra toàn bộ anh em Thủy Quân Lục Chiến (TQLC) đã bị bắt, nếu anh em chúng tôi ra hàng thì đã được hưởng qui chế đãi ngộ hàng binh như Phạm Văn Đính và một số đồng bọn thuộc Trung Đoàn 56. Vả lại, đơn vị chúng tôi lúc đó thuộc quyền của Bộ Tư Lịnh Tiền Phương Quân Đoàn I. Ở đây, vị Tư lịnh TQLC không có trách nhiệm nào hết. Người chịu trách nhiệm là Trung Tướng Lâm Quang Thi mới đúng nghĩa hơn. Khi viết toàn bộ ra hàng là điều cố tình hạ nhục anh em chúng tôi khi thất thế !!!
“Nếu ông Huy Đức biết rõ thêm về tôi là người tù cuối cùng của Lữ Đoàn 147 TQLC ra khỏi trại tù ngày 12 tháng 2 năm 1988 sau gần 13 năm tù ngục với 4 năm 7 tháng 24 ngày bị "kiên giam" còng tay, chân, bị đánh gảy xương sườn vì những chống đối tập thể trong Trại tù Bình Điền, Thừa Thiên. Thì phần trích dẫn từ bài viết của tên nhà báo Phan Xuân Huy là thiếu trách nhiệm.
“Tôi biết Phan Xuân Huy là thành phần đối lập cơ hội với chế độ VNCH trước năm 1975 mà tôi tận trung phục vụ. Có lẽ trong những ngày tháng đầu sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, Phan Xuân Huy-cũng như một số người nhẹ dạ - vì muốn tìm chỗ đứng an toàn trong lòng chế độ mới bằng những bài viết, những câu nói , với những nhận thức "sâu sắc của mình" về cái hay, cái đẹp của chế độ XHCN. Một nhà báo chân chính phải viết cho sự thật, vì lương tâm thì đừng bao giờ gán, chụp cho những người vắng mặt những gì vì lợi ích cho bản thân, phe nhóm. Tôi gửi đến tác giả Huy Đức những nhận xét của tôi về phần trích dẫn trong sách và mong được hoàn chỉnh sự chính xác cũng như trách nhiệm của người viết…”
Huy Đức đã xin lỗi, cám ơn và hứa sẽ bổ sung khi viết lại. Chỗ láu cá của tuyên truyền cộng sản là tờ Tin Sáng (hay Tia Sáng ?) phỏng vấn bà “LQL” (tên ông Lê Quang Liễn đựơc viết tắt). Nếu vì một lý do gì đó ông Lê Quang Liễn không lên tiếng như thế thì sự bịa đặt lại được Huy Đức ghi chép như một sự kiện lịch sử. Viết sử không phải là như thế.
Trong quyển “Bên Thắng Cuộc”, phần “Con đường Bác đi” Huy Đức đã trích dẫn tòan bộ huyền thọai về Hồ Chí Minh và bà Nguyễn Thị Năm do Hòang Tùng dàn dựng. Nhờ một chút may mắn tôi đã phát hiện trong tập tài liệu Phát động quần chúng và tăng gia sản xuất của tác giả C.B. do báo Nhân Dân xuất bản năm 1955, trang 27 và 28, có bài "Địa chủ ác ghê". Bài này nguyên thủy được đăng trên báo Nhân Dân ngày 21 tháng 7 năm 1953. Tác giả C.B. (Của Bác ?) chính là một bút hiệu của Hồ Chí Minh.
Qua bút hiệu C.B. chính Hồ chí Minh đã đấu tố bà Nguyễn thị Năm, đấu tố hai con của bà Năm và đấu tố những người bênh vực bà. Vụ án bà Nguyễn thị Năm đã gây chấn động lòng người vì thế mới có huyền thọai do Hòang Tùng dàn dựng. Xin mời đọc bài “Vai trò của Hồ Chí Minh trong Cải cách ruộng đất” đăng trên (http://www.talawas.org/talaDB/suche.php?res=9078&rb=0401) để nắm rõ sự việc.
Gần đây có hai bức thư của Hồ Chí Minh gởi Stalin được phát hiện lưu trữ tại Cục Lưu trữ Quốc gia Nga. Nội dung các bức thư là xin được xem xét và cấp chỉ dẫn cho Chương trình Cải cách Ruộng đất của Đảng Lao động Việt Nam. Tôi đã viết bài khác :”Huyền thoại và sự thực: Hồ Chí Minh trong Cải cách Ruộng đất” đăng trên (http://www.danchimviet.info/03/09/2010/huy%E1%BB%81n-tho%E1%BA%A1i-va-s%E1%BB%B1-th%E1%BB%B1c-h%E1%BB%93-chi-minh-trong-c%E1%BA%A3i-cach-ru%E1%BB%99ng-d%E1%BA%A5t/) Đáng tiếc “Bên Thắng Cuộc” chưa để mắt tới hai bài viết này.
Huy Đức công khai nhìn nhận các bài báo cộng sản là sản phẩm tuyên truyền. Người cộng sản trong đầu lúc nào cũng chỉ nghĩ đến tuyên truyền vì thế các các bài phỏng vấn cũng không tránh khỏi chỉ là sản phẩm tuyên truyền. Gần đây rất nhiều tài liệu, bài viết, hồi ký có thể phá đổ không ít các sản phẩm tuyên truyền được tổng hợp trong tác phẩm “Bên Thắng Cuộc”.
Tôi chỉ đưa ra một vài dẫn chứng cho thấy tổng hợp của bịa đặt, bịa đặt, huyền thọai, bịa đặt, huyền thọai … từ các sản phẩm tuyên truyền cộng sản không phải là sách sử.

Giáo sư Sử học David Marr
Năm 1990, bà Luật sư Ngô Bá Thành, dân biểu hai chế độ, có đến thuyết trình tại Viện Đại Học Quốc Gia Úc Đại Lợi. Buổi thuyết trình được Giáo sư Sử học David Marr chủ tọa. Bà Thành dẻo miệng ca ngợi ông Marr. Sau khi đặt câu hỏi với bà Thành, tôi quay qua ông Marr tuyên bố: “Sử chúng tôi sẽ do chúng tôi viết chứ không phải là các ông”. Ông Marr trả lời đại khái như sau “Tôi viết, rồi viết lại, rồi người khác sẽ viết lại…”
Tôi rất thông cảm những người nghiên cứu về sử Việt cận đại như ông Marr. Tài liệu của cộng sản vừa thiếu, lại đầy những bịa đặt và huyền thọai. Không phải là họ không biết nhưng không sống với cộng sản khó nhận ra sự thực đằng sau các sản phẩm tuyên truyền. Tiếc một điều khi học giả Tây Phương sử dụng nó, người mình lại xem nó khách quan, trung thực và chuyên môn, rồi tin theo như tin kinh điển. Bởi thế cộng sản mới mượn tay các học giả Tây Phương để chứng thực các huyền thọai do cộng sản tạo ra. Nếu đảng Cộng sản còn thống trị thì có viết khách quan cách mấy cũng vẫn chỉ là tuyên truyền cho cộng sản.
Nói thế không phải là phủ nhận công lao của họ. Tôi vẫn thầm cảm ơn ông Marr vì nếu không có ông thu thập được tập tài liệu Phát động quần chúng trong đó có bài Hồ chí Minh đấu tố bà Nguyễn Thị Năm thì không có cơ duyên tôi phát hiện nó để phá vỡ một huyền thọai.
Tôi vẫn cảm ơn ông nguyễn Minh Cần, ông Hòang Tùng, ông Bùi Tín, ông Vũ Thư Hiên, ông Đoàn Duy Thành,… đã viết về bà Nguyễn Thị Năm, tên bà đã in vào đầu tôi, để đến khi thấy tên Nguyễn Thị Năm trên "Địa chủ ác ghê" tôi đã nhận ngay đây là một bằng chứng tội ác của Hồ Chí Minh. Việc phá vỡ huyền thọai sẽ giúp chúng ta viết lại sử người mình.
Khi tôi tuyên bố “Sử chúng tôi sẽ do chúng tôi viết” tôi còn một ý nữa. Tôi tự tin sẽ có ngày đồng bào tôi đứng lên giành lại chủ quyền dân tộc, mở một trang sử mới, viết lại trang sử cũ.
Nói thế để thấy công việc Huy Đức đang làm “đi tìm sự thật” là một công việc vô cùng khó khăn.

Vở Bi Hài Kịch “Bên Thắng Cuộc”
Với tôi tác phẩm “Bên Thắng Cuộc” chỉ là một vở bi hài kịch. Các diễn viên nổi bật là giới cầm quyền cộng sản Việt Nam. Họ theo “Con đường Bác đi” con đường bi đát Xã Hội Chủ Nghĩa, một con đường chỉ có trong trí tưởng tượng của ông Mác, ông Lênin, ông Stalin, ông Mao,… Rồi ông Hồ và giới cầm quyền cứ theo đó mà đi. Nó bi thương ở chỗ khi họ thấy sai thì họ cho sửa, họ sửa rồi lại vẫn tiếp tục sai, họ càng sửa lại càng sai, cứ thế càng ngày đất nước càng lâm vào bế tắc.
Huy Đức có một nhận xét đáng chú ý: “…thực sự may mắn cho người dân Campuchia khi những người được Hà Nội đưa lên nắm quyền ở Phnom Penh, đặc biệt là Hun Sen, đã không nghe theo Hà Nội một cách mù quáng. Khi đứng trước thời cuộc mới, họ đã biết quyết định dựa trên quyền lợi của dân tộc mình… Ngày 18-10-1991, khi Việt Nam không còn can thiệp được vào các quyết định của Phnom Penh, Campuchia đã sửa đổi hiến pháp theo hướng từ bỏ chủ nghĩa xã hội: chấp nhận kinh tế thị trường tự do và hệ thống chính trị đa đảng. Tên nước, quốc kỳ, quốc ca, ngày quốc khánh thời Sihanouk được đưa ra dùng trở lại. Hai chữ “cách mạng” trong tên gọi Đảng Nhân dân Cách mạng Campuchia, đảng mà Việt Nam giúp dựng lên, đã được bỏ đi…”
Nó là một hài kịch ở chỗ giới lãnh đạo cộng sản luôn tự hào là họ đã tự giành được “độc lập”, là đất nước luôn luôn "độc lập", nhưng cái đầu của họ, tư tưởng của họ vướng mắc 4 chữ “Xã Hội Chủ Nghã” mà chính họ cũng không hiểu “Xã Hội Chủ Nghiã” là giống chi chi.

Dự Đóan Quyển II
Nhân vật chính của vở bi hài kịch là Võ Văn Kiệt. Tên ông xuất hiện nhiều nhất 175 lần. Ông xuất hiện ngay đầu tác phẩm, bên trong tác phẩm và rồi lại xuất hiện nhiều lần trong Phụ Lục II trước khi kết thúc quyển I. Tôi vẫn thường đọc các bài viết của Huy Đức nên liên tưởng đến bài “Bẫy Việt Vị của Thủ Tướng”. Bài viết cho biết “hậu duệ” Nguyễn Tấn Dũng là kết quả tuần lễ du hành Hàn Quốc của Đỗ Mười và Võ văn Kiệt. Bởi thế bản chất của “hậu duệ” Nguyễn Tấn Dũng vừa cực đoan như Đỗ Mười vừa táo bạo chấp nhận cải cách như Võ văn Kiệt. Nội dung Quyển II đã được Huy Đức cho biết trước.
Có người cho rằng Huy Đức đi giữa 2 lằn đạn. Tôi nghĩ khác Huy Đức đang đi tìm sự thật, anh đang đi giữa lòng dân tộc để tìm một lối ra.
Là một thành viên Khối 8406, Khối chúng tôi chủ trương đi tìm sự thật vì khi sự thật được phơi bày là lúc chế độ cộng sản sẽ bị giải thể để Việt Nam có tự do có dân chủ. Tôi mong được đọc bản tu sửa quyển I và chờ đợi để được bình luận quyển II.

Tại Sao Nên Đọc “Bên Thắng Cuộc” ?
Nếu ai xem Huy Đức như một tên Việt cộng, nên xem “Bên Thắng Cuộc” để biết người biết ta, biết mà kịp thời lên tiếng.
Nếu ai xem Huy Đức là một tên phản động, nên xem “Bên Thắng Cuộc” vì nó là suy nghĩ của đại đa số quần chúng Việt Nam, biết để tránh bị bánh xe lịch sử nghiền nát.
Nếu ai đang đấu tranh cho tự do dân chủ phải xem “Bên Thắng Cuộc” để quyết tâm “Sử chúng ta sẽ do chúng ta viết”, mở một trang sử mới, viết lại trang sử cũ.
Nếu ai chỉ xem mình là người bình thường rất cần xem “Bên Thắng Cuộc” để thấy chính mình trong vở bi hài kịch “Bên Thắng Cuộc” để cùng đứng lên giành lại tự do.
Xuân năm nay chưa phải là xuân tự do. Xuân tới khi sự thật đã phơi bày sẽ là xuân tự do cho dân tộc. Hãy mở cửa lòng đón nhận Huy Đức người đi tìm sự thật.
Chúc Mừng Năm Mới
Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
26/12/2012

thien ly
12-28-2012, 11:08 PM
Những người thua trận

Kính thưa Các Bạn,

Câu chuyện do Huy Đức viết về ngày 30/4/75 tại Dinh Dộc Lập Saigon trong “Bên Thắng Cuộc” quá đơn giản, quá lịch sự cho những người thắng trận vào dinh Độc Lập.

Đây mới là sự thật do những nhân chứng có mặt hôm đó trong dinh trình bày, viết thành bản văn, (Đại tá Dương Hiếu Nghĩa, Cựu Dân Biểu Nguyễn Văn Binh ) tỏ những người lính “tiếp thu” rất hung hãn, mọi rợ, thiếu giáo dục, kể cả một ôngTrung Tá Bùi Văn Tùng, chính ủy Lữ Đoàn Xe Tăng 203.

Tác giả Huy Đức có biết chuyện này không hay chỉ viết theo văn bản tường thuật của báo chí Hà Nội.

Xin quý Vị bình tâm đọc kỹ. Nếu cần vào “Hồi Ký Dang Dở” của Dương Hiếu Nghĩa.

Chúng tôi sẽ trở lại vấn đề này khi đọc xong tập I: “Giải Phóng” của ” Bên Thắng Cuộc”

Xin thành thật cám ơn.

Huy Phương


Những Người Thua Trận

Huy Phương

Ði Georgia nhiều lần nhưng đây là lần đầu tiên tôi được viếng thăm Stone Mountain Park nơi có hòn núi đá lớn khắc hình ba vị lãnh tụ của miền Nam thua trận trong cuộc nội chiến của Hoa kỳ kéo dài bốn năm từ tháng 4, 1861 đến tháng 4, 1865.
Hình ảnh những người thua trận tại Stone Mountain Park. Từ trái, Tổng Thống Liên Minh Miền Nam Jefferson Davis,Tướng Tổng Tư Lệnh Liên Minh Robert E. Lee và Tư Lệnh Phó Thomas Jackson. (Hình: Huy Phương/Người Việt)Hình ảnh những người thua trận tại Stone Mountain Park.

Từ trái, Tổng Thống Liên Minh Miền Nam Jefferson Davis,Tướng Tổng Tư Lệnh Liên Minh Robert E. Lee và Tư Lệnh Phó Thomas Jackson.
(Hình: Huy Phương/Người Việt)


http://hoiquanphidung.com/uploadhinh/hqpd2/HQPD_1356735406.jpg


Ðó là hình Tổng Thống Liên Minh Miền Nam Jefferson Davis, Tướng Tổng Tư Lệnh Liên Minh Robert E. Lee và Tư Lệnh Phó Thomas Jackson. Tác phẩm điêu khắc này là do sáng kiến của “Hiệp Hội Những Người Con Gái của Liên Minh” (United Daughters of the Confederacy), khởi công từ năm 1962, sau bao nhiêu trắc trở, được hoàn thành năm 1972. Jefferson Davis chính là vị tổng thống lãnh đạo Liên Minh gồm 11 tiểu bang miền Nam ly khai chống lại chính sách giải phóng nô lệ da đen của Tổng Thống Abraham Lincoln lãnh đạo 25 tiểu bang miền Bắc. Ðược gọi là những người “ly khai,” “phản loạn,” cuối cùng họ vẫn được tôn vinh và tưởng nhớ trong lòng người dân Mỹ. Người thua trận mà cũng được vinh danh hay sao?

Cuộc chiến tranh tương tàn Nam Bắc kéo dài đúng bốn năm thiếu ba ngày, 750,000 quân hai phía và một số lượng thường dân thương vong không kiểm kê được, ước tính số người chết chiếm 10% toàn bộ số nam giới miền Bắc từ 20 đến 45 tuổi, và 30% đàn ông da trắng miền Nam trong độ tuổi từ 18-40.

Bị phong tỏa đường biển, thiếu tiếp vận, nhất là sau sự thất bại của trận Gettysburg tại ngay vùng đất của mình, cuộc nội chiến đẫm máu kết thúc vào ngày 9 tháng 4, 1865 khi Tướng Robert E. Lee, tư lệnh phe Liên Minh, ký nhận đầu hàng không điều kiện ở Appomattox Court House, Virginia, dưới sự chứng kiến của tướng miền Bắc Ulysses S. Grant. Tướng Lee đã an ủi quân sĩ của mình: “Sau 4 năm chiến đấu khó khăn, với sự can đảm và anh hùng chưa từng thấy, binh đoàn Bắc Virginia (của LM miền Nam) bị bắt buộc phải nhượng bộ một lực lượng và hậu thuẫn quá to lớn.”

Các điều kiện đầu hàng được soạn thảo hoàn tất vào khoảng 4 giờ chiều ngày 9 tháng 4. Khi Lee lên ngựa rời nơi ký văn kiện đầu hàng thì binh sĩ miền Bắc không giấu nỗi sự mừng rỡ đã reo hò, nhưng Grant nghiêm khắc ra lệnh ngưng ngay thái độ này. Ông nói: “Những người miền Nam bây giờ là đồng bào của chúng ta, và chúng ta không nên có thái độ đắc chí trên sự suy sụp của họ.” Hiệp ước Appomattox không có điều khoản nào giam giữ, kỳ thị với 200,000 tù binh miền Nam và phe thắng trận thi hành đúng những điều khoản này, sĩ quan thua trận được giữ vũ khí cá nhân của mình và tất cả đã được an lành trở về với gia đình trong sự tôn trọng của phe đối nghịch, được xem như là hiệp ước của những người hào hiệp (The Gentlemen’s Agreement). Theo lời yêu cầu Robert E. Lee, quân lính miền Nam được tiếp tục cho giữ lừa ngựa để trở về quê quán giúp họ trong công việc của nông trại, và được quân đội miền Bắc cấp ngay 25,000 khẩu phần lương thực vì những người lính thua trận đang bị đói khát mấy ngày hôm nay.

Trước đó, trong trận đánh nổi tiếng ở Gettysburg vào tháng 7, 1863, sau 3 ngày giao tranh, phe Liên bang miền Bắc chết 3,000 người, phe Liên Minh mất 4,000 người. Tổng thống Abraham Lincoln đã ra lệnh đem cả 7,000 thi hài của cả hai bên để an táng chung một nơi. Ngày 19 tháng 9, 1863, khánh thành nghĩa trang này, Lincoln đã đọc bài diễn văn công bố chiến trường Gettysburg là Nghĩa Trang Quốc Gia. 40 năm sau cuộc chiến, mở đầu cho giai đoạn hàn gắn vết thương chia rẽ của dân tộc, năm 1990, Tổng Thống William Mc Kinley đã cho thu thập khoảng 30,000 nấm mộ của tử sĩ Liên Minh Miền Nam trong trận Nội Chiến rải rác trong vùng Washington, cải táng đưa vào một khu đặc biệt trong nghĩa trang Arlington gọi là Confederate Section.

Trước hết chúng ta nhìn lại cuộc đầu hàng miền Nam ngày 30 tháng 4, 1975 tại Dinh Ðộc Lập, Sài Gòn. Theo David Butler, tác giả cuốn The Fall of Saigon (1984), ghi lại tường thuật của phóng viên Neil Davis, một người Úc biết tiếng Việt làm việc cho đài truyền hình NBC của Mỹ, có mặt trong dinh lúc bấy giờ, thì khi xe tăng đã vào sân cỏ, hai bộ đội trẻ là Pham Huy Do và Pham Huy Nghe (ghi tên không có dấu tiếng Việt theo như trong sách), tay ôm súng, chạy vào trong dinh, sau khi kéo cờ Mặt Trận trên nóc, Nghe đi tìm Tổng Thống Dương Văn Minh, vừa chạy vừa quát to:

“Ai là Dương Văn Minh? Dương Văn Minh hãy bước ra và quì xuống.”

Vừa lúc thì Do dẫn vào bốn chính ủy, một người tự giới thiệu là Trung Tá Bùi Văn Tùng, chỉ huy đoàn chiến xa vào Dinh Ðộc Lập.

Sau này tài liệu của Cộng Sản ghi chép thì Bùi Văn Tùng có nói với Tổng Thống Dương Văn Minh là: “Ông không còn gì để bàn giao…” Nhưng sự thật, theo “Hồi Ký Dang Dở..” của cựu Ðại Tá Dương Hiếu Nghĩa ghi lại lời kể của Cựu Dân Biểu Nguyễn Văn Binh (nguyên Quận trưởng Gò Vấp) có mặt trong Dinh Ðộc Lập vào giờ ấy, thì:

“Thấy vị sĩ quan nầy đeo đầy sao vàng trên cầu vai nền đỏ, vì không biết cấp bậc của quân đội Miền Bắc, nên ông Minh tưởng rằng mình đang đứng trước một tướng lãnh cao cấp:

“Thưa quan sáu, tôi đã chờ ông từ ban sáng để trao quyền cho ông.”

Sĩ quan nầy dùng danh từ “mày tao” xẵng giọng hách dịch và đanh đá lên tiếng:

“Mày dám nói là trao quyền hả? Mầy chỉ là một kẻ cướp quyền và một bù nhìn. Mầy làm gì có ‘quyền’ nào để giao cho tao? Chúng tao lấy được quyền đó bằng khẩu súng nầy đây. Ngoài ra tao xác nhận với mầy là tao không phải là tướng mà chỉ là một trung tá ủy viên chính trị của một đơn vị chiến xa. Kể từ bây giờ tao cấm mầy không được ngồi xuống!”

Cũng với thái độ ấy, y nói với ông Nguyễn Văn Hảo, khi ông này ngỏ ý muốn trao “món quà” 16 tấn vàng cho Bắc Việt:

“Ðó không phải là quà mà là chiến lợi phẩm của chúng tao, tao phải tịch thu, mầy hãy trao ngay cho tao đi!”

Ðọc đến đây, thấy vừa buồn vừa nhục!

Ngày nay chúng ta đã rõ Nghĩa Trang Quân Ðội Biên Hòa và thân phận của người lính miền Nam đã bị đối xử như thế nào. Về người chết thì ngay khi Cộng Sản vào Saigon, ngày 3 tháng 5, Nghĩa Trang Quân Ðội Hạnh Thông Tây, Gò Vấp đã bị bọn Cộng Sản Bắc Việt dùng xe ủi đất san bằng hết ngay chiều ngày hôm đó. Về người sống thua trận, thì cũng trong “Hồi Ký Dang Dở,” Ông Dương Hiếu Nghĩa cho biết: “Ngay tại tỉnh Vĩnh Long, các ông cai tổng Nguyễn Văn Dần, Nguyễn Văn Xôm, Nguyễn văn Thêm đều bị họ kết án là ‘có tội với nhân dân’ mà không thông qua một tòa án nào, và bị hành quyết ngay khi bị bắt, bằng vũ khí thô sơ như búa, mã tấu… Riêng ngôi mộ của Trung Úy Dù Nguyễn Văn Ngọc ở xã Long Hồ, dù đã chết từ hơn một năm trước, vẫn bị họ đào mả lên, đưa cả quan tài ra giữa chợ Ngã Tư Long Hồ để cho phá nát bằng cốt mìn.”

Ở đây chúng ta không nói đến nguyên nhân của chiến tranh Việt Nam và cuộc nội chiến tại Mỹ, cũng không thể so sánh nếp sống và tư cách của tướng lãnh Mỹ với tác phong “rừng rú” của “bộ đội cụ Hồ” trong hai câu chuyện kể trên. Chỉ xin mượn lời nhà văn Dương Thu Hương để kết luận cho bài này:

“…Và thật chua chát khi nền văn minh đã thua chế độ man rợ!”

Ðọc lịch sử, nhiều khi muốn khóc.

Huy Phương

(trong Những Người Thua Trận, Tạp ghi Huy Phương đã phát hành)

Nguồn: http://baovecovang.wordpress.com/2012/12/27/nhung-nguoi-thua-tran-huy-phuong/

thien ly
12-28-2012, 11:26 PM
VÀI CẢM NGHĨ VỀ QUYỂN “BÊN THẮNG CUỘC”

(người lính già oregon)

Một cách nào đó, somehow, dù bận lắm, tôi cũng vừa đọc xong quyển Bên Thắng Cuộc, phần I, 190 trang, của Huy Đức do một người bạn gửi tới. Tôi đọc rất kỹ đến trang 90, thì “nắm” được điều tôi muốn “nắm”, và từ đó trở đi, tôi đọc phớt qua, vì không còn gì hấp dẫn, cũng bấy nhiêu chuyện chúng ta đã quá biết. Như trên đầu đề, tôi viết những dòng này như “vài cảm nghĩ”, mà “cảm nghĩ” thì lúc nào cũng mang tính cá nhân, chủ quan; không phải một bài phê bình có tính cách hàn lâm, dài dòng, với trích dẫn, bằng cớ. Nghĩa là đọc xong phần I (tôi chỉ có phần này), tôi xếp nó lại, và viết theo trí nhớ, trung thực với cảm nghĩ đã có mà thôi. Vì quyển sách không đáng bỏ công sức và thì giờ để bình phẩm, khen hay chê. Không đáng, vì theo thiển ý, nó chỉ gây xôn xao vài bữa, rồi cuối cùng sẽ chìm vào tầm thường, quên lãng như những tác phẩm của Bùi Tín, Dương Thu Hương, Vũ Thư Hiên, Tô Hải dạo nào v.v… Không đáng, vì Bên Thắng Cuộc, tôi nghĩ, chỉ là một sưu tập (recueil, collection) những mẩu chuyện đã xưa, đã cũ 37 năm, từ 1975, được phân đoạn thành phần, chương, mục, thêm dẫn chứng v.v… Tôi sực nhớ quyển Những thiên đường mù của Dương Thu Hương trong đó bà kết án vụ đấu tố năm 54 –điều làm dân hải ngoại hả hê, nhưng thực ra về vụ ấy, tên cáo già Hồ Chí Minh cũng đã vờ vịt lên tiếng nhận khuyết điểm và trách cứ những cán bộ thừa hành đã làm sai v.v… Tôi có quá lời lắm không nếu tôi đánh giá Bên thắng cuộc như những chuyện ngồi lê đôi mách, ai cũng biết rồi khổ quá nói mãi, được tác giả góp nhặt lại, kể và in thành sách bán tại Mỹ, để kiếm tiền, kiếm danh –là điều chắc chắn– và dĩ nhiên, kiếm lợi nào đó về chính trị trên thế đứng của một người hiện-còn-là-Cộng-sản đứt đuôi con nòng nọc, chưa bỏ nước ra đi như, ít ra, những cựu đảng viên ly khai sống tại Pháp.

1) Danh sách cám ơn

Trong mục tác giả cảm tạ những người đã giúp ông hoàn thành tác phẩm, người ta thấy danh sách quá dài, quá chi tiết, mà hai phân ba là những lãnh đạo và cán bộ gộc, xưa và nay, của Cộng Phỉ Coco ViXi. Bọn ác ôn này làm sao mà nói tốt về dân “ngụy” thua cuộc cho được? Lại nữa, phỏng vấn bọn lãnh đạo Vi Xi, có thực hay không, làm sao dân hải ngoại biết? Kê đại ra cho oai?

Phần còn lại gồm những nhân vật theo Cộng từ khuya, đa số còn trong nước (như Hồ Ngọc Nhuận), hay ngoài nước, hoặc cộng tác với tờ pro VC Người Việt (như Đinh Quang Anh Thái, nhân vật này trong lời giới thiệu quyển sách đã dùng chữ của Vi Xi “tư liệu” thay cho “tài liệu”, thì đủ rõ lập trường của y), hoặc nửa nạc nửa mỡ, hay những tên tuổi lạ hoắc gồm những khoa bảng trẻ tuổi lớn lên tại xứ người, biết cóc khô gì về cuộc chiến VN, về Cộng sản, hay những khoa bảng già què ăn quẩn cối xay đã sống nhờ cơm quốc gia nay thờ ma Cộng sản (như Châu Tâm Luân, hay Nguyễn Mạnh Hùng –có thời là giáo sư trường Đại Học CTCT Đà Lạt)… Thiếu vắng những người chống Cộng thứ thiệt và thứ dữ (như nhà thơ Nguyễn Chí Thiện, chủ báo Hoàng Dược Thảo, những talk show hosts Huỳnh Quốc Bình, Đoàn Trọng Hiếu, Hồng Phúc, những cựu quân nhân, cựu tù nhân, cựu thuyền nhân có tiếng tăm và những bạn bè bảo vệ Cờ Vàng của tôi trong các diễn đàn Thụ Nhân, Tổng Hội Ái Hữu Đại Học CTCT Đà Lạt). Trừ vài nhân vật hải ngoại nổi tiếng, như bà Khúc Minh Thơ (nhân chứng về vụ vượt biên?), hoặc Phan Nhật Nam (ví dụ về cha là cán bộ Vi Xi gộc, mà con “ngụy” vẫn đi tù), mà, tôi đoán, tác giả xử dụng như nguồn tin vô thưởng vô phạt về những tiết mục nhất định. Lại có cả Kissinger, một tên “đồng minh” vô liêm sỉ đã bán đứng VNCH cho Cộng Phỉ; tin được tên này thì có mà bán thóc giống. Ngoài ra, nhìn tác phẩm trong thư mục tác giả đã tham khảo, tôi đoán ông trích dẫn tài liệu nhiều hơn là phỏng vấn những nhân chứng, chẳng hạn Kissinger (đâu có hưỡn, và đâu có phỏng vấn y chùa được?), vì tài liệu có sẵn hết rồi, giờ đâu mà tác giả bày đặt phỏng vấn để biết những điều mà ông đã quá biết qua sách vở? Chẳng qua chỉ muốn làm tăng thêm giá trị của quyển sách để dễ bán, để hù độc giả dễ tin. Cũng như tại Mỹ, được cơ sở thương mại Amazon phát hành có gì là ghê gớm lắm đâu mà tác giả, đúng hơn các bơm sĩ, khua chiêng gõ mõ kinh quá?

Chỉ đọc qua danh sách, có thể biết tác giả là ai, và tác phẩm muốn viết gì.

2) Muốn gì?

Tôi có cảm tưởng quyển Bên Thắng Cuộc, nếu là tiểu thuyết, sẽ rơi đúng, ngoài ý muốn, và khả năng, dĩ nhiên, của tác giả VC Huy Đức, vào một tiêu chuẩn của “tân tiểu thuyết” Pháp (nouveau roman) được đề ra trong những tiểu thuyết và nhất là L’ère du soupçon (Kỷ nguyên hồ nghi) của Nathalie Sarraute: cứ nêu tất cả sự kiện, lộn xộn, khách quan… cũng không sao. Tác giả thì ẩn núp trong các nhân vật của mình, hoặc ở đâu đó, và tất cả đều không quan trọng. Độc giả mới là người phải sắp xếp lại các sự kiện để tìm ra ý nghĩa thật của nội dung, nhân vật, tác giả, sứ điệp (message) trong sách. Cũng vậy, trong quyển La Jalousie (có hai nghĩa), tác giả Alain Robbe-Grillet đứng sau bức mành cửa sổ (jalousie) nhìn và kể những sự kiện xảy ra trong căn phòng của một người đàn ông đang ghen (jalousie) vợ. Độc giả có nhiệm vụ ráp lại các chi tiết để cấu thành nội dung câu chuyện và hiểu ý của tác giả.

Như thế, trong sách của mình, Huy Đức núp dưới bóng các nhân vật hoặc trốn sau bức mành, phơi bày những sự kiện, có tính lịch sử hay không. Nhiệm vụ của chúng ta, độc giả, là lôi tác giả ra khỏi những sự kiện, câu văn hay nhân vật để nhìn thấy sự thật. Và sự thật trong Bên Thắng Cuộc, đó là:

a) Trong những đoạn mở đầu,Huy Đức tả / kể về cuộc điều quân và thắng trận của Cộng quân vào ngày 30/4/1975 một cách chi tiết, tỉ mỉ, toàn hảo, cho độc giả cảm tưởng rằng Đảng tuyệt vời, những cấp chỉ huy bên Cộng quân đều là danh tướng, không khác những phim, sách kể lại những trận đánh lớn trong quân sử thế giới. Để làm gì, nếu không là để ca ngợi và thấy hãnh diện về “chiến thắng lịch sử”, một cách khéo léo qua những sách vở Đảng, công điện, lời nói của Bí thư Đảng (Lê Duẩn) và các tướng chỉ huy mặt trận? Để làm gì? Vì nếu “hồi chánh” thật (như một số độc giả hải ngoại tưởng lầm bhoặc mong ước) hoặc ít ra có cái nhìn trung thực, khách quan về lịch sử, tác giả phải lên án cuộc tấn công ấy chứ, ví dụ, Việt Cộng vi phạm hiệp định Paris, với sự đồng lõa của người Mỹ lật lọng và tay trong ngu đần Dương Văn Minh, tên tướng được sinh ra chỉ để phản bội; ví dụ, nếu không có Trung Cộng và Liên Xô viện trợ, thì Việt Cộng cũng chẳng làm nên cơm cháo gì, hoặc nếu Miền Nam là tay sai của Mỹ thì Miền Bắc nô lệ cho hai quan thầy, Nga và Tàu. Đàng này, Huy Đức cứ kể chuyện, mà phớt lờ những vấn đề ấy.

Vì muốn đề cao chiến thắng vĩ đại của đoàn quân anh hùng, Huy Đức cũng lờ đi sự việc mà người dân Miền Nam nào cũng thấy, cũng biết, cũng chế giễu: đó là đoàn quân anh hùng chiến thắng vĩ đại gồm toàn những tên bộ đội mặt mũi non choẹt, hay những tên sĩ quan, đứa nào cũng có hàm răng hô như bàn nạo dừa, gốc gác bần cố nông, nhà quê, tóc không chải, chân đi dép râu, quần áo rộng thùng thình, lâu ngày không giặt hôi hám, ngơ ngơ ngác ngác như những thằng Mán về thành, ngẩng mặt nhìn những cao ốc Sài Gòn thiếu điều cổ muốn gãy, gọi nhà hộ sinh là “xưởng đẻ”, cầu tiêu tiểu là “nhà ỉa, nhà đái”. Huy Đức cũng có kể câu chuyện tên bộ đội rửa rau trong bồn cầu, giật nước trôi đi và nó la hoảng, tưởng là CIA gài bẫy phá hoại, hay một tên khác khoác lác là “ở Miền Bắc ti vi tủ lạnh chạy đầy đường”, nhưng đó chỉ là hai ví dụ mà tác giả đưa ra, cốt lấy điểm người Việt hải ngoại, và cho là hiện tượng cá nhân, không đáng kể. Không hiểu sao, bây giờ những đứa nào trong phe chiến thắng cũng có mặc cảm xấu hổ về tính chất quê mùa, bần cố nông, bồi tàu, thiến heo, phu cạo mủ cao su, giao liên xã –mà trước kia là điều kiện tiên quyết ắt có và đủ để trở thành Cộng sản. Dương Thu Hương, trong Tiểu thuyết vô đề, lâu ngày quá, quên mình là Vi Xi, đã “ngụy hóa” viên sĩ quan chỉ huy một đại đội trên Trường Sơn bằng cách giấu biến dép râu và nón cối, cho y mang giày mang tất đường hoàng như lính quân đội VNCH. Thế đấy.

b) Huy Đức bơm quá sá Võ Văn Kiệt và Lê Duẩn. Nếu Bùi Tín trong Mây mù thế kỷ đứng về phe Võ Nguyên Giáp, nâng bi tên tướng bị thất sủng này thế nào thì trong Bên thăng cuộc, Huy Đức bơm Lê Duẩn như thế ấy, hoặc hơn, ví dụ khen giọng nói “giọng Quảng Trị trầm ấm” của y (“trầm ấm” chỗ nào hả ông? Ba tôi cũng dân Quảng Trị, giọng nói nghe nặng chình chịch, nịnh vừa thôi chứ). Theo Huy Đức, Lê Duẩn lúc ấy là bí thư Đảng, đã lãnh đạo cuộc tấn công xâm chiếm Miền Nam, tạo nên chiến thắng lẫy lừng 30/4/1975. Lê Duẩn chống Tàu Cộng (ví dụ, không thèm bắt tay Chu Ân Lai), lãnh đạo cuộc phản công nhanh chóng và thắng lợi trong những trận đánh phá biên giới phía Bắc bởi Tàu, và phía Tây Nam bởi Pol Pot, đệ tử của Tàu Cộng. Qua đó, Huy Đức muốn nhắn gửi gì cho bọn lãnh đạo VC hiện nay đang rước voi về dày mả tổ, tự nguyện làm tay sai cho Tàu Cộng? Cũng cần nhắc thêm, tôi đã xem đâu đó, dưới mắt quốc tế, Lê Duẩn được xem là một tay đồ tể Việt Nam đã sát hại bao nhiêu sinh linh, chỉ sau Hồ Chí Minh,

Còn Võ Văn Kiệt, theo Huy Đức, là một thủ tướng “cởi mở” đề ra chính sách hòa hợp hòa giải, chiêu hiền đãi sĩ. Chính sách này, Huy Đức đang giăng ra, theo nghị quyết 36 của Đảng, như cái bẫy đối với những con mồi quốc gia hải ngoại suốt đời ngây thơ bị lừa phỉnh dài dài mà không tởn, qua quyển sách đang ăn khách của ông –mà các bơm sĩ chuyên đút và thổi ống đu đủ xem như một người trung thực, vô tư, công bằng. Cũng không phải vô tình mà Huy Đức nhiều lần nhắc đến tên của Đỗ Trung Quân, tác giả bài “Quê hương là chùm khế ngọt”. Đại khái, về đi anh ơi, quên hết hận thù, xóa bàn làm lại. Nguyễn Minh Triết, tại Dana Point, năm nào, thì trắng trợn hơn không thua một thằng ma cô chánh hiệu: về đi anh ơi, gái Việt Nam bây giờ đẹp lắm.

Chúng ta có thể xem tác giả Huy Đức là người của phe đối lập với lãnh đạo hiện tại? Tại sao không? Đối lập, nhưng nhát gan, không dám đụng trực tiếp, sợ bị tai nạn xe hoặc bị mời vào trại cải tạo. Một thắc mắc nữa của tôi là vấn đề thời điểm, timing: tại sao bây giờ, sau 37 năm, mới viết sách, đưa tất cả chuyện này ra? Có thể tác giả đang học hay tu nghiệp tại Mỹ và đối tượng chính lần này là độc giả hải ngoại, mà ông ta rất cần sự ủng hộ, ít ra bằng võ mồm, chống lại bọn trên và chống Tàu Cộng? Hay có thể bọn lãnh đạo hiện tại mượn tay Huy Đức chiêu dụ Việt kiều xóa bỏ hận thù? Dám lắm.

c) Vụ kẻ chiến thắng lừa và lùa kẻ chiến bại vào những trại tù cải tạo: Huy Đức, trong một đoạn đã tiết lộ nội dung cái thông cáo của Ủy ban Quân quản bắt trình diện “học tập” là do mưu kế của Võ Văn Kiệt, chính ủy Sài Gòn toàn quyền lúc ấy, thần tượng của Huy Đức trong sách: “Việc công bố ba mức thời gian học tập […] là cố ý để cho các đối tượng ngầm hiểu rằng thời gian học tập tối đa của các sỹ quan chỉ là một tháng”. Ai cũng dính bẫy. Đó là một trò lừa phỉnh đê tiện mà chỉ có “bên thắng cuộc”, tức bọn lưu manh Vi Xi mới xử dụng. Thay vì kết án, như tôi đang làm, Huy Đức lại trích ra nguyên văn câu trên, không ý kiến, để làm gì?

Về các sĩ quan VNCH bị nhốt ở các trại tù, Huy Đức có nhỏ vài giọt nước mắt cá sấu, chẳng hạn kể những thảm cảnh và cực khổ của vài “nhân chứng” đi thăm nuôi chồng, con. Lại có đoạn kể một quản giáo cũng khóc ròng vì thương cảm (chuyện về một người tên Lưu Đình Triều). Ô hô. Nhưng không có một lời kết án nào dành cho bọn chiến thắng đã đối xử một cách tàn bạo, nhỏ nhen, hèn hạ đối với những người đã buông súng đầu hàng. Trái lại, qua văn phong, ông tỏ vẻ dửng dưng, nếu không nói là hài lòng đối với biện pháp cải tạo đề ra bởi Đảng, dưới quyền của Lê Duẩn, một cách kín đáo bằng cách trích dẫn, không cần thiết, những lời giải thích, biện minh qua các văn kiện, thông tư của những tên chóp bu. Hoặc ngược lại, của những cải tạo viên “giác ngộ” công khai ca tụng chính sách cải tạo, từ ông tướng già bệnh hoạn Nguyễn Văn Vỹ “học” sáu tháng đến các binh sĩ “học” ba ngày được thong thả về nhà. Chưa nói việc một số tay sai trong hàng ngũ quốc gia tuyên bố được đi tù là điều “may mắn”, nhẹ nhàng như đi dạo mát. Chưa nói việc Huy Đức bênh Đảng, cho rằng vì “ngân sách của Cách mạng” eo hẹp nên phải cho tù cải tạo ăn ít đi, mà cố tình lờ rằng, cho tù ăn đói là một chính sách thâm độc của Vi Xi. Vân vân…

Việc này cũng giống như việc bọn “bên thắng cuộc” đánh tư sản mại bản, gian thương, Hoa kiều, bằng cách đổi tiền, tịch thu tài sản, lùa dân đi kinh tế mới, cho đến phong trào vượt biên: không một lời kết tội bọn cầm quyền và chính sách đểu cáng, ty tiện (vơ vét tiền bạc, vàng bạc của nhân dân Miền Nam). Tác giả –núp sau lưng Đảng Cướp Ngày CSVN– chỉ kể, nhưng độc giả không biết để làm gì, vì không có một lời lên án những hành động này. Không có cả một lời cảm thông cho những nạn nhân, trái lại ông ngầm đồng tình với bọn cướp xem họ như những tư bản ác ôn, không hơn không kém.

3) Độc giả hải ngoại

Trừ bài viết cò mồi quảng cáo bán sách của ông bơm sĩ, giáo sư Trần Hữu Dũng, và vài nhân vật nổi tiếng pro VC, tôi có đọc vài ý kiến của một số người thực sự “phe ta” cho rằng Huy Đức đã gọi các sĩ quan tự sát là “tuẫn tiết”, đã gọi tổng thống, tướng lãnh, sĩ quan VNCH, đầy đủ tước vị, với vẻ kính trọng đường hoàng, như vậy, họ kết luận, tác giả này rất good, cò thể tin được… Chu choa! In sách tại Mỹ, cho người Việt hải ngoại mua đọc và phổ biến, với mục đích gì tôi đã phân tích, thì bố bảo ông ta cũng không dám gọi ai trong “phe mình” là “thằng” này “thằng” nọ. Nhưng qua lời ông ta trích dẫn câu nói của vài tên thuộc phe chiến thắng hạng gộc, trong đó có Lê Duẩn, hay lũ cán bộ, quản giáo trong những trại tù cải tạo, người dân Miến Nam từ tổng thống trở xuống đều bị gọi và bị chửi là “thằng”, là “ngụy” tuốt luốt. Và đó mới là lời lẽ đích thực của tác giả Huy Đức, cựu bộ đội, nhà văn, nhà báo VC, đứng sau mành cửa sổ, như tác giả Alain Robbe-Grillet của La Jalousie, xem chúng nó đánh nhau. “Chúng nó” đây là những người phe ta ca ngợi tác phẩm của ông vs những người phe mình có tánh đa nghi, đầu có nhiều sạn, như tôi, rất khó dụ khị. “Chúng nó” mà xào xáo, chia rẽ nhau vì cuốn sách tầm thường, nặc mùi Vi Xi này, thì cuốn sách cũng đã thành công rồi, đúng theo Nghị quyết 36 đề ra.

4) Một ví dụ về hình thức chửi khéo Vi Xicủa một tù nhân cải tạo, có thể so sánh với phương cách chửi khéo phe ta được tác giả Huy Đức áp dụng trong Bên thắng cuộc:


“Mới đầu, đa số còn phát biểu linh tinh lắm. Hệ thống ăng ten chưa được thiết lập qui mô. Trong đội Rau Xanh có ông Đại úy Cảnh sát già gân Hoàng Bá Linh. Ông Linh là người Quảng Bình, hay Quảng Trị, trực tánh, ưa kể chuyện tiếu lâm và chuyện chế độ cũ, nói năng rất “phản động”, thuộc loại điếc không sợ súng. Trong một buổi học tập của đội, ông đã phát biểu, lên án “bọn CTCT ngụy” như sau: “Bọn ngụy tuyên truyền rất bố láo bố lếu về Bác Hồ vĩ đại, vô vàn kính yêu của ta, ví dụ họ nói nguyên văn như ri, tổ cha thằng già Hồ Chí Minh là tên giết người bán nước, làm tay sai cho thằng Xịt Ta Lin và thằng Mao Xếnh Xáng… Họ xuyên tạc bộ đội anh hùng của ta nguyên văn như ri, là chúng nó ốm đói quá, bảy thằng Việt Cộng đu một cọng đu đủ mà không gãy… Thật là mất dạy hết sức!”, v.v… Và cứ thế ông nói dai, nói dài, nói lớn “nguyên văn như ri, như ri”, với giọng nặng trịch, nhừa nhựa thuốc lào. Tất cả sĩ quan cải tạo xanh mặt, cản không được, ngồi im, lo lắng cho ông. Phải hơn hai phút sau thằng cán bộ quản giáo mới hiểu ra, lên tiếng cắt ngang, hầm hầm quát bảo ông im ngay. Nó ức lắm, nhưng lúc ấy vì quá bất ngờ chưa biết kết ông vào tội gì. Hôm sau, ông bị dẫn đi “làm việc” khá lâu, rồi bị biệt giam một tháng. Ra khỏi phòng biệt giam, ông tiếp tục mở máy, như cũ, cười hề hề: ‘Tui đâu ngán thằng mô’” (trích bài “Đá Nát Vàng Phai” của Kim Thanh)

Người Lính Già Oregon
Portland, 21/12/2012

Nguồn: http://baovecovang.wordpress.com/2012/12/23/vai-cam-nghi-ve-quyen-ben-thang-cuoc-nguoi-linh-gia-oregon/

TAM73F
01-06-2013, 10:11 PM
"'Bên Thắng Cuộc' mới nói 1/3 sự thực"
Quốc Phương
BBC Việt ngữ
Cập nhật: 18:14 GMT - thứ bảy, 5 tháng 1, 2013


Nhà báo Bùi Tín đánh giá cao cuốn Bên Thắng Cuộc nhưng cho rằng cuốn sách có nhiều sai sót cần sửa
Nhà báo Bùi Tín bình luận về phần một cuốn sách "Bên Thắng Cuộc" và cho rằng tác giả Huy Đức mặc dù đã có những nỗ lực và đóng góp, mới chỉ đề cập được 'một phần ba' với tư cách là đóng góp mới hay tính mới về sự thực lịch sử dân tộc và sách còn rất nhiều sai sót cần được sửa.
Trao đổi với BBC Việt ngữ từ Paris hôm 05/1/2013, cựu đại tá nhà báo Quân đội Nhân dân Việt Nam, Bùi Tín cho rằng cuốn sách chưa nói được hết những sự thực về đảng cộng sản Việt Nam, về cá nhân lãnh tụ Hồ Chí Minh cùng nhiều sự thực khác.


Về tính mới của cuốn sách, ông Tín, người từng có thời gian giữ cương vị Phó Tổng Biên tập Báo Nhân dân của Đảng Cộng sản nói:
"Tôi nghĩ là tính được 33% hay một phần ba... bởi vì nếu Ban Tuyên huấn Trung ương duyệt, thì nó phải bỏ đi, gọi là âm, dưới 100%, vì phần nhiều là lừa dối hết. Thì cái này đã nói được một phần sự thật, được 33%.
"Còn muốn đạt đến sự thật, còn phải cố gắng hai phần ba nữa mới có thể gọi là phản ánh đúng sự thực lịch sử."
Về mặt đóng góp của cuốn sách, ông Tín dành những lời lẽ 'tích cực' nhất đánh giá các nỗ lực của nhà báo Huy Đức, khi cố gắng phản ánh lịch sử của cận đại của Việt Nam, nhất là trong giai đoạn cuộc chiến từ năm 1954-1975 cũng như giai đoạn trước, trong và sau đổi mới.
Gọi cuốn sách là một công trình, ông Bùi Tín nhận xét: "Tôi thấy là anh ấy đã làm một việc rất đáng khen. Tôi có thể nói là đáng phục nữa. Bởi vì ở trong nước ít có nhà báo nào có gan, có sự táo bạo, tự mình nghiên cứu, tự mình viết một quyển đến 600 trang như thế.
"Có thể nói anh đã tiếp cận với một loạt người rất phong phú và công phu ghi lại những suy nghĩ của họ. Thì tôi thấy đó là một tài liệu rất đáng khen"
Bùi Tín
"Tôi thấy anh ấy là một nhà báo trẻ, một nhà báo có một chí lớn hiếm có tự mình nghiên cứu, để viết theo quan điểm của mình, chứ không phải của lãnh đạo, của người khác, để viết nên một tài liệu lớn đến như thế."
"Đây quả là một công trình hiếm có, công phu, bởi vì anh có gan, có ý chí tiếp cận tất cả các nhân vật lịch sử, trong đó có những người đã mất. Những người đó là những nhân vật lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng, từ Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng, từ Thủ tướng, nhiều Ủy viên Bộ chính trị, nhiều Bí thư Trung ương Đảng.
"Cho đến lấy các tài liệu từ cả những người dân thường ở Sài Gòn mới giải phóng, ở Huế, ở Hải Phòng v.v... Có thể nói anh đã tiếp cận với một loạt người rất phong phú và công phu ghi lại những suy nghĩ của họ. Thì tôi thấy đó là một tài liệu rất đáng khen."
'Sai sót phải sửa'

Ông Bùi Tín nói 'Bên Thắng Cuộc' là một công trình đáng khen, đáng phục
Về mặt được cho là các sai sót hay hạn chế của cuốn sách, nhà báo Bùi Tín nhận xét:
"Tất nhiên, tôi đọc rải rác chỗ này chỗ khác thì nhiều cái sai lắm. Nhưng tôi cũng không trách gì, bởi vì hàng nghìn người, ghi chép hàng sáu trăm trang như thế thì chỗ nào cũng có chi tiết sai cả."
Khi được hỏi đâu là những sai sót quan trọng nhất không thể không sửa để bảo đảm tốt hơn tính khách quan khi tìm kiếm sự thật lịch sử ở các giai đoạn và phân kỳ lịch sử mà "Bên Thắng Cuộc" phần I đã đề cập, cựu Tổng Biên Tập tờ Nhân Dân Chủ Nhật nói:
"Nhược điểm của anh Huy Đức là anh ấy là người đến sau, là người không chứng kiến được trực tiếp, nghe ngóng sau khi các sự kiện đó đã xảy ra... Anh ấy là người lượm lặt, thu góp, mà không phải là quan sát trực tiếp. Cho nên cái gián tiếp sai nhiều lắm.
"Tôi nói riêng ngày 30/4, anh ấy lấy được nhiều tài liệu hay, nhưng cũng có kha khá các điểm là dở, là không đúng. Nhưng cái này tôi không trách anh ấy, mà tôi trách là trách những người đã gặp anh ấy, có nhiều người nói không đúng sự thật."
Nhà báo Thành Tín đưa ra ví dụ: "Những câu nói rằng là các ông không có gì để mà giao. Khi mà Dương Văn Minh nói "quý ông", buổi sáng mà giao chính quyền, thì chính tôi là người trả lời như thế chứ không phải là Bùi Văn Tùng."
"Những câu mà nói rằng là các ông không có gì để mà giao. Khi mà Dương Văn Minh nói là "quý ông," buổi sáng mà giao chính quyền, thì chính tôi là người trả lời như thế chứ không phải là Bùi Văn Tùng"
Bùi Tín
"... Nếu mà gọi là cán bộ cao cấp đầu tiên cũng như cán bộ cao cấp duy nhất mà gặp họ trong ngày 30/4 thì chính là tôi... Chứ ông Nam Long cũng không hề gặp và cũng không có ông tướng nào gặp họ trong những ngày đó cả."
Ông Bùi Tín cho rằng thuật ngữ mà tác giả lựa chọn và đề cập cuộc chiến tranh ở Việt Nam trong suốt 30 năm ở nửa sau của thế kỷ trước là "sự nghiệp chống Mỹ cứu nước" hay chống "đế quốc Mỹ xâm lược" cũng "sai bét tất," ông nói:
"Những thiếu sót gốc phải gia công hơn nữa, ví dụ như là 'cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước' nói như thế có đúng hay không, theo tôi là không đúng. Thế còn nói 'ngày toàn thắng,' 'ngày giải phóng,' thì ngay cái tít 'giải phóng' cũng đã là mỉa mai rồi.
"Mà tôi nói là cái chiếm đóng của Miền Bắc đối với Miền Nam, cái này không phải là cái công để phục vụ nhân dân, mà Đảng cộng sản lấy danh nghĩa là chiến tranh giải phóng để cướp quyền lãnh đạo và từ đó nhằm lợi ích riêng của Đảng, không có phục vụ lợi ích của toàn dân.
Những điều này, theo ông Bùi Tín, cần được "đánh giá lại một cách sâu sắc."
"Phản ứng dè dặt"

Nhà báo Huy Đức nổi tiếng sắc sảo với các bài bình luận thời sự và chính sách trên trang blog Osin của ông
Khi được hỏi liệu 'có điều gì' có thể ảnh hưởng đến cá nhân tác giả nếu nhà báo Huy Đức quyết định trở về nước sau khi xuất bản toàn phần cuốn "Bên Thắng Cuộc", cũng như chính quyền, đặc biệt là ngành Tuyên Giáo trong nước, có thể sẽ 'đối đãi' ra sao với cuốn sách, ông Bùi Tín nói:
"Họ tiếp nhận rất dè dặt, mới có hai ba bài báo, nhưng cũng đã có vẻ như là không tán đồng rồi. Bởi vì nhất định là cách nhìn của Huy Đức so với cách nhìn của Ban Tuyên huấn Trung ương, của Bộ Chính trị , của 14 ông vua tập thể là khác hẳn nhau rồi...
"Bởi vì ngay cái 'giải phóng' đã hàm ý mỉa mai rồi. Cho nên họ không thể coi đó là một tài liệu tiến bộ được. Họ miễn cưỡng phải đề cập, nhưng họ sợ, họ lo vì so với cách nhìn của Đảng Cộng sản, nó đã chệch đi đến 90 độ.
"Nhưng mà nói là đã thực sự phản ánh sự thực chưa, thì tôi nghĩ là cũng phải quay hơn 90 độ nữa thì mới có thể coi đúng là phản ứng sự thực."
"Bây giờ ông ấy về nước chẳng sao cả đâu. Bởi vì ông ấy viết theo quan điểm có chống đối gì mạnh mẽ lắm đâu, chỉ là uốn nắn lại một vài sự thực lịch sử, cho nên tôi nghĩ là ông ấy chưa phải là một người viết sử thực sự, dám đụng thật đến sự thật"
Bùi Tín
Cựu đại tá Bùi Tín cho rằng cá nhân tác giả của cuốn sách sẽ không gặp vấn đề gì khi về nước, ông nói:
"Bây giờ ông ấy về nước chẳng sao cả đâu. Bởi vì ông ấy viết theo quan điểm có chống đối gì mạnh mẽ lắm đâu, chỉ là uốn nắn lại một vài sự thực lịch sử, cho nên tôi nghĩ là ông ấy chưa phải là một người viết sử thực sự, dám đụng thật đến sự thật.
"Một cái người chỉ mới thay đổi cách nhìn hơi tiến bộ một chút chứ chưa phải là một cuộc cách mạng nhân dân, một cách nhìn thực sự đứng về phía nhân dân, đứng về phía chân thực của lịch sử."
Ông Bùi Tín, người đã đã trở thành nhà bất đồng chính kiến và một cây bút cổ vũ cho dân chủ và cải tổ ở Việt Nam tại hải ngoại từ sau 9/1990, cho biết ông tin rằng những hạn chế của Bên Thắng Cuộc, điều mà ông gọi là 2/3 sự thực lịch sử còn lại, sẽ được các thế hệ tương lai giải quyết.
"Phải là các bạn trẻ hơn nữa viết ra, có những người có quan điểm tiến bộ hơn nữa, tôn trọng lịch sử và có ý thức dân chủ thì mới có thể viết nổi," ông nói với BBC.






http://www.bbc.co.uk/vietnamese/multimedia/2013/01/130105_buitin-benthangcuoc.shtml

thien ly
01-07-2013, 12:31 AM
Bàn về cuốn Bên Thắng Cuộc của Huy Đức
Trọng Đạt



Tôi mới đọc hết cuốn một, Giải Phóng, rất dầy trên internet. Tác giả viết công phu, sưu tầm được nhiều dữ kiện, phỏng vấn các nhà lãnh đạo Công sản Việt Nam, các tướng lãnh quân đội nhân dân, các nhà “cách mạng lão thành”. Về phía Việt Nam Cộng Hòa, tác giả phỏng vấn các ông cựu chuẩn tướng Nguyễn hữu Hạnh, phó thủ tướng Nguyễn văn Hảo, dân biểu Hồ ngọc Nhuận, Ngô công Đức.. phần nhiều những người còn ở trong nước.

Nhìn tổng quát

Cuốn sách bắt đầu từ ngày 30/4/1975, một khúc quành bi thảm của lịch sử miền nam nước Việt. Đối với người miền nam tác giả đã làm sống lại một phần trang sử đen tối nhất của đất nước hiền hòa này mà họ đã trải qua gần bốn mươi năm trước. Trên thực tế người ta chỉ muốn quên đi, ít người muốn nhắc lại giai đoạn đầy máu và nước mắt này.

Cuốn đầu nói về tình hình Việt Nam từ sau ngày 30/4/1975 cho tới 1993 khi quân đội CS Việt nam rút hết khỏi Cam bốt. Bên Thắng Cuộc hiện được nhiều người nói tới, kẻ khen cũng nhiều người chê cũng lắm. Bề ngoài đồ sộ, hành văn nghiêm túc nhưng nói chung toàn bộ cuốn sách cũng không khám phá và thể hiện được những sự kiện mới lạ như nhiều người mong đợi, nhất là đối với người hải ngoại, có chăng là đối với ngưởi trong nước vì cuốn sách không được phổ biến tại Việt Nam.

Chúng ta đều biết những cuộc phỏng vấn các nhà lãnh đạo CS không thể lấy được những dữ kiện bí mật hoặc sự thật lịch sử, chính trị. CS Nga đã sụp đổ từ hai chục năm qua nhưng nhiều bí mật từ thời Lenine, Staline cho tới nay mới chỉ được bạch hóa một phần nào. Cuộc đại tàn sát lớn nhất trong lịch sử nhân loại do Staline ra tay trừng trị nước chư hầu Ukraine năm 1933 khiến cho bẩy triệu người chết đói thê thảm. Thế mà trang sử ghê tởm này đã được Staline dấu kín, che mắt cả thế giới suốt 70 năm mà người ta gọi là The forgotten Holocaust.

Nhiều người nói Bên Thắng Cuộc là một cuốn sách tuyên truyền, tôi không nghĩ vậy vì nay tuyên truyền coi như vứt đi, người ta đã biết tỏng ra rồi. Nó cũng không phải viết ra để phơi bầy những sự thật tại Việt Nam từ ngày 30/4/75 cho tới 1993 vì tại xứ không có tự do, con người dù là một ông đứng đầu nước không thể muốn nói gì thì nói.

Nhiều người nói đây là cuốn lịch sử Việt Nam từ 30/4/75 cho tới 1993, tôi nghĩ nó không phải là một cuốn sử vì nó ôm đồm quá nhiều lãnh vực. Cho tới nay có nhiều cách viết sử: Biên niên ký như Sử Ký của Tư Mã Thiên, thế kỷ I trước Tây Lịch hoặc Việt Nam sử lược của Trần trọng Kim, ngoài ra còn có tiểu thuyết Lịch sử như Tam Quốc Chí, Chiến Tranh Và Hòa Bình… Ngày nay người ta có thể diễn tả lịch sử bằng phim ảnh như Vietnam, a Television History hoặc viết sử bằng lối kể chuyện lịch sử nhưng nội dung chỉ để tả những biến cố chính trị mà thôi. Trở lại cuốn Bên Thắng Cuộc vì nó chứa đựng rất nhiều lãnh vực, bao gồm cả chính trị, kinh tế, xã hội, chiến tranh, tài chính, vượt biên, đổi tiền..… trăm thứ bà rằn nên khó có thể gọi là một cuốn sử.

Mặc dù có chia chương mục nhưng Bên Thắng Cuộc cũng không thể là một cuốn sách khảo cứu vì không hội đủ điều kiện, rườm rà thiếu phương pháp khoa học như phân tích, tổng hợp, diễn dịch, qui nạp, nguyên nhân hậu quả… Vả lại một cuốn sách khảo cứu chỉ bàn về một chủ đề không ôm đồm nhiều vấn đề như vậy, chính tác giả cũng không xác nhận nó là cuốn sử hay biên khảo. Nó cũng không phải là cuốn hồi ký, tự sự vì tác giả chỉ tham khảo tài liệu, dựa vào các cuộc phỏng vấn để viết ra.

Thật không biết xếp nó vào loại sách gì, nhưng ta cứ coi nó là một cuốn sách ghi chép nhiều lãnh vực của nước Việt nam từ ngày 30/4/1975 cho tới năm 1993.

Trước hết tôi xin nói tổng quát về cuốn sách: gồm hai phần, 11 chương, phần I Miền Nam , Phần II Thời Lê Duẫn. Về tên sách, tác giả dùng chữ “thắng cuộc” thay vì “thắng trận” như muốn nói đây là một cuộc chơi hơn là một cuộc chiến. Trong lời mở đầu tác giả nói cuốn sách bắt đầu từ ngày 30/4/1975 ngày mà nhiều người tin là miền Bắc giải phóng miền nam, nhưng cũng có nhiều người nhìn lại suốt hơn ba mươi năm giật mình cho là bên được giải phóng lại chính là miền Bắc và tác giả nói hãy để cho các nhà chính trị, xã hội học.. nghiên cứu, ông chỉ kể lại diễn tiến lịch sử.

Tại chương 9 Xé rào đề cập tới những thất bại kinh tế như bù giá vào lương, mậu dịch quốc doanh… và kết luận kế hoạch làm ăn lớn xã hội chủ nghĩa thất bại và cuộc chiến “được coi là giải phóng miền nam” đã nối nền kinh tế bị nhốt kín suốt hai mươi năm của miền Bắc với nền kinh tế thị trường của miền nam.

“Cuộc “Bắc tiến” ngoạn mục của những chiếc quạt bàn, tủ lạnh, xe máy Honda đã phần nào giải phóng tư duy cho chính những người đã lãnh đạo chiến tranh”
(Trang 311)

Tác giả kết luận “ai thắng ai”. Khi mới vào sách tác giả cho thấy miền Bắc thắng về quân sự và gần cuối cho thấy miền Nam thắng về kinh tế, ai giải phóng ai? Như thế chẳng khác nào nói trong trận đấu, trong cuộc chơi này hai bên huề nhau theo tỷ số 1-1 chứ không phải 1-0 như người ta thường nghĩ. Tác giả tránh né không muốn mất lòng bên nào.

Hành văn cũng có chỗ ly kỳ như trong Tây Hán chí, Đông Chu Liệt Quốc nhưng nhiều chỗ dài dòng không cần thiết đoạn nói về tiểu sử Pol Pot, Sihanouk vì nó không liên quan tới Việt Nam. Tác giả có vẻ khách quan nhưng tựu chung nó chỉ là một sự khách quan nhiều thiếu sót, chỉ nói lên được phần nào sự thật nhất là khi nói về miền Nam VN có thể do thiếu thông tin tài liệu, hoặc vì tránh né.

Tuy nói là chỉ kể lại diễn tiến nhưng tôi thấy ông không nói hết sự thật, hoặc không thể nói được vì còn đang ở trong nước. Trang 350 Đại hội 6 Trung ương Đảng CSVN tháng 12/1986 ba ông Lê đức Thọ, Phạm văn Đồng, Trường Chinh xin rút tên không ra ứng cử kỳ này, tác giả chỉ nói sơ xài mà tránh né những chi tiết cần nói. Hơn một năm trước đó ông Gorbachev lên làm Tổng bí thư CS Liên xô từ 11/3/85 đã thực hiện đổi mới, chẳng lẽ đảng CSVN đổi mới mà không liên hệ gì tới biến cố lớn lao này của Nga hay sao?

Khoảng hai năm sau khi VN đổi mới (1988, 89), tôi làm nhân viên văn phòng cho một công ty tư doanh nhỏ, họ tuyển chuyên gia, một ông giám đốc đã về hưu đến nạp đơn. Hôm ấy ông cán bộ này có ngồi lại tâm sự với tôi về đổi mới và cho biết lý thuyết kinh tế Marx nay không còn hợp thời. Liên xô đã đổi mới, ông Gorbachev cử một ủy viên sang VN làm đảo chính nhưng “không cho đổ máu”(nguyên văn). Hẳn ai cũng biết nếu không có bàn tay lông lá của ông anh cả Liên xô thì Trường Chinh, Lê đức Thọ, Phạm văn Đồng dễ gì mà từ bỏ quyền lực như vậy.

Các chương mục

Tôi xin đi vào các chương mục, vì cuốn sách quá dài, bài viết chỉ có giới hạn nên chỉ bàn về một số điểm cần nói. Tôi cũng xin đóng góp thêm một số ý kiến với tác giả nhất là phần nói về miền Nam VN vì tôi đã là người dân miền nam trước đây.

Tác giả mở đầu bằng Phần 1 Miền Nam, Ba mươi tháng tư, tiến quân từ bưng biền về giải phóng Sài gòn, những dữ kiện quân sự ở đây dựa vào tài liệu “Cách mạng”, nói chung không có gì mới. Sau ngày 30/4/1975 báo Sài Gòn Giải Phóng đã đăng cả năm trời những diễn tiến này từ tháng 3 cho tới cuối tháng 4/1975 do các Tướng Tá cách mạng kể lại, Tướng Văn Tiến Dũng, Đại tá Dương đình Lập, Thượng tá Trần cao Minh, Trung tá Đinh văn Thiên.. cũng đã viết lại trong các cuốn Đại Thắng Mùa Xuân, Cuộc Tiến Công Và Nổi Dậy Mùa Xuân 1975, Một Số Trận Đánh Trước Cửa Ngõ Sài Gòn…

Tác giả có viết sai vài chi tiết nhỏ như trang 22 nói sân bay Lộ Tẻ (Cần Thơ) thực ra là Trà Nóc, trang 21 nói ngày 21/4/1975 ông Thiệu triệu Thủ tướng Trần Thiện Khiêm vào thông báo ông từ chức, thực ra ông Khiêm đã từ chức Thủ tướng trước đó một tuần (hôm 14/4)

Đó là cái nhìn cuộc chiến từ phía kẻ thắng, tôi xin vắn tắt kể thêm cái nhìn từ phía người thua cuộc để biết tại sao ai thắng ai: Cuộc chiến tranh dài nhất thế kỷ bắt đầu từ ngày 19/12/1946 tại Hà nội và chấm dứt ngày 30/4/75 tại Sài Gòn. Cách mạng đã theo đúng rập khuôn những lý thuyết quân sự Lenine như trong cuốn “Nguyên Lý Căn Bản Của Chủ Nghĩa Lénine” (do Staline viết, tôi đã đọc 1976)

Về quân sự Lenine đưa ra những nguyên tắc chính:

a- Con đường đã vạch ra là phải đi đến cùng.
b- Chủ động tấn công tiêu diệt địch.
c- Phòng ngự là con đường chết của vũ trang khởi nghĩa.
d- Đã đánh là phải thắng bằng được, địch một thì ta năm, địch hai thì ta mười

Cuộc chiến tránh Đông Dương lần thứ nhất hay tám năm khói lửa giữa Pháp-Mỹ và Việt minh -Trung Cộng tới 1954 chấm dứt. Trước đó hơn một năm, chính phủ Pháp chỉ muốn rút chân ra khỏi Đông Dương, (Henry Navarre, Agonie de l’Indochine trang 71), người ta quá chán cuộc chiến khi mà kẻ thù sẵn sàng lấy xác chết đổi chiến thắng. Từ 1955, 56 người Mỹ lại đi vào vết xe đổ của người Pháp trong cuộc chiến Đông Dương lần thứ hai (1960-75) và rồi cũng phải tìm đường ra từ đầu thập niên 70, cả người Pháp và Mỹ phải chịu thua chiến lược “chén sành chơi chén kiểu” của “Cách mạng” trong khi Mỹ, Pháp quí trọng sinh mạng con người như vàng.

Trước khi ký Hiệp định Paris hai tháng Nixon viện trợ ồ ạt cho miền nam hơn 200 máy bay chiến đấu, 346 trực thăng đủ các loại , ba tiểu đoàn pháo binh 175 ly, hai tiểu đoàn thiết giáp (Nixon, No More Vietnam 170, 171) Miền Bắc bị thiệt hại nặng trong trận Mùa hè đỏ lửa 1972 (mất 100 ngàn quân, 700 chiến xa) và các căn cứ quân sự tại BV bị B-52 đánh phá tan nát trong trận oanh tạc cuối năm 1972. Sau khi ký Hiệp định Paris miền nam mạnh hơn miền Bắc nhiều nhưng không được phép đánh ra Bắc, người Mỹ chỉ giúp miền nam tự vệ.

Từ 1973 miền Nam bị Quốc hội Mỹ cắt giảm viện trợ mỗi năm 50% (Henry Kissinger, Years of Renewal trang 471), từ tháng 4/1974 hỏa lực giảm 70%, tháng 2/1975 đạn trong kho chỉ chỉ còn đủ đánh 30 ngày, tháng 4/1975 chỉ còn đủ đạn đánh 2 tuần (Cao văn Viên Những ngày cuối VNCH trang 92).

Miền Bắc vẫn được CS quốc tế viện trợ dồi dào, hai giai đoạn 1969-72 và 1973-75 vẫn được viện trợ khoảng 660 ngàn tấn vũ khí, đạn dược (BBCvietnamese.com 10/5/2006), viện trợ của Nga cho BV từ tháng 12/1974 đã tăng gấp 4 lần (Years of Renewal trang 481) và cuối cùng cuộc chiến đã kết thúc ngày 30/4/1975.

Miền nam thua vì “hết đạn”, đơn giản vậy thôi.

Gọi là cuộc chiến tranh giải phóng cho vui thôi chứ kỳ thật chỉ là cuộc chiến tranh xâm lược, khó mà phủ nhận được.

Nay Huy Đức coi như Bùi văn Tùng là người tiếp thu dinh Độc lập, tin tức do “Cách mạng” đưa ra không thống nhất về việc này, sau 30/4/1975 báo Sài gòn Giải Phóng nói người tiếp thu là một Đạị tá Cách mạng, một năm sau tờ báo này còn đăng hình Đại tá đó. Chuyện xe tăng vào dinh Độc lập từ 1975 đến nay có nhiều thông tin hoàn toàn khác nhau. Năm 1976 có một bài trên báo Sài Gòn Giải Phóng nói đạo quân và chiến xa từ Long An vào chiếm dinh Độc lập trước nhất, họ đăng hình những xe lội nước PT-76 ở trong sân dinh, nay thì có nhiều tin khác nhau về chuyện này.

Năm 1981 Đại Tá Bùi Tín lúc còn tại chức đã trả lời phỏng vấn một ký giả Pháp ở Hà Nội, ông cho biết chính ông đã đại diện “cách mạng” tiêp thu dinh, sự kiện được xác nhận trong video clip (xin vào link http://www.youtube.com/watch?v=Ch0-w4GBuWY hay vào www.youtube.com đánh bằng tiếng việt Phong van Bui tin 1981). “Cách mạng” đã chính thức xác nhận như thế, từ đó các sách Mỹ về chiến tranh VN đều nói Bùi Tín tiếp thu dinh Độc lập nhưng từ đầu thập niên 90 khi Bùi Tín bỏ đảng (tức “bảng đỏ”) thì Cách mạng gạt bỏ Bùi Tín ra. Sau đó nhiều tin khác nhau về chuyện này, ký giả Nguyễn trần Thiết cho rằng Cao đăng Chiếm là đại diện Cách mạng tại dinh Độc lập trưa 30/4/1975, một ký giả khác nói Đại tá Nam Long. Năm 2005 một tờ báo tại Hà Nội (Thanh Niên?) mở cuộc phỏng vấn để tìm ra người tiếp thu dinh Độc Lập và đã công nhận ông Bùi văn Tùng trong vài trò này, những chuyện vừa kể người miền nam ít ai quan tâm.

Tác giả ghi lời kể của trung úy Bùi quang Thận, anh ta nhẩy từ xe tăng xuống cầm cờ giải phóng chạy vội vào cửa dinh Độc lập đâm sầm vào cửa kính lớn và ngã bò xuống đất, tác giả nói từ thuở bé anh này chưa hề biết có tấm kính lớn như vậy. Khi Đại tá Chánh văn phòng VNCH mời Thận vào thang máy để lên nóc dinh treo cờ thì anh không chịu vào, sợ bị nhốt luôn trong đó vì anh chưa bao giờ biết thang máy là cái gì. Đọc đến đây tôi không khỏi thấy xót xa trong lòng, một sĩ quan “quân đội nhân dân anh hùng” chưa hề thấy một tấm kính lớn và cái thang máy bao giờ trong khi tại Sài Gòn từ 1961(thời ông Diệm) rạp Rex đã có thang máy, từ giữa thập 60 nhiều building Sài Gòn đã có thang máy, như thế ta thử tưởng tượng miền Bắc xã hội chủ nghĩa trước 1975 lạc hậu và khốn khổ như thế nào? Năm 1978 một người bạn tù nói với anh em: nếu được tha về tôi sẽ ra Bắc chơi, cứ nghe nói nó lạc hậu, mình ra xem nó lạc hậu đến cỡ nào!

Chương 2. Cải tạo.

Tôi xin góp ý thêm về chuyện cải tạo, chẳng qua nó chỉ lả sự áp dụng rập khuôn theo lý thuyết Lenine từng chữ một. Khi CS chiếm xong Sài gòn, họ thành lập “Ủy ban quân quản thành phố Sài Gòn Gia định” (UBQQ) do Thượng tướng Trần văn Trà làm chủ tịch, Ủy ban QQ có nghĩa là quân đội tạm thời cai trị chờ khi có chính quyền dân sự. Khoảng hơn một tháng sau ngày 30/4 (chứ không phải ngày 5/5 như tác giả viết) UBQQ đăng thông cáo của Trân văn Trà yêu cầu những đối tượng sau đây đi trình diện cải tạo: Công chức trung ương từ Chánh sở, địa phương từ trưởng ty, phó quận cho tới Tổng thống; sĩ quan cảnh sát từ thiếu tá trở lên; các thành phần đảng phái, nhân viên tình báo ra trình diện học tập tại trường Gia Long và một vài trường khác (quên tên), mang theo quần áo, lương thực.. đủ dùng trong một tháng, đây chỉ là một sự đánh lừa xảo trá.

Sau đó các sĩ quan VNCH (thiếu úy trở lên) cũng có thông cáo ra trình diện, các địa phương cũng bắt sĩ quan, công chức có chức vụ chỉ huy, viên chức xã ấp đi học tập cải tạo. Toàn bộ số người trình diện hay bị bắt được ước lượng 100 ngàn dựa theo số sĩ quan VNCH (có khoảng 90 ngàn sĩ quan VNCH và sĩ quan cảnh sát).

Sau đó họ cho xe chở hàng ngàn người lên làng cô nhi Long thành, lập lên trường học tập cải tạo do Ban lãnh đạo nhà trường quản lý. Tại đây gồm 4 khối: công chức (trung cấp và cao cấp) đông nhất; sĩ quan cảnh sát, đảng phái, nhân viên tình báo, tổng cộng trên ba ngàn người (3,000). Thời gian từ tháng 6 cho tới gần Tết (khoảng tháng1/1976) đối xử dễ chịu, cho gửi quà, tiền, có cantin bán hàng, không phải lao động, chỉ nhổ cỏ làm việc nhẹ, họ bắt đầu thanh lọc, bắt học viên kê khai quá trình.. Gần Tết họ thả về rất đông khoảng trên 500 người, đa số có thân nhân làm cán bộ bảo lãnh, những người chuyên môn, và những người lo lót, hiến vàng cho nhà nước (thực ra vào túi riêng cán bộ). Ủy ban quân quản ăn hối lộ thả nhiều nên Bộ nội vụ tại trung ương vội vã gom tù lại, những ai được về coi như thoát, ai kẹt lại lãnh đủ. Nhiều người cấp lớn (phụ tá bộ trưởng, phó tổng thư ký, tổng giám đốc.. được về rất sớm, sau này mới biết, họ được người môi giới đút tiền, vàng cho cán bộ trong UBQQ.

Khoảng hơn một năm sau ngày nhập trại, bộ nội vụ bèn gom tù lại, ra Chính sách 12 điểm, tất cả học viên thành tù hết, án phạt ba năm… do Công an quản lý, đối xử hà khắc, bắt lao động cực nhọc, giai đoạn này cho ăn đói, mỗi bữa chỉ có vài củ khoai và một hai bát bo bo… chừng hơn một năm thì chuyển tù ra Bắc gần hết chỉ giữ lại hơn 200 người (từ giám đốc trở xuống) để lo nhà bếp, họ đưa hàng mấy nghìn tù hình sự ở Bùi Gia Mập về từ đó chỉ thả rất ít, sau ba năm lại tự động tăng án.

Những người bị giam ở trong nam thì còn đỡ khổ vì có gia đình thăm nuôi vả lại miền nam khá hơn miền Bắc, những người bị đưa ra Bắc vô cùng thê thảm, đói khát, lạnh lẽo, bệnh tật, làm việc quá sức.. nhiều người chết bỏ xác miền Bắc hoặc hóa ra thân tàn ma dại. Sĩ quan cấp thiếu úy, những người quá trình nhẹ hoặc có thân nhân là cán bộ bảo lãnh phần nhiều được về trong vòng ba năm, cấp trung úy hoặc ty sở trưởng, những người có liên hệ an ninh tình báo thường là được về sau 5 hay 6 năm. Năm 1980, 81 (khoảng 5, hay 6 năm sau 30/4/75) họ thả về rất nhiều, chỉ còn lại khoảng chưa tới 20%, những người kém may mắn có thể lên tới 10, 13, 15 năm

Việc tập trung cải tạo không phải do quyết định của ông Trần văn Trà, ông Võ văn Kiệt hay Cao đăng Chiếm… mà là sự áp dụng máy móc những nguyên lý căn bản của Lenine. Trong một số sách của Lenine mà tôi được đọc sau 1975 như bộ Lenine tuyển tập (in tại Nga khoảng 800 trang), Làm gì.. có viết rất rõ về chính sách tập trung giam giữ: Lenine nói chiếm được một tỉnh, giải phóng được một nước thì dễ nhưng giữ yên được đất nước, địa phương ấy mới là khó: muốn vậy sau khi chiếm được lãnh thổ, trước hết phải tập trung giam giữ lâu dài bọn phản động, thành phần làm việc cho chế độ cũ, chỉ khi nào ổn định được xã hội, nắm vững tình hình an ninh nội chính mới thả chúng về

Ngoài ra trong bộ Lenine tuyển tập và Bản tuyên ngôn đảng CS (manifeste du parti communiste) có nói về Vô sản lưu manh (proletaire en haillons) như sau: Bọn này gồm những tên đầu đường xó chợ, đói khát rách rưới, Vô sản lưu manh rất nguy hiểm, chúng là kẻ thù số một của chuyên chính vô sản vì dễ bị bọn phản động mua chuộc, chúng cần bị giam giữ, loại trừ.

Như đã nói trên, khoảng cuối 1976, họ đưa hơn ba nghìn (3,000) tù hình sự từ Bùi Gia Mập (Phước Long) về trại Long Thành, đa số từ 16 tuổi cho tới trên 20 gồm những tên có tiền án, trộm cắp, vô gia cư, hoặc gia đình gửi đi cải tạo. Tại Bùi Gia Mập bọn tù hình sự này bị đối xử dã man, đánh đập tàn nhẫn, cho ăn đói khát, không có thăm nuôi, số tù hình sự chết như rạ vì bệnh tật, đói khát nên họ mới chuyển về Long Thành, tuy nhiên tại đây ngày nào cũng có nhiều người chết vì bệnh cũ. Trước đây tại miền nam VN nhiều người nghèo đói tưởng mình là vô sản, là con ruột của Cách mạng, lầm chết, thực ra kẻ thù của chế độ. Vô sản chân chính được định nghĩa là những người công nhân sản xuất ra của cải vật chất chứ không phải là bọn khố rách áo ôm.

Việc giam giữ tù chính trị có hai mục đích chính: giữ an ninh và trả thù, nhiều nhà kiệt quệ vì nuôi tù, ngoài ra Sở công an Thành phố còn khuyến khích cán bộ tán tỉnh lấy vợ tù cải tạo để gia đình họ tan nát không còn ý chí chống phá cách mạng. Mục đích nữa là để lấy nhà của các phạm nhân. Các nhà lớn đều bị “Cách mạng” lấy ngay sau khi vào Sài Gòn không cần lý do, nhà của tù chính trị, sĩ quan cải tạo chỉ được để ở, khi chết hay đi nước ngoài sẽ phải trao lại cho cách mạng. Nhiều người muốn ở lâu dài phải mua lại chính căn nhà mình đang ở.

Trang 68 tác giả nói sai:

“Cuối thập niên 1970 ngay cả người Sài Gòn cũng không mấy khi có gạo trắng cá tươi, cơm tù không thể nào tránh được các thiu, gạo hẩm”

Thập niên 1970 chuyện cơm trắng cá tươi đối với người miền nam chỉ là chuyện nhỏ, nhà nào chẳng có. Làm gì có cơm tù? chỉ có vài củ khoai lang, củ sắn, nửa bát boo, cả tuần may ra có được một bát cơm trắng”

Chương 3. Đánh tư sản, đổi tiền, cải tạo công thương nghiệp tư doanh, kinh tế mới..

chương này liên quan đến kinh tế, trước hết tôi xin nói sơ về kinh tế xã hội chủ nghĩa. Trên thế giới có hai nền kinh tế chính: kinh tế tự do (Anh, Pháp, Mỹ…) và kinh tế chỉ huy như (Liên Xô, Trung Cộng…) Lý thuyết kinh tế Mác xít cho rằng kinh tế tư bản đưa tới khủng hoảng vì sản xuất do tư nhân không có kế hoạch, không ước lượng nhu cầu thị trường nên sản xuất thặng dư quá nhiều. Marx chủ trương phải đưa vào kế hoạch, tập thể làm chủ. Nhà nước quản lý nền kinh tế và qui hoạch nhu cầu nên sản xuất sẽ không bị dư thừa đưa tới khủng hoảng, đó là cơ bản của kinh tế xã hội chủ nghĩa. Trên nguyên tắc chỉ những nước tư bản có sẵn nền công nghiệp mới tiến lên xã hội chủ nghĩa được. Sau khi Cách mạng đã làm chủ đất nước, sản xuất cá thể của chế độ cũ sẽ được thay bằng sản xuất tập thể để tiến lên “làm ăn lớn xã hội chủ nghĩa”. Sản xuất tập thể sẽ không những tránh được khủng hoảng mà còn khiến cho của cải vật chất gia tăng thật nhanh, giai đoạn này gọi là xã hội chủ nghĩa, làm theo khả năng hưởng theo lao động, có bất công vì làm nhiều ăn nhiều, làm ít ăn ít.

Sản xuất tập thể khiến xã hội đạt được sản lượng lớn mà hàng hóa ê hề, tràn đầy, khi ấy không cần quyền tư hữu vì TV, quần áo, xe hơi, lúa gạo, thực phẩm đầy kho muốn xài bao nhiêu cũng được, muốn ăn bao nhiêu cũng có, làm theo khả năng, hưởng theo nhu cầu. Giai đoạn này gọi là Cộng sản văn minh, không còn bất công, khi ấy không những không cần quyền tư hữu mà sẽ không còn biên giới quốc gia, thế giới tiến tới Đại đồng đó gọi là Thiên đường Cộng Sản. Trên thực tế chỉ có những thằng điên mới tin được cái lý thuyết này.

Như đã nói ở trên muốn tiến lên xã hội chủ nghĩa phải trải qua thời kỳ tư bản. Việt Nam Trung Hoa là những nước nông nghiệp, nông vi bản chưa đủ điều kiện để áp dụng kinh tế xã hội chủ nghĩa, không đủ điều kiện để theo một cái lý thuyết kinh tế thổ tả thì có nhục hay không?

Trở lại miền nam VN, sau khi đã đổ bao nhiêu xương máu trong cuộc chiến này Cách mạng không chấp nhận đường lối “làm ăn cá thể” mà mà phải “tiến lên làm ăn lớn xã hội chủ nghĩa” do đó có đánh tư sản, cải tạo cộng thương nghiệp tư doanh. Kỳ thực nói nghe cho văn vẻ nhưng chỉ là để lấy nhà, cướp đoạt tài sản nhân dân, thực hiện bần cùng hóa nhân dân. Trí Dân hiện ở Tiệp Khắc, xưa là bộ đội đã tham gia chiến dịch Hồ chí Minh lịch sử, sau khi giải phóng miền nam ông hoàn toàn thất vọng vì đã bị Đảng lừa gạt, Sài Gòn quá văn minh. Dương thu Hương khi vào tới Sài gòn đã khóc và nói đây là một cuộc chiến tranh ngu xuẩn nhât của lịch sử, xứ mọi rợ đánh chiếm một xứ văn minh.

Trí Dân góp ý trên diễn đàn cho biết sở dĩ Đảng phải thực hiện bần cùng hóa nhân dân làm cho miền nam tiêu điều như miền bắc để người miền bắc khỏi thất vọng khi thấy cảnh văn minh sung túc của miền nam được giải phóng. Ta thấy chính sách Cách mạng phản văn minh, phản tiến bộ là nhường nào. Những năm 1978, 79 đài BBC thường nói mặc dù bị đánh tư sản nhiều lần nhưng nay mức sống của miền Nam vẫn còn quá cao so với miền Bắc, Hà nội vẫn cố gắng hạ thấp đời sống của miền Nam xuống cho bằng miền Bắc.

Đổi tiền là cách cướp cạn hợp trắng trợn của Cách mạng đã được tác giả nhìn nhận :

“Người dân miền nam từng nghe những “luận điệu” như Việt Cộng về thì sẽ lấy kìm rút móng những ai còn sơn móng, bắt đàn bà con gái lấy thương binh. Ít ai lường được sẽ có những mũi kìm êm ái hơn như… đổi tiền”
(trang 85)

Cải tạo công thương nghiệp, ép buộc dân đi kinh tế mới trước hết là để chiếm nhà, sau 30/4 Cách mạng cũng giải phóng luôn nhiều căn hộ thành phố để lấy nhà cho những người có công với cách mạng. Cán bộ lớn ở nhà lớn, cán bộ nhỏ thì nhà nhỏ, hiện nay nhà cửa tại Sài gòn đã đổi chủ gần hết, người cũ nay còn đâu?

Chính sách kinh tế mới chỉ là sự lường gạt, đưa hàng trăm nghìn người lên những vùng đồi núi khô cằn như sỏi đá, không có một tí kế hoạch nào khác hẳn chính sách dinh điền dưới thời ông Diệm 1955, 56… đã biến đất hoang thành những khu trù mật. Mấy năm sau 30/4 hàng ngàn, vạn người đi kinh tế mới trở về thành phố trắng tay, mất hết cơ ngơi, tài sản, vô gia cư, lang thang đầu đường xó chợ. Chính sách cải tạo công thương nghiệp, cải tạo kinh tế miền nam thất bại hoàn toàn vì không thể đem áp dụng một lý thuyết kinh tế bán khai, mọi rợ vào một xã hội văn minh sung túc.

Trong phần nói về đánh tư sản, trang 98, 102… tác giả kể lại một giai thoại hay về nhân vật huyền thoại Lý Mỹ, cô học sinh lớp 12 người việt gốc Hoa, gia đình tư sản. Lý Mỹ sớm giác ngộ cách mạng, được kết nạp vào đoàn thanh niên CS năm 1978 , quá nhiệt tình với Cách mạng cô đã dẫn các đoàn viên về nhà chỉ chỗ cha mẹ mình cất dấu tài sản và được báo chí ca ngợi “Lý Mỹ đã hòa mình trong ngọn lửa triều thời đại ấy”. Khi nhà nước cho người Hoa đi bán chính thưc, Lý Mỹ đã tình nguyện ở lại với Cách mạng, cô được Thành ủy ca ngợi như một thần tượng của đoàn thanh niên CS. Cha mẹ cô vượt biên bị bắt, người ta tịch thu nhà mặc dù cô là nhân vật “điển hình”, thần tượng của đoàn thanh niên CS

“Nó xẩy ra trắng trợn và quá mau lẹ, Lý Mỹ cắn răng đi tìm đồ đạc thì hầu như trong nhà không còn gì quí giá”
(trang 130)

Người ta đã lột sạch…căn nhà cô trước là một cửa hàng bách hóa lớn và sang trọng giờ đây tan hoang… Giai thoại thật hay, chua chát, có lẽ nó là giai thoại ly kỳ nhất của cuốn sách.

Chương 4 Nạn Kiều.

Tôi xin góp ý thêm về chính sách cho đi bán chính thức. Sau 1975 chính quyền CSVN và CS Trung Hoa bắt đầu rạn nứt dần đi tới chỗ thù nghịch. Hà nội bắt đầu tìm cách tống cố người Việt gốc Hoa đi để trừ hậu họa và cũng là để cướp nhà, lấy vàng, lấy tài sản của họ. Tại miền nam các tỉnh và Sài Gòn cho tổ chức đi bán chính thức bằng tầu vượt biên. Họ lập danh sách những người Việt gốc Hoa xin đi bán chính thức, mỗi người phải đóng 8 lượng vàng (tức 8 cây), đó là một số tiền rất lớn. Sau 1975 vàng trị giá cao, một lượng có thể nuôi một nhà ba người trong một năm, chỉ những nhà giầu mới đi được, cũng có một số người Việt tham gia nhưng phải khai tên giả (tên Tầu).

Các tỉnh miền Nam Rạch giá, Bạc Liêu, Sóc Trăng .. là nơi người Hoa đi nhiều, họ đóng nhiều tầu lớn đậu trên các sông để chở khách, tầu có thể chứa hàng trăm người. Vì số người ra đi quá đông, tầu đóng vội vã, gỗ không đủ bảo đảm nên nhiều tầu ra khơi bị lủng, bể chìm chết rất nhiều. Theo lời dân địa phương ở Bạc Liêu kể lại những năm 1977, 78, thời kỳ cho đi bán chính thức dân vượt biên chết như rạ. Thí dụ tại cửa Đại Ngãi, một chiếc tầu bị mắc cồn cát, khi nước lên khiến hàng trăm người chết, xác trôi vào đầy trong bờ, chỉ có một số ít sống sót. Những tầu này bị hải tặc Thái lan bị cướp bóc hãm hiếp dữ dội, hải tặc thích săn tầu vượt biên vì cướp được nhiều vàng.

Một thời gian sau, chính sách cho đi bán chính thức bị bãi bỏ, những tầu đóng sẵn vẫn còn nằm chình ình trên những con sông tại các thành phố Bạc Liêu, Sóc Trăng, Cần Thơ. Các tỉnh lấy vàng để tự túc nhưng phần nhiều vào túi cán bộ, đảng viên bất kể sinh mạng của người dân. Có người trước ở Rạch Giá cho biết Nguyễn Tấn Dũng hồi đó là cán bộ cấp lớn tại địa phương này là người đứng ra tổ chức việc cho đi bán chính thức để lấy vàng.

Tác giả nói tổng số nạn nhân lên tới 902 ngươi, có 9 tầu bị nạn tại Đồng Nai, Bến Tre, Sông Bé, Tiền Giang, Long an, Sài Gòn.. nhưng con số người chết trong đợt này cao hơn nhiều, chắc phải hàng mấy nghìn người hoặc hơn thế.

Chương 5. Chiến tranh.

Trong trận chiến biên giới Việt Hoa (trang 170), tác giả nói bắt đầu sáng 17/2/79 Tầu đỏ tập trung 450 ngàn quân, chín quân đoàn chủ lực, xử dụng 200 ngàn quân trong ngày tấn công đầu tiên 17/2 . CSVN bị đánh bất ngờ. Không thấy nói lực lượng VN tham chiến là bao nhiêu sư đoàn, bao nhiêu người mà chỉ thấy nói một vài tiểu đoàn. Trận đánh kéo dài khoảng hai tuần lễ cho tới đâu tháng 3, Trung Cộng thiệt hại khoảng 25 ngàn, bị thương 37 ngàn, phí tổn 5,5 tỷ nhân dân tệ, bằng một phần tư ngân sách (22,3 tỷ). VN đánh thắng Trung Cộng với một lực lượng địa phương nhỏ hơn nhiều (không thấy nói ta thiệt hại bao nhiêu). Mấy năm trước tôi có được đọc một số bài của phía Trung Cộng viết, họ nói phía VN bị thiệt hại nặng, xác chết đầy cả ra trên chiến địa trong cuộc chiến này.

Tác giả mô tả trận chiến không mạch lạc và khó hiểu. CSVN với một lực lượng nhỏ có thể đánh bại một đạo quân quá đông lại tinh nhuệ nhưng đánh bại như thê nào? Một trận đánh có hai tuần lễ mà Trung cộng phải tốn một phần tư ngân sách thì thật quá đáng. Tác giả nói VN bị bất ngờ, nhưng tôi nhớ năm 1978, 79 báo Sài Gòn Giải phóng hàng ngày đều đã loan tin Trung quốc tăng cường khiêu khích biên giới như thế không thể nói là không biết trước.

Trong tất cả các cuộc chiến tranh với Thực dân, Mỹ Ngụy, Trung Cộng, trận nào “Cách mạng” cũng thắng lớn cả, từ Mậu Thân, Hạ Lào, Mùa hè đỏ lửa, trận Điện biên phủ trên không Giáng sinh 1972 … cứ thấy toàn là thắng lợi cả. Thắng trận chẳng hay ho gì, thắng trận mà khiến miền Bắc tan tành, miền Nam tiêu điều, hàng triệu thanh niên miền Bắc mất mạng. Từ ngày CSVN cướp chính quyền 1945 đến 1992 không lúc nào là ngớt chiến tranh, hết chống Thực dân, Đế quốc cuối cùng là cuộc chiến giữa các chế độ CS, nó đã khiến người dân chán ngấy đến tận cổ.

Chương 6 Vượt biên.

Xin bổ túc thêm với tác giả vì tôi là người trong cuộc. Sau 1975 miền Bắc thất vọng vì thấy miền nam quá văn minh sung túc so với họ, người miền nam thì tuyệt vọng, không thấy một tia ánh sáng nào. Làm công nhân viên lương chết đói không đủ sống nhưng để khỏi phải đi kinh tế mới. Năm 1980, chúng tôi ở tù về gặp họ hàng, bạn bè chỉ thấy toàn là chuyện thúi ruột, một cô em họ nói: đi thì may ra còn sống được, ở lại rồi cũng chết đói. Một bà mẹ có con vượt biên bị giam mấy năm nay than: Sống thế này thì cũng như chết rồi.

Sở dĩ tôi nói miền nam tuyệt vọng vì không còn đường sống, hoặc chỉ trông vào tiền, quà ở ngoại quốc gửi về hay bán đồ đạc, quí kim ăn dần. Buốn bán thường lỗ vốn, bán một, hai lượng vàng để mở quán, sập ngoài chợ nhưng khi thu lại không mua nổi số vàng đã bán ra vì vàng lên giá nhanh, bởi vậy chẳng thà để vàng bán ăn dần hơn là làm vốn kinh doanh.

Những gia đình liên hệ chính trị, ngụy quân, ngụy quyền bị kỳ thị, con cái rất khó xin việc hoặc vào các trường cao đẳng. Những gia đình liên hệ chế độ cũ bị trả thù, theo dõi nhất là tại các tỉnh địa phương. Những người tìm đường đi vừa vì kinh tế và vì cả chính trị, vả lại người dân đã quen sống tự do, không thích hợp với môi trường của chế độ độc tài. Làm ăn đã khó lại hay bị địa phương nhũng nhiễu, làm tiền. Hối lộ tràn lan, cái gì cũng phải mất tiền.

Tuy nhiên đi vượt biên không phải là chuyện dễ mà vô cùng gian nan, trầy da tróc vẩy. Trước hết phải có vàng , có tiền, chỉ những nhà khá giả giầu có mới đủ điều kiện đi vượt biên, tiền đóng cho tổ chức rẻ nhất một lượng vàng (cây), một số tiền rất lớn. Những chỗ rẻ không bảo đảm, hay bị lừa, thường những chỗ ba hay bốn cây bảo đảm hơn. Có nhiều người xuống vùng ven biển đóng ghe tự tổ chức lấy, có tổ chức mua bãi tức lo lót cho công an địa phương tốn kém hơn nhưng khi lên ghe, tầu dễ hơn, những tổ chức nghèo phải trốn tránh khó khăn.

Công an vừa ăn tiền của tổ chức lại hay gửi người của họ xuống tầu. Chỉ có một số rất ít những người đi một lần đầu thoát ngay, thường là năm ba lần trở lên, có người đi mười lần, mười lăm lần, thậm chí hai mươi lần mới thoát. Có người đi hàng chục lần không thoát, tan gia bại sản vì vượt biên, nhà bị chính quyền tịch thu, lang thang đâu đường xó chợ. Có trường hơp ra khơi bị bắt, bị gió bảo dạt vào bờ. Có nhiều trường hợp bị lừa, lường gạt quá nhiều, tới 70%, cuộc sống gian khổ người ta lại đạp lên đầu nhau mà sống. Số người chết do Liên hiệp quốc ước lượng khoảng từ một trăm ngàn tới vài trăm ngàn nhưng không hoàn toàn chính xác. Nhiều tầu bị gặp bão, hoặc bị hải tặc cướp rồi đâm chìm tầu để phi tang, có khi bị chính quyền các nước kéo ra khơi dã man. Trong số các nước láng giềng thì Thái Lan và Mã lai đối xử với thuyền nhân tồi tệ dã man nhất, Phi luật Tân, Nam Dương nhân đạo hơn.

Ngoài ra phải kể thêm những người chết trong bờ hay ngoài cửa biển vì lằn đạn của du kích, công an biên phòng. Giữa năm 1981, trong một lần vượt biên tại Bạc liêu, vào lúc khuya trời tối mù mịt, chúng tôi ngồi trên chiếc ghe nhỏ chờ tầu thì một chiếc tầu lớn thuộc tổ chức khác chạy ào ào ra cửa biển Đại ngãi. Khi ấy du kích mai phục trên bờ, hàng mấy chục tay súng bắn như mưa vào chiếc tầu gỗ. Sáng hôm sau, chúng tôi bị bắt được biết nhiều người bị bắn chết tối qua, một ghe chở đầy xác chết đi về huyện.

Một ông trưởng ấp tử tế cho chúng tôi biết đi vượt biên rất nguy hiểm, nếu xui gặp tầu công an biên phòng nó cướp vàng và còn bắn chìm tầu bằng đại liên 12 ly 7 để phi tang. Người mình đối với nhau còn dã man như vậy thì còn trách gì Thái Lan, Mã Lai. Nhiều tầu gặp tầu các nước ở hải phận quốc tế nhưng không được vớt vì họ tránh trách nhiệm.

Vượt biên khởi đầu từ 1977, 78 những năm79, 80.. 81, 82 là thời kỳ cao điểm, số người vượt biên bị bắt giam trên toàn quốc có tới hàng mấy chục ngàn, có trại chỉ giam năm bẩy tháng, có trại giam mấy năm như các trại ngoài trung. Trưởng trại ăn hối lộ công khai, ai lo tiền, vàng được về ngay trước mặt mọi người. Các trại vượt biên đa số trấn lột thuyền nhân bị bắt, cướp vàng bạc, tư trang, có khi đánh đập họ tàn nhẫn. Các tỉnh miền nam có vượt biên nhiều nhất là Rạch giá, Cà Mâu, Sóc Trăng, Bặc Liệu.. họ đi sang phía Thái Lan , Nam Dương. Ngoài trung Nha Trang, Đà Nẵng thường sang Phi luật Tân hay Hồng Kông. Thuyền nhân vừa là nạn nhân của hải tặc, chính quyền Thái Lan, Mã Lai và của cả công an, chính quyền địa phương CSVN.

Sau khi CSVN chiếm Cam bốt, có nhiều tổ chức dẫn người đi bằng đường bộ qua biên giới Thái Lan. Những tổ chức này của bộ đội, giá cả tương đương đường biển nhưng có phần gian nguy ghê sợ hơn nhiều. Qua biên giới Thái Miên gặp bộ đội CSVN cũng chết, mà gặp lính Miên lính Thái cũng nguy, số người thoát cũng có, bị bắn chết, cướp bóc hãm hiếp cũng nhiều, con đường đi vượt biên chẳng qua chỉ là địa ngục.

Sau ngày 30/4/1975 người ta tưởng hòa bình rồi, sẽ không còn cảnh chết chóc nhưng ai dè đâu, mấy năm sau biết bao gia đình mất người, mất của tại biển đông. Chính quyền CSVN dửng dưng trước cảnh đồng bào chết chìm, chết bắn giữa biển cả mênh mông, họ mong cho nhân dân chết bớt đi cho đỡ phải nuôi hàng triệu miệng ăn.

Chương 8 Thống nhất.

Trang 244 tác giả nói ngày 20/12/1960 Đảng thành lập Mặt trận giải phóng miền nam.

“Ảnh hưởng của Mặt trận có vẻ như tăng hơn khi lôi kéo được nhiều trí thức có uy tín bỏ Sài Gòn ra chiến khu”

Hoàn toàn sai, số người theo Mặt trận chỉ có một số rât ít gồm những người bất mãn, những người có thân nhân VC móc nối, ngoài ra những người trong bưng thì hầu hết theo vì sợ, vì áp lực. Từ 1945 đến nay, những người theo CS phải nói 90% là vì sợ, sợ bị cho đi mò tôm.

Trang 250 tác giả nói Hội nghi hiệp thương thống nhất hai miền được tổ chức từ 15 đến 21/11/75 tại dinh Độc Lập, trưởng đoàn CSBV là Trường Chinh, trưởng đoàn miền nam Phạm Hùng, ông này ủy viên trung ương đảng cũng là CSBV. Đúng12 giờ ngày 21/11/75 hội nghị kêt thúc, hai miền là một

“Cuộc lánh nạn của của những người di cư, vì thế, chỉ có giá trị hai mươi năm. Những gì mà họ lo sợ bỏ chạy hồi năm 1954, sau ngày 30/4 lại ở ngay trước mặt”

Câu này thì tác giả nói đúng quá, năm 1954 dân Bắc Kỳ di cư chạy trốn “Bác và đảng” nay lại gặp thấy “Bác và đảng”, rầu thúi ruột thúi gan.

Đảng đưa 300 ngàn quân chính qui nuốt trọn miền Nam rồi dựng lên cái chính phủ bù nhìn Cộng Hòa miền nam VN. Sau đó hiệp thương thống nhất hai miền theo lời Bác, diễu hết chỗ nói, trò hề rẻ tiền nhất thế giới.

Trên thế giới sau thế chiến thứ hai có hai nước bị chia đôi là Đức và Triều tiên, năm 1954 Việt Nam cũng bị chia đôi. Năm 1990 Đông Đức sáp nhập vào Tây Đức, thống nhất trong hòa bình. Hơn mười năm sau, tôi có đọc một bài báo viết về thống nhất nước Đức, nó cho thấy trên thực tế vẫn là hai nước, một bên văn minh, một bên vẫn lạc hậu. Người Tây Đức than thở phải gánh cái của nợ Đông Đức, đúng là cái của nợ, họ than nó vừa ngu vừa lười, đủ thứ thói hư tật xấu, thế mà trước đây thế giới đỏ khen lấy khen để Đông Đức văn minh nhất.

Nay Nam Hàn không muốn thống nhất với Bắc Hàn dù là trong hòa bình vì họ trông cái gương nước Đức, người Nam Hàn không muốn sống chung với anh nghèo đói miền Bắc vì họ sẽ phải nai lưng nuôi cái của nợ này. Miền nam VN trước 1975 có mức sống cao hơn miền Bắc cũng không muốn thống nhất với miền Bắc dù là trong hòa bình y như thực trạng của Nam Hàn với Bắc Hàn bây giờ, huống hồ là thống nhất trong sự áp bức của miền Bắc.

Chương 10. Đổi mới,

sự thực nói là đổi mới cho đỡ nhục, đỡ xấu hổ, đổi mới nói trắng ra là bỏ xã hội chủ nghĩa theo tư bản chủ nghĩa. Làm đổ bao nhiêu xương máu của cả hai miên Nam Bắc để tiến lên xã hội chủ nghĩa, nay thấy xã hội chủ nghĩa sai và chuyển sang tư bản thì biết ăn nói sao với nhân dân bây giờ.

Từ trang 339 tới trang 353 tác giả nói ông Trường Chinh là người đầu tiên khởi xướng đổi mới kinh tế, tháng 11/1986 ông đại diện cho đảng sang Moscow trình diện ông anh cả Gorbachev để xin cho VN đổi mới và được chấp thuận. Gorbachev còn khen VN đi xa hơn Nga trong tinh thần này.

Ngày 15/12/1986 trong kỳ Đại hội 6 này ba ông Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Lê Đức Thọ xin rút tên không ra ứng cử, trên TV ông Trường Chinh tuyên bố cho cả nước biết ông và Phạm văn Đồng, Lê Đức Thọ xin rút tên ra ứng cử chức Tổng bí thư. Ngày 15/12/1986 Nguyễn văn Linh được bầu làm Tổng bí Thư gọi là TBT đổi mới.

Như đã nói trên, năm 1989 tôi có được tiếp xúc với một ông cán bộ, giám đốc về hưu cho biết năm 1986, Gorbachev cử người sang Hà nội làm đảo chính “nhưng không cho đổ máu”, hư thực không rõ nhưng người dân đều nghĩ Liên Sô buộc CSVN phải đổi mới. Chuyện đổi mới hay nói khác đi là theo kinh tế tư bản là chuyện tất nhiên, muốn chết đói thi cứ tiếp tục con đường xã hội chủ nghĩa.

Kết luận

Nhìn chung tác giả có khuynh hướng đánh giá thấp kinh tế xã hội chủ nghĩa, Bên Thắng Cuộc nghiêng về kinh tế hơn là chính trị. Cuốn sách hiện được phổ biến ở hải ngoại nhưng không được phổ biến tại VN, nhiều người trong nước muốn được đọc nhất là thế hệ trẻ, đối với hải ngoại thì cũng không lấy gì làm lạ cho lắm. Theo ý kiến của một số người trong nước, cuốn sách cho thấy sự sai lầm của giới lãnh đạo CS sau ngày 30/4, họ đã bỏ lỡ cơ hội áp dụng kinh tế thị trường để cứu vãn tình hình suy sụp của đất nước.

Trước thế chiến thứ hai chỉ có một mình nước Nga theo Cộng sản từ 1917 tới 1945, Staline chủ trương chỉ áp dụng xã hội chủ nghĩa tại Nga trước đã, trái với Trosky, đối thủ Staline chủ trương tiến lên vô sản toàn thế giới. Trosky trốn sang Mễ Tây Cơ bị Staline cho người theo giết năm 1940. Năm 1945 Sô viết đánh Đức quốc xã rồi tràn qua Đông Âu lập nên một lô các nước CS tại đây. Bên Á châu, Sô viết đánh Nhật chiếm Mãn châu, Mông Cổ, Bắc Hàn dựng thêm vài nước CS và giúp Mao nhuộm đỏ Trung hoa. Tính tới 1975 trên thế giới có 17 nước xã hội chủ nghĩa nhưng nay rơi, rớt, rụng dần chỉ còn vài nước đếm trên đầu ngón tay. Nếu không có Thế chiến thứ hai thì chỉ có một mình nước Nga theo CS và bây giờ chế độ CS đã bị xoá tên

Từ đổi mới năm 1986 dẫn tới một cuộc cách mạng lớn tại Đông Âu đầu thập niên 90, trái ngược với cuộc cách mạng vô sản “nong trời nở đất” 1917. Các nước CS Đông Âu, Liên xô lần lượt bỏ chế độ Cộng sản trở lại chế độ tư bản của họ trước đây từ những năm 1945, 1917.

Nay le que còn sót vài nước CS đang ráng sức quay ngược bánh xe lịch sử được tí nào hay tí nấy

Ngạn ngữ ca dao bình dân thường nói:
“Khôn tới mấy cũng không ai khôn hơn được ông Trời”

Viết xong đêm giao thừa 2012
Chúc Mừng Năm Mới

© Trọng Đạt

© Đàn Chim Việt

http://www.danchimviet.info/archives/71294/ban-ve-cuon-ben-thang-cuoc-cua-huy-duc/2013/01

TAM73F
01-07-2013, 11:23 PM
Mường Giang lên tiếng về sách của Huy Đức .



“Bên thắng CUỘC”

Tôi cố tình viết chữ hoa và ghi đậm chữ “ CUỘC”.

Mục đích của bài này, tôi chỉ lưu tâm đến chữ “ CUỘC ‘ mà thôi.

Phần còn lại, đã có nhiều vị, từ nhiều góc cạnh khác nhau, trình bày rất độc đáo, rất vững chắc.

Các bài viết được nhìn từ điểm đứng của một sữ gia, từ chiến trường của một quân nhân cho đến hậu trường của một kinh tế gia …

Nói chung, đã quá đủ tài liệu thực để chứng minh rằng tác giả của “ bên thắng cuộc “ đã không viết “ sự thật “, hoặc cố tình viết sai lịch sử hoặc ông ta thực sự cố gắng nhưng còn quá non kém, thiếu soát.

Bà con đã biết rồi.

Phần này, tôi chỉ xin được phép bàn với quý vị về chữ: “ CUỘC”.

Theo tôi, chữ “ CUỘC ‘ trong tiếng Việt có thể được dùng và giải thích như sau:

1. CUỘC: ( mạo từ ).: cuộc di dân, cuộc đua xe,….

2. CUỘC; ( động từ).: Thi đấu tranh giải hơn thua, Cá độ nhau; Đánh Cuộc.

3. CUỘC: ( danh từ ): sự đánh cá, sự tranh giải hơn thua,

Theo tôi, tác gỉa dùng chữ CUỘC trong trường hợp này, hàm ý muốn nói rằng Miền Nam và Miền Bắc cùng giao tranh với nhau để giành phần thắng. Cuối cùng miền Bắc thắng . Miền Bắc đoạt giải, Miền Bắc thắng CUỘC, cho nên tác giả đặt tên cho quyển sách lấy tên “ bên thắng CUỘC “, tý muốn nói Miền bắc thắng CUỘC.

Dựa vào phần phân tích trên, chúng ta thấy rằng. tác giả đã nhận định sai lầm từ căn bản, trước khi viết quyển sách.

Quyển sách sai lầm từ cái tên nằm ngay trên bìa đầu.

Tác giả đã sai ngay từ “ tiền đề “ .

Nếu chịu khó nhìn sâu thêm chút nữa, chúng ta sẽ thấy tác giả rất khôn khéo. Tác giả cố tình đánh lạc hướng người đọc qua tựa đề của quyển sách. Tác giả muốn cho người đọc tự chấp nhận, tự thừa nhận là Miền Nam đã chính thức tham gia vào CUỘC đánh cá này. Kkhi đọc tựa đề

“ bên thắng CUỘC “. độc giả vô tình không để ý, đến…cái bẩy được khéo léo gài ngay từ trang bìa của quyển sách.

Phải chăng đây là cai “ ma lanh “ của những người đã được cộng sản nuôi dưỡng và hôm nay cho xuất trận.

Kính xin quý vị cùng với tôi bình tĩnh nhìn lại những gì đã thực sự xảy ra giữa hai miền Nam, Bắc trong suốt thời gian từ năm 1954 đến năm 1975.

Sách sử ghi lại và chính chúng ta cũng thấy tận mắt, rằng:

1. Miền Nam không hề “ ghi danh” tham dự để tranh giải “ dùng súng đạn để giết người “ – cái giải mà bên nào tiêu diệt được phía bên kia, là bên đó thắng CUỘC.

2. Giải đất Miền Nam từ Bến Hải đến Mũi Cà Mau và nhân dân Miền Nam không phải là phần thưởng mà hai bên Nam , Bắc đặt ra để đánh CUỘC. với nhau qua chiến tranh.

3. Miền Nam không hề có ý muốn đem cái “ sở hữu “ của mình đi ĐÁNH CUỘC với miền Bắc..

5. Miền Bắc đơn phương gây chiến, đem quân vào Miền Nam. Miền Nam chỉ tự vệ trên phần đất của mình. Miền Nam bị phải cầm súng để giữ nhà, bảo vệ dân của mình. Miền Nam không muốn gây chiến với Miền Bắc. Miền Nam không muốn CUỘC với Miền Bắc bằng súng đạn.

6. Như vậy, tuyệt đối không có “ trận tranh tài “ theo đúng nghĩa giữa hai đối thủ.

7. Không có tranh tài giữa hai đối thủ, thì không thể có CUỘC.

8. Không có CUỘC, thì không thể có “ bên thắng CUỘC” hay “ bên thua CUỘC.”

9. Tác giả đã sai từ khi chọn “ tiền đề “ để viết sách.

10. Vì vậy nội dung của quyển sách không còn giá trị.

Katumtran.


Viết về “Bên Thắng Cuộc” cuả Mường Giang
Posted on 03.01.2013 by saohomsaomai

Đừng tin những gì Huy Đức viết trong “ bên thắng cuộc “
mà chỉ cần nhìn VN sau 37 năm dưới ách thống trị của CSVN

Mường Giang

1-Kẻ thắng cuộc :

Năm 1969 Hồ Chí Minh chết, từ đó Lê Duẩn liên kết với Lê Ðức Thọ lập bè phái từ trung ương đảng tới tận quân đội, công an.. để nắm trọn quyền hành. Tháng 12-1976, Hà Nội họp đại hội đảng lần thứ IV. Dịp này Nguyễn Văn Linh (Mười Cúc) được bầu làm ủy viên thứ 12 bộ Chính Trị, còn Võ Văn Kiệt (Sáu Dân) đang làm Thành Ủy TP Sài Gòn, cũng được chọn làm ủy viên dự khuyết với Tố Hửu và Ðổ Mười. Riêng Nguyễn Hửu Thọ, Huỳnh Tấn Phát, Nguyễn Thị Bình.. trong Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam (MTGPMN) năm nào, cũng được giữ những chức vụ ‘ ngồi chơi sơi nước ‘.trong đảng

Thảm nhất có Trịnh Ðình Thảo, Lâm Văn Tết, Trương Như Tảng.. bị cho về vườn. Còn những thành phần đối lập cũ thời VNCH trong lực lượng thứ ba (LLTB) như Ngô Công Ðức, Lý Quý Chung, Lý Chánh Trung, Trần Thúc Linh, Nguyễn Hữu Hạnh, Dương Văn Ba, Hồ ngọc Nhuận.. được đảng giao cho Vũ Khiêu (bộ ngoại giao) chỉ dạy về cách làm chính trị XHCH, lòng trung thành với “ chủ nghĩa Mác-Lê “ để phục vụ tốt cho Hà Nội. Sau đó các tờ phản tỉnh của thành phần trên, được đảng công bố trên báo Ðại Ðoàn Kết, để làm gương cho thiên hạ về mặt thật của những trí thức “ đối lập “ của Miền Nam trước ngày 30-4-1975.

Vì CSVN vừa chiếm được miền Nam, nên cán bộ đảng từ trên xuống dưới đều tin tưởng vào tính ưu việt “ bách chiến bách thắng “ của chủ nghĩa Marx trước sự suy tàn của tư bản nhất là Hoa Kỳ. Vì vậy đảng “ Duẩn-Thọ “ nhất quyết đưa đất nước và dân tộc VN vào con đường tiên tiến của XHCN, để nắm vững chuyên chính vô sản với mục đích “ kiểm soát toàn bộ người dân cả nước “, từ tư tưởng, văn hóa cho tới kinh tế, xã hội. Tóm lại tất cả đồng bào cả nước (ngụy hay ta), từ đó coi như những con cá nằm trong rọ của bộ máy công an, được thiết lập chằng chịt như mạng nhện, tổ ong, từ trung ương tới tận các tổ dân phố và các công đoàn, đoàn thể phụ nữ, thiếu nhi..

Cũng từ đó đã phát sinh ra thói kiêu căng phách lối và ngạo mạn của các đỉnh cao trí tuệ tại bắc bộ phủ, mà lố bịch nhất là chuyện “ thủ tướng CSVN Phạm Văn Ðồng, kẻ đã ký bán Hoàng-Trường Sa cho TC năm 1958 “ trong hội nghị thượng đỉnh các quốc gia không liên kết vào tháng 8-1976 tại Tích Lan, đã công khai đe dọa và phỉ báng các nước Á Châu lân cận. Hậu quả trên, khiến chẳng còn ai muốn liên lạc và tiếp xúc với VC. Ðã thế Lê Duẩn còn ký với tổng bí thứ Liên Xô Brezhnev bản thông cáo chung về việc hợp tác và liên minh quân sự giữa hai nước. Ðể theo đuổi cuộc chiến mới, CSVN lai vay nợ của Liên Xô nhiều tỷ Mỹ kim tiền súng đạn, bom , mìn. Sau đó cho hạm đội Nga vào trú đóng tại Ðà Nẳng và Cam Ranh để trừ nợ.

Trong kế hoạch ngũ niên lần thứ hai (1976-1980), Nguyễn Văn Linh là người đầu tiên được đảng giao nhiệm vụ “ cải tạo kinh tế Miền Nam “, để bắt kịp kinh tế tiền tiến XHCN Miền Bắc trước tháng 4-1975. Kế tiếp là Ðổ Mười, Trần Văn Danh, Cao Ðăng Chiếm thay Mười Cúc.. nhưng tất cả đều thất bại vì tiến trình tập thể hoá kinh tế, nông nghiệp không thực hiện được theo chính sách đảng nghị quyết. Do người dân Miền Nam không chịu hợp tác nên lương thực bị thiếu hụt trầm trọng. Nhiều nơi kể cả vựa lúa đồng bằng sông Cửu Long phải ăn độn hay bị đói vì thiếu lương thực.

Tại Sài Gòn và các thành phố lớn của Miền Nam, qua hai đợt đánh tu sản mại bản , theo ám số X1-X2 do Ðổ Mười phụ trách, đã biến nền công kỷ nghệ phồn thịnh trước tháng 5/1975 của VNCH tê liệt và sụp đổ hoàn toàn. Ở miền Bắc các cơ sở kỷ nghệ nặng cũng bị thiệt hại trầm trọng qua cuộc chiến biên giới Việt Trung, khiến cả nước lâm vào cảnh thất nghiệp. Ðể cứu đói và ngăn chận cảnh hổn loạn, CSVN xuất cảng lao động tới các nước Ðông Âu và Liên Xô, bắt đầu từ đó. Ðã thế chiến tranh với Tàu và Kampuchia, càng lúc càng thảm khốc và kéo dài, làm cho ngân sách nhà nước trở nên thâm thủng, khiến nền kinh tế quốc doanh vốn đã èo uột, nay như chiếc xe không phanh phăng phăng lao nhanh xuống vực thẳm XHCN.

Ðất nước điêu tàn, dân chúng lầm than đói rách khổ sở nhưng đảng vẫn không nhận chịu thất bại để sửa đổi, vẫn cứ bè phái tranh dành chức vụ béo bở sau bức màn đỏ , cứ nhắm mắt trung thành với Mac-Lê, với chính sách kinh tế tập trung siêu việt. Rồi lại tiếp tục đổ thừa sự thất bại do “ tàn dư Mỹ-Ngụy “ phá hoại, để có cớ bắt giam những người chống đói chính sách đảng. Cuối cùng với quyết tâm “ xã hội chủ nghĩa hóa kinh tế theo Nga “ thi hào Tố Hửu “ một thời nổi tiếng với bài thơ ca tụng Stalin, được phong chức phó thủ tướng đặc trách kinh tế.

Tháng 3-1982 lại họp đại hội đảng lần thứ V trong cảnh suy sụp toàn diện tại VN. Lần này Võ Văn Kiệt trở thành ủy viên chính thức thứ 10 của bộ Chính Trị, giữ chức vụ chủ nhiệm ủy ban Kê Hoạch Nhà Nước. Trong khi đó Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Văn Linh .. lại bị loại khỏi bộ Chính Trị. Nổi nhất trong kỳ đại hội này là sự kiện đảng ban hành “ Bản Hiến Pháp Mới “ rập đúng theo khuôn mẫu bản hiến pháp củạ Liên Xô , từ cơ cấu tổ chức cho tới lối hành văn , với câu mở đầu thay vì “ Học tập tư tưởng Mao Trạch Ðông “, nay được đổi thành “ Trung Quốc là kẻ thù đầu đời và nguy hiểm nhất .. “.Ngoài ra đảng còn dựng tượng Lê Nin cao trên 5m tại Hà Nội. Nói chung đại hội đảng năm 1982, CSVN ÐỔI MỚI TƯ DUY “ BỎ TÀU ÐỎ THEO LIÊN XÔ “, tăng cường thêm quyền lực cho Lê Duẩn, Lê Ðức Thọ và bè nhóm thân Nga, mục đích chính chỉ vậy.

Trước cảnh khủng hoảng kinh tế cả nước, nhất là tại thành phố Sài Gòn có dân số đông nhất VN. Nên cả Nguyễn Văn Linh lẫn Võ Văn Kiệt, lần lượt trong chức vụ Thành Ủy đã tự cứu mình trước, bằng cách cho một số doanh nhân xé rào “ cơ chế tập trung và qui hoạch của đảng “, lập ra những công ty hợp doanh, làm ăn theo lối kinh tế thị trướng, mở đầu cho con đường Ðổi Mới Chính Thức sau này. Tuy nhiên việc làm ăn “ chui “ này cũng chỉ kéo dài hơn một năm, thì bị bộ Chính Trị gai mắt ứa gan vì cảnh “ trâu cột ghét trâu ăn “, nên đã ban hành nghị quyết số 01/NQ-TW ngày 14-9-1982, chỉ trích và kết tội những thành phần kinh doanh trên là đi trật đường hướng XHCN. Sự thật là thế đó, vậy mà Trần Trọng Thức qua bài viết “ Nhìn lại một chặng đường Ðổi Mới “ đăng trong Kiến Thức Ngày Nay số 314 ngày 1/5/1999 lại cuồng điều rằng “ Nếu không có sự quyết tâm, tích lũy kinh nghiệm của đảng qua nhiều chặng đường thử thách, đúc kết thành cương lỉnh .. “ thì làm gì có đổi mới kinh tế tại VN ?

Năm 1985 Tố Hửu đặc trách kinh tế lại ra lệnh đổi tiền làm cho tình trạng lạm phát tăng vọt tới 700% vì tiền Hồ mất giá trị, hậu quả đưa tới việc thi hào bị mất chức trong đợt cải tổ chính phủ vào tháng 6/1986.

Tại Liên Xô, năm 1982 Brezhnev chết báo hiệu sự sụp đổ gần kề của đế quốc Nga qua hai triều đại kế tiếp Andropov và Chernenko.. Tình trạng bi đát càng thêm thảm thê vì không có một biện pháp cải thiện nào được nhắc tới. Tháng 3-1985 Gorbachev lên làm tổng bí thư Liên Bang Sô Viết, trực diện với các nguy cơ kinh tế xã hội. Vì vậy để cứu đảng, cứu thân bắt buộc người lảnh đạo nước Nga phải Ðổi Mới bằng hai chính sách “ Cởi Mở (Glasnov) “ để bài trừ tham nhũng và “ Tái Cấu Trúc (Perestroika) “ để cứu kinh tế quốc doanh đang suy sụp.

Sau tháng 5-1975, CSVN không còn là chư hầu của Tàu đỏ mà lệ thuộc hẳn vàọ Liên Xô, nên Nga đã cung ứng hầu hết nhu cầu cho Hà Nội lên tới 97%. Về lãnh vực quân sự, Nga viện trợ cho CSVN hơn 1 tỷ rưởi USD hằng năm, kèm theo hàng chục ngàn cố vấn.. Do đó Gorbachev đã thông báo cho Hà Nội phải chuyển hướng để tự cứu và sinh tồn.. vì lúc đó chính Nga cũng đang trên đà sắp vỡ nợ. Nhờ cơ hội này, Nguyễn Văn Linh lại được đảng kêu về Bắc và cho vô lại bộ Chính Trị. Tháng 7/1986 đảng đưa ra nghị quyết chuẩn bị rút quân khỏi Kampuchia. Tháng 8-1986, đảng lại tuyên bố muốn nối lại bang giao với Trung Cộng và Thái Lan nhưng Tàu đỏ không thèm trả lời, lại cứ xua quân đánh chiếm liên tục đất đai của VN tại biên giới hai nước.

Lê Duẩn chết ngày 10-7-1986 nhưng thế lực của Lê Ðức Thọ vẫn còn nguyên vẹn, tuy nhiên vì thời cuộc diễn ra quá bật ngờ, liên quan tới sống chết giữa ba đảng CS Nga, Tàu và VN. Vì vậy trong cái thế không thể dừng được, nên Trường Chinh (thân Tàu đỏ), bị hạ bệ từ 1956 qua việc cải cách ruộng đất ở miền Bắc, được Thọ cho làm quyền tổng bí thư thay Duẩn. Tất cả đều là mệnh lệnh của Gorbachev, nhằm làm lợi cho Nga trong chính sách đối ngoại mua chuộc Tàu và làm vừa lòng Mỹ. Rồi Trường Chinh và nhiều cán gộc trong bộ Chính Trị lại phải sang chầu Liên Xô để gặp Gorbachev tại Hải Sâm Uy (Vladivostok) nhận chỉ thị. Từ đó đảng CSVN mới quay sang Ðổi Mới qua khẩu hiệu “ Ðổi Mới Hay Là Chết “.Dịp này, đảng lại phát minh ra một từ ngữ rất mới lạ, để ám chí chính sách “ Kinh tế Thị Trường “ . Ðó là “ Hạch Toán Kinh Doanh XHCH “.

Kế tiếp là màn diễn “ bộ ba Tho-Chinh-Ðồng từ chức vì tuổi gia “,để có cớ loại hẳn Võ Nguyên Giáp ra khỏi chính trường, tới chuyện ủng hộ Mười Cúc Nguyễn văn Linh lên làm tổng bí thư trong kỳ đại hội đảng lần thứ VI vào cuối năm 1986. Tóm lại năm 1982, CSVN họp đại hội đảng lần thứ V, kiên quyết bỏ Tàu theo Nga. Bốn năm sau (1986), trong nổi điêu tàn của CS Nga báo hiệu giờ thứ 25 sụp đổ, nên trong đại hội đảng lân thứ VI (12-1986) được nhóm họp với mục đích đổi mới tư duy “ Bỏ Nga Theo Tàu “ thế thôi.

Công cuộc Ðổi Mới coi như mở màn từ năm 1987. Lúc đó CSVN chỉ có Nga là đối tượng duy nhất để học hỏi nên hằng hằng lớp lớp cán gộc từ Linh tới Phạm Hùng, Nguyễn Quyết (quân đội) chen chân nhau sang chầu Mạc Tư Khoa. Vì không thể che dấu được sự thật, nên Linh xác nhận thất bại của hệ thống kinh tế quốc doanh và ra lệnh sửa đổi bằng “ kinh tế thị trường “ . Nhưng để không mất ưu quyền độc tôn, đảng gọi đó “ Kinh Tế Thị trường Theo Ðịnh Hứng XHCN “.Tuy Nguyễn Văn Linh ban hành lệnh Ðổi Mới nhưng Võ Văn Kiệt qua cố vấn của các chuyên viên kinh tế thời VNCH giúp, mới là người dám thi hành nhũng cải cách kinh tế táo bạo, mà mục đích chính là để được chia phần lớn lợi nhuận khi đứng làm “ ô dù “.Do sự cởi mở có chừng mực được thi hành, nên bắt đầu từ thập niên 90 nên kinh tế VN mới bắt đầu hồi phục và phát triển. nhất là trong lãnh vực nông nghiệp vì nông dân không còn bị bắt buộc tập thể hóa lao động và bán luá cho nhà nước với giá rẽ mạt.

Trước nguy cơ bị sụp đổ và tan vở như Ðông Ðức, Ðông Âu, Liên Xô.. nên bộ Chính Trị mở phiên họp khẩn cấp ngày 10-4-1990 để tìm lối thoát cứu đảng, cứu thân. Hầu hết các cán gộc có mặt đều đổ thừa cho đế quốc Mỹ, qua âm mưu thâm độc ‘ diễn biến hòa bình (dịch từ tiếng Tàu – He Ping Yan Biang . mà TC đã xài sau vụ thảm sát Thiên An Môn) ‘.Sau đó đảng nghị quyết bằng mọi giá, phải nối lại tình đồng chí với TC để bảo vệ CNXH. Tóm lại Ðổi Mới tại VN chỉ là sự góp nhặt từ cởi mở, để theo đó mà tái cấu trúc các sự kiện có liên quan tới kinh tế, ngoại giao như là hậu quả tất yếu của thời mở cửa đón nhận con buôn nước ngoài.

Giữa năm 1991, đảng lại dại hội lần thứ VII (1991-1996). Kỳ này Ðổ Mười làm tổng bí thư, Lê Ðức Anh chủ tịch nhà nước và Võ Văn Kiệt thủ tướng. Ngoài ra Phan Văn Khải, Nông Ðức Mạnh.. đều vào bộ Chính Trị. Trừ Kiệt và Khải tương đối cởi mở, hầu hết số cán gộc còn lại thuộc phe bảo thủ, nắm quyền quân đội và công an. Tuy nhiên vì không còn con đường lựa chọn nào để cứu đảng, trong lúc nguồn tài trợ từ Nga, Ðông Âu đã chấm dứt, nên bộ Chính Trị đành cắn răng ủng hộ ‘ đổi mới ‘.Kỳ này Mười Cúc bị loại ra khỏi trung tâm quyền lực.

Không ai phủ nhận những thành tích của Võ Văn Kiệt từ khi còn làm Thành Ủy Sài Gòn cho tới lúc giữ chức thủ tướng (1991-1997) qua công cuộc đổi mới. Câu hỏi được đặt ra là thành tích đó, thật sự ai được hưởng ? . Ngoài ra Kiệt chỉ đổi mới về kinh tế để có cơ hội chia chát hưởng lợi nhuận. Nhưng về lãnh vực chính trị, vẫn răm rắp tuân hành theo đường lối nghị quyết của đảng, đã được ghi trong bản hiến pháp mới năm 1992 ‘ VN tiếp tục độc đảng song song với chính sách ‘ kinh tế thị trường theo định hướng XHCN ‘.Ngoài ra điều 4 của HP trên còn xác nhận thêm ‘ đảng là đai biểu về quyền lợi của giai cấp công nhân, lao động và cả dân tộc theo chủ nghĩa Lê-Mark và tư tưởng HCM (thay Mao Trạch Ðông) ‘.

Hy vọng giữ chức thủ tướng thêm một nhiệm kỳ vào đại hội đảng kỳ VIII (1996-2000) , Kiệt đã gủi bản cáo chính trị ‘ tối mật ‘ về trung ương vào tháng 8-1995 với lập trường luôn ủng hộ ‘ độc đảng ‘.Nhưng sự nịnh hót trên không được phe bảo thủ để ý tới. Bởi vậy sắp đến kỳ đại hội đảng, Kiệt bị Ðổ Mười và Lê Ðức Anh chỉ trích nặng nề về công cuộc đổi mới và âm mưu diễn biến hòa bình. Nhưng kết quả bộ ba Mười, Anh, Kiệt vẫn được giữ chức cũ, Nông Ðức Mạnh (chủ tịch QH), Phan Văn Khải, Trần Ðức Lương (phó thủ tướng). Riêng Nguyễn tấn Dũng được vào bộ Chính Trị (13) cũng giữ chức phó thủ tướng).

Tháng 11-1996, Lê Ðức Anh bị sốt xuất huyết nảo, sau đó bị liệt nữa thân. Trước khi về vườn, Anh dựa vào vấn đề tuổi tác kéo theo kẻ thù không đội trời chung của mình là Kiệt cùng từ chức vào tháng 9-1997. Lương được thế chức Anh, còn Khải làm thủ tướng thay Kiệt. Cũng từ đó Võ Văn Kiệt dần dần bị thất thế dù trên danh nghĩa vẫn là cố vấn. Trong khi đó Ðổ Mười và Lê Ðức Anh có nhiều bè phái, nên vẫn còn ảnh hưởng mạnh mẽ trong bộ Chính Trị và Ban Thường Vụ kéo dài tới nay. Ðó là lý do khiến Kiệt bất mãn nên đã viết một lá thư phổ biến ra hải ngoại, về vụ Nguyễn Khoa Ðiềm cấm báo chí trong nước, không được phổ biến bài viết của Kiệt nói về cuốn hồi ký của Lý Quý Chung. Chỉ vậy thôi mà báo chí hải ngoại đã bốc Kiệt lên tận mây xanh, còn phong chức là Ðặng Tiểu Bình gì gì đó, thật là hết ý.

Ðổi mới là vậy đó nhưng Trần Bạch Ðằng (Tư Ánh-Trương Gia Triều), một trong những cố vấn của Võ Văn Kiệt, vào cuối năm 1996 đã cuồng điệu khi nhân danh cho đảng CSVN viết gủi thiên hạ ‘ bản thông điệp của thế kỷ XXI ‘ đại ý xác quyết rằng cái lớn nhất của thế kỷ XX tại VN, đó là sự hoán chuyển vị trí từ nước thuộc địa sang độc lập, dân nô lệ sang tự do và quốc gia đoí nghèo sang quốc gia chắc chắn sẽ giàu mạnh ‘.Tiếc thay nay cả Võ Văn Kiệt lẫn Trần Bạch Ðằng đều chết, nên không thấy được sự khủng hoảng về kinh tế lẫn chính trị tại VN từ đầu năm 2008, hậu quả tất yếu của cái gọi là ‘ Ðổi Mới Tư Duy’ với mục đích kinh tài cứu đảng và làm giàu cho tư bản đỏ, mà ai cũng thấy . Ngoài ra dân đói cũng kệ, nước sắp mất về Tàu đỏ.. có sao đâu, miễn đảng ta đời đời độc tôn và bền vững là đủ.

Sau khi VNCH bị sụp đổ,chẳng những tất cả Quân,Công, Cán, Cảnh của Miền Nam bị trả thù, cọng sản Hà Nội còn tận tuyệt hủy diệt các tầng lớp tư sản qua tội danh gán ghép, chụp mũ, bịa đặt cho mọi người là bóc lột, phồn vinh giả tạo, nguy dân.. Tại Ðại Hội đảng lần thứ IV vào tháng 5-1975, Lê Duẩn đã vênh váo tuyên bố rằng, từ nay người VN sẽ đi trên thảm vàng, đồng thời đuổi kịp rồi qua mặt Nhật Bản trong vòng 15 năm tới. Trên thực tế ai cũng biết trước tháng 4-1975, Bắc Việt chỉ có hai công trình vĩ đại nhất là Lăng Hồ Chí Minh tại Ba Ðình Hà Nội và Khách sạn quốc tế trên bờ Hồ Tây, do Fidel Castro của Cu Ba xây tặng. Trong lúc đó tại VNCH, đâu đâu cũng có những cơ sở kỹ nghệ nặng và nhẹ, đều được trang bị máy móc mới và tối tân, nhất là các ngành dệt, điện, lắp ráp các loại hàng sản xuất tiêu thụ. Khi VC vào, đã tận tình vơ vét máy móc đem về Bắc, ra lệnh cho nhiều nhà máy ngưng hoạt động hay biến thành quốc doanh, hữu danh vô thực.

Song song với kế hoạch trả thù và tận diệt các tầng lớp trên, VC còn bày thêm quốc sách kinh tế mới vào cuối năm 1975, để đuổi hết số gia đình có liên hệ tới chế độ VNCH, đang sống tại Sài Gòn và các tỉnh thành, đi lao động canh tác tại rừng sâu, núi cao, ma thiêng nước độc. Kế hoạch thâm độc này, vừa tống khứ được những thành phần còn lại mà VC đã xếp loại nguy hiểm, sau khi chồng con thân nhân của họ đã bi đảng gạt vào tù. Có như vậy, VC mới chiếm được nhà cửa ruộng vườn và các tiện nghi của Miền Nam, để phân phối cho cán bộ miền Bắc, lúc đó chỉ có súng đạn, tăng pháo và mớ lý thuyết của Mác-Lê-Mao-Hồ mà thôi.

2-Kẻ thua cuộc :

Ai đã từng là tù nhân của VC , dù có ở trong các trại tù tại miền Nam hay bị đầy ải ra vùng biên giới Việt Bắc, đã bị giặc cầm giam lâu hay mau, chắc hẳn sẽ chẳng bao giờ quên nổi những đau đớn về vật chất và nhất là sự tủi nhục tinh thần, khi bị bọn VC gọi chúng ta là “ ngụy quân, ngụy quyền, là những đống rác bẩn thỉu, cặn bã của xã hội, đánh giặc thuê cho Mỹ, Pháp, Nhật..”.

Ai đã từng bị VC cướp của, cướp nhà, cướp vợ con, bị đày đoạ lên tận miền rừng núi để phát triển kinh tế mới. Ða số đã ngã quỵ vì không chịu nổi mưa nắng, cùng cảnh ma thiêng nước độc, bệnh sốt rét rừng, ghẻ lở, kiết lỵ.. mà không có thuốc uống. Cuối cùng những người còn sống, kiệt sức vì đói bệnh, nên đã bỏ rừng chạy ngược về thành. Họ đã trở nên vô gia cư và ở bất cừ nơi nào, kể cả nghĩa địa, gầm cầu, chùa miễu.. ăn sống, phó mặc cho định mệnh và bọn công an, tới hốt bắt, đưa lên lại vùng kinh tế mới, rồi họ lại về.Rốt cục huề cả làng, và càng ngày càng có nhiều người vô gia cư sống khắp mọi nẻo đường đất nước, trong xã nghĩa thiên đường.

Chắn chắn những thành phần trên, nếu may mắn bằng mọi lý do gì, nay tới được bến bờ tự do và được sống tạm trên mọi nẽo đường thế giới, chẳng ai có thể vô tâm để quên kiếp đời ‘ Tị Nạn Việt Cộng ‘ trăm đắng ngàn cay, biển hờn trời hận, chỉ có thể đầu thai lần khác , họa chăng mới xóa nổi vết nhơ của Dân Tộc VN trong giòng lịch sử cận đại. Bởi vậy mấy năm trước, VC đã dùng quyền lợi để yêu cầu chính quyền Mã Lai, Nam Dương.. phá bỏ các Tượng Ðài kỷ niệm Thuyền Nhân VN đã bỏ mình trên biển Ðông, khi trốn chạy khỏi thiên đàng xã nghĩa, tại các trại Tị nam Việt Cộng. Hành động dã man này của bọn đầu sõ Bắc Bộ Phủ, chẳng những không làm ai khiếp sợ, trái lại còn bị Cộng đồng Người Việt Tị Nạn Cọng Sản khắp thế giới thêm khinh ghét , khiến chúng đi tới đâu cũng bị mọi người tẩy chay và biểu tình đã đảo.

-AI GÂY RA CHIẾN TRANH, ÐỂ MỸ RẢI CHẤT ÐỘC MÀU DA CAM ?

Sau khi được Lào và Kampuchia đồng thuận, ngày 19-5-1959 Hồ Chí Minh nhân danh Trung Ương Ðảng VC, ra lệnh mở đường rừng Trường Sơn và đường biển, để chuyển quân và vũ khí của Nga-Tàu và khối Cộng Sản, vào miền nam xâm lăng VNCH. Con đường mang bí danh 559 do Võ Bẩm khai phá đầu tiên. Ðường gồm ba giai đoạn, đầu tiên là đường bô, gùi thồ. Từ năm 1964-1971 giai đoạn cơ giới hóa. Từ 1971-1975, thành xa lộ đất với đủ cầu cống và ống dẫn dầu. Song song còn có đường biển 759 nhưng chỉ hoạt động thời gian ngắn thì dẹp, vì bị Hải Quân Hoa Kỳ và VNCH ngăn chận. Ðể hoàn thành giấc mộng xâm lăng, từ năm 1964 Ðồng Sĩ Nguyên thay thế Ðinh Ðức Thiện và Phan Trọng Tuệ, chỉ huy đường 559. Tại đây, VC luôn duy trì 120.000 bộ đội chiến đấu, gồm 8 Sư đoàn bộ binh, 10.000 nam nữ Thanh Niên Xung Phong và 1 Sư đoàn phòng không của Bộ TTM biệt phái.

Năm 1973 sau hiệp ước ngưng bắn, VC công khai di chuyển quân và vũ khí đêm ngày trên đường. Bỏ cung trạm, hằng sư đoàn lính và xe cộ, di chuyển thẳng từ Bắc vào Nam. Trước kia muốn hoàn thành một chuyến đi, phải mất 4 tháng. Từ năm 1973-1975, chỉ cần 12 ngày. Phụ trách chuyên chở, VC thành lập 2 Sư đoàn vận tải , dành cho Ðoàn 559 với hơn 10.000 xe cộ đủ loại. Nói chung tới đầu năm 1975, VC đã xây dựng được con đường rừng dã chiến Trường Sơn, xuyên qua Lào, Nam VN và Kapuchia dài 16.700 cây số, cộng thêm 1500 km rải đá, 200 km tráng nhựa.

Song song có 1500 km ống dẫn dầu, 1350 km đường dây truyền tin , 3800 km đường giao liên và 500 km đường sông. Theo Ðồng Sĩ Nguyên, đã có hơn 19.000 người chết và hơn 30.000 khác bị thương tại đây nhưng bi thảm nhất là thân phận những người con gái trong lực lượng Thanh Niên Xung Phong, cũng như Ðại Ðội Pháo Nữ Ngư Thủy của tỉnh Quảng Bình. Họ vì sợ chế độ hộ khẩu, công an và tem phiếu thực phẩm, nên hy sinh cho đảng, tiêu phí cả một đời con gái tuổi trăng tròn, dưới mưa bom trời đạn. Rốt cục ngày VC đại công cáo thành, chiếm trọn được của cải vật chất miền Nam. Theo Huỳnh văn Mỹ, văn công đảng viết trên báo, thì những kẻ may mắn còn sống sót, sau khi nhận được bằng khen là chiến sĩ gái xuất sắc, những cô gái quê miền Bắc, đa số vào chùa làm sư nữ, riêng những người làng quê xóm biển Quảng Bình, thì sống goá bụa trọn đời, vì sau cuộc chiến , ai cũng già nua đen đũi, thì có ma nào dám ngó ?

Chưa hết đâu, chẳng những thanh niên nam nữ phải ra tuyền tuyến hy sinh cho đảng, mà các bà mẹ cũng phải hy sinh. ‘ Mẹ đào hầm , mẹ đào hầm từ lúc tuổi còn xanh, nay mẹ đã phơi phới tóc bạc mà vẫn cũng phải đào hầm dưới bom đạn’. Ðó là một đoạn trong bài vè tuyên truyền của đảng . Từ năm 1956 ngay khi mở lại cuộc chiến xâm lăng tại miền nam, Hồ Chí Minh thay vì di tản dân chúng tại làng Vĩnh Mốc, thuộc quận Vĩnh Linh, bên kia cầu Hiền Lương, tỉnh Quảng Trị, thuộc khu phi quân sự, để đồng bào có thể tránh được bom đạn vô tình của cả hai phía.

Nhưng không Hồ đã bắt dân chúng phải bám trụ tại đây, biến cả làng Vĩnh Mộc thành địa đạo, ăn, ngủ, sinh sống và chết ngay trong lòng đất. Có vậy mới dòm ngó được biển Ðông, Cửa Tùng và tiếp tế cho du kích bộ đội hoạt động tại Cồn Cỏ sát nách. Theo một số du khách xuống thăm địa đạo Vĩnh Mốc, thì chỉ mới sống ở địa ngục trần gian có 15 phút, mà ai cũng đã ôm ngực khó thở. Vậy mà Hồ và đảng, bắt ép dân làng phải sống dưới nhiều năm, đến độ sinh được 17 trẻ trai gái. Cuộc sống hiện thực như vậy, không sinh quái thai, dị tật hay mang hận bẩm sinh, thì đó mới là chuyện lạ trên đời.

Theo tài liệu, thì làng Vĩnh Mốc có diện tích hơn 3km2 mà 1/3 là địa đạo. Nơi này truớc 1975, là chỗ sinh sống của 237 gia đình với hơn 1196 nạn nhân. Ðã hứng chịu 9680 tấn bom đạn vì đảng không cho di tản, phải sống chui trong lòng đất suốt 600 ngày đêm. Cũng tại đây qua những tấm bia thịt, VC đã chuyển đươc vào nam 3350 tấn hàng hóa và 11.500 tấn hàng cho bộ đội , trên đảo Cồn Cỏ.

Khác với Vĩnh Mốc nằm ngay bờ biển, địa đạo Củ Chi nằm dưới lòng đất thuộc các khu rừng già Hó Bò, Bời Lời, Bến Súc, Thanh Ðiền.. nhưng không liên tục mà riêng rẽ đứt đoạn và gần như có đủ trong 15 xã của quận Củ Chi như Phú Mỹ Hưng, An Phú, An Nhơn Tây, Nhuận Ðức, Trung Lập, Phú Hòa Ðông, Tân Thạnh Ðông, Trung An, Phước Vĩnh Ninh, Phước Thạnh, Phước Hiệp, Thái Mỹ, Tân Thông Hội, Tân Phú Trung và Tân An Hội. Nói chung điạ đạo Củ Chi đã có thời kỳ chống Pháp.

Bắt đầu năm 1960, cục R quanh quẩn đóng tại Tây Ninh sát biên giới Việt Miên, nên các hầm hố trong địa đạo tại Củ Chi được bới mốc sửa sang trở lại, để tiện cho cán bộ đảng trốn và tẩu thoát, khi có pháo kích, giội bom hay hành quân càn quét. Vì hầu hết dân chúng vùng này đều về an cư lập nghiệp trong vùng quốc gia, nên không được đảng nhắc tới trong danh sách nạn nhân chất độc màu da cam. Ngoài ra tại An Thới, Trảng Bàng Tây Ninh cũng có một địa đạo nhưng không quan trọng. Trên đảo Phú Quốc, VC cũng đào một con đường hầm dài từ trại Tù Quân Cây Dừa ra biển, để vượt ngục. Tất cả đều thấm máu người, lót đường cho đảng được giàu có, tỷ phú như ngày nay.

Nhưng éo le và bi thảm nhất vẫn là đồng bào Quảng Trị, khi bị lịch sử chọn làm nơi đối đầu bom đạn, khiến cho người dân của cả hai phe, phải gánh chịu biển lệ, núi xương, sông máu và trời sầu hận khổ. Những địa danh một thời long trời đất lở như Hiên Lương, Bến Hải, Vĩnh Mốc, Cồn Cỏ, Cổ Thành, Quốc Lộ 9, Khe Sanh, Caroll, Tà Cơn, Dốc Miếu, Cồn Tiên và nhất là con đường sông máu mang tên Ðại Lộ Kinh Hoàng, ngàn năm muôn thuở sống mãi trong Việt Sử, nói lên một tai kiếp của dân tộc, do Hồ và đảng VC cõng rắn về cắn gà nhà.

Cả con sông Thach Hãn hiền hòa khả ái cũng đầy vết bom dạn, ngay từ đầu nguồn qua các nhánh khe Tà Lụ, Ba Lòng, Ái Tử, Vĩnh Phước, Vĩnh Ðịnh, Bích La, Bến Hải và Triệu Hải, trước khi chảy vào biển Ðông. Cổ thành Dinh Công Tráng một di tích lịch sử, có từ năm 1823 thời vua Minh Mạng, cũng là nơi chứng kiến bom đạn và mạng người lá rụng của hai phía, trong 82 ngày đêm giựt dành trong năm 1972. Rốt cục những người lính Dù,TQLC, BDQ, Thiết Giáp, SD1,2,3 và ngay cả DPQ, NQ Quảng Trị đã chiến đấu liên tục, để cắm lại ngọn cờ quốc dân, màu vàng 3 sọc đỏ trên nóc cổ thành thân yêu, cho tới tháng 4-1975 mới lọt vào tay giặc Cộng. Dân chúng sống lầm than khổ ải như thế, thì đâu cần phải bị hội chứng chất độc màu da cam, da vàng.. mới bị quái thai, bạo bệnh như VC tuyên truyền , để đòi tiền bồi thường.

-PHONG TRÀO VƯỢT BIỂN , TỊ NẠN CỌNG SẢN TÌM TỰ DO (4/1975-2006) :

Ðầu tháng 4-1975, Người Mỷ đã bắt đầu chạy khỏi Nam VN bằng chuyến bay định mệnh, đưa 250 trẻ mồ côi và 37 nhân viên của Dao đi theo săn sóc. Nhưng chiếc C5 đó đã bị tai nạn, chỉ còn 175 em sống sót với một số người lớn may mắn. Tai nạn này đã báo trước những thảm kịch sắp tới cho làn sóng người bỏ nước ra đi vì không muốn sống chung với rợ Hồ, giết người cướp của.

Ngày 15-4-1975, thượng viên Hoa Kỳ thông qua đạo luật, cho phép 200.000 dân tị nạn Ðông Dương, được vào sống trên đất Mỹ. Song song, chính phủ Mỹ cũng mở chién dịch Frequent Wind tại Sài Gòn, để di tản các công dân Mỹ và 17.000 người Việt có liên hệ. Máu lệ và thảm kịch VN đã khơi nguồn từ đó, vào những ngày cuối tháng 4-1975, khi ngàn ngàn vạn vạn người với đủ mọi phương tiện, tiến ra biển Ðông, để mong được Ðệ Thất Hạm Ðội cứu vớt những chỉ tới ngày 2-5-1975 thì chấm dứt. Tóm lại từ tháng 5-1975 tới bây giờ, người Việt bỏ nước ra đi để tìm tự do và đất sống, hoàn toàn chấp nhận may rủi “ một sống chín chết “, trong hoàn cảnh bơ vơ tự cứu. Do trên hầu hết những người đến được bờ đất hứa, đã phải trả một giá thật đắt, trong đó một dạo có hằng trăm ngàn câu chuyện, bi thảm não nùng của thuyền nhân VN, bị HẢI TẶC THÁI LAN cướp giết, trôi giạt vào hoang đảo và đã ĂN THỊT NGƯỜI lẫn nhau để mà sống.

Sau khi cưỡng chiếm xong VN, đảng Hồ và đảng Mao trở mặt, nên VC đã quy tội cho Ba Tàu Sài Gòn-Chợ Lớn là mối đe dọa, rồi đòi Trung Cộng phải qua hốt hết 1,2 triệu người Việt gốc Hoa về nước. Sự kiện được Tàu Cộng chấp nhận, phái hai chiến hạm tới các hải cảng VN để nhận người. Nhưng đến cho có mặt, chứ Tàu Cộng đâu có ngu, lãnh đám dân nghèo này về nước đê nuôi ăn, vì vậy nửa đêm nhổ neo rút cầu, âm thầm về nước. Sáng ngày 24-3-1978 trên khắp các nẻo đường Sai Gòn-Chợ Lớn, bổng xuất hiện rất nhiều xe vận tải, chở công an, bộ đội và hằng ngàn thanh niên nam nữ đeo băng đỏ trên tay áo. Theo đài phát thanh của VC thông báo, thì đây là chiến dịch “ Ðánh Tư Bản -Diệt Thương Gia “.Trước đây vào sáng ngày 20-3-1978, tại Chợ Lớn, cũng đã có một cuộc xô xát, giữa trăm người Hoa và công An VC phản đối bắt bắt lính, bắt đi kinh tế mới và đòi được trở về Tàu, sống với Trung Cộng. Nhưng lần này, cuộc bố ráp qui mô không phải để bắt người Hoa chống đối hôm trước, mà là xộc vào từng nhà,cùng các cửa tiệm, để kiếm tiền đôla và vàng cất dấu, cũng như kiểm kê tất cả hàng hóa kể cả cây chổi, ngoại trừ hình “ bác “ và lá cờ “ đảng “, máu đỏ sao vàng. Nghe nói lần đó, đảng đã hốt của Người Hoa gần 7 tấn vàng và cả mấy chục bao bố tiền đô Mỹ, khiến cho mấy chục người uất hận phải tự tử chết. Vậy là đảng đã ba bước nhảy vọt, chiến thắng tư bản chủ nghĩa, bước lên thiên đàng xã nghĩa ưu việt. Cũng từ đó đã có trên 250.000 Hoa kiều phải bỏ nước ra đi và theo thống kê của Cao Ủy Tị Nạn năm 1983, trong số này có trên 50.000 đã chết trên biển vì sóng gío và hải tặc Thái Lan.

Sau ngày 30-4-1975 khi Miền Nam bị VC Hà Nội cưởng chiếm, thì Biển Ðông đã trở thành cửa ngỏ để đồng bào vượt thoát tìm tự do. Nhưng đồng thời biển cũng đã biến thành hỏa ngục và trên hết, đảng VC đã thưc hiện được công trình vĩ đại nhất trong Việt Sử. Ðó là KỸ NGHỆ XUẤT CẢNG NGƯỜI, từ cho thuyền nhân vượt biển chính thức, tới các chương trình ra đi có trật tự (ODP), hồi hương con Mỹ Lai và Mua Vợ Bán Chồng giả. Tất cả các nghiệp vụ trên, đều giúp cho tập thể lãnh đạo đảng giàu to nhờ thu vào được nhiều vàng, tính tới cuối năm 1989, đảng thu vào chừng 3.000 triệu mỹ kim, con số nhìn vào thấy rởn tóc gáy nhưng lại là sự thật. Bởi vậy đâu có ngạc nhiên, khi biết xã nghĩa VN, là một trong những quốc gia nghèo nhất thế giới, lại có nhiều tỷ phú đứng hàng đầu nhân loại.

Theo sử liệu thì năm 1978 là năm VC chính thức trục xuất người Hoa ra biển. Ðây cũng là thời gian đảng xuất cảng người nhiều nhất, mà theo thống kê của Cao Uỷ Tị Nạn, số người tạm trú tại các Trại khắp Ðông Nam Á, lên tới 292.315 người. Cũng theo tài liệu của Hồng Thập Tự Quốc Tế, thì từ năm 1977-1983 đã có khoảng 290.000 người đã chết hay mất tích trên biển Ðông.

Ngày 15-1-1990 khi mà Mỹ chuẩn bị bãi bỏ lệnh cấm vận và lập bang giao với VC, thì tại vùng biển Nakhon Si Thammarat, có 11 thi thể PHỤ NỮ VIỆT NAM, tất cả đều trần tuồng thê thảm, trôi tắp vào bờ. Theo Thiếu tá cảnh sát Thái Chumphol, người có trách nhiệm lập biên bản khám nghiệm, cho báo chí biết, thì tất cả các nạn nhân, có tuổi từ 18-20. Họ bị giết sau khi bị hải tặc Thái Lan hãm bức nhiều làn. Ðây cũng chỉ là một trong ngàn muôn thảm kịch máu lệ của thân phận VN, từ khi VC cưỡng chiếm được đất nước. Ðã có hằng triệu người chết trong lòng biển, khi tìm tới những địa danh Songkhia,, Pulau Tanga, Pulau Bidong, Galang.. Có nhiều cái chết của thuyền nhân thật tức tưởi và oan khiên, mà không bút mực nào viết cho nổi, chẳng hạn như Tàu của Chủ Khách Sạn “ Lộc Hotel “ ở An Ðông, chở trên 500 người, đi bán chính thức nhưng khi tới Gò Công thì bị gài bom nổ, chết sạch chỉ có tài công và 3 người may mắn sống sót. Tàu Lập Xương di bán chính thức ngày 22-1-1979, chở 200 người, cũng bị gài bom nổ ngoài biển, chỉ còn một vài người may mắn sống sót được Tàu Panama cứu đem vào trại Tị Nạn. Ðây cũng chỉ là một vài chuyện nhỏ trong ngàn muôn thảm kịch mà thuyền nhân, đã chịu từ khi phong trào vượt biển bùng nổ vào d0ầu năm 1977-1989.

Người vượt biển tìm tự do, ngoài sóng gió bão tố bất thường không biết trước, còn chịu thêm cảnh săn đuổi của công an, bộ đội biên phòng và ghe tàu đánh cá quốc doanh có trang bị súng máy và súng cá nhân. Nhưng hãi hùng nhất vẫn là Nạn Hải Tặc Thái Lan. Bọn này rất hung ác, tàn bạo, sau khi chận bắt thuyền vượt biển, chúng cướp giựt hết tất cả tài sản, đánh đập mọi người, hãm hiếp phụ nữ và bắn bỏ những ai muốn trốn hay chống lại. Sau đó để phi tang, chúng đốt thuyền cho chìm, giết hết đàn ông và bắt đem theo phụ nữ, hành lạc cho tàn tạ và đem về đất liền bán cho các động đĩ.

Câu chuyện của một chiếc tàu vượt biển lênh đênh sau 32 ngày bị hải tặc Thái Lan đánh cướp, chỉ còn có 52 người sống sót, thì gặp được Chiến Hạm USN.Dubuque, do Ðại Tá Alexander chỉ huy, nhưng bị từ chối không cứu vớt, khiến cho số người trên chết gần hết. Những người sống sót phải ăn thịt bạn bè để cầu sinh. Viên Ðại Tá Mỹ vô nhân đạo trên, bị Bộ Hải Quân Mỹ lột chức và truy tố ra Tòa Quân Sự.

Cũng do hằng ngàn câu chuyện đứt ruột của người vượt biển tìm tự do, mà nhân loại ngày nay có thêm một danh từ độc đáo “ Boat People “, giống như trước kia người Do Thái, qua cuộc hành trình tìm đường về đất hứa, cũng đã làm nảy sinh danh từ “ Holocaust “.Tuy nhiên, nếu đem so sánh, kể cả chuyện người Do Thái bị Ðức Quốc Xã tàn sát trong thế chiến 2, thì thảm kịch vượt biển của người VN trên biển Ðông, vẫn bi đát hơn nhiều.

Ngày nay, VC lại đem tình thương nhớ quê hương VN ra khuyến dụ người tị nạn, mong mọi người hòa hợp hòa giải, xóa bỏ hận nước thù nhà. Nhưng VC đã lầm, cho dù đã có nhiều người tị nạn trở về VN nhưng thực tế hầu hết chỉ vì gia đình. Sau đó ai cũng quay lại miền đất tự do, để chờ một ngày chính thức được theo sau gót voi của Quang Trung Ðại Ðế về giải phóng Thủ Ðo Sài Gòn-Huế-Hà Nội. Ngày đó chắc không xa, vì hiện nay cả nước đều biết chế độ cọng sản đã sụp đổ toàn diện, từ ý thức hệ, lãnh đạo, kể cả huyền thoại Hồ Chí Minh, cho tới đời sống tinh thần, kinh tế, xã hôi. Chính sự xét lại của đảng, đã minh chứng sự sụp đổ trên.

Thân phận người Thuyền Nhân VN là thế đó, tại sao ngày nay lại có một số người đòi bỏ danh từ ‘ Ti Nạn Việt Cộng ‘ ? , để đồng hóa chúng ta thành kẻ di dân vì miếng cơm manh áo, trong lúc đó thật sự chúng ta chỉ bỏ nước ra đi để tị nạn chính trị, vì không thể nào sống nổi dưới chế độ cầm thú bất nhân vô tổ quốc của VC.

-TỪ CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT TỚI CƯỠNG ĐOẠT ĐẤT VƯỜN CỦA ĐỒNG BÀO :

Trên đời này đã không có cái gì đáng để gọi là tất yếu cả, giống như lịch sử được hoàn thành, chẳng qua cũng chỉ nhờ vào sự bất ngờ mà tạo nên những sự kiện. Bởi vậy nếu năm 1945 không có sự xuất hiện của Hồ Chí Minh và Ðảng Cộng Sản, thì chắc chắn Dân Tộc Việt đã thoát được cảnh núi xương sông máu và sự chậm tiến suốt 80 năm qua, khi phải sống dưới ách thống trị của chủ thuyết Mác-Lênin, được đảng ngụy trang qua cái gọi là ‘ tư tưởng HCM ‘.Kể làm sao cho hết được những thảm kịch VN trong thiên đàng xã nghĩa ? sau khi Hồ và đảng đã cưởng đoạt được chính quyền.

Tóm lại VN ngày nay trong xích xiềng nô lệ của đảng, đã trở thành một xã hội trộm cướp phi luân, từ trong cung đình ra tới hè phố mà thủ phạm không ai khác hơn là cán bộ, công an và các thành phần xã hội đen, đã và đang công tác mật thiết với đảng cầm quyền. Ðó chẳng phải là sự nghịch lý hay sao ?, vì cả nước ngày nay đâu có khác gì một nhà tù mà cai ngục là mạng lưới công an đen nghịt vây bũa. Do đó để sống còn, cả nước đã học theo guơng đảng nói láo và lừa bịp lẫn nhau kể cả người thân trong gia đình, đảng đoàn và ngoài xã hội. Trong hệ quả tất yếu của sinh mệnh, mọi tầng lớp đồng bào nghèo nhất là giới thanh niên chỉ còn biết buông xuôi tương lai, bê tha cuộc sống để tự giết mình quên đời. Tất cả mọi sự đổ vở của căn nhà văn hiến VN bao đời, cũng đều do chế độ và chủ nghĩa CS phá sập hay bôi lọ xuyên tạc những quan niệm, truyền thống nếp sống luân lý của dân tộc, để thay vào đó bằng mớ luận thuyết sặc mùi đấu tranh giai cấp Nga-Tàu, nhằm gây chia rẽ mọi người để đảng thao túng cai trị.

Ðó chính là những đóng góp và cái được gọi là tinh thần vô sản ưu việt của đảng CSVN trong dòng lịch sử dân tộc, mà Trần Bạch Ðằng trước khi chết đã to miệng bảo rằng thực thể VN đang thành tựu trong sự phồn vinh ? . Nhận xét trên thật đúng nhưng chỉ dành cho đảng mà thôi vì trong lúc dân nghèo mạt rệp thì chưa lúc nào đảng giàu bằng lúc này, qua nguồn tiền của tư bản đổ vào ào ào như nước chảy, cộng với tham nhũng và tiền cướp giựt từ đất đai vườn ruộng của người dân cả nước, đã giúp các giai cấp lãnh đạo chính quyền chỉ một sớm một chiều, từ bần cố nông trở nên địa chủ, phú nông và hàng thượng lưu trưởng giả nhất trong xã hội đương thời. VN từ ngày lập quốc tới nay vẫn dựa vào ‘ nông, công và thương nghiệp ‘ để mà sinh tồn mặc dù địa vị của người sĩ phu trí thức được đứng đầu và nông gia chiếm tới 85% dân số cả nước. Chính nhờ vào nền kinh tế tự túc có tính cách gia đình này, mà VN ngay thời kỳ chiến tranh hay bị Pháp đô hộ, vẫn nằm ngoài danh sách 20 quốc gia nghèo đói trên hoàn vũ, trong lúc đó dưới sự hỗn mang của chế độ ‘ công tư sản lẫn lộn ‘ , nước ta bị các cơ quan quốc tế tài trợ như IMF, WB.. xếp vào số 10 nước thiếu ăn, tệ mạt nhất thế giới “ dù mang tiếng là nước đứng thứ hai hiện nay xuất cảng nhiều gạo “

Giữa lúc cả nước vẫn coi cái ăn là điều quan trong của kiếp người, thì đảng lại đốt giai đoạn một trăm năm lạc hậu, xóa bỏ cái nền kinh tế tự túc của dân tộc bao đời, để thay thế vào những bước nhảy vọt giống như Mao Trạch Ðông từng làm thuở nào, qua cái gọi ‘ công nghiệp hóa, hiện đại hóa ‘ nhưng thực chất là thừa cơ làm thêm một vụ ‘ cải cách ruộng đất ‘ như đã làm trên đất Bắc, để thu gọn vào tay tất cả đất đai vườn ruộng của đồng bào miền Nam VN (lẫn miền Bắc), một giấc mơ vĩ đại mà đảng đã đeo đẳng suốt 37 năm qua nhưng chưa đạt được vì vấp phải sự chống đối mãnh liệt của tầng lớp nông dân VN, chẳng những tại vùng đồng bằng sông Cửu Long, miền Trung, cao nguyên Trung Phần và mới nhất tại huyện Tiên Lãng (Hải Phòng) và huyện Văn Giang (Hưng Yên) bùng phát từ đầu năm 2012 tới nay.

Nhìn lại lịch sử thế giới đặc biệt là tại Trung Hoa, ta thấy hầu hết các cuộc khởi nghĩa nổi dậy chống lại chính quyền, đều do nông dân khởi xướng và tham dự, vì họ chính là nạn nhân bị cường hào ác bá toa rập với bọn quan lại áp chế gây nên cảnh đói khổ lầm than. Ðó là cuộc khởi nghĩa đầu tiên của Trần Thắng, Ngô Quảng rồi sau đó có Hạng Võ, Lưu Bang.. vào năm 209 trước Tây Lịch, chống lại Tần Nhị Thế và đã làm sụp đổ cơ nghiệp bá quyền của Tần Thỉ Hoàng đã xây dựng trên xương máu của Hán tộc. Nói chung tất cả các triều đại Hán, Tuy, Ðường, Tống, Nguyên Mông, Minh, Thanh đều có các cuộc khởi nghĩa của nông dân để đòi quyền sống, trong số này lừng lẫy nhất là cuộc khởi nghĩa của Hoàng Sào với hơn 600.000 ngàn người tham dự vào năm 878 sau TL, chống lại nhà Ðường. Lịch sử lại tái diễn vào cuối đời Bắc Tống có Tống Giang khởi nghĩa tại Lương Son Bạc, đời Nguyên Mông có Từ Thọ Huy, Trương Sĩ Thành, Chu Nguyên Chương .. cầm đầu những người nông dân nghèo khổ, đánh đuổi được giặc Mông ra khỏi Trường Thành vào năm 1368, khôi phục lại đất nước.

Ở nước ta cũng vậy, vào cuối các đời nhà Lý, Trần, Lê và đầu nhà Nguyễn, nông dân bị bọn quan lại địa phương cấu kết với đám địa chủ, cường hào bốc lột áp chế nên đã nổi dậy khắp nơi chống lại chính quyền. Năm 1945 quân phiệt Nhật cấu kết với thực dân Pháp chiếm gần như toàn bộ đất đai và lúa thóc của nông dân miền Bắc và các tỉnh Bắc Trung Phần, đã gây nên trận đói kinh khiếp nhất trong dòng sử Việt, làm hơn triệu người chết đói, tạo cơ hội để Hồ và đảng CS cướp được chính quyền. Tất cả những dẫn chứng trên, đều là những bài học đích thực của lịch sử chẳng lẽ đảng không biết hay cố tình tự lừa dối mình, để nhắm mắt lao vào một trận cuồng phong bảo táp, do nông dân các tỉnh Nam và Trung Phần tạo nên từ đầu tháng 6-2007 tới nay vẫn còn tiếp diễn, khi quyền sống và sinh mệnh của họ bị đảng cưởng bức, bốc lột và cướp giựt một cách tận tuyệt.

Ðầu tháng 6 năm 1989, cả thế giới bàng hoàng khựng điếng và phẩn nộ trước cuộc thảm sát tại Thiên An Môn, do Trung Cộng gây ra. Phải chăng nhờ có những hình ảnh thực tế của bạo lực được phơi bày ra trước mắt nhân loại, đã mở đường cho sự sụp đổ toàn diện sau đó của khối CS Ðông Âu, Ðông Ðức, Liên Bang Sô Viết và nhiều nước khác khắp thế giới, ngoại trừ Trung Cộng, Việt Cộng, Bắc Hàn và Cu Ba. Nhưng tình hình thế giới ngày nay đã thay đổi, nên dù bị đảng CS dấu kín những thông tin từ bên ngoài, người dân trong nước vẫn có đủ trăm phương ngàn kế để theo dõi ứng phó như vụ Tiên Lãng hay Văn Giang là một biến chuyển mới lạ nhất trong những bức tranh xã hội chủ nghĩa, chua hề có từ trước tại VN.

Nhờ vậy nhân loại mới có được những tấm hình lịch sử , nhìn rõ tận mắt cảnh Linh Mục Nguyễn Văn Lý bị công an VC bịt miệng bóp cổ ngay trước mặt quan tòa, cảnh Đoàn Văn Vượn bị cướp giựt đầm cá, san bằng nhà cửa nhưng trên hết là hình ảnh hàng ngàn “ công an, bộ đội, pháo, đạn..nhắm vào người dân Văn Giang bóp cò !.” . Gần nhất là cảnh công an đàn áp, khủng bố những người tuổi trẻ trong nước đứng dậy chống giặc Tàu cưởng đoat biển, đảo của VN.. Ðiều này cho thấy sau hàng rào kẽm gai và mạng lưới công an với súng đạn mã tấu dao găm, dân tộc VN suốt 37 năm qua đã trãi qua một cuộc sống nô lệ mới, dưới sự cai trị độc ác siêu phong kiến của những khuôn mặt già trẻ độc tài trong chính trị bộ. Thế giới bên ngoài ngày nay đã gần như từng phút một biết được một cách chính xác cuộc sống lầm than của đồng bào cả nước, đến nổi họ đã bất kể mạng sống liều chết đứng dậy tố cáo tội ác của đảng cầm quyền, đòi lại những gì đã bị Việt Cộng tước đoạt suốt 37 năm qua, trong đó có quyền được làm một kiếp người bình thường với những gì của mình được tạo dựng bằng mồ hội nước mắt. Tất cả sự thay đổi chỉ còn là thời gian rất ngắn, có điều chắc chắn là VN ngày nào còn bị đảng CS cai trị, ngày đó nạn ngoại xâm và họa thôn tính của Trung Cộng sẽ không còn bao xa như tin tức loan báo hằng ngày các vu “ Hải tặc Trung Cộng “ cướp tàu đánh cá hay bắn vào ngư dân VN khi họ hành nghề trên chính quê hương mình tại quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa..để đòi tiền chuộc mạng . Nhưng quan trọng nhất là việc phi cơ chiến đấu của Tàu đỏ đã công khai xâm phạm không phận VN tại Cam Ranh và Ninh Thuậm mới đây, trước sự im lặng không một phản ứng của CSVN.

+CẢI CÁCH RUỘNG ÐẤT TRÊN ÐẤT BẮC DO HỒ CHÍ MINH KHỞI XƯỚNG :

Ngày 5-6-1948 Cao Ủy Liên Bang Ðông Dương là Emile Bollaert qua Thỏa Ước Hạ Long đã thừa nhận Quốc Gia VN dưới sự lãnh đạo của Quốc Trưởng Bảo Ðại là một nước Ðộc Lập trong Liên Hiệp Pháp. Ngày 8-3-1949 Quốc Trưởng Bảo Ðại lại ký với Tổng Thống Pháp Vincent Auriol Thỏa Ước Elysée tại Paris, theo đó Pháp công nhận VN là một Quốc Gia thống nhất gồm 3 miền, Bắc, Trung và Nam Phần. Chính vì vậy nên Trung Cộng và Liên Xô trước sau vào tháng 1-1950 đã vội vã công nhận chính phủ VN Dân Chủ Cộng Hòa do Hồ Chí Minh lãnh đạo. Kể từ đó, VN đã có hai chính phủ đối lập, một của người Việt Quốc Gia và một của Ðệ Tam Cộng Sản Quốc Tế. Năm 1950, Hồ sang Liên Xô cầu viện đồng thời nhận chỉ thị của Staline đem về nước thi hành, trong đó có việc công khai hóa hoạt động của đảng Cộng Sản và đẩy mạnh công tác cải cách ruộng đất theo đường hướng của Sô Viết. Công tác này được Hồ cho thi hành qua năm đợt, bắt đầu năm 1949 tới 1956 mới tạm kết thúc vì nhu cầu tuyên truyền ‘ sinh Bắc tử Nam ‘ qua cuộc chiến xâm lăng VNCH.

Nói chung cảnh đấu tố của VC chỉ xãy ra dữ dội tại lãnh thổ của VN dân Chủ Cộng Hòa gồm Bắc Phần và các tỉnh Thanh, Nghệ , Tỉnh, Quảng Bình và một phần Quảng Trị nằm bên kia vĩ tuyến 17. Ở miền Nam VN trước ngày chia đôi đất nưóc năm 1954, các tình Nam. Ngãi, Bình, Phú bị Việt Minh chiếm đóng được gọi là Liên Khu 5 cũng diễn ra cảnh đấu tố nhưng không sắt máu chết người như ở miền Bắc , nhất là giai đoạn từ 1955-1956 khi Hồ thi hành theo lệnh của Staline và Mao Trạch Ðông.

Khởi đầu cuộc cải cách ruộng đất, Hồ đã ký sắc lệnh số 78 ngày 14-7-1949 thành lập Hội Ðồng Giảm Tô bắt các đia chủ phải giảm tiền thuê đất cho tá điền từ 25-30% và thông tư số 33 ngày 21-8-1949 về nguyên tắc phân chia số ruộng đất cho nông dân nghèo, vừa được tịch thu của các điền chủ người Pháp và người Việt bị đảng gán tội là Việt Gian. Năm 1950 Hồ ký hai sắc lệnh số 89 ngày 22-5 xóa bỏ tất cả hợp đồng thuê mướn ruộng giữa điền chủ tá điền trước và sau năm 1945 và sắc lệnh số 90 ký cùng ngày , quốc hữu hóa tất cả những ruộng đất đã bỏ hoang trên 5 năm, nói là để cấp phát cho người nghèo tạm thời sử dụng trong 10 năm và miễn đóng thuế trong 3 năm đầu. Một đại hội đảng CS đã được triệu tập vào cuối tháng 11-1953 tại chiến khu Việt Bắc để bàn về việc ‘ cải cách ruộng đất ‘ và quyết định này lại được Quốc Hội VC vừa mới được thành lập vào năm 1946 hợp thức hóa trước khi đem thi hành. Lần cải cách này, Hồ không theo Liên Xô mà lại theo đường lối của Trung Cộng và Bắc Hàn không bỏ hẳn quyền sở hữu đất đai của nông dân dù thực tế chỉ là lý thuyết vì đảng đã quản lý tất cả. Cũng trong đợt cải cách này đảng công khai tịch thu đất đai của các địa chủ đã bỏ về Tề bị kết tội là Việt Gian, của người Pháp và những ngoại kiều khác. Nhiều tòa án nhân dân đặc biệt được thành lập để xét xử bất cứ ai chống lại đảng về việc cải cách ruộng đất.

Sau khi đất nước bị chia đôi vào năm 1954, tình hình ruộng đất ở miền Bắc thuộc Cộng Sản cai trị đã có sự thay đổi rất lớn vì đã có hơn 1 triệu người di cư vào Nam bỏ lại toàn bộ điền sản, nên vào ngày 14-6-1955 HCM lại ký một sắc lệnh về cải cách ruộng đất mới, ra lệnh tịch thu toàn bộ đất đai tài sản của bất cứ ai bị gán cho cái tội phản động, Việt Gian, địa chủ, cường hào ác bá. trong đó có cả các cơ sở tôn giáo, những người từng tham gia cuộc kháng chiến 9 năm chống thực dân Pháp.. Sự trưng thu trên chẳng những không được bồi thường mà Hồ còn ra lệnh cho các tòa án nhân dân đặc biệt định tội những nạn nhân bị đảng qui kết tội mà không cần phải xét xử điều tra gì cả vì mọi vấn đề liên quan tới sự phân chia tài sản, ruộng đất và thành phần xã hội đã được các chóp bu trong chính tri bộ quyết định sẳn theo sự chỉ đạo của Liên Xô và Trung Cộng.

Ðể tiến hành cuộc cải cách ruộng đất, Hồ ban hành lệnh ‘ rèn cán chỉnh quân ‘ và ‘ rèn cán chỉnh cơ ‘ vào năm 1949. Trong lúc cả nước đều phải học tập về chủ nghĩa Mác-Lênin nhưng Hồ vẫn chưa thấy đủ nên năm 1950 lại bắt ‘ chỉnh huấn ‘ vừa để thanh lọc hàng ngũ đảng, củng cố tư tưởng vô sản để hổ trợ công tác sắp tới. Tháng 3-1953 đảng ban hành một sắc lệnh qui định lại những thành phần xã hội gồm : Ðịa Chủ là những người có từ 3 mẫu ta ruộng đất trở lên, Phú Nông có 3 mẫu ruộng và 1 con trâu, Trung Nông có 1 tới 3 mẫu ruộng và 1 con trâu, Bần Nông có ít ruộng đất và Bần Cố Nông là những tá điền không đất ruộng.

Ðể lôi cuốn quần chúng nông thôn, đảng khích động sự căm thù giai cấp , đưa cán bộ về tận nông thôn để sống với dân cùng ăn, cùng ở, cùng làm để nạp bè kết đảng. Có như vậy cán bộ đảng mới nắm rõ tình hình của địa phương, tìm đúng những tên đầu trộm đuôi cướp hung hãn để khuyến khích chúng đứng ra tố khổ các nạn nhân theo danh sách đảng đã lập sẳn, qua cái gọi là tòa án nhân dân đặc biệt. Công tác được tiến hành ngay khi đất nước vừa chia đôi vào ngày 20-7-1954 do một Uỷ Ban Cải Cách Ruộng Ðất lãnh đạo tại trung ương có Trường Chinh (TBT) và ba phụ tá là Hoàng Quốc Việt, Lê Văn Lương, Hồ Viết Thắng. Tại địa phương, đảng cho thành lập mỗi tỉnh 10 đoàn với nhân số mỗi đoan có 100 cán bộ, đoàn trưởng có chức vụ ngang hàng với bí thư tỉnh uỷ, chỉ làm việc thẳng với trung ương . Mỗi đoàn lại chia thành nhiều đội cải cách với nhân số từ 6-7 người mà đội trưởng lại là thành phần bần cố nông sinh sống tại địa phương. Tất cả những thành phần trên được Hồ ra lệnh cho bộ đội chính qui vừa từ mặt trận Ðiện Biên Phủ trở về bảo vệ. Do đó chúng đã phóng tay, khiến cho chẳng những người sống phải khiếp sợ mà cả đất trời cây cỏ và súc vật cũng phải điêu đứng vì ‘ Thà giết oan 10 người còn hơn bỏ sót một tên phản động ‘.

Hiện vẫn còn nhiều người được chứng kiến cảnh đấu tố năm nào trên đất Bắc, khi kể lại cảnh tượng trên, vẫn không ngăn nổi sự khiếp đãm rùng mình về sự tra tấn các nạn nhân như bỏ cho chết đói, mắng chữi hành hạ trước khi đào hố chôn sống hay đánh đập cho tới chết..

+ Hậu Quả Cuộc Cải Cách Ruộng Ðất ở Miền Bắc : Theo các tài liệu còn lưu trử , thì cuộc cải cách ruộng đất trong năm 1955-1956, đã bức hại từ 120.000 – 200.000 người, trong số này có khoảng 40.000 – 60.000 cán bộ đảng viên. Ngoài số người bị tử hình trên, còn có rất nhiều người khác bị liên hệ, phải chịu cảnh tù đày trong các trại cải tạo. Sự tàn bạo có một không hai trên trong dòng sử Việt, khiến cho cả nước oán hận căm thù nên họ bất chấp súng đạn, nổi lên phản đối, dữ dội nhất là tại huyện Quỳnh Lưu (Nghệ An), khiến Hồ ngày 13-11-1956 phải điều động sư đoàn 325 tới đàn áp cuộc nổi dậy của nông dân trong tay chỉ có gậy gộc, cuốc xẻng.. kéo dài hơn 10 ngày, cuối cùng có thêm 1000 người vô tội bị bắn chết, nhiều người khác bị bỏ tù

Mặt khác để trấn an và trên hết là tiếp tục sử dụng máu xương của thanh thiếu niên nam nữ vào cuộc chiến xâm lăng Miền Nam đang bắt đầu, Hồ nhân danh đảng qua thư ngày 1-7-1956 và 18-8-1956 nhận lỗi sai lầm, đồng thời cách chức tổng bí thư của Trường Chinh cùng các chức vụ của Hoàng Quốc Việt, Lê Văn Lương và Hồ Viết Thắng… Nhưng đó cũng chỉ là hành động mị dân, vì chẳng bao lâu Hồ lại phục chức cho Trường Chinh, Hoàng Quốc Việt, Lê Văn Lương và Hồ Viết Thắng.

Hậu quả cuộc cải cách ruộng đất ở miền Bắc do Hồ khởi xướng theo lệnh của Liên Xô và Trung Cộng, chẳng những đã không cải thiện được cuộc sống nghèo nàn của người dân nơi thôn dã mà còn gây nên sự tê liệt về nông nghiệp vì những người còn sống sót sau cuộc cải cách vẫn cứ lo sợ một sự trả thù. Ngoài ra qua lần cải cách trên, Hồ coi như đã đạt được mục tiêu chính trị mong muốn là xóa bỏ hẵn cấu trúc xã thôn cũ, để thay vào đó là hàng lãnh đao của đảng. Làm cuộc cải cách ruộng đất để đẩy nông dân vào thêm con đường khốn cùng để họ chỉ còn biết nghĩ tới miếng ăn và sự căng thẳng tinh thần vì màn lưới khủng bố của công an khu vực luôn rình rập.

Cuối cùng người dân miền Bắc bất cứ là ai cũng đều giống như cánh chim bị đạn, mất hết hồn vía sau trận đấu tố kinh hồn, nên đã ngoan ngoản chui vào những hợp tác xã nông nghiệp do đảng thành lập và sau rốt ruộng đất, trâu bò, nông cụ.. đều thuộc tài sản tập thể quản lý, bất kể là ruộng của mình hay vừa mới được chia trong cuộc cải cách.

Tóm lại Hồ Chí Minh tổ chức cuộc cải cách ruộng đất, vừa đạt được mục tiêu chính trị là bần cùng hóa mọi thành phần trong xã hội, vừa thanh lọc được hàng ngũ đảng sau chiến thắng Ðiện Biên Phủ, vừa cướp trọn điền sản đất đai của nông dân miền Bắc để tất cả trở thành vô sản chuyên chính, có vậy mới lùa họ một cuộc chiến mới, qua tem phiếu sổ hộ khẩu do đảng phân phối quản lý. Hởi ôi còn gì ngao ngán hơn khi đọc những lời thơ sắt máu của Tố Hữu

‘ giết, giết nữa bàn tay không phút nghĩ
cho ruộng đồng lúa tốt , thuế mau xong
cho đảng bều lâu, cùng rập bước chung lòng
thờ Mao chủ tịch, thờ Staline bất diệt ‘.

+CUỘC CẢI CÁCH RUỘNG ÐẤT Ở MIỀN NAM VN, QUA CHIÊU BÀI CÔNG NGHỆ HÓA NÔNG THÔN :

Ngày nay nhìn vào báo cáo xuất cảng nông phẩm của đảng CSVN, ai cũng tưởng VN là một nước lớn và giàu manh. Thật sự đấy chỉ là bề trái của huyền thoại mà Trần Bạch Ðằng nói tới ‘ đầu thế kỷ chưa lo nổi bát cơm cho 20 triệu người, cuối thế kỷ giải quyết xong cho hơn 70 triệu người và là nước xuất cảng gạo thứ 2 trên thế giới ‘.Ðó chỉ là tường trình vì thực tế ai cũng biết năng suất cũng như hoa lợi của nông dân VN rất thâp so với các nước trong khu vực ASEAN. Riêng việc hổ trọ giúp nông dân xóa đói giảm nghèo, tuyên truyền là vậy nhưng đảng chỉ hổ trợ cho các doanh nghệp ‘ phe ta’ mua lúa xuất khẩu trong lúc nông dân bị ép giá rất thấp khi bán lúa cho nhà nước theo chỉ tiêu đã ấn định, nên nhiều hộ phải thắt lưng buộc bụng thiếu ăn nhịn đói mới đủ số. Bởi vậy không ai ngạc nhiên, khi biết đồng bằng sông Cửu Long từ trước tới nay là vựa lúa của cả nước và chiếm 90% lượng gạo xuất cảng nhưng nông dân lại bị xếp vào hạng nghèo nhất cả nước, với lợi tức không quá 300 mỹ kim/1 năm ?

Một bi thãm nữa mà người ngoài không biết là ngày nay hầu hết đồng ruộng của Miền Nam VN trở thành tư hữu của giai cấp địa chủ mới. Chính thành phần này mới là chủ nhân ông thực sự còn nông dân chỉ là những người làm thuê như thời Pháp thuộc, giúp cho đảng vừa trưng dụng được sức lao động rẽ tiền, vừa thu được nguồn lợi nhuận to lớn qua các doanh nghiệp đỏ hay quốc doanh. Ðã thế cán bộ đảng còn cố vơ vét cho hết lúa gạo để chuyển lậu ra Bắc rồi vượt biên giới xuất cảng lậu bằng đường biển. Tất cả đều là những lý do để giải thích sự nghịch lý ‘ gạo thừa nhưng vẫn thiếu khiến cho dân đói ‘.

VN ngày nay vẫn còn được cơ quan lương nông thế giới (FAO) cùng các tổ chức nhân đạo viện trợ lương thực. Nhìn vào ai cũng tưởng các cơ quan trên cố tình bao che cho chế độ kể cả việc hũy tiền lời hàng năm càng lúc càng tích lũy không biết đâu mà mò. Ðây là mánh lới của bọn con buôn quốc tế một tay thì bỏ tiền ra cứu đói, còn tay kia cứ đổ vốn vào ào ào để nhà nước ta tha hồ lãng phí rồi bắt dân ỳ cổ đóng góp trả tiền lời. Vòng đời cứ quẩn quanh như thế thì bảo sao người nghèo cả nước càng lúc càng không tăng ?

Michael Chossudovsky, giáo sư kinh tế học tại Ðại Học Ottawa (Canada) đã nói không cần úp mở “ VN ngày nay là một trong những nước chậm tiến đang bị cột chặt vào nợ nần lút đầu với tiền lời phải trả. Do dó nền kinh tế nổi (hợp pháp) vì lo cho tiền trả nợ càng lúc càng suy sụp. Ðó cũng là lý do chựt giụp mọi thứ để xuất khẩu như một phương cách giải cứu, thậm chí phải bán cả ma tuý như Miến Ðiện để trang trải tiền lời. Nên phân biệt làm gì tiền sạch tiền dơ, miễn sao có tiền trả nợ là đủ “.Còn VN may mắn hơn vì đã có các cơ quan IMF, WB,ADB bao che sẳn sàng trả tiền lời, vì vậy đảng đâu có sợ mà không tiếp tục vay nợ.

Thông tin một chiều, kiến thức tạp nhạp đảng đã dẫn đường cho cả nước vào chổ bế tắc suốt mười mấy năm qua kể từ ngày mở cữa đổi mới, với các kế hoạch nuôi tôm cá, trồng cà phê cao su, lập vườn trồng cây ăn trái.. khiến cho nhu cầu thừa mứa dẫn tới tình trạng phá sản sạt nghiệp phải bán hết điền sản để trả nợ ngân hàng, còn không thì phải tự vẫn. Vì vậy nên ở nông thôn hiện nay, hầu hết ai cũng muốn bán hết ruộng đất để đi làm mướn vì thu nhập quá thấp lại bấp bênh đủ thứ. Tình trạng này cũng đã xảy ra tại Trung Cộng và Ðại Hàn hiện nay hay Âu Châu vào thế kỷ XIX , làm đảo lộn hết mọi nếp sống cũ, tạo cơ hội vàng ròng để đảng mua hết đất đai hoa màu tại nông thôn, rồi cải tạo thành các khu công nghiệp hóa bán lại cho tư bản với giá rất cao như bài diễn văn của Võ Văn Kiện lúc còn làm Thủ Tướng VC đọc trong ngày 30-4-1995 ‘ làm thế nào để sớm đưa nước ta từ nước nông nghiệp trở thành quốc gia công nghiệp hóa ‘ . Ðể đạt được mục đích trên, Kiệt đã ký quyết định ngày 16-8-1996 ra lệnh đuổi đồng bào tại nhiều tỉnh miền Trung nằm trong các vùng dự án . Tất cả đều ăn khớp với cái gọi là ‘ quốc sách hiện đại hóa công nghệ hóa ‘ với thực chất tạo điều kiện tối ưu cho tư bản làm giàu, đầy người dân nhất là nông gia vào con đường chết, mất hết đất đai vườn ruộng, cuối cùng chỉ còn con đường thế con đợ vợ và ngay bản thân mình cũng biến thành con vật hai chân để phục vụ cho chế độ hiện hữu. Thiên đàng xã hội chủ nghĩa là thế đó !

+ ÐẢNG HỒI SINH GIAI CẤP ÐỊA CHỦ CƯỜNG HÀO ÐỎ TẠI NÔNG THÔN :

Qua cái gọi là ‘ chính sách tạo điều kiện làm giàu cho nông dân ‘ đảng đã tạo điều kiện hồi sinh cho giai cấp địa chủ phú hào đỏ tại địa phương. Theo luật đất đai của xã nghĩa VN được công bố ngày 14-7-1993 với 3 điều căn bản tựu trung cũng vẫn nhắm tới việc tập thể hóa ruộng đất như thời còn bao cấp hay hợp tác xã kiểu cũ, nhằm biến nông dân thành công nhân lãnh lương bằng hoa lợi được thu hoạch do chính mình làm ra, không hơn không kém những tá điền được đảng khoán đất nộp thuế. Sự khác biệt trong bộ luật đất đai mới năm 1993, một mặt nới rộng cho phép nông dân được sử dụng đất đai của mình nhưng mặt khác tạo điều kiện cho bọn cường hào tại địa phương gồm đoàn trưởng, chủ nhiệm hợp tác xã nông nghiệp, cán bộ các cấp.. tha hồ tác quái đầu cơ. Ðó mới chính là những địa chủ thực sự vì có toàn quyền thu hồi hay cấp phát ruộng cho dân nhất là khi đảng ban hành nghị quyết 10 trả lại đất cho nông dân. Chính cái thời điểm này mới xãy ra cơn sốt sang nhượng đất đai, được đảng gọi là ‘ cải tạo đất ‘ mà thực chất giúp bọn đầu cơ mua lại đất của nông dân bằng cái giá tượng trưng rẽ mạt 11.000 tiền Hồ /1m2.. Từ đó nông dân mất quyền tư hữu vĩnh viễn vì đã bán lại cho người khác. Cứ thế đất trồng lúa dần dần bị phá đi để cải tạo đất hay chuyển sang mục đích khác mà chủ yếu bán cho tư bản trong đó có cả con người như bản nghị quyết trong Ðại hội VIII của đảng đã nói ‘ con người cũng là một nguồn lực cần phải tận lực sử dụng, để tạo ưu thế thực hiện các chính sách của đảng ‘.

Tóm lại đảng CSVN từ khi ra đời tới nay đã nắm được ba cái bất ngờ, chứ không là ‘ tất yếu ‘ , đó là cướp được chính quyền vào tháng 8-1945, chiến thắng VNCH ngày 30-4-1975 và vì thời cuộc mà phải mở cửa đổi mới vào đầu thập niên 90 khi trào lưu quần chúng không thế nào đảo ngược lại được, nếu không muốn bị tiêu diệt như Ðông Âu hay Liên Xô. Do tình trạng đột xuất không dự liệu nên đảng phải chạy theo thời cuộc và cũng vì để làm vừa lòng tư bản, nên đã phải thi hành một chính sách cải tố kinh tế kiểu lươn lẹo báo cáo láo. Hậu quả đẩy đất nước nhất là giới nông ngư dân nghèo vào con đường bế tắc vì đây là cơ hội để bọn tư bản nhất là giới thương buôn Á Châu trong đó có Tầu đỏ, Tàu trắng, Nam Hàn.. tha hồ săn quét moi móc cho tận tuyệt các tài nguyên trên mãnh đất trù phú VN, từ đất liền ra tới biển khơi hải đảo. Trước tình thế này, tập đoàn CSVN chỉ còn một cách để kéo dài quyền lực, là phải biến thành một Tập Ðoàn Tư Ban Ðỏ, để cùng hòa nhập vào các thế lực tư bản khác đang bỏ vốn đầu tư tại VN, tận lực khai thác cho hết mọi thứ sẳn có, trong đó có con người sống và cả nơi yên chốn nghĩ của những người khuất mặt, mà điển hình là Nghĩa Trang Quân Ðội VNCH tại Biên Hòa cũng không ngoại lệ.

Sự thật đã quá rõ ràng mà bất cứ ai cũng thấy được, đó là sự tồn vong của đảng CSVN ngày nay không còn dính líu gì tới chủ nghĩa hay tư tưởng nào khác ngoài Ðồng Tiền góp vốn của các thế lực tư bản tư nhân trong và ngoài nước. Nói một cách trắng trợn là đảng qua vai trò tư bản đỏ nay đã xác định vai trò lãnh đạo của mình dựa trên hai yếu tố : Tiền Ðầu Tư Ngoại Quốc và Bạo Lực Ðang Nắm Sẳn Trong Tay., mà hai thứ trên chẳng bao giờ đáp ứng được mục tiêu của đảng luôn đề cao tuyên truyền ‘ Dân Giàu Nước Mạnh, Xã Hội Tự Do Công Bằng ‘.

Vốn đầu tư nước ngoài nếu có đổ vào VN cũng chỉ nhắm vào nguồn lao động rẽ mat hay dùng để tạo nên những cơ sở vật chất cho tư bản khi tới địa phương thụ hưởng như hệ thống khách sạn, các trung tâm du lịch, nâng cấp các sản phẩm nội hóa để xuất cảng.. mọi thứ đều sinh lời đổ tiền vào túi đảng và tư bản, còn người dân có chấm mút được gì ngoài sự hưởng ké các phương tiện.

Tức nước thì vở bờ, người dân cả nước hiện nay đã bị đảng dồn vào chân tường, nên chỉ còn cách đối mặt với bạo lực để mà sinh tồn. Hai mươi năm tồn tại VNCH (1955-1975) vì là một đất nước pháp trị, nên đả xãy ra không biết bao nhiêu cuộc biểu tình chống chính quyền nhưng đặc biệt là trong tất cả các cuộc biểu tình, hoàn toàn là những thành phần cao quí, dư thừa và được ưu đãi nhất trong xã hội Miền Nam lúc đó. Tuyệt nhiên chẳng bao giờ có giới lao động nông dân tham dự vì họ đâu có nhiều thì giờ nhàn rỗi hay uất ức nào để mà đòi hỏi tra vấn chính phủ. Tất cả sự thật về những bức tranh vân cẩu trên đã lộ nguyên hình sau ngày VNCH sụp đổ, thì ra biểu tình giả và kẻ đề xướng tham dự phần lớn cũng là của đảng gài lại.

Nhưng nay thì khác, từ tháng 6-2007 tới nay (12-2012) , đã có hàng ngàn nông dân từ nhiều tỉnh thành lặn lội tới Sài Gòn hay ra tận Hà Nội để biểu tình bất baọ động. Họ không đòi hỏi những thứ vô lý như những người biểu tình giả trước tháng 4-1975 tại Nam VN, mà chỉ van xin đảng CSVN trả lại Ðất Ðai, Vườn Tược, Nhà Cửa, Sản Nghiệp để mọi người sống. Ðòi hỏi chỉ có vậy thôi, cho nên trong các cuộc biểu tình đâu thấy bóng trí thức sĩ phu tham dự, vì những thứ đòi hỏi trên, các nhà báo nhà văn tại thanh thị đâu có mất ?.

Tháng 5-1989 phong trào đòi dân chủ của giới trẻ Trung Hoa bùng nổ dữ dội cơ hồ làm rung chuyển nền móng của đảng cộng sản Tàu. Bất chấp nguyện vọng của toàn dân, Ðặng Tiểu Bình và đám chóp bu trong Trung Nam Hải đã sử dụng bạo lực để đè bẹp. Không thành công nhưng ít ra phong trào đòi dân chủ trên, cũng đã gây được một sự xúc động mãnh liệt tới thế giới, khi đưa những hình ảnh thật về sự bạo ngược, dã man của cộng sản ra ngoài anh sáng nhân loại. Chính những hình ảnh này mới là yếu tố giúp cho người dân Ðông Âu, Ðông Ðức và Liên Xô thức tỉnh, đứng đậy đạp đổ chũ nghĩa Mác Lê, xóa sạch thiên đường xã nghĩa đã cùm xích thân phận con người gần thế kỷ ô nhục.

Tại VN ngày nay, qua những hình ảnh về Linh Mục Nguyễn văn Lý bị bóp cổ, bịt miệng và các cuộc biểu tình đòi quyền sống của cả nước,..đã đánh động lương tâm nhân loại, trong đó có Cộng Ðồng Chung Âu Châu và Cộng Ðồng Người Việt Tị Nạn CS khắp thế giới. Rồi giữa lúc tình hình đang loạn lạc vì dân chúng đã không còn ngồi chờ ‘ tự do có sẳn ‘ do đảng ban phát, nên rũ nhau liều chết đi đòi, thì hải tặc Trung Cộng đổ thêm dầu vào kho xăng chờ phát lửa, khi ngày ngày ngang nhiên bắn vào thuyển của ngư dân đang hành nghề tại quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của VN, trước sự hèn nhát cúi đầu để cho giặc cướp giết đồng bào mình.

Tiên Lãng (Hải Phòng), Kỳ Anh (Hà Tĩnh), Văn Giang (Hưng Yên) và phong trào yêu nước của tuổi trẻ VN trước giặc Tàu xâm lược,.chỉ mới là bước khởi đầu của một trận bão tố cuồng phong, đã và đang thành hình khắp nước trước sự công phẫn của đồng bào không ai còn có thể nhịn được, qua hình ảnh “ công an bộ đội “ chĩa súng vào dân bóp cò, chỉ vì mục đích cướp nhà, cướp đất của dân ! Đó là hậu quả tất yếu mà Hồ Chí Minh và CSVN đã làm càn suốt mấy chục năm tồn tại, qua khẩu hiệu cà chớn “ dân làm chủ, nhà nước quản lý “ !

Xóm Cồn Hạ Uy Di
Cuối năm 2012
MƯỜNG GIANG

---------------------00000000000000------------------------



“Bên thắng cuộc”
lột trần hậu trường chính trị VN

Phải nói cho rõ là “hậu trường chính trị của chế độ Việt Nam theo chủ nghĩa xã hội, hay cộng sản”. Đã có nhiều người viết bài điểm sách, tôi không có gì để viết thêm. Tôi chỉ muốn rút ra vài điểm chính sau khi đã đọc xong bộ sách. Theo tôi nghĩ những câu chuyện Huy Đức thuật lại trong sách có thể giải thích tại sao nước ta nghèo hèn như hiện nay. Tôi cũng nghĩ các lãnh đạo thuộc phe XHCN của miền Bắc phải chịu trách nhiệm lớn trước lịch sử về những sai lầm của họ.

Một nhà văn hoá Âu châu từng nói rằng lịch sử chỉ là một chuỗi câu chuyện về gia đình và thế giới. Bởi thế, kể chuyện là một phương tiện có hiệu lực cao để giải thích những gì đã và đang xảy ra. Có thể khẳng định ngay rằng bộ sách Bên thắng cuộc của Huy Đức không phải là sách lịch sử. Huy Đức cũng nói rằng anh không viết sử. Tôi xem Bên thắng cuộc là một chuỗi câu chuyện hậu trường chính trị Việt Nam. Tất cả chúng ta cần phải biết những câu chuyện mà Huy Đức kể lại, bởi vì những câu chuyện đó sẽ thấp lên một que diêm trong cái lịch sử mờ ảo của Việt Nam vào những năm giữa thế kỷ 20 cho đến ngày hôm nay.

Đọc phần I của tập sách tôi như xem một cuốn phim quay chậm. Những kẻ một sớm chiều biến thành “Cách mạng 30/4”. Đốt sách. Cạo râu, cắt ống quần. Cải tạo. Kinh tế mới. Đánh “tư sản mại bản”. Đổi tiền. Vượt biên. Tất cả những biến cố đó là sự thật. Là người ở lại trong khi các đồng nghiệp tìm được vượt biên tôi có thể nói rằng tất cả những gì Huy Đức ghi chép đều đúng. Huy Đức không phải là người đầu tiên ghi lại những biến cố đau thương sau 1975. Trước Huy Đức đã có cụ Nguyễn Hiến Lê viết lại cẩn thận những sự kiện và biến cố làm cho miền Nam suy sụp sau ngày “giải phóng” trong tập Hồi Ký nổi tiếng nhưng bị nhà xuất bản cắt xén khá nhiều. Chúng ta thử đọc vài trích đoạn trong Hồi Ký của cụ Nguyễn Hiến Lê trước khi đọc sách của Huy Đức.

Kẻ “thắng trận” muốn biến miền Nam nghèo như miền Bắc:

“Sự thất bại hiển nhiên của chếđộ là sự suy sụp của kinh tế như tôi đã trình bày sơ lược ở trên. Hậu quả là Việt nam trước thế chiến tựhào là“tiền rừng bạc bể”, có những đồng lúa, đồn điền cao su mênh mông ở miền Nam, những mỏ than, mỏ phốt phát phong phú ở miền Bắc mà bây giờ thành một trong vài nước nghèo nhất thế giới.

Nhưng một người Balan trong Ủy ban kiểm soát quốc tế năm 1975 bảo chỉ trong 5 năm, miền Nam sẽ “đuổi kịp miền Bắc”, nghĩa là nghèo như miền Bắc. Lời đó đúng, rất sáng suốt. Nếu không nhờ mấy trăm ngàn kiều bào ở ngoại quốc gởi tiền, thuốc men, thực phẩm, quầ áo… về giúp bà con ở đây thì chúng ta hiện nay cũng điêu đứng như anh em miền Bắc rồi”.

Trong cùng lúc ra tay hành hạ dân miền Nam:

“Khổ nhất là bọn đi kinh tế mới, thất bại, tiêu tan hết vốn liếng, về Sài gòn, sống cảnh màn trời chiếu đất, ăn xin, moi các đống rác hôi thối, lượm một miếng giấy vụn, một túi ni lông, một miếng sắt rỉ, một quai dép mủ… để bán cho “ve chai”. Trông thấy đống túi ni lông được rửa qua loa trong nước dơ rồi phơi ở lề đường để bán cho tiểu thương đựng hàng, tôi ghê tởm quá”.

Trong khi đó bản thân những kẻ “thắng cuộc” thì ăn hối lộ và tham nhũng:

“Ở tỉnh nào cũng có một số cán bộ tham nhũng cấu kết với nhau thành một tổ chức ăn đút ăn lót một cách trắng trợn, không cần phải lén lút. Có giá biểu đàng hoàng: xin vô hộ khẩu một thành phố lớn thì bao nhiêu tiền, một thị xã nhỏ thì bao nhiêu, một ấp thì bao nhiêu. Muốn mua một vé máy bay, vé xe lửa thì bao nhiêu. Muốn được một chân công nhân viên, phải nộp bao nhiêu… Cái tệ đó còn lớn hơn thời trước”.

Họ tạo nên một xã hội trong đó con người mất nhân phẩm:

“Một cán bộ tài chánh xã mà không biết chia 72 cho 24. Trong một buổi hội họp của Hội trí thức thành phố Hồ Chí Minh, một kĩ sư già bực mình vì tình trạng cán bộ đa số dốt nát, bảo:

“Tôi chấp nhận vô sản chuyên chính, mà không chấp nhận vô học chuyên chính”. Ngay chiều hôm đó ông ta bị bắt giam; sau cũng được thả ra”.

“Sống dưới chế độ cộng sản, con người hóa ra có hai mặt như Sakharov đã nói: chỉ giữa người thân mới để lộ mặt thật, còn thì phải đeo mặt nạ; luôn luôn phải đề phòng bạn bè, láng giềng, có khi cả người trong nhà nữa. Người ta tính cứ 5 người thì có 1 người kiểm soát từng ngôn ngữ, hành vi của 4 người kia. Ngay một phó viện trưởng cũng làm việc điểm chỉ đó mà bạn trong viện không hay. Dĩ nhiên kẻ kiểm soát đó lại bị người khác kiểm soát lại. Ở Nga thời Staline như vậy, ở Bắc những năm 1954-1960 cũng gần như vậy; ở Nam đỡ hơn vì đa số người trong này không chịu làm thứ mật thám chìm đó”.

Tình trạng phân chia Nam Bắc càng nặng:

“Thất bại lớn nhất, theo tôi, là không đoàn kết được quốc dân. Tháng 5-1975, có ít nhất là 90% người miền Nam hướng về miền Bắc, mang ơn miền Bắc đã đuổi được Mỹ đi, lập lại hòa bình, và ai cũng có thiện chí tận lực làm việc để xây dựng lại quốc gia. Nhưng chỉ sáu bảy tháng sau, cuối 1975 đã có đa số người Nam chán chế độ ngoài Bắc, chán đồng bào Bắc. Tôi nhớ như ở phần trên tôi đã nói năm 1976, trong một cuộc hội nghị ở Sài gòn, bàn về vấn đề thống nhất quốc gia, một học giả lão thành miền Bắc, ông Ðào Duy Anh (đã có hồi sống ở Nam nhiều năm, có nhiều bạn thân ở Nam) khi được mời phát biểu ý kiến, chỉ nói mỗi một câu đại ý là thống nhất cái gì cũng dễ; quan trọng nhất là phải thống nhất nhân tâm đã. Cả hội trường sửng sốt và làm thinh.

Ông Anh đã nhận xét đúng và dám nói. Quả thực là lúc đó có sự chia rẽ nặng giữa người Nam và người Bắc, Nam đã không muốn thống nhất với Bắc rồi. Từ đó, tinh thần chia rẽ cứ mỗi ngày mỗi tăng, năm nay (1980) có thể nói 90% người miền Nam hay hơn nữa, muốn tách khỏi miền Bắc”.

bởi vì một trong những nguyên nhân là:

“Người Bắc coi người Nam là ngụy, đối xử với người Nam như thực dân da trắng đối với dân “bản xứ”, tự cao tự đại, tự cho rằng về điểm nào cũng giỏi hơn người Nam, đã thắng được Mỹ thì cái gì cũng làm được. Chỉ cho họ chỗ sai lầm trong công việc thì họ bịt miệng người ta bằng câu:

“Tôi là kháng chiến, anh là ngụy thì tôi mới có lí, anh đừng nói nữa."

Chẳng bao lâu người Nam thấy đa số những kẻ tự xưng là kháng chiến, cách mạng đó, được Hồ chủ tịch dạy dỗ trong mấy chục năm đó, chẳng những dốt về văn hóa, kĩ thuật - điều này không có gì đáng chê, vì chiến tranh, họ không được học- thèm khát hưởng lạc, ăn cắp, hối lộ, nói xấu lẫn nhau, chài bẫy nhau… Từ đó người Nam chẳng những có tâm trạng khinh kháng chiến mà còn tự hào mình là ngụy nữa, vì ngụy có tư cách hơn kháng chiến. Và người ta đâm ra thất vọng khi thấy chân diện mục của một số anh em cách mạng đó, thấy vài nét của xã hội miền Bắc: bạn bè, hàng xóm tố cáo lẫn nhau, con cái không dám nhận cha mẹ, học trò cấp II đêm tới đón đường cô giáo để bóp vú…”.

Nhưng cụ Nguyễn Hiến Lê ghi chép thời cuộc, tình hình chung, còn Huy Đức thì cung cấp cho chúng ta những câu chuyện hậu trường, những suy nghĩ cá nhân của những người nặn ra những chính sách ác ôn dẫn đến tình hình mà cụ Nguyễn Hiến Lê nhận xét. Có thể nói rằng cuốn sách của Huy Đức là một bổ sung quý báu cho hồi ký của cụ Nguyễn Hiến Lê.

Bây giờ chúng ta thử đọc xem Huy Đức đã cho chúng ta chứng từ để giải thích cho những nhận xét của cụ Nguyễn Hiến Lê. Đọc xong bộ sách tôi thấy những thông điệp sau đây lắng đọng trong tôi:

1.- Đó là một chế độ độc tài và toàn trị.

Người cộng sản nói rằng chế độ do họ dựng lên là dân chủ tập trung. Nhưng trong thực tế chúng ta thấy rằng chẳng có gì là dân chủ trong chế độ cộng sản. Tất cả các chính sách đều do một nhóm người trong Bộ chính trị quyết định. Nhưng qua Bên thắng cuộc, chúng ta còn biết rằng rất nhiều chính sách có ảnh hưởng đến hàng triệu người chỉ do một người quyết định, bất chấp những lời khuyên của người khác. Điển hình cho tính độc tài là quyết định mở cuộc tổng tấn công vào Tết Mậu Thân. Rõ ràng, đó là một chế độ độc tài, sao gọi là dân chủ tập trung được.

Điều mỉa mai nhất là họ cáo buộc rằng chế độ VNCH là do Mỹ dựng lên và tay sai của Mỹ, nhưng chính người lãnh đạo cao cấp nhất trong chế độ CS là Lê Duẩn khẳng định rằng họ đánh miền Nam là đánh cho Liên Xô, cho Trung Cộng. Hình như chưa một lãnh đạo miền Nam chưa ai trơ tráo nói rằng họ là tay sai của Mỹ. Nói cách khác, chế độ CS ngoài Bắc thời đó là một chế độ toàn trị tay sai của ngoại bang.

Tính toàn trị còn thể hiện qua việc Bộ chính trị kiểm soát cả hành vi xã giao của các đồng chí họ. Đọc đoạn Huy Đức tả cái bắt tay hờ hững của cựu thủ tướng Phan Văn Khải với ông Bill Clinton mà buồn cười về sự trẻ con và thiếu văn hoá của lãnh đạo CS. Ông Khải không mở miệng cười với Bill Clinton. Khi được hỏi tại sao lại có hành vi kém xã giao như vậy, ông Khải thú nhận:

“Không được đâu mày ơi, Bộ chính trị đã thống nhất là không được cười”.

Đoạn viết về một ông tướng công an “làm việc” với ban giám hiệu Đại học Quốc gia Hà Nội để chỉ đạo lúc nào nên cười, lúc nào nên vỗ tay, thậm chí những hành vi xem thường ông Bill Clinton như để cho sinh viên đọc báo trong lúc ông nói. Tất cả những hành động và sự giật dây đó là những minh chứng hùng hồn cho thấy chế độ toàn trị kiểm soát tất cả hành vi sống của người dân.

2.- Nội bộ thiếu đoàn kết.

Thoạt đầu, ấn tượng của tôi về các vị lãnh đạo phe CSVN là họ rất đoàn kết với nhau. Nhưng đọc qua Bên thắng cuộc và kinh nghiệm cá nhân, tôi mới thấy ấn tượng đó rất sai lầm. Người CSVN, đặc biệt là trong giới lãnh đạo thượng tầng, rất ganh ghét và đố kỵ lẫn nhau. Huy Đức qua những câu chuyện cá nhân phác hoạ một bức tranh rất xấu về Lê Đức Thọ và Lê Duẩn, hai người không ưa tướng Võ Nguyên Giáp. Từ một tướng vang danh thế giới bị hạ xuống người đi đặt vòng ngừa thai cho phụ nữ!

Những ganh ghét và đố kỵ rất con người cũng giống như các lãnh đạo thuộc phe VNCH. Nhưng có cái khác biệt căn bản là các lãnh đạo VNCH hành xử có văn hoá hơn và có phần tế nhị hơn so với các lãnh đạo phe CS.

Họ sẵn sàng dựng nên những câu chuyện để bôi xấu lẫn nhau. Vụ án “Năm Châu – Sáu Sứ” được Huy Đức mô tả khá rõ và cho thấy các đồng chí thượng tầng CS có thể lập mưu mô để hạ bệ những ai họ không ưa thích. Họ còn dám dùng cả những thủ đoạn thấp như photoshop để nguỵ tạo hình ảnh trai gái để tố cáo ông Lê Khả Phiêu lúc đó là tổng bí thư đảng.

3.- Tàn nhẫn.

Sự hành xử của một số lãnh đạo CS cấp cao có thể nói là tàn nhẫn. Sự tàn nhẫn thể hiện ngay giữa các đồng chí. Chúng ta thử đọc qua đoạn mô tả Võ Chí Công, Đoàn Khuê và Nguyễn Đức Tâm trả thù Võ Viết Thanh sau khi tướng Thanh bắt Năm Châu và Sáu Sứ:

“Tôi tới phòng làm việc của Đoàn Chủ tịch Đại hội, thấy Võ Chí Công, Nguyễn Đức Tâm, Đoàn Khuê, Nguyễn Quyết, Nguyễn Thanh Bình đang chờ. Mặt Đoàn Khuê hằm hằm, Võ Chí Công và Nguyễn Đức Tâm nói ngắn gọn:

‘Chúng tôi thay mặt Bộ Chính trị, Ban Bí thư, báo đồng chí hai nội dung. Trước hết, xin chuyển tới đồng chí nhận xét của Bộ Chính trị: Đồng chí là một cán bộ cao cấp còn trẻ, công tác tốt, rất có triển vọng, nhưng rất tiếc, chúng tôi vừa nhận được một số báo cáo tố cáo đồng chí hai việc: Một, ngay sau giải phóng, đồng chí có cho bắt hai cán bộ tình báo của Bộ Quốc phòng và từ đó hai cán bộ này mất tích; hai, cái chết của cha mẹ đồng chí là bị ta trừ gian, chứ không phải do địch giết. Vì vậy, chúng tôi đành phải rút đồng chí ra khỏi danh sách tái cử vào Trung ương khóa VII’.”

Ông Võ Viết Thanh phản ứng như sau:

“Tôi hết sức bất ngờ. Khi nghe xúc phạm đến ba má tôi thì tôi không còn kiềm chế được. Trong cặp tôi lúc đó có một khẩu súng ngắn, tôi đã định kéo khóa, rút súng ra bắn chết cả ba ông rồi tự sát. Nhưng, tình hình lúc đó, nếu tôi làm thế là tan Đại hội. Tôi cố nuốt cơn tức giận.”

4.- Lừa gạt và dối trá.

Người dân đã bị bộ máy tuyên truyền của chế độ định hướng suy nghĩ và cảm nhận. Những trẻ em mới lớn lên đã bị bộ máy tuyên truyền nhồi nhét rằng các vị lãnh đạo đáng kính suốt đời hy sinh hạnh phúc cá nhân để đấu tranh cho bình đẳng xã hội.

Họ còn bị nhồi nhét rằng chế độ VNCH là chế độ ác ôn, với những con người ăn trên ngồi trốc, trong khi phần lớn người lao động phải sống khổ cực.

Nhưng Bên thắng cuộc lột trần “huyền thoại” cao cả của các lãnh đạo CS. Sự thật nói lên rằng họ chính là những người ăn trên ngồi trốc. Trong khi người dân không đủ cơm ăn thì họ phè phỡn với bơ sữa từ Đông Âu. Họ có những vườn rau riêng. Họ có một đội quân bác sĩ chăm sóc sức khoẻ dưới danh xưng “Ban bảo vệ sức khoẻ trung ương”. Người dân không có thuốc điều trị nhưng lãnh đạo CS thì có thừa. Nếu lấy cái nền lãnh đạo VNCH có đặc quyền đặc lợi là 1 thì những người lãnh đạo CS có đặc quyền đặc lợi phải lên đến 100. Do đó, tất cả những gì người CS phỉ báng giới lãnh đạo VNCH thì cũng chính là những gì họ phỉ báng chính họ với cường độ cao hơn 100 lần. Một cách ngửa mặt lên trời phun nước bọt.

5.- Đạo đức giả.

Báo chí miền Bắc thường ra rả tuyên truyền rằng lãnh đạo VNCH là những kẻ ăn chơi, đa thê đa thiếp, chỉ biết suốt ngày nhảy đầm chứ chẳng có kiến thức chính trị gì cả. Họ còn viết hẳn một cuốn sách về các tướng lãnh VNCH. Đọc cuốn này cũng là một phương thức giải trí tốt vì các tác giả có khả năng tưởng tượng khá tốt. Nhưng còn các lãnh đạo CS thì sao? Họ là những kẻ nhiều vợ. Lê Duẩn. Nguyễn Văn Linh. Lê Đức Thọ. Võ Văn Kiệt. Có thể cả ông Hồ. Tất cả đều có hơn 1 vợ. Tất cả đều sẵn sàng bỏ vợ lại sau lưng để “theo đuổi sự nghiệp cách mạng”. Nhưng cũng có thể họ xem phụ nữ như là những người để họ giải quyết vấn đề tình cảm sinh lý. Không phải ai trong giới lãnh đạo CS đều sống vô đạo đức, nhưng nhìn qua những nhân vật cao cấp chúng ta thấy nói rằng thói đạo đức giả rất phổ biến trong giới thượng tầng của chế độ.

6.- Dốt nát.

Chúng ta biết rằng những người cộng sản thế hệ thứ nhất như Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp (không tính đến những người như Trần Phú, Hà Huy Tập, Nguyễn Văn Cừ) là những người có trình độ học vấn khá và có bản lãnh.

Nhưng Bên thắng cuộc tiết lộ rằng những người thuộc thế hệ đàn em của những người tiền phong toàn là một nhóm người ít học. Những lãnh đạo như ông Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Nguyễn Văn Linh … đều xuất thân từ thành phần không có cơ hội học hành đến nơi đến chốn. Sự dốt của lãnh tụ có khi đến mức hài hước. Trong phần viết về sức khoẻ lãnh đạo, chúng ta được biết ông Đỗ Mười nói về bệnh trạng của tướng Đoàn Khuê, qua lời thuật của ông Nguyễn Văn An, như sau:

“Đoàn Khuê nói với tao, uống tam thất nó tan hết rồi mà. Đoàn Khuê còn vạch bụng cho tao xem. Tôi bảo: thưa anh, theo chuyên môn thì đấy là khối u nó chạy chứ không phải tan đâu ạ”.

Thật kinh hoàng khi những con người như thể được đặt ở vị trí chót vót lãnh đạo một đất nước 90 triệu dân!

Qua Bên thắng cuộc chúng ta biết rằng các lãnh đạo CS có tầm nhìn rất hạn hẹp. Có thể do bị nhào nặn bởi tuyên truyền cộng với kém học thức nên các lãnh đạo CS có kiến thức rất nghèo nàn về thế giới ngoài các nước XHCN và Trung Cộng. Từ đó dẫn đến những nhận định sai lầm và những lựa chọn bất lợi cho đất nước. Điển hình là câu chuyện đằng sau việc thiết lập quan hệ ngoại giao với Mỹ. Câu chuyện cho thấy giới lãnh đạo CS thiển cận và làng xã trong những nhận xét của họ về một đối thủ rất quan trọng.

Chúng ta thử đọc một đoạn “Cứu chủ nghĩa xã hội” để thấy ông Nguyễn Văn Linh có tầm nhìn và hành xử đầy kịch tính ra sao. Đọc cũng để thấy Gorbachev chẳng những mỉa mai mà còn khinh Nguyễn Văn Linh như thế nào:

Ông Nguyễn Văn Linh cho rằng Gorbachev là kẻ cơ hội nhất hành tinh:

Tháng 10-1989, Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh tới Berlin dự lễ kỷ niệm bốn mươi năm ngày thành lập Nước Cộng hòa Dân chủ Đức. Theo ông Lê Đăng Doanh:

“Quyết định đi dự 40 năm Quốc Khánh CHDC Đức là quyết định trực tiếp của cá nhân anh Linh. Anh Linh đã bàn với Bộ Chính trị về việc phải triệu tập một Hội nghị các Đảng Cộng Sản và Công nhân quốc tế để cứu phong trào cộng sản, chống chủ nghĩa cơ hội. Anh sang Berlin là để gặp các đồng chí để bàn về việc ấy và gặp Gorbachev. Trong một cuộc họp, anh Linh nhận xét: Gorbachev là kẻ cơ hội nhất hành tinh này”.

Bị đối xử như thương gia tầm thường:

Ngày 4-10-1989, từ Hà Nội, hãng Interflug của Cộng hòa Dân chủ Đức dành cho ông Linh một ghế hạng thương gia, các thành viên cao cấp khác – Phó Thủ tướng Nguyễn Khánh, Trợ lý Tổng Bí thư Lê Xuân Tùng, Phó Ban Đối ngoại Trịnh Ngọc Thái, Đại sứ Tạ Hữu Canh và thư ký Lê Đăng Doanh – chỉ ngồi khoang hành khách thường.
Bị xem thường:

Một lễ đón đơn giản được tổ chức tại sân bay Berlin-Schronefeld rồi sau đó đoàn về khách sạn. …. Trong suốt chuyến thăm chính thức ấy, phía CHDC Đức không thu xếp cho ông Linh một buổi gặp chính thức nào với Honecker hay một nhà lãnh đạo khác. Thế nhưng, điều đó đã không làm ông Nguyễn Văn Linh từ bỏ ý đồ đóng vai trò trung tâm cứu nguy chủ nghĩa xã hội.

Đến nơi ở của các nhà lãnh đạo khác mới thấy cách đối xử của Erich Honecker với ông Nguyễn Văn Linh. … Trong khi ông Linh chỉ được xếp một phòng đôi lớn hơn phòng các thành viên khác trong đoàn một chút thì chỗ ở của Ceausesscu là một khu vực gồm nhiều phòng. Ông Linh và tùy tùng phải đi qua một sảnh lớn nơi có một đội cận vệ 12 người bồng tiểu liên AK báng gập đứng chào. Ceaucesscu đã để ông Linh phải ngồi chờ rất lâu. Ông Linh nói:

“Mày liên hệ thế nào mà giờ không thấy nó”. Tôi bảo: “Tính thằng này nó hình thức thế”.

Một lúc sau thì Ceausesscu ra, chính ông ta lại là người tỏ ra hăng hái ủng hộ sáng kiến của ông Nguyễn Văn Linh nhất. Ceausesscu thậm chí còn đòi để Rumani đăng cai. Tuy nhiên, cả Ceausesscu và các nhà lãnh đạo cộng sản khác đều nói với ông Linh: “Vấn đề là ông kia, nếu ông ấy không đồng ý thì rất khó”. “Ông kia” đề cập ở đây là Gorbachev.

Dù ông Linh rất nhiệt tình cứu XHCN nhưng người ta làm ngơ:

Trong ngày 6-10-1989, giữa Berlin rét mướt, ông Nguyễn Văn Linh đã tìm gặp các nhà lãnh đạo cộng sản đến dự lễ quốc khánh để thảo luận về một sáng kiến mà ông đưa ra: triệu tập hội nghị các đảng cộng sản và phong trào công nhân quốc tế. Ông Linh nói:

“Phe ta đang diễn biến phức tạp. Hơn bao giờ hết, đòi hỏi quốc tế vô sản phải siết chặt hàng ngũ. Đảng Cộng sản Việt Nam thấy nên có một hội nghị để thống nhất tư tưởng và hành động, tăng cường tình đoàn kết”.

Đa số các đảng cộng sản làm ngơ đề nghị của ông Linh, chỉ có Batmunkho Tổng Bí thư Mông Cổ, Phó Thủ Tướng Hernandez của Cuba, Tổng Bí thư Ceaucescu của Rumania, Tổng Bí thư Đảng vừa thất cử của Ba Lan Jaruzelski, Chủ tịch Đảng Cộng Sản Tây Đức (DKP) Herbert Mies là chấp nhận gặp. Chỉ có Helbert Mies, lãnh tụ của một đảng không cầm quyền và Phó thủ tướng Cuba Hernandez là tự tới nơi ông Linh ở. Theo ông Lê Đăng Doanh, những người khác chỉ tiếp ông Nguyễn Văn Linh tại phòng riêng của họ.

Sau nhiều cuộc trì hoản thì ông Linh cũng được Gorbachev cho một cuộc gặp mặt. Nhưng đó là một cuộc gặp mặt để Gorbachev khinh miệt ông Linh. Chúng ta hãy đọc tiếp:

Từ 19 đến 21 giờ tối 6-10-1989, sau phần đọc diễn văn, cuộc mit-tin được chuyển từ trong một lâu đài ra một lễ đài ngoài trời duyệt quần chúng, thanh niên rước đuốc. Ông Lê Đăng Doanh kể: Đám thanh niên tuần hành sôi lên sùng sục kêu tên Gorbachev, “Gorby! Gorby!”. Anh Linh chỉ mặc bộ complet, tối nhiệt độ xuống khoảng 8 C, cận vệ quên mang áo lạnh, ông Nguyễn Văn Linh đứng run bần bật, kêu tôi: “Tao lạnh quá”. Tôi phải nói với một viên tướng Đức đứng cạnh đấy: “Tổng Bí thư của tôi quên mang áo ấm”. Viên tướng cho mượn tạm tấm áo choàng của ông ta.

Sáng hôm sau, 7-10-1989, theo lịch trình, mười giờ sẽ có duyệt binh, nhưng tám giờ, ông Nguyễn Văn Linh triệu tập họp Chi bộ Đảng thông báo tình hình sức khỏe:

“Mình thấy có gì đó không bình thường, không nhắm được mắt, miệng cứng, không ăn được”.

Về sau bác sỹ xác định đó là triệu chứng liệt dây thần kinh số 7. Mọi người đề nghị ông Linh không ra lễ đài, ông Nguyễn Khánh thay ông Linh dự duyệt binh rồi báo với “bạn”. Phía CHDC Đức mời ông Linh ở lại khám chữa bệnh và khuyên ông không nên về trong lúc này. Tuy bệnh tình càng ngày càng nặng, nước mắt chảy ra nhiều, miệng có biểu hiện bị méo và nói bắt đầu khó khăn, ông Nguyễn Văn Linh vẫn hy vọng rất nhiều vào cuộc gặp với Gorbachev.

Cuộc gặp Gorbachev dự kiến diễn ra lúc 10:30 sáng 8-10-1989, nhưng chờ đến mười một giờ cũng không thấy văn phòng ông ta gọi lại. Ông Linh rất sốt ruột. Theo ông Lê Đăng Doanh: Trong khi đó, sáng ngủ dậy, bệnh ông Linh càng nặng thêm. Khi ăn cơm, ông kêu tôi ra ngoài vì không muốn tôi chứng kiến cảnh ông ăn rất chật vật. Hàm bên trái của ông Linh cứng lại. Ông phải nhai ở phía bên phải sau đó dùng hai ngón tay đẩy thức ăn vào họng, chiêu một ngụm nước mới nuốt được.

Cuộc gặp Gorbachev được lùi lại 2:30 rồi 5:30 chiều cùng ngày. Gorbachev, khi ấy vẫn là nhà lãnh đạo của cả phe xã hội chủ nghĩa, được bố trí ở trong một tòa lâu đài. Nhưng, cuộc tiếp tổng bí thư Việt Nam đã không diễn ra trong phòng khách riêng mà ở ngay một phòng rộng mênh mông vừa dùng cho một tiệc chiêu đãi lớn, thức ăn thừa còn bề bộn trên các bàn. Nhân viên dọn một góc, kê bàn để Gorbachev tiếp ông Nguyễn Văn Linh. Gorbachev ra đón ông Linh ở sảnh và khi cửa xe mở, ông cúi đầu nói:

“Kẻ cơ hội nhất hành tinh kính chào đồng chí Nguyễn Văn Linh”.

Dù đang bệnh, ông Nguyễn Văn Linh vẫn trình bày rất nhiệt tình, nhưng theo ông Lê Đăng Doanh: Sáng kiến nào của ông Linh cũng được Gorbachev khen là “rất tốt” nhưng chỉ là những lời khen xã giao. Ông Linh nói:

“Tôi đã gặp một số đảng cộng sản anh em. Trong tình hình này, Đảng Cộng sản Việt Nam muốn đồng chí đứng ra triệu tập hội nghị các đảng cộng sản và phong trào công nhân quốc tế”.

Gorbachev liền giơ hai tay lên tươi cười:

“Ý này hay nhỉ. Để xem! Để xem! Rất tiếc là giờ tôi đang nhiều việc quá!”.

Ông Linh trân trọng mời Gorbachev đến thăm Việt Nam. Gorbachev lại kêu lên:

“Hay quá nhỉ! Cám ơn! Cám ơn! Nhưng, tôi đang có nhiều lời mời quá mà chưa biết thu xếp cái nào trước”.

Cuối cùng, Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh đề cập đến truyền thống viện trợ của Liên xô và khi ông đề nghị Liên Xô tiếp tục giúp đỡ cho Kế Hoạch 5 năm 1990-1995 của Việt Nam thì Gorbachev xua tay. Không còn xã giao, lịch sự như phần trên nữa, Gorbachev nói:

“Khó khăn lắm, khó khăn lắm, các đồng chí Việt Nam tự lo thôi”.

Theo ông Lê Đăng Doanh: Thế nhưng, ngày hôm sau, báo Nhân Dân và Pravda đều đưa tin về cuộc gặp diễn ra trong “tình hữu nghị thắm thiết”.

Đọc những đoạn trích dẫn rất sống động này tôi phải nói là rất nhục. Là lãnh tụ một đất nước 90 triệu dân mà không nắm được tình hình thế giới để bị các lãnh đạo của chính thế giới XHCN xem thường như thế. Ông Nguyễn Mạnh Cầm có lẽ là người ngoại giao nên còn biết được tình hình thế giới. Ông đưa ra nhận xét rằng:

“Nhận thức của một số đồng chí trong Bộ chính trị lúc bấy giờ không theo kịp những thay đổi của tình hình thế giới”.

Không theo kịp tình hình thế giới có nghĩa là sống trong cái ao làng. Chẳng biết ông Linh có hiểu những câu nói của Gorbachev hay không. Thật là nhục nhã. Tất cả cũng vì cái dốt.

Cái dốt của lãnh đạo CS còn thể hiện qua lần tiếp kiến giữa ông Lê Khả Phiêu và Bill Clinton. Trong buổi tiếp kiến, trong khi Bill Clinton nói về tương lai hợp tác, ông Lê Khả Phiêu lại tận dụng chuyện Bill Clinton “trốn lính” làm cho ông Bill Clinton rất giận và chắc chắc cũng rất khinh thường người đối diện mình:

“Bill Clinton nhớ lại:

“Lê Khả Phiêu cố gắng sử dụng hành động phản đối chiến tranh Việt Nam của tôi để cáo buộc những gì Mỹ đã làm là hành vi đế quốc. Tôi đã rất giận dữ nhất là khi ông ta nói vậy trước sự có mặt của Đại sứ Pete Peterson, một người đã từng là tù binh chiến tranh. Tôi nói với nhà lãnh đạo Việt Nam rằng khi tôi không tán thành các chính sách đối với Việt Nam, những người theo đuổi nó cũng không phải là đế quốc hay thực dân, mà là những người tốt chiến đấu chống cộng sản. Tôi chỉ Pete và nói, ông đại sứ không ngồi sáu năm rưỡi trong nhà tù ‘Hà Nội Hilton’ vì muốn thực dân hóa Việt Nam”.

“Ông Phan Văn Khải nhớ lại:

“Ông Phiêu nói như thời chiến tranh làm cho họ rất khó chịu. Ông ấy muốn tỏ rõ thái độ của một chính quyền cộng sản. Nhưng, ông Phiêu không hiểu tình hình thế giới giờ đây đã khác. Phe xã hội chủ nghĩa đã tan rã. Vấn đề là mối quan hệ giữa hai quốc gia, chúng ta cần Mỹ. Nếu người Mỹ không vào thì những công ty lớn trên thế giới không có ai vào cả”. …

Clinton nhận xét, dường như những người mà ông gặp ở Việt Nam, chức vụ càng cao hơn thì ngôn ngữ càng “sặc mùi” cộng sản theo kiểu cũ hơn”.

Sự dốt nát chính là một nguyên nhân chính dẫn đến những cuộc bỏ lỡ cơ hội để phát triển đất nước. Câu chuyện xung quanh ký hiệp định thương mại song phương BTA cho thấy giới lãnh đạo thượng tầng CS rất sợ Trung Cộng. Ông Nguyễn Mạnh Cầm nói:

“Tôi tiếc đứt ruột. Năm 1999, Bill Clinton muốn ký trước mặt các nhà lãnh đạo đủ cả phương Tây lẫn phương Đông. Khi ấy các tập đoàn sản xuất hàng xuất khẩu sang Mỹ chỉ chờ có hiệp định là nhảy vào Việt Nam. Mình quyết định không ký, mất biết bao nhiêu cơ hội”.Không chỉ BTA, ngay cả những chần chừ để trở thành thành viên của ASEAN cũng phản ảnh sự kém hiểu biết của những người lãnh đạo CS chóp bu.

Sự dốt nát và kém hiểu biết của người CS không phải chỉ biểu hiện trong giới lãnh đạo mà còn ở những người trong giới học thuật và chuyên môn. Sau 1975 tôi đã có nhiều “tiếp cận” với những đồng nghiệp y khoa từ Bắc vào. Tôi có thể nói một cách không ngần ngại rằng trình độ của họ quá kém. Có lần một anh bác sĩ nghe nói là cấp cao ngoài đó mà viết tên thuốc trụ sinh còn sai. Không phải sai một lần mà nhiều lần. Chỉ nhìn nét chữ cũng có thể biết được anh chàng này thuộc thành phần bác sĩ gì.

Ngay cả những người được “chi viện” để tiếp thu trường y Sài Gòn cũng là những người rất kém cỏi về kiến thức và kỹ năng lâm sàng. Họ bị các thầy trong Nam khinh ra mặt. Do đó tôi không hề ngạc nhiên khi đọc những dòng chữ viết về phản ứng của giới trí thức trong Nam trước những chính sách quái đản được áp dụng sau 1975. Họ vận hành theo tư duy rặt mùi cộng sản. Cứ đến ngày kỷ niệm nào đó họ hỏi có thành tích khoa học gì để chào mừng và nhận được câu trả lời của thầy Phạm Biểu Tâm:

“Không có thứ khoa học nào gọi là khoa học chào mừng cả”.

Sau này trong một lần họp bàn về cách giải quyết hệ thống nước bị đục, giáo sư Phạm Biểu Tâm không phát biểu gì cả. Đến khi bị ông Võ Văn Kiệt gặng hỏi, giáo sư Tâm vốn rất quý ông Kiệt, chỉ nói đơn giản:

“Từ ngày mấy anh về, cái đầu trí thức khoẻ, vì cái gì cũng đã có các anh nghĩ hết. Nước là chuyện mấy anh đâu phải chuyện tụi tui”.

Đối với giới trí thức miền Nam ngày ra mắt đầu tiên của chính quyền không hề thuyết phục được họ. Cho đến bây giờ tình hình vẫn thế.

Bên thắng cuộc đã trở thành một tác phẩm bán chạy. Nếu được công bố ở trong nước tôi nghĩ chắc chắn bộ sách sẽ qua mặt bất cứ cuốn sách nào đang có trên thị trường. Đọc xong bộ sách tôi hiểu được tại sao nó nổi tiếng. Theo tôi, Bên thắng cuộc được nhiều người quan tâm vì trong đó có rất nhiều những câu chuyện hậu trường chính trị.

Đặc biệt hơn là tất cả những câu chuyện hậu trường đều nói lên những hình ảnh tiêu cực của giới lãnh đạo CSVN. Khó tìm một câu chuyện nào mang tính tích cực trong sách. Trong đó có những con người ít học nhưng ngạo mạn. Đó là những con người đạo đức giả. Đó là những con người sẵn sàng chấp nhận đớn hèn để sống trong môi trường tàn ác. Đó là những con người tàn nhẫn và xảo trá.

Những cá tính lãnh đạo như thế là tác giả của những quyết sách đi từ sai lầm này đến sai lầm khác. Họ dẫn đất nước bỏ mất cơ hội hết năm này sang năm khác. Những câu chuyện như thế giúp cho chúng ta nhìn thấy rõ hơn cái tâm kém và cái trí thấp của một số đông lãnh đạo chóp bu và giải thích tại sao đất nước và dân tộc chúng ta đã quá bất hạnh trong suốt 70 năm qua. Họ là nguyên nhân gần và tác nhân trực tiếp đã đưa đất nước nghèo hèn như hiện nay. Họ phải chịu trách nhiệm trước lịch sử.
Đăng bởi: bsngoc | 28/01/2013

vinhtruong
01-08-2013, 03:07 AM
Tôi hoàn toàn đồng quan điểm với anh TAM73F: “Các bài viết được nhìn từ điểm đứng của một sử gia, từ chiến trường của một quân nhân cho đến hậu trường của một kinh tế gia …
Nói chung, đã quá đủ tài liệu thực để chứng minh rằng tác giả của “bên thắng cuộc“ đã không dám viết hết “sự thật“, hoặc cố tình viết sai lịch sử hoặc ông ta thực sự cố gắng nhưng còn quá non kém, thiếu sót như Bùi Tín cũng khen chút đỉnh vì anh cũng to gan dám viết ra như vậy, nhưng biết đâu đã đến thời điểm các thế lực trong bóng tối cần phải từ từ giải mật để trả lại tính trung thật cho lịch sử mà trong sách The New Legion, cuốn-2, tác giả đã giải thích bằng 3 đáp số: (1) xóa bỏ VNCH; (2) Ngụy tạo Tonkin Gulf Incident; (3) Quân Mỹ rút lui trong danh dự sau khi trả đũa... Quyết định của đáp số trước khi quân tác chiến Mỹ qua VN vào ngày 21/Sept/1960 bởi NSC; Đại diện Skull and Bones là Bonesman ám số 40, cố vấn TT Kennedy, tức là George Bundy (câu nầy các cây bút gạo cội Mỹ ngạc nhiên làm sao tác giả biết được quyền hành của Bonesman 40 chỉ là một thành viên thường thôi mà có một quyết định táo bạo?)

Để kiểm chứng đây là sự thật thì cũng chẳng tìm đâu xa, trên diễn đàn nầy, Bạn hãy xem Video Bebau post và khongquan2 post “Kennedy assassination…” và “Skull and Bones 322” thì thấy rõ sự thật được soi rọi khắp vùng tối lịch sử VN, cùng xem bài “Skull and Bones chọn ngày Quốc- Khánh 30/4 cho VN và “Đầu mối 2 cái chết của TT Diệm/Kennedy thì sẽ thấy chi tiết rõ ràng hơn so với Video nhà sử học Steven Alvis thuyết giải (forum threads bởi vinh truong, trang-2 và 5) Và để thêm vào bằng chứng nước ngoài cho rằng: “Khi ông TRUONG nói, tất cả chúng ta cần lắng nghe...” như dưới đây:

MILITARY ANALYSIS
http://militaryanalysis.blogspot.com...nh-truong.html
******

Saturday, April 14, 2012
Vinh Truong

This is coolbert

Yet from one more author, a most authoritative figure if there ever was one, as to the REASONS for allied defeat in Vietnam, American and South Vietnamese both unable to prevail over the communists – Vinh Truong a South Vietnamese military officer of some standing and an escapee from a re-education [concentration] camp AFTER THIRTEEN YEARS OF INCARCERATION

To extracted from the book by Truong:
“Vietnam War: The New Legion, Volume-2 By Vinh Truong”

“When I [Truong] looked into myself, I knew that I would remain faithful as “a code of personal honor attached to what I understood as the ideals of my country’s form of government rising above the confusions of the political and military leadership – This became explicity clear to me when I was interviewed by allied-officer in my class Squadron Officer School at Maxwell Air University, Alabama. They asked me “What I thought of the war”, and I recall telling them that I thought it make no sense to me to try to defend South Vietnam so long as the border areas of Cambodia and Laos were conceded to the Hanoi … But I could see no strategy being applied that had prospect of success … my patriotism was stronger than my unhappiness about poor US intervention strategic policy!”

Concerning Truong:
“Vinh-Van-Truong was recruited by US Special Forces in Project Delta 1964-65 and graduated from the US Air University, Maxwell University, Alabama, for Squadron Officer School and Academic Instructor School 1967-68. He was 213th Squadron Commander 1970-71, 51th Wing Combat Commander 1972-73, and Chief of Staff of Helicopter Branch of VNAF Headquarter 1973 until Saigon fell”
[and in the aftermath of South Vietnames Surrender thirteen years an inmate of a communist re-education [concentration] camp!!]

“ [Truong] discusses the three Axioms in the dominant interpretation of the US-Vietnam War that was established by the invisible permanent government right after the National Security Council meeting on September 21, 1960 – They are: -1. “There was never a legitimate non-communist government in Saigon (dissolution GVN) -2. “The US had no legitimate reason to be involved in Vietnamese affairs (Tonkin-Gulf-Incident) -3. “The US could not have won the war under any circumstances (US troops honorable withdrawal)

When TRUONG speaks we all need to listen. Truong and his fellow compatriots now living in the US have a web site dedicated to discussing of the Second Indo-China War
It might be interesting to engage in dialog with the language barriers aside

Coolbert
Posted by Albert.E at 7: 37 PM
Labels: vietnam

Lý do tác giả phải in tiếng Anh vì thất vọng đôi khi muốn tỏ bày sự thật cho bà con biết nhưng lại ngại ngùng, vì in sách tiếng Việt ra phải bị chê bai thì nhiều khen thì ít, nhưng ít nhứt mình biết gì về sự thật thì cứ nói ra cho thế hệ mai sau đút kết lại dĩ nhiên là vô vàn tài-chứng-liệu, hình ảnh video, ghi âm tha hồ mà tìm data chính xác để viết lại lịch sử, dĩ nhiên ai phê bình, chỉ trích những gì thì cũng cám ơn cho nhân loại đang ở vào thời buổi siêu vi tính nầy thì tác giả rất bình tĩnh thanh thản giải thích, và đều có ghi chú bên cạnh để hạch hỏi, tra cứu thêm trong you tube, internet, sách vở. Các sử gia hậu cận đại sẽ dễ dàng viết lại lịch sử rõ ràng hơn như sau gần nửa thế kỷ mới hiểu ra Miền Nam giải phóng Miền Bắc??!!??

Riêng nhược điểm của anh Huy Đức là anh ấy là người thế hệ sau, là người không chứng kiến được trực tiếp, nghe ngóng sau khi các sự kiện đó đã xảy ra... Anh ấy là người lượm lặt, thu góp, mà không phải là quan sát trực tiếp, dấn thân cho nên cái gián tiếp sai nhiều lắm. Cách viết “sử ký” đi từ bối cảnh lịch sử chung đến hoạt động của các nhân vật chính đã dựng lại nhiều hình ảnh sống động nhờ số lượng phong phú các tư liệu rút từ internet mà tôi ghi lại trong 2 tác phẩm như một nhân chứng sống thực.

TAM73F
01-09-2013, 12:31 PM
Xin chuyển đến Qúy Vị, Quý NT và Anh Chị Em ....

Một bài viết của một người trẻ thế hệ thứ hai,
thành công tại Hoa Kỳ...

** Phương châm (slogan) của Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam -
Đà Lạt: "Tự thắng để chỉ huy"...

Đến Hoa Kỳ khi lên mười tuổi (1978), nay vẫn viết bằng Việt ngữ thông thạo....trong một đề tài liên quan đến thời sự ...
quyển sách của tên văn nô vẹm Huy Đức : Bên Thắng Cuộc...

Được biết tác giả Đồng Phụng Việt tên thật là Đinh Đồng Phụng Việt....
Đinh Đồng Phụng Việt (sinh 22 tháng 2, 1968), được biết nhiều hơn với tên tiếng Anh như Viet Dinh, Viet D. Dinh, hoặc ngắn gọn Đinh Việt, là Phụ tá Bộ trưởng Tư pháp (Assistant Attorney General) Hoa Kỳ từ 2001 đến 2003, tác giả đạo luật chống khủng bố PATRIOT Act sau sự kiện 11 tháng 9. Hiện nay ông là giáo sư Đại học Georgetown và tham gia hội đồng điều hành của tập đoàn News Corporation.

Xin mời Qúy Vị xem bài viết để tường và thẩm định...


--------

Thắng mình trước đã !


Đinh Đồng Phụng Việt


Vừa có hai sự kiện, cùng liên quan đến cuốn “Bên thắng cuộc” làm mình chú ý: (1) Tờ Pháp luật TP.SG đăng “Cái nhìn thiên kiến về lịch sử” của Nguyễn Đức Hiển. Và (2) Liên Ủy ban chống Cộng sản, tay sai và chống tuyên vận Cộng sản ở Mỹ gửi thư mời họp để bàn bạc về chuyện tổ chức biểu tình chống tờ Người Việt phát hành cuốn sách này.

Sự kiện (1) mình biết qua trang web Ba Sàm. Sự kiện (2) mình biết qua email của một người bạn, kèm câu hỏi: Ông nghĩ sao?..

Thay vì trả lời riêng bạn qua email, mình viết vài dòng trên facebook để có thể chia sẻ với cả bạn và các bạn khác vài điều mà mình nghĩ…

1.

Hồi nhỏ, ở nhà mình có vài cuốn album để cất ảnh. Mấy cuốn album này do trường Võ bị Quốc gia ở Đà Lạt dùng làm quà. Nếu mình nhớ không lầm thì cuốn nào trên góc trái, phía trên cùng, cũng in chìm hình một sinh viên sĩ quan, kèm dòng chữ “Tự thắng - Chỉ huy”. Lúc đó, xem – nhớ nhưng thật tình, mình không hiểu tại sao trường Võ bị Quốc gia (một nơi danh giá, đào tạo sĩ quan chuyên nghiệp cho quân đội miền Nam Việt Nam trước tháng 4 năm 1975, vốn là chỗ không dễ vào, nếu vào và ra được thì vừa là sĩ quan, vừa có văn bằng cử nhân khoa học – một thời đã từng là mơ ước của mình), lại chọn “Tự thắng – Chỉ huy” làm slogan.

Lớn lên thì mình hiểu tại sao trường Võ bị Quốc gia lại chọn “Tự thắng – Chỉ huy” làm slogan. Không tự thắng chính mình thì làm người tử tế còn khó, nói gì đến chuyện chỉ huy!

2.

Khi sinh ra mình là công dân Việt Nam Cộng hòa nhưng lúc lớn lên, mình trở thành công dân Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Cũng tại vậy mà mình có nhiều người thân, người quen bị gọi là “ngụy quân, ngụy quyền”. Sau ngày “Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước”, phần lớn “ngụy quân, ngụy quyền” mất sạch mọi thứ: nhà cửa, tài sản, tương lai, một số người mất cả sinh mạng. Gia đình mình cũng thế.

Nếu ai hỏi mình: có oán Cộng sản không? Mình sẽ trả lời rằng: Có! Song đối tượng của sự oán hận đó đã khác nhiều so với trước.

Lúc đầu, mình ghét tất cả những người từ ngoài Bắc vào. Rồi oán hờn thu hẹp, mình chỉ còn căm giận cán bộ, đảng viên, bộ đội, công an. Sự căm giận này bây giờ không còn. Chính xác hơn, sự căm giận này vẫn còn nhưng nó hướng vào chủ nghĩa cộng sản và sự tồn tại của thể chế chính trị là con đẻ của nó trên xứ sở này.

Sở dĩ nhận thức của mình thay đổi liên tục như thế là nhờ sách vở, tài liệu và thực tế cuộc sống. Hồi đọc “Những thiên đường mù” của Dương Thu Hương, mình choáng váng vì hóa ra người dân miền Bắc còn khổ hơn người dân miền Nam. Mình dùng hai chữ “khổ hơn” vì ít ra, người dân miền Nam đã từng có lúc được sống “cho ra hồn người”, trước khi cùng khốn khổ, khốn nạn như nhau. Sau này, hỏi thăm một số người lớn tuổi đã từng sống ở miền Bắc trước tháng 4 năm 1975, họ bảo, thật ra, “Những thiên đường mù” chỉ khắc họa một phần sự thật, chưa lột tả được toàn bộ môi trường xã hội miền Bắc trước tháng 4 năm 1975... Tương tự, sự căm giận bộ đội giảm dần khi cuộc chiến ở Campuchia biến một mớ bạn bè mình thành bộ đội, thương binh, có đứa trở thành liệt sĩ. Còn một thực tế khác, chẳng riêng mình mà ai cũng thấy, đó là, đa số những người đóng góp tuổi trẻ, sức lực, máu xương, thân nhân cho việc tạo lập ra chính quyền này cũng chẳng sung sướng gì hơn. Đến giờ, đâu có ít gia đình liệt sĩ, thương binh, có công cũng đã mất sạch mọi thứ. Xét cho đến cùng, tất cả đều là nạn nhân. Ngay cả cán bộ, đảng viên cũng là nạn nhân, họ cắn răng chịu đựng đủ thứ bất toàn của hệ thống, ngửa tay nhận đồng lương chết đói và để tồn tại phải tìm đủ cách để “ăn”, vừa phải chuốc sự khinh bỉ của người bị “ăn”, vừa phải chấp nhận cho các đồng liêu khác “ăn” lại. Một kiểu “ăn lẫn nhau”, một thứ bi kịch kéo dài từ đời cha sang đời con và có thể còn tiếp tục kéo dài sang đời cháu. Họ có muốn như vậy không? Mình nghĩ là không nhưng họ chẳng có lựa chọn nào khác.

Lý do mình tóm tắt quá trình định hình và chuyển đổi nhận thức của mình, vì mình tin nó tương đồng với quá trình định hình và chuyển đổi nhận thức của nhiều người khác, trong số hàng chục triệu dân miền Nam Việt Nam trước và sau tháng 4 năm 1975. Mình chỉ là một trong hàng chục triệu số phận na ná như thế do thời cuộc tạo ra. Dù muốn hay không, hàng chục triệu số phận này đã và sẽ là một phần của lịch sử.

Bài “Cái nhìn thiên kiến về lịch sử” của Nguyễn Đức Hiển không những không đếm xỉa gì đến phần này của lịch sử mà còn bóp méo nó, nên có thể vì vậy mà bị nhiều người chửi.

Theo mình, nhìn, nghe, đọc, hỏi, nghĩ là điều cần thiết mà ai cũng nên làm. Mình tin, do đặc điểm nghề nghiệp, một nhà báo cần làm những điều này gấp nhiều lần những người bình thường, đặc biệt là khi máy tính, Internet đã trở thành phương tiện đại chúng. Tiếc là bạn Hiển ít nhìn, ít nghe, ít đọc, ít nghĩ, chỉ quen bông phèng, chớt nhả, nhận được vài lời khen, lại tưởng mình hơn người, thành ra làm điều quá phận.

Vì bạn Hiển bảo: “Bóp méo sự thật lịch sử dù với bất cứ lý do gì thì đều là tệ hại” nên mình cung cấp cho bạn hai chuyện mà bạn có thể xác minh ngay và sắp tới, mong bạn cho mình biết thêm suy nghĩ của bạn về bản chất cuộc chiến, mà bạn muốn biện minh rằng chính đáng:

- Chuyện thứ nhất là vụ ném lựu đạn vào buổi lửa trại, tổ chức cho các Hướng đạo sinh, thành viên Gia đình Phật tử và học sinh các trường trung học ở Quy Nhơn, tại sân vận động Quy Nhơn (nay là thành phố Qui Nhơn, tỉnh Bình Định), vào đêm 9 tháng 1 năm 1972, để giết tỉnh trưởng Nguyễn Văn Chức nhưng ông Chức không chết, chỉ có vài chục người là giáo viên, học sinh chết, bị thương. Người tổ chức vụ ném lựu đạn này là bà Huỳnh Thị Ngọc đã được Đảng và Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam phong tặng danh hiệu “Anh hùng Lực lượng Vũ trang” hồi Quốc khánh năm 1995, báo Quân đội Nhân dân có bài ca ngợi (tựa là “Giả điên trong tù”, đưa lên Internet hôm 16 tháng 7 năm 2007). Sau khi đọc “Giả điên trong tù”, bạn có thể tìm gặp những người dân Quy Nhơn, nay trong độ tuổi khoảng 60, để hỏi thăm và nghe thêm về bản chất – kết quả thật sự của một “chiến công”, trong cuộc chiến được bảo là chính nghĩa đó.

- Chuyện thứ hai là vụ pháo kích vào Trường Tiểu học Cộng đồng ở thị trấn Cai Lậy, tỉnh Định Tường (nay là huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang), ngày 9 tháng 3 năm 1974, khiến 32 học sinh chết tại chỗ và 55 học sinh khác bị thương. Những người dân Cai Lậy, Tiền Giang, nay trong độ tuổi khoảng 55, cũng có thể kể để bạn biết thêm về “chiến công” tệ hại này.

Những “chiến công” kiểu như vậy đã được lập trên xác rất nhiều thường dân, trong đó chủ yếu là người già, phụ nữ và trẻ em ở miền Nam (mình muốn nhấn mạnh yếu tố này). Khi thân nhân của các nạn nhân vẫn còn, làm sao có thể bảo với họ rằng, cuộc chiến do miền Bắc khởi xướng, mục tiêu chính là thiết lập “tiền đồn của phe XHCN ở Đông Nam Á” lại là cần thiết và chính đáng. Người ta chỉ mới thôi tự hào về sự tự nguyện đảm nhận vai trò “tiền đồn của phe XHCN ở Đông Nam Á” chừng 20 năm nay thôi bạn Hiển à!

Bạn Hiển,

Làm báo ở Cộng hòa XHCN Việt Nam quả thật là rất khó nhưng nếu bạn không muốn, chẳng ai có thể bắt bạn làm bồi. Ngay cả khi chấp nhận làm bồi thì ít nhất cũng có hai loại bồi. Một loại hiểu và xấu hổ vì chuyện làm bồi nên chỉ dùng bút danh. Loại còn lại
vừa hám lợi, vừa chuộng hư danh tới mức mụ mẫm, nên sẵn sàng vỗ ngực, xưng tên. Nguyễn Đức Hiển, bạn thuộc loại nào vậy?

Nếu thật sự bạn vẫn muốn nuốt thêm một hoặc nhiều lần nữa những luận điệu cũ rích mà Đảng đã nhai đi, nhai lại, ụa ra, cho các loại bồi nuốt vào, rồi phun phe phè suốt mấy chục năm qua, muốn hãnh diện vì bạn vẫn còn thích làm gia súc, vẫn tự nguyện giữ bản năng tiêu hóa, “kiên quyết” không thèm tiến hóa như thế thì nó là quyền của bạn, song đừng mửa mớ luận điệu ấy ra, nó khiến nhiều người cảm thấy phiền bởi sự “kiên quyết” ấy!

3.

Giống nhiều người, mình cũng ráng kiếm một bản “Bên thắng cuộc” nhưng thú thật là mình chỉ mới lướt qua. Mình đọc chưa kỹ, do còn chờ phần sau.

Đọc chưa kỹ nhưng mình tin “Bên thắng cuộc” có khiếm khuyết, thiếu sót, thậm chí có cả những điểm chưa chính xác. Đó là điều đương nhiên, không thể tránh khỏi đối với những cuốn sách thuộc loại như “Bên thắng cuộc”. Do vậy, phân tích hay – dở, góp ý đúng – sai, đưa ra đề nghị này – khác, để cả tác giả lẫn người đọc cùng xem xét – ngẫm nghĩ thêm là điều cần thiết.

Với mình, dẫu cho còn khiếm khuyết, thiếu sót, thậm chí có cả những điểm chưa chính xác thì “Bên thắng cuộc” vẫn là một cuốn sách cần đọc, vì loại sách này giúp người đọc có một cái nhìn bao quát về chính trường – xã hội Việt Nam sau tháng 4 năm 1975. Khi đã có thể nhìn một cách bao quát, hiểu rõ hơn về những chuyện vốn chỉ nghe nói loáng thoáng, từng người có thể ngẫm nghĩ – tìm kiếm thêm thông tin để tự lý giải tại sao xã hội chúng ta đang sống lại như thế này? Mình tin “Bên thắng cuộc” còn có tác dụng như một gợi ý, kích thích những người khác, đặc biệt là những người trong “cung đình” kể lại, nói thêm về những chuyện họ biết cho mọi người cùng biết. Mình vẫn tin rằng, mọi thay đổi tích cực cho xứ sở và dân tộc này khởi đầu từ từng người. Trước hết là kể những điều mình biết, chia sẻ những điều mình nghĩ với mọi người quanh mình. Chỉ thế thôi. Không cần phải chỉ dẫn hay thuyết phục ai rằng họ nên nghĩ gì, làm gì. Khi đã có thông tin, từng cá nhân sẽ tự đối chiếu chúng với thực tế xã hội và hoàn cảnh, cũng như nhu cầu cá nhân của họ. Tự họ sẽ thấy họ nên làm gì, làm như thế nào. Có lẽ đó mới là giá trị thực của “Bên thắng cuộc” và là đóng góp đáng ghi nhận của Huy Đức.

Điều đáng ngạc nhiên là không chỉ Đảng cầm quyền thù ghét những thứ như “Bên thắng cuộc” mà ngay cả một số người chống Đảng này ở bên ngoài Việt Nam cũng tỏ ra thù ghét nó. Mình đã thử tìm hiểu tại sao và rất ngao ngán khi nhận ra rằng, có những người thù ghét Cộng sản nhưng lối suy nghĩ, cách hành xử của họ y hệt như Cộng sản.

Đọc những bài họ viết, xem những ý kiến họ bày tỏ, những video clip quay chuyện họ làm, nghe họ nói, mình thấy phẫn nộ khi họ nhân danh “chính nghĩa”. Miền Nam Việt Nam mà mình biết không có thứ “chính nghĩa” đó.

Nửa đầu thập niên 1970 là giai đoạn miền Nam Việt Nam đỏ máu và trắng khăn tang. Hết Hạ Lào tới An Lộc, Quảng Trị, Phước Long,… Trong bối cảnh ấy, dân miền Nam vừa nghe “Thề không phản bội quê hương” (của Cục Chính huấn Quân lực Việt Nam Công hòa) với những: “…Quyết chiến! Thề quyết chiến! Quyết chiến! Đánh cho cùng dù mình phải chết. Để mai này về sau con cháu ta sống còn…”, vừa hát “Kỷ vật cho em” (thơ Linh Phương, Phạm Duy phổ nhạc): “…Anh trở về trên đội nạng gỗ. Anh trở về bại tướng cụt chân…”, vừa ngâm “Ngày mai đi nhận xác chồng” (thơ Lê Thị Ý, Phạm Duy phổ nhạc thành “Tưởng như còn người yêu”): “…Dài hơi hát khúc thương ca. Thân côi khép kín trong tà áo đen. Chao ơi thèm nụ hôn quen. Ðêm đêm hẹn sẽ chong đèn chờ nhau. Chiếc quan tài phủ cờ màu. Hằn lên ba vạch đỏ au phũ phàng…”. Hay đọc “Chiều mệnh danh Tổ quốc” (thơ Nguyễn Tất Nhiên): “…Chiều quân đội nghĩa trang. Chiều mệnh danh tổ quốc. Có muôn ngàn câu kinh. Có muôn ngàn tiếng khóc. Có chuyến xe nhà binh. Đưa ‘Thiên Thần’ xuống đất…”.

Miền Nam Việt Nam hồi đó mà mình biết cũng có tham nhũng, hối lộ, phe phái và nhiều điều bất toàn khác nhưng đó là chỗ mà những “Thề không phản bội quê hương”,… có thể đứng chung cùng những “Kỷ vật cho em”, “Ngày mai đi nhận xác chồng”, “Chiều mệnh danh Tổ quốc”,… Nhiều “Thiên Thần” chấp nhận ra trận, rồi đi luôn vào lòng đất để những người còn lại được quyền làm những chuyện có vẻ như rất mâu thuẫn ấy. Đó là điều khiến miền Nam Việt Nam khác xa miền Bắc Việt Nam.

Miền Nam Việt Nam hồi đó mà mình biết, không có những kẻ “bảo vệ chính nghĩa quốc gia” bằng cách “đụ mẹ”, “đéo bà” người khác chỉ vì họ không nói, không làm điều những kẻ đó muốn nghe, muốn thấy. Cũng không có những kẻ, một tay giương cao quốc kỳ Việt Nam Cộng hòa, tay còn lại tụt quần, chổng mông vào mặt người khác giữa nơi công cộng để khẳng định quyết tâm… chống Cộng sản.

Miền Nam Việt Nam hồi đó mà mình biết, tuy chống Cộng nhưng vẫn tiếp nhận “Tiếng gọi công dân” (tên nguyên thủy là “Thanh niên hành khúc”) của Lưu Hữu Phước – một cán bộ Cộng sản cao cấp - làm Quốc ca, sau khi kế thừa chính thể Cộng hòa Tự trị Nam kỳ. Mình nghĩ chỉ chi tiết này thôi có lẽ cũng đủ để biết tinh thần, quan niệm của miền Nam Việt Nam hồi đó ra sao.

Với những gì mới biết về những cá nhân, những nhóm cựu công dân miền Nam Việt Nam, bây giờ đang chống Cộng theo kiểu chống hết mọi thứ, bất kể tình – lý, chỉ để thiên hạ biết mình đang “bảo vệ chính nghĩa quốc gia”, mình tự hỏi, không biết bao giờ thì những ông, những bà này sẽ chống hát Quốc ca Việt Nam Cộng hòa, vì tác giả của bài hát này là một Việt cộng cao cấp? Có nên xem chuyện hát “Tiếng gọi công dân” đã và đang diễn ra ở những nơi có cựu công dân Việt Nam Cộng hòa là một hình thức tuyên vận của Cộng sản và rất cần chống ngay lập tức hay không? Mình tin sẽ không có ai trong số các ông, các bà đó dám cổ súy chuyện này. Nếu không dám và chắc là không dám thì “chính nghĩa” mà qúy vị tạo ra, nhảy múa để “bảo vệ” rõ ràng là chưa (không thể) ổn. Xin qúy vị hãy xem lại lối nghĩ, cách hành xử của qúy vị.

Tuy số lượng của những vị này chẳng đáng là bao trong khối người Việt đang phải sống bên ngoài Việt Nam nhưng mình không thể không nói. Kiểu chống hết mọi thứ chỉ để thiên hạ biết mình đang “bảo vệ chính nghĩa quốc gia” của những vị này, không chỉ làm hoen ố hình ảnh miền Nam Việt Nam ngày xưa. Chúng đang được Đảng CSVN khai thác triệt để nhằm chống nguy cơ “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong cán bộ, đảng viên của họ. Đặc biệt là vào lúc này, khi hệ thống đã mục ruỗng, thông tin đa chiều đang làm cho nhận thức cán bộ, đảng viên thay đổi và nhiều người bắt đầu “muốn làm một cái gì đó” thì những bài viết, ý kiến, hành động cực đoan của những vị này trở thành một món quà quý. Chúng đã và đang được sử dụng để minh họa cho những lời răn đe, kêu gọi kiểu như: “Bỏ điều 4 Hiến pháp là tự sát”; “Còn Đảng, còn mình”; “Quân đội là của Đảng và phải bảo vệ Đảng”; “Bảo vệ chế độ XHCN là bảo vệ sổ hưu”.

Đồng Phụng Việt

__._,_.___

vinhtruong
01-12-2013, 04:32 AM
Nên bình luận chớ kết luận.
Thật tình tôi không ưa mấy ai khi đọc chưa hết bài đã vội vã đi vào “kết luận” dù bài đó thật hay hoặc thật dở, mình cũng phải nhận xét dù trúng hay trật chỗ nào cũng được để tùy theo nhận thức trình độ của mình cho thế gian phán quyết mình thuộc loại trình độ nhận thức ra sao? Dĩ nhiên bài vở cũng tùy đối tượng dù rằng TT Obama, Cụ Diệm, hay cụ Hồ thì cũng có kẻ ghét người thương, tác giả nào cũng phải chịu chung số phận.

Thương như thế nào và tại sao ghét? Những quan điểm nầy có được đại đa số tán thành hay không? Tán thành chỗ nào và không tán thành chỗ nào? Chúng ta không thể đi một chiều lề phải như nhiều diễn đàn bên tả hay hữu. Nếu như đường lối chính sách của diễn đàn không dám đụng mặt đối phương, thì chỉ làm cho tình trạng văn hoá cũng như ý thức hệ không thể đấu tranh để đi đến kết luận chân thiện mỹ về văn hoá. Có như vậy chúng ta không còn nghe chữ “cầu-ia”, “Xưởng đẻ”, “cái nối ngồi trên cái cốc” mất sướng cái lỗ tai, mà là Bảo sanh viện, Nhà vệ sinh. Bên nào đã đồng hoá về nguồn cảm hứng nhạc được gọi là Vàng và Đỏ thét ra máu lửa để rồi ai đồng hoá ai? Tại sao khắp nước mê say với những bản nhạc lồng vào tình người với con tim đầy ẩn khuất để rồi hàng chục năm sau mới hiểu được… Ah ! Miền nam giải phóng miền bắc…

Từ khi cuốn “Bên Thắng Cuộc” của tác giả Huy Đức được phát hành đến nay, đã có nhiều ý kiến cả trong nước lẫn hải ngoại. Có người khen, có người chê, nhưng phần đông đều coi như là một cuốn sách đặt ra nhiều vấn đề mà người Việt Nam cần quan tâm, riêng đối với tôi là một tác phẩm như vậy dù rằng phiến diện nhưng cũng nói lên sự can đảm dù có chút ít, có bây nhiêu thôi, là điều chúng ta cần khen hơn chê, nên thông cảm cho người dân trong chế độ hà khắc nầy mà dám toát lên như thế cũng đã chịu chơi lắm rồi. Nhiều người thận trọng nhìn lại suốt hơn ba mươi năm, giật mình với cảm giác bên được giải phóng hóa ra lại là Miền Bắc. Hãy để cho các nhà quân-sử, kinh tế học, chính trị học và xã hội học nghiên cứu kỹ hơn hiện tượng lẫn thực chất của chiến sử này.

Theo như Huy Đức viết, ông chỉ là người kể chuyện, trình bày những sự kiện lịch sử Việt Nam trong “Bên Thắng Cuộc”. Thế mà, ở trang bìa, không biết “cách đọc” và “cách hiểu” ra sao mà lại có người viết: “Cuốn sách phân tích tình hình Việt Nam từ năm 1975 - của một nhà báo sinh ra và lớn lên trong chế độ Cộng sản - một cách chuyên nghiệp và công bằng hiếm có. Nó là một kho tàng dữ liệu quý báu có thể làm ngạc nhiên cả những chuyên viên theo dõi chính trị Việt Nam trong nhiều thập niên qua” Thì nó chỉ dành cho người trong nước chỉ nghe một chiều mà thôi. Ông Bùi Tín cho là "Bên thắng cuộc" chỉ đạt 1/3 sự thật chứ tôi đọc rồi thì không thấy cái 1/3 sự thật đó nằm ở đâu cả? Đây chỉ là quyển sách tuyên truyền màu xám cho chế độ mà thôi, đây cũng là cái nhìn của thế hệ không dính vào cuộc chiến nhưng ở ngoài nước, còn trong nước thì khác. Nhưng có một trường phái cho rằng Mỹ muốn thả trái bong bóng đánh lạc hướng cho rằng sự việc xảy ra một cách bình thường … tự nhiên chớ không có kịch bản như nhiều cuốn sách muốn nói huỵch toẹt ra như cuốn “The New Legion” chứng minh kịch bản “cuốn cờ” được lập lại từ Cambodia đến Việt Nam y chang, không sai sót chút nào, chỉ có khác sợ người rừng làm ẩu nên Kissinger ra lịnh Lê Đức Thọ để nhị-trùng Bùi-Tín ra nhận sự bàn giao và khi Thọ vào đến Saigon thì đuổi đại sứ Pháp về xứ tức khắc để khỏi đồn đoán thành phần thứ ba, tư gì cả. Khai mở theo lịnh Kissinger, “giai đoạn đóng cửa rút cầu” 20 năm được Secret Society đặt tên là thù địch với danh xưng (20 year 1975-1995 hostility the unending war của sử gia George C Herring “America and Vietnam”) để giải quyết phần mềm hậu chiến một nước VNCH thân Mỹ.

Ở phần nói về ông Võ văn Kiệt, hình như tác gỉả Huy Đức muốn thanh minh thật nhiều về ông nhưng không có dữ kiện để biện minh cho ông Võ văn Kiêt. Rõ ràng là tác giả lúng túng khi cuốn sách cần cho sự tuyên truyền của "Bên Thắng Cuộc". Những lời lẽ, từ ngữ trong sách chẳng có gì là sự kiện mới mẽ, sâu sắc và thực tế hơn những gì mà toàn thể nhân dân Việt từ Bắc chí Nam đều biết qua. Nhà báo Huy Đức đã viết bằng tất cả cố gắng của mình. Những điểm mà bài viết này nêu lên rất đúng, có phần thiếu khách quan. Với tôi đây là một sự kiện lịch sử của Việt nam giai đoạn thống nhất đất nước rất cần viết lại cho đúng sự thật. Thật ra, Huy Đức là người sinh ra và lớn lên trong xã hội đã bị nhồi nhét quá nhiều về CS. nên trong sách ít nhiều gì cũng thiếu chính xác. Tôi thấy nếu ai là những nhân chứng trong thời điểm lịch sử đó cần phải cho thêm ý kiến để xây dựng một bài lịch sử trung thực, chân thật. Nếu ngoảnh mặt làm ngơ thì quả là âm thầm đồng lõa với tuyên truyền cho VC. Hoặc đả phá bài viết thì cũng không nên, mà nên hợp tác để sửa đổi cho hoàn hảo. Hy vọng đây cũng là cơ hội để "hào hợp, hòa giải" để viết sử theo lương tâm của riêng mình chứ không phải dùng cái khẩu hiệu này để mà bịp người như những nhà nhốt tù binh dưới nhãn hiệu "trại cải tạo”.

Nên khuyến khích nhà báo Huy Đức. Giới trí thức và đặc biệt là giới tin tức đang ngày càng rộn rã về cái gọi là nẩy lửa nầy. Người ta xì xào rất nhiều. Kẻ đòi mua ngay trên Amazon.com rồi sau đó làm blog ấn hành từ hải ngoại chuyển lửa về trong nước để chia sẻ gọi là bình dị nhưng dĩ nhiên bị chối từ. Càng giấu kín bưng bít càng xì mạnh ra bên ngoài. Hiện tuợng Huy Đức được xem là hiện tượng thứ hai sau "Sự thật về Hồ chí minh" của Nguyễn Hửu Lễ. Tóm tắt lại là Huy Đức chưa am hiểu gì cho lắm.

Tôi sinh ra trong Đất Nuớc VNCH, cũng từng sống trong với côn đồ csvn cho đến lúc vượt thoát qua Mỹ. Khi một quyển sách được xuất bản, tính chân thực khó mà xác định được. Dù tác giả có trích dẫn nguồn tham khảo nhưng đối với người nghiên cứu và làm khoa học hiểu rõ rằng: Muốn có một quyển sách viết về lịch sử Việt chân thực và sinh động cần rất nhiều nhân chứng sống. Và tạp chí, báo... không được xem là tài liệu chính thống, như bài viết ở trên trình bày. Một bài phóng sự, tạp chí chỉ mang tính miêu tả... không hoàn toàn đúng với thực tế. Hoặc có thì nó cần đặt vào thời điểm quá khứ mà nhìn nhận... Dù sao cũng coi như chúng ta được sống lại một thời lịch sử qua tổng hợp những bài viết lúc bấy giờ thì có vẻ hợp lý hơn! KHƠI LẠI đống tro tàn đâu có ích gì, từ 1945 đến nay dân Việt Nam đâu có lấy một ngày thanh bình. Chiến tranh làm gì có đúng sai. Hòa bình thì giành nhau từng tất đất... từng chữ viết. Dẫn giải vừa rồi đến với người viết mong rằng đừng quá khắt khe với cảm nhận của người bại trận, mà nên khuyến khích để thêm những công phu thế này. Thế hệ mai sau chắn sẽ thông minh để đánh giá những gì chân thật, loại bỏ những gì dối tra gian manh để làm chứng liệu, hình ảnh, Video, sách báo, ghi âm rồi đút kết lại. Chúng ta phải cám ơn nhân loại đang ở vào một thời đại siêu vi tính, vì thế khó mà dối gạt lừa đảo nhau, mà hiện giờ đây, cụ Hồ không còn là người trinh tiết như lời CS huyênh hoang để buộc người ta bỏ lên bàn thờ để lạy.

Sách nầy có gì đặc biệt đâu mà đọc? Ông Bùi Tín cho rằng "Bên thắng cuộc" chỉ có đúng 1/3 với sự thật, chứ tôi thì thấy những sự kiện trong sách là do cóp nhặt tin tức truyền miệng không chính xác lắm! Hình như tác giả chỉ muốn "thanh minh"cho ông Võ Văn Kiệt nhưng không thanh minh được sự thật về ông Kiệt với quần thần cộng sản nên có vẽ như "ngụy biện". Nếu nói TQ hãm hại thì cũng oan, ngay đến những người muốn đổi mới mau chóng theo Mỹ mà cũng bị Mỹ giết như tướng Trần Độ, Đinh Bá Thi, Phạm Hùng, Vỏ Văn Kiệt, Secret Society rất chú trọng đúng vào thời điểm cho thế chiến lược toàn cầu, và họ áp dụng đúng nguyên lý tình báo: Chanh vắt hết nước thì bỏ vỏ: TT Diệm chỉ cần là cái đòn bẩy bẩy Pháp ra khỏi 3 nước Đông Dương, vì ương ngạnh nên lấy vỏ làm mứt trần bì. HCM không chịu khuấy động chiến tranh lần 2, còn đem rút 100.000 về Bắc, nên bị khai trừ giam lỏng bằng bốn bức tường vô hình, “Sự trong trắng của kiếp Cha Già Dân Tộc” đến khi chết cũng không được thoả nguyện, cremation mà phải phơi các xác khô để không bao giờ được siêu thoát. Thế nên, Cộng sản VN đánh thắng Mỹ, nói ra tức cười đau bụng luôn, nhưng Mỹ không care, thua cũng được mà thằng cường quốc nào cũng sợ là được rồi. Mỹ tự chế ra máy bay, hàng không mẫu hạm, xe tăng, đại pháo, cả bom nguyên tử. Đã đánh thắng cả hai siêu cường, Đức Nhật trong Thế Giới đại chiến 1939-1945. Cho tới hôm nay CS VN chưa làm ra viên đạn hay khẩu AK, K54, mà nói thắng Mỹ? Thật lộn ngôn thô bỉ làm sao, nói không biết ngượng miệng. Còn CS chỉ có hai chiến công lừng lẫy, long trời lở đất CS VN có được là: -Trận đánh Cải cách rộng đất cướp của giết người giửa bạn ngày giết hại cả triệu người. -Trận oanh liệt thứ hai là TRẬN ĐÁNH TƯ SẢN miền nam, cướp tài sản tống người đi lưu đài nơi kinh tế mới. Ngay cả ông Đại tướng Lê Đức Anh gì đó còn phải công nhận làm gì có chuyện Việt nam đánh thắng Mỹ, Pháp? Một cái kim mình cũng chưa sản xuất được, tất cả đều do tuyên truyền bịp bợm mà ra. Cuối cùng người dân là người đầu tiên bị lừa thôi, hãy cảnh tỉnh hỡi tất cả dân Việt. Đây là kịch bản của Skull and Bones/Secret society

Hãy trả lại sự thật cho lịch-Sử! Nhưng trả lại sự thật cho lịch-sử không phải là chuyện dễ-dàng; biết bao là sự thật của lịch-sử thế-giới từ sau thời Đệ I và Đệ II thế-chiến đã bị cố tình nhận chìm biệt tích trong quên lãng do một siêu quyền lực nằm trong bóng tối. Cùng nối tiếp qua triều đại Skull and Bones-322, Con rối Kissinger mà bị người Việt nguyền rủa (vì không biết nguồn gốc) nhiều nhứt chính là công cụ thay mặt cho Skull & Bones/Secret Society cũng đã từng trả lời trong cuộc phỏng vấn của Đài BBC trong chương trình The World Today “tấm thảm kịch của 30 năm về trước, nay cuối cùng đã ở phía sau!” hay nói cách khác là sẽ nằm trong quên lãng theo như ý đồ của một siêu quyền lực (Secret Society) nằm trong bóng tối. “Cứt Trâu để lâu hoá bùn” Như tôi cảm nhận cần cho ra 2 tác phẩm nầy phiên dịch ra bằng tiếng Việt là vì: 2 cuốn Video vừa tiết lộ 2012 tài liệu mật về Skull & Bones 322 và cuộc thảm sát anh em Kennedy do Sử học gia Steven Alvis trình bày, nhưng tất cả 2 video nầy đều tiết lộ một phần nhỏ khác hẳn trong 2 cuốn sách “The New Legion” thì rõ ràng và tình tiết hơn. Tác giả muốn cho mọi người khi nghe thấy những tài liệu declassified vừa được phép tiết lộ mới nhứt thì nó đã nằm sẵn trong Volume-1 và Volume-2 rồi, vì thế cho nên Cơ-quan nghiên cứu quân sự (National Military Analysis) mới ghi: Khi TRUONG nói tất cả chúng ta đều cần phải nghe (When Truong speaks We all need to listen, Coolbert Posted by Albert E at 7:37 PM, Labels: Vietnam). Như TT Thiệu muốn qua Mỹ để an hưởng tuổi già với đứa con gái, “ĐƯỢC… chỉ cần giữ miệng đừng đá động gì 16 tấn Vàng vì CIA đã dùng truyền thông văn hoá nói TT Thiệu ẩm số vàng đó ra ngoại quốc (dĩ nhiên đến thời điểm sẽ declassified như vừa rồi, đồng thời đừng viết hồi ký gì cả… thế là okay. Như nhân vật lãnh đạo hàng đầu, ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí Thư Đảng CSVN, không được coi như thách thức chính trị gì quá lớn đối với ông Dũng, vì sự thật chế độ nầy đâu phải là CS, nhưng họ phải căn cứ vào CS để làm nền tảng như lời nhắn nhủ của Lê Đức Thọ. Đảng Mafia nầy thù ĐCS hơn Nhóm phản động VNCH, nên họ rất nặng tay với các ĐVCS. Ai đã Giết thủ tướng Phạm Hùng, Võ Văn Kiệt, Đinh Bá Thi, tướng Nguyễn Chí Thanh, tướng Trần Độ, tướng Chu Văn Tấn phải chết trong tù, đại tướng Hoàng văn Thái, đại tướng Lê trọng Tấn… do đó từ Nguyễn tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng, Trần đại Quang, Phùng quang Thanh cho đến Giám đốc công an các tỉnh thành đều tuân lệnh thái thú nước Lạ một cách Tuyệt Đối, nhưng ngược lại thái thú lại nghe lịnh thái thượng hoàng Secret Society/Skull and Bones.

(Hồi chiến tranh thì nghe KGB và hậu chiến thì nghe CSS nhưng CIA thì núp trong bóng tối ra lịnh, thật vô cùng kín đáo thần sầu quỉ khốc mà họ cho rằng lịnh từ Secrets of the Tomb) Secret Society nhào nặn ĐCS chỉ là cái tên, cái vỏ bọc bên ngoài mà thôi, Cộng sản đã bị khai tử ngay trên chính quê hương của nó từ bảy đời nay. Nó đã chết! Ngày nay không còn ai dại gì đi chống cộng sản. Họ chỉ chống Cộng trên mặt chính trị hư vô mà SS tạo ra để làm chệch mục tiêu Political Business mà thôi. Vì không ai dại gì đi chống một xác chết, mà lại là cái xác đã chôn từ thế kỷ trước, cứ nhìn danh từ TBT chỉ là hư danh thì rõ. Nhân dân Việt Nam bây giờ đang chống bọn tham quan ô lại khoác áo XHCN, chính bọn này là bọn tay sai tư bản đỏ theo Mỹ và tối ngày lo vơ-vét dollar gởi qua Mỹ.

vinhtruong
01-12-2013, 07:25 PM
Phỏng vấn Giáo sư Nguyễn Liên Hằng, tác giả của “Hanoi's War”

May mắn thay, nhân loại đang sống vào thời đại siêu vi tính: Thưa quý vị, mặc dù không thiếu những cuốn sách phân tích chiến tranh Việt Nam - phần lớn từ quan điểm của ngươì Mỹ, ít có quyển nào đặt cuộc chiến trong bối cảnh quốc tế của nó và trình bày quan điểm của tất cả các bên can dự, không những của Hà Nội và Việt Nam Cộng hòa, mà còn của Nga, Trung Quốc, và dĩ nhiên, của người Mỹ. Tác giả quyển “Hanoi's War- Chiến tranh của Hà nội” xuất bản vào tháng Bảy năm 2012, là một giáo sư môn Sử của Trường Đại học Kentucky, xuất thân từ một gia đình người Việt tỵ nạn đã di tản vào giờ thứ 25 của cuộc chiến, một ngày trước khi Sài Gòn thất thủ. Ngoài các tài liệu thu thập từ các văn khố quốc gia của nhiều nước, cuốn “Hanoi's War” của Giaó sư Nguyễn thị Liên Hằng độc đáo ở chỗ nó dựa trên một số tài liệu chưa từng được khai thác từ văn khố của Bộ Ngoại giao Việt Nam ở Hà Nội. Câu Chuyện Việt Nam do Hoài Hương phụ trách, tuần này xin gửi đến quý vị một số chi tiết về cuốn sách sử này, qua những chia sẻ của tác giả Nguyễn thị Liên Hằng trong cuộc phỏng vấn dành cho phóng viên Stevenson của đài VOA mới đây và trong bài nói chuyện tại Lễ Hội Sách năm 2012. Mời quý vị theo dõi.
Theo tôi đã đến thời điểm decent interval, Hoa Kỳ sẽ phải trần truồng sự thật cuộc chiến Việt Nam cùng hoà nhập với nhiều tác phẩm đã nói trước các dữ kiện lịch sử, chả lẽ tình báo Hoa Kỳ chịu lép vé tụt hậu về tin tức đã tiết lộ khá rõ rệt từ 2 volume “The New Legion” cùng những cuốn sách khác …

Quyển “Hanoi's War- An International History of the War for Peace in Vietnam,” xin tạm dịch là “Chiến tranh của Hà nội (sự thật do trục ma quỹ KGB/CIA áp đặt dàn dựng Lê Đức Thọ làm tiểu bá 3 nước Đông Dương đồng thời cách ly HCM)– Lịch sử Quốc tế của cuộc chiến cho Hòa Bình ở Việt Nam” đã được trao Giải Edward M. Coffman 2012, một giải thưởng có uy tín được đặt tên theo một nhà sử học quân đội nổi tiếng người Mỹ. Trong khi đa số các sử gia tập trung nghiên cứu các lý do nguyên thủy dẫn tới sự can thiệp của Hoa Kỳ và tiến trình Mỹ hóa chiến tranh Việt Nam, sử gia Liên Hằng xem xét bối cảnh quốc tế của cuộc chiến, cách giới lãnh đạo miền Bắc theo đuổi chiến tranh, và thời điểm kết thúc sự can thiệp của người Mỹ. Tác giả đưa người đọc từ Lưu vực Sông Mekong tới Lưu vực Sông Hồng, đề cập tới mục tiêu của chiến dịch rải bom của người Mỹ vào cao điểm của cuộc tranh chấp, đi ngang qua các hành lang quyền lực tại Hà Nội và Sài Gòn cũng như tại Tòa Bạch Ốc thời đó nằm dưới quyền Tổng Thống Richard Nixon.

Trong một cuộc phỏng vấn dành cho Đài VOA, Giáo sư Nguyễn thị Liên Hằng nói về một số những những nhận thức sai lầm về chiến tranh Việt Nam. Một trong những nhận thức sai lầm lớn nhất là về vai trò của ông Hồ Chí Minh. Theo Giáo sư Hằng, trên thực tế ông Hồ Chí Minh chỉ đóng vai trò biểu tượng trong khi ông Lê Duẩn mới là nhân vật ngự trị trên Đảng Cộng sản Việt Nam, và là kiến trúc sư, chiến lược gia cũng như người lãnh đạo các nỗ lực chiến tranh của miền Bắc.

Giáo sư Liên Hằng nói:
“Khi bắt đầu cuộc nghiên cứu, tôi lấy làm sửng sốt về những gì mà tôi khám phá được, những điều chúng ta vẫn chấp nhận là sự thực khi được học về chiến tranh Việt Nam trên đất Mỹ… Tôi phát hiện ra rằng có nhiều điều hoàn toàn sai sự thực. Chẳng hạn, một điều đơn giản là từ hồi nào tới giờ, tôi được học rằng ông Hồ Chí Minh là người lãnh đạo Bắc Việt Nam, rằng ông là vị lãnh tụ hướng dẫn cuộc cách mạng và là người làm quyết định… nhưng trong quá trình nghiên cứu, tôi nhận ra rằng trên thực tế, người làm các quyết định quan trọng, lãnh đạo miền Bắc là một nhân vật khác ít tiếng tăm hơn trên trường quốc tế, đó là Tổng Bí thư Đảng Cộng Sản Việt Nam Lê Duẩn. Tôi có thể lập luận rằng chính ông Lê Duẩn mới là người lãnh đạo miền Bắc.” (khác với lập luận của tôi, chính Sáu Búa, Lê Đức Thọ mới thực sự là thủ lãnh Mafia-VN từ tháng 5/1959 và HCM bị cách ly sau bốn bức tường trinh tiết như Cha già dân tộc, ngày ngày lo tưới cây Vú Sữa Miền Nam do đích thân Mai Chí Thọ theo dõi)

Vẫn theo Giáo sư Liên Hằng thì cùng với cánh tay mặt của ông, là ông Lê Đức Thọ, ông Lê Duẩn cai trị chế độ miền Bắc với một bàn tay sắt, và coi ông HCM và Đại tướng Võ Nguyên Giáp, một người hùng cách mạng khác, là những đối thủ, là mối đe dọa lớn nhất đối với quyền hạn của ông ở Hà Nội. (Tôi cho rằng bộ tam sên bị trù dập có thêm tướng Chu Văn Tấn bị tù tội và chết trần truồng ngay trong tù, HCM và Giáp được CIA can thiệp chỉ vì là thành viên OSS/1943/Trùng Khánh và 1945/Batpó kết nạp)

Chính ông Lê Duẩn đã gạt ông Hồ Chí Minh và Tướng Giáp cùng với các ủng hộ viên sang một bên, trong khi làm hầu hết các quyết định quan trọng nhất trong cuộc chiến.

Giáo sư Liên Hằng đơn cử hai trường hợp, thứ nhất trong những năm 1963-64, ông Lê Duẩn đã dùng thủ đoạn hăm dọa ông Hồ Chí Minh phải giữ im lặng, khi ông chống đối quyết định leo thang chiến tranh để giành toàn thắng trước khi lực lượng quân sự Mỹ có thể can thiệp. Và trường hợp thứ nhì, vào năm 1967-68, khi ông Hồ và Tướng Giáp cùng các đồng minh chống đối kế hoạch của ông Lê Duẩn tiến hành cuộc tổng tấn công Tết Mậu Thân. (Tôi lặp lại thay vì Lê Duẩn mà chính là Sáu Búa Lê Đức Thọ đã ngăn cản HCM không được có ý kiến trong đường lối cưởng chiếm miền nam vì Thọ là công cụ của CIA. Cụ Tôn Đức Thắng đã ngang nhiên tuyên bố: “ĐM tao còn sợ nó (sáu búa)”)

Một nhận thức sai lầm khác là Đảng Cộng sản Việt Nam được sự ủng hộ tuyệt đối của nhân dân Việt Nam cho tới khi chiến tranh kết thúc hồi năm 1975. Giáo sư Hằng nói rằng những chứng cớ mới cho thấy là một lần nữa, đây cũng là một “huyền thoại”:

“Đó cũng là một điều không đúng sự thực. Tôi đã phát hiện là có nhiều quan điểm bất đồng với Đảng Cộng sản và cách họ tiến hành chiến tranh Việt Nam.”

Giáo sư Liên Hằng nói một điểm khác cũng làm bà ngạc nhiên là ý kiến cho rằng các nỗ lực chiến tranh của cộng sản Việt Nam đã chiếm được con tim và khối óc của dân miền Nam, và thắng lợi trên mặt trận chính trị là thắng lợi lớn nhất của Cộng sản Việt Nam đối với người Mỹ. Bà nói:

“Trên thực tế qua nghiên cứu tôi thấy rằng thắng lợi lớn nhất của cộng sản miền Bắc là thắng lợi trên mặt trận ngoại giao trên trường quốc tế… Tới những năm 1973-75, thì Hà Nội đã thắng cuộc chiến tranh chính trị cho nên người ta hiểu rằng cộng sản miền Bắc đã đánh bại cường quốc lớn nhất thế giới lúc đó, là Hoa Kỳ, thực sự bằng cách dành được thắng lợi trên sân khấu ngoại giao.” (Thắng lợi nầy Thọ đã được Harriman hứa trước (1968), khi quân Mỹ rút thì miền nam sẽ như bộ xương khô?)

Về cơ duyên nào đã cho phép bà được sử dụng các tài liệu từ văn khố của Bộ Ngoại giao ở Hà nội, Giáo sư Liên Hằng nói: (Đã đến lúc Mafia VN phải nghe lời Mỹ để lột truồng sự thật cuộc chiến VN, đồng thời Mỹ cũng cần giải mật nhiều chứng liệu vì có các sách đã tiết lộ quá sớm như cuốn The New Legion …)

Bà nói: “Tôi có mặt đúng chỗ, đúng lúc. Khi tôi bắt đầu cuộc nghiên cứu trong những năm cuối của thập niên 1990, về cơ bản lúc đó cả 3 văn khố chủ yếu của Việt Nam là văn khố của Đảng Cộng Sản, văn khố của quân đội, và văn khố của Bộ Ngoại giao đều cấm, không cho học giả tham khảo, dù là người nước ngoài hay người Việt Nam. Chỉ có các giới chức làm việc trong các bộ liên hệ mới được tham khảo tài liệu, nhưng tới những năm 2000 thì đã có một số thay đổi về chính sách đối với người Việt hải ngoại. Việt Nam mở cửa rộng hơn để đón các học giả từ các cộng đồng người Việt ở nước ngoài. Họ muốn thu hút Việt Kiều, và tôi đã nắm ngay lấy cơ hội.” (Tất cả đều do lịnh của Mỹ chớ sức mấy mà Mafia-VN dám để cho Việt kiều biết thâm cung bí hiểm)
Theo Giáo sư Liên Hằng thì bà cũng gặp thuận lợi nhờ giới hữu trách Việt Nam đánh giá thấp công trình và khả năng nghiên cứu của bà về chiến tranh, một đề tài hóc búa mà họ nghĩ thường dành cho phái nam hơn là phụ nữ, mà lại là phụ nữ Mỹ gốc Việt lớn lên và sống ở hải ngoại.

Giáo sư Liên Hằng nói sự cạnh tranh giữa Trung Quốc và Liên Xô cũng đóng một vai trò quan trọng và ảnh hưởng tới cục diện của chiến tranh Việt Nam. Theo bà, chủ nghĩa cực đoan mới xuất hiện tại Trung Quốc thời đó, và sự thiếu cam kết của Liên Xô đối với các cuộc cách mạng trong thế giới thứ Ba đã cho phép ông Lê Duẩn ngã xa hơn về phía Trung Quốc, để xúc tiến chiến tranh toàn diện ở miền Nam vào những năm đầu 1960. Và giữa lúc Hoa Kỳ tăng sự hiện diện ở miền Nam hồi năm 1965 như một phản ứng trước chiến lược của Lê Duẩn, viện trợ từ Nga đã đổ vào miền Bắc Việt Nam. Giáo sư Liên Hằng nói sự cạnh tranh giữa hai nước đàn anh cộng sản để tăng ảnh hưởng tại Hà nội lên tới cao điểm vào năm 1968. (là do mưu đồ của thủ lãnh Harriman bằng cách ra lịnh Lê Đức Thọ đem lính và chiến cụ ào ạt vào miền nam qua xa lộ Harriman (đường mòn HCM) cho kịp 1965 TQLC Mỹ sẽ đổ bộ Đà-Nẳng với slogan “Leo thang Chiến Tranh” sau khi 1964 ngụy tạo Tonkin Gulf Incident để “TRẢ-ĐŨA” và rút lui “DANH DỰ” nghe thuận lỗ tai về ngôn ngữ ngoại giao? Và người Mỹ sẽ rút hết 30/4/1975 bằng một công hàm cuối cùnh của VNCH đuổi Mỹ. Mỹ phủi tay ra đi nhẹ re như bò kéo xe: Vì bị chủ nhà đuổi cho nên rút chạy sau khi làm ngập hầm cầu).

Thưa quý vị, vừa rồi là một số chi tiết về Quyển “Hanoi's War- An International History of the War for Peace in Vietnam”- “Chiến tranh của Hà nội – Lịch sử Quốc tế của cuộc chiến cho Hòa Bình ở Việt Nam”. Tác giả là một sử gia trẻ tuổi đang dạy môn Sử tại Trường Đại Học Kentucky của Hoa Kỳ. Giaó sư Nguyễn thị Liên Hằng di tản khỏi Việt Nam với gia đình vào lúc mới được 5 tháng tuổi.

*************

Phần góp ý:

-Theo tôi, sửa di chúc của ông Hồ và chuyển ngày chết của ông Hồ từ 2/9 sang 3/9 cũng là do Lê Duẩn chủ trương. Không hiểu chị Hằng có đưa ra sự kiện này để dẫn chứng thêm cho nhận định của chị không, vì theo tôi là chính nhân vật Lê Đức Thọ mới là người nắm chính sách do Secrets of the Tomb chủ đạo và Lê Duẩn trên phương vị ngoại giao là bạn thân với Staline nên trục KGB/CIA chọn làm bù nhìn, như bên TQ là Đặng Tiểu Bình mới là nhân vật đầy quyền lực và Mao chỉ là làm vì.

-Phía bên CSVN tức tối cho rằng đài VOA: Họ không ngờ phương Tây lại có học giả thế này… nếu họ đọc 2 cuốn sách “The New Legion” thì họ càng giãy nẩy ra như trên cung trăng rớt xuống, nhưng với tôi, phải cám ơn thượng đế đã cho nhân loại đang sống vào thời buổi vi tính tuyệt vời sẽ không ai có thể lừa dối ai với vô vàn chứng liệu để tra cứu cho vào kết luận cái trúng nhứt cái sai mà tôi rất tự tin vào 2 tác phẩm của tôi vì còn e-dè nên chưa dám in ra bằng tiếng Việt, vì chưa phải lúc mà người Việt mình hiểu nổi. Tuy nhiên, cuốn sách của tôi đã đến decent interval không lý do gì vào thời buổi siêu vi tính mà sợ gì không in ra tiếng Việt?

-Hãy tra cứu trên lời quảng cáo của các hiệu sách: đã đến thời điểm các thế lực trong bóng tối cần phải từ từ giải mật để trả lại tính trung thật cho lịch sử mà trong sách The New Legion, cuốn-2, tác giả đã giải thích bằng 3 đáp số: (1) xóa bỏ VNCH; (2) Ngụy tạo Tonkin Gulf Incident; (3) Quân Mỹ rút lui trong danh dự sau khi trả đũa... Quyết định của đáp số trước khi quân tác chiến Mỹ qua VN vào ngày 21/Sept/1960 bởi NSC; Đại diện Skull and Bones là Bonesman ám số 40, cố vấn TT Kennedy, tức là George Bundy (câu nầy các cây bút gạo cội Mỹ ngạc nhiên làm sao tác giả biết được quyền hành của Bonesman 40 chỉ là một thành viên thường thôi mà có một quyết định táo bạo?)
[“ [Truong] discusses the three Axioms in the dominant interpretation of the US-Vietnam War that was established by the invisible permanent government right after the National Security Council meeting on September 21, 1960 – They are: -1. “There was never a legitimate non-communist government in Saigon (dissolution GVN) -2. “The US had no legitimate reason to be involved in Vietnamese affairs (Tonkin-Gulf-Incident) -3. “The US could not have won the war under any circumstances (US troops honorable withdrawal]
Thế nên National Military Analysis ghi rằng: When TRUONG speaks we all need to listen. Truong and his fellow compatriots now living in the US have a web site dedicated to discussing of the Second Indo-China War

-Theo CSVN: Ngây ngô ấu trĩ đến mức không thể tranh luận, hãy dẫn một lập luận của bà tác giả: "Tới những năm 1973-75, thì Hà Nội đã thắng cuộc chiến tranh chính trị cho nên người ta hiểu rằng cộng sản miền Bắc đã đánh bại cường quốc lớn nhất thế giới lúc đó, là Hoa Kỳ, thực sự bằng cách dành được thắng lợi trên sân khấu ngoại giao.”Chỉ vì chính trị và ngoại giao mà đuổi được Mỹ ra khỏi VN?
Nếu đọc những dòng chữ trên của tôi thì phiá bênh vực CSVN quá là con nít vì nó nằm trong kịch bản của thủ lãnh Harriman và đã có đáp số rõ ràng ngày 21/9/1960 NSC

-Cái sự "chơi bẩn" của Mafia-Thọ, chèn ép nhau giữa các chóp bu Cộng Sản Việt Nam là chuyện thường tình. Đọc bài phỏng vấn này lại nhớ đến hai câu thơ nổi tiếng một thời đã được lan truyền khắp Việt Nam :

Khi xưa đại tướng cầm quân
Hôm nay đại tướng cầm quần chị em

-1971, đem hùng binh từ DMZ thay vì đánh thẳng vào căn cứ Mỹ ở Khe Sanh chắn ăn, nhưng lại vâng lời Richard Helms đem quân đến tận Tchepone Hạ Lào để nướng quân và Mỹ sẽ mở Xa lộ Harriman (Liên Bang Đông Dương trong tương lai, nơi đây dùng 6/14 triệu tấn Bom để phá núi đá khai phóng đường)

-CSVN đả thủ tiêu biết bao đồng chí để giành giựt ngôi vị, Võ Nguyên Giáp nếu không nhờ KGB bảo đảm với CIA thì đã bị làm thịt nhiều lần rồi. Có một lần máy bay của Giáp phải nghe lời KGB đáp xuống phi trường khác, thì chiếc xe cố định đón Giáp đã bị nổ tan tành sau đó, vì Giáp là công cụ trung thành với OSS/1945 kết nạp, Giáp duy nhứt tự nguyện vâng lời Mỹ để hoàn thành sách lược Đông Dương, vì thế con cháu Giáp được định cư tại Mỹ.
Suy cho cùng, kẻ chơi bẩn và người bị chơi bẩn cùng một mè-lứa như nhau. Tư cách chẳng ra gì: "HÈN". Cho đến ngày nay thành truyền thống "HÈN".

-Ngày nay trong giai đoạn bùng nổ thông tin mà Mafia-VN bọc lớp da cộng sản còn bưng bít nhiều thông tin huống chi trong thời chiến họ còn bưng bít, đổi trắng thay đen cả vạn lần. Thiếu trung thực là bản chất của tuyên truyền theo định hướng để có lợi cho lãnh đạo công sản. Có những chuyện thuộc thâm cung bí sử mà những người trong cuộc khi trốn ra nước ngoài họ mới dám kể lại, chắc chắn trong tương lai gần bộ mặt thật của cộng sản sẽ phơi bày trước ánh sáng công lý qua vô vàn chứng liệu mà họ phải câm miệng vì đã đến thời điểm decent interval, Mỹ cần lột trần truồng sự thật cuộc chiến Việt Nam để cho phía CSVN thôi câm miệng bớt nói dóc.

Có cái Ha Noi's War hay không?
Nhìn thân phận ông tướng Giáp là biết chứ gì. Dân đen chỉ nhìn ngài Đại Tướng của "hai trận Điện biên oai hùng" đi chăn chị em sinh đẻ có kế hoạch là họ biết thứ gì bên trong cái ổ tò vò của giai cấp lãnh đạo kiểu Mafia nầy rồi.

-HCM nắm chức Chủ Tịch Nước, chức này là hoàn toàn là "hữu danh vô thực". Điều này không khó kiểm chứng qua hiện tại vì điều dễ hiểu sau DVD sự thật HCM do tài liệu phía XHCN bây giờ tới phiên Mỹ đưa tài liệu cùng chứng từ như câu nói của HCM được che dấu cho đến ngày nay là: ”Miền Nam độc lập, trung lập và giàu mạnh” sẽ đưa ra bằng nguyên văn bút tích của HCM, chờ CIA sẽ declassified. Những điều tôi nói ra khó tin, nhưng đã chứng minh bằng 2 video 2012 Kennedy assassination…, Skull and Bones 322 mà quí bạn đã đọc trên diễn đàn HQPD nầy: .

Hãy nhìn Chủ Tịch TT Sang ngày nay, có quyền hành chi đâu? ngay cả Thủ Tướng N.T.Dũng rút cục chỉ biết chống chế về sai phạm ngất trời của mình bằng mấy chữ "Tôi là nhiệm vụ Đảng giao phó", tất cả kịch bản đều do đạo diễn CSS/CIA dựng lên mà Dũng chỉ thi hành nếu muốn xuống trên lưng Cọp đói được an toàn? Coi như Dũng bị CSS/CIA black mail?

-Trong chế độ CS, những kẻ có thực quyền là những kẻ "giấu mặt" như Lê Đức Thọ, Đặng Tiểu Bình (Mỹ cũng vậy, Harriman ngồi cương vị số 3 của Bộ ngoại giao/chính quyền Kennedy, và George H W Bush, ngồi cương vị Phó TT/Mỹ đời Reagan) không nắm giữ các vị trí điều hành trước công chúng, nhưng chỉ duy nhứt một người trong bóng tối quyết định Chính phủ có thực quyền trong chế độ CS là mạng lưới chằng chịt của hệ thống chính uỷ đảng uỷ ở mọi cơ quan mọi ban ngành của chính quyền.

Thế giới Cộng Sản là vùng trời mịt mù, mọi chuyện được bưng bít tối đa. Nay có hệ thống thông tin vi tính, nên người với những chứng tích rõ ràng từ nhiều phía, nhiều nơi gom góp nhiều nghiên cứu kỹ lưỡng và khách quan đúc kết thành một trang sử chính xác cho cuộc chiến đầy bí ẩn. Người Việt mình đam mê xem chuyện xưa cũ, chắc hẳn sách sử ký của bà Hằng sẽ bán rất chạy, nhưng không phải nói Mèo khen Mèo dài đuôi chớ so với 2 tác phẩm của tôi thì còn thua xa với chứng liệu và là nhân chứng có dấn thân.

Tôi thường viết ra những gì đều phải có biện chứng:
Tôi muốn đọc giả nên bỏ thì giờ xem kỹ nghiên cứu 2 cuốn video ở bài: “Skull and Bones đã chọn ngày Quốc-Khánh cho VN” thì so sánh giữa bài và Video do thuyết trình viên nhà sử học Steven Alvis nói ra chỉ có 2/10 của cuốn sách chi tiết hơn rất nhiều. Như cuộc chiến VN đã được Secret Society cho vào kịch bản với đáp số giải quyết ngay ngày 21/9/1960, NSC, thời TT Eisenhower với 3 định kiến (axiom) chấm dứt VNCH và Hoa Kỳ rút lui trong danh dự sau khi cần có nhu cầu trả đũa, đồng thời QH cho ra “Việt Nam Chiến Dịch Bội Tinh” cho lính tác chiến Mỹ sẽ qua VN (1965) tập trận thiệt trong phương châm muốn bảo vệ hoà bình phải chuẩn bị chiến tranh!
Đây có lẽ là một trong những cuốn sách “chính xác” nhất trong các cuốn sách “đáng đọc” về chiến tranh VN. Lý do như bà tác giả đã tỏ bày

1-“Chính ông Lê Duẩn đã gạt ông Hồ Chí Minh và Tướng Giáp cùng với các ủng hộ viên sang một bên, trong khi làm hầu hết các quyết định quan trọng nhất trong cuộc chiến”. Dù nếu có thật, có gì là quan trọng? Mục đích của ông Hồ và tướng Giáp có phải là thắng Mỹ để thống nhất đất nước giống như Lê Duẩn đã làm? (Đối với tôi là chỉ ngay nhân vật chính là Lê-Đức Thọ chớ không phải Lể Duẩn)

2-“Trên thực tế qua nghiên cứu tôi thấy rằng thắng lợi lớn nhất của cộng sản miền Bắc là thắng lợi trên mặt trận ngoại giao trên trường quốc tế…” (do Averell Harriman đã bảo đảm với Thọ, dù Mỹ có đem vào hơn nửa triệu quân cũng sẽ rút ra trong danh dự và VNCH sẽ trở thành bộ xương khô, trong một nơi bí mật thuộc ngoại ô Paris 1968).
Nếu không có chiến thắng trên chiến trường thì làm sao mà có thể chiến thắng trên mặt trận ngoại giao? Lời cố vấn của Harriman bảo đảm cho Thọ.

3- “Bà Giáo sư Liên Hằng nói sự cạnh tranh giữa Trung Quốc và Liên Xô cũng đóng một vai trò quan trọng và ảnh hưởng tới cục diện của chiến tranh Việt Nam… ” . (Giữa TQ và Liên Sô thời đó không phải là cạnh tranh mà thật sự là chiến tranh, cao điểm là chiến tranh biên giới Trung – Xô). Mà sự thật là thủ lãnh Skull and Bones, Harriman áp dụng thuyết của hiền triết Socrate: Khi hai con chó đang đuà giỡn với nhau, ta quăng cục xương Ba Nước Đông Dương ra thì 2 con chó nầy sẽ giành nhau cắn xé nhau đến một mất một còn để quằm cục xương nầy, có nghĩa Mỹ không cần ra tay mà cũng đánh gục đối phương bằng sự xâu-xé?.

Thật sự VN đã ngả hẳn về Liên Sô sau chiến tranh đó là do trục ma quỉ KGB/CIA hoàn thành 5/1959, sau khi đất nước được thống nhất. Nhưng dù VN có ngả về Liên Sô trong thời kỳ chiến tranh thì đó cũng không phải là cái điều để mà người “Hoa Kỳ tăng sự hiện diện ở miền Nam hồi năm 1965” để phải chịu sự tổn thất nặng nề khoảng 58000 lính Mỹ cũng vì nhiều quyền lợi mà Mỹ đã có dự mưu như: Bảo đảm số hành khách air tickets booked trước để phát triển hàng không dân dụng thế hệ Jet không bị Bankruptcy, sản xuất 5000 trực thăng UH1 cho sự phồn vinh, thí nghiệm vũ khí chiến lược cho giai đoạn-3 Eurasian Trung Đông để nắm vòi xăng bên đó trước rồi rút quân về Bắc Úc để nắm vòi xăng TBD sau khởi sự chiến dịch roll-back 2010-2020 trù dập TQ.

Chiến cuộc hai miền Nam Bắc VN đoạn kết về thắng và bại do đâu? Dĩ nhiên như tôi đã nói là do kịch bản của Secrets of the Tomb. Kết cuộc cho giải pháp là NỀN DÂN CHỦ của HK quá mạnh. Cuộc chiến phải chấm dứt vì người dân Mỹ chống lại cuộc chiến nầy, theo như lăng kính của Secret Society là: “Sự kiên nhẩn của người dân và Quốc hội HK có hạn!!! Nên cho phép Hà Nội chỉ thu dọn chiến trường sau khi dân Mỹ thắng chính phủ Nixon (qua vụ Watergate mà Secret Society dựng lên) trong việc rút hết quân đội HK và chấm dứt hỗ trợ Saigon tiếp tục cuộc chiến. Đơn giản chỉ có thế! Là 1 Giáo Sư Sử Địa, tác giả khẳng định: Trong 1 cuộc cờ, hai quân cờ do 2 kẻ chơi, còn quân cờ chỉ là NHỮNG CON VẬT THÍ THÂN. Nước VN và Dân Tộc VN thời bấy giờ của cả hai miền Nam Bắc VN chỉ là những quân cờ. Thảm thương cho cái hậu quả là Hà Nội biến thái thành XHCN là quá lệ thuộc vào Đảng CSTQ nên đau thương vẫn tiếp nối như ta đã thấy ngày nay. Dù Mafia-VN ngày nay cố gắng cởi trói cho mình dưới sức quyền của TQ, nhưng thời gian sẽ trả lời ai đi đúng sau cuộc chiến Huynh đệ tương tàn! Lich sử sẽ chứng minh. Mà với Secret Society qua lới Bà Hillary là AI CẦN AI? Trong lăng kính Secret Society là VN chỉ có một con đường duy nhứt là quỳ lạy Mỹ để lấy lại Biển Đảo mà thôi và tâm lý thì bọn chóp bu Mafia-Đỏ đã gởi dollar qua Mỹ quá nhiều và dĩ nhiên đó là đáp số để hạ cánh an toàn?

Giáo sư Nguyễn Liên Hằng nhìn nhận đúng và phân tích khách quan về cuộc chiến, và hiện tại VN có phải là nước XHCN không? Chủ tịch đảng đứng bên trong hậu trường giật dây chủ tịch nước trên sân khấu là chuyện rất bình thường trong lề lối hoạt động chính trị của Cộng Sản. Hãy nhìn Hà Nội hôm nay, Trọng và Sang, ai hành xử, quyết định hoạt động chính trị, cai trị trong nước như vậy không thì chứng minh nó đâu phải là CSCN mà là Mafia-VN chủ nghĩa? Do đảng trưởng Mafia Nguyễn Tấn Dũng quyên hạn vô biên?

TRƯƠNG VĂN VINH

TAM73F
01-16-2013, 03:19 AM
ĐỌC BÊN THẮNG CUỘC, NGHĨ VỀ BÊN THUA CUỘC
VŨ THỊ PHƯƠNG ANH

Bên Thắng Cuộc của Huy Đức từ lúc gần ra đời đến nay đã làm xôn xao dư luận - nói như một học giả người Mỹ trong Vietnam Studies Group (từ ĐH Washington) thì cuốn sách là một sensation. Người khen thì rất nhiều, kẻ chê cũng không ít, nhưng dù yêu dù ghét thì mọi người đều phải đồng ý một điều: đây là cuốn sách đầy đủ nhất về lịch sử VN sau năm 1975, cho dù tất nhiên vẫn rất phiến diện, như chính tác giả cũng thừa nhận và dự liệu.
Như rất nhiều người Việt khác ở trong và ngoài nước, tôi cũng háo hức tìm và đọc cuốn sách này. Vì cuốn sách rất dày, nên tôi chỉ mới lướt qua toàn bộ cuốn sách (Phần 1: Giải phóng) và đọc kỹ những phần mình quan tâm nhất, đó là những chương về cuộc sống ở SG sau năm 75, trong đó có các chương mà nhiều người khen hay như các chương Cải tạo, Đánh tư sản, Nạn kiều. Nhưng có lẽ không giống với nhiều người khác, tôi không có ấn tượng gì mấy về những chương vừa nêu. Những chi tiết trong các chương ấy đa phần tôi đã biết quá rõ và gần như có thể tự viết ra được mà chỉ dựa vào trí nhớ. Vì đó chính là một phần không bao giờ quên được của cuộc đời tôi.
Trước khi "giải phóng", tôi chỉ là một đứa trẻ con chưa đầy 15 tuổi, nhưng sau ngày 30/4/1975 tôi đã từ vai trò một đứa con thứ trong gia đình (tôi thứ ba, có cả anh trai và chị gái, nên hầu như chẳng bao giờ được giao việc gì quan trọng) bỗng trở thành một trụ cột, khi anh chị tôi đi "di tản" theo dòng người đông nghẹt leo lên những chiếc tàu để chở quân nhân Mỹ rời VN vào chiều 29/4. Ba tôi thì làm việc với chế độ mới không được bao lâu rồi xin tự nghỉ việc vì "mất sức lao động". Ông vốn có bệnh glaucoma (cao nhãn áp) từ trước, đến sau 30/4 thì trở nặng, phải vào Bệnh viện Bình Dân vài lần, tôi và mẹ tôi phải nuôi bệnh khá vất vả, đặc biệt là những ngày sau năm 75 thiếu thốn đủ thứ. Ra viện, ba tôi có đi làm thêm ít lâu nhưng đi làm về rất căng thẳng, hay kêu nhức đầu (từ trước 1975 ông đã bị "thiên đầu thống" tức là đau nửa bên đầu) rồi cuối cùng làm đơn xin nghỉ việc.
Lúc ấy, việc tự động xin nghỉ việc của ba tôi đã làm cho mẹ tôi có chút ít oán trách, vì không phải ai cũng được chế độ mới lưu dụng - thậm chí có thể nói là "trọng dụng" như ba tôi: ông là một công chức hành chính rất giỏi của chế độ cũ, tốt nghiệp Học viện Quốc gia Hành chính của VNCH, trước năm 75 làm việc tại Sở Thuế Quận 5 với chức vụ gì đó khá cao, nhưng sau năm 75 sau mấy ngày đi học tập (3 ngày?), ông vẫn được làm việc với chế độ mới. Tôi còn nhớ ông làm tại Phòng Thu Quốc Doanh thuộc Sở Thuế TP HCM với trụ sở đặt trên đường Đồng Khởi, chuyên phụ trách mảng thu thuế của các công ty sản xuất của tư nhân mới được chế độ mới tiếp quản; lúc ấy tôi còn đến đó một vài lần để đưa giấy tờ gì đó trong thời gian ba tôi nằm bệnh viện.
Tôi vẫn nhớ trước khi ông quyết định nghỉ thì ba mẹ tôi có tranh cãi với nhau khá nhiều về điều đó, và mẹ tôi cố khuyên ông cố gắng đi làm vì con cái (lúc ấy là tôi) cần có lý lịch "cha (mẹ) làm việc cho nhà nước" để thi đại học, nhưng cuối cùng ông vẫn nghỉ và tôi đã đi thi đại học với cái lý lịch "mẹ buôn bán nhỏ, cha trước 1975 làm việc cho chế độ cũ, sau 1975 đi làm tại ..., đến năm 1977 nghỉ việc vì mất sức lao động."
Mãi đến sau này, khi tôi quyết định nghỉ việc khỏi cơ quan cũ (cũng chính là trường đại học mà tôi đã thi vào, đậu, là sinh viên rồi sau đó được giữ lại làm giảng viên đến mấy chục năm) như một hành động phản đối (dù chỉ lặng lẽ và không nói ra cho ai biết), tôi mới nhớ lại hành động nghỉ việc của ba tôi hồi ấy, và tự hỏi, phải chăng ông đã quyết định nghỉ vì không thể chịu nổi những chính sách vô lý, vô nhân của chính quyền mới mà lúc bấy giờ ông phải cam tâm làm người thực hiện, và thậm chí phải đóng vai người tham mưu?
Câu hỏi này không ai có thể trả lời cho tôi được, vì cũng như nhiều người thuộc bên thua cuộc còn ở lại VN sau năm 75, ông đã ra đi mang theo tất cả những suy nghĩ của ông về chế độ mới và thời đại mới xuống tuyền đài mà không kịp chia sẻ cho ai.
Cũng vì rút hồ sơ để nghỉ việc nên tôi mới có dịp nhìn thấy trên tờ khai lý lịch đi thi đại học của tôi đã được cán bộ tuyển sinh năm ấy ghi chú ở trên là "con ngụy quyền".
Chẳng rõ dòng chữ ấy trên lý lịch có làm ảnh hưởng gì đến "sự nghiệp chính trị" của tôi không, chỉ biết sau khi ở lại trường thì tôi luôn bị lẹt đẹt, chậm chạp hơn những bạn bè cũng lứa trong việc xét biên chế chính thức, xét tăng lương, xét cử đi học, vv.
Nhưng cũng chẳng hiểu tại sao tôi chưa bao giờ thắc mắc về những điều ấy cả, mà luôn chấp nhận đương nhiên bị đối xử tệ hơn, "vì mình là con ngụy, lý lịch lại xấu, anh chị đi di tản, định cư ở Mỹ" mà. Tôi luôn nghĩ như tôi mà được đi học, lại có việc làm trong nhà nước (thay vì phải đi buôn bán ở chợ như nhiều người khác cùng lý lịch), thì dù có bị kỳ thị đôi chút (!), lẹt đẹt đôi chút, cũng là đương nhiên, và thực ra là may mắn lắm rồi!
Nói thẳng thừng ra, thì chúng tôi còn sống sót đã là may, vì chúng tôi là bên thua cuộc!
Vâng, suốt mấy chục năm đó từ ngày 30/4/1975, ở phía bên thua cuộc là tôi và gia đình tôi, rồi các chú, các bác, cô dì cậu mợ và con cháu của họ hàng tôi và sau này là gia đình ông xã tôi - vốn là một Thanh niên xung phong (TNXP), đi theo lời kêu gọi của ông Võ Văn Kitệ (VVK) để tìm cách gột rửa lý lịch như Huy Đ²ức (HĐ) đã viết trong chương về thanh niên xung phong - có biết bao nhiêu là bi kịch đã xảy ra.
Bà con tôi, bạn bè tôi và hàng xóm tôi có rất nhiều người phải đi học tập cải tạo, có người trốn trại cải tạo bị bắn chết, có người đi vượt biên bị bắt, khi công an còng tay đã nhảy xuống biển chết, có người đi vượt biên bị mất tích cả gia đình, có người bị đánh tư sản, tịch thu nhà cửa, mất toàn bộ gia sản nên phát điên, suốt ngày đi lang thang, nói năng lảm nhảm.
Ông xã tôi sau khi đi TNXP được ít lâu bị đưa sang Campuchia khi đang chiến tranh thảm khốc, khi ba chồng tôi bị bệnh mất thì ông xin phép về chịu tang cha rồi bỏ đi vượt biên luôn nhưng không thành, bị cắt hộ khẩu, cũng đã có lúc phải lê la ở chợ trời buôn bán thuốc tây.

Tôi và đứa em kế cũng đã từng được cha mẹ cho làm đơn đi "bán chính thức", đóng tiền mỗi người cả chục cây vàng (chả biết do ai mách bảo, dẫn mối), nhưng vừa mới đi đến Vũng Tàu (giả dạng làm khách du lịch) thì được báo là "động, không xuống ghe được" nên lại về chờ.
Rồi ngay sau đó là vụ rồi chìm tàu ở SG (không rõ có phải là vụ Cát Lái trong sách của HĐ không?), vụ này tôi cũng biết rõ, vì lúc ấy ở khu Ông Tạ, Xứ An Lạc có nguyên cả một Hợp tác xã (HTX) đan len gồm mấy chục gia đình với cả trăm nhân mạng cùng đi và mắc nạn trong chuyến đi định mệnh ấy. Các xác chết được nhận về, đem về Nghĩa trang Chí Hòa (bây giờ là Công viên Lê Thị Riêng) "người nào người nấy đã trương lên, to như con bò", tôi nghe mấy đứa hàng xóm kể như vậy khi chúng rủ nhau lên nghĩa trang để xem, chúng rủ cả tôi nhưng tôi sợ ma, không dám đi. Khăn tang trắng cả một xóm, rất thê lương. Chính vì vụ này mà ba tôi ngừng hẳn không còn bao giờ dám nghĩ đến chuyện cho con cái đi vượt biên nữa, nên tôi vẫn còn ở VN đến tận bây giờ.

Sau này, mỗi khi có dịp nghĩ đến những sự kiện đã xảy ra, thỉnh thoảng tôi vẫn tự hỏi, những nạn nhân xấu số của bên thua cuộc ấy đã nghĩ gì, và cảm nhận những gì, trong những phút giây đau đớn cuối đời?
Nhưng rồi thì người ta cũng phải quên đi để mà sống. Trong số bạn bè có lý lịch thuộc "phía bên kia" giống tôi (có lẽ phải khá hơn tôi một chút, vì ngoài việc thuộc về phe thua cuộc thì tôi còn là Bắc di cư, Công giáo, cha ngụy quyền, anh chị di tản), cũng có những người sau này vào Đảng, nắm giữ những chức vụ quan trọng.
Nhiều người cố gắng học hành để đi làm cho công ty nước ngoài khi VN bắt đầu mở cửa, lương bổng tử tế, cuộc sống khá ung dung. Một số không nhỏ đi định cư ở nước ngoài theo diện HO của cha sau khi đi cải tạo về, hoặc lấy chồng, lấy vợ là con của những người HO và sau đó được bảo lãnh để đoàn tụ gia đình. Mọi việc rồi cũng nguôi ngoai, cuộc sống cứ tiếp diễn, bạn bè, đồng nghiệp, sui gia có nhiều người thuộc phe chiến thắng, là Đảng viên ĐCS ...
Tưởng như cuộc chiến đã hoàn toàn qua đi, sự chia rẽ giữa những người Việt thực sự đã không còn... Mà cũng chẳng ai muốn nhớ đến hoặc nhắc đến những ngày tháng đen tối ấy để làm gì. Chỉ giữ ở trong lòng, vì nó là một phần cuộc đời mình, thế thôi.
Không ai trong chúng tôi lại có thể ngờ có ngày những ký ức và sự kiện lịch sử ấy lại được một người từ bên thắng cuộc viết ra. Những dòng chữ trong cuốn sách của HĐ được tác giả viết bằng giọng văn rất bình thản, khách quan, chẳng thấm vào đâu so với những ký ức đầy cảm xúc của chúng tôi, những người đã thực sự phải trải nghiệm những thí nghiệm của một chế độ mới đối với những người anh em thua cuộc của họ. Nhưng cũng chính vì giọng văn bình thản đó mà những sự vô lý đến không thể tưởng tượng và không thể tin được của những chính sách sau ngày "giải phóng" mới càng lộ rõ.
Những thông tin trong cuốn sách không làm tôi xúc động - vì chăc chắn các chi tiết mà tôi có thể kể ra từ kinh nghiệm cá nhân còn lâm ly và kỳ bí hơn nhiều - mà chỉ làm cho tôi thắc mắc, không biết đến bao giờ thì những người anh em thắng cuộc mới thực sự hiểu đầy đủ những người thua cuộc, và ý thức rõ những điều phi nghĩa, phi nhân mà họ đã làm đối với những người anh em kém may mắn của họ?
Nếu bên thắng cuộc không chịu thực tình tìm hiểu và không chân thành nhận lỗi, thì sẽ không bao giờ có sự hòa giải thực sự.
Để tồn tại, những người thua cuộc đã phải chấp nhận - dù muốn dù không - từ đó đến nay, đã cố nguôi ngoai để quên đi và chung sống, nên chắc chắn họ không cần sự hòa giải này. Giờ đây, những người thực sự cần hòa giải phải là bên thắng cuộc chứ không bao giờ là bên thua cuộc nữa. Bên thắng cuộc chỉ có một cơ hội duy nhất để có thể dễ dàng có được sự hòa giải thôi, đó là có sự độ lượng và công bằng đối với bên thua cuộc ngay khi họ vừa chiến thắng.

Vì khi đối xử bất công, và thực hiện chính sách trả thù với bên thua cuộc, lại trong suốt một thời gian dài như vậy, thì bên thắng cuộc đã cho phép bên thua cuộc tự giải thoát khỏi nỗi đau thua cuộc của mình bằng sự khẳng định chắc chắn rằng phe thắng cuộc chẳng qua thắng được là vì họ tàn ác hơn. Nỗi đau thua cuộc đã được gột rửa bằng niềm tự hào rằng chính mình mới là người có chính nghĩa

Và tôi tự hỏi, liệu ai sẽ là người đầu tiên viết lên những trang sử VN đương đại từ cái nhìn phía của những người thua cuộc đây?

VŨ THỊ PHƯƠNG ANH

-------------------00000000------------------


Tâm sự của một "dư luận viên" về việc “đánh” Huy Đức và "Bên thắng cuộc"
Kính thưa các xếp,
Rõ ràng là việc các xếp vừa giao, thật sự là nó quá sức đối với em, một người vừa mới gia nhập đội ngũ dư luận viên nửa tháng nay. Về nhiệt tình thì em có thừa, tiền bạc và các phương tiện hành nghề thì đã có các xếp chu cấp thoải mái. Nhưng để đánh được Huy Đức trong vụ Bên thắng cuộc thì chừng đó là còn quá thiếu.
Đã có nhiều bác vung tay đấm. Nhưng em xin nói thật, tuy là người trong đội ngũ nhưng chính em còn cảm thấy các cú đánh ấy không thuyết phục được mấy người. Có cú thì đánh cho gọi là có đánh, cú khác thì bị coi là đánh dưới thắt lưng Huy Đức. Loay hoay cũng chỉ gồm những cụm từ lặp đi lặp lại: cái nhìn thiên kiến về lịch sử, xuyên tạc cuộc kháng chiến chống xâm lược, cái nhìn không thiện cảm đối với một số lãnh đạo và thể chế, không biết thuộc thể loại gì… Theo em, để tăng cường chất lượng các bài viết mà em tạm gọi là “đánh Huy Đức”, ta phải thay đổi phương pháp chứ không thể cứ lấy cái cách qui chụp đã lỗi thời làm chiêu chính được. Kết án người khác bằng những lập luận chung chung, vô căn cứ như thế này, thật chẳng khác gì một tấn bi hài kịch, mà người bị giễu cợt và nguyền rủa cuối cùng lại chính là đội ngũ dư luận viên chúng em.
Ở đây em xin được nói thẳng: chỉ có Huy Đức hoặc là người xuất chúng hơn cả Huy Đức mới có thể “hạ gục” được Bên thắng cuộc. Dẫn chứng phải được trả lời bằng dẫn chúng, sự kiện phải được đối chiếu với sự kiện. Nếu “phe ta” không chứng minh được các sự kiện mà Huy Đức đã mất mười năm để ghi chép cẩn thận đến từng ngày, từng buổi là sai trái và bịa đặt thì chuyện cả một cộng đồng dư luận viên đông đảo vẫn thua Bên thắng cuộc là cầm chắc trong lòng bàn tay đó, thưa các xếp.
Trong tình hình này, em nghĩ ta cần phải huy động toàn bộ sức mạnh tổng lực của cả hệ thống để đối phó thì mới mong ngăn chặn được các hiệu ứng gây ra và ngày càng lây lan đến chóng mặt của Bên thắng cuộc. Trước đây, mỗi khi gặp nhau, người ta thường hỏi thăm: Có khỏe không? Còn bây giờ sau cái bắt tay là câu cửa miệng: Đọc Bên Thắng cuộc chưa?
Làn sóng tìm mua, tìm đọc Bên thắng cuộc có vẻ như ngày càng lên cao và chưa có dấu hiệu dừng lại. Báo chí chính thống càng nói nhiều về Bên Thắng cuộc thì chẳng khác nào quảng bá không công cho nó, làm cho người ta càng háo hức, càng hăm hở và … hồi hộp tìm đọc cuốn sách. Không loại trừ rằng nhiều người sẽ thay đổi về nhận thức tư tưởng sau khi đọc xong cuốn sách đình đám này. Đây là một kết quả vô cùng nguy hiểm và không hề được mong đợi trên mặt trận tư tưởng chính trị, chống diễn biến hòa bình.
Thưa các xếp,
Đọc xong 2 tập với tổng số 1.185 trang đầy ắp các sự kiện và con số của Bên thắng cuộc, em thật sự cảm thấy sợ hãi. Em tự thấy rằng với một dư luận viên óc bằng hạt gạo như em, nhiệm vụ tiếp tục “đánh” Bên thắng cuộc mà các xếp vừa giao là hoàn toàn bất khả thi. Em xin các xếp cho em được nhường lại cho đồng chí khác.
Vợ em cũng rất ủng hộ nguyện vọng này của em, mặc dù cô ta mới chỉ đọc vài chương của Bên thắng cuộc. Cô ấy bảo: Đánh là đánh thế nào, anh xin nghỉ đi, ở nhà em nuôi.
Em xin đội ơn các xếp.
(Một "Dư luận viên", trong đội "Ngũ mao quân" VietNam)

-------------00000000000------------

vinhtruong
01-18-2013, 03:29 PM
Tác phẩm “Bên Thắng Cuộc” và “Hanoi’s War”
Hai cuốn nầy không phải là quyển sách sử, chúng chỉ là những tác phẩm tượng trưng trong nhiều sách đã viết về cùng một giai đoạn chiến tranh ở Việt Nam, Khác chăng là lý lịch của 2 tác giả Huy Đức (VN) và Liên-Hằng (Mỹ). Riêng Huy Đức là nhà báo lớn lên trong môi trường xã hội chủ nghĩa, bị bưng bít thông tin nhưng đã cố gắng tìm hiểu mọi phía và can đảm viết lên một cách chuyên nghiệp và trung thực nhất bằng với khả năng hạn hẹp của mình mà người Việt hải ngoại nên thông cảm … tôi cho như vậy cũng là chịu chơi lắm rồi …

Còn mới đây, có tác phẩm của bà Liên Hằng mang tên “Hanoi’s War” của Tiến sĩ Nguyễn Thị Liên-Hằng, là một cách nhìn khác về cuộc chiến; Đã đến lúc tình báo lồng trong Truyền thông Mỹ chú trọng đến thế hệ không dính líu gì chiến tranh để có một tầm nhìn công bằng về lịch sữ VN, rồi đây sẽ có rất nhiều, nhiều nửa, thật nhiều sử gia viết cho thời hậu cận đại, dĩ nhiên chúng ta hảy cám ơn mình đang ở vào thời vi-tính hiện đại. Chính họ sẽ dựa vào thời đại siêu vi tính nầy để phổi kiểm, các chứng liệu hình ảnh, video, ghi-âm mà cuộc chiến đả để lại … đút kết, rút ra những cái gì xác thực cho vào lịch sử. Để rồi không ai có quyền ba hoa chích chòe nói lên những điều mà mình ngụy biện cho là đúng … nhưng sự thật chúng hoàn toàn sai về phần ghi chép.
(Thí dụ, tôi đưa ra phần lý luận về tướng Vỏ Nguyên Giáp (military analysis, Albert E) trong trận Hạ Lào - Nhìn vào phóng đồ hành quân, tại sao không đem lực lượng hùng mạnh như vậy từ DMZ, vùng phi quân sự đánh thẳng vào căn cứ Mỹ tại Khe Sanh mà điều binh xa đến Tchepone để đánh trận? Có phải Giáp là công cụ của Secret of the Tomb? Tất cả mọi người, aì ai cũng cho rằng mục tiêu của cuộc hành quân là cắt đường mòn HCM? Sai bét! Hỏi nhị trùng đại tá Bùi Tín thì rỏ! Có phải ông chịu trách nhiệm các quân dụng đã được tản mát che dấu kín đáo dọc theo hành lang đường mòm HCM rồi report cho Phạm Xuân Ẩn “DONE” để cho Kissinger có cuộc họp ngày 18/1/1971- NSC, tại Washington cho TT Nixon ký lịnh hành quân Lam Son 719! (Hình giải mật, The New Legion, vol-2, trang1, Chapter-1)
Tác giả cho rằng cuộc hành quân nầy để xả rác các chiến cụ lổi thời của Mỹ/Xô ngoài ra Giáp còn chịu chấp nhận nướng nguyên một sư đoàn-2 sao vàng dưới trận mưa của Arc light-B-52 và BLU-82AL, chớ thật ra quá trể, còn có quyết định sớm hơn, đúng lúc, đúng điểm thì tướng Westmoreland đã bị triệu về Mỹ liền tức khắt, không ai dám đụng Xa Lộ Harriman (đường mòn HCM ) Và bằng chứng Vỏ Nguyên Giáp là công cụ của trung úy phản chiến John F Kerry để nghe lời xúi bẩy của hắn (bây giờ là BTNG), cho nên Giáp đã cho đào hầm phục kích và che dấu quân trang cho lính mới huấn luyện tại chổ, mà các hầm nầy lại chung quanh các CCHL của QLVNCH như bằng chứng you tube dưới đây:
John F. Kerry: Vietnam War Hero
www.freerepublic.com/focus/f-news/1076280/posts
As mentioned by Ollie North and reported on newsmax, North Vietnamese General Vo Nguyen Giap credited John Kerry's Vietnam Veterans Against the War to ...

Như tên gọi của sách, “Cuộc chiến của Hà Nội”, (bây giờ Mỹ muốn giao banh cho phía Hà Nội, cho nên sách được đặt hang, theo tầm nhìn của tác giả thì không fair, đã có thời kỳ Bonesman George Bush phun ra: “Người dân miền nam không chịu chiến đấu cho tự do, nên ngày nay họ không có?”) đó là chiến tranh do Hà Nội chủ động cưởng chiếm miền nam bằng lén lúc xâm nhập ngả đường Mòn HCM, mà tôi cho rằng Xa-lộ Harriman, có ống dẩn dầu huyết mạch song song theo đó do Liên Xô trang bị. Từ khởi xướng vào những năm cuối thập niên 1959 cho đến lúc thành công vào tháng 4-1975; Thời gian nầy Secret Society đặt tên là chiến dịch Commando Vaught
“Hanoi’s War” đưa ra tầm nhìn từ Washington, Hà Nội, Moscow và Bắc Kinh và có tiểu tựa: An International History of the War for Peace in Vietnam, nhưng với tác-phẫm The New Legion là nó nằm trong lịch trình “siêu chiến lược Eurasian giai đoạn-2” đã giải thích rỏ ràng cuộc chiến VN lồng trong thế chiến lược toàn cầu của Mỹ, chớ không riêng gì 3 nước Đông Dương. Vì thế sách còn là ghi nhận lịch sử quốc tế về cuộc chiến cho hoà bình ở Việt Nam trong bối cảnh của Chiến tranh Lạnh, của cuộc xung đột Trung-Xô mà Averell Harriman là kiến trúc sư cuộc chiến tranh lạnh đưa đến sự hy sinh trên 58.000 lính Mỹ, nhưng trong lăng kính của Secret Society là để bảo vệ cho một an toàn thế giới mới (The New World Order) mà thủ lảnh Harriman cho rằng tránh, không cần phải trao qua lại vũ khí nguyên tử để hủy diệt loài người.
Theo tác giả, chiến tranh ở Việt Nam trong 20 năm không chỉ có Hoa Kỳ, Liên bang Xô Viết, Trung Quốc là những đại cường quốc và Bắc Việt, tức Việt Nam Dân chủ Cộng hoà là những quốc gia với can hệ chính, mà cuộc chiến còn có cả hai phía miền Nam là Việt Nam Cộng hoà và Mặt trận Giải phóng miền Nam, vì lãnh đạo của họ cũng là những nhân tố trong các nỗ lực chuyển hướng chiến tranh hay tìm kiếm hoà bình.

Cùng lúc đó Việt Nam liên minh với Liên Xô chống lại Trung Quốc nên đất nước lại có chiến tranh, sa lầy ở Kampuchia và gây kiệt quệ thêm cho nền kinh tế. Đây là dự mưu của Mỹ muốn LX suy sụp về kinh tế nên xa lầy rút bỏ cuộc chiến để rồi Mỹ đã hoàn thành kịch bản như mong ước, đánh gục Liên Xô với chiến-pháp “bênh kẻ mạnh” (On The Strongman Side) mà không tốn một viên đạn

(Còn tiếp)

vinhtruong
01-19-2013, 02:55 PM
Trong vai trò một nhà báo, Huy Đức đã có nhiều gặp gỡ, phỏng vấn quan chức lãnh đạo, nhận thức tình hình, sau lại có cơ hội đến Mỹ học hỏi và nghiên cứu về những vấn đề liên quan đến Việt Nam, “Bên Thắng Cuộc” là đúc kết của những chứng-liệu và tài liệu tác giả thu thập được trong sơ khởi. trước khi hàng loạt tác phẫm khá chính xác sẽ đưa ra trong nay mai, nhứt là cuốn video “Kennedy Assassination … (2012) do nhà sử học Steven Alvis đã thuyết giản gây khá nhiều bất ngờ và ngạc nhiên cho đọc giả về Con OLD-CROCODILE, nhưng nếu đọc giả chịu khó xem lại và nghiền ngẫm bài “ĐẦU MỐI 2 CÁI CHẾt CŨA ANH EM KENNEDY VÀ DIỆM NHU” trên diển đàn nầy thì có quá nhiều chi tiết làm quí vị phải châu mày suy gẩm và buộc phải tra cứu ngay trên Internet cho chắc ăn, Click (KENNEDY ASSASSINATION New York establishment Harriman )

Tóm lại, Huy Đức đặt lại chuyện gọi miền Nam được “Giải phóng” hay ngược lại chính là miền Bắc được giải phóng, thì chuyện coi xưa như trái đất và sự đôi-co của người Việt không có lý do gì mà không dập tắt đi để đở nhục là thân phận của một nước nhược tiểu mà thương yêu đùm bọc nhau hơn! Chúng ta nên đau đớn trong tủi nhục khi kịch bản 30/4 sắp hạ màn bằng một tài liệu mật của CIA đã tiết lộ cho thấy: “Sẻ có một cuộc chạy trốn trong hổn loạn ra khỏi Việt Nam và Cộng Sản BV khủng bố, trả thù!” - Có nghĩa không có giải pháp trung lập do người Pháp đở đầu (Theo lịnh Kissinger Mafia Lê Đức Thọ khi bước chân vào Saigon trách nhiệm chính và đầu tiên là mời đại sứ Pháp rời khỏi VN liền tức khắt như các bạn đã có tài liệu) Thế là tiếp tục qua phần mềm “hậu-chiến” gồm “20 năm đóng cửa rút cầu” (1975-1995) và phần phục hồi VNCH do CSS/CIA chủ đạo; (có nghĩa phần prewar do KGB/CIA và postwar do CSS/CIA!)

Là một nhà báo có tiếng trong nước, là phóng viên của nhiều cơ quan truyền thông lớn như Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Sàigòn Tiếp Thị, nhưng Huy Đức đã rời những cơ quan này để được viết một cách độc lập và tự do hơn" đó là lý do Huy-Đức được Mỹ ưu-ái cấp Visa
Tác phẩm “Bên Thắng Cuộc” (2012) của Huy Đức cố gắng nói lên một phần của những nỗi đau đớn, oan khiên đó trong tổng thể thực trạng Việt Nam từ ngày 30-4-1975, như vậy là đạt mục tiêu của US Information Agency, (coi như cơ quan kiểm duyệt truyền thông)
Cuộc chiến kết thúc đã kéo theo nhiều hệ lụy mà cho đến hơn một phần tư thế kỷ sau chiến tranh, cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt cũng đã phải nhìn nhận rằng ngày 30-4 “triệu người vui mà cũng có triệu người buồn”.
Cuốn sách của ông Huy Đức vẫn đang tiếp tục là đề tài của nhiều bài viết và bình luận từ trong và ngoài Việt Nam, không biết đến bao giờ thì những người anh em thắng cuộc mới thực sự hiểu đầy đủ những người thua cuộc, và ý thức rõ những điều phi nghĩa, phi nhân mà họ đã làm đối với những người anh em kém may mắn của họ? Sự thật không chỉ giúp chúng ta tìm ra phương thuốc đúng để chữa lành các vết thương cũ mà còn giúp những người đang nắm vận mệnh quốc gia không phạm các sai lầm mới để đem đất nước dâng hiến cho Bắc phương! (nói là nói thế thôi … chớ bố bảo tên nào dám dâng đất nước nầy cho TQ?)
Có “Cuộc chiến của Hà Nội”? Tôi nghĩ là không mà tấn thảm kịch nầy do trục ma quỷ CIA/KGB dựng lên cho quyền lợi của 2 nước căn cứ vào “Aid to Russia 1941-1946 Plan” để LX cùng Mỹ tiếp tục viện trợ cho Hà Nội qua dollar Mỹ trả cho nhân công LX sau chiến tranh-2 không có việc làm và cái Credir Card đó kéo dài từ 700 triệu tấn vũ-khi cho Hà Nội ngay sau HĐ Paris 1973 và tới nay reactivated cho phi cơ và tàu lặn cho tướng Nguyễn Chí Vịnh giử giếng dầu dùm cho Hảng EXXON

Về góc nhìn của Mỹ và Việt Nam khác nhau về cuộc chiến kết thúc ngày 30/4/1975; Chiến tranh tại Việt Nam, từ 1955 đến 1975, được gọi là “Vietnam War” qua cách nhìn của những nhà làm chính sách Hoa Kỳ vì nó diễn ra trên mảnh đất mang tên Việt Nam. Trong nhãn quan của lãnh đạo Hà Nội, đó là “American War” vì do người Mỹ gây nên, nhưng sau sân khấu chính trị Mỹ, Secret- Society muốn chỉ đích thực Hà Nội đã lén-lúc dùng đường 559 để cưởng chiếm miền nam. Thế thì đọc giả nghĩ thế nào? Tác giả cũng ước mong có thì giờ sẽ dịch ra bằng tiếng Việt từ 2 cuốn “The New Legion” cho đọc giả hiểu biết tường tận, nhưng không sao vì đã đến thời điểm hàng loạt sách đứng đắn và rỏ ràng chính xác sẽ xuất hiện trong nay mai như là chuyện chắn chắn phải có, cho nên không cần thiết phải hấp tấp khi chưa đúc kết hết dữ kiện data đúng đắn
Trong ba thành phần người Việt, dù sự can dự của Việt Nam Cộng hoà và Mặt trận Giải phóng miền Nam có những lúc làm cục diện chiến tranh hay diễn tiến hoà đàm thay đổi, nhưng Hà Nội vẫn đóng vai chủ động trong các công tác tiến hành chiến tranh hoặc đến bàn hội nghị là tại vì thủ lãnh Harriman đã có dự mưu giao Saigon cho Hà Nội như tôi đã trình bày rỏ ràng trong 2 tác phẫm về 3 đáp số cho ra ngày 21/9/1960 của Hội Đồng An Ninh Quốc Gia Mỹ kềm theo một loại huy chương mới cho lính tác chiến sẽ qua VN năm 1965 là “Chiến Dịch tham chiến tại VN Bội Tinh”.
Nhân vật chính trong Hanoi’s War không phải là Chủ tịch Hồ Chí Minh, người lãnh đạo miền Bắc trong nhiều thập niên, từ thời chống Pháp, qua cuộc chiến tranh chống Mỹ cho đến lúc ông từ trần ngày 2-9-1969. Cũng không phải là Đại tướng Võ Nguyên Giáp, anh hùng Điện Biên và là thân tín của Hồ Chí Minh mà là Lê Đức Thọ (rồi đây tài liệu giải mật sẽ nói rỏ ràng hơn nhân vật Lê Đức Thọ là công cụ gián tiếp của CIA).
Dù trên diễn đàn quốc tế, hai nhân vật Hồ-Giáp đã được rất nhiều nhà nghiên cứu chính trị và các nhà sử học viết đến nhiều nhất và vì thế KGB phải lưu tâm để 2 vị nầy không bị trù dập, chỉ có tướng Chu Văn Tấn là bị tam đầu chế “Duẩn/Thọ-2” trù dập đến chết ở trong tù

Đã đến lúc Mỹ cho rằng “Thống nhất miền Nam bằng bạo lực'
Võ Nguyên Giáp, anh hùng Điện Biên, 'thân tín của Hồ Chí Minh' - Hanoi’s War đưa ra hai nhân vật chính là Lê Duẩn và Lê Đức Thọ. Quan trọng hơn cả là Lê Duẩn. Mở đầu tác giả ghi lại hình ảnh Lê Duẩn và Lê Đức Thọ chia tay nhau bên dòng sông Ông Đốc ở Cà Mau vào một ngày đầu năm 1955. Đó là thời gian thi hành Hiệp định Geneve 1954 tạm chia đôi nước Việt ở vĩ tuyến 17, cho phép tự do di dân giữa hai miền trong vòng 300 ngày.
Lê Duẩn ở lại miền Nam, Lê Đức Thọ xuống tàu tập kết ra Bắc để rồi trong suốt chiều dài cuộc chiến hai nhân vật này đã trở thành trọng điểm của sách. (Tình báo Mỹ luôn luôn để vào ống kính loại người hành động như Thọ Duẩn, đó là lý do CIA muốn thay ngựa giữa dòng, riêng HCM quyết liệt không muốn khuấy động lại chiến tranh lần-2. Có lẽ không ai nghiên cứu tĩ mĩ con người, bản chất Hồ Chí Minh bằng OSS rồi CIA trong suốt chiều dài của lịch sử VN xuyên suốt hơn nữa thế kĩ, họ chuyên khảo cứu về đề tài hấp dẫn này, Họ khám phá ra một điều mà họ cho là rất mới, rất thật, là “Hồ Chí Minh là một con người mang bản chất cộng hòa, mang bản chất dân chủ, hơn là một con người cộng sản theo học thuyết Mác-Lênin”. Và vì thế họ rất thích thú với việc tự tìm ra “chân lý” đó)

Vài năm ở miền Nam, Lê Duẩn lập ra Trung ương Cục miền Nam và đưa người của mình như Phạm Hùng, Võ Văn Kiệt vào nắm giữ những vai trò then chốt để điều hành cuộc chiến tại miền Nam trong tương lai.
Trở lại miền bắc, cùng với Lê Đức Thọ, ngay từ năm 1958 Lê Duẩn đã chủ trương phải thống nhất miền Nam bằng bạo lực. Nghị quyết 15 của Đảng Lao động Việt Nam, danh xưng của Đảng Cộng sản Việt Nam thời bấy giờ, phản ánh chủ trương này theo như mưu đồ của CIA.
Cái gọi là Lê Duẩn và Lê Đức Thọ chọn con đường Mác-Lê để tiến hành chiến tranh giành độc lập và nhất quyết không hoà hoãn, không chủ trương sống chung hoà bình. Những ai trong nội bộ đảng không theo đường lối này đều bị loại trừ khỏi vai trò quyền lực. Chính trị nói vậy nhưng không phải vậy vì phải ôm cứng chủ nghĩa CS làm gốc căn bản để phát triển, nhưng thật nó là Mafia toàn trị. Thế là những người CS nguyên gốc sẽ bị thanh trừng dài dài trong sự chứng kiến của lịch sử cho đến ngày hôm nay, chỉ Mafia toàn trị trong băng đảng thì tồn tại. Dĩ nhiên đất nước còn nghèo phải đợi nữa thế kĩ sau Hoa Kỳ viện trợ tái thiết qua trung gian các nước đồng- minh của Mỹ … rồi mới có cơ hội ló dạng là bọn ăn cướp, ăn cắp của dân rồi rycycling thành dollar gởi qua Mỹ sống cuộc sống an nhàn với con cháu như các lảnh tụ TQ.

Tác giả nêu dẫn chứng vụ án xét lại chống đảng với Hoàng Minh Chính từ năm 1963 và nhiều người bị tù trong cuộc thanh trừng lớn nhất trong nội bộ đảng vào năm 1967.
Để tiến hành chiến tranh, sau Đại hội Đảng kỳ 3, từ năm 1960 lãnh đạo đã biến miền Bắc thành một xã hội công an trị với hàng vạn người bị bắt vì “nguy hiểm đến an ninh, trật tự xã hội” mục đích Thọ chuẩn bị cùng Mỹ leo thang chiến tranh sau vụ Gulf of Tonkin Incident 1964. Để lấy lấy sự bảo đảm với Lê Đức Thọ, secrets of the Tomb ra lịnh Richard Helms chỉ các toạ độ thả toán gián điệp ra Bắc cho Mai Chí Thọ biết để túm hết, đồng thời các phương tiện như C-47 Cò trắng phải phá hoại phát hỏa trên không như trung úy Thanh Vân, Bùi Quang Các H-19, và trung-úy Tâm AD-6. William Colby phải vò đầu bức tráng mà còn bị Bonesman Mc Namara rầy rà về sự thất bại trong việc thả toán ngoài bắc, Nói tóm lại chính quyền Kennedy bị Con Old Crodile kềm kẹp và thọc gậy bánh xe.

Vụ án “Nhạc vàng” năm 1971 là một thí dụ khác. Chính quyền Hà Nội cho rằng đang có âm mưu “diễn biến hoà bình” do Mỹ chủ trương để gây chia rẽ nội bộ đảng về chính sách chống Mỹ cứu nước. Có nhiều sách nói ông Lê Đức Thọ đóng vai trò 'chủ chiến' quan trọng theo lịnh Mỹ. Dựa vào nguồn tài liệu phong phú từ nhiều nơi, đặc biệt là những văn khố ở Việt Nam mở ra cho giới nghiên cứu gần đây cũng do Mỹ can thiệp, tuy kho lưu trữ của đảng và Bộ chính trị vẫn còn đóng kín, và những tiếp xúc, phỏng vấn của tác giả với người Việt liên quan, cùng nguồn tài liệu Việt ngữ tác giả có khả năng tiếp cận, Hanoi’s War đưa ra hình ảnh rất rõ là Lê Duẩn kiên quyết chủ trương “Tổng tấn công, Tổng khởi nghĩa” để chiếm miền Nam.
Giải pháp trung lập miền Nam cũng không được chấp nhận. Chiến tranh du kích để bảo toàn lực lượng của Tướng Võ Nguyên Giáp không được tán thành có nghĩa cùng tư tưởng HCM
Hồ Chí Minh là Chủ tịch, Lê Duẩn tuy là Bí thư thứ Nhất của đảng nhưng Duẩn đã qua mặt và nắm trọn quyền hành. (Trong sách The New Legion đã dẩn chứng cho rằng Lê Đức Thọ, tức Sáu Búa mới là người chủ đạo cuộc chiến)
Hiệp định Paris chỉ đơn giản là để cho người Mỹ rút lui, hay phủi tay, trong danh dự. Có nghĩa hoàn tất định kiến-3 (axiom-3)
Cuộc chiến nầy, Mỹ vẩn luôn luôn chủ động khi đem lính (axiom-2) vào và rút lính ra (axiom-3) vì điều dễ hiểu kịch bản do Mỹ là đạo diển và KGB là subordinate vì nhờ vào Aid To Russia 1941-1946 reactivated vì thế Mỹ luôn luôn trả tiền nhân công LX làm vũ khí cho Hà Nội, đến ngày hôm nay thì tàu lặn và phi cơ tối tân của Nga phải sản xuất cho VN để gìn giử Biển Đảo (chớ Mafia đỏ tiền bỏ túi chưa đủ lấy gì mà mua vũ khí)
Bản hiệp định được ký kết ngày 27-1-1973 sau 5 năm thương thảo với Lê Đức Thọ, nhà ngoại giao có chủ trương phải kiên trì vì tin rằng người Mỹ sẽ phải bỏ cuộc như lời Harriman đã hứa với Thọ, dù Mỹ có đem trên nữa triệu lính cũng chỉ tập trận thiệt rồi rút vê, và khi Mỹ rút về thì miền nam như bộ xương khô. Và sự dùng dằn kéo dài trên bàn hội nghị là thời gian cần nuôi dưởng chiến tranh để Mỹ xả rác và thí nghiệm vũ khí mới. Quân đội Mỹ không thể tham chiến khi bị quốc hội Mỹ cắt đứt ngân khoản do Harriman gây ảnh hưởng. Phong trào phản chiến cuối thập niên 60 rất cao đến nỗi quốc hội Mỹ không chi thêm tiền cho guồng máy chiến tranh và ép Mỹ phải lui binh. Đó là kết quả phản chiến của hãng thông tấn CBS, Dan Rather và Jane Fonda do Secret Society chủ đạo tài trợ

Đúng là người Mỹ cuối cùng đã nhượng bộ Hà Nội để bộ đội miền Bắc tiếp tục ở lại miền Nam. Bản hiệp định chỉ là cách để cho người Mỹ rút lui, hay phủi tay, trong danh dự. Những điều nầy trong sách The New Legion: trung úy phản chiến John F Kerry đã cố vấn cho phải đoàn Lê Đức Thọ phải cương trì để ký cho người lính Mỹ cuối cùng rút lui khỏi Đông dương dù là danh dự hay gì gì củng giao miền nam cho Hà Nội để thống nhứt đất nước hoàn thành quyết định của Mỹ không chịu ký chia đôi VN 1954 mà chọn ngày 30/4/1975 là thống nhứt VN
Thế nên chính quyền Sàigòn sụp đổ ngày 30-4-1975 trước sức tấn công bằng vũ lực của bộ đội cộng sản miền Bắc, trong khi miền nam cạn kiệt hỏa lực, (thậm chí 1 đổi 1 theo HĐ Paris mà VNCH cũng không có) như Lê Đức Thọ đã chủ trương trong suốt chiều dài cuộc chiến và cuối cùng đã đi đến thành công như lời bảo đảm của Averell Harriman với Lê Đức Thọ tại Paris 1968
Hanoi’s War còn là một cái nhìn khác hơn với những gì giới lãnh đạo Hà Nội thường đưa ra trước đây về sự nhất trí trong những quyết định đi đến chiến tranh được gọi là giải phóng miền nam theo ý đồ của Averell Harriman
Sách vẽ lên chân dung Lê Duẩn như là một lãnh đạo Việt Nam với hai mươi năm kiên quyết chủ trương chiến tranh “Tổng tấn công, Tổng khởi nghĩa”. KGB chọn Lê Duẩn vì ông là người hành động chịu dấn thân đi khắp 3 miền đất nước và là bạn của Staline
Nhưng không phải vì thế mà cơ hội cho hoà bình, phát triển và chờ ngày thống nhất của hai miền Việt Nam đã không được đưa ra, vì thật ra chỉ có Secret Society là quyết định kịch bản hạ màn ngày 30/4/1975 vì chỉ có duy nhứt phái đoàn Mỹ họp Genève/1954 là không chịu ký chia đôi VN và chờ mãi đến ngày nầy, vì “Freedom is not for free” người Mỹ cần khuấy động chiến tranh cho quyền lợi Mỹ (America first) Vì thế Hoa Kỳ chấp nhận đem quân vào VN là kẻ xâm lược, còn LX và TQ đã ký chia đôi VN thì không lý do gì (về mặt nổi) cái gọi là có gởi quân tình nguyện TQ hay LX tại VN mà chỉ có viện trợ là đủ. Điều nầy 3 nước cường quốc đã okay với nhau rồi.
Hanoi’s War gắn ông Lê Duẩn vào những thiệt hại khủng khiếp của chiến tranh với hơn hai triệu sinh mạng người Việt, nhớ một điều là không phải Hồ Chí Minh là tội đồ! Tài liệu giải mật sau nầy CIA sẽ giải bày sáng tỏ
Câu hỏi nêu ra là dù chủ trương của Lê Duẩn như thế thì có đủ thuyết phục để tách Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp, hai nhân vật đầy huyền thoại của Việt Nam, ra khỏi trách nhiệm về hệ lụy cuộc chiến hay không? Sự thật tam đầu chế Hồ, Giáp, Tấn không chịu khuấy động lại chiến tranh và ra lịnh rút 100.000 về Bắc. Cuộc đấu đá sôi nổi từ 1957 đến 5/1959 thì KGB/CIA đã lật chiếc ghế giao cho Lê Đức Thọ là Tiểu-bá 3 nước Đông Dương và thủ lảnh khuấy động phong trào GPMN. Thế là bắt đầu trò chơi chiến tranh nam bắc bằng CIP/NLF (Counter Insurgency Plan / National Liberation Front) trong đó có nhiều điều luật trò chơi được gọi là ROE (Rule Of Engagement xem chi tiết thể lệ trò chơi trong sách The New Legion)

TAM73F
01-21-2013, 06:52 PM
Xin chuyển bài của Tiến Sĩ Đinh Xuân Quan.

Hy vọng cái hy vọng của T/S ĐXQ sẽ thành sự thật:
“The Truth will set you free – Sự thật sẽ giải phóng cho con người”.

CS sợ nhất là sự thật, vì thế bất cứ gía nào họ bưng bít tin tức, mị dân.
Thật ra càng nghĩ càng thấy cố T/T Nguyễn văn Thiệu nói 1 câu để đời:
"Đừng nghe những gì Cộng Sản nói và hãy nhìn kỹ những gì CS làm!"





Đọc toàn bộ Bên Thắng Cuộc: "Sự Thật sẽ giải phóng con người"
Tiến sĩ Đinh Xuân Quân


LTS: TS Đinh Xuân Quân là một kinh tế gia về phát triển và tổ chức cơ chế (governance). Ông đã sống tại Việt Nam sau 1975, đã bị tù cải tạo, vượt biển tìm tự do. Và đặc biệt đã có dịp về làm việc tại Việt Nam trong chương trình phát triển của Liên Hiệp Quốc (UNDP) nhằm giúp cải tổ hành chánh và kinh tế từ năm 1994 đến 1997. Đó là một dịp rất tốt để Ts Quân hiểu bối cảnh và tư duy của lãnh đạo CSVN vào lúc đó.

Trước 1975 ông làm cho Quỹ Phát Triển Kinh Tế Quốc Gia và tham gia vào Nhóm kinh tế hậu chiến thuộc Bộ Kế Hoạch của VNCH. Ông là GS Kinh tế tại Đại Học Luật và ĐH Minh Đức. Cho đến nay ông đã làm chuyên gia cố vấn cho trên 20 nước trên thế giới, kể cả gần đây làm cố vấn kinh tế - hành chính cho Phủ TT Iraq và Phó TT tại Afghanistan dưới sự bảo trợ của World Bank, UNDP và USAID. Ông cũng tiếp tục làm GS tại nhiều ĐH mà ông có nhiệm sở.


*

Quyển “Bên Thắng Cuộc” số 1 của Huy Đức / [Published by OsinBook 2012 - Copyright 2012 by Huy Đức & OsinBook 2012 trên Amazon] gồm hai phần và 11 chương, "Bên Thắng Cuộc" cuốn 2 cũng gồm hai phần và 11 chương, cả hai cuốn 1&2 gộp lại dày 680 trang.
Hôm nay chúng xin có một số nhận xét về "Bên Thắng Cuộc" cuốn 2, nội dung cuốn sách (tiếp theo cuốn 1) như sau:

Phần III gồm:

Chương 12: Tướng Giáp– Tại sao có vụ án Năm Châu – Sáu Sủ nhằm hạ bệ tướng Giáp – Vai trò thực sự của tướng Giáp trong cuộc chiến tranh 1955-1975 như thế nào? Vì sao có vụ Maddox và vụ án “Chống đảng” năm 1967?
Chương 13: Cởi Trói Thời kỳ trăng mật của TBT Nguyễn Văn Linh, vai trò của ông trong việc mở ra một không gian tự do hơn cho báo chí, văn nghệ; xét lại vụ “Nhân Văn Giai Phẩm”.

Chương 14: Lựa Chọn – Việt Nam có một cơ hội để cải cách chính trị và chuyển quyết liệt nền kinh tế sang thị trường. Nhưng sự sụp đổ của Liên Xô đã làm cho Hà Nội hoảng sợ. Điều này khiến cho việc cải cách cả về chính trị và kinh tế bắt đầu từ thập niên 1990 trở nên nửa vời.

Chương 15: Linh – Kiệt – Thực chất mối quan hệ của ông Nguyễn Văn Linh và Võ Văn Kiệt là gì? Vì sao ông Linh đưa ông Đỗ Mười lên làm Thủ Tướng năm 1988, thay Trần Xuân Bách, bài ông Kiệt?

Chương 16: Đa Nguyên – Trước những diễn biến trong nước và Đông Âu, ông Nguyễn Văn Linh nhanh chóng bộc lộ con người bảo thủ của ông: siết lại báo chí; cách chức Trần Xuân Bách; bắt Dương Thu Hương và những người bất đồng chính kiến khác.

Chương 17: Kinh tế thị trường – Đông Dương đã từ một chiến trường trở thành thị trường như thế nào? Những chuyển động trong xã hội sau khi chấp nhận kinh tế thị trường. Cách mà chính phủ VN và người dân tiếp thu các kiến thức về kinh tế thị trường.

Phần IV: Tam Nhân

Chương 18: Tam quyền không phân lập – Tranh cãi và tranh chấp chính trị trong quá trình hình thành Hiến Pháp 1992.

Chương 19: Tam nhân không phân quyền – Cho dù không chấp nhận tam quyền phân lập nhưng quyền lực nhà nước trong thập niên 1990 cũng có “check and balance” bởi sự phân quyền của tam nhân: Đỗ Mười, Lê Đức Anh và Võ văn Kiệt.

Chương 20: Đại Hội 8 - Công cuộc chuyển giao thế hệ nửa thập niên 1990 diễn ra đầy kịch tính do những lãnh đạo lão thành chưa thực lòng muốn từ bỏ quyền lực.

Chương 21: Lê khả Phiêu và ba Ông Cố Vấn. Ông Lê khả Phiêu là người thế nào? Ai đưa ông lên và vì sao ông bị hạ bệ trong Đại Hội 9?

Chương 22: Định Hướng Xã Hội Chủ Nghĩa: Ý thức hệ được sử dụng như là một quyền lực chính trị đã cản trở những cải cách kinh tế theo định hướng kinh tế tế thị trường. Tiến trình tư nhân hóa khu vực kinh tế quốc doanh gặp khó khăn và định hướng xã hội chủ nghĩa tiếp tục ảnh hưởng đến “tương lai” dân tộc.

*

Thời gian qua đã có nhiều nhận xét khen và chê về quyển 1 “Bên Thắng Cuộc”. Có một số bài hay, ví dụ bài của Vũ Ánh, một nhà báo lão thành từ thời VNCH; hay bài của Đồng Phụng Việt phổ biến trên mạng gần đây. Đây là những tác giả có cái nhìn hiểu biết và đứng đắn, không có tính cách a dua của một số người bị khích động bởi tình cảm cực đoan hay vì những động lực riêng tư.

Chúng tôi nghĩ rằng ta cần biết lịch sử cận đại VN, nhất là quá trình “Đổi Mới” kinh tế từ bên trong và “những cơ hội bỏ lỡ” trong quá trình này. Ngày nay bao nhiêu tài liệu được giải mật về phía Mỹ đã cho thấy những bước đi chiến thuật và chiến lược của Mỹ và của VNCH, nhưng ít ai biết về các sự kiện hay các suy nghĩ về nhiều khía cạnh khác nhau của miền Bắc trong thời gian đó. “Bên Thắng Cuộc” đã cho thấy bao nhiêu dữ kiện lịch sử cận đại Việt Nam khi tác giả cố gắng có cái nhìn cân bằng, trung thực, mặc dù không phân tích. Đây là một sự cố ý của tác giả Huy Đức, khéo léo bày ra một bữa cỗ đầy sự kiện, đầy thông tin về quy trình lấy các quyết định (government and party decisions) ảnh hưởng đến tương lai Việt Nam, và dành sự đánh giá cho độc giả về những gì đã xẩy ra trên mảnh đất chữ S sau 1975. Quyển sách này sẽ là một “mỏ tài liệu” vừa quý giá vừa rất thích thú cho các học giả, các nhà khảo cứu, các chuyên gia hành chính công (về quy trình quản lý việc thay đổi – management of change), và nhất là các chuyên gia ngoại giao thế giới tìm hiểu và nghiên cứu về Việt Nam.

Quyển 1 có 3 chương (chương 3, 9 và 10) và quyển 2 cũng có 3 chương (14, 17 và 22) có chủ đề về kinh tế. Quyển 1 trình bày “quy trình phá hoại kinh tế miền Nam” qua việc áp đặt một cách máy móc guồng máy “tập trung bao cấp” vào kinh tế (xin xem bài trên Diễn Đàn Thế Kỷ: www.diendantheky.net.) [Các “Chiến dịch “Đánh tư sản” -“Chiến dịch X-2”, việc đổi tiền (X-3), việc đánh“Gian thương” hay việc “Cải tạo công thương nghiệp tư doanh.”] Hậu quả các chính sách kinh tế “tập trung bao cấp” là cuộc sống của những người dân trở nên trăm bề khó khăn.

Tác giả kể lại một cách bình thản một số sự kiện đã đưa đến sự phá hoại kinh tế miền Nam qua việc các chính sách “XHCN” được áp dụng một cách máy móc – nếu không nói là mù quáng trong chủ trương cải tạo công thương nghiệp tại miền Nam. Sau đó là phải tìm các giải pháp giải quyết khó khăn kinh tế qua các vụ xé rào.

Quyển 2 nói về "quy trình sửa đổi – tranh cãi về kinh tế thị trường" mà rốt cuộc là theo "kinh tế thị trường theo định hướng XHCN". Một cuộc Đổi Mới nửa vời mà tai hại còn kéo đến bây giờ, năm 2013.

Chương 14 kể lại quá trình lựa chọn trong tập thể Bộ Chính Trị về việc cải tạo kinh tế đi từ chỗ “cởi trói” các trạm kiểm soát trên cả nước. “Theo nhận thức của những người cộng sản, đánh đổ giai cấp tư sản là bước đi tất yếu, là nhiệm vụ của “cuộc cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân”. Khi đối đầu với thực tế ĐCSVN phải tìm cách giải quyết, nhưng tư duy lãnh đạo vẫn coi trọng ý thức hệ - cố “bám vào XHCN”. Nhờ vậy khi giới lãnh đạo đi tìm giải pháp, lần đầu tiên người ta thấy các chuyên gia được tham khảo ý kiến. Nó cũng cho thấy tại sao các chính sách về nông nghiệp đã thất bại và phải “cởi trói”cho nông dân qua nghị quyết 10.

Chương 16 nói về Đa Nguyên kể lại quá trình tranh đấu trong nội bộ về “đa nguyên đa đảng” trong bối cảnh các thay đổi tại Đông Âu, Nga và Trung Quốc, các sự kiện đã khiến ông Nguyễn Văn Linh (NVL) tháo lui trong tiến trình cải cách. Chuyến thăm Gorbachev và thời gian nằm nhà thương tại Đông Đức đã làm cho NVL sợ, khi trở về nước đã siết lại báo chí; cách chức Trần Xuân Bách một nhà chính trị nói công khai về đa nguyên trong đảng; bắt Dương Thu Hương và những người bất đồng chính kiến khác. Các tranh chấp tư tưởng – trong đó có nhiều vận động “cởi mở” của Trần Xuân Bách làm cho NVL lo lắng. Ý của ông Trần xuân Bách là 1) Cần mạnh dạn thực hành chính sách kinh tế theo kiểu chính sách kinh tế mới của Lenin (gọi là kinh tế thị trường với sự tham gia của mọi thành phần kinh tế; 2) Theo “kinh tế định luận” của Marx thì một khi đã đa nguyên kinh tế thì tất yếu sẽ dẫn đến đa nguyên chính trị, và 3) Thị trường và đa nguyên là những thành tựu của nhân loại. Ông Trần Xuân Bách vì muốn thay đổi quá sớm cho nên bị kỷ luật [điều chú ý trong XHCN khi chồng bị “hạ bệ” thì vợ cũng phải chịu trăm điều nhục – bị hạ tầng công tác, cho ra vỉa he giữ xe ngoài cửa cơ quan, đi làm giúp việc...].

Chương 17 nói về những bước đường đi đến Thị trường, trong đó có cả việc thương thuyết giữa Mỹ và VN về chương trình HO giúp cho hơn 380,000 cựu quân nhân cán chính VNCH sang Mỹ, mà chuyến đi đầu tiên vào ngày 13/1/1990 sau bao nhiêu vận động. Chương này đề cập con đường dài đi từ tình trạng khép kín đến chỗ cởi mở hơn, từ việc in lịch hoa hậu VN cho đến “xì-căn-đan” Thanh Hương mà chúng ta gọi là “pyramid scheme” làm chấn động Việt Nam, cho đến phong trào học tiếng Anh. Sau đó là những thành tựu đầu tiên của việc đoạn tuyệt với nền "kinh tế bao cấp". Kinh doanh tư nhân dần dần được cho phép, và trong thời gian này người ta chứng kiến vai trò ngày càng nổi bật của UNDP, của các cơ quan quốc tế giúp Việt Nam mở cửa qua việc gởi nhiều sinh viên đi du học, các phái đoàn tham quan nước ngoài, những dự án “tăng trưởng quản lý kinh tế,” v.v...

Quyển sách cũng cho thấy đời tư của một số lãnh đạo CSVN. Sách đưa ra những dữ kiện về con người của Lê Duẩn, Đỗ Mười, Võ Văn Kiệt, Nguyễn Văn Linh, Lê Khả Phiêu, Phan Văn Khải, Nguyễn Tấn Dũng, vv., những người có ảnh hưởng đến các quyết định về tương lai Việt Nam. Nó cho thấy Đảng Cộng Sản là một tổ chức được quản lý bởi một số người rất nhỏ, rất quyết đoán và hầu như không cần đếm xỉa gì đến khía cạnh chuyên môn. Hậu quả là đảng đã phạm các lỗi lầm do sự kém hiểu biết của họ về thế giới bên ngoài, đã mang lại biết bao nhiêu tai họa cho Việt Nam. Sách thuật lại trong cuộc gặp TBT NVL và Đỗ Mười (1989) thì ông Linh nói “Mất chủ nghĩa xã hội tới nơi rồi còn nói về thành tích.” Việc này cho thấy các lãnh đạo còn rất quyết đoán theo quán tính, chưa thoát khỏi não trạng ý thức hệ. Trong một dịp khác, sách này thuật lại các cuộc gặp gỡ giữa Lê Khả Phiêu và Giang Trạch Dân (1999) và trách nhiệm trong việc thảo thuận về thác Bản Giốc, Hữu Nghị Quan, Bãi Túc Lãm và điểm cao 1509. Ngoài ra hai bên còn nói về Biển Đông. Trong cuộc gặp này Ngoại trưởng Nguyễn Mạnh Cầm bị bỏ rơi. Theo ông Nguyễn Văn An thì "Đảng ta sai lầm về cán bộ rất nhiều". Ngay từ Đại Hội VI chọn ông Nguyễn Văn Linh là không đúng - ông không phải là người đổi mới. Ông Linh chọn ông Đỗ Mười cũng không đúng. Ông Mười chọn ông Lê Khả Phiêu cũng không đúng và đến khi chọn ông Nông Đức Mạnh thì quá sai. Về sau ông Nguyễn Văn An nhận ra vấn đề của ĐCSVN là “lỗi hệ thống.”

Nói về các “lãnh đạo tù nhân ý thức hệ” thì ngay phần mở đầu sách, tác giả đã cho thấy nhiều người trí thức trong guồng máy lãnh đạo thấy vấn đề, có thiện chí, cố gắng tìm các giải pháp khi đất nước bế tắc. Nói về chuyên môn hành chính thì “cách quản lý đóng” của ĐCSVN dựa trên người “đỏ hơn chuyên” đã mang tai hại cho đất nước và sẽ khó chữa vì dân chúng không được tham gia đóng góp ý kiến vào các quyếtđịnh.

Chương 21 quyển sách nói về quy trình thương thuyết – bở lỡ mất cơ hội sớm ký BTA và vào WTO trước Trung Quốc. Bill Clinton đã gặp lãnh đạo VN và sẵn sàng ký từ 1999 trong khi vì “bị lệ thuộc vào 16 chữ vàng” cho nên mãi đến 2006 Việt Nam mới gia nhập WTO. Cuộc trao đổi giữa Bill Clinton và ông Lê Khả Phiêu cũng đầy thú vị - như là một cuộc nói chuyện giữa người trên cung trăng. Quá trình trao đổi giữa các lãnh đạo – bộ ngoại giao, BCT cho thấy nhiều việc hỏng hay bị bỏ lỡ chỉ vì lãnh đạo Việt Nam “mù quáng – nô lệ về tư duy”, vẫn tưởng anh em XHCN Trung Quốc tốt với mình. Dựa vào thông tin của Tổng cục II nói Trung Quốc “sẽ phản ứng rất xấu” nếu VN ký Hiệp định thương mại. Trong khi Việt Nam không hiểu tầm quan trọng của giao dịch quốc tế thì Trung Quốc đã tận dụng tình trạng thụ động vụng về của kẻ đàn em để vào WTO sớm hơn. Nhiều người hiểu biết (thường thường thuộc Bộ Ngoại Giao vì có dịp tiếp xúc nhiều với bên ngoài) đã tỏ ra “tiếc đứt ruột.” [Đọc đến đoạn này người viết cảm thấy rất thấm thía, vì nhớ đến kinh nghiệm của bản thân khi được UNDP đưa vào làm việc giúp Việt Nam cải cách Hành chính và tân tiến hóa guồng máy chính quyền: lúc đó VN hoàn toàn có thể qua mặt TQ để vào WTO sớm, nhưng lãnh đạo VN cứ chần chờ không dám quyết định. Lúc đó người viết không biết là Việt Nam đã bị “16 chữ vàng” chi phối, đã bị chiếc “cùm tư tưởng” của TQ tròng vào đầu rồi!]

Trong một bài viết cho viện ISEAS - đại học Singapore xuất bản, chúng tôi đã chứng minh là đến 1972, không ai của “nhóm đỉnh cao trí tuệ”của Bộ Chính Trị tại Việt Nam có một mảnh bằng Đại Học. Hậu quả là việc quản lý yếu kém – các lãnh đạo có “Mác xít nhưng trình độ quá thấp” [đỏ hơn chuyên]. Tình trạng này đã mang nhiều tai hại trong việc quản lý đất nước, nhất là về kinh tế, đặc biệt từ khi có "16 chữ vàng" với Trung Quốc” thì mọi việc hầu như bị TQ kiểm soát. Tác giả Huy Đức cho thấy là Việt Nam đã bỏ lỡ quá nhiều cơ hội tốt để Đổi mới tư duy kinh tế - mang đất nước tiến đến giàu mạnh vì lãnh đạo không có tầm nhìn (vision), ít học, mà bị “tư duy lỗi thời kiềm kẹp” (Xem chương 21).

Chương 22 nói Định Hướng Xã Hội Chủ Nghĩa sau những bước đi đến Thị trường. GS Đoàn Xuân Sâm hỏi ông Đỗ Mười: "Anh làm thủTướng có 60 triệu dân hay chỉ cho 6 triệu cán bộ quốc doanh… Quốc Hội bầu anh lên đứng đầu chính phủ để lo cho toàn dân đâu phải cho lo cho mấy triệu công nhân quốc doanh." Đỗ Mười nói “Các anh tìm cho tôi phương án cứu quốc doanh” đó cũng là một lệnh của NVL. Tại Đại Hội giữa nhiệm kỳ của đảng 1994, ông Đỗ Mười đọc diễn văn về 4 nguy cơ: tụt hậu, chệch hướng, tham nhũng và diễn tiến hòa bình. Cái đuôi “định hướng XHCN” được gắn vào kinh tế thị trường phản ánh "tương quan lực lượng" giữa hai sự việc trước đây xem ra không thể sống chung với nhau, là thị trường tự do và chủ nghĩa xã hội. Nói tóm ông Đỗ Mười còn có ảnh hưởng quyết định trong việc duy trì vai trò chủ đạo của doanh nghiệp nhà nước. Nhiều đoàn Việt Nam đã đi tham quan nhiều nơi, trong đó có Singapore. Sau hơn hai thập niên đổi mới, so với các quốc gia mà giữa thập niên 1950 từng có mức độ phát triển tương đương, Việt Nam vẫn tụt hậu hàng chục năm, thậm chí hàng trăm năm so với họ. Nhớ thời kỳ câu khẩu hiệu “cả nước tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên XHCN” được hô hào mạnh nhất thì đó cũng đúng là thời điểm Việt Nam nhanh chóng trở thành một quốc gia kiệt quệ, dân chúng lầm than, hàng triệu người phải bỏ nước ra đi.

Hai quyển Bên Thắng Cuộc 1 & 2 nói lên được cái thâm ý của tác giả. Huy Đức bộc bạch: “Tôi không nghĩ là mình nằm trong phạm vi điều chỉnh các qui định đó. Tôi ý thức được những việc gì mình đang làm. Sự thật không chỉ giúp chúng ta tìm ra những phương thuốc đúng để chữa lành các vết thương cũ mà còn giúp những người đang nắm vận mệnh quốc gia không vi phạm những sai lầm mới. Không ai muốn hứng chịu những điều không hay nhưng nếu cứ trú ngụ trong sự sợ hãi thì sự thật sẽ không bao giờ được nói ra, bạn ạ!” Việt Nam XHCN lúc nào cũng tìm cách “lấp liếm” khi nói chuyện với dân và lúc nào cũng bưng bít thông tin. Huy Đức đã cố nói lên sự thật mà đa số người dân trong nước không biết, như chính vì các chính sách “duy ý chí” mà ĐCSVN đã phá nền kinh tế miền Nam, làm nghèo và bóc lột dân chúng qua những vụ đổi tiền, tranh cãi trong nội bộ về quy trình cải cách kinh tế và chính trị để cứu vãn tình thế, vụ Tết Mậu Thân, cần tiếp tục cải cách, đổi mới kinh tế và chính trị.

Theo chúng tôi, quyển sách này nói lên mục tiêu sâu xa của tác giả, là: “The Truth will set you free – Sự thật sẽ giải phóng cho con người”. Sống mãi trong sự dối trá, tinh thần con người được cấu tạo bởi toàn cái giả. Khi biết được Sự Thật, người ta được giải phóng ra khỏi khối sương mù giả dối. Quyển sách Bên Thắng Cuộc nhằm mang lại sự thật cho dân Việt Nam, nhất là khối dân đang ở trong nước, hằng ngày vẫn đọc vẫn nghe 800 tờ báo và các loại đài, nhưng tất cả đều đồng ca một điệu, vì được điều khiển chỉ bởi một tổng biên tập, là đảng CSVN. Trong lời mở đầu Huy Đức có nói “... chính những người cộng sản cũng không có điều kiện để hiểu những gì Đảng đã mang đến cho đất nước này. Những người cộng sản có lương tri chắc chắn sẽ đón nhận sự thật một cách có trách nhiệm. Không ai có thể đi đến tương lai một cách thành công nếu không hiểu trung thực về quá khứ.” Ngụ ý quyển sách cho thấy các giá trị như nhân quyền, tự do về tư tưởng và văn hóa, tự do tín ngưỡng, ngôn luận, cư trú và về kinh tế v.v. (những đặc điểm của nền tảng cho chế độ miền Nam) ngày càng là các đòi hỏi bức thiết của mọi tầng lớp dân chúng Việt Nam.

Quyển sách cần được đọc nhiều lần vì nó giúp người đọc có một cái nhìn về chính trường – XHCN nhất là sau tháng 4 năm 1975. Người Việt Nam có thể nhìn một cách bao quát và hiểu rõ hơn về những chuyện đã xẩy ra mà “nhà nước” không muốn họ nghe hay hiểu.

Người đọc quyển sách này tin rằng “The truth will set you free - Sự thật sẽ giải phóng bạn” là mục đích của tác giả Huy Đức và điều này sẽ mang nhiều thay đổi tích cực cho VN vì họ có thể đánh giá lịch sử cận đại với một các nhìn tổng quát mà ĐCSVN không muốn họ thấy. Quyển sách này sẽ giúp hai phe (thắng và thua, nói tóm là dân VN) tái khẳng định sự thật qua những việc đã xẩy ra từ 1975 đến nay. Vì mù quáng hay ngây thơ theo một chủ nghĩa mà VN đã phải trải qua bao vấn nạn, bao khó khăn, một kinh tế thịnh vượng miền Nam bị phá hủy hoàn toàn chỉ vì … “quá ngu xuẩn vì duy ý chí.”

Sống trong lòng chế độ ở Việt Nam mà đề cập tới các sự kiện viết trong quyển sách này là một điều khó khăn và là mối đe dọa cho cá nhân Huy Đức. Tác giả, dù được đào tạo trong một thể chế độc tài, đã tự vượt ra khỏi đủ loại trói buộc để dũng cảm nói lên các ưu tư chân thật về những vấn đề của đất nước. Điều đó cho thấy sự đè nén và dối trá không thể nào đày ải con người lâu dài mãi mãi, phải có lúc ý thức và lương tri bùng lên để cất tiếng nói trung thực của mình.

Mong là qua quyển sách này sẽ có sự tái xác định về XHCN và mạnh mẽ tiếp tục “Đổi Mới” theo kinh tế thị trường, nhà nước đối sử bình đẳng với mọi thành phần kinh tế, chấm dứt việc ưu đãi quốc doanh thối nát kém hiệu quả, và những nhóm tư bản bè phái (crony capitalism). Phải có quyền bình đẳng kinh tế trong việc sở hữu các phương tiện sản xuất, nhất là đất đai (nói là do dân làm chủ tập thể đất nhưng các quan trong bộ máy nhà nước được giữ quyền quản lý, đòi lại đất từ người nông dân bất cứ lúc nào. Việc này tạo ra nạn tham ô, oán hận và phản đối kéo dài).

Văn hào Nga Alexander Solzhenitsyn đã nói trong diễn văn nhận giải Nobel Văn Chương của ông: “Một lời nói của sự thật có trọng lượng hơn cả trái đất. One word of truth shall outweigh the whole world”.
Với Sự Thật, dân ta sẽ được giải phóng. Quyển sách này, như một bước mở đầu, đang làm công việc đó.

Ts. Đinh Xuân Quân

vinhtruong
01-24-2013, 04:08 AM
Theo kịch bản của Secret Society: quốc tế hoá chiến tranh VN, có nghĩa chúng ta nên để ngoài tai về sự kiện người Việt của mọi su hướng chính trị nói nhiều về chính trị nhưng không xác thực đích thị là chính trị vì đã bị một Siêu quyền lực phĩnh gạt hoá giải trong thế giới được gọi là Cộng Sản và Tư bản. Thế nên nhu cầu hiện tại Secret Society cần có sữ gia thế hệ trẻ như là tác giả cuộc chiến từ Hà Nội “Hanoi’s War” của tác giả Liên Hằng mà Secret Society tìm mọi cách để phía VN dành mọi sự dễ dàng cho các sử gia thi hành chuyện tra cứu để trả lại tính trung thực cho lịch sử chiến tranh, nhứt là nhân vật huyền thoại Hồ Chí Minh, thay vì viết sách lung tung vô căn cứ, không chứng liệu, dĩ nhiên đã đến thời điểm CIA cần thiết phải giải mật. Nhưng trong lăng kính của Secret Society nó là “Cuộc Chiến Diển Biến Xã Hội (The Social Scientists’ War)
Thế nên có những sự đồng loả đầy quỷ kế của Secret Society với TQ trong sự gọi là sự gật đầu của Mỹ trong vấn đề Hoàng Sa nhường cho TQ. Nhưng có ai biết đó là cái “BẨY” SS gài lại 1 điểm nóng cho đầu thế kĩ 21, mà thời sự ngày nay gọi là Biển-Đông-Dậy-Sóng ? Nhưng cái mà Mỹ đánh gục TQ cũng như LX bằng “Freedom Support Act” ngay trong nội điạ của TQ, còn ngoài biển chỉ là mưu đồ của SS gây ra sự hung hẳn của TQ để bị thế giới xa cách làm bạn với TQ mà thôi.
Ngay trong nội điạ VN, SS đã gài cái thế HCM gây ra cuộc chiến xâm lược miền Nam? Nhưng thật tế là SS sử dụng công cụ Lê Đức Thọ, rồi Võ Nguyên Giáp tình nguyện làm công cụ cho thế siêu chiến lược của SS (xem sách The New Legion để biết nghệ thuật quân sự do tác giả dẩn chứng mà National Military Analysis phải công nhận là đích thực)

-Đưa ra một cụ thể là Mỹ giết TT Diệm, không có nghĩa chính quyền do TT Kennedy ra lịnh giết TT Diệm? Mà thủ phạm là nhân vật số 3 trong Bộ Ngoại Giao là Averell Harriman/ thủ lảnh/Skull and Bones bật đèn Xanh

-SS đưa ra học thuyết “người Việt không thế chiếm dất người Việt” mà chỉ có đánh đuổi bọn xâm lược Mỹ, SS chỉ cần một thời gian chiến tranh vì “America-First” rồi rút ra trong danh dự, chấm dứt cuộc chiến không phải ngoài chiến trận mà ngay tại thủ đô Washington do Bonesman, trung úy phản chiến John F Kerry chủ đạo với một nguyên nhân chấm dứt chiến tranh sau một thời gian thâu vào quá nhiều lợi nhuận … rồi thì với cái cớ vô cùng hửu lý là: “Sự nhẩn nại của người dân Mỹ và Quốc hội có hạn!” thế là thi hành axiom-3 rút quân Mỹ về

-Mỹ rút ra nhưng gài điểm “MÓC” nối liền bang giao với “Chất Độc Da Cam và MIA” cho đến kết thúc phần “Hậu-Chiến” thành một nước VNCH thân Mỹ. Thế nên, ngày nay SS muốn cho người Việt thuộc mọi su hướng chính trị nên bàn xa hơn về tầm cở quốc tế hoá trong cuộc chiến VN mà Nga, TQ cùng có lợi nhưng dĩ nhiên phải ít hơn Mỹ và phải chịu là đàn em trong quỷ đạo của Mỹ (vừa qua Tập Cận Bình đã thể hiện nghe lời Mỹ giữ chiếc ghế cho công cụ Nguyễn Tấn Dũng thực thi những gì Mỹ cần trong giai đoạn chuyễn tiếp VN thành một nước VNCH thân Mỹ, còn Nga vẩn tiếp tục giao ước mới “Aid to Russia 1941-46 Plan” giao cho VN phi cơ tàu lặn tối tân để giữ vửng giếng dầu Hoàng Sa, điểm nóng mà SS gài cho TQ dính vào cải bẩy Hoàng Sa, và đây nó nằm trong lịch trình kịch bản Eurasian vào những năm cuối cùng (10 năm trù dập TQ (2010-2020) Nên nhớ rằng SS đã deposit nơi đó gần 60.000 lính Mỷ, chả lẻ trứng Ó đã làm ổ nơi đó, thì không lý do gì Le-le-Con hay Vịt-trời- Con nở ra nơi đó? Mà phải là Ó-Con made in VN!!!???

“Tối-Huệ-Quốc” = Freedom Support Act
Nên click vào để tìm hiểu = From Wikipedia, the free encyclopedia - Jump to: navigation, search. The FREEDOM Support Act of 1992 (and Freedom for Russia and Emerging Eurasian Democracies and Open Markets Support Act)
-The bill H.R.4547 was sponsored by Rep Dante B. Fascell and introduced March 24, 1992. It was passed by the House on August 6, 1992.[2]
-The bill was introduced as S.2532 into the Senate on April 7, 1992 and sponsored by Sen Claiborne Pell. It passed the Senate on July 2, 1992.[3]
-The FSA was signed into law on October 24, 1992, by President George H.W. Bush and assigned Public Law No. 102 - 511

“Freedom Support Act” sẽ lập lại với các nước Cộng Hoà TQ tách rời khỏi Bắc Kinh để người dân được hưởng “Tối Huệ Quốc” cho mực sống bảo đảm cao hơn người cư ngụ tại Kắc Kinh, và trước đó là 8 nước Cộng Hoả tách rời Mạc Tư Khoa. Và đồng thời mục tiêu kích thích kinh tế Mỹ đang lúc bị suy thoái theo chu kỳ phải có, và đồng thời tạo ra công ăn việc làm tại Mỹ sẽ khơi lại cuộc sinh hoạt phồn vinh cho xả hội. Ngày hôm nay, Mỹ đang nhìn sang ĐNÁ và Nam Á như là vùng kích thích kinh tế làm sống lại sự phồn vinh cho Hoa Kỳ cùng các nước tây Âu đồng phát triển 2 vùng kinh tế kể trên, nhưng VN mới là điểm xuất phát vì thế chúng ta không ngạc nhiên gì, Nguyễn Phú Trọng được các nước Âu Châu mời qua để nghe ngóng đồng thời giải bài sự hơn thiệt trong một nền kinh tế thị trường thực thụ chớ không nửa nạc nửa mở như hiện tình VN

Các bạn đã xem Siêu Chiến Lược Eurasian 1920-2020 và bạn đang chứng kiền “kịch bản thời-sự” Điểm nóng bổng Biển Đông là do Secret Society nhàu nặn làm thế giới hú hồn chơi? Đây là hậu quả SS gài lại điểm nóng từ thế kĩ trước là đồng loả với TQ, quân đội Mỹ án binh bất động cho TQ chiếm Hoàng Sa bằng vũ lực.
Nhưng nếu bạn xem xong 44 bài coi như không có gì cả chỉ là sanh hoạt chính trị phải có là như trái đất phải quay có thế thôi. Mục tiêu tối hậu là nhân quyền để cho nước Tàu và VN đổi cờ quốc gia như Nga, cờ búa liềm dẹp xuống chỉ có đơn giản là thế qua bửu-bối “Dân Quyền”. Mỹ hạ LX bằng “Freedom Support Act” thì bây giờ (2010-2020) tới phiên TQ cũng lập lại thôi! – Vì điều dễ hiểu Mỹ không thể nào chờ đến 2030, khi mà khoa học kỹ thuật TQ lên đến tầm cở bằng Mỹ, thì lúc đó TQ sẽ năn-nỉ van xin gây chiến, vì người Tàu không chết hết, còn sống rất nhiều ở Phi Châu và các China Town, nên dĩ nhiên TQ sẽ trở nên Siêu cường số-1 mà không ai giành nổi? Vì thế Secret Society phải ra tay trước theo như kịch bản của Averell Harriman đã hoặch sẳn
Và dưới đây sau Miến Điện biển đổi tới phiên VN “diển biến hoà bình” ngay trong nội bộ Mafia Đỏ nhưng Secret Society khuyên-buộc phải đội lốt Cộng Sản để làm bàn đạp trị dân bằng một thủ pháp toàn trị …(Totalitarianism)
Để chuẩn bị cho giai đoạn Hoa Kỷ phục hồi nên kinh tế sau khi roll-back 2010 trên thế mạnh tại Thái Bình Dương, lấy VN như Virginia từ phương đông phóng vết dầu loang xa về hướng tây như thời kỳ WWW (miền tây man dại) bằng chuyển biến hệ thống xa lộ International States Highway (Xa-lộ Harriman, đường mòn HCM) như hệ thống xa lộ Mỹ cho phục hưng nên kinh tế, cùng xáp nhập xa lộ mà thế kĩ trước TQ lén lúc xây dựng từ Côn Minh xuống tận Ấn Độ Dương dọc theo chiều dài Miến Điện, đễ biến vùng ĐNÁ và Nam Á trong thị trường phồn vinh kiểu Mỹ, lần nầy có các nước tây phương, đây là lý do đột biến một TBT/CS đã được các nguyên thủ tây Âu mời qua phân trần hơn thiệt:.
Đó cũng là lý do hơi lạ lùng, lần đầu tiên một TBT/CS Nguyễn Phú Trọng phải được Âu Châu và Đức Giáo Hoàng mời gặp cho sự chuyễn hoá đầy ngạc nhiên nầy. Khác với những lần trước cũng do sự lưu ý của Mỹ chuẩn bị cho một gói vùng rộng lớn ĐNÁ xuất phát từ VN mà Mỹ sẽ ào-ạt bỏ vốn đầu tư song hành với sự biển đổi chính thể thành một nước VNCH hùng mạnh trong tương lai.

Sự-kiện đầy ngạc nhiên nầy cho thấy trong mấy năm vừa qua, quan hệ Vatican - Hà Nội có nhiều bước cải thiện và thêm nhiều chuyến thăm cao cấp tuy hai bên vẫn chưa có quan hệ ngoại giao; Một trong các vấn đề là cách chính quyền địa phương ở Việt Nam xử lý quan hệ với những giáo xứ, chẳng hạn như tranh chấp đất đai ở Thái Hà năm 2011, hay ở Nhà Chung năm 2008. Chính phủ Việt Nam vẫn thường xuyên bị các quốc gia phương Tây chỉ trích là vi phạm tự do tôn giáo. Mới đây nhất, Việt Nam mang 14 người, đa phần theo Công giáo và Tin Lành, ra xử tội hoạt động nhằm Lật đổ chính quyền Nhân dân.

Hiện tại, muốn kích thích kinh tế, việc đầu tiên phải biến đổi thễ chế từ Quân phiệt Miến Điện đến Mafia Đỏ VN hiện nguyên hình là đảng cướp … dùng con bài dân quyền dân chủ để tự diển biến thành một nước VNCH dân chủ và hùng mạnh tại ĐNÁ, nơi đây sẽ sáng chế tạo ra các bộ phận rời của phi thuyền cũng như phi cơ thám thính không người lái …và nhiều công xưởng tối tân nhứt để từ VN viện trợ cho các nước trong vùng ĐNÁ vá Nam Á

Cái gọi là Đảng CS ‘tự diễn biến” và sụp đổ,
Nhưng trong lăng kính Secret Society nó là đảng Mafia-Đỏ (1959-2013)
Kết thúc năm 2012, không khí chính trị ở Việt Nam tăng độ nóng với nhiều phát biểu ở cấp cao thể hiện sự lo ngại về nguy cơ “tự diễn biến” và sự tan rã của mô hình “xã hội chủ nghĩa”
Mặc dù tại Hội nghị Trung ương Đảng lần thứ 6 trong tháng 10 vừa qua, các lãnh đạo Đảng đã cảnh báo về “diễn biến hòa bình” và nạn tham nhũng, nhóm lợi ích, cho đến cuối năm vấn đề vẫn không giảm đi, thậm chí còn được bộ máy tuyên truyền dồn dập nhắc nhở.
Phòng chống “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong cán bộ, đảng viên hiện nay ở Hà Nội hôm 27/12/2012, sự lo ngại bao trùm cả hệ thống này được nêu ra công khai qua lời ông Vũ Văn Phúc, Tổng biên tập Tạp chí Cộng sản, cơ quan lý luận của Đảng, đây cũng là một chỉ dấu hơi lạ, nhưng dĩ nhiên có bức chắn an toàn sau lưng ông.
Bài diễn văn cho rằng có mối liên hệ giữa cuộc đấu tranh chống quan liêu, tham nhũng với đấu tranh chống “diễn biến hòa bình”, danh từ được định nghĩa là tiến trình giải thể hệ thống chính trị độc Đảng ở Việt Nam không cần qua biện pháp bạo lực như kịch bản của Secret Society là sau khi tiền ăn cắp và ăn cướp của bọn Mafia đội lốp CS đã đầy hầu bao gởi dollar qua Mỹ rồi thì … chấm dứt để qua giai đoạn mới là phát triển kinh tế dồn dập cho kịp đà tiến hoá theo kịp như những nước đồng minh Mỹ là Đại Hàn, Thái, THQG, Philippines …
Tuy nhiên, bài phát biểu của ông Vũ Văn Phúc cũng không chỉ ra được đối tượng đứng đằng sau các hành động mang tính chuyển hóa chế độ đó là ai mà chỉ cho rằng có “các thế lực thù địch” một cách khá chung chung, nhưng đối với người viết thì lại không có thế lực nào cả mà chính do nội bộ đảng Mafia Đỏ giành ăn rồi đâm chém nhau để tự loại bỏ một chế độ thối nát đến cực điểm , lẽ tất nhiên phải sụp đổ theo quy-luật, để trả lại dân quyền dân chủ cho người dân
Và như người viết nhận thấy có vẻ như chính các thành phần nội bộ ở mọi nơi, mọi lúc, mọi cấp đang có nguy cơ rơi vào trong tình trạng “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” về tư tưởng, lối sống, theo ông Vũ Văn Phúc.
Vì thế, Đảng Cộng sản Việt Nam đề nghị “nâng cao sức đề kháng của mỗi tổ chức đảng, từng cấp chính quyền, đoàn thể, của mỗi cán bộ, đảng viên” vì rối loạn lạc hướng (disorientation)
“Tự diễn biến” là thế nào, tới mức nào thì dẫn tới “tự chuyển hóa” - Nếu không phân biệt rõ rất dễ nhầm lẫn; Mà nhầm lẫn thì đi đến rất dễ nghi oan, thậm chí rất dễ quy chụp mủ, và dẫn tới rối loạn, lạc hướng."
Vì không có định nghĩa ai đang làm gì, và vi phạm thế nào để trở nên kẻ “tự diễn biến”, thậm chí “tự diễn biến” bắt đầu từ đâu, và đi tới đâu cũng không rõ nên hiện Đảng thừa nhận xử lý không tốt sẽ dẫn đến lạc hướng.
Bên cạnh một số đề nghị mang tính đạo đức và tâm lý, bài diễn văn không đề ra được giải pháp cụ thể, mới mẻ ngoài việc tăng cường công tác xây dựng Đảng, chống tham nhũng, lãng phí, đẩy lùi tình trạng cục bộ và lợi ích nhóm.
Đặc biệt, ông Vũ Văn Phú đề nghị “về dựa hẳn vào nhân dân để xây dựng Đảng, xây dựng Nhà nước” có nghĩa là dân chủ thì làm gì còn Cộng Sản?
Nhưng chỉ riêng việc tổ chức hội thảo của Đảng ủy Khối cơ quan Trung ương cùng với Tổng cục Chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam cho thấy bên cạnh công an thì quân đội đang ngày càng được đề cao ở vị trí bảo vệ chế độ hiện hành.
Trong một bài diễn văn nhân kỷ niệm 40 năm cuộc không tập của Hoa Kỳ vào Hà Nội tháng 12/1972-2012, Đại tướng Phùng Quang Thanh, Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam cũng có bài đăng trên tạp chí Quốc phòng Toàn dân, lên án “diễn biến hòa bình”
Lần đầu tiên từ nhiều năm, Tướng Phùng Quang Thanh nhắc đến nguy cơ “chiến tranh xâm lược” mà ông cho rằng chính “diễn biến hòa bình” là hoạt động tạo cơ hội cho nước nào đó từ bên ngoài phát động chiến tranh chống lại Việt Nam.
Gần đây các báo chính thống ở Việt Nam cũng nói về chuyện chống “quốc gia hóa quân đội” và nhấn mạnh đến sự lãnh đạo toàn diện của Đảng Cộng sản đối với Quân đội Nhân dân Việt Nam. Nếu một chính đảng Cộng Sản thực sự có chính nghĩa phục vụ lợi ích của nhân dân sẽ không lo bị thất bại trong các cuộc bầu cử như vậy. Bản kiến nghị viết rõ: "Việc đảng cầm quyền chấp nhận cạnh tranh chính trị là phù hợp với xu thế lịch sử, là điều kiện cho sự phát triển của đất nước, đáp ứng đòi hỏi của nhân dân, kể cả các đảng viên trung thực của Đảng Cộng sản Việt Nam trước bối cảnh hiện nay của đất nước".
Chỉ có tiếp thu ý kiến trên, theo những người viết kiến nghị, Đảng Cộng sản Việt Nam mới có thể "lấy lại niềm tin đã từng có trong dân để thực sự trở thành lực lượng lãnh đạo chính trị được xã hội chấp nhận" Vì không còn con đường nào khác phải về với dân quyền dân chủ để tự tồn và giữ được một số dollar hay đoàn tụ gia đình tại Mỹ với Visa?

vinhtruong
01-28-2013, 06:23 PM
Tôi viết ra đây dựa trên tần số Skull and Bones/Secret Society, về mặt chính trị, cái gọi là trong “cuộc chiến chống cộng”, QLVNCH đã phải chiến đấu chống lại cả một khối Đệ Tam Quốc Tế được uỷ nhiệm cho bọn tay sai là Băng Đảng Cộng Sản Việt Nam. Trong thế trận quốc cộng này, VNCH bị đẩy vào cái thế là phải dựa vào sự viện trợ duy nhất của Hoa Kỳ. Nhưng nhận viện trợ của Mỹ mà không làm theo Mỹ thì bị Mỹ giết như trường hợp Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Và sau này, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu cũng bị Nixon doạ giết nếu không chịu ký vào cái “Hiệp Định Đầu Hàng Paris” để Hà Nội cưỡng chiếm miền nam hoàn thành “định-kiến-1” (axiom-1)

Gần đây, những tài liệu giải mật của Toà Bạch Ốc và Ngũ Giác Đài đã chứng minh rằng Nixon và Kissinger đã đi đêm với Trung Cộng và bán đứng VNCH cho cộng sản? Sử gia Hoa Kỳ Larry Berman, trong tác phẩm “No Peace, No Honor: Nixon, Kissinger and Betrayal in Vietnam”, đã chỉ đích danh hai người này là những kẻ phản bội VNCH? (Câu nầy người viết sẽ giải bày một cách rõ ràng… là hoàn toàn trái ngược với những gì tác giả Larry Berman trình bày với ngòi bút bị bẻ cong vì thế lực từ Secrets of the Tomb đặt hàng. Dù Berman cho rằng QLVNCH đã bị hai kẻ phản bội này làm cho tan rã để mang lại thắng lợi cho quân Hà Nội chứ không phải quân Việt Cộng đã chiến thắng hoặc chúng ta thua trận trong ngày 30/4/1975)

Ngày 29/9/2010, trong cuộc hội thảo tại Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ về “ Kinh Nghiệm của Hoa Kỳ tại Đông Nam Á từ 1945 đến 1975”, chính Kissinger đã thú nhận: “Sự thảm bại tại Việt Nam năm 1975 là do Hoa Kỳ chứ không phải do VNCH”. (tại sao Kissinger phải đợi đến thời điểm “Roll-Back-2010 trở lại TBD trong thế mạnh (decent interval) mới có lịnh giải mật câu nói nầy) Lời thú nhận muộn màng trên đây không làm chúng ta ngạc nhiên. Trên phương diện nghệ thuật thuần tuý quân sự, tôi đã giảng giải trong 2 tác phẩm “The New Legion” chúng ta không thua trận trong những biện chứng nếu Hoa Kỳ không áp đặt bằng 3 đáp số ngày 21/9/1960, NSC giao Saigon cho Hà Nội và đã được National Military Analysis cho là chính xác: (Results 1 – 10 of about 5.003. 000 for this is Coolbert: When TRUONG speaks we all need to listen. US have a web site dedicated to discussion of the Second Indo China War. It might be interesting to engage in dialog with him language barriers aside
Coolbert,
Posted by Albert, at 7: 37 PM/14/April/2012
Labels: Vietnam

Those “reasons” as enunciated by Dayan [thanks to van Creveld] and TRUONG valid as stated but immaterial as to the REAL REASON?
Vì thế, không có lý do nào chúng ta luôn luôn không hãnh diện là người lính QLVNCH bởi vì chúng ta có Chính Nghĩa và Chính Nghĩa sẽ tất thắng. Hãy ngẩng cao đầu và không bao giờ mang mặc cảm thua trận; Chế độ Việt Cộng - một chế độ Mafia-độc tài hủ lậu - chắc chắn sẽ bị lịch sử đào thải ở cuộc chiến chưa chấm dứt nầy (Unending War) vào phần mềm nó sẽ tự diễn biến thành một nước VNCH thân Mỹ, sau khi đến thời điểm chin muồi, toàn dân kể cả cán bộ cộng sản đều mong ước chấm dứt chế độ và thay đổi lá cờ quốc gia như Nga; Lá cờ Búa Liềm không còn ngự trị trên đỉnh cao điện Cẩm Linh mà thế vào đó lá cờ quốc gia Nga đang phất phới. Hoa Kỳ chia Liên Xô bằng 8 nước Cộng Hoà không tốn một viên đạn… đến phiên TQ cũng vậy bằng “Tối Huệ Quốc” (Freedom Support Act).

Sử gia Dương Trung Quốc đánh giá cao cuốn sách “Bên Thắng Cuộc” của tác giả Huy Đức, nhưng nói “không nên tuyệt đối hóa sự thật” (dĩ nhiên là phiến diện) trong sách và cho rằng thông tin trong tác phẩm có thể mới lạ với số đông nhưng không hẳn mới-mẻ gì với giới sử học trong nước. Sử gia Dương Trung Quốc nói “Bên Thắng Cuộc” khắc phục được điểm yếu của sử học chính thống trong nước là đã bóp méo và xuyên tạc lịch sử vì chỉ là người thắng cuộc là có chính nghĩa mà muốn viết sao thì viết?

Tác giả Bên Thắng Cuộc, nói ông muốn các nhà lãnh đạo Việt Nam đọc sách để đưa dân tộc Việt Nam đi đúng con đường dân chủ (ai xúi tác giả viết câu nầy mà không bị trừng phạt?) Sự thật không chỉ giúp chúng ta tìm ra phương thuốc đúng để chữa lành các vết thương cũ mà còn giúp những người đang nắm vận mệnh quốc gia không phạm các sai lầm mới". Cuốn sách của ông Huy Đức vẫn đang tiếp tục là đề tài của nhiều bài viết và bình luận từ trong và ngoài Việt Nam. Nhưng đối với tôi thì câu nói của Bùi Tín chỉ có 1/3 sự thật mà thật ra chỉ có 1/100 sự thật vì xào nấu qua các tin tức góp nhặt với các kẻ thắng cuộc đang đánh bóng lịch sử về phần mình và tác giả không phải là nhân chứng và là nạn nhân dấn thân thực sự trong của cuộc chiến.

'Cuộc chiến của Hà Nội'
Hoa Kỳ và Việt Nam nhìn khác nhau về cuộc chiến kết thúc ngày 30/4/1975. Chiến tranh tại Việt Nam, từ 1955 đến 1975, được gọi là “Vietnam War” qua cách nhìn của những nhà làm chính sách Hoa Kỳ vì nó diễn ra trên mảnh đất mang tên Việt Nam. Trong nhãn quan của lãnh đạo Hà Nội, đó là “American War” vì do người Mỹ gây nên. Câu nầy hoàn toàn đúng nếu bạn đọc bài “Trận Ấp-Bắc ngòi nổ cuộc chiến đẫm máu tại VN” Bạn xem trang 6, forum threads vinhtruong bài “Bài dễ bị chụp mũ”sẽ thấy trung tá John Paul Vann, ngồi trên chiếc L-19 điều động cuộc hành quân và chửi bới Đại-úy Lý Tòng Bá như thế nào thì thấy ngay “American War”. Khi trận đánh đã đi đến gần thất bại hoàn toàn giữa 3 xu hướng thế lực chính trị:

Tướng Hùynh Văn Cao= Đệ-1/VNCH; tướng Paul Harkin= Chính quyền Kennedy; và trung tá John Paul Vann=Secret Society/Skull and Bones.

Hậu quả và hệ lụy:

-Tướng Cao được lịnh TT Ngô Đình Diệm, thả tiểu đoàn Dù vào phí tây nam của quân bạn, không thả ngay vào VC tránh đụng trận; lý do chính sách “Ấp Chiến Lược” phối hợp với chiến dịch “Chiêu-Hồi” sẽ đem chiến thắng tại nông thôn mà không cần dùng đến súng đạn để tiết kiệm xương máu người dân.

-Tướng Paul Harkin ở vị thế trung lập dựa vào vị-trí người Mỹ chỉ là cố vấn mà thôi

-John Paul Vann phản ứng quyết liệt: “Bộ tướng (Cao) sợ VC không dám đem quân Dù nhảy xuống chiến đấu để tiêu diệt chúng.

*** Tướng Cao trả: “Tôi là tướng chỉ huy vùng-4 nầy, trung tá nên xác định vị trí của trung tá, tôi nghĩ trung tá nướng lính của tôi như thế là đủ lắm rồi” (That’ enough …!) Các câu nói qua lại nầy dưới sự chứng kiến của một số sĩ quan Việt/Mỹ dưới tăng lều chỉ huy tại phi trường Tân Hiệp, Mỹ-Tho trong đó có tôi là nhân chứng.

Hậu quả, tướng Maxwell Taylor gọi Vann về Mỹ trình bày… nhưng vì thua trận nên Pentagon buộc phải cho trung tá Vann giải ngủ liền tức khắc; Hành động nầy của chính quyền Mỹ gây tức giận và làm nổi điên Averell Harriman và Prescott-Bush (Bush ông nội TT thứ 43) Siêu quyền lực cho rằng, “Thua chiến thuật, nhưng thắng chiến-lược” sẽ điều Vann qua lại VN với chức vụ dân sự ngang hàng tướng 3 sao, cố vấn vùng chiến thuật.

-Cuộc đụng độ dữ dội giữa 3 quyền lực: TT Diệm muốn Mỹ viện trợ nhưng cương quyết không cho quân tác chiến Mỹ qua VN với bất cứ hình thức nào!

-Chính quyền Kennedy cương quyết không đem quân Mỹ qua chiến đấu một nơi quá xa. Người VN phải tự chiến đấu để đem lại sự tự do cho chính họ

-Secret Society, như vậy là phải hủy bỏ trò chơi chiến tranh CIP/NLF? (Counter Insurgency Plan với National Liberation Front)

Averell Harriman quyết định phải giết TT Diệm rồi TT Kennedy vì 2 vị nầy là hòn đá tảng ngàn cân chận trục lộ Eurasian và chỉ định cố vấn TT Kennedy là Bonesman-40, George Bundy thì hành mưu kế ám sát.

Mới đây, có tác phẩm mang tên Hanoi’s War của Tiến sĩ Nguyễn Thị Liên-Hằng, là một cách nhìn khác về cuộc chiến. Như tên gọi của sách, “Cuộc chiến của Hà Nội”, đó là chiến tranh do Hà Nội chủ động, từ khởi xướng vào những năm cuối thập niên 1950 cho đến lúc thành công vào tháng 4-1975. Hanoi’s War đưa ra tầm nhìn từ Washington, Hà Nội, Moscow và Bắc Kinh và có tiểu tựa: An International History of the War for Peace in Vietnam, vì thế sách còn là ghi nhận lịch sử quốc tế về cuộc chiến cho hoà bình ở Việt Nam trong bối cảnh của Chiến tranh Lạnh, của xung đột Trung-Xô.

Theo tác giả, chiến tranh ở Việt Nam trong 20 năm không chỉ có Hoa Kỳ, Liên bang Xô Viết, Trung Quốc là những đại cường quốc và Bắc Việt, tức Việt Nam Dân chủ Cộng hoà là những quốc gia với can hệ chính, mà cuộc chiến còn có cả hai phía miền Nam là Việt Nam Cộng hoà và Mặt trận Giải phóng miền Nam, vì lãnh đạo của họ cũng là những nhân tố trong các nỗ lực chuyển hướng chiến tranh hay tìm kiếm hoà bình.

Nhân vật chính trong Hanoi’s War không phải là Chủ tịch Hồ Chí Minh, người lãnh đạo miền Bắc trong nhiều thập niên, từ thời chống Pháp, qua cuộc chiến tranh chống Mỹ cho đến lúc ông từ trần ngày 2-9-1969. Cũng không phải là Đại tướng Võ Nguyên Giáp, anh hùng Điện Biên và là thân tín của Hồ Chí Minh.
Dù trên diễn đàn quốc tế, hai nhân vật trên đã được rất nhiều nhà nghiên cứu chính trị và các nhà sử học viết đến nhiều nhất.

Hanoi’s War đưa ra hai nhân vật chính là Lê Duẩn và Lê Đức Thọ. Quan trọng hơn cả là Lê Duẩn.Mở đầu tác giả ghi lại hình ảnh Lê Duẩn và Lê Đức Thọ chia tay nhau bên dòng sông Ông Đốc ở Cà Mau vào một ngày đầu năm 1955. Đó là thời gian thi hành Hiệp định Geneve 1954 tạm chia đôi nước Việt ở vĩ tuyến 17, cho phép tự do di dân giữa hai miền trong vòng 300 ngày. Lê Duẩn ở lại miền Nam, Lê Đức Thọ xuống tàu tập kết ra Bắc để rồi trong suốt chiều dài cuộc chiến hai nhân vật này đã trở thành trọng điểm của sách.

Vài năm ở miền Nam, Lê Duẩn lập ra Trung ương Cục miền Nam và đưa người của mình như Phạm Hùng, Võ Văn Kiệt vào nắm giữ những vai trò then chốt để điều hành cuộc chiến tại miền Nam trong tương lai.
Trở lại miền bắc, cùng với Lê Đức Thọ, ngay từ năm 1958 Lê Duẩn đã chủ trương phải thống nhất miền Nam bằng bạo lực. Nghị quyết 15 của Đảng Lao động Việt Nam, danh xưng của Đảng Cộng sản Việt Nam thời bấy giờ, phản ánh chủ trương này.

Lê Duẩn và Lê Đức Thọ chọn con đường Mác-Lê để tiến hành chiến tranh giành độc lập và nhất quyết không hoà hoãn, không chủ trương sống chung hoà bình. Những ai trong nội bộ đảng không theo đường lối này đều bị loại trừ khỏi vai trò quyền lực.

Phỏng vấn của tác giả với người Việt liên quan, cùng nguồn tài liệu Việt ngữ tác giả có khả năng tiếp cận, Hanoi’s War đưa ra hình ảnh rất rõ là Lê Duẩn kiên quyết chủ trương “Tổng tấn công, Tổng khởi nghĩa” để chiếm miền Nam.

Giải pháp trung lập miền Nam cũng không được chấp nhận, dù bút tích HCM “Miền nam trung lập, độc lập và giàu mạnh” và sẽ thừa cơ hội hiệp thương sau, và ra lịnh rút 100.000 quân về bắc (những tài liệu mật nầy sẽ được DVD/HCM-2 declassified vào một ngày rất gần, việc HCM chống lại xâm lược miền nam, sẽ do USIA (The United States Information Agency) trao cho các sử gia sau nầy.

Chiến tranh du kích để bảo toàn lực lượng của Tướng Võ Nguyên Giáp cũng không được tán thành, vì làm như thế thì Mỹ sẽ phải đem hơn nữa triệu quân không có chiến trường để thực tập trận chiến thật, vì theo Harriman muốn bảo vệ hoà bình phải chuẩn bị chiến tranh. Hồ Chí Minh là Chủ tịch, Lê Duẩn tuy là Bí thư thứ Nhất của đảng nhưng đã qua mặt và nắm trọn quyền hành. Dĩ nhiên CIA sẽ trao những tài liệu mật cho bà Liên Hà để có chứng cớ bênh vực là HCM người quốc gia như TNS John Mc Cain đã tuyên bố giữa kinh đô ánh sáng Paris.

The Newsweek “Paris Match” on April 25, 2005 interviewed U.S. POW Senate John McCain, repeated Axiom-I, stance of U.S Permanent Government, was explained the Vietnam-War in universities 1960: “Les Sud Vietnamiens n’ont jamais cruque le gouvernement en place à Saigon était legitime. Ils savaient que Hồ Chí Minh était un nationaliste qui rechercherait l’unification du pays. En Irak, les elections ont prouvé que les Irakiens croient que leur government est légitime…” Once McCain came back at Hoa-Lo “Hilton Prison, he said “The bad guys won the war!”….

vinhtruong
01-31-2013, 05:26 PM
Sử gia Hoa Kỳ Larry Berman, trong tác phẩm “No Peace, No Honor: Nixon, Kissinger and Betrayal in Vietnam”, đã chỉ đích danh hai người này là những kẻ phản bội VNCH, theo tôi là hoàn toàn không đúng sự thật, có lẻ ông bị mua chuộc do đơn đặt hàng để dấu kín danh tánh của những tội phạm chiến tranh… mà viết lách theo chủ trương đường lối của một thế lực trong bóng tối (Secret Society)

Quí bạn click dưới đây để có ý niệm về chứng liệu đem lại tính thuyết phục kèm theo lời dẫn-giải của nhân chứng đã từng dấn thân:

Books.google.ca/books?isbn=0415326095 Cheng Guan Ang- 2004-History
Le Duc Tho–Harriman private meetings: the first five sessions. The inability of the ... The first private meeting between Averell Harriman and Le Duc Tho took…U.S.ambassador at-large Averell Harriman. ... were carried out during secret negotiations; The chief American negotiator was W. Averell Harriman until January 1969 and then ... Le Duc Tho headed the North Vietnamese delegation throughout the negotiations. ...

Như tôi thường nói, những tin tức declassified mới nhứt được tiết lộ trên you tube đều nằm trong 2 Volumes “The New Legion.” (2 Video Kennedy’ Assassination …” “Skull and Bones …”) Nếu sử gia Larry Berman mà biết được cuộc họp “tối mật” giữa 2 nhân vật chủ chốt về cuộc chiến tranh Việt Nam thì không lý do gì mà đổ thừa cho 2 nhân vật Kissinger, Nixon. Họ chỉ là “con múa-rối” của thủ-lãnh Skull and Bones đứng sau hậu trường điều khiển, và TT Nixon chỉ là một vị tổng thống bù nhìn (như Obama: Secret Society phải dùng dollar để thay đổi chân lý: vô danh tiểu tốt thắng…- Da màu thắng …-Ngèo thắng Giàu … -Tiểu bang nhỏ thắng TNS New-York, -Thiếu niên thắng thâm niên TNS …-Chưa ở Bạch Ốc thắng … vậy thì TT/Mỹ phải phục vụ quyền lợi cho Secret Society) phải thi hành chính sách do Averell Harriman, người nắm giữ chính sách Mỹ được các chính khách cho là Free-wheeling-diplomat.” Hariman đã kềm kẹp cứng ngắt 2 chính quyền Kennedy và Johnson như nhà sử học Steven Alvis nói toạc ra trong Video. TT Nixon đang bị Secret Society “đì” như cái mền vì sự kiện vi phạm hiến quyền Power-Act cũng do Bonesman BTQP Laird xúi bẩy (chỉ có Quốc hội mới có quyền) đem chiến tranh qua Cambodia 1970…

-Cuộc họp đầu tiên ngày 8/9/1968 tại ngoại ô Paris tại Vitry sur Seine
-Cuộc họp lần-2, ngày 12/9/1968
-Cuộc họp lần-3 ngày 15/9/1968
-Cuộc họp lần-4 ngày 20/9/1968

Nhưng cuộc họp lần-5 có chút trở ngại về phía Lê Đức Thọ, dự trù ngày 25/9/1968. Lê Đức Thọ chấp nhận họp với điều kiện Hoa Kỳ ngưng bỏ Bom BV. Harriman đành nhượng bộ nên cuộc họp lần-5 sẽ nối tiếp ngày 3/10/1968, tại số 24 Avenue Kléber, Paris:

Trong cuộc họp mật diện đối diện chỉ có 2 đối tượng Harriman/Thọ có những điều tối mật mà tôi cần nói ra trước khi you tube phổ biến thêm (nhưng sẽ được USIA declassified vào một ngày gần đây trên you tube)

William Averell Harriman tiết lộ:

-Phía Hoa Kỳ do Secret Society đã giúp Hà Nội phá kế hoạch thả Biệt Kích Gián Điệp trên lảnh thổ miền bắc do chính quyền Kennedy (William Colby) điều hành và biến họ thành gián-điệp hàng đôi.

-Về đường biển, Biệt-Hải/VNCH bắt cóc ngư dân bằng PT/Nasty về nuôi cho mập tại Cù lao Chàm (Ré), ngoài khơi Quảng Ngải, sau khi mập mạp hồng hào thì thả về chỗ cũ, với dáng vóc hồng hào khỏe mạnh trong đám dân chài mặt bủn da chì thì lộ nguyên hình và bị chụp đưa vào Cải tạo Tư tưởng, dù là trò chơi “cút-bắt” rẻ tiền nhưng làm kích thích tăng sức chiến đấu cao ngạo cho tinh thần binh sĩ cương quyết cưỡng chiếm miền nam

-Chương trình thả Biệt Kích và Biệt Hải sẽ chấm dứt tức khắc sau cuộc họp thứ-5 nầy. Harriman bảo đảm với Lê Đức Thọ điều nầy, đầu năm 1969 không có xảy ra vụ nhảy toán ngoài bắc

-Hoa Kỳ có đem vào miền nam hơn nửa triệu quân cũng chỉ để huấn luyện tập trận thật mà thôi, và nhứt quyết không đụng đến đường mòn HCM để “free” cho quân đội miền bắc cưỡng chiếm miền nam, và khi quân đội tôi rút ra thì miền nam chỉ còn là bộ xương khô.

-Và sau chót là lời nhắn nhủ Lê Đức Thọ hảy nuôi dưỡng đứa con út của tướng Nguyễn Chí Thanh vừa khuất bóng (vì bị B-52 thả lầm vào một bệnh-xá vùng núi đồi gần tam biên, nhưng lại do phía Hà Nội đề nghị để khỏi đem những thương binh “NỢ” nầy trở lại miến bắc, gây hoang-mang cho dân tình) là đứa bé 11 tuổi Nguyễn chí Vịnh, và để mắt trông nom đứa bé 13 tuổi Phạm Bình Minh, con của nhà ngoại giao lỗi lạc Nguyễn Cơ Thạch BTNG, tức là người bạn của Thọ với tục danh là Phạm Văn Chương. Hai đứa bé nầy là nồng cốt của một chính phủ mà Hoa Kỳ sẽ toàn lực giúp đỡ sau nầy vào phần mềm hậu chiến (postwar) Chúng lo quốc phòng giữ Biển Đảo và chính sách tự chủ không sợ TQ là nồng cốt của một chính quyền VNCH thân Mỹ, và chắc chắn sẽ được cố vấn không nên vào ngồi trên 15 chiếc ghế BCT đang lung lay, vì không thể cá mè một lứa mà Cá Đầu rồng.

Sau 5 cuộc họp mật nầy, Harriman rời khỏi chính trường và giao cho con rối Kissinger thi hành vào phần chi tiết về các điều khoản ngầm thỏa thuận giữa Thọ/Harriman, thế nên, Trong các cuộc mật đàm, Lê Đức Thọ gợi ý Hoa Kỳ giết Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu để thi hành hiệp định dễ dàng hơn. Nhà thương lượng hàng đầu của Bắc Việt Lê Đức Thọ đã gợi ý Hoa Kỳ ám sát Tổng thống miền Nam Việt Nam Nguyễn Văn Thiệu như là điều kiện cho hòa bình. Tạp chí Newsweek số ra ngày hôm ấy trích dẫn lời của vị tướng Mỹ đã về hưu nói trong cuốn sách sắp ra mắt.

Tạp chí này nói Trung tướng Vernon Walters (1), người tham dự các cuộc hòa đàm giữa Kissinger và Lê Đức Thọ vào đầu thập niên những năm 1970, bàn đến vụ này trong hồi ký sắp ra mắt, "Những sứ mạng thầm lặng" (Silent Missions).

Theo Newsweek, Walters trích lời của Lê Đức Thọ nói về Tổng thống Thiệu:

"Các ông biết nên làm cái gì... phải trừ khử hắn." Thọ dựa vào lời bảo đảm của Harriman nên mới mạnh miệng như thế

Kissinger hỏi lại: "Ý ông muốn nói chúng tôi phải giết ông ta?"

Và Lê Đức Thọ đáp: "Đúng, nhưng các ông không viết ra trong hiệp ước".

Nguồn: The Washington Post ngày 16/1/1978

vinhtruong
02-06-2013, 01:13 AM
Làm chính trị phải biết đoán đúng cơn gió (độc giả nên xem lại bài trên thứ 15, rồi bài “TT Nguyễn Tấn Dũng sẽ tự ý xuống”, thứ 14 và 19) có nói về John Kerry. Tại sao tôi đoán Kerry sẽ làm BTNG? Căn cứ phải liên hệ thực tế và cái gì cũng phải có căn nguyên, nếu độc giả đã đọc 44 bài “Siêu Chiến Lược Eurasian” thì chuyện chọn bà Hillary và Kerry làm BTNG đúng vào thời điểm. Obama TT tượng trưng nước Mỹ 1000% dân chủ; bà Hillary BTNG có huy tín nhứt nước Mỹ cho chiến dịch “roll-back”, và Kerry chuyên trách về VN.

John Kerry was a war hero, but for which side? In his 1985 memoir about the war, General Vo Nguyen Giap wrote that if it weren't for organizations like Kerry's Vietnam Veterans Against the War, Hanoi would have surrendered to the U.S. - according to Fox News Channel war historian Oliver North."

Kerry tự hào về 3 huy chương Chiến thương bội tinh, nhưng đã bị TNS Bob Dole cho rằng huy chương Lèo không có nằm nhà thương mà chỉ có dán Fisrt AidBand, với 1 ADBT ngôi sao Bạc và 1 ngôi sao Đồng như bằng chứng dưới đây trên you tube:
The two possible scenarios for Kerry shooting the VC are:

1. The VC was already dead, and Kerry popped a round through the corpse, so he could claim a kill.

2. The VC was badly wounded and, as a consequence, helpless. Kerry shot him so he could claim a kill.

In the first scenario, the Kerry was fraudulently awarded the Silver Star.

In the second scenario, Kerry would have violated the UCMJ (Uniform Code of Military Justice= giống trường hợp tướng Loan), concerning humane treatment of prisoners of war.

Tất cả đều nằm trong kế hoạch của Harriman là thoa son trét phấn cho hoạt náo viên phản chiến, trung úy John Kerry phối hợp với Jane Fonda về mặt nổi để bí mật vào Hà Nội cố vấn chỉ vẽ cách đấu-đá với phái đoàn Mỹ và VNCH tại Paris và nhứt là khi bắn hết gần 1.300 hoả tiễn Sam và không còn gì nữa để bắn cho vui… thì đừng dại đầu hàng mà cứ qua Paris ký chiến thắng ĐBP trên không, vì chúng tôi cần hoàn tất axiom-1, giao miền nam cho Lê Đức Thọ, gây chiến tranh bao nhiêu đó WIB (War Industries Board) thâu khá đủ lợi nhuận rồi phải rút về nhưng trong “danh dự” cho nhẹ re, vì trước đó “trả đũa”. Kerry chịu đấm ăn xôi để được cân nhắc yểm trợ tài chánh cùng thế lực làm TT hay BTNG, nên phải đóng vai phản chiến để đem quân Mỹ về theo kế hoạch Harriman với lý do: “Sức nhẫn nại của người dân Mỹ và Quốc hội có hạn” Để rồi chiến tranh giải quyết trên đường phố Washington chớ không phải tại chiến trường.

Như các bài trước, tôi đã có đoán, trước sau gì Obama cũng buộc phải chọn John Kerry vì 1966 trước khi rời chính trướng Averell Harriman đã chọn 1 trong 15 con MA Bonesman là John F Kerry phải dấn thân ra chính trường, nhưng không may cho Kerry, Harriman đã chết nên Kerry khó đạt được ngôi vị tổng thống. Có 2 ứng cử viên mà Harriman nhắm vào ngôi vị TT để điều hành sách lược Eurasian là phản chiến nổi tiếng John Kerry và anh hùng POW Mc Cain, vì thế trong 20 năm thù địch (1975-1995 hostility) ông ngầm di chúc cho 2 ông Mc Cain và John Kerry lo về việc thiết lập bang giao với VN bằng “cái-cớ” nó nằm trong lịch trình của lộ-đồ móc nối bang giao là: “MIA và Agent Orange”.

Khi nối lại bang giao 1995, Hoa Kỳ sẽ ngấm ngầm giúp VN phát triển mạnh kinh tế hạ tầng qua Nhựt, Đại Hàn… Lúc nầy Mỹ đưa ra bửu-bối tham nhũng để nắm đầu mấy chóp-bu Mafia-Đỏ. Có tham nhũng ăn cắp, ăn cướp tiền rồi recycling thành dollar sau 10 năm (2004) Secret Society sẽ cố vấn Mafia-Đỏ cho ra nghị quyết-36 để hợp pháp hoá số dollar CBCS gộc gởi ngân hàng Mỹ giữ dùm, sẽ không giới hạn, đồng thời để người Việt hải ngoại tung tiền về nuôi người Việt trong nước, nước Mỹ không có nợ gì phải lo cho người Việt, hãy để người Việt nuôi người Việt; nhưng sau khi Harriman chết, người kế vị Skull and Bones là George H W Bush, nên thái tử Bush tuy bê-bết nhưng cũng dính chức TT thứ 43 thay vì Mc Cain hay Kerry tuy phải đợi Tối Cao Pháp Viện bồ nhà quyết định cho hợp pháp.

- Báo chí Mỹ loan tin ông Obama chọn cựu binh chiến tranh Việt Nam John Kerry làm Ngoại trưởng. Các hãng tin CNN, ABC của Mỹ loan tin, Tổng thống Barack Obama đã quyết định chọn Thượng nghị sĩ bang Massachusetts, ông John Kerry, giữ chức Bộ trưởng Bộ Ngoại giao.

Theo các hãng tin trên, Thượng nghị sỹ John Kerry, người từng là binh sĩ tham chiến ở Việt Nam và hiện là Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại Thượng viện, sẽ lên thay thế bà Hillary Clinton.

ABC cho biết, việc chọn lựa ông Kerry chưa được công bố chính thức bởi một số lý do, còn CNN dẫn một nguồn tin từ đảng Dân chủ cho hay, tuần tới sẽ công khai quyết định này. Hiện tại, Nhà Trắng chưa xác nhận thông tin nói trên, song Thượng nghị sĩ Massachusetts John Kerry vốn được coi là cái tên sáng giá cho vai trò ngoại trưởng Mỹ trong bốn năm tới.

Theo giới phân tích, ông Kerry là người có kinh nghiệm, vẻ ngoài trang trọng và kỹ năng xây dựng quan hệ, nền tảng giúp ông thành công trong vị trí nhà ngoại giao hàng đầu nước Mỹ. Các chuyên gia phân tích cho rằng, Thượng nghị sĩ bang Massachusetts là người có phong cách của một ngoại trưởng nhất kể từ thời George Marshall sau Chiến tranh Thế giới thứ 2. Trong vai trò Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại Thượng viện, ông Kerry đại diện cho chính quyền Obama đi khắp thế giới nhằm hàn gắn các mối quan hệ sứt mẻ, như quan hệ với Pakistan.

Trước đó, hôm 13/12 vừa qua, Đại sứ Mỹ tại Liên hợp quốc, bà Susan Rice, đã quyết định rút tên mình ra khỏi danh sách những ứng cử viên cho vị trí Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Mỹ. Bà Rice cho biết, quyết định này là nhằm tránh một cuộc tranh cãi kéo dài trong quá trình phê chuẩn ở Thượng viện. Tổng thống Barack Obama đã chấp nhận quyết định của bà Rice.

Trong một diễn biến khác có liên quan, Bộ Ngoại giao Mỹ vừa cho hay tình trạng sức khỏe của bà Hillary Clinton không được ổn định, khi mới gần đây bà đã bị ngất xỉu tại nhà riêng.

“Duyên-nợ, vận nước” Việt Nam của John Kerry vì chính Kerry muốn chịu đấm ăn Xôi và chỉ có Kerry sẽ biến đổi thế chế VNCH

John Kerry, người đề nghị gỡ bỏ cấm vận Việt Nam năm 1994, một trong các tác giả của nghị quyết mới đây về Biển Đông, là ứng viên nhiều triển vọng nhất trở thành Ngoại trưởng Mỹ trong ống kính Secret Society .
Báo chí Mỹ dẫn nhiều nguồn tin cho biết, Tổng thống Obama đã quyết định đề cử Thượng nghị sĩ John Kerry trở thành ngoại trưởng tiếp theo, thay thế bà Hillary Clinton. Việc tuyên bố chính thức có thể diễn ra tuần tới, nhưng sự thật một thế lực sau hậu trường đã chọn sẳn cho Obama và chỉ làm ra vẻ khó khăn vậy thôi

Trước đó, đại sứ Mỹ tại LHQ Susan Rice đã rút lui khỏi cuộc chạy đua vào chiếc ghế ngoại trưởng sau nhiều tuần hứng chịu chỉ trích của phía Cộng hòa. Nếu được Thượng viện thông qua, ông Kerry sẽ thay thế Ngoại trưởng đương nhiệm là bà Hillary Clinton. Thượng nghị sĩ cấp cao đến từ Massachusetts, đương kim Chủ tịch UB Đối ngoại Thượng viện, từng là ứng viên tranh cử tổng thống năm 2004 của đảng Dân chủ.

Đề nghị Thượng viện bỏ cấm vận VN theo đúng lộ đồ sau 20 năm thù-địch (1975-1995)

Những chuyến đi khắp thế giới là “bản tính thứ hai” của Kerry, 69 tuổi. Sinh ra ở Denver, ông đã trải qua phần lớn thời thơ ấu của mình ở nước ngoài, sống tại Berlin trước khi đến một trường nội trú ở Thuỵ Sĩ ở tuổi 11.

Sau khi tốt nghiệp Đại học Yale năm 1966, Kerry được điều động tới Việt Nam trong vai trò trung uý hải quân, chỉ huy tàu tuần tra hoạt động ở tiểu vùng Mekong. Những năm tháng ở chiến trường đã dạy cho Kerry bài học đau thương không bao giờ quên. Giữa các trận chiến, John Kerry đã chứng kiến cảnh nhiều người bỏ mạng vì những quyết định sai lầm của các nhà lãnh đạo Washington; John Kerry quyết định phản đối chiến tranh, nhưng do Averell Harriman kích thích dòng máu đam mê chính trường.

Trở lại Mỹ đầu những năm 1970, Kerry được công chúng đánh giá cao khi đứng đầu một nhóm cựu binh tham chiến ở Việt Nam phản chiến. Năm 1971, ông ra trước UB Đối ngoại Thượng viện Mỹ để điều trần về quan điểm của mình về chiến tranh Việt Nam. Các cựu binh Mỹ và giới truyền thông đứng chật gian phòng điều trần. Bài phát biểu của John Kerry được coi là diễn văn nổi tiếng nhất suốt cuộc đời chính trị của ông cho đến nay.

Câu chất vấn: "Làm sao có thể yêu cầu một con người phải chết cho một sai lầm?" của Kerry trở thành câu nói được trích dẫn nhiều nhất trong các bài viết về chân dung John Kerry. Trong bài diễn thuyết này, Kerry cũng tố cáo những hành vi sát nhân của binh lính Mỹ tại Việt Nam. Sau buổi điều trần này, chính Tổng thống Nixon phải thừa nhận: "Gã này thật sự có hiệu quả" và ra lệnh cho cố vấn Halderman ngăn chặn việc lính Mỹ bắn giết thường dân Việt Nam.

Từ 1991-1993, Kerry làm chủ tịch UB Đối ngoại của Thượng viện Mỹ, đặc trách về việc tìm hiểu, gom góp dữ kiện về POW/MIA. Năm 1994, Thượng viện thông qua đề nghị của Kerry và John McCain yêu cầu gỡ bỏ cấm vận Việt Nam. Đây là một bước tiến quan trọng trong quá trình bình thường hóa Việt - Mỹ. Tới năm 1995, Mỹ chính thức nối lại quan hệ ngoại giao với Việt Nam.

Cho tới hiện tại, với tư cách là Chủ tịch UB Đối ngoại Thượng viện, ông John Kerry vẫn hợp tác chặt chẽ với thượng nghị sĩ John McCain để tìm kiếm hài cốt các binh sĩ mất tích tại Việt Nam.

Đầu tháng 8 năm nay, trước các hành động ngày càng quả quyết thậm chí là gây hấn của Trung Quốc ở Biển Đông, John Kerry và một số thượng nghị sĩ đã giới thiệu lên Thượng viện nghị quyết mang số hiệu S.Res.524 về vấn đề Biển Đông.

Người hàn gắn trong dàn xếp
Nếu John Kerry chính thức thế chân Hillary Clinton ở cương vị ngoại trưởng, ông sẽ đảm nhận trọng trách này với đầy đủ thách thức, khủng hoảng ngoại giao: Từ cuộc nội chiến Syria, tới chuyện hạt nhân Triều Tiên và Iran. Nhưng đã đến thời điểm chin muồi Việt Nam phải biến đổi thành một nước VNCH

Bất kỳ ai thế chân Clinton cũng đều phải rất nỗ lực, nhưng mà duy nhứt là Kerry do quá trình hoạt động xuất sắc phản chiến của Kerry. Không chỉ là thành viên được mến mộ nhất trong nội các của Obama suốt 4 năm qua, bà còn rất nổi tiếng và được đánh giá cao ở hầu hết những nơi bà đặt chân tới, nhưng với Kerry thì đúng điểm giải quyết biến đổi tại VN!

Tuy nhiên, là một thành viên của UB Đối ngoại Thượng viện gần 30 năm, bản thân là chủ tịch UB này suốt 4 năm qua, ông Kerry cũng là nhân vật được đánh giá cao trên vũ đài quốc tế. Trong khi Obama không gần gũi với nhiều lãnh đạo thế giới, thì Kerry lại có những mối quan hệ sâu sắc với rất nhiều nguyên thủ do sự cố vấn sau hậu trường chính trị.

Ông không còn xa lạ với công việc ngoại giao và thường xuyên đi nước ngoài nhân danh chính quyền Obama trong vai trò “người dàn xếp” và hàn gắn. Kerry thuyết phục Tổng thống Afghanistan Hamid Karzai nhất trí về một cuộc bầu cử vòng hai năm 2009; đi tới Pakistan hàn gắn quan hệ song phương bị sứt mẻ

Giống như Obama, Kerry nhìn thấy lợi ích của việc tiếp cận các đối thủ như Iran và Syria đồng thời cung cấp cho họ cơ hội đàm phán. Kerry từng xông xáo với mọi nỗ lực tiếp cận Tổng thống Syria Bashar al-Assad trước khi Washington lên án Assad do đàn áp người biểu tình. Nhưng Kerry cũng kêu gọi vũ trang cho lực lượng nổi dậy và các cuộc không kích từ NATO - điều mà chính quyền Obama phản đối.

Trong cuộc bầu cử tổng thống vừa qua, Kerry đã giúp Obama chuẩn bị cho các cuộc tranh luận với Mitt Romney và đưa ra những lập luận mạnh mẽ trong chính sách đối ngoại của chính quyền tại bài phát biểu trước đại hội đảng Dân chủ hồi tháng 9, Kerry phải hết mình với Obama vì chữ “forward” phải tiếp tục nhiệm vụ chưa thành được gọi là “Cơn xoáy TBD” nhưng trong lịch trình là “roll-back 2010” sau 1975 di tản chiến lược về Honolulu for “Overhauling The Damage Control … then roll-back”

Tuy nhiên, Kerry cũng giống như Clinton, không có sự liên kết chặt chẽ với tổng thống, và ảnh hưởng của ông trong việc tạo lập, định hình chính sách đối ngoại Mỹ sẽ không rõ ràng. Kerry và Obama có những khác biệt trong chính sách đối ngoại - như quan điểm về Syria. Tuy nhiên, đây có thể là lợi thế. Kerry có thể sẵn sàng thách thức tổng thống và trình bày quan điểm khác theo cách mà Susan Rice có lẽ không có.

Trong khi thất bại ở cuộc bầu cử tổng thống 2004 đã tác động tới Kerry nhiều năm, thì người trong cuộc nói rằng, cuối cùng, ông đã vượt qua nó và sẵn sàng phụng sự một tổng thống. Bạn bè và các cộng sự nói rằng, ông coi vị trí mới có thể đạt được là một cơ hội để tạo dựng ảnh hưởng của mình trong chính quyền và cả trong lịch sử, điều nầy lập lại khi một thế lực trong bong tối ép buộc bà Hillary vì sự hung mạnh của đất nước mà dẹp tự ái làm BTNG cho mục đích roll back TBD trong thế mạnh vì phải nắm chặt nguồn tài nguyên tại Biển Đông.

vinhtruong
02-10-2013, 03:57 PM
Sử gia Herring thích thú nghiên cứu chiến tranh Việt Nam, đặc biệt ông cho ra 3 tác phẩm, “Aid to Russia 1941-46”; “Vietnam The Unending War”; và “America's Longest War”; ông đưa ra nhiều đáp số khá chính xác về hệ lụy cuộc chiến dài nhứt của Hoa Kỳ đặc biệt về chiến tranh Việt Nam; Là giáo sư sử học nổi tiếng của đại học Kentucky, Herring đã viết rất nhiều sách về chiến tranh như:
Đặc biệt tác phẩm “Cuộc Chiến Chưa Dứt” (Unending War) nầy nói về đoạn kết cuộc chiến với hệ lụy mà chỉ có duy nhứt Hoa Kỳ là đã cương quyết không ký chia đôi VN như hầu hết phái đoàn hiệp định Genève 1954 muốn, vì họ mong ước tránh nguy cơ đụng độ quân sự trong phần mềm hậu chiến, nhưng trong lăng kính của Secret Society là sẽ cương quyết hoàn thành thống nhứt vào ngày 30/4/1975, vì là thủ phạm cũng là kiến trúc-sư cuộc “chiến tranh lạnh”, William Averell Harriman và cũng vì America-first nên “đã bỏ thuốc độc … thì chỉ có Harriman mới có thuốc giải”.
Thế nên trong 20 thù địch (1975-1995 hostility được gọi là “đóng cửa rút cầu” ngay sau khi Lê Đức Thọ nghe lịnh Kissinger đuổi đại-sứ Pháp ra khỏi nước), Harriman chỉ định người hùng POW John Mc Cain và người đối lập phản chiến là John F Kerry phải tìm mọi cách qua cái cớ “MIA và Agent Orange” để thiết-lập bang giao và 2 vị nầy phải tìm phương sách trả lại bãn tuyên ngôn độc lập dân quyên 2/9/1945 cho Việt Nam, nhưng Kerry thì okay còn Mc Cain thì đã già 77 tuổi với thương tích POW bị hành hạ tại Hoả Lò.

Bạn có thể nghiên cứu thêm click: essaymania.com/17872/vietnam-the-unending-war; The leading historian on the war in Vietnam George C. Herring poses two very important questions in his essay American and Vietnam the Unending War. A specialist in the history of U.S. foreign relations, his writing has focused on the Vietnam War and includes most importantly, America's Longest War: The United States and Vietnam, 1950-1975, now in its fourth edition. Aid to Russia, 1941-46: Strategy, Diplomacy, the Origins of the Cold War (Columbia Studies in Contemporary American Hist... (Tác phẫm: Aid to Russia, 1941-46 mà tôi thường viết trong các bài về cuộc chiến VN, Mỹ đã trả tiền công nhân LX làm vũ khí cho Hà-Nội như mới đây là tàu lặn máy bay tối tân made in Russia nhưng Mỷ paid …)

Bình luận về tình hình chính trị VN qua con mắt tình báo
Mỹ là thủ phạm chính cung cấp vũ khí cho hai bên: cộng sản Bắc việt qua trung gian Nga bằng renewed “Aid to Russia 1941-46 Plan”, và Nam Việt Nam Cộng Hoà (http://www.youtube.com/watch?v=J3nDb...ayer_embedded#) cho nên bằng mọi cách KGB/CIA phải dựng lên tay sai Mafia, Lê Đức Thọ để xoá bỏ hiến pháp Việt Nam do HCM dựng lên: Tuyên ngôn Độc lập 2/9/1945, (copy trong bản Tuyên ngôn độc lập năm 1776 của nước Mỹ với mục đích vì là thành viên OSS/1943, sẽ được Mỹ bảo vệ như Philippine, nhưng việc đó không xảy ra vì Harriman cho là unexpected ally để khuấy động lại chiến tranh lần-2 theo đúng trục lộ đồ chia đôi Đức, Triều Tiên, và Việt Nam). Nói trắng ra, chính Mỹ đã đạp đổ hiến pháp VN để khuấy động chiến tranh lần 2 vì America-first, thì ngày nay đề cử trung úy phản chiến John F Kerry có trách vụ phải phục hồi trả lại hiến pháp cho Việt Nam như 2/9/1945, y chang Mỹ!

Theo ông Brzezinski National Security Advisor thời Tổng Thống Carter.... số phận Việt Nam đã được quyết định trên một ván cờ của Mỹ, Trung Quốc và Nga. Bàn cờ Eurasian đã được sắp đặt từ lâu và số phận Việt Nam đã được an bài trong chiến lược làm bá chủ toàn cầu của Mỹ (1997 The Grand Chessboard)

Thế là, trên mảnh đất nghèo nàn quê hương của chúng ta, khói lửa chiến tranh phủ lấp ngày đêm, máu đổ thịt rơi tiếp diễn, miền nam là con chốt thí (The Grand Chessboard by Zbigniew Brzezinski 1997) trong ván cờ mà người đánh cờ là bọn cường quốc tài phiệt Hoa kỳ (War Industries Board), Nga và Trung Quốc.
Vì chống lại sự khuấy động chiến tranh, và việc buôn bán 5 ngàn chiếc máy bay trực thăng Huey cho Bộ quốc phòng Mỹ để cung cấp cho chiến trường Viêt Nam của hãng Bell - Textron , đây là một trong 4 lý do đã đem lại cái chết oan uổng cho Tổng Thống Kennedy và TT Ngô Đình Diệm.

Con Old Crocodile, Averell Harriman ra lệnh giết Tổng Thống Kennedy, quyền lực của tên tài phiệt thủ lãnh Skull and Bones này như thế nào mà dám giết người lãnh đạo của Mỹ như đồ chơi, và coi thường nội các của Tổng Thống Kennedy như những đứa con nít? Nhà viết Sử Steven Alvis bực mình phải nói: please click here: http://titanians.org/2011/03/07/the-...an-connection/

Về hàng ngàn xe vận tải đang chuyên chở quân lính Bắc Việt xuyên qua xa-lộ Harriman (đường Mòn HCM), ống dẫn nhiên liệu và vũ khí dọc đường mòn trường sơn để vào nam. Giáo sư Sutton cho biết: những chiếc xe vận tải GAZ này được lắp ráp tại xưởng xe hơi thành phố Gorky bên Nga, hãng xe hơi này do công ty Ford xây dựng và chuyển vận những bô phận phụ tùng xe từ Mỹ ... mà đương kiêm BTQP, Mc Namara đang đốc thúc chiến tranh, như vậy là tài phiệt Mỹ đã cung cấp nhiên liệu và súng đạn cho cả hai miền nam bắc theo lời giáo sư Sutton đã tiết lộ. Trước khi được bổ nhiệm chức vụ Bộ Trưởng Bộ quốc phòng Mỹ, ông Mc Namara là giám đốc điều hành công ty xe hơi Ford của Mỹ (Please click here: http://www.youtube.com/watch?v=J3nDb...ayer_embedded#

Cuối cùng rồi thì ai cũng biết viên đạn nào đã ghim vào ngực và giết chết hàng triệu chàng trai khôi ngô tuấn tú nước Việt của hai miền Nam Bắc, đó là viên đạn bắn từ những cây súng AK 47 do Nga và Trung cộng viện trợ, hoặc từ cây súng M16 do Mỹ viện trợ, chính tam cường nầy đã biến tạo ra loại “Lính Lê Dương Mới” cho 2 bên chém giết nhau bằng súng họ chế ra.
Ngày nay, đất nước chúng ta cũng phải hòa nhập quốc tế. Đất nước một khi đã thịnh vượng, người dân được cơm no áo ấm, thì phải nhìn nhận thực tế là xã hội đang phát triển theo chiều hướng tốt đẹp. Hơn nữa, tôi biết chắc rằng một cái tâm hướng về đất nước cũng như ánh mặt trời soi rọi bóng đêm, làm sao bóng đêm có thể che ánh nắng mặt trời được. Trước sau gì cũng phải trả lại tính trung thực cho lịch sử. Tôi có thể nói lại cái thời chiến chia đôi đất nước. Tôi không bao giờ muốn đất nước chia đôi, dù bay chiếc gunship tôi phải tàn sát địch thủ để tự vệ và bao che đồng đội, tôi cương quyết không bao giờ cho là tội lỗi. Vì đất nước và dân tộc ta phải nói là đã chịu trải qua thời kỳ quốc nạn bị những thế lực bên ngoài cạnh tranh chia rẽ đất nước chúng ta. Trên phương diện lịch sử, có một người dân VN yêu nước nào muốn chia rẽ đất nước làm đôi, làm ba? Trên phương diện con người, có ai muốn rằng người VN muốn chém giết lẫn nhau không? Khi nhìn lại lịch sử chúng ta thấy rằng, người dân Việt luôn luôn khao khát muốn có một Việt Nam thống nhất.

Và bây giờ khi đã chấm dứt sự phân chia Nam Bắc rồi, chấm dứt sự tương tàn rồi, nếu còn lại cái gì thì chỉ còn hướng về tương lai thôi. Những bài viết của tôi với hình ảnh, chứng liệu, băng ghi âm, video đã nói lên nguồn gốc của thảm hoạ. Tại sao mình không chứng tỏ là mình có trí tuệ và biết yêu nước. Tôi nghĩ, trước sau gì người Việt trong nước và người Việt ở nước ngoài cũng sẽ bắt tay với nhau thôi, nếu chúng ta không bắt tay nhau thì tụi trẻ chúng sẽ bắt tay nhau, như Kissinger trả lời BBC “trước sau gì mọi việc cũng sẽ bỏ sau lưng”. Lịch sử là gì nếu họ không căn cứ và góp nhặt những dư luận và phản ứng hiện tại thêm vào đó những nhận xét khách quan nhưng cũng chưa đủ còn... vì lẽ thế hệ hậu sanh, chúng khôn ngoan và hiểu biết tường tận lịch sử hơn mình nhờ vào thời đại siêu vi tính để sưu-tra và đúc kết data đúng sai? Và đáp số cho một bài toán học: “lấy ơn trả oán, oán sẽ tiêu tan… còn lấy oán trả oán sẽ nhân lên biết bao nhiêu lần?” Cám ơn nhân loại đang sống vào thời buổi siêu vi tính cho nên mọi việc phải lộ rõ dưới ánh nắng mặt trời để cho chúng ta biết nguồn gốc của sự thù hận ở đâu mà tự bấy lâu nay chúng ta đã đi chệch mục tiêu quá xa mà không biết, con cháu chúng ta đang giải độc chuyện nầy, như cháu Nội, Ngoại của chúng ta đang cầm remote control điều chỉnh tần số đài, âm thanh các phim bộ Đại Hàn cho chúng ta hưởng… dù chúng chỉ mới 5, 6 tuổi???

Về chính trị, nếu bớt đi sự chống đối của người Việt ở hải ngoại thì sẽ tốt đẹp hơn để cho Secret Society âm thầm chỉnh đốn lại. Điều đó, chính những người thuộc chính quyền Mỹ đã từng nói với chúng ta trước đây: “Làm sao người Việt hải ngoại giúp họ để chúng tôi tìm cách lo cho VN không bị yếu thế" (thiếu vũ khí tự vệ tối tân do Nga âm thầm giúp) và TQ sẽ xâm lược bằng 3 mặt giáp công! Còn vấn đề dân quyền người Mỹ đã âm thầm lo, nhưng phải đợi đúng thời điểm decent interval, do BTNG John F Kerry sẽ tính; trung úy phản chiến nầy đã là một chuyên viên sửa máy xe, Kerry sẽ đoán đúng bệnh chỗ bộ phận nào phải thay hay điều chỉnh lại cho bộ máy tốt hơn… hãy bình tỉnh chờ đợi.

Làm sao Việt kiều giúp chính quyền Mỹ, để họ bớt đi sự chống đối ồn ào, để chính quyền có thể được yên ổn, suôn sẻ trong việc điều hành và cũng nhằm giúp chính quyền Mỹ có thể sớm giao thương bắt tay với Việt Nam sắp xếp phục hồi lại bản tuyên ngôn độc lập dân quyền, trả lại hiến pháp y chang ngày 2/9/1945, copy trong bản Tuyên ngôn độc lập năm 1776 của nước Cờ-Hoa.
"Hiến pháp để kiểm soát quyền lực của nhà nước, để nhà nước không phải muốn làm gì thì làm mà nhà nước chỉ làm được những cái việc mà luật pháp cho phép, còn dân thì được làm tất cả những việc gì mà luật pháp không cấm". Phải hoàn toàn xoá bỏ tư tưởng chuyên chính vô sản diễn biến từ nội bộ đảng, Mỹ muốn “lộ trình chuyển giao quyền lực” được hiểu là diễn ra trong hòa bình, công bằng, tránh bạo lực, là “quan trọng” để Đảng có thể tiến hành công việc “nới lỏng và bàn giao quyền lực” và về phía những người không thuộc phía Đảng mà bây giờ muốn Đảng nới bỏ quyền lực ra thì cũng cần có sự đảm bảo cho những người ở trong Đảng hiện tại những sự đảm bảo nhất định thì họ mới có thể yên tâm nới lỏng quyền lực của mình ra, vì đây chỉ là phương sách hạ cánh an toàn mà Secret Society muốn vậy.

Chừng nào còn giữ cái tư tưởng ấy, chừng ấy không thể có Hiến pháp và mọi cái sự sửa đổi vụn vặt đều trở nên vô nghĩa. "trên thực tế chúng ta mới có độc lập nhưng mà chúng ta chưa có dân chủ, chưa có tự do". "Tôi cho đây là tín hiệu rất tích cực trong quá trình đổi mới về chính trị của Việt Nam, nó cho thấy các tác động của cả từ bên trong lẫn bên ngoài, cũng như của những thay đổi trong môi trường chính trị toàn cầu và chính ngay trong nội bộ của Đảng Cộng sản Việt Nam".

Kerry sẽ âm thầm nhúng tay vào “lộ trình chuyển giao quyền lực” được hiểu là diễn ra trong hòa bình, công bằng, tránh bạo lực, là “quan trọng” để Đảng có thể tiến hành công việc “nới lỏng và bàn giao quyền lực” trong sự theo sát của CSS/CIA.

vinhtruong
02-13-2013, 09:05 PM
Chỉ có người Việt thua cuộc trong cuộc chiến tranh giành quyền lợi giữa đế quốc tư bản và Cộng sản mà thôi. Những quyển sách có tính lịch sử phải được biên soạn bởi nhũng nhà chuyên môn và uy tín về môn lịch sử như sử gia Nguyễn Thị Liên Hằng. Còn những quyển sách chỉ dựa vào lịch sử truyền khẩu có tính cách dân gian kể lại như tác giả Huy Đức, thì sử liệu đáng tin cậy là bao nhiêu phần trăm? Còn tác phẩm "The New Legion" chỉ có giá trị về khoa học nghệ thuật phân tích nghiên cứu về quân sử như lời khen của National Military Analysis. Vì thế, đau khổ cho những nhà dùng sử liệu lại không chính xác thì quyển sách đó có giá trị về lịch sử hay không? Còn Mafia-VN đội lốt CS trong quá khứ rất giỏi tuyên truyền đem lại nhiều người đã bị lầm lẫn vì những tin vịt đó thì ngày nay đã bị lột trần truồng!.

Nên cộng sản đã đánh lừa được dư luận Mỹ thời chiến tranh? Nhưng tôi lại cho rằng: "không đánh lừa mà đúng như vậy" Những cuộc đi đêm giữa Harriman và Lê Đức Thọ 1968, hệ quả vì quyền lợi gây chiến, mà Harriman đã phải giải bày cho Lê Đức Thọ: "Không có người Việt miền Nam hay miền Bắc đánh nhau để giải phóng ... mà đánh đuổi ngay quân xâm lược (Mỹ) để giải phóng, đó mới đúng nghĩa và chân lý! Nên hệ quả dân miền Nam đã phải đau khổ nuốt hận, thì mặc kệ, điều quan trọng là Mỹ tiết kiệm nhiều dollar hơn khi cho miền nam thắng trận thì Mỹ phải chi rất nhiều dollar? Thế nên, người miền nam nên thông cảm khi đồng minh tháo chạy như cuốn sách "cò mồi" của tác giả Nguyễn Tiến Hưng, và CIA đã đốc thúc tổng thống 72 tiếng đồng hồ phải có công hàm đuổi Mỹ... để Mỹ phủi đít ra đi nhẹ re như Bò kéo xe! Giờ đây tới phiên tác giả Huy Đức qua Mỹ học hỏi và trở nên "Cò Mồi" viết "Bên Thắng Cuộc" Vậy bên thua cuộc là ai ? Tác giả Huy Đức không thể định nghĩa được bên thua cuộc là ai nên Huy Đức đã không thể viết được về những điều của bên thắng cuộc và dĩ nhiên về những điều của bên thua cuộc.

Tác giả không hề nói đến bên thua cuộc mà tác giả chỉ đưa ra những sự kiện như là việc “học tập cải tạo”, việc “cải tạo tư sản”, “cải tạo công thương nghiệp” bằng một sự diễn đạt lập lờ đánh lận con đen theo đơn đặt hàng của Secret Society, tác giả đã cố ý gây ngộ nhận cho người đọc: VNCH, đó là bên thua cuộc, nhưng chưa chắc 100% !

Trong cả cuốn sách, Huy Đức chỉ thuần túy nêu sự kiện, không bình luận, nhưng với ý đồ theo chủ trương đặt hàng là không trong sáng, Huy Đức đã cố ý để lại cho người đọc cái cảm tưởng kẻ thua cuộc cũng chính là người Việt! "Thế mới đau đầu!" Cuốn sách bên thắng cuộc thì đã rất nhiều nhà "bình-luận" và "bình-loạn" và rất nhiều các nhà bình luận bây giờ là thấy bản phê bình khen chê đủ cả. Người thì cho là tuyệt lắm nên đọc. Người thì đọc xong thì nói: "Khổ quá! toàn là chuyện biết rồi khổ quá nói mãi. Cuốn sách được chú ý là vì từ xưa đến nay ít có người việt cộng nào dám chịu chơi moi-móc như Huy Đức vậy thôi và như thầy giáo làng nói: "Dĩ nhiên là nó cũng hay như cuốn sách khác". Còn kẻ phàm tục nầy thì: "Hay hay dở còn tùy theo đối tượng".

Cuộc chiến VN là một cuộc chiến tàn bạo và nổi tiếng nhất trong lịch sử loài người từ cổ chí kim. Người Việt vài chục triệu sống trong mảnh đất bé xíu chưa bằng một tiểu bang của nước Mỹ thì có thể tự mình tiến hành và gây nên một cuộc chiến tranh khủng khiếp như vậy được hay không? Chắc chắn là không! Người Việt không thể nào thực hiện được cuộc chiến có tầm cỡ như thế này. Thế thì phải có một bên nào khác không phải là người Việt gây chiến tranh và chính là bên đó là bên thua cuộc trước sự chiến đấu kiên cường của người Việt để bảo vệ tổ quốc. Bởi vì nếu đã có bên thắng cuộc thì phải có bên thua cuộc.

Để đi đến kết luận: "Người Việt là kẻ thua cuộc", người Mỹ thắng cuộc vì kịch bản tuồng cải lương do họ viết ra cho "quyền lợi Mỹ" (America first), còn TQ và LX có xơ-múi chút đỉnh trong cuộc chiến, nhưng đều cần thiết là phải làm đàn em của Mỹ và sự kiện nầy lập lại điểm nóng Biển Đông cũng vậy thôi, Mỹ sẽ lại thắng cuộc... không có chuyện dao to búa lớn.

vinhtruong
02-16-2013, 05:55 AM
Tôi đưa ra một câu nói mà HCM trước khi từ giã thiếu tá OSS, Allison Thomas "Welcome a million American soldiers". Các bạn nghĩ gì câu cụ HCM nói: welcome a million American soldiers (Trích một đoạn: “He noted that it was impossible for the French to stay, nor were they welcome since the Vietnamese "hated them worse than the Japs….Ho said he would welcome a million American soldiers to come in but not any French".

Ai sẽ kết án Hồ Chí Minh là "Việt-gian" rước chú SAM đem Voi về dày xéo mả tổ? (nếu bạn không tin hãy click vào: "Ho Chi Minh and the OSS" thì vô vàn tài liệu) Vì thế muốn trả lại tính trung thực cho lịch sử, chúng ta khoan "quyết-đoán" hãy chờ các sử gia hậu cận đại góp nhặt, đúc kết tất cả những chứng liệu liên hệ các sự kiện để đi đến kết luận. Có sử gia thì lịch sử buộc phải rõ trắng đen, cũng may mắn chúng ta đang sống vào thời kỳ siêu vi tinh, không ai có thể nói dóc được, nhưng tôi tin chắc rằng ai bỏ độc dược thì người đó có thuốc giải" Ai phá bản tuyên ngôn độc lập dân quyền người đó sẽ tìm cách trả lại cho dân tộc Việt Nam sau khi thâu khá nhiều lợi nhuận qua chiến tranh.

Cuốn sách dầy cộm của nhà báo Huy Đức dài hàng nghìn trang "Bên Thắng Cuộc" đang được bàn luận sôi nổi. Người khen cũng nhiều, người chê cũng lắm. Điều bổ ích là nó giúp cho xã hội nhìn lại cuộc chiến. Có thiếu sót là tác giả không đề cập đến nhân vật Hồ Chí Minh, một nhân vật trung tâm của cuộc chiến, nhưng ngẫu nhiên trùng hợp thêm vào đó có sử gia, bà Nguyễn Liên Hằng, tác giả "Hanoi' War" thì nói rõ sau khi nghiên cứu, HCM không có quyền gì trong trong chính sách đối ngoại mà Lê Duẩn là người tiếm quyền, còn cuốn sách "The New Legion" của tôi thì cho rằng: chính Mafia Lê Đức Thọ mới là người được CIA móc nối cho cuộc chiến VN lồng vào kịch bản chiến tranh lạnh.

Tôi chỉ đưa ra ý kiến hiểu biết khách quan vì đề mục khá nhậy cảm, dễ bị mất lòng, chụp mũ, nhưng không sao, bên cạnh đó, tôi đưa ra nhiều "chứng-liệu che-dù" trên you tube để độc giả khỏi phải cân nhắc cũng rất cần nhận định, đánh giá, không định kiến, không theo đường mòn nhân vật HCM lịch sử này mà theo đường mòn 559 hay xa-lộ Harriman có ống dẫn dầu do Liên Xô thiết kế, cũng không chửi rủa thô tục, phủ định sạch trơn cho hả cơn căm giận; đối với tôi, sự lương thiện trí thức phải để lên hàng đầu, và phương pháp khảo cứu mọi vấn đề phải cẩn trọng, không để cho tình cảm thiên kiến lôi cuốn, tuy tôi tự biết, vì không có cái mặc cảm của Thượng đế, nên tôi không thể tránh khỏi có đôi chút thiên kiến khi viết về lịch sử. Một người nào đó đã chẳng từng nói: “Người nào viết sử mà không có đôi chút thiên kiến chắc phải có cái mặc cảm mình là Thượng đế (hay mặc cảm của Thượng đế) [Those who write about history without bias must have a God complex]

Để giảm thiểu thiên kiến, phương pháp khảo cứu của tôi là đọc nhiều sách về cùng một vấn đề, rồi từ đó kiếm ra một mẫu số chung. Điều này chưa hẳn là tuyệt đối đúng, nhưng ít ra cũng không xa sự thực là bao nhiêu. những kẻ không hề biết lý luận, không có khả năng thảo luận trí thức. Không phải là trong những tài liệu thuộc cả hai phe “Quốc gia và Cộng sản” này không có những chi tiết đúng, nhưng những chi tiết này chúng ta cũng có thể tìm thấy trong kho tàng tài liệu ngày nay trên thế giới, từ tác phẩm của những nhà nghiên cứu trong môi trường đại học, các chính khách, cựu tướng lãnh v..v…, và từ các tài liệu có trong các văn khố của một số quốc gia. Vậy thì tốt hơn hết là đi tìm tài liệu không thuộc hai phe Quốc-gia và Cộng-sản để phân định rõ hơn.

Sự thật huyền thoại HCM
Để soi sáng những vùng tối của lịch sử, người viết cảm nhận phải đưa ra những sự kiện trung thực về con người và sự nghiệp của Hồ Chí Minh vào khi có quá nhiều thông tin trái ngược nhau về nhân vật lịch sử nấy, không nên mạt sát, không nên đả kích. Đây không phải bài viết tố-cộng, mà là một diễn giải bởi cá nhân người viết, muốn trình bày sự thật khá chính xác về một con người, mà phía Cộng Sản đã cố tình che giấu bằng những huyền thọai, họ coi như là một vị thánh, vị thần, thậm chí còn thờ phượng. Nhưng thật ra có ai biết đâu là do một khối óc tinh-ranh thần sầu quỷ khốc, họ cố vấn cho Mafia-VN đeo cứng thần tượng đó mà hưởng thụ, để có thể làm đảo lộn cả căn nguyên thực chất, chân-lý kinh dị mà chúng ta có thể chứng kiến nhãn tiền như lâm vào tình trạng hoang tưởng (World' paranoid). Cái thế lực nầy có thể hù doạ sanh mạng mà ai cũng phải ngán sợ, như điển hình tam trùng Phạm Xuân Ẩn muốn viết hồi-ký đời mình nhưng được lịnh nên không dám viết, cũng như TT Nguyễn Văn Thiệu cũng vì mạng sống mà phải im hơi lặng tiếng chịu mang cái tội đem theo 16 tấn vàng khi trốn chạy khỏi VN (chỉ đợi đến thời điểm declassified thì được giải tội) nhưng phải nghe lời để sống và đoàn tụ với con gái, không được viết hồi ký như Phạm Xuân Ẩn ...

Như trong thời điểm Hà Nội làm tay sai cho Trung cộng cho đến hiện nay thì hình ảnh người lính VNCH tự nhiên toả sáng nổi bật hào quang. Không một ai có thể dấu diếm lấp liếm được. Cứ nhìn tình cảm mà người dân VN dành cho các anh thương phế binh VNCH qua ánh mắt qua lời nói thì đủ biết. Người VN từ ngàn xưa chống Tàu để tự vệ đã chật vật lắm rồi. Huống chi VNCH vừa chống Tàu, vừa chống tay sai Tàu là Bắc Việt phân nửa nước, vừa chống cánh tay nối dài của Bắc Việt là MTGPMN, thử hỏi làm sao có thể gìn giữ nổi đất nước?

Bây giờ đứa nào dại lắm mới tin Đảng sẽ lấy lại niềm tin của dân chúng. Thử hỏi Đảng có cái gì để cho dân? Đảng làm cái gì để dân tin ? Đảng có cái gì để làm cho đất nước khá hơn ? Chỉ là một con số không mà thôi. Bây giờ là thời điểm mấy thằng đầy tớ đạp lên nhau để tìm đường cho vợ và con zọt ra nước ngoài trú thân. U Mê, dại dột nghe lời nó mà ở lại bảo vệ XHCN thì không có đất để chôn thân.

Bài viết này cho thấy một hiện tượng đáng mừng, đó là càng ngày càng có nhiều đảng viên CS không còn tin vào các quan điểm lịch sử chính thống của đảng và họ tự đi tìm sự thật lịch sử cho riêng họ. Điều này theo tôi chính là do công của đảng CS, chính sự láo khoét quá mức của chúng làm cho người ta nghi ngờ. Chúng quên rằng điều cơ bản của dối trá là nói dóc vừa phải và hợp lý mà có lẽ vì nói dóc bao nhiêu năm chả thấy ai phản ứng gì (người phản ứng thì vào tù hết rồi) nên chúng cứ tưởng bở và càng ngày càng dóc bạo.

Chắc chắn không phải chỉ có mỗi một tác giả Huy Đức mà còn nhiều người khác cũng bỏ ngoài tai các luận điệu gọi là "lịch sử" của đảng CS, nhưng thái độ dám viết ra những sự thật (dưới góc độ của tác giả Huy Đức) là một hành vi can đảm và đáng kính phục, nhưng nên nghĩ sâu sắc hơn thì có người yểm trợ sau lưng. Một vài nhận định, một vài chi tiết có thể không chính xác cũng không xóa mờ thái độ can đảm này. Vả lai, nhìn dưới góc độ tự do tư tưởng, quyền tự do trình bày của tác giả phải nên được tôn trọng và sự phản hồi nếu có cũng nên nằm trong giới hạn của sự trao đổi học thuật và lịch sử. Sự chụp mũ, lăng mạ dù từ phía tự nhận là quốc gia, là "dân chủ" cũng là hành vi không chấp nhận được.

Đương kim Ngoại Trưởng Hoa Kỳ John Kerry điều trần trước Quốc hội Hoa Kỳ cho rằng những người nông dân chân đất VN đang cầm súng chiến đấu để đòi Độc Lập dân tộc, thống nhất tổ quốc VN, những người nông dân này không hề, và hoàn toàn không có khả năng đe dọa nền Tự Do và An Ninh Mỹ quốc, và họ có quyền đòi hỏi dân quyền dân chủ mà các nước văn minh cần can thiệp.

Đọc về ông Hồ chúng ta thấy rõ Mỹ và Pháp, vì những nhận định chính trị sai lầm, đã càng ngày càng đẩy ông ta về phía Cộng Sản, và ông ta không có con đường nào khác, vì để thực hiện mục đích không hề thay đổi của ông là thực hiện nền độc lập và thống nhất của Việt Nam, nên ông ta cần đến các đồng minh. [Hãy nghĩ đến chuyện ông viết 8 bức thư cho Tổng Thống Truman, đến chuyện Mỹ giúp 80% quân phí cho Pháp trở lại tái lập nền đô hộ ở Đông Dương, và rồi dựng lên chế độ Ngô Đình Diệm, vi phạm hiệp định Genève, ngăn chận cuộc bầu cử vào năm 1956 để thống nhất đất nước, ai ngăn chận vì quyền lợi America first?]

Cuối cùng, vị thế của ông Hồ Chí Minh đối với dân tộc Việt Nam ra sao? Chúng ta đã biết, Wilfred Burchett đã nhận định ở trên: Quả thật "Không có gì cao hơn sự thật. Không có gì thấp hơn sự dối trá"

vinhtruong
02-18-2013, 06:29 PM
Trước nhứt, chúng ta nên tìm hiểu cơ quan kiểm duyệt Hoa Kỳ có cái tên "The US Information Agency" (USIA, The United States Information Agency Homepage- dosfan.lib.uic.edu/usia; This web site is an archive of the former USIA site as ...) và nói sơ qua sử gia Herring tác giả "The Unending War", Mỹ là thủ phạm chính cung cấp vũ khí cho hai bên: cộng sản Bắc việt qua trung gian Nga bằng renewed “Aid to Russia 1941-46 Plan”, còn Nam Việt Nam Cộng Hoà, thì vũ khí vất đi của Đệ 2 thế chiến (http://www.youtube.com/watch?v=J3nDb...ayer_embedded#)

Và quan trọng hơn hết tại sao chiến lược gia George Kennan lại soạn thảo vở bi kịch cho Việt Nam (theo chủ trương của Averell Harriman) là khi Mỹ rút đi không để lại một người lính Mỹ nào, trái lại ở Đức thì 300.000 quân, còn Triều Tiên thì 50.000 quân và theo sách lược Eurasian thì nơi nào có quân Mỹ giữ thành hậu cứ thì cứ đem quân qua bên kia gọi là "Giải Phóng Đúng Nghĩa?"

Vì thế, theo ông Brzezinski National Security Advisor thời Tổng Thống Carter.... số phận Việt Nam đã được quyết định trên một ván cờ của Mỹ, Trung Quốc và Nga. Bàn cờ Eurasian đã được sắp đặt từ lâu và số phận Việt Nam đã được an bài trong chiến lược làm bá chủ toàn cầu của Mỹ, 1997 The Grand Chessboard, nếu bạn xem 44 bài "Siêu Chiến ... 1920-2020" thì sẽ thấy diễn tiến Biển Đông, Miến Điện, Việt Nam, vùng kích thích lại kinh tế sẽ từ điểm xuất phát Việt Nam qua tận Ấn Độ, Nam Á, Trung Đông nó sẽ tuần tự như một tuồng cải lương mà bạn đã đọc xong kịch bản và hiện tại đang ngồi xem diễn tiến của vở tuồng trên sân khấu mà nhân vật kép chính là 1 trong 15 CON MA Bonesman John F Kerry chịu dấn thân khổ nhục kế đóng vai "Phản-Chiến" để đem lại sự giải quyết chiến tranh không phải tại trận mạc mà ngay Thủ-đô Washington với Axiom-1, "Sự nhẫn nại của người dân Mỹ và Quốc hội đã cạn" và bây giờ làm BTNG để trả lại những gì quí nhứt cho dân tộc VN. Trong khi CON MA chết nhát thái tử George Bush không dám đem F-102 qua Việt Nam chiến đấu, mà phải đợi đúng thời điểm gọi là nói xấu chính thể VNCH để bảo vệ tại sao Quốc hội Mỹ cúp viện trợ cho VNCH là O'Reilly:

"Dân chúng nam VN không chiến đấu cho tự do của họ, đó là tại sao họ không có ngày hôm nay? George Bush trả lời ngắn gọn: "ĐÚNG"
Thế nên tùy theo thời điểm những con "cò-mồi" được đặt hàng như, Nguyễn Tiến Hưng, Huy Đức, Nguyễn Liên Hằng, Bùi Tín ... đều phải đưa ra một vài quan điểm nhé cạnh theo đúng điểm móc thời gian của sách lược để cùng phối hợp với you tube, internet những sự kiện Mỹ cần sẽ phải open vaught để trần truồng cuộc chiến Việt Nam và lẽ dĩ nhiên trong sự kinh ngạc của độc giả từ bấy lâu nay bị nhốt vào một hũ chai thủy tinh nên bấn loạn thần kinh suy đoán loạng choạng (World paranoid). Thí dụ như cuốn video mới nhứt Kennedy Assassination ... 2012, vì người ta cứ nghĩ rằng Mỹ giết TT Diệm là chính quyền Kennedy, nhưng trong sách "The New Legion" thì thủ phạm không phải Kennedy, những bí mật đang, sẽ được gọi là declassified thì trong tác phẩm của tôi đã nói toạc móng heo ra rồi mà còn thêm chi tiết mà USIA cũng phải ngạc nhiên làm sao tôi biết được sự ám sát TT Kennedy/Diệm có anh em William Bundy, Bonesman 39/Bộ Ngoại Giao và Bonesman 40/Cố vấn TT Kennedy đại diện Skull and Bones và chủ đạo... có nhiều loại đạn khác nhau trong bộ óc Kennedy ... tất cả coi như hoang tưởng, nhưng là sự thật!

Trở lại chuyện con tắc-kè Bùi Tín, khi ở bên kia thì nói xấu thả giàn VNCH, khi tiếp thu Dinh Độc lập, Bùi Tín phải dùng giọng lưỡi kẻ cả chiến thắng CS. Nhưng điều nầy cũng do Tham mưu trưởng WSAG, Donald Rumsfeld ra lịnh cho con rối Kissinger phải để cho Bùi Tín tiếp thu, không thì người rừng xong vào thành phố làm ẩu như đã xảy ra bên Cambodia mà lời thống thiết Prince Sisowath Sirik Matak (January 22, 1914 — April 21, 1975) đã làm cho thế giới xúc động sau khi từ chối qua Mỹ để chết trên đất nước của mình vì lũ rừng rú man rợ.

BÙI TÍN là nhị trùng (double, triple cross): but with KGB help CIA was in useful acted Triple-Cross such as agent Pham Xuan An, Bui Tin …
Bùi tín, Phạm Xuân Ẩn trách nhiệm thông báo cho tướng Giáp, Võ Bẩm tẩu tán, chôn cất thật kỹ những kho vũ khí dọc theo đường mòn HCM, trước khi Nixon bị buộc phải ký lịnh hành quân Lam Sơm 719 vào ngày 18/1/1971 (Crucially, on 26 January 1971, before Operation Lam-Son 719 started, the text of an intercepted enemy message was forwarded to McCain and Abrams. “It has been determined that the enemy [South Vietnam and her allies] may strike into our cargo carrier system in order to cut it off” the document read.” Prepare to mobilize and strike the enemy hard. Be vigilant!” Công điện thông báo cho lính BV sẵn sàng ứng phó trong mọi tình huống do Bùi tín trách nhiệm như trên The SAC [Strategic Air Command] in “Rolling Thunder” campaign, dropping more than six millions tons of explosive bomb among 14 millions tons, [6/14] for demolishing the stone-rocky-mountain for tracking to Communist North VN to build the Ho Chi Minh Trail, (Colonel, NVA Bui-Tin expressed: Route 559 [NVA named R.559 instead Ho Chi Minh trail] was hit by USAF Strategic Air Command carpeted-strike just damage 0,18%, less than one-percent) Đây là lời báo cáo nguyên văn do Bùi Tín soạn thảo và trách nhiệm ... báo cáo cho CIA "DONE" trước LS/719.

Còn về tư cách là nhà báo kinh niên từ thời chiến cho đến nay, không thể tha thứ được khi phải viết những dòng chữ bút sa gà chết: Như luận về câu nói Bùi Tín không xác nhận là tướng Giáp có trong danh sách 100 tướng nổi tiếng của thế giới mà còn có lời khích bác rằng tác giả tại VN phải xin lỗi tướng Giáp vì đã tuyên dương bậy-bạ, trong khi tướng Giáp không ở trong danh sách 100 tướng lãnh nổi tiếng nầy, và dưới đây là danh sách đó có nằm trong thư viện Library of Congress: List of 100 Greatest Generals of All Time [Archive] - Civilization ...
forums.civfanatics.com › ... › COLOSSEUM › World History
100+ posts - 53 authors - 9 Dec 2005
[Archive] List of 100 Greatest Generals of All Time World History. ... I see a bunch of Generals listed who became famous for winning ...

List of 100 Greatest Generals of All Time:
….William Gott (WWII UK)
* Vo Nguyen Giap (North Vietnam)
* Rodolfo Graziani (WWII Italy)
* Heinz Guderian (WWII Germany)
* Brian Horrocks (WWII UK)
* Ivan Konev (WWII Soviet Union)
* Walter Krueger (WWII US)
* Oliver Leese (WWII UK)
* Douglas MacArthur (WWII and Korea, US)
* Sam Manekshaw (Indo-Pak War 1971, India)
* Carl Gustaf Emil Mannerheim (Winter War and WWII Finland)
* Mitsuru Ushijima (WWII Japan)
* Field Marshal Montgomery (WWII UK)
* Leslie Morshead (WW II Australia)
* Louis Mountbatten (WWII UK)
* Omar Mukhtar (Libyan freedom fighter who fought against the Italians in WWII)
* Prince Higashikuni Naruhiko (WWII Japan)
* Chester Nimitz (WWII US Navy)
* George Patton (WWII US)
* Friedrich Paulus (WWII Germany)
* "Chesty" Puller (WWII US Marine)
* Matthew B. Ridgway (WWII and Korea, US)
* Neil Ritchie (WWII UK)
* Konstantin Rokossovsky (WWII Sovet Union)
* Erwin Rommel (WWII Germany)
* Gerd von Rundstedt (WWII Germany)
* Erich von Manstein (WWII Germany)
* Franc Rozman Stane (WWII Slovene partisans)
* William Slim (WWII UK)
* Kurt Student (WWII Germany)
* Josip Broz Tito (WWII Yugoslav partisans)
* Archibald Wavell (WWII UK)
* William Westmoreland (Vietnam War US)
* Aleksandr Vasilevsky (WWII Soviet Union) ….

Vì đã đổi màu đỏ qua màu vàng, nên có Việt kiều Fan từ Lê Cường từ: San Jose, California
13.02.2013 18:37
Trả lời
Cám ơn bác Tín về bài viết "Bác Hồ". Nhưng có 1 điều có thể bác nhầm về thời gian khi bác Tín viết "Tôi đã trao đổi với William Colby, giám đốc CIA, về HCM nhân cuộc họp năm 2007 ở Chicago ..." Ông William Colby đã chết vào năm 1996 (On Saturday, April 27, 1996, Colby died in what appears to have been a boating accident near his home in Rock Point, Maryland --- http://en.wikipedia.org/wiki/William_Colby) Xin bác sửa lại. Trân trọng! Chúc sức khoẻ và cháu tin rằng bác Tín sẽ quay trở lại Hà Nội ngày gần đây và đảng CSVN sẽ không còn "đè đầu cởi cổ" người dân Việt.

Câu nói trên làm cho người viết nực-nội, nếu là tư cách một nhà báo đứng đắn không cho phép mình viết quá nhiều lỗi lầm như vậy, tôi là người vô danh tiểu tốt, nhưng khi viết điều gì mà tôi cảm thấy độc giả nghi ngờ là tôi chua ngay bên cạnh tài liệu "che-dù" ngay trên you tube, video hay internnet.

Về chiến tranh VN, kẻ gian VC đã thắng theo như Mc Cain: The wrong guys won. Cho nên, sự thống nhứt VN theo thực tế, là ăn gian, nhưng theo Secret Society là "cuộc chiến chưa dứt". Theo tôi, tạm thời là tình trạng Mafia-VN quản lý, chưa là thống nhứt hẳn De Jure, theo luật pháp. Vậy bên bị tạm giải tán là VNCH, vẫn có thể tổ chức giải phóng đúng nghĩa, hoặc sẽ mang CSVN ra tòa. Sao? Đã là ” gian,” thì rồi sẽ ra sao? Chưa là Conclusion.

Bài tặng Bùi Tín: "Nếu phải số thì ăn cháo vẫn bị gãy răng"
Trước nhứt tôi xác định William Colby theo chính quyền Mỹ chống Cộng quyết liệt, còn Richard Helms chõi lại theo Bonesmen, khi Colby tức khí muốn toát lên sự thật về tội ác chiến tranh do 2 nhân vật chính là William Averell Harriman và George H W Bush thì ...

Năm 1941 Colby tình nguyện vào Lục-quân với quân hàm Thiếu-úy và năm 1943 ông gia nhập vào Tình-báo Quân-đội OSS (Office of Strategic Services) ông trượt trên tuyết khỏi chê, nhờ thời gian còn trẻ ở Burlington, Vermont. Khi chiến tranh thứ 2 đang bùng nổ, Colby nhảy dù xuống Norway làm Trưởng-đoàn gồm 100 người của một đơn-vị Gián-điệp chuyên phá hoại, với quyết tâm: “Quân Đức đừng hòng đụng đến lãnh thổ Norway” (có phải vì thế nên sau nầy khi được lệnh ngụy tạo ra sự kiện Vịnh Bắc-bộ, năm 1964 “Gulf Tonkin Incident” ông chọn “3 chiến tốc đĩnh PT Nasty” cũng như đoàn viên người Norway giả đò tấn kích tàu Maddox).

Năm 1959-1964, Colby được bổ nhiệm làm Trưởng CIA tại Sàigòn; Năm 1965-1967 Colby trở nên Giám-Đốc CIA tại vùng Viễn-Đông; Tại nước Indonesia Colby ủng hộ Phe Nhóm Quân-đội lật đổ Tổng-Thống Sukarno; CIA ước tính cuộc tắm máu nầy không khác gì người Đức Quốc-Xã tàn sát người Do-Thái trong thời kỳ Đệ-nhị Thế-chiến. Rồi thì trở lại Nam Việt-Nam, làm Giám-đốc Kế hoạch Phượng-Hoàng (Phoenix Program) Năm 1968-1971; Nơi đây ông đã thủ tiêu một số lớn Việt-Cộng nằm vùng, có nguồn tin ước lượng cho rằng đến 60,000 VC nằm vùng đã bị thảm sát, nhưng chính đương sự cho ra con số đáng tin cậy là 20,587 nhân mạng. Về phía Việt-Cộng thì cho rằng khoảng 40,000 VC hạ tầng cơ sở đã bị giết; Dường như Colby đi đến đâu đều gieo rắc chém giết tang-tóc cho đất nước mà ông đặt chân bước xuống.

Cho đến khi William Colby sửa lưng Bonesman đương kim Bộ trưởng Quốc phòng McNamara như sau:
“ông không có quyền nói xấu những người Việt đã đem xương máu chống Cộng Sản trong khi đại cường Mỹ đã phủi tay chỉ vì lỗi lầm của Mc Namara [Skull and Bones] Mục đích hết sức cao đẹp nhưng Hoa kỳ đã thua với Mc Namara và phần lớn là vì hắn!”

Sau câu nầy, George H W Bush (thủ lãnh triều đại-2) phải kêu Colby về Washington làm chức vị lớn hơn là Ðặc tránh CIA vùng Viển đông, rồi Giám đốc CIA nhưng không ngoài mục-đích cách ly Colby khỏi cuộc chiến VN như trong hình NSC, Lam Sơn 719 không có Colby mà chỉ có Richard Helms điều hành tại Washington còn tại Saigòn là Theodore Shackley tay chân của George H.W.Bush. Hai người thân tính nầy trực tiếp làm theo lệnh của Tham mưu trưởng Donald Rumsfeld trong khi George H W Bush [Ðại-đế giấu mặt của triều đại Skull and Bones-2] núp kín sau hậu trường chính trị vì hiểu được hậu quả cuộc chiến VN sẽ thảm khốc! Sau vụ tai-tiếng Watergate, Bush tìm mọi cách gây ảnh hưởng cản trở Quốc hội điều tra việc làm của Richard Helms, thủ phạm sang chế ra sự tai tiếng tìềm ẩn nầy.

Cuộc đời của Colby đã gây ra quá nhiều sóng gió và chết chóc cho nên cuối đời Ông không tránh khỏi tai-ương; Vào một ngày trong mùa Xuân năm 1996, Colby một mình đi xuống bờ sông nơi căn nhà nghỉ mát cuối tuần ở Rock Point, Maryland và phóng canoe trên giòng nước quen thuộc, nhưng có ai biết đâu, đây là lần xuất hiện cuối cùng của con người gây nhiều oan-nghiệt. Đến khi thân xác ông được tìm thấy thì muôn ngàn nghi vấn chung-quanh cái chết quái lạ của ông; Tang-lễ cho Vị cựu Giám-Đốc CIA được trọng thể thi hành theo nghi thức danh-dự của Quân-đội tại nghĩa trang Arlington. Sau nghi lễ riêng tư của gia đình và bạn bè. Một hũ đựng tro hỏa-táng của Colby được xe ngựa chuyển đi chậm chạm đến một nơi an nghỉ cuối cùng, giữa nhiều mộ đá hoa và hàng cây thông cao vi-vút. Tiểu-đội danh-dự tiễn đưa qua 21 phát súng chào vĩnh-biệt và lá cờ Hoa-Kỳ được gói trọn giao cho người quá phụ, Sally Shelton-Colby, ông hưởng thọ 76, mất tích 27/April trong khi rong ruổi trên giòng Sông Rock Point, Maryland. Xác Colby được tìm ra 8 ngày sau đó.

Sau đây những lời tường trình qua báo chí thời đó:

Cựu Giám-Đốc CIA thích mọi người thân đừng gọi ông là Mr, Colby mà nên gọi ông là Bill cho có vẻ thân mật; Theo những nguồn tin của hàng xóm; Vào ngày April 24, 1996 trước 4 ngày ông bị ngã và chìm sâu dưới nước trong lúc ông đang chạy thuyền về phía Nam của Maryland; Ngày hôm ấy người anh cả nhà nghề điệp viên Colby, hiện ra với vẽ mặt đầy trẻ-trung sáng chói so với tuổi đời đã 76, người ta mường tượng ra ngay một biệt kích nhảy dù với chuỗi dài hiên ngang trong ngành tình báo gián-điệp, xông pha sau lưng phòng tuyến Đức vào thời kỳ Đệ II thế chiến và vừa qua trong trận chiến Việt-Nam cùng với cuộc chiến tranh lạnh, ông đã tỏ ra hăng say quá độ, giữ mãi trong tâm-tưởng “Tổ-Quốc, Danh-dự, và Trách-nhiệm”.

Dù rằng bị chê trách thậm tệ trong chương trình Phượng-Hoàng ở VN, nhưng Ông vẫn giữ lập trường chống CS và giúp đỡ nhân dân Miền-Nam loại trừ cơ sở hạ tầng VC nằm vùng; Ông cho rằng đây là một thành công nhất… như nếu chúng ta có một tổ chức ám-sát như Mafia chẳng hạn lẩn lộn trong dân chúng, dĩ- nhiên chúng ta sẽ tìm ra ngay ai là bạn, ai là thù. Đó là nhiệm vụ cơ bản của tình báo CIA, xác định, phân loại ai Xanh, ai Đỏ hay là Xanh trộn với Đỏ bầm; Để rồi túm cổ, thủ tiêu, ám sát hay bắn chết dọc đường. Vì chúng ta ở trong thời buổi chiến tranh nơi đó; nơi đây ông đích thân điều hành, chỉ khác ở Âu-Châu là ông phải gián tiếp qua sự móc nối với Mafia; hay nói cách khác những hành động bạo hành kể trên là để giúp Miền-Nam bình định. Ông vẫn bảo-thủ chiến thuật ám sát, bắt cóc để cho người dân không còn sợ mối đe dọa khi cấn phải khuyến khích họ bảo vệ Làng-Ấp hơn là VC đi đến đâu là trốn chạy đi nơi khác, hoặc chính mắt nhìn thấy họ tấn công vô tội vạ vào Làng-Xã! “Chúng ta tạm thời đem họ ra vùng an-toàn, xong rồi lại đem họ vào trở về Làng-Xã cũ của họ; rồi bảo vệ, cho họ ít khí giới để tự vệ, xây dựng lại Làng-Xã, cầu đường hoặc đào những kinh dẫn thủy nhập điền hay bất cứ gì gì miễn họ cảm thấy sung-sướng và hạnh-phúc. Thế mới gọi là Ấp-Chiến-Lược chớ! (Chánh phủ Diệm đâu có lấy sắc máu nhưng vẫn thành công).

Có những nguyên cớ mà người dân vẫn nghi ngờ rằng CIA có dính líu trong vụ ám sát TT Kennedy và cũng theo nhiều nguồn tin có dẫn chứng, Woodward, phóng viên Washington Post, lần đầu gặp ‘Deep Throat’ vài giờ có nghĩa là với Colby, có nhiều nguồn tin dẫn chứng có nhiều cuộc họp mật dưới hầm của Parking. Vì thế sự mất tích của Colby đem đến nhiều huyền thoại mà người đời thích bàn luận; khi Colby bất chợt mất tích trên một phụ lưu Sông Potamac, tới những 9 ngày sau mới tìm được xác. Có điều hơi lạ là Colby bị cơn đau tim bất-thần nhưng không chịu ngã xuống ngay trong Canoe mà lại nhảy tũm ra ngoài sông để chết đuối. Vì thế một viễn tượng cho thấy rằng sự đánh giá của Woodward đã cho người đời một nghi vấn có giá trị, Colby là ‘Deep-Throat’!? Bà quả phụ Sally Shelton-Colby, một viên chức cao cấp trong cơ quan phát triển Quốc-Tế (International Development) cho rằng: “thật là hàm hồ cho chồng tôi là đầu mối chính trong vụ Watergate…” chồng tôi không phải là ‘Deep Troat’ Anh không bao giờ là như vậy!”. Xung quanh cái chết của Colby mà cũng có nhiều nguồn tin trái ngược (có một điều chúng ta nên ghi nhận trong chiến tranh VN, Colby không ưa việc làm điệp-viên OSS 19 Conein, có nghĩa Conein là người của Geoge H W Bush).

-Nguồn tin thứ 1: Vào thứ hai, May/6, xác Colby được tìm thấy chỉ chưa đầy 20 yards từ chỗ phát hiện chiếc canoe của ông ở vào một vùng mà tìm kiếm qua lại nhiều lần bằng Trực-thăng và các Toán sục sạo ở dưới đất. Điều đáng ghi nhận là xác chết của Ông không có mang phao; nhưng theo lời Bà vợ thì Colby luôn-luôn mang phao khi xuống nước. Một người bình thường cũng phải đặt ra nghi vấn.
-Cuộc giải phẩu để khám nghiệm ngày 11/May cho thấy rằng: Colby bị chết đuối vì ngạt thở, dường như bị ngã xuống nước khi cơn stroke bộc phát. Khám nghiệm y khoa cho biết ngày thứ Friday là như vậy.
-Xác Colby được tìm thấy ngày Monday, sau 8 ngày tìm kiếm gồm trực-thăng, thợ-lặn, chó săn, trang cụ Sonar, Colby mất tích ngày 27/April trong khi vui chơi trên canoe một mình trên giòng Sông thuộc hướng Nam của Maryland, khi phát hiện ra xác của Colby trong vị thế mặt úp xuống trên một vùng đầm lầy, cạnh bờ Sông. Phẫu thuật khám nghiệm cho thấy, Colby bị một cơn bạo phát sơ cứng mạch máu (hardening of the arteries), Trưởng y khoa John Smialek nói như vậy.
-Cái chết đột biến và bất ngờ không bình thường, bởi vì Colby đã bị stroke trước khi rơi xuống sông (tại sao không rơi trong lòng canoe mà phải chòi ra ngoài để rơi xuống sông?). Cuộc khám nghiệm đi đến kết luận: chết đuối và bị đông máu, đó là nguyên nhân cái chết của Ông. Lời kết giải của Jeannette A. Duerr, phát ngôn viên của Bộ Y-Tế và vệ-sinh của Maryland (cũng không có gì đặc biệt và mới mẻ).
-Phẫu thuật khám nghiệm cho thấy, Colby đã chết sau khi đã ăn-uống với nồng độ rượu 0.07 phần trăm của rượu (Wine) Người khám nghiệm cho biết: không tìm thấy gì gọi là Drug trong cơ phận của Colby.

Người xưa thường nói: “ác lai ác báo” Colby đã gieo rắc biết bao cảnh chết “bí mật như vậy” thì bây giờ đến phiên Colby phải lãnh. "Nếu phải là nghiệp-quả thì ăn cháo vẫn bị gãy răng!"

TRƯƠNG VĂN VINH

vinhtruong
02-21-2013, 07:42 PM
Có một trường phái cho rằng: Nếu ông Hồ mê say chế độ dân chủ kiểu Mỹ và của Pháp thật lòng để trích dẫn ra, ngay khi mở đầu Tuyên ngôn Độc lập 2/9/1945 , hai bản Tuyên ngôn lịch sử của Mỹ và của Pháp, thì trong đúng 24 năm làm chủ tịch đảng và chủ tịch nước, ông đã có dịp làm bao nhiêu việc ích quốc lợi dân theo hướng dân chủ và cộng hòa! Ngược lại, ông thực hiện chuyên chính vô sản, chuyên chính độc đảng, Đảng Dân chủ và Đảng Xã hội do ông lập ra chỉ làm trang sức cho đảng CS; Việc đánh giá ông HCM là rất cần thiết, không nên e ngại, tránh né. Có thể đi cả vào đời tư lắm bi kịch, nhưng cái chính là đường lối chính trị, mô hình xây dựng đất nước dân chủ bình đẳng và phồn vinh cho mọi người chung hưởng. Ông Hồ đã bỏ lỡ thời cơ ngàn năm một thủa ... Tôi xin được tạm giải nghĩa theo ý kiến riêng của tôi trên bình diện nước Việt Nam là một nước nhược tiểu (phải thành thật chấp nhận thực tế đừng quá vì tự ái dân tộc) như dưới đây:

Tôi có nghiên cứu rất nhiều về ông Hồ Chí Minh với cuộc chiến tranh Việt Nam và có những nhận định khác, ông HCM là người có lập trường không vững vàng vì ít học thiếu hiểu biết nên dễ bị lung lay, thêm vào đó không nghe lời Mỹ như cụ Ngô Đình Diệm, là khuấy động lại chiến tranh kỳ-2 mà lại cả gan rút 100.000 quân về bắc, rồi lại có tham vọng được làm tổng thống nước VNCH 1956, đầu tiên do Mỹ đỡ đầu theo kiểu TT Ramon Magsaysay, Philippines. Thế nên, Trục ma quỷ KGB/CIA cách ly nhốt HCM vào 4 bức tường đạo đức "cha già dân tộc" và giao cho tam đầu chế Lê-Đức-Thọ, Lê-Duẩn, và Mai-Chí-Thọ lảnh đạo kể từ ngày đánh dấu thành lập đường 559 mà tôi cho rằng tháng 5, 1959 là đánh dấu ngày khai mở xa-lộ Harriman. Hiến pháp tự biên tự diễn của trùm Mafia Lê-Đức-Thọ tự 6-Búa xoá bỏ hoàn toàn Tuyên ngôn Độc lập 2/9/45 đến nổi cụ Tôn Đức Thắng phải than: "Đ.M tao mà cũng sợ thằng 6-Búa".

Nên khi người Mỹ đưa ông từ mật khu Patpó về Hà Nội làm lễ độc lập thì ông đọc tuyên ngôn độc lập theo kiểu cộng hòa, nhưng khi người Mỹ quay lưng thì ông lại theo chủ thuyết của những người cộng sản? Lý do nghịch lý nào ...??? Tại vì Harriman thủ lãnh Skull and Bones muốn khuấy động lại chiến tranh, nên ra lịnh TT Truman lờ đi 8 bức thư tha thiết thỉnh cầu Mỹ bảo vệ nền độc lập cho VN giống y chang như Philippines, nhưng ngược lại người nắm chính sách Mỹ là Averell Harriman cho chỉ thị CIA là Hồ Chi Minh chỉ là "unexpected ally" và phải đẩy HCM đi về phía Cộng Sản để Harriman thực hiện cảnh nghèo đói tại Á Châu, bằng "Surrogate-War" đổi vùng chém giết từ Trung Âu qua Á-Châu bằng cách tạo ra cuộc chiến Triều Tiên và Việt Nam. Theo như sách lược Harriman cùng bàn bạc với Stalin: sau khi túm được một số bác học Đức, Mỹ và Nga cần ưu tiên cho quốc phòng, lấy bầu trời Triều Tiên để trắc nghiệm vũ khí thế hệ Jet Engine (Mig-15/F-84) và qua kinh tế tại Việt Nam Jet Egine máy bay hành khách (Mỹ cần 3 triệu air-tickets để bảo đảm kỹ nghệ đồ sộ nầy không bị Bankruptcy trong thời buổi sơ khai là G.I passengers, ngoài ra jet Engine cho 5.000 trực thăng Huey, và cùng Liên Xô xả rác một số lớn vũ khí lỗi-thời còn tồn kho quá nhiều sau thế chiến-2. Tôi nghĩ giải nghĩa tóm gọn như vậy chắc quí bạn dễ hiểu hơn? Ngoài ra theo chiến lược Hoa Kỳ phải tập cho phi công chiến đấu BV có cơ hội không chiến để sau nầy đối chọi với TQ, nên không cho KQVN có khu trục với tầm hoạt động xa mà chỉ là loại huấn luyện nhu T-6, T-28, T-37, T-38, vì bởi họ sẽ bỏ Bom tất cả các runways thì làm sao phi công chiến đấu BV có cơ hội cất cánh bay lên thực tập không chiến (dog fight) với F-4 Panthom của Mỹ? và đồng thời cùng Liên Xô trắc nghiệm vũ khí hoả tiễn phòng không và chống phòng không.

Nói thẳng ra... ÔNG HỒ CHÍ MINH ĐÃ BỊ CÁC THẾ LỰC NƯỚC LỚN LỢI DỤNG, các nước lớn đã dàn dựng cuộc chiến tranh VN để giải quyết những vấn đề tồn tại sau thế chiến 2, trong đó có vấn đề Đông Âu, và vì những lợi ích toàn cầu của họ. Đường mòn Hồ Chí Minh được xây dựng bằng phần lớn cơ giới của hãng xe Ford và các máy ủi D-4 của Mỹ và Liên Xô, do công binh Cuba giúp khai mở đường. Trong chiến tranh người Mỹ không thực tâm muốn cắt hẳn con đường nầy, cho nên tôi đặt tên thủ phạm là xa lộ Harriman có ống dẫn dầu của Liên Xô thiết kế chạy song song với nó, và còn nhiều chuyện nhạy cảm khác nữa nếu đọc 2 tuyển tập "The New Legion" thì sẽ biết rõ từng chi tiết, cho nên National Military Analysis mới nói: "Chúng ta tất cả cần lắng nghe khi ông TRƯƠNG nói ... http://militaryanalysis.blogspot.com...nh-truong.html" Ông HCM có thể đã biết nhưng... đã "phóng lao thì phải theo lao" thôi.! Vì không còn con đường nào khác phải rơi vào cái thòng lọng CS mỗi phút một xiết chặt theo như mưu đồ của thủ lãnh Skull and Bones. Đáng buồn là hàng triệu người VN đã chết, hệ quả và hệ lụy của chiến tranh VN đến ngày hôm nay vẫn còn tiếp tục phải giải quyết.. Lãnh đạo một đất nước phải đủ trình độ để có tầm nhìn đúng.. là vậy... đúng ở đây là một nước nhược tiểu nên bị ngoại bang dày xéo... không ai có quyền nói ra tài khôn và tài lãnh đảo giỏi! Một đất nước cốt nhục tương tàn, chém giết nhau tận tuyệt, thề không đội trời chung mà khi lật ngửa 2 đối địch để nhìn mặt thì đều cùng là người Việt Nam, giết nhau bằng khí giới không phải mình làm ra? Nhưng khi tác giả viết tác phẩm đặt tên là "Lê Dương Mới" thì tự ái quốc gia dồn-dập nổi lên cuồn cuộn không dám nhìn thẳng vào sự thật quá phũ phàng!!!

tieuchuy
02-22-2013, 01:32 AM
Mời quý vị nghe lại một đoạn hồi ký của cố TT Nixon (http://hoiquanphidung.com/showthread.php?8012-Hồi-Ký-Richard-Nixon) viết về cuộc chiến VN ( người lãnh đạo và thực hiện chánh sách của Mỹ tại ĐNA thì không thể vỏ đoán). Trong phần nầy là những điểm:

- Cuộc chiến bí mật tại Lào, những hạn chế của Mỹ khi tham chiến tại Lào trong mục tiêu hủy diệt đường mòn HCM (vì Mỹ xài luật quốc tế qua Hiệp Định Geneve về Lào trong khi vc xài luật rừng).
- Nhận xét của TT Nixon về ông HCM và những hiểu biết mập mờ của nhiều người về vai trò của toán tình báo Mỹ OSS trước và trong ngày 2.9.1945.
- Nhận xét của ông Nixon về TT Ngô Đình Diệm thời Đệ Nhất Cộng Hòa.


Hồi ký Nixon (Phần 2)

http://hoiquanphidung.com/truyendoc/HoiKyNixon2.mp3

hieunguyen11
02-22-2013, 02:03 AM
http://www.youtube.com/watch?v=CXcVPztLiOE&list=PL453AC1F23567C6D8

TAM73F
02-22-2013, 04:50 AM
Chân dung '' bên thắng cuộc''

Cuốn Bên Thắng Cuộc của Huy Đức, như nhan đề cuốn sách thể hiện, tập trung vào phía những người thắng trận sau năm 1975; ở phía thắng trận ấy, Huy Đức tập trung vào những người lãnh đạo, từ Lê Duẩn, Võ Nguyên Giáp, Lê Đức Thọ đến Đỗ Mười, Nguyễn Văn Linh, Võ Văn Kiệt, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh và Nguyễn Tấn Dũng. Vậy bức chân dung của họ được Huy Đức mô tả ra sao?

Có thể tóm tắt sự mô tả của Huy Đức vào năm điểm chính: Một, ít học; hai, giáo điều, ba, độc tài; bốn, cá nhân chủ nghĩa; và năm, làm kiềm hãm thay vì phát triển đất nước.

Thứ nhất, ít học. Lê Duẩn, người làm Tổng Bí thư lâu nhất Việt Nam, từ 1960 đến 1986, tức 26 năm, “chỉ học hết lớp bốn rồi đi làm nhân viên hỏa xa” (tập Giải Phóng, GP, tr. 112). Nguyễn Văn Linh lúc nhỏ được học trường Bonnal, trường trung học đầu tiên do Pháp mở ở Hải Phòng, nhưng đến năm 15 tuổi đã bị bắt vì tội rải truyền đơn chống Pháp và bị đày đi Côn Đảo (tập Quyền bính, QB, tr. 46). Võ Văn Kiệt lúc nhỏ, nhà nghèo, theo cha nuôi “giữ ghe hoặc mót lúa”, đến năm 8 tuổi mới đi học được vài năm. “Những lớp học ở làng không đưa lại cho Chín Hòa [tên Võ Văn Kiệt lúc nhỏ] bằng cấp nhưng đã giúp cậu đọc thông viết thạo” (QB, tr. 47). Đỗ Mười, theo tiểu sử chính thức, “Xuất thân từ một gia đình nông dân, bản thân là thợ sơn”, nhưng khi lên làm Tổng Bí thư, ông lại muốn trở thành nhà lý luận. Không đủ sức, ông phải dựa vào các trợ lý như Đào Duy Tùng và Nguyễn Đức Bình, những người bị chê là “chim ri, chim sẻ”. Phan Văn Khải nhận xét về Đỗ Mười: “Ông cũng không được học hành căn bản để hiểu các vấn đề một cách có hệ thống” (QB, tr. 102). Lê Đức Anh học tiểu học ở Huế; năm 11 tuổi ra Vinh học tiếp nhưng chỉ được một vài năm. Huy Đức viết: “Học vấn của ông Lê Đức Anh ở mức đọc thông viết thạo” (QB, tr. 103). Phan Văn Khải có bằng cấp cao hơn hẳn những người kia, nhưng thực chất của những mảnh bằng xã hội chủ nghĩa ấy ra sao thì lại rất đáng ngờ. Lúc nhỏ, ông học hết tiểu học thì nghỉ. Đến năm 1956, tập kết ra Bắc, ông mới vào học trường Bổ túc Công Nông Trung ương. Bắt đầu vào lớp 5. Ba năm sau, ông học xong… Trung học. Sau đó, ông học tiếng Nga và được sang Nga du học, đến năm 1965 thì tốt nghiệp ngành Kinh tế Kế hoạch và về nước (QB, tr. 144-5). Còn Nguyễn Tấn Dũng thì “biết chữ chủ yếu nhờ các lớp bổ túc ở trong rừng do địa phương quân tổ chức. Sau đó, ông Dũng được đưa đi cứu thương rồi làm y tá cho Tỉnh đội” (QB, tr. 150). Nông Đức Mạnh thì học ở Liên Xô về Lâm Nghiệp nhưng về trí thức và trí tuệ thì bị chê bai thậm tệ. Huy Đức viết:

“Tại kỳ họp thứ tư của Quốc hội khóa IX, tháng 7-1994, trong giờ giải lao, phóng viên Huỳnh Ngọc Chênh của báo Thanh Niên phỏng vấn: ‘Thưa, Chủ tịch có phải con của Bác Hồ?’ Ông Nông Đức Mạnh lúng túng mấy giây rồi trả lời: ‘Người Việt Nam ta ai cũng là con cháu Bác Hồ cả.’ Cho dù sau đó, ông Mạnh rất tức giận nhưng đấy là câu trả thông minh nhất trong suốt cuộc đời làm chính trị của ông. Từ đó cho đến khi làm tổng bí thư, ông Mạnh trở thành một người lúc nào cũng ‘mày râu nhẵn nhụi, áo quần bảnh bao’ nhưng ăn nói nhạt nhẽo và có rất ít quyền lực. Ông xuất hiện trên truyền hình ở nhiều địa phương khác nhau với gần như chỉ có một câu nói: ‘Các đồng chí phải tìm ra thế mạnh của địa phương là nên trồng cây gì và nuôi con gì.’ Người lập hồ sơ để đưa ông Mạnh vào Trung ương, ông Nguyễn Đình Hương, nhận xét: ‘Tôi cảm thấy rất xấu hổ vì Đảng ta có một tổng bí thư như vậy, Nông Đức Mạnh chỉ có trình độ ở tầm cán bộ cấp huyện.’’ (QB, tr. 154).

Thủ tướng Phan Văn Khải cũng đồng ý như vậy. Huy Đức kể: “Về sau, ông Phan Văn Khải cũng đã nuối tiếc khi ủng hộ ông Nông Đức Mạnh làm tổng bí thư. Ông Khải nói: ‘Ông Mạnh trình độ yếu lại thiếu bản lĩnh nên gần như không có tác dụng gì. Khi ông Lê Khả Phiêu làm tổng bí thư, nếu điều gì đã thống nhất với tôi thì cho dù ra Bộ Chính trị có ý kiến khác ông vẫn bảo vệ nhưng ông Mạnh thì không. Gật gù với
nhau nhưng khi thảo luận thấy có vài ý kiến hơi khác là ông im lặng.’” (QB, tr. 154)

Thứ hai, giáo điều. Giáo điều chủ yếu vì ít học. Giới lãnh đạo Việt Nam thường xem bộ Tư Bản của Karl Marx như là Kinh Thánh, nhưng theo các trợ lý của họ, hầu như không có ai đọc hết bộ sách đồ sộ ấy. Hầu hết đều chỉ nghe lõm bõm lúc họ bị ở tù, trước năm 1945. Sau đó, khi lên nắm quyền, họ nghe lại từ những người giúp việc. Không đọc, không hiểu, nhưng mang tâm lý sùng kính, nên họ rất sợ. Huy Đức kể: “[T]heo ông Đậu Ngọc Xuân: ‘Bộ Tư Bản mênh mông, gần như không lãnh đạo nào đọc hết, nên nếu lấy Tư Bản ra mà dọa thì một anh giúp việc có thể điều khiển được một ủy viên Bộ Chính trị”. Ông Đậu Ngọc Xuân kể: “Mấy anh giúp việc ông Trường Chinh (trong thập niên 1960) là rất hay trích dẫn Marx-Lenin. Cái câu “sản xuất nhỏ hàng ngày, hàng giờ đẻ ra chủ nghĩa tư bản” làm cụ Trường Chinh rất sợ”. (GP, tr. 112)

Huy Đức trích lời của Đống Ngạc, trợ lý của Lê Duẩn kể: “Một lần đi Hungary, thấy nông dân được canh tác tới năm mươi hecta ruộng, anh Ba rất thích nhưng khi trao đổi với một số nhà kinh tế, họ nói: ‘Làm như thế lâu [lên chủ nghĩa xã hội] lắm anh ạ’, anh Ba lại thôi”. Anh lại trích lời một trợ lý khác, Trần Phương: “Theo ông Trần Phương thì nhiều lần, ông Lê Duẩn bàn với ông nghiên cứu áp dụng mô hình Bắc Triều Tiên nhưng khi ông Trần Phương nói rằng miền Bắc Việt Nam chưa đủ điều kiện làm như vậy thì “anh Ba im lặng”. Anh cũng dẫn ý kiến của Nguyễn Đức Bình: “Bài phát biểu trước Hội nghị Trung ương 24, ngày 13-8-1975, cho thấy mâu thuẫn khá rõ giữa một Lê Duẩn sắc sảo nhìn thấy vấn đề trong cuộc sống và một Lê Duẩn chưa có đủ lý luận để giải thích kinh tế thị trường. Trình độ của một nhà lãnh đạo có thể được khắc phục nếu như quy trình hình thành chính sách của Đảng cho phép tranh luận thay vì chỉ trông cậy vào sự anh minh lãnh tụ”. (GP, tr. 116).

Sau khi dẫn lời Đậu Ngọc Xuân “phải sáng tạo lắm mới thoát ra khỏi sự giáo điều” Huy Đức bình luận: “Mà muốn sáng tạo thì cũng phải dựa trên khả năng tư duy của những con người cụ thể. Lê Duẩn vào thời điểm ấy cho dù vẫn cháy bỏng những
khát khao cũng không tránh khỏi những hạn chế về học vấn và sức khỏe.” (GP, tr. 121)

Giới lãnh đạo dựa vào các chuyên viên nhưng các chuyên viên thì, theo lời thú nhận của Trần Phương: “Cho đến trước khi Liên Xô sụp đổ, đầu óc của chúng tôi vẫn bị cầm tù trong sự giáo điều của chủ nghĩa Marx” (GP, tr. 112). Thành phần lãnh đạo phía dưới càng giáo điều hơn nữa. Trước nạn khan hiếm lương thực ở Sài Gòn vào cuối thập niên 1970, Võ Văn Kiệt định “xé rào” xuống các tỉnh miền Tây mua lương thực. Ông bàn với Bảy Máy, bộ trưởng Bộ Lương thực. Bảy Máy đáp: “Tôi chỉ biết nghe ý kiến chính thống, chớ không nghe ý kiến ai cả.” (GP, tr. 127)

Thứ ba, ít học và giáo điều như giới lãnh đạo lại rất độc tài. Thật ra, chuyện này ai cũng biết. Trong Bên Thắng Cuộc, có vô số chuyện như thế. Xin trích một đoạn về Lê Duẩn:

“Từ đầu thập niên 1970, bệnh tiền liệt tuyến đã khiến cho Lê Duẩn không có một đêm nào ngủ yên và không còn khả năng lắng nghe. Ông Nguyễn Văn Trân nhận xét: ‘Anh Lê Duẩn có thói quen hay cắt lời người khác. Trong các cuộc họp Bộ Chính trị, họp Ban Bí thư có khi anh nói gần suốt cả buổi, không mấy ai còn thời giờ nói ý của mình.’ Đại tướng Võ Nguyên Giáp viết: ‘Anh Ba là một con người giàu tình cảm cách mạng, có khi sôi nổi. Do đó, một mặt thì dễ gần gũi với cán bộ, quần chúng mặt khác lại có những phản ứng quá mức đối với những ý kiến khác mình. Điều đó đã hạn chế không khí dân chủ trong nội bộ, nhất là về những năm cuối đời.’ Lê Duẩn từng nhắc nhở thuộc cấp tránh hiện tượng ‘đảng là của tôi, nhà nước là của tôi, của một người.’ Nhưng ông đã không nhận thấy chính mô hình chính trị mà ông đặt ra đã mắc phải những gì mà ông cảnh báo: từ chỗ còn ‘có cái phải thuyết phục, có cái phải bắt buộc’ đến chỗ đối với những ý kiến khác, chỉ còn chuyên chính. Năm 1976, Bí thư Thứ nhất Lê Duẩn tuyên bố: ‘Chế độ ta là chuyên chính vô sản. Chuyên chính trước hết là đường lối của giai cấp vô sản… Đường lối đó là khoa học nhất, là đúng quy luật, là bắt buộc. Đường lối đó không hề nhân nhượng với ai, chia sẻ với ai và không hợp tác với ai… Đường lối đó là đường lối của giai cấp công nhân, không ai được chống lại. Ai chống lại những cái đó thì bắt’.” (GP, tr. 121-2)

Thứ tư, tinh thần cá nhân chủ nghĩa. Giới lãnh đạo Việt Nam hay nói đến chuyện tập thể và chống chủ nghĩa cá nhân, hay kêu gọi đoàn kết và phê phán sự chia rẽ. Tuy nhiên, trên thực tế, như những lời tiết lộ của những người gần gũi với họ nhất, hầu như ai cũng chỉ biết mình và dùng mọi thủ đoạn để tranh giành quyền lực và quyền lợi cho mình. Lê Duẩn và Lê Đức Thọ lúc nào cũng tìm cách hãm hại Võ Nguyên Giáp, một người có nhiều hào quang và uy tín hơn họ. Ngay chính Lê Duẩn và Lê Đức Thọ vốn được xem như một cặp bài trùng, về sau, lại rất ghét nhau. Mặc dù Lê Đức Thọ vẫn là ủy viên Bộ chính trị, nhưng Lê Duẩn vẫn cứ đuổi ra khỏi phòng họp. (GP, tr. 148) Lê Đức Anh thì chỉ muốn nâng đỡ các tướng lãnh thân cận dưới trướng của mình và tìm mọi cách ngăn chận người khác. Nguyễn Văn Linh và Võ Văn Kiệt từng làm việc với nhau cả hàng chục năm nhưng vẫn không ưa nhau. Nguyễn Văn Linh đi đâu cũng nói xấu Võ Văn Kiệt và tìm cách để ngăn cản con đường lên chức Tổng bí thư của Võ Văn Kiệt. Đỗ Mười và Tố Hữu không thích Võ Văn Kiệt. Và bây giờ, theo dõi báo chí trong nước, chúng ta đều biết Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang đều không ưa Nguyễn Tấn Dũng.

Trong Bên Thắng Cuộc, có khá nhiều chi tiết liên quan đến tinh thần cá nhân chủ nghĩa và sự chia rẽ ấy. Lúc còn sống, nhận thấy điều đó, Hồ Chí Minh tổ chức bữa ăn tối hàng tuần tại Phủ chủ tịch để mọi người có thể nói chuyện với nhau. Nhưng theo lời Hoàng Tùng, “ăn thì họ vẫn tới ăn nhưng có khi vẫn không ai nhìn nhau cả. Có bữa ông Lê Duẩn nói ‘Tôi về nhà làm việc với lái xe, bảo vệ đây’. […] Cụ Hồ cũng rất buồn, có dịp 19-5, Cụ bỏ lên Ba Vì, Bộ Chính trị kéo lên theo, Cụ bảo: ‘Các chú lên làm gì?’. Mọi người nói: ‘Lên chúc thọ Bác!’. Cụ Hồ mắng: ‘Thọ thì có gì mà chúc, điều quan trọng là các chú phải từ bỏ chủ nghĩa cá nhân đi, các chú phải đoàn kết, có đoàn kết mới thống nhất Bắc-Nam được. Các chú mắc bệnh cá nhân chủ nghĩa, chú Lê Duẩn cũng cá nhân chủ nghĩa’. Năm 1967, Cụ Hồ bảo tôi và Tố Hữu thảo bài nói chuyện ‘Nâng cao đạo đức cách mạng, chống chủ nghĩa cá nhân’, tôi viết chủ nghĩa cá nhân chung chung, Cụ bảo: ‘Vấn đề là ở cấp trung ương chứ không phải ở cơ sở ’. ”(GP, tr. 120-1)

Các cuộc tranh giành quyền lực trong nội bộ đảng có khi đẫm đầy máu. Trong cuộc chuẩn bị đại hội đảng năm 1986, Lê Đức Thọ muốn tiến cử Lê Đức Anh hơn là Lê Trọng Tấn, lúc ấy được xem là có uy tín nhất trong quân đội sau khi Đại tướng Hoàng Văn Thái đột ngột từ trần. Ngày 5/12/1986, Lê Trọng Tấn đến số 6 Nguyễn Cảnh Chân gặp Lê Đức Thọ. Vừa về đến nhà, theo lời kể của Huy Đức,

“Tướng Tấn gục xuống bàn. Bà Lê Thị Minh Sơn, phu nhân Đại tướng Lê Trọng Tấn từ nhà dưới chạy lên. Tướng Giáp từ 30 Hoàng Diệu, chạy đến đầu tiên. Người thứ hai là Tướng Đinh Đức Thiện. Trong khi Tướng Giáp cắn chặt răng, đau đớn, Tướng Đinh Đức Thiện, em ruột Lê Đức Thọ kêu lên: “Tấn ơi, đứa nào hại mày?”. […] Ngay lập tức, ông được đưa ra khỏi nhà. Đến đêm, gia đình được thông báo là ông đã mất. Mãi tới sau ngày 7/12/1986, ngày tang lễ của ông, các báo mới đăng thông cáo của Ban Chấp hành Trung ương: “Đại tướng Lê Trọng Tấn từ trần hồi 18 giờ 50 phút ngày 5-12-1986, thọ bảy mươi hai tuổi, sau một cơn đau cấp tính vì đồng chí đã mắc bệnh tim mạch nặng từ lâu”. Hiếm có một cáo phó nào lại phải “vòng vo” như vậy về nguyên nhân của một cái chết và điều này càng làm tăng thêm hoài nghi. Khi Tướng Lê Trọng Tấn mất, Lê Đức Thọ vừa là người phụ trách công tác tổ chức, vừa phụ trách Ban Bảo vệ Sức khỏe Trung ương, cơ quan quyết định tới từng viên thuốc của các nhà lãnh đạo. Cái chết của Đại tướng Lê Trọng Tấn ngay bên thềm Đại hội Đảng, cũng như cái chết trước đó của Đại tướng Hoàng Văn Thái, rất có thể chỉ là do tuổi tác và bệnh tật như “thông cáo của Ban Chấp hành Trung ương”, nhưng lịch sử phi chính thống đã xếp những cái chết này vào hàng “nghi án”. Hơn một tháng sau cái chết của Tướng Lê Trọng Tấn, ngày 20/1/1987, trong một chuyến đi săn, khi ông Đinh Đức Thiện lấy khẩu súng từ trong xe ra thì đạn nổ, viên đạn xuyên từ cằm lên đỉnh đầu, đục thủng trần xe. Vị tướng đã xông pha biết bao chiến trường ấy cuối cùng đã chết vì “súng bị cướp cò”. (GP, tr. 151)

Cuối cùng, thứ năm, là sự bất lực. Theo Đỗ Phượng, tổng giám đốc Thông tấn xã Việt Nam: “Không ít lần tôi báo cáo thông tin với đồng chí Tổng bí thư, nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên tôi thấy anh Ba ngồi yên, nghe mà như không nghe, không hỏi lại mà cũng không ngắt lời.” Khi ông Đỗ Phượng nói “muốn được nghe ý kiến của anh”, ông Lê Duẩn đứng dậy, nói bằng một giọng nhẹ nhàng mà ông Đỗ Phượng nói là ông chưa từng nghe bao giờ: “Thế anh bảo Trung ương phải làm gì đây, tôi phải làm gì đây! Các đồng chí lãnh đạo có trách nhiệm bên Đảng và bên chính phủ đều có mặt tại chỗ. Khó khăn thì phải tìm cách tháo gỡ, ngồi mà kêu cực trông chờ ai cứu mình”. (GP, tr. 127)

Giới lãnh đạo Việt Nam thường kể công: nhờ sự lãnh đạo sang suốt của họ mà đất nước ngày một giàu mạnh và nhân dân ngày một no ấm. Cuốn Bên Thắng Cuộc củng cố một sự thật mà ai cũng biết: Tất cả những tai hoạ mà nhân dân phải gánh chịu từ năm 1975 đều đến từ đảng: từ việc đánh tư sản, mở các trại cải tạo, quốc hữu hoá các cơ sở sản xuất và doanh nghiệp, hợp tác hoá nông nghiệp, ngăn sông cấm chợ, kỳ thị trí thức miền Nam, chính sách giá - lương- tiền, v.v.. Đảng chỉ làm được hai việc chính: một, vì trung thành với mô hình xã hội chủ nghĩa ở Liên Xô và Trung Quốc, đưa ra những chính sách sai; và hai, cũng vì lý do trên, tìm mọi cách để bảo vệ và kéo dài những cái sai ấy. Những đóng góp lớn nhất nhằm thoát khỏi tình trạng đói khổ đều là những quyết định “xé rào”, đi ngược lại chính sách của đảng. Đến giữa thập niên 1980, khi đưa ra chính sách đổi mới, đảng chỉ hợp thức hoá các hành động xé rào ấy. Như vậy, công thuộc về ai? Và tội thuộc về ai?

Huy Đức kể:

“Xuống Viso, ông Võ Văn Kiệt nói: ‘Không có cuộc chiến tranh nào kết thúc mà bên chiến thắng tiếp quản được một thành phố nguyên vẹn hoàn toàn như Sài Gòn. Những cái khó, ách tắc còn lại chỉ là tự mình gây ra, tự mình trói mình. Chúng ta phải tháo gỡ, tháo không được thì phải chòi đạp.’ Giám đốc Viso, ông Nguyễn Quang Lộc, nói với ông Kiệt: ‘Ta phải học cách làm của tư bản thôi’.” (GP, tr. 130)

Võ Văn Kiệt chưa dám học cách làm của tư bản, ông - cũng như Nguyễn Văn Linh, người làm Bí thư Thành uỷ kế tiếp ông - đã bị phê phán kịch liệt từ Trung ương. Ngày 10/8/1982, trên chuyến bay từ Hà Nội vào Sài Gòn, Tố Hữu nói: “Chưa tới Tân Sơn Nhất đã ngửi thấy mùi Nam Tư.”

Đối với giới lãnh đạo, cái “mùi Nam Tư” ấy còn đáng sợ hơn là cái sự đói khổ của dân chúng và sự lạc hậu của đất nước.

Năm đặc điểm nêu trên đã đủ cho bức phác hoạ chân dung giới lãnh đạo “bên thắng cuộc” chưa? Chắc chắn là chưa. Có ít nhất một khía cạnh khác chưa được đề cập: tham nhũng. Có lẽ Huy Đức không thiếu tài liệu. Anh muốn dành nó cho một cuốn sách khác chăng?

Hy vọng vậy.


Nguyễn Hưng Quốc



***

Chú thích:

Số trang trong phần chú thích ghi theo bản “Smashworlds Edition” của Bên Thắng Cuộc.

vinhtruong
02-22-2013, 07:10 PM
Hai bên đều thua cuộc một cách thảm hại, nhục-nhã... làm gì có bên thắng cuộc? ngày nay đã đến thời điểm (decent interval) người Mỹ cần giải mật (open vaught) lột trần truồng cuộc chiến Việt Nam, mới có cảnh cho TDY nhà báo Huy Đức học tập tại Harvard- university.

Người Mỹ cho rằng "Vietnam War" vì cuộc chiến xảy ra trên phần đất Việt Nam. Người Hà Nội cho rằng "America War" vì cuộc chiến do người Mỹ đem qua, còn thế hệ người Mỹ gốc Việt cho rằng "Hanoi War" vì Hà Nội lén lút đem quân cưỡng chiếm miền nam. Thế ai đúng ai trật? Nói một cách rộng rãi theo tầm nhìn quốc tế thì Secret Society cho rằng "A Social Scientists War" có tính cách cuộc chiến nằm trong một màn kịch của vở tuồng Eurasian trong cuộc chiến tranh lạnh (Cold War) mà tác giả kiêm đạo-diễn là kiến trúc sư William Averell Harriman (xem 2 tác phẩm The New Legion sẽ rõ ràng hơn hay click "skull and bones by vinh truong")

Cái thế lực Skull and Bones ghê-gớm nầy có thể đảo lộn cả chân lý để hoàn thành mục tiêu hoàn vũ thì chuyện bóp méo lịch sử cả thế giới họ vẩn thừa khả năng làm đảo lộn như chuyện "Điểm Nóng Biển Đông" khi CIA xúi bên quân đội TQ làm biển đông nổi sóng thì Tập Cận Bình làm bộ biến dạng, lập lại cuộc chiến VN, CIA điều khiển cà 3 bên tham chiến, như khi muốn thả agent CIA đội lốt nhà báo vào Cục R bị bắt thì bấm Phạm Xuân Ẩn cho lịnh MTGPMN thả ra ngay mà còn có tặng phẩm "dép râu cho người Mỹ tiến bộ". Khi cần thả cán bộ MTGPMN hay vợ Cao Đăng Chiếm thì đại sứ Bunker ra lịnh tướng Loan thả là xong (CIA dẫn bà qua Cambodia vào toà đại sứ VC, nhưng bà tẻ vào chiến khu Dương Minh Châu để gặp ông xã thì cũng okay thôi; khi chính quyền Mỹ toan tính giải thoát tù binh Sơn Tây thì trung úy phản chiến John F Kerry, gọi là lấy điểm báo cho KGB ra lịnh Hà Nội di tản ra khỏi vùng ngay vì sắp có cơn bão lụt dữ-dội lắm, ngoài ra còn giao phóng đồ hành quân năm tới 1971, Lam Sơn 719 cho tướng Giáp đào hầm xung quanh các CCHL như chúng ta đã thấy hình ảnh hầm chìm, hầm nổi bên Cánh Thép, Mục Lam Sơn 719.

Người Việt thôi bàn luận làm gì về chuyện "Bên Thắng Cuộc" cho phí thì giờ, toàn là nói chuyện trên ngọn cỏ dại với thỉnh thoảng vài ngọn gió chướng thoáng qua! Một lần nữa người viết khuyên nên click: [ skull and bones by vinh truong ] xem đỡ nhứt đầu hơn mà lại thích thú nữa.

TRƯƠNG VĂN VINH

vinhtruong
03-01-2013, 04:25 AM
- Ngày xưa giúp Hà Nội chiếm Saigon trong chiến dịch rã ngũ QLVNCH bằng những tin tức gây hoang mang ..."những nơi quân BV chưa tới thì đã tuyên bố thành phố đã rơi vào tay Cộng Sản".
- Ngày nay 28/2/2013, BBC rồi VOA đang tung tin trái ngược tư tưởng HCM (có người ta thấy là Mafia-VN) là "Quân đội là công cụ Đảng CS" Trong khi HCM nói: "Quân đội phải trung với nước, hiếu với dân" - Gọi quân đội là quân đội nhân dân, thế thì là từ nhân dân mà ra. Cho nên phải trung với nước, hiếu với dân là đúng rồi. Chứ không ai nói là quân đội của Mafia-VN đâu?" Ấy vậy mà Trưởng Mafia Nguyễn Tấn Dũng phải nghe lời Mỹ muốn nhàu nặn ra sao thì Dũng phải nghe lời để đuợc hạ cánh an toàn. Vì đến thời điểm Secret Society muốn Việt Nam đã đạt thống nhứt rồi ... bây giờ tới lúc phải có tự do và dân quyền cho người dân qua kép chánh John F Kerry thủ vai chánh.

Thế nên, việc quy định lực lượng vũ trang phải trung thành với Đảng Cộng sản Việt Nam trong Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 đang gây tranh cãi là cũng do Secret Society muốn như vậy để CIA khai thác bửu bối tham nhũng rồi gởi dollar qua Mỹ bởi tiền ăn cướp, ăn cắp.

Đối với Huy Đức tôi cho rằng "The US Information Agency" (cơ quan kiểm duyệt) cấp TDY cho một công cụ H-Đ sẽ phục vụ cơ quan tuyên truyền Mỹ bằng hình thức gián tiếp phổ biến những sự thật cần có vào một giai đoạn cần giải mật "Tất cả phải declassified" trong diển biến phần mêm hậu chiến (postwar "Unending War"). Định nghĩa theo tự điển quân-đội: In the military, what does TDY stand for? It stands for Temporary Duty Yonder! TDY, refers to a U.S. government travel assignment at a location other than the employee's permanent duty station, với H-Đ là "dự-thính" tại đại-học Havard để có chút ít uy tín và được đài BBC, VOA làm rùm beng. Cái kiểu làm ăn nầy xưa rồi bỏ đi Tám, nên tôi khuyên quí bạn đừng theo dõi nữa mà mất thì giờ.

Cơ quan truyền thông ra cái điều làm rùm beng cho người Việt chú ý, nhưng sự thật chỉ là tuyên truyền như định nghĩa. Thêm vào đó họ nhắm vào nhiều sử gia thế hệ dưới 32 tuổi làm chuẩn sẽ viết lại lịch sử hậu cận đại Việt Nam có lớp lang và rõ ràng hơn, nhưng tôi chắc chắn những tư tưởng đong đá trong đầu óc quí vị đã sai bét hết rồi theo chứng minh bằng tài liệu, hình ảnh, băng ghi âm và video, cái nào sai ra sai, cái nào đúng ra đúng, trắng đen rõ ràng.

Nhưng mục đích để lại tài liệu trong 2 tác phẩm "The New Legion" sẽ phối hợp cùng các sử gia hậu cận đại sau nầy lần lược tiết lộ thì chỉ cần phối kiểm nó đã nằm chình ình sẵn trong 2 cuốn nầy, chỉ cần một đoạn bài (excerpts): John F Kerry được xem là "anh hùng" nhưng anh hùng của ai, anh hùng phía bên nào? thì tài liệu đã toát ra vài chi tiết cực mật đã được tôi phơi bày, bây giờ chỉ còn thêm nhiều data-facts là rõ trắng đen không chối cãi: Bùi Tín là nhị trùng, Phạm Xuân Ẩn là tam-trùng, Võ Nguyên Giáp đành đem đồng bào mình đi nướng vì là công cụ của OSS/1945, John F Kerry mặt CHÌM, Jane Fonda mặt NỔI lo cho quyền lợi "America-First", Họ không có tội vì tất cả cho "Patriot-Act" như người em út còn lại của dòng họ Kennedy là Edward Kennedy phải khen đáo, khen để thủ phạm đã giết 2 anh mình là Robert và TT Kennedy, nhân ngày sinh nhựt thứ 90 "Nếu chúng ta không có sự sáng suốt của ngài (William Averel Harriman) thì thế kỷ 21 nầy, chúng ta không có được cuộc sống an toàn như ngày hôm nay. ["The New World Order"]

Thế nên, chúng ta cũng đừng rơi vào cái bẫy của CIA, trong lúc chiến tranh thì họ vung dollar từ ngân hàng Thụy Sĩ để tung tin bất lợi cho VNCH vì phải giải thể chế độ theo AXIOM-1, ngày nay điểm mốc thời gian 2005 là phần mềm lo phục hồi cho một nước VNCH thống nhứt và phải có dân quyền, thì họ bênh vực VNCH, họ cho mượn lá cờ VNCH to lớn nhứt để đi trình làng, từ chuyện tuyên dương Pilot Trực thăng KQVN đã hy sinh thân xác cho cuộc chiến, rồi đến tướng Bùi Thế Lân ... Bên cạnh đó, họ che dấu bộ mặt thật của tội ác chiến tranh, Secret Society mua chuộc các danh nhân, tác giả, tặng cho họ giải nầy giải nọ, như Nobel cho Kissinger mà Thọ thì không được vì phải đánh chiếm Saigon và Nam Vang, như Tiến sĩ "cò-mồi" Lewis Sorley, tác giả cuốn “A Better War” được Putlitzer, đặt hàng quy lỗi oan uổng phần lớn do Đại Tướng Westmoreland, Chỉ huy trưởng MACV, Cơ Quan Viện Trợ Quân sự Hoa Kỳ tại Việt Nam, người mà ông gọi là “Ông Tướng đã để mất Việt Nam”, SS ranh mãnh tướng thua trận là đúng rồi ...? Bùi Tín là một nhị trùng những câu nói về HCM khác hắn hồi xưa cũng do đơn đặt hàng để không ai tìm hiểu thủ phạm lừa gạt HCM là ai, ai ra lịnh cho TT Truman lờ 8 bức thư của HCM? Sử gia Hoa Kỳ Larry Berman, trong tác phẩm “No Peace, No Honor: Nixon, Kissinger and Betrayal in Vietnam” thay vì trong sách "The New Legion" thì chỉ đích danh William Averell Harriman và George H W Bush là thủ phạm. Neil Sheehan's Putlitzer controversial book advisory force a Bright Shining Lie: John Paul Vann and America in Vietnam...

Nói tóm lại, Secret Society có thể bóp méo lịch sử theo đường lối chủ trương của họ một cách dễ dàng, nhưng với thời buổi siêu vi tính nầy thì đừng hòng như các bạn nên xem 10 bài của người viết dưới đây và số lần đọc sẽ đánh giá ngay giá trị về những tài liệu sống được tiết lộ của bài viết:

(1) - 138,000 results

A rehearsal for a full scale overran Saigon,
hoiquanphidung.com/...4352-A-rehearsal-for-a-full-scale-overran-Saigon
1 reply in October 2010
at Camp Carroll first Not surprisingly, for ending Vietnam-War and you are reading ... at Camp Carroll first (continued) General Giai 3rd Infantry Division Commander ...

(2) - 9,370,000 results

For the Vietnamese Americans know how their native
hoiquanphidung.com/showthread.php?4333-For-the-Vietnamese...
No replies since original post in October 2010
(Why I dare say W A Harriman' Emperor-1, George-1 Emperor-2) Truth is often stranger than fiction. A reasonable supposition is one which appeals to our common sense ..-

(3) - 522,000 results

South vietnam in desperate plight - Hội Quán Phi Dũng - The ...
hoiquanphidung.com/showthread.php?4410-South-vietnam-in-desperate...
2 replies from November 2010
Republican George H W Bush succeeded to the Company dynasty, but was immediately ... NhaTrang, Army Corps-II Headquarters: President Thieu sat at the …

(4) - 2,900,000 results

Why President Kennedy must be assassinated?
hoiquanphidung.com/showthread.php?4656-Why-President-Kennedy-must...
1 reply in January 2011
A strategically important “CIP” was as a necessary scam? It cost the lives of two ... Kennedy never made his Vietnam plans public. And, in true Kennedy fashion

(5) - 759,000 results

-My spy-pilot life - Page 6
hoiquanphidung.com/showthread.php?4552-My-spy-pilot-life/page6
35 replies through September 2011
Warner Britton in Apple-One remembers - "they saw the flares dropped by the C-130 ... Fortunately, having abrupt secret urgent message that all U.S POWs must gathered ...
-My spy-pilot life - Hội Quán Phi Dũng - The Front Page
hoiquanphidung.com/showthread.php?4552-My-spy-pilot-life
35 replies since December 2010
I’ve been flying on treetop for 15 minutes; absolutely no enemy eye could follow us ... HCM’ Trail or Harriman’s Super-Highway? (Or W A Harriman was a real Cog ...

(6) - 35,100 results

Skull and Bones’dynasty [Lưu Trữ] - Hội Quán Phi Dũng
hoiquanphidung.com/archive/index.php/t-5884.html
In fact he saw Communist fall apart in 1991 but how about Skull and Bones? ... Excerpted from VIETNAM-WAR by Vinh Van Truong Copyright © 2010 by Vinh Truong.

(7) - 4,720,000 results

When Truong speaks we all need to listen…
hoiquanphidung.com/showthread.php?7915-When-Truong-speaks-we-all...
No replies since original post in July 2012
Coolbert Posted by Albert e, at 7:37pm, Saturday, April 14, 2012 Labels: Vietnam Nếu quí bạn tin câu nầy là trung thực với lịch sữ hậu cận đại ...

(7B) - 14,400,000 results

John Kerry was a war hero, but for which side?
hoiquanphidung.com/...John-Kerry-was-a-war-hero-but-for-which-side
o 0 replies in thread
( theothermccain.com/2011/07/26/war-hero-who-attested-to-john-kerrys... ) by Vinh Truong ‘War Hero’ Who Attested to John Kerry’s Vietnam Heroism Turns Out to Be ...

(8) - 35,100 results

Skull and Bones’dynasty [Lưu Trữ] - Hội Quán Phi Dũng
hoiquanphidung.com/archive/index.php/t-5884.html
In fact he saw Communist fall apart in 1991 but how about Skull and Bones? ... Excerpted from VIETNAM-WAR by Vinh Van Truong Copyright © 2010 by Vinh Truong.

(9) - 279,000 results

The lightest moments of the darkest hours
hoiquanphidung.com/showthread.php?9101-The-lightest-moments-of-the...
No replies since original post in December 2012
(Bài viết do Toán trưởng STRATA, Đèo Văn Đức gởi cho tác giả) Tác giả đã ghi lại một chuyện phi thường cho KQVN nói riêng cho Nha ...

(10) - 201,000 results

The whim and ironies of vietnam’s history
hoiquanphidung.com/showthread.php?4396-The-whim-and-ironies-of...
1 reply in November 2010
Vietnam stands for the victims of the Axis of Evil’s scam. Stemmed from the OSS ... Fatefully, to introduce a dictatorship of the Proletariat patterned after the

QUEENBEE-ONE

vinhtruong
03-04-2013, 05:38 PM
Chỉ có 3.932 nhưng trên you tube có: 632,000 results

Dưới rặng Trường Sơn Tây
hoiquanphidung.com/...6810-Dưới-rặng-Trường-Sơn-Tây
16 replies since February 2012
Trước khi vào bài, mời bạn click vào Google để xem 2 cuốn Video và ... Dưới rặng Trường Sơn Tây Bây giờ dến phim H-34 phun thuốc khai ...

Ngược lại bài đang hấp dẫn thì người Việt ít chiếu cố như:
5103=HQPD thì chỉ có 72,200 results trên YOU TUBE

TT Nguyễn Tấn Dũng sẽ tự ý Xuống - Page 4
hoiquanphidung.com/showthread.php?8697-TT-Nguyễn-Tấn-Dũng-s...
27 replies in thread
Độc giả đã xem 17 bài dẫn-giải về nguyên nhân tại sao Nguyễn ... Nguyễn Bá Thanh công cụ của CSS/CIA Theo sự suy nghĩ của một ...

Bài đang đặt hàng trên BBC và VOA có chủ đích vẩn thua "Dưới rặng Trường Sơn Tây"
HQPH = 3.745 thì trên You Tube là 460,000 results

Điểm Sách : Bên Thắng Cuộc .
hoiquanphidung.com/...9126-Điểm-Sách-Bên-Thắng-Cuộc
29 replies since December 2012
Bên Thắng Cuộc Mặc Lâm, biên tập viên RFA Bìa sách "Bên thắng cuộc ... Bên Thắng Cuộc Download File ... Tại Sao Nên Xem “Bên Thắng ...

Bài củ chỉ có 5.160 nhưng trên you tube cho người Việt trong và ngoài nước là: 135,000 results

Sân đá gà của Queenbee 1 Vinhtruong
hoiquanphidung.com/showthread.php?7390-Sân-đá-gà-của-Queen...18 replies since May 2012; Sân đá gà của Queenbee 1 Vinhtruong Vinh ... Queen Bee One - Vinh Truong * * 213th Squadron Commander, 1970-71 51th Wing Combat Commander, 1972-73

Trình bà con xem để đổi không khí sau khi thưởng thức những món ăn tinh thần vui chơi với những ca khúc thi văn tuyệt cú mèo, bây giờ qua bài thời sự khó nuốt và nhàm chán, tuy nhiên các nhà khoa học khuyên mình nên "đì trí óc" mình một tí không thì nó sẽ "bị sét" như khối sắt bỏ bơ vơ ngoài sân đến đổi lái xe lộn đèn Đỏ tưởng đèn Xanh ?

Chúc sau một tuần trở lại đi làm vui vẻ và lái xe cẩn thận ...Thân ái

vinhtruong
03-06-2013, 11:31 PM
Như tiếp theo bài trên, đã có những bạn đọc than phiền rằng không truy cập được trang bbcvietnamese.com ở Việt Nam. Điện tín từ Sứ quán Mỹ tại Hà Nội công bố trên Wikileaks cho thấy giới ngoại giao Mafia-VN lo ngại về việc dường như đang có nỗ lực chặn BBC tiếng Việt ở trong nước, vì đơn giản đài nầy là của tư nhân, nên bất cứ ai bỏ ra nhiều tiền thì có thể thuê mướn họ cho một chủ trương nào mà mình muốn. Tôi nghĩ chỉ có siêu chính phủ Mỹ là thừa khả năng!

Đây là một trong loạt điện tín mới được website rò rỉ thông tin này công bố. Trong một bức điện viết hôm 23/02/2010 ký tên đại sứ lúc đó là ông Michael Michalak, có tham vấn Lãnh sự quán Hoa Kỳ ở TP Hồ Chí Minh, phía Mỹ cho hay đang có "chứng cớ ngày càng nhiều, tuy chưa thể khẳng định chắc chắn, rằng việc truy cập website của BBC bằng tiếng Việt đang ngày càng khó khăn ở Việt Nam". Bức điện dẫn lời một viên chức chính trị của Đại sứ quán Anh ở Hà Nội nói bắt đầu từ khoảng Tết Canh Dần 2010 đã có thông tin website BBCVietnamese.com bị các nhà cung cấp dịch vụ internet (ISP) ở Việt Nam chặn truy cập. Viên chức này nói Sứ quán Anh đang thu thập bằng chứng để tìm cách tiếp cận chính phủ Việt Nam về vấn đề này. Theo Đại sứ quán Anh, việc chặn website của BBC diễn ra tương tự như quá trình chặn Facebook bắt đầu từ mùa thu năm 2009, tuy không nhất loạt như thế. Đại sứ quán Mỹ cũng tổ chức một cuộc điều tra nhỏ và thấy rằng ISP lớn nhất Việt Nam là FPT cho phép một số người có thể truy cập được. Một số người khác sử dụng dịch vụ cũng của FPT thì không thể vào được mạng của BBC. Hậu quả như miền nam Việt Nam 4/1975, đài BBC nói những gì không có lợi cho miền nam theo chủ trương của CIA là chiến dịch rã ngũ QLVNCH với lời đoán trước: "Sẽ có một cuộc chạy tán loạn của quân dân miền nam và cộng sản sẽ trả thù" Nhưng trong lúc tang gia bối rối nên VNCH cũng không có khả năng và điềm tỉnh mà đánh phá đài BBC. Thế nên, một lần nữa CIA lại sử dụng đài BBC nầy cho mục tiêu chiến lược của Mỹ, rất bất lợi cho Mafia-VN, thì làm sao họ okay cho được buộc họ phải đánh phá là lẽ đương nhiên.

'Sức mạnh Internet'
Bức điện của ông Michalak thuật lại rằng khi một nhân viên sứ quán gọi điện lên FPT để xin trợ giúp thì bản thân kỹ thuật viên công ty này thoạt đầu cũng không thể truy cập BBC. Sau đó người kỹ thuật viên tải lại trang và nói nay anh ta đã vào được trên máy tính của mình, không có vấn đề gì cả. Thế nhưng nhân viên sứ quán làm thao tác tương tự thì không thành công. Điện tín của ông Michalak dẫn nguồn Alexa, một dịch vụ thống kê lưu lượng truy cập, cho hay vào thời điểm đó trang web của BBC đứng thứ 48 trong số các trang được truy cập nhiều nhất ở Việt Nam, trong khi Facebook đứng thứ tám. "Việc chặn website BBC đặc biệt đáng lo ngại vì đây là một website nhiều người đọc và là trang mạng thông tin bằng tiếng Việt duy nhất không chịu sự kiểm soát của chính phủ Mafia-Việt Nam."

Đại sứ Mỹ nhận định: "Với việc chặn Facebook và nay có thể là website BBC tiếng Việt, chính phủ Mafia-Việt Nam dường như hoàn toàn thức tỉnh trước sức mạnh của mạng internet trong việc huy động và thông tin. Làm như vậy, họ dường như đã học bài của Trung Quốc". "Việc chặn website BBC đặc biệt đáng lo ngại vì đây là một website nhiều người đọc và là trang mạng thông tin bằng tiếng Việt duy nhất không chịu sự kiểm soát của chính phủ Mafia-Việt Nam trong khi RFA và VOA đã không thể truy cập nếu không qua proxy." Điện tín của ông đại sứ cũng nhận xét website BBC tiếng Việt là nguồn thông tin quan trọng về các vấn đề nhân quyền, thường xuyên đăng tải các chủ đề thời sự đang được bàn luận trên các blog.

Hiện trang BBC Tiếng Việt có chừng 65% bạn đọc thường xuyên đến từ Việt Nam.
Ngoài điện tín về BBC nói trên, loạt tài liệu vừa tung ra trên Wikileaks cũng đề cập tới nhiều chủ đề chính trị-xã hội khác, như tranh luận về Trường Sa ở trong nước, Hoa Kỳ huấn luyện Cảnh sát biển Việt Nam, người cùng quê Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ra làm quan ở Hà Nội, các nhận xét về ông Võ Văn Kiệt, phát biểu của nhiều nhân vật chính trị Việt Nam, chuyện Canada mời Linh mục Nguyễn Văn Lý sang di trú, thực trạng người trong nước sang Hoa Kỳ mua nhà, và đề tài hoạt động dân chủ trong nước... Nhưng có một điều họ chưa biết là: Kerry sẽ nhúng tay vào “lộ trình chuyển giao quyền lực” được hiểu là diễn ra trong hòa bình, công bằng, tránh bạo lực, là “quan trọng” để Đảng có thể tiến hành công việc “nới lỏng và bàn giao quyền lực”

TAM73F
03-08-2013, 04:54 PM
http://danluan.org/tin-tuc/20130307/thuc-quyen-ben-dang-thua-cuoc


Bên đang thua cuộc

Thục-Quyên


Còn có lối thoát nào cho dân tộc Việt Nam hay không?
Ngày 28/12/2012 Thông tấn xã Việt Nam đã đăng một bản tin tóm gọn một sự thật lịch sử có lẽ có tính cách quyết định về số phận dân tộc Việt Nam.Bản tin hòan tòan có gía trị chính thức vì TTXVN được định nghĩa "Là cơ quan sự nghiệp thuộc Chính phủ, TTXVN thực hiện chức năng thông tấn Nhà nước trong việc phát tin, văn kiện chính thức của Đảng và Nhà nước." ̣(1) Xin trích một phần bản tin như sau: (2)
Chiều 28/12, tại trụ sở Chính phủ, Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân đã tiếp Trung tướng Bondarev Viktor Nikolaevich, Tổng Tư lệnh Không quân Liên bang Nga, sang thăm Việt Nam và dự Lễ kỷ niệm 40 năm Chiến thắng “Hà Nội-Điện Biên Phủ trên không.”
Phó Thủ tướng nhấn mạnh rằng Việt Nam mãi mãi trân trọng và biết ơn sâu sắc sự giúp đỡ chí tình, trong sáng về vật chất và tinh thần mà nhân dân và các lực lượng vũ trang Liên Xô trước đây, Liên bang Nga ngày nay đã dành cho nhân dân Việt Nam trong những năm tháng khó khăn của cuộc kháng chiến vì độc lập, tự do, thống nhất đất nước và xây dựng Tổ quốc........
Trung tướng Bondarev Viktor Nhikolaevich khẳng định rằng hợp tác quốc phòng là trụ cột quan trọng trong quan hệ đối tác chiến lược toàn diện giữa Việt Nam và Liên bang Nga. Trong đó có trao đổi đoàn của Quân chủng Phòng không-Không quân hai nước và hợp tác đào tạo giữa hai Bộ Quốc phòng, bao gồm đào tạo quân nhân Việt Nam tại các cơ sở đào tạo của Không quân Nga.....

Chiều cùng ngày, tại trụ sở Chính phủ, Phó thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân đã tiếp Thiếu tướng Wang Yi Sheng(Vương Nghĩa Sinh), Phó Tham mưu trưởng Quân chủng Không quân, Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc nhân dịp sang thăm và dự Lễ kỷ niệm 40 năm Chiến thắng “Hà Nội-Điện Biên Phủ trên không.”
Tại buổi tiếp Phó thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân khẳng định rằng Việt Nam mãi mãi trân trọng và biết ơn sâu sắc sự giúp đỡ chí tình, trong sáng về vật chất và tinh thần mà nhân dân và các lực lượng vũ trang Trung Quốc đã dành cho nhân dân Việt Nam trong những năm tháng khó khăn của cuộc kháng chiến vì độc lập, tự do, thống nhất đất nước và xây dựng Tổ quốc.
Phó Thủ tướng nhấn mạnh hợp tác quốc phòng là trụ cột quan trọng trong quan hệ đối tác chiến lược toàn diện giữa Việt Nam và Trung Quốc; trong đó có trao đổi đoàn của Quân chủng Phòng không-Không quân hai nước và hợp tác đào tạo giữa hai Bộ Quốc phòng, bao gồm đạo tạo quân nhân Việt Nam tại các cơ sở đào tạo của Không quân Trung Quốc.


Lòng mãi mãi biết ơn và trân trọng
Không biết ngôn từ TTXVN xử dụng trong bản tin bằng tiếng Trung Hoa và tiếng Nga ra sao, chỉ biết trong các bản tiếng Anh,Pháp và Tây Ban Nha ,tiếp theo Phó thủ tướng NTNhân, đại tướng Phùng quang Thanh, Bộ trưởng bộ quốc phòng, cũng đã tiếp rước riêng hai viên tướng Nga và Trung Hoa kể trên , và ngỏ lời mong muốn tiếp tục tăng cường hợp tác quân sự chặt chẽ về nhiều mặt, đặc biệt là đào tạo quân nhân VN.
Những bản tin ngọai ngữ này đều bắt đầu bằng những lời nhấn mạnh lòng biết ơn vô tận của nhà cầm quyền VN cũng như long trọng xác nhận sự có mặt và đóng góp quan trọng của quân đội Nga và Trung Quốc trong cuộc nội chiến vì ý thức hệ tại VN vừa qua, điều mà đảng cộng sản VN luôn gián tiếp phủ nhận trong suốt cuộc chiến cho đến nay, để có thể mô tả sự có mặt của quân đội Mỹ tại miền Nam VN như một sự xâm lăng lãnh thổ một nước nhược tiểu bởi một cường quốc trước dư luận thế giới .
Đáng để ý là bản tiếng Pháp được kết thúc bằng câu Il a demandé aux forces armées russes et chinoises de rechercher et de fournir des documents relatifs à leur soutien au Vietnam pendant la guerre / Ông ta (PQThanh) đã yêu cầu quân đội Nga và Trung Quốc tìm kiếm và cung cấp tài liệu về sự hỗ trợ của họ trong cuộc chiến tranh Việt Nam.
Hình thức xác nhận rõ ràng và tuyên dương công trạng hai quân đội Nga và Trung Quốc bởi cả vị Phó tổng thống lẫn vị Bộ trưởng bộ quốc phòng VN, sau 38 năm vênh vang chiến thắng vĩ đại chỉ bằng sự lãnh đạo tài tình của Đảng, Bác Hồ và Quân ủy Trung ương (3) cho thấy những "chính phủ và nhân dân các nước XHCN anh em" không cho phép đảng CSVN quên ơn họ và đang nhắc nhở đòi nợ .
Lời yêu cầu của đại tướng PQThanh không rõ sẽ được các đồng chí các nước đàn anh hiểu như một lời vô ơn bạc nghĩa ám chỉ sự hổ trợ của họ không đáng kể nên VN không hề có tài liệu liên quan, hay chỉ là một lời biện bạch ấu trĩ lý do đảng CSVN lỡ "quên" không ca tụng "sự giúp đỡ chí tình, trong sáng về vật chất và tinh thần " của họ bao nhiêu năm nay.
Nhưng chắc chắn các đồng chí đàn anh sẽ tiếp tục kiên trì trong vấn đề thu nợ.

Mạng lưới Trung Cộng
Đằng đẵng 38 năm Trung Cộng đã thu nợ bằng đủ mọi cách và dưới đủ mọi hình thức.Người dân VN đã được mài dũa bằng những huyền thọai chiến thắng thực dân và quân xâm lăng để không còn đủ bén nhậy nhận định mối nguy. Ngày nay tỉnh dậy thấy "thực dân Vàng" là Trung cộng đã nắm trọn đời sống kinh tế đất nước, quân xâm lăng vì không mắt xanh mũi lõ nên đã tràn ngập quê hương , từ kín đáo tới lộ liễu, mà đã không gây "sốc" .
Có ai, cơ quan nào đã lưu tâm tìm cách xác định con số những người Trung Hoa đang chính thức và không chính thức có mặt tại VN hay không?

Chiếu bản đồ ,Việt Nam "là một quốc gia nằm ở phía đông bán đảo Đông Dương, thuộc khu vực Đông Nam Á. Việt Nam phía bắc giáp Trung Quốc, phía tây giáp Lào và Campuchia, phía tây nam giáp vịnh Thái Lan, phía đông và phía nam giáp biển Đông và có hơn 4.000 hòn đảo, bãi đá ngầm lớn nhỏ, gần và xa bờ, có vùng nội thủy, lãnh hải, vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa được Chính phủ việt Nam xác định gần gấp ba lần diện tích đất liền (khoảng trên 1 triệu km²). (4)

Theo nhà nghiên cứu Mai Thái Lĩnh,"nếu tính tất cả các vi phạm lớn nhỏ, tính từ 1949 đến 1979 phía Trung Quốc (tức Trung Hoa cộng sản) đã lấn chiếm lãnh thổ Việt Nam ở 90 điểm trên toàn tuyến biên giới Việt-Trung . Như vậy không thể nói là quan hệ Việt-Trung chỉ xấu đi trong giai đoạn 1979-1989. Ngay từ giữa thập niên 1950, nghĩa là giữa lúc tình cảm cộng sản Việt-Trung còn nồng thắm, đã bắt đầu hình thành những mầm mống xấu, những âm mưu đen tối...
Trong khi nhiều vị trí hiểm yếu ở vùng biên giới Việt-Trung đã trở thành “chợ trời biên giới” (ví dụ: cửa khẩu Tân Thanh), trong khi hai bên đang tích cực thúc đẩy sự ra đời của các “khu hợp tác kinh tế xuyên biên giới” thì bản đồ chi tiết về vùng biên giới Việt-Trung vẫn còn là “bí mật quốc gia”, thông tin về vùng này vẫn là thông tin một chiều, mù mờ và không có giá trị khoa học. Người ta có cảm tưởng các cấp có thẩm quyền vẫn tìm cách che giấu, không muốn cho ngýời dân hiểu biết rõ ràng, cụ thể về tình hình đường biên giới mới. Việc vội vã nhổ bỏ các cột mốc cũ để đưa vào “viện bảo tàng” lại càng làm tăng thêm sự nghi ngờ đó. (5)
Theo Chân Mây trong bài "Diễn Biến Sự Kiện Thủ Tiêu Cột Mốc Biên Giới Việt Nam Trung Quốc" (6)Khi bộ văn bản “Trung Việt Lục Địa Biên Giới Điều Ước” hoàn thành, hai bên Trung-Việt tiếp tục đi vào công tác giải tỏa các khu vực gài mìn, tức là những vùng đất biên giới trên lãnh thổ Việt Nam. Một cách tự nhiên, những vùng trong qui hoạch gỡ mìn được dựng bảng bằng tiếng Trung và người dân trong khu vực trở thành công dân Trung Quốc.
Trong thực tế, dọc theo biên giới TrungQuốc -Việt Nam phía Bắc gần như là vùng bỏ ngỏ, nơi sự qua lại buôn bán tại các chợ trời hay chợ biên giới như Mừờng Nhé,hòan tòan dễ dàng không kiểm sóat giấy tờ. Điều này cắt nghĩa nạn buôn người mà theo tin Quốc hội Âu Châu (7) có khỏang 4.500 đàn bà và trẻ em đã bị bắt cóc hoặc mua từ VN đem qua Trung Quốc trong khỏang thời gian từ 1998 cho tới đầu năm 2010. Cho tới nay các báo trong nước vẫn tiếp tục đều đặn đăng tin về những đường dây mãi dâm và ma túy, nhưng có vẻ câu hỏi về sự vắng mặt hay bất lực của công an cảnh sát VN không được đặt ra. Hay không dám đặt ra?
Và lẽ dĩ nhiên không ai nhắc tới sự thâm nhập của người Hoa vào đất Việt. Sự kiện không được nhắc tới, những người dân biết suy nghĩ không được lên tiếng , nên nhà cầm quyền VN rảnh tay thi hành chương trình mãi mãi trân trọng và biết ơn sâu sắc đối với Trung Hoa.

Phía Tây, VN giáp Lào và Campuchia.(Cam Bốt)
Song song với việc xâm nhập VN, theo tin tức quốc tế (8) Trung Quốc đã biến Lào thành một nước chư hầu ,hay gần như một tỉnh của họ.Trung Quốc là nước đứng hàng đầu trong danh sách các nước đầu tư vào Lào trong nhiều ngành và nhiều nơi , như quặng mỏ, đập thủy điện, nông nghiệp...Thượng tuần tháng 11/2012 đúng thời điểm hội nghị Á Âu (ASEM) lần thứ 9 tại Lào,Trung Hoa cho loan tải tin cho Lào vay 7tỉ USD để lập tuyến đường xe lửa cao tốc 400 cây số xuyên qua rừng núi Lào , nối tiếp đường cao tốc Trung Hoa từ Côn Minh (thủ phủ Vân Nam) để tới Viên Chăn (Vạn Tượng), do công ty Hoa và công nhân Hoa đảm nhận. Vì lên tiếng báo động nhà cầm quyền Lào áp bức dân phải nhượng đất với gía rẻ mạt trong vùng xây đường sắt, ngòai những nhân vật người Lào bị mất tích, ngay chính giám đốc của Helvetas,một tổ chức phi chính phủ NGO Thụy Sĩ đã bị trục xuất, chỉ trong thời hạn 48 tiếng sau khi được loan báo.

Bên Cam Bốt, sau khi Thủ tướng Lý Bằng đem 150 "doanh gia" cán bộ của hệ thống kinh tế Trung Quốc qua VN tham dự đại hội đảng CS thứ 8 năm 1996 , qua năm sau, giới đầu tư Đài Loan tại Cam Bốt cũng bị đẩy ra ngoài và Trung Quốc tiến sâu vào mặt trận kinh tế nắm hòan tòan ảnh hưởng chính trị tại nước này.(9)
Từ 2010 Bắc Kinh đã tiến vào giai đọan 2, tích cực viện trợ quân sự cho Cam Bốt với khỏan tiền hàng năm lên tới trên 5 triệu USD. Năm 2012, Bắc Kinh cam kết đầu tư 8 tỷ đôla vào nước này, một lượng tương đương 2/3 toàn bộ nền kinh tế xứ Chùa tháp. Đầu năm 2013 các quan chức cao cấp của Bộ Hỏa xa Trung Quốc đã ký thỏa thuận thiết kế, cấp vốn và xây dựng một cảng biển và đường xe lửa dài 404km nối Đền Preah Vihear (nơi cuộc tranh chấp biên giới Cam Bốt- Thái Lan còn đang tiếpdiễn)
với tỉnh Koh Kong trên bờ Vịnh Thái Lan ,giáp ranh với Hà Tiên. Người Hoa đã tràn ngập những thành phố và xây cả nhà máy, xửơng cưa trong rừng tại vùng này.
Dọc theo biên giới Việt -Cam Bốt người Hoa nắm vững trong tay họ những sòng bạc, những ổ mãi dâm, và lác đác lại có những cuộc tấn công"bắn nhầm" người Việt.
Âm mưu bành trướng về phía Nam của Trung Quốc đã đạt tới mục tiêu ôm dọc theo trọn chiều dài của VN từ Bắc xuống cực Nam ra tới biển.Và với Biển Đông đang dậy sóng vì hàng ngàn tàu bè trung cộng tung hoành ngang dọc,thì bất cứ lúc nào thế gọng kềm này cũng có thể xiết lại.

Trong khi đó nhiều vùng đất trên lãnh thổ Việt đã lọt vào tay người Hoa:
Mười tỉnh (10) Lạng Sơn, Quảng Ninh, Cao Bằng, Thanh Hóa , Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Nam, Bình Định, Kon Tum, Bình Dương. đã cho các các doanh nghiệp nước ngoài thuê đất rừng dài hạn (50 năm) trồng rừng nguyên liệu với tổng diện tích dự kiến là 305.353 ha, trong đó các doanh nghiệp từ Hongkong, Đài Loan, Trung Quốc chiếm trên 264 ngàn ha, 87% ở các tỉnh xung yếu biên giới, bất kể đến vấn đề an ninh quôc phòng.
Tại Nghệ An có đường 7 và 8 sang Lào. Ở Quảng Nam, có đường thuận tiện đi lên Tây Nguyên, qua Cam Bốt..
Tài nguyên khóang sản VN phân bố rải rác khắp nước, từ than, apatít, bauxít, titan, đất hiếm,tới vàng, chì – kẽm, thiếc, vonfram, sắt, đồng, antimon, fluorít, cát thuỷ tinh, cao lanh, graphít, mangan, barít, niken, fenspat, điatomit, bentônít,……phần lớn được khai thác bởi các công ty và công nhân Hoa.
Theo bài "NHỮNG ĐIỂM NÓNG MÔI TRƯỜNG TRONG HOẠT ĐỘNG KHAI THÁC MỎ Ở VIỆT NAM" (11) Các khoáng sản được khai thác chủ yếu là than, quặng sắt, titan, đồng; đá cát sỏi làm vật liệu xây dựng; nguyên liệu hoá chất, công nghiệp như apatit, pyrit,… Số lượng mỏ đang được khai thác một số khoáng sản chủ yếu bao gồm: than (53), than bùn (21), sắt (22), thiếc (12), vàng (11), mangan (10), chì kẽm (8), titan (17), đá vật liệu xây dựng thông thường (433), đá xi măng (37), đá ốp lát (27), đá phụ gia xi măng (5), sét gạch ngói (88), cát, sỏi xây dựng (81), sét xi măng (13), đôlômít (8), cao lanh (14),…
và câu hỏi cấp bách là con số người và ảnh hưởng của Trung Quốc trong những vùng này trầm trọng tới mức nào? Có bao nhiêu tiếng kêu báo động của người dân đã tắt nghỉm như trường hợp đất Sa Vĩ, địa đầu tổ quốc, bị công ty Hoa thuê 50 năm làm sân Golf?
Ông Dương Văn Cơ, Phó Chủ tịch Thường trực Thành phố Móng Cái nhẩm tính, trên địa bàn đã có 25 dự án đầu tư nước ngoài, số vốn đạt gần 300 triệu USD. Trong đó, có tới 3/4 là dự án này của các nhà đầu tư Trung Quốc, còn lại là hình thức liên doanh giữa nhà đầu tư Trung Quốc và doanh nghiệp tại địa phương.

Mạng lưới Liên Bang Nga
Cho tới cuối năm 1991 Việt Nam luôn coi sự có mặt của Liên Xô là đối trọng chống lại mọi đe dọa tiềm tàng từ phía Trung Quốc. Sau khi Liên Xô tan rã , Liên Bang Nga đã phải trải qua nhiều giai đoạn khủng hỏang chính trị ,và nền kinh tế suy thoái không cho phép Nga duy trì ảnh hưởng cũ tại những nước đàn em .Tại VN đã có một sự cắt giảm quân đội cụ thể và năm 2002 thì Nga rút nốt số quân ít ỏi còn lại tại vịnh Cam Ranh.
Dưới sự lãnh đạo của Tổng thống V. Putin , Nga đã tạm đi vào ổn định, phục hồi và trên đường phát triển.Với nhãn quan chính trị chiến lược, với kinh nghiệm dày dặn của một cựu sĩ quan tình báo KGB, Putin đẩy mạnh tham vọng lấy lại vị thế và tiếng nói của Liên Bang Nga trong khu vực và cao hơn nữa có thể là việc trở lại vị thế của Liên Bang Xô viết trong một hoàn cảnh hoàn toàn mới.
Gần đây Putin công khai tuyên bố ưu tiên thể hiện vai trò của Nga trong khu vực phát triển năng động của châu Á-Thái bình Dương .Đồng thời Phó Thủ tướng Dmitry Rogozin tin tưởng sự phát triển của ngành công nghiệp quốc phòng sẽ đưa Nga trở lại vị thế của một nước công nghiệp hàng đầu.(12 )
Tham vọng của Putin rất phù hợp với ước mơ của VN trở lại thế tam giác Việt-Trung Quốc-Liên Xô ngày xưa và trong bối cảnh hiểm nghèo hiện nay của giấc mơ bá quyền Trung quốc, Việt Nam đã mừng rỡ chào đón Nga với hàng loạt hợp đồng lớn mua vũ khí (13 ) và trở thành khách hàng lớn thứ 3 trên thế giới của Nga, sau Ấn Độ và Venezuela.
Đầu năm 2009, Nga đã ký với Việt Nam hợp đồng trị giá gần 400 triệu USD cung cấp 8 máy bay chiến đấu đa năng Su-30MK2 không có vũ khí kèm theo. Tháng 2/2010, hai bên ký hợp đồng thứ hai cung cấp 12 Su-30MK2 kèm theo vũ khí hàng không, trị giá gần 1 tỷ USD. Hợp đồng này còn cung cấp vũ khí hàng không và phụ tùng cho lô Su-30MK2 đầu tiên đặt hàng năm 2009. Cuối năm 2009 trong chuyến thăm chính thức của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Liên bang Nga ,Việt Nam đã đặt mua 6 tàu ngầm Kilo 636 với giá 2 tỷ USD. Đây là một trong những hợp đồng lớn nhất lịch sử xuất khẩu khí tài hải quân của Nga.
Năm 2011, Việt Nam cũng lần lượt nhận 2 tàu hộ vệ tên lửa Đinh Tiên Hoàng và Lý Thái Tổ. Hợp đồng này trị giá 350 triệu USD được ký vào năm 2006. Vào năm 2010 và 2011, Việt Nam đã nhận được 2 hệ thống tên lửa phòng thủ ven bờ tiên tiến K-300P Bastion-P.
Nga đáp lại tấm thạnh tình của VN bằng lời hứa hẹn sẽ (14)
"Ưu tiên đơn đặt hàng tàu ngầm của Việt Nam" .Chuyên gia quân sự Victor Litovkin, biên tập viên tờ "Quan sát quân sự độc lập" của Nga quảng cáo: “Thật khó đánh giá hết ý nghĩa của những tàu ngầm này đối với Việt Nam. Với sự tham gia của tàu ngầm Kilo, Việt Nam sẽ bảo vệ hiệu quả hơn nữa lãnh hải và vùng biển kinh tế, các hải đảo và giàn khoan ngoài khơi.
và những ký kết giữa Tổng thống Putin và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang tháng 7/2012:
..... Hai Bên khẳng định sẽ tiếp tục tăng cường hợp tác trong lĩnh vực thăm dò khai thác dầu khí trên thềm lục địa Việt Nam, phù hợp với luật pháp quốc tế, trước hết là Công ước Liên Hợp quốc về Luật Biển năm 1982.Hai Bên ghi nhận rằng, hợp tác kỹ thuật quân sự và quan hệ đối tác trong lĩnh vực quốc phòng - an ninh không ngừng phát triển, phù hợp với các nguyên tắc cơ bản của luật pháp quốc tế và góp phần cùng nhau đối phó với các thách thức và nguy cơ an ninh mới, vì hòa bình, ổn định và phát triển bền vững ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương........xây dựng một trật tự thế giới mới, dựa trên các nguyên tắc đa phương, tính tối thượng của luật pháp quốc tế, các nguyên tắc cơ bản của Hiến chương Liên Hợp Quốc, bao gồm tôn trọng chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ quốc gia và không can thiệp vào công việc nội bộ của các quốc gia.....
Chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang tuyên bố ủng hộ đường lối chiến lược của Lãnh đạo Nga nhằm không ngừng củng cố vị thế của Liên bang Nga ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương, vì lợi ích hòa bình và phát triển bền vững ở khu vực này.
Hai Bên ủng hộ việc thành lập ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương một cấu trúc an ninh mở, minh bạch, bình đẳng và hợp tác, được xây dựng trên các quy định của luật pháp quốc tế, nguyên tắc không liên minh và tính đến lợi ích hợp pháp của tất cả các nước.........

Cách loan tin của bộ ngọai giao VN nhằm quảng bá tình hình giao thiệp "không ngừng được củng cố và phát triển tốt đẹp"giữa Việt Nam và Liên bang Nga ,nhất là việc " nâng cấp quan hệ đối tác chiến lược toàn diện" đang cố gắng gây hiệu lực tuyên truyền mạnh lên niềm tin của người dân Việt vào sự sáng suốt của chính phủ VN trong đường lối và chính sách đối ngoại, đặc biệt liên quan đến khu vực châu Á-Thái Bình Dương.
Điển hình cho hiệu lực tuyên truyền này là số lượng bài trên các báo lề phải cũng như lề trái và cả trên mạng loan tin về sức mạnh quân sự cũng như công nghiệp phòng không của Nga. Những bài về những tranh chấp khi xưa giữa Liên Xô và Trung Cộng cũng đang được chú tâm khai thác với dụng ý nêu cao sức mạnh quân sự của Nga vượt xa Trung Quốc .Để đi tới kết luận gián tiếp là sự có mặt của Nga tại VN trong mọi lãnh vực là một lọai bảo hiểm để đối đầu với sự tràn ngập VN của Trung Quốc .

Nhưng đối diện với mộng bá quyền và ảnh hưởng kinh tế vũ bão của Trung Quốc trong thế giới, Việt Nam cần chấm dứt thái độ tự ru ngủ và tỉnh táo nhận định khả năng cùng thế đứng của Nga để kịp thời tìm lối thóat cuối cùng.

Khả năng cùng thế đứng của Nga
Nga không còn là Liên Xô nhưng cũng đã không trở thành một nước dân chủ tự do phù hợp với ước mơ cải cách của đầu thập niên 90. Các quan chức Nga chủ trương đường lối tạm gọi là "dân chủ định hướng" (démocratie souveraine, sovereign democracy) ,nghĩa là dân chủ tùy thuộc những đặc tánh văn hóa và lịch sử của Nga theo định nghĩa của Vladislav Surkov, người được coi là "kiến trúc sư" đường lối chính trị hiện tại của Moscow.
Trong bài báo với tựa đề "Putin tìm cách đưa Nga trở lại vị trí một cừơng quốc trong thế giới", (15 )Alexander Gabuev, ký giả của tờ "Kommersant" một tờ nhật báo hàng đầu của Nga ,và cũng là một giảng viên tại Viện Nghiên cứu Moscow về Á và Phi Châu ,phân tách cho thấy tình trạng thật của Nga hòan tòan không phù hợp với hình ảnh đưa ra bởi hệ thống tuyên truyền Putin.
Theo Gabuev, kế hoạch thành lập một Liên Minh Âu Á năm 2015 cho thấy tham vọng của Putin muốn đứng ngang hàng với Liên minh châu Âu ,cũng như tìm cách hướng sự chú ý trong và ngòai nước vào những cố gắng khôi phục lại vinh quang cũ của Moscow chỉ để khỏa lấp những khó khăn hiện tại ,như tình trạng tham nhũng và tình hình đầu tư yếu kém
Chính sách ngọai giao Nga dựa trên tứ trụ là sức mạnh quân sự ( thứ 2 sau Mỹ), xuất khẩu dầu mỏ,hệ tư tưởng xã hội chủ nghĩa như một công cụ quyền lực mềm, và sự có mặt trong Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc, đang yếu thế vì tứ trụ bị lung lay.
Quân đội Nga đang yếu dần. "Khối quân sự Bắc Đại Tây Dương" mỗi năm một vượt xa Nga hơn về mặt kỹ thuật.
Trung Quốc trong thập niên 90 còn phần lớn dựa vào khí giới nhập cảng từ Nga nay đã phát triển nhanh chóng. Các cấp lãnh đạo và cựu sĩ quan tư lệnh Nga trong những cuộc trao đổi không chánh thức đã cho biết trong trường hợp khẩn cấp Nga chỉ có thể dựa vào vũ khí hạt nhân, và chính loại vũ khí này hiện nay cũng chưa phát triển đúng mức.
Giấc mộng là một siêu cường về năng lượng của Nga đã tan vỡ năm 2008 khi giá dầu hỏa không đứng vững. Các nước châu Âu bớt lệ thuộc Gazprom nhờ Khí dầu mỏ hóa lỏng (Liquefied Petroleum Gas LPG) đến từ các nước Ả Rập vùng Vịnh.
Về khía cạnh "quyền lực mềm" những nước trong khối Liên Xô cũ đã quay lưng và đuổi theo mô hình có vẻ rất thành công của Trung Quốc . Nga đã đổ hàng triệu Mỹ kim để xây dựng một hệ thống tuyên truyền nhưng vẫn không đánh bóng được hình ảnh theo ý muốn.Trong nước, những hệ thống tuyên truyền dựng lên những mối đe dọa từ phía ngoài để đánh mạnh vào lòng ái quốc ,nhưng không che dấu được tình trạng tham nhũng tràn lan và người dân đã có rất nhiều cuộc biểu tình để tỏ thái độ bất mãn.
Thế đứng trong Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc là lý do chính giữ cho Nga vẫn còn được coi là một cường quốc trong thế giới.Chiến thuật của Moscow là ủng hộ những quốc gia hiếu chiến như Iran và Syria để bảo vệ những hợp đồng bán vũ khí cho các nước này hoặc những ưu đãi khác.
Năm 2011 đánh dấu một khúc quanh quan trọng: Vì những lợi tức buôn bán với các nước châu Âu và Mỹ vượt hẳn những hợp đồng với Libya, Moscow đã không phủ quyết cuộc can thiệp quân sự vào Libya. Lần đầu tiên trong lịch sử ,những lý do kinh tế cũng đẩy Nga vào thế yếu đối với Trung Quốc, và Moscow vì cần trao đổi thương mại đã mất đi tính độc lập trong các quyết định ảnh hưởng đến quyền lợi của Trung Quốc trong tòan cầu.

Trong khi Việt Nam đặt hy vọng vào Nga như một trọng lực đối đầu với Trung Quốc thì Nga và Trung Quốc đang có hàng lọat những cuộc đàm phán hợp tác mà lần họp thứ 8 vừa xảy ra ngày 9/01/2013 tại Peking. Kể từ khi tái nhận chức vụ tổng thống ngày 7/5/2012, Putin đã chính thức tuyên bố mở rộng hợp tác với Trung Cộng, gián tiếp chấm dứt chiều hướng kết thân với Âu Châu của Boris Jelsin từ 1991.(16)
Theo tin của Radio Stimme Russlands ,Nga đang có tối thiểu 3 tầu ngầm thuộc loại "Borei" và phần lớn số lượng tầu Jasen (Severodvinsk) trụ tại Thái Bình Dương đồng thời trong năm 2012 Nga đã ký hợp đồng bán 4 tàu ngầm diesel-điện lọai 1650 Amur cho Trung Cộng để xử dụng trong mộng bá quyền của nước này tại Biển Đông.(17)

Điều cần nhớ là Trung Quốc và Liên Bang Nga là hai thành viên sáng lập chính của "Tổ chức Hợp tác Thượng Hải"
( Shanghai Cooperation Organisation SCO) . SCO được hình thành theo sáng kiến của Bắc Kinh năm 1996 dưới tên "Nhóm Thượng Hải 5 " với nhiệm vụ ban đầu là giải quyết những vấn đề biên giới giữa Trung Quốc với các nước láng giềng thuộc LiênXô(cũ) gồm Nga, Kazakhstan, Kyrgyzstan, Tajikistan.
SCO chính thức được thành lập sau khi kết nạp thêm Uzbekistan và có 25% dân số thế giới.Cho tới nay SCO đã có hơn hai mươi dự án quy mô lớn liên quan đến năng lượng, giao thông vận tải và viễn thông, và tổ chức các cuộc họp thường xuyên về an ninh, quân sự, quốc phòng, đối ngoại, kinh tế, và những cuộc tập trận chung giữa các quốc gia thành viên
Tháng 7/2005 ,trong hội nghị thượng đỉnh lần thứ 5 tại Kazakhstan, với sự tham dự lần thứ nhất của những quốc gia quan sát viên Ấn Độ, Iran, Mông Cổ và Pakistan ,tổng thống Nursultan Nazarbayev đã tuyên bố "Các nhà lãnh đạo của các quốc gia đang ngồi ở bàn đàm phán này là đại diện của một nửa nhân loại"
Năm 2009, những thành viên của SCO đã quy định "chiến tranh không gian mạng phổ biến thông tin có hại đến lĩnh vực tâm linh, đạo đức và văn hóa của các nước khác" được coi là một "đe dọa an ninh" ,và SCO đã ký một thỏa thuận tuyên chiến về thông tin để ngăn chận "bị một quốc gia khác làm suy yếu trong hệ thống chính trị, kinh tế và xã hội"
Truyền thông tây phương cho rằng một trong những mục đích chính của SCO là để đối trọng với NATO và Hoa Kỳ , đặc biệt để tránh những xung đột mà sẽ cho phép Hoa Kỳ can thiệp vào khu vực biên giới của hai nước Nga và Trung Quốc. Và mặc dù không phải là một quốc gia thành viên, Tổng thống Iran Mahmoud Ahmadinejad đã được phép sử dụng diễn đàn SCO để tấn công Hoa Kỳ.
Hoa Kỳ đã bị từ chối vị trí quan sát SCO vào năm 2006.
Tờ Nhân dân nhật báo ,cơ quan của Ban chấp hành Trung ương đảng Cộng Sản TQ khi tường thuật về SCO đã viết :
"tín hiệu đáng chú ý nhất được đưa ra bởi Hội nghị thượng đỉnh là các nước thành viên SCO có khả năng và trách nhiệm để bảo vệ an ninh của khu vực Trung Á, và các nước phương Tây nên rời khỏi Trung Á."
Mạng StopNATO.org tấn công mạnh mẽ hơn : "không thể quy chụp một mô hình phát triển chính trị, kinh tế, xã hội, văn hóa ,đạo đức hay một hệ thống nghị viện đã phát minh ra ở quần đảo Anh thế kỷ trước ,hay một nền văn minh tiêu thụ, một nền văn hóa giả tạo thiết kế tại Madison Avenue và Hollywood, lên 88% của nhân loại sống bên ngoài thế giới Âu châu-Đại tây dương. Đại sứ Nga Viktor Chernomyrdin tại Ukraina đã khẳng định Nga không ủng hộ NATO hay bất cứ một thành viên Liên Xô (cũ) nào gia nhập NATO.Trong cuộc thăm viếng Kremlin năm 2008 của tổng thống Ukraina Viktor Yushchenko, Putin đã không ngần ngại đe dọa " Thật là khủng khiếp khi nghĩ rằng Nga có thể phải nhắm hệ thống tên lửa của mình vào Ukraina..."

Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền ( International Federation for Human Rights - FIDH) một trong những tổ chức nhân quyền quốc tế thành lập lâu đời nhất trên toàn thế giới và ngày nay đã có 164 tổ chức thành viên tại hơn 100 quốc gia, đã kết án SCO là một "công cụ" cho những vi phạm nhân quyền.(18)

Việt Nam, bên đang thua cuộc
Bên cạnh tình trạng tham nhũng trầm trọng hiện nay đang đưa đến những cuộc cách chức ,thanh tóan nhau trong quân đội cũng như chính phủ Liên Bang Nga ,còn có những tin lọt ra ngòai màng lưới tuyên truyền liên quan đến vấn đề kỹ thuật và chất lượng kém của vũ khí Nga, như tàu ngầm Nerpa bị cháy khi chạy thử nghiệm và gây tử vong cho 20 nhân viên, khiến việc giao tàu cho Ấn độ bị ngưng trệ. Hoặc những máy bay chiến đấu MiG bị trả về vài tháng sau khi được đưa vào xử dụng tại Ấn Độ.(19)
Cuối năm 2012 kinh hạm tàng hình tối tân nhất của Nga ,Project 20380 Steregusbchy class, cũng đã thất bại trong việc thử nghiệm tên lửa phòng không mới Redut (20 )và tháng 2 vừa qua, sau cuộc báo động tập trận quy mô nhất của Nga từ 20 năm nay, Tổng tham mưu trưởng Waleri Gerassimow đã công nhận là hai phần ba tổng số máy bay quân đội Nga xử dụng không trong tình trạng hòan hảo, xe tăng BMD-2 qúa mòn cũ , lọai mới BMD-4M cũng như các máy bay trực thăng Mi-9 và Mi-24, máy bay chiến đấu Su-25, và cả thiết bị vô tuyến điện đều có yếu kém kỹ thuật.(21 )
Tuy nhiên trong tình hình tranh chấp ngày càng cao độ giữa các quốc gia trên thế giới, điển hình là cuộc tranh chấp tại Biển Đông, chất lượng yếu kém không gây vấn đề cho ngành doanh nghiệp xuất khẩu vũ khí Nga. Lý do là phần lớn các nước khách hàng vì không có thiện cảm hay chống Mỹ nên không có giải pháp thay thế.
Hiện nay chỉ có Ấn Độ đang chuyển hướng mua vũ khí của các hãng Mỹ ,Pháp và Israel.

Trong trường hợp Việt Nam và Trung Quốc, Nga là nhà cung cấp chính các loại vũ khí quân sự cho cả hai bên, nên có tòan quyền quyết định tiếp tục hay ngưng cung cấp cho một bên, tại một thời điểm nào đó, khi có tranh chấp khủng
hoảng giữa hai nước, với bất cứ một lý do trắng trợn hay giả tạo nào.Ngòai ra so sánh với TQ, VN không có khả năng bảo trì những vũ khí đã mua, không có kỹ nghệ sản xuất những phụ tùng thay thế, và nhất là không có sức mạnh kinh tế để ảnh hưởng sự chọn lựa của Nga. Đã nhiều lần từ năm 2011, Nga đã chứng tỏ chỉ đặt lợi tức kinh tế lên trên hết, và chuyện đối đầu với Trung Quốc để bênh vực VN là khôngtưởng.
Sự hợp tác ngày càng chặt chẽ giữa Nga và Trung Quốc để tranh dành ảnh hưởng với Hoa Kỳ và Âu Châu cho thấy trong vấn đề Việt Nam sẽ có sự thỏa thuận chia chác giữa hai nước này.
Điều này cắt nghĩa thái độ của TQ mà nhà bình luận Li Jiang mô tả trong tờ Huanqiu-Shibao là bình thản, khi được tin Nga trở lại Cam Ranh thay vì Mỹ như tin tức dự đóan.(22) Ký giả Wasilij Kaschin của tờ Stimme Russlands đã thẳng thắn nhận định " Peking thừa biết là những cố gắng hiện đại hóa lực lượng vũ trang của Việt Nam không mảy may hy vọng sánh kịp sức mạnh của lực lượng TQ , và nếu không
mua của Nga, VN sẽ hợp tác chặt chẽ hơn với Hoa Kỳ, một điều không lợi ích cho cả Nga lẫn TQ“ (23)
Ngoài ra TQ cũng thừa biết bên cạnh những làn sóng tuyên truyền tâng bốc các vũ khí mới của Nga ,có một làn sóng phê bình gay gắt ngay chính tại nước này, là ngành công nghiệp quốc phòng Nga hòan tòan lỗi thời.(24)
Chuyên gia quân sự Alexander Golt chỉ trích những cái được chào mừng là "phát trình mới" không có gì hơn là "phiên bản hơi hiện đại hóa" của các dự án đã được phát triển cách đây 30 năm ,và chế diễu các nhà máy quốc phòng của Nga chủ yếu là các nhà máy "đảm bảo công ăn việc làm" .Ý định của Bộ Quốc phòng Nga mua tàu sân bay trực thăng Mistral của Pháp cũng như mua giấy phép để tự đóng bốn chiếc tàu Mistral cho thấy ngành công nghiệp Nga không đủ sức tự hiện đại hóa lực lượng vũ trang của mình. Năm ngóai khi Bộ Quốc phòng Nga đặt mua một chục chiếc máy bay do thám không người lái của công ty Do thái Israel Aerospace Industries ,tạp chí Vremya Novostei Moscow tìm cách biện bạch "không có quốc gia trên thế giới nào có thể tự đáp ứng nhu cầu vũ khí của mình" để mong xoa dịu những lời chỉ trích .
Tình trạng kinh tế eo hẹp của ngành công nghiệp quốc phòng Nga đã khiến Nga dù sợ bị TQ sao chép vẫn phải bán những lọai vũ khí TQ chưa tự sản xuất cho nước này.
Nga cũng khẳng định chỉ bán cho Việt Nam khi được trả tiền mặt ,tuy nhiên theo GS Thayer ,VN phải trả không những bằng tiền mặt mà bằng cả dầu hỏa lẫn "món nợ lệ thuộc như thời Liên Xô"(25)

Trong tình thế nặng nề kể trên , mấy ai, ngay cả người dân VN, để ý tới bên cạnh cảng Cam Ranh,cả một vùng rộng lớn tại Ninh Thuận đã được rào kín cấm dân lai vãng, vì nhà cầm quyền VN đã giao cho Nga xây nhà máy điện hạt nhân, đi ngược lại dòng văn minh thế giới.
Nếu sáng suốt nhận định thái độ một bên chỉ bán vũ khí lấy tiền mặt và bên kia sự "rộng rãi " của thủ tướng Nga Dmitry Medvedev hồi tháng 11/ 2012 nói rằng Moscow sẽ dùng tiền nhà nước (10tỷ) để cho vay xây dựng nhà máy điện hạt nhân, thì người dân Việt Nam phải hiểu tình trạng đến hồi nguy kịch ,không chần chờ được nữa.
Từ nhiều năm qua sự tham nhũng cao độ trong "Tập đoàn năng lượng nguyên tử quốc gia Nga " ROSATOM đã gâytình trạng sản xuất chất lượng thấp đưa đến khiếm khuyết thiết kế . Hàng trăm trục trặc lớn nhỏ trong nước được ém nhẹm hữu hiệu nhờ một chính sách thiếu tự do báo chí ( theo Index Press Freedom 2013, Nga hạng 148, VN 172,Trung Quốc 173, trên tổng số 179 nước ).Trong khi đó hàng kém chất lượng xuất cảng bị những nước có khả năng kiểm soát thí dụ như Trung Quốc đã gởi trả nhiều ngàn tấn thiết bị thiếu chất lượng tập đoàn Rosatom định dùng để xây nhà máy điện hạt nhân ở Tian-Wang (26) .
Nga làm gì với nhiều ngàn tấn thiết bị thiếu chất lượng này?
Ai là người ở VN chịu trách nhiệm và có khả năng chịu trách nhiệm về an tòan hạt nhân và việc xử lý chất thải mà toàn thế giới chưa một quốc gia nào có giải pháp?

Việt Nam đang nằm trong thế kẹt dường như không lối thoát .
Tình trạng dân trí còn thấp, dễ bị tuyên truyền hướng dẫn sai lầm, cộng thêm thiếu tự do thông tin nên người dân không thể nắm bắt được tình hình đa chiều thế giới.
Sức mạnh cho phép dân tộc Việt chống lại ngọai xâm để tồn tại cho tới ngày hôm nay là sự đòan kết, hiện giờ cũng qúa suy yếu. Vì chúng ta vẫn không ngừng loay hoay với những tranh luận thua thắng từ 40 năm trước nên chúng ta chưa thể kết hợp được, để đồng lòng nhất quyết dành phần quyết định số mạng dân tộc Việt vào tay ngừơi dân Việt.

Rõ ràng chỉ có dân tộc Việt là Bên đang thua cuộc.



(1) http://www.vietnamplus.vn/staticpages/about.html
(2) http://www.vietnamplus.vn/Home/Tang-cuong-hop-tac-khong-quan-voi-Nga-Trung-Quoc/201212/176028.vnplus
(3) http://laocai.gov.vn/sites/batxat/tlvb/Trang/20121109164801.aspx
(4) http://vi.wikipedia.org/wiki/Vi%E1%BB%87t_Nam
(5) http://danlambaovn.blogspot.de/2012/02/su-that-ve-thac-ban-gioc.html#.USDJhuj0QXy
(6) http://www.vietthuc.org/2013/01/26/chien-dich-thu-tieu-cac-cot-moc-bien-gioi-viet-nam-trung-quoc/
(7) http://www.europarl.europa.eu/sides/getDoc.do?pubRef=-//EP//TEXT+WQ+E- 2010-010918+0+DOC+XML+V0//DE
(8) http://www.nytimes.com/2013/01/02/world/asia/china-builds-a-railroad-and-laos-bears-the-cost.html?pagewanted=all&_r=1&
http://www.sueddeutsche.de/wirtschaft/neue-eisenbahnlinie-fuer-china-oel-express-via-laos-1.1569437
(9) http://www.nytimes.com/2013/01/04/business/global/chinese-companies-to-invest-billions-on-cambodia-projects.html
http://www.rfa.org/english/news/cambodia/military-01232013200458.html
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2013/01/130127_china_cambodia_military.shtml
(10) http://www.vi.futureown.com/?p=1165
(11) http://cie.net.vn/vn/Thu-vien/MT-Khoang-san/NHUNG-DIEM-NONG-MOI-TRUONG-TRONG-HOAT-DONG-KHAI-THAC-MO-O-VIET-NAM.aspx
(12) http://german.ruvr.ru/2012_08_05/84053792/
(13) http://www.baomoi.com/Nga-hai-ra-tien-tu-xung-dot-bien-Dong/119/10427670.epi
(14) http://m.tienphong.vn/hanh-trang-nguoi-linh/614357/Bao-Nga-%E2%80%98Uu-tien-don-dat-hang-tau-ngam-cua-Viet-Nam.html
(15) http://www.sueddeutsche.de/politik/russische-aussenpolitik-wie-putin-russland-wieder-zur-weltmacht-machen-will-1.1270413
(16) http://www.spiegel.de/politik/ausland/putin-setzt-in-russland-aussenpolitik-auf-china-a-865449.html
(17) http://german.ruvr.ru/2013_01_12/100864498/
(18) http://www.rferl.org/content/shanghai-cooperation-organization-/24695844.html
(19) http://www.handelsblatt.com/unternehmen/industrie/ruestungsindustrie-russland-schmiedet-der-welt-waffen-seite-2/3364400-2.html
(20) http://kienthuc.net.vn/vu-khi/201210/Kinh-ham-khung-cua-Nga-thu-nghiem-ten-lua-that-bai-880204/
(21)http://de.ria.ru/security_and_military/20130222/265586565.html
(22) http://german.ruvr.ru/2012_12_29/China-verfolgt-die-Plane-der-russischen-Marine-aufmerksam/
(23) http://german.ruvr.ru/2013_02_27/Wie-wird-China-reagieren/
(24) http://www.eurasischesmagazin.de/artikel/Russlands-Ruestungsindustrie-kennt-keine-Krise/20100308
(25) http://www.janes.com/products/janes/defence-security-report.aspx?id=1065927520
(26) http://boxitvn.blogspot.de/2012/04/hay-bao-ve-viet-nam-hom-nay-cho-mai-sau.html

---------------------

Ngô Kỷ nói về cuốn sách "Bên thắng cuộc" của Huy đức (1)

<iframe width="640" height="360" src="https://www.youtube.com/embed/-PP1mvM0EC4" frameborder="0" allowfullscreen></iframe>


Ngô Kỷ nói về cuốn sách "Bên thắng cuộc" của Huy đức (2)

<iframe width="640" height="360" src="https://www.youtube.com/embed/TDBnBuBEZIA" frameborder="0" allowfullscreen></iframe>

--------------------------------------------

Đoàn Trọng phỏng vấn các "cộm cán" chống cộng về Bên Thắng Cuộc

<iframe width="640" height="360" src="https://www.youtube.com/embed/nEwBnH5hUxY" frameborder="0" allowfullscreen></iframe>

----------------------------------------------

vinhtruong
03-09-2013, 04:47 PM
Secret society đang nhé cạnh cái trò không phải "open vault" mà khoả thân "slip-tease" lịch sử VN, vì đã đến thời điểm decent interval, Secret Society cần thuê mướn đầu tiên đài BBC nhé cạnh những gì đã phỉnh gạt dân tộc Việt từ xưa đến nay. Giờ đây, bạn sẽ chứng kiến mãnh vải đầu tiên rớt xuống từ những đường cong tuyệt mỹ của giai nhân VN qua sơ khởi là bài giải trình của Huy Đức (VN), Liên Hẳng (Mỹ) và truyền thông BBC, VOA, Wikileaks, Quan Dân làm báo ... để soi rọi vùng tối lịch sử VN đã chìm trong quên lãng hằng nửa thế kỷ nay ... còn phần Secrets of the Tomb sẽ từ từ "rặn" ra mỗi ngày một ít, nhé cạnh tài liệu giải mật trên internet cho ai muốn hiểu sao tùy hỉ

Không nên "kết-luận" (quyết đoán) mà nên "bình-luận" để "NGỘ"
Nếu ai có hỏi John Kerry hay George Bush (vì 2 Bonesman nầy nằm trong 15 Con Ma Skull & Bones 322 thống lãnh thế giới) Ở trên, Tôi đã viết một loạt bài về John Kerry và đoán chắc trung úy phản chiến nầy sẽ là BTNG cho đoạn kết của vở bi kịch lịch-sử VN

"Chừng nào thì Việt Nam trở thành nước VNCH thật sự có tự do dân chủ?"
thì hai ông sẽ "NGỌNG" không trả lời mà chỉ lập lại: "It's so secret, we can't talk about it," he (TT Bush-Con) told NBC television when asked about the fact that both he and the Democratic frontrunner, Senator John Kerry, are members of Yale University's Skull and Bones ... Vietnam war-era White House adviser McGeorge Bundy; and financier and diplomat W. Averell Harriman (Vì 2 ông nầy lên việc ưu tiên là thúc quốc hội cho ra hiến luật "Patriot Act": xoá bỏ tội ác Harriman và Bushes về việc thảm sát anh em Kennedy với mục tiêu yêu nước: Nước Mỹ Là Siêu Cường Số-1"

Trên diễn đàn nầy bạn suy diễn qua 3 tài liệu giải mật mới nhứt để suy diễn và tự mình đưa đến kết luận thì dễ chịu hơn thay vì đợi sử gia giải trình lịch sử hậu cận đại: (1) xem bebau post video "Kennedy Assassination" - (2) " khongquan-2 post video "Skull & Bones 322" - (3) Suy diễn từng chi tiết một trong bài " Đầu mối 2 cái chết của TT Kennedy/Diệm", Vinh Trương, có lẽ bạn phát hiện để lấy đà thú vị và nên tiếp tục tìm kiếm thêm những tài liệu giải mật trên internet.

Việc phỏng vấn Giáo sư Nguyễn Liên Hằng, tác giả của "Hanoi's War" trước rồi sách vở văn tự sẽ ra sau.
http://www.voatiengviet.com/content/phong-van-giao-su-nguyen-lien-hang-tac-gia-cua-hanois-war/1582198.html
Trong một cuộc phỏng vấn dành cho Đài VOA, Giáo sư Nguyễn thị Liên Hằng nói về một số những nhận thức sai lầm về chiến tranh Việt Nam. Một trong những nhận thức sai lầm lớn nhất là về vai trò của ông Hồ Chí Minh. Theo Giáo sư Hằng, trên thực tế ông Hồ Chí Minh chỉ đóng vai trò biểu tượng trong khi ông Lê Duẩn mới là nhân vật ngự trị trên Đảng Cộng sản Việt Nam, và là kiến trúc sư, chiến lược gia cũng như người lãnh đạo các nỗ lực chiến tranh của miền Bắc. [Theo tôi thì trái lại, chính Mafia Sáu-búa Lê Đức Thọ mới là thủ lãnh]

Vẫn theo Giáo sư Liên Hằng thì cùng với cánh tay mặt của ông, là ông Lê Đức Thọ, ông Lê Duẩn cai trị chế độ miền Bắc với một bàn tay sắt, và coi ông HCM và Đại tướng Võ Nguyên Giáp, một người hùng cách mạng thời Pháp, là những đối thủ, là mối đe dọa lớn nhất đối với quyền hạn của ông ở Hà Nội. Vì Thọ được CIA/KGB đưa lên ngôi là Tiểu bá 3 nước Đông Dương on behalf của Soviet. Thọ mới chính cống là người mà Mỹ tin dùng là công cụ số-1 trong giai đoạn-2 của siêu chiến lược "Eurasian" trong chiến tranh lạnh (Cái kiểu làm ăn của phản gián Mỹ là: có Thọ thì có Giáp, có Thiệu thì có Kỳ, có Dũng thì có Sang)

Trở lại tác giả Liên Hằng: [ Theo tôi nghĩ bà Liên Hằng đã có trong tay tài liệu từ Secret Society, nên nhận định của bà khác với chính quyền Mỹ và góc nhìn của người Việt, cũng có ít nhiều trùng hợp với tác phẩm "The New Legion" của tôi] Chính ông Lê Duẩn đã gạt ông Hồ Chí Minh và Tướng Giáp cùng với các ủng hộ viên sang một bên, trong khi làm hầu hết các quyết định quan trọng nhất trong cuộc chiến. Điều nầy trong sách "The New Legion" thì HCM, Võ Nguyên Giáp, và Chu Văn Tấn được kết tội là "chống đảng", giai đoạn đấu đá quyết liệt 1957-1958 và tháng 5, 1959 phe Lê-Đức-Thọ toàn thắng qua móc thời gian thành lập đường 559 (xa lộ Harriman) dưới áp lực của trục ma quỷ KGB/CIA. Rồi đây hồ sơ lưu trử Archives giữa Nga và Mỹ sẽ giải mật trần truồng cuộc chiến VN ở giai đoạn nầy, nhưng thật ra nó đã nằm chình ình trong 2 cuốc The New Legion, điển hình như bạn đã xem video 'Kennedy assassiation', 'skull and Bones' so với bài "Đầu mối 2 cái chết của TT Kennedy và TT Diệm" trên diễn đàn nấy... thì có quá nhiều chi tiết tỉ mỉ hơn do sử gia Steven Alvis thuyết giảng.
Steven đặt tên Harriman là Old Crocodile vì ông "quằm" bất cứ ai là trở ngại cho hoang-lộ Eurasian như TT Diệm/Kennedy, lột chức Tư-lịnh Mc Arthur và Westmoreland, chỉ định tướng George C Marshall thế Louis A Johnson làm BTQP ... Có nghĩa Harriman là tổng thống suốt đời như khi 1920 thành lập Skull and Bones mà Harriman là thủ lãnh với danh từ "Permanent Government". Nhưng đối tác giả "The New Legion" thì đặt cái tên có vẻ "chiến lược" hơn là cay cú như thay vì Con Cá Sấu Già là Xa-lộ Harriman (Đường 559, Đường mòn HCM, mà là xa lộ Liên Bang Đông Dương trong tương lai)

Giáo sư Liên Hằng còn đơn cử hai trường hợp, thứ nhất trong những năm 1963-64, ông Lê Duẩn đã dùng thủ đoạn hăm dọa ông Hồ Chí Minh phải giữ im lặng, khi ông chống đối quyết định leo thang chiến tranh để giành toàn thắng trước khi lực lượng quân sự Mỹ sẽ nhảy vào can thiệp, vì Lê Đức Thọ biết sẽ có vụ tàu Maddox 1964 để Mỹ có cớ "retaliation". Và trường hợp thứ nhì, vào năm 1967-68, khi ông Hồ và Tướng Giáp cùng các tướng tá tham chiến trận ĐBP chống đối kế hoạch của ông Lê Duẩn tiến hành cuộc tổng tấn công Tết Mậu Thân. Vì Hồ không chịu nướng quân nhưng công cụ Mafia tham danh lợi, Lê Đức Thọ đã tình nguyện làm việc nầy, lịch sử phải buộc tội đúng thủ phạm là Mafia-Sáu Búa, Lê Đức Thọ chớ không phải HCM.

Dĩ nhiên tác phẩm Hanoi War, phía CSVN chê rằng giáo sư ở Mỹ tệ quá? Còn người Việt hải ngoại Gà-mờ cũng cho rằng Sử-gia, giáo sư sử học không hiểu gì cả, họ cho rằng sanh sau đẻ muộn mà biết cái gì? Sự thật thế hệ dính vào cuộc chiến mới thật là thiển cận, chứ thế hệ sau (từ 32 tuổi trở xuống nói theo bộ óc Secret of the Tomb) mới đích thực là người viết sử "Hậu Cận Đại" chính xác nhứt qua vô vàn tài liệu, hình ảnh, ghi âm, video, sách báo, you tube trên Internet thì làm sao mà trật được: Một sự kiện mà có cả chục data facts cho là yes thì làm sao mà trật được.

Secret society đang nhé cạnh trò khoả thân (Slip-tease) lịch sử VN
Vì đã đến thời điểm S.S cần thuê mướn BBC nhé cạnh những gì đã phỉnh gạt dân tộc Việt. Từ nay bạn sẽ chứng kiến mảnh vải đầu tiên rớt xuống từ từ lộ ra những đường cong tuyệt mỹ của giai nhân sơ khởi là Huy Đức (VN), Liên Hẳng (Mỹ) và truyền thông Wikileaks, BBC, VOA ...

"Bên Thắng Cuộc" của Huy Đức do đơn đặt hàng làm rùm beng mấy tuần nay trên BBC, VOA, sau khi được TDY Mỹ cấp cho dự thính tại đại học Havard trước để có uy-tín rồi viết truyện sau, nhưng đặc biệt theo đơn đặt hàng là không nên nói tí gì đến Hồ Chí Minh, để chuyện nầy dành cho "The United States Information Agency" (cơ quan kiểm duyệt) sẽ lần lượt nhé-cạnh các tài liệu về Hồ Chí Minh trên Internet ... thí dụ câu cụ Hồ nói với thiếu tá Thomas: "Welcome a million American soldiers" ... rồi ai muốn hiểu sao thì hiểu ít ồn ào bàn tán tranh luận như một cái thai đánh Đề .

Trong lăng kính Secret Society, cuốn sách ‘BÊN THẮNG CUỘC’ của Huy Đức phải đóng góp rất nhiều trong việc tự thú sai lầm của đảng Cộng sản Việt Nam theo trong lăng kính của SS là trần truồng nội bộ ĐVCS. Trong quá trình hoạt động của CS, để người Việt từ từ thấy lộ diện những nghịch lý. Đâu phải chỉ người dân quê trong chế độ CS phải biết sợ để sống còn. Ngay cả Hồ Chí Minh cũng đã phải sợ các ‘đồng chí’Trung cộng trong ‘Cuộc Cải Cách Ruộng Đất’. Ngay cả Đại Tướng Võ Nguyên Giáp cũng phải hèn khi người ta giết các sĩ quan thân cận mình mà không dám đối đầu chất vấn rồi thí cho chức vụ lo sanh đẻ cũng là cái nhục. Còn nghịch lý nào bằng các tướng lãnh hằng ngày thân thiết gọi nhau ‘đồng chí’ lại bí mật thanh toán nhau tàn nhẫn hơn cả đối với kẻ thù. Và cái nghịch lý tột cùng lòi ra khi BÊN THẮNG CUỘC không che dấu được kết quả chiến thắng của mình: một nước Việt Nam tan hoang, nhân tâm chia cách, quần chúng chửi rủa lãnh đạo, ngoại quốc khinh bỉ. Nếu phải hy sinh hằng triệu sinh mạng người Việt để có những kết quả như vậy thì cái thắng cuộc này không đáng cho một tham vọng đầy ngu xuẩn.

Qua những sự kiện được giải bày trên, tôi mới yên tâm lấy tài liệu từ trong sách "The New Legion" nói ra sẽ cùng phối hợp với các sử gia hậu thế, ít nhứt thêm vài tia sáng làm tỏ thêm những vùng tối của lịch sử như cuộc "chống đảng" của tam đầu chế mạnh nhứt mà không mạnh là "Hồ, Giáp, Tấn": Ðể rồi tôi mới vỡ lẽ! Tôi không theo Cộng Sản, tôi cũng không theo Quốc Gia, tôi không chống ai hết, nhưng tôi biết phân biệt: Trên diễn đàn này tôi chỉ nói lên tiếng nói của cá nhân, của sự hiểu biết của tôi. Cho dù tiếng nói của tôi đơn độc thì tôi viết tôi nói cho tôi nghe, (nhưng tôi quyết liệt hy vọng trên diễn đàn nầy sẽ lưu lạì đến ngày chứng minh rõ rệt với lịch sử mà bấy lâu nay chưa được thuyết phục) có thể cho bạn nghe nữa, nhưng may mắn lắm mới cùng quan điểm để không bị chụp Chảo lên đầu! Tôi viết để tôi đọc, tôi cũng như các sử gia thuộc trường phái hậu-cận-đại dưới 32 tuổi làm gốc vì không dính vào cuộc chiến, bắt đầu từ 2023, (sau 50 năm người lính chiến Mỹ rời khỏi VN, vào năm nầy tôi đã chết)… Có thể thấy tôi lập dị, nhưng thà lập dị, sống trong mộng ảo hoang tưởng còn hơn là sống trong sự thật khi mình đã phát giác, đã hiểu được sự thật quá phũ phàng, quá tàn nhẫn đau thương… Thà nói chuyện với cây lá cỏ hoa mà thấy mình thanh thản hơn bàn thảo với người chung quanh mình, vì không trách họ đã bị một thế lực thần sầu quỷ khốc là secrets of the Tomb nhốt vào cái hũ chai và đậy nấp lại cho hơi thở và sự hiểu biết chỉ có dung tích như rứa thôi qua sự phỉnh gạt tài tình của CIA.

Cuộc chiến tàn khốc 10.000 ngày
Theo tôi, với cái nhìn công bằng trong con mắt của sử gia hậu cận đại, xuyên qua đối chứng các tài liệu có thật dính-dấp với liên hệ thực tế, nhìn một cách công bằng hơn và nếu chưa xét đến cách thức giành quyền lực thì cái chính thể Việt nam Dân chủ Cộng hòa (VNDCCH) HCM góp phần lớn dựng lên đã có giai đoạn đầu đi theo xu thế dân-chủ. Trong giai đoạn đó HCM đã đồng ý hợp tác với các đảng phái quốc gia khác như Việt Quốc, Việt Cách để thành lập Chính phủ Liên hiệp Lâm thời VNDCCH, đã tổ chức bầu cử thành lập cơ quan lập pháp theo thể thức phổ thông đầu phiếu, tự do với sự tham gia của nhiều đảng phái khác nhau, đã thành lập ủy ban soạn thảo hiến pháp và đặc biệt là nội dung của Hiến pháp 1946, hoàn toàn sao y theo bản thảo Hoa Kỳ với mong ước nước nầy có dư thừa quyền hạn bảo vệ VN như Philippines, dù còn thiếu sót, đã xác lập được một số nguyên tắc dân chủ cơ bản cho thể chế chính trị và xác định trách nhiệm tôn trọng và bảo vệ một số quyền cơ bản của con người của thể chế chính trị. Cho dù giai đoạn đó là rất ngắn chưa đầy 1 năm, nếu kể từ ngày thành lập Chính phủ Liên hiệp Lâm thời VNDCCH (1/1/1946) cho đến ngày Hiến pháp 1946 được Quốc hội thông qua (9/11/1946) và nếu tạm chưa xét đến các cách thức cạnh tranh của Việt Minh với các đảng phái quốc gia khác, nhưng khó có thể phủ nhận chính thể VNDCCH lúc đó đã tạo dựng được một số định chế cơ bản của dân chủ.

-Thế thì quan trọng nhứt là ai đã đạp đổ cơ chế đó? Chỉ sau giai đoạn đó hình thể VNDCCH (vẫn do HCM đứng đầu, nhưng không có HCM, điểm nầy trùng hợp với sử gia Liên Hằng) mỗi ngày càng mất dần đi tính dân chủ và sau đó hoàn toàn trở thành một chính thể độc tài kiểu toàn trị cộng sản, nhưng thực sự trục ma-quỷ đã áp đặt đây là một chính thể toàn trị Mafia nhưng bao quanh lớp vỏ bề ngoài bằng Cộng Sản để cho thế giới biết mục tiêu mà lên án hầu quên đi cái thế lực ghê gớm sau hậu trường Mỹ (The Harriman and Bushes). Ðại hội đảng 15, tháng 4/1959 đánh dấu ngày công cụ Mafia Lê Ðức Thọ lên nắm chính quyền và HCM đi vào bóng tối, bằng cách chỉ định Lê Duẩn từ trong nam về Hà Nội làm quyền Tổng bí thư.

Theo tôi cột mốc rõ nhất cho sự phi dân chủ hóa để trở thành độc tài toàn trị cộng sản của chính thể Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, một cái tên rất dân chủ, là việc Đảng Lao Động Việt Nam phát động Cải cách ruộng đất theo huấn thị của Mao, buộc HCM phải toát lên câu là cuộc “cách mạng long trời lở đất”, vào năm 1953. Bao trùm toàn bộ cuộc “cách mạng” này là sự tùy tiện của chính phủ HCM nhưng không có cụ HCM trong việc bắt giữ, hành hạ, bắn giết, tịch thu gia sản đối với hàng trăm nghìn người Việt Nam, cái tệ hại là giết vợ con HCM do Trần Quốc Hoàn ngụy tạo tai nạn để dồn tất cả tội lổi lên đầu người. Các thủ tục tư pháp thông thường đã có từ thời thực dân Pháp hay các qui định phải tôn trọng pháp luật và quyền con người đã được ghi trong Hiến pháp 1946 đều không được đếm xỉa nữa trong Cải cách ruộng đất vì phải nghe theo sự chỉ giáo của Mao. Làm sao HCM biết được Mao được Mỹ ngầm ý bắt cóc áp-tải Tưởng Giới Thạch và phe phái ra đảo Ðài Loan bằng phi đội CAT của CIA vừa thành lập; Mục đích để cho Mao thống nhứt lục địa với điều kiện chia 2 nước Triều Tiên và VN để cho Mỹ có cơ hội khuấy động chiến tranh hòng tiêu thụ số lớn vũ khí thặng dư hồi thế chiến-2, Ðồng thời biến 2 nơi nầy thành 2 bãi chiến trường theo dự mưu của chiến lược gia George Kennan, và cựu Ðại sứ Mỹ tại Moscow, William Averell Harriman (1943-1946), liên kết với chương trình “Aid to Russia 1941-1946 Plan” sau khi Mỹ và LX bắt được một mớ nhà bác-học Ðức, việc ưu-tiên một cho quốc phòng là lấy chiến tranh Triều Tiên để thí nghiệm ưu tiên vũ-khí quốc phòng qua thế-hệ phản lực (Nga: Mig 15, 17 và Mỹ: F-84, 86) còn Việt Nam qua kỹ nghệ Hàng Không Dân Dụng như Boeing và Trực thăng phản lực. Vì thế Skull and Bones không có con đường nào khác, bắt buộc phải loại bỏ hai Cụ Diệm và Hồ cho mục tiêu sống còn của tư bản Mỹ (War Industries Board)

Theo tôi việc đánh giá HCM một cách toàn diện còn là một việc không dễ dàng và rất dễ gây tranh cãi, bất hòa bởi các thông tin về HCM chưa được bạch hóa một cách rộng rãi và nhiều người vẫn giữ nếp nghĩ theo lối duy cảm, tôn sùng thần tượng. Nhiều thông tin về HCM còn mơ hồ và ngay bản thân HCM khi sinh thời lại rất kín đáo về quá trình hoạt động và về đời tư của HCM; Chẳng hạn như ngay ngày sinh, nơi chôn nhau cắt rốn hay ông nội của HCM là ai vẫn là một vấn đề tranh cãi; Ở đây tôi chỉ muốn xét riêng dưới góc độ dân chủ và chỉ căn cứ vào những sự kiện đã rõ ràng thì tôi cho rằng HCM không phải là một chính trị gia không có lý tưởng dân chủ. Chỉ cần căn cứ vào một số sự kiện và chính sách của chính phủ VNDCCH khi HCM cầm quyền từ 1946 đến khi HCM bị bọn Mafia Lê Ðức Thọ tháng 4/1959 thì chúng ta có thể thấy rõ. Hay nói toạt móng heo, HCM không có dính dấp gì đến cuộc chiến lần hai được gọi là chống Mỹ/Ngụy.

Tôi đưa ra một câu nói mà HCM trước khi từ giả thiếu tá OSS, Allison Thomas "Welcome a million American soldiers". Các bạn nghĩ gì câu HCM nói: welcome a million American soldiers (Trích một đoạn: “He noted that it was impossible for the French to stay, nor were they welcome since the Vietnamese "hated them worse than the Japs….Ho said he would welcome a million American soldiers to come in but not any French"
Ai sẽ kết án Hồ Chí Minh là "Việt-gian" rước chú SAM đem Voi về dày xéo mả tổ? (nếu bạn không tin hãy click vào: "Ho Chi Minh and the OSS" thì vô vàn tài liệu) Vì thế muốn trả lại tính trung thực cho lịch sử, chúng ta khoang "quyết-đoán" hãy chờ các sử gia hậu cận đại góp nhặt, đút kết tất cả những chứng liệu liên hệ các sự kiện để đi đến kết luận. Có sử gia thì lịch sử buộc phải rõ trắng đen, cũng may mắn chúng ta đang sống vào thời kỳ siêu vi tinh, không ai có thể nói dóc được, nhưng tôi tin chắc rằng ai bỏ độc dược thì người đó có thuốc giải. Ai đạp đổ bản tuyên ngôn độc lập dân quyền người đó sẽ tìm cách trả lại cho dân tộc Việt Nam sau khi thâu khá nhiều lợi nhuận qua chiến tranh. Hiện nay, John Kerry sẽ nhúng tay vào “lộ trình chuyển giao quyền lực” được hiểu là diễn ra trong hòa bình, công bằng, tránh bạo lực, là “quan trọng” để Đảng có thể tiến hành công việc “nới lỏng và bàn giao quyền lực, không có tắm máu như có người nghĩ tức nước sẽ vỡ bờ?

Từ 1959 Mỹ dựng lên một bạo-quyền đặc-chế siêu Mafia và cương quyết bảo vệ sự bền vững của chế độ thảo-khấu nầy cho đến khi CIA tạo ra cuốn DVD sự thật về HCM 2009, đây là điểm mốc giựt sập bức tường thép mà bấy lâu nay ÐCSVN dựa dẫm… để dần-dà thật sự xây dựng một nước VNCH hoàn toàn theo Mỹ bằng trung úy phản chiến John F Kerry sẽ nhúng tay vào “lộ trình chuyển giao quyền lực” được hiểu là diễn ra trong hòa bình, công bằng, tránh bạo lực, là “quan trọng” để Đảng có thể tiến hành công việc “nới lỏng và bàn giao quyền lực bằng một giai đoạn chuyển biến từ từ bởi lẽ:

-Thứ nhất, sau khi HCM bị tước hết quyền hành, và nói đến dân chủ là phải nói đến tinh thần tôn trọng ý kiến khác biệt, tôn trọng phe đối lập, phải coi những gì đối lập với mình là sự tồn tại tự nhiên và cần thiết. Tự nhiên là vì không có một xã hội nào mà tất cả mọi người đều có cùng một ý kiến trên cùng một vấn đề: Cần thiết là vì đối lập giúp cho mỗi người ít nhất cũng giảm được khả năng sai lầm, ngộ nhận hay tự phụ. Nhưng bất hạnh thay chính phủ của HCM nhưng không có HCM, cuối cùng đã không để cho một thành phần đối lập hay một đảng đối lập nào có thể tồn tại. Riêng Đảng Dân chủ hay Đảng Xã hội, những đảng vẫn tồn tại sau năm 1954 trên miền Bắc, thực chất chỉ là những tổ chức được xáp nhập vào Đảng Lao Động Việt Nam (chính là Đảng Cộng sản theo Sáu Búa) trên danh nghĩa bị hội nhập vào cái gọi là của HCM mà thôi, khó ai mà phát hiện được một thế lực ghê gớm đã nhào nắn ra nó là Secret Society (KGB/CIA)

-Thứ hai, HCM là một trong những người đóng vai trò chính trong việc lập ra Hiến pháp năm 1959 vì bị áp lực của Tam đầu chế: Ðức Thọ, Chí Thọ, và Lê Duẩn qua cái ách của KGB và CIA cho trò chơi chiến tranh dơ-bẩn qua trò chơi chiến tranh CIP/NLF [Counter Insurgency Plan và National Liberation Front] của Mỹ/LX. Vì thế, bản Hiến pháp 1959 không chỉ được thiết lập một cách vi hiến (theo qui định của bản Hiến pháp 1946) mà còn xóa đi hết tinh thần tiến bộ và dân chủ đã có trong bản Hiến pháp 1946, mục đích để trục ma-quỷ CIA/KGB khuấy động lại chiến tranh. Hiến pháp 1959 đã mở đầu cho tính đảng Mafia, tính lãnh-tụ, và tính độc-tài toàn trị trở thành nền tảng cơ bản trong các bản hiến pháp tiếp theo mà theo dự trù chiến lược của kiến trúc sư Harriman; Harriman rồi Bushes phải bảo vệ chế độ toàn trị Mafia nầy trong hơn một nửa thế kỷ cho sách lược Eurasian. Chính Hiến pháp 1959 đã biến Quốc hội, kể từ đó, trở thành một cơ quan bù nhìn không hơn không kém, một cơ quan cấp dưới là công cụ của Mafia-Sáu-Búa (Đảng Cộng Sản Việt Nam) nhưng sự thật là đảng Mafia do trục ma-quỷ dựng lên cho chúng dựa-dẫm núp dưới bức tường thép HCM, cho dù HCM chết, chúng cũng phải để cái ghế trống Chủ tịch đảng chỉ dành riêng duy nhứt cho HCM mà thôi cho đến ngày (decent interval) cuốn DVD ra đời của linh muc Nguyễn Hữu Lễ mới là lúc đập-đổ thần tượng nầy và trả lại tánh trung thực cho lich sử, có nghĩa lật mặt nạ cái bọn đầu Trâu mặt Ngựa siêu Mafia nầy để thay vào một chế độ VNCH dân chủ và giàu mạnh tại vùng ÐNÁ. Và cũng chính từ năm 1959, Bộ Tư pháp (một nhánh quyền lực độc lập quan trọng của chế độ dân chủ) bị xóa hẳn cho đến tận năm 1981 mới được lập lại nhưng cũng chỉ là một cơ quan của Đảng Mafia chế biến (Cộng Sản Việt Nam thôi).

-Thứ ba, sau khi quyền lực chính trị (ở miền Bắc) đã hoàn toàn do đảng Mafia không còn của HCM nhưng thật ra trong tay Lê Ðức Thọ nắm giữ thì những quyền tự do cơ bản của dân như quyền ra báo tư nhân, quyền xuất bản tư nhân, quyền hội họp và lập hội mà HCM đã đòi hỏi thực dân Pháp phải trao đầy đủ hơn cho người dân Việt trước đây cũng dần biến mất hẳn trên nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa do HCM làm chủ tịch bù-nhìn. Ngay cả một vấn đề mà chính HCM là người chắc phải rất thấm thía về ích lợi của nó là tính độc lập và tuân thủ pháp luật của tòa án khi HCM bị bắt và đưa ra tòa tại Hồng Kông vào năm 1932, chúng ta cũng không thấy HCM đả động gì đến cũng chỉ vì quyền hạn ở trong tay tam-đầu-chế Mafia của Sáu-Búa, khi diễn ra hàng loạt những vụ tống giam không cần xét xử hoặc xét xử hết sức chiếu lệ các trí thức, nhân sĩ trong các vụ án Nhân văn-Giai phẩm hay vụ án Xét lại chống Đảng, tất cả hành động tàn bạo nầy đều nằm trong tay sinh sát của trùm mật vụ Mai Chí Thọ. Ngay đến cụ Tôn Đức Thắng cũng tuyên bố: "Đ.M chính tao cũng sợ thằng Sáu Búa!"

Nhưng có nguồn tin cho rằng HCM đã có lúc bị khống chế hay chịu sức ép của lãnh đạo nước ngoài hay của các đồng sự khác trong Đảng Cộng Sản Việt Nam như Lê Ðức Thọ, Lê Duẩn… chúng ta nên tìm hiểu sự kiện nầy trong Library of Congress? Nếu giả thuyết đó là đúng thì theo tôi HCM vẫn còn nguyên quyền và lương tâm để phản đối hay ly khai với những khống chế hay sức ép phi dân chủ đó. Chưa nói đến trách nhiệm của một nguyên thủ quốc gia là phải đặt mục tiêu phụng sự lợi ích dân tộc, đất nước lên hàng đầu; Các lãnh đạo quốc gia có lý tưởng dân chủ và bản lĩnh bao giờ cũng xử sự như thế, nhưng sự thật HCM đã bị tước đoạt hết quyền hành, chỉ còn là một người máy biết nói theo những gi bọn Sáu Búa-Thọ mớm trong những buổi tiệc, vì uy-tín trong vấn đề thể hiện qua những cuộc hop ngoại giao. Nhưng chúng ta hầu như chưa bao giờ thấy HCM phàn nàn gì về quan hệ của HCM với các đồng sự khác trong Đảng Cộng Sản Việt Nam hay với lãnh đạo các nước anh em như Stalin hay Mao Trạch Đông. Do có giả thuyết trên khó biện hộ hay thuyết phục làm giảm đi trách nhiệm của HCM trong những hành động tàn nhẫn, phi dân chủ của chính thể VNDCCH. Những sự kiện nầy tôi nghĩ các sử gia hậu cận đại sẽ lý giải rõ hơn cho một nhân vật bị quá nhiều hàm oan nghiệp chướng do thế lực bên ngoài áp lực Thọ phải thi hành

Ông Tống Văn Công, một đảng viên cộng sản lão thành, cựu tổng biên tập báo Lao Động, người đã có nhiều bài viết ủng hộ cho việc cải cách chính trị, trong một bài viết gần đây có trích dẫn câu nói của HCM "Nếu chính phủ làm hại dân thì dân có quyền đuổi chính phủ” và cho rằng đây là nội dung cốt lõi về dân chủ mà HCM đã nhấn mạnh. Theo tôi cốt lõi của dân chủ nằm ở chỗ phải xây dựng được các định chế dân chủ (democratic institutions) và bảo đảm cho sự vận hành (practice) các định chế đó được đúng đắn, đầy đủ, không bị cắt xén hay bóp méo nhằm bảo-đảm để những người nắm quyền là những người được lựa chọn từ những người có khả năng nhất trong xã hội và họ phải có trách nhiệm trước xã hội. Nói một cách giản dị là phải tạo ra các công cụ để người dân, người bị trị có thể “đuổi được chính phủ” bất kỳ lúc nào họ muốn. Vậy vấn đề là người dân trước tiên phải nhận thức được và tự tin vào sức mạnh của quyền năng tự có và từng bước đoàn kết, nỗ lực để cùng nhau giành lại các quyền cơ bản từ tay những kẻ cầm quyền độc đoán. Xã hội Việt Nam đã bắt đầu có dấu hiệu của sự nhận thức đó và nỗ lực đó rồi, tuy nhiên còn yếu và chưa đủ, nhưng cái gì chả bắt đầu từ ít và yếu như hiện nay tại Việt Nam.
Đài BBC và VOA đang làm rùm beng vụ nầy để Mafia-VN tự diển biến trả lại dân quyền dân chủ cho người dân như "quyền đuổi chính phủ" Quân đội do dân mà ra phải bảo vệ dân chớ sao lại bảo vệ đảng? Đó là những gì Secret Society đang ra sức làm để trả lại hiến pháp VN do tư tưởng Hồ Chí Minh như những sự kiện nêu trên: Quân đội phải bảo vệ tổ quốc chớ không phải ĐCS và chính quyên thối tha người dân có quyền đuổi chính quyền bầu người khác!

Kính trọng lòng yêu nước HCM là điều phải có, nhưng tôn thờ thần thánh hoá là không thể bắt buộc mọi người, nhưng phản gián CIA buộc tam-đầu chế nầy phải dựng lên thần tượng HCM để núp dưới hòn đá tảng nầy mà độc tài chuyên chính. Không ai có thể phủ nhận lòng yêu nước của HCM, trong cuộc kháng chiến chống Pháp còn chống Mỹ không có HCM; nhưng sự độc tài thống trị theo thể chế độc quyền của đảng với thời gian, cho thấy sự sai lầm to lớn, nhưng không thể trách HCM vì chỉ là bù nhìn, ai đem cái gọi là hạt giống Mác Lê cấy vào dân tộc và đất nước VN, nhưng sự thật là một chế độ Mafia chuyên chính do CIA và KGB dựng lên cho cuộc chiến bẩn thỉu. Khởi điểm đó là nguyên nhân chính yếu, để thế lực bên ngoài xen vào chia đôi đất nước, gây phân hoá Bắc Nam, tạo nên cảnh huynh đệ tương tàn, xua quân ồ ạt vào Nam, bắn giết đồng bào mình nhân danh “Chống Mỹ Cứu Nước, Giải Phóng Dân Tộc” thật vô cùng khốn nạn cho dân tộc Việt.

Lấy chống Pháp chống Mỹ làm bình phong, thủ tiêu thành phần yêu nước không CS, gây phân hoá Bắc Nam cho đất nước, tạo hận thù giai cấp trong cộng đồng dân tộc VN. Tội ác to lớn đó, công cụ gián tiếp của Mỹ là ÐCSVN có thể bưng bít với thành phần trẻ hiện nay, nhưng khó che lấp trước thành phần yêu nước, từng sống trong giai đoạn 1945-54 và suốt hơn 20 năm nội chiến. Chính sự chia rẽ đất nước dân tộc, dẫn đến HS-TS-VN bị CSTQ cưởng chiếm, CSVN chính là đầu mối, dẩn lối đưa đường cho ÐCS/TQ lấn chiếm VN. HCM đã là chuyện lịch sử, để lịch sử toàn dân Việt phân định phán xét, không một cá nhân hay đảng phái phê phán mà có được giá trị, kể cả ÐCSVN; Phán xét hay tôn thờ sẽ không còn có giá trị với thời gian, bởi cái gì ngày hôm nay được tung hô có thể ngày mai bi đả-đảo. Vì SỰ THẬT không bao giờ có thể che đậy dưới ánh mặt trời chơn lý; Sự sụp đổ tiêu vong của thế giới CS, sẽ phải đánh giá lại tất cả những gì đã sai lầm trước đây; Những sai lầm mà bắt cả dân tộc VN phải gánh chịu gần suốt thế kỷ, về lâu về dài với gốc rễ Mác Lê còn mãi ăn sâu. Tuy nhiên nhân vật HCM là nhân vật bí ẩn nên cần tìm hiểu toàn diện trước khi khen chê toàn diện; Chúng ta nói nhiều đến dân chủ quá, lại cứ đi chê HCM. Ngày xưa HCM ra đi tìm con đường để thực hiện lý tưởng của mình và HCM là con người của hành động, nói là làm, và làm cho tới khi thành công. Mặc dù thành công này theo như mọi người thì phải để lịch sử phán xét trong thời chống Pháp chớ không phải Mỹ. Nhưng còn hơn những kẻ chỉ biết nói suông, nếu chúng ta có lý tưởng thì hãy hành động để thực hiện hóa nó đi, cho nên có người cho rằng HCM được thán-phục không phải vì sự thắng lợi của HCM mà vì sự phản bội của Mỹ!

Nếu quí bạn chưa tin thi hãy click: http://militaryanalysis.blogspot.com...nh-truong.html Those “reasons” as enunciated by Dayan [thanks to van Creveld] and TRUONG valid as stated but immaterial as to the REAL REASON? When Truong speaks we all need to listen. Truong and his fellow compatriots now living in the U.S. have a web site dedicated to discussion of the Second Indo-China War. It might be interesting to engage in dialog with them language barriers aside.

coolbert.
Posted by Albert E. at 7:37 PM 14/4/2012
Labels: Vietnam

TRƯƠNG VĂN VINH

vinhtruong
03-19-2013, 02:30 AM
Để kết thúc phần nầy, tôi nói theo cái kiểu nhà binh: "Chẳng có bên nào thắng cả, mà chỉ từ thua chí thua cho đến liệt mà thôi" nhưng nói theo giọng điệu trí thức Nguyễn Duy thì: "Suy cho cùng trong cuộc chiến tranh; Bên nào thắng thì người dân đêu bại". Không ai có thể đi đến tương lai một cách vững chắc nếu không hiểu trung thực về quá khứ” bằng tái hiện giai đoạn lịch sử đầy bi kịch đau thương của Việt Nam với ước ao thao thức đi tìm sự thật. Lịch sử cần được biết như nó đã từng xảy ra và sự thật là một con đường đòi hỏi chúng ta không bao giờ bỏ cuộc ”. Vì đây là trách nhiệm tinh thần để nói lên sự cao cả của thế hệ trẻ đã hy sinh trọn tuổi xuân thì mà không biết có phải vì đại cuộc hay không? Để rồi hai bên đều thua một cách nhục-nhã mà chỉ có tư bản quốc phòng Mỹ/Nga là thắng mà thôi, người dân khắp thế giới đang quặn đau dưới hai đầu súng AK/47 và AR/15.

Những sự thật quan trọng liên quan đến vận mệnh của đất nước ai cũng muốn biết, có điều những chuyện nho-nhỏ liên quan đến chính đời tư của mình mà còn bị xác-định vị trí xiên xẹo tùm lum thì những sự thật lớn lao đâu dễ biết được, nhưng không phải vì thế mà chúng ta bỏ cuộc. Vì sự thật vẩn là sự thật, như chúng đang sống và cám ơn thời buổi vi tính hiện đại, không ai dám đem chuyện không có mà nói có được. Như nếu trong thập niên 1960, người Việt ai ai cũng hiểu rằng Mỹ giết TT Diệm. Nhưng không phải tổng thống đương kiêm Kennedy ra lịnh giết TT Diệm. Ngày nay ai cũng biết là Averell Harriman không những ra lịnh giết TT Diệm mà cà TT Kennedy.

Dù cái Nhóm Skull & Bones đặt hàng tiến sĩ tác giả được giải Putlitzer, Lewis Sorley ngày 30/4/2012 đóng hồ sơ chiến tranh VN bằng kết án tướng Westmoreland thủ phạm làm mất miền nam VN, cũng còn có tôi là một thành viên National Military Analysis, email khiếu nại là không công bằng và phải trả lại tính trung thực cho lịch sử, mà chính thủ lảnh Permanent Government cũng Harriman là thủ phạm giao miền nam cho Hà Nội qua axiom-1. ngày 21/9/1960 NSC ... bằng chứng trong 2 tác phẩm The New Legion còn sờ sờ ra đó.

Trong triết học, có cái tận mắt ta nhìn thấy cứ tưởng là sự thật nhưng lại không phải, huống hồ chi ta nghe phong phanh ông phó Johnson giết ông trưởng Kennedy để lên ngôi. Như tin đồn do CIA tung ra TT Thiệu khi chạy ẫm đem theo 16 tấn vàng, với ý đồ Secrets of the Tomb muốn nhốt người Việt trong hũ chai thủy tinh ngày ngày sống trong hoang tưởng (World paranoid) chỉ hiểu biết chống Cộng trong dung tích hạn hẹp ... cho đến 2014 thì diệu hẳn vì Secret Society sẽ tiết lộ thêm nhiều tài liệu mật trên internet, như tại sao CIA bảo Mafia-VN núp dưới bức tường thép HCM mà tung hô "Tư-tưởng HCM" để độc tài chuyên chính cho đến ngày nào Mafia tự xác định vị trí mình là đảng ăn cướp nên bắt nhốt những người cs chính gốc và nhẹ tay đảng Việt Tân hay thành phần gọi là ngụy như bác sĩ Nguyễn Đan Quế. Lúc nầy đúng vào thời điểm decent interval, nên XỊA biểu xuống và nhường lại quyền hành cho người dân thì ngoan ngoãn xuống để được gọi là hạ cánh an toàn không tắm máu, như hiện thời nhóm Mafia-VN đang chuẩn bị khăn gói.

Bởi nó là hiện tượng chứ không phải bản chất. Như than chì và kim cương, người không biết cứ tưởng là hai chất khác nhau, nhưng thực chất chúng lại cùng là một nhóm thứ nguyên chất và phó bản (byproduct). Có những chuyện người thật việc thật vẫn không phải là sự thật bởi chúng chỉ là những mẩu của sự thật mà thôi. Trong khi đó với tôi, sự thật cũng vẫn chưa phải là lịch sử, không phải cái sự thật nào cũng là lịch sử, bởi với mênh mông sự thật trong đời sống thì lịch sử nào chứa cho đủ?

Như vậy thì lịch sử là gì? Có lẽ chỉ sự thật nào có thể trở thành tài sản văn hóa nước nhà, những sự thật chủ yếu, bao la, có thể nói lên được thực chất của vấn đề, giúp cho hậu duệ những bài học bổ ích trắng đen rỏ ràng thì sẽ thành lịch sử. Tất nhiên không chỉ có những bài học về sự thành công mà có cả những bài học về sự thất bại, như HCM được thán phục vì sự thất bại chớ không phải từ thắng lợi, vì sự phản bội lừa gạc của tình báo Mỹ! Vì vậy những từ “triết-học”, “hiền triết” là đúng nhất dùng để chỉ những phẩm chất cần phải có của một nhà viết sử. Sử gia hậu cận đại cần phải thông suốt hết mọi lý lẽ, với tấm lòng thiện đức, thì mới có thể viết được sử.

Lấy một thí dụ cụ thể, tôi thấy thật kỳ lạ cả phía “Người Việt hải ngoại” lẫn “Nhóm người Việt trong nước" đều có người chê tác giả Huy Đức dữ dội thì có nhóm nhỏ “xuất thân việt cộng” nhưng đang làm thuê cho những ông chủ thuộc “thế giới tự do” vì được chánh phủ Mỹ cho đi dự thính tại đại học Harvard để viết chuyện không phải sử mà chuyện cũng như USIA chỉ cần phô trương trên internet rồi ai muốn nghĩ sao cứ nghĩ, thì họ rất ca ngợi cách nhìn lộn ngược của Huy Đức thế mới biết không thế lực nào mạnh và huyền biến như Secret Society muốn bóp méo lịch sử sao tùy ý họ muốn. Nhưng mục tiêu chính của secrets of the Tomb là lột trần nhiều “huyền thoại” về một số lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam hư hỏng như thế nào”.

Nhưng như tôi đã viết, dù đúng là chuyện người thật việc thật, nhưng nếu chỉ là cái nhìn chủ quan, phiến diện, cục bộ thì chỉ là những mẩu sự thật chứ chưa phải là sự thật. Mà Lịch sử lại cần phải được viết bởi sự trong sáng để có thể bao quát thông suốt, viết ra được bản chất sâu xa nhất của các sự kiện, để đời sau rút ra được những bài học bổ ích.

vinhtruong
04-01-2013, 05:14 PM
"Bên Thắng Cuộc" là cuốn sách gây biến đổi, Hoa Kỳ nói cuốn sách nầy của Đức Huy làm thay đổi quan điểm chính trị, xã hội tại VN cũng do USIA đặc ân cho nhà báo ĐH dự thính tại đại học Harvard để tiết lộ ra những gì phù hợp với tài liệu được giải mật trên Internet với tính cách phô trương thông tin, không có lời bàn cho sự chuẩn bị diễn tiến đang từng bước xảy ra tại VN như ngọn đèn dầu "bùng lên" rồi tắt lịm một chế độ.

"Hiện tình VN bây giờ là thời điểm phần mềm, gây xáo trộn không bằng khói súng nữa mà bằng một sự đấu đá bằng tư tưởng hệ, để lột trần chế độ nầy không phải Cộng Sản mà chỉ đội lốp CS để đi ăn cướp, như đúng bản chất là đảng cướp Mafia đột biến va chạm khốc liệt về hệ tư-tưởng đối chọi nhắm vào hiến pháp VN (Secret of the Tomb không ngoài mục tiêu phục hồi lại bản hiến pháp 1945 do đảng Lao-động dựng lên, y chang hiến pháp Mỹ) Một đoàn người có vũ khí mà không có mục đích phục vụ cho dân tộc, đất nước là một lũ cướp chớ gì? Đó là lý do Washington tiếp đón đảng cướp đi cửa sau (Triết, Khải) thay vì đường đường chính chính như TT Ngô Đình Diệm được trải thảm đỏ!

Vì lịch sử là sự tái diễn không ngừng, nên ngày nay sẽ diễn lại sự kiên Trân Văn Ân, Hùynh tấn Mẩm, và bây giờ là Sinh viên Lê Bảo. “Đây là một bản án điểm. Nó tổng hợp tất cả những mâu thuẫn lâu nay trong luật và hiến pháp (về chính sách đất đai) đối với người nông dân. Nó thể hiện sự tùy tiện trong việc thu hồi đất đai của chính quyền đối với người dân mà người dân cho rằng "bọn cướp cạn".

Ngòi nổ bắt đầu vụ Mafia ăn cướp đất của nông dân Đoàn Văn Vươn, tâm điểm lần nầy là "Công Giáo" mới chính là ổ kiến Lửa "chịu chơi" thứ thiệt (Phải khen CIA hễ ra tay thì cái nước đó phải không chạy mô cho thoát) Thông qua vụ án này, có thể thấy không chỉ nông dân Hải Phòng mà nông dân cả nước đã sẵn sàng có rất nhiều vụ như vậy rồi và không còn sợ hãi nữa vì đã đến đường cùng. Người dân mong muốn một phiên tòa công bằng cho ông Vươn cũng như cho tất cả nông dân bị thu hồi đất bất hợp lý và oan ức. CIA đang tạo cơn giông tố chính trị ngay trong THÁNG TƯ ĐEN nầy và sau đó LHQ sẽ can thiệp... quí bạn chờ xem màn ngoạn mục bắt đầu xảy ra rất mau và sáng ngủ dậy chúng ta sẽ thấy nhiều thay đổi làm cho người dân Việt vô cùng ngạc nhiên trong vui sướng...!!!

Không ai có thể đi đến tương lai một cách vững chắc nếu không hiểu trung thực về quá khứ” bằng tái hiện giai đoạn lịch sử đầy bi kịch đau thương của Việt Nam với ước ao thao thức đi tìm sự thật. Lịch sử cần được biết như nó đã từng xảy ra và sự thật là một con đường đòi hỏi chúng ta không bao giờ bỏ cuộc ”. Vì đây là trách nhiệm tinh thần để nói lên sự cao cả của thế hệ trẻ đã hy sinh trọn tuổi xuân-thì mà không biết có phải vì đại cuộc hay không? Để rồi hai bên đều thua một cách nhục-nhã mà chỉ có tư bản quốc phòng Mỹ/Nga là thắng mà thôi, người dân khắp thế giới đang oặn đau dưới hai đầu súng AK/47 và AR/15 trong lăng kính Skull & Bones 322.

Vì lý do đó mà người viết khuyên quí bạn nên xem 44 bài Siêu Chiến Lược Eurasian thì biết tại sao tôi "đoán chắc" trung úy phản chiến John F Kerry sẽ làm BTNG (bài thứ 13, TT Dũng sẽ tự ý xuống, ngày 23/12/2012 ... còn quá sớm khi nhận định kịch bản Eurasian về mối quan hệ mà theo tôi đang phát triển mạnh hơn nữa tại Việt Nam qua con thoi John F Kerry, trung-úy phản chiến có nhiều mắc mớ trong chiến tranh Việt Nam về vị trí của một thành viên Bonesman mà Kerry là người chuyên viên ngoại giao sáng giá nhứt phải được chấp nhận trong vị thế BTNG như đào kép chính trong vở bi-hài-kịch "...) Câu nầy nằm vào Siêu Chiến Lược áp dụng cho VN phần hậu chiến: "Làm theo lời Bác" hay ai xúi đảng phải bóp méo Lời Bác cho một sách lược dài lâu? Quả thật con người bình thường không thể hiểu nổi một mưu đồ sâu xa của secrets of the Tomb trong cái thế "Xã Hội Tự Diễn Biến" (The Social Scientists War) Người dân sống tại Việt Nam có lẽ đều chứng kiến khoảng một thời gian bỗng chốc lại rộ lên một đợt Đảng CSVN phát động "Sống và làm việc theo gương Bác Hồ vĩ đại"... Xem ra cứ mỗi lần Đảng "giật mình" nhận ra sự xa lánh, nỗi thất vọng của nhân dân thì lại có một đợt "hâm nóng" lấy Bác Hồ ra để chứng tỏ Đảng vẫn trung thành với Con đường Bác đã vạch ra... Cái tài tình của Secret Society là đảng trưởng Mafia không ưa HCM (Sáu-Búa, Lê Đức Thọ) nhưng phải nghe lời cố vấn của CIA ca ngợi và núp dưới bức tường thép HCM để mà chuyên chính, riêng người Miền Nam thì cứ đeo theo mà chửi HCM, vì thật ra họ bị rơi vào thế giới bị bóp méo lịch sữ (world paranoid) của một thế lực ghê gớm tinh vi và dư thừa tài chánh và uy thế để huyền biến cho thế chiến lược của mình.

Xem ra hiện nay Đảng đang lâm nguy bởi một "bộ phận không nhỏ" tham nhũng, các Tập đoàn "được nuông chiều" như những Quả đấm thép của Nhà nước bòn rút, đục khoét, mục rữa đến tận xương tủy người dân, khiến nền kinh tế suy sụp, lòng dân phẫn uất thì Đảng CSVN cũng lại phát động rầm rộ phong trào học tập theo gương Bác... Vậy cần điểm qua xem những tư tưởng của Bác có thật sự đã được những người cộng sản VN noi theo hay không?

Về Quân đội: Chính Bác là người đã đặt tên "Quân đội nhân dân Việt Nam" để truyền đi cương lĩnh rất rõ ràng Quân đội là của nhân dân, vì Nhân dân mà ra, vì nhân dân mà chiến đấu. Những bậc tiền bối và ngay cả Vị Tướng có tiếng vang, người đầu tiên Chỉ huy Quân đội Nhân dân Việt Nam từ khi còn trong trứng nước Võ Nguyên Giáp, nếu Đảng hỏi ý kiến ông thì chắc chắn ông cũng sẽ khẳng định "Quân đội Nhân dân Việt Nam trung với nước, hiếu với dân" như nguyện ước của Bác mà ông đã từng tuyên thệ trong suốt cả cuộc đời nằm trong hang động của mình để nằm gai nếm mật.

Không riêng gì Đại Tướng Võ Nguyên Giáp mà đã có hàng nửa thế kỷ câu tuyên thệ "Quân đội Việt Nam trung với nước, hiếu với dân" đã được mỗi người lính 'Cụ hồ' thuộc nằm lòng và được tuyên thệ vào mỗi khi hội họp, chào cờ như một lời nhắc nhở cho Toàn thể lực lượng quân đội Việt Nam thấm nhuần tư tưởng này của Hồ Chí Minh. Những câu ví von"Quân dân như cá với nước" thực sự sống trong lòng dân tộc. Những anh bộ đội cụ Hồ từ miền Nam tập kết ra Bắc được các cô gái miền Bắc đón vào trong vòng tay như những người thân thương. Cũng đã có một thời cái tên "Bộ đội cụ hồ" như là một thành ngữ để nói về những người con Trung kiên của đất nước, sẵn sằng xả thân vì Tổ Quốc, vì tiếng gọi của người dân Việt...

Bỗng một ngày nào đó không ai biết "Quân đội lại trở thành Trung với Đảng" lại đươc cổ súy từ khi nào vậy? Đảng cộng sản Việt Nam chỉ có chưa đầy 3 triệu Đảng viên nhưng lại mặc nhiên cho mình cái quyền tước đoạt Quân đội là của nhân dân, biến Đảng thành sở hữu riêng độc tôn của mình? Đó là thời điểm rơi vào độc kế của Secrets of the Tomb.

Vậy thì những ý chí vì Nhân dân mà ra, vì nhân dân mà chiến đấu như những bậc tiền bối Võ nguyên Giáp, Hồ Chí Minh chủ xướng khi thành lập lực lượng Quân đội đầu tiên tại khu rừng Trần Hưng Đạo, thuộc huyện Nguyên Bình, tỉnh Cao Bằng, vào năm 1944 đã bị đánh tráo từ lúc nào bởi hậu thế? và cũng là thời điểm mà tam đầu chế Hồ-Giáp-Tấn bị Sáu Búa Lê Đức Thọ tiếm quyền gây ra một số lớn tướng tá có công trong trận chiến ĐBP phải bị thanh trừng một cách vô cùng dã man (phần nầy CIA để cho Huy Đức diễn nghĩa).

Khi Đảng CS vẫn ra-rả hô khẩu hiệu "Sống chiến đấu theo lý tưởng Hồ Chí Minh" phải chăng chỉ còn là chiếc áo khoác che dấu những toan tính cá nhân, những phe nhóm lợi ích riêng trong Đảng Mafia muốn khư khư ôm lấy quyền lực trên pháp luật, dùng Quân đội để thị uy, để cưỡi đầu nhân dân? có sự dàn dựng giúp đở của KGB/CIA vì quyền lợi Nga/Mỹ, nhưng đến ngày hôm nay là chấm dứt!

Như thế là đúng thời điểm decent interval Đảng Cộng Sản "hết thời" phải bị rơi mặt nạ là nhóm người ăn cướp phải trả lại độc lập tự do cho dân: Secret Society nói "thôi nhé ăn cướp 38 năm như vậy đủ rồi bây giờ phải giao lại cho dân" Trung úy Yale phản chiến sau một chiến dịch khổ nhục kế, bây giờ trở thành BTNG phải tiếp tục bắt buộc Mafia- VN trả lại tự do dân quyền cho toàn dân Việt.

Nếu thật sự Đảng CSVN sinh ra để lãnh đạo nhân dân giành độc lập dân tộc, để xây dựng đất nước phồn thịnh, Đảng là đại diện ưu tú của những "Đày tớ trung thành của nhân dân" tại sao Đảng cần phải 'ôm khư khư' lấy Quân đội, độc tôn chiếm lĩnh Quân đội? Phải chăng Đảng đang đi ngược lại nguyện vọng của nhân dân nên mới lo sợ "chiếm giữ" quân đội cho riêng mình để "chiến đấu" với người dân khi dân không chịu tiếp tục cắm đầu làm nô lệ, khi dân đòi quyền làm người, quyền tự do dân chủ, quyền được sống trong độc lập, tự do, hạnh phúc? Đúng như lời phát biểu của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang tại buổi gặp gỡ cán bộ lão thành đã nhắc nhở Quân đội phải "Trung với nước, hiếu với dân" như lời dặn dò của Bác chứ không phải "Trung với Đảng" như ai đó đang cố tình đánh lận con đen, bóp méo lời dạy của Bác thành lời "thánh kinh" có lợi cho chủ thuyết "độc tôn" nắm giữ quân đội phục vụ cho mưu đồ thâu tóm quyền lực phe nhóm.

Những ngày qua các Báo Lề Đảng thi nhau lên án nói như ngài Tổng bí thư là "Những người suy thoái về tư tưởng đòi phi chính trị hóa quân đội"... Song rõ ràng ở đây, chính giới lãnh đạo Đảng CSVN đang suy thoái, đang quay lưng lại chính "Tư Tưởng Hồ Chí Minh" mà họ vẫn ra rả hàng ngày?

Trương Văn Vinh

vinhtruong
04-02-2013, 03:41 PM
Secret of the Tomb muốn ngầm nói ra cái thế "Bên Kẻ Mạnh" (On the strongman side) sau khi mất miền Nam: là VNCH thua để thắng và cộng sản thắng để thua cùng nghĩa Mỹ thua để thắng LX bằng thằng bé ... BBC News - Mathias Rust: German teenager who flew to Red square 1987 - Tháng Tư Đen 1975 cộng sản thắng trong ồn ào máu lửa, nay chúng chết rụi tàn trong bóng đêm cũng vào một tháng Tư Đen 2013 nầy.

Từ việc tiếm quyền HCM của Lê Duẩn theo Bà GS Liên Hằng là chính xác. Các vị cứ nghiên cứu tìm hiểu thêm tài liệu giải mật mãi về chiến tranh VN trên Internet: "Nguyên nhân Mỹ thua cuộc, và vì sao CSBV thắng cuộc..v.v.." qua những tài liệu bài vở của các học giả trong và ngoài nước, nhưng kết quả thì vẫn mù tịt mà thôi...

Thời gian qua đi và sự thật bây giờ đã rõ như ban ngày, theo tôi thì VNCH thua cuộc về "phần nóng", chỉ để thời gian "phần nguội" cho mục tiêu để thắng một ván cờ tàn. Các siêu cường Nga Mỹ Trung không nhất thiết phải giữ cho được con chốt không bị mất, rồi một ngày nào đó chúng ta được bật mí từ các tài liệu mật của Secrets of the Tomb sẽ được giải mã để có thể nghe được các cuộc nói chuyện của tòa bạch ốc xác nhận rõ- ràng mọi chuyện như thế... để không còn nghe tiếng "đánh cho Mỹ cút ngụy nhào" nữa, còn Skull & Bones 322 không còn nghe danh từ "chạy đua vũ trang" nữa, vì có nước nào hơn Mỹ đâu mà chạy với đua?

Ngày nay trong giai đoạn bùng nổ thông tin mà cộng sản còn bưng bít nhiều thông tin huống chi trong thời chiến họ còn bưng bít, đổi trắng thay đen cả vạn lần. Thiếu trung thực là bản chất của tuyên truyền theo định hướng để có lợi cho lãnh đạo công sản. Có những chuyện thuộc thâm cung bí sử mà những người trong cuộc khi trốn ra nước ngoài họ mới dám kể lại, hy vọng trong tương lai gần, bộ mặt thật của cộng sản sẽ phơi bày trước ánh sáng công lý do chính người cs tiết lộ ra.

Muốn biết cuối đời của HCM như thế nào, hãy tìm đọc Đỉnh Cao Chói Lọi của Dương Thu Hương. Tôi nghĩ, rất nhiều người Việt còn chưa biết sự thật cuối đời ông Hồ đã sống những năm tháng với nỗi cô đơn cùng cực trên tháp ngà đỉnh núi, còn quyền uy đều tóm thâu vào tay Mafia-trưởng, Lê Đức Thọ qua cái bóng Lê Duẩn. Đã đến lúc mà giới lãnh đạo VN hãy nhìn vào sự thật, đừng sơ sệt, tránh né. Không nhìn ra sự thật cứ chối quanh là đốn hèn, cũng đ̀ồng nghĩa với dối trá, phường bá đạo, thì cũng chỉ suốt đời đưa dân tộc nầy làm nô lệ cho người, cho ngoại bang, mà trước mặt là kẻ thù truyền kiếp mang danh XHCN đội lớp Cộng Sản Maosist, Leninist, không nghe danh từ Hoist?

Những tên thực dân mới vừa dã man, vừa tàn bạo, là hiểm họa cho nhân loại thế kỷ 21 nầy. Lê Duẩn cùng Lê-Đức-Thọ cũng là người quyết định về cái chết của HCM. Nữ văn sĩ Dương Thu Hương cũng khả tín lúc HCM lâm bịnh vì bị đầu độc, đã tự mình rút ống truyền dịch. Tự tìm cái chết để tránh tình trạng bù nhìn như bà tác giả Liên Hằng trình bày cuộc chiến lần-2 không có HCM dính líu vào. Tôi tin chắc bà Liên Hằng có tài liệu Mỹ trao cũng như tướng Nguyễn Duy Hinh Mỹ giao tài liệu viết về cuộc hành quân Lam Sơn 719 nhưng có nhắn nhủ đừng viết tí gì về VNAF vì trước sau cũng xoá bỏ VNCH, dù rằng trên bản đồng tại Washington DC có tên Phi hành đoàn PĐ/213 Song Chùy trung úy Tạ Hoà và 4 nhà báo tại Nhà Bảo-Tàng-Viện, Newseum tại thủ đô Hoa Thạnh Đốn

vinhtruong
04-05-2013, 06:37 PM
Lý do gì mà đài VOA, BBC, truyền thông, Video, hình ảnh trên internet tiết lộ tài liệu giải mật mới nhứt phối hợp từ những cuốn sách đặt hàng. Từ chuyện "thắng và bại" chỉ cần USIA dựng lên bằng đặc ân cho tác giả Huy Đức dự thính đại học Harvard rồi viết chuyện "Bên Thắng Cuộc", đồng thời USIA cho đài VOA, BBC mở thả giàn cho tha hồ cái gọi là Quốc Gia và Cộng Sản tranh luận chửi bới nhau "đã đời"đến khi nào họ tự tìm ra chân lý... để rồi chẳng có bên nào thắng cả mà chỉ từ THUA đến LIỆT... cho thân phận CON RỐi ... "nếu chúng tao (cường quốc) không cung cấp đạn AK với M-16 thì làm "đếch" gì mà tụi bây có kẻ thắng người thua mà chửi nhau như búa bổ hàng chục năm nay... "nhiêu đó thôi ngừng ngay những cái đầu to mà óc nhỏ".

Theo đó là lý do USIA cho xuất hiện thêm một tác phẩm có tính cách quốc tế “Hanoi’s War- An International History of the War for Peace in Vietnam,” xin tạm dịch là “Chiến tranh của Hà nội – Lịch sử Quốc tế của cuộc chiến cho Hòa Bình ở Việt Nam” mà USIA cố giúp, riêng tác phẩm "The New Legion" thì viết khác hơn là "Chiến Lược Toàn Cầu Eurasian 1920-2020; - "Giữa những cơn bão: Lịch sử thế giới về Chiến tranh Việt Nam 1965-1973". Nhờ có tài liệu, Bà tác giả Lệ Hằng chân thành cảm ơn Larry Berman, David Elliott, John Lewis Gaddis, Christopher Goscha, Jim Hershberg, Duy Hoàng, David Hunt, Edward Miller, Lorraine Paterson, Julie Phạm, Andrew Preston, Samuel Popkin, Sophie Quinn-Judge, Balasz Szalontai, và Peter Zinnoman, những người đã góp ý và cung cấp những tài liệu tối mật quan trọng cho tác giả trong thời gian nghiên cứu và viết nên cuốn sách nầy, giống y chang USIA đưa tài liệu Hành quân Lam Sơn 719 cho tướng Nguyễn Duy Hinh để viết, nhưng không được nhắc nhở gì đến VNAF/51/Tactical Combat Wing.

Hanoi’s War đưa ra tầm nhìn từ Washington, Hà Nội, Moscow và Bắc Kinh và có tiểu tựa: An International History of the War for Peace in Vietnam, vì thế sách còn là ghi nhận lịch sử quốc tế về cuộc chiến cho hoà bình ở Việt Nam trong bối cảnh của Chiến tranh Lạnh, của xung đột Trung-Xô. Nhân vật chính trong Hanoi’s War không phải là Chủ tịch Hồ Chí Minh, người lãnh đạo miền Bắc trong nhiều thập niên, từ thời chống Pháp, qua cuộc chiến tranh chống Mỹ cho đến lúc ông từ trần ngày 2-9-1969. Cũng không phải là Đại tướng Võ Nguyên Giáp, anh hùng Điện Biên và là một thân tín của Hồ Chí Minh. Dù trên diễn đàn quốc tế, hai nhân vật trên đã được rất nhiều nhà nghiên cứu chính trị và các nhà sử học viết đến nhiều nhất. Những sự kiện nầy trùng hợp với 2 tác phẩm The New Legion, chỉ khác là sách nói chi tiết hơn (Harriman và đại sứ Lào Sullivan đi đêm với Ung Văn Khiêm và đại tá Hà Văn Lâu về bảo đảm cho Hà Nội cưỡng chiếm miền nam. Tướng Võ Nguyên Giáp sau một thờ gian bị quản chế rồi được KGB/CIA can thiệp để khai phá đường 559, với mục tiêu sẽ là xa lộ 6 lanes Liên Bang Đông Dương sau nầy, đọc "Dưới rạng Trường Sơn Tây") sẽ rõ thêm.

Hanoi’s War đưa ra hai nhân vật chính là Lê Duẩn và Lê Đức Thọ. Quan trọng hơn cả là Lê Duẩn. Nhưng trong sách "The New Legion" thì cho rằng Lê Đức Thọ mới là nhân vật chủ chốt, như trong chính quyền TT Diệm, Ông Ngô Đình Nhu mới là người nắm chính sách, mà Harriman chỉ đi đêm với riêng một mình Thọ.
Đặc biệt Huy Đức không được nói tí gì về nhân vật huyền thoại HCM vì lý do an toàn cho tác giả, chỉ cần tác giả Liên Hằng và vô số tài liệu giãi mật sẽ tiết lộ nay mai trên Internet sau 2 tác phẫm "The New Legion" đã lở tiết lộ rõ và chi tiết hơn nhiều (video Kennedy assassination, Skull & Bones 322, Cuốn ghi âm của TT Nixon cũng trên diễn đàn nầy).

Huy Đức được đặt hàng chỉ thuần túy nêu sự kiện, không bình luận, theo đúng với ý đồ của secrets of the Tomb là: phải rõ ràng trong sáng. "Bên Thắng Cuộc" tượng trưng chỉ là tờ điều trần với người đọc không cứ ở phía nào của cuộc chiến; Đọc BTC, người đọc tự tìm ra phần lớn các câu hỏi: Cái gì, ở đâu, khi nào, Ai, tại sao (What, where, when, who, why)... để cuối cùng kết quả Miền Bắc mới thật sự được GIẢI PHÓNG qua chứng thực sau 30 năm. Với những hệ luận tốt xấu đi theo, người đọc tự tìm ra kết luận cho mình về công lao tự suy luận như dĩ-vãng đã có lần quyết đoán sai lầm.

Ngày nay, là thời đại Internet dù cho gian manh cách mấy cũng không gạt nổi đọc giả đâu các vị ạ ?! Trách nhiệm của từng sự việc, từng chặng đường của đất nước. với 20 năm thu góp tư liệu, tôi tin tác giả "BTC" chỉ là phần giới thiệu chứ chưa là phần kết luận của Huy Đức mà cũng chẳng có tì gì gọi rằng một sử gia. Với tầm nhìn xa, rộng, tâm trong sáng, tôn trọng độc giả, phương pháp làm việc khoa học, chắn chắn những tác phẩm tới của Huy Đức sẽ được đọc giả nồng nhiệt hưởng ứng. Cái khôi hài nhứt là bên phía Cộng Sản cũng chửi bới và bên phía người Việt hải ngoại cũng không tha tác giả... thật tội nghiệp...

Tuy nhiên, tôi cũng như Huy Đức thừa hiểu người xưa trọng tín nghĩa, niềm tin vững như núi non, mà còn bị lay chuyển bởi dư luận. Việt nam chỉ là con cờ trong cuộc chiến ý thức hệ của nước lớn và chúng ta đã "đánh thắng chúng ta bằng chính thân xác máu xương của cả dân tộc" đã đổ ra vì lợi ích của chúng nó. Các bạn chỉ cần biết "chủ nghĩa cộng sản" và "thế giới tự do" ai thắng ai đó mới là vấn đề... Nếu không có đạn AK hay M-16 thì làm "đếch" gì có cảnh nồi da xáo thịt ... Ai ngu hơn ai? Vậy mà người viết đặt tên cuốn sách là "Lê Dương Mới" thì có kẻ vì tự ái dân tộc máu dồn lên tới cổ họng ... oé lên! Nhưng xét cho cùng khi hai kẻ thù cho cái gọi là "không đội trời chung", nhưng khi lật ngửa hai xác chết để nhìn mặt thì là người Việt, nhưng ác nghiệt thay cây súng đem sự chết chóc đó không phải do nước mình làm ra ... ấy vậy thế mà lòng tự ái dồn dập nổi lên cuồn cuộn như muốn ăn tươi nuốt sống tác giả của 2 tác phẩm Lê Dương Mới!

Nay ta lại thấy giữa thế kỷ 21, CNCS đã tự tiêu diệt vì... internet, TV, thông tin nhiều chiều - Tất cả điều "khó nghe" đều xuất phát từ bộ óc không bình thường bởi một "tôn giáo duy vật biện chứng cuồng tín". Ôi! Có phải khi yêu chế độ, ta không cần đôi mắt? Khi si, ta không cần bộ não. Vì khi yêu, có mắt là thừa thãi; đôi mắt có khi làm hỏng "tình yêu" của ta, khi nhận ra người tình mình khập khễnh xỏ lá như các đồng chí X. Nhưng khi si rồi, ta chẳng cần trí não, vì biết đâu ta nhận ra người yêu mình không được bình thường? Thà mất đi đôi mắt, chẳng cần bộ não, người yêu ta luôn là người đẹp nhất trên đời, và tình yêu ta sẽ như ngọn lửa không bao giờ tắt, luôn đẹp như trong giấc mơ. Thà cứ sống trong giấc mơ, còn hơn để giấc mơ phải sống trong đời rất thật của cuộc đời. Ta say hay ta tỉnh, chỉ biết là ta tỉnh nhưng có thể đang say theo chế độ!

Secret of the Tomb muốn ngầm nói ra cái thế "Bên Kẻ Mạnh" (On the strongman side) sau khi mất miền Nam: là VNCH thua để thắng và cộng sản thắng để thua cùng nghĩa Mỹ thua để thắng LX bằng phản tình báo qua thằng bé ... BBC News - MathiasRust: German teenager who flew to Red square 1987 - Tháng Tư Đen 1975 cộng sản thắng trong ồn ào máu lửa để "thống nhứt", nay chúng chết rụi tàn trong bóng đêm cũng vào một tháng Tư Đen 2013 để có "độc lập tự do".

Từ chuyện thắng và bại, nhân tháng TƯ ĐEN thử nhìn lại chiến tranh Việt Nam giai đoạn 1954-75. Liên quan đến cuộc chiến tranh ấy, cho đến nay, hầu như mọi người đều khẳng định: Việt Nam (hiểu theo nghĩa là miền Bắc Việt Nam) đã thắng Mỹ. Bộ máy tuyên truyền Việt Nam lúc nào cũng ra rả điều đó. Ngay người Mỹ cũng tự nhận là họ thua: Đó là cuộc chiến tranh đầu tiên mà họ thua trận! Điều đó đã trở thành một chấn thương (trauma) dữ dội đối với một siêu cường quốc số một thế giới như Mỹ khiến nhiều người trong họ không ngừng trăn trở. Chiến tranh Việt Nam, do đó, với họ, trở thành một cuộc-chiến-chưa-kết-thúc (unending war) hoặc một chiến tranh vô tận (endless war) theo cách gọi của các học giả thiết kế sách-lược Eurasian.

Dĩ nhiên, nhiều người nghĩ khác. Họ không chấp nhận họ thua trận với một trong ba lý do chính:

- MỘT, một số người cho, về phương diện quân sự, quân đội Mỹ hầu như luôn luôn chiến thắng, hơn nữa, tính trên tổng số thương vong, họ bị thiệt hại ít hơn hẳn đối phương: trong khi Mỹ chỉ có gần 60.000 người chết, phía miền Bắc, có khoảng từ hai triệu đến hai triệu rưỡi người bị giết (từ phía người Việt Nam, chúng ta biết rõ điều này: Trong đó có rất nhiều dân sự ở cả hai miền!) Những người này cho họ chỉ thua trên mặt trận chính trị; và trong chính trị, họ không thua Bắc Việt, họ chỉ thua… những màn ảnh TV hằng ngày chiếu những cảnh chết chóc ghê rợn ở Việt Nam trước mắt hàng trăm triệu người Mỹ, từ đó, làm dấy lên phong trào phản chiến ở khắp nơi, cũng do diển viên trung úy phản chiến John F Kerry chịu dấn thân làm vận động viên cho sách lược của Secrets of the Tomb.

Nói cách khác, Mỹ không thua Bắc Việt: Họ chỉ thua chính họ, (do Skull & Bones 322 sắp xếp) nghĩa là họ không thể tiếp tục kéo dài chiến tranh trước sự thiếu kiên nhẫn của quần chúng theo như ý đồ của Secret Society: "có vào phải có ra", trước quyền tự do ngôn luận và phát biểu của quần chúng, trước nhu cầu phát triển kinh tế trong nước qua phương thức yễm trợ thiết yếu của quân sự. Nhưng trong sách "The New Legion" của Vinh Trương được chứng minh bằng đáp số trước khi quân Mỹ vào, bằng buổi họp quan trọng của NSC, ngày 21/9/ 1960 với đáp số: The author discusses the three Axioms in the dominant interpretation of the U.S.-Vietnam War that were established by the invisible permanent government right after the National Security Council meeting on September 21, 1960.
- (1) They are: - There was never a legitimate non-communist government in Saigon (dissolution GVN) -
- (2) The U.S. had no legitimate reason to be involved in Vietnamese affairs (Tonkin-Gulf-Incident) -
- (3) The U.S. could not have won the war under any circumstances (U.S. troops honorable withdrawal)

- HAI, một số người khác lại lý luận: Mặc dù Mỹ thua trận năm 1975, nhưng nhìn toàn cục, họ lại là người chiến thắng. Một người Mỹ gốc Việt, được đặt hàng, Viet D. Dinh, giáo sư Luật tại Đại học Georgetown University, trên tạp chí Policy Review số tháng 12/2000 và 1/2001, quan niệm như vậy, trong một bài viết có nhan đề “How We Won in Vietnam” (tr. 51-61): “Chúng ta thắng như thế nào tại Việt Nam” . Ông lý luận: Mỹ và lực lượng đồng minh có thể thua trận tại Việt Nam nhưng họ lại thắng trên một mặt trận khác lớn hơn và cũng vô cùng quan trọng hơn: Cuộc chiến tranh lạnh chống lại chủ nghĩa Cộng sản trên toàn thế giới (tr. 53) mà kiến trúc sư là William Averell Harriman (1891-1986).

Hơn nữa, cùng với phong trào đổi mới tại Việt Nam cũng như việc Việt Nam tha thiết muốn bình thường hóa quan hệ ngoại giao với Mỹ, Mỹ cũng đã thắng trên mặt trận lý tưởng và chính nghĩa: Cuối cùng thì Việt Nam cũng đã theo Mỹ ít nhất một nửa: tự do hóa thị trường (Còn nửa kia, "dân chủ hóa" thì chưa! tr. 61, nhưng việc nầy trung úy phản chiến John Kerry sẽ lo, bây giờ là BTNG Kerry sẽ hoàn thành sau cùng có "thống nhứt và dân chủ").

Một số người khác lại cho, sau khi rút quân khỏi Việt Nam, nhìn lại, người Mỹ thấy Việt Nam đang lủi thủi chạy đòi ôm cứng ngắt sau lưng mình trên con đường tư bản hóa. Họ khẳng định: “Secret Society nói: Chúng ta đã chiến thắng cuộc chiến tại Việt Nam bằng cách rút quân ra khỏi nơi đó thật là một sách lược thần sầu quỷ khốc của siêu chiến lược gia thiết kế George Kennan (1904-2005)”.

- BA, một số người khẳng định dứt khoát: Mỹ không hề thua Bắc Việt. Chiến thắng của miền Bắc vào tháng Tư1975 là chiến thắng đối với miền Nam chứ không phải đối với Mỹ. Lý do đơn giản: Lúc ấy, hầu hết lính Mỹ đã rút khỏi Việt Nam. Trước, ở đỉnh cao của cuộc chiến, Mỹ có khoảng nửa triệu lính ở Việt Nam. Sau Tết Mậu Thân, thực hiện chính sách Việt Nam hóa chiến tranh, lính Mỹ dần dần rút khỏi Việt Nam: Tháng 8/1969, rút 25.000 lính; cuối năm, rút thêm 45.000 người nữa. Đến giữa năm 1972, lính Mỹ ở VN chỉ còn 27.000. Tháng 3/1973, 2.500 người lính cuối cùng rời khỏi Việt Nam.

Làm sao con người bình thường hiểu nổi sách lược Skull & Bones 322, đây là cuộc huấn luyện nuôi quân lớn nhứt trong lịch sử Mỹ để: "Bảo đảm phi đội hàng không dân dụng từ thế hệ chong chóng qua phản lực Boeing không bị Bankruptcy vì có sẳn khoảng trên 3 triệu hành khách GI booked vé trước theo đúng lịch trình tuần tự qua lại của Lính Mỹ cho cuộc Pinic tập trận, miển đừng đụng đến xa-lộ Harriman (đuờng mòn HCM) đồng thời sản xuất được 5.000 trực thăng phản lực Hueys tạo biết bao việc làm cho sự phồn vinh của nước Mỹ? chưa kể những dịch vụ khác như thí nghiệm vũ khí mới làm cho tư bản Mỹ tha hồ hốt bạc và nước Mỹ mới có củng cố điểm cao chót vót để có quyền bắt nạt các nước khác?

Từ đó, ở Việt Nam, Mỹ chỉ còn khoảng 800 lính trong lực lượng giám sát đình chiến và khoảng gần 200 lính Thủy quân lục chiến bảo vệ Tòa Đại sứ ở Sài Gòn. Trong trận chiến cuối cùng vào đầu năm 1975, lúc Bắc Việt tiến vào Sài Gòn, không có cuộc giao tranh nào giữa quân BV và Mỹ cả. Chính vì vậy, một số người Mỹ đặt câu hỏi: Tại sao có thể nói là chúng ta thua trận khi chúng ta đã thực sự chấm dứt cuộc chiến đấu cả hơn hai năm trước đó mà Hà Nội có đánh thắng nổi VNCH đâu? Ấy vậy mà Secret Society đặt hàng tiến sĩ Hưng viết "Khi Đồng Minh Tháo Chạy" tạo cái cớ hoả mù để rút ra nhẹ re như bò kéo xe.

Có thể tóm tắt lập luận thứ ba ở trên như sau: Trong chiến tranh Việt Nam, Mỹ chỉ bỏ cuộc chứ không thua cuộc.

Một số người phản bác lập luận ấy. Họ cho: bỏ cuộc tức là không hoàn thành được mục tiêu mình đặt ra lúc khai chiến; (Tôi cần phải nhắc lại "định kiến-3" trong cuốn "The New Legion" có viết đáp số cho biết là rút lui danh dự sau khi trả đủa vụ Vịnh BV) không hoàn thành mục tiêu ấy cũng có nghĩa là thua cuộc không có gì khác nhau cả? (Trong tờ "tự khai" khi ở tù, tôi có viết nếu Mỹ trang bị trên AC-119, AC-130 có hệ thống bắn tầm nhiệt 106 ly và đại bác 40 ly như AC-130 của Mỹ, thì chả có chiếc Molotova nào chạy được đến vỉ tuyến 16 chớ đừng nói vào đến miền nam) Bởi vậy National Military Analysis mới nói chúng ta cần nghe ông TRƯƠNG nói về sự thật Chiến Tranh VN như 3 định kiến trên (axiom - Those “reasons” as enunciated by Dayan [thanks to van Creveld] and TRUONG valid as stated but immaterial as to the REAL REASON?)
Nhưng ở đây tôi nên nẩy ra một vấn đề: Mục tiêu Mỹ đặt ra lúc tham gia vào chiến tranh Việt Nam để làm gì?

Có hai mục tiêu chính:
- (1) Giúp đỡ chính quyền Việt Nam Cộng Hòa tại miền Nam trong cuộc đối đầu với chế độ Cộng sản ở miền Bắc. (Lê Duẩn tuyên bố đánh thuê cho TQ và LX).
- (2) Ngăn chận làn sóng Cộng sản từ Trung Quốc đổ xuống Việt Nam, và từ đó, toàn bộ vùng Đông Nam Á, hai đàn anh giành ảnh hưởng nên xung đột nhau đến độ không tưởng.

Tập trung vào mục tiêu thứ nhất, nhiều người cho Mỹ thua trận ở Việt Nam. Đó là điều không thể chối cãi được: cuối cùng, vào ngày 30/4/1975, chính quyền Việt Nam Cộng Hòa đã sụp đổ (theo đáp số-1 axiom-1, xem chi tiết trong sách The New Legion).

Tuy nhiên, xin lưu ý: trong hai mục tiêu trên, mục tiêu thứ hai mới là quan trọng nhất. Khi lính Mỹ mới được điều sang Việt Nam, họ luôn luôn được nhắc nhở đến mục tiêu thứ hai: “Nếu chúng ta không đến đây để ngăn chận sự bành trướng của chủ nghĩa Cộng sản, chúng ta có thể sẽ phải chiến đấu chống lại nó tại bờ biển Waikiki, Honolulu sau này.” Mục tiêu đầu, nhằm xây dựng một chế độ dân chủ không Cộng sản ở miền Nam, chỉ thỉnh thoảng mới được nhắc đến, nhưng BTNG, John F Kerry đang thực thi cho một VN "thống nhứt có dân quyền" để trở thành một Do-Thái phương Đông.

Có thể nói mục tiêu thứ nhất được đặt ra để cụ thể hóa mục tiêu thứ hai. Nói cách khác, chính vì muốn ngăn chận sự bành trướng của chủ nghĩa Cộng sản, Mỹ mới nhảy vào giúp chính quyền miền Nam. Mục tiêu thứ nhất, như vậy, chỉ là hệ luận của mục tiêu thứ hai. Nó chỉ là mục tiêu phụ.

Liên quan đến mục tiêu thứ hai, nên nhớ đến thuyết Domino vốn xuất hiện từ năm 1951, thời kỳ đầu của chiến tranh lạnh, và được xem là nền tảng lý thuyết cho các chính sách đối ngoại của Mỹ kể từ đầu thập niên 1960 trở đi nó nằm trên trục Eurasian. Dựa trên thuyết Domino, chính phủ Mỹ tin là: Nếu Đông Dương rơi vào tay Cộng sản, Miến Điện và Thái Lan sẽ bị Cộng sản chiếm gần như ngay tức khắc. Sau đó, sẽ rất khó khăn, nếu không muốn nói là bất khả, để cho Indonesia, Ấn Độ và các nước khác tiếp tục nằm ngoài quỹ đạo thống trị của Cộng sản Xô Viết.” Nghĩ như thế, chính phủ Mỹ đã xem Miền Nam như một tiền đồn để ngăn chận hiểm họa cộng sản.

Nếu chỉ nhìn vào mục tiêu thứ hai này - mục tiêu ngăn chận làn sóng Cộng sản ở Đông Nam Á - không thể nói là chính phủ Mỹ thất bại. Ngược lại. Năm 1972, sau chuyến viếng thăm Trung Quốc của Tổng thống Nixon, Mỹ đã thành công ở ba điểm:
- (1), bước đầu bình thường hóa quan hệ ngoại giao giữa hai nước để, tuy chưa hẳn là bạn, họ cũng không còn thù nghịch với nhau như trước nữa, món quà "dụ khị" Hoàng Sa 1974 mà cũng là cái bẩy trù dập TQ sau thập niên LX là (1980-1990 và 2010-2020)
- (2), khoét sâu mối mâu thuẫn giữa Trung Quốc và Liên Xô để hai nước đứng đầu khối Cộng sản này không còn thống nhất với nhau nữa
- (3), làm giảm bớt sự ủng hộ và trợ giúp của Trung Quốc đối với Bắc Việt ngay thời buổi đó 1975 thống nhứt nhưng chưa có độc lập tự do.

Với ba sự thành công ấy, Mỹ an tâm được ba điều:
- (1) - khi Trung Quốc và Liên Xô đã bị phân hóa, khối Cộng sản không còn mạnh và do đó, cũng không còn quá nguy hiểm như trước.
- (2) - khi khối Cộng sản không còn mạnh, đặc biệt khi Trung Quốc đang rất cần duy trì quan hệ hòa bình với Mỹ để phát triển kinh tế và tranh giành ảnh hưởng với Liên Xô, Trung Quốc sẽ không còn tích cực “xuất cảng cách mạng” ở các nước khác trong vùng Đông Nam Á.
- (3) - như là hệ quả của hai điều trên, Mỹ tin chắc: ngay cả khi miền Bắc chiếm được miền Nam và ngay cả khi cả Campuchia và Lào đều rơi vào tay Cộng sản thì chủ nghĩa Cộng sản cũng không thể phát triển sang các nước khác như điều họ từng lo sợ trước đó.

Với ba sự an tâm trên, Mỹ quyết định rút quân ra khỏi Việt Nam. Với họ, mục tiêu thứ hai, tức mục tiêu quan trọng nhất, đã hoàn tất thì mục tiêu thứ nhất trở thành vô nghĩa. Miền Nam chỉ còn là một nước cờ chứ không phải là một ván cờ. Họ thua một nước cờ nhưng lại thắng cả một ván cờ bằng thế "Bên Kẻ Mạnh" (On The Strongman Side) mà bây giờ Mỹ đang chuẩn bị đưa VNCH lên mây.

Thắng ở ba điểm:
Một, sau năm 1975, chủ nghĩa Cộng sản không hề phát triển ra khỏi biên giới Lào và Campuchia. Các nước láng giềng của Đông Dương vẫn hoàn toàn bình an trước hiểm họa Cộng sản.
Hai, sau khi chiếm miền Nam, chủ nghĩa Cộng sản ở Á châu không những không mạnh hơn, mà ngược lại, còn yếu hơn hẳn. Yếu ở rất nhiều phương diện. Về kinh tế, họ hoàn toàn kiệt quệ. Về quân sự, họ liên tục đánh nhau. Về đối nội, họ hoàn toàn đánh mất niềm tin của dân chúng, từ đó, dẫn đến phong trào vượt biên và vượt biển rầm rộ làm chấn động cả thế giới. Về đối ngoại, họ hoàn toàn bị cô lập trước thế giới với những hình ảnh rất xấu: Ở Khmer Đỏ là hình ảnh của sự diệt chủng; ở Việt Nam là hình ảnh của sự độc tài và tàn bạo; ở Trung Quốc, sự chuyên chế và lạc hậu. Cuối cùng, về ý thức hệ, ở khắp nơi, từ trí thức đến dân chúng, người ta bắt đầu hoang mang hoài nghi những giá trị và những tín lý của chủ nghĩa xã hội: Tầng lớp trí thức khuynh tả Tây phương, trước, một mực khăng khăng bênh vực chủ-nghĩa xã hội; sau, bắt đầu lên tiếng phê phán sự độc tài và tàn bạo của nó. Một số trí thức hàng đầu, như Jean-Paul Sartre, trở thành những người nhiệt tình giúp đỡ những người Việt Nam vượt biên.
Ba, vào năm 1990, với sự sụp đổ của Liên Xô, của bức tường Berlin và của hệ thống xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu, Mỹ toàn thắng trong cuộc chiến chống lại chủ nghĩa Cộng sản. Ván cờ kéo dài nửa thế kỷ giữa chủ nghĩa Cộng sản và chủ nghĩa tư bản đã kết thúc thấy rõ.

Nhìn vào ba sự thành công ấy, khó có thể nói Mỹ đã thua trận ở Việt Nam. Lại càng không thể nói là miền Bắc Việt Nam đã thắng Mỹ, mà Mỹ thì "ẩn-ý" trình bày trên Internet để cho biết VNCH thắng ván cờ TÀN.

Cũng cần lưu ý đến những sự thay đổi trong bản chất của chiến tranh. Từ giữa thế kỷ 20 trở về trước, hầu hết các chiến lược gia, khi nghĩ về chiến tranh, đều cho cái đích cuối cùng là phải chiến thắng một cách tuyệt đối. Tiêu biểu nhất cho kiểu chiến thắng tuyệt đối ấy là cuộc chiến tranh thế giới lần thứ nhất và lần thứ hai. Ở cả hai lần, những kẻ thù của phe Đồng minh đều tuyên bố đầu hàng. Ranh giới giữa thắng và bại rất rõ. Rõ nhất là ở Nhật Bản. Sức tàn phá kinh hồn của hai trái bom nguyên tử do Mỹ thả xuống Hiroshima và Nagasaki đã chứng tỏ sức mạnh vô địch không thể chối cãi được của người chiến thắng. Còn cuộc chiến nhỏ do Mỹ tạo nên Đông Dương và Trung Đông để kiếm lợi nhuận, rồi hô hoảng THUA để thế giới không thịnh nộ, nhưng Mỹ hốt khá nhiều lợi nhuận nuôi quân qua quân sự yểm trợ kinh tế và điểm quan trọng là ngôi vị siêu cường nằm chót vót trên cao, không nước nào bắt kịp.

Tuy nhiên, sau hai quả bom ấy, bản chất chiến tranh và cùng với nó, ý nghĩa của chiến thắng, hoàn toàn thay đổi. Trong chiến tranh lạnh, cả Mỹ lẫn Liên Xô đều có bom nguyên tử. Lúc nào cũng muốn tiêu diệt nhau nhưng cả hai đều biết rất rõ cái điều Albert Einstein từng cảnh cáo: “Tôi không biết trong chiến tranh thế giới lần thứ BA người ta đánh bằng gì, nhưng trong chiến tranh thế giới lần thư TƯ, người ta sẽ chỉ có thể đánh nhau bằng gậy và đá”. Thành ra, người ta vừa chạy đua chế tạo thật nhiều, thật nhiều vũ khi nguyên tử vừa biết trước là chúng sẽ không được sử dụng. Không nên được sử dụng. Không thể được sử dụng. Để tránh điều đó, chiến tranh toàn diện (total war) biến thành chiến tranh giới hạn (limited war); chiến tranh thế giới biến thành chiến tranh khu vực, ở một số điểm nóng nào đó. Ý nghĩa của cái gọi là chiến thắng, do đó, cũng đổi khác: bên cạnh cái thắng/bại về quân sự có cái thắng/bại về chính trị và bên cạnh cái thắng/bại có tính chiến thuật có cái thắng/bại có tính chiến lược.

Với những thay đổi ấy, chuyện thắng hay bại lại càng trở thành phức tạp hơn, nhưng điều chắc chắn Skull & Bones 322 để Miền Bắc thắng đỡ hao dollar hơn Miền Nam thắng vì thế người Việt hải ngoại nên thông cảm và bớt ồn ào đi.


Phần kết luận, có hai điểm tôi xin nói cho rõ:

-Thứ nhất, tôi chỉ muốn tìm hiểu một sự thật lịch sử chứ không hề muốn bênh vực cho Mỹ.

-Thứ hai, dù Mỹ thắng hay bại, sau biến cố tháng 4/1975, miền Nam vẫn là nạn nhân. Trên phạm vi quốc tế, ngoài miền Nam Việt Nam, Đài Loan là một nạn nhân khác, tuy không đến nỗi bất hạnh như chúng ta, đó là lý do tại sao Harriman giải nhiệm chức tư lệnh của thống tướng Mc Arthur và đại tướng Westmoreland.
Nhưng về toàn cục nếu nói Mỹ thua trong chiến lược toàn cầu của họ là không đúng. Tôi đã nhiều lần giảng giải về Siêu Chiến Lược Eurasian 1920-2020 trên 2 tác phẩm "The New Legion" Mỹ đã rút khỏi VN năm 1973 đúng lịch trình như định kiến-2 (axiom-2) và sau đó phe XHCN tan rã gần như toàn bộ. Về toàn cục Mỹ đã nghiễm nhiên chiến thắng mà không phải tốn một viên đạn mà bằng "tối huệ quốc" (Freedom Support Act).

Hà Nội có thể sơ-khởi tự hào về chiến thắng của mình để chuẩn bị hoàn toàn thua trận trong ván cờ tàn!, nhưng người Mỹ cũng chả phải ray rức vì sự rút lui ra khỏi VN của họ. Mỹ đã chiến thắng trong "chiến lược toàn cầu Eurasian" khi họ bỏ VN. Điều nầy minh định rõ trong sách The New Legion (militaryanalysis.blogspot.com/2012/04/vinh-truong.html) do Viện Albert Eistein công bố ngày 12/4/2012, Mỹ thật sự đã nổi lên như một siêu cường số một sau khi họ bỏ VN như lời ông TRƯƠNG nói!

KQ: Trương Văn Vinh

TAM73F
05-15-2013, 04:27 AM
Đây là lời khen anh Vinh là member military analysis

Samedi , 14 avril, 2012

Vinh Truong,
C'est coolbert: Pourtant, plus d'un auteur, un chiffre plus fiable si
jamais il y en avait un, sur les RAISONS pour la défaite alliée au
Vietnam. Américaines et sud-vietnamiennes à la fois incapable de
l'emporter sur les communistes. Vinh Truong un officier militaire
Sud -vietnamien de certains debout et un évadé d'une rééducation
[concentration] camp après treize ans d'incarcération ! Comme extraite
du livre de Truong: "Guerre du Vietnam: La Légion Nouveau, Volume 2
Par Vinh Truong" «Quand je suis [Truong] regardé en moi-même, je
savais que je resterais fidèle à un code d'honneur personnel attaché à
ce que j'ai compris que les idéaux de la forme de mon pays ,de
gouvernement s'élevant au-dessus de la confusion de la politique et
militaire de leadership. Cela est devenu explicitement clair pour moi
lorsque j'ai été interviewé par des alliés-officiers dans mon école
d'officiers de classe Escadron à Maxwell Air Alabama University. Ils
m'ont demandé ce que je pensais de la guerre », et je me souviens de
leur dire ce que je pensais ne faire aucun sens pour moi pour essayer
de défendre le Sud-Vietnam, tant que les zones frontalières du
Cambodge et du Laos ont été admis à l'Hanoi ... Mais je ne pouvais
voir aucune stratégie appliquée qui avait des chances de succès ... "
mon patriotisme était plus forte que mon malheur de la pauvre
politique américaine d'intervention stratégique » En ce qui concerne
Truong: "Vinh Truong-Van-a été recruté par les forces spéciales
américaines dans le projet Delta 1964-65 et diplômé de l'Université de
l'air américaine, Maxwell, Alabama, pour la Squadron Officer School et
École des instructeurs académiques, 1967 -68. Il était le 213e Escadron
commandant, 1970-71, Combat Commander du 51e Escadre, 1972-73, et le chef d'état-major de la branche d'hélicoptères de siège AFVN 1973 jusqu'à Saigon est tombé " [ et à la suite de la remise du Sud Vietnam, treize ans de rééducation du regime communiste [concentration] camp! ]
"[Truong] examine les trois axiomes dans l'interprétation dominante de
la guerre du Vietnam qui ont été établies par le droit permanent du
gouvernement invisible après la réunion nationale du Conseil de
sécurité le 21 Septembre ., 1960 Il s'agit de: - 1/ Il n'y a jamais eu
un intérêt légitime gouvernement non-communiste à Saigon (dissolution
GVN) 2 / Les Etats-Unis n'avaient aucune raison légitime d'être impliqué
dans les affaires vietnamiennes (Tonkin-Golfe-Incident) 3 / Les
États-Unis pouvaient... ne pas avoir gagné la guerre en aucune
circonstance (les troupes américaines retrait honorable) " Quand
Truong parle, nous devons tous l'écouter. Truong et ses compatriotes
vivant maintenant aux États-Unis ont un site Web consacré à la
discussion de la deuxième guerre d'Indochine. Il pourrait être
intéressant de s'engager dans le dialogue de leur côté avec les barrières linguistiques .
coolbert.

vinhtruong
05-15-2013, 06:52 PM
( Hiệu quả của "Truyền Thông" qua phần mềm Postwar )
Việt Nam có hàng chục triệu người sử dụng mạng Internet trên cả nước.
Ngày xưa trung úy phản chiến đi đêm với Hà Nội để bộc phát bằng tiếng súng, hoàn thành axiom-1, ngày nay là BTNG, Kerry dùng đũa thần biến hoá Hà Nội cho ra tự do ngôn luận êm re không ồn ào để "kết-thúc" một bi kịch quá đau thương.

-Tôi cho rằng năm nay, có một sự đột xuất tình hình khả quan hơn, thậm chí khả quan hơn quá nhiều so với năm 2012, phải nói là như vậy, cho nên trong phân tích và cảm nhận của tôi về không khí ở VN, thì nhà báo Huy Đức có thể trở về Việt Nam trong tháng Tám trong năm nay mà sẽ không có một hậu quả lớn đối với anh. Vì đã có một sự ăn chịu của đảng Mafia-X với Secret Society, thậm chí có thể không bị những điều gọi là phiền phức đối với anh, nhưng phải trở về đúng thời gian ấn định mà chánh phủ VN sẽ để yên cho. Tôi nghĩ tháng Tám lúc đó tình hình VN sẽ có biến chuyển khá nhanh đến chóng mặt?

Môi trường chính trị trong nước đang ngày càng khá lên thông qua biên độ thời buổi Kerry làm BTNG khác với thời buổi Kerry làm trung úy phản chiến. Hay tôi nói thẳng ra là VN chỉ là đứa con rơi từ bên kia TBD và Mỹ luôn luôn theo dõi, đôi khi cần mướn người kềm dạy (tutors) "với cho roi cho vọt" thì nó mới khôn ngoan ra. Và năm nay được cho là tự do hơn, thông thoáng hơn về các chủ đề chính trị, nhạy cảm mà các bloggers và giới báo chí lề dân, không phải lề đảng đang được thể hiện, bày tỏ hiện nay, theo nhà báo tự do Phạm Chí Dũng.

Người được báo Tuổi Trẻ xin lỗi vì đăng tin sai lệch về ông, trong thời gian ông bị Công an TP. Hồ Chí Minh câu lưu 4 tháng mà nay đã được tại ngoại, vì đã đến thời điểm cởi mở do áp lực sau hậu trường, có sự chấm dứt điều tra, còn bình luận về ai, nguyên nhân nào đứng sau sự xuất hiện các trang blogs gây chú ý như Quan Làm Báo, Vua Làm báo v.v... mà Secret Society coi đó như bản báo cáo sự thật, rồi ai muốn hiểu sao thì hiểu, chuyện nhân vật huyền thoại HCM cũng vậy do Mỹ tự declassified trên Internet rồi ai muốn hiểu sao tùy ý.

Mở đầu trao đổi với BBC về môi trường viết blog và làm báo tự do trong nước, ông Chí Dũng, giải thích quan điểm của mình qua phán đoán về khả năng nhà báo Huy Đức (hay blogger Osin) có thể được chính quyền Việt Nam ứng xử ra sao nếu ông về nước sau khi xuất bản cuốn "Bên Thắng Cuộc." Dĩ nhiên là rất an toàn vì Huy Đức là cò mồi của Mỹ sau một khóa dự thính tại đại học Harvard, mục tiêu chỉ đưa ra những chứng liệu lịch sử như tờ báo cáo, không được bình luận và không đụng đến nhân vật huyền thoại Hồ Chí Minh, chỉ dành riêng cho The United States Information Agency sẽ lần lược phổ biến những tin giựt gân về HCM trên you tube như cuốn Video "Kennedy Assassination by Harriman" (làm bật ngửa người Việt bấy lâu nay không hiểu gì cả. Và để trong đầu "đông lạnh" với ấn tượng Kennedy ra lịnh giết TT Diệm) tiết lộ mới nhứt 2012.

Nó gay cấn như vậy thì liệu sau khi Huy Đức về lại VN, rồi khi HĐ muốn ra lại nước ngoài có dễ dàng không? Tôi nghĩ là dễ dàng vì tình thế đã thay đổi hẳn không còn khe khắt nữa, cho nên HĐ muốn ra đi lúc nào chả được. Có thể nói là viết gần như tự do và kể cả thể hiện quan điểm chính kiến của mình, kể cả đối với các nhóm lợi ích, nhóm này, bè nọ, phái kia"

Một blogger bút danh là Kami viết blog tự do từ trong nước, gửi bài ra nước ngoài, cộng tác với truyền thông quốc tế, trong khi nhiều bloggers khác cũng ở trong nước thì nói là họ bị chặn, thậm chí họ cáo buộc là bị sách nhiễu, bắt bớ; Theo tôi, Kami là cá nhân hay một nhóm bloggers và vì sao blogger này vẫn có thể viết lách bình thường, điều nầy cũng dễ hiểu như thông tín viên của đài STBN muốn đi đâu thì đi muốn gởi về hàng tá video cũng chả sao! Điều nầy chỉ có Secrets of the Tomb thì giải nghĩa sẽ rõ ràng hơn

Cuối năm 2012 Chí Dũng cũng ngạc nhiên về chuyện này, ông rất ngạc nhiên là trong thời gian ông bị bắt đã xảy ra nhiều chuyện động trời về tự do ngôn luận (chỉ chưa chính thức ban lịnh). Bởi vì trước khi ông bị bắt, ông nhớ là không có chuyện các bloggers muốn viết gì thì viết. Có thể nói là viết gần như tự do và kể cả thể hiện quan điểm chính kiến của mình, kể cả đối với các nhóm lợi ích, nhóm này, bè nọ, phái kia. Nhưng sau khi Chí Dũng ra khỏi trại giam và được đình chỉ điều tra, thì có thể nói CD thấy tình hình giống như là tự do đến mức chưa từng thấy. Có thể chưa đáp ứng nhu cầu của anh em bloggers thôi, nhưng đối với trước đó là chưa từng thấy. Chí Dũng rất ngạc nhiên là phải, vì tới thời điểm trung úy phản chiến Kerry đã trở nên BTNG thì khác. Kerry vua đi đêm nên VN sẽ có tự do ngôn luận không ồn-ào, từ một diêm quẹt toả ra ánh sáng trong đêm tối mịch ... nếu chuyền qua tim đèn dầu thì lại tuyệt cú mèo! Và chắc chắn sẽ xảy ra như vậy chỉ còn chờ đợi hợp thức hoá trong vài tháng tới.

Cho nên trước đó có những luồng dư luận về blogger này, blogger kia, thuộc phe này, thuộc phái kia, thì tôi cho, có lẽ vào thời buổi này nó phực tạp lắm, cho nên cũng có thể xảy ra những chuyện như thế. Riêng về blogger Kami, tôi quả thật chưa dám đánh giá gì cả, nhưng Secret Society thì muốn mọi việc do hai đấu thủ phải được sexy 100% cho mọi người dân được thấy "Strip-tease" qua 'Quan làm báo, Dân làm báo, Tư Sang...?' cùng phối họp với Wikileaks, BBC, VOA đưa ra dữ kiện.

Tôi cho rằng sự ra đời và ý nghĩa đằng sau việc ra đời của các trang blogs gần đây và tới nay đã đang gây thu hút sự chú ý của dư luận như các trang Quan Làm Báo (chủ bản khác là Vua Làm Báo), và đặc biệt một trang có tên đặt là Tư Sang ? Tôi chỉ nhận xét ngắn gọn thế này. "Dù là vấn đề nội bộ, dù là vấn đề đấu tranh với nhau, thì cũng nên giữ tính văn hóa trong lời qua tiếng lại" theo tôi nghĩ.

Điều này rất khó trả lời, bởi vì tôi cho là tính nhạy cảm của nó có lẽ cũng liên quan tới một số người nào đó, một số ai đó, và họ không thích nhau. Và có thể thậm chí như là dư luận đồn đoán, là liên quan tới vấn đề nội bộ. Và từ vấn đề nội bộ đó cho nên nó mới quyết định việc có tường lửa hay là không có tường lửa. Tôi chỉ nhận xét ngắn gọn thế này. Dù là vấn đề nội bộ, dù là vấn đề đấu tranh với nhau, thì cũng nên giữ tính văn hóa trong lời qua tiếng lại.

Chúng ta là những người thích phát ngôn và hơn nữa lại là những người trao đổi có tri thức, chúng ta đều là người có nhận thức, cho nên việc phản biện cũng nên có văn hóa, không nên mượn diễn đàn này, diễn đàn kia để chửi nhau và dùng những ngôn từ nó rất là không hợp, như chúng ta từng chứng kiến sự đấu đá hỗn tạp tục-tĩu trên diển đàn BBC và VOA. Lúc đó chính trị sẽ trở thành những vấn đề gì đó còn tệ hại hơn là con dao hai lưỡi. Tôi xin góp ý như vậy thôi. Còn những động cơ bên trong thì tình hình bây giờ, bối cảnh bây giờ rất phức tạp và tôi nghĩ bản thân và các chiến hửu tôi không nên quan tâm quá nhiều vào những chuyện như vậy, không để tâm làm gì cả cho mệt trí.

Về chuyện Chí Dũng, gần đây, một tờ báo đã công khai xin lỗi vì đưa tin không đúng về ông trong thời gian ông bị câu lưu, Chí Dũng đã thỏa mãn về lời xin lỗi này chưa, hay ông còn có dự định theo đuổi một hành động pháp lý nào khác nữa với họ?

Riêng về tờ báo Tuổi Trẻ mà năm 2012 đã đăng thông tin sai về Chí Dũng, rồi báo Tuổi Trẻ đã đăng cải chính theo yêu cầu của Chí Dũng, mặc dù đáng lẽ ra về mặt nguyên tắc, báo này phải có cải chính trên trang mạng, trang điện tử, nhưng vào ngày cải chính ở trên báo giấy, thì Chí Dũng chưa đọc thấy tin cải chính trên báo điện tử. Nhưng theo ông với nội dung cải chính ngắn gọn của báo tuổi trẻ, ông và gia đình đã hài lòng. Và theo Chí Dũng, có lẽ mọi chuyện cũng chấm dứt ở đây.

'Có kiện hay không?
"Những người đã, hoặc sẽ bị mang tiếng, bị gán ghép cho những hành vi nào đó, gần gần như Chí Dũng hoặc tương tự như ông, sẽ có điều kiện hoặc tiền lệ để có thể có khiếu nại nào đó đối với những tờ báo mà đã gán ghép hoặc quy chụp cho họ hoặc sẽ quy chụp hành vi cho họ". Nhưng sự hài lòng hơn của ông, không phải liên quan tới vấn đề cá nhân ông, mà tôi đặt ra một vấn đề mới, đó là nếu đã đến lúc có được bầu không khí dân chủ trong việc khiếu kiện chính trị, mặc dù đây chỉ là một tờ báo đăng sai thông tin về chính trị, thì có thể nói là thế này tôi có đọc một số thông tin ví dụ tờ Người Việt ở Mỹ có bình luận về trường hợp của Chí Dũng và họ cũng liên hệ những trường hợp khác trước đây, không được như vậy, đã gửi đơn thư khiếu kiện ra tòa, nhưng cũng không được tiếp nhận và cũng không tới đâu cả, đối với báo chí Việt Nam. Nhưng giờ đây thì đã khác.

Tôi cho đó là một phần sự thật, thậm chí là một phần sự thật căn bản, nhưng chuyện đó xảy ra vào những năm trước, và tôi nhắc lại là bối cảnh 2013 có thể khác khá nhiều vì là thời đại Kerry là BTNG và sắp tới có thể còn khác nữa so với năm 2012 và những năm trước. [Điều đó] có quyền cho chúng ta sự hy vọng, điều đó có nghĩa là trong việc khiếu nại vừa rồi, Chí Dũng không phải dựa vào những điều mà dư luận đồn đoán như là liên quan tới Tổng Cục 2, hay Chí Dũng là người của ông Trương Tấn Sang tức là Chủ tịch Nước hiện nay.

Mà Chí Dũng đi bằng thực chất chính những quyền dân sự của mình đối với báo Tuổi Trẻ. Bởi vì nếu như báo Tuổi Trẻ không đáp ứng yêu cầu đó, thì chắc chắn là ông sẽ khởi kiện báo Tuổi Trẻ ra tòa. Tôi nghĩ, Tuổi Trẻ đánh giá đúng vấn đề và chấp nhận cải chính. Đó là một bước chừng mực, khôn ngoan của họ. Và vấn đề cuối cùng tức là thông qua đây, Chí Dũng rất mong nhiều anh em bloggers, những người đã, hoặc sẽ bị mang tiếng, bị gán ghép cho những hành vi nào đó, gần gần như ông hoặc tương tự như ai, sẽ có điều kiện hoặc tiền lệ để có thể có khiếu nại nào đó đối với những tờ báo mà đã gán ghép hoặc quy chụp cho họ hoặc sẽ quy chụp hành vi cho họ.

Đó là với cơ quan truyền thông, còn với chính quyền và cơ quan điều tra đã câu lưu Chí Dũng, mà tới nay có ý kiến nói là ông vô tội và đã được thả, ông có dự định khiếu kiện, khiếu nại, hay yêu cầu họ bồi thường về thiệt hại danh dự, thậm chí về tài chính hay không?

Đối với cơ quan an ninh điều tra thì tới thời điểm này Chí Dũng chưa có bất kỳ một suy nghĩ nào về việc khiếu nại hoặc kiện cáo. Tôi nghĩ Chí Dũng được thả là mừng thấy mụ nội rồi còn kiện cáo làm gì, dù luật pháp bây giờ có khác trước khi Kerry làm BTNG

Chí Dũng có thể cho biết lý do vì sao không?

Dù có nhiều lý do tế nhị thúc đẩy sau lưng mà ông chưa tiện công bố. Môi trường chính trị trong nước đang ngày càng khá lên thông qua biên độ được cho là tự do hơn vào thời đại Bonesman Kerry, thông thoáng hơn về các chủ đề chính trị, nhạy cảm mà các bloggers và giới báo chí lề dân đang được thể hiện, bày tỏ hiện nay, theo nhà báo tự do Phạm Chí Dũng.

Người được báo Tuổi Trẻ xin lỗi vì đăng tin sai lệch về ông, trong thời gian ông bị Công an TP. Hồ Chí Minh câu lưu 4 tháng mà nay đã được tại ngoại, chấm dứt điều tra, còn bình luận về ai, nguyên nhân nào đứng sau sự xuất hiện các trang blogs gây chú ý như Quan Làm Báo, Vua Làm báo v.v... thì tôi xin độc giả từ từ tôi sẽ dẫn giải sau.

Mở đầu trao đổi với BBC về môi trường viết blog và làm báo tự do trong nước, ông Dũng, giải thích quan điểm của mình qua phán đoán về khả năng nhà báo Huy Đức (hay blogger Osin) có thể được chính quyền Việt Nam ứng xử ra sao nếu ông về nước sau khi xuất bản cuốn "Bên Thắng Cuộc."

vinhtruong
05-29-2013, 11:48 PM
- Sự kiện blogger Trương Duy Nhất bị bắt vì những bài viết khách quan vạch trần mặt trái tiêu cực của xã hội, một lần nữa, chứng minh rằng làn sóng những người bỏ lề đảng về phía lề dân đang ngày càng gia tăng.

Ông Trương Duy Nhất từng làm việc cho báo Công an Quảng Nam – Đà Nẵng, sau này chuyển sang làm báo Đại Đoàn Kết. Nghe tên hai tờ báo này một người bình thường cũng dễ dàng nhân ra đây là hai tờ báo quyết liệt bảo vệ cho chủ trương chính sách nhà nước, hay nói khác hơn là công cụ để mị dân, giữ vững quyền cai trị của đảng cộng sản. Nhưng một ngày đẹp trời, ông Trương Duy Nhất đã quyết định bỏ viết báo chuyển sang viết blog. Slogan “một góc nhìn khác” đã chứng minh mạnh mẽ quan điểm của Trương Duy Nhất sau khi bỏ báo lề đảng, đó là cái nhìn xoáy vào thực tế cuộc sống chứ không phải múa bút theo chỉ thị của đảng cộng sản. Anh không chấp nhận làm kẻ bồi bút cho nhà cầm quyền mà mạnh dạn đứng về phía người dân đang thống khổ, mất quyền con người.

Những ai am hiểu đời sống chính trị Việt Nam sẽ nhận ra “phong trào” bỏ lề đảng về phía lề dân không chỉ mới bắt đầu từ thời Trương Duy Nhất. Nhiều trước đây, Nguyễn Vũ Bình, một đồng nghiệp của Trương Duy Nhất tại báo Đại Đoàn Kết đã có nhiều bài viết cổ xúy cho dân chủ tự do và đa nguyên đa đảng đã bị cộng sản tống giam. Nhưng giờ đây, anh vẫn kiên trì đấu tranh mà không hề tỏ ra sợ hãi hay luyến tiếc.

Một nhân chứng sống động nữa là trường hợp của nhà báo Huy Đức. Trong khoảng thời gian làm cho báo lề đảng, anh được đánh giá là một cây bút sắc sảo, đầy nội lực. Dân trong nghề thường kháo nhau rằng, trong thời gian anh viết cho báo Tuổi Trẻ, những cán bộ cao cấp từ Hà Nội vô Sài Gòn phải tránh mặt Huy Đức vì anh có những câu hỏi phỏng vấn quá khó trả lời. Với tài năng và uy tín như thế, nếu chịu ngoan ngoãn theo lời đảng, Huy Đức hoàn toàn có một vị trí xã hội cao. Nhưng rồi anh đã viết nhiều bài “trái ý” đảng và nghiệp làm báo của anh bắt đầu gặp nhiều khó khăn. Đến một ngày, khi quyển truyện "Bên Thắng Cuộc" ra mắt, người ta hoàn toàn tin rằng Huy Đức đã đứng hẳn về phía lề dân. Blogger hay facebook của anh được xếp hạng top đối với những ai quan tâm đến vấn đề chính trị và xã hội Việt Nam.

Một nhân vật đình đám khác trong làng báo lề đảng phải nhắc đến là Huỳnh Ngọc Chênh. Anh đã từng có một vị thế khá cao trong báo Thanh Niên. Rời khỏi tờ báo này anh đã trở thành một blogger nổi tiếng với nhiều bài viết hay về tình hình Việt Nam. Phải thừa nhận rằng từ khi chuyển sang "lề dân", anh nổi tiếng hơn hẳn thời còn làm báo "lề đảng". Kết quả là giải thưởng quốc tế mà anh nhận được cách đây chưa lâu.

Gần hơn nữa, một cái tên nhắc đến là mọi người lập tức ồ à thán phục đó là nhà báo trẻ Nguyễn Đắc Kiên. Anh đã dũng cảm phản bác lại ý kiến phê bình những người thẳng thắn góp ý trong đợt sửa đổi hiến pháp của ông Nguyễn Phú Trọng, một người mà xét về tổng thể quyền lực ngang hàng với vua tại Việt Nam. Nhà báo trẻ này không sợ bị kết tội“phạm úy” dám lên tiếng để bảo vệ cho người dân thấp cổ bé miệng, tức giận nhưng sợ hãi không dám bài tỏ chính kiến. Hành động can đảm của anh đã thực sự góp phần thức tỉnh nhận thức về quyền con người.

Chắc chắn còn rất nhiều nhà báo lề đảng đã theo lề dân nhưng vì hiểu biết giới hạn, và vì khuôn khổ của bài viết mà người viết chỉ nêu ra những cái tên tiêu biểu kể trên. Do bài viết đề cập đến những nhà báo nên cũng xin mạn phép không nhắc đến những nhà văn tên tuổi đã tự nguyện từ bỏ đảng để viết những gì chân thật nhất về bản chất cộng sản. Vấn đề chính mà người viết muốn nêu ra ở đây là vì sao ngày càng có nhiều nhà báo bỏ đảng cộng sản?

Giống như ở bất cứ xã hội nào, những nhà báo ở Việt Nam vốn là những người nắm bắt dòng thời sự, và chuyển biến xã hội nhanh hơn nhiều đối tượng xã hội khác. Bản thân họ có nhiều cơ hội để biết và hiểu rõ những gì đã và đang xảy ra trong môi trường xã hội họ đang sống. Lúc đầu, có thể vì nỗi lo cơm áo, vì trách nhiệm họ đành chấp nhận giả điếc, giả mù để tránh rắc rối. Nhưng rồi khi đã sống quá lâu với cái xấu, những người có lương tri có cái dũng, đã cảm thấy mình cần phải làm điều gì đó để giữ lại điều tốt đẹp cho cuộc đời. Thế là họ đã lên tiếng mà bất chấp sự hiểm nguy sẽ đến với mình. Họ không thể im miệng mãi trước sự suy đồi đến mức mục rũa của chế độ. Một cách rất tự nhiên, họ đứng vào lớp người tiên phong chống lại sự cai trị độc tài, phi dân chủ và phi nhân quyền ở đất nước Việt Nam thân yêu.

Điều này cho thấy quyền con người là một nhu cầu bức thiết, mà con người dù sống trong hoàn cảnh nào, cũng phải đấu tranh để giành lấy cho bằng được.

Vì vậy, tôi tin rằng sau Trương Duy Nhất sẽ còn nhiều nhà báo lề đảng sẽ công khai đứng về phía người dân. Bởi vì, tầng lớp trí thức sẽ không bao giờ chấp nhận khuất phục trước sự bá đạo, lừa dối và phi nhân của đảng cộng sản.

TIN NÓNG: TBT NGUYỄN PHÚ TRỌNG ĐANG CAN THIỆP ĐỂ ÔNG TRƯƠNG DUY NHẤT ĐƯỢC THẢ…

Theo một nguồn tin dấu tên cho hay:TBT Nguyễn Phú Trọng đang can thiệp để Bộ Công an thả ông Trương Duy Nhất vì việc bắt Trương Duy Nhất sẽ là một việc giống như việc “ rút giây động rừng…”; “ giết gà khỉ sợ “; Sắp tới Quốc hội tổ chức lấy phiều tín nhiệm một số chức danh quan trong do cơ quan này bầu; TBT đang kêu gọi các đại biểu phát huy tinh thần khách quan, trung thực trong việc bày tỏ thái độ của mình thông qua lá phiếu…Do vậy, việc Bộ Công an cho bắt ông Trương Duy Nhất không thể không làm cho những đại biểu yếu bóng vía phân phân, lo lắng khi bày tỏ sự tín nhiệm hay không tín nhiệm một ông X. nào đó…Biết đâu sau lần bỏ phiếu tín nhiệm lần này, có đại biểu lại không còn nhớ đường mà về quê thì khổ ?!
Về phương diện pháp lý, việc tự tổ chức lấy phiếu tín nhiệm một số quan chức của ông Trương Duy Nhất trên blog cá nhân của mình là việc làm không vi phạm pháp luật; vì không có một bộ luật nào cấm việc làm này, không thể khép vào tội tuyên truyền chống nhà nước; kể cả Luật Báo chí và các quy định về internet không có điều chỉnh việc lấy phiếu thăm dò trên mạng của các blog…Công dân được phép làm những gì mà pháp luật không cấm...
Quốc hội tổ chức lấy phiếu tín nhiệm thì công dân cũng có quyền bày tỏ sự tín nhiệm của mình đối với các quan chức trong bộ máy nhà nước thông qua các phương tiện thông tin đại chúng; đây là một việc làm có vẻ giống như “ cầm đèn chạy trước ô tô “ nhưng không sao…

Việc khép ông Trương Duy Nhất vào tội 258 của Bộ Luật Hình sự, đó là tội:
“1. Người nào lợi dụng các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tín ngưỡng, tôn giáo, tự do hội họp, lập hội và các quyền tự do dân chủ khác xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm.

2. Phạm tội trong trường hợp nghiêm trọng thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm…”
nếu đúng là do ông tự ý tổ chức bỏ phiếu tín nhiệm trên blog thì đây là một sự khép tội hơi gượng ép ?
Việc bắt giữ ông Trương Duy Nhất do an ninh Bộ Công an tiến hành và cho dy lý ông Nhất ra Hà Nội trong ngày, hành động thường dánh cho các tội danh nguy hiểm; Thế nhưng việc di lý, ứng xử với Trương Duy Nhất mâu thuẫn với tội danh mà ông mắc phải; đó là vi phạm Điều 258, một tội danh không nặng so với Điều 88?!
Có lẽ vì do có sự cân nhắc toàn diện trong bối cánh trước cuộc bỏ phiếu tín nhiệm sắp tới của Quốc hội nên TBT Nguyễn Phú Trọng ra tay can thiệp để thả ông Trương Duy Nhất chăng ? Nếu thông tin này là chính xác thì đây là một hành động chính trị sáng suốt đột xuất của TBT… tin Tổng Bí Thư can thiệp để thả nhà báo Trương Duy Nhất. Liệu Nhất có được thả ra như gia đình ông Đặng Văn Thành khi bị Phạm Quý Ngọ và Thống đốc mật vụ Nguyễn Văn Bình cùng "hòa dàn nhạc tấu" để kết thúc phi vụ cướp ngày Sacombank?

vinhtruong
05-30-2013, 11:17 PM
Sức mạnh của "Truyên thông, Thông-tin"
Ngày xưa dùng Truyền thông Văn hoá, trung úy phản chiến John Kerry giúp Hà Nội chiến thắng. Ngày nay, Secret Society cũng giao trách nhiệm BTNG cho Kerry, và hiện ông đang lợi dụng đầu tư một số dollar khá lớn cho "Truyền thông, Thông tin" để lật đổ chế độ "Ăn Cướp Ngày" nhưng bằng danh từ ĐCS cho có tác dụng về ảnh hưởng chính trị
Đảng Mafia-X hay cộng sản gì gì cũng chết cứng với Secret Society bằng "bửu bối" làm bộ tạo ra Wikileaks, trả lời ý kiến trên BBC, VOA, trên các bloggers ...
"Loài quỷ sứ Đỏ nầy đã đến ngày tàn rồi như cái loa dưới đây ra-rả hàng ngày tại VN":

- Tôi cứ đếm rồi lại đếm, các Bloggers đăng rồi lại đăng ngày càng nhiều tin tức người dân bị công an bạo hành trên facebook của mình. Một lần đăng là một lần rớt nước mắt, cũng là một lần đau xót tạo lên và nuôi dần sự câm phẩn của người dân

- Ngày hôm nay có thể là gia đình chúng tôi, ngày mai nỗi đau đó có thể rơi vào gia đình các bạn. Có ai muốn điều đó xảy ra với bản thân mình, tôi chưa từng nghĩ điều đó sẽ xảy đến với gia đình tôi, nhưng khi nó đến, tôi phải học cách chấp nhận và đối mặt phó quyết liệt ... tôi chờ nó đến hay phải nghênh cản?

- Nếu như hôm nay bắt được Trương Duy Nhất thì ngày mai họ cũng sẽ bắt được tôi

- Có thể những người khác họ theo dõi thường xuyên hơn họ sẽ nghĩ ông Nhất là người của phe này hay phe kia, và việc bắt ông là động thái của việc đánh nhau trong nội bộ của Bộ Chính trị, chỉ dấu cộng sản sắp tiêu tùng?

-Với các blog bị coi là đi ngược lại với luồng thông tin chính thống từ báo chí thì dễ bị quy chụp là các trang mạng phản động, vì thế Huy Đức làm sao dám về ngay bây giờ? Phải đợi cho xong cái cải biến hiến pháp, nghe đâu cũng "u-như-kỷ" là y như củ? (người viết, HP sẽ chắc chắn phải có thay đổi dưới con mắt John Kerry)

- "Blogger Mẹ Nấm thường lên tiếng nói lên những sự thật này trong quá khứ nên nghĩ tới số phận mình:" chắc sẽ không khác ông Nhất" nên mới lên tiếng đòi đi tù."

- Đinh nghiã Sống là gì ? " Sống là đi tìm một cái chết có ý nghĩa " Mẹ Nấm làm điều nầy 88 triệu dân Việt Nam rất bái phục .

- Hãy lên tiếng bảo vệ cái đúng, bảo vệ lẽ phải. Đến lúc cần đổi mới..........

- Tôi đồng quan điểm với Mẹ Nấm. Hiện nay con người bị o ép đến độ dửng dưng, sợ liên lụy suy nghĩ đơn giản [Cháy nhà hàng xóm chứ chưa cháy nhà mính là trật]. Thật đáng tội!

- Ai được ăn học, đều phải viết và viết lên suy nghĩ của mình dù có lúc suy nghĩ của mình chưa chắc đúng vì chỉ là suy nghĩ. Có cái quyền suy nghĩ và diễn đạt suy nghĩ là hạnh phúc lớn lao trong cuộc đời làm người. Thiếu điều nầy, có nghĩa bạn không còn là con người nữa. Mỗi người phải là một Blogger để được sống đúng nghĩa của nó: vì bạn là một con người sáng giá.

- Mẹ Nấm thật can đảm, kiên cường để đấu tranh cho dân chủ. Là thân phụ- nử mà ko sợ sự hà hiếp của cường quyền. Mẹ Nấm thật là một anh hùng.

- Chính quyền VN tại sao lại sợ dân chủ?

- Hảy nhìn vào những nước dân chủ khác: họ vẩn phát triển thế thôi, phát triển tốt nửa là khác và họ có mặt đi đầu quyền thống trị.

- Hòa Bình bao nhiêu năm rồi mà đất nước vẩn nghèo đói. Hãy nhìn những nước bạn: Nhật Bản, Hàn Quốc, Singapore, ....

- Tại sao lại có quá nhiều tham nhũng ở VN? Liều thuốc Dân Chủ sẽ giúp chính quyền giải quyết sâu rộng vấn nạn nầy.

- Hoạ mất nước đang gần kề. Tại sao chính quyền lại bắt những người bày tỏ lòng yêu nước ôn hoà? Trung Quốc cướp, giết, đầu độc dân ta hằng ngày như cơm bửa. Tại sao chính quyền cứ cố giữ im lặng mãi?

- Dân tộc ta yêu hoà bình nhưng không hèn nhát trước sức mạnh của ngoại bang. Vì con cháu chúng ta, hảy làm điều gì đó đi chính quyền VN.

- Ai có lương tri sẽ nghĩ ra điều đó, dù đó là cán bộ của chính quyền Cộng Sản Vietnam.

- Đảng cộng sản Việt Nam không được tước đoạt cái quyền mà con người đâu đâu cũng phải có, họ tước đoạt quyền yêu nước, quyền phản biện, quyền được biết thông tin và ngôn luận, quá nhiều quyền mà nhân dân ta bị đảng tước đoạt. Dân tộc ta không thể đứng yên để đảng muốn làm gì thì làm rồi đến một ngày chính đảng sẽ dâng nạp Tổ Quốc chúng ta cho kẻ thù phương bắc xâm lược. Đã đến lúc dân tộc ta phải dành lại cái quyền mà dân tộc phải có.

- Xin chúc sức khỏe Mẹ Nấm và những người bạn của Mẹ Nấm. Mong "ngòi bút" của Mẹ Nấm vẫn kiên cường mãi mãi.

- Là người của thế hệ đi trước... chúng tôi đã không giữ đượcTự Do cho miền Nam nói riêng và cho cả Việt Nam nói chung.

- Xin hết lòng ủng hộ và gởi một niềm tin sắt đá vào thế hệ các bạn.

- Kg bao giờ bịt miệng gần 90 triệu người,cs là chủ nghĩa độc tài toàn trị làm chuyện mờ ám chia chát quyền lực che dấu bỉ ổi,cs kg thể bịt mắt bịt tai tất cả mọi người,tinh thền MẸ NẤM là can đảm người VN đáng để vinh danh

- Con người ai cũng sợ bạo lực, sợ bị nhục hình; Nhưng mẹ Nấm đã không sợ mấy thứ này, thì Việt cộng cũng phải chào thua mẹ Nấm thôi. Ngày xưa có bà Triệu, bà Trưng ngày nay có mẹ Nấm, chúc mẹ Nấm nhiều sức khỏe.
kính
dân đen.

- Đàn ông VN đi đâu hết cả rồi { chắc là đi nhậu nhẹt }? Toan để cho chị em đứng mũi chịu sào, mà không biết xấu hổ ạ?

- Cám ơn Mẹ Nấm,
Bà nhỏ tuổi hơn tôi nhiều nhưng sự can đảm của bà lớn hơn tôi rất, rất nhiều. Tôi cho rằng Việt Nam còn đứng vững, bây giờ và sau này, là nhờ những người can đảm như bà cùng nhiều người, bao gồm các blogger, trong và ngoài nước. Tôi xin mạn phép đề nghị trong blog của bà cùng nhiều blogger khác, xin quý vị đồng loạt đăng lại các bài blogger Trương Duy Nhất đã viết trước đây để tỏ lòng đồng cảm và sự đoàn kết với ông Nhất.
Việc đảng và nhà nước bắt ông Nhất có thể có tác dụng ngược nếu các blogger đồng lòng lên tiếng đòi hỏi thêm quyền tự do ngôn luận và can đảm lên tiếng về vụ ông Nhất. Nếu không, họ sẽ tiếp tục gieo rắc sợ hãi nơi người dân. Một lần nữa tôi xin được phép bày tỏ lòng kính trọng về tư cách của bà và xin chân thành cám ơn bà.

- Những kẻ tham gia vụ bắt Mẹ Nấm phân phát Tuyên ngôn nhân quyền đều nghĩ chị đang tìm cách đánh bóng tên tuổi để được hưởng suất tị nạn chính trị ở nước ngoài.
Những kẻ thấp hèn, chỉ chăm chăm cái sổ hưu, bao giờ cũng suy bụng ta ra bụng người, làm sao hiểu được người cao thượng, dấn thân vì quê hương đất nước?

- Ôi Mẹ NẤM vĩ đại,,,cộng đồng Người Việt hải ngoại đang lên tiếng vì hành động cao cả của Mẹ!

- Hoan hô chế độ độc tài cộng sản VN đã tăng cường đàn áp dân chủ, xây thêm nhiều nhà tù, trại cải tạo nhân dân. "Tức nước sẽ vở bờ" đấy nhé hay là 1 chế độ đang giẩy chết.

- Người VN đã chán ngấy cái chữ CHO NHÂN DÂN, VÌ NHÂN DÂN,
DƯ LUẬN NHÂN DÂN, Ý KIẾN NHÂN DÂN...toàn là thứ bịp bợm
láo khoét cuả bọn bị nhồi sọ, độc tài, tham quyền cố vị, tham nhũng. Chẳng nhân dân nào cho chúng đại diện nữa. Chúng cứ
ngang nhiên NHÂN DANH NHÂN DÂN, để cướp đất cuả dân,bỏ tù dân, chụp mũ dân đủ các thứ tội. Giờ đây, bọn CSVN đã lại thấy được truyần thống bất khuất cuả con người VN, mà bấy lâu
nay, CSVN ru ngủ họ, lừa mị họ, dân tạm quên mình là ai, là dân tộc nào. CS hành hại dân không còn chỗ lùi nữa, giờ họ đã thức
tỉnh, CSVN đang run sợ. Tù đầy, trả thù, đánh đập ...không còn làm cho dân sợ nữa, thì ngày tàn cuả bọn tham nhũng, độc tài này sắp đến gần. Cái gì không được lòng dân, không thuận lòng trời, kìm hãm sự tiến bộ cuả dân tộc; trước sau cũng bị bánh xe lịch sử nghiền nát. Bọn bất tài CSVN này đanh lo cho sự HẠ CÁNH cuả gia đình, phe nhóm chúng. Chúng không coi và đặt dân tộc là trên hết. Chúng không còn tính chính danh, tư cách
̣để thống trị VN nưã. Những người như CÙ HUY HÀ VŨ, NGUYỄN ĐẮC KIÊN, NGUYỄN ĐAN QUẾ, MẸ NẤM, TRƯƠNG DUY NHẤT, UYÊN , KHA...LM LÝ, HT THÍCH QUẢNG ĐỘ...sẽ được sử sách ghi công. Họ là những con người dũng cảm, tuyệt vời.

- Hoan hô Mẹ Nấm, Nguyễn Ngọc như Quỳnh, cô đúng là con cháu Bà Trưng Bà Triệu. Xứ Trầm Hương quê hương chúng ta, cô là chiếc Nấm mọc lên dưới gốc Trầm đang tỏa ngát hương thơm bên những lâu đài tráng lệ; cái lâu đài Độc Lập,Tự Do .Dân Chủ,công bằng và Bác Ái chính CÔ và mọi người đang xây dựng.

- Mẹ Nấm là người con của Nhatrang,thành phố biển kiên cường Trường Sa yêu dấu ! Mẹ đã từng chiến đấu cho Trừơng Sa yêu dấu bằng ngòi bút ! Mẹ không đơn độc đâu !Chúng tôi sát cánh bên cạnh mẹ để dành lại công lý và quyền tự do được nói,được viết theo những gì chúng ta muốn nói !

- Trong khi những tai to mặt lớn họ đã rữa tiền qua Liberty Reserve để nay mai "tỵ nạn" tại Mỹ thì bà lại tình nguyện vào tù ? Vậy thì bỏ lại cái mãnh đất chữ S này trước họng súng Tàu Khựa hãm hại ngư dân ư ? Không ! không thể được ! Phải vùng lên Mẹ Nấm ơi !

- Me Nấm ! Bà xứng đáng là bậc nữ lưu trong làng Blogger !

vinhtruong
06-13-2013, 03:44 PM
Đúng ra lúc nầy là cái mốc thời gian, nhưng tôi đã lở viết bài: "Skull and Bones chọn ngày Quốc Khánh 30/4 cho VN" (quá sớm 15/4/2012 trước 1 năm, vì United States Information Agency chưa declassified sẽ làm cho họ ngứa mắt khó chịu, nhưng tôi đành sorry ...)
Trên báo giấy cũng như các diển đàn đang xảy ra vụ đôi co quyết liệt về Nghị quyết lưởng viện do thượng nghị viện khởi xướng số 455. Chỉ định ngày 30/4 năm 2013 và những năm kế tiếp là "Ngày Ghi Nhớ Nam VN" (South Vietnamese Recognition Day) qua nghị quyết SJ455. Tất cả mũi dùi đều châu vế tấn công oan uổng Học giả Nguyễn Ngọc Bích
Dù sao Nguyễn Ngọc Bích cũng còn sống còn như tướng Westmoreland đã mất cách đây 8 năm rồi làm sao mà chui lên từ dưới đất để mà đôi co với Secret Society? Cũng như lại cái mốc thời gian 30/4/2012 cũng tại Virginia: Tiến sĩ Lewis Sorley đã trình bày chi tiết về cuộc nghiên cứu của ông vào ngày 30/4/ 2012 tại Williamsburg, tiểu bang Virginia:
Chúng ta “Thử bình luận cuốn “A better War” được giải Putlizer của ông xem có gì khác biệt. Có một học giả Hoa Kỳ vừa xuất bản một cuốn sách khảo cứu về Cuộc Chiến VN, và kết luận rằng quân lực Việt Nam Cộng Hòa đã không được "Truyền thông" Mỹ đánh giá đúng mức bất kể những chiến thắng của đội quân này trong các điều kiện bất lợi về vũ khí và quân viện hạn hẹp.
Ðặc biệt, Tiến Sĩ Sorley, tác giả cuốn “A Better War” mới xuất bản, đã được đặt hàng quy lỗi phần lớn cho Ðại Tướng Westmoreland, Chỉ huy trưởng MACV, Cơ Quan Viện Trợ Quân sự Hoa Kỳ tại Việt Nam, người mà Sorley gọi là “Ông Tướng đã để mất Việt Nam”. Dĩ nhiên tướng thua trận là đúng rồi? Mỹ giết TT Diệm có nghĩa là TT Kennedy là đúng rồi? Trong khi người đã chết, tướng William Childs Westmoreland (March 26, 1914–July 18, 2005) nếu tướng Westmoreland còn sống sức mấy mà ông tiền sĩ gà mờ nầy dám ăn nói lạng quạng như vậy dù được Skull & Bones 322 trả tiền nhuận bút rất hậu-hĩ theo đơn đặt hàng

Dù không có cơ hội tham dự nhưng tôi vẩn góp nhiều ý kiến sau đây để các chiến hửu thẫm tường: Trong khi tôi gọi đó là “cách nhìn khác biệt thiếu trung thực của Tiến sĩ Sorley về cuộc chiến này và về thành tích của quân đội Việt nam Cộng hòa” và nói rằng Tiến sĩ Sorley sẽ trình bày chi tiết về cuộc nghiên cứu của ông vào ngày thứ Hai 30/4/2012 tại Williamsburg, tiểu bang Virginia, để đánh dấu 37 năm từ khi Sàigòn sụp đổ mà theo tôi nghĩ là do đơn đặt hàng của Skull and Bones 322 conspiracy? Như đã đặt hàng cuốn sách “Khi Đồng Minh Tháo Chạy” (chớ còn hơn trăm lính Mỹ gác cổng thì đánh đấm cái đếch gì mà không tháo chạy?) để che lấp những âm mưu độc ác của Skull & Bones/Secret Society … và rồi đây đọc giả còn được Youtube sẽ tiết lộ những chứng liệu động trời hơn về cái chết của Kennedy, Robert Kennedy, Docter Luther King, Johnson chết hụt, Reagan bị ám sát bị thương nhẹ …

Các chiến hửu nên xem lại từ bài đầu trở xuống cùng phối kiểm với 2 bài dịch dưới đây để suy gẩm thiệt hư như thế nào? Tùy theo trình độ nhận thức ... các chiến hửu suy gẩm để hiểu sự tình của thân phận nhược tiểu, không nên bình luận rất nhứt đầu mà gây thêm phiền nảo!

Bài dịch Việt ngử dưới đây:

Monday, April 29, 2013
Thư Thượng Nghị Sĩ Black Giải Thích Về Nghi Quyết SJ454
THƯ THƯỢNG NGHỊ SĨ BLACK
GIẢI THÍCH VỀ NGHỊ QUYẾT SJ455

Thứ Hai, 8 tháng 4, 2013

Thưa Ông Nguyễn:

Cám ơn Ông đã gửi cho tôi điện-thư về nghị-quyết mà tôi đã thảo ra và đưa ra khóa năm nay, 2013, để cho Đại-nghị-viện Virginia thông qua. Nghị-quyết đặt ra lệ là kể từ nay, ngày 30 tháng 4 sẽ được đánh dấu như Ngày Việt Nam Cộng Hòa ở Virginia. Nghị-quyết đó đã được đồng-thanh biểu quyết ở Thượng-viện và chỉ có một phiếu chống trong số 100 dân-biểu ở Hạ-viện.

Tôi viết nghị-quyết trên là để tạo ra một văn-bản lịch-sử chính-xác và vĩnh viễn về sự can trường của người Nam Việt Nam đã chiến-đấu chống bạo-quyền Cộng-sản. Nghị-quyết ghi lại cái dã man ác độc của bọn đồ tể đã cưỡng-chiếm được miền Nam. Nó nêu ra chuyện hai triệu người đã bỏ trốn khỏi "Thiên-đàng Nhân-dân" của tên độc-tài khát máu Hồ Chí Minh. Nó kể lại chuyện những quân-nhu quân-cụ bị cắt đứt, làm cho những chiến-binh anh-dũng của Quân-lực VNCH đã không còn đạn dược để tiếp-tục chiến-đấu, và chuyện hơn một triệu người vô tội đã bị gởi đi đến các trại tập trung, nơi dây khoảng 1/3 số người trong đó đã chết.

Hiệp-hội Thương mại Á-châu đã mời một nhóm cựu-quân-nhân và cựu-cảnh-sát VNCH đến văn-phòng của tôi để bàn thảo cái nghị-quyết và đảm bảo là nó chính-xác. Tôi biết ơn Ông Tính Phan, Chủ-tịch, và Bà Mỹ-Lan Trần, Giám-đốc Điều hành của Hiệp-hội, đã đứng ra tổ-chức buổi gặp gỡ đó. Tôi cũng biết ơn Ông Nguyễn Ngọc Bích, Chủ-tịch Ban Điều-hợp Nghị-hội Toàn-quốc Người Việt tại Hoa-kỳ, là đã đóng vai trò hướng-dẫn trong cộng-đồng người Mỹ gốc Việt, cũng như Thượng-nghị-sĩ Toddy Puller và các Dân-biểu Mark Keam và Bob Marshall, mỗi một vị này đã có một vai trò đặc-biệt trong việc biến nghị-quyết thành hiện-thực.

Chúng tôi đang dịch nghị-quyết sang tiếng Việt, và tôi mong rằng nghị-quyết này sẽ vào được tận Việt-nam hiện đang bị [CS] chiếm đóng. Nhân-dân Việt-nam đáng được biết là Tiểu-bang Virginia công-nhận sự can trường của người miền Nam VN trong chiến-đấu và rằng những hy-sinh của họ sẽ không bị lãng quên.

Là một phi-công, tôi đã chuyên chở hàng trăm binh-sĩ VNCH đi vào chiến-trường. Như một sĩ-quan bộ-binh thuộc Trung-đoàn 1 TQLC Mỹ, tôi đã tham-dự nhiều trận chiến dưới đất vai kề vai với các binh sĩ VNCH anh-dũng. Trước khi rời VN, tôi bị thương trong một trận ở sông Hội An, ở phía nam Đà Nẵng. Tôi hy-vọng là những người con, trai cũng như gái, của những anh-hùng đã chiến-đấu để bảo vệ tự do của Việt-nam Cộng-hòa sẽ học được sự thật khi nghị-quyết này về đến tận Việt-nam đang bị [CS] chiếm đóng cũng như đi ra khắp thế-giới.

Thân kính,

[ký tên]

Richard H. Black gởi cho Nguyễn Ngọc Bích
Thượng-nghị-sĩ Virginia, đơn-vị 13

****

Sau khi có tin là Nghị-quyết Lưỡng-viện SJ455 của Virginia đã được thông qua để lập ra một "Ngày Việt Nam Cộng Hòa" (Republic of Vietnam Day) ở Virginia, nhiều người đã gọi về để chia xẻ sự mừng vui khi nhận được tin này. Từ Seattle, Washington State, cựu-Đại-tá Phạm Huy Sảnh đã yêu-cầu gởi cho ông và các bạn thuộc nhiều binh-chủng trong Quân-lực VNCH miền Tây-bắc bản văn của Nghị-quyết bằng tiếng Anh để xem có thể đưa ra được những nghị-quyết tương-tự ở các tiểu-bang miền Tây-bắc Hoa-kỳ hay không. Giáo-sư Nguyễn Chính Kết ở Houston, Texas, cũng gọi lên ca ngợi việc làm này của đồng-bào ở Virginia. Từ Arizona cũng có người yêu-cầu được có bản tiếng Anh "để vận động ở Arizona" cho một bản nghị-quyết tương-tự. Chương-trình Văn Hóa Nhân Bản Lạc Việt ở Nam Cali cũng ngỏ ý muốn được phỏng vấn về câu chuyện hình thành nghị-quyết tiên-phong này. Từ Paris, một cựu-chủ-tịch Tổng-hội Sinh-viên cũng muốn có một bản tiếng Anh để phổ-biến đến các bạn ở Âu-châu.

Nhưng đặc-biệt nhất là có một vị, ký tên Thi-Kham Nguyen ở Côte d'Azur miền Nam nước Pháp, đã điện cho Thượng-nghị-sĩ Dick Black, người đỡ đầu cho Nghị-quyết SJ455 từ những ngày đầu tiên cho đến khi nó được thông-qua vào tháng 2/2013. Điện-thư của vị phụ nữ này viết gỏn gọn có mấy chữ: "THANK YOU FOR VN DAY THAT YOU'RE AGREED WITH US: REPUBLIC VN DAY+FOREVER" ("Cám ơn Thượng-nghị-sĩ đã đồng-ý với chúng tôi về một Ngày VN: NGÀY VNCH MÃI MÃI"). Vì văn-phòng TNS Dick Black không rõ về giới-tính của người viết điện-thư nên đã trả lời và xem đó là một người đàn ông. Văn-phòng ông đã chuyển đến cho chúng tôi nội-dung lá thư và xin một bản dịch Nghị-quyết S455 sang tiếng Việt để có thể gởi cho vị phụ nữ nói trên. Chúng tôi đã cho văn-phòng ông biết người viết là một phụ nữ, chúng tôi xin dịch nguyên-văn thư trả lời lúc ban đầu của TNS Black. Thiết tưởng lá thư này cũng giải tỏa được một số thắc mắc mà người Việt chúng ta có thể có được về nghị-quyết vừa thông qua ở Virginia.

Nguyễn Ngọc Bích
******

38 năm của lịch sử đã cho chúng ta thấy AI THẮNG AI?

Sài Gòn đã sụp đổ và thay bằng cái tên TPHCM nhưng trong lòng người, Sài Gòn đang trở lại và trỗi dậy. Việt Nam Cộng Hòa đã mất đi cùng với miền Nam nhưng tinh thần cách mạng dân tộc chống lại tập đoàn bạo trị sản phẩm của chủ nghĩa ngoại lai đã thấm sâu vào lòng toàn thể người dân quốc nội.
“Ngày Quốc Hận 30/4” ngày nay đã trở thành một bài học lịch sử sâu sắc cho dân tộc Việt Nam nhận biết giá trị của “Độc Lập, Tự Chủ và Tự Cường”
Lịch sử đã chứng minh không một đám ngoại nhân nào yêu thương đất nước, dân tộc của chúng ta nếu chính chúng ta không biết yêu thương lấy đất nước và dân tộc của mình. Dân tộc Việt Nam phải tự quyết định lấy vận mệnh của mình chứ không thể tiếp tục trở thành quân cờ phục vụ cho lợi ích của ngoại bang và những thế lực quốc tế!!!!!! thì khác hẳn; thế mới là tấn thảm kịch cho VN!
Nghe hay lắm, nhưng sự thật khá phủ phàng vì Secret Society muốn Việt Nam phải nhớ ơn sự cứu giúp của họ về thống nhứt, nên đặt tên 30/4 là ngày "Quốc Khánh VN."- VN trong khi hầu hết các nước muôn nhẹ áp lực xảy ra chiến tranh nên đồng ý chia đôi vỉnh viễn VN, trong đó có TQ và LX. Nhưng Secret Society nói rằng Freedom is not for free phải trả giá chút ít để cho Mỹ gây chiến tranh vì America First, với 30 năm khói lửa cho Mỹ kiếm ít lợi nhuận

Bình luận của trường-phái "bảo thủ" về Nguyễn Ngọc Bích từ nghi vấn đến sáng tỏ
Trong hai tuần qua, từ khi tôi phát giác ra việc (cứ cho là) cố tình xúc phạm đến Ngày Quốc Hận 30/4?, qua nhiều bài viết của nhiều bài báo, đặc biệt do tác giả Đào Nương với lời tựa "Lảo Lai Tài Tận" và do nhiều tác giả phát tán trên liên mạng đến nay diễn đàn sôi sục và bão hòa những bài viết phê phán, chỉ trích thậm chí nhục mạ Nguyễn Ngọc Bích với những lời lẽ hết sức nặng nề.
Đổi lại từ khi bị vạch mặt chỉ tên ông Bích là kém hiểu biết về lịch sử của dân tộc Việt Nam của một thượng nghị sĩ tiểu bang Virginia để nhờ ông ta đưa ra, vận động quốc hội Virginia ký một nghị quyết chẳng khác một phát đạn đại bác bắn vào lịch sử của cộng đồng VNHN và dân tộc Việt Nam. h*tp://www.4shared.com/download/E2UI6Zmk/Paltalk_20130413_GS_Nguyen_Van.mp3
Khi sự việc phơi bày trước công luận khiến quần chúng đồng bào, đồng hương phẫn nộ, Nguyễn Ngọc Bích vội vã chạy tội, đổ hết cho “Ông Mỹ” . Ông Bích nói rằng tất cả mọi việc đều xuất phát từ “nòng đại bác” của “Ông Mỹ” tự nghĩ ra, tự ân hận, tự nhận lỗi, tự soạn thảo để đưa ra nghị viện nhưng mớ ngôn từ xảo quyệt, ngụy biện, những hành động dối trá rẻ tiền của Bích không che nổi mặt trời.
Sự thực công tác vận động một nghị quyết đều đi theo một trình tự rõ ràng. Nhị quyết SJR 455 liên quan đến việc công nhận một sắc tộc thiểu số mới là South Vietnamese dứt khoát phải do những người Việt Nam khởi xướng, khởi thảo rồi tìm người bảo trợ để đưa ra nghị viện chung quyết. Nguyễn Ngọc Bích đừng xem thường trí tuệ của công chúng để chày cối cho qua chuyện. Cuối cùng Bích cũng lòi đuôi chồn cáo khi nói nên biến một ngày đau buồn thảnh ngày quật cường?
Sự thật đã rõ ràng Nguyễn Ngọc Bích chính là tên chủ mưu mượn tay Dick Black và Great General Assembly Virginia xóa đi Ngày Quốc Hận. Bài phúc trình "South Vietnamese Recognition Day" có đoạn như sau: “Nguyen Ngoc Bich, founding President of the National Congress of Vietnamese Americans, said the Resolution was drafted by a group of dedicated friends in Richmond, in collaboration with the National Congress of Vietnamese Americans.“We hope that this will be the beginning of a trend that will spread to other states as well,” Nguyen said. “The legal recognition of our flag (yellow with three red stripes) was also spearheaded by Virginia back in 2004. Let’s keep up the good work.”
Bản phúc trình này hiện còn nằm trên trang web h*tp://aapress.com/ethnicity/vietnamese/south-vietnamese-recognition-day/ một lần nữa trát thêm bùn nhơ lên mặt mo của một loại người “hữu học vô hạnh”.
Nếu như NVHN nói Nghị Quyết với mã số SJR 455 South Vietnamese Recognition Day chẳng có gì đáng gọi là vẻ vang, hãnh diện cho dân tộc Việt Nam. Thực chất SJR 455 South Vietnamese Recognition Day này chỉ là một văn bản công nhận một “dân tộc thiểu số mới ở Virginia có tên là South Vietnamese” và nghị viện Virginia đồng ý cho “cộng đồng thiểu số” này một ngày 30/4 để “celebrate” hàng năm kể từ năm 2013 trở đi..
Trong khi đó có một trường phái cho rằng: Họ không hiểu nổi liệu có người Mỹ nào đó đến nói với những tên “khoa bảng mặt mo”, trí thức vong bản như Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Mậu Trinh rằng : “Đây chúng tôi tặng quý vị một bản nghị quyết kể từ năm nay trở đi hàng năm ngày giỗ bố của quý vị phải biến thành một ngày hội hè, diễn hành để ăn mừng.” Họ sẽ nghĩ thế nào?
Không lẽ họ vui mừng quỳ xuống “kiss ass” tên Mỹ đấy như trường hợp nhận “Nghị Quyết SJR 455 South Vietnamese Recognition Day” để xóa đi Ngày Quốc Hận 30/4 trong lịch sử của cộng đồng. Bằng chứng sờ sờ Nguyễn Ngọc Bích không những chủ mưu thực hiện việc xóa bỏ Ngày Quốc Hận tại Virginia mà đương sự còn muốn các cộng đồng South Vietnamese ở nơi khác học theo cách làm của đương sự nghĩa là xin được làm “sắc tộc thiểu số” và xem “30/4 là ngày quật cường của bộ tộc South Vietnamese”.
Mưu đồ của bọn này đã đứng trước ngưỡng cửa thành công, khi Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Mậu Trinh đã thuyết phục được Cộng Đồng DC, MA, VA lôi kéo thêm nhóm Đỗ văn Hội, Võ Đình Hữu lạm dụng danh nghĩa CĐNVQGLBHK rủ rê một số tiểu bang ở miền Đông về mướn xe bus đi Richmond rước mảnh giấy lộn gọi là SJR 455 về nhà hàng Fortune hay Harvest Moon ở Falls Church mở hội hoa đăng.
Hành động của bọn người này biểu thị căn tính nô lệ, mọi rợ không phân biệt đâu là những giá trị của bản sắc văn hóa và lịch sử cần gìn giữ. Bọn người vong bản này muốn trở thành “một bộ lạc mới” ở Hoa Kỳ chứ không phải là một bộ phận của dân tộc Việt Nam vì tai họa cộng sản nên phải ra đi tìm một mảnh đất tạm dung để tỵ nạn chờ mong một ngày trở lại hòa nhập với cội nguồn. Có lẽ ở Hoa Kỳ này chưa từng có một dân tộc nào làm những trò ngốc nghếch, ngu xuẩn tự hủy hoại bản sắc văn hóa và lịch sử của chính dân tộc mình như lũ khoa bảng ngu độn và đểu cáng kiểu Nguyễn Ngọc Bích và đồng bọn.

Ông Nguyễn Quốc Khải một chuyên gia kinh tế của Ngân Hàng Thế Giới (World Bank), giảng viên Đại Học John Hopkins, một cư dân vùng thủ đô am tường sinh hoạt chính trị của một số nhân vật Mỹ-Việt tiết lộ vào năm 2007 việc ông Nguyễn Ngọc Bích gặp gỡ Phó Thủ Tướng kiêm Ngoại Trưởng CSVN Phạm Gia Khiêm do văn phòng của TNS Jim Webb dàn xếp. Từ đó đến nay, ông Bích vẫn dấu diếm cộng đồng hải ngoại về nội dung và kết quả của cuộc gặp gỡ này.
Ông Khải cũng xác nhận: “Vào năm 2005, Hội nghị của ông Nguyễn Ngọc Bích cũng đã dùng 30/4 để chế biến ra Ngày Tự Do và cũng đã bị cộng đồng người Việt ở hải ngoại phản đối kịch liệt. Cá nhân tôi không thể hiểu được tại sao ông Nguyễn Ngọc Bích và Nghị Hội Toàn Quốc Người Việt Tại Hoa Kỳ lại không học được bài học nào từ kinh nghiệm 8 năm trước đây. Ngu dốt không phải là một cái tội nhưng tiếp tục ngu dốt không thể được tha thứ (“Ignorance is not a crime, but perpetuation of ignorance is.”)
Ông Nguyễn Quốc Khải còn chỉ thêm một số tên đồng mưu với Nguyễn Ngọc Bích như vợ của đương sự là Đào Thị Hợi, ông Nguyễn Mậu Trinh, ông Huỳnh Thanh Hưng, ông Bùi Diễm, Bà Mary Chi Ray, ông Nguyễn Mạnh Hùng, …
Tất cả những sự kiện, bằng chứng nêu trên cho thấy Nguyễn Ngọc Bích và đồng bọn ngoài việc là tay sai của Việt Tân còn có thể phục vụ cho những mưu đồ thâm độc của Việt Cộng. May mà trước khi ông Nguyễn Quốc Khải lên tiếng âm mưu của Nguyễn Ngọc Bích và đồng bọn đã bị bại lộ, tập thể Người Việt Quốc Gia Chân Chính vẫn đủ sáng suốt để phá tan kế hoạch thâm hiểm của chúng.
Lợi dụng sự việc đụng chạm đến “Ngày Quốc Hận 30/4 một số tên cơ hội nhảy ra bàn tới, bàn lui về việc thay đổi danh xưng “Ngày Quốc Hận 30/4”. Bọn người vớ vẩn, bát nháo này cũng thuộc loại không có một chút hiểu biết thế nào là lịch sử và văn hóa. Ngày Quốc Hận 30/4 đã trở thành lịch sử từ 38 về trước nên không một thế lực nào có thể thay đổi được, riêng việc dịch ra chữ ngoại quốc thì tùy nghi nhưng không thể có chữ nào diễn tả đúng ý tưởng của nguyên ngữ. Với đầu óc ngu độn của Nguyễn Ngọc Bích, hắn bảo rằng đó là ngày than khóc, người khác bảo rằng đó là ngày diệt vong, tang tóc, sụp đổ, thất bại, oán thù, căm giận..v.v.v.. tất cả những từ ngữ đó đều có lý trong mức độ hiểu biết hạn hẹp của từng con người.

“Ngày Quốc Hận 30/4" là tổng hợp của tất cả những từ ngữ nói trên nhưng qua sự vận hành của lịch sử “Ngày Quốc Hận 30/4” đã không còn ý nghĩa thắng bại mà vượt trên những chiều kích ngôn ngữ để trở thành biểu tượng bi tráng của cuộc “ĐẠI THỨC TỈNH ”của toàn thể dân tộc, đảo ngược những giá trị tầm thường mà những thế lực quốc tế đã áp đặt lên dòng sử mệnh của dân tộc Việt Nam. Thế hệ hậu sanh, họ chỉ đơn gian Lịch sử VN có hồi Trịnh Nguyễn phân tranh, rồi thống nhứt và Lịch sử cận đại, VN có hồi nam bắc đánh nhau rồi có ngày thống nhứt: "Nên lấy ngày 30/4 là ngày Quốc Khánh cho VN là đúng văn-phạm?

KQ: Trương Văn Vinh

tieuchuy
07-13-2013, 12:58 AM
NHÀ BÁO HUY ĐỨC ĐÃ TRỞ VỀ VIỆT NAM SAU CHUYẾN ĐI DÀI

http://hoiquanphidung.com/uploadhinh/hqpd4/HQPD_1373676728.jpg

Nhà thơ Đỗ Trung Quân đón Nhà báo Huy Đức tại phi trường
Tân Sơn Nhất sáng nay (Thứ năm, ngày 04 tháng bảy năm 2013).

Nhà thơ Đỗ Trung Quân cho biết Huy Đức check out lúc 10h30 hôm nay. Mọi thủ tục ở phi trường Tân Sơn Nhất được tiến hành thuận lợi, vui vẻ. Hiện hai bác Đỗ Trung Quân và Huy Đức đã ai về nhà nấy an toàn.

Theo Wikipedia:
Huy Đức người gốc Hà Tĩnh, đã sang làm việc tại Boston (Mỹ) từ tháng 5, 2012.
Từng tham gia trong quân đội, ông đã có hơn 3 năm ở Campuchia trong giai đoạn chiến tranh giữa Việt Nam với chính quyền Khmer đỏ.
Trước khi tham gia vào lĩnh vực báo chí ông là người viết văn, với các tác phẩm như Dòng sông cụt, Anh ấy sẽ trở về trên báo Văn nghệ Quân Đội khi ông còn ở trong quân đội.

Ông bắt đầu làm việc ở báo Tuổi Trẻ, tiếp đó là các báo Thanh Niên, Diễn đàn doanh nghiệp, Nông thôn ngày nay, Sài Gòn tiếp thị.

Bút danh Huy Đức bắt đầu được công chúng biết đến trên báo Tuổi trẻ khi nhà báo này là phóng viên điều tra phanh phui vụ Đường Sơn Quán, một địa điểm ăn chơi nổi tiếng của nhiều cán bộ cấp cao ở Thành phố Hồ Chí Minh.

Sau khi sang làm việc tại Thời báo Kinh Tế Sài Gòn, ông cũng có rất nhiều bài viết về các chính sách kinh tế của chính quyền, đặc biệt là loạt bài viết về các PMU và Bộ giao thông Vận tải mà kết cục đúng như phân tích, sau này sự kiện PMU 18 xảy ra.

Chuyển sang báo Sài Gòn Tiếp thị ông tiếp tục những bài viết phân tích về các chính sách của chính quyền, qua các bài viết và phỏng vấn như "Những chiếc ghế nóng", "Đất đai không phải là chiến lợi phẩm"... Cũng trong thời gian này, cùng với trào lưu viết Blog, ông cũng bắt đầu lập Blog của mình có tên là Osin và trở thành một blogger nổi tiếng, có số người truy cập và comment thuộc hạng cao trong các trang blog ở Việt Nam. Vì những một số bài viết của ông, trong đó có bài "Biên giới tháng Hai" ghi lại những gì thu thập ở biên giới Việt-Trung nhân kỷ niêm 30 chiến tranh biên giới Việt-Trung, 1979, ông bị ép phải thôi việc ở báo Sài Gòn Tiếp thị vào tháng 8 năm 2009. Thẻ ký giả của Huy Đức cũng bị nhà chức trách thu hồi.

Tháng 5 năm 2012, ông nhận học bổng của chương trình Nieman trao cho một số phóng viên thành đạt và có nhiều triển vọng sang tu nghiệp và nghiên cứu tại Viện Đại học Harvard. Đề mục chính ông theo đuổi là chính sách công, văn chương Hoa Kỳ và lịch sử Việt Nam.

Cuốn sách Bên thắng cuộc do ông biên soạn và cho ra mắt cuối năm 2012 đã gây nhiều chú ý ở Việt Nam lẫn ở Mỹ vì soi xét vào những đề tài không được nhắc tới vì cho là "nhạy cảm chính trị". Ít nhất hai nhà xuất bản tại Việt Nam đã từ chối in tác phẩm này.


http://hoiquanphidung.com/uploadhinh/hqpd4/HQPD_1373676995.jpg
Tác giả "Bên thắng cuộc" trong lòng bè bạn tại quán bia Hoa Lư - Saigon
12h00 ngày 4.7.2013

(nguồn: http://xuandienhannom.blogspot.de/2013/07/hinh-anh-au-tien-cua-nha-bao-huy-uc-tro.html)

vinhtruong
07-13-2013, 03:25 AM
Nhân dịp Huy Đức về lại VN, nhưng đúng theo tôi nghĩ là tháng 8 tới, sau khi Trương Tấn Sang về lại VN thì không khí dễ thở hơn theo chương lịch. Tình hình khá hơn một tí, nhờ Nhóm thân TQ định chụp bà vợ Cù Huy Hà Vũ cho vụ làm sáng tỏ Scandal tuyệt thực. Secret Society sợ bể mánh, nên z ớt trước ra khỏi nước cho êm chuyện, mà thật êm chuyện thiệt nên Huy-Đức mới cho về được sớm hơn một tháng, mà không bị vô cùng chuồng với Trương Duy Nhứt và Phạm Vi ềt Đào

Bình luận thời sự là một đề tài khó thuyết phục với người cùng đồng quan điểm với mình, (nên tôi viết trên bài “TT Dũng sẽ tự ý xuống”đây 83 bài), khá nhiều để đọc giả thấy rỏ những chuyện thời sự xảy ra cái nầy tuần tự cái nọ với những ngày tháng xảy ra y chang không chối cải.
Thí dụ sau cuộc họp Obama/Bình thì Tập về trải thảm đỏ bắn 21 phát đại bác đón Sang và Nhân, và kế tiếp thì Obama đón Sang ... Sang về lo chuẩn bị vào TPP, mua vũ khí hạng bét của Mỹ, sắp xếp nhân sự made in USA cho một nội các có 80% viên chức được đào luyện bài bản trong chương trình Fulbright, thả tù nhân lương tâm để tác giả Huy Đức an toàn về lại VN vào tháng tới ...Các bạn ôn lại các bài trên thì thấy rỏ sự thật người viết đã dẩn giải mọi sự việc phải xảy ra sau đó ... đúng như sự phối kiểm ngày giờ bên góc trái:

-Đúng và trước 2 năm: Bài số-1, TT Dũng sẽ tự ý xuống và câu vô đầu Trương Tấn Sang đã được Mỹ chọn là lảnh tụ. Đầu tháng tới với tư cách là tổng thống giả định, nhậm chức qua Mỹ nhận chỉ thị như những điều tôi nói trên cho đúng lịch trình

-Đúng và trước 1 năm: Trung úy phản chiến Kerry phải được chọn làm BTNG

- Đúng và trước 1 tháng: TT Dũng sẽ là diển giả chính nói ra sách lược do Secret Society “MÓM” là “Niềm Tin Sách Lược” tại Shangri-La

-Đúng và trước 1 tuần: Sau khi hai lảnh tụ Mỹ/Trung hợp không Cà-Vạt sẽ xảy ra sau đó, cuộc mời mọc có trải thảm đỏ với 21 phát đại bác đón chào Trương Tấn Sang đối diện Tập Cận Bình, và Thủ tướng TQ đối diện với xử lý thường vụ thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân. Mục đích, “không được đánh nhau”, vì Mỹ không can thiệp được, lý do không có cam kết như Phi, Nhựt, Úc...

-Đúng và trước 48 tiếng đồng hồ, vợ Cù Huy Hà Vũ bị Mỹ bắt cóc qua để khỏi bị phe thân TQ hạch hỏi cung lôi thôi lộ ra bể kế hoặch “Truyền Thông Media” để thay đổi thể chế.
Dĩ nhiên chồng bị tuyệt thực sau 25 ngày không chết mà chỉ ngất ngư, đi du lịch lúc nầy là nói khó ai tin, vì thế đài VOA thủ phạm nín câm như hến, để cho BBC và các diển đàn khác tung tin thăm viếng vui chơi để cho có chuyện mà nói

Chính tình VN Secret Society phải giải quyết sớm không bị bể mánh, cũng là tin mừng vì 83 bài nói trước nầy luôn luôn có The US Information Agency theo dỏi rà sát nên phải giải quyết sớm hơn dự trù, tác giả Huy Đức chuẩn bị tháng sau về lại VN là okay
Đặc biệt Huy Đức không được nói tí gì về nhân vật huyền thoại HCM vì lý do an toàn cho tác giả, chỉ cần tác giả Liên Hằng và vô số tài liệu giãi mật sẽ tiết lộ nay mai trên Internet sau 2 tác phẫm "The New Legion" đã lở tiết lộ rõ và chi tiết hơn nhiều (video Kennedy assassination, Skull & Bones 322, Cuốn ghi âm của TT Nixon cũng trên diễn đàn nầy).

Huy Đức được đặt hàng chỉ thuần túy nêu sự kiện, không bình luận, theo đúng với ý đồ của secrets of the Tomb là: phải rõ ràng trong sáng. "Bên Thắng Cuộc" tượng trưng chỉ là tờ điều trần với người đọc không cứ ở phía nào của cuộc chiến; Đọc BTC, người đọc tự tìm ra phần lớn các câu hỏi: Cái gì, ở đâu, khi nào, Ai, tại sao (What, where, when, who, why)... để cuối cùng kết quả Miền Bắc mới thật sự được GIẢI PHÓNG qua chứng thực sau 30 năm. Với những hệ luận tốt xấu đi theo, người đọc tự tìm ra kết luận cho mình về công lao tự suy luận như dĩ-vãng đã có lần quyết đoán sai lầm.

Ngày nay, là thời đại Internet dù cho gian manh cách mấy cũng không gạt nổi đọc giả đâu các vị ạ ?! Trách nhiệm của từng sự việc, từng chặng đường của đất nước. với 20 năm thu góp tư liệu, tôi tin tác giả "BTC" chỉ là phần giới thiệu chứ chưa là phần kết luận của Huy Đức mà cũng chẳng có tì gì gọi rằng một sử gia. Với tầm nhìn xa, rộng, tâm trong sáng, tôn trọng độc giả, phương pháp làm việc khoa học, chắn chắn những tác phẩm tới của Huy Đức sẽ được đọc giả nồng nhiệt hưởng ứng. Cái khôi hài nhứt là bên phía Cộng Sản cũng chửi bới và bên phía người Việt hải ngoại cũng không tha tác giả... thật tội nghiệp...

Còn phía Secret Society tiết lộ cuốn Video mới nhứt “KHÔNG CHO PHÉP HÀ-NỘI ĐẦU HÀNG (Video bài 73 “TT Nguyễn Tấn Dũng sẽ tự ý xuống”) nó cũng đưa ra sự kiện như đặt hàng Huy Đức, ai muốn nghĩ sao cũng được. Người viết thấy tức khí phải nói ra cho nhẹ người: “Miền nam thắng thì Mỹ hao dollar quá” trong khi Mỹ thua mà nước nào cũng sợ và vị trí cường quốc không lung lay mà còn dữ dội hơn. Có lợi sao không làm? Người miền nam thông cảm cho America first?

Tuy nhiên, tôi cũng như Huy Đức thừa hiểu người xưa trọng tín nghĩa, niềm tin vững như núi non, mà còn bị lay chuyển bởi dư luận. Việt nam chỉ là con cờ trong cuộc chiến ý thức hệ của nước lớn và chúng ta đã "đánh thắng chúng ta bằng chính thân xác máu xương của cả dân tộc" đã đổ ra vì lợi ích của chúng nó. Các bạn chỉ cần biết "chủ nghĩa cộng sản" và "thế giới tự do" ai thắng ai đó mới là vấn đề... Nếu không có đạn AK hay M-16 thì làm "đếch" gì có cảnh nồi da xáo thịt ... Ai ngu hơn ai? Vậy mà tác-giả đặt tên cuốn sách là "Lê Dương Mới" thì có kẻ vì tự ái dân tộc máu dồn lên tới cổ họng ... oé lên! Nhưng xét cho cùng khi hai kẻ thù cho cái gọi là "không đội trời chung", nhưng khi lật ngửa hai xác chết để nhìn mặt thì là người Việt, nhưng ác nghiệt thay cây súng đem sự chết chóc đó không phải do nước mình làm ra ... ấy vậy thế mà lòng tự ái dồn dập nổi lên cuồn cuộn như muốn ăn tươi nuốt sống tác giả của 2 tác phẩm Lê Dương Mới!

baby65
08-12-2013, 09:21 AM
nhận xét xác đáng,vì tôi là ngưới lính già còn ở lại chạy xe ôm tới ngày nay!!!!!

vinhtruong
08-12-2013, 05:25 PM
nhận xét xác đáng,vì tôi là ngưới lính già còn ở lại chạy xe ôm tới ngày nay!!!!!

*****


Chế độ buộc điều hành bằng hệ thống “công an trị”
Như tôi đã viết trên các bài trước là tác giả Huy Đức chỉ về VN vào tháng 8 năm nầy sẽ không bị vào chuồng số 258, nhưng may quá, phe phò TQ định “quậy” 2 vụ tuyệt thực “giả” nên Secret Society ra lịnh TT Dũng tống bà vợ Cù Huy Hà Vủ qua Mỹ sớm vì lý do du lịch (du lịch cái gì mà chổng tuyệt thực gần chết mà đi, nói ai mà nghe, cho nên đài VOA ngậm tâm, còn đài BBC và các truyền thông khác nói chút đỉnh cho có lệ) Nhờ vậy mà Huy Đức hởn hở được Mỹ thả về VN hơi sớm hơn một tháng, cũng vào lúc nhóm phò TQ đòi chụp nhốt thêm 40 trự vào chung chuồng 258 nhưng chuyện đó không xảy ra, đó là lý do Huy Đức hưởng “sái”

Hệ quả thấy tình hình có yên tịnh chút đỉnh, thì đùng một cái 700 tờ báo tung-tin VN có “nhân quyền đáng kể” báo hại đại sứ Shear phải nói toạt ra: “Mỹ bác tin Ðại sứ Shear nói nhân quyền Việt Nam cải thiện đáng kể”. Đại sứ quán Hoa Kỳ khẳng định báo chí Việt Nam đã đưa tin sai, đại sứ David Shear không hề phát biểu rằng nhân quyền Việt Nam “cải thiện đáng kể.” Đại sứ quán Mỹ cho biết đại sứ David Shear đã nhiều lần tuyên bố Hoa Kỳ sẽ không bán võ khí sát thương cho Việt Nam chừng nào Hà Nội chưa cải thiện nhân quyền.

TT Dũng, CTN Sang và TBT Trọng với chức vụ “Phụ tá Chuyên trách”:
Có người cho rằng tình trạng vuờn không nhà trống hay một chề độ thất nhân tâm, công lý: Trong đòn phép chính trị “Truyền thông thông tin” [The mass media] Dùng chiêu thần sầu quỷ khóc, Secret of the Tomb bí mật trong bóng tối hậu trường chính trị, ra công dàn dựng một “hệ thống công an trị” để trực tiếp điều hành đất nước Việt Nam khó ai phát hiện. Chẳng hạn dựng lên một bộ phận làm tay sai bằng hình thức phò Liên Xô, rồi tới phiên phò Tàu (để không hiểu Mỹ là thủ phạm) kinh qua hành động bạo lực để răng đe những ai chống Tàu hiện tại, dùng tiền bạc của dân thuê mướn côn đồ công an kể cả xã hội đen để bảo vệ chế độ, mục đích cho thế giới thấy VN không phải CS mà đảng cướp-X toàn trị
Nói đúng hơn, vì đã đến thời điểm cuối cùng của kịch bản (The Unending War) cắt đặt trung úy phản chiến đống vai bộ trưởng ngoại giao như tác giả đã biết trước từ lâu. Vì có ai hơn Kerry phải đóng vai kép chánh cho kịch bản “The Unending War” là “Cuộc Chiến Chưa Dứt”; Sau khi đã đóng vai trung úy phản chiến đi đêm quá xuất sắc với Hà-Nội trong “thời chiến” bây giờ vai “hậu chiến” không bằng súng đạn mà bằng “Truyền thông thông tin” để dựng lại một nước VNCH thống nhứt và giàu mạnh như một nước Do-Thái phương đông để gìn-giữ quyền lợi cho Mỹ
Vừa nhận chức BTNG đạo diển Kerry đã làm sống lại “nổi-cộm” hiện rỏ một chế độ mất Nhân Tâm và Công Lý vì những động thái đối xử với dân như Secret Society xúi bắt nhốt những đảng viên công thần (Cù Huy Hà Vũ …) đàn áp nhóm sinh viên trẻ yêu nước chống Tàu (Bé Phương Uyên, Kha …) Nhưng lại ân xá Nguyễn Quốc Quân, người Mỹ gốc Việt, thuộc đảng khủng bố Việt Tân; chưa hết, lại ra lịnh thã LS Lê Công Định du học Mỹ qua học bổng Fulbright, còn lại thêm cái vụ không được đụng đến BS Nguyễn Đan Quế, Phạm Hồng Sơn … như vậy là không Fair và lộ liểu là Secrets of the Tomb chỉ huy thì quê cơ quá? Kerry mới làm BTNG 1/2/2013 mà số người bị bắt nhốt hơn cả năm 2012! Nhưng tác giả biết trước là thời điểm cây đèn dầu sắp tắt nên bùng lên chút chơi đến 2/9 là thả hết các tù nhân lương tâm, rồi VN gia nhập vào TPP, rồi Mỹ gở bỏ vụ bán vũ khí sát thương.

Sơ đồ tổ chức đầu nảo chủ đạo bằng “hệ thống công an trị”

-Chủ tịch ủy ban lảnh đạo = Skull & Bones Society

-Bonesman, đặc sứ toàn quyền giám sát = John F kerry

-Hội đồng hành pháp trung ương (Executive board) cho cuộc tự diển-biến = tướng Nguyễn Văn Hưởng (hưu trí), tướng Nguyễn Chí Vinh (quân đội) tướng Tô Lâm (công an)

-Phụ tá đặc trách hành pháp = Nguyễn Tấn Dũng

-Phụ tá đặc trách nhân lực = Nguyễn Phú Trọng

-Phụ tá xử lý thường vụ đối ngoại = Trương Tấn Sang

Bây giờ, từng bước TBT Trọng lo thanh lọc cán bộ trong sạch cho chính quyền tương lai, sắp xếp lại nhân sự cho một nền hành chánh từ hạ tầng lên đến thượng tầng tốt đẹp hửu hiệu hơn. Đây là trách nhiệm của “Bố-già Bald Eagle” nghỉ đến tương lai cho con Ó-Con trưởng thành để bay hiên ngang trên bầu trời TPP vào năm 2014

TT Nguyễn Tấn Dũng lo việc hành-pháp trung-ương, CTN Trương Tấn Sang, xử lý thường vụ việc đối ngoại, và TBT Nguyễn Phú Trọng lo việc thanh lọc nhân sự nội bộ.

Thế nên, TT Dũng được biết trước một tháng để đi họp hội nghị Shangri-La là diển giả chính, thay vì chỉ cần BTQP đi họp vì cần tuyên bố 1 câu nẩy lửa (sau cuộc họp mới biết “Niềm tin Chiến lược) Vì thế dư luận trong nước cho rằng đại hội-6 TBT Trọng và CTN Sang sẽ bứng TT Dũng khi Dũng rời khỏi nước. Ai bứng Dũng sẽ bị nằm ống cống ngay
Rồi đại hội-7, TBT và CTN sẽ đề cử Thanh, Huệ vào BCT ... nhưng không được, phải là viên gạch đầu tiên lót nền tảng của một guồng máy là made in USA Fulbright Nguyễn Thiện Nhân và bà Kim Ngân cho ngành lập pháp đi đôi với hành pháp Ngân, còn tư-pháp thì có “tam đầu chế tướng lảnh làm trọng tài
Để đem về cho công quỷ quốc gia một số tiền khá lớn đã bị tham nhủng đục khoét; Thế nên, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam, ông Nguyễn Phú Trọng, ký quyết định hôm 06/8/2013, lập 7 đoàn công tác kiểm tra, giám sát việc thanh tra, khởi tố, điều tra, tuy tố, xét xử các vụ việc, vụ án tham nhũng nghiêm trọng, phức tạp, mà dư luận xã hội đang quan tâm. Việc bổ nhiệm thêm một thứ trương thứ-6, là chuyên viên công an tình báo, tướng Bùi Văn Nam theo chương lịch “Lấy lại dollar ăn cắp, ăn cướp” của dân để trả lại công quỷ quốc gia, sau khi bộ “tam sên” lo xong số dollar gởi ra nước ngoài của các trương mục, bằng các chuyên viên ngân hàng từ Nga, do ông trùm đầy quyền hạn, Nguyễn Văn Bình chấn-chỉnh, tịch thu từ các trương mục nước ngoài một cách bí mật. Nếu không, như kinh tế èo-uột hiện nay thì tiền đâu để đặt cọc tiền thế chưn cho TPP/ Account.

Trao đổi với BBC hôm 09/8/2013 từ Hà Nội, Tiến sỹ Lê Đăng Doanh, nguyên Viện trưởng Viện quản lý Kinh tế Trung ương (CIEM) cho rằng đây là một động thái "chưa từng có từ trước tới nay." (vì đã đến bước chấn chỉnh thanh lọc guồng máy nhà nước do Kerry sắp xếp trước đúng theo lộ đồ thời điểm. Và đây, theo tác giả, là hy vọng có động thái cách mạng chắc chắn tác dụng như một luồng gió mới)
Thật khó mà đoán nổi hiện nay có được thành quả gì, tôi chỉ hy vọng những động thái sẽ thổi một luồng gió mới vào phòng chống tham nhũng và nên rút ra những bài học về thay đổi, cải cách thế chế, cải cách về bộ máy và thực hiện những quyền giám sát quyền lực, thực hiện các quyền dân chủ người dân, thực hiện công khai minh bạch trách nhiệm giải trình của tất cả cán bộ của tất cả các cấp, kể cả cán bộ Đảng."
Việc nầy quá dễ, trong thời chiến tranh, tình báo viên bình thường Russell Flynn Miller trong toà đại sứ Saigon vẩn điều động cả 3 đối lực tình báo như: bác sĩ Trần Kim Tuyến [Saigon], Cao Đăng Chiếm [MTGPMN] và Mai Chi Thọ [Hà Nội] So với hiện nay thì quá dễ vì chỉ có 1 tổ chức. Thí dụ thời chiến tranh, nhân viên CIA đội lớp phóng viên nhà báo bị MTGPMN bắt tại cục R. Khi Miller nói với Phạm Xuân Ẩn biểu thả thì được thả ngay, nhưng phải màu mè tuyên dương là người Mỹ tiến bộ có tặng phẩm dép râu và cờ MTGP và tiển đưa ra khỏi vùng Sôi đậu

Trước câu hỏi liệu động thái mới của ông Tổng bí thư có để lại một hệ quả là một tiền lệ cho việc Đảng can thiệp vào các công việc của không chỉ hành pháp mà còn các nhánh tư pháp..., vào công việc của chính quyền, trong khi dường như chưa có Luật nào về Đảng được Quốc hội thông qua cho phép các quyền can thiệp như vậy, nhưng ở đây là “tam đầu chế tướng lảnh” bảo đảm việc làm nầy là đúng luật. Ba ông TT, TBT, CTN cứ răn-rắc thi hành như robot mà tam đầu chế là control box nơi phát tín hiệu là okay

Tôi nghĩ rằng đây nằm trong một chủ đề lớn là thực hiện quyền lãnh đạo của Đảng như thế nào trong mối quan hệ với nhà nước. Và Đảng thực hiện quyền lãnh đạo đó thông qua những người đảng viên chịu trách nhiệm về nhà nước hay là Đảng lại thực hiện một quyền lãnh đạo thông qua một bộ máy riêng của Đảng, và giám sát thông qua bộ máy của Đảng đối với các cấp chính quyền, thì đây là một lĩnh vực mà từ trước ở Việt Nam chưa được giải quyết một cách sáng tỏ. Nhưng ngày nay rất sáng tỏ, rỏ ràng là cứ nhắm mắt nghe theo lời 3 ông trời con (Bonesmen-X) nầy là okay

Âm thanh từ Control-Box ra lịnh … nên có xảy ra một diễn biến đáng chú ý, Tổng bí thư Đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng vừa ký quyết định thành lập 7 đoàn công tác kiểm tra thanh tra các vụ án tham nhũng lớn là do sáng kiến từ Executive Board/Secret Society chỉ thị
Báo Nhân Dân, cơ quan ngôn luận của Đảng CSVN cho hay ông Trọng, Trưởng Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng hôm 6/8 đã ký Quyết định số 17-QÐ/BCÐTW "thành lập 7 đoàn công tác kiểm tra, giám sát việc thanh tra, khởi tố, điều tra, truy tố, xét xử các vụ việc, vụ án tham nhũng nghiêm trọng, phức tạp, dư luận xã hội quan tâm".
Bonesman Kerry để cho nội bộ đảng X-Mafia tự làm việc và thanh lọc cho nhau để dễ dàng tốt hơn mà lại được giữ bí mật không nhúng tay vào nội bộ để họ tự diển biến. Nhưng điều chắc chắn là không đi chệch khỏi trục thanh lọc nhân sự thật tốt cho một guồng máy tương lai có 80% viên chức nhà nước được tốt nghiệp rất bài bản tại Mỹ mà lảnh đạo bằng nhóm trí thức Fulbright đúng theo thế siêu chiến lược của Mỹ, như vừa rồi đặt viên đá đầu tiên làm nền tảng Fulbright là ông Nguyễn Thiện Nhân mà tôi nên nói toạt ra: “Không cho mất miền nam thì làm sao Mỹ có nguyên một nước VN giúp Mỹ chận bàn chân TQ, từ đất liền đến Biễn Đông?” Và VN được Mỹ pick nhờ nước có truyền thống đánh-đấm chuyên nghiệp mới có đủ bản lảnh và uy tín chận anh “Cow Boy Da-Vàng” âm mưu phá rạp gánh hát TPP, vì ông Bầu gánh hát dạo TPP không cho vào rạp coi ké!

Từ nữa năm nay, Ban Chỉ đạo phòng chống tham nhũng do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nắm nhiều năm đã bị loại bỏ, thay bằng Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng thuộc Bộ Chính trị, do Tổng Bí thư làm trưởng ban do lịnh từ Tam đầu chế “Công an trị.” Cùng với việc chuyển công tác chống tham nhũng cho Đảng điều hành, còn có việc thành lập Ban Nội chính Trung ương cũng thuộc Đảng, do cựu Bí thư Thành ủy Đà Nẵng Nguyễn Bá Thanh làm trưởng ban. (Secret of the Tomb cần có kiểm soát riêng rẻ từ 2 bộ phận khác nhau mới đem lại sự minh bạch, không chạy mô cho thoát)

Đã có nhiều câu hỏi về hoạt động của cơ chế chống tham nhũng mới khi từ tháng Hai năm nay chưa thấy có động tĩnh gì. Secret Society thường dùng 2 phương tiện cho một mục tiêu cũng như ám sát Kennedy cũng phải có 2 thủ phạm, còn TT Diệm thì cũng 2 thủ phạm là: đại-úy Nhung cận vệ đại tướng Minh và thiếu tá Dương Hiếu Nghĩa, Thiết Giáp cho chắc ăn
Nay theo Quyết định 17-QÐ/BCÐTW, 7 đoàn công tác đứng đầu là các nhân vật trong nhóm lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng, đồng thời là thành viên Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng. Trong số đó có các ủy viên Bộ Chính trị là Ngô Văn Dụ, Trần Đại Quang; các ủy viên Trung ương Nguyễn Bá Thanh, Trương Hòa Bình, Nguyễn Hòa Bình, Huỳnh Phong Tranh và Nguyễn Văn Hiện, phải có thành phần nầy và thành phần kia thì các thủ phạm chạy mô cho thoát. Khi Secrets of the Tomb nhúng vào thì mọi việc sẽ trắng đen rỏ ràng
Hai ông Ngô Văn Dụ và Trần Đại Quang đảm nhiệm các địa bàn quan trọng nhất là Thanh tra Chính phủ và TP Hồ Chí Minh đối với ông Dụ và Hà Nội và Hải Phòng đối với ông Quang.
Ông Nguyễn Bá Thanh, Trưởng Ban Nội chính, làm trưởng đoàn làm việc tại Bộ Công an, Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao và Tòa án Nhân dân Tối cao.

Kiểm tra giám sát - Trưởng 7 đoàn công tác
1-Ngô Văn Dụ, Ủy viên Bộ Chính trị
2-Trần Đại Quang, Ủy viên Bộ Chính trị
3-Nguyễn Bá Thanh, Ủy viên Trung ương
4-Trương Hòa Bình, Ủy viên Trung ương
5-Nguyễn Hòa Bình, Ủy viên Trung ương
6-Huỳnh Phong Tranh, Ủy viên Trung ương
7-Nguyễn Văn Hiện, chuyên viên

Việc bỏ Ban Chỉ đạo phòng chống tham nhũng do ông Nguyễn Tấn Dũng chỉ đạo và thay bằng mô hình do Đảng lãnh đạo được quy định trong Luật Phòng chống tham nhũng sửa đổi mà Quốc hội thông qua cuối năm ngoái. Tuy nhiên, luật không quy định chi tiết hoạt động của ban vì đây thuộc lĩnh vực văn kiện Đảng. Nhưng có hành pháp nhúng vào vẩn tăng thêm sự chính xác
Báo Nhân Dân dẫn Quyết định 17-QÐ/BCÐTW nói thời gian thực hiện kiểm tra, giám sát sẽ diễn ra từ ngày 15/8 đến ngày 30/9/2013. Bắt đầu 1/10/2013 là bắt đầu “Bôm” cho kinh tế VN phát triển hoà nhịp vào Khối thương trường TPP theo phương án thị trường tiến lên không theo nền tảng XHCN quốc doanh, Kerry giám sát theo dỏi rất kỷ cái khâu nầy qua 1 nhân viên tầm thường tại tòa đại sứ
Ban Nội chính Trung ương sẽ chủ trì việc thực hiện và tổng hợp kết quả kiểm tra, giám sát. Kết quả sẽ được trình Bộ Chính trị trước ngày 30/11/2013. Kerry muốn giải quyết mọi việc phải xong trước khi qua năm 2014
Việc chuyển công tác chỉ đạo chống tham nhũng từ tay “Chính phủ” sang tay “Đảng” đã cho thấy tính chất tế nhị, khó khăn và phức tạp của công việc này cũng do sách lược tín trước theo chương lịch của Secrets of the Tomb.
Hiện Trung Quốc cũng đang có phong trào chống tham nhũng được chỉ đạo từ các cấp cao nhất do Tập Cận Bình được khuyến nghị vào cuộc họp thượng đỉnh với Obama, trong bóng tối nhưng thẳng thắn như xăng tay áo không cà-vạt bàn luận với nhau trên căn cứ những liên hệ thực tế thời sự, qua đó mới có cuộc tiếp kiến trang trọng với Trương Tấn Sang và Nguyễn Thiện Nhân. Nếu chúng ta chú ý một tí thì ghi nhận tại sao Tập Cận Bình rất nể Trương Tấn Sang, như bài số-1 tôi viết Mỹ đã pick Sang, nên Bình cũng nhìn thấy bà vợ đẹp nhứt và sang trọng đệ-1 phu nhân mà không được Michelle ân cần đón tiếp tại Mỹ như vợ chống TT Mexico vừa tiếp đón. Dù rằng Đệ-1 phu nhân VN nhà quê, tóc búi-tó nhưng cùng giòng máu quý tộc Bald Eagle, nên bà Michelle phải vượt đại dương niềm nở đón tiếp bà nhà quê tại Hawaìi, và sau đó cặp VN nầy đi thăm Ấn Độ và Indonesia là 2 nước đồng minh có uy tín với Mỹ. TT Dũng rất tức cái ngực, nhưng vì Chanh đã vắt hết nước

Gần đây trên các diễn đàn mạng lưu truyền nhiều bình luận về điều mà một số nhà quan sát gọi là "sự suy yếu quyền lực" của vai trò Tổng bí thư Đảng CSVN, cũng như của nhân vật mà dư luận trước đây đặt nhiều kỳ vọng - ông Nguyễn Bá Thanh.
Nhận định nói trên bắt nguồn từ kết quả các kỳ họp hội nghị Trung ương 6 và 7, trong đó dù có cả tiến trình kiểm điểm, phê và tự phê, Đảng không kỷ luật được cán bộ cao cấp nào.
Tại Hội nghị 7, ông Nguyễn Bá Thanh cũng không lọt được vào Bộ Chính Trị.Thế nhưng, với Quyết định mà Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng ký hôm 6/8, chắc sẽ có một sự xem xét lại các đánh giá trên đây như tôi đã viết do Secrets of the Tomb nhào nặn có nghĩa 3 ông từ TT, TBT, CTN đều có quyền hạn “ngang nhau” trong trách vụ “phụ tá chuyên trách” của mình được “tam đầu chế tướng lảnh” do Secret Society tin tưởng giao phó ./.

manhlong719
08-13-2013, 03:11 PM
Có lúc nào rảnh rổi xin phép Mr vinhtruong , explain giúp cho chữ Niềm tin Chiến lược .

Xin cám ơn và chúc Mr VT thật nhiều sức khoẻ

vinhtruong
08-13-2013, 09:43 PM
Về “niềm tin chiến lược”, đây là câu nói mà người tiền nhiệm Bonesman Harriman đã đưa vào chương lịch, cho nên từ tướng Mac Arthur cho đến tướng Westmoreland đều bị Harriman lột chức Tư lệnh chiến trường, Harriman muốn mọi nước có trách nhiệm phải bảo về an ninh trật tự cho một thế giới mới, viết tắt “The New World Order”, nhứt là vừa qua, Secret Society muốn đích thân TT Dũng phải nói ra câu đó trong bài khai diển tại Shangri-La, ám chí lời cảnh báo gián tiếp nghiêm khắc là nước lớn TQ phải tỏ ra có danh dự và trách nhiệm cùng chung bảo vệ cho một nên hoà binh lâu dài an toàn cho thế giới

khi Secret Society biết chắc có số lượng dầu hoả tại Hoàng Sa, mà chắc ăn trong thềm lục địa 200 hải lý cách Tuy Hoà, VN qua sự phát hiện bởi secret spy satellite programs of the Cold War. Hoa Kỳ bèn đem giàn khoang EXXON/ Mobile “xí-trước” đóng trụ nơi đó
Với ý định quốc tế hoá để yên tâm bỏ vốn làm ăn, chia động từ ngôi thứ 3 “chúng ta cùng ăn” Nghe thì tử tế lắm nhưng chắc chắn phải như thế nầy, vì cái thế của kẻ mạnh: Thí dụ Hoàng Sa: VN làm chủ, TQ khai thác, Mỹ độc quyền bán sản phẩm bằng dollar Xanh (vì anh ăn một mình không được, mà tôi ăn một mình thì mọi người lộn gan lên đầu) Secret of the Tomb giăng cái bẩy tham lam dầu khí của TQ. Mà đúng vậy lần thứ nhứt TQ định đem giàn khoang tối tân có độ sâu 3.000 thước vào xí phần, thì bị Secret Society bấm đít tướng Nguyễn Chí Vịnh thọt lét hoả tiển phòng thủ duyên hải chận không cho vào. Lần thứ hai TQ điều cả ngàn tàu đánh cá chạy vào biển đông hoạt động lấy thịt đè người, khi vào thì la lối khua trống đánh mỏ ồn-ào, nhưng VN cứ âm thầm thọt hoả tiển made in Israel tới tấp, khiến chúng rút lui êm-re không nghe tiếng la ơi ới.

Cuộc họp không Cà-Vạt, xăng tay áo giữa 2 lảnh tụ Obama/T.C.Bình là “độc-chiêu” từ Secret of the Tomb muốn toát ra một đòn phép chính trị hù doạ Tập Cận Bình bằng ngôn từ hùng biện qua cái loa TT Obama. Nên hiểu rỏ sách lược của Mỹ tại sao Vụ Hoàng Sa 1974, Hài quân Mỹ án binh bất động cho hải quân TQ chiếm đảo? Và dĩ nhiên Đệ-7 hạm đội Mỹ sẽ là witness tại toà án quốc tế La Haye mà Philippines đang lôi TQ ra toà cũng do Secrets of the Tomb bấm đít, trong khi khuyến nghị VN yên lặng, báo hại người Việt hải ngoại không hiểu gì chữi bới tùm lum

TT Obama phải thẳng thắn dứt khoát toát ra mưu đồ cái bẩy của Mỹ về Biển Đông; Tại sao 1975 có cuộc hành quân Eagle Pull và tại sao có roll-back 2010. Tại sao TQ phải suy nghĩ lại một cách khôn ngoan về lưới thiên la địa vỏng được gọi là thế gọng kềm Kim Cương liên minh bao vây, và điều quan trọng nhứt là có muốn Mỹ tạo ra cuộc chiến như hồi 1941, hay Mỹ “thọt-lét” cho TQ bị nhột gây chiến trước, như bắt buộc Nhựt phải không còn con đường nào khác mà phải gây chiến trước để Mỹ có dịp tàn phá rồi tái thiết sau, như Berlin, Triêu Tiên, VN? Your choice!
Thế là TQ lên cơn sốt về Liên minh Kim Cương. Trong câu chuyện mật nầy Obama phải nói vừa đủ nghe: “Secret Society” đã có kế hoặnh 10 năm hạ Soviet (1980-1990) không tốn 1 viên đạn bằng vủ khí “Freedom Support Act” (tạm dịch là ‘tối huệ quốc’ cho 10 nước Cộng-hòa tách khỏi Soviet) và 10 năm đối với TQ (2010-2020) bằng bửu-bối TPP, T.C.Bình suy nghĩ kỷ và cho Bình chọn 1 đường lối hành động thích hợp mà đở thiệt hại nhứt
Thế là Tập Cận Bình hấp tấp về tiếp đón niềm nở con Baby Bald-Eagle trải thảm đỏ với 21 phát súng vang rền, trong khi người Việt đầy ám ảnh kinh-dị cho là Sang bị “triệu hồi”, “đi chầu”, “trình diện” nhận chỉ thị. Obama cũng thừa hiểu Sang sẽ nói gì tại cơ quan nghiên cứu, New York về đường lưởi bò, cuộc tiếp đón buộc phải tệ lắm, sorry, vì danh dự của nước Mỹ không thể tiếp đón đảng cướp-X đàng hoàng được, lần tới với chính quyền gồm 80% viên chức made in USA/Fulbright chắn chắn sẽ linh đình như đón TT Ngô Đình Diệm 1957

Sự thật đằng sau chính sách “roll-back” [xoay trục] của Mỹ
Đối mặt trật tự thế giới mới với sự nổi lên của Trung Quốc, TT Obama đã khởi xướng chiến lược “xoay trục” sang khu vực Châu Á-Thái Bình Dương.
Mỹ là cường quốc quân sự hàng đầu thế giới, trong khi Trung Quốc là một quốc gia quan trọng trong khu vực Châu Á-Thái Bình Dương. Sự mất cân bằng trong sức mạnh tổng thể giữa hai nước là kết quả của nhiều yếu tố khác nhau, nhưng nổi bật nhất là sự hợp tác của Mỹ với các đồng minh trong khu vực như Nhật Bản, Philippines. Mặc dù sở hữu một kho vũ khí hạt nhân có thể hủy diệt Trung Quốc, nhưng Mỹ lại không có thể sử dụng để kiềm chế siêu cường đang lên trong khu vực Châu Á-Thái Bình Dương. Điều nầy quý bạn nên xem giữa bài “Siêu Chiến Lược Eurasian 1920-2020 thì biết tại sao Harriman phải cách chức Tư lệnh 5 sao của danh tướng Mac Arthur? Cũng chỉ vì không muốn giải phóng lục địa cho Tưởng Kinh Quốc, dù rằng tướng Arthur chắc chắn sẽ tiêu diệt TQ bằng độc quyền nguyên tử! Chỉ vì muốn đưa TQ vào chiếc ghế LHQ để nói về luật pháp quốc tế. Dĩ nhiên mọi sự việc đều nằm trong cơ mưu của Harriman. Và điều dễ hiểu, Harriman đưa TQ lên thì phải có phương pháp đưa TQ xuống! Điều dễ hiểu Biển Đông không thể có một buổi rạng đông nào mà có 2 mặt trời cùng mọc một lượt!!!!!


PS: Bạn hãy xem bài “Skull & Bones Nhà Mồ Trong Đại Học Yale” của hieunguyen11 dưới đây sẽ hiểu:
Ai làm chủ đất nước Mỹ và ai làm chủ đất nước VN?
Trước hết nên xem Video bài thứ -6 “Skull & Bones chọn ngày Quốc Khánh 30/4 cho VN” rồi hảy xem bài của hieunguyen11 sau:
http://titanians.org/2011/03/07/the-...an-connection/

-“Tam đầu chế” lãnh đạo nước Mỹ: Bonesman-22, Averell Harriman là “Thor” + Bonesman-40, McGeorge Bundy là “Odin” + Bonesman-39 William Bundy

-“Tam đầu chế” quản lý nước VN: Tướng Nguyễn Chí Vịnh, quân đội; tướng Nguyễn Văn Hưởng, Chống nổi dậy, tướng Tô Lâm, công an

KQ: TRƯƠNG VĂN VINH

vinhtruong
08-20-2013, 03:06 PM
Vinhtruong: Như tôi đã viết hể có chử Skull & Bones là USIA sẽ post lên youtube mà có chữ Bonesman John F Kerry thì càng bị rà sát theo dõi bởi các chuyên viên USIA

Trên you tube bài ... Kết quả bài: John Kerry was a war hero but which side?
14,400,000 results

John Kerry was a war hero, but for which side?
hoiquanphidung.com/...John-Kerry-was-a-war-hero-but-for-which-side
o 0 replies in thread
( theothermccain.com/2011/07/26/war-hero-who-attested-to-john-kerrys... ) by Vinh Truong ‘War Hero’ Who Attested to John Kerry’s Vietnam Heroism Turns Out to Be ...
-Thereby, The Coolbert: When TRUONG speaks we all need to listen. US have a web site dedicated to discussion of the Second Indo China War. It might be interesting to engage in dialog with him language barriers aside
Coolbert,
Posted by Albert E, at 7: 37 PM/14/April/2012
Labels: Vietnam

-Those “reasons” as enunciated by Dayan [thanks to van Creveld] and TRUONG valid as stated but immaterial as to the REAL REASON? Those “reasons” as enunciated by Dayan [thanks to van Creveld] and TRUONG valid as stated but immaterial as to the REAL REASON?

-03-01-2013, 08:03 PM
vinhtruong - Bản dịch Việt ngữ do chính tác giả phóng tác:
John Kerry là một chiến sĩ anh hùng, nhưng đối với bên nào?
Tham chiếu tài liệu: (theothermccain.com/2011/07/26/war-hero-who-attested-to-john-kerrys...) do tác giả Vinh Truong trích một đoạn ngắn (excerpts) của 2 tác phẩm Lính "Lê Dương Mới"

"Là anh hùng cuộc chiến tranh VN" nhưng John F Kerry người tự làm mất danh dự và tự cho mình là kẻ nói dối trước đồng đội sau các minh chứng Kiddie Porn ... UM

Để tóm lược cuộc hành quân Lam Sơn 719 tàn khốc là do chủ mưu của trục ma-quỷ (KGB/CIA) áp lực hai bên nam bắc phải khuấy động cuộc chiến hủy diệt để họ nhân cơ hội xả rác vũ khí lỗi thời và thay vào đó thí nghiệm các loại vũ khí mới.

Có lẽ quí bạn cũng đã đọc nhiều bài về Lam Sơn 719 nầy và nghe nguồn tư tưởng, quan điểm đối chọi khác nhau. Điều nầy thì không có gì lạ bởi người chủ đạo không phải chính quyền mà một "siêu chính phủ" (permanent government 1920) nằm sau hậu trường... Thế nên, tôi viết ra đây với những gì mắt thấy tai nghe, là một chứng nhân đang ngồi trên chiếc Trực thăng Võ trang, như trên chòi-canh di động, với đường bay luồn lách cạ càng trên các ngọn cây trong suốt chiều dài của cuộc hành quân 42 ngày để được sống còn bằng dùng tiếng động cơ cũng như hoả lực bò rống phun lửa để hù doạ đối phương phải trốn chui trốn nhủi ...

"Thật dã man khi chúng tôi bị lừa vào chỗ chết, mục tiêu cả thế giới đều biết là hủy diệt kho vũ khí khổng lồ... mà chả có con mẹ gì nơi đó hết? khốn nạn cho cuộc chiến, vì danh dự chúng tôi phải hy sinh tuổi trẻ của hai bên, nhưng cho ai?" Thực chất và hiện tượng cuộc hành quân nầy là một sự phỉnh-gạt đưa danh dự tuổi trẻ vào cạm bẫy ... Cái vô cùng thắc mắc của tôi là "Tại sao không mở cuộc hành quân sớm hơn... như lời cầu xin quốc hội Hoa Kỳ của tướng Westmoreland? Và phải đợi cho tất cả kho vũ khí đã di chuyển chôn dấu dọc theo hành lang đường mòn HCM rồi mới bắt đầu mở cuộc hành quân... để làm gì? mà danh nghĩa là QLVNCH vào phá tan cái gì còn nơi đó? (Theo tin tức từ tù binh BV đã cho biết tất cả tiếp liệu đều dời vô nam, nơi đây không còn gì cả, đạn dược để lại chỉ vừa đủ cho lính BV chiến đấu trong 4 tháng. Và tướng Võ Nguyên Giáp đã đào sẵn hầm hố tại Hậu cần 604 chờ quân VNCH vào là xung kích xa luân chiến từ bên ngoài 4 sư đoàn BV tấn kích vào nỗ lực chính của QLVNCH trong khi sư đoàn-2 Sao Vàng phòng thủ dưới các công sự kiên cố... để làm gì? Khi hai bên đánh "giáp lá cà" thì các vị tư lịnh sẽ xin B-52 Arc Light trải thảm xuống chết hết, để rút ngắn và lập lại cuộc chiến như Secret Society đã sử dụng Bom nguyên tử trên đất Nhựt.

Thế là QLVNCH rơi vào cái bẫy của trục ác quỷ KGB/CIA?
Cuộc hành quân nầy được xem là cuộc hành quân lớn nhứt tương tự như cuộc đổ quân tại bãi Inchon, chiến tranh Triều Tiên và cuộc đổ bộ Normandy trong Đệ-2 thế chiến, chỉ khác ở chỗ mục-tiêu (War Industries Board) WIB thiết kế là xả rác các thuyền lội nước lỗi thời và sau nầy trang bị cho quân đội thứ tối tân hơn, còn VN 5000 chiếc Hueys phải được thí bỏ thay thế bằng các chiếc trực thăng mới với năng xuất chuyển quân nhiều hơn.

Ai biết được Siêu Chính Phủ Mỹ là một thế lực cực mạnh của Nhóm Kỹ nghệ Quốc phòng WIB đã thiết kế tỉ mỉ cho ba cuộc hành quân lớn nhứt tiêu hao chiến cụ cũng chỉ vì thiết kế gia George Kennan hoạch định chia đôi ba nước Đức, Triều Tiên và VN trong thế kỷ 20 nầy và cũng vì đại cường Hoa Kỳ phải có trách nhiệm bảo vệ an toàn cho một trật tự thế giới mới là "The New World Order" cho thế kỷ 21, cho nên đối với chủ trương của Harriman: "Thế kỷ 20 là thế kỷ của bạo lực" qua đó mà Harriman phải cách chức Tư lịnh chiến trường của tướng Mc Arthur và Westmoreland (phản bội THQG và xóa bỏ VNCH)

Trở lại cuộc hành quân nầy, Nhóm thế lực toàn trị (WIB-Bones) dựng nên cuộc hành quân đâm sau lưng đồng minh như chúng ta chứng kiến qua bức hình (trang-1, Chapter-1, Volume-2) TT Nixon với gương mặt âu lo đầy hối tiếc, nhưng vì áp lực SS buộc phãi ký tên khai diễn, trong khi Helms, Kissinger, Blair ... cười mở cái miệng to đanh ác như dã-nhân có máu lạnh.

Thế là họ đặt cuộc hành quân nầy như trận bóng đá Pennsylvania-game, Kissinger đóng vai người "tiền-vê" và trùm CIA là "hậu vệ" Richard Helms, còn "ông bầu" là George H W Bush (vừa bàn giao chức thủ lãnh Skull and Bones từ Averell Harriman).

Hành quân Lam Sơn 719 là cuộc không vận lớn nhứt trong lịch sử chiến tranh, như nó tự cho thấy trước diễn ra trong sự thảm bại hoàn toàn vì đây là trong lăng kính Secrets of the Tomb/Skull & Bones

(còn tiếp)
-03-05-2013, 07:34 PM
Vinhtruong: Bài dịch Anh văn tiếp do tác giả
(Tiếp theo ... John Kerry là một chiến sĩ anh hùng, nhưng đối với bên nào?)

Thật ra đặc lịnh hành quân và phóng đồ đều nằm trong tay của Kerry một cách công khai tại Pentagon, vì Kerry là một sĩ quan thành viên sừng sỏ trong Phòng Hành Quân Chiến Cuộc (Command & Control) tại đây, đôi khi còn rộng quyền hơn cả tướng Alexander Haig dù Kerry chỉ là trung-úy nhưng là 1 trong 15 Con MA Yale/Bonesman, cho nên những công điện, văn thư mật Kerry đều cho tướng Giáp biết trước để đào hầm chuẩn bị cho QLVNCH vào bẫy. Thế nên tam trùng Phạm Xuân Ẩn thì được Hà Nội cho nhiều huy chương hoạt động hiệu quả trong lòng địch, còn tướng Giáp thì cho rằng nhờ có Ẩn mà Giáp tưởng chừng như đang ngồi chễm-chệ ngay tại Pentagon để điều động tướng quân. Tướng Giáp rất tự hào là công cụ của Mỹ về "nướng quân" nên khi thiết lập bang giao 1995, hai cựu BTQP Mc Namara và Donald Rumsfeld (Bonesman Rumsfeld dám nói thẳng: “Miền Nam bù-nhìn, Miền Bắc yêu nước!) qua vỗ đầu khen "Did good job!"

(hình giải mật do René Defourneaux) Toán Deer Team tại Tân Trào, Giáp đang là ngày gia nhập OSS sau Hồ (1943), nên dù ở trong rừng vẫn mặc complet trắng thắt cà-vạt đàng hoàng, đầu đội mũ nỉ phớt như ra điều nhóm Skull and Bones, còn Hồ thì đang bị sốt rét rừng kiêm bịnh kiết lỵ, theo lời của cán-sự y-tế, Paul Hoagland, nếu không có ông cứu khỏi thì HCM cũng đi đoong rồi, vì thế nên ai cũng mặc quần dài chỉ riêng có Hồ là mặc quần ngắn để phòng khi thả Bom không người lái.

Ngày nay, đã đến thời điểm gần nửa thế kỷ, John F Kerry phải nói toạc ra tại sao trung úy phải đóng vai tuồng phản chiến để đến ngày hôm nay vì trách nhiệm lương tâm và cũng ở giai đoạn chót hậu-chiến “The Unending War”phải trả lại công bằng cho lịch sử VN, Kerry phải phục hồi lại chân giá trị bản tuyên ngôn độc lập dân quyền của Hồ Chí Minh và tại sao trong cuộc chiến Kerry phải đi ngược lại với đường hướng của chính quyền đương-đại Mỹ, đưa ra dẫn chứng mà các chiến sĩ QLVNCH đã có tham dự trận Hạ Lào 1971 đều biết qua hình ảnh (you tube, internet, bên Cánh Thép), tất cả các Căn-cứ Hoả-lực đều bị Kerry chỉ vẽ Võ Nguyên Giáp [OSS/1945) đào hầm nổi, chìm xung quanh tấn kích vào các CCHL để tiêu diệt QLVNCH, bằng chứng Tiểu đoàn-6 Dù đã rơi vào ổ phục kích khi vừa nhảy ra khỏi trực thăng, để giải nguy cho CCHL-Đồi-31. Gunships Song Chùy phải hover đứng một chỗ thành chòi canh để quạt Minigun phun lửa chận đứng từng đợt biển người của trung đoàn 27 BV toan nuốt sống TĐ-6 Dù tăng viện, gây ra 28 chết, 49 bi thương, và 23 mất tích trong khi BV muốn tràn ngập (overrun) nhưng thất bại vì bị 4 ổ Minigun đang quạt xối xả vào chúng (Top-gun Hoàng Ngọc Châu đã bị trọng thương trong trận nầy vì lăn xả sống chết với anh em Dù)

Kerry anh hùng, nhưng bên nào thì đọc đến đây bạn đã biết hết rồi, thêm chứng liệu nơi You Tube: [ John Kerry: Always On The Enemy's Side - News & Current ...archive.newsmax.com/archives/articles/2004/8/3/160248.shtml - John Kerry: Always On The Enemy's Side Phil Brennan ... to the horrors of life under a communist dictatorship which today still honors him as one of their war heroes ...] Bên cạnh đó tôi đưa ra chứng cớ về Kerry chỉ vẽ qua phóng đồ hành quân LS/719 cho Võ Nguyên Giáp thành lập TTHLQS tại Aluối để bổ xung quân số xa luân thay quân ngay trên chiến địa, (trong khi QLVNCH không có quân để thay) quyết cột chân tiêu diệt cho hết quân chủ lực thiện chiến VNCH ở các ốc đảo cố định CCHL, thay vì họ là quân tổng trừ bị vận động chiến. Thật đau lòng họ phải đội hàng ngàn tạc đạn đủ loại.
Cứ nhìn hình Chapter-1, Vol-2 “The New Legion” để thấy gương mặt buồn đăm chiêu của TT Nixon chõi với Kissinger, Helms, Laird , Moore … thì biết họ đang hả hê với nụ cười rộng mở như thế nào về cạm bẫy 604 mà thủ phạm chính là W. Averell Harriman và George H W Bush đã ngầm ra lịnh để kết thúc cuộc chiến.

Cái đau nhức là Hà Nội truyền thanh đưa ra hình ảnh do phương tây cung cấp những chuyến bay tản thương về hậu cứ Khe Sanh toàn các binh lính bị thương mặt mày nhăn nhó, đài BBC tiếp tay cho phản chiến Mỹ hằng ngày nói về sự thất bại của quân lực VNCH vì Secret Society đã có axiom-1 là xoá bỏ thế chế VNCH qua cái bẫy 604 mà trục ác quỷ KGB/CIA dựng lên. Siêu Chính Phủ đã đặt hàng cho Truyền-thông quảng cáo trước sự sẽ thất thủ của chính thể VNCH, thì ngày nay BBC, Wikileaks, rồi Internet cũng do đơn đặt hàng ... Secret Society đang tái diễn cái trò hợp thức hoá chân giá trị của Bản Tuyên Ngôn Độc Lập dân quyền 1945 mà phải xảy ra tại Thủ đô Hà Nội do kép chính John F Kerry mà không phải tắm máu như có người đã suy đoán. Để lập lại chính Kerry đã giúp Hà Nội chiến thắng tại thủ đô Washington trước đây chớ không phải ngoài chiến trận ... kết thúc kịch bản Eurasian vào đoạn kết.

TT Nguyễn Văn Thiệu là một tướng lãnh đã từng nắm Quân đoàn, khi giựt mình nhìn thấy sơ đồ hành quân có tên những tài tử như LZ- Liz, LZ- Sophia, LZ- Hope ... nhớ lại lời cô đào Jane Fonda tuyên bố trước 2000 sinh viên đại học Michigan, TT Thiệu bèn ra lịnh cho tướng Hoàng Xuân Lãm chống lịnh hành quân của tướng Alexander Haig là hủy bỏ thành lập CCHL/Đồi-32 và cho một đơn vị đáp xuống Tchepone "Đái Một Bãi Rồi Rút Về" nhưng phải chụp hình đưa cho báo chí biết để khỏi bị "quê-cơ" vì đây là chủ lực quân thiện chiến nhứt của QLVNCH, và chỉ thì hành mục tiêu chiến thuật chớ không thi hành mục tiêu chiến lược có nghĩa kéo dài đến cuối April.
Trong khi tướng Võ Nguyên Giáp đã chuẩn bị đào công sự phòng thủ tại Hậu cần 604 Tchepone để chụp đại quân VNCH vào bẫy phục kích.

(còn tiếp)
-03-06-2013, 05:03 AM - hieunguyen11
http://hoiquanphidung.com/uploadhinh...1362545963.jpg
Ho Chi Minh Trail, Laos - An ARVN soldier hauls out some of the supplies from a bunker discovered on the Ho Chi Minh Trail. North Vietnamese used the bunkers as storage depots and protective cover. Caches of Gasoline, weapons and uniforms have been uncovered. UPI radiophoto by Bob Sullivan. --- Image by © Bettmann/CORBIS

http://hoiquanphidung.com/uploadhinh...1362546009.jpg
23 Feb 1971, Laos - Along the Ho Chi Minh Trail, Laos: Holding their guns ready, Vietnamese soldiers peer into the entrance of a bunker. The Vietnamese invasion of Laos has turned up a limited amount of arms and supplies, but it now has become bogged down because of weather, land mines, and enemy attacks. --- Image by © Bettmann/CORBIS

http://hoiquanphidung.com/uploadhinh...1362546075.jpg
03-07-2013, 08:05 PM - vinhtruong
Bản dịch Việt ngữ do chính tác giả
Trên lý thuyết đã thiết kế về cuộc hành quân Lam Sơn 719 là phá hủy các kho hậu cần của BV mà mục tiêu chính là các depot nằm chung quanh Tchepone, vì tin tức tình báo cho hay các kho vũ khí đó thuộc quân đoàn B-70 gồm có một Trung Tâm Huấn Luyện để đào tạo lính mới cung ứng tại chỗ cho cuộc hành quân lớn nhứt có tính cách quyết định mà bạn đã thấy ở trên, các quân nhu quân phục được chôn dấu ở các hầm bảo quản (hình trên). Ở đây gọi là hậu cần 604 còn xa về phía đông nằm gần biên giới Lào/Việt là hậu cần 611, tất cả tiếp liệu đều được di chuyển vô nam, chỉ để lại một số ít đạn dược vừa đủ cho quân BV chiến đấu 1 tháng, còn ở hậu cần 604 thì chiến đấu kéo dài 4 tháng. Theo kế hoạch thì kho hậu cần 611 sẽ được tái tiếp liệu nhiều hơn vào tương lai để đánh chiếm Quảng Trị và Huế sau khi quân BV sẽ chiếm đóng vùng nầy theo tin tức khả tín của Phạm Xuân Ẩn.

Ngoài ra cuộc hành quân nầy được gọi là trắc nghiệm cuộc "Việt Nam Hoá Chiến Tranh", nên Giáp được Ẩn cho biết bằng mọi giá phải làm bể sách lược Việt Nam Hoá C.T của miền nam theo sự đốc thúc cố gắng tối đa của Giáp cho đúng sách lược hoàn thành axiom-1 của Secrets of the Tomb, nhưng thật ra nơi đây là một thùng rác lộ thiên để Mỹ/LX xả rác những vũ khí lỗi thời của Đệ-2 thế chiến. Không có người lính Mỹ nào được dẫm chân trên đất Lào, chỉ trường hợp bất khả kháng vì phi cơ rớt, còn các cố vấn chỉ được liên lạc vô tuyến với đơn vị của mình nhưng phải ở tại trong nội địa VN. Vì thế khi có chiếc phi cơ nào rớt thì Mỹ hầu như không còn yểm trợ cho QLVNCH mà dồn hết nỗ lực để rescue, trường hợp nầy xảy ra coi như hằng ngày và lẽ dĩ-nhiên KQVN phải nối tiếp công việc của họ trong phạm vi hạn hẹp như tiếp tế đạn nhỏ, nước uống, tải thương và nhờ sự yểm trợ hoả lực tiếp cận của các phi đoàn A-37 thuộc SĐ1KQ (theo sự đề nghị của tôi, kiêm nhiệm sĩ quan điều không tuyền tuyến tại chiến trường ...)


Như theo mật lịnh của Harriman thì không một ai có quyền đụng đến đường mòn HCM và để cho quân đội BV được quyền xâm phạm vùng đất Lào và Cambodia để cưỡng chiếm miền nam, kể cả binh chủng Green beret SOG cũng không được xâm phạm biên giới Lào/Cambodia để rescue các toán SOG bị lâm nạn. Vì thế SOG đã bị mất tông tích vài toán bên Lào, nhưng xin phép không được Harriman chấp nhận (xem ghi âm của TT Nixon sẽ rõ quyền hạn của Harriman).

Sau 18 tháng 3, 1970 LonNol làm cuộc đảo chánh hất cựu hoàng Sihanouk lên làm tổng thống và đặt lại tên hải cảng Sihanouk-Ville thành hải cảng Kompong Som theo đúng âm mưu của Harriman và mục đích đưa Hà Nội chỉ còn con đường độc nhứt là đường 559 để cưỡng chiếm miền nam. Nam Lào trở nên quan trọng cho cuộc xâm lược miền nam, nhưng số tiếp liệu khổng lồ đã di chuyển và chôn dấu kín đáo trên trục đường 9 nam Lào, do nhị trùng Bùi Tín báo cáo cho Phạm Xuân Ẩn. Và ngày 8-2-1971 là không còn gì nơi căn cứ hậu cần 604, nên Harriman mới chịu cho lịnh đánh chiếm với mục đích phá hủy các căn cứ hậu cần nhưng trở nên bãi tha ma dùng làm chiến địa chỉ để xả rác vũ khí lỗi thời, nhiều nhứt là súng phòng không AAA cổ điển của LX và thiết xa, trực thăng Mỹ ...

Dù rằng cuộc hành quân không có cố vấn Mỹ đi theo, nhưng Hoa Kỳ đã cung cấp một hoả lực cực mạnh về lượng cũng như phẩm để yểm trợ QLVNCH không hạn chế. Đây là hiện tượng đòn phép chính trị của Harriman, nhưng thực chất nó lại hoàn toàn khác trong sự phỉnh gạt tinh vi như vào đây để phá hủy một kho vũ khí khổng lồ!

Cái gọi là đường mòn HCM là do phương tây quen gọi, còn chính cống do Hà Nội đặt tên là Đường 559, nhưng do tác giả là Xa lộ Harriman có ống dẫn dầu huyết mạch do LX thiết lập và công binh Cuba xây dựng; Nhưng Cách Mạng VN gọi là Đường Trường Sơn vì nó mọc lên dọc theo dãy núi, nhưng nó cũng là dư sản do thực dân Pháp để lại từ 1946-1954 nó là chính thật con đường mòn để cho bộ hành, nhưng từ 1954 đến 1975 nó trở thành đường mòn Hồ Chí Minh

Vì con đường song song với nó là quốc lộ -1 do thực dân Pháp kiểm soát, Cách mạng VN nếu dùng đường biển thì thật là nguy khốn vì hải tuần Pháp thường xuyên canh phòng, còn thời tiết với gió to sóng lớn thách thức với tinh thần kiên trì yêu nước của chính thực là giải phóng quân Việt Minh với đội thuyền ọp ẹp nghèo nàn nhưng lòng yêu nước thật vô vàn không thể nói sao cho đủ nghĩa. Hồi tưởng những năm tháng VM kháng chiến chống thực dân Pháp ẩn núp lẩn tránh sâu trong dãy Trường Sơn để bảo toàn cho một lực lượng trinh sát chờ thời cơ. Nơi đây là một hệ thống đường mòn chằng chịt ẩn hiện trong những bụi Tre gai với những vũ khí thô sơ tự chế hoặc cướp được từ lính Lê Dương Pháp. Nhưng kết quả sau cuộc chiến chống thực dân Pháp trong chiến tranh Đông Dương lần thứ-1, VM đã dùng con đường Trường Sơn nầy để vận chuyển bằng xe đạp, trâu bò, có khi dùng Voi để chuyên chở len lỏi qua các rừng cây tàn lá ba lớp, có những đoạn đường phải chui qua một lớp tàn lá phủ trùm không thấy được tia nắng mặt trời, xuyên qua những con suối, con sông với sự cố gắng hết mình trên đôi vai nặng trĩu với hành trang chủ yếu là lương khô và đạn được, đôi khi quá mỏi mệt nhưng tâm hồn không mệt mỏi.


Rồi thì sau hiệp định Genève đường mòn nầy trở nên bỏ hoang phế loang lổ dưới cơn mưa lũ monsoon trong những tháng gió mùa đông bắc. Chế độ Đệ-1 Cộng Hoà do TT Ngô Đình Diệm bắt đầu để con mắt vào con đường chiến lược nầy không ngoài mục tiêu để thông thương cùng thống nhứt Việt Nam trong tương lai. TT Diệm ra lịnh thiết lập một Bộ tư lịnh lo chiến dịch phục hồi con đường nầy bằng bổ nhiệm Đại tá Đổ Cao Trí, Tư lịnh Đệ-3 Quân Khu với một lực lượng đặc nhiệm (TASK Forces) gồm có BĐQ, Nhảy Dù, Thiết xa, Công binh và Bộ binh đi chệch qua biên giới Lào thuộc phần đất của tỉnh Attopeu. Toán đặc nhiệm nầy sẽ khai thác mở đường và thỉnh thoảng qua lại án ngữ vài ba tháng để giữ an ninh cho tuyến đường. Thế là TT Diệm vô tình làm chướng mắt Harriman trong lăng kính bảo vệ con đường nầy cho Hà Nội cưỡng chiếm miền nam. Thế là TT Diệm trong ống nhắm của Harriman sẽ bị triệt tiêu vì dám cả gan làm hòn đá tảng chận xa lộ Harriman!!!

(còn tiếp)
http://hoiquanphidung.com/uploadhinh...1352022261.jpg
Tính bổ đồng cứ cách 8 phút một trái bom BLU-117 thả xuống kéo dài đến 9 năm mới dứt, tiêu thụ tất cả là 580.000 trái cho gmột đoạn hành lang xa lộ Harriman (đường HCM) mà trên thực tế là Trường Sơn Tây trên đất Lào của tỉnh Attopeu xuống tới tỉnh Xiêng Khouang trên Cánh đồng Chum, được CIA cho là nơi chịu đựng số bom đạn nhiều nhứt trên thế giới, tạo nên những đóa hoa Bom lổm chổm chia đều dọc theo các nương rẫy chạy dài theo đồi núi, kéo dài xuống tận vùng thấp nhập vào những nhánh suối nhỏ ra sông Mêkông.
http://peacemaking.com/laos/images/laosl.jpg
Một trong hàng trăm ngàn hố bom nầy rơi cách không xa nhà Thái tử Souphanouvong, Sau đó không lâu Thủ tướng Lào Phouma phái kỹ sư kiến trúc xuống xây cái hố bom nầy thành một hồ tắm hình Trái-Thận, ám chỉ đây sẽ là ao-hồ tài sản cho nguồn sống của dân miền sơn cưóc Lào, chung quanh được trồng các cây hoa kiểng. Có lẽ CIA qua đại sứ Sullivan đã ngầm cho tin những trái bom cứu khổ nầy mục đích giúp cho dân Lào thuộc miền sơn cước có những chiếc hồ nuôi Cá, Tắm giặt và cũng là một hồ chứa nước "cứu nạn" cho một mùa khô nắng cháy khắc nghiệt.
http://rhodiebkk.smugmug.com/photos/190648277-M.jpg
Việc trước mắt trong thời chiến là để cho bộ đội Pathet Lào và quân BV có hồ nước để đổ vào thùng nước lèo cho xe truck Molotova do công ty liên hợp Mỹ- Xô và cho bộ đội BV tắm giặt sau đó là tài sản vĩnh cửu và cần thiết cho nhu cầu thường nhựt của dân tộc thượng Lào. Các trái bom thường tạo thành hồ nước trước hai dãy nhà tranh dọc dài theo triền núi, chúng cũng là những hồ nuôi Tôm Cá, Êch, Nghêu Sò Ốc Hến giúp cho dân miền thượng có chút đỉnh chất protein.
Nó cũng nằm trong địa lý chính trị học Eurasian của sách lược cuộc chiến tranh lạnh là những hố bom nầy sẽ kết hợp thành một sâu chuỗi ngọc cho người dân bản xứ được nhờ như không phải con kinh dài lấy tuyết tan từ bắc cực xuống tiểu bang California mà một chuỗi dài các hồ ao nối tiếp nhau cho công ích dẫn thủy nhập điền.
http://peacemaking.com/laos/images/laoskc.jpg
Có một du khách Mỹ đang có một tư tưởng tếu nhưng biết đâu đây là sự thật của secrets of the Tomb, có thể là chuyện hoang tưởng? Nay mai nơi đây sẽ là một trung tâm phục vụ du lịch cho một khối lượng xe tải và xe du lịch đi ngang qua và dừng chân nghỉ đêm trong khách sạn ba sao? Được đặt tên là xa lộ Liên Bang Đông Dương!
-03-11-2013, 05:20 PM - vinhtruong
Những trái Bom "cứu khổ"
Như các bạn đã nhìn thấy hình ảnh những trái Bom "nhân-đạo" ở trên: Đặc biệt vào mùa nắng ráo khắc nghiệt làm dân thiểu số thượng Lào chịu cảnh chết khát cùng bịnh tật vì những con suối đã cạn khô (các chiến hữu có đi dự trận Hạ Lào Lam-Sơn 719 đều biết cái cảnh chết khát như thế nào) Thế là Harriman cho thả xuống 580.000 quả Bom BLU-117. Tính bổ đồng cứ cách 8 phút một trái bom BLU-117 thả xuống kéo dài đến 9 năm mới dứt, tiêu thụ tất cả là 580.000 trái cho một đoạn hành lang xa lộ Harriman (đường HCM) mà trên thực tế là Trường Sơn Tây trên đất Lào của tỉnh Attopeu xuống tới tỉnh Xiêng Khouang trên Cánh đồng Chum, được CIA cho là nơi chịu đựng số bom đạn nhiều nhứt trên thế giới, tạo nên những đóa hoa Bom lổm chổm chia đều dọc theo các nương rẫy chạy dài theo đồi núi, kéo dài xuống tận vùng thấp nhập vào những nhánh suối nhỏ ra sông Mê-kông như là một hệ-thống dây chuyền dẫn thủy nhập điền.

Một trong hàng trăm ngàn hố bom nầy rơi cách không xa trước nhà, ám chỉ đây sẽ là ao-hồ tài sản riêng cho từng nóc gia là nguồn sống của dân miền sơn cưóc Lào; nơi đây tương lai trong lăng kính của Harriman sẽ mọc lên xa-lộ LBĐD với 6 lane song hành từ bắc vô nam và các dịch vụ du-lịch sẽ tân tiến như hiện có trên các nước châu-Âu. cứ hiểu ngầm cho tin là những trái bom cứu khổ cứu nạn nầy mục đích giúp cho dân Lào thuộc miền sơn cước có những chiếc hồ nuôi Cá, Tắm giặt và cũng là một hồ chứa nước "cứu nạn" cho một mùa khô nắng cháy khắc nghiệt. Trái Bom Nhân đạo như thả gần khu nhà cửa mà không ảnh hưởng gì đến phá hủy vật chất, hay con người tạo nên cái hồ nước sâu 10 thước và đường kính 15, 2 thước, Nhưng trước nhứt là cho lính BV có hồ nước để tắm giặt và câu cá hay nơi hò hẹn giữa các cô dân công khuân vác và bộ đội xem như là Rest Area ở Mỹ vậy (không ảnh giải đoán từ U-2 đã cho thấy sinh hoạt nầy).

Nhưng không may cho miền nam VN, trục ma-quỷ KGB/CIA áp lực miền bắc phải khuấy động lại chiến tranh kỳ-2 để cưỡng chiếm miến nam dĩ nhiên dưới sự viện trợ về quân viện cho Hà Nội bằng vũ khí Liên Xô và hãng xe Ford của Mỹ có dính phần hùng với những chiếc xe vận tải GAZ này được lắp ráp tại xưởng xe hơi thành phố Gorky bên Nga, hãng xe hơi này do công ty Ford xây dựng và chuyển vận những bô phận phụ tùng xe từ Mỹ ... như vậy là tài phiệt Mỹ đã cung cấp nhiên liệu và súng đạn cho cả hai bên theo lời giáo sư Sutton . Thế nên tay sai Lê Đức Thọ phải thành lập Đoàn 559 để chuyển người và vật liệu vô nam bằng phương tiện hỗn hợp Xô-Mỹ [http://www.youtube.com/watch?v=J3nDb...ayer_embedded#! ], và Thọ chỉ định tướng Võ Bẩm làm Đoàn trưởng 559 vào tháng 5, 1959 cho chiến dịch Giải Phóng Miền Nam. Các con đường mòn nhỏ được phát hoang lớn thêm hai bên mép đường; những bước đầu quân BV đi chuyển vào nam thật gian nan và rất chậm chạp (1959-1962).

Tuy nhiên sau Hiệp định Trung lập Lào 1962, Harriman đã đi đêm với Ung Văn Khiêm và Đại tá Hà Văn Lâu và hứa sẽ bảo vệ đường 559 cho Hà Nội chiếm lĩnh miền nam, dù Mỹ đem trên nửa triệu lính cũng chỉ để huấn luyện thực tập chiến trường theo đúng châm ngôn: "Muốn bảo vệ hoà bình phải chuẩn bị chiến tranh" (Mỹ rất thích cái kiểu làm ăn nầy như quân sự yểm trợ kinh tế và nuôi quân) chớ không cho ai dám đụng đến đường mòn HCM. Harriman bèn cho thả xuống xe ủi đất D-4 bằng C-130 low level dragging cho lính BV làm đường bởi vì làm ăn kiểu nầy không kịp nhịp độ mà Mỹ theo lịch trình phải đổ quân ồ ạt vào VN bắt đầu 1965 vào Đà Nẵng TQLC Mỹ, và cũng cần qua sâu sang phần đất Lào để tương lai là Xa lộ Liên Bang Đông Dương, nhưng ngặt nỗi quá nhiều rừng già nguyên thủy với ba tầng lớp lá và núi non trùng điệp do phái đoàn BV đại tá Hà Văn Lâu than phiền.

Nơi đây dân Thượng Lào phải chịu mùa nắng khô ráo khắc nghiệt. Thế là bắt đầu 1965, Mỹ mở chiến dịch phun thuốc khai hoang có tên là "Hot Tip" từ 3 đến 5 chiếc C-123 Provider phun thuốc làm vàng lá để chỉ đường làm dấu cho quân BV không bị lạc; Dĩ nhiên ở dưới đất họ sẽ xê dịch qua trái hay phải vài độ giạc để tránh sông suối, núi cao, thế đất lồi-lõm sẽ tốn nhiều công của khi mở xa-lộ vì phải làm nhiều cầu cống bắc qua. Dự trù 6/14 triệu tấn Bom sẽ thả xuống để phá núi đá, được Mỹ đặt cho cái tên chiến địch "Rolling Thunder" có nghĩa là "Tiếng Sấm Rền" nghe vui tai chớ không giết chốc gì cả. Kế tiếp là thả dọc theo đó hàng trăm ngàn máy sensor-relays như là supervisor coi theo dõi quân BV làm ăn ra sao.

Vì thế, là phi công tình báo tôi không ngạc nhiên gì con đường xa-lộ Harriman (đường mòn HCM) được mở rộng hai chiếu cho các xe Molotova có thể chạy nhanh đến 40cs/giờ để kịp theo nhịp độ mà trục ma-quỷ CIA/KGB cho là "Leo Thang Chiến Tranh" với gần 2000 miles kể cả đường đất và thả theo dòng nước từ thành phố Vinh xuyên qua ngưởng cửa đèo Mu-Giạ rồi đến đèo Ban Karai, đèo Ban Raving xuống nam Lào đến tam biên rồi vào 14B trên phần đất Cambodia. Nói tóm lại tuyến đường 559 được bảo vệ an toàn và nếu Không quân Chiến Lược Hoa Kỳ (SAC) cần thả Bom thì thả vào những Parking gồm các xe bị hư nặng cần thời gian cải bổ. Thí dụ như bãi đậu xe phế thải số-2, thuộc vùng phụ cận Tchepone đã bị B-52 Arc Light thả Bom thiêu hủy

(còn tiếp)
03-14-2013, 05:10 PM - vinhtruong
Trung úy phản chiến và BT ngoại giao khác nhau chổ nào?
Vài nơi hệ thống đường mòn chằng chịt như ổ nhện qua lại trong phạm vi hàng dọc không hơn 10 cây số, bò qua bò lại như những con rắn Đỏ bò trườn về hướng nam, với không biết bao nhiêu con rạch-suối băng ngang. Thế là cứ mỗi tiểu đoàn hay trung đoàn băng ngang, mỗi người chỉ khiêng một cục đá càng to càng tốt để thả xuống con suối hầu làm chiếc cầu chìm hay nổi bằng mớ đá họ băng qua. Chẳng bao lâu thành chiếc cầu đá nổi, nếu cầu đá chìm thì lấy dây rừng cột song song và làm dấu bằng các vải đỏ cột lên trên đó cho tài xế biết hướng chạy qua. Những chiếc cầu bằng đá chìm hay nổi nầy được ghi vào ống kính của máy ảnh Canon bình thường do Thượng sĩ Donald Dunkun hay chuẩn úy LLĐB, Hùynh Thuận Nhả chụp được trên H-34 khi bay qua đó với cao độ 40 thước. Dĩ nhiên chúng tôi cũng đoán được dù không thấy dưới đám rừng nguyên thủy với ba lớp tàn lá trước mặt, rồi cũng sẽ có những chiếc cầu đá như vậy trên vùng sơn khê sương mù bao phủ quanh năm đầy ám khí, như động ma vương trong các phim chưởng.

Nơi đây có sự giúp đỡ của Pathet Lào thuộc đoàn 959 và khoảng 50.000 lính BV và cả 100.000 dân công tình nguyện khuân vác tiếp liệu tạo nên như sự tuần hoàn huyết mạch cho tuyến đường luân chuyển không bao giờ đình động. Để bảo vệ hệ thống đường huyết mạch nầy, tướng Võ Bẳm thiết lập toán an ninh xuyên suốt tuần hành trên hành lang HCM như con thoi lên xuống trên trục tuyến đường đến Hậu trạm trách nhiệm gồm vài đại đội cơ động có chó săn để ruồng bắt biệt kích gián điệp thường thả xuống dọc theo hành lang 559.

Riêng quân Pathet Lào thường xuyên mở các cuộc tấn kích quân Hoàng Gia Lào để ngăn chận không cho họ vào tận đây để gây trở ngại hay gián đoạn lưu thông nhứt là trên trục sông Mekông và bộ đội BV thuộc đoàn 559 chuyên lo bảo vệ các kho tàng vũ khí đạn dược để không bị lộ do phi cơ oanh tạc hay hư hại vì mưa lũ. Tăng cường những đơn vị bộ đội phòng không để gìn giữ các kho tàng bằng đủ loại súng phòng không cổ điển AAA hồi thế chiến-2 để lại như phòng không 12,ly 7, 14,ly 5, 23ly, 37ly, 57ly, 85ly, 100ly. Tất cả đều chia điều cho sự kiểm soát từ các binh trạm dọc theo hành lang đường mòn.

Nội trong năm 1970, tướng Võ Bẳm đã thiết lập dọc theo đường mòn HCM là khoảng 40 Binh-trạm kể từ vùng đất thành phố Vinh đến tam biên, chia điều mỗi binh trạm đều có ban chi huy kiểm soát chặt chẽ. Lợi dụng thời gian Mỹ ngưng ném Bom miền bắc, một đoàn xe molotova xuất phát từ Vinh, tuần tự khoảng cách, mỗi đoàn từ 5 đến 8 chiếc Molotova chạy vào ban đêm dựa vào luật giao ước ROE (Rule Of Engagement, trò chơi chiến tranh NLF/CIP quy định bởi trục ác quỷ KGB/CIA) thế nên đoàn xe phải mở đèn mờ (dim light) để chạy trong ban đêm mới không vi phạm ROE, nhứt là phải tranh thủ vào mùa khô ráo nên đoàn xe chạy luôn phiên suốt cả đêm ngày dựa vào dịp Mỹ tạm ngưng oanh tạc miền bắc.

Cũng dựa vào trò chơi NLF/CIP, các phi cơ Hoa Kỳ đều tháo gỡ các hệ thống thả Bom bằng radar smart Bom, Pod TV Laser Bom mà phi công chỉ được quyền thả Bom theo lối cổ điển và không có trang bị night vision goggles. Đây là luật nghiêm khắc mà Harriman muốn không phi cơ nào làm thiệt hại đến hệ thống đường xá để lính BV vào cưỡng chiếm miền nam hoàn thành định kiến axiom-1.

Đoàn xe khi đến Binh Trạm là được dấu xe dưới đám rừng già để nghỉ mệt. Nói là dấu xe dưới đám tàng cây, nhưng tướng Haig ở Ngũ Giác Đài thấy rõ mồn một từng sinh hoặt của các Binh Trạm nhưng buộc Haig chỉ theo dõi mà thôi chớ không dám đụng đến là chết với Harriman ngay (tướng Haig từ thiếu tướng lên thẳng 4 sao là do Harriman thăng cấp nhậm chức giả định).

Đoàn xe chỉ chở những vật tiếp liệu nặng mà thôi, còn những vật liệu nhẹ do dân công khuân vác hoặc xe đạp thồ, trâu bò hay voi kéo. Còn thành phần bộ đội họ phải vác trang bị cá nhân và đi con đường tắt. Thường thường họ đi từ Vinh đến vô nam vào khoảng 100 ngày, vì thế họ tùy trường hợp thế đất mà họ đôi khi phải đi đêm hay ngày. Thường thường một đoạn đường dài như vậy, nhưng họ chỉ dừng chưn khi đến Binh Trạm để nhận thức ăn khô, thuốc và học tập chính trị để nâng cao sự chiến đấu. Thế nên phải khen CIA chọn đúng công cụ Lê Đức Thọ tuy gián tiếp nhưng rất trung thành cho thế siêu chiến lược Mỹ. Bù lại Harriman hứa sẽ nâng Thọ lên chức Tiểu-bá 3 nước Đông Dương và chiếc ghế thủ- lãnh Mafia VN suốt đời cho đến khi Thọ chết.

Những đơn vị tiểu đoàn từ 500 đến 600 người nhưng khi đến nơi họ tuột con số đáng kể vì bịnh tật sốt rét trường sơn và đôi khi bị phi cơ Mỹ tiềm kích. Nhưng Harriman bằng mọi giá không cho ai đụng đến đường 559 mà đây là trục lộ duy nhứt mà Harriman dành cho Hà Nội chiếm Saigòn, nhứt là những năm 1960-1965 để cho quân BV vào kịp trong nam giao chiến với quân đội Mỹ để tập trận cho GI, vì lẽ 1965 TQLC sẽ đổ bộ vào Đà Nẳng bắt đầu cuộc leo thang chiến tranh. Và lý do đó nên Harriman cấm ngặt không cho quân đội Mỹ và VNCH được tấn kích vào đường 559 với kim chỉ nam "Everything worked but not worked enough." "Mọi nơi đều có đụng độ nhưng không coi trọng".

Để khỏi bị Biệt Kích VN đốt phá những kho đạn dược trên đường mòn 559, Harriman ra lịnh Biệt Kích Mỹ phải tuyển người thượng sẽ nghe lời Mỹ mà không phá nổ kho đạn là lính Mỹ tuyển CIDG. Tuy nhiên Harriman tin tưởng vào không ảnh do U-2, EF-101, và H-34 Queenbee chụp không ảnh theo dỏi là vừa đủ. Những ground electronic sensors thả dọc theo hành lang đường 559 cũng đủ cho Hoa Kỳ theo dõi các hoạt động của lính BV ở dưới đất. Tất cả không lực cực mạnh của Hoa Kỳ chỉ để giải toả Bom đạn dư thừa của thế chiến-2, bây giờ chỉ để phá núi chớ không được giết người qua chiến dịch thả Bom "tiếng sấm rền" cho lính BV nghe xa xa cho vui tai được gọi là Rolling Thunder. Riêng những trái Bom BLU-117 là tạo nên những ao hồ cho lính BV có nơi tắm giặt và đổ vào thùng nước lèo của xe Molotova sợ nóng máy. Riêng chiến dịch phun thuốc khai hoang "Hot-Tip" làm vàng lá để bộ đội BV mở đường đi vô nam không bị lạc và đồng thời làm thêm đường mòn vào nam.

Tóm lại Mỹ lợi dụng "Aid to Russia 1941-1946 Plan" mà buộc trục ác-quỷ KGB/CIA phải giúp Skull & Bones 322 nhào nặn ra một con "Ó-Con-VN-Hoang" nằm cách nửa trái đất qua sách lược "On the strongman side". Và 1 trong 15 Con-Ma Bonesmen 322 là đại học Yale, John-F-Kerry nghe lời thủ lãnh Harriman chịu can đảm dấn thân tình nguyện qua chiến đấu tại Nam VN. Nhân cơ hội nầy, Harriman ra lịnh cho MACV phải tạo cho Kerry có được nhiều huy chương Lèo (3 chiến thương bội tinh, 1 ADBT ngôi sao Bạc, 1 ADBT ngôi sao Đồng) Đây là trang sức để tô son trét phấn cho tài tử phản chiến, ngày ngày đập vào mắt khán giả khắp thế giới qua TV. Rồi đùng một cái, Kerry bí mật " đi đêm" xuất hiện tại Hà Nội cố vấn, chỉ vẻ phái đoàn BV đấu đá với phái đoàn Mỹ và VNCH, cái chắc chắn là dù có bắn hết trên 1000 trái hoả tiễn Sam, và không còn gì trong tay, nhưng đừng sợ cứ qua Paris buộc phía Mỹ phải đầu hàng và rút quân. Khi về Mỹ Kerry sẽ tiếp tục kích động biểu tình rầm rộ hơn và sẽ giúp cho Hà Nội chiến thắng ngay tại thủ đô Washington DC.

Nhưng ngày nay John Kerry là BTNG, theo đúng lộ trình của kịch bản như 1975 Kerry giúp Mafia-VN thống nhứt nhưng chưa có độc lập tự do và bây giờ đang thực thi cho một VN độc lập tự do phải chiến thắng ngay chính thủ đô Hà-Nội: "Đảng Mafia ăn cắp, ăn cướp như vậy 38 năm đủ rồi, bây giờ trả lại quyền sống cho người dân lương thiện!" Kerry đoái công chuộc tội cho lý tưởng của người miền Nam để kết thúc kịch bản.

Đọc bài trên vào đoạn nầy trong Chapter-1, Volume-2, "The New Legion" nên [ Thereby, The Coolbert: When TRUONG speaks we all need to listen. US have a web site dedicated to discussion of the Second Indo China War. It might be interesting to engage in dialog with him language barriers aside ]
Coolbert,
Posted by Albert E, at 7: 37 PM/14/April/2012
Labels: Vietnam

Those “reasons” as enunciated by Dayan [thanks to van Creveld] and TRUONG valid as stated but immaterial as to the REAL REASON?
03-28-2013, 05:05 PM - vinhtruong
John Kerry was a war hero, but for which side?
Kết quả mới nhứt về để tài nóng bỏng nầy, bài "Kerry anh hùng phía bên nào?" như dười đây từ 14,400,000 đến 15,900,000 results

15,900,000 results
Any time
AllPast 24 hoursPast weekPast month
What is JOHN KERRY VIETNAM HERO?
mrwhatis.com/john-kerry-vietnam-hero.html

http://hoiquanphidung.com/showthread...for-which-side. Swift Vets and POWs for Truth - A True War Hero Speaks on Kerry
John Kerry was a war hero, but for which side? - Page 2
hoiquanphidung.com/...John-Kerry-was-a-war-hero...for-which-side/page2
8 replies through March 14/ 2013

-Tính bổ đồng cứ cách 8 phút một trái bom BLU-117 thả xuống kéo dài ... Như các bạn đã nhìn thấy hình ảnh những trái Bom "nhân ...

John Kerry was a war hero, but for which side?
hoiquanphidung.com/...John-Kerry-was-a-war-hero-but-for-which-side
8 replies since February 23 2013
( theothermccain.com/2011/07/26/war-hero-who-attested-to-john-kerrys... ) by Vinh ... Kết quả bài : John Kerry was a war hero but which side? 14,400,000 results ...

As mentioned by Ollie North and reported on newsmax, North Vietnamese General Vo Nguyen Giap credited John Kerry's Vietnam Veterans Against the War to a great degree with helping the communists ultimately win the war

vinhtruong
08-24-2013, 03:23 AM
Trong chiến dịch “truyền thông Mass Media” Kerry chơi chế nhiều kiểu độc đáo, như cho bà vợ Cù Huy Hà Vũ đi du lịch Mỹ khi chồng tuyệt thực sắp bị hui-nhị-tì!
Kerry mới làm BTNG 1/2/2013 mà số người bị bắt nhốt hơn cả năm 2012; Nhưng tác giả biết trước là thời điểm cây đèn dầu sắp tắt nên bùng lên chút chơi đến 2/9 là thả hết các tù nhân lương tâm, rồi VN gia nhập vào NQ/LHQ, rồi TPP, rồi Mỹ gở bỏ vụ bán vũ khí sát thương…

Nhìn dễ biết, bắt đầu nhậm chức BTNG ngày 1/2/2013, biết bao biến động tại VN xảy ra mà chả ai biết đầu mối từ đâu? Nguyễn Quốc Quân, đảng khủng bố Việt Tân đời nào mà ĐCS chịu thả nhưng phải thả. Em bé Phương Uyên và Cù Huy Hà Vũ, con công thần ĐCS muốn thả vì sợ mất tình đồng chí và nhân-tâm mà phải nhốt? Đối với ĐCS, Nguyễn Quốc Quân đúng là tên cực kỳ phản động và khủng bố theo như sự kết án, nhưng lại được ĐCS tha đến hai lần, sau đó Kerry buộc phải cải danh thành tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền cho dễ ăn nói, còn tội khủng bố như Bin Laden nghe ghê quá! Hai tội ấy đều là phản động, án nặng, từ chung thân, vài ba chục năm đến tử hình … Nhưng Kerry muốn vừa tỏ ra mình là “Bố-già Bald Eagle”, vừa dằng mặt con Ó-Con vừa trưởng thành phải vâng lời Daddy Bonesman là thả vào ngày đăng quang Bộ trưởng ngoại giao thứ 68 Hoa Kỳ của Kerry. Ngay tức khắt TT Nguyễn Tấn Dũng phải thả liền vô điều kiện ngày 30-1-2013, ông Quân trở về Hoa Kỳ đúng ngày Kerry đăng quang 1/2/2013
Chưa hết, xong người Mỹ gốc Việt, bây giờ tới người Việt học ở Mỹ mà là trong nhóm Fulbright cùng Nguyễn Thiện Nhân nữa là Luật Sư Lê Công Định đã được học bổng Fulbright đi Mỹ tốt nghiệp cao học luật ở Đại học Tulane, Columbia năm 2000. Kerry sẽ chọn Lê Công Định soạn thảo một bộ luật để cho các đại công ty Mỹ ồ-ạt đầu tư vốn vào VN sau nầy, theo đúng thương ước TPP. Thế là, Lê Công Định thả ngày 06 tháng 2, 2013
Ngoài ra Bonesman Kerry còn ra lịnh VN không được bắt nhốt Bác sỉ Nguyễn Đan Quế, bác sĩ Phạm Hồng Sơn và vài người trong danh sách, nếu có đem an ninh chìm hay nổi gì cũng được bao chung quanh nhà, nhưng chỉ để vui chơi thôi, không được bắt nhốt. Riêng đảng viên cộng sản thì nhốt thoả mái, tuổi đảng càng cao nhốt càng bạo là okay
“Không biết người Việt có hiểu nổi động thái “trật thượng”nầy của Bonesmen không? Bonesman Kerry chế ra cái kiểu bắt công an ngụy tạo ra 2 vụ thuyệt thực:

-Một, kích thích Nguyễn Quốc Quân mặc áo mưa tuyệt thực tại Thủ đô Washington DC, và vài người tuyệt thực TLS San Francisco, ủng hộ luật sư Cù Huy Hà Vũ

-Hai, nhân ngày 25/7 Obama/Sang gặp nhau nhầm ngay lúc Điếu Cày tuyệt thực để nhắc lại câu: Ông TT Mỹ nói “Chúng ta không được quên những người khác như blogger Điếu Cày, người bị bắt giữ vào năm 2008 trùng với cuộc trấn áp hàng loạt đối với báo chí công dân ở Việt Nam.”

Nói đến điều 258 thì chắc tác giả Huy Đức bươi móc đời tư của cán bộ gộc cộng sản mà bị 700 tờ báo nhà tấn công tới tấp, nhưng về lại VN vẩn an toàn thì sao? Kerry dáng cho lá bùa Havard trên trán xem như pass-port USA là yên-ổn; Như vậy thả tự do cho Phương Uyên chỏi lại với Nghị định 72 và tại sao tác giả Huy Đức không vào chuồng 258? So nhửng lời phê phán buộc tội của báo lề phải, nhứt là báo công an thì Huy Đức bị buộc nhiều tội hơn Trương Duy Nhứt, Phạm Viết Đào, và Đinh Nhật Uy đang nằm chuồng 258!
Cái Show thành công nhứt của Kerry: -Chưa bao giờ trong suốt 38 năm, bản án chế độ CS dành cho một cô bé không chỉ làm lương tâm cả dân tộc thức dậy, đứng lên mà cả nhiều nơi trên thế giới bất bình, phẫn nộ như bản án Phương Uyên. Ba tháng qua, từ trong nước đến ngoài nước, từ nguyên thủ quốc gia Mỹ cho đến lãnh đạo các nước Bắc Âu, hai chữ Phương Uyên rất khó phát âm theo đúng tiếng Việt đã trở thành một điều kiện cho các quan hệ ngoại giao song phương và quốc tế.

Mà thật các quốc gia trên thế giới có quốc gia nào có cái Nghị Định Quái Đảng như Việt Nam không? Dối trá, Ngụy biện một cách ư là Trơ trẻn.. Nghị định 72 vừa ban hành là vi phạm Hiến pháp lẫn pháp luật Việt Nam cũng như đi ngược lại các cam kết của Hà Nội với quốc tế về tôn trọng nhân quyền. Hoa Kỳ và các tập đoàn internet hàng đầu trên thế giới đã lên tiếng chỉ trích Nghị định 72 của Việt Nam là trấn áp quyền tự do ngôn luận và ngăn cản quyền tự do chia sẻ thông tin của công dân. Từ đầu năm đến nay có gần 50 nhà hoạt động và các blogger bị bỏ tù tại Việt Nam giữa lúc Hà Nội tiếp tục bị liệt kê là “Kẻ thù của internet” trong danh sách thường niên của Phóng viên Không biên giới.
Cái nghị định 72 của nhà nước vừa do ông thủ tướng ký và ban hành ,dù đảng cũng biết nó vi hiến và vi phạm luật pháp ,nhưng đảng không cần e ngại , cái mà đảng cộng sản muốn là phải tuyệt đối kiểm soát được internet và ý đồ của đảng là bịt mồm bịt miệng những bogger có ý kiến trái chiều vơi nhà nước,và nó cũng là cái cớ để nhập kho những ông bà có ý trái chiều
Cái cú chót của trò khỉ nầy do Bonesman Kerry chế ra là nháy mắt: Nghị-định 72 do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký ngày 15/7 sẽ có hiệu lực bắt đầu từ ngày 1/9 năm nay, theo Bộ Thông tin và Truyền thông, cơ quan chủ trì nghị định, nhưng trong thâm tâm của Kerry thì nó cũng như cục nước đá nằm trước sân nhà VN đến ngày 2/9 khi mở của ra thì cục nước đá nầy đã tan biến đâu mất không còn thấy hình dáng trước sân mà chỉ thấy tù nhân lương tâm đang hớn hở đi ngang qua. Đây là cái trò Khỉ cuối cùng Kerry thích phá tụi nhỏ để vui chơi
-Nghị định 72 của Chính phủ Việt Nam cấm các cá nhân tổng hợp thông tin trên mạng đã bị một nhóm các trí thức trong và ngoài nước lên án là “vi phạm Hiến pháp, pháp luật và các công ước quốc tế”. Khi đó, các trang mạng cá nhân sẽ không được phép đưa lại các thông tin được lấy lại từ các nguồn khác
Mục đích thật sự của Nghị định 72 vốn yêu cầu các cá nhân không được phép đăng lại thông tin từ các nguồn khác đang được diễn giải rất khác biệt.
Cả thế giới dân chủ cùng những trái tim đang đấu tranh cho một Việt Nam tốt đẹp hơn đã lặng người trước niềm vui và hy vọng tràn trề... theo người viết là đánh dấu một giai đoạn khúc quanh lịch sử, “gió đang đổi chiều” theo phương tây kể từ ngày 25/7 qua sự gặp gở giữa 2 cựu thù trong cuộc chiến vừa qua; Đúng y chang chính sách của Skull & Bones Society: “Nước Mỹ không bao giờ có kẻ thù truyền kiếp mà lại chẳng bao giờ có người bạn lâu đời, chỉ có quyền lợi = America-first, và quyền lợi xác định thế liên minh”

Cuộc hợp tuy diển ra rất đơn sơ nhưng bao hàm ý nghĩ: “TT Obama ngụ-ý VN nên sửa đổi hiến pháp để nước Mỹ long trọng đoán chào một vị nguyên thủ do người dân bầu ra như TT Ngô Đình Diệm”
Cuối cùng Bonesman Kerry đã tạo nên cô bé Phương Uyên đã chiến thắng hay nói chính xác hơn mầm mống của Dân chủ đã xuất hiện trong lòng Việt Nam … chấm dứt cái trò chơi trong chiến dịch “Truyền thông mass media” của Boneman theo diển tiến phần mềm hậu chiến của kịch bản “The Unending War”
Cái chuyện đơn giản là vậy, nhưng không hẳn đã là giản đơn. Để Phương Uyên được trở về trong vòng tay êm ái của người thân, của bạn bè, của những trái tim yêu Việt Nam đã biết bao con người phải tham gia tranh đấu..... và cuối cùng “tiếng Ếch kêu từ đáy giếng” đã vọng đến Triều đình, ngài Chủ tịch nước Trương Tấn Sang nhờ Kerry pick nên đã thực hiện cái trách nhiệm cần phải làm cho các “người dân” đang bị dày xéo của mình...
Điều may mắn cho cháu Phương Uyên cũng chính bởi trực tiếp Nguyễn Văn Hưởng - ông cố vấn Thủ Tướng đã buộc phải dẫn giải đưa về Long An - Quê hương của ông Chủ tịch nước để chính ông Sang giải quyết theo chương lịch của phần mềm hậu chiến, dù nơi mà họ gọi là “gây án” xảy ra tại TP. Saigon chỉ đơn giản vì để kéo búa rìu của nhân dân vào ông Trương Tấn Sang đang nổi lên như một nhân vật cấp tiến trong sạch dưới sự yễm trợ của Mỹ... Nhưng cũng chính nhờ điều này, một phương cách "Phản vi kỳ" đã làm nên điều kỳ diệu do sáng kiến của tam đầu chế “trọng tài” quản lý an ninh nội địa.
Chính tại Long An - Nơi quê hương của ông Chủ tịch đối với quê nhà mà cháu Phương Uyên đã có được công lý.... để nâng ông Sang là người có quyền lực thay thế TT Nguyễn Tấn Dũng quá nhiều tai tiếng đã bị “xén-cánh”. Khách quan mà nói, cái công cụ của Secret Society (Dũng) vượt nhiều khó khăn và can đãm trong đặc-vụ triệt hạ kinh tế theo định hướng XHCN trước khi định hình xây nền móng vào TPP, rất nguy hiểm, dễ bị ám sát lúc nào không hay, phải triệt tiêu các đại công ty quốc doanh cho xạc nghiệp (bankruptcy) nhưng Dũng đã hoàn thành xuất sắc trên con đường tiêu diệt cộng sản bằng hình thức khuyến khích đảng viên làm bậy, càng tối đa tham nhủng càng tốt cho nền kinh tế kiệt quệ với nhiều khuyến khích vợ lớn vợ bé, rửa tiền, mua bất động sản, tính dụng CD, gởi tiền ra ngoại quốc ..
Tuy nhiên, những kẻ hãm hại nền dân chủ đã coi sự trả tự do của Nguyễn Phương Uyên là một sự “cay cú” của chính họ. Nguyễn Văn Hưởng, dù đã bị BCT của VN đuổi về vườn? (bề ngoài như vậy nhưng không phải vậy v ì cũng tuổi hưu), dù đang nằm điều trị tại Nhật Bản với vòng an ninh bảo vệ dầy đặc, thậm chí sợ hãi bị ám sát nên nghịch lý khó hiểu nầy do một đầu dây bí mật giựt liên hồi vì chưa dám thực hiện đại phẫu thuật bởi Trái tim thối nát của y vẫn không yên khi biết tin ông Chủ tịch nước đã đấu tranh buộc những thế lực đàn áp dân chủ trong nội bộ Đảng phải trả tự do cho Nguyễn Phương Uyên trước khi phiên toà bắt đầu, vì đã đến thời điểm theo chương lịch. Nhưng y vẫn giả bộ điên cuồng chửi bới và đe doạ rằng: Rồi sẽ phải trả giá..... Ai sẽ phải trả giá ??? Ông Chủ tịch nước hay nhân dân Việt Nam??? Vì thật ra Hưởng cũng không tin vào những body guards của mình trong nghể nghiệp tuyệt mật mà Ngôi mộ cho rằng “mưu đồ CIP= chống bạo loạn” (Counter Insurgency Project) của y đang giao cho tướng Tô Lâm đang điều hành tại quê nhà cũng theo lịnh Ngôi Mộ mà thôi
Quyết định của ông Trương Tấn Sang có thể sẽ mang lại cho ông ta rủi ro lớn trong Đảng, (nhưng CIA sẽ trực tiếp bảo vệ Sang chớ không để xảy ra như Phạm Hùng hay Vỏ Văn Kiệt đâu) nhưng cũng chính quyết định này của ông là điều khát vọng của người dân Việt đang mong đợi cho thời điểm chín muồi nầy.

Những nghịch lý của nhà cầm quyền
ĐCS, họ muốn quan hệ hợp tác với các nước phương Tây một cách toàn diện, mà họ lại tiếp tục hành vi ngăn cấm dư luận cũng như ra những nghị định kỳ quặc như thế thì trái ngược với chủ trương mà họ tuyên bố. Nhưng điều nghịch lý nầy lại do một bàn tay và khối óc từ Ngôi Mộ bí mật giựt dây điều động tam đầu chế phải có động thái như vậy cho đến cao điểm tột đỉnh để rơi xuống theo chiều thẳng đứng! (free fall Oct/2013)
Những ngày qua, khi hàng loạt người đã âm thầm bị bắt giam, bị khủng bố... Cộng đồng Việt Nam và Quốc Tế đang đấu tranh cho dân chủ ở Việt Nam sống trong tâm trạng chờ đợi cái ngày Nghị Quyết 72 có hiệu lực sẽ bị “Bỏ tù” tập thể ... thì hôm nay đã có thêm niềm hy vọng ít nhất vẫn còn công lý ... Sự thật nhiều dữ kiện đặt ra tréo “cẳng ngổng” cũng nằm trong lịch trình có sẳn, từ đầu năm đến nay số người bị bắt cao nhứt, những nghị định kỳ quái xuất hiện, quân đội bảo vệ đảng, công an bắn vào dân, nghị quyết 72 … đó là những cái gai trải trên con đường dân chủ hóa do tam đầu chế dựng lên, rồi chính họ gở xuống khi có lịnh.
Bạn nghĩ thế nào khi chồng đang tuyệt thực mà bỏ đi du lịch Mỹ quốc? Bạn nghĩ thế nào khi tuyệt thực gần 30 ngày không chết mới cho giải mả, nữa thiệt nữa giả bằng ráp ghép phim ảnh? Về chủ nghĩa Mác Lê Nin và tư tưởng Hồ Chí Minh sẽ được miễn học phí. Tin này đã đựoc hãng thống tấn AP đưa lại? Bạn nghĩ thế nào về tội tiết lộ sư bê bối và đời tư của các cán bộ CS mà tác giả Huy Đức về lại VN mà không vào chuồng 258 với Nhứt, Đào, Uy? Bạn nghĩ thế nào khi bạn cắn đứt ngón tay “vẽ lên giòng chữ “Tàu Khựa …” to tròn đều đặng như vậy? Bạn nghĩ thế nào chống Tàu mà truyền đơn cờ VNCH, trong khi cô sanh ra không nhìn thấy ngọn cờ đượm tình dân chủ? Bạn nghĩ thế nào khi bạn dám đưa bức tranh photocopy tặng người hoạ sỉ là tác giả của bức tranh đó, và cho đây là bức hoạ có giá trị hơn cái ông giữ? Bạn nghĩ thế nào thả một đảng viên khủng bố Việt Tân mà không thả thanh niên Nguyên Kha? Tất tất là do đạo diển Bonesman Kerry đang tung hoành trên sân khấu chính trị VN như là một đạo diển đang điều khiển vở Bi-Hài-Kịch

Thả Phương Uyên, dù mầm mống dân chủ còn quá mong manh, nhưng cũng là một ngọn lửa le lói để tất cả chúng ta hy vọng, nắm tay nhau đoàn kết sát cánh vì một Việt Nam tươi đẹp hơn ... Không có sự tàn bạo, độc tài nào có thể cản được sự tiến lên của cả một dân tộc Việt Nam nếu chúng ta thực sự có được ngọn cờ tiên phong... mà đạo diển Kerry cho rằng “Hết cơn bỉ cực đến ngày thái lai”
Con bài Uyên phỏng tác là con bài nhỏ xíu như đóm lửa mồi, Trương Tấn Sang cần phài chứng minh cho người Mỹ thấy là họ sẳn sàng thả đại trà 2/9 cho có vẻ tí gì vế ngày lể trọng đại của VN
Vụ nầy cũng cho thấy tướng Tố Lâm thi hành chỉ thị của Secrets of the Tomb là chỏi ngược với kế hoặch đã tính trước nghị định 72 trái cẳng ngỗng , của nhóm 258 bàn- bạc về các thông tin, thân TQ hay thân Mỹ của Cộng Sản? Ngày 1/9 và 24 giờ sau 2/9 biết bao là thay đổi bất ngờ. Bonesman Kerry thích chơi kỳ, nhưng mà là cố tật do bản chất của đương sư, như đã cho mình có đến 3 Chiến thương Bội tinh mà không có vết thẹo, nằm nhà thương giờ nào và điều trị bằng first-aid

Ảnh hưởng của quyết định 72 nầy là gì?
A) - về Nhóm 258
Họ sẽ thừa thắng xong lên có người trong bóng tối giựt dây, đây không phải lạc quan tếu mà đã đến decent interval, nhưng cần phải có thêm nhiều kết quả data facts để nhận định chính xác, theo giòng thác của Nhóm 258 ai đúng ai sai
-1- Kéo dài vụ xử Lê Quốc Quân thêm vài tháng để dư luận lắng xuống hay cùng vào ngày 2/9 là đ ược thả chung
-2- Sau tháng 9 nếu cần bắt lại thêm vài tòng phạm như Phương Uyên...sau đó xử Trương Duy Nhất chuyện nầy khó xẩy ra cho những ai bị điều 258 như Đào, Uy .. Trường hợp không “đại-trà” thì có đảo chánh hay chỉnh lý nội bộ đảng do Tam đầu chế tướng lảnh đứng ra thì hành theo ý đồ của Bonesman, lúc nầy tướng Nguyễn Chí Vịnh sẽ ra tay

B) - Về phia Mỹ
Obama 2 lần thắng cử tổng thống uy tín, gây áp lực cho đảng cướp X phải thả Phương Uyên là con bài chính trị hiệu quả nhất do người lảnh đạo guồng máy chính quyền Mỹ, qua đạo diển John F Kerry

-C- Về phía Trương Tấn Sang và BCT
Cho thấy BCT lắng nghe ý kiến của Trương Tấn Sang sau khi trình diện Mỹ để nhận chỉ thị, cho thấy phe tham nhũng Ng Tấn Dũng, phe thên Trung Quốc, Nguyễn Phú Trọng không còn lộng hành. Chắc chắn Mỹ đưa ra quyết định nhiều với Trương T Sang, con bài chống Trung Quốc trong giới trẻ Việt Nam và dư luận người Việt có hiệu lực và được nhiều đảng viên tiến bộ đồng tình

-D- Về Phía Trung Quốc,
Miến Điện ngả về Phương Tây vì Trung Quốc hà hiếp gây áp lực với TT Chen Sein, ... Cách đối xử hay nhất của Trung Quốc là phản ứng vụ xử Phương Uyên như vụ Trần Quan Thanh …nếu Cộng Sản thành công trong vụ Quan Thanh, dư luận vụ Phương Uyên, Trung Quốc
-1- Làm ngơ như không có gì đáng tiếc xảy ra
-2- Tăng cường hoạt động tình báo
-3- Tăng áp lực thanh trừng loại bỏ thành phần thân Mỹ, loại bỏ Trương Tấn Sang, ủng hộ phe bảo thủ thân Trung Quốc đưa TBT Nguyễn Phú Trọng lên, lợi dụng thái độ không quyết liệt của Mỹ để lấn tới?
“Cái vụ nầy thì tôi khuyên trường phái thân TQ nên bỏ đi Tám … xưa rồi Diễm”

Kết luận đã đến thời điểm Mỹ không còn chần chờ như trước nữa mà quyết liệt để triệt hạ TQ thành một bà đầm già, ngày ngày hái Nho kiếm sống qua ngày và hảy nhìn Con Ó VN đang trưởng thành bay formation 12 diamond lả lướt trên bầu trời TPP xanh biếc!!!!!!

vinhtruong
09-10-2013, 03:54 PM
Trong “Bửu-bối” lợi hại nhứt về “Truyền Thông Mass Media” của Bonesman Kerry có “Mục làm chia rẽ trong làng báo lề phải của ĐCS/VN” trong phần mềm
Cho dù viết vì cái gì: vì nhuận bút, vì lương, vì chỉ đạo...thì những nhà báo “lề phải” cũng phải cần có một niềm tin tối thiểu nào đó. Khi lòng tin đó đã không còn thì làm sao đóng kịch giả dối mãi, bởi vì đối với một con người còn lòng tự trọng như một tác giả lương thiện, đó sẽ là một bi kịch nếu họ bị bắt buộc phải ngồi lại đó vì không còn lựa chọn nào khác, không còn nghề nào khác để kiếm sống
Từ sau năm 2000, Internet bắt đầu bùng nổ và khá nhanh chóng làm cho ĐCS khó ngủ. Chỉ trong vòng một thập niên, mạng thông tin toàn cầu đã khiến những uẩn ức và bất mãn trong lòng dân biến thành mạng thông tin xã hội. Nó nằm trong đòn phép chính trị khá tế nhị của Ngôi Mộ Huyền Bí muốn nhẹ nhàng cải hoá con Ó-Con một cách khoa học được gọi là “Xã Hội Tự Diển Biến” (The Social Scientist War), sau khi nhờ gia-sư Liên Xô dạy khôn ngoan về đối phó với bên ngoài, rồi đến gia sư Trung-Quốc giáo dục thế nào là mưu chước chính trị. Sau một thời gian gởi gấm để được chững chạc bước vào Xã Hội TPP
Từ vị thế hoàn toàn học hỏi mánh mún, thông tin xã hội lại dần được chắp vá thành mô hình truyền thông xã hội. đã không còn hửu hiệu nữa mà phải chấp nhận đi vào thực tế hoà hợp với thế giới văn minh
Vì thế, muốn phê bình báo Đảng, tại sao người dân bên quê nhà chăm chú theo dỏi vào các diển đàn nước ngoài, trong đó có HQPD. Thí dụ bài “kính chào ông Vinh Trương” có số đọc-giả quá nhiều từ quê nhà chiếu cố:

2,210,000 RESULTS - Narrow by language Only EnglishMore
• Kinh chào ông Vinh Trương , - Page 5
hoiquanphidung.com/showthread.php?11467-Kinh-chào-ông-Vinh-Tr...
o 30 replies in thread
• Kinh chào ông Vinh Trương, ... Truth is often ... Overview the master piece “The New Legion” by Author Vinh Truong The author ...

Thế nên, Đảng đi đường Đảng, Dân đi đường Dân là xu thế thời đại rồi, mất lòng tự trọng là mất tất cả! Có lẽ giờ đây khi đang đứng trước bờ vực thẳm vô nhân cách – “giới lề phải” có nhiều kẻ đã chùn chân. Nhưng tất cả đều không tin vào sự tồn tại của định hướng con đường XHVN. Mặc nhiên "hàng" càng hiếm, nhu cầu “lề phải” ngày càng cao thì càng có giá. Hàng giả, hàng "nhân bản" sẽ tràn ngập giới truyền thông lề phải. Cung mà không có cầu, hàng tồn kho ứ đọng. Khủng hoảng ắt xẩy ra

Bắt đầu từ những năm 2005-2006, một trong những nhóm bất đồng chính kiến có ảnh hưởng lớn nhất ở Việt Nam là Khối 8406 đã triệt để dùng Internet và truyền thông xã hội để loan tải tư tưởng và nội dung hành động của họ. Và cũng từ thời điểm đó, công tác “phản tuyên truyền” trên báo đảng đã bắt buộc phải “thay đổi về lượng và phẫm-chất”.
Cũng vào thời gian này, trong lực lượng phản tuyên truyền đã xuất hiện dấu hiệu “thưa thớt” dần, dù mức nhuận bút được tăng nhưng cải thiện không đáng kể.
Một số đánh giá không chính thức từ những người làm công ăn lương đã cho thấy các “bài viết phản tuyên truyền” không còn đi đúng về lập trường và theo phương châm triệt để dùng lý lẽ để phản bác các “luận điệu sai trái” như trước đây. Thay vào đó là tính tư tưởng và lý luận trở nên trung dung và có vẻ ôn hòa hơn, các luận điểm nêu ra cũng xa rời thực tế đời sống hơn, hiệu ứng lan tỏa và tác động của bài viết thấp hơn và có hiệu quả ngược đôi khi gậy đảng lại đập vào lưng đảng.
Khi những cuộc biểu tình đầu tiên chống Trung Quốc can thiệp vào Biển Đông chớm nở ở Hà Nội, cũng là lần đầu tiên dư luận chú tâm đến một sắc thái mới: nội dung phản tuyên truyền trên báo đảng đã bắt đầu phải đề cập nhiều hơn hẳn những thông tin “không chính thống”, thay cho thái độ bỏ qua hoặc rất ít nhắc tới những thông tin này trong giai đoạn trước đây.
Vào lúc này, chủ đích phản tuyên truyền đã được xem như một trọng điểm nặng gánh đối với ngành tuyên giáo. Cũng vào lúc này, “lề đảng” đã bắt buộc phải tích cực “nhân bản” đối tượng tuyên truyền viên và dư luận viên, trong đó đặc biệt quan tâm “bồi dưỡng” những cây viết phản tuyên truyền được xem là “cao cấp”. Rồi Dư Luận Viên phản biện trên các đài BBC, VOA … trở nên vô duyên vì cái lưởi gổ với lời văn con Vẹt hiện rỏ làm người đọc quá chán phải chữi thề “Hiểu rồi … bỏ đi tám”

Đặc biệt từ đầu năm 2013 đến nay, mối tương tác giữa truyền thông nhà nước với truyền thông xã hội càng có tính không song hành, ông nói gà bà nói vịt. Hàng loạt sự kiện đã xảy ra và đánh dấu quan hệ “môi răng” như thế: “Kiến nghị 72” của một nhóm nhân sĩ, trí thức; hai vụ tuyệt thực của các ông Cù Huy Hà Vũ và Điếu Cày Nguyễn Văn Hải; hoặc gần đây nhất là hiện tượng Lê Hiếu Đằng với tư tưởng “tính sổ” với Đảng. Tất tất đều nằm trong “cẩm nang” từ Ngôi Mộ Huyền Bí mà đảo diển Kerry buộc tam đầu chế phải nghiêm chỉnh thi hành từng bước cho match với mọi thời điểm mốc thời gian TOT.
Dù đã có nhiều cố gắng, nhưng điều đáng tiếc cho các báo đảng là họ ngày càng khó xử và “mất sĩ diện” trong việc lôi kéo các tờ báo quốc doanh khác tham gia vào mặt trận phản tuyên truyền, cho biết thắng bằng quân sự thật dễ mà thắng bằng truyền- thông thông tin, tuy từ từ mà rất ngoạn mục, chỉ kẹt người dân mong đợi dài cổ thôi
Tình hình này cũng khiến nảy sinh một đặc thù mới mẻ và đầy hấp dẫn trong nội bộ truyền thông nhà nước: phân hóa sâu sắc giữa nhóm báo “trung thành” như Nhân Dân, Quân Đội Nhân Dân, Công An Nhân Dân, Đại Đoàn Kết, Sài Gòn Giải Phóng với số còn lại của hơn 700 tờ báo được phép phát hành để trở thành vật để gói hang hay đi đại-tiện
Mặt báo Đảng vẫn loang lổ những từ ngữ “chống đối, thù địch, vu cáo, vu khống, bịa đặt, xuyên tạc, đội lốt…” không thay đổi trên mặt báo Đảng sau hai mươi năm qua, được ưu-ái dành cho những người và những tổ chức cần phải “quay đầu là bờ”. Vẫn là ý thức hệ độc đoán được mặc định trong tư tưởng bài viết, lối hành văn khuôn cứng, giáo điều không chỉ về văn phạm và cấu trúc mà còn rơi vào cơn khủng hoảng hiếm muộn từ ngữ đến vô duyên khó hiểu. Không khá hơn, ngoài mảng thông tin “công an hóa”, những thông tin “lề trái” được báo đảng trích dẫn cũng thường được triệt để vận dụng thủ pháp “tuyên truyền xám” như đã được chính những tờ báo này chỉ trích giới truyền thông phương Tây một cách khặp khểnh khó thuyết phục
Phải chăng những lời trần tình ruột rà trên là thực trạng đau khổ của giới lãnh đạo tuyên giáo Việt Nam, trong đó phải kể Dư luận viên con Vẹt phản biện lấy lệ trên BBC, VOA.? Trong khung cảnh thê thảm về thực tế xã hội cùng sự thăng hoa bất chấp của các nhóm lợi ích tài phiệt lẫn chính trị, một xu thế không thể tránh khỏi trong tương lai gần là những tay viết “lề phải” đang rơi vào tâm thế im lặng vì quá “quê-cơ”. Sự im lặng này được giải thích xuất phát từ hai nguồn cơn chính: “phản tuyên truyền” như thế nào và để làm gì nếu như trong tâm khảm họ không còn trung trinh tính chính nghĩa? Và làm sao để bắt bẻ “lề trái” bằng những lý lẽ trái ngược với lòng dân?
cũng hiển nhiên mang tính bắt buộc đối với trình độ cởi mở dân-chủ nội trị. Rất không loại trừ trong vài ba năm tới, những cây viết “lề phải” sẽ dần chuyển sang “lề trái”, và cái sự thật cay đắng đó lại càng làm cho cơn sốt rét khan hiếm nguồn lực phản tuyên truyền của báo đảng và giới tuyên giáo “trung trinh ĐCS” trở nên cấp tính hơn
Nhiều đọc giả trung thành của 2 tờ Thanh Niên và Tuổi Trẻ (đặt báo tháng) hàng chục năm trời, bỗng một ngày thằng "Internet" nó xuất hiện, dần dần.....dần dần......2 tờ báo trên mất thiêng, cho đến khi thay vào một loạt tổng biên tập mới, thế là mấy tờ báo "quốc doanh" bỗng nhạt như nước ốc. Đến giờ thỉnh thoảng cầm một tờ báo quốc doanh (ngẫu nhiên chỉ để gói đồ) thì ko thể đọc nổi, nó đến mức trơ trẽn, sống sượng, và ko bao giờ đủ kiên nhẫn để đọc hết một bài báo.
“Thôi đành vĩnh biệt báo lề đảng!"

Người làm công tác tuyên truyền có kiến thức tất nhìn thấy các mâu thuẫn của xã hội, và lời nói dối tất không có cảm xúc. Họ thực tế cũng chỉ là các "bồi bút" trong xã hội của các nhóm lợi ích mà thôi.

KQ; TRƯƠNG VĂN VINH

lethucthang
09-16-2013, 12:25 AM
Xi n có vài cảm nghĩ về cuốn sách. Bên Thăng cuộc của tôi sau khi đọc Các bài cảm nghỉ. : Tôi Đông quan điểm với sự phân tích thật logic của Người. Lính. Già. Oregon. Thắng hay. Thua thì đã biết cả rồi ! 38 năm , Lịch sử.Đã. Lật. Sang một Trang Mới , nhưng Trang mới chẳng có một chữ nào ! Cuốn Sách chỉ làm Tròn công tác Văn hoá Vận của. Cái. NQ 36 mà thôi Thành quả của cuốn sách La tổng hợp một số tài Liệu có tính đơn phương Ở. Hải. Ngoại có những nhóm chuyên Thổi. Ông. Đu. Đủ. hoặc thôi kèn Topia ( kèn đám ma ) vNà đánh bóng nhân vật . Tôi đọc sách nầy thật tình cờ trong một buổi sáng ghé Vào lề lề đường. Mua. Gói. Xôi ( bà. Cụ mở một xấp giấy xé ra gói xôi Tôi mua lại bà Cụ với giá 2000đông VN Ấy vây mà nghe đâu Sách được in ở. Nước Ngoài
Sau một năm ... Các Mat nạ đánh bóng Đã rớt xuống rồi !

vinhtruong
09-18-2013, 07:53 PM
Bạn giao trái banh trét đầy mở nầy tui không dám đá đâu vì sợ BĐH/HQPD đuổi vào cái khung góc hẹp ở dưới chót bẹt của diển đàn thì mất zui

Như vừa rồi bạn “chơi kỳ” xúi dạy, tui lở mê nghe theo ý bạn nên bị trọng tài ban bố cho thẻ Đỏ, nên cục hứng biến mất. May mà tôi con trai chớ con gái cũng bị “xình bụng” với bạn ít nhứt cũng vài lần …

Nói chơi vậy thôi, bài tôi viết dành cho đối tượng ở quê nhà như bạn và luôn cả "công-an mạng" để cho họ nương tay với bà con mình, khi họ biết được cuốn Video, "Mỹ không cho phép Hà Nội đàu hàng" thì họ bớt "bố-láo" ra rã câu “đánh cho Mỹ cút ngụy hào” như số lần đọc của cái Link dưới đây tôi rất zui:

2,170,000 RESULTS Narrow by language Only EnglishMore
• Kinh chào ông Vinh Trương , - Page 6
hoiquanphidung.com/showthread.php?11467-Kinh-chào-ông-Vinh-Tr...o 30 replies through September 5 2013 Với tôi thưa với quý vị. Hô chi Minh lF một Tên tội đồ dÂn tộc Cuộc chiến ở cạnh hi chỉ làm tay sai đánh nhau vì hai phe Tàu ...

TAM73F
09-18-2013, 08:12 PM
Bài báo tiếp của NT Vinh Truong nói qua sự việc '' Muốn Đầu Hàng của Cộng Sản ViệtNam "

<iframe width="640" height="360" src="//www.youtube-nocookie.com/embed/AUDs1aWmYVY" frameborder="0" allowfullscreen></iframe>

vinhtruong
09-19-2013, 03:26 PM
Nên không cho phép “Hà Nội đầu hàng” - Trong Hiệp định Geneve 1954, Hoa Kỳ, duy nhứt, hàm ý sẽ thống nhứt Việt Nam vào ngày 30/4/1975, như sách “The New Legion” tiết-lộ:

Vietnam War (Book 2010-03-17) - Barnes & Noble
www.barnesandnoble.com/w/vietnam-war-vinh-truong/1022002192?ean=...
The author discusses the three Axioms in the dominant interpretation of the U.S.-Vietnam War that were established by the invisible permanent government right after ...

Nên trước khi đem quân Mỹ qua tham chiến với 3 đáp số định kiến (axiom) rỏ rệt dưới đây:

-1) There was never a legitimate non-communist government in Saigon [dissolution GVN]
-2) The US had no legitimate reason to be involved in Vietnamese affairs [Tonkin Accident]
-3) The US could not have won the war under any circumstances [US troops honorable withdraw 1973]

Hoa Kỳ quyết định bỏ rơi Việt Nam Cộng Hòa, để cho Hà Nội chiếm cả nước, nhưng thật ra Hoa Kỳ đã tạo nên “sự thống nhứt Việt Nam” như lời chống quyết-liệt chia đôi VN của hầu hết các thành viên ký vào Hiệp định Genève 1954 chia đôi VN để hạ nhiệt nguy cơ chiến tranh. Nhưng đây là những việc Mỹ nhúng sâu không tốt gì cho hành động đẫm máu trong cuộc chiến nầy, cứ để cho lịch sử VN thông cảm ngầm cám ơn Hoa Kỳ trong sự thống nhứt, vì “Sự tự do nào cũng phải trả giá” như lịch sử Mỹ vậy thôi

Nhưng tại sao lâu quá vậy mới có Tự do dân chủ? Sách lược nầy chỉ chuyễn tiếp trong giai-đoạn 10 năm trù dập TQ y chang Liên Xô qua đạo-diển Bonesman Kerry (nên đọc Siêu Chiến Lược Eurasia-1 để biết thêm chi tiết)

vinhtruong
09-22-2013, 01:49 AM
Có nhiều diển đàn sách báo được đặt hàng hay vì ngộ nhận nên thiếu độ chính xác không thể chấp nhận được. Nên tôi tự cảm nhận nên soi rọi vùng tối của lịch sử VN với nhiều dử- kiện có thật (data facts) để đúc kết, vì có nhiều nguồn tin lệch lạc tam sao thất bổn hoặc cố tình bóp méo sự thật lịch sử do một thế lực ghê gớm Skull & Bones! Thí dụ, kết tội tướng Westmoreland là thủ phạm làm mất miền nam là sai sự thật … trong sách “The New Legion” và thư khiếu nại, vì tôi là thành viên “Military Analysis” nên cảm thấy cơ quan ngôn luận phải đính chính vụ nầy mà chính đích danh William Averell Harriman (1891-1986) thủ lảnh Skull & Bones 322 mới chính là thủ phạm, đừng đánh lừa dư luận thế giới là “tướng thua trận chiến là hửu lý?”

• -Skull and Bones’dynasty
hoiquanphidung.com/showthread.php?5884-Skull-and-Bones’dynastyo 1 reply in August 2011
Why I dare say W A Harriman' Emperor-1, George-1’ Emperor-2: Truth is often ... Overview the master piece “The New Legion” by Author Vinh Truong The author ...

• -Vietnam War (Book 2010-03-22) - Barnes & Noble
www.barnesandnoble.com/w/vietnam-war-vinh-truong/1022149605?ean=...
o By Vinh Truong •
o Paperback
... a successor to the throne of the Skull and Bones Dynasty, ... So why President Diem must be murdered by WIB Bones ... Excerpted from VIETNAM-WAR by Vinh Truong ...

Hai cái Link trên nói rỏ tại sao Skull & Bones phải thanh toán cho xong 2 hòn đá tảng nầy để có cuộc “trả đủa” cái gọi là bị sự khiêu khích của Hà Nội để tự vệ trả đủa .. xong tới thời điểm “rút lui” danh dự cho nó hợp với ngôn từ ngoại giao.
Trên đây là nội dung vấn đề theo diễn tả và ý kiến của McNamara, nhân vật đóng vai trò then chốt trong chiến tranh VN giai đoạn 1963-1968 (thủ lảnh Harriman chịu trách nhiệm) , vì McNamara là một Bonesman và có phần hùn giữa hảng Ford/Gorkey cho sự cung cấp hàng ngàn xe Molotova cho Hà Nội đeo đuổi chiến tranh. Tôi ghi thêm nhận xét và ý kiến của các chính khách và nhà nghiên cứu khác để vấn đề được nhìn thêm dưới nhiều khía cạnh khác. Về cuộc tấn công hai ngày 2-8 và 4-8 qua sự tường thuật của các tác giả có khác nhau về chi tiết, có thể vì do tam sao thất bản
Tác giả Bernard C. Nalty nói ngày 2-8 ba tầu tuần duyên BV đuổi theo tầu Maddox đang ở ngoài hải phận quốc tế, tầu BV đã phóng ba ngư lôi nhưng không trúng mục tiêu. Tầu Maddox bắn trả bằng đại bác 127 ly gây thiệt hại nặng cho hai tầu BV, phi cơ từ hàng không mẫu hạm Ticonderoga tới yểm trợ. Trong sách “The New Legion” thì tả rỏ ba chiếc PT-Nasty do đoàn viên người Norway tấn kích và chiếc PT-Nasty cũng là made in Norway. (nghiên cứu thêm cái link dưới đây)

• -Vinh Truong: Ðường mòn HCM hay Xa-lộ Harriman
nktvinhtruong.blogspot.com/2011/04/uong-mon-hcm-hay-xa-lo-harriman...
2011-04-19 • ... nổ rơi tại Ninh-Bình làm cho William Colby trở ... chiếc PT Nasty đem vào ... cũng như đoàn viên người Norway) ...

Về cuộc tấn công ngày 4-8, Nalty nói BV gây hấn hay người Mỹ tưởng tượng? ông tỏ vẻ nghi ngờ biến cố này. Hôm sau Tổng thống Johnson cho tăng cường thêm khu trục hạm C Turner Joy,(do lịnh ngầm của Harriman) ngày 4-8 người chuyên viên radar trên tầu Maddox báo cáo có năm tầu phóng ngư lôi đang đuổi theo, sau đó cả hai thuyền trưởng của Maddox và C. Turner Joy quả quyết là họ bị tấn công và gọi máy bay yểm trợ đồng thời cho khai hỏa, họ báo cáo là bắn chìm hai tầu BV và làm hư hại hai cái khác là giả tạo sự kiện.
Không cần biết chuyện gì sẩy ra ở Vịnh BV, việc đưa ra Quốc hội thành công mà các cố vấn của Tổng thống đã khuyên ông làm để đưa Hoa Kỳ vào cuộc chiến là do sức ép của Bonesmen của thành viên Kỹ nghệ Quốc phòng (War Industries Board). Các bạn đã xem Video tài liệu mật cho thấy Harriman kèm kẹp 2 chính quyền Kennedy và Johnson, nhúng sâu vào chính sách đối ngoại chặc chẻ không cho ra ngoài trục lộ đồ cuộc chiến VN; Theo bà sử gia Marilyn B. Young Hà nội (Lê Đức Thọ công cụ trung thành của CIA /KGB) quyết tâm đi vào cuộc chiến, tháng 10-1964 họ đã đưa ba trung đoàn chính qui khoảng 4,500 người vào Nam, chiến dịch oanh tạc của Johnson không khiến Hà nội phải đầu hàng mà còn mở rộng cuộc chiến hơn nữa, cuối cùng Johnson không tìm được hòa bình như ông đã hứa với người dân. (Vì Harriman đã bảo đãm cho Hà Nội cưởng chiếm miền nam bằng công cụ trung thành “Sáu búa” Lê Đức Thọ vì tham vọng làm tiểu bá 3 nước Đông Dương
Những năm đầu thập niên 60, người dân Mỹ và Quốc hội ủng hộ mạnh mẽ cuộc chiến tranh VN vì quá sợ CS, họ tin rằng nếu mất miền nam VN hay Đông dương sẽ mất Đông nam Á. Tất cả sách báo, thống kê về giai đoạn này, nhất là 1964 đều nói đa số, đại đa số người dân, thậm chí có tài liệu nói 78% hoặc 85% ủng hộ cuộc chiến, đại đa số Quốc hội ủng hộ cuộc chiến. Tháng 8-1964 Johnson đưa ra Quốc hội xin Nghị quyết Đông nam Á và đã được chấp thuận với tên Nghị quyết Vịnh Bắc Việt ngày 7-8-1964 với tỷ lệ tối đa 99.60% số phiếu thuận choTổng thống can thiệp vào cuộc chiến ngăn chận CS tại VN. (Thật ra tất cả mọi người điều biết vì America-First, quân sự yễm trợ kinh tế)
Trường hợp nếu Johnson -McNamara dùng oanh tạc khuất phục được BV, mang lại hòa bình thì sẽ không có ai đề cập tới Nghị quyết này. Trong khi đó Lê Đức Thọ được mật lịnh của Harriman là phải thống nhứt VN bằng con đường 559.
Nhưng sau khi được Quốc hội cho phép hành động, Johnson McNamara đã đem hơn nửa triệu quân vào miền nam VN trong mấy năm chiến tranh nhưng không thắng được CS, Làm sao thắng được, vì đây là cuộc tập trận thật lớn nhứt trong lịch sử Mỹ với slogan “Everything worked but nothing worked enough” Mục tiêu nâng đở hảng Boeing từ thế hệ chong chóng qua phản lực không bị bankruptcy hay merge vì có hơn nữa triệu air passengers booked trước theo lịch trình để bảo đảm. Và thời gian cần có và đủ để tiêu dùng cho hết 5000 chiếc UH1 của hảng Iroquois như là trợ huấn cụ (training aid) …
Cuộc chiến ngày càng mở rộng. Sau trận Tết Mậu Thân tháng 2-1968 số người ủng hộ chiến tranh tụt thang nhanh chóng, tỷ lệ chống chiến tranh tăng nhanh. Khi ấy người ta kết tội Johnson đã gây lên cuộc chiến sa lầy,(Skull & Bones ném đá dấu tay quá tuyệt vời) họ bèn xét lại Nghị quyết và lên án ông đã lừa gạt Quốc hội để đưa nước Mỹ can thiệp vào VN. Sau đó tới màn bới lông tìm vết, vạch lá tìm sâu và duyệt xét lại Nghị quyết để kết luận không có cuộc tấn công lần thứ hai ngày 4-8 của tầu tuần duyên BV mà do McNamara và ban tham mưu bịa ra trình Tổng thống lường gạt Quốc hội, nghĩa là chỉ Johnson McNamara là chịu trách nhiệm, người dân và Quốc hội không có gì đáng chê trách! Độc ác nhứt là Harriman vin vào lý do đó mà ép buộc Johnson không được ra tranh cũ kỳ-2 vì cứ đi theo con đường của người tiền nhiệm
Trường hợp TT Johnson gần giống TT Bush năm 2003 khi ông đã được Quốc hội và người dân ủng hộ cuộc chiến Iraq, nhưng mấy năm sau khi bị sa lầy người ta chỉ trích ông lừa gạt người dân vì không tìm thấy vũ khí giết người hàng loạt. Tuy nhiên trường hợp Johnson có hơi khác là ông không muốn tham chiến vì chuẩn bị ứng cử, vì chương trình phúc lợi xã hội.. còn Bush muốn chiến tranh, nhiều người nói cuộc chiến Iraq là do ý muốn của chính ông nắm vòi xăng Iraq trước, rồi về bắc Úc giữ gìn vòi xăng Biển Đông. Nhưng vì Bush là 1 trong 15 con Ma Bonesmen nên chả làm gì được Bush dù vi phạm nói xạo trước quốc hội và dân Mỹ nói bửa Saddam Huissein có vỏ khi nguyên tử!
Còn người Mỹ không nghĩ CS quốc tế viện trợ cho Hà Nội dồi dào như thế, từ đầu chí cuối họ đã cung cấp cho BV 3,229 khẩu cao xạ; 20,000 hỏa tiễn địa-không (SAM) vì do Credit Card “Aid to Russia 1941-46 Plan” Mỹ cố tình giúp công nhân LX có công ăn việc làm, sau thế chiến công nhân cần việc làm
Nhóm Phản chiến do Bonesman trung úy John F Kerry la làng: TT Johnson lừa Quốc hội để có Nghị quyết vịnh BV, từ Nghị quyết này đi tới cuộc chiến lớn và sa lầy tại VN, có nghĩa vì sự lừa gạt mà đưa tới cuộc chiến VN. Nhận định này không có căn cứ tí nào vì như đã nói dù không có biến cố vịnh BV Johnson cũng có những lý do khác để đưa ra Quốc hội, và thậm chí dù không có Nghị quyết Vịnh BV 1964, ông vẫn có thể đưa quân vào VN được vì ông là Tổng tư lệnh quân đội, vì tình hình đòi hỏi và vì hồi đó chưa có Nghị quyết hạn chế quyền Tổng thống (1970 Cooper Church) Đây là sự láo cá và lặt lộng của Skull & Bones
Những người chống chiến tranh và cả McNamara sau này cho là cuộc chiến VN sai lầm, nhưng nếu sai lầm tại sao không rút bỏ VN từ giữa thập niên 60? Vì Boeing không đủ để rút về cùng một lúc mà phải tuần tự theo lịch trình. Tháng 12-1964, Hội đồng quân lực VNCH đã yêu cầu Quốc trưởng Phan Khắc Sứu và Thủ tướng Trần văn Hương trục xuất Đại sứ Mỹ Taylor mà họ cho là có thái độ hách dịch. Trong tường trình cuối năm về Tòa Bạch ốc, Taylor có đề nghị rút bỏ miền nam VN nhưng không được ai chú ý. McNamara (hồi ký trang 320) cho là đáng lý Mỹ phải rút bỏ miền nam từ cuối 1963 hay cuối 1964 hoặc đầu 1965. (như tôi đã viết vĩ lịch trình on board của Boeing) Nói cho oai thôi chứ trên thực tế Hoa kỳ vẫn bám vào miền nam VN kỹ lắm, mặc dù 1965, 1966 phản chiến tại Mỹ lên cao, ngay tại miền nam cũng có nhóm quá khích chống chiến tranh1966 nhưng họ cũng không dám rút bỏ mà phải theo đúng lộ đồ kịch bản Eurasia-1.
Những năm 1964, 1965 Hoa Kỳ có thể lựa chọn hoặc tham chiến hoặc rút bỏ miền nam VN hay không? Thực ra họ không có con đường nào khác hơn là can thiệp vào cuộc chiến VN để giữ Đông nam Á, để bảo vệ an ninh cho chính họ, bảo vệ cho chính quyền lợi của nước Mỹ về mặt nổi dễ thuyết phục hơn do tham mưu trưởng George Kennan thiết kế
Như thế không thể kết luận chỉ có Johnson là người đã đưa nước Mỹ vào cuộc chiến sa lầy, nói như vậy là không fair không phải là người am tường quân sự chiến lược
Trục ma quỷ KGB/CIA đồng ý trò chơi CIP/NLF (Counter Insurgency Plan/National Liberation Front)
Ngày 13-5-1959 tại Hà Nội, CSBV đã mở Hội nghị thứ 15, ra Nghị quyết phát động chiến tranh chiếm miền nam bằng vũ lực, do công cụ của KGB/CIA là Lê Đức Thọ. Mafia Thọ thành lập đoàn 559 đưa người vũ khí xâm nhập miền nam qua Lào và hai tháng sau đoàn 779 xâm nhập đường biển. Năm 1959 có hơn 2,500 vụ ám sát các viên chức chính phủ, gấp hai lần năm 1958 giữa tam đầu chế “Hồ, Giáp, Tấn đối chọi với “Đức-Thọ, Lê Duẩn, Chí Thọ”.
Ngày 12-12-1960, Lê Đức Thọ thành lập Mặt trận giải phóng miền nam tại Hà Nội, chính thức ra mắt ngày 20-12-1960, sau 3 tháng 21/9/1960 NSC trong sách “The New Legion” đưa ra 3 axioms. Chỏi lại 3 định đề (axiom)
- Quyết tâm giải phóng miền nam do chế độ kèm kẹp Mỹ Diệm (lúc nầy quân Mỹ chưa vào
- Cương quyết đánh cho Mỹ cút ngụy nhào (Vì Harriman có hứa với Thọ, nữa triệu lính Mỹ qua tập trận, hình thức nuôi quân để luyện tập rồi sẽ rút vế)
Ngày 18-9-1961 hai tiểu đoàn VC chiếm tỉnh lỵ Phước Thành trọn một ngày, giết tỉnh trưởng, phó tỉnh trưởng và 10 công chức, tổng cộng có 17,000 cán binh xâm nhập miền nam. Ngày 18-10-1961 Tổng thống VNCH ban hành tình trạng khẩn cấp toàn quốc. Năm 1962 cố vấn Mỹ gia tăng 11,300 người, quân đội VNCH tăng lên 220,000 người .
Đầu tháng 1-1963 trận Ấp Bắc thuộc tỉnh Mỹ Tho, (CIA phối hợp với điệp viên đội lớp phóng viên báo chí UPI, Nguyễn Xuân Ẩn, trang bị vũ khí Mỹ cho Việt Cộng xài cú chót để năm sau nhận AK-47 cũng do dollar Mỹ; Súng lớn nhứt là Cối 60 ly. Sự đốc thúc của Ẩn để nhận súng liên thanh AK-47 trong khi VNCH vẩn dùng Garant M-1 bắn từng viên. Thế là VC bắn rơi 4 trực thăng Mỹ loại H-21 trái chuối, to lớn mà chở có 8 binh sĩ đã í ạch rồi, và bắn cháy ba M113, VNCH thiệt hại 63 người, Mỹ có 3 người chết, VC chết 41 nguời . Ngày 23-11-1963 tại trận Hiệp Hòa, tỉnh Hậu Nghĩa có 41 Dân sự chiến đấu miền nam bị giết, 120 bị thương , 32 mất tích, VC bỏ lại 7 xác, 4 lực lượng đặc biệt Mỹ mất tích .
Secret Society cần thiêu hủy vũ khí tiêu dùng qua khuyến khích VC phá hủy từ từ. Ngày 1-1-1964 VC pháo kích phi trường Biên hòa, phá hủy 6 máy bay B-57, làm hư hại 20 cái khác , giết 5 người Mỹ, 2 VN, 76 bị thương . Từ 1959 cho tới 1962 có 100 cố vấn Mỹ bị giết, tới cuối 1964, tổng cộng có 416 người Mỹ bị giết chưa kể số người bị thương và bị bắt làm tù binh. Từ cuối 1964, đầu 1965 Hà nội công khai đưa quân chính qui vào nam. Như thế chiến tranh đã diễn ra rất sôi động rồi, cần gì phải tìm lý do?
Đây là mưu đồ của Bonesmen được gọi là “leo thang chiến tranh” cho đến cao điềm 540.000 lính chiến tham dự cuộc Pinic tập trận thật mà trong các trường đại học quân sự có slogan: “Muốn bảo vệ hoà bình phải chuẩn bị chiến tranh” Và đồng thời những du khách tham dự cuộc Pinic nầy nâng đở hang Boeing không bi khánh tận hay rút gọn.

vinhtruong
10-15-2013, 04:39 AM
Thấy trên báo chí và các diển đàn nói về tướng Giáp, nên tôi cũng xin ké góp vào một trận đánh mà (tôi có tham dư 42 ngày) thế giới cho rằng ngang với trận Normady hay Inchon, chỉ khác là 2 trận kia bằng tàu, còn trận nầy bằng trực thăng. Tất cả là "hàng quân sự tiêu dùng" cần hủy bỏ ngay chiến trận để sản xuất cái mới ngon lành hơn

Để chứng minh lời nói của TNS Mac Cain: "Tướng Giáp chỉ thắng cuộc chiến chớ không thắng trận đánh" ý Mac Cain là Tướng Giáp là tướng nổi tiếng về nướng quân. Nhưng cái quan trọng là ai mới chính là thủ phạm gắn cái tội nướng quân đó cho tướng Võ Nguyên Giáp, đó mới là quan trọng? Cũng như tướng danh tiếng 5 sao Mac Arthur muốn giải phóng Trung Hoa lục địa cho Tưởng Kinh Quốc, (vì Arthur dựa vào sự độc quyền nguyên tử của Mỹ) Nhưng vì muốn giải quyết cuộc chiến, nên bị Averell Harriman lột chức Tư lịnh TBD, mục tiêu Bonesmen muốn đưa Mao Trạch Đông ngồi chiếc ghế ở LHQ để sau nầy nói chuyện Biễn Đông COC trong thế kĩ 21. Mục tiêu không muốn để cho TQ chơi luật rừng, mà hơn nữa còn mang tiếng Mỹ đã tàn sát người dân Trung Hoa trong trang sữ không tốt đẹp gì cho thế giới. (Mỹ luôn luôn không gây chiến mà bị khiêu khích (thật tội nghiệp như bị Hà Nội tấn công phải trả đủa) lôi cuốn vào mà thôi. Thế nên bây giờ (Mỹ tạo) Biển Đông nổi sóng là do họ dàn dựng rồi cũng do chính họ có giải pháp. Nói nhản-tiền như tướng Hưởng dựng lên dữ kiện náo loạn xã hội, rồi tướng Tố Lâm đứng ra giải quyết rất êm đẹp trong khoa "Xả Hội Tự Diển Biến", The Social Scientists War được gọi là đòn phép "truyền thông đại chúng" trong thời hậu chiến qua kép-chánh kiêm đạo diển Bonesman Kerry đã có thừa khả năng kinh nghiệm trong thời chiến làm trung úy hoạt náo viên phản chiến qua axiom-1, bây giờ làm "nhắc tuồng" sau sân khấu cải lương

Lấy trận đánh Lam Sơn 719 làm gốc: Mục tiêu "Việt Nam Hoá Chiến Tranh" thất bại bằng 17 trung đoàn BV làm chốt chận trên đường rút lui trên đường 9, qua chiến dịch: "Hàng Sống Chống Chết"hay "xuống thang chiến tranh" Giai đoạn nầy Mỹ rút 60.000 quân, Hà Nội bắt sống tù binh VNCH như trận ĐBP 10.000 quân chở về bắc trên đường mòn HCM bằng phương tiện "xe-đò" của Liên Công Ty Xô/Mỹ - Ford/Gorkey. (Tại sao không xảy ra? Bạn có thể tìm trên diển đàn nầy sẽ biết nguyên nhân)

LÒ SÁT SINH 604, tướng Giáp đã nướng quân tại Hạ Lào và Mùa Hè Đỏ Lữa nên bị mất chức. Chỉ mùa Hè 1972, tướng Giáp đã nướng 100.000 quân nên đành phải đi xuống cho người khác lên nắm quân đội, theo lịch sử quân đội nhân dân?
- Phía MACV lượng giá, Quân-lực VNCH tấn công vào Tchepone làm cho quân BV lúng túng phản ứng chậm chạp, vì lý do quân BV bị thiệt hại quá trầm trọng, trong khi Quân-lực VNCH tiến rất nhanh mà đại bộ phận lực-lượng BV đang kẹt tại đường 9 vào khoảng 5 cây số phía Tây/Nam Aluối, chuẩn bị đào hầm hố cho một cuộc phục kích xa luân chiến. Cuối cùng ông Robert-Thompson đến thăm bất thần cũng được MACV báo cáo: Phải đợi ít nhất 10 ngày nữa, quân BV mới có khả năng chỉnh đốn hàng-ngũ để phản công lại quân VNCH vì bị B-52 Arc Light cường tập bảo vệ chung quanh quân bạn 300 đến 500 thước, tôi tự cho rằng “Yểm trợ tiếp cận” (Air ground closed support)

Quân BV vẫn tin-tưởng rằng: dù không đuổi-theo kịp nhưng quân VNCH phải chấp nhận một cuộc đụng độ sơ khởi bằng một Sư-đoàn rất thiện chiến đang chốt kiềng chận đứng bước tiến, và sẵn-sàng phục kích chiến đẫm máu. Đó là Sư-đoàn 2 Sao Vàng của BV đang án ngữ tại Căn-cứ Hậu-cần 604; Có lẽ cũng vài ngày nữa, khi nỗ lực chính của Quân-lực VNCH, từ Tchepone chuyển về hướng Nam bỏ ngang quốc lộ 9 để tiến về đường 914 thì một trận chiến khốc liệt nhất sẽ xảy ra tại đây. Trong khi đó thì Tổng lực Quân CSBV sẽ cố bôn-tập trên đường 92 tiến xuống phía Nam để sẽ giao tranh ác liệt với toàn lực của Quân-Lực VNCH; Chắc chắn cuộc giao tranh đẫm máu sẽ xảy ra. Và nơi đây mới đúng là mục tiêu cho hai đối chủ lực quân mạnh nhứt, phải tràn ngập đánh tiếp-cận giáp lá cà và nhân cơ hội thời điểm nầy, B-52 chiến thuật từ Utapao và B-52 chiến lược từ Guam sẽ tha hồ triệt tiêu hai đối lực nồng cốt nầy trong mục tiêu hoàn thành định kiến-1 (Axiom-1) Hai chủ lực quân nầy sẽ phải bị hủy diệt, nhưng đó lại là mục đích tiết kiệm xương máu để kết thúc chiến cuộc Việt Nam.

Sự ra lệnh rút lui đột ngột của TT Thiệu làm Tướng Giáp bể kế hoạch tấn kích quân VNCH tại căn cứ hậu cần 604, nằm trên đường 924 xuôi theo dòng sông Xebiang Hiang , một lực lượng CSBV mạnh nhứt đã lỡ bôn tập về Ðông Nam Tchepone, nên đã mất đà muốn trở lại làm các chốt chận cấp Trung đoàn trên đường 9 cũng đã quá trễ, theo kế hoạch ước mong tiêu diệt hoàn toàn quân lực VNCH trên đường rút lui về Khe Sanh. Nhưng việc đó không xảy ra vì đã quá muộn màng mà không có phương tiện di động nhanh bằng trực thăng để tạo thành các chốt chận cấp Trung đoàn; Đồng thời không quân chiến thuật đả oanh tạc các xe molotova chở đạn dược cho lính BV trên đường 92B và 922 làm thiệt hại đáng kể các trung đoàn 29/324B và 36/308.

Ngày 9/March, kể cả hai Tướng Viên và Lãm đề nghị với TT Thiệu nên chấm dứt cuộc hành quân phiêu lưu quá lâu nầy đi, càng sớm càng tốt. “Đã đến lúc chúng ta nên rút ra khỏi chỗ nầy” Để kết thúc, TT Thiệu quyết định cho lệnh rút khỏi Tchepone liền tức khắc, không có chần chờ, bởi lẽ đã hoàn thành mục tiêu “chiến-thuật” là đặt dấu chân lên trên mảnh đất đó (cho phóng viên báo chí nhảy xuống chụp hình tại Tchepone, nhưng không thấy phóng viên Phạm Xuân Ẩn xuống đó, vì Ẩn rất tinh ranh, ở Ấp-Bắc rất an toàn khi đáp xuống, còn ở Hạ Lào chỉ có bốn phóng viên ngoại quốc thiếu hiểu biết nên mới bị phòng không bắn tan xác trên không) TT Thiệu bèn ra lệnh cho Tướng Lãm: “Cho một đơn vị nhỏ của Sư Đoàn I… xuống đái một bãi rồi về!”
Ngay sau khi TT Thiệu phát hiện các LZ ở giai đoạn-2 đều đặt tên các tài tử Cinê: Sophia Lorren, Liz Taylor, Lolobrigida, và Bob-Hope… Câu nói trên đã làm đảo lộn kế hoạch hành quân của Tướng Alexander Haig và những gì tam-trùng Phạm Xuân Ẩn đã giải bày cho Tướng Giáp đều bị đảo ngược, làm điên đầu viên tham mưu trưởng Bonesman, Donald Rumsfeld. Nhưng TT Thiệu vẫn được yên lành, vì "hên" là thời điểm tình hình chính trị miền Nam cần phải được ổn-định để quân Mỹ tiếp-tục rút về nước theo lịch trình nhu cầu hành khách cho các chuyến bay đã booked trước [air passager] Tướng Abrams khi nghe được tin tức nầy, thì điên người lên, bèn đề nghị với TT Thiệu, thay vì không những không rút quân, mà phải tăng quân thêm Sư-đoàn 2 BB hiện đang trấn đóng tại Chu-Lai vào chiến trận.

TT Thiệu liền từ chối, tuy nhiên, chỉ một điều kiện duy nhất là nếu phía Mỹ chỉ cần gởi vào tham chiến với một Sư-đoàn bên cạnh Quân-lực VNCH thì chúng tôi sẽ chiến đấu đến khi nào phía Mỹ cho là hoàn thành cuộc hành quân rồi cùng rút về; Dĩ nhiên cả hai ông Thiệu và Abrams đều hiểu những đề nghị đó sẽ bị cấm cản bởi hành pháp của Hoa-Kỳ đang cho lệnh tiếp tục rút quân, dù rằng “danh chưa chánh ngôn chưa thuận” theo như cái tổng đài Kissinger người truyền lệnh [nhưng với “Nhóm ăn sáng” WSAG mới là đầu não, sẽ bày ra quyết-định Hiệp định hoà binh Paris 1973 để hợp thức hóa “danh chánh ngôn thuận” việc rút lui sau] Tuy nhiên, Tướng Viên cũng tỏ bày cho Abrams biết bằng một ngôn từ chính-trị không là Tướng lãnh: “TT Thiệu không muốn phiêu lưu kéo dài cuộc chiến, với lý do đơn giản, vì các đơn vị tham chiến chưa chuẩn bị thế chiến-lược lâu dài tại một nơi xa lạ!”

Suốt thời gian thăm viếng VN của Tướng Haig, ông không muốn tiết lộ những lủng củng trong nội bộ về cuộc hành quân qua biên giới của QLVNCH 1970 và sự đụng chạm trầm trọng giữa Nixon và Siêu Chánh Phủ. Tại Bộ-tư-lệnh tiền phương Quân Đoàn 24, ngày 18/March, Tướng Haig nói với Tướng Surtheland rằng: “Hoa Thịnh Đốn muốn thấy Quân-Lực VNCH phải tiếp tục ở lại tại Lào cho đến hết tháng April!” Ðối TT Thiệu câu nói “trật-thượng” nầy sẽ rơi vào bãi sa mạc.

Đương nhiên việc rút quân VNCH về lại là chắc chắn Tướng Abrams không vui tý nào, bằng cách nầy hay cách khác Abrams cố thuyết phục TT Thiệu coi xem sao; Abrams nói: “Tôi rất tin-tưởng và càng cũng cố niềm tin hơn, Quân đội của tổng thống ở đó và cũng chỉ nơi đó sẽ đem lại cuộc chiến thắng cuối cùng cho cuộc chiến” và Abrams tiếp-tục. “Đây là dịp may bằng vàng, tuy có chiến đấu cam go… nhưng đừng nên bỏ lỡ dịp may đó!” Kẻ thù đã chịu chấp nhận cuộc chơi nầy, tại sao lại bỏ cuộc và đây là cuộc chiến sẽ ghi vào quân-sử (dĩ nhiên sẽ ghi vào Viện Văn-khố của Quốc-gia Hoa Kỳ như hình ảnh hồ sơ mật và cái tên cuộc hành quân ở trang đầu)
Abrams tiếp: “Khi chúng ta cần dồn hết hỏa lực trên đầu địch, thì CSBV không thể nào tránh khỏi sự đau thương, bầm dập ngay; chứng cớ một phân nửa chiến xa đã bị hủy diệt, phân nửa súng phòng không đã bị tiêu hủy và 10 trong số 30 Tiểu đoàn đã bị loại ra khỏi vòng chiến (trong sự tiên liệu của trục Ma-Quỷ) Nhưng sự thiệt hại của phía VNCH cũng không ít: 1,118 đã đền nợ nước, 4,000 bị thương và 209 người bị ghi là mất tích cùng với vô số chiến cụ bị hủy diệt cũng như bị bắt buộc phải bỏ lại trên đoạn đường rút lui cho B-52 thiêu hủy.

-Về phía phi hành đoàn Không-kỵ và Trực thăng VN: Riêng các đơn-vị phi hành của Liên Ðoàn 51 Tác Chiến chúng tôi có: 10 chết [PÐ-213: 4, PÐ-233: 4, PÐ-219: 2] 11 bị thương và 4 bị ghi là mất tích (MIA)
-Không-kỵ Hoa-kỳ có: 215 người chết và 38 MIA người bị ghi là mất tích, 109 phi cơ bị bắn hạ nghe thấy mà chóng mặt (thể theo nguồn tin của MACV-SOG)

Tướng Weyand, người phụ tá cho Abrams cũng dẫn giải rằng: Tại Tchepone, Sư-đoàn Không-kỵ đã có mặt trên vùng trời đó hơn cả chục ngày trước khi lực lượng VNCH bước chân tới, dĩ nhiên vì phòng không dầy đặt B.52 từ Căn-cứ Utapao phải can thiệp tích cực hủy diệt phòng không từ trên cao 25,000 bộ và những kho tiếp liệu mà Bộ binh VNCH chưa dẫm chân đến. Đó là những tin tức xác thực từ những phi vụ không thám điện tử U-2 cũng như do các vị chỉ huy diện địa ngoài mật trận. Thế nên để đi đến kết luận, Weyand tiếp: “Theo sự hiểu biết của tôi, cơ sở hậu cần của địch đã bị hủy diệt ở mức độ đáng kể, cũng như chúng ta đã thành công ở Cambodia năm 1970”.

Ngày 18/March, Quân BắcViệt của Mặt trận B.70 tình cờ phát hiện quân lực VNCH lui binh trên con đường thất-thế độc-đạo thuộc đường 9 Nam Lào, thay vì tam-trùng Ẩn cho rằng đụng độ cuối cùng tại căn cứ hậu cần 604. Quân CSBV liền bôn-tập khẩn cấp từ các địa điểm áng-ngử phục kích quân lực VNCH ở quanh vùng phụ cận Căn cứ 604, trở lui về trục Ðông-Bắc, tạo thành những chốt kiềng cấp Trung-đoàn để chận quân lực VNCH lui về Khe Sanh. Một cuộc phục kích từng ‘Chốt’chận với cấp Trung-đoàn, nhỏ nhất là cấp Tiểu-đoàn, quyết tâm tiêu diệt trọn ổ, hay tiêu diệt từng cánh quân riêng rẽ; Đồng thời, Chính ủy các Sư-đoàn tuyên truyền trong bộ-đội chúng qua sự bảo đảm của tam-trùng Phạm Xuân Ẩn là: “Quân lính Miền Nam sẽ nổi loạn vì phải đội lên đầu hàng ngàn trái pháo đạn đủ loại, không nghe lời cấp chỉ huy và tự ý chạy trốn về biên giới. Và quân đội Miền Nam sẽ bị thất bại thảm hại” Võ Nguyên Giáp đã được Nhóm phản chiến của Jane Fonda và John F Kerry cho biết trước và ‘mớm’ cho Tướng Giáp dụ-khị tuyên bố rằng: Nếu quân lực VNCH chiếm được Tchepone, có nghĩa là Căn cứ 604, thì được xem như QLVNCH toàn thắng! Qua sự giảng-giải rõ ràng bằng tiếng Việt của Phạm Xuân Ẩn. Vì quân BV, Sư-đoàn-2 Sao vàng đã chuẩn bị sẵn sàng từ lâu, đào các hầm hố và công sự rất kiên cố để phục kích QLVNCH ngay tại đó, nhưng không ngờ TT Thiệu đã dám làm bể kế hoạch chiến lược của trục Ma-Quỷ nầy.

Trong khi 42 ngày đêm chiến đấu, quân VNCH vẫn giữ vị thế thượng phong với 37 mạng người đổi lấy 245 theo thống kê toán học, còn 85 mạng đổi lấy 600. Phần nhiều bị hủy diệt bằng hỏa lực của phi cơ trút lên đầu CSBV hàng chục ngàn tấn Bom; Với 1,280 phi xuất B.52 chỉ trong vòng có 30 ngày; Nhưng Tướng Viên thì cho rằng, cuộc hành quân nầy, Không-kỵ Hoa-kỳ chưa đáp ứng yêu cầu, Ông cho đó là nguyên nhân thời tiết sương mù tan quá trễ và Trực thăng không cung ứng đủ nhu cầu tiếp đạn dù được 100% yễm trợ, trong khi Bộ-đội BV đã có sẳn tại chỗ trên 30,000 tấn đạn đủ loại pháo, và nhất là các xe nước tiếp tế cho các Đồi cao không đủ, binh lính đã chịu cảnh nóng và khát đang xảy ra triền miên bên Lào làm giao động tinh thần binh sỉ không ít, ngoài ra không đủ ấm trong đêm tối. Nhưng MACV cho rằng lời phàn nàn của Tướng Viên nếu đúng thì nên hình dung cả 600 chiếc UH.I và 55 chiếc Chinook, chả lẽ như thế không đủ sao, cho dù chỉ có 18 Tiểu-đoàn xung trận? Mà tính sơ sơ thì không đủ thật, thí dụ: Mỗi ngày 40 Chinooks khả dụng hành quân (aircrafts in commission) xem như được 80%. Mỗi chiếc Chinook chỉ móc được dưới bụng trên 2 tấn và chỉ dùng tất cả cho mốc đạn pháo binh không thôi cũng chưa đủ cung cấp cho 10 Pháo đội, mỗi ngày bay ít nhất từ 5 cho đến 8 tiếng. Như vậy về đạn súng lớn cũng chưa đủ, còn nói chi đến đạn súng nhỏ cho các đơn-vị tác chiến như nước uống và xăng cho Lữ-đoàn-1 Đặc-nhiệm. Rumsfeld tham mưu trưởng “Nhóm ăn sáng” [nhóm theo dỏi tin tức hàng giờ và chỉ có quyết định vào giờ chót, thí dụ như chiến dịch oanh tạc Hà Nội Linebacker-2 chẳng hạn, còn Lam Sơn 719 từ Rolling Thunder qua Linebacker để cân bằng lực lượng đôi bên mà Tướng Abrams đòi hỏi B-52 phải can thiệp bằng yểm trợ tiếp cận [Air Ground Closed support] để bảo vệ an toàn cho 3 lược đổ quân đến vùng phụ cận Tchepone gồm 800 chuyến] Chủ tâm của SCP là muốn hủy diệt quân lực VNCH tại vùng sơn khê kho tàng 604 nơi rừng thiêng núi thẳm nầy hầu khi kết liễu định kiến-1 được ít đổ máu hơn.

Một vị Tướng Mỹ độc nhất xung trận trên bầu trời Tchepone, đó là Tướng Sid Berry, tư-lệnh phó SĐ/101 thì cảm nghĩ rằng: “Ngay đến giữa buổi trưa oi-ả ở vùng Hạ-Lào, mặt trời cũng phải nhường bước cho một lớp sương khói của súng đạn thật dầy như một lớp bụi bao quanh vũ-trụ che mắt mọi người kể cả các Phi công bay ngang trên đó để tìm-kiếm vị trí quân bạn. Tính đến ngày 24/March, Không quân Chiến thuật đã bay hơn 8,000 phi vụ oanh kích, hầu như mỗi ngày trung bình 150 phi xuất. Coi như mỗi 10 phút một phi vụ suốt trong 24/24 tiếng đồng hồ; Cứ mỗi đêm, suốt đêm, 3 chiếc Phi cơ điều không tiền tuyến, 3 chiếc thả trái sáng hỏa châu và 3 chiếc AC 130B yểm trợ hoả lực, luôn luôn túc trực bao vùng. một chiếc cho quân Dù, một chiếc cho BĐQ và một chiếc cho SĐ1BB; Ngay đến về Không-vận Chiến thuật, lúc cao-điểm, tại Phi trường Khe Sanh, cứ trung bình 8 phút là 1 vận tải cơ C.130 đáp xuống đổ tiếp liệu.

Đại Tá Ray Battreall, người Sỉ-quan tham mưu nhiệt thành nhất của Quân-đoàn-1, Tiền Phương (Khe-Sanh) và không có cuộc họp nào tại đây mà ông cũng như Tướng Phú vắng mặt. Battreall có con mắt kinh nghiệm nhận xét: trong chiến cuộc nầy, quân đội cấp dưới phải nói trắng ra rằng, có kỷ luật và rất thiện chiến, duy cấp chỉ huy của họ thì thiếu khả năng lãnh đạo (Tướng lãnh và Tham mưu) Cuối cùng Battreall nhận xét về sự chạm trán và thử thách của Tướng Lãm và các Tướng dưới quyền ông, Tướng Lãm là Tướng về phe nhóm chính trị hơn là chiến đấu, Lãm chỉ huy 2 Sư-đoàn lại cách nhau bởi ngọn đèo Hải Vân. Bộ Tư Lệnh của Lãm lại chưa bao giờ thiết kế hành quân, điều động chiến đấu phối hợp với những Sư-đoàn và đơn vị biệt lập với nhau; Lãm lại theo các Tướng tiền nhiệm cứng ngắt hoá vấn đề lãnh đạo, chỉ huy thiếu linh hoạt, ứng xử không thích nghi với tình thế của chiến trận, nặng về lệnh lạc trên giấy tờ hơn thực tế ngoài mặt trận, không cách mạng hóa chiến thuật (up-date) trên đà mỗi ngày mỗi đổi mới. Tóm lại, Tướng Lãm trong cuộc hành quân Lam Sơn 719 đã chứng tỏ thiếu khả năng hoàn thành mục tiêu do thượng cấp giao phó, thiếu phấn đấu linh hoạt trong thử thách. Thường xuyên núp ở thành phố lớn như Đà-Nẳng, chỉ để lại Bộ tham mưu nhẹ nơi Khe Sanh; Thế nên Tướng Lãm điều binh trên phương diện giấy tờ qua các công điện nhưng chẳng biết thực tế nơi chiến trận ra sao, nhiều khi không hiểu sự phối hợp giữa Quân-đoàn và các Đơn-vị trực thuộc như thế nào. Cuối cùng Lãm đã làm tiêu hao Lữ-đoàn-1 Thiết-kỵ để cho đại tá Nguyễn Trọng Luật tiến thối lưỡng-nan; khi phải tùng thiết với quân Dù, cả 2 quân chủng nầy cũng không hiểu nhiệm vụ mình phải làm những gì; Ai chỉ huy ai! Giữa một Tiểu đoàn Dù và một Chi-đoàn thiết vận xa, Ai chỉ huy ai; Hay ngược lại, 2 Tiểu-đoàn Dù với một Thiết-đoàn thì sao!? Như đã xảy ra gần dưới chân Đồi-31 ngày 22/2/71.

Các Lữ-đoàn Dù và TQLC rất thiện chiến, không chê được chỗ nào, nhưng lại chưa có kinh nghiệm hành quân chung ở cấp Sư-đoàn. Thế nên vị Tư-lệnh Sư-đoàn và Bộ tham mưu hoàn toàn chưa bao giờ có kế hoạch chiến đấu cho toàn bộ phận một Sư-đoàn; Các Tướng lãnh khác thâm niên hơn, xem thường và không hợp tác với Lãm cũng là một điều không thể chê trách được. Cho nên cuộc hành quân nầy, Lãm xem như không có quân và trách nhiệm ở cạnh sườn phía Bắc của Quốc lộ 9, mà chỉ biết duy nhất có Sư-đoàn 1 BB trực thuộc, trung thành và cứ như thế mà tiến lên từ Đông sang Tây, miễn sao đến Tchepone chiếm xong mục tiêu là được.

Vài ngày sau đó, Phi công của Lữ-đoàn Không-kỵ mô tả rằng, họ phải bay trong một vùng trời bảo lửa với đủ loại phòng không và từ chối không chịu dấn thân thêm nữa vào những chuyến bay trên bầu trời Tchepone. Tướng Lãm, sau một lúc đắn đo rồi phản ứng: “Không được, chúng ta có B.52, chúng ta phải tận dụng tối đa… xong chúng ta sẽ đổ quân. Đây là lệnh phải thi hành thôi” Trong khi các Phi công Mỹ cho biết, thấy nhiều cụm khói chung quanh các điểm cao, phụ họa với vài thước đất bụi mù mịt, chỉ dấu cho biết các ổ phòng không đang được che dấu dưới hầm sâu và chỉ đem ra bắn khi cần thiết. (Vì Hà-Nội đã chuẩn bị từ lâu qua cơ quan phản tình báo hay qua danh nghĩa Nhóm phản chiến John F Kerry đã tiết lộ phóng đồ hành quân cho Võ Nguyên Giáp) Chính mắt tôi đã trông thấy, một đoàn Trực thăng gồm 2 Gunship Cobra và 2 Chinook CH.47 đang vào vùng trên độ cao trước mặt tôi, và từ dưới cạnh sườn đồi, từng cụm khói toả ra chỉ dấu ‘đạn đi’. Liền tức khắc 2 chiếc Gunships vào đội hình nhào xuống ‘prep’vào vị trí vừa nổ súng; Thình lình một chiếc Chinook trúng đạn bốc khói, chiếc còn lại lên cao độ để sẳn sàng bay yểm trợ chiếc trúng đạn. Phi cơ quan sát OV.10 Bronco bay tới ngay tức khắc vần vũ tìm kiếm ổ phòng không. Chiếc Chinook trúng đạn không rớt ngay mà vẫn cố gắng bay thêm được vài dặm nữa rồi mới rớt trên một triền đồi, lăn nhiều vòng, rồi cuối cùng được một thế đất khá bằng phẳng chận lại.

Tướng Lãm vẫn duy trì ý định dùng tối đa Hỏa lực B.52, Lãm muốn rằng khi Sư-đoàn 1, đứa con ruột của ông đổ xuống sẽ không bị một sự kháng cự nào của địch, và người cũng như vũ khí của địch phải được quét sạch. Đó là một sự dứt khoát mà Lãm cho rằng, một quyết định can đảm? Battreall tiếp: Người Mỹ chỉ bó tay mà không có một ý kiến nào? Dù sao cũng khen Tướng Lãm rất khôn ngoan ở điểm nầy, kết quả Tướng Abrams đành phải ra lệnh để bảo vệ Sư-đoàn Không-kỵ; Khi cuộc chiến xảy ra ác liệt ở quanh vùng phụ cận Tchepone. B.52 phải đổi chiến thuật từ “răn-đe” (interdiction) qua yểm trợ tiếp cận (air ground closed support) cho quân bạn và nhất là các vận tải cơ Gunship AC.130B, Spectra cùng phối hợp với B.52 chiến thuật nằm ngay tại Căn-cứ Utapao bay qua tiêu diệt một số lớn xe molotova đang chuyên chở số đạn pháo có sẳn từ điểm ‘nguội’ căn-cứ 611’ qua điểm ‘nóng’ cố làm giảm bớt cường độ phòng-không cổ điển của Bắc Việt.

Trước khi xuất phát cuộc hành quân Lam Sơn 719, tháng January/1971, Kissinger đã hỏi CIA ước tính thật chính xác về khả năng quân đội Miền Nam khi tiến chiếm Tchepone, thì phản ứng của quân đội BV sẽ ra như thế nào? Dù rằng chúng ta sẽ yểm trợ tối đa cho họ, tuy nhiên quân đội ta sẽ không tham gia cuộc chiến! Sau đó, Tướng Bruce Palmer đánh giá bằng bút tích: “về điểm nầy, thật vô cùng chính xác, quân BV phản ứng vô cùng mãnh liệt!” Và cũng đúng vào ngày họp ở Paris, thứ 100 (21/January/1971). Trong thâm tâm Kisinger muốn Việt Nam Hoá Chiến Tranh thất bại và quân BV có chiến lợi phẫm 10.000 tù binh VNCH bị chở trên Xe Đò của Liên Công Ty Ford/Gorkey (Mỹ/Xô)
về bắc trên đường mòn Hồ Chí Minh, song hành Mỹ rút 60.000 quân về Mỹ được gọi là "Cùng Xuống Thang Chiến Tranh"

vinhtruong
10-19-2013, 12:53 AM
Rất tiếc các Links dưới đây không còn show-up vì hằng ngày có cả ngàn ngón tay click vào đó ... thông cảm vì đây là business khi có người cần thì họ làm eo để bán sách. Vả lại 2 cái Link nầy gồm có những tài liệu mà Secrets of the Tomb sẽ chả bao giờ cho giải mật vì lý do

- Không muốn ai biết tên hung thần gây ra sự thảm khốc cho dân Việt
- Chiến dịch Hot Tip là để đánh lừa người Việt và kể cả 2 TT Kennedy và Diệm
- Chất độc Da Cam giữa Ranch Hand và Hot-Tip rất khác nhau và hệ lụy
- Điều lạ nhứt là tác-giả đặt tên Đường Mòn HCM là Siêu Xa-lộ Harriman

[ Vietnam War by Vinh Truong | 9781426926662 | Paperback ...
Chapter 3: Ho Chi Minh Trail or Harriman's Super Highway?.....251 Snapshot on treetop by helicopter H.34.....276 Aerial photos on Ho's Trail ...
http://www.barnesandnoble.com/w/viet...r-vinh-truong/... - Cached ]

Cái phĩnh gạc tinh vi của Skull & Bones 322 conspiracy qua hiện tượng "chiến dịch Ranch Hand" được gọi là "Việt Cộng không nơi ẩn núp" mà TT Kennedy và TT Diệm rất vui mừng.
Nhưng cái độc nhứt hoả mù trong sách tiết lộ "chiến dịch Hot-Tip" có kèm theo Video trên đây để làm chứng cớ do tác giả vô tình phát hiện trong phi vụ gián điệp

- [ Vietnam War by Vinh Truong | 9781426927447 | Paperback ...
http://www.barnesandnoble.com/w/viet...r-vinh-truong/...
Lam Son 719 was the largest air mobile operation of the ... And Air defoliation from C-123 "Hot Tip campaign" for ground pioneers build-road follow up tracking ... ]

Dưới đây là câu chuyện "Chưa ai dám quạt (stormed at) Harriman ngoài ông cố vấn Ngô Đình Nhu"Như chúng ta đã xem Video do nhà sử học Stephen Alvis thuyết giảng về "Con Cá Sấu già" chuyên quằm các nhân vật nổi tiếng như giải nhiệm lột chức tướng 5 sao Mc Arthur, Westmoreland, BTQP Mỹ, ra lịnh giết anh em Kennedy và Diệm Nhu, đó là Thủ lảnh William Averell Harriman, chưa ai dám xúc phạm đến đại đế dấu mặt là ông Trùm Skull & Bones; Ấy vậy mà ông Ngô Đình Nhu tuổi đáng con mà dám quạt lại Harriman giữa sự chứng kiến của hai chính khách trẻ là: Sullivan đại sứ Lào và Forrestal, Hôi đồng An Ninh (NSC)
Nhưng chính khách lảo thành nầy rất thâm vẩn im lặng nhưng không tím mặt! Đó là lý do cái xác của cố vấn Nhu bị đâm chết không còn nguyên vẹn vào ngày 2/11/1962 do hiệu lịnh trực tiếp qua 2 luồn mật lịnh: Henry Cabot Lodge và cho trung tá Lucien Conein, đặc trách quân sự toà đại sứ

1962, Mỹ đang đẩy mạnh chủ trương trung lập hóa Lào qua Hội Nghị Quốc Tế tại Genève. Nhận thấy tình hình Việt Nam sẽ gặp nguy hiểm nếu như Lào bị “trung lập hóa” để mặc cho Cộng Sản Bắc Việt lợi dụng đưa quân xâm nhập đánh chiếm Miền Nam bằng ngả Lào, - (Mỹ muốn trung lập hóa để rút khỏi Lào trong khi Việt Nam Cộng Hòa (Diệm/Nhu) kịch liệt chống vì biết chắc chắn Cộng Sản Bắc Việt sẽ thừa cơ đem quân xâm nhập Miền Nam)

Ông Ngô Đình Nhu đã đích thân bay qua Genève, Thụy Sĩ gặp Thứ Trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ Averell Harriman. Tưởng rằng đôi bên chỉ nói chuyện trong vòng 30 phút như dự định. Nào ngờ buổi nói chuyện tay đôi đã kéo dài trên 3 giờ đồng hồ liền. Khi hai nhân vật từ giã nhau ra về thì mặt người nào cũng đỏ bừng, chứng tỏ cuộc trao đổi đã diễn ra rất gay go vì những bất đồng. Chính cuộc trao đổi gay go đó với hai lập trường khác biệt (Mỹ muốn trung lập hóa để rút khỏi Lào trong khi Việt Nam Cộng Hòa kịch liệt chống vì biết chắc chắn Cộng Sản Bắc Việt sẽ thừa cơ đem quân xâm nhập Miền Nam) khởi sự cho âm mưu lật đổ nền Đệ Nhất Cộng Hòa với Tổng Thống Ngô Đình Diệm từ lúc cuộc hội đàm thất bại đó. Lúc đó, chương trình xây dựng Ấp Chiến Lược đã được Quốc Hội Việt Nam Cộng Hòa biểu quyết nâng lên hàng Quốc Sách (1961) vừa thực thi được một năm đang trên đà thắng lợi như là một chiến dịch cho sách lược "Tát nước bắt Cá". Nhưng ác nghiệt thay CIA đặt ống nhắm vào công cụ Dương Văn Minh sẽ là thủ phạm chính xoá tan nền Đệ-1 và Đệ 2 Công Hoà, trong đó sơ khởi chính Dương Văn Minh ra lịnh xóa tan "Quốc Sách Ấp Chiến Lược"

Những tài chứng liệu từ 2 tác phẫm "The New Legion" và của văn khố Hoa Kỳ được giải mã cho đến nay cũng đã đủ để cho chúng ta thấy rõ rằng sở dĩ chế độ Ngô Đình Diệm bị lật đổ là vì chống lại chính sách “trung lập hóa” Lào của Hoa Kỳ và không cho Hoa Kỳ đổ quân vào miền Nam Việt Nam. Người quyết định và thực hiện cuộc lật đổ này không phải là Tổng Thống Kennedy hay Ngoại Trưởng Dean Rusk mà là Averell W. Harriman, Phụ Tá Ngoại Giao về Đông Nam Á Sự Vụ, nhưng là người Bonesman nắm chính sách Mỹ trong ngôi vị số 3/BNG để không ai biết gì cả. Phật giáo đã được xử dụng như là một công cụ, rồi sau đó bị loại bỏ bởi tướng Kỳ với những hậu quả thê thảm còn kéo dài đến ngày nay cho một màn diển phụ của kịch bản dài "Siêu chiến lược Eurasia-1"

Harriman đòi hỏi phải loại bỏ Ngô Đình Nhu ra khỏi chính quyến. Khi biết rằng không thể tách Ngô Đình Nhu ra khỏi Tổng Thống Ngô Đình Diệm, Harriman quyết định loại cả hai. Sau đây là diễn biến của biến cố này.
Khi hội nghị Genève bắt đầu, chính phủ Việt Nam Cộng Hòa cũng không chịu tham dự, nhưng do áp lực của Hoa Kỳ, Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã phải cử Ngoại Trưởng Vũ Văn Mẫu dẫn một phái đoàn đến dự. Phái đoàn Bắc Việt do Ngoại Trưởng Ưng Văn Khiêm cầm đầu.

Tháng 7 năm 1961, Hoàng tử nước Moroco là Moulay Hassan lên ngôi kế vị cha, được gọi là Hoàng Đế Hassan II. Nhân dịp này, Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã cử ông Ngô Đình Nhu, Cố Vấn Chính Trị của Tổng Thống, đại diện chính phủ VNCH đi dự lễ đăng quang này với mục đích tạo cơ hội cho ông Nhu ghé Genève thảo luận với ông Harriman về vấn đề trung lập Lào. Ông Nhu đã ghé qua Pháp và cũng Giáo sư Bửu Hội đến Rabat dự lễ. Sau đó ông trở lại Pháp rồi cùng ông Cao Xuân Vĩ và người con gái là cô Ngô Đình Lệ Thủy bí mật đền Genève gặp Harriman khi đó đang tham dự hội nghị trung lập Lào tại đây.

Ông Cao Xuân Vĩ kể lại rằng, theo chương trình, ông Harriman chỉ chịu tiếp ông Nhu trong vòng nửa tiếng. Ông và cô Ngô Đình Lệ Thủy không được tham dự. Nhưng cuộc nói chuyện đã kéo dài đến 3 tiếng đồng hồ. Khi Harriman tiển ông Nhu ra cửa phòng, ông thấy mặt hai người đều hầm hầm. Khi gặp ông Vĩ, ông Nhu lầu bầu: “Thằng cha này chẳng hiểu gì hết!” (nhưng sự thật ông Nhu không hiểu gì hết, Harriman muốn dùng con đường nam Lào để cho Hà Nội cưởng chiếm miền nam, mới buộc TT Diệm phải rút bỏ quận Hương Hoá là Khe Sanh. Vì nơi đây là điễm xuất phát Xa-lộ Harriman đang khởi sự mở đường khai phá cho thế kĩ 21 cho Khối thương ước TPP).
Ông Vĩ hiểu rằng Harriman không chịu bỏ chủ trương trung lập hóa Lào. Tối hôm đó ông Nhu bỏ không ăn tối.

Vì có sự bất đồng giữa Harriman và Ngô Đình Nhu, chính phủ VNCH đã rút phái đoàn VNCH khỏi hội nghị Genève. Trung tuần tháng 9 năm 1961, Harriman phải đích thân đến Sài Gòn để thảo luận lại với chính phủ Ngô Đình Diệm. Một cuộc họp đã diễn ra ngày 20.9.1961 tại một căn phòng nhỏ trong Dinh Gia Long.

Đại Sứ Nolting kể lại rằng ông Diệm đã trình bày qua một thông dịch viên. Ông giải thích cho Harriman một cách thẳng thắn tại sao ông không tin tưởng Cộng Sản sẽ thi hành hiệp ước sau khi ký kết. Ông lui lại chuyện Cộng Sản đã phản hội hiệp ước từ thập niên 1930s. Ông nói về kinh nghiệm của chính mình với Hồ Chí Minh và sự phản bội của Việt Minh đối với người anh của ông đã bị họ giết. Hồ sơ lịch sử được đưa ra khá dài và chính xác. Nó cho thấy rằng việc ký hiệp ước về Lào không có gì bảo đảm sẽ được thi hành.
Nhưng làm sao cụ cố vấn Nhu hiểu nổi trong cuộc chiến tranh lạnh, VN chỉ là một màn kịch phụ trong vở bi kịch dài là: Hoa Kỳ muốn nguyên nước VN, mảnh đất mới tạm đũ làm "bàn Chong" ngăn chận bàn chân khổng lồ phương bắc, như phải với giá rẻ mạt, nuôi dân bằng BO BO đở tốn kém hơn nuôi bằng BỘT Mì quá đắt. "Nhưng ai chịu thông cảm cho đây?" Đó là lý do "Thấy vậy nhưng không phải vậy", nên thủ lảnh Skull & Bones chĩa mũi dùi và phản bội sự giúp đở chống Nhựt và cứu phi công Mỹ bằng sự trả ơn cho người miền nam câm thù HCM! Lấy ơn trả oán với bù lại Mafia Sáu Búa Lê Đức Thọ hảy ghi tên người vào lịch sử bằng Đường Mòn HCM, Chiến dịch HCM, Thành phố HCM và danh nhân thế giới UNESCO (không thành vì Harriman đã chết) theo ân đền nghĩa trả đúng luật gian hồ "Skull & Bones 322"

Với những bằng chứng lịch sử và lý luận đó, ông Diệm đã cứng rắn chống lại chủ trương trung lập hóa Lào. Ông chẳng những không ủng hộ Souvanna Phouma mà còn muốn Hoa Kỳ và Tổ Chức Hiệp Ước Đông Nam Á (Southeast Asia Treaty Organization) chiếm thủ đô Vạn Tượng và các thành phố dọc theo sông Mekong ở nam Lào để ngăn chận sự xâm nhập của Cộng Sản từ miền Bắc. Đó không phải là một lập trường không hợp lý, nhưng khi đưa ra đề nghị này, chủ đích của ông Diệm là muốn chọc tức Harriman. Tuy nhiên, Harriman đã không thèm nghe và nhắm mắt lại. Ông xem ra đang ngủ. Ông Diệm chú ý đến thái độ này và hơi bực mình, nhưng vẫn tiếp tục độc thoại.Vì làm sao Harriman xóa bỏ siêu chiến lược Eurasia-1 cho được, nó là chỉ thị tuyệt phát ra mật từ Ngôi Mộ Huyền Bí của đại học Yale

Đại Sứ Nolting ngồi gần Harriman trên một cái sofa, nhận thấy rằng ông ta đang trải qua một giấc mơ dài và mệt mỏi. Ông cố gắng làm bộ nhúc nhích chút đỉnh cho ông ta chú ý. Cuối cùng, Harriman gắt gỏng:
- “Thưa Tổng Thống, tôi có “cảm nghiệm tường tận” (fingertips feeling) rằng Liên Sô sẽ thi hành các thỏa ước này và làm cho những người khác tuân theo thỏa ước đó (thoả ước renewed Credit card "Aid to Russia 1941-46 Plan).
Tôi không thể đưa ra cho ngài bất cứ bảo đảo nào, nhưng có một điều rõ ràng là: nếu ngài không ký hiệp ước này, ngài sẽ mất hết viện trợ. Ngài phải chọn.” Sau đó, Harriman trở lại Genève.

Harriman cho rằng việc thuyết phục Sài Gòn khó hơn việc thuyết phục Hà Nội nhiều. Trong một lá thư viết cho John K. Galbraith, Đại Sứ Hoa Kỳ tại Ấn Đô, Harriman nói rằng ông Diệm đã mất sự tin tưởng của quần chúng. Hoa Kỳ đã ngồi vào một chiếc thuyền chung khi chính quyền Eisenhower yểm trợ cho Phoumi ở Lào, hầu như không đứng về phía dân chủ. Ông nói rằng đã đến lúc “phải ra khỏi chính sách của Dulles là ủng hộ “những người mạnh” (strong man) bất kể... Sự ổn định hiện tại của những người mạnh của chúng ta không phải là kẻ chiến thắng về lâu về dài, ít ra ở Đông Nam Á.”

Đại Sứ Nolting cho biết, sau cuộc họp nói trên, ông được lệnh của Washington tìm cách thuyết phục ông Diệm, người vừa bị Harriman xúc phạm, ký vào hiệp ước trung lập Lào. Ông đã nói với ông Diệm rằng Tổng Thống Kennedy chỉ muốn thương thuyết để giải quyết vấn đề Lào mà thôi. Mặc dầu theo ý kiến của ông cũng như ông Diệm, đó là một hiệp ước không công bằng, không được bảo vệ, và có thể không thể thi hành được, nhưng có thể đó là một hiệp ước tốt nhất. Để duy trì đầy đủ sự yểm trợ của chính quyền Kennedy đối với nỗ lực tại Nam Việt Nam, tốt hơn cả là nên ký vào thỏa ước. Cuối cùng, ông Diệm đã ký vào thỏa ước.

Sau đó, Đại Sứ Nolting thấy rằng đó là một lỗi lầm đắt giá, nên ông đã đến gặp ông Diệm để nói lời hối tiếc vì đã thúc giục ông ta làm điều đó. Sau khi Hoa Kỳ rút viện trợ và cố vấn ra khỏi các nhóm đồng minh Lào, các bộ tộc người Mèo, Cộng Sản, nhất là Bắc Việt, đã không cần biết gì đến những điều khoản họ vừa ký kết. Vì Đoàn 959 Pathet Lào đang bảo vệ nam Lào cho quân BV xâm nhập vào nam
Sau này Sullivan kể lại rằng Ưng Văn Khiêm mặc một bộ đồ kềnh càng kiểu Liên Sô, với thái độ hung dữ và khinh thường (brutal and contemptuous), còn Harriman có thái độ kiên nhẫn khác thường đối với tên côn đồ xấc láo nhỏ bé đó (marvelously patient with this insulting little thug) và đối với Ngô Đình Nhu cũng vậy dù tuổi đáng con mà dám quạt Harriman trong suốt buổi họp.
Harriman thừa hiểu rằng đại diện Bắc Việt không có thẩm quyền gì ngoài việc lặp lại “kinh nhật tụng” chống chế độ Sài Gòn mà họ đã học thuộc lòng. Do đó, cuộc thăm viếng chẳng đem lại kết quả gì. Ấy thế mà Harriman bảo rằng nói chuyện với Hà Nội dễ hơn nói chuyện với Sài Gòn! Nhưng có một điều cam kết CIA/KGB sẽ bảo đãm đường 559 cho Hà Nội cưởng chiếm miền nam

vinhtruong
10-24-2013, 05:40 PM
Secret Society giải quyết chung cuộc về hiện trạng TQ và VN trong 10 năm cuối Eurasia-1 đến khi hai thể chế cùng thay đổi lá cờ tượng trưng cho dân tộc, điển hình như Liên Xô, để thế giới không còn chiếc cờ cộng sản nào tung bay trên nền trời The New World Order. Secret Society lập lại 10 năm (1980-1990) triệt hạ LX không tốn một viên đạn!!!!

Hệ quả thế kĩ 20 Harriman giải nhiệm tướng 5 sao Mac Arthur và tướng Westmoreland cho thế kĩ 21:

Nhà sử học Stephen Alvis đặt tên Harriman là Con Sấu Giả chuyên môn "quằm" các nhân vật nổi tiếng vì là chướng ngại vật cản đường để cho thế giới tiến tới chung sống hoà bình trong trật tự mới "The New World Order Strategy" do sáng lập viên Averell Harriman 1920 thành lập "Siêu Chính Phủ" (Permanent Government) và chính Averell Harriman cùng Prescott Bush, chủ tịch WIB (War Industries Board) sáng lập ra Skull & Bones 322 Conspiracy, đẻ ra Eurasia-1 (1920-2020)

- Chiến tranh Triều Tiên tướng 5 sao Mac Arthur đòi bình địa giải phóng Trung Quốc? Harriman không được để TQ vào ngồi ghế LHQ cho thế kĩ 21 vướng vào "cái bẩy" ham dầu khí, làm Biển Đông Dậy Sóng và giải quyết theo định luật COC ép buộc không thể xài luật rừng. Căn cứ theo tài liệu Link dưới đây:

1- **** 1952: Robert Taft/Douglas MacArthur vs. Harry Truman/Averell ...
1952: Robert Taft/Douglas MacArthur vs. Harry Truman/Averell Harriman ... His dismissal of General MacArthur The corruption scandal at the IRS and Truman's slow response
uselectionatlas.org/FORUM/index.php?topic=129595.0

(On 11 April 1951, President Truman drafted an order to MacArthur, which was issued under Bradley's signature:
I deeply regret that it becomes my duty as President and Commander-in-Chief of the United States military forces to replace you as Supreme Commander, Allied Powers; Commander-in-Chief, United Nations Command; Commander-in-Chief, Far East; and Commanding General, U.S. Army, Far East.
You will turn over your commands, effective at once, to Lt. Gen. Matthew B. Ridgway. You are authorized to have issued such orders as are necessary to complete desired travel to such place as you select.
My reasons for your replacement, will be made public concurrently with the delivery to you of the foregoing order, and are contained in the next following message, especially with regard to Truman's order to restrict military interaction with the media)

Tạm dịch: Ngày 11/4/1951, TT Truman (do cố vấn TT Harriman soạn thảo) ra công điện giải nhiệm tướng Mac Arthur, công văn do tướng Bradley ký:
Tôi lấy làm tiếc vì đây là trách nhiệm của Tổng tư lịnh quân đội phải giải nhiệm chức Tổng tư lịnh TBD của đại tướng. (lý do: Unauthorized Policy Statements chi tiết trong sách The New Legion)
Đại tướng phải bàn giao tức thì khi nhận công điện nầy cho Trung tướng Matthew B Ridgway...
Lý do tôi giải nhiệm đại tướng sẽ tuyên bố trên truyền thông ...
Chiến tranh VN đòi phá và chốt chận Đường Mòn HCM? Harriman không được, để Hà Nội thống nhứt với giá rẻ và Mỹ cân nguyên một nước mới đủ đất làm "bàn chong" không cho bàn chưn khổng lồ phương bắc dẩm qua.

2- **** Why wasn't the Ho Chi Minh Trail destroyed during the Vietnam ... Armchair General and HistoryNet >> The Best Forums in History > Historical Events & Eras > Vietnam War: Why wasn't the Ho Chi Minh Trail destroyed during the Vietnam War?
www.armchairgeneral.com/forums/showthread.php?t=98810

-**** Tuy nhiên có một điểu mà Secret Society sẽ không bao giờ dám giải mật vì sợ LHQ, nhưng chỉ có sách "The New Legion" thì nói rõ giữa chất đọc màu Da Cam với các chất độc tuyệt mật mà chỉ có phi công tình báo biết lý do tại sao quân BV vây chung quanh Khe Sanh, viên đại tá David E Lownds là biết rỏ chất hoá học gì mà 10 giờ sáng hôm sau cả một Lử đoàn 26 Marine rút về Hạm đội 7 êm re không có một phát súng bắn chận; dù rằng mấy ngày trước quân BV đã vây quanh hàng rào trong khi phi cơ chiến thuật oanh kích chung quanh hàng rào trại. Một tiểu đoàn 37BĐQ được lịnh rút êm vào trại để cùng bỏ Khe Sanh với lực lượng TQLC Mỹ một cách an toàn????
Biệt hảỉ, anh hùng Nguyễn Văn Kiệt còn sống, chúng ta thử hỏi tại sao, các chiếc dù thả có C-Ration tuyệt đối không dùng đến nếu gặp, thà chết đói không được ăn?
Nếu các Links do tôi post lên diển đàn không show-up, các bạn có thể đánh máy, rồi click sẽ ra những điều mà bạn cần hiểu rỏ thêm
Đánh máy: the new legion by vinh truong

3- **** What is the difference between Delta Force and SEALs Team 6 ... why the choice on SEALs Team 6 instead of Delta Force? which unit is the best? are SEALs commandos CIA agents by Obligation?
answers.yahoo.com/question/index?qid=20110513014632AAHvbBh

-Để biết tại sao vụ biến cố ngụy tạo Vịnh BV phải dùng người Norway và chiến thuyền PT Nasty cũng made in Norway, để săn đuổi tàu Maddox, Turner? vì kẹt axiom-2: người Mỹ không có lý do gì nhúng tay vào nội bộ VN ... chỉ trừ bị "khiêu khích" nên trả đủa ... rồi rút lui danh dự sau khi trả đủa tương xứng

4 - ****Biệt Kích Nha Kỹ Thuật: South Vietnam - So Phong Ve ...The division had five Norwegian Nasty class gunboats purchased by ... SOG naval forces contributed to the Gulf of Tonkin incident. ... Vinh Truong Blog -
nktbk.blogspot.com/2011/05/south-vietnam-so-phong-ve

vinhtruong
11-02-2013, 01:29 AM
Theo nghiên cứu từ Library of Congress, về chương lịch chiến lược Eurasia-1, thì bản tu sửa Hiến pháp Nhựt sau khi đầu-hàng có khác bản tu chĩnh hiến pháp VN mà Hà Nội đã tuyên bố đầu hàng trong bóng tối (xem Video trên, bài thứ 55 = "Hà Nội chịu không nổi B-52 trải thãm xin đầu hàng")
Harriman không cho phép Hà Nội đầu hàng có nghĩa như Nhựt Bản đầu hàng hiện lộ trên chiến hạm Missouri; Còn Hà Nội đầu hàng trong che dấu, nên sau khi “Nhật Hoàng tuyên bố đầu hàng đồng minh vô điều kiện”, Tướng Mac Athur, Tư-lịnh lực lượng Mỹ đang chiếm đóng Nhật, đã cho nhóm 25 tùy viên Bộ Tư lệnh của Arthur hình thành bản Hiến Pháp mới, (thay thế H/P 1889 lạc hậu của Minh-Trị-Thiên-Hoàng) Chỉ vỏn vẹn MỘT TUẦN, với sự chấp bút thực sự có 3 người (1 Thiếu Tướng, 1 Trung Tá và Cô Thông dịch trẻ), họ ĐÃ HOÀN THÀNH XUẤT SẮC BẢN HIẾN PHÁP MỚI, giúp Nhật vươn mình mạnh mẽ, từ đống hoang tàn đổ nát hậu chiến. Nhờ có Hiến Pháp tiến bộ cùng ý chí và quyết tâm của toàn dân tộc, Nhật trở thành CƯỜNG QUỐC HÀNG ĐẦU VỀ KINH TẾ.

Còn VN như ngày nay Mỹ sẽ dùng sự đầu hàng 1972 cho VN trở thành cường quốc hàng đầu từ ĐNÁ đến Nam-Á xuất phát từ thành viên TPP, (sau khi pháo đài bay B-52 trải thảm 12 ngày đêm vào Giáng Sinh 1972) bằng một hiến pháp lấy từ secrets of the Tomb mà Kerry sẽ tiết lộ cho tướng Hưởng biết để an bày trong kỳ họp H/P nầy, đại khái là trả lại như củ H/P 1946 do cụ HCM giành được từ tay thực dân Pháp, sau khi Mỹ khai thác quyền lợi [ America first ] trong chiến tranh Đông Dương (nên xem đủ 58 bài: "Siêu Chiến Lược Eurasia 1920-2020" và các video giải mật để tường tận hơn, bài nầy trúng 93% thay vì bài "TT Dũng tự ý xuống" 80%, nên xem trên góc Trái, ngày và giờ để kiểm chứng )

Sự khác biệt là ở chỗ tại Trung Quốc, đấu đá phe nhóm đã cho kết quả người chiến thắng rõ ràng là lãnh đạo đảng Tập Cận Bình (cũng do Mỹ đưa lên như TT Putin Nga). Còn đặc biệt ở VN do Secret Society nhào nặn ra, một phần của vấn đề tại Việt Nam là chẳng ai có thể biết chắc rằng ai là người đang cầm gậy chỉ huy, theo The Economist. Cái bí mật là Nguyễn Văn Hưởng chính là thủ lảnh, núp rất kín cũng như thời chiến là Lê Đức Thọ vậy mà tới giờ nầy chả ai hiểu gì cả về Thọ và Hưởng! Nếu tò mò thì nên đặt dấu hỏi tại sao từ bộ-trưởng trở xuống khi tới tuổi hưu thì có giấy tờ cho về hưu, không có gì là ghê gớm cả! Nhưng đặc biệt tướng Hưởng thì trình làng, làm rùm beng trên báo chí với mục đích gì? là tướng Hưởng bị cho đi đuổi gà? Có nghĩa tướng Hưởng không còn làm gì hết ... thiệt không?
Trong sách The New Legion thì nói trước các sự việc, nhưng chẳng ai tin ... mãi cho tới giờ nầy mới chịu tin vì internet youtube đang phổ biến rộng khắp những danh từ, nhưng dù sao cũng thấy rỏ những chữ lạ lùng như Secret Society, Skull & Bones 322, New York establishment, Permanent government, shadow government Bonesmen, secrets of the Tomb ...
[ Vietnam War by Vinh Truong | 9781426927447 | Paperback ...... a successor to the throne of the Skull and Bones Dynasty, ... Also in the Harriman's strategic scope, West Truong ... Excerpted from VIETNAM-WAR by Vinh Truong ...www.barnesandnoble.com/w/vietnam-war-vinh-truong/... ]
.
Quan điểm cho rằng đợt sửa Hiến pháp hiện hành lần này của Việt Nam gây thất vọng vì nhiều đề xuất hợp ý của người dân và các giới quan tâm đã bị quăng vào xọt rác.
Tôi cho rằng theo kịch bản về đòn phép "Truyền thông Đại chúng" là lại một lần nữa ĐCS buộc tiếp tục bỏ lỡ cơ hội có được một bản Hiến pháp thực sự đáp ứng nguyện vọng đổi mới của nhân dân theo đúng mưu đồ của Bonesmen, do Bonesman Kerry làm đạo-diển theo cái kiểu "Mision Impossible" hồi hợp đứng tim nhưng đối với y thì đầy gởi cảm hứng-thú. Chắc lần cú chót nầy y phải lấy chỉ thị tuyệt mật từ bức cẩm nang có lẻ chỉ "tức nước nhưng không vở bờ". Kerry đặt quá nhiều niềm tin mảnh liệt vào "tam đầu chế" tạo ra cuộc chơi yếu tim nhưng thừa sức giải quyết êm-đẹp, khống chế đám đông để duy trì trật tự an ninh nội chính
Người quan sát cũng đặt câu hỏi về sự lãng phí về ngân sách nhà nước, địa phương và thời gian của nhân dân mà lần sửa Hiến pháp này đã gây ra. Tôi nghĩ: "Các cuộc họp ấy tốn ngân sách nhà nước cả trăm tỷ đồng, không kể chi phí thời gian, cũng như không kể chi phí của các cấp, các ngành tự chi ra, để dẫn đến là hầu như không có ý kiến nào đóng góp đã được tiếp thu cả." Nhưng nó là bài bản cần có cho một kịch bản đầu màu hào hứng sinh động, Bonesmen muốn vậy nên thế kĩ trước Họ không cho phép Hà Nội đầu hàng mà phải chiến thắng ĐBP trên không để thống nhứt đúng 30/4/1975 theo chương lịch đã thiết kế của George Kennan kiến trúc sư cuộc "Chiến Tranh Lạnh"

Người dân hoàn toàn thất vọng
Họ cũng đặt vấn đề về niềm tin của người dân sau khi đã nhiệt tình tham gia đóng góp sửa đổi mà các ý kiến cho các vấn đề then chốt, căn bản đã bị quăng vào xọt rác không xem xét, bàn thảo nghiêm túc cho sửa đổi thực sự (cũng do người nhắc tuồng bảo đào kép phải làm như vậy)
Trước khi đưa ra lời kêu gọi sửa đổi Hiến pháp không có bất kỳ sự hạn chế nào, (cũng do người nhắc tuồng biểu làm màu đầu như vậy cho hấp dẩn hào hứng như thấy "vậy nhưng không phải vậy" Quý bạn ở VN cũng đã từng chắn ăn kỳ nầy Nguyễn Tấn Dũng sẽ làm Tổng Bí Thư? nhưng không phải vậy! - TT Dũng kỳ nầy sẽ bay chức TT vì bị ông số 1 và số 2 bứng gốc? nhưng không phải vậy! - Kỳ nầy con Gà nòi Nguyễn Bá Thanh và Vường Đình Niệm sẽ ngồi xỗm vào BCT, nhưng không phải vậy. Có nghĩa người Việt trong nước đã thấy nhiều chuyện như vậy, nhưng không phải vậy là bị Secret Society chơi xỏ người Việt rồi mà không biết) người dân tưởng bở và rất nhiều các giới, kể cả các giới tôn giáo đều đóng góp ý kiến một cách rất chân thành và xây dựng.
"Sau đó lại bị "chủ xị", TBT Nguyễn Phú Trọng kết án là suy thoái về đạo đức và suy thoái chính trị và đến bây giờ thì bị bác bỏ hoàn toàn những ý kiến đóng góp đó." (nhưng chờ xem ... rồi ông sẽ thất vọng!)
"Ngay cả dự thảo đầu tiên không có mục, không có câu "kinh tế nhà nước là chủ đạo", (có nghĩa TBT Trọng đếch cần vào TPP) thì ngày nay lại được đưa lại nữa, làm cho sự thất vọng của người dân và những người chân thành đóng góp ý kiến là hết sức to lớn. Nhưng VN ngay nay đang trên xu thế hòa nhập với thế giới, không thể tách rời với thế giới cho nên VN phải chấp nhận những yêu sách yêu cầu mà quốc tế đưa ra nếu không muốn đơn độc và điều nầy nó nằm trong lăng kính Secret Society không thể đảo ngược đuợc

Chính tướng Hưởng vẻ đường cùng Tố Lâm giải quyết:
- Giao thông tắc nghẽn. Người đi đường kinh ngạc. Một số chạy theo xe cảnh sát. Chẳng mấy chốc, đám đông lên tới hàng ngàn người. Cuộc diễu hành quan tài bắt đầu…

- Câu chuyện trên mới xảy ra ở Thanh Hóa vào tháng 10/2013. Trong một cơn thịnh nộ có nguyên do và cả không rõ nguyên cớ, đám đông hộ tống xe cảnh sát đến trước nhà người bác sĩ liên quan trực tiếp đến cái chết của hai mẹ con sản phụ. Tại đây, những người phẫn nộ nhất đã la hét và đập phá, trong khi bác sĩ và vợ con phải trốn về quê…

- Nhiều đám đông ở Việt Nam đang hình thành theo cái cách như thế. Vô số chuyện bất công trong xã hội lại là đầu đề cho những cuộc tụ tập đông người mà các cơ quan pháp luật rất dè chừng. Tụ tập đông người lại sinh ra manh mối để dẫn đến những cuộc biểu tình xuống đường mà chính quyền luôn lo sợ.

- cái chết của một cô gái ở Cà Mau đã khiến hàng trăm người bao vây bệnh viện và nhà bác sĩ. Cuộc bao vây nhanh chóng biến thành đợt tấn công tài sản và đòi tự mình trừng phạt lối hành xử vô trách nhiệm của giới “lương y như từ mẫu”. Khi lực lượng cảnh sát có phiên hiệu là 113 đến can thiệp, những người bức xúc nhất trong đám đông dân chúng còn tấn công luôn cả các nhân viên thi hành công vụ, tạo ra cuộc náo loạn sơ khởi.

- Những vấn nạn ngày càng dồn dập trong xã hội đã đóng góp vai trò hết sức tích cực trong cơ chế xóa nhòa tình yêu thương giữa con người với con người. Thay vì sự chia sẻ và đồng điệu như tâm cảm của tôn giáo, xã hội Việt Nam đã phân chia giai cấp một cách sâu sắc, đặc biệt giữa giới cầm quyền cai trị, những nhóm lợi ích tham lam với giới bị trị và người nghèo.

- Một trong những dấu ấn không thể chìm lắng trong mối quan hệ không bằng mặt giữa hai giới trên là cuộc biểu tình quan tài ở Vĩnh Yên vào giữa năm 2013. Cái chết đột ngột của một thanh niên, bị người dân nghi ngờ gây ra bởi người nhà của một quan chức có tầm cỡ của địa phương này, đã làm bùng nổ không khí phẫn nộ chưa từng thấy nơi thị xã yên tĩnh. Có đến hàng ngàn người hoặc hơn thế khiêng quan tài kẻ xấu số dọc theo trên các tuyến đường, bất chấp hàng rào ngăn cản của lực lượng cảnh sát cơ động và chống bạo loạn.

- Ban đầu, đó là những người dân thuần túy kéo đi khiếu nại và tố cáo về chính sách đền bù đất không thỏa đáng, về những hành vi ăn chặn tiền đền bù của cán bộ địa phương và những thứ vô cảm khác. Nhưng khi đã chính thức trở thành dân oan, những người khiếu kiện đã tạo nên một trong những tiền lệ cho luật biểu tình vẫn nằm trong vòng oan ức ở Việt Nam.

- Không hẹn mà gặp, các dân oan đất đai rất thường tập trung tại những trụ sở công quyền ở Hà Nội và Sài Gòn. Thậm chí, đám đông được tổ chức ngày càng bài bản còn nghĩ ra một phương cách tranh đấu sáng tạo hơn: trận chiến binh chủng hợp thành được biến thái bằng sức mạnh được biểu thị tại tòa đại sứ và lãnh sự quán Hoa Kỳ. Điển hình cuộc tập hợp đông nhứt trong ngày đám tang công thần Vỏ Nguyên Giáp.

- Sau khi Phương Uyên bị quản chế mà vẩn cùng mẹ ra Hà Nội khiêu khích công an chơi, mà tướng Tô Lâm và công an địa phương không hay biết gì? Phải đợi ra Hà Nội mới chụp cả hai mẹ con vui hơn? Bây giờ tướng Hưởng cho hợp pháp: Việc Phương Uyên đi có xin phép đàng hoàng, kỳ này đi một tháng, liệt kê nhiều việc. Có sổ theo dõi án và được chính quyền địa phương cấp phép đàn hoàn cho nhu cầu kịch bản, thấy cũng ngồ- ngộ!!!.
Không có gây rối gì hết. Nhưng khi ngồi uống cafê chơi với nhóm người có linh-mục Lê Ngọc Thanh thì bị công an chụp để quây phim show lên TV các diễn đàn cho vở kịch thêm phần sống động. Vì chưa đến toà nên Cha Thanh và Phương Uyên mới không bị mềm xương, vì kỳ vừa qua ở Phi trường Hà Nội, các diển đàn làm quái quắc, nói công an bóm vú ... Hưởng thấy "quê" không vui, Hưởng cũng phiền công an ngụy tạo vụ Phương Uyên lấy máu ngón tay mà viết chử Tàu Khựa ... to bự mà lại đẹp nữa, như thế thành hài kịch lộ liểu quá? Còn chuyện ra phim Cù Huy Hà Vũ tuyệt thực mà đi phún phính lún cả đất đai báo hại bà vợ yên tâm đi du lịch Mỹ vì biết rằng đó là hài kịch trong vở tuồng Bonesman Kerry đang dựng là "Truyền Thông Đại Chúng" chỉ cần có tiếng vang trên báo TIME, Nguyễn Quốc Quân và vài thiện nguyện tuyệt thực tại Washington DC và San Francisco là đạt mục tiêu rồi, Kerry cần tam đầu chế tạo ra dữ kiện vậy thôi

- Dĩ nhiên, lớp dân oan khiếu kiện đất đai đã tạo cảm hứng và không ít kinh nghiệm trận mạc cho những người bất đồng chính kiến. Như vậy có cơ may "Sóng sẽ dìm thuyền xuống đáy biển?

Người dân hết còn biết sợ hải là gì mà "tứ trụ" cứ run đùi vì là màn kịch mà họ cũng đã cho biết trước rồi
Hãy trở lại với những đám đông lên đến hàng ngàn người ở Vĩnh Yên và Thanh Hóa. Trong đám đông đó, người nhà nạn nhân tất nhiên chỉ chiếm một phần rất nhỏ. Số đông còn lại, tất nhiên là những kẻ tò mò, a dua hoặc quá khích dưới con mắt luôn thiếu thiện cảm của chính quyền. Về mặt công an chìm nổi cũng ngữi được kịch bản họ phải đóng là: Làm vẻ mặt nghiêm và buồn ngó qua chổ khác, hay ngó xuống đất để không có người thân biết mình đang đàn áp trật đối tượng

Song những đoạn video lại cho thấy phần lớn người dân diễn hành một cách ôn hòa trên các đường phố không đơn thuần vì lý do ham vui. Một cuộc phỏng vấn bỏ túi do nhóm “phóng viên vỉa hè” thực hiện đã cho thấy nhiều người dân tự nguyện tham gia vào đám đông bởi họ mang tâm tư liên đới với những vấn nạn và bất công xã hội nhan nhản hàng ngày và ở khắp mọi nơi. Cũng trong nhận thức nhiều người dân, tụ tập dù chỉ trong im lặng vẫn thể hiện cho tinh thần đồng cảm giữa những người chung cảnh ngộ để cùng hướng đến một lối thoát nào đó cho chính họ.

Tâm lý sợ sệt đã dần được thay thế bởi lòng can đảm, dù chỉ là sự can đảm nhất thời và đôi khi vô thức. Trong cách nhìn của nhiều người dân, cảnh sát chỉ có thể ngăn chặn được một ít người tụ tập, còn với đám đông lớn hơn hẳn thì lại là một vấn đề khác hẳn.

Đơn giản là những người đi đường đã chuyển từ thái độ tò mò quan sát sang hành động hòa vào đám đông, đi theo đám đông, đồng cảm với không khí của đám đông về những uẩn ức tích tụ trong lòng quá lâu mà không thể phát ra. Đây mới là mục tiêu cú dứt cuối cùng của kịch bản mà Bonesman Kerry đang là đạo diển.
Đó chính là cách mà người dân biểu thị thái độ bức xúc và bất mãn, biểu thị tinh thần phản đối và phản kháng đối với chính quyền.

Hiệu ứng đám đông được tạo ra từ đó. Nếu các cuộc bàn thảo bất tận của giới trí thức vẫn chủ yếu xoay quanh bàn trà, bàn rượu mà ít khi bước chân ra đường phố, thì với những người dân ít học thức hơn, câu chuyện lại giản dị hơn nhiều. Hiện thời ở nhiều đô thị miền Bắc, chỉ cần xảy ra một vụ việc nào đó với mâu thuẫn giữa quan chức nhà nước và nhân dân, lập tức đám đông dễ dàng xuất hiện. Những va chạm giữa cảnh sát giao thông với người đi đường là minh họa rất điển hình cho sự xuất hiện đột biến ấy. Chính tình đã đến thời kỳ xăng chảy tràn lang dưới mặt đường chỉ cần một diêm quẹt là xong chuyện dài dân vệ.

Hình ảnh tụ tập và mang tính kết nối giữa một số người đầu tiên đã khích lệ nhiều người đến sau tham dự vào đám đông mà không còn sợ bị sách nhiễu hoặc bắt bớ. Ở Bắc Giang, khi hai người dân bị cảnh sát bắt vì nghi đã đánh đến chết những kẻ trộm chó, có đến 800 người dân trong xã đồng ký đơn “nhận tội”. Thật rõ ràng, người ta đã nhìn thấy một mối kết đoàn nào đó giữa đồng loại và không còn quá sợ sự trả thù của chính quyền nữa. Thế là chính quyền bắt đầu sợ ngược lại dân

Kerry run cây nhát Khĩ qua đám đông dân chúng là điều mà ĐCS phải run sợ

Tháng 10/2013. Một đám đông khác của dân chúng, lên đến hàng chục ngàn ở Hà Nội và hàng trăm ngàn người ở các địa phương, đã làm nên sự vĩ đại bên sự ra đi vĩnh hằng của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. (Chúng ta phải khen thầm âm mưu dàn dựng của Bonesman Kerry không tệ)
Cho tới nay, nhiều ý kiến trong giới quan sát và bình luận vẫn ngạc nhiên tự hỏi là tại sao lại có cả một rừng người thành kính đến như thế đối với người được xem là có uy tín xã hội chỉ sau Chủ tịch Hồ Chí Minh? Họ thành kính thật sự hay còn vì nguyên do nào khác? Có bao giờ cơ quan mật vụ của tướng Hưởng (về hưu) nhúng tay vào câu chuyện "phản gián" nầy?
Xã hội Việt Nam đang xảy ra một hiện tượng tâm lý chưa từng có mà bonesmen đang dùng bửu bối "Tâm lý chiến": Vì trong quá nhiều thất vọng về đảng và nhà nước, (cũng do CIA ngầm tạo nên một cách tinh vi) người dân tự tìm đến với nhau để nương tựa vào một niềm tin còn sót lại trong tuyệt vọng, bổng bùng lên dù rằng niềm tin ấy đã chết.

Có lẽ đó cũng là một lý do vì sao tang lễ của tướng Giáp lại có nhiều người viếng đến thế và có lẽ người dân bình thường cũng đánh đổi ngạc nhiên? Đó không chỉ là tình cảm của dân chúng đối với người được xem là biểu tượng hiếm hoi bởi sự trung trinh về chữ Tâm và chữ Hiếu đối với nhân dân và dân tộc, mà còn là sự đồng nguyện tự nhiên trong tâm khảm những người đến viếng. Ở đó, trước linh cữu người đã khuất, rừng người còn sống tìm thấy một không khí đồng cảm và sợi dây vô hình gắn bó họ với nhau, khác hẳn với tình trạng băng hoại đạo đức xã hội chỉ cách nhà tang lễ vài trăm thước.

Và cũng ở đó, rừng người đến viếng còn muốn biểu thị thái độ coi thường và khinh bỉ đối với lớp quan chức hậu bối - những kẻ mang thân tội ghê gớm khi đã đẩy đất nước vào thảm cảnh tê liệt đạo đức và kinh tế như ngày hôm nay, nhìn ra nước ngoài văn minh mà thêm tủi nhục

Rất nhiều người dân muốn bày tỏ cái tôi trung trinh của họ: Chỉ khóc cho người vì dân vì nước; còn với cái chết của những kẻ vô tích sự và “ăn của dân không chừa thứ gì” - như cụm từ tán thán của bà phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan, đó lại là tiếng reo mừng trong cơn nất nghẹt thở.

Lòng khinh bỉ lại có thể biến thành nỗi phẫn uất không thể kềm chế. Nếu cứ nhìn vào cái cách mà hàng chục ngàn tín đồ công giáo ở Nghệ An và hàng triệu giáo hữu ở nhiều vùng trên cả nước biểu thị tinh thần phản kháng đối với chính quyền trong và sau vụ Mỹ Yên vào tháng 9/2013, có thể thấy ngay là phẫn uất có thể biến thành hành động phản kháng vào một thời điểm nào đó không xa, đặc biệt trong hoàn cảnh sự ứng phó của chính quyền và lực lượng cảnh sát không đủ “kềm chế”. Khi đó, đám đông hoàn toàn có thể biến thành một lực lượng tự phát và có thể tạo ra những phản ứng không lường trước đối với các chính quyền địa phương.

Ở Tunisia vào năm 2010, sau vụ tự thiêu do quá phẫn uất của một người bán hoa quả, điều đáng ngạc nhiên là đám đông đã chỉ được hình thành bởi sự lan truyền thông tin của các em bé. Trẻ con lại dẫn đến mối quan tâm của người lớn. Vào cuối ngày đầu tiên, thay vì về nhà theo thói quen, nhiều người lớn đã chuyển sang một thói quen mới: tập hợp với nhau, giữa những người không quen biết, để đòi tổng thống phải từ chức.

Khi đám đông đã lên đến hàng triệu người, toàn bộ lực lượng cảnh sát trở nên bất động. Còn quân đội thường giữ thái độ trung lập. (Tướng Tố Lâm đang cho tập dượt không phải để dẹp tan biểu tình mà giữ an toàn cho dân, có quân đội luôn luôn bên người dân. Vở bi hài kịch sẽ tuyệt vời. Đó là kịch bản mà Bonesman Kerry đang cố gắng hoàn thiện vì người dân Việt để chấm dứt kịch bản "The Unending War"
Như một quy luật, xã hội càng nhiễu nhương và hỗn loạn, giới quan chức đảng và chính quyền càng ra sức trục lợi và cưỡng bức người dân, đám đông dân chúng càng có lý do để bạo dạn hơn và liều lĩnh hơn. Tâm lý sợ hãi cũng vì thế được chuyển hóa từ thận trọng sang giễu cợt, cho đến khi bùng vượt qua ranh giới kìm nén để kết thúc bằng tu sửa hiền pháp thuận lòng dân, nó nằm trong "Khoa Xả hội tự biến" (The Social Scientists War)

KQ: TRƯƠNG VĂN VINH

vinhtruong
11-06-2013, 08:08 PM
Cập nhật: 17:00 GMT - thứ ba, 5 tháng 11, 2013

Thêm một lần nữa củng như tác giả Lữ Gia, theo tôi, Đài BBC là một cơ quan truyền thông rất lợi hại của Secret Society. Khi cần đưa ra một "tiêu-đề" về diển biến chính trị, họ thường thả bong bóng lên trời xem nguôn dư luận bị họ phĩnh gạc hư thiệt như thế nào so với mưu đồ ước tính của họ. Qua đó họ sẽ điều chỉnh từ chệch ra khỏi trục để làm cách nào lôi lại vào trục lộ mà họ đang chủ động.
Hệ lụy, kết oan tội cho Kennedy cũng như tướng Westmoreland, tướng làm mất miền nam một cách oan uồng khi người ta đã không còn trên cỏi trần như bài của BBC dưới đây thêm một lần nữa không có tên tác giả?

Một tác giả Hoa Kỳ (không có tên) nói Tổng thống Kennedy, khi bật đèn xanh cho cuộc đảo chính lật đổ Tổng thống Ngô Đình Diệm, đã có sai lầm ngoại giao nghiêm trọng hơn cả thất bại trong vụ "Vịnh Con Heo". (TT Kennedy nào bật đèn Xanh và BTTP Robert Kennedy đã kết án Harriman make Big Mistake xem Video "Kennedy Assassination Connect Harriman của tôi post trên diển đàn nầy thì rỏ, và tôi sẽ nói rỏ về Vịnh Con Heo như sau)
Trong sự kiện Vịnh Con Heo tháng Tư 1961, Tổng thống Kennedy thông qua kế hoạch hỗ trợ cho người Cuba lưu vong đổ bộ vào Cuba nhằm lật đổ chính quyền của Chủ tịch Fidel Castro. Cuộc đổ bộ đã sớm bị phát hiện, ngăn chặn và vai trò của Hoa Kỳ cũng bị lộ cho dù ông Kennedy cố tình che giấu ...(ngưng trích)
(TT Kennedy nào thông qua kế hoặch? BA XẠO QUÁ TRỜI BBC ƠI?) .....................

Tài liệu nghiên cứu hàng chục năm tại Library of Congress, cho thấy một cách rỏ rệt về chính sách Mỹ: "Nước Mỹ không có người bạn lâu đời và chẳng bao giờ có kẻ thù truyền kiếp, chỉ có quyền lợi Ameria-first, và quyền lợi quyết định thế liên minh"
Skull & Bones giãi quyết đổi xác chết trên màu da và vẩn tiếp tục chính sách chia đôi 3 nước; ngày đó, tại Á Châu CIA dùng công cụ Mao Trạch Đông chia đôi Triều Tiên và VN kế sau Đông Đức và Tây Đức cho quyền lợi Bonesmen WIB (War Industries Board) đổi lại Mao độc quyền thống lảnh lục địa TQ và phương tiện hàng không CAT của CIA cưởng bức di tản phe nhóm của Tưởng Giới Thạch ra đảo lớn Taiwan 1949 và 1975 sẽ trục xuất TT Nguyễn Văn Thiệu cũng tới hòn đảo nầy!
Bây giờ trở về đất nước nhược tiểu VN: Bonesmen quyết tâm thành hình chính phủ mạnh có nghĩa độc tài toàn trị (không phải cộng sản nhưng lấy CSCN làm nền tản để chuyên chính) Thế nên, việc xây dựng một đảng độc tài, mạnh cho miền nam. Ông Diệm là tổng thống được bầu, ông ấy cần có một đảng riêng cho ông Diệm, lời xác quyết của trùm tinh báo đại tá Lansdale theo chỉ thị của Xếp CIA Allen Dulles (nên nhớ CIA do Harriman sáng lập từ 1947 thoát thai từ OSS)
Để làm tăng uy tín cho ông Diệm cũng như tăng sự can đãm cho tướng trẻ Nguyễn Khánh trước các tướng đàn anh, thì đích thân 2 nhân vật như Mac Namara và tướng 4 sao Taylor, người một bên nắm tay khánh dơ tay lên cao trước quốc dân, biểu hiện sự ủng hộ hết mình của Mỹ. Và TT Diệm có uy tín trên chính trường quốc tế cũng như quốc nội trong buổi sơ khai.
TT Eisenhower đã mời TT Diệm sang thăm nước Mỹ. Ngày 6/5/1957 TT Diệm đã sang thăm Mỹ 2 tuần lễ và được đón tiếp vô cùng long trọng. Nên Cụ Diệm cứ tưởng bở, nhưng đây là động thái Bonesmen cho chế độ toàn trị Mafia-X biết rằng: "Muốn được đón tiếp như TT Diệm thì Hà Nội nên có một nguyên thủ dân bầu (có nghĩa là chuẩn bị đổi lại H/P của 1946) thì mới được TT thứ 44 tiếp đón nồng hậu (từng bước ngoại giao theo luật gian hồ, đón đảng cướp thì đi cửa sau như CTN Triết, còn mới đây thì CTN Sang, chỉ một mình ênh vào cửa trước, còn phái đoàn phải đi bộ vào và đứng xớ rớ như Chó chiực xương, thấy không vui tí nào ... để sau cùng Obama bảo về mà lo đổi hiến pháp như cụ HCM/1946 đi mấy ông nội)
Vì sao Bonesmen cần nhào nặn ra một chế độ độc đảng?
Vì quyết định về chính sách của Skull & Bones 322 conspiracy đã được quyết định rồi ("a U.S policy decision had been made"; hay quí bạn đã xem ba đáp số (axiom) về giải quyết cuộc chiến chưa dứt "The Unending War" trong sách "The New Legion"

Năm 1963, ông Kennedy và các quan chức dưới quyền đã phát đi những tín hiệu mà giới tướng lĩnh ở Sài Gòn xem như đèn xanh để họ đảo chính và khiến Tổng thống Ngô Đình Diệm và cố vấn-em trai Ngô Đình Nhu bị giết chết vào tháng 11. (nên xem sách The New Legion" để biết trắng đen hay bài "Đầu mối 2 cái chết của TT Diệm/Kennedy" trên diển đàn nầy là biết BA-XẠO ngay)

The Kennedy Assassination
Assassination of President John F Kennedy, Our National “Who-dun-it?”. Historian Stephen Alvis explains the relationships of many of the players
www.freedomsphoenix.com/...the-kennedy-assassination.htm...

Vì sao Bonesmen cần nhào nặn ra một chế độ độc đảng?
Các biến cố xảy ra ở Trung Đông trong những năm gần đây, chúng ta thấy Bonesmen luôn luôn nhào nặn những chính quyền mạnh ở những nơi có quyền lợi Mỹ. Bonesmen yễm trợ một chế độ độc đảng như VN để ổn định tình hình (Vì thế NVHN có thành lập đảng nào về VN chống phá thì CIA chỉ điểm để túm cổ vào tù hết. Điều dễ hiểu ... tại sao Bonesmen không cho Hà Nội đầu hàng? có nghĩa họ phải bảo vệ chế độ nầy, chỉ đơn giản là thế mà bà con không chịu hiểu rồi đi chụp nhiều loại mủ, chảo trên đầu chiến hửu)
Khi một chính phủ không đi theo đường lối của Bonesmen dù nhận viên trợ Mỹ, thì họ dơ cao "bửu-bối" là ngọn cờ dân chủ và dân quyền để kích động bạo loạn, rồi lật đổ thay thế bằng một chính quyền tay sai cho họ (nhìn vào chứng tích: Thượng toạ Thích Quảng Độ và sinh viên Lê Hiếu Đằng biểu tình chống TT Diệm và bây giờ chống đảng-X Dũng; Nó cũng phối hợp nhịp nhàng với đạo diển qua trung úy phản chiến Kerry (thời chiến) và bây giờ là BTNG (hậu chiến) để hoàn thành vở bi kịch "The Unending War". Đó là lý do tại sao tác giả đoán CHẮC NỊT là John F Kerry sẽ phải là BTNG từ khuya ? (2012)

Bonesmen đem lại không biết bao nhiêu bi thãm kịch cho VN
Chiến lược gia Averell Harriman quyết định đưa đến 2 hệ lụy bi thãm khổ đau cho dân Việt:
- Bi kịch thứ nhứt: Là việc xữ dụng tôn giáo và sinh viên học sinh để tạo một biến cố chính trị đã gây ra những hậu quả lâu dài mà miền nam gánh chịu cho đến khi được thống nhứt như trong trò chơi chính trị của Harriman. Thế nhưng trong vụ lật đổ TT Murabak mới đây ở Ai cập vào những ngày đen tối tiếp theo là VN
Lần nầy Bonesmen đổi khẩu vị: Làm sao người Việt hiểu nổi bằng rút kinh nghiệm lịch- sữ. Bonesman Kerry chọn từ Phật giáo (VNCH) qua Công giáo "tử vì đạo" nổi tiếng tại tại vùng Hưng Yên. Thí dụ Nhóm giáo điều công giáo cuồng tín bị CIA đang cố gắng đẩy giáo hội công giáo VN phải đi vào con đường mà giáo hội Ấn Quang đã đi qua.

- Bi kịch thứ hai: Bonesmen đã xử dụng những kẻ bất tài thay cho TT Diệm để làm tai sai cho họ bằng cách CIA khuyến khích tham nhũng, độc tài như TT Dũng trình độ dốt nhứt so với các chính khách thế giới. Đi họp chỉ làm "quê-cơ" cho dân tộc Việt dù chỉ đọc tiếng Việt, Nhìn Trọng Lú và nử TT Thái mà thấy phân biệt một trời một vực. Nhưng trong lăng kính của Secret Society đã đào tạo bài bản cho 80% nhân sự chính quyền kế tiếp của VN là tốt nghiệp bài bản bên Mỹ, Nhóm Fulbright rồi.
Để kết luận bài nầy, tác giả chỉ còn biết thương tiếc cho số phận TT Ngô Đình Diệm qua lời TT Johnson: "Một bọn ác ôn côn đồ đáng nguyền rủa" (a goddam bunch of thugs)
Tác giả thấy phải mạng phép thay lời tổng thống và cụ cố vấn Ngô Đình Nhu:
Vì hai cụ là người bạn của Mỹ chớ không phải người của Mỹ và sẽ viết như lời từ biệt chính phủ Kennedy: Thủ tướng Cambodia Sisowath Sirak Matak gởi cho ông John Gunther Dean, đai sứ Mỹ, khi Mỹ rút khỏi Cambodia ... những lời như trăn trối, làm cả thế giới đều không cầm được nước mắt

Phnon Penh ngày 12/4/1975
"Ông ra đi và tôi xin chúc ông và đất nước ông tìm thấy hạnh phúc dưới bầu trời nầy. Nhưng xin ông nhớ kỷ rằng nếu tôi có chết tại chỗ nầy trên quê hương mà tôi yêu mến, thì đó là rất bất hạnh, bởi vì tất cả chúng ta được sinh ra và phải chết một ngày nào đó.
Vì tôi đã phạm sai lầm nầy là tin tưởng vào các ông, những người Mỹ" ("I have committed this mistake of believing in you, the Americans"

vinhtruong
11-07-2013, 05:02 PM
Đài BBC: "Trong sự kiện Vịnh Con Heo tháng Tư 1961, Tổng thống Kennedy thông qua kế hoạch hỗ trợ cho người Cuba lưu vong đổ bộ vào Cuba nhằm lật đổ chính quyền của Chủ tịch Fidel Castro. Cuộc đổ bộ đã sớm bị phát hiện, ngăn chặn và vai trò của Hoa Kỳ cũng bị lộ cho dù ông Kennedy cố tình che giấu ... (ngưng trích)
Sự thật là vậy nhưng không phải vậy? BBC được Bonesmen đặt hàng để "BÓP MÉO" Sự thảm sát TT Ngô Đình Diệm và Sự thất bại tại Vịnh con Heo là đương nhiên do chính quyền Kennedy đang điều hành nước Mỵ. Dĩ nhiên chính quyền đương ngự trị là TT Kennedy phải chịu trách nhiệm là đúng rồi? Nhưng ai là người siêu quyền lực, lấn lướt chính quyền TT Kennedy? ... chỉ có Averell Harriman và giòng họ Bush là người chủ thật sự nước Mỹ mới dám làm các chuyện động trời ấy. Đó là nhóm người trong tập đoàn New York establishment mà tôi tóm gọn là Bonesmen hay Skull & Bones 322 conspiracy (sau hàng chục năm nghiên cứu tại thư viện lớn nhứt thế giới, Library of Congress)
Những dữ kiện trên đã được đặt hàng cho BBC truyền bá rộng khắp với mục tiêu bóp méo lịch sữ mà tác phẩm "The New Legion" đã tố giác thủ phạm là ai? hảy click Link dưới đây để tìm hiểu và nghiên cứu thêm
[VIETNAM WAR: The New Legion Vol. 2; books.google.com/books?isbn=1466923989 Vinh Truong - 2010 - ‎Social Science - Vinh Truong ... dynasty was Democratic W.A Harriman, and second by Republican Bushes) because the second dynasty is out of track toward American First ]
- Lại thêm tiến sĩ Lewis Sorley được Bonesmen lo lót cho giải Pulitzer về tác phẩm "The Better War"; Tháng 4/ 2012, tại Virginia Sorley đành lòng rao giảng ngụy biện: " ... tướng làm mất miền nam là Westmoreland trong khi ông đã về với Chúa đã 7 năm rồi. (Tôi đã có bài biện minh cho tướng Westmoreland = Lewis Sorley leads discussion at Black April/75 by Vinh Truong; Started by vinhtruong, 05-12-2012 06:42 PM)

Sau nhiều năm nghiên cứu trên thư viện Library of Congress, tôi bám vào nhiều sách có liên can về VN, đặc biệt có cuốn sách dính líu và mô tả rỏ ràng vụ thất bại ở Vịnh Con Heo không do chính quyền Kennedy chủ động mà khi bị thất bại lộ ra Kennedy nổi giận giải nhiệm một số tướng lảnh và trùm CIA Allen Dulles nên gây ra mầm móng bức mây mới động rừng:
Gia đình Bush bị Castro, Cuba quốc hửu hoá một số bất động sản gồm nhà máy đường và Bushes đang bí mật khai thác dầu hỏa cận thềm lục địa Cuba do công ty Zapata Offshore. Nên 3 tháng sau, gia đình Bush nóng mặt âm thầm mở cuộc hành quân chiếm lỉnh Vịnh Con Heo mà không được Chính quyền Kennedy can thiệp. Và diển tiến như dưới đây:

CIA's Perfect Failure' (1:41) TV - 14; Sự thất bại thảm hại tại Vịnh Con Heo
Gia đình Bush bí mật giao cho một người qua tài trợ của quỷ Russell Trust Association là một điệp viên tên George William Bush.
Tờ báo tường thời đó viết rằng: Liên công ty Russell Trust Association đã tài trợ cho cuộc hành quân chiếm lĩnh Vịnh Con Heo.
Cuộc hành quân xuất phát lúc 10: 15 sáng, ngày 14/4/1961. Đúng 2 giờ sau, vào khoản xế trưa cùng ngày, lịnh hành quân bắt đầu. CIA được tài trợ để hoàn thành mục tiêu nhưng lại thất bại. Vì Bush tưởng-bở dựng nên chuyện đã rồi, thì chính quyền Kennedy phải đem hải lục không quân can thiệp với hy vọng Bush sẽ lấy lại tài sản bị xung công trên hòn đảo Cuba. Khi hay tin, TT Kennedy tức giận bèn cho tướng Maxwell Taylor điều tra. Kết quả CIA do Bush cùng Harriman đã vượt qua quyền hạn của TT Kennedy. Do đó ông giải nhiệm một số tướng lảnh là Trùm CIA là Allen Dulles.
Vì đây là sự thất bại làm nhục nhả quốc thễ Mỹ, nhưng đây cũng là ngòi nổ cho sự tồn vong của Kennedy vì ông dám đụng trùm CIA và 2 nhân vật thật sự là chủ nước Mỹ.

Thế là từ sự thất bại lòi ra do tướng Taylor điều tra: Một người mang tên Richard Drain, Bonesman 43, người mà chủ đạo vẻ ra cuộc hành quân lại ngồi kề TT Kennedy là vị cố vấn chính trị cho TT là Mc George Bundy, Bonesman 40, phối hợp với người em ruột ở Bộ ngoại giao là William P Bundy, Bonesman 39. Và một người phối hợp tìm mọi biện pháp xóa tan việc bí mật mở cuộc hành quân là Howard Weaver, Bonesman 45W (người thân tín của gia đình Bushes) đã về hưu 1959 sau khi làm việc tại CIA. Đây là một nghi vấn đầu mối của một tổ chức được xoá tan hoàn toàn dấu vết.
Và dưới đây tác giả cho ra thêm nhiều chứng liệu để cho BBC đừng tưởng bở, ngày nay vào thời đại siêu vi tính mà muốn lừa phĩnh người khôn khó lắm BBC ơi?

Bay of Pigs Invasion Video — History.com
►►
www.history.com/topics/bay-of-pigs.../videos‎
Mar 3, 2010
Get the facts on the Bay of Pigs attack, when a group of Cuban exiles, aided by the CIA, invaded their ...
- Bay of Pigs: CIA's 'Perfect Failure' (1:41) TV-14
Within the CIA, the Bay of Pigs invasion of April 1961 was regarded as the "perfect failure
diamondata ads
Looking For videos of failure on bay of pigs invasion?
Find What You Need. Look For videos of failure on bay of pigs invasion Here Now
http://www.MonsterMarketplace.com
Search Results

Bay of Pigs Invasion Video — History.com
►►
www.history.com/topics/bay-of-pigs-invasion/videos‎
Mar 3, 2010
Get the facts on the Bay of Pigs attack, when a group of Cuban exiles, aided by the CIA, invaded their ...
Bay of Pigs Invasion — History.com Articles, Video, Pictures and Facts
www.history.com/topics/bay-of-pigs-invasion‎
Get the facts on the Bay of Pigs attack, when a group of Cuban exiles, aided by the CIA, invaded their homeland at the Bay of Pigs in April 1961. ... the agency's reconnaissance team had failed to spot) broadcast every detail of the operation to ...
Failed Bay of Pigs Invasion Revealed — History.com Audio
► 1:12► 1:12
www.history.com/.../failed-bay-of-pigs-invasion-rev...‎
Dec 17, 2009
Failed Bay of Pigs Invasion Revealed and related media. AAA; Cite This ... Video Clip (2:34); History Rocks ...
Bay Of Pigs Invasion News, Photos and Videos - ABC News
abcnews.go.com › Topics › News › History‎
30+ items - Browse Bay Of Pigs Invasion latest news and updates, watch ...
Sunday Spotlight': Rob Lowe on 'Killing Kennedy
Killing Kennedy' Star Rob Lowe: JFK Was the 'Unique Original
Bay Of Pigs Invasion Videos and Video Clips - ABC News
abcnews.go.com › Topics › News › History‎
15+ items - Watch Bay Of Pigs Invasion breaking news videos. Browse ...
Roundtable I: This Week in Politics.
Sun, 18 Nov 2012.
Cuba Celebrates 50th Anniversary of Bay of Pigs.
Sun, 17 Apr 2011.
Bay of Pigs Invasion Newsreel - C-SPAN Video Library
► 9:55► 9:55
www.c-spanvideo.org/program/Ba
Nov 23, 2010
The incident was later known as the Bay of Pigs invasion. ... Universal Studios newsreel segments were shown ...
#4: Kennedy's Failure at the Bay of Pigs (Top 10 Mistakes by U.S. ...
www.britannica.com/.../4-kennedys-failure-at-the-bay-of-pigs-top-10-mi...‎
Jan 20, 2009 - The failure of the Bay of Pigs invasion made Kennedy appear weak, ... plan to overthrow Cuba's communist government (described in the video ...
Lessons Learned: Bay of Pigs Invasion - YouTube
► 6:06► 6:06
www.youtube.com/watch?v=U6UkrevWYeY‎
Apr 17, 2012 - Uploaded by cfr
Their brief invasion... ... You need Adobe Flash Player to watch this video. Download it from Adobe. Lessons ...
Cuba & Bay Of Pigs - YouTube
► 5:35► 5:35
www.youtube.com/watch?v=8qXZp8bxpNY‎
Feb 1, 2009 - Uploaded by ColdWarWarriors
Failed invasion of Cuba 1961. ... Alert icon. You need Adobe Flash Player to watch this video. Download it ...
The Bay of Pigs Invasion - YouTube
► 5:37► 5:37
www.youtube.com/watch?v=prpIVczF8ZY‎
Jun 8, 2011 - Uploaded by IrrelevantMaster
Short video I made for a history project summarizing the events of the failed Bay of Pigs Invasion.

vinhtruong
11-12-2013, 12:50 AM
(Tiếp theo bài trên 62 cùng tác giả Lữ Giang phàn nàn BBC)

Về bài viết không tên tác giả của BBC!
Kính gởi ông Trưởng Ban Việt Ngữ đài BBC
Kính ông,
Tôi vừa đọc bài “Chính tổng thống Mỹ ủng hộ lật ông Diệm”phổ biến trên BBC ngày 4.11.2013, nhưng không thấy có tên tác giả. Đây là một vấn đề lịch sử đã được nhiều tác giả bàn đến với những quan điểm khác nhau và là một vấn đề cần được làm sáng tỏ ...

Tác giả Lữ Giang

- **** Người viết cùng tác giả Lữ Giang đưa ra những lập luận với tài liệu giải mật mới nhứt để biết thực chất của cuộc chiến như thế nào ... không được thắng là mục tiêu đã được Harriman quyết định. Và đặc biệt với anh em Trực Thăng (mục-3 phải giết TT Kennedy và TT Diệm để mở đường đem quân Mỹ qua được gọi là "Huấn luyện thao tác cho mọi binh chũng" với slogan: "Everything worked but nothing worked enough" Có nghĩa 2 tổng thống trên phãi chết để Hoa Kỳ sản xuất riêng Huey thôi là 5.000 chiếc được gọi là "trợ huấn cụ" để luyện tập. Bạn thữ nghĩ chỉ 5.000 chiếc Huey phải tiêu dùng cho hết, nếu đem xuống HKMH cũng quăng xuống biển vì đã tính vào sổ sách rồi. Bạn hảy tưởng tượng biết bao nhiêu phi hành đoàn phải trở thành con thiêu thân. Bạn sống được là nhờ phước đức ông bà chớ có tài giỏi gì hết? ... ĐỒNG Ý?

PS bạn hảy click vào Link dưới:

The Kennedy Assassination
Assassination of President John F Kennedy, Our National “Who-dun-it?”. Historian Stephen Alvis explains the relationships of many of the players
www.freedomsphoenix.com/...the-kennedy-assassination.htm...

Jane Fonda Calls Vietnam Photo 'An Unforgivable Mistake' (VIDEO)
www.huffingtonpost.com/.../jane-fonda-vietnam-photo-oprah_n_29949...‎
Apr 2, 2013 - Jane Fonda was always an outspoken opponent of the Vietnam War. ... DA NANG, VIET NAM: Photograph dated 1973 showing a North Vietnamese Army (NVA) officer (R) ... Other names and details about photo unknown

KQ: TRƯƠNG VĂN VINH

vinhtruong
11-12-2013, 12:57 AM
Nếu Link không lộ ra cũng không sao!
Hảy xem Video Bạn TAM73F đã post ở trên bài 55 là có sẳn hình chử ngon lành

vinhtruong
11-25-2013, 03:55 AM
www.youtube.com/watch?v=_DiZrYdHzQ4

Search resultsThe Kennedy Assassination
Assassination of President John F Kennedy, Our National “Who-dun-it?”. Historian Stephen Alvis explains the relationships of many of the players
www.freedomsphoenix.com/Article/...kennedy-assassination.htm

Tòa Bạch Ốc, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, và Ngũ giác đài tất cả đều bị bones-men kèm kẹp theo đúng sách lược do từ Secrets of the Tomb, h ọ dùng "bửu-bối tham nhũng" đưa CSVN thành tư bãn Đỏ, rồi đợi đến thời điểm 10 trù dập TQ (2010-2020) là BONESMEN ra tay dở mặt nạ đảng ... đã Lợi dụng lòng yêu nước và sự hy sinh xương máu của từng cá nhân, từng tập thể và từng sắc tộc trong cộng đồng dân tộc, hầu sau đó vắt chanh bỏ vỏ, xây dựng lâu đài vàng son cho cá nhân và phe nhóm lợi ích, là thủ thuật tàn bạo của tập đoàn CSVN. Một đảng mà không phục vụ cho dân cho nước là ĐẢNG CƯỚP chớ gì? Thế là thời điểm hiện nay Bonesman Kerry dùng "Truyên thông đại chúng" cho người dân đang chuẩn bị lôi cổ ĐCS xuống một cách nhục nhả .. Bà con chờ xem ngày đó sẽ gần kề!!!
Tạm tóm gọn phần dịch Việt ngử từ cuốn Video trên:

Harriman ,thủ phạm cái chết của Kennedy và TT Diệm
Bonesmen cho rằng, hệ thống lảnh đạo cửa quyền của chính phủ Kennedy đã phá hoại làm nước Mỹ bị đe doạ và không làm theo ý ngư ời dân Mỹ. Tất cả giai đoạn ám sát Kennedy đều được tiết lộ là trong báo cáo điều tra từ nguồn tin "Warren Report" cho rằng những trục trặc từ cửa quyên. Nhà sử học Steven Alvis lại thuyết giảng về sự độc quyền nhúng tay vào nội bộ chính quyền Kennedyqua tầm nhìn khác của sự việc bằng cặp mắt khách quan như chúng ta để phán đoán và lên án!!!
Chỉ cần một câu: " Harriman dictated policy in both the Kennedy and Johnson administrations" (Harriman kèm kẹp chính sách của cả 2 chính quyền Kennedy và Johnson thì biết ngay, ai mới thật s ự làm chủ n ước Mỹ?

Ai ám sát Kenndy?
Ám sát Kennedy, trong nội địa quốc gia Mỹ ... Ai làm cuộc thảm sát nầy? Trong Video, sử gia Stephen Alvis giảng giải rằng: "Nhiều thành phần dính dấp vào chuyện thảm sát nầy v ào ng ư ời nh ục s ử November 22, 1963. Nhóm tài phiệt New York Establishment, nhưng điều khiển bởi Averell Harriman, và nhóm đệ tử ám sát của CIA (Allen Dulles bị Kennedy lột chức) vì đã bí mật thi hành vụ thất bại Vinh Con
Sử gia và thành viên CFR cho rằng Kennedy không phải là thành viên Nhóm New York Establisment. Một trong những thành viên nầy là Averell Harriman đã từng làm đại sứ Mocow có gắn liền những thương ước với Soviet (Aid to russia 1941-46 Plan) và hồi còn làm Bộ trưởng thương mãi thời Truman, cùng thêm lúc sau nầy Harriman làm Thống đốc New York, giải trừ vũ khí hạt nhân với Soviêt và cò là người kiến trúc sư toàn quyền quyết định cuộc chiến VN (Với 3 đáp số giải quyết cuộc chiến mà sách "The New Legion" đã giải bày rất rỏ ràng)
Một dịch vụ thương mãi mà Harriman keo sơn với Ngân hàng do giòng họ Brown Bro. Harriman &Co gồm có phần hùng với Bush ông nội (Prescott Bush) họ dùng tiền 3 triệu dollar lo lót cho Adolf Hitler ở Ngân hàng Mỹ, đến nổi Thủ tướng Churchill phải kêu trời: Hoa Kỳ giúp kẻ thù tiền tài và phương tiện để giết hại đồng minh là một hành động phản trắc mà chiến hửu mình gọi là đâm sau lưng chiến sĩ"
Averell Harriman (1891-1986) là đức con của ông trùm sở hoả xa Union Pacific. Cha của Harriman rất khôn ngoan đánh bật người Mỹ gốc Tàu có tham vọng toan chiếm độc quyền sở Hoả xa nầy.
E.H.Harriman là người giàu có để lại tài sản khổng lồ cho Harriman. Ông theo h ọc đại học Yale (trường dành cho nhóm lảnh đạo) Nơi đây Harriman tạo nên ảnh hưởng tiếng- tâm bằng sáng kiến thiết lập đảng-hội tiếng tâm là "Xả hội Skull & Bones".
Từ năm 1920 Harriman đã sáng tạo ra Permanent Government (siêu chính phủ) Đến năm 1932, uy tín tăng lên biến Harriman trở thành thủ lảnh nhóm tài phiệt của 54 liên công ty, trong đó có hảng xăng dầu Mobil Oil

Thế thì ai ra lịnh giết Kennedy thì bạn đã thấy rỏ, nguồn gốc và nguyên nhân!
Harriman đích nhúng tay vào nội bộ chính tình Mỹ. Vì trước đó Harriman ra lịnh TT Truman không được trả lời 8 lá thư của HCM thỉnh cầu kêu cứu được bảo hộ nên độc lập VN y chang Philippines, vì Harriman phải tái phát động chiến tranh Đông Dương lần 2 để tiêu xài cho hết vũ khí củ còn tồn kho quá nhiều mà quân đội Pháp được viện trợ 80% mà vẩn còn. Đồng thời cùng phối hợp với Liên Xô đồng cũng xài cho hết vũ khí thế chiến-2 (T-54, PT 76. phòng không AAA). Thế là gián tiếp VNCH và CIA giúp MTGPMN có vũ khí Mỹ, và cả 2 cùng chơi xài trong trận cuối cùng là Ấp Bắc 1963 cho MTGPMN; Còn VNCH phải xài tới 1968 mới được thay súng M-16. Lý do TT Thiệu trách cứ Mỹ để cho QLVNCH tắm mưa đạn AK còn quân mình thì vẩn xài súng bắn từ phát một Guarant M-1, còn phía quân đội BV đã có AK-47 từ 1964 sau Ấp Bắc

Harriman nhúng tay thẳng vào chính quyền Kennedy và Johnson để bảo đãm hơn nữa triệu quân tác chi ến Mỹ qua VN thực tập chiến trường thật tại VN. Như những hành khách air passenger theo đúng chương lịch đi dự cuộc pinic tập trận thiệt. Để bảo đãm chiến lược bành trướng của các Hảng hàng không khỏi bị Bankrupcy hay Merge, vì rất cần được nâng đở từ buổi phôi thai, phi cơ cánh quạt đổi qua thế hệ phản lực. Với lời âu yếm cùng GI quân dịch: "Người công nhân phải đổ mồ hôi từng phút mới có dollar, thế nên lính chiến phải đổ ít xương máu cũng fair thôi, nhưng tuyệt đối không được đụng đến Đường mòn HCM để cho quân BV thực thi "axiom-1." Trả lại sự thống nhứt cho VN sau khi kiếm được vừa đủ lợi nhuận.
Thế nên nhà sử học Stephen Alvis phải cho cái nick, Harriman là Con Cá Sấu Già khó thương, mà hể nó quằm ai thì không tan xác cũng trở nên disable ngay. Anh em Diệm- Nhu thì Harriman chọn cuối tháng 8, 1963 là khởi đầu chuẩn bị chiến dịch làm thịt. Harriman có thói quen khi đặt vào máy nhắm thì phải có 2 thủ phạm: Ám sát Kennedy phải 2 loại đạn khác nhau, còn Diệm/Nhu thì có 2 lịnh khác nhau: Cabot Lodge thì đại úy Nhung, còn Lucien Conein thì thiếu tá Nghĩa. Mục tiêu chiến lược giải quyết: Pháp/B-29, còn VNCH/B-52, nhưng mà cái gọi là hứa Lèo!!!!

Hay tin chuyện thảm sát Diệm/Nhu, Kennedy chạy bay như điên tới điện thoại gọi tướng Taylor điều tra gấp sự việc, còn ng ười em Bộ btrưởng tư pháp thì nhăn mặt giận dử, Robert Kennedy l ên án ngay t ên th ủ ph ạm: "Harriman đã phạm một trọng tội tày trời"
Sức mạnh huyền năng sau hội trường chính tr ị, bằng mọi giá phải hoàn thành cho bằng được 4 mục tiêu:

- 1 Bảo vệ Liên bang n ên Bonesmen c ần phải in bạc $450 t ỷ "United States Notes theo lịnh hành pháp 11,110-1963. Thường Nhóm Kỹ nghệ Quốc phòng (War Industries Board) họ cần tăng budget

- 2 Bảo vệ quyền lợi về Xăng dầu cần được đc ân của chính phủ về kỷ nghệ khai thác
sản xuất dầu h

- 3 Bào vệ quyền lợi kỷ nghệ hàng không, mà như Kennedy rút về hết 12.000 cố vấn quân sự vào cuối 1965, thì sẽ hủy hoại một công trình sản xuất rất lớn, chưa kể hảng Being còn có hảng Bell-Textron dự trù sẽ bán cho chánh phủ trên 5.000 chiếc trực thăng Hueys để làm trợ huấn cụ (training aid) cho cu ộc picnic thao dượt quân sự lớn nhứt trong lịch sử Mỹ, nhân tố cần thiết để trở nên một siêu cường quốc
Biết bao nhiêu phi hành đoàn Việt/Mỹ phải bị nướng trên chiến trường?

- 4 Bảo vệ nhân lực CIA, Kennedy đã lột chức Allen Dulles giám đốc CIA về tội bí mật đổ bộ Vinh Con Heo nghe lời Bushes và Harriman do đảng viên dân chủ Harriman sáng kiến thay đổi tên 1947 từ OSS qua CIA

Dư ới đây là nguồn tin giãi mật mới nhứt qua Video trên bằng Anh ngữ gốc
The Kennedy Assassination – Harriman connection
Bureaucracy Defined
The Bureaucracy is defined as the systematic elimination, destruction, or avoidance of corrective feedback. The entire Kennedy Assassination and follow-up whitewashing, known as the “Warren Report” of the incident reeks of bureaucracy. This is how the BORG functions: if we wanted your opinion we would be giving it to you. Historian Steven Alvis goes over the other side of the story.
National Who-dun-it
Assassination of President John F Kennedy, Our National “Who-dun-it?”. Historian Stephen Alvis explains the relationships of many of the players involved in the Coup d’état in the united States on November 22 1963. The New York Establishment led by Averell Harriman, coordinates with the CIA Assassins to take out President Kennedy as he not in control by his handlers.
Historian & CFR member, Arthur M. Schlesinger, Jr., in his book on the Kennedy presidency, A Thousand Days, wrote that Kennedy had no part in the “New York establishment.”
One of the movers in the “New York establishment” was Averell Harriman (administrator of Lend- Lease, ambassador to Soviet Union, Truman’s Secretary of Commerce, Governor of New York, negotiator of the Nuclear Test Ban Treaty, Vietnam peace chief negotiator, & founder of the magazine that became Newsweek). One of Averell Harriman’s businesses was Brown Bros. Harriman & Co., one of the country’s leading private banking institutions. Its younger partners included Prescott Bush, father of President George H.W. Bush and grandfather to George W. Bush, had ties to Adolf Hitler. Both Harriman and Bush had assets seized as a result of trading with the NAZI’s.
Averell Harriman (1891-1986) was the son of Union Pacific railroad robber baron and shipping magnate E. H. Harriman. Born to riches, young Averell attended Yale University where he was initiated into the infamous Skull & Bones secret society. In the 1920′s, Harriman and Bones buddy Robert Lehman organized Pan American Airlines. By 1932, Harriman sat on the boards of 54 corporations, including Mobil Oil.
Who Killed the President? Harriman dictated policy in both the Kennedy and Johnson administrations. Known in his later years as the “Old Crocodile,” Harriman bullied his way even in the White House. In the Kennedy admin, Averell Harriman was made undersecretary of state for political affairs. The big issue in mid-1963 was Vietnam. “Consensus reigned in the East Coast ‘Establishment.’ . . . in late August 1963, as the United States i.e.: Harriman moved to oust the South Vietnamese leader Diem it had backed for the past nine years . . . American officials i.e.: Harriman always opposed to an early settlement and possessing an agreement with London to work to prevent one, had seen no reason to feel particularly fearful of the prospect Choosing War: The Lost Chance for Peace and the Escalation of War in Vietnam, , p.42.”
The East Coast ‘Establishment’ was in agreement with “London” about pursuing war in Vietnam, and therefore senior officials at the White House had no fear to proceed with overthrowing the elected government of our ally, South Vietnam. Without presidential approval and behind Kennedy’s back while he was vacationing at Hyannis Port, Harriman and his cronies cabled Henry Cabot Lodge, Jr., the American ambassador in Saigon, to green light South Vietnamese officers to launch a coup to overthrow President Diem of South Vietnam (Cable 243).
John Kennedy was outraged, and in the ensuing Executive Branch furor over the August 24 cable, Attorney General Robert Kennedy blamed Harriman for this “major mistake,” realizing that “the government was broken in two in a very disturbing way (Robert F. Kennedy, In His Own Words, p.397).”
The power-behind-the-throne who ordained one assassination ordained the other. Besides offending Harriman, John F. Kennedy had signed his own death warrant by defying the shadow government in four fatal objectives:
1. Offending the Fed — He authorized the printing of $450 billion in non-debt “United States Notes”, a move to dismantle the Federal Reserve System (Executive Order 11,110—1963).
2. Offending Big Oil — He moved to rescind the special tax privileges of the oil industry.
3. Offending War Industrialists — He vowed the removal of all 12,000 U.S. servicemen (advisors) from Vietnam by the end of 1965, a heavy blow to the military-industrial complex and the helicopter division of Bell- Textron, Inc., which sold over 5,000 copters for the war; Bell-Textron’s R&D director was Nazi war criminal General Walter Dornberger.
4. Offending the CIA — He fired Allen Dulles (CFR) from his post as director of the CIA, and determined in October 1963 to “splinter the CIA into a thousand pieces and scatter it to the winds”. These wise decisions made Kennedy “a national security threat.”
November 22, 1963, Witnesses heard a shot and saw a puff of smoke coming from a fence on the grassy knoll, where police and others converged immediately after, as shown on photos and film. A large-caliber bullet slug was found opposite the knoll on the far side of Elm St., surrounded by bits of apparent brain tissue. Shots were coming from various directions. No need exists for Arlen Specter’s “Magic Bullet” as hypothesized in the Warren Report. The “policeman” behind the fence on the grassy knoll has been identified as Roscoe White, a contract killer for the CIA through U.S. Naval Intelligence, code name MANDARIN. White had previously executed 10 foreign officials for the “company,” and had worked with Oswald at the CIA’s U- 2 control station at Atsugi AFB in Japan. White’s wife had worked for Jack Ruby.
White apparently killed Officer J.D. Tippett to initiate an “All Points/Shoot on Sight” alert against the patsy Oswald. Dallas Police Officer J. D. Tippit (1924–1963).
A message cable in the deceased White’s effects instruct him to “eliminate a national security threat to world peace. Destination will be Houston, Austin, Dallas. . . . C. Bowers. RE Rifle.” A follow-up cable, dated September 1963, says: “Dallas destination chosen. Your place is hidden within the [police] department.”
Historian Steven Alvis: The Kennedy Assassination and the Church Harriman Nixon Hunt Ruby Connection

vinhtruong
12-19-2013, 08:32 PM
Blogger Trương Duy Nhất bị áp giải ra Hà Nội hôm 26/5/2013
Bonesmen nhắm vào giới trí thức và đặc biệt là giới tin tức đang ngày càng chú trọng về cái gọi là nẩy lửa nầy. Người ta xì xào rất nhiều, vì càng giấu kín bưng bít chuyện nội tạng ĐCSVN, càng xì mạnh ra bên ngoài. Hiện tuợng Huy-Đức được xem là biển tượng thứ hai sau "Sự thật về Hồ chí minh". Dĩ nhiên Secret Society dáng một ấn dấu ngay trán Huy-Đức "thính giả hàm thụ Harvard" thì bố bảo anh VC nào dám nhốt, vì mục đích thoát y vũ chính tình VN lần thứ 2 sau Linh mục Nguyễn Hửu Lể [DVD: Sự Thật về Hồ Chí Minh | DIỄN ĐÀN Việt ...
danchuvietnam.wordpress.com/su-that-ve-hcm Cached
Trong nỗ lực phổ biến DVD: Sự Thật về Hồ Chí Minh, Linh mục Nguyễn Hữu Lễ (người chủ xướng Phong trào Quốc dân Đòi Trả Tên ...]
Đây là việc làm trong chương lịch "Strip Tease Show" cuộc chiến VN của Secret Society qua độc chiêu truyền thông văn hoá để rồi do những người Việt bị Bonesmen lừa phĩnh từ hàng nữa thế kỉ nay, tự tìm hiểu trắng đen, vùng tối lịch sữ VN như thế nào, sau khị bị phản gián tình báo Mỹ nhốt vào hủ chai thủy tinh và đóng nút lại, lùng bủng trong dung tích nhỏ hẹp bấn loạn thần kinh được gọi là "World of Paranoid". Sau 2 sự kiện trên và kèm thêm nhiều tài liệu giải mật thì từ từ người Việt sẽ xác định vị trí và điểm đứng của mình ... khi hủ chai thủy tinh được mở nút ... chúng ta sẽ không còn thấy biểu tình xảy ra nữa.
Mỹ muốn (mướn) Huy Đức viết để người đọc ít hiểu biết về cuộc chiến này nhất, hiểu là "sự việc xảy ra một cách bình thường...tự nhiên chừ không có kịch bản"; như Kịch bản "cuốn cờ" được lặp lại từ Campuchia đền VN y chang, không sai sót chút nào !
Còn tôi cứ nghĩ như vậy: Kẻ thắng là vua, kẻ thua là giặc. Thời nào cũng vậy, bên thắng luôn nói về cái đúng và chính nghĩa của minh và nói bên thua là sai, tàn độc... vv. Sự thật thì... không bên nào đúng cả. Vì mục đích của chính trị là dùng quyền lực cho lợi ích phe nhóm mà, chỉ con dân mới là bên chịu thiệt thòi nhất thôi ! Với tôi đây là một sự kiện lịch sử thêm nhiều yếu tố dẫn chứng của Việt nam giai đoạn thống nhất đất nước rất cần viết lại cho đúng sự thật. Thật ra, tính chân thực khó mà xác định được. Dù tác giả có trích dẫn nguồn tham khảo nhưng đối với người nghiên cứu và làm khoa học hiểu rõ rằng: Muốn có một quyển sách viết về lịch sử Việt chân thực và sinh động cần rất nhiều nhân chứng sống. Và tạp chí, báo... không được xem là tài liệu chính thống, như bài viết tôi đang trình bày ở đây. Một bài phóng sự, tạp chí chỉ mang tính miêu tả... không hoàn toàn đúng với thực tế. Hoặc có thì nó cần đặt vào thời điểm quá khứ mà nhìn nhận... Dù sao cũng coi như chúng ta được sống lại một thời lịch sử qua tổng hợp những bài viết lúc bấy giờ thì có vẻ hợp lí hơn! Và rất quan trọng là nước Mỹ cần người Việt hiểu rỏ nguyên nhân bản chất của cuộc chiến ngay sau khi họ phổ biến tổng quát hồ sơ mật được bạch hoá mà thông cảm cho quyền lợi "America First"
Bây giờ thì rỏ ràng, một cái kim mình cũng chưa sản xuất được, tất cả đều do tuyên truyền bịp bộm mà ra. Cuối cùng người dân là người đầu tiên bị lừa thôi, rồi đây hãy cảnh tỉnh hơn tất cả dân Việt khù khờ. Cộng sản VN đánh thắng Mỹ, nói ra tức cười đau bụng luôn. Mỹ tự chế ra máy bay, hàng không mẩu hạm, xe tăng , đại pháo, cả bom nguyên tử. Cùng lúc đánh thắng cả hai siêu cường, Đức Nhật trong TG đại chiến 1939-1945. Cho tới hôm nay CS VN chưa làm ra viên đạn hay khẩu AK, K54, mà nói thắng Mỹ? thật thô bỉ làm sao, nói không biết ngượn miệng. Ngay cả ông Đại tướng Lê Đức Anh gì đó còn phải công nhận làm gì có chuyện Việt nam đánh thắng Mỹ, Pháp? Còn Vỏ Nguyên Giáp: [KERRY ' S KEY VOTES - John F. Kerry: Vietnam War Hero
www.freerepublic.com/focus/f-news/1076280/posts Cached
As mentioned by Ollie North and reported on newsmax, North Vietnamese General Vo Nguyen Giap credited John Kerry's Vietnam Veterans Against the War to a ... ] Vì đây là một "màn diển phụ" trong kịch bản dài Eurasia-1
Thấy người đơn côi bị hành hạ tù đày như Phạm Viết Đào, Trương Duy Nhứt ... Sao ngon không bắt Huy-Đức vừa xuống sân bay đem nhốt chung cùng "Chuồng 258" với các vị trên. Tin mới nhứt, Báo Người Lao động phiên bản online trong tin đăng ngày 18/12/2013 cho biết Bộ Công an đã có kết luận điều tra ban đầu đối với blogger Trương Duy Nhất.
Tờ này dẫn kết luận điều tra ban đầu của phía công an nói từ năm 2009 đến tháng 5 năm 2013, blogger Trương Duy Nhất đã đăng tải lên mạng hơn 1000 bài viết. "Trong đó có 12 bài viết mang nội dung sai lệch, tuyên truyền xuyên tác đường lối, chính sách của Đảng, pháp luật Nhà nước, bôi nhọ lãnh đạo Đảng Nhà nước," trích kết luận điều tra, thì tội nầy vẩn nhẹ hơn Huy-Đức? Bên canh đó, ông Nhất còn bị buộc tội đã "đưa ra cái nhìn bi quan một chiều, gây hoang mang lo lắng, làm ảnh hưởng đến lòng tin của quần chúng nhân dân đối với sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam."
Tuy nhiên, bản kết luận này cũng nói ông Nhất đã "không thừa nhận đó là hành vi phạm tội". Từ những kết luận này, Bộ Công an đã quyết định truy tố ông Nhất về tội "Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân" quy định tại điều 258 Bộ Luật Hình sự, Người Lao Động cho biết thêm. "Nói là nói thế thôi, PTT Phạm Bình Minh nghe lịnh Bonesman Kerry thì cũng XÙ thôi, chờ xem!"

Côn an nói: Nhứt khó hưởng án nhẹ? Chắc không!?
"Vấn đề bài viết tôi cho chỉ là bề nổi. Từ khi bắt giữ Trương Duy Nhất, tôi nghĩ vấn đề người ta muốn biết đầu tiên đó là nguồn tin ở đâu"
Theo nhà báo tự do Phạm Chí Dũng: Trả lời BBC ngày 19/12, nhà báo tự do Phạm Chí Dũng cho rằng blogger Trương Duy Nhất bị bắt để điều tra nguồn cung cấp thông tin. "Nhưng sau một thời gian giam giữ Trương Duy Nhất và với bản kết luận như thế này, tôi có cảm giác như là công tác điều tra đã không thành công ... Họ không biết ai cung cấp tin cho Trương Duy Nhất để có thể đưa ra những bản tin thời sự nóng bỏng và thu hút bạn đọc đến như vậy về Hội nghị Trung ương 6 vào giữa năm nay." Nếu CIA cung cấp thì có dám làm lớn chuyện không? hay cũng như tam-trùng (triple-cross) Phạm Xuân Ẩn, nhà báo ngứa tay, nhưng CIA bảo không được viết hồi ký thì Ẩn có dám viết không? Căn cứ lối sống ngon lành của Nhứt là biết liền?
Liên quan đến mức án mà ông Trương Duy Nhất có thể phải lãnh, ông Dũng nói "tôi e ngại rằng đó là mức án không thật nhẹ nhàng". Trước đây tôi có nghe thông tin về việc Trương Duy Nhất tỏ ra cứng rắn trong việc đối đầu với cơ quan điều tra và không chịu nhận tội ... là dựa vào một thế lực vô hình". Thậm chí có thông tin cho biết Trương Duy Nhất cứng rắn đến mới nói ở tù 20 năm cũng được.
"Với cách kết luận của cơ quan điều tra kỳ này thì tôi có cảm giác sắp tới nhiều khả năng Trương Duy Nhất sẽ phải lãnh án tù giam không nhẹ lắm mà nếu theo Điều 258 thì có thể là từ 2 năm rưỡi-3 năm. Nhưng đứng trên góc nhìn Secret Society là "Thấy Vậy Nhưng Không Phải Vậy"
Một số bloggers cho rằng: Bài cuối cùng của Trương Duy Nhất là bài dẫn tới việc nhà chức trách Việt Nam quyết định bắt ông. Là "Cuộc bỏ phiếu dành cho bạn đọc trên website; "Một góc nhìn khác chỉ tiến hành với 12 chức danh gồm: Chủ tịch nước, Phó Chủ tịch nước; Chủ tịch quốc hội, các Phó Chủ tịch quốc hội, Thủ tướng và các Phó thủ tướng. "Quốc hội chỉ bỏ phiếu theo 3 khung: tín nhiệm cao, tín nhiệm và tín nhiệm thấp. Không có mức “không tín nhiệm” là do một thế lực trong bóng tối cho tin làm lũng đoạn nội bộ hàng ngũ ĐCS theo âm mưu Secret Society! Vì thế, để công bằng, cuộc bỏ phiếu trên “thùng phiếu điện tử” của Một góc nhìn khác sẽ gồm 4 mức: tín nhiệm cao, tín nhiệm, tín nhiệm thấp và không tín nhiệm," blogger Nhất viết.
"Cái vụ bỏ phiếu nầy, tôi có bài viết trên diển đàn nầy giống y chang Nhứt là nằm trong chương lịch "rã đảng" của Bonesman Kerry!!!!!"
Kết quả "thùng phiếu điện tử" của Trương Duy Nhất thu thập từ các bạn đọc cho thấy Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đạt mức "Không tín nhiệm" cao nhất cũng y chang bài viết của tôi!!!!

Bây giờ qua hồ-sơ căng thẳng hơn vụ Đinh Nhật Uy:
Ông Đinh Nhật Uy bị truy tố theo điều 258 Bộ Luật hình sự nhận án treo. Hồi 29/10/2013 vừa qua, Tòa án tỉnh Long An đã tuyên án Đinh Nhật Uy, anh trai của Đinh Nguyên Kha, 1 năm 3 tháng tù cho hưởng án treo vì tội Lợi dụng quyền tự do dân chủ theo Điều 258 Bộ Luật Hình sự. Bên cạnh đó, Đinh Nhật Uy cũng phải trải qua một năm thử thách. Khi được hỏi so sánh giữa vụ Đinh Nhật Uy với trường hợp của blogger Trương Duy Nhất, người ta cho rằng "vấn đề của Trương Duy Nhất căng thẳng hơn nhiều so với Đinh Nhật Uy."
"Uy không phải là blogger có tiếng, không trực tiếp viết bài, và cũng chỉ đưa ra những quan điểm mà nhà nước cho là không phù hợp vì vụ Uyên-Kha," Thế nhưng Trương Duy Nhất là một blogger, nhà báo chuyên nghiệp. Nội dung của Trương Duy Nhất đưa ra lại liên quan đến một số cá nhân lãnh đạo và đó là vấn đề nghiêm trọng nhất, khiến người ta phải tìm hiểu xem Trương Duy Nhất lấy những tin ấy ở đâu để đăng trên blog của mình?
Điều dễ hiểu như tôi suy diển mình ra người. Tôi thì biết âm mưu chương lịch đã thiết kế theo vở bi-kịch đã xem tại rạp hát Library of Congress, còn Trương Duy Nhứt là do một thế lực trong bóng tối cần phổ biến sâu rộng trong quần chúng để đi đôi với chiến dịch "rả-đảng". Đặc biệt không có "Phiếu bất Tín Nhiệm" là Bonesmen không muốn TT Dũng rớt đài như bài tôi viết tựa đề "TT Dũng sẽ tự ý xuống" hay nói cách khác khi nào Bonesman Kerry nói: "Xong công tác rồi ... xuống đi ông nội" Là Dũng xuống một cách an toàn và nhẹ ra như bò kéo xe!!!
"Tôi cho rằng vấn đề nhân quyền mà ông Kerry đặt ra với Hà Nội chỉ có hiệu dụng khi mà ông bỏ ít nhất là một ngày rưỡi tới hai ngày để đàm phán với giới chức Hà Nội về dân chủ và nhân quyền và kèm theo ít nhất là một bản danh sách các tù nhân lương tâm muốn yêu cầu Việt Nam trả tự do," ông nói. Trong khi đó ông Kerry lại có thừa thời gian thăm Nhà thờ Đức Bà, đi xuống Đồng Bằng Sông Cửu Long và những nơi khác.
"Tôi cho rằng vấn đề nhân quyền Việt Nam trong chuyến đi tuần này của ngoại trưởng Mỹ không phải là vấn đề ưu tiên, mà TPP (dĩ nhiên có dân quyền trong đó quyện với nhau như thịt ba-rọi) và bảo vệ Biển Đông là chính "

loc4HTTT
12-19-2013, 10:20 PM
Kính Thưa Ông Vĩnh Trường.
- Một lần nữa, tôi lại xin mạn phép nêu 1 vài thắc mắc của riêng cá nhân tôi-Kính mong Ông cho xin cao kiến và nhận định về Blogger Trương duy Nhất, vừa đã có kết luận điều tra và khởi tố, sắp đem ra xét xử trong thời gian tới đây..!
- Theo như bài viết nêu trên, Ông đã viết...:
"Nói là nói thế thôi, PTT Phạm Bình Minh nghe lịnh Bonesman Kerry thì cũng XÙ thôi, chờ xem!"---
- Như thế liệu Blogger Trương duy Nhất, có thể lảnh án TREO hay phải chịu án TÙ GIAM...?
- Và sáng nay-18/12/2013 Bà con Dân Oan các tỉnh: Tiền giang-Bến Tre- Bà Rịa Vũng tàu-đã biểu tình đến trước Trụ Sở Tòa Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ, sau đó tuần hành trên nhiều đường phố và tập trung trước Nhà Thờ Đức Bà- ( nơi cách đây 4 ngày- Ông BTNG Kerry củng đã đến đây, khi vừa xuống phi cơ đáp xuống phi trường Tân sơn Nhứt ).!
-Bà con giương cao các khẩu hiệu tố cáo nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam vi phạm nhân quyền, cướp đoạt ruộng đất, nhà cửa của dân, tham nhũng tràn lan. Công an đã huy động lực lượng đông đảo đến đàn áp cuộc biểu tình, cưỡng bức, đánh đâp, xô đẩy bà con lên các xe ô tô đã chờ sẵn và đưa đi đâu không rõ..!.!
-Thật lòng, hầu hết những con người quan tâm đến thời cuộc lúc này luôn hoang mang và hồi hộp theo dỏi mọi diển biến lúc căng thẳng sau cái ngày 14/12 BTNG Kerry đến VN..?
-Kính mong Ông bật mí thêm cho tôi được học hỏi thêm nữa, bớt hoang mang và vui sống trong những ngày còn lại-Mong Ông thông cảm về những thắc mắc này - Xin cám ơn-
- Tôi kính chúc Ông và Gia Đình Bình An _ Hạnh Phúc-

vinhtruong
12-20-2013, 03:52 AM
Kể từ lúc ông Kerry rời khỏi VN, thì theo lịch trình tam đầu chế tướng lảnh phải thi hành theo đúng sự chỉ dẩn từ PTT Phạm Bình Minh, cái tổng đài của Kerry
Trong những vụ án mà cái vụ Trương Duy Nhứt tiết lộ khá sớm về vụ bỏ phiếu tìn nhiệm làm cho TT Dũng tức điên người vì nhục. Bạn thử hiểu Nguyễn Tấn Dũng là người quyền lực vô địch mà cả ông số-1 và số-2 phải khuất phục mà chỉ dám kêu đồng chí X chớ không dám đụng đến tên cúng cơm, thì tại sao có thằng vô danh tiểu tốt nào dám đưa ra cái vụ bỏ phiếu tìn nhiệm nầy? Còn tôi ở Mỹ nên okay!
Dĩ nhiên là Dũng bị thua và mang nhục trước đảng và toàn dân? Chỉ có Nhứt biết trước là do nguồn tin nào?
Còn tôi, thì biết trước vì có nghiên cứu rỏ theo lộ đồ phải vậy. (điều nầy bạn nên coi và suy diển thật kỷ bài số 60 và 63 "TT Dũng sẽ tự ý xuống" ngày 7/6/2013, lúc 10:23PM để biết tác giả có ba xạo?)

- Phiếu tín-nhiệm do tác giả phỏng đoán từ góc nhìn Secrets of the Tomb:
(nên nhớ con số tượng trưng mà thôi, ngôi vị là mục tiêu thể hiện xấu hay tốt)

Chức danh - Số phiếu -Tín Nhiệm CAO -Tín nhiệm - Tín nhiệm THẤP -Tỷ số CHÊ

- Nguyễn Phú Trọng = 921 votes = Tín nhiệm THẤP = 649 votes = 98%
(số-1) - Trương Tấn Sang = 958 votes = Tín nhiệm CAO = 219 votes = 12%
- Nguyễn Sinh Hùng = 777 votes = Tín nhiệm = 464 votes = 65%
(hạn bét) - Nguyễn Tấn Dũng = 820 votes = Tín nhiệm THẤP = 626 votes = 86%
- Vũ Văn Ninh = 723 votes = Tín nhiệm CAO = 263 votes = 15%
- Nguyễn Xuân Ph úc = 625 votes = Tín nhiệm = 424 votes = 61%
- Nguyễn Thiện Nhân = 627 votes = Tín nhi ệm CAO = 240 votes = 18%
- Hoàng Trung Hải = 743 votes = Tín nhiệm THẤP = 412 votes = 69%
- Nguyễn Thị Doan = 817 votes = Tín nhiệm = 546 votes = 70%
- Nguyễn Thị Kim Ngân = 687 votes = Tín nhiệm CAO = 144 votes = 11%
- Tòng Thị Phóng = 629 votes = Tín nhiệm = 366 votes = 58%
- Vũ Huy Hoàng = 548 votes = Tín nhi ệm CAO = 363 votes = 24%
- Nguyễn Chí Vịnh = 612 votes = Tín nhi ệm CAO =221 votes = 21%
- Tố-Lâm = 662 votes = Tín nhiệm CAO = 212 votes = 18%
- Nguyễn Thanh Hoài = Tín nhiệm CAO = 194 votes = 22%
- Nguyễn Minh Quang = T ín nhi ệm CAO = 203 votes = 27% ...

Như thế liệu Blogger Trương duy Nhất, có thể lảnh án TREO hay phải chịu án TÙ GIAM...?
Tất cả sẽ lần lượt phải thả hết trể lắm là ngày Mồng 1 Tết

Tướng Thưởng đã dựng lên cái ngày người tụ tập đông nhứt nhưng có trật tự là để "hù tứ trụ" ngày đám tang tướng Giáp. Và sáng ngày-18/12/2013 là do Hưởng ngầm ngó lơ cho Bà con Dân Oan các tỉnh: Tiền giang-Bến Tre- Bà Rịa Vũng tàu-đã biểu tình đến trước Trụ Sở Tòa Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ, sau đó tuần hành trên nhiều đường phố và tập trung trước Nhà Thờ Đức Bà- Nơi nầy Bonesman Kerry ám chỉ "Tao coi trọng tự do tôn giáo là ưu tiên một"
Bạn Loc4HTTT nên nhớ ngày nhậm chức BTNG 1/2/2013 đánh dấu "cao điểm nhốt" Cơn bảo gió lộng hoành hành và ngày 16/12/2013 cường độ của gió giãm cường độ đến phẳng lặng, có nghĩa phải có thời gian thành bảo rớt tan dần.
Bà con được nước làm tới (cái kiểu tự nhiên như người Sàigon) giương cao các khẩu hiệu tố cáo nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam vi phạm nhân quyền, cướp đoạt ruộng đất, nhà cửa của dân, tham nhũng tràn lan. Công an đã huy động lực lượng đông đảo đến đàn áp cuộc biểu tình, cưỡng bức, đánh đâp, xô đẩy bà con lên các xe ô tô đã chờ sẵn và đưa đi đâu không rõ..!.!
Đó là bạn hiểu tại sao ... tướng Hưởng ra lịnh tất cả dân biểu bỏ phiếu chấp nhận bản hiến pháp "đảng-hội" chớ không phải "Quốc Hội" với mục đích gì ... mà ông Hùng hói có vẻ nóng mặt ... sao lạ vậy????? Tuy nhiên phải có "cò mồi" đặt hàng Sử gia Dương Trung Quốc, nhưng tuyệt đối không có phiếu chống. 2 cái bẩy NQ/LHQ và "Đảng-hội chớ không phải "Quốc Hội". Chờ xem nhiều pha ngoạn mục sau.
Tôi đã nói với bạn, Bonesman Kerry nầy chơi trò kinh-dị lắm, "Thấy Vậy Mà Không Phải Vậy"; Thật lòng, hầu hết những con người quan tâm đến thời cuộc lúc này luôn hoang mang và hồi hộp theo dỏi mọi diển biến lúc căng thẳng sau cái ngày 14/12 BTNG Kerry đến VN..? Đây là cuốn phim "Mission Impossible" của trung úy phản chiến "đi đêm" chuyên nghiệp dợt lại vai tuồng mới.
Cái khó nhứt mà tôi nghĩ cả thế giới không ai tin là Kerry sẽ làm BTNG với số phiếu 99/100 trừ phiếu đương sư. Vì một trung úy dám vào Quốc hội đòi đuổi các dân biểu ra khõi Capitol và quăng cái huy chương với gương mặt ngựa Hippy đầy râu rai mà chẳng ai dám đụng đến sợi lông chưn. Ngoài ra còn phản bội đồng ngủ cùng đồng minh đâm sau lưng các chiến hửu Mỹ/Việt. Vậy mà tôi đoán chắc chắn Kerry phải đậu BTNG, bài số 12/132 - 12-22-2012 03:01 PM #12 Tựa = "Phải chọn J.F.Kerry" Và tôi bảo đảm không người Việt nào có chút xíu ý tường như tôi là sao?
Chưa kể Kerry chưa bước chưn xuống VN mà tôi đã biết Kerry nói gì về "khí hậu thay đổi" Thậm chí tôi còn nói (trúng khi chính quyền Mỹ chưa nói gì về xóa bỏ cấm bán vũ khí sát thương cho VN) mà tôi đã nói: "Các F-35 Lightning II của KQVN phải phá hủy các đập Tam Hiệp để loại trừ nguy cơ gây nạn đói nhân loại thì Hoa Kỳ luôn luôn đứng sau lưng VN để hổ trợ về hiểm hoạ sức cản nguồn nước sông Mekông làm nước mặn tràn vào hư hại vựa lúa vùng châu thổ để nuôi dưởng nhân loại. Có nghĩa Hoa kỳ sẽ yểm trợ về chính trị cũng như quân sự đối với VN khi bị đe doạ.
Chứng cớ: Và quan trọng nhứt l